Đi Qua Giông Bão Tập 3 - Truyện đời Thực Mc Anh Sa Diễn đọc Mới Nhất

Đi qua giông bão tập 3 - truyện đời thực mc anh sa diễn đọc mới nhất

Xin chào tất cả quý vị và các bạn ánh sáng rất vui được gặp lại những thứ giả của chuyện tình vào khung giờ phát sóng còn thuộc hai mươi giờ mỗi tối.Vào ngày hôm nay thì chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập ba của bộ truyền đi qua bão giông của tác giả trường huệ.Quý tỵ thân mến ở tập hai thì chúng ta đã được hé lộ rất nhiều những bí mật.Câu chuyện tình yêu giữa long và thành một anh chàng bác sĩ điển trai và một cô gái rất xinh đẹp cho những câu chuyện.Điều này đã vấp phải sự phản đối từ gia đình của non họ buộc phải rời xa nhau chín mươi lăm.Giờ đây khi gặp lại thì giữa họ là quá nhiều những rào cản và ổn khớp.Nàng đã mất đi trí nhớ còn chàng thì buộc phải kết hôn với một người mà mình không hề yêu thương.Vậy thì kẻ nào đã đứng đằng sau vụ tai nạn năm xưa.Biến trở thành mất đi ký ức.Tất cả sẽ được hé lộ ở tập truyện này và vẫn như thường lệ sau khi nắng này xong thì quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ.Đăng ký kênh ủng hộ anh sang cũng như ekip của trẻ mình nhé cảm ơn mọi người rất nhiều bên cạnh đó thì những thứ giả nào có mong.Nhanh hơn bộ truyện hấp dẫn này mọi người có thể vào nhóm kín ở trên sân bay chợ tình bằng cách click vào đường.Ở phía bên dưới phần mô tả hoặc là ở phía bên dưới của phần bình luận sau khi vào fanpage thì mọi người hãy nhắn tin cho.Để được hướng dẫn cách để vào nhóm kín.Cậu bây giờ không được quý vị và các bạn chuyển được hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết cấp ba của bộ truyền.Có bao giờ tác giả trường huệ qua phần tiến đạt của anh ta.Nhìn thấy bố giống.Người đang chìm vào suy nghĩ riêng của bản thân thanh khi đặt tay lên bàn tay gầy guộc của bố.Bố à.Bộ đang nghĩ gì vậy.Ông hiệp bị câu hỏi của thằng cáo về thực tại ông lắc đầu rồi nói.Bố chỉ là đang nghĩ linh tinh thôi.Vậy bộ có nhớ ra con đường qua nay là bác sĩ không mà bộ nhớ kỹ lắm rồi.Nhưng mà không có ai cả.Vậy còn người đó à.Chắc là người ta nhận nhầm người thôi.Bây giờ người giống người nhiều lắm con à.Vậy hả bố.Vườn có lẽ là vậy.Cô tự hỏi rồi cũng tự khẳng định như để che giấu được cảm giác vùng lùn trong lòng.Chỉ vài ngày nữa là bố có thể được về nhà cuộc sống bình yên của trước đây sẽ lại tiếp tục quá .Có thể từ từ qua trở về cũng được không cần vội rồi sao thì cô cũng sống suốt bao nhiêu năm nay.Có ký ức thực sự cũng đã quen để con đi mua nước cho bố nhé con ra ngoài.Cần gì bố cứ gọi cho con nhé cái con bé này mới một ngày không được đánh.Đấu quyền trên quần tay à bố sao lại nói như thế.Không phải người ta nghe thấy là đánh giá con thì sao.Thôi được rồi không nói nữa.Buồn cười hiền lành rồi nhìn thân.Thành phụ kiểu giải thích chỉ là không được làm bánh thế nên con cảm thấy bứt rứt không yên.Với cả cũng như thế anh cơ mà bệnh viện ăn chẳng ngon gì cả.Anh đi ra ngoài rồi ông hiệp ở trong thời giải nào nè.Thời điểm ấy hai ông bà đã suy nghĩ rất nhiều giờ cuối cùng cũng quyết định chuyển nhà.Chỉ sợ rằng sẽ có người đến tỉnh thành sợ rằng họ sẽ đưa cô đi mất vậy nên cái chứng minh thư.Hai ông bà giấu nhẹm chỉ có điều vẫn theo dõi tin tức xem có ai tìm kiếm thành không.Tuyệt nhiên không có một ai tìm kiếm cả thời gian sau đó hai ông bà làm thủ tục nhận.Làm con nuôi thế nhưng hai ông bà luôn nói với thanh thanh chính là con ruột của ông bà thời.Lotion thì cô cũng coi đó là sự thật cho dù có muốn đi tìm bố mẹ ruột của mình hay quá.Của mình thì cô cũng chẳng biết ở đâu để tìm mọi thứ trong suy nghĩ của cô đều hoàn toàn trống rỗng.Một chút cũng không nhớ nếu như đó là số phận an bài cô sẽ cố gắng sống thật tốt.Với những thứ hiện tại cảm nhận được.Chăm sóc hai người đã coi cô giống như con đề yêu thương đứa con trai bé nhỏ của cô có thằng.Là cả thế giới để cố gắng.Lúc này thì thành lang thang ở bên ngoài.Rồi dừng lại trên hàng ghế đá.Có điện thoại của thế anh.Cô nở nụ cười vui vẻ giọng nói cũng trở nên ngọt ngào.Alo.Cục vàng của mẹ đi học về rồi đấy à.Lại nói làm con nổi hết cả da giải.Có cái gì đâu mà đòi giết gà.Chẳng phải là lúc còn bé còn rất thích được mẹ gọi là cục vàng cục kim cương châu báu còn gì .Thì chỉ là lúc bé thôi.Chứ bây giờ ai còn gọi mấy cái tủ như thế nữa.Nhưng mà mẹ ăn cơm chưa đấy.Ăn uống đổi được một chút.Còn có sức mà chăm sóc cho ông nữa.Mẹ nói con nghe nhé.Có anh ở đây rồi thậm tệ.Sáng sớm thèm bắt cháu giờ còn nấu.Đến tối thì thèm món sườn xào chua ngọt.Nửa đêm lại thèm bắt mì tôm.Chán chết đi được.Mẹ mày.Mày đi xem ông hay là đi nghỉ dưỡng thế.Trong đầu tuần suy nghĩ đến ăn uống thôi.Ở cái thằng này.Ăn uống chính là niềm hạnh phúc đấy.Con chẳng biết gì cả.Thôi được rồi còn biết rồi.Thế tình hình của ông thế nào rồi à.Bác sĩ nói một tuần nữa có thể xuất viện đấy.Vậy ngày mai con với bạn đến thăm nhé.Nhưng mà vừa mới về hôm qua mà.Thì ngày mai cô giáo cho nghỉ.Con muốn lên xem sức khỏe của ông thế nào.Cái con không thể nào có thể nói thêm là về con nhớ mà.Nhất định phải nói như thế.Đương nhiên rồi.Con tắt máy đi nhé.Này.Nhất quyết không nói nhớ mẹ à.Nhớ con đến chết đi được.Còn nhớ mà.Thằng bạn nói xong cô ấy thì tắt điện thoại.Cô còn chưa kịp trêu nó.Ngày mai chắc là bão to lắm rồi.Con trai của cô quá hiểu.Thằng bé là một người sống rất tình cảm và hiếu thảo.Nhưng lại không bao giờ thể hiện ra bên ngoài.Tình cảm của thằng bé thể hiện qua những lần nó nấu cơm cho cô.Có những lần ốm.Âm thầm đắp lên trán một chiếc khăn mát.Rồi những khi trái gió trở trời khắp người đều đau đớn.Đúng là thằng bảy bên cạnh nắn bóp suốt đêm.Dù chưa bao giờ thằng bé nó yêu mà.Tình yêu to lớn của thằng bé.Cô chính là người cảm nhận rõ nhất.Điện thoại vừa tát thì thằng bé cũng bấm điện thoại.Gọi cho một người khác.Trường một lúc khá lâu thì người đó mới ngày mấy.Alo.Là con đi à.Con là.Dạ chưa có nhớ chiếu đã từng cho con một chai nước không.À chưa nhớ rồi.Thế còn gọi cho chú có chuyện gì không.Ngày mai có thể mời chú đi uống nước được không ạ.Thực ra thì cũng không cần đâu.Đừng khách sáo quá như vậy.Con chỉ muốn gặp chú để cảm ơn thôi.Mẹ con bảo nếu nhận của người khác cái gì.Thì phải cảm ơn cho đàng hoàng.Lại còn dễ như vậy là tốt đấy.Thôi được rồi.Vậy thì sáng mai chú liên lạc lại cho con nhé.Vâng ạ.Điện thoại tắt rồi thế nhưng lòng vẫn nhìn chăm chú vào màn hình.Cảm xúc trong lòng của anh lúc này là gì.Anh cũng không rõ.Có phải về thằng bài hát quá ngoan ngoãn đáng yêu.Nên anh nhầm tưởng.Nó là cảm giác thân thuộc.Anh ăn cơm tối ở nhà.Rồi chuẩn bị đến bệnh viện để được.Đã lâu lắm rồi không ăn cơm cùng với con trai.Hôm nay còn ốm muốn quan tâm còn hơn một chút để con đỡ tủi thân.Hôm nay bố ăn cơm ở nhà cùng với con con vui lắm.Lần sau bố sẽ sắp xếp công việc.Sự cố gắng ở nhà ăn cơm cùng với con nhiều hơn.Như vậy được chưa nào.Dạ vâng ạ.Hai bố con đang nói chuyện vui vẻ.Nền đất mặt của chàng cũng vô cùng rạng rỡ.Cô ta cắt một miếng sườn non bỏ vào trong bát cháo lòng.Cường đó là anh sẽ cảm thấy vui vẻ mà ăn nó.Những câu ta là hoàn toàn thất vọng.Khi lòng bỏ miếng sườn vào bát cho hài.Con thích ăn sườn non nhất phải không.Miếng ngon nhất đấy dành cho con nhé.Dạ vâng cảm ơn bố ạ.Nhìn nụ cười của long dành cho thằng bé.Rồi lại nhìn cách thằng bé ăn ngon lành.Cảm thấy vô cùng tức tối.Không phải về cô ta không muốn cho con trai của mình ăn.Lavabo ta có thể gấp cho thằng bảy miếng khác ngon hơn.Tải một câu ta để tâm.Chính tả lòng không muốn ăn những gì cô ta ghen.Theo những cô ta vẫn im lặng.Trên môi vẫn nở nụ cười vui vẻ.Ăn cơm xong ngồi chơi đồ chơi còn lâu thì lên phòng chuẩn bị đi làm.Lúc làm vừa cười được chiếc áo hồn ra.Thời trang mở cửa bước vào.Lồng đèn trang đây khó chịu.Sakura mà không có cửa thế.Chúng ta là vợ chồng.Thế tại sao em phải gõ cửa khi bước chân vào phòng của mình.Tôi và cô mỗi người một phòng không phải là như thế sao.Trong căn phòng này.Có chỗ nào là không để đồ đạc của em.Cho dù anh ngụy tạo để che mất bố mẹ.Thế anh cũng nên lễ cái người luôn luôn đứng về phía của anh chứ.Luôn luôn đứng về phía của tôi.Cô không nói thì tôi cũng không biết đi.Anh nói như thế là có ý gì.Cô đừng tưởng tôi không biết có làm tất cả là vì cái trước trưởng phòng.Con tôi.Chẳng qua chỉ là thứ để cô trang trí cho bà ngoại của cô thôi.Có nên tôn trọng quyền riêng tư của người khác.Nếu như mình sau không có chuyện đó.Thế vào phòng tôi phải gõ cửa.Nhắc lại lần cuối đi.Long định đi ra ngoài thì cô th toán.Anh đứng lại đó đi.Đừng quên.Vợ anh là vợ chồng chính thức.Đừng quên.Anh cưới hỏi em phải đàng hoàng.Chứ không phải là em chạy đến đề.Cũng đừng quên.Chúng ta có với nhau một đứa con như vậy.Anh không thể nào đối xử tệ bạc với em như thế à.Lồng bình tĩnh quay lại.Ánh mắt nhìn cô ta lạnh bút.Tôi không phủ nhận.Thằng bé là con tôi.Những chuyện cưới xin là do cậu thông đồng với họ ép tôi.Nếu như không phải cho công ty của bố tôi gặp khó khăn.Cần sự hỗ trợ của gia đình cô.Nếu như không phải ông ấy rồi cái chết ra để dọa tôi.Ép tôi phải cưới cô.Có nghĩa là tôi sẽ tự nguyện.Như thế thì đã sao.Có nghĩa là nếu như anh không bị ép.Anh sẽ để con anh trở thành một đứa con hoang à.Tôi không phải là cái loại vô trách nhiệm như vậy.Nên có nói gì cũng phải suy nghĩ trước sau.Vậy.Ý anh là anh sẽ cướp lấy thằng bé.Anh sẽ cho thằng bé một cuộc sống mồ côi mà.Sao bắt nó uống những giọt sữa công nghệ.Thay bảng được bầu trực tiếp những giọt sữa của mẹ sao.Tôi không có thời gian để đôi co với cô nữa.Đến giờ tôi phải đi làm rồi.Ảnh lúc nào cũng đi làm đi làm.Tại sao anh không chuyển đến bệnh viện ở luôn đi.Cả cuộc đời của anh sống với người ngoài nhiều hơn là về người nhà đi.Nếu như không phải vì con.Tôi cũng không bao giờ bước chân vào ngôi nhà này.Tốt nhất.Im lặng đi.Tại sao.Em cũng là phụ nữ mà.Của một nước yêu thương.Cố gắng về gia đình như vậy.Tại sao đến một lần.Anh cũng không muốn nhìn em là sao.Cô vì tôi.Hai làm việc công ty kia về.Nếu như có cảm thấy quá mệt mỏi.Chúng ta li hôn đi.Tôi sẽ nuôi bé hài.Ly hôn.Anh cảm ơn nhé.Em sẽ không bao giờ ly hôn đâu.Nếu như vậy thì im lặng đi.Đừng nói thêm gì nữa.Coi như tôi xin cô đấy.Tôi đã mệt mỏi lắm rồi.Làm đi thẳng xuống dưới nhà không nói thêm một lời nào nữa.Anh cũng không biết hôm nay anh bị làm sao.Bình thường anh không bao giờ tôi còn với chàng cả.Cho dù các ông thích cô ta cũng không bao giờ nặng lời.Hôm nay anh thực sự không ổn.Vậy lý do là vì điều gì.Có phải là về người con gái đã đi bao nhiêu năm.Tự nhiên giờ đây xuất hiện trước mặt của anh.Chẳng lẽ lâu đến như vậy.Anh vẫn không thể nào quên được sự ám ảnh ấy.Nếu đã đi.Thế đi luôn đi.Còn xuất hiện trước mặt của anh làm gì.Anh thực sự rất muốn một lần được mất kiểm soát.Rất muốn một lần đập phá tất cả những thứ xung quanh giống như chàng.Những ảnh không thể làm như vậy.Nếu anh làm như vậy.Anh sẽ không còn tư cách để lại một bác sĩ nữa.Vừa đến bệnh viện.Không hiểu vì sao anh lại đưa đôi mắt tìm kiếm xung quanh.Anh đang muốn tìm kiếm điều gì.Chẳng lẽ anh lại mong muốn gặp lại người con gái đã từng phản bội anh.Cách để chín làm về trước sau.Không thể nào có chuyển được cử như vậy.Có lẽ anh bị điên thật rồi.Đêm từ năm này qua năm khác.Bước chân vào phòng hậu phẫu.Ở nơi này có những số phận tương lai đã hoàn toàn bị dập tắt.Cũng tại nơi này đã lấy đi nước mắt của biết bao nhiêu người.Có những con người mới mới không được trở về.Không có những con người trở về không được lành lặn.Đa số những con người đến khoa thần kinh này bị tai nạn giao thông.Chấn thương sọ não.Nặng hơn thì đau chấn thương sọ não.Não bộ một khi đã bị ảnh hưởng.Thế giới không thể nào hoạt động giống như trước đây.Nếu như may mắn không bị thực vật.Thì ít nhớt có mất đi hai mươi% ý thức.So với một người bình thường.Anh đi đến trước giường bệnh của bệnh nhân mới phẫu thuật ngày hôm qua.Nhận bệnh án tử tài bác sĩ phụ trách điều trị để giảm tình hình bệnh nhân thế nào.Cơ thể bệnh nhân lúc này sưng phù nề.Nó cũng là một điều bình thường thôi.Nhưng lại khiến cho người bạn lo lắng không yên.Có một ống dịch cắm từ nơi phẫu thuật để chảy dịch ra ngoài.Trên người rắn không biết bao nhiêu thiết bị.Chuyển hai mươi bốn/hai mươi bốn rồi.Còn phải tiếp thêm nhiều đơn vị máu nữa.Người mẹ ấy vừa nhìn thấy lòng thì đã dừng dừng nước mắt.Bác sĩ à.Liệu con trai của tôi có thể qua khỏi được không.Cô cứ bình tĩnh đi.Bệnh viện đang cố gắng hết sức.Trường hợp của con trai cô cũng đang được cán bộ bệnh viện rất dễ.Cháu cũng kêu gọi thêm ở bên ngoài.Có tin tức cháu sẽ báo lại cô biết.Nhiệm vụ của cô bây giờ là hoàn toàn nghe theo lời chỉ dẫn của bác sĩ.Nếu như bệnh nhân có biểu hiện gì khác thường.Lập tức báo cho điều dưỡng hoặc là bác sĩ trực tiếp.Để phòng trường hợp xấu nhất xảy ra.Vâng tôi biết rồi.Trăm sự nhờ cả bác sĩ.Anh gật đầu một cái rồi lại qua giường bệnh khác.Đêm có tới tận ba ca phẫu thuật.Anh cần phải loại bỏ hết những suy nghĩ không đâu ra khỏi đồ.Phải giữ cho bản thân thật tỉnh táo.Không có bất cứ chuyện gì.Có thể ảnh hưởng đến sớm bệnh cứu người của một bác sĩ.Bác sĩ long.Lồng quay người lại thì thấy điều dưỡng hà đang đi đến.Cô này cũng hệ con ông cháu cha.Mua cái tính cách có chút thời đong đầy.Có chuyện gì vậy hả.Bạn sẽ làm.Đã ăn cơm tối chưa về.Con ở nhà rồi mới đến đi.Mua đồ ăn đêm rồi.Bác có muốn ăn một chút không.Không cảm ơn hàng nhé.Tôi vẫn còn non lắm.Bác như thế này là không nên em rồi đấy nhá.Làm cùng một hoa chỉ là mời nhau bữa cơm thôi.Có gì to tát đầu.Không phải.Chỉ là tôi mới ăn cơm thế nên vẫn còn lo thôi.Cái cô này đúng là buồn cười.Người ta không muốn ăn lại cứ ép như vậy.Cũng may lúc ấy có bác sĩ cường đi đến giải về.Bác sĩ long đây rồi nãy giờ.Hồ bơi nhìn thấy cường thì lập tức cùng vui.Anh tìm anh lâm làm gì thế.Tìm anh ấy thì đương nhiên để bàn chuyện công việc.Không có việc gì hay sao mà cứ chạy theo bác sĩ như thế.Đến lúc bị kỷ luật thì lại kêu càng nhé làm cũng không muốn làm mất lòng của hà.Suy cho cùng.Cô cũng có youtube muốn mời anh ăn cơm.Nên anh nói với hà vài câu.Thôi để khi khác có gì anh mời em ăn cơm nhé bây giờ anh có chuyện phải đi rồi.Mặc dù không muốn chút nào trên đường hà vẫn phải miễn cưỡng gật đầu bây giờ vẫn đang trong giờ thi.Thiếu nữ toàn cầu thì mọi chuyện sẽ khác lo đi cùng cường được vài bước thì cường vũ mạnh và vợ.Làm một phát sướng nhất ông rồi đấy nhá có vợ rồi vẫn đi tìm cô xe như vậy.Lại còn toàn là hoa khôi của bệnh viện chả bù cho tôi thế chẳng chờ chẳng con nào thèm cả.Em là một lúc giờ lòng nó cứ từ từ gặp lại cô.Rồi.Gặp lại gặp lại ipad.Thành.Cái gì.Gặp lại thành ở đâu không phải đã bị mất rồi.Gặp lại rồi.Mở tức cảm thấy chuyện bất thành như thế nào ấy đến bây giờ tôi vẫn không tin cô ấy nhận tiền rồi.Vậy thì như thế nào ông có thể không tin nhưng đó là.Sự thật đi nhảy trước nói yêu ông có để ý đến chuyện tiền bạc đâu cũng chẳng.Giờ bắt ông đưa đi du lịch hay là đòi quà như mấy đứa con gái khác tôi vẫn cứ có cái cảm giác nó là.Đưa thịt thà này ông có phải là bạn tôi không thế.Là tôi cũng chỉ nói ra ý kiến của tôi thôi cảm thấy chuyện này cứ có cái gì đó bất thường mà không có.Hội gặp lại thành để hỏi cho ra nhé với ông gặp lại thân thế hỏi cô ấy chuyện ngày xưa chưa.Hỏi cái quái gì.Không phải trước khi đi gọi điện khẳng định với tôi là lấy tiền rồi à bây giờ gặp lại còn giả vờ nữa.Quen biết.Thái độ bình thản đến mức.Tôi có cảm giác cô ấy chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tôi vậy thật như thế.Lần đầu tiên gặp cô ấy bảo tôi là bệnh nhân trốn ra được khoa tâm thần đấy.Đúng là được cười.Thôi được rồi.Chuyện này chắc lại để sau đi.Tôi với ông đi kiếm cái gì ăn đã.Đêm nay là một đêm dài đấy không đùa được đâu.Trời mới buổi sáng thì hai bà cháu đã lên đến nơi.Lúc hai bà cháu vào trong phòng.Thành còn chưa thức dậy.Thằng bạn đó cái chân mầm lên người của mẹ.Nó lắc đầu ngán ngẩm.Bạn đi chơi người ốm mà cứ ngứa là mẹ đi nghỉ dưỡng tại bệnh viện luôn đấy.Nghe thấy cái giọng nói vừa cao vừa ngọt ngào của con trai.Thanh niên thức giấc.Con trai của mẹ con đi chuyến xe lúc mấy giờ.Và đến sớm như vậy.Còn với bà đi chuyến xe lúc một sáng.Mẹ ở đây thăm ông thế nào.Có mệt không.Không.Lại không mệt đâu.Không có con cũng chẳng nhờ mẹ giúp gì cả.Bạn muốn giúp nhưng ông cũng không trời.Mẹ chỉ sợ là ông hoạt động mạnh rồi ảnh hưởng đến vết mổ thì chết.Ôi giời à.Ngày xưa thời chiến tranh.Bố mày đi lính.Bao nhiêu vết thương bố mày còn chẳng kêu ca.Rumba test mổ này ăn thua gì đâu.Thì nói là nói vậy thôi.Chữ viết thường cũng không thể nào cho con được.Con cứ yên tâm đi.Nếu như bố cảm thấy khó khăn quá sẽ nói với còn thôi.Thôi chúng ta ra ngoài đi.Để cho bố nghỉ ngơi.Thế là ba người dẫn nhau ra hàng ghế đá.Thành bảo với thế anh.Con đi mua hộ mẹ mấy chai nước nhé.Đến cần tìm mua cho gần nhé.Vâng ạ.Thế anh đi khỏi rồi thành mới ngập ngừng hỏi mẹ.Mẹ.Còn có chuyện muốn hỏi mẹ.Thái độ nghiêm túc thế này.Chắc không phải là chuyện bình thường rồi.Trước đây cô đã từng yêu ai là bác sĩ không mà.Thoáng qua một nét bối rối trên gương mặt.Sau đó lại nhanh chóng biến mất bằng một nụ cười.Con làm gì quên anh là bác sĩ đâu.Vậy bố của thế anh à.Nó không phải là bác sĩ đâu.Nó làm bác sĩ thì làm gì có chuyện đó bỏ con.Chạy theo đứa con gái khác ở bên nước ngoài.Không phải đâu.Mà sao hôm nay tự nhiên lại hỏi như vậy.Không có gì đâu mà.Còn chị hỏi như vậy thôi.Bà linh lúc này bắt đầu cảm thấy lo sợ.Sợ một ngày nào đó mọi chuyện sẽ được phơi bày.Sợ một ngày nào đó thành phát hiện ra sự thật.Mẫu bà vẫn cố che giấu bao nhiêu lâu nay.Hai ông bà không nói viết thành.Lò gạch thành khi thành đang có bồ rồi rơi ở trên vách đá.Hà nội với thành là họ nhận nuôi thành từ nhỏ.Cả hai người cũng biết là bản thân ích kỷ.Vì đã không cố gắng tìm lại quá khứ trở thành.Tìm những từ ngày có thành và đứa nhỏ.Họ lại càng sợ cái cảm giác.Thành sẽ được còn đi mất.Sợ cái cảm giác hai ông bà.Phải sống côi cút.Số chín làm quà.Mọi chuyện đều bình yên.Nhưng bây giờ trong lòng của bà bỗng dưng nổi sóng.Cảm nhận có chuyện gì đó sắp xảy ra.Một lát sau thì thế anh cầm hai chai nước.Thằng hỏi thằng bé.Con không uống à.Lát nữa còn có hẹn rồi.Có hẹn.Hẹn bữa nay về.Ở đây có làm gì quen biết ai.Đi linh tinh người ta bắt cóc đấy.Không được đâu.Mẹ không thể cho con đi đi.Phải làm sao thế.Chuối là bác sĩ mà.Vả lại cũng chỉ là đi uống nước.Chưa có đi đâu xa xôi đâu.Uống ở ngày càng tìm đi.Con muốn cảm ơn chú ấy về cha nước hôm trước thôi.Cái chỗ mà đưa cho con chảy nước đấy hả.Dạ vâng đúng rồi.Chị đi một lát rồi đấy.Mở điện thoại khi nào bạn gọi mình em ấy.Vâng con biết rồi.Thế rồi thằng bé đến quán nước ở trong căng tin.Chờ người chú mà nó cho là rất tốt bụng.Một lát sau thì anh cũng đến.Vẫn là cái cảm xúc thân thuộc khó hiểu ấy.Chẳng hiểu sao khi đối diện với thằng bé.Anh lại nở nụ cười ấm áp.Nụ cười mà có lẽ suốt bấy lâu nay.Anh chỉ dành riêng cho con trai của anh.Chờ đợi chú lâu chưa.Xin lỗi nhé chưa có việc đột xuất.Giờ cho cũng mới đến thôi à.Chùa nước gì à.Long bật cười trước thái độ của thằng bé.Có lẽ mẹ thằng bé là một người vô cùng hiểu chuyện.Nên mới có thể dạy dỗ dành được một đứa nhóc đáng yêu đến như vậy.Vậy thì cháu có thể cho chú một bịch cà phê được không.Dạ được à.Thằng bạn gọi phục vụ một ly cà phê.Còn gọi cho mình một ly nước cam.Chú à chưa uống cà phê nhiều không tốt đâu.Trong cà phê có chứa cafein nó cũng là một dạng chất kích thích đấy.Chỗ đường nhìn là biết.Như trẻ con một đêm dài với những ca mổ thực sự rất căng thẳng.Đôi khi cũng phải lợi dụng chất kích thích.Để bản thân cảm thấy thoải mái hơn một chút.Như là chất kích thích được cho phép nhé.Chú không bao giờ dùng ba cái hàng cấm hàng trắng đâu.Nói rồi anh lại nhìn thằng bé cười.Thằng bé cũng cười lại với anh.Anh lúc này lại hỏi.Thế thì gặp chú như thế này đã xin phép lại chưa về.Con xin phép lại rồi à.Lúc đầu mà nhất định không cho đi.Nhưng mà còn nói là gặp chú ở căng tin.Bà chúa còn làm bác sĩ.Nên mẹ đã đồng ý.Bỗng nhìn trong đầu của anh lại thoáng qua hình ảnh của thành.Giờ nghĩ đến của cứ bảo hành là bệnh nhân.Trốn tử trong khoa thần kinh da.Trái tim vẫn còn nguyên cảm giác đau nhói.Nhưng không hiểu sao môi anh lại nở nụ cười.Anh thực sự không ghét bò không căm hận xeko.Vì sao lại như vậy nhỉ.Vì lý do gì.Cô cứ tồn tại trong trái tim của anh mãi như vậy.Vì lý do gì cô lại khiến cho anh tổn thương sâu sắc đến thế.Chú à.Chú làm sao thế.À không có gì đâu.Mở con tên gì vậy năm nay bao nhiêu tuổi rồi.Con tên là thế anh à.Còn tám tuổi rồi chú ạ.Một thằng bé đáng yêu như thế này.Trang này được lớn lên trong môi trường rất tốt.Cho coi lại bố mẹ của thằng bé.Cũng phải là một người thành đạt.Bố mẹ của con trước là thành đạt lắm đúng không.Nhìn còn chút có thể đoán được.Con được dạy dỗ ở môi trường rất tốt.Ấy vậy mà lại nhìn thấy thằng bé ô buồn.Anh không biết mình đã nói sai điều gì.Tự nhiên lúc này luôn tưởng.Thế anh à.Sao vậy.Có phải là chú nói gì sai không.Để cho nó dễ sai cho anh xin lỗi nhé.Dạ chứ không nói sai gì cả.Tự già.Cháu chỉ có mỗi mẹ thôi.Cháu không có bố.Mẹ và ông bà ngoại của cháu luôn yêu thương cháu.Cháu đúng là được nuôi dưỡng cho một gia đình rất tốt.Vì cả ông bà và mẹ cháu.Đề rất hay đi làm từ thiện.Họ để dạy cháu rằng nhìn cái gì của ai thì phải cảm ơn họ.Nhưng khi mình giúp đỡ ai.Thì không cần được nhận lại.Bỗng nhìn lòng cảm thấy tò mò về mẹ của đứa trẻ.Một đứa trẻ mười tám tuổi.Những lời đã nói ra lại vô cùng sắc bén.Mất tự tin cùng với thần thái bình ổn.Sau này lớn lên.Chắc chắn sẽ trở thành một người vừa có đức vừa có tài.Thế anh có thể nói cho biết sau này con lớn lên.Con ước mơ chưa thành niên được không.Dạ còn muốn trở thành một bác sĩ giống như chú vậy.Nếu như thằng bé này có một người bố.Thì chắc chắn tương lai sẽ rộng mở.Trong lòng anh lại cảm thấy chua xót cho một số phận không được may mắn.Vậy thì còn cố gắng học thật giỏi nhé.Trung tâm giữ liên lạc.Sau này nếu có cơ hội sẽ gặp lại nhau được không.Dạ được à.Nếu như có cơ hội nhất định con sẽ mời chú về nhà con chơi.Mẹ con là một người làm bánh ngọt ngon nhất trên đời đấy.Thật vậy sao.Ngon như thế nào thế anh có thể miêu tả chú nha được không.Bánh của mẹ còn nữa.Vừa thơm vừa mềm.Không phải mấy cái loại hương vị ngọt như đường hóa học bán ở ngoài kia đâu.Mẹ con có bí quyết cả đấy.Hương thơm nhẹ nhẹ.Đồ ngọt thì vừa phải.Bánh cho vào miệng là tan chảy ra luôn.Làm thấy thằng bé nói xong khuôn mặt có chút buồn thì lại hỏi.Con sao thế.Nếu như mẹ còn không chăm ông ở bệnh viện.Thế còn chắc chắn đã nhớ mẹ là một chiếc bánh đẹp cho chú để cảm ơn rồi.Vậy không có bánh để hạn sử dụng một tuần nhiều trong siêu thị bán sao.Bánh mẹ con làm ngày nào ăn ngày đấy thôi.Nhiều hôm trưa đến chiều đã hết sạch.Các bác trong xóm muốn ăn bánh toàn phải đến đặt trước đi.Nghe con nói như thế chưa muốn gặp mẹ con một lần quá đi.Thế hay là để con gọi mẹ con đến gặp chú nhé.Có bà ngoại trông rồi.Mẹ con có thể đến gặp được một lát à.Cho tôi chơi vậy thì còn gọi đi.Hi vọng sau này có cơ hội có thể được ăn bánh do mẹ con làm đi.Thằng bé lấy điện thoại ra gọi cho thành.Đang nghe đây con trai con đã về chưa vậy.Mà.Chủ nổi chú muốn gặp mẹ đi.Đợi đến một lát đi được không đến căn tin đấy.Nhưng mà gặp mẹ làm gì.Có phải là con lại nó lên tên gì không đấy.Còn có nói gì đâu.Con khỉ hay là mẹ làm bánh ngon thôi.Thế thì gặp mẹ làm gì.Thế còn không sợ mà đến đó dù kiếm truy.Đấm lưng của chú ấy.Mẹ.Nghe thấy giọng nói hồi cao nhất của thằng bé thành chỉ biết ôm bụng cười.Lâu lâu trêu chọc thằng bé một tí còn cười nhiều hơn cả xem mấy bộ phim hài.Thôi được rồi.Lại trêu đấy.Bây giờ lại phải đi gặp bác sĩ rồi.Không thể nào đi gặp chỗ của con được đâu.Còn nói chuyện với chú ấy thì một lát rồi về nhé.Vâng ạ còn biết rồi.Thằng bạn tắt điện thoại thì nói biết làm.Chú à.Mẹ con bận đi gặp bác sĩ rồi.Đợi con về quê rồi nhất định sẽ gửi bánh hình cho chú.Chủ trì địa chỉ cho con vào đây nhé.Thằng bé lấy một cuốn sổ tay nhỏ sẽ ra một tờ giấy rồi đưa cho long.Anh cũng về quê thằng bé mà ghi địa chỉ của mình.Địa chỉ bến xe đi.Hay là chú gửi tiền bánh trước cho con nhé.Hay là còn ghi số tài khoản của mẹ con đi.Để chỗ gửi tiền cho mẹ con.Chú này.Chú ếch con à.Làm sao có chuyện đó được.Mẹ con bảo chỉ có ghét nhau mới sản phẩm có chuyện tiền bạc như vậy thôi.Quỷ nhỏ cũng cần phải sản phẩm mà con.Con đang nghe thấy một vài truyện người ta ghét nhau về vấn đề tiền bạc chưa.Dạ con gà rồi à.Chúng ta đều phải vất vả mới kiếm ra tiền.Để làm ra được một chiếc bánh.Thế còn cũng phải mua bột.Mua sữa mua đường.Sau đó phải thức đêm để làm bánh.Thực ra thì để làm một chiếc bánh là vô cùng vất vả.Chứ không thể nào lấy không tâm sức của mẹ con được đâu.Thằng bán ngập ngừng một lát rồi lại khẳng định.Mẹ con nói đối với những người yêu thương.Thế không cần phải tính toán.Mà còn thường hay cho bánh những bác bán vé số.Có mấy bạn học sinh gia đình khó khăn.Mỗi sáng đi ngang qua.Mẹ con cũng để cho bánh cả.Ông bà cao tuổi trong xóm mẹ con cũng đều bánh mỗi ngày.Ông bà ngoại con còn hai đi lấy cây thuốc nữa.Cũng đều là phát miễn phí cho người khác thôi.Thực sự nhận một chiếc bánh từ mẹ con chiều nhất định trả tiền như vậy sao.Nhất định là phải phân biệt rõ ràng như vậy á.Thằng bé hỏi thế nhưng anh lại không biết trả lời thế nào cả.Thằng bé và anh nếu nói thẳng thắn ra chỉ là hai con người xa lạ.Anh không thể nào vô duyên vô cớ.Mở nhận công sức của mẹ thằng bé.Những điều nhà hàng nhất được trả tiền.Chắc là thằng bé sẽ rất buồn.Thế rồi suy nghĩ một lát anh mở cặp ra.Lên một chiếc bút rất đẹp.Đặt vào tay của thằng bé.Thế thì chúng ta trao đổi nhé.Chủ nhật của con bánh giờ mẹ còn làm.Còn con thì nhận từ chú chiếc bút này nhé.Thằng bạn nhìn thấy cây bút mắt sáng long lanh.Ông.Cái bút đẹp quá.Nhưng mà chắc là phải đắt lắm đúng không mà.Con không dám nhận đâu.Không phải con nói những người yêu quý nhau.Từ không màng gì đến vật chất sao.Chiếc bút này thực sự không phải đất đỏ gì đâu.Nhưng nó là chiếc bố đã theo chú rất nhiều năm.Chú về chiếc bút này có rất nhiều kỷ niệm.Cứ coi như đây là một chút sức mạnh mà chúa dành tặng cho con.Trên con đường phấn đấu trở thành bác sĩ.Thằng bé gật đầu nhận lấy chiếc bút giữa các loài hoa tìm kiếm cái gì đó ở trong balô cuối cùng lấy ra.Sợi chỉ đỏ may mắn.Còn tặng cho một sợi.Còn còn giữ một sợi nhé.Hai sợi chỉ là mẹ con xin ở trên chùa ở đây.Nó chắc chắn sẽ đem lại may mắn cho chú.Chú cảm ơn nhé.Sau này nhiều có may mắn này chắc là chưa sẽ sống tốt hơn đây.Thế anh cứ chiếc bút vào trong balô.Còn anh thì cắt sợi chỉ đỏ vào trong ví.Ở thế gian này có rất nhiều điều trùng hợp.Cung cấp quá nhiều lần từ thân thuộc lại không khiến người ta nhận ra người thân.Thế nhưng một lúc nào đó rồi cũng sẽ tìm thấy nhau mà thôi.Đến lúc phải ra về.Có anh về thế anh không hiểu sao lại không nỡ.Thằng bé chưa bao giờ nói với ai là nó cần một người bố.Tên nhưng không có nghĩa là nó không cần.Giá nhiều chỗ ở gần nó thì tốt quá.Có thể thường xuyên gặp chú như vậy chú lại còn làm bác sĩ.Chắc chắn có thể học từ chối rất nhiều điều bổ ích.Còn anh sự thông minh của thằng bé khiến cho anh có chút để phục.Thằng bé lại thông minh theo kiểu lễ phép ngoan ngoãn.Chứ không phải là laptop.Hi vọng có duyên sau này sẽ gặp lại.Tiền đây.Sau này đừng gọi điện cho tôi nữa đi.Hắn đưa tay lên định bút máy của chàng trai nhưng có táo trắng dài.Anh đừng có đụng chạm bàn tay dơ bẩn vào người của tôi.Kể tên yến trang sau đó người cố lên trời cười sằng sặc tiếng cười của ghê rợn đáng sợ biết bao nhiêu.Còn nói cái gì cơ.Dơ bẩn thế có biết bàn tay này dơ bẩn là biết ai không.Chắc là cô chưa từng nằm mơ thấy người ta về đòi mạng đúng không nhỉ.Đổi mạng cái gì chứ đừng có nói nhảm như vậy ta đi từng bước một cuối cùng bàn.Cũng chả biết được gương mặt trắng mịn màng của chàng.Cường có cuộc sống như bây giờ.Sao có thể quên nhanh công sức của anh đến như vậy có biết là anh ngày đêm mong nhớ từng thế nào không.Ảnh anh muốn làm gì thế.Làm gì á thân thể khiến cho anh thèm khát.Cứ mỗi lần nghĩ đến cường là anh không thể nào kiềm chế được cô ta lùi lại càng lùi thì.Càng không thoát được lúc này cô ta biết cô ta đã sai sai vì đã nhận lời hẹn đến gặp anh tài.Khách sạn cô tấm muốn bỏ chạy nhưng cánh cửa đã khóa chặt làm sao có thể bỏ chạy được.Gà ta lúc nào gần giọng rồi nói em việc gì phải tránh né anh như vậy.Sao lại có thể không yêu thương anh.Cút đi cho tao muốn lấy điện thoại gọi cho ai đó.Thế nhưng đã bị anh ta cướp lấy rồi ném vào một góc bước từng bước không nhanh cũng chẳng vội vã.Bước đến chỗ của ta.Cô ta cầm được quyển sách ném về phía anh ta.Dường như đau đớn đã khiến thú tính trong người anh ta bùng phát tài anh ta nắm được vào váy.Cô ta rồi xem ảnh cô ta muốn kiếm trẻ nhưng không được lúc này trên người cô ta chỉ còn một bộ đồ lót ren.Thật khủng mày dám làm như vậy mày có biết hậu quả thế nào khi đụng đến tao.Hậu quả thế nào á được sung sướng lên mây.Em lên đến đình em sẽ sung sướng đến mức phải là hết không ngừng gọi tên anh sau đó thì sẽ.Nhớ anh nghĩ đến anh thì sẽ phải thèm thuồng.Đồ khốn kiếp mày tránh xa tao ra.Nếu như em có cái suy nghĩ ấy em quá ngây thơ rồi đấy.Tao sẽ giết chết mày.Bố tao sẽ không bao giờ để yên cho mày đâu trước khi bố em hay là em kiếm giết chết anh.Thì tất cả bằng chứng mạnh nó sẽ lên tất cả những trang báo đài.Lớp ấy để xem.Em còn có thể sống sung sướng như bây giờ được không.Nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của chàng hắn ta lại càng thỏa mãn.Cơ thể mềm mượt kia hắn ta đã khao khát bao nhiêu lâu nay.Trước đây hắn ta còn lo sợ về thế lực của chàng nhưng bây giờ thì không cứ mỗi năm sau cuộc trò.Giữa hắn ta và trang.Thì hắn ta đều biết em lời.Mỗi lần trang đưa tiền cho hắn ta đều có video quay lại.Bây giờ chị hắn ta có quyền uy hiếp trang.Chơi trang tôi hoàn toàn không.Muốn người ta không biết thì tốt nhất đừng làm.Bởi vì cây kim trong bọc sớm muộn gì cũng bị lòi ra.Không ai có thể che giấu được cái xấu mới.Gà ta lúc này để chàng xuống giường rồi nằm đè lên người của cô ta.Dell bị xé rách toàn thành.Cô tàu hoàng hôn.Cô ta muốn bỏ chạy.Tên những cổ tay cô ta lại bị siết chặt.Em càng trúng cử thì càng cảm thấy có hứng thú thôi.Nếu không muốn đau đớn thì ngoan ngoãn một chút đi.Của ta lúc này không ngừng giấy rồi.Lúc hắn tập cuối xuống không thì cô ta cắn mạnh vào môi hắn.Lúc này thú tính của hắn ta đã không thể nào khống chế được.Một cái tát mạnh khiến cho một bịch máu.Khốn kiếp.Tao đã bảo mày là phải ngoan ngoãn rồi cơ mà.Hắn ta chửi bới một lúc rồi bắt đầu dài sáu cái thân thể trắng như trứng gà bóc của cô ta.Trên người cô ta có không biết bao nhiêu vết hằn đỏ do hắn để lại.Quá đau đớn.Thậm chí là cả nhục nhã.Xây dựng cấu tạo công nhận ra rằng.Kodokan chống chế thể dục vọng của hắn càng giống như nước lũ tràn bờ đê.Lúc này hắn tài chính là một kẻ khao khát dục vọng đến mức thổ bảo.Anh ta tiến vào thân thể của cô ta điên cuồng.Cảm giác như hắn ta muốn nhiều hơn nữa.Càng nhiều hơn nữa.Cô tạ thùy chống cử.Lúc này có tài chính là đang hưởng thụ.Sống vui lòng bao nhiêu năm nay.Cô ta chưa từng được anh chạm vào cơ thể.Càng không biết thế nào gọi là cảm xúc lên đỉnh.Lúc này hắn ta nhận thấy sự hợp tác của trang.Trên môi nở sau một nụ cười khoái trá.Anh nhất định sẽ làm cho cưng sung sướng.Để mỗi khi nghĩ đến anh.Mỗi khi cơn thèm khát.Mỗi khi cần muốn là vợ anh.Muốn ảnh chiếm đoạt cường.Bọn họ quản lý nhà quên cả trời đất.Cho đến khi trời tối hẳn thì mới buồn rầu già.Hắn ta đặt tại đình mới của chàng giờ hai phút vào bầu ngực tròn trịa của cô.Anh chưa từng chạm đến cơ thể một người phụ nữ nào quyến rũ nhẹ nhàng về.Bao nhiêu lâu rồi vẫn không thể nào quên được.Cô ta cười nhạt.Thật như vậy sao.Tất nhiên rồi.Anh không biết sẽ như thế nào nếu như không được gặp em mỗi ngày đấy.Đàn ông cắn người.Toàn là một lũ còn vật thôi.Thế các người nghĩ là miễn phí hay sao mà đòi dùng mỗi ngày như vậy.Chứ không phải là cường cũng cảm thấy sung sướng khi được bên cạnh ánh sao.Mặc dù thường không nói.Nhưng mà anh thừa hiểu cuộc sống của cường còn nhạt hơn cả nước uống.Ảnh theo dõi rồi à.Cũng chỉ mới về anh quan tâm cương thôi.Số tiền này anh không cần nữa.Công thức không bao giờ theo dõi cường nữa.Nhưng mà anh có một điều kiện để thỏa mãn cả hai.Điều kiện gì.Không phải là cường cũng cần tài xế đưa đi làm sao.Anh muốn được làm tài xế cho em.Không được đâu.Tài xế bây giờ đang làm việc rất tốt.Làm sao có thể cho người ta nghỉ việc được.Thiếu gì lý do.Chỉ là muốn hay không thôi.Trung tâm bây giờ chính là cùng trên một chiến tuyến.Chiều gió về nhau có đúng như thế không.Nếu như có thể làm việc bên cạnh nhau.Chắc chắn sẽ rất tốt.Con đường sự nghiệp của em sẽ vô cùng thăng tiến.Suy cho cùng thì tất cả những gì mà anh có nói cũng không có gì là không có lợi ích.Nếu như có anh chờ bên cạnh làm việc.Thì chắc chắn sẽ được việc hơn là cái tên tài xế khổ kìa.Để tôi suy nghĩ đã.Bây giờ cũng muộn rồi.Tôi phải trở về nhà.Cô ta đi lấy quần áo mặc vào.Tìm những hãng ta lại nhìn cô ta với cái nhìn thèm khát.Thế giờ bọn họ lại làm với nhau.Nhưng những kẻ bị đói lâu ngày.Chợ tốt nghiệp có tám có thể rời khỏi khách sạn.Lúc này thì ở giữa hai chân truyền đến cảm giác đau nhức.Ngày hôm nay cô ta cũng không biết là bao nhiêu lần phải cơm nhỉ.Hắn thật khỏe thật có thể cho một ngày mà khiến cho cô ta lên đỉnh đến sáu lần nhưng khi nghĩ đến.Người con gái của chín năm về trước cô ta lại tức giận.Không ngần ngại mà buông lời nguyền rủa.Đã chết rồi.Vẫn không để người khác được yên.Lý do không nên xuất hiện trên cuộc đời này.Khiến cho tôi phải tốn cùng phí sức mà thuê người giết cô nhiều vậy.Nếu như cậu biết điều mà ngoan ngoãn biến mất.Thì đâu có chuyện gì xảy ra.Cũng muốn quay lại để tìm anh ấy sao.Muốn giải thích cơ.Thế thì xuống âm phủ mà giải thích với tổ tiên nhà cô nhé.Di chuyển từng bước mệt mỏi ra đến xe.Chỉ có điều cái dư âm sung sướng kia vấn đề lại rất nhiều.Vừa bước chân đến phòng khách để bác hải chạy ra đón.Mẹ ơi.Mẹ về rồi à.Hôm nay mày đi đâu vậy.Nét mặt của ta thoáng qua một chút bối rối.Của thằng ngồi xuống rồi nhẹ nhàng nói với thằng bé.Hôm nay công ty có chút việc nên lại về trễ.Bài xin lỗi nhé.Lần sau mày sẽ cố gắng đón con đúng giờ.Cô ta nói xong chuyện với thằng bé thì vô tình chạm phải ánh mắt lạnh bút của anh.Rồi giọng nói của anh cũng chẳng có lấy một chút nhiệt độ.Lên phòng gặp tôi một chút.Anh đi lên phòng trước còn cô ta vẫn ở lại nói thêm với thằng bài vài cơ.Con ở đây chơi với cô giúp việc nhé.Bài nói chuyện với bố xong xuống chơi với con.Thằng bạn ngoan ngoãn gật đầu.Cô ta lên trên phòng của anh.Còn chưa kịp nói gì thì anh đã hỏi.Hôm nay có đi đâu về.Anh bây giờ đã biết quan tâm đến em rồi sao.Chứ không phải trước đây em đi đâu làm gì.Anh cũng không bận tâm à.Thức cùng ý là tụt quần tầm.Cô là một người mẹ.Nhưng mà có trách nhiệm của một người mẹ không về.Anh nói như thế là thế nào.Nếu như không phải cô giáo của thằng bé gọi điện cho tôi.Thì tôi có biết là thằng bán không ai đón đứng bờ ở ngoài cổng không.Không đi đón được thằng bé.Thì cũng gửi cho tôi báo một tiếng.Ngài nói như vậy cô ta thực sự chuột dài trên gương mặt có chút sợ sệt.Thực ra.Hôm nay ở công ty.Cô tốt nhất đừng có giở cái giọng văn bởi ra đề.Hôm nay tôi đã gọi đến công ty và được biết.Không phải đến công ty.Cũng không có việc gì ra ngoài làm việc công ty.Cô đi đâu tôi cũng không quan tâm.Đền cô không cần giải thích làm gì.Sau này việc đưa đón thằng bé tôi sẽ nhờ người khác làm.Anh mở cửa phòng định đi xuống phòng khách chưa với thằng bé.Thuê người giúp việc nói là thằng bé đã đi ngủ.Người đến thẳng bé anh lại cảm thấy có lỗi.Thằng bé được sinh ra không thiếu thốn vật chất.Xe nhưng lại thiếu tình cảm gia đình.Và cả tình cảm của anh nữa.Bởi vậy anh thực sự quá bận.Chờ đến khi trời sáng anh đưa thằng bé đi công viên nước để chơi.Cũng lâu lắm rồi anh không đưa thằng bé đi đâu cả.Ngày thì được đi chơi xa thì thằng bái vui lắm.Ngồi trên xe đi được một lúc rồi thì thằng bé quay sang hỏi.Bố ơi bố.Sao mẹ không đi cùng mình à bố.Anh thực sự không thể nói với thằng bé là anh không muốn cho mẹ quần áo đi cùng.Trong trường hợp này.Anh đành phải nói dối.Hôm nay công ty có việc gấp cho nên mà không thể nào đi cùng chúng ta được.Đi chơi về chúng ta mua quà cho mẹ sau được không con.Đạt được à.Con yêu bố mẹ nhất trên đời.Câu nói người ngồi của thằng bé là khiến cho lòng anh đau nhói.Bổ siro.Vì chẳng thể nào cho con một gia đình trọn vẹn.Nhưng mà bố hứa.Bố yêu con bằng tất cả tình yêu của bố.Nhất định sẽ không để cho con.Phải sống cuộc sống thiếu thốn.Hai bố con đi loanh quanh ở công viên nước thì bốn nghìn.Nhìn thấy một người.Anh còn tự hỏi không biết có phải về trời nắng mà anh hoa mắt không.Tầm nhìn đi nhìn lại cuối cùng.Anh vẫn khẳng định chính là người đó.Tại sao.Ông ấy là ở đây.Không phải ấy phải phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa sao.Lại sợ ông ấy phải trong bệnh viện chứ.Lẽ nào.Cô lại lừa dối anh.Sau bao nhiêu lần vẫn không thể nào nói thật dù chỉ là một lần.Ảnh đã định bỏ đi.Hình ảnh lại muốn biết.Muốn biết người con gái anh từng yêu đến sống chết.Thực chất là một người dối trá đến mức nào.Thế rồi anh nắm tay thằng bé đi về phía người đàn ông ấy.Lúc nhìn thấy anh ông ấy có chút giật mình.Cháu chào chú ạ.Chào cờ.Vết thương của chúa đã hỏi chưa.Vết thương nào cơ.Sau bao nhiêu năm mới gặp lại mà cậu chưa gì đã chụp ảnh tôi bị thương với bị ốm à.Giờ không phải.Là cháu nghe nói chú vừa mới mổ ruột thừa mà.Thôi.Cô đừng có đùa nữa.Tôi hoàn toàn khỏe mạnh không sao cả.Anh nhìn thấy đứa bé thì bên cạnh ông ấy thì hỏi.Chú đã tái hôn chưa.Đúng vậy.Tôi đã tái hôn rồi.Còn cầu cũng kết hôn rồi à.Đứa bé nhìn khẩu hình quá nhỉ.Dạ vâng cháu đã kết hôn rồi.Thành có khỏe không chú.Ông ta nghe thấy anh nhắc đến thành thấy cười tươi lắm.Nó đương nhiên là khỏe rồi.Sau khi chia tay với cậu một thời gian.Nó đã lấy chồng rồi sang mỹ định cư.Bây giờ sống cuộc sống sung sướng lắm.Tháng nào cũng gửi tiền về cho tôi cả.Lấy chồng.Định cư bên mỹ.Chuyện này rốt cuộc là sao đây.Rõ ràng chị vào ngày trước anh còn gặp thanh.Khuôn mặt.Hình bóng và cả giọng nói ấy.Cho dù kết quả bao nhiêu lần cũng không thể nào khiến cho anh nhầm lẫn.Người đàn ông này tại sao phải nói dối như vậy.Tại sao biến mất bằng nhiều là bấm dừng lại quay trở lại.Không đủ.Anh nhất định phải tìm cách để hỏi cho rõ.Anh không nói gì với ông ấy nữa chào một câu rồi giờ đi.Ông ta nhìn theo ánh mắt đầy sự phức tạp.Năm ấy sau khi nhận tiền theo đuổi thanh đi.Ông ta cũng thực hiện theo hợp đồng.Chuyển nhà đi luôn.Ôn tập thơ viết thành là một đứa con gái có hiểu.Nên chắc chắn sẽ không khiến cho ông ta phải ngồi tù.Có bao nhiêu năm.Nghĩ chắc chắn là em cũng chẳng còn đi tìm nữa.Nên ông ta trở về nhà cũ.Thật không nghĩ lại gặp anh ở đây.Thôi thì gặp cũng chẳng sao cả.Đã có con lớn như thế kia rồi cơ mà.Chắc là gia đình êm ấm.Cũng chẳng còn thèm nhớ đến cái quá khứ kia nữa đâu.Thì người ta lại không hề hay biết rằng.Anh lập tức đưa con về nhà rồi đi đến bệnh viện.Chưa bao giờ anh lại mong rất tình cờ gặp lại cô như lúc này.Ấy vậy mà đi khắp nơi sân bệnh viện cũng chẳng thấy cô được.Cuối cùng anh cũng phải tự mình đến khoa nội để tìm.Các bác sĩ nhìn thấy anh thì không khỏi tò mò.Anh đang nói dối là anh đến thăm người quen.Chẳng lẽ đi qua phòng nào cũng nhìn vào.Thị xã tất cả cổ.Mà không nhìn vào thì làm sao biết được thanh đang ở đâu.Bước chân của anh có chút vội vã.Thế rồi không mời anh phải một người.Anh vội vã đưa người ấy rồi kiểm tra xem vật thường có bị làm sao không.Cũng may là không sao cả.Bác ấy không mắng mỏ gì anh cả chỉ nói vài cơ.Thanh niên bây giờ làm cái gì cũng vội vã.Mà không biết được rằng.Càng vui vẻ thì càng không được việc ảnh lúc này người nhá.Dạ cái gì.Đã từng xuống ghế thì tớ đau đến shop còn đứng vững chủ đề.Anh vội vàng để bác ấy xuống dưới ghế rồi lại xin lỗi thêm một lần nữa.Cháu xin lỗi bác.Hay là để cháu đưa bác vào phòng khám sao hồi giờ có mấy cái vết thương này có là gì đâu.Nhớ ngày xưa tôi bị đạn bắn trúng ở trên.Bác ấy vừa nói vừa kéo ống quần lên.Rồi để cho anh xem một vết sẹo to tướng ở trên.Cái này là do mảnh bom bắn vào đi lúc ấy đang còn trong cái thời chiến tranh tàn ác.Thì làm gì có nhiều thuốc tây nhiều bây giờ ở đâu tôi nghĩ là tôi có thể chịu đựng được nên đều như cái phần thuốc.Lấy cho người khác nặng hơn cậu có biết vết thương khâu sống sau đó rửa bằng nước muối để sát trùng không.Cái cảm giác tất cả đời cũng không bao giờ quên được đâu giả vừng thế hệ để chữa thực sự rất mạnh.Chúng cháu không thể nào theo kịp tên nhưng bây giờ thời trẻ các cậu là có thể.Giờ được nhiều phương pháp chữa bệnh mới thuộc hàng công nhiều nên cần đầu nó hạn chế đi.Mà cậu vội vã như vậy để mai à vâng ạ cháu đang muốn tìm một người mà không biết cô ấy ở phòng nào.Thế thì cứ nhắc nó phóng thành để mà tìm thôi.Nói rồi ông nở nụ cười trêu chồng.Anh nhìn thấy nụ cười tươi tắn của ông cũng chỉ biết gãi đầu rồi cười như thế sao được à.Nhưng mà người nhà của bác đồ sao không đi tập cùng với bác à bác đi một mình thế này nguy hiểm lắm.Giờ cái con bé chân tay giống như sắp thấy để một mình còn tốt hơn đâm vào chỗ nào chỗ ấy đọc.Dạ vâng nhưng mà cô ấy đi bên cạnh cũng đỡ nguy hiểm hơn.Một triệu nó chán nghe đến cái gì có muốn ăn bác sĩ à bảo nó đi mua trễ hoa quả rồi.Chắc cũng sắp về rồi đấy chứ còn bé tính cách cũng hấp tổng hợp từ một tháng đến uống nước chè có mà nó.Không biết bao nhiêu lần là sao hả con không hiểu lắm cũng.Phải là phá làng phá xóm gì đâu chỉ có điều có tính cách của nó thẳng thắn thế việc gì trái mắt là không chịu.Nó đang về rồi kìa.Anh nhìn theo hướng nhìn của ông thích nhìn thấy thành anh như không tin vào mắt của mình.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải qua tập ba của bộ truyện này.Và chúng ta hãy cùng chờ đợi gian ở tập chuyển tiếp theo thì long và thanh đã đối mặt với nhau như thế nào.Dường như đàn ông đã sắp phát hiện ra người mà anh từng rất yêu trong quá khứ không hề phản bội anh mà.Cô đã mất đi trí nhớ trong khi lúc này thì tình cảm anh dành cho cô vẫn còn rất nhiều liệu rằng anh.Chấp tất cả để tìm lại tình yêu đã mất và con đường để họ tìm trở về bên nhau sẽ còn rất gian nan.Bởi vì giờ đây thì có vợ của long cũng như tên nhân tình của cô ta dường như là trong tương lai sẽ còn gây ra.Là nhiều những sóng gió sắp đến nữa ở chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện ảnh nhé vẫn như thường lệ.Nắng hai mươi quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh xa cũng như ekip của chợ tình để chúng.Có thêm động lực tiếp tục gửi đến quý vị và các bạn những bộ truyện hấp dẫn hơn nữa bên cạnh đó những khán giả nào mong muốn lắng.Nhanh hơn bộ truyện này thì mọi người có thể truy cập vào đường link ở phía bên dưới phần mô tả hoặc là ở phía bên dưới của phần.Sau khi vào fanpage chợ tình trên facebook thì mọi người hãy nhắn tin cho fanpage để được hướng dẫn cách.Nhóm kín chúng ta có thể theo dõi nhanh hơn mỗi ngày chúng ta có thể theo dõi từ hai đến ba tập truyện và sẽ không bị làm.Với những video quảng cáo giống như trên youtube một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều bây giờ anh sang xin chào tạm biệt.Tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com