Hai Triệu Năm Chúng Ta Tiến Hóa để Cô đơn _ Radio Tâm Sự

hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn _ radio tâm sự

Bày cách làm cây cà phê radio truyền website.Và kinh youtube nấu chảy được chấm vn.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những video hay nhất nhé.Bạn thân mến.Có bao giờ bạn tự hỏi.Tại sao càng trưởng thành người ta lại càng sẽ cô đơn.Tại sao khi mạng xã hội ngày càng phát triển.Thì chúng ta lại càng ít muốn kết nối với người khác.Phải chăng mỗi người là một tinh cầu cô đơn.Ai cũng tự dệt nên một chiếc vỏ cái vô hình.Trong bài hát hai triệu năm rapper đen đã đánh thẳng vào trái tim cô đơn của nhiều người.Ảnh cô đơn giữa tinh không này.Muốn con sóng cuốn xô vào đây em cô đơn giữa mênh mông người.Vậy ta cô đơn đã hai triệu năm đen vâu viết rằng.Có lẽ.Đácuyn biết biển cả sẽ khô hơn nhường ảnh tự động tác không biết.Chúng ta đang tiến hóa để cô đơn.Có lẽ đúng.Bị hai triệu năm qua còn người đã tiến hóa để cô đơn như thế nào.Trong chương trình của tuần này.Chúng ta hãy cùng lắng nghe những tâm sự về nỗi cô đơn mở đầu chương trình là lá thư được gửi.Thử tác giả nguyên bảo.Mùa trở mình.Cô đơn về theo gió đêm mưa rơi tôi nghe mùa trở mình.Gió lạnh về tôi nghe lòng mình trái.Tình yêu đầu là tình yêu thứ mấy nỗi nhớ đầu.Là nỗi nhớ bao nhiêu.Gió lạnh về.Mùa chợ mình qua những cơn mưa đêm giải.Tôi cầm trên tay chiếc áo ấm của mùa cũ.Lặng lẽ chửi mình bằng những nhớ thương đã qua .Tôi thấy tôi lớn mà lòng tôi còn trẻ quá tôi thấy xung quanh mình bao.Người.Họ đang yêu nhau.Rồi.Tôi hóa cô đơn.Ngoài kia.Người ta nhắc nhau mặc áo ấm.Người ta hỏi trong vòng tay.Tôi cảm giác như.Máy lạnh có thể đưa nỗi cô đơn đến với những người đã quên nhau rồi.Những người đã không cần ai nữa.Và cả những người đã chịu quá nhiều tổn thương.Cơn mưa đêm rả rích love.Ngày này qua ngày khác.Mùa trở mình.Cơn mưa rơi trong nỗi cô đơn tôi.Gọi dậy một mùa yêu cũ.Mùa yêu cũ đã qua.Những xanh non của bộ nhớ.Thần đồng đàn đổi sang màu vàng úa.Giải sự rời theo lá thu đọc lại thành mùa nhớ trong tôi.một đồng nữa.Tôi sẽ lại buồn.Sẽ lại ôm ấp những mùa cũ chưa thể mua.Người ta đều thấy cái.Có thể làm bút xóa cơ thể.Nhưng chị có kẻ cô đơn.Mà lòng còn trẻ mới nhận ra.Máy lạnh.Có thể thắp cháy lên những hoài niệm cũ .Và nhớ thương mới.Cảnh sát tuần một đôi vòng tay.Trở nên tha thiết hơn cho mùa lạnh.Những nhớ nhung đã qua nồng nàn trở lại.Mà ám ảnh tâm trí một người cô đơn.Ngoài những kẻ cô đơn băng tâm hồn còn trẻ.Ai có thể hiểu ngọn lửa đông.Sắp qua cơn mưa ngày mùa trở mình.Đồng tháp lửa cái buồn của trẻ em.Cái lạnh của không khí.Và cái cô đơn tràn muôn nẻo tâm trí người trẻ.Tải chấm status xanh trên bản tin tôi.Và những người cô đơn còn yêu.Đông lạnh đến rồi.Anh đi đâu nhớ mặc thêm áo ấm.Họ tắt tên nhau.Hoặc tự tác tân bình.Họ nghe tiếng đông đang rơi ngoài thềm suối.Bà nhớ mà thương.Để rồi hồn họ.Hát tiếng mưa gọi nhau.Những người đã chót lớn rồi.Thì chẳng còn thấy tiếng mưa là mưa mùa cũ nữa.Họ trách lũ chảy nhiều chuyện.Già lắm khi nhầm.Họ không nhớ mình cũng từng yêu.Máy lạnh gọi về chăm lòng người lớn.Số những con trâu nhất.Họ thấy những chết mất của hồn người.Như là những cơn nhức nhối.Họ không hiểu cảm.Mua cũ của tới.Họ không thấy mổ mới trái lê.Hồn họ đọng lại trong không gian thực tại.Với cái u ám của ánh mặt trời.Cơ thể có bệnh tật của nó.Tả tâm hồn cũng thế.Đừng để tâm hồn bạn trả đi.Mà không tìm cách chữa.Nếu như bạn không nghe được tiếng đêm nay mình.Nếu bạn chẳng nghe được mưa đang gọi đông xa.Nếu bạn thấy nơi đông những đau nhức của tháng ngày xưa cũ.Thì.Bạn đã trà mất rồi.Ngày mùa trở mình.Tôi lại thấy những niềm tin cũ.Chỉ theo những mùa cũ.Tuổi teen.Sau khi ngủ một giấc.Mọi vết thương của chúng ta.Đều có thể lành lại.Tôi tin sau tháng năm.Nỗi nhớ phương nghĩa.Đều có thể nuôi đi.Mùa mới cho ta tìm nỗi nhớ cũ.Cách nhận ra nỗi nhớ trong lý trí của những người đã từng bước qua.Ta thấy rằng.Có hai thứ nhớ nhung bằng tấm hình của cha chết.Thương nhớ nhung cho kẻ vô tâm.Dạ thứ thương nhớ cho người biết yêu.Tao quên đi kiểu nhớ nhung thứ nhất.Trong một mùa nhớ mới.Bạn thấy không đừng nhắc bạn rằng.Mọi thứ.Kể cả những nỗi đau.Đều có thể hồi sinh từ tro tàn.Từ xưa tới nay.Con người vẫn tin rằng.Từ tro tàn sẽ xuất hiện những hình ảnh mới.Vừa non nớt.Vừa trưởng thành.Tâm hồn ta sẽ không chết đi.Và sẽ lớn lên qua từng nỗi đau mà lòng nhiệt thành mang đến.Từ trong đông.mười phút.Quên càng nhiều.Quên nỗi nhớ.Nỗi nhớ thành mong đợi.Bạn phải lắng nghe tâm sự.Trong một đêm mưa buồn và lạnh.Được gửi đến từ tác giả nguyên bộ.Bạn thân mến.Đôi khi cô đơn lại là một sự lựa chọn.Là cá.Để người ta tự chữa lành trái tim tan vỡ.Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe lá thư.Đừng ai.Vì sao tôi vẫn cô đơn.Tác giả.Sun life.Khi chập chững bước những bước chân sang cái tuổi đầu hai.Mỗi câu cái kiểu cáo chung một cái cảm giác.Kiểu như là.Sao mình lại xài nhanh đến như vậy.Là sao.Các cô gái ơi.Chỉ mới kiểu hai thôi mà.Chỉ trưởng thành hơn chút xíu thôi chứ có xài gì đâu nhỉ.Những lúc đó tôi cũng đã giật mình.Hỏa xa.Mình đã đọc hai rồi sao.Những đứa bạn bè xung quanh tôi.Bật nhỏ đứa nào cũng đều có người yêu.Có người quan tâm.Thật là có ai đó để ý tới rồi.Nhưng cẩn tôi.Vẫn đi theo chủ nghĩa độc thân vui tính.Cuộc sống của người cô đơn.Cũng có nhiều thú vị mà.Đúng không.Ở cái tuổi này mỗi khi đi ra đường.Người ta đều hỏi một câu quan họ.Có người yêu chưa.Những lúc đó tôi vẫn cười tươi nói.Chưa có.Vậy là người ta lại hỏi thêm một vài câu.Kiểu như rất là bất ngờ.Chưa có người yêu.Bao nhiêu tuổi rồi mà con chưa có người yêu.Nhìn mày cũng đâu đến nỗi nào đâu.Mà sao vẫn chưa có người yêu.Lúc đó tôi cũng lại giật mình.Rồi tự nói với bản thân.Ừ nhỉ.Nhìn mình cũng đâu có xấu đâu.Mà lại không có ai để mắt tới chứ.Nhưng những lúc đó.Tôi lại cười nhạt một cái.Chỉ là chưa có người yêu thôi mà.Có gì đâu mà phải bất ngờ chứ.Có một hôm.Tôi gặp lại một người bạn cũ từ hồi cấp hai.Nội tôi.Mày vẫn chưa có người yêu.Mày định cô đơn một mình thế này đến bao giờ.Tôi thầm nghĩ.Cô đơn một mình.Và chưa có người yêu.Đâu có liên quan lắm nhỉ.Bởi vì nhiều đứa nó có người yêu rồi.Mình ở vĩnh thành cô đơn cả ngày nữa thôi.Tôi đúng là chưa có người yêu.Tôi đúng là cô đơn.Nhưng tôi cũng cảm thấy thích các cuộc sống cô đơn hiện tại của tôi.Mặc dù đôi.Có buồn một chút xíu.Khi cô đơn.Tôi có thể ăn thỏa thích.Ảnh đến tăng cân.Cũng không lo người yêu của mình.Sẽ cảm thấy ghét mình hay không.Khi cô đơn.Tôi có thể lười biếng suốt cả ngày.Mà không lo người khác.Sẽ cảm nhận này kia nọ cha.Khi cô đơn.Tôi có thể đeo tai nghe rồi ngồi trên xe buýt.Đi đến khắp mọi nơi.Mà không có ai làm phiền.Khi cô đơn.Tôi có thể ôm laptop thành smartphone cả ngày lẫn đêm.Để xem phim.Bảo không lo tin nhắn của ai đó đến.Mở không kịp trả lời.Khi cô đơn tôi cũng không cần tốn tiền phải chăm chút bản thân.Chỉ có đi chơi với ai đâu mà phải tốn tiền mua áo nhỏ.Váy kia rồi mua son phấn kẻ mắt.Just me.Khi cô đơn tôi cũng không cần tự ti về cái thân hình không đẹp của mình thì mà vòng một và ba.Hai nó đổi chỗ cho nhau.Cho nên đừng ai hỏi tại sao cho đến bây giờ tôi vẫn cô đơn.Hãy cứ nghĩ đơn giản là tôi thích thế.Tuổi lười.Phải một lần mở cửa trái tim đón ai đó vào.Để hỏi là một vài vết xước.Rồi cũng lười phải đuổi hậu đi.Giày đóng cửa trái tim lại.Khi nào đã có thêm một bài viết sẹo.Tôi lười.Phải chia sẻ yêu thương ít ỏi của bản thân tôi cho người khác.Bởi vì chính tôi.Cũng chỉ vừa mới biết yêu thương bản thân tôi thôi.Tôi không muốn ai đó đi đến tranh ảnh tôi với chính tôi nữa đâu.Họ giành được tôi.Nhưng họ cũng có bên tôi.Yêu thương tôi mãi cả đời được đâu.Họ giành được tôi.Chỉ đến khi tôi lệ thuộc vào họ rồi họ.Sẽ lại rời khỏi tôi mà đi thôi.Tôi lười về mở lòng thêm một lần nữa.Để cho trái tim lại bị giải vở thêm một lần nữa.Trái tim của tôi đã làm rồi đấy.Những nó cũng đã có một vài vết sẹo xấu xí rồi.Nên chắc nó cũng không muốn được gặp ai nữa đâu.Bạn biết không.Dung mạo và trái tim.Cũng có điểm giống nhau lắm.Dùng bao sự xấu.Vì dùng mạo sợ người khác sẽ không yêu thương đó.Khi nhìn vào nó.Còn trái tim cũng sợ xấu.Vì nó sợ làm chủ nhân quần áo đâu.Mỗi khi nhìn vào nó.Tôi còn lười phải nhớ đến ai đó mỗi ngày.Khi mà não bộ của tôi còn phải nghĩ đến nhiều chuyện khác nữa.Lười phải quan tâm ai đó.Khi mà thời gian để quan tâm đến bản thân còn không đủ.Tại lười cả việc.Phải nói chuyện với ai đó nữa.Khi mà tôi không phải một người nói nhiều.Và thừa muối.Tôi cũng lười phải đón nhận tình cảm của người khác.Khi tôi cảm thấy cô đơn.Bởi vì.Tôi không muốn chọn bừa một người để yêu.Khi bản thân tôi chưa sẵn sàng.Đến lúc đó.Tôi sẽ chẳng thể đáp trả tình cảm của người ta.Một ký.Tốt đẹp nhất.Tôi đã quen với cô đơn.Quen với.Không có ai đó ở bên mỗi khi cần.Không có ai quan tâm.Không có ai cùng cười cùng khóc.Không có ai lắng nghe những tâm sự.Không có ai đưa đi chơi những lúc tôi muốn.Không có ai ăn ủi những lúc tôi buồn.Không có ai tặng quà và mỗi ngày lễ.Tôi đã đi qua hai mươi + n cái ngày lễ valentine rồi.Cũng đã có mối tình đầu rồi.Nhưng lại chưa có một ngày lễ tình nhân nào bên người yêu cả.Bởi vì mối tình đó bắt đầu vào cuối xuân.Là kết thúc ở gần cuối hè.Tôi quen với việc lạc lõng giữa phố đông người.Quen với việc.Những người mình tưởng là thân quen.Nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình.Quên cả với việc đi chơi một mình.Tả tâm sự một mình.Tôi cũng quen luôn với việc.Ở xung quanh có rất nhiều người.Những bản thân mình lại vô hình trong đám đông đó.Và tôi cũng quên cả việc.Phải tự dựa dẫm vào bản thân những lúc yếu lòng.Cho đến tận bây giờ.Tôi vẫn cô đơn bởi vì tôi không sợ cô đơn.Tôi cũng không sợ cả những cơn mưa đêm rả rích.Tại sao những người cô đơn lại cách những cơn mưa đêm.Tôi cũng cô đơn.Nhưng tôi lại không ghét những cơn mưa đêm.Rủ nó khiến tôi cả đêm đó mất ngủ.Bởi vì.Trong cơn mưa đêm đó.Đã đến lúc.Tôi sống thật với bản thân nhé.Cô đơn tả cơn mưa đêm.Nó đã gắn liền với tôi rất lâu rồi.Cho nên.Đừng ai hỏi tại sao cho đến bây giờ.Tôi vẫn cô đơn.Con người.Ai cũng phải trải qua một quãng thời gian cô đơn.Là tôi cũng không ngoại lệ.Khi trải nghiệm quãng thời gian cô đơn ấy.Tôi học được rất nhiều điều từ đó.Tôi học được cách sống thật với chính bản thân.Học được yêu thương bản thân nhiều hơn.Học được.Mỉm cười trước cuộc sống nghiệt ngã.Học được cách.Bảo vệ bản thân mình trước những nguy hiểm.Tả quan trọng hơn là tôi đã học được cách.Làm thế nào để khiến bản thân tôi được hạnh phúc.Cho đến ngày hôm nay.Tôi vẫn cô đơn.Là bởi vì xuyên của tôi vẫn chưa đủ.Tả con sâu lười.Cũng muốn ký sinh trong tôi.Tôi sẽ đợi đến một ngày xuyên vẫn tìm đến thế thôi.Bạn phải lắng nghe những lá thư tâm sự về nỗi cô đơn.Nếu bạn cũng có những tâm sự hay những sáng tác truyện ngắn muốn chia sẻ cho các chương trình phát thanh của lạ.Radio.Mời bạn truy cập vào website lớp radio.vn.Đăng nhập và gửi bà nhé.Bạn thân mến.Bạn cảm thấy thế nào sau khi nghe chương trình này.Hãy để lại bình luận cảm nhận.Hoặc cấp ý của bạn nhé.Nếu yêu thích chương trình này đơn giản.Bạn hãy nhấn like đừng quên đăng ký và nhận thông báo những chương trình mới nhất nhé.Bạn có thể tìm nghe những chương trình của lớp video đồng thời tương tác với nhóm sản xuất trên website.Fanpage.Tả kênh youtube với từ khóa blogradio.vn.Chương trình được thực hiện bởi hàng nga và nhóm sản xuất lớp radio với giọng đọc phi cầm.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com