Đi Qua Giông Bão Tập 8 - Truyện đời Thực Mới Nhất Mc Anh Sa

Đi qua giông bão tập 8 - truyện đời thực mới nhất mc anh sa

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chợ tình và rất nhanh thế giới đây chúng ta đã đi đến tập tám của bộ truyền.Đi qua bão giông của tác giả trương huệ.Quý vị và các bạn thân mến thành rồi đã mất đi ký ức thế nhưng khi gặp lại lâu thì trái tim cô vẫn dùng động chứ.Tập chuyện này thì cả thành vĩnh long hai người đàn ông rất tài giỏi này đều đem lòng yêu thương thành và.Họ đã chính thức trả mặt nhau.Cuộc đối đầu giữa họ sẽ mang đến rất nhiều những tình huống căng thẳng và không kém phần thú vị.Và cuối cùng thì giờ đây sự thật cũng sắp được phơi bày.Thành sẽ đối mặt với người bố ruột của mình người đã nhẫn tâm bỏ rồi cô vào đến bán được tình yêu của cô chín dòng chữ.Vậy thì giây phút ấy sẽ diễn ra như thế nào.Tất cả sẽ được hé lộ ngày sau đây.Vẫn là một thông báo quen thuộc như thường lệ.Những thằng giả nào có muốn lắng nghe nhanh hơn bộ chuyển hướng dẫn này hãy kết nối với thanh bình chợ tình trên facebook.Click vào đường link ở phía bên dưới phần mô tả hoặc là phần bình luận sau khi vào fanpage thêm mọi người hay ngắn.Chuẩn bị để được hướng dẫn cách vào nhóm kín theo dõi ngang nhiều hơn và không bị làm phiền bởi những video.Quảng cáo giống ở trên youtube cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho anh xa với kiếp con nít bây giờ chúng ta hãy.Nhau đến với nội dung chi tiết tập tám của bộ truyền đi qua bao giờ tác giả trương huệ và phần văn học.Trở về đến nhà là mới bắt đầu nói chuyện với mẹ.Thực sự thì không thể nào chấp nhận được truyền.Mẹ anh có thể chạy đến nhà cô thành câu chuyện như vậy trong khi bà ấy còn không biết chuyện gì đang xảy ra.Bây giờ thì bạn có thể nói cho con biết lý do tại sao mà lại cư xử như vậy không.Trước khi còn hỏi mà.Thế sao còn không hỏi chính còn đi tại sao phải làm như vậy còn phải là người hiểu rõ nhất.Chuyện này không hề liên quan gì đến cô ấy cũng như bố mẹ cô ấy cả mẹ chạy về đó.Mỹ là như vậy.Thế mà không thấy là mày sau này à đúng rồi mẹ sai.Đang cố gắng bảo vệ hạnh phúc gia đình của con bọn họ tưởng vào đánh mà nắm tóc của mà có.Thậm chí còn quất vào mặt mà.Vậy mà con.Vẫn bênh vực nó ruột của con hổ giấy để cho con ăn bùa mê thuốc lú gì vậy.Có nói rồi con không muốn nhắc lại chuyện này nữa nên từ giờ trở đi.Mày đừng đi tìm cô ấy .Nếu như không.Con cũng không biết được anh sẽ làm ra chuyện gì đâu.Đúng là đồ bất hiếu sao còn có thể nói như vậy với mà.Mẹ muốn ép con đúng không mà đừng từ chuyện mẹ làm thì không ai biết.Con sẽ tìm ra sự thật sự thật sự thật gì.Còn vẫn luôn tôn trọng mà.Luôn yêu thương mà mẹ đừng để còn phải thất vọng có nói gì.Chỉ còn là sao.Lòng thực sự rất muốn nói ra hết những điều mà anh đang nghi ngờ trên nhưng lại sợ mẹ phòng bị.Mà hỏng hết mọi chuyện.Thế nên anh dừng lại.Chuyện này dừng lại đây đi.Con không muốn tranh cãi nữa mà.Bây giờ có phải đi làm rồi.Long không đến bệnh viện mà đi gặp mình.Cậu theo dõi nhất cử nhất động của mẹ tôi giúp tôi.Xem bẫy đi đâu làm gì gặp những ai.Nếu như bà ý thì gặp ông khương thế nhất định phải nói cho tôi biết ngài.Tôi biết rồi thưa cậu chủ.Tất cả mọi thứ đều phải thật kín đáo.Không được để cho mẹ tôi nghi ngờ.Còn nữa.Có giúp tôi điều tra xem chín năm trước mà tôi đã làm những gì.Tôi biết là thời gian quá lâu.Chuyện này sẽ khó.Nhưng mà cậu làm được đúng không.Tôi làm được.Cậu chú cứ yên tâm.Mạng sống này của tôi là do cậu chủ cứu về.Tuổi nhất định sẽ làm hết sức giúp đỡ cậu chủ .Đó là trách nhiệm của một người làm bác sĩ như tôi thôi.Anh em của tôi rất đơn.Tên đến chuyển lời tôi có khả năng làm đi.Cách đơn giản nhất để biết sự thật.Đó chính là đi gặp ông khương để hỏi cho ra nhé.Theo như những gì cậu chủ nói.Ông ta cũng không phải là một người gan to lắm được.Chicken dance.Ông ta sẽ nói ra tất cả thôi.Nếu như vậy chúng ta cần phải đi trước một bước.Tránh để cho bà ấy tìm đến gặp ông khương.Vậy cậu có muốn đi ngay bây giờ không để tôi gọi thêm vài người nữa.Bây giờ tôi phải đến bệnh viện trước cậu đi một mình được không.Dạ vâng.Sau đó thì lòng đến bệnh viện.Còn mình thì đi làm nhiệm vụ mới được giao.Truyện kể già cũng rất dài dòng.Thế thì mình là một tên côn đồ.Trong một lần bị người ta đột kích đã bị thương rất nặng.năm + gái gọi hàm.Nếu như không phải lúc ấy lòng đi ngang qua.Tình cờ gặp minh.Thế chắc có lẽ giờ này.Mình đã sang mộ rồi.Cũng có lúc ấy thì lòng chính là nghiên cứu mạng của mình.Và mình cũng thể suốt đời sẽ đi theo bảo vệ long.Nhưng lòng không nhận.Vợ anh là bác sĩ chẳng làm gì mà cần phải bảo vệ.Thế nên anh đã giới thiệu minh cho mẹ của anh.Làm việc cho mẹ của long nhưng mình nhất nhất nghe lời của long.Bất cứ chuyện gì cũng nói cho lòng biết.Cậu đưa thêm vài người nữa đến chỗ tôi đi.Chúng ta cần phải đi đến một nơi.Có tất cả năm người đến chỗ của ông phương.Lúc này cũng vẫn là vợ ông ta ra mở cửa.Bà ta nhìn thấy nhiều người quá nên không hầm hố giống như hôm trước.Lập tức mở cửa.Máy cẩu đến để mai về.Ông phương có nhà không.Chúng tôi muốn gặp mấy.Ông ấy đang ở bên trong.Mở các cậu tìm ông ấy để làm gì.Cũng không có gì.Chừng nào gặp mới nói vài câu thôi.Nói xong thì mình cùng với mấy người.Tự đẩy cửa bước vào.Vừa nhìn thấy bọn họ thì ông cường đã run rẩy cả người.Đúng như kiểu người có tật giật mình vậy.Mấy người là ai vậy.Mới gửi đến đây làm gì thế.Lúc này thì mình ngồi xuống ghế còn mấy người đi cùng thì đứng ngay phía sau của anh.Anh nói với ông ta.Thay mặt con gái của ông.Đến hỏi thăm anh một chút.Xem dạo này ông sống có tốt không.Con gái.Con gái gì chứ.Đến cả con gái của ông.Mà anh cũng không nhớ à.Tôi cũng chịu thua ông đấy nhé.Vậy thì để tôi nhắc là chồng nhớ.Con gái của ông chính là tiền thành đấy.Cái đứa mà ôm đùi đi tắt được chín lần.Nhớ chưa.Trước khi mang đến lòng đã dặn dò anh tất cả mọi thứ.Và cả những nghi vấn anh đã đặt ra.Để chặn họng ông phương.Anh chỉ cần sắp xếp lại tất cả những thứ ấy đều khiến chồng ta phải nói ra sự thật mà thôi.Ông phương nhà mình nhắc đến thành thi tái mặt.Giọng nói lúc này cũng dùng rồi.Này.Cậu đừng có nói đến chuyện gì vậy.Con gái của tôi đi lấy chồng tận bên mỹ.Làm gì còn ở đây.Khá khen cho một người làm bố đi.Lấy tiền của người ta.Rễ con gái chia tay với người yêu xong.Nhẫn tâm đuổi nó đi.Con gái của ông nếu không phải vì có hiếu.Thế chắc có lẽ cuộc đời của cô ấy cũng không phải khổ sở như bây giờ.Lại còn sẵn sàng đem cái chết ra để dọa cô ấy.Nếu như cô ấy dám nói cho người yêu biết.Công nhận.Ông là một người bố tốt thật đấy.Cậu.Sao cậu biết.Còn không đấy.Không lẽ.Nói cho cậu biết sao.Nó muốn đẩy tôi vào rồi sao.Đúng là khốn nạn.Trong khi cô ấy phải sống cuộc sống chật vật bên ngoài.Vì một người bố khốn nạn nhiều.Tiêu mỡ đầy sung sướng với số tiền đã bán đi các tình yêu của cô ấy được có được.Nếu như tôi mà có một thằng bố nhiều không.Tôi thích thằng tây gãy tay ông.Chứ đừng có gọi điện mà nổi.Con khốn nạn ấy.Sao nó không nghĩ đến lúc mẹ nó chết.Nó còn bé tí.Ai đánh với nó.Cho nó ăn hỏi.Tìm hiểu nhưng không phải tôi nuôi nó lớn.Thì liệu nó có thể gặp được cái thằng ấy không.Nói cho các người biết.Nó phải trả ơn tôi.Chào con tôi nuôi dưỡng nó như vậy.Mạng kim.Tao nhận tiền rồi ký kết hợp đồng rẻ rách ấy.Cần làm gì để có tiền trả nợ cho những ngày tháng rồi nó lớn thôi.Nếu như nó không nghe lời.Thì tao chẳng tốn của tao vào tù.Chứ để tao được yên nữa.Các người nói đi.Con người đến để có mục đích gì.Có phải là nó say có người đến đây không.Bây giờ nó đang ở đâu.Sao nó không đập tôi.Thế giờ mọi thứ là như vậy.Cuối cùng thì câu chuyện có được sáng tỏ.Chỉ tiếc là người con gái ấy năm xưa đã quá ngốc nghếch.Nên mới để mọi thứ đi quá xa.Mà không thể nào cứ ván.Giống như ngày hôm nay.Mình cũng nhìn vào những điều ấy mà ra điều kiện với ông ta.Tôi đến đây để nói cho chồng biết.Tất cả mọi thứ sắp được phơi bày rồi.Nếu như em không muốn đi tù.Không phải hợp tác với tôi.Nếu không.Cái người đưa tiền cho mỹ.Trước sau gì.Bà tao cũng giống của ông và tổ thôi.Tại sao phải hợp tác với chúng mày chúng mày nói thì nhạc hay lắm.Chúng mày đừng làm gì tao đi.Người nhận tiền là ông.Chứ đâu phải là cô ấy.Người ký vào hợp đồng cũng là ông.Nói xui cái miệng.Tình người đi tù.Cũng chỉ có mình ông thôi.Cô ấy đâu có liên quan gì đâu.Tôi đây là đang cho anh cơ hội được không phải ngồi tù đấy.Nhà mình đề giỏi như vậy.Ông ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi.Rồi cuối cùng cũng phải xuống nữa.Các người muốn tôi phải làm gì bây giờ.Ông tốt nhất bây giờ đi theo chúng tôi.Không được gọi lại để nữa.Tránh trường hợp bảy đến tìm em.Nhưng mà đi đâu.Đến một nơi.Mà không biết quê không hay là người uống giúp tôi á.Đùa một chút thôi làm gì mà lo sợ như vậy.Chúng tôi sẽ đưa ông đến một nơi thật an toàn.Cuộc nói chuyện giữa mình và người đàn ông ấy đều được ghi âm lại tất cả.Sau đó mình xài người chuyển đến cho lòng.Lần sau khi nghe được đoạn ghi âm trên hai tay nắm chặt lại.Anh thực sự không tin.Mẹ mình là con người xảo trá đến như vậy.Cũng không thể nào ngừng đau lòng khi người con gái anh yêu thương lại quá ngốc nghếch.Nếu những ngày cô ấy đều tất cả mọi chuyện mà nói cho anh nghe thì đâu có xảy ra cứ sự như vậy.Làm cho cô ấy muốn tự giải quyết.Hãy giúp cô ấy không cần anh nữa.Nên mới bỏ đi.Không phải.Tuyệt đối không phải.Cô ấy trước khi đi con đến gặp anh trao cho anh cả đời con gái.Thế giới không có chuyển không cần anh nữa.Có lẽ cũng bởi vì chữ hiếu.Không muốn bố mình phải nâng.Không muốn mấy phải đi tù.Thế nên cô ấy đành chọn cách rời xa anh.Bây giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.Người con gái ấy vẫn luôn yêu thương anh.Chưa từng phản bội anh.Suy cho cùng thì người có lỗi lớn nhất công chính là anh.Làm mấy được không điều tra mọi chuyện.Cũng chỉ bởi vì cái tôi ở trong lòng.Mà anh đem lòng ghét cô ấy.Mặc kệ của biến mất khỏi cuộc đời của anh.Lỗi của anh chính là không bảo vệ được cô.Không cho cô cảm thấy có thể tin tưởng anh tuyệt đối.Không thể đều có cảm giác có thể cả cuộc đời dựa dẫm vào anh.Chuyện này cần phải nói ngay cho thằng beat.Để cô thôi cảm thấy dằn vặt bản thân.Thế rồi anh lấy điện thoại gọi cho thành.Anh có chuyện này muốn nói cho em biết.Tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi có thể chuyển nhà rồi.Mà anh có chuyện gì thế.Nói đi.Người năm mới nhận tiền không phải là em.Mà chính là bố của em.Chuyện này không liên quan gì đến em cả.Trên điện tử giờ trở đi.Đừng tự trách mình nữa.Anh im lặng một lát rồi nói lại.Đường nhìn.Tôi phải tự trách mình rồi.Em không phải là người nhận số tiền đó.Tại sao phải trách mình như vậy.Bởi vì ngu ngốc.Chắc có lẽ lúc ấy còn quá trẻ.Chưa hiểu biết để trải qua những chuyện khó khăn.Nên tôi lựa chọn bỏ đi mà không nói gì cả.Nếu như bây giờ có thể lựa chọn lại.Tuổi chắc chắn sẽ nói chẳng biết tất cả mọi thứ.Để tìm cách giải quyết.Chứ không phải là trốn chạy như vậy.Mọi chuyện đã xảy ra rồi.Thế nên chúng ta đừng trách bản thân nữa.Cách tốt nhất bây giờ là phải sống thật tốt.Để lo lắng cho thấy anh.Ảnh đã gặp được ông ấy.Cho hỏi tất cả mọi chuyện à.Chính bố của em đã nói ra tất cả đi.Anh cũng đã nhờ người đưa mấy đến một nơi an toàn rồi.Anh phải đề phòng và mẹ của anh sao.bảyc công tác đến mức giết bố của tôi chưa.Chuyển lời anh thế không phải đơn giản như những gì mà chúng ta thấy được về đền cứ bảo vệ bố em chắc đi.Tránh trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.Tắt điện thoại.Mặc dù bản thân đã được giải oan.Trên hình thành cũng chẳng cảm thấy vui.Vì sao.Vì những thứ xảy ra trong quá khứ.Chẳng thể nào có thể cứu vãn lại được.Sự thật về con trai của cô cũng mồ côi suốt mấy năm qua.Từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ.Nó vẫn không biết bố nó là ai.Mặc dù bố nó ngồi bên cạnh.Còn cô thì sao đi bằng ấy năm thanh xuân lãng phí.Bị tai nạn mất trí nhớ.Điều mà cô cảm thấy may mắn nhé.Đó chỉ là có được thế anh và có được bố mẹ hiện tại của mình.Nếu không.Cô sẽ là một con người bất hạnh nhất.Bất hạnh.Bởi vì bản thân quá ngủ rồi.Bây giờ có thể đường đường chính chính mà sống rồi.Có thể nâng cao được nhìn người khác.Có thể lấy lại ký ức của mình.Cũng không phải mỗi đêm lo lắng suy nghĩ.Sợ bản thân mình nhớ lại.Sẽ thấy mình khốn nạn đến mức nào.Chuyện là mấy.Còn thực sự không có làm.Người làm chính là bố của con.Con không có nhận tiền của bà ấy.Vậy đến bố mẹ đừng cảm thấy xấu hổ vì đã nhận nuôi một đứa con gái không ra gì như con.Lúc này thì ông hiệp và bà linh sau khi biết tin thì vô cùng vui vẻ.Cuối cùng họ cũng có thể trút bỏ được gánh nặng cả hai người họ chưa từng tin con gái của mình.Những điều như vậy.Cả nhà đang ngồi nói chuyện thì thành đến.Ông hiệp và bà linh nói mấy câu thì đi chỗ khác.Để cho thành vật anh nói chuyện gì.Mấy hôm nay không thấy anh.Có phải là công ty rất bận không.Đúng là công ty rất bận.Thế nhưng mọi thứ đã được giải quyết cả rồi.Em có chuyện gì muốn nói với anh không.Em.Sắp chuyển nhà đến thành phố.Chuyện này thì anh biết.Nhưng mà ngồi chuyện lại ra em không có gì để nói cho anh sao.Anh ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.Em cũng cảm ơn anh.Cảm ơn anh vì trong suốt thời gian qua anh ở đây.Đã luôn quan tâm và chăm sóc gia đình em như vậy.Thực ra thì em vẫn chưa nói được câu nào tử tế và anh cả.Những câu mà anh muốn nghe không phải là những câu này đâu.Vậy anh muốn nghe gì.Em có thể nói là em muốn anh cùng với gia đình của em lên thành phố sống mà.Như thế làm sao được.Anh còn công việc và các công ty ở đây nữa.Mấy hôm nay anh sắp xếp cả rồi.Lúc nào em đi.Anh cũng sẽ chuyển lên thành phố để làm việc.Là sao cơ.Em không hiểu gì cả.Nói đơn giản.Thì đây chỉ là một chi nhánh của công ty thôi.Còn công ty may vẫn ở trên thành phố.Anh có thể xin chuyển công tác được mà.Nhưng mà chuyển đi như vậy có ảnh hưởng gì không.Chỉ cần bên cạnh em và thế anh.Thế giới có ảnh hưởng gì đối với anh cũng không còn chồng.Nhìn thấy thành có vẻ ngại ngùng thế nên thành cười cười rồi nói với cô.Em không cần căng thẳng như vậy đâu anh chỉ đùa chút thôi thực ra thì công ty change.Phố đang cần anh nên anh cũng chuyển đến đó ra là vợ ơi.Nhưng mà nếu như anh thực sự muốn chăm sóc cho em với thế anh thì sao.Chuyện này sao có thể chứ anh là một người đàn ông tốt như vậy là có công việc ổn.Em thì.Chuyện này không cần phải vội nhưng mà anh hi vọng em có thể mở lòng cho anh một cơ hội.Bao giờ anh đi khoảng hai ngày nữa em thì ngày mai đi.Ngày mai anh sẽ sang giúp em chuyển đồ bác mới khỏi bệnh toàn em thân gái.Làm sao mà bê vác được không sao đâu em đã thuê hết bên vận chuyển rồi chúng ta.Làm gì cả đâu ngày mai anh cứ lo công việc của anh đi.Khi người ta yêu thì luôn có hai chiều hướng một là thể hiện tình cảm.Hay là âm thầm đối với thành thì việc yêu thương thành và bé thế anh.Chính là sự âm thầm lần đầu tiên anh nhìn thấy cô cũng là ngày đầu tiên anh chuyển đến đây.Công ty anh làm ở ngoài đường cách nhà thành khoảng ba cây số.Bánh của thành làm rất ngon nhiều người giới thiệu nên anh mua anh thơ sau một thời gian tiếp xúc.Anh cảm thấy rất quý mến thành và bé thế anh anh quyết định thuê một ngôi nhà ngay cạnh nhà của thanh đề.Nay có thể nhìn thấy cô sau khi viết về hoàn cảnh của thành thì thành càng cảm thấy thương cô nhiều hơn.Càng cảm thấy muốn che chở cho cô thế nhưng từ ngày mà thành gặp thành anh cảm.Cô là một cô gái vô cùng mạnh mẽ vốn dễ dàng cần anh chat chờ mà anh không có cơ hội để chat.Cho cô thì đúng hơn.Thời gian gần đây anh cảm thấy thành đã thay đổi có thể nói chuyện nhẹ nhàng tử tế với anh.Trước đây mỗi khi nhìn thấy anh cũng không đã sáng thì cũng bảo anh đi về.Nhiều lần anh vừa mới đặt chân vào trong nhà.Đã lập tức bị cơ đùi đi với mạng anh chưa bao giờ cảm thấy buồn thậm chí còn cảm thấy.Rất đáng yêu.Ngày hôm sau thì công ty vận chuyển đến.Chuyển hết đồ đạc của gia đình thanh lên thành phố.Làm cũng sắp xếp chỗ học nghề cho bé thế anh.Cần tìm thuê cho cô một cửa hàng để mở tiệm bánh.Công việc của thằng này lập tức ổn định nhờ sự giúp đỡ của lòng.Sau khi thân lên thành phố.Thì lòng gọi điện cho mình.Cậu cho người bảo vệ thành giúp tôi.Tránh trường hợp mà tôi làm phiền cô ấy.Tôi biết rồi thưa cậu chủ.Cũng tại thời điểm ấy ở một nơi khác.Có một người đang vô cùng tức giận.Anh nói gì cơ.Quốc tử giám các mặt lên đây á.Tên là như vậy.Chẳng khác gì ngang nhiên thách đố tôi cả.Còn anh.Đúng là đồ dùng.Tại sao anh không làm gì cả vậy.Để cho cô ta nhận như thế.Bình tĩnh đi.Tại sao không nghĩ theo chiều hướng tích cực hơn.Chẳng phải cô ta ở gần đây.Thì tiện theo dõi sao.Hơn nữa chuyện này thì trước sau gì em cũng phải giải quyết.Không ai có thể trốn tránh mãi được đâu.Cô ta là cái quái gì mà phải trốn tránh.Anh nghĩ là của ta rõ ràng lắm.Anh nghĩ là em còn đủ tỉnh táo để nhận biết rằng.Tình cảm của lòng hướng với ai.Vòi nhĩ là em cũng thừa biết.Đứa con của cô ta là con của ai.Nếu như em không cẩn thận.Thì cả em và bé lại mất tất cả đi.Ảnh im đi.Cái chuyện này không phải là do anh gây ra.Còn đứng ở đấy mà dạy khôn tôi.Anh nhất định sẽ tìm mọi cách giúp đỡ em và bé hải.Hình nền tất cả mọi chuyện.Phải hợp tác với anh.Tao một tháng kể từ ngày chuyển lên thành phố thành về bọn nó ổn định công việc.Công nghiệp cuộc sống thêm đền cổ và lòng không gặp nhau.Thế nhưng anh vẫn mua đồ chơi.Cũng như những thứ cần thiết và nhờ mình mang đến cho thành.Để tránh bị phát hiện.Nên người trực tiếp cầm đồ đến trở thành cũng không phải là mình.Mà là đàn em của anh ta.Người trong giang hồ giống như mình thực sự không có nhiều.Bởi về anh ta luôn trọng tình nghĩa.Bài giúp anh tập một.An toàn nhất định trả lời mời.Con kể nào có thủy vàng ta.Nhất định sẽ không được sống yên ổn.Long nhật anh vẫn liên lạc với nhau qua điện thoại.Lòng không gọi điện cho bé thích ăn mỗi ngày.Không mấy thằng bé cảm thấy nhớ anh quá nên gọi điện cho anh chứ.Chú à.Còn gặp số có được không.Cho xin lỗi nhé.Thời gian gần đây bận quá thế nên không thể đến thăm con được.Để ngày mai chú sắp xếp công việc xong chưa đến thăm con nhé.Chú à.Tôi đến tiệm bánh của mẹ con được không.Còn muốn mở chú ăn một chiếc bánh thật ngon.Tiệm bánh của mẹ còn trà gần đề đồng khách lắm.Mẹ còn thực sự rất bận.Còn rất thương mẹ chú ạ.Tính giờ thì thằng bé mới tám tuổi.Giờ vẫn còn ngây thơ như bao nhiêu đứa trẻ khác.Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa lòng và gia đình của nó.Anh thực sự cảm thấy rất thương thẳng bé.Thế còn có muốn mua quà gì không để chú mua cho con nhé.Con chỉ muốn gặp chú thôi không cần quà gì cả.Con đang làm gì đấy.Dạ con đang ôn bài để ngày mai thi học kì.Mà có mấy bài khó quá.Còn chẳng biết làm gì cả.Vậy thế anh ở yên ở nhà nhé chưa đến lúc còn đi.Thằng bảy nghìn₫ nói như vậy thì mừng rỡ.Cuộc nói chuyện giữa lòng và thẳng bởi thế anh thành đứng ở bên ngoài nghe thấy tất cả.Anh thực sự cảm thấy đau lòng.Thời gian anh ở bên cạnh thấy anh lâu như vậy.Tên những tình cảm của thằng bài đối với anh cũng không bằng một người xa lạ.Chuyển thế anh là con của lòng.Thành hoàn toàn không hề hay biết.Để bảo vệ an toàn cũng như bình yên cho thằng bé trên nền tất cả mọi người đều giữ bí mật.Thành coi như mình chưa hề thấy bất cứ chuyện gì cũng còn nhớ chưa từng có cảm xúc đau lòng.Mở bước vào bên trong nhà.Thế anh à.Chưa đến chưa vẫn còn đây.Trấn thành.Hôm nay chú không phải đi làm sao.Chú có đi làm.Nhưng mà nhớ thế anh quá nên chú về thăm con đi dạ vâng.Nghe câu trả lời của thằng bé mà thành cảm thấy hụt hơn nếu như trước đây chắc chắn.Thằng bay sẽ nói nó cũng nhớ anh tình cảm của thằng bé bây giờ thay đổi thật rồi anh vẫn cố.Mỉm cười nói chuyện với thằng bé này thích con không nhớ chú à.Con có nhớ chú mà.Vậy bây giờ chưa được con đi chơi công viên nhé.Cứ xin nghỉ làm.Để có thể được cầm đi thăm mọi người ở thành phố.Chú à.Hôm nay không được rồi.Bởi vì con còn phải học rất nhiều bài nữa.Ngày mai có phải đi học kì rồi.Còn là được điểm thấp bạn sẽ buồn lắm.Thế còn có cần chỗ dạy con học bài không.Công việc của chú dạo này nhiều quá nên cũng không thể thường xuyên giúp con học bài đi.Con có giận chú không đấy.Dạ không ạ.Con không giận gì cả đâu.Thiếu đi làm mệt rồi làm sao mà con rắn chú được.Thế anh đúng là một đứa trẻ ngoan.Đúng lúc này thì thành từ tiệm bánh trở về.Mẹ ơi.Sao hôm nay mẹ về sớm quá vậy.Mẹ hơi đau đầu thế nên mẹ về.Thành nghệ thủy thành bị đau đầu thì lo lắng đi đến bên cạnh cô.Em làm sao vậy.Có cần đến bệnh viện không.Không sao đâu chỉ là đau đầu thôi.Chắc tại hôm nay trời nắng quá.Em làm gì cũng giữ gìn sức khỏe chứ.Làm việc quá sức rồi lại ốm đấy.Em không sao đâu.Mà hôm nay anh không phải đi làm à.Dạo này bận quá không có thời gian đến thăm em và thế anh.Thế nên hôm nay anh tranh thủ thời gian một chút.Em với thế anh có ăn uống đầy đủ không đấy.Anh nhìn hai người dạo này gầy đi đấy nhé.Ngoài môi trường mới có chút không quan ra.Thì tất cả đều ổn.Tiệm bánh hoạt động tốt.Mọi người thì cũng rất thích bạn của em.Nếu như anh nói nó là loại bánh ngon nhất trên đời.Em có tin không.Vậy nếu như em nói em đẹp nhất trên đời anh có tin không.Thành chỉ chưa thành thôi.Khi những ảnh lại không do dự mà gật đầu đáp.Đối với anh.Em chính là cô gái xinh đẹp nhất.Em chỉ đùa thôi.Chứ làm sao mà em lại xinh đẹp nhất được.Anh nói là đối với anh cơ mà.Thôi em đi nấu cơm đây.Anh ở lại ăn cơm nhé.Làm sao thế được.Em đang bị đau đầu mà.Anh không thể nào để em mệt mỏi cho anh đâu.Anh nói chuyện cứ như chồng mấy bộ phim ngôn tình.Tìm số chia thì được.Thành đang định đi nấu cơm thì có tiếng đỗ xào bên ngoài.Lúc có bước ra thì thấy lòng đi xe máy đến có một thời gian khá lâu không nhìn thấy anh.Có đôi lúc cảm thấy nhớ nhưng lại dặn lòng là không được nhớ anh là một người đàn ông đã có gia đình.Cô không muốn bị tài tiến thêm một lần nào nữa.Những bài viết tưởng chừng như vô hại của một tháng trước vốn dĩ vẫn chưa là.Những người trong bệnh viện vẫn cứ xì xào sau lưng của long chỉ có điều nó không phải.Những bức ảnh giường chiếu nhạy cảm.Thế nên anh mới không bị đình chỉ công tác.Nếu như bức ảnh ấy chụp được ở trước cửa khách sạn.Hoặc là một nơi nào đó mờ ám.Thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.Sao anh lại đến đây thế.Anh nhớ bé thế anh.Ngỡ như.Không sao đâu.Anh thực sự nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết bản thân mình đã làm sai điều gì khi đến đề.Trong các mối quan hệ của chúng ta chẳng có gì cả.Anh vẫn chưa nghe thấy người ta thường hay bảo.Thảm nhất trên đời này.Chính là người yêu cũ của chòm sao.Chỉ cần một hình ảnh không đầu không đuôi.Cũng có thể khiến cho người ta thêu dệt nên một câu chuyện rồi đấy.Cách không cho anh vào nhà sao.Đang đứng ở ngoài này cho chết nắng à.Lòng nói xong thì tự động bước vào trong nhà.Nhiều khi anh nhìn thấy thành.Anh lại không thể nào vui được.Đột nhiên trong đầu của anh xuất hiện một suy nghĩ.Nhớ như thằng lấy chồng thì sao đây.Ngỡ như bé tiếng anh gọi người khác là bố thì sao.Nhớ và cả trăm nghìn cái ngựa khác.B thế anh vừa nhìn thấy làm.Thằng bảy lập tức chạy đến ôm lấy ảnh.Chú à chưa đến rồi.Anh vòng tay ôm lấy thằng bé.Cảm giác hạnh phúc không có từ ngữ nào có thể miêu tả.Khi ôm thằng bé trong lòng.Cảm giác bình yên giống như ôm bé hải vậy anh có hai đứa con.Anh chính là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời.Lúc này thì ở góc của con hà.Có một người mà hết quần áo màu đen ánh mắt mờ đục nhìn vào cho màn hình máy ảnh.Giờ anh ta rút từ trong túi ra chiếc điện thoại bấm số gọi đi.Đúng như dự đoán.Tình cảm lưu luyến quá không thể nào dứt ra được.Anh nói thế là sao.Suy nghĩ của em đúng rồi đấy chúc mừng em nhé.Ảnh.Ảnh câm miệng đi.Em yêu à.Cái đến bây giờ em vẫn hy vọng là hắn toàn sẽ có tình cảm với em sao.Em có biết là em ở với nó bao nhiêu năm rồi không.Thậm chí ngay cả cơ thể của em.Nó còn không thèm chạm vào.Em còn hi vọng gì đây.Nếu như em muốn có tài sản.Nhất định.Nghe theo lời của anh.Còn không thì cuộc đời của em.Không ai cứu được đâu.Anh cầm miệng đi.Loại rẻ rách ở anh.Thì biết cái gì đâu.Anh không biết gì nhiều cả.Nhưng mà anh biết làm cho em sung sướng.Như vậy là quá đủ rồi.Quay lại vấn đề chính đi.Tôi bảo anh hàng xóm điều cho cô ta.Làm đến đâu rồi.Mở một tiệm bánh làm ăn rất tốt.Bàn thờ bánh rồi.Ngon vô cùng đi.Chưa bao giờ ăn loại bánh nào ngon và mềm mại đến như vậy.Nhưng nói thử ngon nhất trên đời thì đầu tiên là phải nhắc đến cái bài nghỉ đi.Tôi không cần nói chắc anh cũng biết phải làm gì với tiền bằng hai rồi đúng không.Thâm độc thế nhỉ.Nếu như không làm như vậy.Từ ngày hôm nay liệu có còn tồn tại tôi không.Giải nghĩa là suốt bao nhiêu năm qua.Tôi phải sống thế nào đi.Nhưng mà từ giờ có anh rồi.Em không cần phải sống cuộc sống mệt mỏi như vậy nữa.Bất cứ chuyện gì anh cũng có thể làm vì em.Tên sau này không cần phải lo lắng gì cả.Anh bớt khoa môi múa mép đi.Mơ về anh suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ vô dụng thôi.Nếu như không phải vậy anh.Tôi cũng không ra nông nỗi như vậy.Lúc này thì trong nhà có thành đang xảy ra một cuộc hỗn chiến.Nhưng mà không chiến trong tinh thần của hai người đàn ông.Ánh mắt họ chạm nhau cảm tưởng nhiều phát ra tia lửa vậy.Khiến trở thành không thể nào không nói.Này.Hai người đang đánh nhau bằng ánh mắt à.Nếu như muốn đánh nhau.Hẹn nhau chỗ khác đi.Đừng đánh nhau đấy đấy.Tổn thất tài sản.Vậy là cũng không tốt cho trẻ con.Anh sẽ không làm như thế đâu.Có hai đồng thanh nói cho cô ấy khiến trấn thành chỉ biết cười trừ.Hai người làm gì thì làm nhé tôi đi nấu cơm đi.Lúc này thì học trò chỉ có một.Còn giáo viên thì đến tận hai người.Đến nhà học trò cũng không biết phải nghe theo lời giảng của ai.Khi đi kiếm của hai con người này.Hoàn toàn là luồng ý kiến trái chiều.Thần bài cuối cùng đành phải đặt bút xuống nào nhắn nhìn hai người chú của nó rồi nói.Thế bây giờ cháu lên nghe theo lời của ai đây mỗi người một ý như vậy thế này đau đầu.Phim bất hủ.Lúc này thì thành nói.Của cháu là cách một.Còn chú này thì là cách thứ hai.Nhưng mà tao như chú thế thì kết của chú dễ hiểu hơn.Cách của chú kia không thể nào hiểu bằng cách của chú lực đầu.Thôi thôi cho cháu xin đi.Chỗ này chỗ kia loạn cả lên.Chống đau đầu quá đi mất.Thằng chống tài bảo hồng nhìn bé thích anh rồi nói.Con nói cho biết.Bây giờ con chọn ai.Con chọn chú này hay là chủ kia.Người lớn.Sao cứ thích đánh giá so sánh như thế nhỉ.Con thích cả hai triệu.Chỗ nào còn có nhiều hết cả mà.Thằng bé thì vò đầu bứt tóc bất lực nhìn hai người lớn.Con hay người lớn thì lại trao nhau cách nhìn này lừa.Cuối cùng thì người đứng ra dằn phí.Vẫn phải là thành.Chỉ bằng hai người lao vào đánh nhau đi.Ví dụ như một trong hai người có bị thương.Túi xách ở đây cũng có anh long làm bác sĩ.Chắc là không nguy hiểm đến tính mạng đâu nhỉ.Làm bác sĩ thì có thể tự cứu chữa cho mình được.Long phụng giống như một đứa trẻ nhìn thành hờn dỗi.Cái mất này của anh tự nhiên lại khiến cho tim cô loạn nhịp.Cuối cùng đành phải quay đi để không ai nhìn thấy cho đỡ xấu hổ.Trong hai người.Thì một người ở đó để dạy học cho thế anh thôi.Người còn lại vào bếp nấu cơm cùng với tôi đi.Cả hai người lúc này đồng loạt giơ tay giống như hồi đi học cô giáo gọi lên phát biểu.Mà đã biết rõ đáp án rồi.Thế anh nhìn hai chú của nó.Mở biểu cảm tổn thương sâu sắc.Cảm giác bị bỏ rơi này không hề dễ chịu chút nào cả.Cả hai lại ngập ngừng không biết nên đi về phía nào cuối cùng chính thằng bé là người đứng ra phân chia.Tiểu long.Vợ chồng bé phủ mẹ cháu đi còn chú thành ở ngoài này dạy cháu học nhé.Có được không hai chú.Thành mặc dù không vui cho lắm nhưng cũng không thể nào biểu lộ chuyện gì trước mặt trẻ con anh đành phải vui vẻ gật.Thôi được rồi.Chúa lại đi dạy học cho con nhé.Lồng đèn tạo thành vào trong bếp.Thành vẫn còn ngại.Nhưng cũng chẳng biết phải nói gì nên cứ im lặng.Em bây giờ thế nào rồi công việc có tốt không.Có gì khó khăn không.Nói anh anh sẽ giúp nhé.Không sao cả đâu.Công việc bây giờ cũng tạm ổn buôn bán cũng tốt.Anh cũng giúp đỡ tôi và thấy anh rất nhiều rồi.Buồn thật đấy.Cưới nhà hàng người xa lạ.Tôi thực ra không có ý đó được chỉ là cảm thấy không được tự nhiên lắm thôi.Khi nào thì em sẽ tiếp nhận điều trị về.Cường là một bác sĩ rất giỏi đấy.Chắc chắn sẽ giúp được à.Ảnh biết bà ấy.Đường nhìn là biết rồi khi chúng ta yêu nhau em gặp cậu ấy sút.Tuổi là bạn thân của anh mà.Thế tại sao lúc từ điểm khám.Anh ấy bảo là không phải quen biết anh nhỉ.Sticker.Sao có chuyện như vậy được.Cũng không biết.Chắc lúc ấy anh ấy đột nhiên mất trí nhớ nên không nhớ anh là ai à nghe thành nói xong.Cầu thủ lòng bật cười đâu phải tôi muốn mất trí nhớ là sẽ mất trí nhớ đầu em làm như anh cũng giống như em.Nói đùa thôi anh nghĩ là thật à lúc này thì long quê quá.Đưa tay gãi đồ rồi chăm chú nhặt do nhận được một lúc thì anh nghe thanh hỏi.Có phải là công việc dạo này vất vả lắm không nhìn thấy anh gửi đi thì phải.Giải mã hết cả rồi đúng là công việc cũng có chút vất vả nhưng mà anh không sao.Quen rồi em đừng lo lắng em lo lắng khi nào đâu tiện thì nên.Hỏi vài câu thôi cô gái này vẫn như trước đây vậy không thay đổi gì cả.Suốt ngày chỉ thích trêu chọc anh thôi tôi trước đây chắc là vừa rắc rối.Ở phường phước nhỉ.Không đâu em là một cô gái vô cùng đáng yêu lúc nào cũng bên cạnh anh.Lúc nào cũng quan tâm chăm sóc em còn mang cơm đến bệnh viện cho anh nữa nhưng mà về.Em vất vả thế nên anh bảo em không mang nữa em có biết là lúc ấy em đã nói gì không.Em giận dỗi rồi đòi chia tay anh với không được lo lắng cho anh đi những ngày tháng.Thấy bình yên thật chỉ biết rằng sẽ không bao giờ có thể quay lại nữa.Anh xin lỗi vì đã không phát hiện ra sự thật sớm hơn nếu như vậy em được.Khổ như vậy rồi.Chuyện này đâu phải là lỗi của anh.Lại cho tôi cả thôi.Nếu như ngày ấy tôi không lựa chọn bỏ đi cũng chẳng có chuyện này rồi tìm lại cái.Không thể thay đổi quá khứ được.Cũng không thể nào thay đổi được hiện tại.Nó chỉ khiến cho tôi cảm thấy thanh thản hơn thôi.Chuyện này tôi cũng suy nghĩ suốt thời gian qua rồi.Bây giờ tôi thực sự muốn đi học ở mấy.Anh chỉ sợ lại ông ấy sẽ làm tổn thương em thôi.Suốt những năm tháng qua.Có tổn thương nào mà tôi chưa từng trải qua đâu.Trà sữa mới có làm gì.Cũng không khiến cho tôi đau lòng được đâu.Nhìn vào ánh mắt của thầy.Long biết rồi đừng nói dối được giờ có rất muốn gặp lại người bố ruột của cô.Cho dù em ấy đã làm gì đi chăng nữa.Thì bố vẫn là bố.Cô không nhớ được ông ấy nhưng cũng không thể nào phủ nhận.Ông ấy chính là người đã sinh ra cô.Tối nay anh sẽ sắp xếp công việc đưa em đi gặp ông ý.Hai người đang nói chuyện thì bố mẹ của thằng trở về nhìn thấy cả long và thành đang ở đó thì họ sẽ.Thế hôm nay hai đứa không phải đi làm sao sao không gọi hai bác về sớm một chút.Lồng đèn tiếng dạy cháu chỉ sợ làm phiền hai bác thôi.Thành lúc này nói.Hai bác đi làm có mệt lắm không à có mệt mỏi gì đâu ngồi một chỗ bán bánh thôi.Lòng nổi.Bác à bác cầm cái gì vậy.Mấy cái thuốc linh tinh ấy mà.Ở quê thì nhiều.Thế nhưng ở đây thì hiếm quá.Thi thoảng mất rằng.Không biết thì toàn dẫn đến thuốc thôi.Thanh niên các cậu hơi ốm tí lại đến bệnh viện là một đống kháng sinh về.Rõ chán.Mấy cái này cháu thực sự là không biết.Thành lúc này nói.Vâng cháu cũng không biết luôn.Có bao nhiêu năm rừng rú mới đúc kết được kinh nghiệm.Chứ đâu phải là ngày một ngày hai đầu.Thôi.Tết anh dọn cơm để mấy đứa ăn rồi còn về.Bao nhiêu việc chứ có rảnh rỗi gì đâu ra hôm nay cháu rảnh cháu ở đây đến tối.Lúc này thì cả long và thành đều đồng thanh nói.Kết quả bị thành nick cho một cái muốn cháy cả lông mày.Thành lên tiếng.Ảnh độc thân.Anh để đến sáng mai.Sau đó thì thành quay sang nhìn long để khiêu khích lòng cũng nhìn lại thì những ánh mắt bất lực.Lúc này chỉ một mình anh biết anh đã đau lòng đến mức nào cũng chỉ anh mới biết anh.Chờ thời gian quay trở lại ra sao.Hai cái người này.Thích gặp nhau không hiểu nhau thì chắc là không vui à.Thành nhìn qua nhìn lại một vòng.Thực sự không biết phải nói gì cả lớp ăn cơm cho hai người họ còn làm trò cười hơn gấp nhiều lần.Thành cấp miếng cá thì lòng cung cấp miếng cá đến khi làm gấp miếng giò.Từ thành cũng quay sang gấp giờ.Hai người họ mỗi người góp một miếng thì thôi không nói gì đi.Đằng này cứ người nọ gấp miếng nọ.Tình người kia lập tức gặp lại miếng y như thế.Thật đúng là không biết nói gì cả lúc này bé thấy anh thấy hai chỗ kỳ lạ như vậy thiên lên hỏi.Sao hai chú không gấp miếng khác mỗi người một miếng cũng được mà mẹ con nấu nhiều.Lúc này thì cả long và thành đều ngượng ngùng không biết giải thích thế nào chứ thằng bé hiểu cả tiền lặng lẽ.Thành phần ăn của mình.Đến cả ba người lớn còn cảm thấy khó hiểu chứ nói gì đến một đứa trẻ đều là những người thành.Mở cơ sở có giống như trẻ con vậy.Ăn cơm xong hết anh nói với bố mẹ là sẽ đi cùng với lòng đến gặp bố ruột của mình.Thế nhưng thành cũng đòi đi cho bằng được lúc đầu thì long không muốn nhưng về sau anh cũng.Mỹ cho thành đi cùng.Dù sao thì trong suốt thời gian thành ở bên cạnh thành anh ta cũng là người luôn giúp đỡ trở thành.Long không thể nào ích kỷ chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình như vậy.Suy cho cùng thì bây giờ thành có cùng với người đàn ông này kết hôn.Thế anh cũng đâu có quyền gì ngăn cấm.Chị nghĩ đến điều ấy thôi chán tìm của anh giống như bị ai đó bóp nhạc giá như.Lòng thừa biết là thời gian gần đây mà anh cũng đang cho người tìm kiếm ông phương nhưng tiếp cho.Làm giấy đã xa nhầm người đi tìm kiếm.Bảy đã xài mình đi tìm kiếm thì khác gì là không sai đâu.Anh không nói gì cả.Anh cũng còn nhiều là mình không thể biết.Căn nhà mà ông phương đang ở.Cũng không phải là quá rộng rãi thoáng mát.Nhưng cũng đầy đủ tiện nghi và sạch sẽ.Hàng ngày thì vẫn có người đem thức ăn đến cho họ.Làm chưa bao giờ để họ phải đói một bữa nào cả.Trước khi đến gặp em ấy.Thì cả lòng thành và thành đáp án ra một kế hoạch.Bởi vì ông thường chưa hề biết là thành mất trí nhớ.Cho điện thoại sẽ giả vờ là vẫn là cô của ngày nào.Mọi ký ức của thành đều được lòng kể lại trên đường mà cô đến căn nhà ấy.Người chăm chú lắng là không phải chỉ có mỗi mình thành.Mà còn có cả thành nữa.Anh cũng rất tò mò muốn biết trước đây cô đã sống ra sao.Tuy nhiên sau khi nghe lòng nói xong.Anh lại càng cảm thấy thương thành hơn.Đang cảm thấy muốn bảo vệ cho cô.Anh sợ chỉ cần anh nghỉ ngơi đi một lúc.Thì sẽ có người làm hại đến cô gái đơn thuần này.Từ nhà của thành di chuyển đến chỗ bố koh chỉ mất mười lăm phút.Lúc đến nơi thì thành có cảm giác rất hồi hộp.Có thực sự không nhớ nổi bố mình là ai.Cũng chẳng nhớ mấy hàng thổ ra sao cả.Bây giờ ông ấy còn lấy tiền vợ và còn có tiền còn.Mọi thứ rắc rối đến mức khiến cho cô cảm thấy mệt mỏi.Lúc này thì ông nói.Em có sao không đấy.Nếu như chưa chuẩn bị tinh thần thì chúng ta trở về nhé.Thành nói.Em cảm thấy đau đầu à.Hay là chúng ta về thôi.Lúc nào em sẵn sàng thì đến gặp sau.Không sao đâu.Nếu như ngày hôm nay trốn tránh thì sẽ chẳng bao giờ gặp được đâu lúc này long lên tí.Những bộ ảnh thực sự lo lắng cho em đi.Thành cũng vội nói anh cũng cảm thấy lo lắng cho em thành à.Em nhất định phải đi vào cho mấy để gặp ông ấy.Hỏi xem.Tại sao năm xưa.Với lại đối xử với em như vậy.Lòng nổi.Chuyện này.Anh cũng không biết phải nói sao.Thực sự thì anh cũng không muốn tìm.Bố của em với mẹ anh.Lại làm ra những chuyện như vậy.Thành hít một hơi thật sâu cố giữ bình tĩnh rồi bước vào bên trong.Lúc nào nhìn thấy thành.Thì thấy được sự bối rối trên mặt.Con gái.Bố còn nhớ con sao.Còn là con gái của bố.Làm sao biết có thể quên con được.Cái con bé này nói chuyện kỳ lạ quá vậy.Người phụ nữ kia.Là mẹ của con à.Còn đứa trẻ này.Chính là em trai của con sao.Bộ phim.Chưa giới thiệu về còn.Bố và gì kết hôn với nhau có mấy năm nay rồi.Còn đây chính là em trai của con đi.Còn thực sự thật mà.Vì sao.Bố nhất định phải nói với người ta là con lấy chồng rồi định cư bên mỹ mua cảm thấy hối hận về đã.Giờ còn sao.Không phải đâu con gái à.Lúc mà con bò đi.Bố cục cổng hối hận.Bố đi tìm con khắp nơi nhưng mà không thấy.Còn không biết chứ bố thức ngày thức đêm mất ăn mất ngủ.Chỉ vì không tìm được toàn đi.Bố thực sự cảm thấy rất cẩn thận.Còn tiền bố đi mà.Có nói với cô ấy đi.Đừng để cho bố phải vào tủ nhé.Ảnh của con nó còn bé lắm.Gì của con cũng cần bố chăm sóc.Con thương bố đi con gái à.Nghèo mới nói một thành cảm thấy vừa cổng vừa sợ.Đây là người bố của cô sao.Đây là người đã sẵn sàng.Bán cả tình yêu của cô để lấy tiền sao.Là do ngày xưa quá yêu thương ấy.Hay là rau củ quả nguồn gốc đề.Bố à.Sau khi nhận số tiền ấy.Cuộc sống của bố có tốt không.Còn thực sự cảm thấy tò mò đi.Con gái.bốn nợ nần nhiều như vậy.Còn có biết mà.Số tiền ấy để trả nợ thôi.Chưa thấm tháp vào đâu đâu.Còn cô bé là con đi học tốn kém.Bố đã phải vay mượn mấy triệu còn học hết đại học đi.Cái lúc mà con đi làm đấy.Lương buồn chẳng được bao nhiêu cả.Mỗi tháng đưa cho bố được mấy triệu.Lo trả tiền lãi.Giữa ăn uống trong gia đình còn đâu.Bố cũng chả sung sướng gì đâu.Thì ra là vậy sao.Mua bán tình yêu của con.Bán giày liệu của con để trả nợ cho những năm tháng nuôi con à.Thế thì coi như.Chúng ta hết nợ nhé.Anh nói ra câu này mà lòng đau như cắt.Đây là người đã sinh ra cô.Là người nuôi con khôn lớn cô cũng không biết những ngày tháng còn thơ bé.Ông ấy đã yêu thương cô đến mức nào.Hay là cũng đối xử tệ bạc với google.Nhưng một ngày là bố thì cả đời vẫn là bố cô không thể nào vứt bỏ hết ruột của mình đau đớn.Khi người bố của cô lại không hề yêu thương cô lẽ cô thành ra như vậy.Nếu như mấy ông ấy không nhận tiền.Thế liệu bây giờ có cực khổ như vậy không.Nếu thế anh có phải sống cảnh côi cút như vậy không.Cũng như thế nào cũng được.Nhưng còn thằng bé.Nó không có tội gì cả.Nó xứng đáng hưởng một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc.Con gái à.Không phải là bố chạy đến thì mấy để lấy tiền đâu là do bà ấy năm lần bảy đợt chạy đến khuyên nhỏ.Còn có cả một cô gái nữa.Cô gái rất xinh đẹp.Cô ấy nói với bố là bà ấy không thích con.Dương triệu vũ không lấy tiền thì con có về nhà ấy có bị người ta hành hạ khổ sở thôi.Bố cũng là phải thương con.Với cả lúc ấy nợ nần quá thế nên.Bộ.Nói gì cơ.Cô gái nào.Cô gái ấy lúc ấy cũng chỉ tầm hơn hai mươi tuổi thôi.Còn trẻ.Nhưng mà sang trọng lắm.Có vài lần cô ấy đi cùng với mẹ của cậu long đến thành phố.Bảo với bố là thôi.Bây giờ nợ nần nhiều quá nhiều vậy.Cầm lấy số tiền này đi trả nợ.Giờ bố còn sống hạnh phúc.Chắc cả đời vất vả như vậy rồi.Lúc đầu.Thì bố cũng không dám nhận.Nhưng mà con gái cứ nói là nếu như bố cố tình.Thì còn sức khổ cả đời.Mở bố.Thì cũng không có tiền trả nợ.Thế rồi lại nói.Cậu lòng này là con nhà quyền quý.Chịu còn rầm bữa nửa tháng rồi cũng chán thôi.Làm gì có chuyện lấy con được.Lúc đấy lại khổ thân già.Bộ nghề thì cũng phải có lý thì nên mới nhận tiền đi.Lúc này thì lòng vội vã hỏi mấy.Kiểu gì bây giờ gặp lại người ấy chưa có nhận ra không.Nếu những nét hao hao giống ngày xưa.Thế còn lại là tôi nhận ra đây.Bởi về cô gái này rất xinh đẹp.Nhìn thấy một lần là không thể nào quên được đâu.Nếu bây giờ đưa cho chú một tấm ảnh.Liệu chú nhận ra chữ.Nếu như có ảnh thì tôi nhận ra ngay thôi.Tôi đã bảo là cô gái này để lại ấn tượng rất sâu sắc.Lòng đến điện thoại ra.Đang chuẩn bị đưa cho ông phương xem thế anh hỏi.Anh biết người con gái ấy.Chỉ là nghi ngờ thôi.Nhưng mà nếu thật sự là như vậy.Anh sẽ không để yên đâu.Thế rồi làm nhiều bức ảnh của chàng trong hương tràm.Bức ảnh này là dòng lấy được trên facebook của cô ta.Vừa nhìn thấy tấm ảnh.Thế ông thường lập tức khẳng định.Đúng rồi.Đúng là cô gái này đây.Từ bây giờ nhìn có hơi sắc sảo hơn chứ.Nhưng mà cái kiểu trang điểm này không lẫn vào đâu được.Bắt được kẻ đen xì môi đỏ chót.Tuy vậy nhưng mà vẫn rất xinh đẹp.Nghe thấy trưởng thành người phụ nữ khác nhiều vậy.Bà vợ hiện tại của ông ta không hài lòng.Đưa tay gió mạnh vào đùi có một cái.Chết cũng không hết cái tật mệt cái.Nhìn thấy nổi cái đội nào rồi.Đến bây giờ vẫn nhớ như vậy.Nếu như gặp ngoài đường thì nhớ làm cái gì.Đây là cô ấy đến chỗ tôi năm lần bảy lượt.Con đưa tiền cho tôi.Bảo không nhớ là không nhớ được à.Tôi cũng chẳng biết cái đồng tiền mấy ngàn dặm ra làm sao cả.Ông già hết nợ nần.Từ cái này đù con gái ông đi.Ông lấy tôi.Cũng chẳng có cái mẹ gì cả.Thế mà bây giờ.Tôi phải cùng vợ ông chịu khổ đây.Đúng là lấy phải ông không được cái tích sự gì cả.Thôi.Bất đồng chí còn gì vậy.Chuyện này tôi cũng không muốn.Nhưng mà bây giờ con gái rồi đi nó trách móc tôi.Tôi không thể nào không giải thích được.Lần sau đó hỏi lại ông ấy một lần nữa.Bật cao nhất là người con gái này không.Thì nếu như bây giờ.Cháu đảm bảo với bạn.Là bác sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào cả.Kể cả việc trả lại số tiền.Hoặc là trước pháp luật.Thế bà có dám đứng ra trước mặt họ.Để nói ra sự thật không.Cái này.Nói thật là lúc ấy tôi rất khó khăn.Cũng nhờ số tiền ấy mà tôi trả hết nợ nần.Trấn thành sản xuất mới làm quà.Suy cho cùng thì họ cũng là người có ơn với tôi.Bây giờ cậu bảo tôi đứng trước mặt họ vật mận họ.Thì có phải như là không đúng cho lắm.Thành ơi mới nói như vậy thì cảm thấy bực mình.Anh đến trước mặt của ông ấy ánh mắt vô cùng khó chịu rồi nói.Chơi với ông không cảm thấy có lỗi với đứa con gái của ông sao.Ông có biết bao nhiêu năm qua.Cô ấy phải sống khổ sở ra sao không.Ông thì có thể nhận tiền trả hết nợ.Sống sung sướng.Còn cô ấy thì sao.Vất vả chật vật.Đầu tắt mặt tối.Không cảm thấy có lỗi với cô ấy.Ông không muốn chụp lỗi cô ấy sao.Thế bây giờ.Các người muốn tôi phải làm sao đây.Làm sao để trả lại cuộc sống bình yên cho tôi đây.Tôi thực sự muốn kết thúc tất cả mọi chuyện.Các nguyên tử là bao nhiêu năm qua.Tôi sống hạnh phúc lắm sao.Tôi cũng nhớ còn bé.Chỉ là không biết tìm ở đâu thôi.Thôi đi.Đừng có nói dối.Ông nói gì về không thấy xấu hổ sao.Bác hiệp theo dõi tin tức chưa bao giờ thấy một bài viết nào liên quan đến cô ấy cả.Không tìm đến ai nhiều cài tên có ý trên trang báo hay là kênh truyền hình nào cả.Kể cả là mạng xã hội.Ông cũng thừa biết bây giờ mạng xã hội phát triển đến mức nào.Ung thư biết có thể tìm cô ấy cơ mà thôi.Rồi mấy người đừng hành hạ tôi nữa tôi sẽ nói.Sẽ nói tất cả sự thật trước mặt của những con người ấy thế bây giờ các người muốn đưa tôi đi đâu thì đưa đi.Mệt mỏi lắm rồi đấy.Thế rồi bà vợ mới của ông khương với đứa con trai của ông ấy thì ở lại.Ngày ấy còn ông thương thể thao long thành và thành đi đến nhà mạc của long.Trên đường đến nhà mẹ của long long gọi điện cho chàng bảo cô ta đến cô đến nhà mẹ tôi.Tôi có chuyện muốn nói.Chứ không phải là giờ này anh đang ở bệnh viện sao.Sao bây giờ lại ở nhà có mẹ rồi.Tôi bảo đến thì cứ đến đi có chuyện để nói với cô đấy.Chuyện gì thế.Đang rất bận công ty có nhiều việc lắm.Phía trước là có muốn nói chuyện ở nhà bố của tôi đúng không rốt cuộc có chuyện gì vậy.Cuộc gọi đến đi tôi sẽ cho cô biết.Chàng mặc dù không biết có chuyện gì xảy ra nhưng cũng không thể nào không nghe theo lời.Cô ta đành phải đến nhà của bà chồng theo như những gì mà long nói trên đường đi.Cô ta bắt đầu cảm thấy lo lắng quý vị và các bạn.Đến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải qua tập tám của bộ truyện này và chúng ta hãy cùng chờ đợi xem để thực hiện tiếp theo.Thùy trang sẽ bị lật mặt như thế nào đi tuy nhiên cô ta vẫn còn một chiều bài cuối cùng đó chính là.Còn trời giữa của tao phải lòng sự thật thì đứa bé này hoàn toàn không phải là con ruột của long xét nghiệm cô ta sẽ ghi vào.Đừng níu kéo anh vẫn là một thông báo giống như thường lệ nhưng khán giả nào có mong muốn lắng nghe nhanh hơn một.Hãy kết nối với fanpage trở tình bằng cách click vào đường link ở phía bên dưới phần mô tả hoặc là phần bình.Sau khi vào fanpage thì mọi người nhớ nhắn tin cho fanpage để được hướng dẫn cách vào nhóm kín theo dõi nhé.Mà không bị làm phiền bởi những video quảng cáo giống như trên youtube một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều và hẹn gặp lại.Quý vị và các bạn ở tập truyện hấp dẫn tiếp theo con bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com