Dù Bạn Là Ai Cũng Nên Nghe Qua Lời Phật Dạy Này 1 Lần Để Được An Lạc Hạnh Phúc Suốt Đời - Pháp Hay.

dù bạn là ai cũng nên nghe qua lời phật dạy này 1 lần Để Được an lạc hạnh phúc suốt Đời - pháp hay.

Chụp sự là không bị thiệt thòi.Thật không để cho ai thiệt thòi.Thực gì.Trong kinh điển đại thừa.Tập cho biết trở điều này qua thật đáng.Phật tánh là tính chất buồn.Bà tất cả chúng sanh nào cũng có sẵn không thiếu vắng bao giờ.Đó.Là nhân giúp cho chúng ta thành phật quả sau này.Nếu chúng ta tu hành đúng theo chánh pháp.Cần phật giáo nguyên thủy nam tông.Tinh thần đó.Thực dụng hơn là ngay trong hiện tại mình mà gặp phật rồi.Thì bao giờ cũng được toại nguyện.Chẳng hạn như thời phật thích ca vắng bóng trên cõi ta bà này.Chuột mickey hay phật độc giác.Xuất hiện ở thế gian.Hai làm lợi ích cho quần xanh.Bằng cách.Mỗi khi xuất định.Các ngày thường quán xét nhân viên coi ai sẽ là người để các ngài làm lợi ích thiết.Giờ biết rằng người ấy ở trong hoàn cảnh nào.Vui là lúc hoạn nạn.Cách nào dẫn đến để giao duyên cho cuộc đời họ được thăng hoa lên chứ không để họ bị thiệt thòi.Bằng chứng.Là câu chuyện tiền thân của cả nhà ông trưởng giả sam.Tất cả năm người.Hai vợ chồng ông cùng hai vợ chồng con trai.Và người đầy tớ trong nhà.Dưới một lòng thành kính.Dân chọn thành phần ăn của năm người .Lên phật độc giác.Mặc dù đang trong tình cảnh đói khổ.Điều trị mà được phần phước đức lớn lâu ngay trong hiện đời và cho cả nhiều đời.Một ngày kia.Trưởng giả sam đến hoàng cung chậu chưa.Gặp thì tư thế của hoàng gia.Ông hỏi.Thưa thầy.Thì có xem kiên giang không.Được chứ.Ông cần gì.Xin cho biết vận mệnh của xứ này.Sẽ có thiên tai.Chừng nào xảy ra.Ba năm nữa sẽ có nạn đói.Trưởng giả nghe nói thế.Bàn về nhà cha lệnh chồng thật nhiều lúa.Đem hết tài sản mua lúa xây cất một nghìn hai trăm năm mươi nhựa đựng thóc lúa.Đổ đầy tràn.Cần đổ thêm vào lưu hũ chôn dưới đất.Cần bao nhiêu ông cho trộn với đất sét.Xây thành bức tường.Thời gian sau.Nạn đói xảy ra.Ông đem số lúa dự trữ ra ăn.Khi cạn hết lương.Ông gọi thân quyến đến và bảo.Các người hãy đi vào núi mà kiếm thức ăn.Khi nạn đói qua hãy trở về.Nếu không muốn về cứ ở lại nơi nào mình thích .Tất cả thân bằng quyến thuộc ad.Chỉ còn lại vợ trưởng giả.Con trai.Con dâu.Và người giúp việc yoona ở lại với ông.Chả thấy năm người.Sau khi ăn hết lúa chuồng dưới.Họ chạy bức tường.Ngâm tình bản chào nước.Lượm lúa ra ăn.Nạn đói hoành hành dụng lớn.Và từ núi cũng hết.Chỉ còn lại một lít lúa cuối cùng.Bà trưởng giả sợ trộm.Bạn bỏ vào trong bình đậy nắp lại chôn dưới đất.Khi ông trưởng giả ở cung về hỏi vợ.Neymar.Tôi đói bụng.Cần gì để ăn không.Cần một ít lúa chôn dưới đất.Hãy đầu lên và nấu ăn.Nếu tôi nấu cháo thì ăn được hai bữa.Nếu nấu cơm thì chỉ một bữa thôi.Làm theo cách nào.Bây giờ chúng ta chẳng còn gì.Chị ăn bữa cơm rồi chờ chết.Thôi nấu cơm đi.Bà vợ nấu cơm.Chia làm năm phần.Và đặt phần của ông trưởng giả trước mắt tung.Lúc ấy trên núi kỳ đà.Có một vị phật bích chi nhập định.Nhảy không bao giờ bị đói.Nhưng nếu nhảy ra khỏi định.Chẳng bao lâu ngày sẽ đói.Vì bao tử hoạt động trở lại.Lúc ấy nhảy quan sát xem nơi nào có thể thức.Chúng sanh nào dân cơm cho ngày sau khi xuất đại định sẽ được phước báo làm tổng tư lệnh hoặc.Ngân hàng.Little big city.Chỉ dùng thiên nhãn quan sát thế giới.Ngày thích rằng một trận đói khủng khiếp đã xảy ra trên cõi diêm-phù-đề.Dạ tại nhà trưởng giả nào.Chỉ còn năm người dưới một lít gạo.Liệu họ có đủ thành tín để cúng cho ngày.Nhìn thấy họ chích mực thành tín.Nhảy bằng cách.Mà bác đến trước cửa nhà trưởng giả.Khi ông chuẩn giả nhìn thấy.Lòng ông tràn đầy niềm vui.Vì quá khứ ta không hề cũng dân nên giờ này mới chịu nạn đói kinh khủng.Chuẩn cơm này.Chị giúp ta súng một ngày.Nếu cúng dường phật.Ta sẽ thoát vòng sanh tử trong nhiều kiếp.Nghĩ thế.Ông bảy phật vào nhà đánh lễ nằm dốc sát đức.Tính ngày ngồi.Đem nước rửa chân.Chơi chân dài bằng chiếc niệm vàng và xếp cơm dầu bắc bộ.Khi ông sắp được phân nửa.Big c dùng tay che miền bắc.Tỏ ý không nhận thêm.Ông trưởng giả bạch.Bật nhạc.Chúng còn năm người chung một lít gạo.Tưởng cơm này là một trong năm phần được chia.Con không muốn sức làm hai.Tôi muốn cúng dường ngày tất cả.Con không mong cầu ngài ban phước lành cho con hiện đời.Nói xong ông trúc hết cơm vào bắc cực.Giờ pháp lời nguyền.Bật ngày.Mong rằng nơi nào con tái sinh.Con xin sẽ không bao giờ chịu đói như hiện tại.Con sẽ có đủ thức ăn cho mọi người trên khắp cõi diêm-phù-đề.Còn không phải làm lụng cực nhọc để sống.Con sẽ có một.hai trăm năm mươi rựa lúa.Sau khi quét dọn sạch sẽ.Con gội đầu và ngồi trước cửa kho.Đúng lúc đó.Hấp lúa sẽ chơi đầy kho lẻ.Nơi nào con trái sim vợ con là người vợ này.Con trai.Con du và đầy tớ chính là những người này.Vợ trưởng giả nhỉ.Ca sĩ không ăn khi trồng ta chịu đói.Giờ bà cũng dâng cúng tuần cơm của mình cho phật giới lời nguyền.Nơi nào con gái xinh.Con không chịu nạn đói lần thứ hai.Cần có quyền năng dùng một bát cơm cho tất cả người trên cõi diêm-phù-đề.Cho bao nhiêu tuổi.Mà bắt cơm dẫn đi.Việc những người này sẽ là chồng con.Con trai.Con du và làm người giúp việc của con trong kiếp sau.Con trai ông trưởng giả cũng cúng từng cơn của mình với lời nguyền.Con xin không bao giờ bị đói như thế này.Con sẽ có quyền năng.Chỉ với một túi tiền đổ một nghìn₫ mà bố thí cho tất cả những người ở cõi riêng phòng.Cho bao nhiêu tùy ý túi tiền dẫn đầu.Cha.Mẹ.Giờ người giúp việc chính là những người này.Con dư cũng cúng phần cơm của mình cho phật dưới lời nguyền.Con xinh không bao giờ bị nạn đói.Con sẽ có một cái giỏ đựng thóc giống.Cung cấp cho mọi người không hết.Nơi nào công tái sinh.Những người này là cha chồng mẹ chồng chồng.Và người giúp đỡ.Người giúp việc foma cũng cúng phần cơm của mình cho phật bích chi với lời nguyền.Con sẽ không bao giờ bị đói.Chỉ con trai.Ba đứa chạy bên mặt.Bà đúng chạy bên trái.Giờ một đường cày giữa.Cả bảy đường cày đều rộng dài sải tay.Mặc dù ông ta có thể ước nguyện làm tổng tư lệnh.Nhưng vì tình cảm liên hệ với gia chủ ông cũng nguyện.Những người này là ông chủ.Bà chủ.Khi mỗi người phát quyền.Squishy đều nói.Sẽ được gì.Dàn bài nói lời cảm tạ bằng những bài kệ theo cung cấp một vị bích chi phật.Rồi nghĩ thầm.Bốn phẩm của ta là làm thỏa mãn nguyện vọng của những chúng sanh này.Ngài thẩm báo.Hãy để những người này nhìn theo thấy ta cho đến tận núi kỳ đà.Nhảy bay lên hư không và họ đứng nhìn theo.Đến nơi.Nhảy chia cơm trong bát cho năm vị bích chi phật.Do thị lực của ngài cơm đầy đủ cho tất cả.Năm người vẫn đứng và thấy rõ.Lúc ý trời đã quá trưa.Vợ ông trưởng giả rửa sạch nồi cơm đầy nắp lại và cất đi.Ông trưởng dạy đói mail nằm dài ra ngủ.Đến chiều ông thức dậy gọi vợ.Neighbor.Tôi đói quá.Bà xem còn sót miếng cơm cháy nào trong đùi không.Bà nhớ kỹ rằng mình đã rửa sạch nồi cơm đi.Chắc chắn không còn một hộp cơm cháy nào.Nhưng thấy gì nói không còn gì hết.Bài giọng nói.Tôi sẽ xem thử coi.Bà đi đến nơi cấp nồi dỡ nắp ra.Và ngay lúc đó nồi cơm đầy nhất.Thơm ngào ngạt.Hơn thế nửa cơm chàng tận miệng rồi đội cả nắp lên.Chứng kiến việc lạ lùng đầy.Toàn thân bà trung đồng vui mừng.Bà gọi chồng.Đây.Ông dậy đi.Tôi đã rửa sạch nồi cơm đi.Mà bây giờ cơm lại đầy rồi.Thơm nghi ngút.Đây là quả phước của việc thiện.Quá khứ của gì cúng dường.Vậy mà ăn ông ạ.Bài đem cơm cho chồng và con trai.Thì họ ăn xong.Bà cùng anh với con du và sau đó cho người giúp việc yoona.Dù bí bao nhiêu.Nồi cơm cúng không giảm.Cứ súp ra một giá.Thì báo tường khác lại hiện ra.Vào ngày ý.Tất cả giữa lúa kho lửng trong nhà ông đều đầy đủ.Ông trưởng giả sao khắp thành phố.Lúa thực hiện đầy đủ trong nhà ông trưởng giả.Tất cả những ai muốn dùng cứ đến lấy.Mọi người đổ xô đến lấy lúa.Giải thích cả dân chúng cõi diêm-phù-đề được lúa thóc.Ông trưởng giả sau khi chết tái sinh vào cõi trời.Cõi người.Giàu thì thực hiện tại.Sống chung gia đình giàu có ở ba đi ra.Vợ ông khi xưa cũng là giờ hiện tại.Cả con trai.Con dâu.Người giúp việc yoona.Giờ phước bảo kệ trên những con cừu vàng lại hiện ra trong sân nhà ông.Tích truyện pháp cú.Cẩm tú quế.Ngay cả hồi phật còn tại thế.Chắc gì thanh vân của kịch vẫn không để thiệt thòi cho ai thì cũng thức ăn cho các ngày.Như tôn giả xá-lợi-phất.Đồ cho hai vợ chồng funo.Người làm công chứng giả được phần công đức không thể nghĩ bàn.Sau đó cả nhà bona ba người.Đều được vượt quá độ mà chiến thắng quả giữa lưu.Chuyện đó được ghi chép trong tích truyện pháp cú.Xẩm xuân hình.Tại dương xá.Có một người nghèo tên funo.Sống bằng nghề làm thuê cho trưởng giả sumana.Vina có một người giờ.Và một con gái tên là ostra.Đều là nô tì của trưởng giả.Ngài nở bệnh truyền khắp thành dương xá.Tổ chức lễ hội trong bảy hôm.Sáng hôm lễ.Trưởng giả xuân bana thấy full đến bàn hỏi.Các người làm thuê cho ta đều nghỉ lễ còn như ơi nghỉ hay là.Thư chủ.Nghỉ lễ chỉ dành cho người giàu.Trần tôi không đủ cơm ăn cho ngày mai tôi nghỉ lễ làm gì.Tôi sẽ dắt bò đi cày.Tốt lắm.Thôi đi cày đi.Vina bắt buộc gặp bà mạnh khỏe và lý trần.Nói chứ giờ.Mình à.Mọi người trong thành đều nghỉ lễ.Nhưng nhà mình nghèo quá.Tôi vẫn phải đi làm.Mình đem hai phần cơm hôm nay cho tôi nhé.Giày puma đồng.Hôm ấy tôn giả xá-lợi-phất sau khi nhập định bảy ngày.Thẩm mỹ.Hôm nay ta sẽ ban phước đến cho ai.Nhận thấy bundle có duyên dáng mình.Tôn giả tự hỏi.Liệu anh ấy có đủ niềm tin và dân cũng cho ta.Quan sát tiếp.Thấy buồn à trấn thành.Chị cúc.Và còn được hưởng số gia tài lớn.Tuồng giải đáp y mang bác đi đến cánh đồng vina đang cày.Dừng lại bên đường và nhìn chăm chú một bụi cây.Honda thấy tôn giả.Bỏ cài đến đảnh lễ nằm dốc sát.Và từ dũ.Chắc tường giả cần tâm sửa răng.Ông đem tâm đến cho tôn giả.Tôn giả trao đổi lượt view.Và bình bát cho fortuner.Chắc tôn giả cần nước.Panda nghỉ thế cầm lý đẩy lược.Lượng nước đầy bát và đem trao tôn giả.Tôn giả nhỉ.Người này ở ngôi nhà sau cùng.Nếu ta đi tới cửa.Giữ ông ta sẽ không thấy.Ta sẽ đợi đúng lúc bà ta mang cơm ra cho chồng.Tương dạ đứng đợi giây lát.Khi thấy bà vợ cana bắt đầu ra đến đường.Nhảy bước đến.Người vợ thấy tôn giả tự nghĩ.Một lần ta có thức ăn thì không.Đừng hát gặp này thì ta lại không có gì để cúng.Hôm nay tao vừa gặp ngày lại có thức ăn.Ngày có ban phước cho ta chăng.Bày đặt giỏ thức ăn xuống.Đánh lễ tôn giả nằm dốc xác đức và bà.Thưa tôn giả.Xin ngài đừng nghĩ rằng thức ăn ngon hay dở.Xin ngài hãy ban phước cho kẻ tôi tớ này.Chuông giải đưa bình bát ra.Bà xuất cơm vào bắp.Được phân nửa.Tôn giả bảo.Đủ rồi.Và ngày lấy tay che miệng.Người dễ thương.Bạch tôn giả.Một phần ăn không thể chia làm hai.Xin ngài ban phước cho con đời này và đời sau.Con cúng dường ngày tất cả.Bà xuất cơm chào bác tôn giả dưới lời ước nguyện.Xin cho con được dự dầu phát vị mà ngài đã chứng.Con sẽ được như thế.Tương giải độc câu cá hồi hướng và ngồi xuống một nơi mát.Sạc.Thỏ trai.Người vợ đông phương về nhà nấu cơm khác.Vina đã cài hết nửa mẫu đi.Đói bụng quá bỏ cài.Ngồi xuống trước kỳ trong trường về phía đường.Khi người vợ mang cơm đến.Thấy chồng ngồi chung.Bà nghĩ.Cậu bé bị đói dữ dội đang đợi ta kìa.Ông sẽ xách tay đến trễ lý dị đập ta.Kiếm cho việt ta vừa làm không có kết quả.Chi bằng ta nói trước.Giờ bà kêu lên.Mình ạ.Hãy kiên nhẫn một chút.Gia đình làm mứt hết thành quả của việc tôi mới làm.Sáng sớm tôi đem cơm cho mình gặp tôn giả xá-lợi-phất và đã cúng dường.Về nấu cơm khác nên hơi lâu.Chắc mình hài lòng chứ.Bà nói gì.Sau khi nghe xong chuyện lần thứ hai.Yoona bảo giờ.Mình đã làm việc tốt khi dân cơm cho tôn giả.Tôi cũng đã đem tâm và nước súc miệng đến cho tôn giả sáng nay.Với nỗi vui mừng khi nghe giờ kể chuyện.Hơi mệt gì đã nhịn ăn từ sáng sớm.Vina gối đầu lên chân vợ và ngủ.Bây giờ.Tất cả đất được cài lên từ sáng.Đều biến thành vàng sáng lấp lánh như qua kenny cara.Pundits.Nhìn thửa ruộng bao giờ.Mình nhìn xem.Dường như đất biến thành vàng.Hay là tôi bị chó mắc gì đã nhịn cơm trưa nay.Tôi cũng thấy như vậy.Yoona đứng dậy.Bước xuống ruộng lượng một miếng đất lý cán cài đặt thử và thấy nó là vàng.Ông kêu.Ông.Chúng ta cúng dường tôn giả xá-lợi-phất.Và phước báo đến ngay ngày hôm nay.Nhưng chúng ta không thể giấu hết chừng ấy dành để xài riêng.Thế là ông lý cái giỏ của bà vợ chất đầy vàng đem điểm cùng vua.Từ đại dương.Hôm nay đức tôi cài đều biến thành vàng.Xuống dàn ý có phải nhập kho không.Người tên gì.Yoona.Hôm nay người đã làm gì.Sáng sớm nay tôi dân tôn giả xá-lợi-phất nước và tâm sẽ răng.Vợ tôi chân phần cơm của tôi cho ngài.Nhạc vui giải thích.Đó chính là quả phước do việc cúng dường.Ta phải làm gì đi.Xinh nhảy đưa về ngàn chiếc xe đến để chở hàng về kho.Khi người của nhà vua nhạc vàng họ nói.Đây là tài sản của nhà vua.Giàn trồng cây họ liền biến thành đức.Họ trở lại tư vua.Vua hỏi.Trách người nói gì khi nhặt vàng.Chúng tôi nói đó là tài sản của đại dương.Tao mà là ai.Hãy đi giờ nói rằng.Đây là tài sản của bona.Rồi nhặt vàng.Họ làm theo lời dặn.Lập tức đức trong tay họ biến thành vàng.Họ chở hết số giờ này về sinh cung điện và chấp hành đúng cao tám mươi cây.Nhà vua cho dì các chị vân đến và hỏi.Có ai trong thành có nhiều vàng như thế này chăng.Từ đại dương không.Ta nên tặng gì cho ông ấy.Xin cho một cây lộn báo.Hãy gọi ông ý là đại phú gia trưởng giả baju hana.Đại dương.Tôi sống nhờ nhà người.Xin cho tôi một nơi để ở.Dạ vừa trị khoảng đức của nhà một trưởng giả trước đi nói.Nhìn đi.Có khoảng cây chậm chạp và ông hãy dọn sạch.Cất nhà ở đấy.Unic nhà sông tổ chức lễ khánh thành.Cúng dường trai tăng suốt bảy home.Lisa thuyết pháp cho ong.Sau bảy phát.Chả tuner.Giờ và cô con gái utara.Điều trứng quả dưa lưu.Qua hai câu chuyện nêu trên cho thấy.Người có tính tâm đối với các vị thánh hàngthanh văn nghị thừa thôi.Mà còn đạt được phước đức huyện tiền ngay rồi.Hu hu.Đức phật là đấng toàn năng toàn giác.Chẳng lẽ lại để cho chúng sinh có duyên dưới mình bị thiệt thòi hay sao.Trước hết.Phải nói rằng.Phật đối với chúng sanh.Không phải chỉ không làm cho họ bị gọi lại.Dù bất cứ hoàn cảnh nào thủy đậu.Bà còn nhiều rách cho họ an chú vào trong chánh pháp.Để được an vui giải thoát nữa.Vấn đề tế nhị này nếu ta đọc trong kinh điển phật giáo.Dù thuộc đại thừa hay nguyên thủy.Trẻ thấy tường tận hơn.Chẳng hạn như vua ba-tư-nặc.Là truyện vua phật tử thuận thành.Và hộ pháp rất đắc lực trong thời vực còn tại thế.Vừa có một bà hoàng hậu yêu quý là mặc liệu phu nhân.Bà hồi còn sống đã giúp vua hiểu biết sâu sắc về lời phật dạy.Giúp vua chiến thắng trong việc cúng dường phật.Vậy thì sau khi chết.Bàn tán sang giàu cỡ nào.Phật quán xét nhân viên thấy bà hiện tại bị dọa vào trong địa ngục đen tối.Chịu khổ trong bảy ngày.Nếu nói cho cả nhà vua nha điều không đáng nói đó.Cách làm cho nhà vua mức tính tâm.Đền phật không nói ra để làm cho vua ba tư nạp bị thiệt thòi.Lý do gì khiến cho bà mặc địa phu nhân bị mất quả báo trầm trọng như vậy.Sau đây là câu chuyện trong phẩm già của tích truyện pháp cú.Có liên quan tới đề tài này.Ngày kia.Hoàng hậu malika vào phòng tắm.Rửa mặt xong.Bà cúi người xuống và rửa chân.Không về con chó cưng của bà cũng giàu theo.Nói thế để làm hạnh bất tỉnh với bà.Giải bà cứ để nó tiếp tục.Từ tầng trên cung điện nhà vua nhìn thấy.Sau đó mắng viết bà thậm tệ.Bài tìm cách chuối quên.Giặt vừa khẳng định.Chính mắt ta đã thấy.Chết tiệt đi.Con tiện tì khốn kiếp.Bà dẫn chống chế.Từ đại dương thật là kỳ.Ai bước vào phòng tắm ý người ở ngoài nhìn vào đều thấy thành hai.Vì nói dối.Nếu bệ hạ không tin xin hãy vào phòng tắm.Kiếp sau ở ngoài nhìn vào.Vừa phải là thực hà.Cả tin nên làm theo lời bà.Đột ngột.Bà ở nhà ngoài là thức thành.Nhạc du thiên khùng kia.Sao lại biểu ông quế với con dê cái.Cái thân ta có làm như thế đâu.Kính mắt tiếp thấy.Gì thế và vui tin lời giải thích của hoàng hậu.Là ai vào phòng tắm đều bị thấy thành hai.Nhìn malika cảm thấy bích ăn.Tuy đã dưới gặp được nhà vua.Vì ông đã là một tên ngu ngốc.Nhưng bạn đã phạm trọng tội.Và còn sai quý khi kết tội nhà vua.Thế tôn sẽ biết tội của bà.Cả hai đại đệ tử và tám mươi trưởng lão cũng biết.Tội lỗi trầm trọng biết bao.Chất đỏ.Bà già vừa cúng dường trước nhiều của báo.Số tiền lên đến một trăm bốn mươi triệu₫.Diện tích nhiều like được cúng giường bốn món vô giá.Bột ít lòng trắng.Một chiếc giường.Bộ ghế ngồi và một giật đỡ chân.Michael lúc hấp hối.Lại quên hẳn sự cúng dường.Chỉ nhớ đến hành động xấu ác mình đã xàm.Giờ đó bị đọa vào địa ngục a tỳ.Vua ba-tư-nặc trước yêu bà malacca nên buồn khổ vô cùng.Lễ tang sông.Dù đến gặp phật.Ý muốn hỏi xem bà sanh ở đâu.Thế chồng biết chứ.Đêm khuôn kéo.Không để vui nhớ lý do đi đến tịnh xá.Phật thuyết pháp.Yoga xong quan hiểu hồi cung.Như thế suốt bảy ngày vừa không thể nào nhớ để hỏi.Còn malloca.Sao biển ngày trên sheet trong địa.Được giải thoát và tái sanh vào cõi trời đâu.Sở dĩ phải làm như thế vì malika thích được sủng ái.Nếu biết bà một người có niềm tin kiên cố.Bố thí cúng dường rất nhiều và chơi vào địa ngục.Thì số phận của vua sau này sẽ ra sao.Nhà vua sẽ hiểu sai lạc sinh ra hoài nghi.Không tiếp tục cúng dường năm trăm tùy theo nữa.Và như thế.Vua sẽ đọa vào địa ngục.Vào ngày thứ tám.Thế tuần tra ngoài cước thực một mình.Đến cổng hoàng cung.You get in.Cầm bát của phật định mang lên sân thượng cung điện.Nhìn phật muốn ngồi ngay nhà để xe.Vua bàn dân chủ ngồi nơi đó và cúng dường thức ăn loại cứng.Loại mềm.Cùi dừa đảnh lễ phật.Hỏi lại cô đã quên suốt bảy ngày qua.Vietjet.Vào cung trời đâu-suất.Đại dương ạ.Vua vẫn còn buồn khổ nên than.Bạch thế tôn.Từ khi nàng đi về cõi khác.Con người tôi không còn sống nữa.Tự an ủi.Đại dương.Chế linh đau lòng.Đó là quy luật bất biến cho mọi chúng sanh.Rồi vực hỏi tiếp.Đại dương.Xe này của ai.Bạch thế tôn của ông tôi.Còn xe này.Của cha tôi bạch thế tôn.Còn xe kia.Của tôi.Đức phật bằng giấy.Đại dương.Xe của cha còn tốt hơn xe ông nội.Cũng vậy xe của đại dương.Còn tốt hơn xe của cha.Sự suy tàn cũng sẽ làm hư hoại thân này.Đại dương.Chỉ có đức hạnh chân chính mới không hư vậy.Dạ phượt đọc pháp cú.Xe đua đẹp cũng già.Thân này rồi sẽ già.Pháp bậc thiện không già.Như vậy bật chí thiện.Nói lên cho bực kiện.Trên thực tế.Người làm lành thì được quả báo lành.Người làm.Thì chịu quả báo ác.Điều tùy theo duyên nghiệp của mình tạo nhiều hay ít mà thôi.Chứ không phải cứ làm ác.Bà được quả báo làm.Giá xăng dầu có ở làng.Đó là gì không tin luật nhân quả nên mới hiểu sai lầm như vậy.Khi quả báo dữ hai làng đến trước trong giờ cần tử nghiệp.Thì phải chấp nhận đau khổ hay vui sướng.Trong một thời gian nào đó.Rồi thay thế đắp đổi cho nhau.Như bà mặc liệu phu nhân triều đại đầy trong địa ngục suốt bảy ngày.Rồi sanh lên cõi trời.Bà khi còn sống.Bà đã gieo trồng phước đức.Chứ không phải mất đi đâu cả.Ngoài ra.Câu chuyện còn cho thấy.Đức phật từ mức không để cho vua ba-tư-nặc chịu thiệt thòi về phần công.Cung kính cúng dường tam bảo của vua brunei.Gì nói ra.Làm cho vua bị loại là.Là điều không thể làm đối với bậc toàn giác.Cho nên cách dùng phương tiện của phật thật là khéo.Hồng giúp cho nhà chưa thêm phần lợi ích lớn lao thôi vậy.Thực cha.Đức phật không chỉ từ vựng đối với hàng phật tử như vua ba-tư-nặc.Là loại ruộng trung bình.Phật giáo chồng thôi đâu.Màn ri cả hằng ngoại đạo cũng có cần.Vì loại ruộng xấu kém này vẫn có thể gặt hái được lúa.Như chuyện của ma nạp quan vũ đô đệ tử.Là một điển hình.Mai nạp quan vũ.Chỉ vì con chó trắng buồn bỏ ăn mà xanh lòng tức giận đối với đức thế tôn.Nhưng đức thế tôn dẫn giải quyết vấn đề tế nhị này hết sức khéo léo.Đến đổi hàng phục được người ngoại đạo này toàn tâm quy.Chuyện đó được ghi chép trong kinh trung a hàm như sau.Có lần.Tiếp tục du quán nước giá rẻ.Ở trong rừng thắt lưng.Vườn cấp cô độc.Hôm đó.Khi đêm đã qua.Dầu trời vừa sáng.Đức thế tôn cấp y mang bát vào nước xát về để thức.Chồng chỉ vì thất thủ.Thế tùng đi qua nhà của ma nạp quanh vũ vô đệ tử.Lúc bảy.Mai nạp anh vũ đôi đệ tử có chút việc phải làm.Nên đi khỏi.Không có ở nhà.Trong nhà ma nạ quanh vũ đôi đệ tử có một con chó trắng đang ăn trong cái chậu bằng vàng.Trên một cái giường lớn.Rồi con chó trông thấy đức phật từ xa đi lại.Thấy ngày.Nó liền sủa.Đức thấy chuồn ở dưới còn chó trắng trần.Người không nên làm như vậy.Người hết gầm gừ lại sủa.Chó trắng nghe nói giận dữ.Từ trên giường nhảy xuống.Đến bên đồng cây.Nằm xuống thiểu não.Sau đó.Ma nhập quỳnh vũ đồ đệ tử trở về nhà.Thấy chó trắng buồn thiu như vậy.Mới hỏi người nhà trần.Ai đã làm gì đụng đến con chó của tôi khiến nó đến bên đường cây nằm buồn thiểu não gì.Người nhà trả lời.Chúng tôi không ai làm gì đụng đến con chó trắng.Chiến đó nằm buồn thiểu não như vậy đâu.Mà nạp nên biết.Hôm nay có sa-môn cù-đàm đến đề xuất thực.Con chó trắng đã thấy liền chạy tới sủa.Sa-môn cù-đàm nói với con chó trắng rằng.Người không nên làm như vậy người hết gần người lại sủa.Niềm an lạc.Chỉ có vậy mà kiếm con chó trắng rất đuổi giận dữ.Từ trên giường nhảy xuống.Đến bên đường chi nằm buồn thiểu não.Mai nạp quanh vũ lô đề tử.Giường nghe sông tức thì nổi giận.Bún riêu không đức thế tôn.Muốn hủy bán đức thế tôn.Với ý định du không.Ủi bán hạ nhục sa-môn cù-đàm như vậy.Ông liền từ sáng dậy ra đi.Đến tháng làm vườn cấp cô độc.Khi ấy đức thế tôn đàng thuyết pháp cho vô lượng đại chúng đứng trên quanh trước sau.Đức thế tôn chồng thấy mà nạp vô đề tử từ xa đến.Ngày bảo các tùy theo.Chắc thì thấy mai nạp quên vũ đôi đệ tử đến không.Cách trị heo trả lời.Bạch đức thế tôn có thấy.Đức thế tôn bảo.Ma nạp quên vũ đô đệ tử bây giờ mà mạnh chung.Thì chắc chắn sẽ sinh dầu địa ngục.Như câu dưới cánh tay trong khoảnh khắc.Vì sao vậy.Vì người ấy đối với ta đang nổi cơn thịnh nộ.Nếu có chúng sinh nào do bởi tâm xuân ghế.Thân quậy mạnh chung.Đến chỗ ở.Xăng dầu địa ngục.Rồi mai là quỳnh vũ đô đệ tử đến chỗ đức phật.Nói dối thế tôn rằng.Hôm nay sa-môn cù-đàm cứ đến nhà tôi khóc thật phải không.Đức thế tôn trả lời.Hôm nay ta có đến nhà ông thức thơ.Cudum.Ông nói gì với con chó trắng của tôi.Chiến đó trước đuổi giận dữ từ trên giường nhảy xuống.Đến bên đồng ki nằm buồn thiểu não.Đức thế tôn trả lời.Hôm nay vào lúc trời vừa sáng.Tàu đất đai.Mà nè.Giàu sách gì để thức.Lần lượt các cực đến nhà ông.Lúc ấy con chó trắng trông thấy ta từ xa đi đến.Thấy ta nói liền sủa.Bà nói với con chó trắng rằng.Người không nên làm như vậy người hết gầm gừ lại sủa.Gì vậy con chó trắng rất đuổi giận dữ từ trên giường nhảy xuống.Đến bên đường cây.Nằm buồn thiểu não.Ma đạp quan vũ hỏi thế tôn.Con chó trắng đời trước có liên hệ gì với tôi.Đức thế tôn bảo.Thôi thôi.Ngày mai.Tốt hơn đừng nên hỏi ta.Ông nghe diệt này rồi chắc chắn không vừa ý.Mai nạp quân vũ hỏi đi hỏi lại đức thế tôn ba lần.Con chó trắng đời trước có liên hệ gì với tôi.Đức thế tôn cũng ba lần nói.Thôi thôi.Đẩy monit.Tốt hơn đừng nên hỏi ta.Ông nghe dịp này rồi chắc chắn không vừa ý.Biết thế tôn lại bảo mana.Ông hỏi ta đến ba lần mà không chịu thôi.Ma nạp đèn pin.Con chó trắng kia đời trước là cha của ông.Tên là đô đề gì.Ban nhạc quỳnh vũ nhà nói xong.Nổi giận hút bụi.Ở muốn giống đức thế tôn muốn hủy bán đức thế tôn.Muốn hạ nhục đức thế tôn.Với ý định du không.Ủy ban.Thể dục như vậy.Ông nói với đức thế tôn.Cha tôi là lô đề thực hành sự bố thí lớn lao.Viết những cuộc trai vĩ đại.Sau khi thân hoại mạng chung.Quyết định sang lên phạm thiên.Chiến tranh nhưng gì do duyên gì mà xinh dầu lại chó hà tiện này.Đức thế tôn bảo.Lô đề.Cha của ông.Do bị tăng thượng mạnh ý.Nên sinh vào lại chó hà tiên.Phạm trí tăng thượng bạn.Chết rồi sinh sáu nơi.Chó gà heo và sói.Nửa năm địa ngục sáu.Mai đã quên vũ.Nếu ông không tin lời ta nói.Ông có thể trở về nói với con chó rằng.Nếu đời trước là cha của tôi.Chó trắng hãy lên giường.Đầu mart.Chó trắng tích trở lên giường lớn.Nếu để trước là cha của tôi.Chó trắng thấy ăn trong mâm giàn như cũ.Ngày mai.Chó trắng tức sẽ trở lại ăn trong mâm giàn như cũ.Nếu để trước là cha của tôi.Hãy cho tôi kho tàng cất giấu vàng.Bạc thủy tinh.Chân bão mà tôi không biết.Đầu mart.Chó trắng chắc chắn chỉ cho ông thấy kho tàng cất giấu vàng.Bạch.Thủy tinh và châu báu mà ông không biết.Ma nhập bên vũ nghe những lời đức thế tôn nói ghi nhớ kỹ.Rượu vang đức thế tôn xong.Rồi trở về nhà.Nói với con chó trắng rằng.Nếu để trước là cha của tôi.Chó chó.Hãy trở nên giường lớn.Chó trắng liền trở lên giường lớn.Nếu đời trước là cha của tôi.Chó trắng hãy ăn trong mâm giàn như cũ.Chó trắng điện ăn trong mâm giàn như cũ.Nếu đời trước là cha của tôi.Hãy chỉ chỗ kho tàng trước kia tra cứu vàng.Thủy tinh.Chân bão mà tôi không biết.Chó trắng tức thời từ trên giường nhảy xuống.Đi đến chỗ mà đòi trước nó ngủ nhỉ.Dùng biện và chân mươi bốn chân giường.Ma nạp quên vũ điền từ chỗ đó.Mà được rất nhiều báu vật.Trước đổi vui mừng vì gối bên phải xuống đất.Cách cài hướng đến thắng lợi.Vườn cấp cô độc.Ba lần sướng lên những lời tán thánh đức thế tôn rằng.Những lời sa-môn cù-đàm nói đều không hư rồi.Những lời sa-môn cù-đàm nói đều chắc.Những lời sa-môn cù-đàm nói đều như thật.ba lần tám tháng đức thế tôn sau.Ông từ sáng dậy đi ra.Đứng thẳng lum vườn cấp cô độc.Biết giờ thế tôn đang thuyết pháp cho vô lượng đại chúng dây quanh trước sau.Biết thế buồn chồng thấy ma nhập quỳnh vũ từ xa đi đến.Ngày bảo các tùy theo.Các thì có thấy mày nạp quên rủ đi đến không.Các tỉnh theo trả lời.Bạch đức thế tôn có thấy.Đức thế tôn bảo.Ma nhập bình vũ.Bây giờ mà mạnh chung thì như trong khoảnh khắc co duỗi cánh tay.Chắc chắn đi đến chỗ làng.Vì sao vậy.Nhìn người ấy đối với tà chức có thiện tâm.Nếu có chúng sinh nào do bảy thiện tâm.Thân quậy mạnh chung.Tức đến chỗ làm.Sinh vào trong thiên giới.Biết giờ ma nạp quên vũ đi đến chỗ đức phật cùng thăm hỏi.Rồi ngồi xuống một bên.Đức thế tôn bảo.Thế nào.Ngày mai.Như ta đã nói.Con chó trắng như vậy có đúng hay không.Đúng như vậy.Mai nạp quân vũ bạch.Bật của đàm.Thật đúng như lời ngài nói.Bí mật của đàm tôi lại có điều muốn hỏi.Mong ngày nghe cho.Tôi mới dám trình bày.Đức thế tôn bảo.Tùy ý ông cứ hỏi.Kính bật của đàm.Do nhân gì.Duyên gì.Chúng xin kia đều thọ thương người.Mà có người cao kẻ thù.Có người đẹp kẻ xấu.Vì sao vậy.Kính bạch cùng đàm tôi thấy có kẻ sống lâu người chết yểu.Có kể nhiều bệnh người ít bệnh.Lại thấy kể thân hình đầy đủ có người không đầy đủ.Lại thấy có kẻ có quay đi.Người không quay đi.Lại thấy có kể nhầm dòng dõi tôn quý.Người sinh nhằm vòng giỏi ti tiện.Lại thấy có kẻ giàu có người nghèo hèn.Lại thấy có kẻ thiện chí có người trí huệ kém cỏi.Đức thế tôn trả lời.Trúng shinki ione hàng nghiệp của chính mình.Doanh nghiệp bà thọ báo.Duyên vào nghiệp.Indonesia.Tùy nơi nhận.Cứ có cao thấp.Mà chúng sinh có tốt đẹp hay không tốt đẹp.Sau đó mai nạp quỳnh vũ bạch.Giải nói rộng rãi lời trên cho ông ta nghe.Và hiểu rõ ý nghĩa.Đức thế tôn giảng nói xong.Mai là quân vũ vô đề tử bạch.Bạch đức thế tôn.Con đã hiểu.Bạch thiện thệ con đã hiểu.Bạch thế tôn.Nay con tử quy y.Quy y pháp và quy y chúng tùy theo.Cúi xin đức thế tôn những con làm ưu-bà-tắc.Kể từ nay trọn đời.Công tử quy y cho đến mạng chung.Bạch đức thế tôn.Bắt đầu ngày nay mong ngày vào nhà đưa đề như vào nhà hưu bà tắt khác tại sáng.Để cho nhà chưa đề được lợi nghĩa.Được lợi ích.Ăn uống khoái lạc lâu dài.Đức phật thuyết như vậy mà nạp quanh vũ lô đề tử.Giải vô lượng đại chúng viettel.Nghe phật nói xong quan hệ chỉ phụ hành.Ở bài kinh này ta thấy có hai vấn đề quan trọng cần điều tra.Nếu đi thì cứ gì.Mà ta sinh tâm tức giận đối với bậc thánh hiền.Thì đó là chính mình từ trước giảm vào thân.Muốn gì là đức như lai toàn năng toàn giá.Thịt gà.Mình làm sao biết được.Thấu hiểu được.Việc làm hai hạnh nguyện của các ngày.Thậm chí.Mọi người xung quanh mình cùng sống chung với nhau.Mình cũng không nên khởi tâm xúc.Vì biết đâu trong số họ.Có người là bồ tát thì hiện hai bậc tái lai mà mình không hề hay biết.Cho nên nếu như mình xúc phạm đến họ.Không khéo chính mình tự mất lý quả báo xấu hồi nào không hay.Hơn nữa.Lời nói của bậc thánh nhân.Cuộc thi tuyên cha là đã có chủ đích chở hàng và sáng suốt.Các ngày chôn xa thấy dụng những sự việc diễn biến như thế nào.Dược thẳng thường tình của thế gian.Cho nên chúng ta phê phán.Hai sinh tâm tức giận vô tình tạo thành nghiệp báo một cách đáng tiếc.Kết.Khi mình làm nhiều việc phước thiện.Bà xinh tâm công cao ngã mạn.Chỉ là tự mình chiều lấy tội giả.Đã giàu nếu ác mà thôi.Chứ nào có phước đức gì hơn.Dù có đi chăng nữa thì cũng chỉ làm con chó sống trong gia cảnh giàu sang.Để hưởng phước ý mà thua gì.Đó chẳng phải là gieo nhân lành mà gặp lý quả dữ hay sao.Những câu chuyện nêu trên là nói về những người bàng quang.Còn những ai cúng dường phật mà không có tâm cung kính.Nghĩ bậy.Thì phật vẫn thể hiện lòng từ bi vô hạn để cứu thiết họ.Chứ không để cho họ phải chịu thiệt thòi.Bằng chứng là puma.Là một cô gái đầy tớ nghèo hèn.Cúng dường cái bánh lên thế tôn.Bà nhi không biết ngày có thực ăn không hay ném bỏ đi.Có một ngày.Honda phải giả gạo rất nhiều từ sáng sớm đến tối mịt.Đốt đèn led.Làm cũng không hết rồi.Cuối cùng mệt quá.Cô bước ra ngoài nghỉ một lát.Thân thể ướt đẫm mồ hôi.Bây giờ thần đa ba trên marn.Có nhiệm vụ đưa trưa tùy theo về chỗ nghỉ.Sau khi nghe pháp.Ông dùng thần thông làm ngón tay sáng lên như một ngọn đèn.Già đi trước dẫn đường.Các tỉnh theo theo sau.Ánh sáng kiến quân đây chú ý đến các sa-môn đang đi trên đường núi.Cô nghĩ thầm.Mình làm thân ở đợi nên giờ này còn chưa được ngủ.Cần cắt thịt heo tôm kính kia.Sao không ngủ được.Và cô đi đến kết luận.Chắc có thì nào đau ốm hay bị rắn cắn gì đi.Sáng sớm hôm sau.Yoona lấy một ít cám ngồi dưới nước lạnh.Nắng bánh.Già đem nướng.Sau khi nướng xong.Cô đem bánh nước uống.Đi ra bờ sông tắm.Nghị định sẽ ăn bánh trên đường đi.Lúc ấy đức phật cũng đi trên đường ấy.Dầu nành để thức thực.Yoona thấy ngày thẩm mỹ.Có mấy hôm gặp phật.Ta không có gì để cúng dường.Bật có thích ăn lại không gặp vợ.Hôm nay gặp vợ.Lại là lúc mình có sẵn bánh đi.Nếu này không để ý bánh ngon hay dở.Mình sẽ cúng dường ngày.Và cô đặc bình nước xuống bên đường.Chào đức phật.Dạ thưa.Bạch thế tôn.Xin giảm phẩm giật đơn sơ này.Và ban phước cho con.Thuật nhìn sang analog.Tôn giả cầm bát.Dũng là quà tặng của một đại dương.Chào cho cực.Bật đưa bác và nhận bánh tráng nướng.Yoona đảnh lễ.Nằm dốc xác đức vào.Bạch thế tôn.Xin chào trân lý ngày chứ bộ.Con cũng được dự phần.Con sẽ được như vậy.Giày đứng ngay tại chỗ.Thế tuần nói lời chúc phúc.Game tuner vẫn nghĩ.Mặc dù thế tôn ban phước cho ta.Khi nhảy miếng bánh.Nhìn chết ngày không ăn.Chắc ngày cầm nó đi một quãng đường rồi ném cho quà.Cho chó.Rồi ngài đến một ngày ông hoàng hay dị thế chương nào đó.Những thức ăn thượng vị.Đức phật big cola nghĩ như thế.Nên ngày nhìn anh.Bỏ dấu muốn ngồi.Tôn giả chảy tòa cùng.Đức phật ngồi xuống ngoài cổng thành và ăn bánh nướng.Chưa thuyền các tầng trời bền đủ mật ong.Thức ăn thích hợp cho cả trời lẫn người trên khắp các cõi nước.Vào chiếc bánh khô cứng của kona.Yoona đứng nhìn ngày thực.Kỳ thế tùng ăn xong.A nằm rừng nước.Vào cuối bữa ăn sáng ngày.Thế hôm bữa conan.Nạp garena.Tại sao người bỉ bán đồ đệ tam.Bạch thế tôn con đâu có.Vậy người nói gì khi thấy họ.Bạch thế tôn.Con nghĩ đơn giản rằng.Con bị bắt buộc làm việc nên không đi ngủ được.Còn các sa-môn tôn kính kia vì sao không ngủ.Có thể một vài gì bị bệnh hoặc trắng cắn chi đi.Thấy tùng nghe xong dậy pune.Daytona.Trường hợp người khổ sở gì không được ngủ.Dùng chất đệ tử của ta luôn luôn tỉnh giấc nên không ngủ.Ngài nói kệ.Những người thường giác tỉnh.Ngày đêm xin tu học.Chuyên tâm hướng ít bàng.Mọi đầu gặp được team.Nhạc sống.Pune liền chứng xơ quả.Hội chứng cũng được lợi ích.Mục đích của câu chuyện muốn nói rằng.Bất cứ ai cũng giường đức thế tôn thì chỉ nên thành tâm đối với vẫn giật của mình thôi.Không nên sang tâm nghi ngờ do đó bất kính.Như chạy đua với chưa tăng.Mình đem đồ cúng giường dưới lòng thành kính với niềm hoan hỷ.Dù là giật bé nhỏ ít ỏi thôi.Những thành tựu công đức.Cần hương cúng chiều nhiều với tâm ngã mạn.Con người mà có tâm đối với chánh pháp.Có duyên với phật.Nhưng chẳng may sẽ gặp nạn chết sớm.Điều mà phật biết trước được.Phật cũng mở rộng lòng từ cứu giúp cho người ấy được sinh vào cõi lành.Như câu chuyện cô bé dễ dãi.Sự quá độ cho chín quả dự lưu.Trước khi bị chết bất ngờ.Một hôm.Đức phật đi đến anivia.Dân chúng iv kính phật thọ trai.Thỏ trai sông.Đức phật dạy một bài pháp ngắn.Hãy quan niệm về sự chết.Các người hãy tự nhủ rằng.Đời sống của ta mong manh.Cái chết của ta là điều cố nhiên.Chắc chắn ta sẽ chết.Cái chết sẽ chấm dứt đời ta.Đời sống không cố định.Cố định là cái chết.Ai không quan niệm về sự chết.Sẽ sợ hãi khi rời lâm chung đến.Và sẽ chết trong sợ hãi kinh hoàng.Như một người đi đường gặp rắn.Không có gì trong tay.Trung dạy trường nào.Con người có quán niệm về sự chết sẽ không sợ hãi trong giây phút cuối của cuộc đời.Già như một người gan dạ thấy trắng từ xa đã cầm gậy thức nó đi.Gì thế.Hội quán niệm về sự chết.Mọi người nghe xong lại trở về đời sống bình thường.Chỉ có một cô bé thợ dệt mười sáu tuổi tự ngủ.Lời dạy của đức phật thầy kỳ diệu.Tình ta.Ta sẽ quan niệm về sự chết.Chào cô bé quán niệm suốt cả ngày đêm.Đức thế tôn trời elevit đến kỳ duyên.Cô bé cũng tiếp tục quan niệm về sự chết trong ba năm.Vào một ngày.Sáng sớm thế tồn quán sáng thế gian.Ngày nhìn thấy cô bé xuất hiện trong tầm quan sát của ngày.Ngày tự hỏi.Những gì sẽ xảy ra.Nhảy chú ý đến sự diễn tiến tiếp theo.Từ ngày cô bé này nghe ta nói pháp.Đã thực hành quan niệm về sự chết trong ba năm.Bây giờ.Ta sẽ đến elip.Giờ hỏi cô bé ý bốn câu.Ta sẽ khen cô bé và ta sẽ nói pháp cú.Đời này thật mù quáng.Dê xồm.Cô bé ấy sẽ chín quả.Việc gì.Điểm chuẩn sẽ thăm hiểu lời dạy của ta.Thế là thế tùng cùng năm trăm tỷ theo.Lên đường đến tỷ giá angela.Dân chúng elevee nghe tin thế tôn đến.Hợp vào tịnh xá thỉnh phật thọ trai.Cô bé con người thợ dệt cũng nghe tin ấy.Tràn đầy hưng quan công nghĩa.Thế tôn đã đến bậc từ phụ của ta.Cực đạo sư.Bậc thầy quý kính dung mạo như trăng rằm.Disco đàm phật đà.Cô từ dũ.Bây giờ.Lần đầu trong ba năm nay.Tao mới gặp thế tôn.Người thân sắc vàng chói.Giờ đi ta được đánh lễ thân kim sắc của ngày.Giải nghe ngài giảng pháp.Vi diệu tháng đầy mật ngọt.Ninjago trước khi đến xưởng nhiệt đã dặn cô.Mẹ con.Trên khung cửa của cha toàn vượt khổ vải chưa dệt xong.Cha phải dịch xong hôm nay.Con hãy quấn chỉ vào thôi cho đầy.Làm bằng cấp bến tre.Cô gái nghĩ thầm.Tả chiếc vòng được nhà đức phật thuyết pháp.Ninja ta đã căn dặn như thế ta sẽ đi nghe pháp hay đáng sợ cho cha ta.Cô nghỉ tiếp.Nếu ta không mang thời điểm.Cha ta sẽ đánh ta.Vậy thì phải đáng sợ cho đầy mấy con thôi đem đến cho ông.Để dịp khác đi nha pháp.Cơm ngồi vào ghế và đánh sợi.Dân chúng ai là gì đợi chờ thế tôn.Cúng giường thức ăn.Sau khi ăn xong.Họ dọn bể.Và nghe ngày chỉ dạy.Đức thế tôn từ dũ.Tai biến đi qua một khoảng đường ba mươi dặm chỉ vì một cô bé.Cô ấy chưa có mặt.Khi cô ấy đến ta sẽ giảng pháp.Gì thế.Ngài ngồi im.Tính chuẩn cũng lặng yên chờ đợi.Thì đức phật làm tin không có người hay trời nào dám thốt ra một câu.Cô bé đã đánh thôi xong.Bỏ vào giỏ và đem đến xưởng dệt cho cha.Trên đường đi.Cô đứng lại ngoài vùng kín chúng.Và chăm chú nhìn tích cực.Thế chồng cũng nhìn thấy cô.Dạ cô hiểu ý ngài.Đức bổn sư ngồi trong pháp hội bỏ dấu nhìn ta.Với ý muốn ta đến rừng.Ngài muốn tài đến nghe pháp vào ngay lúc này.Vì sao đức thế tôn chú ý cô bé.Gì ngày biết rằng.Nếu cô bé đi tiếp cô sẽ chết khi chưa xong việc.Kiếp sau của cô sẽ không biết ra sao.Nhưng nếu cô bé đến ngày pháp.Qua sẽ chín quả dự lưu.Và chắc chắn sẽ tái sanh lên cõi trời đâu suất.Ngày biết cô bé phải chết ngày hôm nay.Những dấu hiệu của cái nhìn đức phật.Buồn đến gần thế luôn.Chiêm ngưỡng rừng hào quang sâu sắc xung quanh thân vực.Cung kính đảnh lễ và kính cận đến gần thế tôn.Google vào chủ một cách im lặng dưới tính chúng xung quanh.Đức thế tôn hỏi cô.Còn từ đâu đến đây.Bạch thế tôn con không biết.Con sẽ đi đến đâu.Bạch thế tôn con không bị.Con biết hay không biết.Bạch thế tôn con biết.Con không biết phải chăng.Bạch thế tôn.Con không biết.Sau bốn câu hỏi của phật.Phím chúng nổi giận xì xào.Coi kìa.Con bé con lão thợ dệt nói như đùa với thế tôn.Khi ngày hỏi từ đâu đến nó phải đáp từ nhà thờ việt chứ.Giải khi ngài hỏi đi đâu nó phải thưa là đi đến xưởng dệt mới phải chứ.Thế tôn bảo tín chúng im lặng.Ngày hỏi cô bé.Này con.Khi ta hỏi con từ đâu đến.Vì sao con trả lời không biết.Bạch thế tôn.Ngày cũng biết rằng con từ nhà cha con là người thợ dệt đến đây.Vì thế khi ngài hỏi con từ đâu đến con hiểu rằng ý của cô ấy là con từng.Phim today.Nhưng con chẳng biết con từ đâu xin đến nơi này.Pagani.Lần thay lần thi.Đầu con.Con đã trả lời đúng câu hỏi của ta.Ngày hỏi tiếp.Khi ta hỏi con đi về đâu.Vì sao con trả lời không biết.Bạch thế tôn ngài cũng biết con đến xưởng dệt với võ thôi trên tay.Nên khi ngày hỏi con đi đâu.Con hiểu ý của cô ấy.Là khi rời khỏi đi con cái xin gì đâu.Nhưng giới con.Sau khi chết con chưa biết xin gì đâu.Con trả lời đúng câu hỏi của ta.Đức phật kengo lần thứ hai.Và hỏi tiếp.Thì tao hỏi con con biết hay không.Vì sao con trả lời con biết.Bạch thế tôn.Vì con biết rằng chắc chắn con sẽ chết nên công tác như thế.Con đã trả lời đúng câu hỏi của ta.Đức phật kengo lần thứ ba.Hỏi tí.Vì sao khi ta hỏi con không biết hay chăng.Con trả lời rằng không biết.Bạch thế tôn đều con biết chắc là con sẽ trễ.Nhưng chức vào lúc nào vào ban đêm hay ban ngày vào buổi sáng hay bất cứ khi nào.Con không thể đi.Nên con trả lời không biết.Đức phật trên gửi lần thứ tư.Con đã trả lời đúng câu hỏi của ta.Ngài dạy tiếng trung.Các người không hiểu ý câu nói của cô bé nên nổi giận.Với người không có tuệ nhãn họ đuôi mù.Chỉ người nào có tuệ nhãn mới thấy được điều này.Ngài nói kệ.Đời này thật mù quáng.Thích kẻ thích rõ ràng.Như chim thoát khỏi lưới.Chắc ít đi thiên giới.Cuối thời pháp.Cô bé chín quả dự lưu.Cô cầm vỏ thôi đi đến chỗ cha mình ông đang ngồi ngủ bên khung cửi.Không biết cha đang ngủ.Cô đưa võ thôi vào.Võ thuật chạm nhầm đầu khung cửi gây nên tiếng động.Choco tròn gì.Tiếp tục kéo gửi.Đầu khung dây mạng vào ngực cô bé.Cô nhã cho chết.Sinh lên cõi trời đâu suất.Cha qua giật mình.Thấy con gái mình nằm xuống sườn.Đầm áo dài đã chết.Ông kinh hoàng than khóc.Không có ai cứu khổ cho ta.Ông đi đến chủ tịch.Kể lại mọi việc và nói.Bạch thế tôn.Xin cứu con.Đức phật an ủi.Nhớ ưu sầu.Đầy thiện nam tử.Trong vòng luân hồi vô tận.Người đã từng khóc con nước mắt nhiều hơn nước bốn bể.Đức phật nói về vòng luân hồi vô tận.Người thợ dệt nghe xong.Bớt đau buồn.Sinh vật được xuất gia.Ông làm tròn bổn phận của một tu sĩ.Và chẳng bao lâu chứng quả a la hán.Đó.Là kể những chuyện đối với người thế gian.Tên những vị xuất gia trong giáo pháp của phật.Thực dưỡng quan tâm tới.Không để cho bất cứ ai bị thiệt thòi.Chẳng hạn như một người ngoại đạo bà la môn.Muốn xuất gia nhưng bị từ chối vì trong hàng đệ tử của ngài.Không ai có khả năng đón nhận.Phật thấy được tâm ý của người đó.Và biết rằng.Người này nếu xuất già sẽ chiến thắng cả.Phượt liền dùng phương tiện cướp nhất ngay chứ không bỏ sót.Câu chuyện sau đây được trích trong phẩm hiền trí.Chồng tích truyện pháp cú.Trước khi trở thành sa môn.Zaha là một bà la môn nghèo ở xã gì.Quyết định đi tu.Anh đến tịnh xá.Làm đủ cách diệt.Cắt cỏ quét phòng.Cách nước rửa.Các tỉnh theo đối xử với anh rất tử tế nhưng không chịu nhận anh giàu thanh đoàn.Kết quả là anh ngày càng ốm đi.Bột sánh đoạn.Thế tuần quan sát thế gian.Thấy người bà-la-môn có thể chứng quả a la hán.Ngày giả vờ vào anh tịnh xá.Đến chỗ bà la môn hỏi.Bà la môn.Anh làm gì ở đi.Bạch thế tôn.Con làm mọi việc lớn nhỏ cho các tùy theo.Anh có được đối xử tử tế không.Bạch thế tôn có con được ăn thức ăn đầy đủ nhưng quý thầy không cho con xuất gia.Vật liệu chống hợp các tia theo hỏi.Đầy chắc gì kêu.Có ai giữ một việc làm nào của bà la môn kia không.Chỉnh lão xá-lợi-phất thưa.Bạch thế tôn.Khi còn thích thật ở thành dương xá.Anh ta cũng cho con một muỗng đầy thức ăn của chính anh ta.Còn nhớ rõ nghĩa cử đó.Này xá-lợi-phất.Một người đã làm một việc như thế.Không xứng đáng thoát khỏi phiền não sao.Thư điên.Con sẽ thu nhận anh ta giàu tăng đoàn.Sau khi gia nhập tăng trưởng.Anh ta được một chỗ ngồi trong chai đường ở vòng ngoài.Cháu và những thức ăn khác lâu ngày khiến anh cũng phát chán.Trưởng lão xá-lợi-phất cho anh ta đi khất thực chung.Thường xuyên tranh nhất.Chỉ giáo.Cần phải làm điều này.Không nên làm điều nọ.Gì theo cung kính tuân theo.Hành đúng như lời dạy.Đến nỗi chỉ trồng ít ngày chứng a la hán.Trưởng lão cùng ông đến chỗ thế tôn đánh lễ và ngồi xuống.Sự đón tiếp thân thiện.Hỏi.Xá lợi phất.Đệ tử cung có dễ vậy không.Dân thế tôn.Thì dễ vậy.Bất cứ lỗi gì con chỉ thì không hề chống cháy.Xá lợi phất.Nếu ông có đệ tử nhưng tùy theo này ông sẽ nhận có bao nhiêu người.Con sẽ nhận hết bạch thế tôn.Các tỷ-kheo bàn tán trong phát đường.Trưởng lão xá-lợi-phất là người có lòng biết ơn.Một bà la môn nghèo chỉ cúng cho ông một muỗng thức ăn.Cũng biết ơn và cho xuất gia làm đệ tử.Lại nữa tôn giả ra ha.Người chịu khó nghe lời rằng nhé.Đã có được một gì thì kiêng những chỉ chạy.Bật nghe dị tàn bạo.Các tỷ-kheo.Đây không phải là lần đầu ra lợi tức tỏ lòng biết ơn.Trong một tiền kiếp.Ông ấy đã từng như thế.Giày đức phật kể chuyện bốn sang arenas như sau.Arina sita.Kể cường địch phải thảm bại.Ennoshita.Bắn súng rùa nước kosala.Người bất mãn quên mình.Cũng gì.Tùy theo tin tức theo hướng dẫn đúng tu hành.Giờ tôi tập phạm hạnh viết bàn đã đạt đến.Khi chín mùi nhân viên thời tiết.Sẽ cởi tháo hết mọi buộc rằng.Phật bảo tiếp.Thuở ấy.Trưởng lão xá-lợi-phất là con voi đơn độc.Đã tặng con bạch tượng con cho đám thợ mộc.Để đền ơn chữa chân đau.Giờ phật nhắc đến tôn giả cha ha.Các tỳ-kheo.Khi một tỷ theo được chỉ lỗi.Gì ý nên tuân thành dưới luật như zaha.Và khi bị khiển trách.Không nên bất bình.Lý đánh còn phải xem người khiển trách mình như người chỉ cho kho báu.Rồi ngài nói pháp cú.Nếu thấy bậc hiền trí.Chỉ lỗi và khiển trách.Nhưng chỉ chỗ chuông vàng.Hãy thân cận người trí.Thân cận người như vậy.Chị tốt hơn không xấu.Ngay cả kẻ ngoại đạo có biệt tài gõ đầu lưu.Biết người chết đó sinh vào cảnh giới nào.Chắc được nhiều người tin theo.Thế nhìn.Khi gặp phật.Anh ta đành chấp nhận cúi đầu làm đệ tử của phật.Để được phật chỉ dạy.Thật không để cho anh ta thiệt thòi.Mà nhờ đó.Anh tài chính đất khánh quả ngay trong giáo pháp của phật.Chồng tích truyện pháp cú.Tấm bài lemon cuối cùng có kể câu chuyện này.Thuở ấy.Tại thành dương xá có một người bà la môn tên valleysa.Có tài biết được người chết sanh về đâu.Ông cứ thiệt gửi lên chiếc đầu lâu rồi nói.Người có chiếc đầu lâu này đã bị loại địa ngục.Người kia đã quá kiếp làm súc sanh.Người này vào đường ngạ quỷ.Đầu lâu kia là của một người đã sang trở lại cõi người.Một nhóm người bà la môn uy tín.Chúng ta có thể dùng người này để chinh phục lòng tin mọi người.Áo khoác lên mình valleysa hai chiếc áo rộng màu đỏ.Đưa ông đi khắp vùng và loan báo.Người bà-la-môn positioning có thể cổ tròn đầu lâu người chết.Giờ biết người chết đã sanh ở cõi nào.Các bạn mau đến hỏi xem người thân của mình chết rồi đi đâu.Người ta kéo nhau đến.Người đưa mười đồng kẻ hai mươi₫.Bật cả trăm đồng vì túi tiền.Trời hỏi về số phận của những người thân đã chết của họ.Lang thang khắp người.một home đến thành sát gì.Họ ở lại gần tịnh xá kỳ duyên.Sau bữa ăn sáng.Thấy người người lũ lượt cầm hương qua các thứ đi nghe giảng pháp.Những người bà la môn liền hỏi.Các ông các bà đi đâu vậy.Đến tịnh xá nghe pháp.Nghe pháp thì được gì.Không có ai thương ông bạn tôi đi xa của chúng tôi đâu.Ông ấy mà gọi lên đầu lâu người chết là biết được người ấy tái sanh về đâu.Cách ông bà đến hỏi thăm về người thân của mình đi.Nhóm phật tử đi.Phong van visa ấy biết gì.Đâu có ai bằng được đức thế tôn.Bật bài la môn chảy.Không ai bằng vợ lisa.Hai bên tranh luận ôm xong.Cuối cùng giống thực tử bảo.Chúng ta hãy cùng nhau đi xem thử ông valleysa của các ông.Thầy đức thế tôn của chúng tôi ai hơn nhé.Họ kéo nhau đến tịnh xá.Đức phật biết hết chuyện nên cho lấy năm chiếc xe.Đặt thành một hàng.Sợ thứ nhất của một người đã bị loại địa ngục.Sợ thứ hai.Bị loại làm súc sanh.Sợ thứ ba.Giàu đổi người.Trò thứ tư sanh về cõi trời.Và sợ thứ năm của một gì đã đặt âm la hán.Khi mọi người đến nơi.Thử hỏi bên visa.Người ta nói ông có thể gõ chào chọn người chết.Già nói được người đó đã đi về cõi nào phải không.Dân.Vậy sợ này của ai.Đây là sợ một người đã bị gọi điện.Hai thai.Đức phật tam thánh tông.Hỏi về ba chiếc sổ kế tiếp.Y đều trả lời đúng.Sau mỗi câu trả lời đúng.Đức phật lại tám tháng.Cuối cùng.Ngày hỏi về chiếc xạ thứ năm.Sợ này của ai.Bank visa gửi lên đầu lâu rồi thú thật không biết người ấy đã sang về đâu.Đức phật nói.Van visa ông không biết ư.Tôi không con không biết.Ta biết.Venetia thỉnh cầu.Xin ngài hãy dạy cho con thuộc này.Ta không thể dạy cho một người không phải xa môn.Ông bà la môn nghĩ.Giải tao biết được nguyễn thuật này.Ta sẽ là một người số một trên toàn cõi ấn độ.Ai bảo những người bà la môn đồng bọn.Các bạn hãy đi tìm chỗ ở lại đâu đó vài ngày.Tôi định xuất gia làm sa môn.Y sinh xuất gia làm sa môn đệ tử phật.Và được gia nhập tăng đoàn.Các thầy tỳ kheo.Gọi là tôn giả valleysa.Đức phật chào cho thì tiền theo.Để mục thiền quán.Là ba mươi hai thứ cấu tạo nên thân.Ông phải lặp đi lặp lại cho thuộc những thứ này.Mới học kỹ thuật kia được.Thì theo lời phật dạy.Các người bà la môn thỉnh thoảng đến thăm trường hỏi.Ông học được nguyễn thuật chưa.Xin kết bạn đợi ít lưu tôi đang học đi.Vài ngày sau.Thì đất xa la hán.Khi những người bà la môn đến nữa.Thì nói.Đây các huynh đệ.Bây giờ tôi không thể học nó.Các thầy tùy theo nha chị bàn bến bạch phật.Bật hết ôm thì tùy theo này nói dối.Phạm tội giọng nữ.Mr báo.Này các tùy theo.Cứ nói thế.Ông ấy giờ đi biết hết đường sanh tử của chúng sanh.Ngài nói kệ.Ai hiểu rõ hoàn toàn.Sinh tử các chúng sanh.Không nhiễm theo bước vượt qua.Sáng suốt chùa giác ngộ.Ta gọi bà la môn.Với ai ngoài trời người.Cùng giới càng thác bà.Không biết chỗ thọ xanh.Lỗ tấn bật là hán.Ta gọi bà la môn.Chả thấy đức phật quả là từ bi.Không bỏ sót một chúng sanh nào có riêng dưới ngày.Đạo phật.Là đạo giải thoát sinh tử khổ đau.Ai đã sang trong giáo pháp của đức phật.Điều tận hưởng mùi vị của đạo pháp cả.Thật không chấp nhận một người khi đã xuất gia rồi.Mà không phấn đấu.Để đưa đến quả gì giải thoát.Cho nên trong thời phật còn tại thế.Bất cứ hiện nào phấn đấu tu hành cho được ngộ đạo và phật biết được.Ngày đều đến tận nơi chợ duyên trò chính tắc tháng quả liền.Chứ không bị thiệt thòi.Nghe kể đến một vị sorry nhỏ tuổi.Chính xác là bảy tuổi.Có tầm mong muốn giải quyết sinh tử ngay trong kiếp này.Youtube hành cố gắng hết sức trong công phu tu tập.Mà chưa chín đất.Thì phật vẫn dùng phương tiện.Nhất cho một cách trọn vẹn.Chẳng hạn như câu chuyện của sa-di hiền trí.Là một điển hình đáng khích lệ cho người xuất gia.Giấc ngủ trước sự việc xảy ra.Chồng kỳ thức tử.Đền chúa mong mỏi sẽ chín tháng quả.Và sự kiện đó.Làm cho không lĩnh vực mà cả các dị trời cũng quan tâm chăm sóc.Bảo vệ cho đến khi chú thành tựu đạo quả.Ngay trong buổi sáng hơn ý mới thôi.Lên bảy sorry pendeta muốn đi tu.Chú được mẹ sinh trưởng lão dẫn đến tịnh xá.Rồi được trưởng lão xá lợi.Cao tốc dạy thiền quán trên năm yếu tố đầu tiên của thân.Đồng thời chú cũng được thu nhận dầu tăng đoàn.Cha mẹ pendeta.Ở lại bảy ngày cúng dường trong tịnh xá rồi mới đi về.Ngày thứ tám.Trưởng lão vẫn chú chào làng.Trễ hơn các tùy theo.Gì trưởng lão còn phải đi qua anh thất tình sáo dọn dẹp.Viết tướng đổ đầy nước uống và nước rửa mặt.Sửa lại giường ghế cho đúng chỗ.Cũng như đồ đạc rất mến bừa bãi mất trật tự.Hình ảnh không muốn cho ngoại đạo vào tịnh xá có dịp chê bai.Hãy xem thấy thực của đệ tử ẩn sĩ cổ đàn kìa.Chú bé chưa biết cách đắp y ôm bác.Nên phải theo sát thủ.Sau khi đã được thầy chỉ dạy.Trên đường đi.Chú thím một chảy nước dẫn vào ruộng.Thắc mắc hỏi thì.Thì giải.Đó là dịch vô tri.Nhưng con người có thể điều khiển.Dưỡng chất đến bất cứ nơi nào theo ý muốn.Chuối lại băn khoăn.Phía sau con người có trí lại không kiểm soát.Điều phục tâm mình để chứng quả a la hán.Đi thêm một quãng nữa.Chú thấy người làm tên đang hư mũi tên và gậy trên lửa.Già nhiều mắt để uống thẳng.Chú lại hỏi thì giờ cũng băng băng.Sau những mũi tên vô tri có thể uống thẳng được bằng cách hơ lửa.Chồng thì con người có trí.Lại không thể kiểm soát.Giày điều phục tâm mình.Để đạt quả a la hán.Đi xa thêm một chút.Chú thấy thợ mộc đang đeo câm.Dành cho.Và những phần khác của bánh xe.Chú cũng thắc mắc y như trước.Nếu ta có thể lấy những mảnh gỗ vô tình này làm bánh xe.Chạy theo ý mình.Thì tại sao ta cũng có trí nhưng không đều phục tâm lý để đạt đến quả vị a-la-hán.Do đó.Chú thừa giấy trưởng lão sinh ngày nhận lại ipad của ngày.Ghi chú muốn trở về.Trưởng lão không cho phép mình tự nghĩ.Chú nhỏ sorry này mới vào tăng đoàn.Mà đã nói năng như thể ta là ông phật nhỏ hơn.Ngược lại.Ngày tùy thuận dựng lại ipad của mình.Giờ còn đưa chìa khóa thức.Vì sợ chú ở ngoài trời nguy hiểm.Chú cần dặn thì nếu mà ăn thức ăn gì cho chú.Chị xinh thứ chú ơi.Nếu giờ cùng đức của ngài không được.Thì sẽ nhờ công đức của chú.Chú sa di pendeta.Dân đời thì mở cửa thức vào tọa thiền quán về thân đều phục tâm lý.Nhảy đế thích bụng nói lên.Ngài hiểu chỗ mọi chuyện.Bạn muốn đến đó giúp đỡ nên ra lệnh.Tứ thiên vương.Hãy đuổi chim đang làm tổ trong vườn tịnh xá và gác bốn.Thần mặt trăng.Hãy giữ mặt trăng lại.Thần mặt trời hãy giữ mặt trời lại.Rồi để thích hiện hình người.Đi đến chỗ treo sợi dây mở và đóng cửa.Đỉnh cát.Không một tiếng động đầu trong tịnh xá trừ tiếng lá rơi.Tâm chú sa gian tĩnh.Và chỉ trong khoảng bữa ăn.Chú điều phục được tâm lý và chín tam quả.Trong lúc đó.Trưởng lão đến nhà thí chủ.Ngài biết rõ là thích kín bến ngày để cất thực.Họ dần thức ăn đúng món chú sa di tích.Giải sinh ngày thực sông sẽ mang thức ăn về cho sorry.Trưởng lão nghĩ đệ tử mình chắc đói lắm.Nên độ xong rồi dàn về tịnh xá.Sáng sớm.Thế tôn dùng điểm tâm xong đến tỉnh xá.Nhảy thấy hết diễn biến về sorry pendeta.Và cũng biết là chú sẽ chứng a la hán trước bữa ăn.Như thế.Nếu trưởng lão về đến tịnh xá đưa thức ăn.Sẽ gây trở ngại trong lúc chú đang thiền quán.Gì vậy thế tôn đến chờ trưởng lão tại thích.Và hỏi ngày bốn câu.Xá lợi.Ông mang gì thế.Bạch thế tôn thức ăn.Thức ăn mang lại cái gì.Bạch thế tôn cảm thọ.Thảm họa mang lại cái gì.Xác chết bạch thế tôn.Xác suất mang lại cái gì.Bạch tuyết thương suốt.Ý nghĩa như thế này.Một người đói được ăn.Thức ăn sẽ làm hết đói và mang thọ là.Từ thọ lạc.Hình sẽ đẹp.Chú thiên.Đền nói rằng từ thọ xuân sắc.Được xách thân như thế.Người đó xanh tam quan hỷ.Do đó khi ngồi hoặc nằm.Đều được giúp quan hệ.Trong thời gian bốn câu hỏi và đáp liên tục.Thì chú sa di chứng a la hán.Cùng các thần thông.Thế từ lúc đó mới bảo trưởng lão.Đưa thức ăn cho sorry.Trưởng lão dân lệnh đến thức gõ cửa.Chú bước trà bình lấy bình bát để qua một bên.Trần quạt lá cỏ quạt cho trưởng lão.Được thầy bảo ăn chú mới ăn.Thế là chú bé bảy tuổi đã là sa-môn vào ngày thứ tám.Như một bông huệ nữ tươi mát.Ngồi xuống thực hành các cách quán chiếu tự tâm.Rồi thọc.Chữa trà tức bát xong.Hai vị thần trả tự do cho mặt trời và mặt trăng.Tứ thiên vương thôi không rác bốn mươi.Để thích cũng như các cửa.Và mặt trời đang giữa trưa bỗng làm mứt.Tích truyện pháp cú.Cẩm hiền trí.Nhưng đối với những gì xuất gia tu hành lịch là.Nghĩa là chỉ giảng kinh thuyết pháp.Bà không lo tube.Để thực chứng và tận hưởng pháp là.Lực kéo dùng phương tiện vãi.Ân tình nhắc nhở.Để vững chắc đệ tử đi giàu trung đạo.Như trường hợp australia.Là một vị trưởng lão pháp sư thông cả tam tạng kinh điển.Nhưng chưa dứt hết lòng.Bật trong giáo pháp của phật.Tập cũng chiều dắt cho mà thành đạo quả một cách lạ lùng.Trưởng lão coppola.Thông thụ tam tạng trong thời đại của bảy đức phật.Là người tuyên đọc giáo lý cho một nhóm năm trăm tỷ theo.Một ngày nọ.Tiếp tục vũ thành.Nếu có dịp.Ta sẽ khuyến khích trưởng lão này.Chấm dứt lực.Và từ đó.Mỗi khi tôn giả đến bên thế tôn ngài thường gọi.Hãy đến đây.Bột thì là trống.Vật.Chào ông fujira chủng.Ngồi xuống palmeiras uống.Hãy đi.Perilla giống.Vào thi trưởng lão cha đi ngày còn nói theo.Perilla chống đã đi.Trưởng lão kosala tự nghĩ.Tà thông thuộc tam tạng và đọc suốt chú giải.Ta là dấu thọ của nam châm tùy theo.mười tám hội dũng.Vậy mà đức thế tôn luôn luôn gọi ta là potala dũng.Chắc chắn gì ta chưa phát triển chánh định nên ngày gọi ta như vậy.Chất kích động.Trưởng lão quyết định giáo trình thiền định.Chiều hôm ấy ngày sắp xếp ipad.Vào vào trực túi.Đi lĩnh trong thành người nghe kinh.Cách tỉa kêu đang tụng kinh không để ý đó là thầy của mình.Bột thì là đi được một quãng đường một trăm hai mươi dặm.Cuối cùng đến khu rừng có ba mươi vị tùy theo đang ẩn cư.Đến đời.Ngày chào chị trưởng chúng và nói.Bạch trưởng lão.Xin hãy chỉ giáo cho tôi.Tôn giả.Ngài là giảng sư.Chúng tôi còn phải học ở dưới này.Sao ngài nói thế.Thưa ngài.Xin đừng từ chối hãy chỉ dạy tôi.Thạch cha.Tất cả các tỉnh theo này đều chứng quả a la hán.Chị trưởng lão đệ nhất nghĩ thầm.Dịp chị theo này.Gì học chồng chắc sẽ cao ngạo.Ra gì thế.Deborah sang vị trí thứ hai.Người thứ hai lại đưa xuống cho người thứ ba.Và cứ thế.Họ đấy cô thì là đến người trẻ nhất trong nhóm.Một chú sa di bảy tuổi đang ngồi giá.Như thế chiều khí của cô thì là đã giảm rất nhiều.Perilla đến bên chú sorry.Chắp tay cùng kín.Đại.Xin chỉ giáo cho tôi.Giáo sư.Ngài nói gì thế.Ngày hơn tôi về tuổi tác và học vấn.Tôi cần phải học mấy ngày.Đại.Xin đừng từ chối hãy chỉ dạy cho tôi.Thư tôn giả nếu ngày kiêng những tôi sẽ chỉ cho.Tôi sẽ kiêng những nếu ngày bảo tôi nhảy vào lửa tôi cũng nhảy.Chú sa di chỉ một cái ao cách đó không xa.Bảo polly.Ngày hãy xuống ao.Để cải giáo.Chú biết rằng potala mặc y đẹp đắt giá.Nói thử như vậy để xem potala có rễ dài không.Vừa nói xong.Perilla đã nhảy xuống ao.Áo ướt sũng.Chú xài gì kêu lên.Hãy đến đây.Lập tức.Bột thì là nêu lên.Giày đến gần chú.Chú bảo.Này tôn giả giả sử ở đây có một cái hang dưới sáu cửa một con tắc kè chui vào hang.Người nào muốn bắt nó phải biết năm cửa hàng.Chưa lại một cửa là sẽ tóm được tắc kè.Như thế.Nhảy lên đóng hết năm căn và tập trung vào ý cân.Dưới một người thông minh như potala.Câu nói của chú sorry.Đã soi sáng vấn đề.Như thế đã đủ.Đại.Attila tập trung tư tưởng.Quan sát thân mình.Và bắt đầu thiền định.Đức phật ở cách xa một trăm hai mươi dặm.Biết rằng tôn giả sẽ trở nên bực đại trí tuệ.Nhảy quá hiện trước tôn giả nói kệ.Tu thiền trí tuệ xanh.Bỏ tiền.Trí tuệ việt.Beat con đường hai ngả.Đưa đến hữu.Hi hữu.Hãy tự mình nỗ lực.Kiếm trí tuệ tăng trưởng.Dê xồm.Bột thì là đắt quả a la hán.Sự kiên nhẫn trà hạ thấp mình để học hỏi của vị pháp sư trưởng lão này thật đáng nói.Ngày biết mình vị phật vỡ.Đừng tỏ ra hữu thiện mà thích lòng tôi học.Không câu nệ người chỉ dạy mình là thế nào.Trần.Là chị đó đã thể nhập được đào hoa mà thôi.Nói tóm lại.Khi phật còn tại thế.Bất cứ chúng sanh nào biết đến.Sống trong giáo đoàn của phật.Dù người đó trong hoàn cảnh nào.Cũng đều được phật giáo quá.Đem lại sự lợi ích thiết thực là chứng đất thành quả như nhau.Tùy theo năng lực nhận thức và tu tập của mình.Thậm chí có kẻ hồ đồ hay có ác tâm hải vực hai phía bán từ.Nhưng chỉ cần một tâm niệm hướng thiện thôi.Phật cũng cho vào đạo ngày một cách xứng đáng.Chờ đến ngày nay.Chúng ta sống chết và phật hơn hai mươi lăm thế kỷ.Xong nếu ai thấy được phật tánh của chính mình.Là tỉnh giác ngộ sẵn có bà súng trọn vẹn.Thì duyên lành đó làm x để thành phật quả sau này.Thế thì người ở thời mạt pháp.Cũng đâu có gì là thiệt thòi đâu.Đèn pin.Nếu ai chỉ cần gặp mặt một lần trong đời.Hãy đều là duyên hi hữu. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com