Đêm Khó Ngủ Nghe Phật Dạy Nhẹ Lòng Ngủ Ngon Tiêu Tan Phiền Muộn Khổ Đau Tan Biến#phật​ Pháp

Đêm khó ngủ nghe phật dạy nhẹ lòng ngủ ngon tiêu tan phiền muộn khổ Đau tan biến#phật​ pháp
Thường người ta nghỉ hồi đó đánh một cái.Giờ đánh là một cái là về.Thịt gà không có về.Gì kết quả này còn là nhân quả sao nữa.Hột lúa hôm nay là quả cột lúa ngày trước.Lại nhân của hạt lúa ngày sau.Như vậy nó luôn chuyển hoài.Chỉ khi nào lòng mình dứt.Gửi mở bằng.Hôi tỷ mới hết.Một người con bất hiếu với cha mẹ.Con của người đó bất hiếu.Mà nếu nó không tội là lộn.Lý gì làm tiêu chuẩn tội phước.Tội phước hết là do lòng bình cởi mở hết.Thí dụ như bây giờ mình không quán cởi mở hết.Dù mình bị oan ức gì đó.Thì kẻ thù kia không bị bệnh trả nhưng họ phải tự trả.Con chim đâu bắn là thằng nhỏ.Do đó nếu mình tự giết ở ở.Thị phần mình.Còn nếu đối phương tự tôm đồng quán hận thù.Thì họ tự trả một mình và có nhiều cách trả.Vậy chợ đức phật là người phước duyên đầy đủ.Nhân duyên báo đến cũng phải tự trả.Có lần thật nhất.Người ta hỏi lý do tại sao.Kỹ thuật cho biết như vậy.Hồi trước.Có lần ngày đầu thai xanh trong vòng võ sĩ chuyên đánh đài.Một hôm võ sĩ đối thủ thương lượng với ngày giờ thua đi .Hãng xe đẩy tiền độ cho anh.Hợp đồng xong đến trường sông trận đấu thắng không giữ lời hứa lấy hết tiền độ không / ngày.Sang năm sao hắn cũng của ngày nữa.Quan âm thứ ba.Hắn cũng thảo luận.Nhưng ngại không chịu bảo thân ai nấy giữ.Khung giờ thua để tránh ăn.Trận này.Ngày quăng xuống đất gãy xương sống chết.Gì vậy.Ngày bí đỏ đi nhục một thời gian.Chả cá.Chưa đến giờ đã chứng quả như lai rồi mà còn dư báo bị hạng nhất.Tóm lại.Nghiệp của thân chứ khẩu thì trả về cho thư.Gọi là nghiệp chướng.Tức là cái khổ làm cản trở việc tuh.Hai hạnh phúc của mình.Còn tâm trả về cho ý.Gọi là tiền đạo trước.Làm cho lòng mình buồn bực khổ sở.Cả về tâm thần.Thân tâm thì ảnh hưởng lẫn nhau như đã nói lúc này.Lỗi thân thân chịu giải do.Lối lồng lồng chịu u sầu b man.Ousmane là tiền đạo chứ.Còn thân chịu dãi dầu.Là nghiệp chướng.Vision.Nhưng chúng ảnh hưởng lẫn nhau .Thương lao củ bất an lòng dạ.Mình bị nghiệp chướng lồng có vui gì đâu.Lồng âu sầu thân thể mòn hao.Thằng khùng đang.Nhưng tâm hồn rầu buồn quá cũng gầy mòn cơ thể.Mỗi một nhịp báo gồm có y tá.Và chính.Y báo là hoàn cảnh xã hội.Lại các môn sinh.Ví dụ mình sinh ở đây không may bệnh hoạn hay nghèo khổ đi nữa.Mạch y báo mình cũng hưởng được dòng sông nước ngọt cửu long giang này.Cây lệnh cháy nhà.Trên cơm dưới cá.Mình hưởng chung những y báo này.Còn bản thân mình thì nghèo.Vĩnh bảo.Lệ trả cho bản thân.Còn y báo là hoàn cảnh xã hội.Là công nghiệp.Làm ăn mày dùng hậu giang này cũng sướng hơn là người dân xứ iraq.Ban ngày nóng bốn mươi mấy độ.Còn ban đêm thì tuyết rơi.Gọi là thời tiết khắc nghiệt vùng trung đông.Mình hiểu được vậy để sống an vui hạnh phúc chuyện có.Tất cả việc làm giữ mình gây ra đều có nhiều.Cái nghiệp của như cái bếp mình kéo ra nó thẳng.Buôn lại nói nhanh.Vì cái nết gọi là.Mình tạo ra nhân lành dữ có cái nghiệp.Nghiệp có sức mạnh gọi là nghiệp được.Đem lại cho mình hạnh phúc hay khổ đau.Bởi vì cuộc sống hiện tại là do nghiệp lực của riêng mình chứ không phải do trời hay.Hoặc vua chúa gì cho được.Dầu vua chúa có ba là do nghiệp làng mình chưa cảm.Ông vua ba tiên đạt thí nghiệm nhiều việc thực độc đáo.Hôm đó nhằm ngày đại tiệc trong hoàng cung.Các công chúa phù hợp lại rất đông.Nhảy dù biển hồ.Các con được hạnh phúc như vậy là nhờ ai.Các công chúa trả lời.Nhờ phụng hoàng và mẫu hậu.Hiệp phước.Của hoàng và mẫu hậu.Mở các con mới được như vậy.Riêng có một cô công chúa đáp rằng.Con đỉa là nhờ cái nghiệp lực của con.Nhảy nghe qua không ưa.Không chịu câu nói đó.Một hôm dài vừa gặp một cậu công tử cha mẹ chết sớm chỉ lo ăn chơi làm tăng quân sự nghiệp hết.Cậu ta làm không đủ sống đến mức phải đi ăn xin.Nhờ dáng công tử nên thân không đến nỗi xác xơ.Robot i love you vẽ công chúa cho cậu công tử đó.Chó cứu hộ môn theo chồng theo tục cổ xưa của người ấn độ.Nền công chúa ôm của hồi môn của vua cho theo chồng.Nàng hỏi chồng.Anh có giường đất gì không.Chồng nàng đáp.Bán sạch hết rồi chỉ còn một miếng đất rộng nhưng chẳng cổ nên người ta chê không ai chịu mua hết.Công chúa nó.Thôi mình về đích nhà kiến tạo lại đi.Vợ chồng về nhà mướn nhân công làm lại miếng đất.Bất ngờ đào gặp một số dạng nước.Công chúa dùng số này cất lên dinh thự.Về chính nghĩa đó là vinh của phò mã chứ không phải.Vợ chồng làm nên sự nghiệp hết sức lớn lao.Tuần du cha tôi dậy chứ không bỏ con đi.Cho người theo dõi con.Xem cuộc sống thế nào.Thế còn quá giàu có.Vua cha hỏi thì công chúa cũng đem câu chuyện y vậy kể cho vui nha.Vua biển hội đức phật.Thì phật trả lời.Đúng vậy.Người ta sống theo nhịp của mình.Không phải vua banghai trời làm mà được.Tự nhiên nói gì vậy.Rùa bettina còn chủ nhiệm nhiều việc táo bạo.Hôm đó ông đang ngủ chưa.Thức dậy.Nghe hai tên lính cận vệ gác ngoài cửa nói chuyện.Tên thứ nhất nó.Đợi tao sống giờ vua.Vua nuôi dưỡng tao nên tao theo phụng sự vui.Sống ở dưới da.Tình đứng thứ gì nó.Tàu biển phải vậy.Con người sống là do nghị lực của mình chứ ai mà văn bố cho mình được.Ông vua muốn ban thưởng cho người lính thiếu nhi.Nhưng ban thưởng một cách kín đáo không cho ai biết.Dù nói với hoàng hậu.Chưa đầy tình đầu đem đến nửa chai rượu của ta cho hoàng hậu dùng bữa.Khí hậu cho nó tiền bạc bấm chốt cho nhiều.Đầm dự con nó lập nghiệp sinh sống.Từ hôm đó.Vừa dùng cơm xong liền đưa nửa chai rượu cho tên lính thứ nhất.Giờ bảo đem đưa cho hoàng hậu.Khùng cho biết việc gì cả.Mà hoàng hậu cũng không biết lý do nào vua ban thưởng cho tên lính.Định lý thứ nhất sắp chai rượu ra cửa.Thì bỗng dưng xây xẩm chóng.Chảy máu cam không đi được.Khám bệnh kêu bạn lại nói.Mảnh xếp dùm tao chơi rủ đem đi cho hoàng hậu đi.Hoàng hậu tiền lý vàng bạc giống rốt giải sầu cho nó bảo đem về cho vợ con.Vua thử một cách kín đáo như chị.Thời gian sau nghe lại tên đến được thưởng là tên đứng thứ nhì.Tình lính nói sống nghề nghiệp.Chứ không phải kêu lính thứ nhất.Vui vận mới kêu tên đến thứ nhất lại hỏi.Tao xin gửi tại sao người lại sang ước là bạn cũng như vậy.Định lý thứ nhất.Dạ thưa còn không dám cho chị đâu vì vừa bước ra khỏi cửa con bị say sẩm chóng mặt.Sợ trễ bữa ăn của hoàng hậu nên con mượn bạn con đi thế dùm.You can diệt đó nói với phật phật nói.Đúng vậy.Nốt sống do nhịp nó.Chứ không phải vua banghai trời bật ban mà được.Vậy nghiệp lực nó giúp cho mình tiến bộ hay làm cản trở đường tiến hóa của.Như nghiệp chướng.Dạ tiền đạo trước.Phần chín.Sự nặng nhẹ của nhịp thiện.Nghiệp hòa bình gây ra cũng có nặng có nhẹ.Bất cứ nghiệp gì của mình gây ra lành hay dữ đều có nặng nhẹ.Dạ phân ra làm ba.Thượng trung hạ.Nhịp lớn nhịp dừa.Dàn nhịp nhẹ hơn hết.Ba cái hiệp thượng trung hạ bố.Mỗi cái còn phân ra.Làm ba lãnh.Làm ngoại cảnh nội tâm.Và thời gian khởi tố.Còn có vấn đề nữa.Là có chia tay nặng mà thành quả nhẹ.Người ta muốn thuốc chết hết cả nhà.Kẻ thù lén để thuốc độc vào đồ ăn.Dự kiến chủ nhà chưa ăn.Con chó nhảy dù ăn bị chết.Nên chủ nhà phát ra không ăn bữa cơm đó.Cái ý rất là nó.Mặt phẳng quá.Buồn đôi khi ý nghĩa mà thành quá nặng.Mình luyện các tu bị qua cửa sổ.Trúng người ta bể đầu.Không hiểu sự nặng nhạc của.Để mình biết rõ nhân quả.Ngoại cảnh.Lấy ví dụ đơn chữ diệt sát thủ.Nhập xác.Để làm đại diện cho tất cả các nghiệp khác.Nếu mình xác lớn thì tội lớn mà sắt nhỏ thì tội nhỏ.Mình sát hại bậc đại phước điền là bậc chân tu hai người ơn cha mẹ của mình thì tội.Nếu mình viết một con.Thì cái ác nó.Mà nếu mình giết cha giết mẹ.Thì chả thế gian nguyền rủa.Diệt đối lớn chứ không phải tính mạng ai cũng.Giết một người thù.Một tên giặc cướp đất nước của mình nó khó.Cũng giết một người hơn.Tội lớn hơn.Đối lại đối về ngoại cảnh.Mở cuộc gọi là những.Đại phước đi.Người chân to.Người âm của mình.Người có phước đức lớn mà mình hại người ta là tội lớn.Còn giết đồng đẳng chúng sanh thì tội vực chung.Giờ giết hạ đẳng chúng sanh thì tội vực hạ.Giết con chó.Thì tội không nghe giết cha mẹ được.Truyền.Phần ngoại cảnh tác động vào thượng trung hạ xuống nghiệp như sau.Giết lớn thường dẫn chúng sanh.Chỉ tội lỗi.Mứt dừa.Đồng đẳng chúng sanh thì tội gì.Viết nhỏ.Hai đảng chúng sanh.Thì tội nhỏ.Hài.Nội tâm.Về phương diện nội tâm thì.Có sân hận.Cố ý giết là tội lớn.Không sân hận.Mở thú y.Chỉ tội bật chung.Giữa một người đi đi.Về bổn phận chống trả kẻ xâm lăng.Cháo lòng không xuân.Cũng cầm súng giết giặc.Vậy thì tội bực trung.Một người dẫn con chó phan cây nó.Người ấy tại trận mà khoan chứ không biết rằng cái file đó làm con chó chết thì tội bực trung.Gì không tính giết nó.Vô tâm mà ngủ sát thì tội bực hả.Đây là phần nội tâm.Giải thưởng trung hạc uống gì.Có người không sợ.Không cần cố ý.Mà gặp con gì cũng giết chặt đuôi cá cắn.Đó là do tâm thuận áp gì.Không đợi đến sân mới làm.Bởi do tính quen rồi đó là tội nặng.Vì nó là nội tâm không sợ.Mà cũng không cố ý.Tại tâm quen phường cát.Nên gặp đại gia.Con gặp người khác hay giúp đỡ.Gọi lại quần thể.Quy đổi tâm không cần vận dụng tâm lý cho lắm.Nhưng thuộc về thuận nên tội lớn mà phước cũng lớn.Còn vô tâm mà ngủ sát là tội bực hả.Xe hơi lửa cán người ta chết án có mấy tháng.Con người cố ý đâm người ta chết án từ mấy chục năm.Đối lại sự việc thực tế chứ không thuộc về với luộc hay tôn giáo gì cả.Bà.Thời gian khởi.Về việc làm nếu cố ý và chu với thành quả thì tội lớn.Ví dụ như mình tổ chức một cuộc đi săn bước đầu ai cũng hăng hái hết.Rồi khi sang được mồi nhiều rất bự.Vậy vui vẻ ăn tiệc nữ.Nếu vui với thành quả sát hại.Thì tội lớn.Lúc đầu cố ý nhưng sao hối hận thì tôi bực trung.Lúc đi sang ai rủ cũng mừng.Vụ giết con mồi rồi nghĩ lại tội hối hận.Thì tội giảm đi phân nửa.Còn vô tâm ngủ sát mà sao để hối nữa.Thì tội nhẹ hơn.Mình vô tâm đụng người chết hay đập con vật gì chết.Sao mình hối tiếc từ dũ.Thái bình cẩn thận chút nữa thì đâu xảy ra chuyện đáng tiếc này.Thì tội nhẹ nhất.Đây là đơn cử nghiệp sát.Còn tất cả các nghiệp khác cũng vậy.Dầu nhiệt áp theo nhịp lạnh.Mình làm lành với bậc thượng đẳng chúng sanh với lại nuôi cha dượng mẹ.Giúp đỡ người tu hành.Hoặc cứ một ông vua thì được phước lớn.Bằng ngược lại.Làm ác với bật thượng thận chúng sanh.Nhưng xúc phạm ông vua thì mang họ lớn.Đối với vật thượng đảng chúng sanh.Dù ta làm thiện hay là mát thì phước và tội đều lớn cả.Chuyện này thì cũng hợp tình hợp lý lắm.Còn đồng đẳng chúng sanh thì phước và tội bật chung.Hai đảng chúng sanh thì phước và tội bậc hạ.Đứng về phương diện tha thứ lấy tâm đức thương xót mà tha thứ cho chúng sanh.Hãy tata hạ chừng nào.Thì đức của mình lớn chừng ấy.Mình nói tha cho người lối sớm chứ mình không tha.Chưa chắc mình giết họ nổi hai họ giết.Còn đối với con vật nhỏ nhen mình giết nó về nào cũng đủ.Nhưng mình thương nó.Hà nội.Hoa nhỏ.Lại biết thế.Còn bình nói thay cho ông vua chơi chưa biết chắc là ai thay cho ai.Con kiến mình muốn chết lúc nào cũng được vì nó không có tư cách pháp nhân.Nhưng mình không nỡ mình phủ nhẹ cho nó đi.Chơi giết nó thì dễ dàng.Có đức lớn làm việc nhỏ này mới.Nó có chiều ngược chỗ này.So sánh giữa nghiệp sharp và tâm đi.Bà thấy trái ngược nhau.Xác lớn thì tội lớn.Sách nhỏ.Tội nhỏ.Thai nhỏ thì.Đức lớn.Một người bằng mình ngang hàng với mình nói tha không giết.Chị chưa chắc là ai thay.Hiểu được sự nặng nhẹ của nghiệp xã.Nghiệp lạnh giữ này.Giúp cho mình biết làm sao cho nhẹ bớt lại.Đỡ đi giàu cũng làm chuyên gia họ chị.Hai người lính cùng đi đánh giặc.Một người thì cố ý nóng giận có khi giết được giặt.Còn bổ bụng.Bên nào tốt nghiệp cũng chết rồi.Nhưng cái áo của người đó lớn.Còn một người cũng đánh chết giặt như vậy.Mặc không có ác tâm thì tội nhẹ hơn.Biết sự nặng nhẹ để tránh hoặc làm giảm bớt các nghiệp lỡ làm ra.Thí dụ mình vui vẻ đi sang với người khác.Xong rồi thiếu một đống chim hay đóng thú chết mình cảm thấy đau lòng giờ hối hận vì việc đi xăng vượt qua.Thì tội nhẹ lại.Có người thắc mắc hỏi.Ăn một con cá lớn và một tuổi tác nhỏ.Thì cái nào tốt hơn.Đầy part hai không trả lời nhưng bác cho biết là xác lớn tội lớn.Sát thủ.Tụi nhỏ.Sex.Tổ chức.Sách nhiều.Tội nghiệp.Trong nhịp sát còn có vấn đề tinh thần nữ.Nếu ta giết loài hiền hoặc khôn ngoan.Thì tội hơn là giết loại ngu đơn.Hoặc hung dữ.Mình giết một người tu và một tiếng trước.Thì hai đứng để đó khác nhau hả.Kẻ hung dữ nếu mình.Thì tội ít hơn là người hiền lương.Loài thú vị.Nếu loại nào tiến hóa nhiều.Mà mình.Thì tội nhiều gì nó biết đau khổ nhiều.Có câu chuyện vào mùa hạ.Một nhóm người đi đồng với luôn cả.Lá sen nằm sapa.Lại có một lá cứ phập phồng lên xuống.Nhớ người nọ nhi mới lấy trẻ sớm xuống thì bắt được một con sâu trắng từ.Nằm sâu khoảng hai thứ.Con số này nằm trầm dưới sâu đặng thu.Họ bèn kéo số về làm thịt.Về sau số người ăn thịt xấu thì tan hết.Có gửi chết.Có người đi biệt xứ.Số người này ăn dặm con xấu tôi tiến hóa lên nên tội lớn.Cũng như vậy.Nếu người yêu của mình.Hoặc.Thượng đẳng.Bật hiền.Mà mình xúc phạm tới.Thì tối hơn là.Kẻ dữ.Trẻ.Phần mười.Quân tập chung tử.Hành động là sản phẩm của tư tưởng.Là kết quả của ý tưởng mình.Gì vậy nếu mình thay đổi các tư tưởng tốt.Bỏ các tư tưởng sống thì gọi là quân tập chủ ngữ.Muốn tập trung tử gần có quân xanh quân trưởng và hiện hành.Quần xanh.Làm mới khởi ý tưởng.Quân trưởng là ý tưởng đối chín mùi.Giá hiện hành là thực hiện việc đó.Thí dụ như mình thấy người ta thu hiền.Mạch thẳng thôi an vui.Hiện giờ mình chưa thu.Mình thấy thích.Thì đó là mình quân tập chủng chữ tốt trên đường tu chế chưa tính từ.Diệt đối lập đi lập lại.Mình có ý tưởng khi nào rảnh sẽ thu.Khi quân trưởng đã lớn lên.Ý chí được nung đúc nhiều lần.Ý tưởng đã chín mùi.Thuộc giống đa già rồi.Thì sinh ra hiện hành.Làm mình đi tù.Lúc đó quân xanh và quân trưởng trở thành hành động.Mình thấy việc gì mà có ý mà.Lạc gửi quân.Chuẩn tử.Khi nãy nói đến thiện ác.Lại nhân xanh quả.Bây giờ nói xấu hổ.Sở dĩ mình làm việc đó tại vì có chuẩn tử quân tập trong tâm hồn mình.Quân tập một lần thì chưa thành quả.Mở phải nung đúc trưởng thành lên.Mới sinh ra hiện hành.Tức là hành động kết quả của tư tưởng.Của chúng ta.Hiện thành rồi thì việc này nó trở thành nhân.Rồi khổ quả của hiện hành là quả.Nhân quả liên tục như con gà đẻ ra trứng gà.Rồi trứng gà nở ra con gà.Khung diệt đạo trước việc nào sau.Liên tục hoài không chấm dứt.Sở dĩ con quân tập dũng tử là do cảnh xuân tâm.Có một ông bị bắt.Thấy cảnh tù đày.Mình nhớ lại tại mình phạm pháp giờ phải bị tù.Nếu mình tu hiền như mấy người bạn.Vậy là hộp đạo làm rể bái yên vui.Đầu vãi lộc cải sữa.Đó là các quân tật chủng tử.Rùa cảnh sinh.Chúng tử này lớn dần chín mùi.Sau đó ông này quyết định đi tu.Lúc sinh ra hiền lành.Tích tân sơn.Hai việc này trái ngược nhau.Lúc trước cảnh sang thu.Con giờ là tâm sen.Mình muốn đậu quá.Nhất định ngày nào đó.Mình sẽ đi tù.Hai người ăn trộm bị bắt bỏ tù.Một người thì nghỉ tại bình đi theo con đường xấu.Nếu tù thì đâu phải như vậy.Giờ phải cải sửa lại.Đó là quân tập chung tử tốt.Còn người kia nghĩ mình dở.Đi không khéo nữa không đúng giờ.Và điều nhiên không chỉ.Nên mới bị bại lộ.Sao phải điều nhiên lại cho kỹ.Hoa cúc cung tập chúng tử.Nhưng đây mới chỉ là hạt j.Thực ra cũng là kết quả của quá khứ.Của quá trình của.Mình có tâm hướng thiện hay tâm hướng nhé.Thì bây giờ.Mình quân thật chuẩn tử cũng theo hướng đó là.Cũng nói chồng chịu sâu.Người tu nếu lưu tâm đến quân tập chủng tử sẽ khỏi bị kết quả sấu.Đó cũng là lý do chuyển qua thành phố.Vì ở trong tai họa bị giam cầm hay đau ốm.Nhiều ông tập đó mà trở lại con đường làng.Chuyển họa làm mai.hai chuyển qua.Làm phước là vậy.Hoặc ngược lại.Dùng cái phước đó mà hành hạ như hồi trước mình làm việc.Giờ giàu có.Tính vực này làm gì thành công.Trong hoàn cảnh đó.Mình đâm ra tự tử.Nghĩ mình có tí.Nên tính việc làm xấu cho mau phát đạt.Người có uy thế và tiền bạc rất dễ làm mát.Bởi thế.Quân tập chủng tỷ xấu thì chuyển phước thành quả.Tóm lại.Tùy theo quân tập chủng tiểu tốt hoặc xấu mà ta có thể chuyển hoạt hình phước.Cuộc chuyển phước thành quả.Giờ ta thử xếp xem chuẩn tỉ số của việt được hay không.Chúng ta đã biết chết quân tập chủng tử rồi hoặc tốt hoặc xấu.Mà vẫn chuẩn tử xấu lễ quân tộc rồi.Chúng ta có thể diệt được hay không.Chồng sex nhật.Muốn dẹp những chuẩn tử xấu thì lấy luôn luôn quân tập những chuẩn chữ tốt đối nghịch đối lập với nó.Không thì nó sinh ra hiện.Một là không để chuẩn chữ số sinh ra hiện hành.Hay là quân tập trung chỉ tốt để nói chứ ngáp lại.Thí dụ.Đánh người ta lỡ rồi muốn đổi quả sấu thì có.Chứ còn nghĩ muốn đánh nó mà chưa đánh thì đổi lại.Nhân quả đuổi.Ở chỗ nội tâm.Đánh người ta rồi nói về để đổi.Thì cũng được.Nó còn ở trong chuẩn tử thì dễ rồi.Nếu mình doanh nghiệp quả bất ngờ.Thì đợi đợi tiếp.Biết khi nào yên.Mình nên tha thứ nhau bằng cách quân tập chuẩn chứ tốt lại.Đối nghịch để diệt chủng tử số.Nỗi buồn sang mà không được quân trưởng.Thì từ từ hộp giống non xấu đó sẽ uống luôn.Không hẳn hiện được.Nhạc không lên được.Khi một chủng tử sơn ra hiện thành gì.Thì nó có sức tự bi.Nhiều tự biến giống nhau thành ra cổng bí.Hãy tự biến thì có việc gì.Mập biệt nghiệp thì có kết quả.Con + biến thì + nghi.Mặc phụng nghi.Thì cổng quán.Ví dụ trước kia nhà mình chứa bài.Giờ mình muốn tập chuẩn tủ lạnh tốt hơn.Trần trung tử sinh ra hiện.Là mình nhất định tuy thì nó có sức tự biến là ngôi nhà đó không còn gọi là nhà chứ bà.Mà gọi là nhà tù.Gia đình đó.Giờ gọi là gia đình tube.Nó có sức tự biến đổi hoàn cảnh của mình đi.Sư tử biến đó thành ra biệt nghiệp của mình.Rồi có việc quá.Nhiều cổng biến giống nhau.Tương đồng với nhau sinh ra cộng nghiệp.Các bậc cứu đời của dùng xét sự biến thiên của.Bà ghi nên cổng biến.Mình tự làm sáng tỏ đạo đức nơi lòng mình dù.Đêm điều đó ra phủ quá cho nhiều người đồng hưởng ứng.Nhiệt độ.Thành ra cổng bí.Nhiều huyện thành giống nhau.Nhiều từ biến giống nhau gây thành cộng b.Người ta nói sớm đó là xóm đạo là nói là làm đạo.Thứ đó là xứ đạo.Ra nó còn sức biến đi.Thấy cổng biến thì có công nghiệp và cộng quả.Thí dụ trong việc loạn li.Là công.Ai cũng phải chạy.Cũng phải tan nhà nát cửa.Nhưng mà trong cổng nghiệp đó nó có biết nhật.Có người chạy đi rồi về trở lại thế nhà cửa cột ngu.Đồ đạc không thức.Không bị thương tích.Có người về thanh quên hết sự nghiệp.Bị thương tích q của tật nguyền.Con người sự nghiệp còn.Nhưng bị thương tích.Cùng chung một cảnh luận ly là công nghiệp.Nhưng trong đó có biết nhịp riêng của mỗi người.Công nghiệp dung hòa nhau.Giờ trả cho anh với nha.Chứ không phải ai cũng giống như nhau.Bật siêu nhân cũng dùng sức tự biến của mình.Để khơi lên sức tự biến của quần chúng.Tự biến làm nên cũng biến để có công nghiệp là.Thay đổi thế giới.Chứ một mình không làm được việc.Thánh nhân cũng thay đổi được thời thế.Không phải nhờ ở phù chú hay phép tắc.Mà ngờ dùng sức cảnh quá tất cả mọi người chung quanh mình.Đồng thời có một tư tưởng quang lê.Một đường hướng để dây thành cổng biến đó.Chồng ba mươi bảy phẩm trợ đạo của đức phật dạy.Phẩm tứ chánh cần.Là bốn điều rất cần thiết và cũng rất thế.Với những quả.Diệt ác chưa sang đừng cho xanh.Mình chưa quân.Thì đừng buông tay.Đừng cho nó xanh.Diệt ác đã xanh.Màu đỏ chứ.Lỡ quân tật chủ nghỉ xấu rồi phải trừ.Váy màu chấm dứt nó.Bằng cách quân tập chuẩn tử ngược.Viết lạnh chưa sang.Hãy mouse.Mình chưa có chuẩn tử tốt.Hãy mau quân tập cho cô.Có chuẩn tử tốt mới có việc làm tốt.Diệp lạnh đã sang hãy tăng trưởng.Đã có chuẩn tử tố hãy phấn đấu làm cho nó tăng trưởng thêm lê.Đây là bốn trăm mười chín mà phật dạy trong tứ chánh cần.Nó cũng như nhân quả.Mà nhân quả ở chịu sâu.Từ tư tưởng sinh ra hành động.Cứ chín tuần này cũng liên quan đến quân tật chúng ta.Chúng tử là hạt giống.Để sinh ra kết quả tốt.Đến đây part hai mươi tám kết.Chuyện nhân quả.Học hiểu tỏ tường luật nhân quả.Chúng ta sẽ được những chiếc sao đẹp.Một.Không tạo áp nhi.Dân trí tu tiên.Mình biết rõ mình là chủ nhân ông.Số kiếp của mình thành ca chuyển.Tủ tính không còn nghỉ tết.Di tạo.Thì nhận quá khứ.Dù đốm.Dù lợi lộc bao nhiêu cũng kiên quyết không tạo nghiệp ác.Dân trí tuyến.Dù gian nan cách mấy.Mình biết rồi.Nhưng nào quản lý.Hài.Không tự hào lúc giận thế.Trong lúc mình may mắn.Được thời cũng không tự hào.Vì mình biết đó là nhân quả.Không ý lấy tài.Dạ khung tự tử.Bà.Không oán than cơn bĩ cực.Mình tuhu.Không gây gổ với ai.Lúc nào cũng nhịn.Mở khủng mắt mình như vậy cũng là.Nếu mình hung dữ.Có khía.Xảy ra dịp đánh lộn hoặc tới mức nào nữa.Nó lớn vậy không g.Nhạc kéo dài thời gian.Dịch nhỏ thành ra việc lớn và kéo dài tới kiếp sau.Mình biết vậy nên vui trả món nợ tiền thiên.Gì nữa giảm rất nhiều.Dạ không tiền trung.Mình thiếu nợ mười triệu mà chỉ trả một triệu là về thì không còn gì phải mặc cả.Nếu không tu thì không biết trả đến lúc nào nữa.bốn.Không mê tín dị đoan.Mình biết mình là chủ nhân ông của đời mình rồi nên không mê tín.Con người sống nhờ nghiệp riêng của mình chứ không phải do trời hay vui chúa ban cho.Chính mình chủ động trong cuộc sống của mình.Năm.Biết cách làm giảm quả củ và tăng quả dưa.Duy phạm duy trợ duyên.Diệp thu hiền của mình hiện tại cây thành môi xinh đẹp trợ riêng cho giống lạnh tăng và giảm giống cũ.Chính cái hạnh kiểm hiền lành của mỹ.Sẽ làm giảm quả của.Giờ làm tăng thêm quả vui.Nếu có bạn là.Không biết tiền kiếp có duyên nghiệp với nhau như thế nào.Mà bây giờ thấy nhau thương yêu giúp đỡ nhau.Thay vì giúp đỡ của năm phần.Mở giúp mình tới mười phần.Hiện giờ thấy mình hạnh kiểm quá ta.Đó là.Tăng quả chuối.Và giảm.sáu.Biết cách xây dựng tương lai theo ý muốn.Biết rõ nhân quả.Ninh bình biết cách xây dựng tương lai.Bằng cách gieo nhân tốt hiện tại để hưởng quả gì.Nếu mình trồng ớt mà muốn chỗ trái cam.Hủy diệt đố không có.Muốn ăn tràm thì yêu.Muốn ăn ớt thì giao ớt.Biết xây dựng tương lai theo ý muốn của mình.Học nhân quả xong rồi chúng ta hãy quyết định.Trước khi làm điều gì hãy xem xét đến hậu quả của nó.Phải xem xét duyệt đó có hậu quả thế nào.Rồi hãy bắt đầu.Giờ xin bàn luận rộng thêm mười hai câu chuyện vui vẻ nhân quả.Có người hỏi bác hai như sau.Bác hồ.Mình đau rồi mình uống thuốc cho mạng không biết có sai dị nhân quả hay không.Bắc hài trả lời.Nhân quả mình có thể làm tăng giảm.Được nói gì.Chợ rồi.Bác nói một cách cụ thể hơn.Hồi bình giao nhân khẩu.Tại vì mình ngu nên mới vào nhân hát gặp quá khổ.Giờ mình khuôn rồi có thể làm nhẹ lại.Vậy nó cũng hợp với để phải họp với nhân quả.Mình hiểu định tình nhân quả nó có nhiều cái lợi.Bệnh biết cách xây dựng tương lai.Đánh bước các nghiệp cổ.Ruco phạm tội mình cũng biết cách làm cho nó.Có một nguyễn kim kể lại chuyện đối đáp giữa nhà vua và một vị hòa thượng như sau.Vị hòa thượng nói.Mình thông hiểu luật nhân quả.Dù mình có phạm tội nó cũng nhẹ.Vua biển núi.Vậy những người nào biết luật mà phạm.Thì cắm không hoạt động.Những người không biết luật mà phạm.Thì phạt nặng hơn hay sao.Vị hòa thượng không trả lời câu nói đó mà hỏi lại nhà chưa.Một người bếp lửa nóng và một người không biết lựa nóng.Vậy hai người cùng bọc lửa thì ai cũng nặng.Người không biết lượng nóng bỏng nặng hơn.Chị hòa thượng nói.Cũng như mình đã học qua sự nặng nhẹ của nhịp khác.Cũng là một công việc mà người tội nặng người tội nhẹ.Do đó.Học nhân quả có lợi làm bình chánh bớt đi những nhịp nặng nề của mình.Ở đời nhiều khi không thể không làm những nhịp.Ví dụ như làm ruộng.Phải xịt sâu phun thuốc sát trùng chẳng.Những việc này không tránh để.Nhưng người hiểu luật nhân quả có thể làm giảm đi những quả táo cổ.Trái nhưng ác của.Bắc hài có người bạn.Là anh hai làm ruộng giết qua dữ lắm.Những con cua nào ở trong ruộng ảnh thì anh mới đi.Còn đi dọc đường gặp qua hai qua ở chỗ khác thì không động từ.Anh thử nói nó không dính líu tới.Thì bị giết làm chi.Kẹt lắm nó ở trong ruộng mới phá mới bắt giết nó thôi.Còn có những người cứ gặp qua là gặp là bắt.Không cần ở ruộng ai và từ đâu đến vì họ quán nó.Thành ra nếu mình biết việc tội phước mà dạng nhất phải làm chuyện tội.Thì kẹt lắm cũng làm chuyện đó trong giới hạn nào cho nhẹ bớt đi.Đây là một đoạn văn dần.Tóm tắt về nhân quả.Hành trình muốn ngọt ngào không được.Làm dữ.Mụn cóc.Có thể.Luật nhân quả rất tự nhiên.Giahung nữ.Giao huyền huyền anh.Hiền xinh mọi việc an lành.Khung nữ một.Thanh.Đào anh thư.Cho nên cần phải hiền lương.Dù ren.Phải những trường.Hộp nè.Thành thị.Khái niệm về nhẫn nhịn.Lời ngỏ.Kính thưa quý thính giả.Chúng tôi có dịp may gặp gỡ quen biết bác như xanh.mười chín đồ phật giáo hòa hảo cao nguyên.Lồng rất vui mừng những môn học hỏi ở bác phương pháp tu hành mau đạt kết quả.Nhưng chúng tôi đã thức dậy.Gì bác không mấy khi vậy.Mạch thường khuyên.Nên xem sáng kinh để tùy theo.Tuy nhiên tỉnh quảng được nghe bác kể vài chuyện tích xưa nay.Ngầm nhắc khéo em cháo tu dậy thôi.Một hôm tình cờ bác nói về đức tính nhẫn nhục.Nghe thấy rất bổ ích cho cuộc sống.Khỏi dây chuyền hà thù hận.Giúp xã hội hoài ngã an vui.Chúng tôi thích quá.Xin ghi âm lại nghe cho kĩ.Hầu triển khai áp dụng vào đời sống thực tế.Xào ít lâu suis.Bác đã tùy thuận và bảo.Đây không phải là lời dạy quý giá.Mà là món quà lưu niệm.Chưa em cháu trong đời sống luôn rời đổi hợp tác.Giờ đó.Cũng bằng thuyết trình đề tài nhẫn nhịn.Mới có dịp ra đi.Giờ đây là lời ông như.Kính từ quỹ chỉ.Trên đời có lắm việt bất an kiếm lô cuốn khổ.Những thảm họa do thiên tai như bão lũ.Hạn hán.Núi lửa động.Dịch.Già chúa lòng người tàn bạo với nó.Những ý thức hệ đảng phái tương tranh.Những cuộc kháng chiến xâm lăng.Những cuộc chiến tranh chủng tộc.Dịch nước đường.Lưng.Dân trí.Vật chất hóa.Lưỡi dân quyến rũ sự tuấn cũ.Những bất như ý.Tử sinh bệnh.Làm chao đảo lòng người.Không giữ được thế quân bình đời sống.Cây gỗ do định mệnh an bài thì ít.Mở do tính nông nổi của ta kéo nhau vào phố ẩm đau thương thì.Để nước hoa các trở ngại.Vĩnh tiến trên đường tu hành.Đúng đạo lý quân tử.Người xưa thường khuyên ta nên tập đức tính nhẫn nhục.Rắn dựng trong phần dù khó nhỉ.Vậy nền cuộc gặp gỡ hôm nay.Chúng ta cùng thảo luận.Về đề tài.Nhẫn nhịn.Phần một.Định nghĩa.Những là những triệu.Nhục là huyền kiếm.Các triệu hiền kém để chờ cơ hội thể hiện ý chí nguyện mục đích của.Đức thầy cũng có nói.Giảng như hàn tín đợi thời loạn trôi.Hành chính là người tài ba xuất chúng.Có tài điều binh khiển tướng và thông suốt pin thơ đùi.ba được sáu thơm.Thân hình của ông không cao lớn như các vị tướng tài khoản đó.Mà nhỏ thế bình thường thôi.Đi đâu cũng mang gươm.Bữa đó ông ra chợ gặp đứa zuko.Nói thế cũng mang gươm nên lấy làm ghê.Mới đứng trên hãng giữa chợ.Già nói gì.Những người đàm phán.Đi đâu cũng bằng gương.Ruột gan thì đâm ra đi.Nếu không dám đâm tay thì trung thành hiếm có thật.Hành chính thầm nghĩ.Bao nhiêu tải kinh luôn của.Chưa thực hiện.Dân tín chưa anh.Tải bài như có đủ xài.Nếu đâm lộn với nó thì dư sức rồi.Giết nó đi.Mình bị mang án tử hình.Vì lý do you can đâm lộn với nhau.Thịt thối cho tải ba của mình quá.Bây giờ.Nó bắt buộc mười lăm lộn.Hai lùn cho.Mệt quá.Hàng tính vãi l** chôn giữa chợ.Vậy mà.Đến sau danh nổi như cồn.Làm chua hạnh giỗ mất nguồn mấy khi.Nếu lúc đó ông không nhẫn.Thì ngày huy hoàng đâu có.Bị ở tù.Hoặc tử hình về tội chém lộn.Đó là những triệu hèn kém để thể hiện một.Chí nguyện của mình.Chứ không phải hiếp nữ.Hoặc là đi bảo tồn hạnh nguyện không cho mồm mẹ đạo tâm.Không chụp phạm giới.Có một con sư tử long dàn ý.Người ta gọi nói là kim mao sư tử.Nghĩa là đàn ông nốt dạng cứng như những sợi cước bằng vàng.Rất quý.Muốn bắt nó không phải dễ.Dì nói là chúa sơn lâm.Con sư tử có cái đặc biệt là.Mỹ thuật cắt sa môn tu tịnh tỏa trên gỗ đá.Thì bút chì là nói đến cuối mập xuống để làm lễ.Mấy người thợ săn mới nghĩ ra một kế là cạo đầu.Shopee.Giấu cùng tên trung bình.Kiếm gỗ đá nào đó ngồi tham tiền đi kẹt con sư tử.Sư tử thấy có gì sang buôn ngồi tỉnh tọa.Để bước đến cuối mập đầu làm lễ.Từ lúc đó.Anh thợ săn trá hình sao buôn bắn nó một mũi tên tẩm thuốc độc.Khi mũi tên đâm vào người.Mới giật mình nhìn lên.Viết tên thợ săn áp u bánh mì.Hướng dẫn quá.Tính nhào lại xé xác.Nhìn nó nghĩ lại không.Nếu cái xác trên này thì rất pháp y.Đó là tính bữa của nhà phật.Giá đồng thời nó dính máu nữ.Đây là các tội mà nó không dám làm cho nên nó nhé.Ráng những chịu.Đến khi thuốc thấm đau quá nó tức giận lòng lên.Nhưng nghĩ lại rồi dần xuống.Chưa đến ba lần như vậy.Thuốc thấm điều thơm.Nuôi lợn gà chết.Để tròn cái hạnh nguyện của nó.Người ta đặt tên cho con sư tử đó là.Bơm sư tử kiên thị.Nghĩa là kiên trì gìn giữ thể nguyện của.Đó là một trong những tiền thân của đức phật.Có một vị tỳ kheo đi vô nhà một phật tử khất thực.Gì vậy tự lật đật đi ra ôm bình bát vô sôcôla.Giày có đeo chiếc gà rán lỏng lẻo nên bị rớt ra.Con nhộng ở đâu chạy lại đốt nó.Ghi âm ta trở ra thế chiếc nhẫn mình mất mới hỏi.Thấy có thể chấp nhận rất khó.Dịch tiếng kêu làm phim không nói.Bộ thầy lấy chiếc nhẫn hả.Vậy chị kêu đó.Tôi không lấy.Ông này hỏi.Vậy thì nói rất ở đâu.Duy trì khi yêu vẫn làm thinh không nói.Chú và nghi ngờ.Giận quá.Đánh vì keo xịt máu mũi.Hỉ mũi ra.Con ngỗng chạy lại nuốt cục máu.Chủ nhà giàu.Lấy cây đập ngỗng một cây chết luôn.Lúc bây giờ city heo mới nói.chín con ngỗng đầy chả rút chiếc nhẫn đó.Chủ nhà lật được mổ bụng ngỗng ra coi.Thiệt quá y chiếc nhẫn còn đó.Xuống nhà hối hận quá.Nói cái gì cơ.Sao lúc nãy thấy không nói.Vị trí heo đất.Nếu ta nói không thấy là tao nói dối.Tội giọng nữ.Còn nếu ta nấu con ngỗng nuốt thì nó phải chết.Thôi chắc anh chịu khổ lấy mình thôi.Duy trì khi yêu đã nhẫn nhục chịu cái cũ đó để khung phạm.Phần hai.Các hình thức những gì.Có thể tạm chia ra năm mươi hai.Những chiếc hoàn cảnh trao nhẫn với bản thân.Nhẫn như quảng cáo.Một.Nhẫn giết thời gian.Chắc phải bệnh trí chịu đựng với thời gian.Yên tâm mới thấy cơ trời.Đừng trêu nửa buổi chiều thời muốn ăn.Thân sĩ.Nhất là gặp đảo lớn mà không có trí to tương xứng chẳng khác nào như.Gập đầu cả can trường nhỏ hẹp.Như ruộng to lúa lép denzel.Lúc ông nghèo vẫn hoàn nghèo.Thanh sĩ.Gặp đậu cả như đồ vật mà tao tính tu cái một thành phật liền thì không bao giờ đạt kết quả.Phải có trí tuệ tương xứng với nó.Và chịu đựng giới thời.Cổ tích.Một vị tu sĩ nổi tu khổ hạnh.Ngồi trên lô.Bất cứ khó khăn cực nhọc nào anh cũng hi sinh làm không dễ gì đến thương mại.Chim môn cầu mau đất võ.Một hôm gặp phật tiên nha.Vị tu sĩ mới lễ phật.Dạ hội.Bạch cô đơn.Dù cụ đầm sen dùm con tôi như vậy chừng nào mới nhất quả đất.Phật trả lời.Bà kiếp nữa.Nghe qua tổng khúc ru.Ông không tử mục giang lâu nào để tu cho mau.Mở nghe vật núi ba kiếp nữa thành ra ông khóc.Vật đi một đoạn đường nữa.Gặp một tu sĩ khác đang tham tiền youtube.Tư thế ung dung hòa vẫn tươi tắn.Không có gì là nôn.Gặp phật ông cũng lấy vợ.Giờ vợ cho biết mình tôi chưa chị có đúng đường không.Và chừng nào có kết quả.Phật chỉ cây me vào.Nhà ngươi có thấy số lá me trên cây đó không.Vị tu sĩ đáp.Bạch hay.Phật nói.Người phải trải qua số kiếp như số lá me trên cây mới đắt quá.Ông nhật thọ kiến như vậy.Nên mừng quá trời nói.Như vậy là con đường của con đi đúng.Giờ có một ngày thành đạt được.Ông làm lễ.Giờ cảm ơn phật đã thọc ý.Khi ông vừa lạy phật cảm ơn.Thì chưa thiên trên trời rải hoa cúng gì.Nhạc ca ngợi.Ngài đã giải thoát ngay từ bây giờ rồi.Người nghe trải qua một số kiếp nhưng.Mà không có một chút sơn la.Không một chút xíu mà.Nhắn gì.Thì thời gian đâu còn ràng buộc họ nổi.Vị tu sĩ nọ đã vượt khỏi thời gian.Giờ được tự do ngay từ bây giờ.Tức là giải thoát.Đại tướng nhảy.Là một vị võ tướng của nhật bản có nói.Trong việc chiến tranh.Kẻ nào chịu đựng hơn kẻ địch năm phút sau cùng.Là sẽ nắm lấy.Thắng.Thời gian là một bộ máy lọc lừa rất chính xác và cũng rất khác nhau.Nó lột trần những kẻ dối tôi.Những kẻ mà.Niệm.Được lúc đầu hôm.Đêm khuya muốn giật nồi cơm của người.Những cái đó thời gian sẽ đến b.Bỏ rơi.Những kẻ ngôn lòng yếu dạ.Đức thầy có nói.Mấy ai giữ được ký bởi.Tùy theo nước lớn rồng bè thả trôi.Những kẻ hay nung nóng thì lúc nào cũng bị bán đồ dùng y tế.Không bao giờ thủy chung duy.Được gì nôn nóng quá.Không tu lâu được nghỉ.Đức thầy có nói.Ai xinh ai nhã idol.Lộc lửa tồn tại.Lộc nền quốc gia.Vậy mình phải những giấy thời gian mới có thể tồn tại được.Thời gian vừa loại bỏ những kẻ dối tu.Những kẻ ngôn lòng yếu dạ.Giày đồng thời cũng để cao những tấm lòng vàng thủy chung gì đạo nghĩa.Đức thầy có nói.Đường xa mới rõ tại con ngựa ký.Nữ trí là loại thiên lý rất rõ.Chạy bền vespa.Chỉ đường xa mới biết ngựa nào là người giỏi.Chồng bình tâm thì nói.Trường đồ tri mã lực.Sự cũ chiến nhân tâm.Nghĩa là đường dài mới biết sức ngựa.Diệt lô mới thấy được lòng người.Trên con đường tu.Ngày sáng lạnh huy hoàng chỉ dành riêng cho những con người bệnh gan sắc đá.Phật dạy nấu xong mặt vui.Bởi thế đức thầy mới khuyên.Bệnh gan chờ đợi ngày xuân.Dân trí trong ngày.Bữa tiệc khai.Đứng về phương diện tâm lý mà nói.Tả cảnh góc trong chừng nào thì càng thấy lâu chừng đấy.Có một vị kiếm sinh nở đến thọ giáo với một vị trí sư danh tiếng trong nước.Anh ta đến xin ông thầy dạy kiếm.Thưa thầy con còn cha mẹ già.Củng cố gắng học mong sao mau thần tài đang tròn bổn phận với gia đình nữa.Thì giống con con phải học trong bao lâu.Thầy nói.năm mươi lăm.Thế năm mươi lăm dài quá.Tìm kiếm sim về nè.Thôi.Giờ con hết lòng tập ngày đêm gian khổ.Giao luyện võ công cho sớm thần tài hơn.Vậy thì có thể rút ngắn lại mấy năm.Vị kiếm cedar.Mười năm.Giờ cứ như chị mỗi lần chị kiếm sinh muốn rút ngắn thời gian nhiều.Thi trực tuyến sư càng kéo dài thời gian ra hơn nữa.Gì kiếm sinh thắc mắc hỏi.Tôi thấy số lạ vậy.Điển cố gắng học thành tài thì thời gian càng lâu.Diệt kiến sida.Đúng vậy.Cần gấp mai chừng nào thì càng lâu trường.Mấy giờ về chúng sinh mới giác ngộ và hiểu ý ông thầy bạn nói.Thôi giờ thì cho con học với thầy đi.Chừng nào cũng thành công cũng.Không nói đứng thời gian nữa.Dị ứng sữa.Được vậy thì có thể thành lập sớm hơn ý bố cục.Cả gốc thì kẹt lâu.Cuối cùng thời gian có điểm đặc biệt.Là đùa tất cả vào quên lãng.Rồi thì đâu cũng vào đấy cả.Người phật tử phải biết lợi dụng thời gian để xóa tan những ưu phiền của mình.Sữa ông anh nè có một lần đi khất thực trở về.Mặt buồn xóa và bạch với đức phật.Bạch tuyết luôn con xin thầy tu dạy qua xứ khác ở.Xứ này người ta không ưa vật phụ.Đặc không cúng giỗ.Mở hộ cùng mạc bị nói xấu đủ điều.Bật phối.Nếu đi chứ khác người ta cũng không ưa phật pháp.Cúng bà lịch và nói xấu thì con phải làm sao.Anh đang nói.Thưa thì mình đi chứ khác nữa.Phật nói.Nói như con vậy thì chọn xứ trung ấn độ này không có chỗ cho thầy trò ta dung thân.Hiện những triệu đi rồi mọi việc sẽ qua.Thực sự.Thời gian có khả năng đủ tất cả vào quên lãng.Sự việc gì được cũng qua thôi.Nhưng nó qua một cách êm đẹp.Mệt quá rồi nó còn lưu lại dấu ấn khó quên.Một xót xa vậy.Mình cũng đừng đem lỗi lầm kẻ khác.Nỗi buồn đã qua.Tự bao giờ.Mạch dây dù.Hình phạt tam bình.Như vậy thật là dại.Hài.Những giới sự khiêu khích.Tức.Nếu mình không có tính nhẫn nhịn.Thường thường hay bị kích tướng.Tức nói thuyết làm cho mình.Giờ vẫn ngủ.Mà tư mã ý tháng kế khổng minh.Giờ muốn gì không những được mà châu du học máu.Trong truyện tam quốc.Khổng minh gia cát lượng là người chết à.Bói toán biết cả quá khứ vị lai.Về tài dùng pin quỷ khóc thần sầu.Từ bạn ý beat nhất không đánh lại cũng.Một hôm khổng minh đem quân dây tư mã ý.Đức mỹ cầu thủ trung thành.Không chúc quân chính trị.Khi muốn dây thành.Lực lượng phải cấp năm.Phim chiến tranh rất nặng.Lâu ngày e không chịu nổi.Khổng minh thì già yếu bệnh hoạn không biết chết lúc.Tư mã ý biết dạy nên không thèm ra quân.Cố thủ trong thành hoàng.Khổng minh thấy tư mã ý không chịu xuất quân.Mạnh linh thực ngày càng rầm.Bạn gửi cho tư mã ý một lá thư và một cái áo yếm của đàn bà.Áo lót.Lời lễ trung thư thách đố tư mã ý.Làm tướng mà giá quá.Thì đừng mặc áo vú.Mà mặc áo yếm của đàn bà.Tư mã ý nhận quà sông.Đưa lên cười.Rồi hỏi thăm sức khỏe của mình.Chị sứ giả chỉ là con chốt.Không biết gì về chính trị.Trả lời.Thủ tướng lúc này già yếu hay bệnh hoạn.Mà lại làm việc suốt.Suốt đêm.Tư mã ý cười biết thông minh không chịu nổi nữa.Mới gửi lá thư này.Quả nhiên sau đó cũng minh tháo vòng dây.Xây dựng quân lính nếu không có chết.Thì hãy để ngồi trên xe.Dậy đi tập hậu như hồi còn.Tiếng quân chị công sở.Mà rút quân thì rất sợ bị phản công.Giò đỗ khổng bình phải bầy mưu sắp kế.Mà còn chạy không muốn chị.Vậy nhờ nhẫn nhịn.Mà tư mã ý tháng kế cổng.Cũng trong thời gian tam quốc đó.Châu du bị khổng minh gạt lấy đất trên chỗ.Hết sức.Mà còn bị gửi cho cái thơ nội dung.Chúc mừng tướng quân trọng lượng cho mượn hậu cứ để làm chỗ dùng thôi.Châu du tức quá không chịu nổi.Học báo chết.Về trước khi chết còn than.Thiên sang du du hà tiên lượng.Nghĩa là.Trời sinh du.Sony con xin gia cát lượng.Vậy cho vui chết.Là vô không nhẫn nhục nó.Bà.Nhẫn với các đam mê các tương thích của mình.Dù rằng sống trong một nước hòa bình tự do.Con người vẫn bị các đam mê chối bỏ.Vẫn us down.Vì những khát vọng không bao giờ thỏa mãn.Vẫn làm nô lệ cho tham nhũng.Dị nhân dưới các từ thích ta sẽ được an lạc hạnh.Con người mà được thỏa mãn mọi yêu cầu.Mỗi bước bú.Khi con người tuyệt vọng không còn một cái giọng gì.Một ước muốn gì.Thì hai người đó bằng nhau.Đây là nói giả sử như vậy chứ không bao giờ có một người nào mà thỏa mãn mọi yêu cầu.Dì họ phúc vô quyền tạo quá.Chứ còn gửi không nè.Quảng bình tuyển dụng hoàn toàn là quyền của mình.Vậy mà không dễ gì làm.Bởi vì tôi không có sợ cầu gì hết.Nhà phật gọi là zeus ở cầu hạnh.Tùy theo hãng đó là hạnh phúc nhưng rất khó đi.Cũng biết lòng tham không đáy của con người.Đứng núi này.Trông núi nọ.Được voi đòi tiên.Con người dù muốn dù không cũng phải có một số nhu cầu tối thiểu nào đó.Vì thế phật hạ xuống một tuần nữa là.Hiểu rồi.Cheat.X muốn giảm vip.Hãy ít muốn thì thôi không có.Ti ti.Thì tâm được an vui.Do đó.Nếu là tù không được vô sở hạng.Thì hãy ráng cho.Hiểu dụng cheat.Để được an vui trong cõi đời vốn đã nhiều đau khổ.Đừng làm đau khổ thêm nữa.Giờ những với các đam mê.bốn.Những giấy thời thế.Gà lúc thanh thời.Giải thích thời.Nếu biết nhẫn với thời thế.Ta sẽ sống ung dung điềm đạm.Không quán than chu sa.Khi chuẩn bị.Không tự hào hd.Lúc hạnh thời.Sống đúng với đạo quân.Có anh thử trình độ bị tên cường hào ác bá có thế lực và nhiều tay chân bộ hạ.Ném cho một viên đá lũ đầu.Anh thấy nó bị thế quá anh không dám trả thù.Anh lượm cục đá đêm qua.Để chờ cờ báo quá.Mấy năm sau.Tên trường nào bị tịch thu gia sản.Chợ ninh nghèo yếu đuối.Không biết đi làm mướn.Đền đối tạ từ phải đi xin ăn.Mộc hương.Đi ngang nhà anh thợ rèn.Anh thấy kẻ thù xưa nên chạy vô nhà lấy cục đá rượt thơ.Rước đến nơi thấy hắn tả tơi ốm giờ.Xem thật tiểu não.Giờ tay chân run rẩy sợ bị chọi đá.Anh nghĩ trong lòng.Hồi trước khánh thạnh thế mình trả thù là gì.Bây giờ hắn tàn phế mình trả thù là hình.Tiểu ngư.Ngày xưa ta không chịu làm kẻ dại.Thì giờ tao cũng không muốn làm kẻ tiểu.Anh nghĩ vậy trời ném cục đá xuống ao.Thế là hận thù chấm dứt.Đức thầy cũng có nói.Triệu quán thùy đáp lại chữ hiền.Thì chủ quán tiêu tan mất hết.Nghĩa là mình phải biết nhẫn thời thế nữa.Mạnh cũng vậy mà yếu cũng vậy.Bể nước.Những chiếc bản thân.Những gì bản thân là nhẫn với lục anh.Tức nhận viết tay.Min.Lưỡi.Thân.Ý của.Một.Những chiếc tay.Tao không thích nghe những tuyến xấu ác tiếng thua lỗ.Làm cho mình nổi giận lên.Chắc không nên để bị điên đảo vì những tiếng xấu đó.Trái tay muốn cựu bà già.Diệt qua rồi mới thấy rõ.Lại.Thanh sĩ.Những chiếc những tiếng khích động.Làm dao động lòng mẹ.Làm mình nổi sưng lên.Đồng thời ta cũng vẫn với tiến quyển dẫn kèm nó cám dỗ.Những tiếng êm dịu rủ quên mình làm việc không phải.Những tạp đã lưu ý.Là không phải ghét bỏ ngoài tai tất cả.Mb thường để ý đến những lời trơn tránh để sửa.Để học hỏi cho tiến bộ.Ta cũng để ý đến tiếng kêu than của những kẻ khốn cùng.Để phương tiện giúp đỡ nha.Ở bên mỹ có một nhà ngoại cảm.Ông có khả năng biết được tiền kiếp và soái ca.Ai đâu em.Thử đến đông sơn lý do tại sao đau như vậy.Ông nói nguyên nhân của bệnh.Chỉ tiêu thuốc hoặc thầy chị.Hãy khuyên bệnh nhân chán lắm.Chứ không chữa được bệnh.Có một bà bị lãng tai.Lại hỏi ổng xem tại sao bị rơi.Sau khi nhập định mấy phút ông cho bà biết.Kiếp trước bà có một chiếc giàu có lắm mà bọn sản không muốn giúp đỡ.Bởi vậy thân tộc hai chòm xóm lại năn nỉ đó.Hàng giả dưới bàn giờ bà giúp đỡ.Thì bạn làm lãnh không chịu nghe.Thành ra bây giờ bà lãnh tay luôn.Những tay là không thích nghe những tiếng xấu ác thua lỗ.Những tuyến nguyễn giọng kể.Chứ không phải không nghe những lời chân chính.Những tiếng kêu than của kẻ nguy nàng hầu giúp đỡ.Nhà phật có nguyện là.Tầm phim cứu khổ nguyện.Tay lắng nghe tiếng kêu than của kẻ khác để mà cứu khổ.Đó là một hạnh nguyện của bồ tát.Hài.Nhẫn cưới.Lạc không đam mê hình thể hay màu sắc.Không nhìn vào chỗ đi hẹn.Đức thầy có nói.Mắt trông giàu những chủ đi hi.Nào được xem cảnh báo.Những.Là không đam mê màu sắc.Không thích nhìn chủ đi hẹn.Giờ không dùng cặp mắt hung tợn nhìn trẻ khác.Không thấy mức.Không dùng cặp mắt vào việc hung dữ.Rồi đó.Ta sẽ được phước báo gì.Tải zing.Từ nhãn thì chúng.Bồ tát quan thế âm có hạnh nguyện rất tốt à.Từ nhãn thị chúng sanh.Nghĩa là lý con mắt từ bi.Mà nhìn chúng sanh.Tay thì.Tầm thêm cứu khổ.Mổ mắt thì.Từ nhãn thị chúng sanh.Giờ đó tạo nên phước đức lớn.Nếu nhận được tai mắt.Thì xuất tinh không làm ở tay.Sau này được phước báo là các thiên nghĩ thông và thiên nhãn thông.Mình là người phật tử thường niệm phật và niệm bồ tát quan thế âm.Thì phải cố gắng vượt hóa thân tâm phần nào.Nghĩa là tay mình cũng phải tầm thêm cứu khổ.Giật mắt phải từ nhãn thì chúng sanh.Sony ta sẽ không bị bệnh về tai mắt.Dần dần đạt đi.Thiên vị thần.Dạ tin nhắn thư.Bà.Nhẫn với miệng lưỡi.Những chiếc miệng lưỡi là không thích ăn những món ngon vật lạ và những món làm ra từ dịp.Những món ngon như thịt cá tươi bổ dưỡng nhưng cũng có độc tố.Đặc khu nhà ăn uống vô độ.Quá tải.Mình vẫn được miệng lưỡi như chị sẽ bớt được một số bệnh từ miệng vào.Kiên ăn cũng là một lối trị bệnh.Do đó có cầu.Bệnh từ miệng.Ta cũng không nói lời thô lỗ cộc cằn.Lời đắng cay.Không để phạm vào khủng nghiệp.Đức thị cho bé.Khẩu nghiệp các trò nặng nề hơn.Nặng vì nó dễ làm.Tao muốn đánh hoặc giết cài thì điều đó không phải dễ.Còn mắng chửi hoặc nói xấu nói lén người khác.Thì điều đó dễ.Khẩu nghiệp giả tạo.Lâu ngày thì tích tiểu thành đại.Khẩu nghiệp nặng nề nên đức thầy hàn quốc nhảy luôn.Nhẫn biển lưỡi.Ta hình lên nói lời đức hạnh hiền hòa.Giờ đó tầm bớt được một số tai họa.Họa từ miệng ra.Ta nên nhớ câu châm ngôn ngữ.Bệnh từ miệng giàu.Quả từ miệng ra.Nhẫn miệng lưỡi ta bớt được bệnh tật và tai họa.Ngược lại còn làm được phước lớn nữa.Đức thầy có nói.Thuận với hòa hai ghét với rầy.Cũng cái lưỡi làm thầy chác gì.Lời nói bé như gươm.Chặt đứt cả nghĩa.Lời nói như mũi tên.Phi kim vào tay ai.Thì không phải đào liễu giai.Nói lỡ một lời quá mà dù.Thì không thể rút mũi tên đó ra đi.Cho nên phải thận trọng.Câu nói ác quả tay muôn triệu.Giày lười nữ.Phước diệu trăm thiên.Thanh sĩ.Miệng lưỡi nó tai hại và cũng lợi.Do đó nếu nhận được miệng lưỡi.Ta sẽ tránh được tai hại do mang lại nhiều lợi.Trước báo sau này là mình không bị bệnh tật về miệng lưỡi.Lời nói ai cũng tin nha.Dạ kiếm lời.bốn.Nhẫn thân.Những thân là thân không ham sung sướng.Không gửi tí.Không ngại gian lao để làm việc đạo nghĩa.Không trốn tránh trách nhiệm.Những được hưởng thì tránh ác và tạo thiện nghiệp được.Phước bấm sau này là thân tướng trang nghiêm tốt.Nằm.Nhẫn tâm ý.Những tâm ý thì không ham danh lợi.Tất nhiên lòng bình an.Đủ nghị lực đương đầu với bác không.Tiến mạnh trên đường hướng thiện.Bác phùng là tám ngọn gió tức là.Lời khen chê.Sướng khổ vinh nhục dân.Những cái đó không làm ly chuyển tâm ý của mình.Lồng được an nhàn tự tại ung dung thì không bị quay cuồng đảo điên.Không lùn cuối định lọt đến mưu cầu danh lợi.Vượt qua được các quyến rũ đam mê.Đức thầy có nói.Những tấm lòng yên tĩnh dài lâu.Nhẫn tâm độ ngày ngày aeon.Những được tâm ý thì mình được ăn lạ.Lưu bình an.Thì khi chết chắc chắn về an lạc.Nước sống mà đau khổ hận thù.Thì khi chết chắc chắn không về cõi ấy được.Phần ba.Sự quan trọng của nhẫn nhục.Đức tính nhẫn nhục là một đức tính quan trọng.Nên dù người theo đạo phật hay đạo quân tử đạo do.Cũng lấy nó làm chồng yêu.Đức thầy có quyền.Ráng dẫn trong phần dù khó nhận.Đức thầy dạy đức phật thầy chủ trương.Học phật tu nhân.Cũng xem những.Lại đức tính cần thiết trên bước tiến đào.Trong giảng cũng có câu.Nhẫn nhẫn cho ruồi tôi mỹ cực.Thời like sẽ hưởng thú tiêu dao.Hoặc là.Làm dân bé nhẫn thị lương hiền.Chữ những lời truyền phật thánh tiên.Rừng trước hướng từ.Hành tím.Đã không khổ nhục.Khỏi ưu phi.Dạ cổ đức người xưa.Cũng có bảy thì quyến rũ.Nhẫn nhẫn nhẫn.Các vụ oan gia tuần thứ tự.Nghĩa là nhẫn nhẫn nhẫn.Thì nợ đời ân oán giang hồ.Tiêu tan hết.Nhiều nhiều nhiều.Khuyên tai dạng họa.Để view.Nhiều có nghĩa là nhiều dung bao dung.Cũng hàm với những.Hướng dẫn được ngàn tay bưng quả.Biểu tiêu.Mặt mặt mặt.Vô số thần tiên.Tùng thử đi.Mặt có nghĩa là im lặng.Tỉnh lại.Cũng hàm ý nhẫn.Hu hu hu.Trái khế công ra.Bất tự do.Lưu lại thôi.Nhưng lại là những các đam mê.Dù công dân trên thế giới cũng không tự do.Mất toàn bộ.Cụm từ.Nhẫn nhẫn nhẫn.Nhiều nhiều nhiều.Mặc.Mặt mặt.Hu hu hu.Đều là hàng dũng ý những nhục.Do đó mà đứng yên.Oan gia trái chủ cũng hết.Tai họa cũng tin.Dù số thần tiên cũng đã.Và được an vui tự do.Chia cổng cái thuế công dân cũng không được tự do.Đó là sự quan trọng của những.Thiếu những.Không bao giờ đi đến thành công.Dù là một việc nhỏ.Nếu thiếu những.Thì bán đồ giấy phế.Nửa chừng bỏ dở.Không hoàn tất.Phần bốn.Lợi ích của những nhục.Nếu chúng ta nhẫn nhục đủ.Sẽ có những lợi.Sony.không trái đắng.Trong lòng lúc nhiều nhạc thua lỗ.Không ghen tỷ xấu xa với kẻ may mắn hơn.Có ra chỉ giới xây dựng.Không thì vẫn chị.Chữa cây đắng lòng.Thanh sĩ.Có nhiều người mua bán cùng một mặt hàng với nhau gần ngồi ngang nhau.Mình thấy họ bán.Trong khi bình ngồi ngắm hoa.Mình cảm thấy xót xa và xuống xanh.Tự nhiên mà mình ngủ một mình vậy.Người nhẫn nhục được không có như thế.Có thì xài đỡ.Không có cũng ráng chịu thôi.Hài.Không làm điều tồi tệ.Nịnh nọt.Khoảng cách.Mình nhẫn nhục được trong cảnh nghèo nhạc khốn cùng.Nên mình không làm cách diệt trừ.Sách xưa có câu.Quân tử quốc.Tiểu nhân cùng tượng.Nghĩa là người quân tử dù cùng khốn.Cũng cố giữ cái đạo của người quân tử.Còn tiểu nhân cùng quá.Hỏi tính chuyện làm gì.Người có đức nhẫn nhục rồi.Không có cái tội tệ đó.Nghĩa là giữa.Từ cách quân tử của mình.Bà.Ghế niệm hòa hảo trong gia đình.Và xã hội.Có đức nhẫn nhục rồi thì gia đình hay xã hội cũng hòa nhã được hết.Có câu chuyện.Một ông nọ không hề cho con cái ở riêng.Tất cả ông bà cha mẹ con cái dâu rể cháu nội cháu ngoại.Điều ở chung một nhà.Mà không hề có tính bất tín chỉ.Không có lụt.Thầy tranh cãi tiền giận nhau.Tuyến đường đến nhà vua.Vua mới bảo ông bà nhận đó.Hình vua xem cách đối xử trong gia đình ra sao.Ông bình giết từ chị.Gồm một trăm chữ.Vui cười khanh hai.Và do đó người ta mới tặng cho ông biệt danh bá đạo.Ông không cần phương pháp gì nhiều.Cứ nhẫn.Là em tất cả.bốn.Chấm dứt quán thu.Đức thầy có nó.Chữ nhẫn hoa.Ta đẩy đầu tiên.Thì đâu có mang cầu thủ.Hay là.Nhẫn vịnh thất khung chuyện kéo dài.Mình vẫn thì quán dù nó sẽ chấm dứt.Nếu không dẫn thì chuyện không đáng gì.Nó sẽ lớn lên và kéo dài ra từ đời này đến đời kia.Không biết bao giờ hết.Ta sẽ nước chướng ngại dễ dễ.Khùng thối chuyển trên đường tu.Từ có thêm các đức hạnh cần thiết cho đời sống đạo như.Ôn hòa.Đêm giảm.Damtv.Bệnh gan sắc đá.Do đó có nhiều triển vọng thành công.Tao cũng đối xử rất khéo ở đời ít hơn ở xét đoán công minh.Giữ vững tiết tháo đúng tư cách người quân tử.Coi được đức tính nhẫn nhục rồi.Phim những cánh vừa kể trên khỏi tập cũng có đủ.Cóc.Nãy giờ bắt nói cũng tạm xong phần nhẫn dục.Giờ sinh phụ lục.Ai lớn.Nhà phật có đề cao nhẫn nhục ba la mật.Tức là một trong lục độ.sáu con đồ mà các vị bồ tát dùng qua bờ giải thoát.Go.Bố thí.Chỉ giới.Nhẫn nhục.Thiền định.Tinh tấn và trí tuệ.Nhưng chúng ta phải có một sự trưởng thành nào đó mới hàng được nhẫn ba mươi lăm lực.Thí dụ người mẹ gì hết sức thương con.Thế nó bỏ gừng bé mương theo dũng bụng.Đèn chạy lại ẩm con đem chỗ khác.Hoặc đem vào nhà.Nói đặc không biết ơn mà còn giãy dụa la đó cào cấu.Nhưng mẹ nó cũng chịu nhịn thôi chứ không giận gì hết.Nói những chịu là một lối nói thôi.Chứ bà không có những.Bởi vì tình thương chan hòa quá rộng như biển.Đó là nhẫn ba lan.Khi nào chúng ta có khả năng trưởng thành nào đó mà.Tình yêu chan chứa trên hoàn vũ.Thì chúng ta sẽ thực hiện được cái nhẫn.Ba là mực đó.B lớn.Nhà phật cũng chiếc nhẫn ra làm hai.Sinh nhẫn.Và pháp nhân.Sinh nhẫn là đối với nỗi khổ của bản thân như trận gì.Mũi mộng ghẻ chóc.Thời.Bệnh tật đau đớn về thể xác.Mà có những đứa.Gọi là xanh.Còn pháp nhẫn.Là hoàn cảnh ưu phiền đau xót đem đến cho lòng mình.Ta vẫn được gọi là.Pháp ngữ.Được khai pháp những ngày.Sinh nhẫn và pháp nhân.An vui tự tại giữa cuộc đời đầy sóng gió như hiện nay.Giờ đây là phần kết luận của đề tài nhẫn nhục.Có một chú em nọ là thợ đúng ghê.Việt bắc hai mươi hai.Chú hay là tôi làm sao cho khỏi sóng gió vậy chú.Bác hỏi lại chú ấy.Hiểu đúng về làm sao mà nói ra khơi trời yên biển lặng.Chú ý trả lời.Đấu được chú hay có môn mình đóng ba gió cao cho nước nó đứng tràn vô thôi chứ đâu có đóng vai.Nào mà khi ra khơi trời yên biển.Bắt nói.Phải rồi tu hành cũng vậy.Tao không thể chống nắng ngoại cảnh theo ý muốn.Cuộc đời luôn luôn đầy chướng ngại.Cùng ai tại nào mà chép phá hết được.Chỉ có mặc áo giáp nhẫn nhục để chịu đựng các mũi nhọn đến từ bốn phía.Mang về nhẫn nhục để đi trên đường đời đầy gai bướm mà chân khỏi bị tổn thương thôi.Tóm lại.Người có sức nhẫn nhục như mẫu đá con ngoài biển khơi.Mặc cho sóng rồi gió dập.Nắng táp mưa sa.Như cây cổ thụ đứng giữa rừng đủ sức đương đầu với bao giông tố bão bùng.Vậy quyết định ta hãy cập đến những nụ cây để lòng được bình an.Đủ người.Không bị tổn thương cột ngã trước bao nghịch cảnh.Dây cảnh buồn phiền cho mình và những kẻ xung quanh.Chùa phước huệ dần dần tăng.Những giải thích trên đây nghiêng nhiều về giới cư sĩ tại gia.Vì trong trường hợp thiếu tài liệu sách giải tham khảo.Chỉ mỗi mốc trong đầu óc đã lão hóa của mình.Vào đầu mới trong đóng cặn bã ký ức đem ra bài giải.Quý vị sẽ cái nào nghe đúng thì dùng.Cái sai thì bỏ đi hay sửa chữa lại.Lời sau cùng của chúng tôi.Là rất mong ở quý vị một sự rộng lượng.Cảm thụ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com