Đời Là Cõi Tạm - Không Được Sống Tạm _ Khách Đến Chơi Nhà _ Vovlife-

Đời là cõi tạm - không Được sống tạm _ khách Đến chơi nhà _ vovlife-
Khách đến chơi nhà.Khách đến chơi nhà.Khách đến chơi nhà.Ai trong chúng ta.Cũng có lúc buồn.Chết.Bởi những lý do hết sức dài.Những lý do như trời nóng nhất là.Như nụ cười.Hiểm ác.Nàng thơ.Ai trong chúng ta.Có lúc buồn muốn chết.Vì tình yêu cuộc sống tràn đầy.Lãi suất nào lập.Phục sinh ngay.Chưa vào nhà mà đã được nghe thơ của anh rồi úi giời cảm ơn.Rất muốn được nghe anh hát đọc thơ tiếp đây anh cần.Lát nữa thì cầm cho em hồng thơ anh.Đàn ông thì bạn đến thiên thần.Tôi đã dạy đánh đàn.Tôi và tôi chả biết gì cả.Bây giờ.Để xào.Mời anh.Cái này chắc là bạn có nghe thấy mấy từ.Ca nhạc.Vành.Dù chỉ là có đó.Ở trọ trần gian.Thì tôi vẫn muốn được phục sinh ngay trong quán trọ cuộc đời là cõi tạm .Tôi rất là thích hình ảnh của anh đã đứng trang nghiêm trên miệng.Chắc là anh phải kiêu hãnh và ngạo nghễ như thế nào và yên tâm là có thể phục sinh ngay trên anh đứng lên trên đấy và không có vấn đề gì không ạ.Giá cả bao nhiêu.Cảm tưởng là chúng ta chưa vào câu chuyện nhưng mà chúng ta đã đồng lòng nhất trí.Gọi.Hoàn toàn chính xác.Thôi nhạc sĩ nguyễn lê tâm.Cõi tạm không sống thật.Gọi tạm được không.Dạo này.Sáng ra là cần viết báo.Bà một cái tình hình mới nhất chắc anh cũng biết rồi chứ nói anh nói rồi.Nó lại trở lại.Vui lòng quá anh ạ.Những ảnh của quần áo mảnh to lắm đấy.Chiếc quan tài.Có người ôm đàn mà đứng trên ban công.Cách mix.Thực ra đấy là cái.Ngày ngày nhìn về mặt tinh thần trong anh.Đây là cách người châu âu.Xưa nay là họ.Dường như.Họ đóng cái gì nữa lý trí nhưng mà gần đây.Thì họ không có cách nào khác.Vịt tay vào cái giá trị tinh thần để.Vượt qua niken có vip.Thực ra tôi vẫn cầm được may mắn.Bởi vì chúng ta đã không sống ở châu âu.Chúng ta sống ở việt nam .Và cái dịch covid này.Cho dù ai lo lắng hoang mang nào thấy hoang mang còn tôi.Tôi thấy rất bình tĩnh lý do tại sao.Vì tôi khẳng định rằng dịch covid này.Nó không thể bị đẩy lùi.Chỉ bằng y tế.Mà thực ra cái sự đẩy lùi của nó là nhờ nhờ.Chính sách quản lý rất là khó.Quyết liệt.Vì nước ngoài mình không lo.Bẩm báo máy anh.Mình có hai cháu một cháu trai cô gái đang.Nước ngoài.Phim võ thuật hay nhất.Trở lại cái đợt hai cứ tạm gọi đấy.Tôi nghĩ rằng.Đúng là cuộc sống là vô thường.Được mất.Anh cảm nhận thế nào.Cuộc sống mà tôi cần nói là cõi tạm.Cõi tạm làm cái khái niệm người ta nói rất là nhiều rồi.Cũng có những quan niệm là dù là cõi tạm.Nhưng phải sống thật lâu.Cũng có như quan.Của người võ sĩ đạo là họ chỉ cần mấy chục này có ý nghĩa là đủ.Cuộc sống là như.Và người ta vẫn viên.Như vậy là.Thật ra mình sống ở bất kỳ thời điểm nào.Bất kỳ phút giây nào.Thì mình cũng phải là viên.Mình phải là người làm.Hỏa trí cái điều mình mong muốn.Chị đấy.Là người hạnh phúc là hoa.Chứ còn nếu như mà mình hoàn toàn.Lúc nào.Cũng thất vọng.Thì cuộc đời của mình kéo dài.Ừ cứ cho là vài trăm năm đi thì có ý nghĩa gì.Ca từ của trịnh công sơn.Có khi mà gọi trần anh anh không dùng chữ cái tại anh anh dùng.Không khéo.Tối nay ở trọ trần gian trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.Sau đó đi rửa xe.Xin cho về.Mai kia.Anh có xin được về quán trọ.Mở anh xin về.Đây là anh xuống.Chứ không phải nhà trọ đâu.Để lĩnh hội cho.Cách kết cuộc sống.Không phải là anh đi hội chợ.Và rất nhiều.Rất điều khiển trong cẩm tú.Đã coi cuộc sống.Đất nước lào.Có lẽ nào.Họ không được sống giữa từng khoảnh khắc.Xin quyết định danh sách hứa hải vội vã quá rất mệt quá.Là con người.Bỏ qua.Cuộc sống.Chúng ta cùng lắng nghe.Những nghe tâm.Của mọi người.Trong cuộc sống của chúng ta.Zing.Khi mà cái dịch hitler.Lại âm thầm lén lút.Tìm cách đánh trống dàn nhựa.Nói chung dịch bệnh này cho ta thấy con người đã tác động đến môi trường như thế nào những năm gần đây tớ thấy môi trường không khí.Càng ngày càng ô nhiễm chất thải nhiều cây xanh thì chặt đi điều này đã tác động.Môi trường bị ảnh.Dịch bệnh gì.Và giờ đúng là sống chung với lo sợ sống ngày nào thì hay ngày đó.Khi lập cứ mải kiếm tiền.Không quan tâm tới người thân không có thời gian chăm sóc gia đình.Ăn uống.Gửi cả những cái con ở ngoài thiên nhiên.Làm ảnh hưởng đến môi trường.Thời gian qua thì xã hội con người cũng vậy sống rất vội vã.Khi mà kovats đẩy ra thì mọi người lại sống một cách chậm lại hơn biết quan tâm đến nhau hơn rồi là.Hướng dẫn cách xã hội.Thì buộc các ông chồng phải ở nhà quan tâm đến vợ con hơn.Những cái chia sẻ rồi thì nó cho thấy là.Chúng ta đã quá lạm dụng cái môi trường sống.Luôn luôn tự hào kiêu hãnh.Vỗ ngực và chúng ta tưởng như chúng ta là chủ thế giới.Nhưng mà chúng ta đã quên mất rằng là mình phải.Hoangha.Hoa với nó.Hay là thắng nó.Chống lại thiên nhiên là tuyết nó giống hệt như một cánh công nhân.Là.Tháo đinh bù long ở cái cột điện rồi đem đi.Kết quả là cả thành phố không có điện.Nó làm cái.Trân trọng có phải thực tế cuộc sống.Thực ra thì con quýt nó đánh đúng vào cái phần.Phần quan trọng.Của cuộc sống.Không có thở là chết.Và nó tấn công của đế quốc thảo này.Và mình không thể lý giải được con này có phải từ một thế lực nào đó hắc ám mày thần bí.Gì đó nó gửi đến mọi người đến một thông điệp nào không.Ai mà biết được đâu.Nhưng mà nó làm cho người ta cũng đều tự nhiên đây.Người ta phải nghĩ.Ra.Người ta phải nghĩ lại.Và.Tự nhiên.Người ta thấy tôn trọng cái khoảng lưu không cái khoảng trống.Cái trường của nhau hơn và.Chúng ta cần phải hòa với nhau hơn.Cái còn.Cái ý của anh cầm.Đây là một cái gì.Để tự nhiên chúng ta được dạy.Về cái sự tôn trọng sự cân bằng.Thế thì tôi nhớ rằng.Những người tiền sử.Và thậm chí có một số bộ lạc.Gần đây.Khi họ sang giết được một con nai.Thì họ quỳ xuống.Họ lại như con nai.Vào nói đi cực trị.Họ mới phải làm.Mazda.Họ rất là biết ơn con này đã cho họ thức ăn.Như vậy là gì cách nhìn của họ về thiên nhiên nó hoàn toàn hết.Tức là cân đối.Chúng ta cứ tưởng rằng là cái văn minh của chúng ta là ghê gớm nhưng thực ra là.Mình đang tự lấy đá ghè chân mình .Và mình tự hại mình mà mình không hề biết.Là cứ tự vẫn.Vâng và tôi cũng hoàn.Tất cả chúng ta phải đối xử.Lối sống.Quá đã quá.Để cho.Cái triết lý mà.Cõi tạm.Cuối cùng tại thành phố.Tôi rất thích một cái bài.Nó cũng gần.Bài hát ngẫu nhiên.Trịnh sơn.Rất mong ly tâm.Giúp cầm quay tài liệu nhưng k thể hiện cho chúng ta cùng trở.Sự vô thường trong cuộc sống.Ăn cháo chúng ta.Vàng thứ sẵn sàng.Không có đâu em này.Không có cái chết đầu tiên.Và có đâu bao giờ.Đâu có cái chết sau cũng.Ừ mình biết riêng mình và ta biết riêng ta.Honda lên trên thôi.Honda rớt xuống cành mai.Dùng cánh hoa mai vàng chim chó tiên qua đời.Người ôm lấy muôn loài.Làm xong tiếng việt.Không có cây trên đường tiếng.Mở khóa đốm.Cuộc chiến sâu.Mình biết siêu.Và tôi biết siêu.Bé xíu.Trò chơi cho biết siêu.Mệt quá đôi chân này.Mệt quá đôi chân.Ngồi xuống.Mệt quá thân.Nằm xuống dưới đất muôn đời.Mà không phải cái để lấy lý do mà chúng ta coi coi.Sống nông cạn được.Mà phải trân quý từ cây lát một.Và.Bài hát.Làm được mấy bạn anh ai.Người sống một trăm năm.Một lần nhìn cn.Ma sống một nghìn năm.Và một ngày ta sống.Sống như chưa.Báo giá.Sống như chưa bao giờ hình như là.Các câu thơ này cũng dậy cho cho nhà thơ hồng thanh quang có đặt tên các tập thơ của anh là yêu như là không thể.Movie sống thật ra là một và tốt.Chúng ta hiểu rằng cuộc sống này.Không được phép sống.Đừng sống tại đông anh.Hôm nay phải tâm sự.Không khảo mà xưng đế.Nhà báo.Nguyễn.Rất là nhiều.Bạn đọc.Những ca khúc của anh.Tiếng việt.Anh còn có rất nhiều đến với ca khúc trẻ trung nữa như là nhắn tuổi hai mươi.Chiếc đồng hồ đáng ghét.Hay là một bài gì nhỉ.Ca khúc anh thì bao giờ thấy một cái.Nó trong sáng.Nó cứ thiện và bao.Nó không bi quan trong đấy.Garena.Nó có một cái mẫu nhân vật mà có cái mẫu nhân vật một cái mô típ mà trong văn học.Cũng như trong đời sống.Người ta rất quan tâm đến nhân vật chàng ngốc.Thực ra mà nói những cái ca khúc mà tôi viết hay là những cái.Tranh mà tức.Nó có cái gì nó gần với thằng nó và hi vọng.Chàng ngốc được.Chỉ cần chàng ngốc mà thua cuộc thì chuyện nó lại quá bình thường.Anh qua rảnh.Bạn bè bảo bảo.Hàn quốc.Thế là sống có lẽ không phải là hai cuộc đời.Anh rất cảm ơn anh đã.Nhắc đến cái video clip về cái bài hát tiếng việt và thì cái đấy cũng là được mọi người yêu mến.Thực ra mà nói thì.Cái việc mà mình sống theo ý mình.Thực ra là mình đã có một cái áp lực rất là ghê gớm bởi vì tất cả những người xung quanh họ đều không hòa đồng với.Làm thế nào để hòa được thì thực ra cái này ngay từ bé có khi là cũng đồng cảm với anh.Là mình sẽ bị rơi vào tình cảnh ngay kể cả bạn bè cùng lứa đồng môn học cùng với mình họ thấy mình kinh dị.Là bởi vì mình thích những cái thứ tư.Rồi hỡi mình cứ ham mê những cái thứ mà không để làm gì.Đối với họ thì đấy là như thế vui.Còn đối với mình thì mình không có cái đấy thì mình đã không sống.Những cái thứ như là âm nhạc.Thơ ca hay là hội họa chẳng hạn.Mình thích là mình làm thôi.Tại sao mình lại phải dừng lại nghỉ.Và nếu mà người khác mà làm thì ai cấm họ làm.Thế tại sao mình phải tự hạn chế mình tự nhốt mình ở trong cũi.Mà chính vì khi không được giải phóng thì con người trở nên rất là nghèo nàn có rất nhiều người.Họ chưa bao giờ sống họ chỉ chuẩn bị sống thôi.Lúc bé học chuẩn bị.Mai sau em lớn để họ làm gì.Đến lúc lớn lên họ đi kiếm một cái nghề nghiệp nào.Rồi họ tim mua cái chức tước nào đó.Rồi sao.Tìm cách để hạ cánh an toàn.Tức là cả cuộc đời.Đã bao giờ sống lâu sau đấy họ cũng chăm sóc cho con của họ cũng từ đó lớn lên và hạ cánh an toàn.Cho nên tôi nhớ đến một cái.Ca khúc.Của nhạc sĩ trần tiến.Ca khúc để rất ít người qua.Nhưng tôi rất thích.Trong đấy nó có cái đoạn là có những người.Cuộc sống.Tuyệt vời.Ngày nào cũng đến cơ quan.Mang theo cái cặp lồng để hình ảnh thời bao cấp.Sống rất yên tâm.Là thoải mái.Và họ không bao giờ chết cả.Và trần tiến.Chốt cái bài đấy bồn cầu.Họ đã sống bao giờ đâu.Không phải.Thế thì mày sinh nhật đời.Đây là bạn bè.Xong rồi lại.Vào hội đồng.Bạch hổ quá không phải đi tiên rồi.Cái đồng tiền của tôi.Nó không thích được đâu.Những cái không được làm.Ở cơ quan.Tôi đã có cái cảm nhận là từ ngày mà tôi nghĩ đến chồng còn trẻ cho đến nay.Nó chẳng thay đổi tí nào cả.Tóc anh có thể đổi màu.Anh có thể gầy đi một chút.Nhưng mà cái.Cuồn cuộn của anh ký sự hùng hổ của anh ở trên sân khấu.Chả có gì anh cả.Mà anh không hề có một.Dấu hiệu nào của sự dừng lại.Có lần tôi đọc một bài báo từ rất lâu thì nói với anh là tôi vẫn nhớ cái cụm từ.Hoàng nhuận cầm.Đã bốn mươi năm làm chữ và sợ.Tôi nghĩ là cái chứ sợ chứ.Nó rất là hay.Bởi vì ký người biết sợ chữ thì mới là người có trách.Người sống trân trọng từng giây phút.Chứ có nhiều người họ.Họ nói rất hay.Nhưng khí hậu.Hạo nam hàng.Thì rất nhảm nhí.Nhưng mà mọi câu chữ còn nhận cầm đều.Chăm sóc nâng niu.Đây là điều mà tôi rất là tâm.Thực ra mà nói tôi không đủ trình độ.Về thơ ca để mà khen nhưng mà tôi đủ khả năng chân.Con cảm ơn đi tao rất.Những điều anh vừa trao đổi máy cầm cũng là nguồn động viên rất lớn.Cũng là việc cần phải được lấy từ trong cặp chuyển sang.Sống như là ngày mai.Chết.Thông điệp cuối cùng ấy viết như ngày mai.Bị chết.Ghi nhớ câu này chắc là của anh với em mấy lần nào mà tôi vẫn nhớ.Khi chết không mang theo cho mình làm cái gì.Ngoài những điều đã mang cho.Người khác.Quá ha.Có một lần tôi có nghĩ về điều.Bây giờ là thời kỳ kinh tế thị trường đúng anh cho nên là ngay cả văn học nghệ thuật và nhiều khi.Cũng để ứng.Để tạo ra những cái giá trị.Thế thì nhiều khi người ta vẫn quy hoạch cảm xúc để người ta làm với tác phẩm gì.Có một nhà đạo diễn đã nói với câu như này mà tôi cho là rất hay.Cảm xúc thì làm sao mà tiết kiệm.Không thể quy hoạch.Mà lúc nào cũng phải là hết mức trong.Tớ nghĩ là đấy là.Quan niệm rất là hay về đến thế nào là sự hết.Thì tao lại càng được.Là tao phải sống như không thể chết.Đây chính là một câu thơ của anh lên cầm.Trong một bài thơ theo tôi nhớ thì hình như là.Giai điệu lạc quan đúng.Xin phép anh.Vẫn rất nóng lòng được nghe.Ta phải sống như là không.Trái tim yêu như chưa bị bạc.Tổng thư viết âm thầm.Bong bóng.Phố đêm.Thắp sáng bình minh.Sống như là không thể chết.Mắt lơ ngơ như chưa lúc nào nghèo.Viêm xoang bên miệng.Mái tóc.Meo meo.Ta phải sống như là không thể chết.Không ai.Ngôi sao.Đi làm.Tôi có cảm giác như là lại đi.Đi ngược lại thời gian.Trở về thời thanh xuân của anh hoàng nhuận cầm.Ôm súng trên chiến trường đúng.Của tôi.Có phải anh sáng tác là hỏi anh.Trong đó anh muốn quen bạn trẻ.Sữa susu.Như là con ốc.Làm cái ý mà mà mà.Không biết thì thôi nhảy.Và anh có kỷ niệm gì về bài hát này.Cái bài hát này thì tôi viết đã khá lâu rồi cái lúc mà cái thời điểm bài hát ra đời.Thì đã có lúc là.Nhạc sĩ trọng bằng đã phải tham gia.Là trời ơi quá nhiều các bài hát não tình.Và cái đời sống của thanh niên.Nó có một cái gì đấy nó như là hơi.Mất phương.Là lúc đấy cái tính hướng nghiệp nó chưa mạng người thanh niên bây giờ.Tự nhiên là tư nghĩa là cần phải biết một cái bài hát gì vậy.Thế thì bài hát đấy nó giản dị thôi.Nó là một ký giai điệu nhẹ nhàng.Nhịp điệu lắc lư.Và nó có một cái lợi khuẩn trong hình ảnh là cái con ốc.Đã là thanh niên.Thì phải trên vai.Nâng cao cuộc sống.Cùng với mọi người chứ không nên là nhấp vào trong phòng.Thế thì với tôi thì bài hát này.Nó làm cái thông điệp nho nhỏ và tôi nghĩ là ai nghe được thì.Mà nếu mà.Không nghe được.Thi.Gọi cũng không sao.Cho đến một ngày.Lúc đấy thì tôi có nhận.Rất là nhiều thư của những người hâm mộ.Và lúc đấy thì chưa có email.Tỷ lệ kèo.Cuối năm chín mươi.Nhưng mà tôi nhớ nhất là một bức thư.Của.Em học sinh ở miền trung.Xinh mà sau khi nghe bài nhắn tuổi hai mươi của anh và nhóm đồng hồ báo thức biểu diễn.Em thay đổi hoàn.Em nghĩ khác.Em nghĩ là.Bất kỳ lúc nào.Anh cũng phải sống một cách rất là thích.Và dành cho cuộc đời là những điều tốt đẹp.Hóa ra là một cái bài hát mà mình không có hi vọng gì lắm mà nó lại tác động của cuộc đời thật.Mà nó lại làm thay đổi một cái quyết.Mở quyết định liên quan đến sinh mạng.Tự nhiên mình cảm thấy.Mình mình nói nó thế đấy.Nhiều khi.chín bài hát vị một câu thơ.Cô bé suối ngang người ta tới đâu.Chắc là.Rất là xúc động và cảm thấy có một người bạn đồng hành đó là những giai điệu.Chọn cách và cô cảm thấy mặt.Thành phố.Cuộc đời.Lại cầm lấy từng phút.Thuốc tây còn.Và.Không chỉ một cô bé.Mà tôi nghĩ rằng lời.Cũng như anh yên tâm mà chúng ta cùng nghe.Những người.Sống lạc quan trong từng giây từng phút.Mình cũng đã làm về lĩnh vực nhân sự trong cái công ty nước ngoài rồi nhưng cũng ổn định cuộc sống mình khá là ổn.Phim làm ấy là mình cũng chưa bứt phá được gì nhiều.Mình nghĩ là cần tìm một cái định hướng đổi mới và tìm một cái ý nghĩa cho cuộc đời mình ở mình thấy.Mình cần phải thay đổi.Vâng thưa quý vị và các.Ở độ tuổi ba mươi bảy.Chỉ hơn một năm trở lại đây.Chị phan thị thanh nga ở vân trì bắc từ liêm hà nội.Bắt đầu cài đặt lại cuộc sống của mình.Từ bỏ công việc thuộc hành nhân sự cấp cao của một hãng ô tô nổi tiếng thế giới.Chị tìm đến với niềm đam mê đã giấu kín từ lâu.Đó là tình yêu với.Và mở rộng văn hóa đọc cho mọi.Câu chuyện rất là vui.Ngày nào cũng được đến đây con thế có khi đọc một quyển sách rất là hay và sẽ.Người được rất nhiều kiến thức bổ ích.Chiến binh cầu vồng lại còn dễ vui khi được bố mẹ cho đến tổ chức công tác ở đó con được sinh.Đọc sách nhảy múa rất là vui.Rất nhiều bạn.Cả đời này có rất nhiều cho thanh niên thế giới bát quan trai đọc.Ngoài việc giúp các con rèn luyện thấy quyền lực.Với vốn tiếng anh phong phú thích phát biểu khi làm việc với các công ty nước ngoài.Chị nga còn cùng người bạn của mình mở câu lạc bộ tiếng anh nho nhỏ.Cho các bé ở lứa tuổi bốn đến năm tuổi.Mình nhận thấy thời gian dành cho các con của các bố mẹ rất ít cho nên là mình còn để câu lạc bộ để cho các con.Có một cái nơi để.Cùng chia sẻ và mình còn hướng dẫn các bạn ấy cái kỹ năng mềm khác.Đi làm chưa đủ kỹ năng mc để tôi là các kỹ năng về thuyết trình.Thích lắm luôn đấy.Tủ sách tồn tết và câu lạc bộ tiếng anh dành cho trẻ em của chị nga ra đời.Từ suy nghĩ.Hạnh phúc là được cho đi chứ đâu chỉ nhận lại.Anh cảm thấy vui vẻ hài lòng với công việc mình đang làm nó sẽ có cái áp lực thế nhưng mà.Bù lại thì mình lại có cái thời gian linh hoạt cho gia đình.Và cùng với đó thì mình sẽ có những cái thời gian để mình.Nghĩ ra cái việc mà trước đây mình muốn làm nhưng mình không làm được.Quyết định của chị là lúc đầu gây sốc cho người thân và bạn bè.Nhưng chị nghĩ.Vụ cứ tiếp tục chạy theo vòng quay kiếm.Thì không chỉ có lỗi với bản thân mình.Cái thời điểm trước là mình đi làm ở công sở ngày mình cũng phải dậy từ năm:ba mươi cho đến tận mười một:mười một rưỡi mình mới làm.Tất cả các việc nó cứ như là một cái guồng quay vào nó cứ phải chạy cuộc sống nó vội vã như thế mình chăm lo cho mình.Có nên là mình nghĩ là.Mình cần phải thay đổi ý nghĩa của cuộc đời mình là gì.Tổng đài.Tìm cái gì.Mình vừa mang lại được giá trị cho những ai.Nếu như mà mình chỉ có đi làm ở kiếm tiền và để có một cuộc sống hưởng thụ đầy đủ.Nhưng mà mình lại không mang lại được cái giá trị cho những người xung quanh thì mình cảm thấy làm cái cuộc sống này nó không quá nhiều ý nghĩ.Đam mê nhiều khi trở thành nguồn cảm hứng lôi cuốn những người cùng ý tưởng.Đó cũng là cảm nhận của chị nguyễn thị yến.Người đồng hành cùng với chị nha.Dạy các bạn nhỏ này cũng thấy khá là thích thú phối sống này thì cũng chưa biết được thế nào đôi khi thì nó cũng nhắn nhủ lắm.Làm được điều.Vậy thì mình sẽ đi làm.Không nghĩ tính toán thiệt hơn.Không ai có thể biết trước được cuộc sống ngày mai ra sao.Nhưng hôm nay bạn hoàn toàn có thể lựa chọn một lối đi cho riêng mình.Mỗi người một số phận tay không thể được.Nhưng ta có thể lựa chọn cách sống.Như thế nào.Hữu nhất.Đúng là đời đưa lên đi cái tấm gương hết là giản dị.Họ làm những điều mà mình vô cùng kinh.Hãy tưởng tượng.Xóa bỏ tất cả của cuộc đời.Để làm những việc đó họ đã.Trần quý từng phút giây.Làm cho cuộc đời.Nó có ý nghĩa hơn.Con người sống thiếu đam mê.Làm việc gì cũng đẹp rồi.Lên bạn phải.Như là lâu rồi.Không ổn.Máy đấy không phải sống.Có một số người.Nó có cái tâm lý.Khanhh.Cục ba tấc đất tự ý rằng.Sau cuộc đời thì mọi người đều giống nhau.Thế là đấy là những cái biện minh cho cái việc này thôi mình sống thế nào cũng đủ.Bonsai hai lập thì cũng xong một cuộc đời.Bí mật thực ra.Người ta chỉ có một cái quỹ sống giống nhau chừng ấy năm thôi.Không có ai quá được cái quý đấy nhiều lắm đâu.Thì vậy trong trường.Người ta vẫn mãi sáng.Người ta.Rực rỡ.Người ta vẫn để lại cho đời nó có giá trị gì đó.Kỹ thuật gia.Đây là những cuộc đời.Tưởng như.Cõi tạm.Nhưng mà nó hoàn toàn không.Bởi vì trái đất của chúng ta.Thực ra tất cả những cái gì.Mở chúng ta đã kế thừa những sự vĩ đại.Đều là những người đã qua cõi tạm để lại.Chứ không phải.Là chỉ là những người còn đi đứng nói cười.Giai điệu trống.Nó có cái sự mênh mông của trái tim nghệ sĩ.Thiếu nhi.Mua tất cả rất là hợp với chủ đề nhánh.Bình dị mập mờ.Bất ngờ.Tên của bài hát đó là phép lạ.Thiên cầm đây làm cái bài hát mà dành cho thiếu nhi.Nhưng mà các phụ huynh.Tỷ lệ bảo là hình như là bài này viết cho chúng ta.Bởi vì bài này muốn nói về lời hứa mà lời hứa mà không lo gìn giữ thì vẫn là lời hứa mà thôi một con nên không có.Cho nên là bất kể phút giây nào.Đã nói.Quả trứng mà không cho gà ấp thì vẫn là quả trứng mà.Quả trứng ngày đêm đêm ngày thấp thì có chú gà con ra đời.Bí quyết.Tít tít tít tít.Pp.Mà không gieo vào đất.Trị bệnh là mệt thôi.Hôm nay vào đấy.Mọc lên tốt.Lời hứa mà không lo diễn ra.Chỉ còn là lời hứa mà thôi.Lời hứa rồi thấy hay là hay một con vậy cũng nói được.Là ngày thần tiên giấu trong đôi bàn tay.Hôm qua lại.Hôm nay đã thành cây là hàng ngày thần tiên giấu trong.Bàn tay cho bao nhiêu để sai biết tất cả.Thân mến.Để có ích mỗi giây phút trôi qua.Chúng ta hãy cùng nhau trân trọng sống.Sống chết đang mê bản lan tỏa tình yêu thương bạn nhé.Mỗi sớm mai thức.Coi phim.Ngày mới.Một lần nữa xin trân trọng cảm ơn.Nhạc sĩ họa sĩ nguyễn lê tâm đã dành cho chương trình của chúng tôi.Vô cùng thú vị.Và.Vô cùng sao tiến từ tập một.Và trái tim.Chương trình khách đến chơi nhà.Giấy phép tạm dừng ở đây phụ kiện nguyễn.Chỉ đạo nội dung vũ thị tuyết mai xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com