Con CÁi VÀ Cha MẸ Ở Kiếp Này Không DuyÊn NỢ Làm Sao Gặp Gỡ # Cực Hay Video And Sound

con cÁi vÀ cha mẸ Ở kiếp này không duyÊn nỢ làm sao gặp gỡ # cực hay video and sound
Trường giáo sư giàu đại học muộn.Giờ sinh con rồi mới thi.Tốt nghiệp lúc ba mươi ba tuổi.Lúc này bạn đã có ba con trai.Năm ba mươi ba tuổi.Vào tháng năm và phát hiện mình mang thai.Dự tính sẽ lâm bồn đúng vào ngày sinh nhật thứ ba mươi bốn của mình.Cây mẫu tử bà khi sinh này.Chị kiên quyết yêu cầu và phá thai.Mẹ mình xưa nay tin thờ phật.Lại ăn chay diệu năm.Luôn chữa cháy bớt sát riêng.Vì sao bây giờ lại yêu cầu mình phá thai.Bà trưng cảm thấy rất kỳ quái.Dù có cần hỏi đến mấy.Mẫu thư chuẩn không chịu giải thích nguyên nhân.Khi trường giáo xứ mang thai xảy ra hiện tượng rất lạ.Thứ nhất.Chắc người bà khó chịu khiến phải thường xuyên đập đầu vào tường.Thứ hai.Chrome.Chị cứ đòi chồng và đứa con trai phải đánh mình.Còn buộc họ phải dốc hết sức mà đánh.Có vậy thì bà mới dễ chịu.Nếu chồng và con cùng chấp nhận thì bà liền trở mặt với họ.Đây là hiện tượng kỳ quái và những lần bàn thầy trước bài chưa hề bị qua.Hai bà trưng bàn thầy đến tháng thứ tư.Tìm ảnh của thân máu bà là một tu sĩ ở đài trung có việc đến đài bắc.Lên tiện đường chết thăm nhà trọ.Mỗi lần gặp vị tu sĩ này.Trường giáo sư kêu đánh lễ .Lần này bà trương lễ rồi.Là xin lễ cho một lần nữa.Sự khởi.Vì sao lại muốn đánh lại ta thêm nữa.Dạ nó là con dễ thay cho thai nhi trong bụng.Vì sư phan thị nói.Được rồi ta thu nhận bé.Tôi đã muốn cho cháu làm đồ đầy.Để sau này có xảy ra chuyện gì.Nhớt xe tải.Khi thai nhi được sáu tháng.Ngày nọ bà vũ trường giáo sư muốn ăn một món chay ngon.Mà tìm ăn lớn ở đài bắc mới có bán.Trên giáo sư là người con chí hiếu.Lương muốn làm mẹ vui lòng nên dán rất đi mua.Cái bàn ra khỏi nhà bước lên xe buýt rồi.Là một điều là người trên xe đều thấy bà mang cái bụng to đùng đùng.Nhưng chẳng ai muốn giữ chỗ cho người.Thậm chí có kẻ còn về như nhắm mắt lại để khỏi phải thấy và không ai thèm lý tới.Gì vậy trường giáo sư phải đứng chứ.Bỗng nhiên.Xe tông phải giật nặng thắng.chín mươi ba kế dầu dùng cho các thai phải chở đi cấp cứu.Tối đó mà đau bụng dữ dội.Lúc này thai nhi chỉ mới hơn sáu tháng.Nhưng bà đã sinh non.Bé truyền hình dáng còn rất nhỏ.Nhưng có thể nhìn ra đây là một bé trai vô cùng xinh đẹp.Tuấn tú.Bác sĩ bảo cho thai nhi xinh quá sớm thôi đã làm hết sức bình nhưng có cứu sống được bé thì không .Chị không dám bảo đảm.Gì vậy trường giáo sư đừng quá kỳ trọng.Trường giáo sư thái sư tử chết.Giận mình công vụ án phần ở nhà.Để con trẻ được bình an sinh ra.Hiện tại giá trị của trẻ nằm trong lồng kính.Bà đức mồm phật bồ tát sẽ ra chị cứ bé.Viết bài chụp nhớ đến ngày xưa cách đây không lâu đã ghé qua nhà bà.Nhẫn cỏ diễn báo cáo.Tiểu sử cô đã xinh rồi.Em bé còn quá nhỏ.Nhưng có hi vọng có thể cứu được nó.Chị hỏi.Có muốn cứu nó à.Vậy hãy làm theo yêu cầu của ta.Từ hôm nay.Bắt đầu ăn trái cây.Con thường tụng kinh gì.Dạ con xin tụng bạch y thần chú.Được rồi.Vậy thì còn cái tụng chú này.Nhưng với chúng một dạng biến nhà.Đêm uống cứu trắng.Tìm bưu điện thoại xuống là trúng ngay đi.Lúc này chương giáo sư cho lão bệnh viện.Nghe sư phụ dạy như vậy.Chị phụng bạch y thần chú không gừng.Ngoại trừ lúc ngủ nghỉ ra.Thời gian còn lại đều tục.Cơm bao lâu bệnh viện bảo trường giáo sư có thể về nhà.Về nhà rồi hàng ngày vẫn trước phật tụng chú ngày ngày đều như thế.Em bé được một tháng.Tôi đó ba mươi bốn thấy ác mộng.Trong mơ đứa bé cứ chén nuôi bà ba cúng rằng lại.Bống bảo buông tay ra.Bật đứa bé đen thui.Bài dịch bình tĩnh.Nghĩ điểm mụn này ấp chẳng là.Đừng bấm trùng gọi điện đến bệnh viện hỏi thăm xem con thế nào rồi.Lúc này chẳng bao giờ sáng.Chân bằng ngải nên chưa gọi gì.Ông do dự trị bệnh viện đã gọi tới báo tin đứa bé vừa qua đời lúc ba khuya.Trường giáo sư chị bật khóc.Sáng ra khoảng hơn sáu giờ.Bị sưng ở đại trung đã bao giờ đến nhà trọ.Dựa vào cửa sự điện bảo.Chúc mừng bà.Chân dốc sự nhờ nét thẩm mỹ.Bếp con bình rượu.Samsung lại chúc mừng.Nhưng sư đã lên tiếng hỏi.bảy trăm hài nhi ra đi lúc ba sáng.Trường giáo xứ rất kinh ngạc nói.Xuân này biết nữa.Sự kế rõ quần cư.Hồi hôm này quá mười hai giờ khuya.Đứa bé đến từ biển sư.Nói nói gì.Còn rốn muốn đem bảy đi.Nhưng hiện tại vô phương đoạt mạng.Bởi vì.Bản đồ đường bột bị thiếu chuẩn.Mẹ bảo ăn chi.Bà chủ mang thai cái bụng có thể là.Cũng chán đi mua đồ cho mẹ.Dạ dạ.Bị gặp tai nạn sẽ như thế.Tiếng còn không đủ khí định để sống trong bụng.Trương định và đúng là sinh nhật ba mươi bốn tuổi của bà.Sẽ bắt bạn.Tao hỏi nó.Còn theo bà rốt cuộc.Là có quán thu gì.Em bé nói.Đây là mối thù truyền kiếp.Cách đây nhiều đời.Bà đừng đã tham quan.Đàm phán sài.Kiếm nó bị chết quan.Gì vậy.Nó đi bà thì lúc vài tay.Đã bắt đầu bị hành hạ.Chính là trả mối thù.Lúc đó bị tra tấn dũng.Đấu kiếm bà húc đầu vào tường.Yêu chồng con đánh đập mình.Là để rửa mối hận.Lúc nó có ở trong ruột thỏ cực thịnh toàn.Nhìn hiện tại.Lúc bản tin nói ra rồi.Thi công đường điện.Do bày nhiệm vụ.Làng trung văn và đông đức phật bồ tát che chở trung quốc.Gì vậy nó vô phương tiếp cận.Công thức cơ hội để các bạn đi.Rừng nó chẳng cầm tay luôn chờ đợi.Dò trung nhà bạc quốc việt đường.Nó không thích gì vào đi.Dì chúc nhà bà luôn được các tôn tượng phật bảo hộ che chở.Truyền hình hiện tại nó không đủ sức.Tôi muốn kéo bà đi cũng không được.Định vị bỏ đi.Bác ông định lượng nguyên tử bé.Gọi đến là điện báo thù muốn đoạt bạn thất bại.Như vậy lúc này mẫu tuần của trường giáo sư việt quốc tế trong dòng họ.Dòng họ trường giáo sư phát triển chuyện rất kỳ lạ.Ông nội ông cố thủ tháng ba.Điều đúng ngày sinh nhật năm ba mươi sáu tuổi thì tặng thế.Điều này sẽ làm liên tục suốt năm đời.Cách dưỡng làm của dòng họ đều vô phương sống quá bài mười sáu tuổi.Chúc mình họ cứ đúng vào ngày sinh nhật ba mươi sáu làm bìa nhân gian.Còn tiếp con gái chị cắt trưởng nữ cứ đến ngày sinh nhật ba mươi bốn là tại thế.Không ai thoát khỏi.Chuyên đề mặc dù mẫu thương bà biết rất rõ nhưng không dám nói cho trường giáo sư nghe.Vì sao con mình sẽ bị kích động.Bởi vì chương giáo sư cũng là trưởng nữ.Đây là lý do.Vì sao bé ở trường giáo dục kiên quyết bú bà phá bỏ tay đi.Trường giáo xứ có ba chai mỗi mũi đều ưu tú.Nhất là cậu cảm.Tốt nghiệp đại học xong thì đi biển du học.Sau đó thành danh lập nhỉ.hai năm trước trường giáo sư từ mỹ sang thăm con trai thứ hai và con trai út tại đài loan.Bỗng nhận được điện thoại.Báo tin câu cá đang tắm biển bị ngạt thở.Hiện đang cấp cứu.Cái bài gì đến mỹ chị cầu cả đã qua đời.Điều này đối với bà như sét đánh ngang tai tiếng bà sui giật té xỉu.Người mẫu trần khuyên giải nhưng mà dám đến đầu đến để lòng bốn mươi chín ngày cho con.Lúc này hầu như bà đêm ngày đều khóc.Ai an ủi cũng phù du.Con trai út của bà cùng tới los angeles.Thầy trí công tác để khuyên giỗ mẹ nguôi sầu.Trường giáo sư cũng hi vọng mình có thể thoát ra khỏi nỗi đau.Thế là bà mẹ nhí đến một ngôi chùa.Ma thuật giờ chưa từng ghé qua.Hi vọng phật bồ tát có thể giúp tâm tư bà bình ổn lại.Từ mười năm trước.Trường giáo sư đã biết có ngôi chùa này.Nhưng chưa bao giờ đến tiếng.Hôm đó bà đi cùng chồng và con trai.Vừa vào cửa thì thấy trong phật đường có hai người.Bột gì là pháp sư hương cảng.Một vị là cư sĩ tại gia.Vị tướng sĩ hương chảnh vừa thấy bà trương thị hiền trân châu.Mà chương giáo sư lúc đó.Thầy thích người thì khóc.Pháp sư điện thoại nguyên nhân.Biết việc rồi.Hồng nhung mầm bắn trường giáo sư.Phim mới gặp nhau lần đầu.Nhìn pháp sư xin số điện thoại của bà.Và hẹn ngày mai gặp.Sau đó mỗi tuần.Ông đều hẹn gặp và trò chuyện cùng bà.Ông thường nói.Viết dàn vô thường.Đừng có xin ly tử bé.Mục đích là để an ủi cảnh tỉnh bà.Nhưng mà chẳng thể nào thoát khỏi vực thẳm cổ sầu.Tiểu sử gì cả đời trường giáo sư chứ làm điều gì đáng thèm với lương tâm.Tải đài loan.Bà một bài tham gia công tác từ thiện xã hội.Giúp đỡ biết bao người.Không hiểu sao lại gặp phải cảnh này.Một hôm pháp sư gọi điện cho bà mời bà đến rồi vẫn.Tôi muốn giúp bà.Nhưng phải đúng bệnh cho chó.Tôi trà không ra nhân quả quýt nên dù thường giúp bà.Tôi có chỉnh một tượng quan thế âm từ đại lục.Hiện tại vật điểm của mình.Bạn có thích bồ tát quan thế âm.Dạ con từ nhỏ đã rất ngưỡng mộ bồ tát quan thế âm mà.Pháp sư báo.Tôi sắp thế này.Điều chỉnh bồ tát quan âm về nhà.Biết tìm.Phải đi mua.sáu mươi sáu centi mét vải dạ.Facebook hoa cúc.Cùng và cháy đèn gương.Rồi sáng mai tớ tỉnh.Hôm giống bà cùng con trai đi đến tiệm giải để chọn.Trong đây phải vàng rất nhiều.Bài do dự chẳng biết mua loại nào.Thì bỗng thấy một khúc vẫn rất đặc.Điền cầm lên chuẩn bị trả tiền.Bà chủ tiệm nói.Cục giải này không bán.Dì nói ít quá.Mua về cũng không thể dùng làm gì.Trường giáo sư điện cho anh xem kết quả dự đoán sáu mươi sáu cm.Bài gì mua ngay.Bà đi qua hàng hoa tím còn đúng hai bác và thú.Bà luôn giờ không sao đi thỉnh tượng quan thế âm về nhà.Từ đó trở đi.Trải qua hơn hai tháng.Chương giáo xứ dân cảm thấy rất trống cổ.Ngày ngày rửa mặt bằng nước mắm.Linh nó bà đến chỗ pháp sư ông nói.Tôi nhất định.Vậy tra cho rõ nhân quả của bà.Phiên bản không giống người bình thường.Dùng cái thiết đặc biệt để giúp.Rồi ông tiếp vào một tờ giấy đoạn và một bao cư nói.Đi từ giấy này bài viết cha.Kim mộc thủy hỏa thổ.Thấy bà gần nhất.Ông giải thích.Phim.Bài viết về việc đột xuất xin.Mộc.Bài viết về bạn bè công việc.Thủy.Là giết trà tên họ đoàn gia.Kiếp này bà có quần què gì.Thủ.Bác có nguyện vọng gì.Nhưng mà cần chú ý một điểm.Tuyệt đối không được cho bất kỳ ai.Bao gồm các chồng có bà.Dạ.Nghe cartoon.Giết xong rồi thì phải ngày giờ tháng năm đó.Đối tượng hưởng đó.Độc lâm lệnh.Liên tục ba ngày.Độc tấu + mười lăm lần.Chồng đem đốt đi.Rồi bỏ cho vào bao thư nè.Nhạc chế cuối năm.Giáo sư làm y theo lời thầy nói.Viết tổng cộng hơn một.sáu trăm từ.Đọc đủ mười lăm lần rồi đốt đi.Bỏ vào bao tư đặt dưới gối.Được bọc tường pháp sư gọi điện cho bà hỏi.Chút thời gian này chú có hiện tượng gì phát sinh chứ.Tranh chấp dự án.Dạ không ạ.Đến ngày thứ mười thì gọi điện tới nói.Chúc mừng bà.Tôi đã rõ nhân quả của bà.Giải màu điện trở của tôi.Con trai út bà cũng đồng đi chết à.Đến chỗ pháp sư ba thế trên bàn ông đặt một tờ giấy vàng rất lớn.Trên ghi chi chít chữ.Pháp sư nói.Đêm qua tôi ngồi tính tọa suốt đến sáng.Cuối cùng trong diễn đàn.Đã trả được hết rồi.Nghĩa là trong nước hiện chữ gì.Điều tra.Phải mất mấy tiếng mới chết.Tất cả tôi đều ghi hết trong tờ giấy.Bài trên sông thì sẽ hiểu ngay.Sau đó pháp sư bản đồ.Còn có hai tin này cho bạn xem đi.Bà vừa nhận lời nói.Hai người này đương nhiên con bé.Bác hồ đến đòi nợ có.Pháp sư nói.Có phải bà rất hận hai người này.Dạ đúng.Pháp sư nói.Bạch tuộc đinh thuận hòa.Bởi vì đời trước ngoài đời hoàng.Ninh thuận.Việc gì cũng đều có nhân quả của nó.Tiếp đến pháp sư từ giấy vàng cho bà đọc và nói.Ghi đọc nổi tiếng nhất.Lòng bà cứ sợ hãi.Nhưng đọc đến đoạn thứ hai.Bài trái đất tin nhạc.Lúc đọc đến đoạn từ bạn.Bà cảm thấy an ủi vô cơ.Thế là bà bắt đầu đọc tư liệu rất dài.Chị kiểm tra giấy tờ lớn kì hết chuyện đời trước của bà.Điều đáng ngạc nhiên là.Câu chuyện nhân quả báo ứng này.Cũng giống như vì pháp sư đài trung từ kể mười chín lần trước.Ở đây ghi cụ thể tỉ mỉ thân.Có tên họ phản hồi.Đây là câu chuyện đậu nhà kỳ án nổi danh trong lịch sử mà ai cũng biết.Chuyện hoàn toàn có thật được ghi như sau.Chương giáo sư kiếp trước là hoàng thái thú đảo ngọc.Một tham quan vũ trụ.Công tắc nào mà không làm.Ông đã bắt đầu nha hạ nhục xứ nàng chết oan.Đông anh lên đây cùng tham quan kết huyết hải thâm thù.Bác trị đời đời sẽ truy tìm báo án rửa hận.Làm cho giá tộc kẻ thù luôn bị cảnh và tòa án nhân dân.Đọc đoạn này bài sự đúng pháp luật.Sơ đồ câu chuyện đậu ngô kỳ án.Dân nữ đậu nga từ nhỏ mồ côi mẹ phụ thân là một chút tài nghèo tên đầu tiên tri.Giờ muốn lên trên ứng ký mà không có tiền đi đường.Giá dây nóng số tiền hai mươi lăm.Nơi quán phục họ thái.Nào ngờ năm sao.Do số nợ lãi suất cao biến thành bốn mươi lạnh.Ông trương phú phương nền trắng.Bên phải điềm con gái là đủ nha.Vừa gắn đợi vừa làm đồng dưỡng sức cô dâu nhỏ được nhà trai nuôi từ bé cho bà thái.Đồ nga ở nhà bà thấy được mười năm.Chị được gãy làm dâu họ thấy.Nhưng chưa đầy hai mươi lăm chồng nàng chết gì.Đầu nhà quá bộ đành ở vậy cùng mẹ chồng.Lúc này tại diễn châu.Có trường đường gì là một tên lưu manh.Thắng hợp cùng vẫn chưa là cha mình.Xúm nhau bắt nạt ức hiếp hai quả phụ nhà họ thái.Ép buộc bà thái phải lấy lão chương.Bà mẹ chồng họ thấy.Giờ muốn bảo toàn tính mạng.Bất đắc dĩ phải ăn lão chưa.Nhưng giả tầm thường lượng gì không dừng ở đây.Khánh bút ép đậu nhà lấy hắn.Đấu nga cương quyết từ chối.Trường đề nghị bên lập mưu hãm hại nhân.Hôm nọ mẹ chồng nàng bị bệnh.Đậu nhà nấu canh bổ đền trần cho bà dù.Nhưng trương đường nhi đã lớn bỏ độc vào canh.Thân chính là trước tiên giết chết bà thấy rồi sau đó ép đầu nha than thân với mình.Đồng hồ lúc đó bà thấy buồn nôn nên không dùng chanh.Dân trường chế độ hơn đàn dành lấy.Trong chốc lát thì thuốc độc phát tán hồng ngã xuống lìa đời.Việc xảy ra hoàn toàn ngoài dự tính.Chương ii bố phải mẹ kế thành ra giết chết cha ruột.Hướng dẫn đổ hết tội giết người cho động nha.Dạ chưa kiện liên quan.Sư phụ sở châu vốn là một tam quan.Chưa nhận nhiều bạc của trường lừa đút lò.Nên đã dùng cực hình bức cung.Ép đậu nhà phải nhận tội.Nhưng đậu nghe thà bị đánh chết chứ nhất quyết không nhận tội.Lớp dạy tri phủ bàn chuyển qua tra tấn đánh đập bà thấy.Thương mẹ chồng chỉ muốn cứu bà thoát khỏi đòn roi bằng hình.Đó nha lần gặp lại nhận tội.Thế là bị án tử hình.Bị trói dẫn ra pháp trường.Lúc đó động đồng đều vi khuẩn.Nàng chỉ trời.Cách làm.Trời ơi.Ông địa trẻ hiền bị áp bức sử quan mà cũng làm trời hay sao.Đức ơi cho iphone sáu tốt hiện ngay mà cũng làm đất hay sao.Phi đao phủ dùng đại đầu lên.Ảnh chất xám về lúc đầu nhà nước lên trời độc tòa ba lời nguyền.Đang thay răng.Nếu răng bị ám oan.Đi đầu chuyển qua đầu chảy máu không rơi xuống.Mặc bay thẳng đến bạch kỳ.Không cho một giọt máu tươi nào dính vào thi thể nằm trên mặt đất.Trong suốt sáu tháng đang ngủ hả.Chơi phải làm tuyết rơi dày bài thơ.Cụ già thi thể nào.Đang chết rồi toàn phú sở châu phải liên tục bị hạn suốt ba năm.Để chứng minh đà nẵng chết oan.Đang chờ sông đao phủ vùng đầu chém xuống.Bốc hàng quảng yên bái thẳng lên bạch kim.Tiếp theo đó là suốt tháng sáu trời nắng đài tuyết vũ về thi thể nào.Giờ sau khi nào chết rồi.Sự trâu bị hành suốt ba năm.Ước nguyện của động nha cháy được thực hiện.Chiến binh rõ là nàng chết oan.Điều này để chống lên được nhiều triệu kinh thiên động địa.Đoàn thị bất chính phủ sở châu đối với tham quan đảo ngọc.Vô cùng đáng ghét.Giật cực kỳ cảm thông cho năm đầu nha trẻ tuổi chết oan.Câu chuyện lịch sử đề.Vì sao đã cười nguồn cảm hứng cho nhiều kịch bản sản xuất.Có kịch bản lý tưởng là.Khám sáng tuyết rơi.Trả quà chất ngàn năm nay luôn được tán thưởng.Tác giả hoàng thắng canh cũng nhờ đó mà nổi giận.Giày được xem như bậc thầy một nhà soạn kịch tài ba cấp thế giới.Nhưng trong kịch bản công diễn thì có thêm phần kết cuộc như thế này.Sake cho đậu nha là đầu tiên chương nền thi đấu làm quan cao.Ông vọng lệnh vua đến sở châu khảo sát nhân tình.Giờ phát điện.Dùng này bị hận.Suốt ba năm trời không mưa một giờ.Ông trần nghĩ nhất định là có áo anh.Đề xuất điểm đó.Trong đèn tra lại vụ án đầu nha.Bông ăn sáng đi.Đầu ngành xuất hiện kể rõ quang trình.Xin phụ thầy chủ trì công đạo.Đầu tiên trương điều tra sĩ mỹ vụ án cho xử lại và truyền bố đầu nhỏ vô tội.Án tử hình trương lương nhi.Giờ chấp hành quyết tài sản trâu.Khi vừa tuyên án xong thì trời mưa như trút.Chơi bài thương đọc đến đoạn thứ hai.Đúng là sức ngạc nhiên.Gì vào ngày tháng năm đó.Bài ba ghi tờ kiên biểu này.Làm y như pháp sư dạy và đốt đi.Tất nhiên có để lộn cho ai đọc.Nhưng toàn bộ nội dung này pháp sư đã nhận được đủ.Giày dép lại đúng một nghìn sáu trăm ba mươi ba từ bà đã giết.Giống y như photocopy vậy.Đọc đến đoạn thứ ba pháp sư đã kara và kết luận rằng.Hiện tại ngay trong đời này.Lương giáo sư chưa từng làm việc gì xấu.Lúc còn ở đài loan bà đã giúp đỡ không biết bao nhiêu thanh thiếu niên nam nữ học tập tốt.Kiếm hòm mở ban trí huệ.Bà là người con hiếu thuận thơ mẹ hết lòng.Việc gì cũng không dám làm trái ý mậu thân.Dây pháp sư khuyên bà sám hối.Ông nói.Bài đồng chí thành sám hối.Chăm chỉ học thuật tin tức.Đọc xong đoạn cuối cùng.ba cảm chí phi thường an ủi liên cảnh đại pháp sư.Cảm tạ là tất cả những gì ông đã làm cho bà.Pháp sư phụ nói.Bao công trình cảm ơn.Đúng là chùa bà thái bình.Bà biết vì sao tôi tới nơi này đi không.Nếu tôi chẳng trà chuyện nhân quả của.Thì không được phép về hương cảng.Bà trưng gần nhất không hiểu.Dịch tu sĩ liền giải thích.Sư phụ tôi giống ở hương cảng.Đại lý hoàng cầu.Đúng đấy vì vậy bất tuân dân sự.Đu đủ tầm tới trượt tuyết vàng.Những giọt nước đầy từng thọ hưng bà.Múa lân bài đã cứu âm.Trong lúc bế quan áo khoác hiện bài đăng nhập đàn trước thống cũ.Gì vậy ông sai tôi.Hãy đem tưởng quan thế âm này đến lúc xa dần.Tìm cho ra quả.Nếu tiêm phòng.Quy định hồng dễ thương cả.Ngày đầu tiên tôi đến đây.Chị biết đài thái tuổi của.Dự báo rất gần.Nhưng đốt sơ lít.Rộng lớn.Biết đi đâu mà kiếm cho cha.Mình quyết định linh trần.Mình có bị quay về được.Tôi vào chùa này.Hỏi thăm cậu mai xem.Có phụ nữ nào giống như bà.Tình cờ ghé qua trăng.Đầu giờ hôm sau chị mới xuất hiện.Tôi vừa gặp bà đã nhận ra ngay.Đây chính là người mình đang tìm.Đúng là người mà sư phụ buộc tôi đến.Nhưng lúc đó tôi không tiện nói rõ.Chỉ biết suốt sáng hứa sẽ giúp bạn.Giờ đây chuyện nhân quả của bà đã trà xanh.Xem ảnh tư liệu này về hương cảng.Mở sư phụ tôi muốn giúp.Nên ở gương cảnh hiện giờ đang thay.Tổ chức pháp hội.Để giành.Chúc trần trọng quyên.Bởi vì đây là nợ mạng tiền kiếp của.Là áo hoàng kim cổ đức có siêu độ.Bất ngờ đến pháp phục cực kỳ lớn.Mấy mùa giải vàng.Hiện tại bắc cực với loa nữa.Tương lai.Bà chưa có dịp đến hương cảng định để sư phụ.Giết bà cần làm chuyện cười.Là kinh sám hối mỗi.Trường giáo sư giây phút đón xúc động vì cảm thấy mình tội nghiệp quá sâu nặng.Tìm từ bỏ còn tác đang làm.Nguyễn dùng những ngày tháng còn lại nhà.Chuyên tâm sám hối.Cây sông câu chuyện của mình.Trường giáo sư kết luận.Mỗi người chúng ta có nhất định đều phải trải qua những chuyện kỳ vậy như thế này.Nhưng từ chuyện của người khác chúng ta cũng có thể rút thẻ được những bài học hay.Tôi chỉ tiết bình sám hối quá muộn.Nếu có thể.Mong các bạn trước hãy lo sám hối.Chỉ những tội nghiệp giống có tốt sẽ được tiêu trừ.Biết chuyện trường giáo sư rồi quốc giảng xúc động sâu xa.Nên không ngại gì hết ra.Hiếp dâm người hữu duyên có thể nhờ xem câu chuyện này mà tỉnh ngộ từ xưởng thần tâm.Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về tính chân thực của bài văn đề.Chân giáo sư hiện đang ở tại los angeles.Siêu nhân của tôi ở tại mỹ.Cũng đã từng kiểm tra.Giải xác nhận đây là câu chuyện hoàn toàn có thật.Phúc đức hải.Đời người.Nếu bạn đọc thắc mắc.Bà trương cả tuổi thọ cổ đã đành.Tại sao thơm quyến cũng rất quả lê.Nếu từng xem qua các cuốn sách báo ứng rồi.Các bạn sẽ hiểu là đồng nghiệp nhiều cảnh.Tham quan đảo ngọc ngày xưa không tao ác đừng đọc.Mà còn có cả xe cánh của ông.Những quan hệ cấp trên và thuộc hạ cũng có thể biến thành theo khuyến đời sau.Cho nên theo luật nhân quả vận hành.Tết thùy thì tìm đến báo có nợ phải đền.Chết vậy mà cảnh gia tộc bà giờ phải đến cuộc báo thù của bồ đào nha.Tôi đã tìm em câu chuyện thái minh thông ở cuối sách khác.Đêm sắp vào đây.Nhằm giúp độc giả sáng tỏ thêm về đến nhân quả báo ứng.Hiểu rằng một người có thể đầu thai tới lùi trong dòng tộc họ bán đường tơ.Cái dịch câu chuyện này xong tôi rất ngạc nhiên.Trường giáo sư hiện đời là một người phụ nữ đức hạnh.Người kiếp trước là một tham quan ác độc.Nếu đem cho quá khứ và hiện tại thì thấy giống như là hai người khác nhau tương phản ứng hoàn toàn.Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi.Tham quan đồng phục.Sau khi xử án đầu ngang sông.Đội được chứng kiến máu bài lên bạch kim.Khánh trắng trời làm tuyết.Giờ sau đó hàng tháng ba năm.Cộng thêm lợi dân chúng ta tháng chỉ trích bắn chết.Cũng đủ để ông sự thoát mồ hôi sinh tâm hồn nàng thúy cải tu hành cực mạnh rồi.Giờ chín cái tâm sám hối k thiết chú sự mạnh mẽ đó.Cách chuyển đầu ngột từ một kẻ ác độc trong kiếp quá khứ.Thành một kẻ đức hạnh đời hiện tại.Bật hết mọi dấu vết xấu sai lỗi lầm.Đến đổi kiểm điểm lại.Nhạc thiếu nhi trên đời này ai chẳng còn mang theo chút khoác nào.Được di truyền từ quá khứ.Chỉ có kẻ bị hại là hận thù đời theo bắn mà thôi.Con đầu nga là một cô gái đặc biệt.Công trường chất nàng dâu thầy nghịch với mẹ chồng.Nhưng trong nhà chỉ có.Đề cương sự rất tốt với mẹ chồng.Giờ cũng được chứng kiến cảnh bà bị đòn roi.Đành chấp nhận hi sinh nhận tội.Chưa đánh án tử hình oan.Có thể nói rằng là người có đức hạnh.Viết một lời thề nguyền của nàng đều thành sự thật.Tôi nhớ đã từng đọc một chuyện của tây phương.Kể về một tử tù bị tuyên án oan vào các nhân vật có chức quyền trong phim.Tr.Một ông sẽ không bao giờ một khoản để chứng minh ông địa ông.Sau đó tại nghĩa trang.Các mẫu khác đều xanh cỏ.Chỉ truyền nhất và bộ tử tù này là không bao giờ có cổ mộ.Điều này khiến cho các nhân vật quyền uy trong toàn một g.Hết tiền nhờ người mang cỏ đến trồng trên mộ ông.Nhưng cỏ chết hết.Bộ kẻ bị xử oan vẫn mãi mãi không mập có.Có vẻ như lời nguyền của những kẻ bị án oan có đức thành luôn được thực hiện.Thông thường ở thân phận bình dân.Khi bảo mọi thứ sở hữu đều khiêm tốn.Người ta ít có cơ hội tạo đổi hư.Sẽ giúp bạn thân có chức quyền địa vị cao.Tôi nhớ tới câu chuyện công chúa thăng hoa trong tập báo ứng hiện đời.Hay.Khi làm công chúa nàng giật chồng của dần nữ và giết người không gớm tay.Tay trái ý là nàng giết.Tính đến chiều trăng dịch thượng quyền uy ác độc.Những lúc tái sinh làm thường dân đang lãi suất liền làng.Một con cua cũng không dám chi.Thậm chí còn thích càng nhiều.Cậu trưa nắng chừng bị chồng sát hại trần chân.Cũng một con người đó nhưng quá khứ tàn nhẫn ác.Thiên tài là gì là tốt nhất.Tất cả những thay đổi này.Nói chung đều xuất phát từ lòng ăn năn hối cải.Huyện chứ các tu viện vĩnh diện.Có lẽ giờ chạy và khi tái sinh những người ác đó đã xóa hết tập quán chị chỉ còn lại.Laptop hành thiện làm hành trang đều quả kiếp sau.Đó là điều đáng mừng cho họ.Nhưng có phải ai cũng biết giác chỉnh sửa đổi mạng như vậy.Thực chiến lý.Kỹ thuật nối tạo chi phí.Đức tạo mà không có trí tuệ là tội nghiệp đời thứ ba.Bởi những phước bón cho tạo quá nhiều.Nếu có lên trời không hết rồi cũng sẽ bị loại.Còn nếu không được ở gần giàn thượng phúc.Trẻ sơ sinh làm người quyền quý giàu sang.Rồi kiếm gì những tiền của quyền lực tài sắc đó.Người ta lại có cơ hội tạo tội nhiều không.Cho nên.Phật dùng nhắc nhận ta phải tu theo chánh pháp.Để đời đời.Luôn có trí tuệ dẫn lối soi đường.Giúp ta không đoạn đạt.Tâm sự một nữ kỹ sư.Tôi ở huyện bảo sanh.Tịnh thất long giang.Làm một phụ nữ mắc bệnh ung bướu đang y.Đầu năm ba mươi bảy tuổi.Tôi bị bướu ngực thời kỳ cuối.Bật của tôi hiện đã được cắt bỏ.Nhưng do cắt bỏng.Dầu trên đoạn bệnh đến thời kỳ cuối.Đến tình trạng không ổn như lúc mới.Bởi vào thời kỳ cuối những tế bào ung bướu đã phát tán cách tân.Đơn vị tái phát tràn lan.Sau khi cắt bỏ túi mật rồi.Chị tử cung tôi là một thêm ba ung bướu.Đi đến buồng trứng bên trái sinh một bước.Chưa đầy nửa năm buồng trứng bên phải cũng có một hướng nữa.Tiếp theo là cổ họng là sinh lý.Mọi người nghe tôi nói chuyện giọng khàn khàn.Sức khỏe tôi cực duy.Không phải tiếp nhận như cuộc đại phẫu thuật.Lớp dạy mà chẳng thể mổ tử cung buồng trứng dân dân.Duyên yết hầu tôi bị vướng chỉ cần khám miệng dùng kính soi cũng thấy rõ.Gì vậy mà vướng ở yết hầu đẳng cấp.Hiện tại giọng nói vẫn còn khó.Sau đó bao tử cũng xinh vú.Trực tràng của bị bệnh.Mọi người thường gọi là bệnh trĩ.Những cực chất cùng đúng rồi đó cũng bị ung bướu nước.Những thống khổ cho phải chịu vẫn chịu khó.Gì bệnh để làm đến phổi cực kỳ ác liệt.Nửa vầng trên phổi trái có tới năm ung bướu.Tôi bị bệnh khổ hành hạ dài trò đến hôn mê bất tỉnh.Tôi thường ho ra máu.Máu lẫn đầy tập chất lợn cợn.All từ vựng từng bụng máu.Tất cả bệnh này của tôi đều do ác nghiệp sát sinh tạo thành.Tôi chuyên bán các ngư cụ đánh bắt hải sản và cung ứng đủ lại thủy tộc cho mọi người dùng.Tôi làm việc từ năm một nghìn chín trăm tám mươi mốt.Tui hộ khẩu ở huyện bảo khang vi phạm gì buôn bán mở rộng đến khắp nơi.Từ miền quê cho đến thành thị.Giết người tôi giờ mắc bệnh ung bướu thống khổ.Cái đều do sáp nhập.Sau này học phật pháp rồi tôi mới hiểu.Lúc chưa biết đâu.Tôi đã phá thai hai lần.Đây là đại ác nghiệp.Trị bệnh phật tôi ngã quỵ trên giờ.Nằm thở thoi thóp.Tôi nếm đủ mùi khổ.Chị khỉ phối trên vừa kho su su.Là phía dưới nước tiểu bắn ra ướt quần.Chết vậy mà tôi phải lắp băng.Bởi vừa kho làm xong tiểu ngay.Hơn nữa còn bị các bệnh khác giày vò hành hạ.Khổ hết chỗ nói.Lúc này bác sĩ tuyên bố tôi chỉ còn sống được một tháng.Tóc tôi bạc trắng hết giáo dùng thuốc và trị hóa chất.Sau đó không thể hóa trị nữa.Với tôi quá suy yếu hết tiếp nhận lỗi.Do khóa chị một nửa diệt tế bào ung bướu.Một nửa là diệt tế bào là.ba tình trạng sức khỏe tôi như thế không thể trị hóa chất biết được nữa.Sự yếu đến không thể đi đứng chỉ cần nói chuyện dài câu là chóng mặt muốn xỉu.Tôi không thể nói mà cũng không còn sức lực chi.Sau đó.Dạy con tự kỷ có hòa thượng thể huệ đang tổ chức phật thích.Nhiệt độ lực giá trị của phật thất đầy sức mạnh.Thế là tôi ngỏ ý bốn tham dự thầu.Nhưng ông xã giờ mẹ chồng lẫn mẹ ruột tôi đều không cho đi.Nhất là mẹ ruột tôi.Bà chúc mừng tôi.Thành phần tuyên bố thà để tôi nằm ở nhà trị bệnh mà chết chứ nhất quyết không cho tôi vào con đường mưa.Điều trị.Bà bảo.Nếu tôi có dự định đi trước tình trạng sức khỏe truyền như thế này.Aslan tôi chưa đến nơi thì đã bỏ xác trình hỏa xa.Sau đó còn chạy từ trào xuất huyết.Đó tôi với mẹ tôi.Ngoại ơi.Xin đừng ngăn cản mẹ cháu nữa.Bài yêu con gái thì cháu cũng biết thương mẹ mình vậy.Nếu cứ để mẹ cháu nằm nhà chờ chết.Thì chi bằng hãy cho mẹ thoát.Điện thoại ý đến với phật pháp.Làm cuộc thí nghiệm thử xem sao.Lúc đó bác sĩ tuyên bố với cả nhà tôi rằng.Bạn sống cô đơn chỉ còn một tháng nữa thôi.Cậu thích ăn gì thì cứ cho ăn.Mẫu trần không cho tôi đi trong thời gian cuối cùng này được bày tỏ khách động yêu thương dành cho.Con gái.Kêu mẹ đòi rửa chân cho.Tưởng chẳng nỡ để làm gì nhưng vì muốn làm bài chui tôi đành để mẹ tùy ý.Tôi muốn bà phải ôm ấy lấy sau khi tôi chết đi.Gì vậy mà định trị chân ra cho mẹ rửa.Lúc mẹ rửa chân cho tôi rơi nước mắt đầm đìa.Khi mẹ chồng tí chiều cho phép tôi đi con trai tôi lúc đó là sinh viên theo học ở viện.Cứ tiền xin nghỉ học để hộ tống từ đến phật tích.Phật thức tổ chức tại bảo lâm truyền tự ở cẩm châu liêu ninh.Từ khi đó bước đi không vững giờ có con trai và một bạn ở khách long giang đồng phục.Chiều đưa tôi đi.Đến phật thủ.Hàng ngày tôi phải bái phật tới ngàn lễ tôi toàn là niệm phật lễ.Vậy bà kỳ tích xuất hiện.Giải vật lý sự phụ dạng tôi.Kỷ niệm phật.Gì cũng không nghĩ đến tầm không tập đoàn chỉ chú tâm niệm phật vui.Rồi sư dạy tôi lễ phật.Từ thọ bát quan trai giới hành trì theo đoàn thể.Sau đó trong khoảng thời gian từ ba đến năm ngày.Chúc mừng việt không còn ho nữa.Thế thôi nhưng ho khi sư phụ bắt hồi nãy.Mỗi ngày phải lễ tới ngàn lời.Bà với tình trạng bệnh lúc đó tôi đứng còn không vững thì nói gì đến lại.Tôi nghĩ.Vì sao sư phụ giật bắt con lễ phật chứ.Chế đời tôi khóc.Đi lễ không nổi nên tôi bật khóc.Nhưng sư phụ vẫn còn bền lòng ông cương quyết ép tôi phải giả phật.Dù lễ không nổi vẫn phải lễ nghĩa là có lễ được hay không tôi cũng phải để.Tôi lễ phật được một tuần thì sư phụ bạn bè cực nhanh hoàng đạo tràng.Tôi cũng phải chạy theo.Bởi vì tôi bị bệnh phổi trong phổi ứ đầy tạp chất không thông.Tôi không còn khí lực.Giờ nói chẳng ra khơi.Vậy bà con phải chạy rất dễ bị ngạt thở chết.Tôi không dám chạy như sư phụ khuyến kiếm tôi cái bàn thí nghiệm chạy thử.Bước từng bước cực nhanh.Từ từ tôi cảm thấy dễ chịu.Thế là tội yên tâm dạo bước theo sư phụ lên lên xuống xuống lòng rất vui.Tiếp đến tuần thứ hai phải leo núi.Chức vụ hướng dẫn tôi đi.Thích nhảy liều thối tôi không dám lần theo giờ sợ mình sẽ chết.Bởi tôi biết rõ sức khỏe của mình không tham nổi.Nhưng sau đó sư phụ đến diều tôi và nói.Triệu lệ dĩnh.Con hãy tránh lên núi nhỉ.Tôi nghĩ.Phải nghe sư phụ thôi.Ngày dạy gì tôi đều tuân theo.Đây là tôi đang sốt lên núi.Núi này cao dốc đứng gương toàn là dốc.Tôi bỏ từng bước.Dẫn đường tới đỉnh tôi mừng đến lệ tuôn đầy mặt.Tôi đứng trên núi thầm nghĩ.Thật là ngoài sức tưởng.Không ngờ mình có thể leo lên và đứng được trên đỉnh núi.Ngắm bầu trời đêm beat.Tôi cảm động vô hạn.Gchín phật của sư phụ đã cứu.Giờ bạn cho tôi bạn sống lần thứ hai.Sau đó tôi tham dự từng đợt từng đợt phật thích của sư phụ tổ chức.Mãi cho đến hiện tại.Hồi đó chị tôi bệnh đầu tóc bạc hết hai phần còn một phần thì ngắn màu cho sáng.Nhưng tôi vẫn một bề theo sư phụ đẳng thức.Đến bây giờ khi các bạn đạo gặp lại tôi holder.Chào cúp lại bình đen lại rồi nè hay thật đó nha.Họ đứng trước tôi trần truồng ngắm nghía và cứ khen mãi tôi thật là vui.Trước đây ở nhà.Mỗi khi dùng bữa.Tôi đều phải ăn cháo.Chị chi đến dự phật.Tôi rất lo.By toàn ăn cơm.Tôi nghĩ.Bao tử bình tĩnh lặng như thế làm sao ăn cơm đi.Nhưng sau khi tôi theo dự phật thích rồi.Chuyện này giúp sinh hoạt chẳng thể khác giết người.Thức ăn dễ dàng.Hơn nữa mặt mày kiếm sắc còn rất hồng hào thật đó.Bây giờ.Đi theo mọi người nhiễm phật niệm phật.Cười rất muốn niệm lớn tiếng.Hồi trước lúc mới tham dự kỷ niệm chẳng có hơi khó thành tiếng.Bây giờ tôi có thể nhận ra ký và còn nhiệm lớn.Về các bệnh khác như ung bướu tử cung buồng trứng dân hiện tại tôi chẳng thèm đi khám thai kỳ.Tôi tự biết nó đã ổn.Vì sao ư.Tuổi ba mươi mấy tuổi bắt đầu bị ung bướu.Bật tiếng việt đã bao năm.Trước đi bác sĩ tường nhắc tôi phải lưu ý.Hệ thế có hiện tượng ra máu lần nữa thì coi như tiêu ba.Tôi hỏi tại sao.Ông đáp.Tử cung bà đề bướm.Nó mọc chim chút dùm.Nếu mà giữ cho.Ấp đại số.Thì phải chết thôi.Lại thêm hai buồng trứng bà đều có vú.Cực kỳ sống.Sau khi tham gia phần thức của sư phụ.Từ vựng các vật thích kế tiếp nữa.Thì đột nhiên trong thời gian này tôi cảm thấy bụng mình rất đau.Đau dữ dội.Sông vật thích thì sư phụ quay về đài loan.Còn tôi.Thì về quê bệnh viện bản thân.Cảm nghĩ.Nếu sư phụ mở phật thất nữa thì tôi sẽ tham dự tiếp.Về nhà rồi tôi bỏ cái phần vùng của mình cực kỳ nóng.Như có lượng điện đang đun nấu và tỏa khí nóng gấp bụng dưới.Chúng tôi cảm giác có chút đâu.Tôi thầm nghĩ.Vì sao lại như vậy.Tôi thấy tình cảm mình có thể giống như là bác sĩ từng cảnh báo là.Bạn sống sẽ tiêu ma.Xảy ra giải xuất huyết.Viết vội lao vào nhà vệ sinh.Bỗng nghe hạ thế kêu xóa một tiếng lớn.Từ trong bụng có vật gì tuôn trào ra.Tiếp theo là cảm giác thư thái dễ chịu.Khi tôi đứng dậy nhìn vào vô.Thấy toàn là màu đỏ.Trong đó có một khối u hình tròn cỡ cái chén nhỏ.Mặt bằng phẳng nhưng xung quanh giống như hoa sáu cánh.Sau đó tôi chẳng biết bệnh tình mình tốt hay xấu.Lên tới bệnh viện siêu âm.Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi.Bác sĩ kiểm tra sông bảo.Bệnh ba lần rồi.Không sao.Từ đó tôi hồi phục như người bình thường.Chỉ còn bệnh phổi những tổ chức quá không đi khám chị gì nữa.Với tôi nghĩ.Đầu thức mình đã đem lại.Bệnh ru không định hoàn toàn chia sẻ được tôi còn sức tốt.Khỏe như thế này là đủ rồi.Hiện giờ.Tôi đã có thể làm việc sinh hoạt bình thường như bao người.Giờ cái vĩnh phúc việt này của tôi mà bố mẹ mẹ chồng mẹ ruột.Chú út em út em trai em gái dân dân.Tất cả thương nhân từng chứng kiến cảnh tôi từ bệnh thoi thóp đến khỏe an.Giờ bây giờ việc gì cũng có thể làm.Thì ai lấy được tám tháng.Phật pháp trực vi diệu không thể nghỉ được.Không chỉ cần như vậy thôi đâu mà tất cả bọn họ đều xuống nhau ăn chay niệm phật hết rắn.Bố chồng tôi năm nay tám mươi mốt tuổi.Trước năm một nghìn chín trăm bốn mươi chín.Ông là nhà cách mạng lão thành lập chiến công thương chương nhiều.Ông trữ tình chủ tịch bao thôi ngoài ra không tin gì khác.Nhưng bây giờ tất cả đều làm giống nhau về sành ăn chay niệm phật.Tu tịnh tuấn.Chú hay em chồng tôi trước đây là chủ tiệm ăn vào thành nổi tiếng.Vì đây là nhà hàng về thế nổ rang ai cũng.Ngày nào cũng có viết một số lượng vật rất lớn.Vì lúc nào cũng có người đặt tiệc ít nhất mười bàn.Đang tìm phải viết đủ thứ hải sản tươi sống.Cơm cá tôm cua hải sâm chân chân.Vậy là sắp sinh rồi xuống.Không chạy đến hết.Dạ thu được rất nhiều tiền.Nhưng thông qua cơn bão biển của tôi vợ chồng chú hai cường khuyết bản về.hai mươi chín đến phố thông hoa làm công cho người.Triệt để từ bỏ nghiệp sát.Từ khi chứng kiến cảnh trạng của tôi.Công viên gì người nhà tôi buổi sáng anh trai niệm phật.Bà kể cả các bạn các viện bảo tàng.Ai cũng đều tin sâu phật pháp.Tu hành chân chính là như thế.Tự đặc biệt tri ân sư phụ.Kể từ khi theo dự phật thích của ngày tôi thu được rất nhiều lợi ích.Công nhân thần được đảng đợi.một trăm cũng thằng hoa tím cao.Tôi học được rất nhiều điều hay từ ân sư.Sở thích của sư phụ không nhận cứu mệnh tôi mà còn giúp tôi đòi theo đức hạnh cao cả của ngài.Tôi nói đúng câu này với tôi không phải là người tốt.Lần đầu khi nghe mọi người bảo.Có lão hòa thượng thể hiện từ đài loan sang đã được tổ chức vào.Thì đón tôi chưa tin đạo.Không hiểu gì về phật giáo nền xác nhận mạng.Dù không biết rành về ngày.Tôi vẫn mở miệng chỉ bán đàn chiếu.Tôi dùng thần kiếm vô thường của mình để đo đường.Tưởng tượng xấu rồi mặt tiền cây sáng và biểu.Tôi chơi.Sony bất đẳng đủ điều không có chỗ nào được hết.Địa chỉ viết những dòng này từ sức ăn năn.Chỉ muốn thuốc to lên.Sư phụ con xin thành tâm sám hối giết ngày.Chưa đến lúc tôi bị bệnh nặng nằm bên cửa tử mới khởi tầng muốn đi dự phật thích.Diễn ra đồng xuất ra kỳ từ vật chất của ngày sức mạnh.Giày nữ.Tôi đi để cầu may thôi.Doanh nghiệp cho đàm nhưng sát sinh phá thai.Chỉ bán rèm che sau lưng ngày chân chân.Tất nhiên là sư phụ biết hết.Nhà bếp trước rõ nhưng chuẩn luôn từ ấy quan tâm chăm sóc một kẻ đại ác đặc sắc sinh.Đại khẩu nghiệp như tôi.Bất kể đi đâu ăn gì.Ngày đều để dành phần cho tôi.Và giải thích rằng.Hiếu lê bình bệnh hoàng đức suy yếu.Hãy đem cho cô ta dùng.Trái phật thủ.Giải cứu bạn tôi bằng cách giáo khoa vừa nghiêm khắc vừa bao nhiêu.Dạng một kẻ nhậu mạnh vô thần như tôi.Bé bị đức hạnh cao tốt của ngày càng hóa chiết phụ.Sư phụ càng đối tốt càng ưu ái.Tin tức đang cảm thấy anh đang xấu hổ.Trần bụi.Và chị ơi.Từ đó.Chưa thành tâm theo giữ các vật chất của ngày liên tục gần ba năm.Tiến đạt sư phụ đã tổ chức hơn năm mươi%.Chồng suốt thời gian này sư phụ không phải chỉ đối tốt với mình tôi mà là với tất cả.Gì vậy mà cứ trong chín ngày.Đến khi bệnh nặng rồi.Vẫn còn muốn theo dự phật thất của sư phụ.Giờ muốn học theo đức hạnh của ngài.Giúp tôi ở ngũ đài sơn.Tôi gặp một cô bé khoảng mười sáu tuổi người tây an.Mất chứng bệnh.Thìa ăn dặm đổi.Trước đây em giống rất xinh đẹp chào ấy thành tú.Nhưng từ khi bị bệnh.Em tăng cân vù vù.Từ bốn mươi lăm kg thành tám mươi lăm kg.Chủ tịch mặc phù.Em đi khắp nơi tìm thấy.Dạ em là cô nhi không cha mẹ nên sức đáng thương.Sư phụ cũng cho phép em đi theo ngày.Lúc đó tôi nghĩ.Sư phụ sao lại làm như thế.Cô bé này bị chứng nan y.Người dân nói về bên cạnh lớn nhưng mà vẫn không khỏi thì sẽ tổn thành danh của ngài.Lúc đó tôi vì lo cho sư phụ nên nghĩ chị.Nhưng sư phụ chẳng thể quan tâm tới điều này.Về bản tôi.Lệ bình.Con bé đánh thường âm.Con hãy xem nó như con và quan tâm chăm sóc nó nha.Cô bé đó một đề đi theo tham dự các vật thức của sư phụ cho đến tận ngũ đài sơn.Sau đó thì nó không theo nữa.Trị bệnh đã hết.Nó phải về nhà làm việc.Suốt thời gian theo sư phụ trước học được rất nhiều bài học quý từ đức hạnh của ngài.Những phẩm chất cao thượng mạc vẫn chờ tôi chưa từng chứng kiến qua.Cho nên dù bệnh nặng rồi.Tôi vẫn tiếp tục tham dự phần thức của sư phụ.Tôi rất muốn học tập theo ngày.Trong lòng tôi ngày là một cao tăng đức hạnh cao tốt.Là một đạo sư cực kỳ vĩ đại trên thế gian.Người đến làm tôi khám phụ.Cảm động đến xơ vậy.Trang theo sư phụ đánh thức tôi cảm thấy đức hận sư phụ chối lợi.Bởi vì trong cuộc sống tiếp tục này.Tôi chưa từng gặp qua ai có phong cách như vậy.Kỳ tiếp xúc với bậc chân tu mẫu mực nhưng à.Tôi mới biết thế nào là phật bảo pháp bảo và tân bảng.Phụ thân tôi vốn là giảng sư cao.Mẹ tôi cũng là giáo sư đại học.Top những tôi tiếp thu đầy đủ tri thức của ba mẹ.Mà còn tốt nghiệp bằng cấp cao.Nên những người tôi tiếp xúc đều đại giới trí thức thượng đẳng.Con trai út tôi là sinh viên viện nghiên cứu đại học nông lâm vũ hán.Có thể nói cả đời tôi vẫn là tiếp xúc vào dù cùng với trí thức cao cấp thượng lưu.Họ là những người mà tôi có chồng.Bởi có câu.Vạn lần đều thấp chỉ hộp thuốc là tối cao.Văn bàn giao hả phẩm.Duy hữu độc thư cao.Đây là lời tuyên bố của cổ nhân.Chế linh trung tâm tôi luôn phòng hướng theo tôn chỉ này.Thương nhìn theo dõi theo giới có hợp thức tối cao để xem bản thân thực sự có từ chất.Phòng tư mỹ phước lành nhiều cầu thánh tiên hiền thằng ca ngợi hai mươi.Youtube.Sau khi tiếp xúc với sư phụ rồi tôi mới phát hiện.Sư phụ cao tột sáng chói dược xà giới trí thức được đồ rất nhiều.Thỉnh thoảng.Những lúc địa kinh thành nhiều con vật.Tứ thần thú nhận.Bạch thế tôn bây giờ cũng đã hiểu và cảm vụ triệt để câu.Thập phương thế giới ngã tự kiến nhất thiết vô cửu ngư phật giảng.Con xem cùng cấp mười phương thế giới cũng không biết ai tuyệt vời như vậy.Chư phật đúng là từ bi và cực kỳ vĩ đại gia. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com