Gieo Nhân Gặt Quả Ác Giả Ác Báo Chuyện Phật Giáo Đêm Khuya Hay Nhất - Chánh Pháp Như Lai

gieo nhân gặt quả   Ác giả Ác báo  chuyện phật giáo Đêm khuya  hay nhất - chánh pháp như lai
Anh long ngụ tại ấp bốn xã vĩnh lộc a.Huyện bình chánh.Sinh sống bằng nghề lưới cá.Mỗi ngày anh bắt được rất nhiều cá.Và bán được khá tiền.Anh có một vợ và hai con.Vợ anh hàng ngày ra chợ bán cá cho anh bắt.Có thể mua thêm các của người khác để bán.Hai con anh.Đứa lớn mười hai tuổi đứa nhỏ chín tuổi hiện còn đi học.Mặc dù cả hai vợ chồng đều làm ra tiền.Nhưng cuộc sống gia đình cũng không khá lắm.Vợ anh thường xuyên đau ốm.Với chứng bệnh suy tim.Thỉnh thoảng phải vào bệnh viện cấp cứu.Hai đứa con thì em.Ốm yếu.Vài chậm phát triển.Mặc dù đã chữa trị bồi bổ rất nhiều.Nhưng chúng cũng không khá hơn.Riêng anh thì mắc chứng bệnh say xỉn.Hàng ngày.Chiều đến là đi nhậu với bạn.Học rủ bạn về nhà nhậu.Tuyệt đỉnh tuổi mới nghỉ.Vợ khuyên anh không nghe.Lại còn kiếm chuyện la mắng.Vợ chồng thường xuyên lớn tiếng với nhau.Gia đình sống không được hạnh phúc.Một hôm.Như mọi ngày .Anh văn nước trong một cái ao sâu hơn haim.Vài giờ đồng hồ sau.Cá mắc lưới khá nhiều.Anh ngồi trên chiếc xuồng nhỏ hát chèo ra giữa ô.Để vợ bắt cá voi làng trình chiếc xuồng.Dòng máy mì cưới xuống gỡ cá trồng lưới.Anh bị mất thăng bằng lộn nhào xuống đâu.Người mắc vào lưới.Anh càng cựa quậy có thoát ra khỏi thì lưới càng quấn chặt.Cuối cùng anh phải bị chết giống như những con cá mà lưới bắc hàng ngày.Duyên-lãng được tin.Kéo nhau đến tìm.Nhìn cảnh anh bị lưới quấn chết dưới lòng ao.Ai cũng thương xót.Và thấy rõ nhưng quả hiện tại.Câu chuyện người thợ săn tàn nhẫn.Một buổi sáng.Thợ săn coca vào rừng với cung tên và bầy chó săn.Anh ta đi từ nhà vào rừng.Vừa đến vì rừng.Thì gặp một vị sư từ trong rừng đi ra làng để khất thực.Không mai buổi sáng hôm đó.Anh thợ săn không tìm được con mồi nào.Anh nghĩ là vì gặp vì sư nên mới bị xui xẻo như vậy.Buổi trưa trên đường trở về nhà.Anh thợ săn lại gặp vì sư hồi sáng đang đi về tịnh xá của mình trong cánh rừng.Anh thợ săn tức giận.Dù chó cắn bị sưng.Ngày quảng quá vội trèo lên cây.Bảy chỗ về quần dưới gốc .Thợ săn cây cứu nói với lên.Đừng tưởng thoát khỏi nanh vuốt của tao nhé.Rồi hắn lấy cây đâm vào chân bị sưng.Ngày văn sinh nhưng hắn mặc kệ.Cứ đầm hot nhất này rồi nhắc kia.Nhảy kéo chừng đó lên.Và thò chân kia xuống.Thắng lợi đầm tím.Ngày lễ kéo chân kỳ lân.Ngày quá đau nhức như thể ngồi trên ngọn giáo.Đến nỗi không còn chú ý đến chuyện gì hết.Y ngoài rơi xuống.Mà ngày chẳng hay.Vài chiếc đi chụp xuống đầu thợ săn trùm đến chân.Bầy chó tưởng là vị sư rớt trên cây xuống.Chú mèo lại cắn anh thợ săn cho đến chết.Lúc ấy vì sư bẻ một cành cây khô ném xa.Thấy bị sư.Chú mới biết là mình đã cắn chủ của mình chứ.Liền công lưng chạy vào rừng.Vì sự bức an.Khi thấy anh thợ săn mất mạng vì chiếc y của mình.Ngày trở về kể đầu đuôi câu chuyện cho phật nghe.Và hỏi phật mình vô tội thầy có tội.Còn là tu sĩ hay không.Đức phật trả lời.Thịt heo.Sự vô tội của ông vẫn nguyên vẹn.Ông vẫn là một tu sĩ.Người nào xúc phạm đến người vô tội.Sẽ bị quả báo đau khổ.Câu chuyện người đồ thị giết heo.Khung gia sinh sống bằng nghề mỗi lợn trong suốt năm mươi lăm năm.Và được mệnh danh là thay đồ tỉnh dạng dài kinh nghiệm.Thoáng nhìn qua con heo là ông biết ngay nó khoảng bao nhiêu ký.Mắc bệnh hay khỏe mạnh.Thịt nạc nhiều hay thịt mỡ nhiều vân.Ông dành một khoảng đất trống khá rộng phía sau nhà.Râu trắng cận thận.Thả heo vào đó và nuôi chúng bằng đủ loại thức ăn.Trại cải chất thải của con người.Khi nào muốn giết lợn.Ong buộc chặt con heo vào một cột trụ.Dùng một khúc cây vuốt nó cho da thịt phồng lên và mềm da.Sau đó ông banh miệng heo.Nhấp vào đó một cái nêm.Vào đổ nước sôi vào.Nước sôi sẽ vào bụng heo.Nhấn vào ruột non.Ruột già.Làm lỏng phân.Và tổng các chất cặn bã theo đường hậu môn ra ngoài.Bao lâu nước thải còn đủ.Là ông cổ tiếp tục đổ nước sôi vào miệng heo.Làm như vậy cho đến khi nào nước trong bụng heo thải ra trong sạch mới thôi.Phần nước sôi còn lại.Ông đem đổi trên lưng heo.Chữa bỏng hết lớp và đèn đuôi.Rồi dùng một bó đuốc thôi cháy hết lòng.Cách đầu.Lấy máu xét hấp thần heo.Sau đó hoài nó trên lửa cho thật chứ.Rồi cùng vợ con ngồi lại bên nhau đánh chén.Nếu thật còn thừa thì ông đem ra chợ bán.Ông sinh sống như vậy trong suốt năm mươi lăm năm.Mà không hề thân thiện hay quà cáp cho ai chúc gì.Ngay cả đức phật ở tại một tịnh xá gần làng.Mà ông cũng không bao giờ lùi tới.Thầy cúng dường ngày một phút dầu.Một cành hoa.Ông sống keo kiệt lầm lỗi.Chỉ biết đến vợ con và gia đình mình.Rồi một hôm ông bị căn bệnh hiểm nghèo đến.Giày vò hành hạ ông cả ngày lẫn đêm.Ông chỉ cầu mong sao cho sớm chút hơi thở cuối cùng.Nhưng không.Hồng đào đức vòng quậy.Và lưỡi giữ quần phần hưng hợp trước mắt.Ông cảm thấy đầu óc bị quay cùng với những tiếng kêu là tất thành ăn f.Tay chân tê buốt như bị trói chặt.Ruột gan nóng rát như bị thiêu đốt.Và đứt ra từng đoạn.Ông răng lộn vật vả tru tréo.Rồi bỗng dưng ông trùm vậy trần mắt nhe răng.Gầm gừ.Chất nuốt như con heo và bò đi lẩm nhẩm xiêu vẹo cất nhà.Chúc chúc.Ông lại húc đầu vào tường.Và kêu lên thay thế như tiếng heo sắp thử.Người nhà cố giữ ông đầu.Kẻ thì bịt miệng.Người thì cộc tay chân.Và biết giờ trong ông giống như một con heo bị trói nằm trên sàn.Vừa thương vừa sợ.Vừa cảm thấy tội nghiệp cho cha ông của mình.Con cháu trong nhà luôn xuyên túc trực.Đóng cửa cài then.Căn phòng ghi âm.Để cho ông được tự do bỏ tới bò nuôi trong nhà.Và mặt sắt dầm cầu chu chéo.Đến ngày thứ bảy ông lăn đùng ra chết.Và bị đọa vào địa ngục a tỳ.Một số sa môn trên đường phép thuật.Ngày ngày đi ngang qua nhà cuda.Thấy cường ngọc ánh.Nhìn trong nhà thì ồn ào với tiếng heo kêu eng éc.Bèn đến gặp đức thế tôn và thưa rằng.Bạch thấy tôm.Trong bảy ngày qua.Cửa ngõ căn nhà của đồ thị cunda đóng kín mít.Nhưng trong nhà họ vẫn tiếp tục mổ heo.Chắc ông già sắp mở tiệc lớn.Bạch thấy tôm.Ship bao nhiêu heo đã bị giết chết.Rõ ràng là ông ta không có một chút thiện tâm nhân ái gì cả.Chưa thấy ai dã man tàn ác vào mỹ.Này các tỷ-kheo.Đức thế tôn nữ.Nhân nào thì gặt quả nấy.Sự trừng phạt nào cũng phù hợp với hành động quá khứ của mọi người.Ngay khi còn sống.Cùng đà cũng đã bị thiêu đốt bởi ngọn lửa hung tàn của nghiệp lực.Do vậy mà ông phải bỏ tới bò lui xiêu xiêu vẹo.Té lên té xuống.Và gầm gừ trên diễn giống như heo trong bảy ngày liền.Hôm nay.Ông ấy giã từ dương thấy.Thì lại bị đọa vào địa ngục a tỳ.Bạch thấy tôm.Cách xào mồng nổi.Cung đàn đã bị đau khổ ở đời này.Thì tái sinh ở nơi khác cũng bị đau khổ nữa sao.Đúng vậy.Này các tỷ-kheo.Những ai buông luôn phóng giật.Tiêu diệt ác tâm.Tu sĩ hay cư sĩ.Cũng bị điên linh khốn khổ ở hai nơi như nhau.Ngày độc kỳ.Nay buồn đời sao buồn làm ác hay đời buồn.Thắng u buồn càng trà.Thấy ác nghiệp mình luôn.Câu chuyện cò và cua.Một hôm.Phật thuyết pháp chùa vua bình sa vương.Asus.Và một số trẻ em trong hoàng cung.Ngài nói.Dùng mưu mô xảo trá để mua đồ một việc gì.Không bao giờ thành công.Ác quỷ.Bảo tàng.Chị đem lại kết quả thảm khốc.Hôm nay.Ta sẽ kể câu chuyện đã xảy ra hàng ngàn kiếp trước.Câu chuyện về con cò con cua.Và những con cá.Chồng một tiền thân xưa kia.Ta là một vị thần ở cổ đại thụ.Cú đại thụ mọc trên một khoảng đất.Hai bên có hai cái đầm.Một cái nhỏ xấu.Một cái lớn chồng rất ngoạn mục.Chồng cái đầm nhỏ có rất nhiều cá.Đầm lớn sen mọc che kín mặt nước.Gặp mười lăm.Trời làm tiêu khô hạn hán.Đầm nhỏ nước cạn gần.Trái dậy cái đầm lớn có xen phủ không bị cạn.Nước lúc nào cũng mát trời.Tình cờ một con cò đi ngang qua đó.Nhìn thấy trong đầm nhỏ cái nhiều vô kỵ.Nó đứng lại có một chân lên suy nghĩ.Cá nhiều thế này.Tuyệt quá.Những giống này lạnh lắm đụng vào chúng sẽ lỗi bằng hết.Vì tức đã bắt được con nào.Tao không nền kinh đô.Phải lập mưu mà chỉ rừng.Nhưng nghĩ cũng ái ngại cho chúng.Chen chúc nhau trong bụng nóng.Nếu trúng được sang nằm bên kia.Chúng được vẫy vùng.Thì sung sướng lắm.Trung đẳng cá.Có một con thấy cò dáng điệu kỳ khôi.Có một giò đứng hàng giờ không nhấc.Như một tu sĩ quán thiền nhập định.Để hỏi.Tùng chắc có điều gì thắc mắc.Mà trầm tư mặc tưởng lâu thế.Đúng thế em à.Nhìn thấy các em.Anh không hỏi mỗi lần.Nghĩ thân phận của các em anh rất lo phải ngày.Tại sao tôm ông nói lo phải ngại cho chúng em.Còn nói.Cách em không thấy sao.Nước bạn đã nhiều.Nếu trời cứ nắng như thế này.Chẳng mấy mà.Nước càng hết.Lúc đó khách em sẽ ra sao.Chắc em không nghĩ đến điều đó à.Chắc em sẽ chết khô hết.Nghỉ thế.Lên tà không cầm nổi nước mắt.Đàn cá nghe câu nói.Quảng cải lương đứng khấu đầu trước vì cứu tin năn nỉ.Tôm ông ơi.Tuồng có mùi trước gì tới độ.Giúp chúng em thoát khỏi cảnh hiểm nghèo này không.Tôi làm bộ nét mặt rầu rầu và đứng suy nghĩ một chút.Rồi chậm rãi nói.Anh suy nghĩ đã nhiều.Chỉ có một cái rất hay.Có thể cứu các em trong tình trạng nguyên ngập nè.Cảng cái càng lớn nhau đắng cay.Cúng ngày rõ.Còn nói.Ở gần đây có một cái đầm tuyệt.Rộng lớn hơn cái này rất nhiều.Danh mục vũ đầm.Nước gì thấy không bao giờ cần.Các em di cư sang ở bên đó.Anh lý mọi góc từng em một chuyển sang.Chỉ có cách đó mới có thể thoát được cảnh hiểm nghèo thật phần nguyên nhập.Đàn cá nhiệt liệt hoan hô trắng thượng.Bỗng có một con cua la lớn.Thực từ thổi lòng mẹ tôi ra đến giờ.Chưa bao giờ thấy có chuyện thì thôi như thế này.Đang cãi nhau nhau lên chất vấn con cua.Chú mày là cái gì lại làm sao.Qua trả lời.Từ khai thiên lập địa đến giờ.Có thể nào coi thứ hai bọn cá qua chúng mình.Chỉ khi nào nó đối nó mới mò mẫm hỏi thăm anh em mình.Gọi làm cho bộ nhưng đức nghỉ hè.Thiên tài.Chú cuội.Lời nói của chú thất đức tội quá.Chú mèo mắc sự nghi kỵ để cả bọn này chết thảm chết nhục hay sao.Anh chỉ tâm niệm.Cứu làm sao cứu được cách em trong lúc này.Là anh sung sướng.Anh không có tài tâm ác ý nào cả.Quay về đàn cá cỏ non.Lòng anh trong trắng các em không nên nghi kỵ phụ lòng.Muối rõ hư thực.Hãy chỉ định một em.Ảnh búp trà bên kia chơi ít lâu cho anh lại vất về.Em đó sẽ tường thuật lại.Các em sẽ rõ đời của anh nói việc anh làm có đúng không.Đàn cá tán thưởng ý kiến đó.Đề cử một chút cái vào.Tìm nhà.Chú là chú này không ngoan cứ đi công cán để thăm dò đường đi.Clip mổ gấp chú cá xanh nằm bên kia thả xuống.Chú cá và tha hồ tung tăng vùng vẫy thỏa thi.Khi ủy viên công cán trở về với đồng bọn.Nó ca ngợi cò hết lời.Tường thuật đầm bên kia thật là bồng lai tiên cảnh.Tất cả đàn cá nghe nói thích quá.Khi tôm còn là vị cứu tinh.Ngầu ngầu sinh cổ hoan hỉ.Chuyển vận di cư sang hai bên đó.Còn nói.Anh xin hết lòng phục vụ các em.Anh sẽ chuyển các em sang rừng.Chú cá dài được cầu mắc mỏ đi tiền phong.Lần này.Có đèn chú cá giờ sang đầm sen đâu.Có đem chú đặt lên trên chảnh ba của cây cổ thụ.Trị hết thịt ăn.Còn xương vứt xuống dưới gốc cây.Ăn thịt cá sông.Có quay về đàn cá.Nào.Em nào muốn đi với anh ngay bây giờ.Tất cả cảng cá nóng lòng muốn biết cảnh non bằng tranh nhau đi.Có tha hồ lựa chọn con nào vừa mắt đem đi ăn cho thỏa thích.Dần dần cả đàn cá con lớn con nhỏ con già con trẻ được định cư vào bụng.Tất cả.Đầm chỉ còn sót lại một con cua.Cô vẫn thắc mắc nghi ngờ sự mang cá thủ đoạn của cò.Nó nhỉ.Cảm nghĩ quá đàn cá được sang bên kia đầm sen thật là vô lý.Không thiếu cả đàn cái lũ trôi hết vào bụng còi giang hùng.Ở đây đức hẹp nước cạn.Ta cũng cần phải di chuyển đi nơi khác.Nhưng có đi xa cũng phải tính toán kỹ càng.Phòng trọ có minh tâm phạm.Tao phải có cách đối phó kịp thời.Mình mệt quá.Thì nó cũng khó bảo toàn được tính mạng.Có lẽ gần qua vội vã mang trứng.Bây giờ đến lượt chú mày.Anh được chúng mày sang bên đó.Câu hỏi.Thế anh đưa em sang bằng cách nào.Có nói.Ô hay.Thì cũng như các em khác.Ảnh gốc và mỏ.Chữa bằng cách nào nữa.Cô nói.Em nghĩ như thế không được anh ạ.Cái áo bộ của em nó cứ nhất mà trơn lắm.Ảnh vứt em sẽ bị tuột.Nếu anh cho em bắn vào cổ của anh.Em cố lựa không để cho anh đau đâu.Như thế có lẽ bảo đảm hơn chắc chắn hơn.Có nghe nói có lý gật đầu ưng thuận.Cỏ đêm qua đi.Đến chặng ba của cây cổ thụ.Nó dừng lại.Qua điện thoại.Sao lại dừng ở chỗ này anh cò.Anh mỏi chân rồi à.Hai cái đầm cũng chẳng cách xa nhau mấy.Em ơi ai dại dột gì mà đi chợ mới cho bọn bay.Tao đâu có phải là đầy tớ của bọn mày.Tao chỉ muốn chở bồ mày tới đây để ăn thịt từng đứa mà thôi.Xem kìa.Mày có thấy đấu trường cá cao nhiều dưới gốc cây không.Mày cũng sẽ chấm dứt cuộc đời của mày nói đó.Anh còn ác độc ơi.Tuổi tầm cá đó dại dột quá.Nên mới bị anh lừa dối và ăn thịt.Nhưng em thì anh đừng có hồn ma ăn thịt được.Anh hãy mang em về dưới hồ đi.Nếu không.Em sẽ kẹp đứt cổ của anh cho mà xem.Nói tầm quất đầu siết những gọng kìm của cô trên cổ cò.Có bị đau quá.Nước mắt giàn giụa thổn thức.Em cô ơi anh đau quá anh không thấy em đâu anh sẽ đưa em sang đầm sen.Cô nói chuyện lạnh.Đi mau.Cầu nối thủy sang đầm sen vương cổ đặt ngang mặt nạ.Để cho cô xuống.Những cô dùng hết sức hay càng siết chặt.Cứ cổ cò đức làm đi.Vị thần ở cổ đại thụ được mục đích nói.Qua làm thế phải lắm.Ác giả ác báo.Đừng mưu mô xảo trá để mua đồ vị kỷ.Không bao giờ thành công.Ác nghiệp bảo tàng chỉ đem lại kết quả thảm khốc.không cổ giang minh lại gặp phải con qua mưu trí.Đức phật kết.Thời pháp.Ngài nói.Ở đời.Ăn ở hiền lành.Thì sẽ được người hiền lành giúp đỡ.Ăn ở độc ác.Sớm muộn gì cũng lâm vào cảnh thảm thương.Câu chuyện.Vợ chồng bị đá đè chết.Ngày cửu là người quận thanh điền tỉnh chiết giang.Vì xuất thân từ một gia đình nghèo khổ.Nhưng nhờ buôn bán gặp thời vận.Và nhờ biết tiệm cận nên chẳng bao lâu đã trở nên một người giàu có.Ông mồ côi cha từ nhỏ.Mẹ phải đảm đương nếp sống gia đình thật chặt.Khó khăn.Bài đã từng làm thuê ở mướn cho một gia đình giàu có.Và phải ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng ông trưởng thành nên người.Đáng lẽ ngay cửu hiện tại cuộc sống được đầy đủ.Phải biết hiếu dưỡng mẹ già tóc đã hoa râm.Để báo đáp ơn đức cao gì như trời cao đất rộng của mẹ hiền thì mới phải.Những nghề cửu.Sau khi cưới cô vợ trẻ đẹp về.Nàng tôi mẹ chồng không ra gì.Nàng cho rằng bà là người xuất thân từ hãng new bột.Làm công tôi tớ bị người sai xử.Rất là mừng tiện.Nghe cũng nghe những lời nhỏ to xúc điểm của vợ.Đèn đêm bà cụ cho ở xào cháy nhà.Tên mẹ nhiệt cái đinh nhọn trong mắt của mình.Hai người cãi chồng lẫn vợ đều nghĩ rằng.Bà cụ vốn là người nô bộc hành hạ.Nên chỉ định bà phải làm những việc của kẻ hầu người hạ.Tất cả mọi việc trong nhà như vết trước nấu nướng.Lau chùi dọn dẹp vân vân.Nói chung.Mọi việc từ lớn tới nhỏ.Hãy điều giao phó cho một mình bà lão tóc đã bạc hoa râm đậu.Còn vợ chồng hơi cũ khỏe vẫn ngồi không hưởng là.Một hôm.Nhà sửa soạn mở tiệc đại.Từ sáng sớm.Vợ chồng ngay cửu thức chứ.Đang còn nằm trên giường.Nghề cửu từ trên giường rất rộng lớn tiếng.Vừa gọi vừa phát mẹ ở phòng kế bên.Dậy đi nhanh thức dậy hôm nay nhà có tiệc.Cho bảy trước triệu vậy.Tội nghiệp bà cụ.Đang cổng chung cơm ngủ say.Nghe cuộc gọi báo thức dậy.Bà triệu tĩnh trong cơn mơ mơ màng màng.Hất tung ngoài gì đi xuống bếp nấu thức ăn.Sáng hôm đó trời âm u giông bão nổi lên.Tiếp theo là cơn mưa như thác đổ.Những trận đá lớn trên núi gần đó.Bị mưa to gió lớn tróc da.Và rơi xuống chúng nằm ngay phòng ngủ nhà nghề cửu.Lập.Nóc nhà bị ngã sập xuống.Quà tặng đá to lớn đó đã để chết vợ chồng nghề cửu.Bé nghe cửu vĩ đàn nấu ăn phía sau nhà bếp.Nền được may mắn thoát chết.Người nói sớm nghe tin giữ này.Đều nhận xét.Đó là quả báo bất hiếu của vợ chồng ngay cửa.Đổi chứng minh nhân nào quả nấy.Câu chuyện.Lòng hiếu của mỹ.Mít là một cậu bé xinh xắn nghèo nàn.Đang vội vã băng qua những đường phố náo nhiệt về nhà.Đường phố thì ồn ào và đông đúc các loại xe hơi.Xe buýt.Và khách bộ hành.Mùi thơm phảng phất đầu đầu của món ăn đông phương bay trong bầu không khí buổi chiều.Cuối cùng cậu đã đến chỗ có ánh sáng trắng chiếu trên tấm bảng.Người cho mượn tiền.Mít mở cửa ra gặp ông chủ là người mập mạp có khuôn mặt to và cái miệng tí xíu.Ông đang ngồi ở trên chiếc bằng giấy.Chầu cậu bé.Kính chào bác ạ.Cháu cần việc gì.Mắt hít một hơi thật dài.Cháu muốn nhờ bác giúp đỡ cho cháu mượn một số tiền.Tôi biết rồi.Ông đưa tay trà linh.Với những chiếc nhẫn quý đeo ngón tay mập bự.Cậu bé đặt tay vào trong túi áo dơ bẩn và mỏng manh của mình rồi nói.Cháu cần tiền chưa bác.Ông chủ cưng.Tất cả chúng ta ai mà không cần tiền hỏi chú bé.Một số người cần tiền hơn những người khác thưa bác.Đúng.Đó là sự thật.Nhưng tôi là một thương gia.Bà giết cháu mượn tiền.Ý là tôi phải nắm chắc cháu có thể trả lại số tiền ấy hai mươi.Thư bác.Chào cháu đã từ trần.Hiện mẹ cháu đang đau nặng.Mỗi tuần cháu làm việc chỉ được có mười đồng tiền công.Cháu phải đưa mẹ tới vùng núi đá ăn dưỡng.Vì bắt chị nói.Bài trở nên khá hơn.Khi sống ở trên đó.Cháu hứa sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ và hoàn trả số tiền mà bác cho cháu mượn.Cháu thì trả lại rất mau bác ạ.Ông chủ nhìn cậu bé.Cậu đang thở một cách nặng nề.Tổ khao khát và hồi hộp.Ông chủ cảm thấy thương hại cho đứa trẻ.Nhưng sự buồn lo là điều không tốt đối với người doanh thương.Ngày qua ngày.Những ý nghĩ đó đã là một trận đấu tranh sâu sắc trong lòng ông.Người ta đến văn phòng âm toàn là những người nghèo khổ.Nghèo kinh khủng.Nhiều lần ông muốn cho và giúp đỡ họ.Nhưng ông lại luôn luôn chống trả ý nghĩa này.Ông tưởng vũ.Ta là người cho mượn tiền.Không phải là người cho tiền không cho người khác.Cháu à.Ta không thể giúp giấu được đâu.Mắt nhìn ông.Và cặp mắt thẩm mỹ.Cháu tên gì.Từ bỏ.Tên của cháu làm mứt à.Cây mít.Cháu có ít tiền nào không.Dạ có mười₫.Cháu vừa mới lãnh lương xong.Mít.Cho cô biết xổ số là gì không.Cháu có biết những tấm vé số là sao không.Đây là một tấm vé số với các đầu số trình đó.Tuần sau sẽ xổ số.Nếu tấm vé số của cháu có những con số trúng.Cháu chỉ lãnh được năm trăm.không đồng.Với tấm vé số này.Hi vọng là cháu chúng tất cả số tiền ấy.Cháu sẽ hi vọng chúng.Những thứ ba.Đó là một hi vọng mở áo.mười đồng của cháu có nghĩa là sự sống hàng ngày.Nếu còn lại chỉ năm₫.Cháu sẽ làm được gì đây.Nghĩ kỹ đi cậu bé.Đó là một cơ hội tốt để giúp đỡ mẹ cháu.Nhưng cháu sẽ nói thế nào với mẹ.Khi cháu chỉ còn năm₫ thôi.Mặt cậu bé tỏ vẻ lo lắng.Suy nghĩ về những câu hỏi khó khăn nè.Cháu có thể nói rằng cháu đã đánh mất nó.Như vậy cháu vào nói dối với mẹ rồi.Giống mít à.Một người được nói láo ngay cả đến người yêu của mình.Nếu nguyên nhân là tốt.Nếu đó là một lý do chính đáng.Cứ chờ thấy hai tờ giấy bạc năm₫ vô bận chồng túi của mình.Đây là công lao của việc làm suốt một tuần.Thức ăn của cả một tuần.Đem đổi lấy một tấm giấy màu nào.Bác chào cháu tấm vé số à.Ông chủ.Với bàn tay trắng mềm đưa quay chiếc bằng giấy.Mức có thể thấy những con số.Mà nó sẽ đem đến chồng giấc mơ của cậu.không một hai sáu ba chín.Tờ giấy bạc năm trăm đồng được rút ra khỏi túi và thay vào đó là tấm vé số.Bắt sống chồng phẩm đức nghèo nàn nhất của tỉnh.Dạ dày xuống phía dưới con sông.Những căn nhà được làm bằng loại thùng thiết đựng dầu.Và các loại thùng gỗ.Ở đó.Có những mùi thật khủng khiếp.Ba người đàn bà đang cãi lộn.Hai người đàn ông đang chơi cờ phía dưới ngọn đèn dầu mờ nhạt.Một ông khác đang ăn ngấu nghiến trong khi một con chó cũng vừa chạy vào bốn tối mang theo mạng.Rước từ cái đĩa của ông.Mít mở cửa nhà.Mẹ cậu mỉm cười.Gương mặt xinh đẹp của bài trước đây giờ đã trở nên gầy gò và trắng nhựa.Mất đi à.Cục đẩy hơi chảy đấy.Vâng con đã đi trở lại nên làm việc hai lần.Tại sao vậy hả con.Con bị mất năm₫.Có lẽ con đã đánh rớt nó ở đâu đó.Bà sắp nói một cách giận tức với con.Những gương mặt trẻ trung của cậu lộ ra vẻ hoảng sự.Mít là một đứa trẻ ngoan ngoãn làm việc rất chăm chỉ.Mới kiếm được số tiền đó.Thôi được.Chúng ta cố gắng sắp xếp việc nhà sao cho ổn thỏa là đủ.Đường đến dùng cơm luôn đi.Mất ngồi ăn cơm trên chiếc hộp của mềm và nghĩ thầm.Tải sẽ không bao giờ nói láo với mẹ nữa.Buổi sáng.Từ dấu tấm vé số vào trong tấm hợp thuyết đen nhỏ chứa đựng những bảo vật.Những bảo vật này gồm có.Một tấm hình của cậu chụp chung với một anh thủy thủ.Vào một chiếc nhẫn mà cầu đã lượm được trên đường.Đó là chiếc nhẫn truyện.Viên đá quý bên chồng nó chiếu sáng lấp lánh.Khi đưa ra ánh sáng mặt trời.Đồ rê mí.Nó là một vật đẹp.Món sở hữu quý báu nhất.Những ngày kế đó.Cậu sống trong tình trạng lo âu bồn chồn.Chờ đợi kỳ xổ số.Mỗi thứ ba.Điều quốc xổ số tại rạp hát.Nếu có vé số bà có thể đi vào đó giò xem.Cầm tờ vé số trong tay.Thích nhập vào đám đông đi vô rạp hát.Có sáu cái trống.Thùng tròn.Mỗi cái đều có nhận số trình đó.Một người đàn ông to lớn chồng chiếc áo đỏ là dấu.Và sáu cậu bé với trang phục màu xanh bước ra phía trước.Mỗi cậu đi đến một cái trống.Cháu cậu bé này cầm hi vọng của hàng ngàn người.Ông to lớn là giống.Cậu bé thứ.Quẩy cái trống.Chống được đào quay rất nhanh.Khiến không ai có thể nhìn thấy số đề.Chuột đó đi chậm lại.tám.bảy.sáu.Trầm hương.năm mươi bốn.ba.Hay.Chậm nữa.Không.Và nói dừng lại.Đó là số đầu tiên trên tấm vé số của.Chưa cậu bé thứ hai tiếp tục.Và nấu nhưng ở số một.Mít thì thầm cầu nguyện.Cậu bé thứ ba lại quầy tiếp.Nước gừng ở số hai.Còn ba số nữa mẹ mình sẽ sống trên núi suốt đời.Mít cầu nguyện chiếc trống thứ tư.Đã nhưng ở số năm.Cẩu múc lên.Vài chạy ra khỏi.Hà vào phú xá.Chiều tối.Cẩu xem báo.Và đọc những số trúng.Cậu thấy không trúng gì hết.Không có gì cả.Chiếc vé của cậu không còn giá trị nữa.Lúc đó.Cậu quyết định bán chiếc nhẫn.Cầu khỉ.Ta có thể nhận năm trăm mười đồng.Hoặc hai mươi.Thầy có lẽ một trăm đồng với chiếc nhẫn này.Thầy cô thủy một nghìn₫.Nói lại chiếc nhẫn đi.Hiếu lấp lánh như ánh lửa ngoài nắng.Một người nào đó có thể đánh lừa ta.Và chạy giá rẻ hơn so với giá trị của nó.Ông chủ tiệm.Hãng sẽ biết rõ về chiếc nhẫn này.Cậu bền chạy đến cửa tiệm của người cho mượn tiền.Ông chủ đã đóng cửa tiệm.Thì nga khi ấy cậu cùng bước tới.Chào cậu bé.Ta hy vọng cháu đến đây với những tình tốt đẹp.Từ bát.Cháu chẳng được gì hết.Ngay cả một số tiền nhỏ nhất.Cháu không trúng gì cả.Cháu sẽ cố gắng làm việc.Và chốt sẽ làm việc cho đến khi nào giành giùm được năm.không đồng.Để mua một mảnh đất nhỏ trên núi.Rồi cháu sẽ xây một căn nhà bằng đá cho mẹ cháu.Cháu sẽ làm việc trên cánh đồng ý.Cho đến khi làm chủ nó.Mẹ cháu sẽ trở nên khỏe mạnh như cũ.Vậy bây giờ cháu muốn gì nữa.Từ từ.Cháu có một chiếc nhẫn mà chất lượng được lâu rồi.Một chiếc nhẫn tuyệt.Cháu phải bán nó đi và không biết nó đánh giá bao nhiêu.Mứt được chiếc nhẫn ra ánh sáng cho nó chiếu.Nó thật tuyệt.Đẹp quá.Cháu đã gặp nó đâu vậy.Cháu đã gặp nó ở trên con đường đi về phía những con tàu.Cậu bé thân yêu của tôi ơi.Chiếc nhẫn này thuộc về vợ tôi.Và trước đó nói là của mẹ vợ tôi.Tôi đã hứa là sẽ trả năm nghìn₫ cho bất kỳ ai tìm thấy nó.Ông chủ lấy một chiếc chìa khóa.Vào mở tủ sắt kiên cố của mình.Mất thì rất ngạc nhiên.Về việc giàu có một cách quá đột ngột của mình như thế.Để cậu có thể sống trên núi.Không khí tươi mát.Sẽ làm cho bà khỏe trở lại.Cậu nhìn ông chủ đếm năm mươi tờ giấy một trăm đồng.Tiền đây bây giờ cháu hãy đưa cho bác chiếc nhẫn.Đối lại chiếc nhẫn đẹp.Hiếu lấp lánh như lửa.Thì đưa ra ngoài ánh sáng.Cảm ơn bác.Cảm ơn bác nhiều.Chó phải chạy về nhà.Và nói cho mẹ cháu.Ngày mai cháu và mẹ lên núi sống.Và ở trên đó.Chúc cháu được nhiều hạnh phúc.Sau khi bắt tài cậu bé cao tử và quốc dạng vào bóng đêm.Ông chủ đóng cửa tiệm lại và đứng ở phía ngoài một lát.Một chiếc xe rác đi qua.Thu gom những thứ dơ bẩn từ các căn nhà.Ông văn chiếc nhẫn vào trong xe rác.Rồi băng qua đường đi tới tiệm cà phê.Nơi mà hằng đêm.Ông thử đến đó để ăn bữa cơm chiều đơn.Trong những buổi chiều dài lê thê lẽ lời ấy.Ông nghĩ rằng.Lễ cha mình đã có vợ rồi thì phải.Câu chuyện chả bạc được phước.Thuở xưa có một người tên là bảy ông.Những lúc thanh nhàn.Vào vân namđặng thăm một người bạn tên là trương hồng.Quê quán ở núi côn sơn.Khi trước.Người ấy cùng bảy ông đồng đỗ khoa hiểu liêm.Sầu phong làm trước đốt cháy tại vân nam.Lúc vừa đến tỉnh.Bảy ông bà ở nơi khách quán nói chuyện cùng mấy người bộ tứ.Và hỏi thăm chính sách của trương hồng nhung.Ngày này cũng đều khen ngợi là một ông quan đức hạnh vẹn toàn.Đoán xếp công bình nói năng nhân hậu.Chẳng khác nào của hương giang tổ chức.Làm ngựa xử nơi xứ đó.Bãi ông bà chở khách quán đi vào zing.Nhìn thấy quần đốt giấy trương hồng út còn bận việc nơi con đường.Như vậy ông được xem xét các sự trong zing.Thấy đầu đó người làm việc đều ân cần sốt sắng.Ông được biết là một vị quan hiền như lời dư luận chẳng sai.Huy hoàng đốt giấy tiếp được danh thiếp của.Ngày vội vã chào đón rước.Và rất vui mừng.Mời ông vào nhà khách đại đồng trà na.Vào cùng nhau vui chuyển hàng quyên.Lúc trở lại con đường.Và đốt cháy có giao cho bảy ông ít quyển sách để xem cho đỡ buồn.Nguyên mấy quyển sách ấy nói về triết lý của đạo phật.Mà bảy ông chưa hiểu đến phật giáo.Nike xem giáo lý của phật có nhiều chỗ sét không ra nhỉ không tới.Thần ra nửa tin nửa người.Chưa biết quyết định ra sao.Khi bảy hà.Quả gấc trái trở lại nhà kho.Nói chuyện với bảy ông một hồi.Rồi hỏi rằng.Như quỳnh xem triết lý của đạo phật thế thế nào.Tôi thấy nhiều chỗ tay chưa từng nghe mắc chưa từng thấy.Thật không biết sao mà chị.Đó chính là nhân vinh còn làm theo cái thấy cái nghe của lỗ tai con.Truyền hình khi đụng đến cái nào ngoài sự thấy và sự nha.Thì không bị.Sao mà dám tin.Vậy cũng là một cái thông bệnh của người học nho như tôi hồi trước.Chứ không khác gì.Nhân viên nghỉ coi.Lâu nay chúng ta học nho.Thường nghe nói rằng.Trời sinh ra loài người.Mà rút lại thì không hiểu cái nguyên nhân và các phương pháp của trời sinh người là thế nào.Giữ nổi.Trời sinh ra người được.Thì ai sinh ra trời.Còn như nói.Trời là do thái cực mà sinh ra.Thì thái cực có hình tướng hai mươi hình tướng.Nếu nói có hình tượng.Thì chúng ta sao không thấy được.Bằng nói không hình tượng.Thì làm sao là xin được cái nồi giống hữu hình hữu tướng như thế.Vậy thì cái lý thuyết ấy đối với như quỳnh có tai nghe mắt thấy xác đáng hay không.Mà sao lại tin.Vậy nhưng huynh phải hiểu rằng.Phật là một bậc sáng suốt hoàn toàn.Thấy ở ngoài xa.Nghe ngoại tuyến.Và biết hết ở ngoài vô lượng thế giới.Nền những câu chuyện của ngài đã khai thị ta.Là ngày đã thân trứng.Và đã duyệt lịch trời mới nói.Không phải dùng sự suy tưởng mà nói một cách mơ hồ.Cho nên tôi đã từng nghiên cứu nhận thức.Tội phước nhân quả.Thuyết sinh tử luân hồi.Thuyết lục đạo tâm đồ.Trời đêm thuyết tầm tuyết trắng.Thuyết trình thuyết vọng.Không có thuyết nào là không hợp với lý trơn và không đúng với sự thật.Chỉ vì như quỳnh lâu nay chưa từng để ý xem xét và kinh nghiệm đó thôi.Lưu diệp.Tôi xin thuộc chuyện ông sơ của tôi ngày chứ.Cho ngân quỳnh nghe.Thế mới rõ cái thuyết nhân quả của phật nói là không sai.Nguyên mông sơ và bài sơ của tôi.Thuở xưa nhà thật nghèo.Gia sản chỉ có một chiếc thuyền để chở mướn mà độ nhật.Một bữa nọ.Mưa rơi lác đác.Gió thổi lao xao.Quang cảnh bi thương.Thứ bảy hữu vàng.Cách thuyền đang đậu bến nổi lửa nấu cơm.Bỗng đâu có một ông lão ước chừng ngoài bảy mươi tuổi.Chiếc thuyền của ông sư tôi.Mà xin đưa ông về trương phố.Khi thuyền ra giữa sông.Ông cho tôi nhìn thấy ông lão có khí sắc không được vui.Đèn hỏi quê quán ở đâu.Và định vị trường phú làm gì.Ông lão nghe hội.Trên mặt càng lộ ra vẻ buồn.Hình như câu hỏi của ông sư tôi kích thích chỗ thường tầm của ông.Ông lão do dự một hồi lâu.Đèn đáp lại.Cậu ơi.Vốn tuổi đầy thật là bất hạnh.Cái đời của tôi thật là chua chát.Nếu nói ra cho cậu nghe.Thì lại thêm chỗ đau lòng.Ông sơ tôi nói rằng.Không hề chi.Trong khoảng đời.Nếu em có chuyện gì không được vui lòng.Thủy sinh ông cứ nói thật cho tôi nghe.Hoa mai tôi có thể giúp ông được chân.Ông lão nghe nói vậy bằng đáp lại rằng.Vốn hai vợ chồng tôi cực khổ làm ăn.Khi ngoài năm mươi tuổi mới sinh được một đứa con gái.Rồi khi nó lớn khôn.Lại gửi chồng ở xứ xa.Nên ít tới lui thăm viếng.Tình mẫu tử có một mẹ một con.Nên mẹ nó rất thương nhớ.Ít lâu sau bỏ thọ bệnh mà từ trần.Cổng phẩm tôi.Thì một mình cẩm cuội.Mải lo làm ăn đặng được cái thân cho qua ngày tháng.Này tuổi đã cao trong mình lại yếu.Sợ khi đắng cơm nhà nước không ai nuôi nấng.Giờ khi tối lửa tắt đèn thì không ai giúp đỡ.Nên tôi phải bán tại nhà cửa ruộng vườn.chín hòa ở với đứa con gái của tôi.Trận sương khuya hữu hỉ với hai vợ chồng nó chụp hình khỏa chồng lúc tuổi già.Câu chuyện về tới đó.Thì thủy đã ghé bến.Ông bèn lật đật từ giã lên bờ.Rồi đi thẳng đến nhà người con gái của ông.Còn hai vợ chồng ông sơn tôi.Lại chèo thuyền về chỗ cũ mà nhỉ.Sáng ngày ông sơ tôi đang quét dọn trông ghê.Bạn thấy có một cái gối.Đừng mở ra coi mới biết của ông lão bỏ quên của chứ.Ông tôi nói với bà tôi.Gối quần lỡ bỏ quên đi là tiền của ông để dưỡng già.Mà lại tính mạng của ông cũng ở nơi đó nữa.Một khi ông đến nhà đứa con gái rồi.Thì ông cũng nhớ lại với bà.Hoảng hốt mà trở lại kiếm thuyền của ta.Trước trận không.Vậy là phải chèo thuyền trở lại chỗ đó.Cuộc gặp ông mà chả gói bạc lại kéo tội nghiệp.Quảng yên.Khi ông chơi tôi chèo thuyền tới đó.Thì thấy ông lão đường chống gậy nè má xong mà khó cấm.Ông sơ tôi bằng kêu lớn dần.Đầu quang còn đây không có mất đâu mà không.Ông lão nghe kêu mới tỉnh hồn lại.Liền ngước mặt lên.Vừa mừng rỡ vừa cảm phục ông xơi tôi.Ông phải lấy gói bạc trường mở ra lý phân nửa.Đưa chồng tôi mà đáp đơn.Nhưng ông sơ tôi nhất định cứu từ và nói rằng.Chị nhầm tức hết với bạc đó để dưỡng già.Biết rồi cậu lại.Thì đã lấy luôn với bà ấy.Có đầu đem trả lại cho như vậy.Ông xã ơi tôi tôi làm ngày chèo thuyền chở mướn.Mà lòng nhân từ quảng đại.Dân trong vùng đó ai ai cũng đều yêu mến.Sao ông cho tôi xin ông cứu tôi là ngày hương giang làm nhựa xử đời sướng này.Ông nội tôi là ngày giỗ đất thi đầu tiến sĩ.Làm quan thái thú tại quận gia.Qua thân sinh tôi là ngày giỗ duy.Thi đấu đình nguyên làm trước phương bá tại quận tân bình.Cầu tối đây cũng nhỏ hết trơn dư âm ấy.Nên mới được như vậy.Ngân quỳnh còi đó thì đủ biết.Cách dùng nhân quả không sai.Bảy ông nghe ngày đốt cháy trường hồng ức nói như vậy rồi.Từ đó mới đem lòng tín ngưỡng phật giáo.Câu chuyện bát cơm cúng phật.Ngày xưa người thành sát vị của một nữ phật tử thuận thành.Những cô ta lại gặp một người chồng.Không tin có đạo đức.Nhân quả.Tỏi phi.Dù cô ta đã nhiều lần giảng dạy.Một hôm đức thế tôn mang y.Âm báo đến nhà cô thất thủ.Cặp lúc chồng đi vắng.Cô mang đồ ăn ra cúng dường đức thấy tôm.Rồi định lệ dưới chân ngày.Đức phật chú nguyện cho cô.Gieo một gặp mười.Giá mười gạch chân.Giao trăm gặp ngàn.Nhờ công đức bố thí bát cơm này.Thí chủ sẽ được vô lượng phước báo.Chồng lúc thấy tồn đàn chú nguyện.Thì người chồng từ thành vương-xá trở về.Ngày đức phật nói như vậy.Chẳng hiểu nghĩa lý gì cả.Ăn trứng tới trước đức phật.Này sa-môn cù-đàm.Làm gì mà được nhiều như vậy.Chả muốn nói láo.Trà bồng nói không.Xem ôm hãy đi khỏi chỗ này đi.Dù anh ta nói lộn mạng.Nhưng đức thế tôn vẫn mỉm cười.Ngày ôm chồng bảo.Này anh.Ăn từ đầu mà đi về đây.Sự trưởng thành về.Anh đi ngang qua khu rừng.Có thấy cài ni cô lại không.Thầy.Anh thấy nó cao bao nhiêu.Cái thằng mấy chục thước.Mỗi lần nó được bao nhiêu trái.Không kể hết.Chỉ có điều thú mà lương thôi.Này anh.Đầu tiên chỉ có một hạt bé tí mà sinh ra cây nick âu loại chào hàng mấy chục.Cành lá xum xuê chiếm một khoảng rừng rộng lớn.Mỗi lần nó chuột à hàng trăm ngàn quả.Này anh.Đó là loài vô tri có như vậy.Hữu là thí chủ quan chỉ cúng dường cho như lai một bữa ăn.Nước đức ấy không thể đo lường được.Nghe đức thế tôn thuyết giảng.Ăn kẹo hồ đồ ấy trong tâm bừng tĩnh.Trước lấy làm ăn năn về hành động thô lỗ của mình vừa rồi.Tìm đến quỳ dưới trần thế tùng cầu xin sám hối.Kính bạch thế tôn.Kính mỏng thấy tồn từ bi tha lỗi cho con.Từ đây con xin quy y phật.Pháp và tăng.Mình thấy tùng nhận con làm đệ tử.Lần thay cư sĩ.Câu chuyện cứu người nguy cấp.Công đức vô lượng.Chu thử ân ở lạc dương hà nam.Là người phú quý nhân hậu.Một buổi sáng ông trăng đi cảng vụ.Thì nghe ở dưới cây cầu có tiếng khóc thê thảm.Thì già có một đôi vợ chồng và một đứa con nhỏ bị chủ nợ bất.Sắp sửa trầm mình tự vẫn.Trước lúc sắp chết.Học cùng ôm nhau khóc thầm.Siêu âm thấy vậy bèn nói.Ta sẽ giúp các người trả nợ.Thấy rồi cùng đi về nhà của vợ chồng kia.Thấy một bọn người lưu manh đang ngồi ở trong nhà.Chú phong hỏi.Hai vợ chồng người này thiếu của các người bao nhiêu.Bọn lưu manh nói.Một trăm lượng bạc.Có giấy mượn đồ làm bằng chứng.Chùa phú ông liền suốt ngân phiếu một trăm lượng.Đại lý từ giấy và nữ sự đốt cháy ngày trên bàn.Đám cưới mạng được tiền liền bỏ đi.Đôi vợ chồng này xin làm nô.Để định ơi.Chụp phong nói.Khi chân gà không mang một đồng.Chết đi cũng chẳng đem theo được một cách.Cứ xem như đó là tôi trả nợ kiếp trước của tôi vậy.Nói xong cười ha hả và trở về nhà.Chu thử ân thường âm thầm làm việc phước thiện mà không muốn cho mọi người biết.Thường lý việt giúp người nguy khốn để giáo huấn còn cháu.Cho nên cửa nhà hưng thạnh.Con cháu đông vui năm đời đều được phú quý.Chùa phú ông giàu mà lại thích điều nhân nghĩa.Làm việc thiện.Nhưng tâm không mong cầu người khác báo đáp.Thật là một tấm lòng đại từ bi.Có thể nói đó là một bậc quân tử chí thiện.Sống thọ vui tươi.Chết cũng ăn nhàn.Đức lưu còn cháu thật đáng phục hai.Câu chuyện ôi hạnh phúc.Đại đức bạc đề trước khi làm quan tổng trấn miền bắc phường quốc saka.Ai là người trung hoa.Xe kia.Tu học trước tinh tế.Trái tư viện trúc lâm.Ông học theo đại đức kg.Chỉ cư trú dưới gốc cây mà không cần ngủ trong âm.Ông tú học trước chuyên cần.Và sử dụng phần lớn thời giờ vào việc thực tập thiền quán.Một đêm khuya.Chồng lúc ngồi thiền dưới gốc cây.Ông bỗng cảm nhận được một niềm vui sướng mà chưa bao giờ ông từng biết đấy.Trong thời gian còn ở nhà.Ông thốt lên.Ôi hạnh phúc.Ôi hạnh phúc.Lúc ấy trời đã về khuya có một vị sư ngồi thiền cách ông không xa.Nghe được những tiếng đó.Sáng hôm sau vị này tới gặp phật.Ông thư với.Bạch thế tôn.Hồi khuya trong lúc ngồi thiền.Có nghe bạc đề thúc lần hai tiếng.Ôi hạnh phúc.Con nghĩ là thầy bạc đề không cảm thấy thoải mái với đời sống xuất gia.Có lẽ thầy ấy tiếc nuối những giàu sang và danh vọng khi còn là cư sĩ.Coi chương trình bày để thế tôn biết và định liệu.Phật im lặng.Chiều hôm ấy.Sau khi tăng đoàn đã thọ trai.Phật thuyết pháp cho đại chúng.Sau thời thuyết pháp.Cuộc gọi bạc đề ra trình diện.Đại chúng có mặt đầy đủ trong giờ này không nhận có các vị sư.Mà còn có những người đệ tử cư sĩ đã đến cúng dường.Và nghe pháp.Phật hỏi.Bạc đề.Hồi khuya chồng lúc ngồi thiền.Thầy có ốp lên.Ôi hạnh phúc.Ôi hạnh phúc.Có đúng rồi thấy không.Đại đức bật đề chắp tay trả lời.Bạch thấy tôm.Hồi đêm quả thật còn có thuốc lên những tiếng đó.Vì sao.Thầy hãy nói cho đại chúng cùng nghe.Bật thấy tùm.Ngày trước làm quan trọng trứng.Còn sống trong giàu sang phú quý.Và có nhiều quyền lực.Đi đâu con cũng có một đội bình theo hậu cận và bảo vệ.Zing phụ của con luôn luôn có bản lĩnh càng gác ngày đêm.Bên trong cũng như bên ngoài.Vậy mà lúc nào con cũng lo lắng sợ hãi.Cảm thấy thiếu an ninh.Bây giờ đây đi một mình trong rừng ngồi một mình dưới cội cây trong đêm vắng.Vậy mà cô không hề có cảm tưởng nghi ngại và sợ hãi.Con cảm thấy một niềm thảnh thơi và an lạc chưa bao giờ có.Bạch thế tôn.Đời sống xuất gia thật là thoải mái đối với con.Còn không sợ ai.Không sợ mất gì.Còn không có gì để sợ ma.Và con sống vui thú như một con nai trong rừng.Chồng lúc ngồi thiền đêm qua còn thấy được sức rõ niềm thảnh thơi an lạc đó.Truyền hình con đã buột miệng thốt lên hai lần.Ôi hạnh phúc.Ôi hạnh phúc.Làm động đến thế tôn và các bạn tôi của con.Cầu xin thành tâm sám hối.Phật khen ngợi bật đề trước mặt đại trú.Ngài nói.Hay lắm.Đầu bạc đi.Thì đang đi những bước vững chãi trên con đường tự tài và vô ý.Niềm an lạc của thầy cả chư thiên cũng biết ước ao.Hướng nữa là người đời.Cả đại chúng nghe phật nói.Điều hoan hỉ và tránh tháng tinh thần tu học của bạc đề.Câu chuyện chuông đeo cho mèo.Lũ chuột bị mèo ăn thịt rất nhiều.Một hôm chúng hợp lại bằng cách đối phó.Chuột cống ra bộ khu ngoan nói.Sở dĩ lỡ mèo giết hại được họ hàng chúng ta.Là do lậu có tài rình mò và vô bắt lén.Cần sắm một cái chuông đeo vào cổ của lão để biết mà tránh.Nghe vậy lũ chuột thích trí hàng nhái bằng.Phải đấy có chuông lão đứng đầu ta sẽ biết ngay.Hãy thử.Thấy đỡ mèo cho hết đường rình mò lén lút.Cái bọn vỗ tay trắng đồng.Đi mua ngay chủ đề cho lão mèo thôi anh em ơi.Đến khi mua được chuông đem về.Bằng xem cứ ai đến chỗ mèo đeo chuông vào cổ cho lão.Thì có hội đồng chuột ngồi im phăng phắc.Chẳng ai dám hứa rằng nổi nửa cầu.Bất đắc dĩ chuột cống nói.Tôi là vợ ông nè.Ông cụ.Đâu có phải đi làm với việc tầm thường đó.Gửi ảnh nhắc đi anh tài nhanh nhẹn lắm.Nhắc cải lại.Tôi đi sao được.Bị tội nấu táo.Sợ không làm được việc.Gửi anh chùa đi là tốt.Anh trai chậm nhưng chắc chắn.Là không lo không hiểu.Dù thật thà thừa.Là phận tôi tớ của lào.Các bác bảo gì tôi đều phải nhận làm.Nhưng chỉ sợ lão mèo ăn thịt tôi.Thì các bác còn ai để mà say nữa.Chuột cống nhanh mồm nói luôn.Bảy hôi như cú ý.Bảo nó không thèm ăn thịt mày đâu.Cực chẳng đã.Chuột chù đành phải đi.Nhưng vừa thấy bóng mèo ở xa và thoáng nghe tiếng kêu của lão.Chuột chù đã sợ xanh mặt.Có cẳng chạy về báo làm.Cách làm chuột hồn vía bà đầu mất.Sự rung lên và mạnh ai nấy chạy bắn sống bắn chết tìm đường trốn tránh.Cách dùng trời đầu mối.Và từ đó.Chạy chú chuột nào dám nghĩ đến việc đeo chuông cho mèo nữa.Câu chuyện người nông dân và hai con trai.Một bác nông dân có hai người con trai.Ăn thì lười nhác.Còn em thì làm chăm chỉ.Vì cậu không muốn chào vất vả.Nhưng người anh rất nặng.Truyện nói dối cha.Sáng chào anh ta rời khỏi nhà phát quốc trên vai.Dường như ra đồng làm.Anh trai đi khá lâu.Đủ để không bị ai trông thấy nữa thì rẽ vào rừng nằm ngủ.Chồng lúc đó.Cậu em cũng ra khỏi nhà mang theo cuốn.Một mình làm ruộng cho cha.Cậu không nói với cha là anh cầu không làm việc.Sự làm cho buồn.Nhưng vì là một mình nên công việc không nha.Một hôm.Bác nông dân hỏi hai người con.Chắc còn đạt quốc phòng ruộng chưa.Người anh không để em trả lời kêu lên.Chưa trả em rất lười và làm chậm chạp quá nên vẫn chưa xong.Anh ta biết cậu em chẳng bao giờ muốn tranh cãi vàng trước mặt cha.Người cha biển bảo cậu em.Nếu như thấy tao đuổi con đi.Con lười biếng.Không xứng với lòng yêu thương của ta.Người em ra đi lòng buồn rười rượi.Những cậu không đi hả.Mở lại trong rừng để theo dõi anh.Cổng nghi ngờ có điều gì đó sắp xảy ra.Hôm sau.Gửi anh ra khỏi nhà vừa đi vừa huýt sáo.Bắt quốc trên vai.Vừa tới trường.Anh ta đã nằm dài với bốn cây.Người em lúc đó đàn áp một chỗ theo dõi nghỉ bụng.Cha mình già rồi khi thấy ruộng không có ai làm.Thì cha để tự làm lấy.Thế thì chỉ súp.Cậu bé quay trở lại rút ruột.Coi như không có chuyện gì xảy ra.Nhiều ngày sau.Người em bí mật làm việc suốt ngày.Ăn quả rừng và rễ cây.Lúc nào mệt quá cậu ngủ ngay dưới gốc cây.Con người anh chiều chiều trở về nhà tươi tỉnh và sảng khoái.Một hôm.Khi thấy người anh ra đi từ lâu.Bác nông dân và nhỉ.Đài chỉ có một đứa con.Nó làm việc một mình.Chẳng có ai giúp đỡ.Đến kiệt sức mất thôi.Ta phải đem cho nó miếng bánh và miếng phomat.Bác lý một lần đầy thức ăn đi ra ngoài cánh đồng.Bắt ngạc nhiên shipper.Khi thấy người em đang cần mẫn làm việc.Chứ không phải người anh như bác vẫn tưởng.Để không bị còn phát hiện.Bắt rắn vào rừng.Vào đến đó bắt thấy người con lớn đang ngủ rất ngon.Tất cả đã rõ rằng.Và tiễn đang cầm cái gậy.Bắt đánh cho người anh một trận chưa từng thấy.Sau đó bắt nói.Mày muốn ngủ được lắm.Bây giờ mày muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ.Cút đi vùng lười biếng nói dối.Người em thấy chày đánh và đuổi anh đi.Liên khúc lúc năn nỉ cha cho anh ở lại.Chào nhung giận cho anh ở lại.Từ đó về sao người ăn hối hận.Sửa đổi tính xấu và trở nên người chân thật siêng năng.Câu chuyện những lời thị phi.Một bác nông dân cùng con trai đi chợ.Con ngồi trên lưng lừa.Con trai đi bộ theo sau.Một người đi qua kêu lên.Đấy.Con trai thì ngồi ung dung cho lừa.Giày bốt dài lửng đi bộ theo.Gửi con liền nói.Bố thấy không.Hỏi nó có lý đi để còn đi bộ cho.Người bố đánh nghe con.Vì ông rất sợ những lời thị phi.Họ đi một đoạn nữa.Lại nghe thấy một người khác bình phẩm.Nay.Ông già đến nỗi không đi được đâu.Mở bắt con chạy lẽo đẽo theo sao như thế.Nhảy lời góp ý.Bác nông dân bền nhất con lên ngồi trên lưng lừa cùng mình.Hội chỉ đi được một quãng ngắn thì đã có một người bước dài trắng đường họ.Không biết xấu hổ.Bắt tàu lửa ở miếu thế kìa chở hài bút còn to khỏe như vậy.Người cha tức giận nhảy.Gửi con cũng thế.Hai người đi bộ theo sau cô lừa.Hồi chưa đi được bao lâu thì một người qua đường khác lại gọi.Sao mày dốt thế.Để một con lựa đi không.Trong khi các chủ nhân là quốc bộ dưới trời nắng.Phải đủ thì bụi.Lúc ấy gửi nhầm rừng mất quay sang con trai bảo.Con đừng bao giờ nghe những lời thị phi nữa nhé con trai.Câu chuyện người lấy buồn nôn nóng.Một hôm người lái buôn giàu có đi buôn về.Bắt tà đã bán hết hàng và các bao tải của bác ta giúp đầy hàng hóa.Tiền vàng.Bác lên nhựa vội vàng về nhà để cùng vợ kiếm số tiền kiếm được.Những lúc bắt sắp lên đường một người thợ đóng móng ngựa chỉ cho bác chân trước của con ngựa.Người cũ bán có một móng bị lỏng.Rồi mất một cái đinh.Bác có muốn tôi đứng lại chỗ bắt không.Bắt lấy buồn rất dùm nóng muốn về nhà ngay bà nói.Không cần bóng này còn đi được vài cây số nữa chưa sao.Nói tùng bắt lập trước khi người đi.Nhưng dọc đường bắt dừng lại ăn ở một hàng quán.Bắt thấy cái móng ngựa long đinh đã rời.Người chủ quán bảo.Người của bác có một chân rơi mất móng.Bắt phải đóng vào đó đi thôi.Bác lấy buồn đàn nóng bỏng về với vợ bảo.Không cần tôi về gần đến nhà rồi.Chỉ còn chưa đến một chục cái xuống được thôi.Bác tiếp tục lên ngựa.Những con ngựa đau chân đi khập khiển trước chậm.Bán thuốc nói gì ngành gì trời bắt đầu mưa.Gặp một phụ nữ.Nó trượt chân ngã và gãy chân.Bắt lấy buồn đành vác bao tải đựng hàng và tiền đi bộ.Đêm khuya lắm bác mới về tới nhà.Mở chủ và ướt sũng nước mưa.Vợ bác sức thuốc rồi.Tìm mãi chưa thấy chồng về.Thì biết chuyện bác bảo chồng.Đấy anh xem.Một cái đinh tầm thường có thể gây ra bao nhiêu rắc rối.Vì anh nôn nóng quá.Nếu anh bỏ ra một chút thời gian đóng lại cái đinh.Thì anh đã về nhà đúng giờ và em đã không phải lo lắng.Câu chuyện.Chút suy tư trong ngày.Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu.Nói chồng chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới.Bác sĩ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu.Bắt biết rằng nếu nghỉ việc.Thi tài chính của gia đình sẽ góp phần nào thôi.Những vắc xin rồi đại gia đình mình sẽ có cách xoay xở đủ.Ông chủ thầu tỏ ra tiếp.Thì thấy người thợ lành nghề xin thôi việc.Ông trai đề nghị bác cứu này giúp cho hẳn thêm một ngôi nhà nữa rồi nhỉ.Coi như là vì ông.Cách thử đồng ý làm.Nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời.Chứ không thật lòng muốn nhận công việc này.Bắt đầu gội đại một nhóm thợ có tay nghề kém để xây dựng căn nhảy.Phim ngôi nhà được xây xong ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình.Và trao tài bác chiếc chìa khóa nhà.Ông nói với bác.Đây là nhà của anh.Tôi biếu anh món quà này.Để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty bấy lâu nay.Nhận được tin này bác hối tiếc vô cùng.Chúng ta thì có khác gì bất thấy.Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả.Tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì thích.Phải chủ động làm cho nó thật tốt đẹp.Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình.Chúng ta không thể dốc hết sức.Để thực hiện mọi việc cho thật tốt.Thấy rồi khi chồng thấy tình trạng tồi tệ.Và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do chính tay ta dựng nên khi chúng ta cảm thấy bị số.Giá như được viết chữ.Thằng chúng ta đã hành động khác đi.Hãy hình dung mình là bác thợ mộc.Còn cuộc đời mình chính là ngôi nhà.Mỗi ngày bạn đóng đinh.Lát sàn hoặc xây tường.Bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan.Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi.Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày.Ngày sống đó cũng đáng để bàn sống sao cho tử tế và có tư cách.Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng.Cuộc sống của bạn hôm nay.Là kết quả từ thái độ sống.Và những lựa chọn của bạn trong quá khứ.Cuộc sống của bạn ngày mai. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com