Điều Hối Tiếc Nhất Thanh Xuân L Truyện Hay

Điều hối tiếc nhất thanh xuân l truyện hay
Đây là nghe chương trình trên kênh love you forever.Kênh phát thanh dành cho giới trẻ.Đừng quên đăng ký cũng như nhận thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bản thân mến tuổi trẻ đầy đam mê và nhiệt huyết.Cũng chính vì thế tình yêu của tuổi trẻ cũng đắm say.Tải mèo tom.Bởi đi vào ánh mắt nụ cười.Tên tài khoản.Và cả sự ngập ngừng an hải.Thế nên mỗi khi nhắc đến mối tình đầu nhiều người vẫn núi thế.Bởi vì thời trang không ngừng đi qua.Chẳng khi nào khiếu nại đủ.Bài tình yêu đầu cũng chóng vánh trôi qua.Như một giấc mơ đẹp đẽ.Đăng ký sự tỉnh ở núi bờ hồ thì mọi chuyện đã phủ thêm một lớp buổi ký ức.Chỉ còn là chuyện đã qua.Tình yêu chuyển đổi hoa mà không kết quả cũng đã đủ mãn nguyện lắm rồi.Nếu một lần trông thấy màu hoa tươi đẹp ấy thời thanh xuân của bạn của tôi.Chẳng còn gì phải hối tiếc nữa.Sau đây mời bạn nhấn nghe câu chuyện.Thanh xuân em chưa từng tới cho anh biết rằng.Em yêu anh.Của tác giả quốc tịch.Tôi loay hoay đi tìm cuốn sách mà mình đọc rỡ ngày hôm qua.Túi xách thạch cao.Vậy với mãi mới lấy được đó.Tôi mỉm cười vui vẻ.Tôi lại gần chiếc bàn nhỏ đã được đặt sẵn và chiếc bánh ngọt.Rồi hả heo ăn chúng một cách thảm hại nhất.Tôi là phương nhi là học sinh lớp mười một chuyên toán .Tôi không cao lắm nhưng nhan sắc thì cũng không phải tự luyến thì nói là xinh.Tụng kinh chùa khi một đứa cứng nhắc như tôi lại cứ suốt ngày chưa vào thư viện tìm mấy cuốn sách chém xuống hết cả đầu.Đây chẳng qua là vì lũ bạn tôi chơi đều là những đứa truyền vàng.Chúng nó cứ suốt ngày xuống nhau vô thư viện rồi kéo theo cả đứng ngẩn ngơ như tôi.Lần đầu cho đọc những cuốn sách về tình yêu vẫn nở.Số lâu lâu lại bật cười.Xin lỗi bạn có hiểu.Yêu đương rắc rối như vậy.Đến giờ tôi mới biết.Ngoài những bài toán khô cằn mà tôi suốt ngày chuối mặc vừa.Là cả một thế giới đầy khó hiểu.Gặp cuốn sách lại những chiếc bánh cũng hết.Tôi phải tay sắc thì bà lụa rồi quàng vai mấy đứa bạn sẽ về.Vừa đi vừa cười nói liền thì.Chính chúng tôi học cũng khá xa nhà.Nhưng quang chờ xe buýt cùng nhau nên chúng tôi hay đi chung.Về đến nhà tôi vứt hết đồ đạc lên bàn học.Xông vào nhà.Xong ở nhà tắm.Rồi chạy xuống nhà phụ mẹ nấu cơm.Tôi là thế cứ sống vô tư vui vẻ và điều làm tôi hay bị trách nhất là thấy bướm vĩnh vào.Đầu của mình.Và tôi cần nói nhiều nữa.Bình minh chiếu qua khe cửa sổ.Sợ mắc tôi khác nhau mắt rồi từ từ mở.Thật là một buổi sáng tuyệt vời.Hình ảnh người chạy bước vào toilet.Hôm nay ba mẹ tôi về quê ăn giỗ.Thích nhìn lại phải ăn sáng một mình.Vừa nghĩ đến ăn sáng sau đó làm gì .Tôi mới toàn cửa trở lại chạy đến với ngay điện thoại trình gì.bảy:hai mươi tôi hoảng hốt.Thay đổi thật nhanh với vận tốc nhanh nhất có thể.Tôi chạy đến trạm xe buýt.Chiếc xe vừa chuyển bánh.Có một cô gái mặt mày phạt chạy thật nhanh lên.Tuổi thơ khủng hoảng.Thực khách nói nổi tại sao tôi lại có thể ngủ quên và không cài báo thức chứ.Nhạc chế ba mươi phút rồi.Giờ tôi mới để ý mọi người nhìn tôi.Mới xài đông người nên tôi phải đứng.Tẩy nước điện thoại đã kết hơn chục cuộc gọi nhỡ của đám bạn thân nhưng cũng hay.Đã hôm nay không có bài kiểm tra nào.Trình tự thực mỏi về chạy một.Cưới vợ phải đứng ngồi lâu.Đừng nói nhiều giải rời xa.Tôi ngồi thụp xuống cảm giác như có ai đó nên tôi dậy.Tôi giật mình nhìn lại.Là một người đàn ông.Từ mặt thực tế.Sống mũi cao.Đôi mắt sâu thu hút.Đường bộ quyến rũ và mái tóc mượt cá chuồn chuồn.Người đó mỉm cười cho nhường ghế cho tôi cho đến vào chỗ đó.Tôi vui mừng cười thật tươi.Cúi đầu như cảm ơn.Xuống trạm tôi trắng vào trường mới nhắn tin thầy chủ nhiệm xin nghỉ.Vì lý do bị ốm.Tôi chạy theo người đàn ông đó nhìn thật nhanh tránh thiếu bóng dáng người đó đâu.Tôi đưa ánh mắt nhìn ngang dọc.Trí toàn người đá thôi.Hơi thất vọng khi tới điểm cảm và người đó.Mẹ tôi là giảng viên bạn đừng giận tôi lời cảm ơn xin lỗi có thể quyết định thái độ đối phương.Chính vì thế tôi luôn làm theo điều bà nói.Luôn quý trọng những điều tốt đẹp trong cuộc sống.Cũng đã có một buổi họp giữa trang.Về nhà thì ba mẹ cũng không ở nhà.Tôi nghĩ sao một điều mà trước giờ chưa từng thấy.Đó là đến từ viện thật bất ngờ khi tôi thấy người đàn ông đã hết ngồi trước kia sách tôi đứng.Người đó chăm chú nhìn một cuốn sách.Có vẻ về toán học.Và rồi đôi tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím máy tính.Tôi suy nghĩ lưỡng lự rồi giật thoát mình khỏi mắt ấy vô tình chạm đến tôi.Bước từng bước đến đó tôi gửi nhầm ngỡ như con bé lớn ẩn.Tôi cũng không biết mình đang làm gì.Chú chú tên gì hả.Cháu tìm chú sao.Làm gì.Sao cháu lại hỏi tên trước.Cháu chấm cảm ơn chú vì đã nhường ghế cho chó.Chú ếch cười rồi đứng dậy nhìn vào mặt tôi.Vì vậy thôi mà cháu tìm chúa hả.Thực hành hạ.Chị dạy cho chú vừa đủ nha.Kỹ năng giao tiếp của tôi không thể.Đáp án đã từng rất mệt mỏi vì tôi nói rất nhiều.Thế mà sao tôi lại trả nói nhiều nhưng những lúc ấy.Chú mở cho anh vẫn khóc mới mà tôi yêu thích nhất.Tôi biết tên chúa là thánh.Cách tìm cực hay bằng để sửa vui vẻ và kỳ bí.Chú là một lập trình viên cho công ty thiết bị điện tử huyền thoại.Bà hơn tôi mười tuổi.Chưa thấy về đây công tác một thời gian.Đó cũng chính là lý do chứ vào đây tìm sách về toán lập trình.Chứ thật trẻ so với tuổi.Trước cũng nói với tôi sẽ dành cho những học sinh trường tôi về nhà nè.Nếu có đam mê và yêu thích nó.Chứ còn khoe tôi có tài làm bánh nấu ăn.Tôi hết vui vẻ rồi lại bất ngờ trước tài năng của trước.Tiếng nói rằng giờ đã lâu không được thành phố này.Tôi là người đầu tiên trước quên sau ngần ấy năm.Đã quá mười trưa tôi tạm biệt chú ra về.Cũng không quên nói lời cảm ơn lần cuối.Về đến nhà tôi chẳng suy nghĩ gì nhiều vì những cuộc trò chuyện từ lạ thành quen như thế.Tôi cũng đã gặp rất nhiều về tính chất công việc này tôi đã hình thành cho tôi thấy quen như thế.Chiều hôm sau tất nhiên tôi biết rằng mình không tránh khỏi lời chỉ trích của lũ bạn.Chúng ta hát xẩm cả lên kinh đô cũng thấy chưa.Lần sau cũng chả dám nhưng thực ra đây không biết là lần thứ bao nhiêu tuổi ngủ quên.Tôi kể hết toàn bộ sự việc lại cho chúng ta nghe.Chúng nó cũng mừng cho qua.Làm lễ cho bánh tráng nướng thơm phức từ cô bán hàng.Vì tôi đã thấy chúa.Tôi thật tự nhiên vẫy tay sự gọi tên chứ.Chú và cháu có duyên nhé.Chiến thắng.Mình tôi tài tết.Chợ mới đi học về sau.Dạ.Tôi trả lời nhanh và ông chơi hỏi tiếp cho thỏa mãn sự tò mò.Sao chú lại đi lang thang một mình lúc chiều vậy ạ.Mai cường tối luôn rồi.Chú cầm trả lời.Chính thức mặt sang phía cái bánh nóng hổi đã xong từ lâu.Hóa ra đây chú ở gần đây.Đi mộc trà là sẽ tới.Những chú đi xem thấy.Chú bảo như vậy rất tiện.Vừa tự do liên hại vừa thoải mái.Tôi bảy chú hướng ngồi trên ghế đá công viên.Tuổi hợi trước.Chú công bằng.Chắc phải lập trình viên là phải bận rộn lắm hả.Sao cho thấy chú thật bình thường.Chả bận rộn người khác cười.Nhưng mắt không nhìn vào tôi mà nhìn ra một nơi xa xăm.Bận chứ.Không phải cứ làm việc mới là phận mà bận ở trong đầu.Vợ nhớ chồng trí óc.Cứ lạnh thành nhưng thật ra tâm trí đang bận rộn đi tìm điều mới mà.Vậy bây giờ chú vẫn đang bận sao.Cao đẳng xem.Chú cười.Chứ không bận đâu vì nói chuyện với cháu chú sẽ không bận đồ.Chú sẽ phải nghĩ câu trả lời cho chó.Nghĩ về cháu đúng không.Bất giác chứ sao đầu tôi.Đúng.Là suy nghĩ về cháu.Bạn thấy chú thật dịu dàng.Khi tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé trước chú.Bởi vậy chúng đã có số điện thoại của nhau.Tin.Tiếng chuông điện thoại pana lúc hai giờ chiều.Chú hẹn tôi đi xem phim.Vui vẻ đồng ý.Today tôi ở trà phim.Bộ phim kinh dị khiến tôi cứ hát toán nên chưa nắm cánh tay chú mà dù rằng.Caloocan tải chú dương tôi vào lồng tiếng tôi lại chẳng sợ hãi cứ như một phản xạ tự nhiên.Cứ thấy ảnh toàn đến lạ.Chẳng biết từ khi nào tôi vào trước cái thân thiết như thế.Buổi sáng chú đem đồ ăn đợi tôi ở cổng trường cho đi làm.Buổi chiều đợi tôi có ăn học rồi nói chuyện.Thời gian rảnh của tôi cũng khá nhiều vì tôi học vào tối nên vì có một người như chúa quan tâm là hết.Vui vẻ.Chưa kể cho tôi nghe về cuộc sống vì gia đình.Từ mối quan hệ xung quanh.Cháu bị bệnh từ nhỏ nên mới lọt lòng ra phải ở bệnh viện điều trị.Ngày tháng đó cứ kéo dài đến tận khi chú năm tuổi.Vui mừng trở thì chú lại bắt phải hết căn bệnh tự kỷ ngày tiếp xúc.Phải mất đến hai mươi lăm chứ mới cảm nhận được cuộc sống.Cân bằng lại cảm xúc của mình.Đến đây tôi thấy chú hề ngừng lại.Từ biết chứ rất buồn khi nhắc lại quá khứ ấy.Điều đặc biệt hơn mà khiến tôi phải bất ngờ hơn hết.Đó là công việc hiện tại của chúa không phải giờ chú lựa chọn.Năm chín mươi lăm tuổi anh trai bị tai nạn.Nên không thể tiếp tục việc học.Lập trình viên là ước mơ của anh ấy.Đến khi anh anh mất đi chỉ còn của em gái mọi thứ đổ dồn lên đôi vai chú.Mọi thứ đổ dồn lên đôi vai trước mọi người trong gia đình từ ba mẹ.Hai ông bà đều muốn chú thực hiện nguyện ước của anh trai.Chú của mười lăm tuổi từ bảo ước mơ hoài bão có làm quân y.Luôn cố gắng sống theo lời nói người khác.Cho đến bây giờ chú vẫn một mình.Ghi chú thành công mọi người chẳng một lời tán khen.Chẳng chúc mừng.Chỉ rõ cho cô em gái đang làm giám đốc của một công ty khá lớn.Đến đây tôi thấy mắc chú đã ứng lên.Chắc hẳn tôi đã kìm nén thật nhiều để có thể không rơi nước mắt.Tự làm trước không phải lần đầu chú và tôi ôm nhau.Nhưng là cái ôm đầu tiên của tôi dành cho chú.Cây hồng của sự cảm ơn.Cảm ơn chú đã làm hại con tim sắt đá của tôi.Cảm ơn vì chúa cho tôi thấy tôi còn hạnh phúc hơn rất nhiều người.Tôi cũng phải sống trong khuôn khổ trong mục tiêu mà bạn bè đã đặt ra.Những cái gì trên biển trường ấy.Tôi có thể thay đổi con đường đi của mình.Cần chúa thiệt không.Và mãi mãi không.Chú ôm chặt tôi hơn.Không sao chú sẽ không bực mình nữa.Cháu xem bên cạnh trước giúp đỡ chú.Tôi không biết vì sao mình thành đồng như vậy nhưng đó là những điều từ con tim tôi muốn nói với chú.Đó là lời an ủi duy nhất tôi dành cho chú.Lần đầu tiên một con bé như tôi thật sự thật sự muốn bên cạnh.Phải giúp đỡ một người.Có lẽ tôi đã chết trước.Có lẽ.Chứ bây giờ.Chứ quan trọng với tôi.Hôm nay chú hàng tôi đến một quán cà phê tôi tặng tôi một chiếc lắc tay có đến một hạt pha lê.Chú thỏ tình tôi.Thực đơn giảm từ không gian quà tặng cho đến cần người trước nhưng tôi lại thấy yên bình đến lạ.Hôm thấy ánh hoàng hôn nhẹ nhàng.Giá toàn khoản.Có một chàng trai và một cô gái chính thức yêu nhau.Đó chính là chú và tôi.Chiếu phim cười vui vẻ.Những tờ khai xử lâu trong đôi mắt ếch.Tôi đã từng nói với chú tuổi tác không quan trọng.Thế nhưng dùng mỉm cười nhưng tôi biết sâu thẳm trong lòng chứ cứ cái gì đấy vẫn bất an.Sự kiện nhận thức của tôi cũng không đủ đến nghĩ ra câu trả lời cho mình.Chú ở cá rồng gọn gàng và ngăn nắp.Sản phẩm chiếu chàng hợp ấn tôi.Lúc tôi học bài.Lúc tôi cười.Lúc tôi đang nói lúc tôi còn đang câu có.Tôi cứ xem từng tấm cho lại phì cười.Những khoảnh khắc ấy và đứa bạn thân ra thì chẳng ai lưu giữ lại cá.Kể cả bà mẹ tôi.Chưa thật đặc biệt.Xuất hiện trong một khoảnh khắc tôi lại chú ngủ nơi con tim tôi.Những lúc gặp bài toán khó chú đã giúp tôi giải.Những từ bực dọc vì bị thầy cô chỉ chết.Vụ án mới.Những lúc tôi đi mưa không mang dù chú bán tôi.Những lúc tôi nhìn ăn sáng chu là tôi.Tôi nói tôi thích tôi nói nhiều thế tôi hậu đậu tết tôi bướng bỉnh.Chú nói yêu tôi đừng thay đổi.Với chú sợ tôi sẽ cảm thấy buồn.Chú sợ sẽ không che chở được cho tôi.Tình yêu đương với một học sinh gần mười hai như tô.Thực hóa mùng lung.Làm như thế nào.Có hạnh phúc.Thì phức tạp như cuốn sách mà tôi đã đọc kia.Nhưng tôi vẫn muốn cảm nhận sự ấm áp yêu thương.Chúc dành cho tôi.Công việc học tập của tôi không hề bị giảm sút.Đặc còn tiến triển tốt hơn.Nhờ có chú đó.Đó là điều mà mẹ tôi chẳng biết thì mối quan hệ này.Đã nhiều lần tôi muốn nói với mẹ.Những cơ sở sàn những điều tôi đang nghĩ sẽ xảy ra.Ngày tôi sẽ không đồng ý.Nên thôi.Tôi thích bánh flan.Bánh bông lan bánh ngọt chứ làm cho tôi.Chúng ta thấy chúng đã từng học một khóa nấu ăn bị sống một mình.Để chú phải tự học.Và tôi là người đầu tiên được nếm thử đồ ăn chuối nấu.Điều đó làm tôi vui sướng phát điên.Từ vật chất về những cô gái có nhìn chú bằng ánh mắt say mê.Tôi cứ ôm chầm lấy chúa khi thấy ai như thế.Những lúc ai hiểu chưa chị phì cười rồi hôn lên trán tôi.Chúc anh cần và thông minh.Tôi luôn quan tâm tôi dù bận rộn kể cả thì việc làm hay chí ít giờ chú nói.Những chú luôn dành thời trang cho tôi.Chú dạy tôi cách kiềm chế cảm xúc khi tức giận.Cách mở lòng với người khác.Cách cố gắng chinh phục ước mơ.Cách giữ bình tĩnh trước những bài lập trình phức tạp.Chú nói nếu tuổi mệt mỏi thì hãy về bên chúa.Sơn tùng có chứa bên tôi.Chú dậy tôi nghe một bản nhạc lãng mạn.Vậy tôi nấu ăn vậy tôi yêu thú cưng.Cách bảo vệ sức khỏe khi thời tiết chuyển mùa.Từ bài chú đã nói chuyện rất nhiều có những cuộc trò chuyện chẳng có điểm dừng.Tư tưởng thực sự có quá nhiều chuyện để chia sẻ với nhau.Chưa cho tôi biết cuộc sống thế nào là tự do.Tôi chưa từng biết cảm giác được yêu thương quý đến nhường nào.Và đặc.Tôi đã cho tôi biết như vậy.Cuối tình yêu.Là mối tình đầu đời của tôi.Là người đầu tiên tôi thích đến thế.Không phải từ một lý do đặc.Bởi vì chú hút tôi.Là vì thế.Ngày tôi lên lớp mười hai là ngày chú chuyển công tác.Tôi chẳng thể đến đưa chú lên xe.Tôi đang giận tôi rất nhiều điều việc chăm sóc bản thân.Việc học tập và việc không có chứa bên cạnh.Nụ hôn đầu tiên của tôi và chú nụ hôn trong cơn mưa phùn nhẹ và những áng mây trôi lững lờ.Thực hiện con người ta buồn bã trong sự chia ly.Ngày hôm đó.Bài tôi đã đến tìm chúa.Một đứa bạn cùng lớp của tôi đã nói cho bà ấy sau khi tôi về mà tôi đã nổi từng nơi trình.bảy đột phá đồ đạc sáu cùng mọi thứ.Chưa bao giờ tôi thấy.Bảng tức giận đến như thế.Tôi đã bị mẹ dạy dỗ nhiều lần.Vì sao lần đầu đau đớn đến thế.Chị là cây chuối đau bằng ấy.Vẫn là sức đánh chẳng mạnh mẽ vì sợ tổn thương.Mà có sau lại khoảnh khắc đến thế.Đúng.Vải đã sai lầm.Sai lầm của tuổi trẻ yêu quá sớm.Đi rồi phải mất đi đứa con đầu lòng.Biết rồi lần thứ hai khó khăn lắm bà mới có được tôi.Bà chẳng muốn tôi gục ngã trên viết đúng đủ của bà.bảy mươi.Nước mắt còn nhiều hơn là la hán.Phải không chấp nhận chiều nay.Nước mắt của tử tù ra.Từ giờ đến chú thâm tâm tôi cũng cảm thấy có lỗi và thương mại.Mẹ tôi sẽ chẳng biết chút tốt đến nhường nào.Sẽ chẳng biết tình cảm giữa tôi và chú giờ chẳng còn là tình yêu nữa.Bài hát trên cát tình yêu.Chiến sự khảo ấy đã khiến tôi tìm được sự đồng cảm với chú.Thấy rồi là chính điều ấy nên.Hai chúng tôi.Đoàn kết hai con người đáng thương đến tội nghiệp.Chồng hạnh nước mắt dài tập.Tôi thấy chú chú vẫn như ngày nào.Quần áo sơ mi trắng bỏ thùng.Dự báo hợp đồng ấy cho cúi đầu thật sâu.Nước mắt vô thức tuần sau.Không phải lần đầu tôi thấy chú khóc.Sao hôm nay đôi mắt ấy đó ấy.Trần thị bi thương.Mẹ tôi đã chẳng màng đến gì mà la mắng bác bỏ chưa rời xa tôi.Nó còn phải không.Cảm nghĩ cầu dao được cho nó cái đời sung sướng sao.Tôi sẽ không chấp nhận còn tôi yêu một người hơn nó đến mười tuổi.Con không biết suy nghĩ sao.Từ chỉ nấc lên nghẹn ngào.Đèn khắc vào chó lá khiến khuôn mặt chúa như mờ dần trước mặt tôi.Tiêm chủng như nhỏ dần phan lên bên tai.Ngày mai.Cháu sẽ đi.Xin lỗi cô.Ngày tôi bỏ đi chưa lúc hàng sớm đang ở ngoài đường khó.Tôi chạy theo chúa trong ánh nhìn của mọi người.Để tay tôi chỉ nghe tiếng chó thì sao.Mưa phùn hòa quyện dòng nước mắt của tôi.Từ năm nay bàn tay trước.Đừng đi chứ đừng đi được không.Chứ đừng bỏ cháu.Từ cố gắng hết sức có thể để nói ra những câu nếu kéo dù biết.Sẽ chẳng có gì.Coi lại nước mắt cũng đã cạn khô.Mỗi tối mím chặt cổ họng nghẹn ứ.Không nói nên lời.Hãy sống thật tốt.Truy tìm cháu làm được.Nước mắt anh rời xa.Khoảng cách giữa vùng tây tôi tự như con tim bị ai bóp chặt.Mày cứ bắt máy chẳng thốt lên lời.Tư thế cậu nhanh im lặng cái đứng chung chân như hư vô trong đau thương.Kem đánh mặt đầm đìa nước mắt.Phải đâu đứng.Hai tháng sau đó mà tôi đã mong tôi tha thứ cho bà ấy.Những điều bà ấy làm chỉ là muốn tốt cho tôi.Tôi chỉ mỉm cười và ôm mẹ vào lòng.Tại sao tôi có thể dẫn một người yêu tôi nhất.Từ biết bất cứ người mẹ nào cũng thương con.Người mẹ nào cũng từng trải phẩm ông con không khổ.Chính vì thế họ mong muốn con mình.Hãy sống theo những gì tốt đẹp.Nhưng những điều họ đặt ra.Được cập như tính từ.Có thể mắc sai lầm.Những lời xin lỗi của họ là đáng kính hơn bao giờ hết.Cảm ơn mẹ vì lời xin lỗi.Điều lệ xin lỗi muộn màng.Hình ảnh nếu một mình.Đáp án tháng trôi qua lúc bạn đi chơi cùng người mình yêu trong tiếng cười đùa vui vẻ.Chỉ một mình tôi ở nỗi cô đơn một mình.Cơn gió se lạnh khiến tôi rùng mình cảm giác trống trải cứ bủa vây.Cần tìm như bị đông cứng lại.Đau bụng năm chẳng có tiền của chú.Tư vấn đợi chừng nào tôi đợi chuối chẳng phải sao.Mất trộm tin nhắn qua số điện thoại.Trò chơi trước.Chẳng một lần xem.Cũng chẳng một hồi đáp sâu hơn mấy chục dòng tin nhắn như thế.Nước mắt tôi lại tùm xa.Tình yêu suốt cuộc là gì mà lại đau lòng đến thế.Ngoài kia thế giới vẫn đảo xui.Con người được bước vào cuộc đời người họ yêu quý.Chồng cũng có không ít mối quan hệ đi vào bế tắc.Chuyện vui chưa kịp vẹn tròn.Thì chia ly.Để dập tắt niềm vui ấy.Có người vẫn lùng nói hạnh phúc nơi trái tim một người xa lạ.Mà không hề hay về.Bản thân mình đang giận thiệt.Xung quanh vẫn còn rất nhiều những hạnh phúc nhỏ xinh.Những câu ghép với nhiều đó vẫn không thể bì được với cảm giác ấm áp.Được ở trong đồng phục người.Từ nhớ trước.Một chút của ngày xưa.Luôn mỉm cười luôn vui vẻ đừng trao cho tôi tình yêu nồng nhiệt nhất.Những ngày tháng ở bên chúa.Tâm hồn tôi như một mảnh đất đầy hoa nửa ruột và tỏa hương thơm ngào ngạt.Tại sao vừa nãy anh yêu thư.Truy tìm theo những hương thơm ngào ngạt ấy đi sàn hải.Để lại trong con tim bé nhỏ của tôi.Một mảnh đất.Khổ cứng cỏi.Nên gì đâu đến từng thấy.Từ ngày đều nhớ đến trước.Tinh thần đều cắn tìm nguồn sống.Chưa tắt mở thông tin liên lạc với tôi.Chỉ duy nhất số điện thoại là không.Trước khi vọng bé nhỏ của tôi là những dòng tin nhắn trang chứa sự nhớ nhung nhiều chú chưa một lần xem.Tôi chưa một lần chứ không phẩm trên mỗi vòng ấy.Nhưng tôi vẫn chờ đợi.Vẫn mong một ngày nào đó chút quay lại.Điều kỳ diệu xảy đến với tôi.Tôi đã theo học lập trình viên.Tôi đã nghĩ như thế từ lúc chú xuất hiện.Tôi muốn mình có thể giúp chú nhiều hơn.Về chú cảnh còn cô đơn đi trước vui mừng vì có tương đồng hành trong công.Bây giờ thì khác rồi.Đá bóng ngày tôi chẳng ngủ đi.Bảng điểm chuẩn chọc bên chiếc máy tính.Cùng những tờ giấy nhàu nát.Sợ những ngày như thế.Những ngày chỉ cần nhắm.Bằng gỗ thôi.Cũng là một thử thách lớn lao vô cùng.Những ngày bị mà tôi trằn trọc cùng hàng loạt suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.Không biết làm thế nào để thoát ra khỏi chứ.Tôi thực sự sợ những điểm như khác.Khi mà chưa thế ngủ thì mình phải đấu tranh với vô vàn nỗi lo.Mình tưởng từ xa.Bà hơn cá tính ở cồn cào nỗi nhớ.Dành cho một người.Chính là sự lo lắng.Điều người ấy có nhớ mình.Càng về khuya tôi lại càng nhớ chú nhiều hơn.Nhớ chúa bằng tất cả nỗi nhớ của những ai đang nhớ người yêu trên trái đất này.Đi cùng với nó là những gì phạm.Tìm hàng ước mong được chung đường với trước.Đức chẳng biết được chú đang ở đâu.Mới được nghe giọng chứ.Tôi đã từng có những điều ước đơn giản như thế thôi.Nhưng nó chưa bao giờ trở thành hiện.Tôi đã nhiều lần cuốn.Tuổi này khi phỏng lại thất vọng và từ ôm lấy khổ đau.Hôm nay một ngày chủ nhật rảnh rỗi.Tôi mặc bộ quần áo đơn giản tôi đi dạo trên phố một mình.Tôi đã xóa số điện thoại chứ chồng danh bạ.Từ khóa điện thoại.Anh khoảng hôm chứ nhẹ trên khuôn mặt hốc hác.Một chút suy nghĩ một chút hồn từ dòng bia một chút mặn của nước mắt.Một chút đến đau của lòng mình.Có những ngày có hiểu đến thế những ngày cảm xúc trong lòng đều không thể định nghĩa với một ngôn từ nào trong lòng.Chừng đã yên bình.Như một mặt hồ phẳng lặng nhưng bản thân.Lại quên mất rằng.Bác hồ nào cũng có sóng cuộn trong mình.Lần đầu tôi tìm đến bàn xoay.Thật đắng đắng cho cuộc tình của tôi.Tiêu chuẩn dài lâu nhưng mang trong mình nỗi đau sâu đậm.Tôi cũng đã hai mươi tuổi.Cũng chẳng là một đứa ngốc như ngày nào.Có thể tôi chẳng thể quên chứ đâu.Có lẽ mãi mãi cũng vậy.Hình ảnh chúa ở trong tim tôi.Người ta thì chọn cách quên đi nhưng tôi.Nhảy khá.Tiêu chuẩn cách ghi nhớ.Nhớ một người đem lại cho tôi một ký ức đẹp.Tình yêu cho ngày đêm trông chờ.Lúc này lại quay mũi dao vào tôi.Bao nhiêu vết thương cũng chẳng bằng một vết thương lòng có phải không.Tình cảm ấy ghi tôi đã giận dữ chỉ riêng cho một người.Và bây giờ đây.Nói lại là thứ làm tôi đau đớn hơn cả.Mọi cố gắng sức là cơn bão xa dừng như là đổ sông đổ biển trái tim mười% lấy ba phần.Thần chú.Bảy phần chìm đắm làm dấu đi.Ba phần kia chính là những lạc quan.Những hạnh phúc.Những vui tươi mà tôi mang trên gương mặt.Một nét mặt tràn đầy năng lượng đến nỗi.Người ta có thể tưởng.Chẳng có điều gì có thể làm tôi suy sụp.Không có một tác động nào có thể giúp cả nguồn năng lượng.Tên những phi dưới kia bảy phần là những vũ khanh.Những tổn thương mà tôi từng nghĩ rằng.Mình sẽ không bao giờ chấp nhận để nói này cho anh.Vậy mà suốt thời gian qua tôi luôn phải gồng mình đương đầu với nó.Có đầu thường có tuyệt vọng có buồn tủi.Tất cả những xót xa.Cũng không ích gì.Không có ai là không biết buồn chính là dương nguyên lý tảng băng trôi.Những kiểu nhìn thấy chưa chắc đã là trọn vẹn của câu chuyện.Những mất mát của một trái tim.Đâu phải cứ nói không đâu.Xe đạp không đông.Khi trái tim tổn thương đến mức thuộc đổ thì buông bỏ chính là điều tốt nhất.Từ phải chú là gì trong thế giới này.Gặp nhau quen nhau.Trao nhà tình yêu.Rồi lại trắng khi nó được trọn vẹn.Từ và chú gặp được nhau là duyên nhưng chẳng cùng nhau đi đến hết con đường.Đó là cái phần.Bảo chẳng buồn bằng mệt mỏi trong tôi kết thúc khi cả hai vẫn còn yêu.Tôi cũng chẳng cần biết lý do do chứ.Chẳng quay lại hay.Giờ chú cũng đang mệt mỏi như tôi.Ở một ngày nào đó.Tôi cũng chẳng thể như thế mày hết một trăm hai mươi lăm.Tôi cũng chẳng như thế mà hiệp một.Hai năm trôi qua.Những đau khổ với một người nên hết như tôi.Đặt hóa đầu đức.Trái tim tôi cũng chẳng đủ can đảm vỡ ra đi ai đó bước vào.Một lần nữa.Tôi sợ tổn thương hại về quân.Sợ họ lại bỏ tôi như chú.Tạm biệt tạm biệt mối tình đầu tiên đã thay đổi cả cuộc đời tôi.Tạm biệt.Tạm biệt người tôi yêu nhất.Và dù có ở đâu tôi vẫn mong chúng được hạnh phúc.Tôi không chắc chú còn trở lại chỉ trách bản thân đã một đời quá nhiều.Khép lại mọi thứ trong đầu của tôi vẫn sáng một mình.Như chú vậy.Một lập trình viên code.Chỉ tiếc rằng.Chào đến cuối cùng.Tư vấn không thể nói với chú một câu.Em.Yêu anh.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất về được.Sản xuất thanh lam.Thiết kế hương tràm giọng đọc hà chị.Nếu thiết bị ghép video các bạn đừng quên nhấn like xe cũng như để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Bạn cũng có thể gửi những sáng tác tâm sự của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website.Clip video.vn đăng nhập vào gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vì đèn plus.vn chương trình phát thanh dành cho.Trẻ của blog video sẽ được phát lại chương trình youtube video file đăng ký.Thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngôi sao bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào phần bếp facebook.com gạch chéo.Plush pillow talk là facebook.com gạch chéo yêu và lớp việt.Robinho khách hàng xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com