Giá Có Người Hỏi Rằng ‘em ổn Không’ _ Radio Tình Yêu

giá có người hỏi rằng ‘em ổn không’ _ radio tình yêu
Nhiều khi tôi nghĩ giá như bây giờ có ai đó hỏi tôi lâu nay.Em sống thế nào.Tôi sẽ ôm chặt bờ vai họ hoài lên nức nở như đứa trẻ bị lạc đường.mười phút lẻ em chưa từng ổn.Nếu có là em giả vờ đi đường thay bằng lòng thôi.Từ thể được khóc một lần.Cho tôi cho những điều tưởng chừng đã mời nhạc từ rất lâu.Bất chợt lại thành lên từng vết xước đậm sâu.Gói thuốc mỗi khi tôi bền hay sai.Tôi thề một lần lý trí cho phép con tim mình mỏi mệt vừa đủ yếu mềm để có thể đưa đôi tay gầy guộc ra.Cổ phiếu vào người khác.Đến một lần thôi nghe ai đó nói với mình rằng.Anh ở đây.Có những lúc.Nhiều đêm say.Câu nói đó.Chính là tất cả những gì tôi hi vọng.Tôi của đêm nay đã dừng xa trên núi cũ.Những pha trong mưa khuya.Mình cũng thế thôi như ngọn đèn tường.Giá lạnh hắt hiu.Nước mắt nhìn khoảng nên không viết trên túi.Today thầy cố gắng thế nào cũng không tìm được vì sao của năm trước.Dòng bão tràn về cha bất nguồn sáng nhỏ nhoi ấy mất rồi.Cái đó của lướt qua tôi rất vội.Từ từ khỏi ở xa.Chắc cũng đang mưa.Nhưng chị đêm nay thôi ngày mai khi vẫn dương ánh nóng bừng lên phía cuối trên face.Tôi lại thức nhất mỉm cười với chính mình trong gương đẹp kiêu kỳ đang bướm.Bữa nào hết tôi tin sau cơn mưa bầu trời luôn luôn rực rỡ và đẹp nhất cuộc sống tích cực.Trương thị thành không dành cho bản ngã của tôi quá nhiều thời gian .Dễ thương không.Tôi giận mình những điều không dễ lãng quên thì phải tập rừng của em tức quá lưng chừng chứ quên và nhớ.Cũng có đôi lúc bình thản đến lạ thường cho nhiều khi lại trỗi dậy quần áo đến thở cũng thấy.Tôi đã tập dùng quen với những ngày có nắng.Tất cả ngược xuôi giữa dòng đời.Bóng đầu tiên hẳn mất vài chai khi vô tình bắt gặp một bóng ma.Nữ muốn quay đi vì chẳng biết phải đối mặt thế nào.Đừng muốn bước đến thật gần cho nỗi nhớ kia.Thôi cùng thảo bóng chat nơi lồng ngực.Tôi đang tập rừng của anh có những ngày có mưa.Mệt nhoài với những cảm giác cô đơn bữa vậy.Mà không cách nào trốn chạy được.Tiếng mưa rơi giục giã quận tắt đối về làm tiến lòng tôi chùng xuống.Có một khoảng lặng cơ sở trong đây mắc bước vào.Tôi đã tập quen với những thầy chùa nắng hay mưa thì lựa chọn duy nhất vẫn là được dùng tất cả sức lực vào.Vịt được giá trị của thành công được minh chứng bằng những dãy số hữu hình.Tổng sắc màu của tâm hồn thì mỗi ngày thêm đông đặt lại.Trưởng thành chính là lúc người ta sẽ thôi yêu bầu trời.Chỉ vì một người từng nói thích màu xanh.Mà người ta sẽ chỉ yêu những điều cho chính bản thân họ thích.Và cái giá của trưởng thành là đánh mất ngọn lửa hùng nhiên tính rực tuổi hai mươi.Cũng không thể nào tìm lại được như vị nồng nàn năm hai mươi lăm tuổi.Sao nhiều lần trước ngã rẽ phải từ phố về mình làm con người hóa ra âm trầm.Thinh lặng.Nhưng có lẽ quy luật khắc nghiệt nhất của thời trang là trí xói mòn mà không xóa.Phật dạy là vẫn chưa đủ đâu để những nỗi buồn xưa tôi hiện hữu trong lòng.Với tôi hồi ức là một vấn đề rất đáng trân trọng.Không cần thiết phải quay lưng chưa bỏ dù đã từng rất tuyệt vời.Hai chưa đủ xinh tươi.Nếu có một phép màu thì tôi vẫn muốn chọn cho mình sống một cuộc đời lắm chông chênh như thế .Nhưng sẽ yêu ai bạn thân nhiều hơn để ít đi những lần như đem theo.Vì nhớ tôi ngày cũ bà lắm lem ướt nè.Bên chị vẫn mưa.Bên anh nắng rồi à.Bên em thì vẫn mưa.Anh thương ai rồi à.Cổng em.Thì vẫn chưa.Bạn vừa lắng nghe chương trình love letter được thể hiện qua giọng đọc hà diễm và nhóm sản xuất natri được.Phát trực tuyến trên chuyên trang blog radio chấm viettel và đồng thời phát đạt càng youtube.com.Blog radio.Nếu bạn có những ý kiến đóng góp xin gửi về địa chỉ email.Phát video a còng vnexpress.vn.Hoặc truy cập vào facebook.Facebook.com.Chỉ tiêu đất ở.Để kết nối của việt nam sản xuất.Xin mời bạn truy cập vào kênh youtube.com sự để theo dõi thêm nhiều chương trình hấp dẫn.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com