[hay] Mình Từng Yêu Thương Phần 2 Cuộc Gọi Lúc Nửa đêm #truyendoithuc Mc Anh Sa

[hay] mình từng yêu thương phần 2 cuộc gọi lúc nửa đêm #truyendoithuc mc anh sa

Nguyễn chào tất cả quý vị và các bạn bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng rất vui được gặp lại tất cả những đánh giá của trấn thành.Vào buổi tối ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập hai của cổ truyền.Mình từng yêu thương đến từ tác giả vân vân.Với một ngoại hình sức chống đi cho họ từ nước ngoài trở về và với sự tâm lý của mình.Thế thì hiểu đã làm xao xuyến không biết bao nhiêu trái tim của các nữ sinh và trong đó thì có linh có lớp trưởng.Chuyện này thì linh đã không thể kìm lòng được nữa và cô đã quyết định tỏ tình có thể hiểu.Chân tay không triều đại xem câu trả lời của lãnh sẽ như thế nào nhất và sau khi lắng nghe trong thực hiện hôm nay nếu như quý vị cảm thấy.Đọc truyện này thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh để giúp cho anh sạc cũng nhiều kiếp tiếp tục có thêm động lực.Những sản phẩm chất lượng hơn nữa trong thời gian sắp đến gần ngay bây giờ thì chúng ta cùng nhau đều có nội dung chi tiết.Hai của bộ truyền mình được yêu thương tác giả vân vân có phải diễn đạt của ánh sáng.Nhưng cũng đã rất nhiều lần tôi muốn nói cho thể hiểu biết về tình cảm của tôi.Giờ lại sợ thấy từ chối lúc đó gặp nhau trên lớp sẽ rất khó xử.Nhưng mà nếu như cứ giữ mãi tình cảm trong lòng mà không thổ lộ.Thì lại làm tôi cứ bứt rứt không yên.Thà rằng cứ thử một lần phóng túng.Nói ra tình cảm của mình với đối phương.Thì biết đâu người ta sẽ chấp nhận.Còn hơn cứ giữ khư khư trong lòng.Rồi tự giày vò bản thân như vậy.Cuối cùng thì tôi quyết định sẽ bày tỏ tình cảm của mình chưa thể hiểu biết.Trước kỳ nghỉ hè tôi lấy hết can đảm.Rồi nhắn cho thầy vạn bà chứ.Em thích thì.Tin nhắn gửi đi lúc sáu giờ tối nhưng mà đợi mãi không thấy thì hiếu xem.Nhìn trạng thái hoạt động trên zalo hiển thị vừa mới truy cập.Tôi đánh dấu tin nhắn nhưng lại nghĩ.Nếu như đã dám bày tỏ thì phải đối mặt với tình cảm của mình tại sao phải trốn tránh làm gì chứ.Tôi đã từng đọc ở đâu đó có câu nói.Khi thích một người thì nhất định phải nói cho người đó biết.Không phải bởi về môn học cảm động thậm chí không mong là họ sẽ đáp lại.Mà để những năm tháng sau này khi họ cảm thấy lạc lõng thì vẫn nhớ rằng đã từng có một người thích họ .Quan tâm họ nhiều như thế có lẽ đây là sự dịu dàng nhất mà một người có thể cho một người khác.Nếu như thị hiếu công thức tôi thì đó là một điều may mắn bởi vì người mình thích cũng thích mình nếu như thầy không.Thì nói ra.Cũng là để cho tôi bớt ảo mộng.Cả buổi tối hôm đó tôi cứ nhìn vào điện thoại liên tục nhưng mà phải đợi rất lâu sau đó gần mười giờ tối.Tôi mới nhận được tin nhắn trả lời.Tiểu bào.Hình như lớp andersen hay sao mà một tuần nay tôi nhận được tin nhắn kiểu như thế này hơi nhiều đấy.Tôi lại không nghĩ là các bạn nữa chồng lỡ cũng sẽ tỏ tình với thầy lúc này tôi cảm giác mình rất quê.Rồi cộng thêm cả hột hơn nữa.Tưởng tưởng không biết phải trả lời như thế nào.Mà không trả lời thì cũng không được.Cuối cùng tôi đành phải hít một hơi thật sâu.Từ từ thở ra để ổn định lại tâm trạng.Tôi nhắn trả lời.Em không mất tiền việt à.Em thích thì là thật lòng.Thích theo kiểu một người con gái rất thích một người con trai.Thế nào là một người con gái thích một người con trai.Rõ ràng là thầy đã hiểu tôi đang tỏ tình với thầy.Vậy mà tại sao vẫn cứ thích hỏi ngược làm khó tôi như vậy chứ.Trước câu hỏi của thầy.Tôi không muốn vòng vo thêm nữa.Đằng nào cũng đã thổ lộ.Vậy thì còn gì phải xấu hổ đâu tao nói thẳng.Là em yêu thầy.Tin nhắn được gửi đi.Thì được xem luôn nhưng mà tôi lại không nhận được câu trả lời ngay lập tức.Trái tim của tôi bất chợt đập nhanh hơn.Cảm giác hồi hộp mong chờ làm cho tôi có đứng ngồi không yên .Hơn năm phút sau.Thì hiểu nhắn lại.Em vẫn còn nhỏ.Tập trung vào học đi.Em không còn nhỏ nữa.Các bạn bằng tuổi em.Những người đã lập gia đình và có con cả rồi.Có nghĩa là giữa chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức thầy trò thôi.Nhận được câu từ chối của thầy.Tôi cảm giác thất vọng vô cùng.Lớp tôi thì không kém những bạn nữ xinh xắn và gia cảnh của các bạn cũng tốt hơn tôi.Nếu như để chọn yêu học trò của mình.Thế chắc là thầy sẽ chẳng yêu một đứa như tôi đâu.Mới chia tay nhắn tin nói chuyện.Được thể quan tâm giúp đỡ hơn các bạn một tí.Mà tôi đã tự tưởng tượng rằng thầy cô giáo thích tôi.Thật đúng là quá ảo tưởng.Tôi bật cười.Một nụ cười tự chế giễu bản thân.Lời hút mắt cũng đã bắt đầu cay cay.Tôi không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.Tôi không trả lời.Giờ cứ như vậy nhìn vào dòng tin nhắn của thầy.Cho đến khi đôi mắt nhà đi bởi vì những giọt nước mắt.Ngưng đọng lại khóe mắt.Thì tôi mới chịu đưa tay lau đi.Đến một người thật sờ tôi trả lời.Vâng ạ.Em xin lỗi.Thì cứ coi như là em chưa nói gì nhé.Ừ không sao đâu.Còn năm cuối cùng cố gắng hoàn thành tốt việc học nhé.Vâng ạ.Nếu như không thể có được tình cảm của thầy hiếu.Tôi nghĩ là mình cũng không nên mặc dài mà nhắn tin ra rằng làm gì nữa.Nên nói ít đi thì vẫn hơn tránh cho mối quan hệ của thầy trò chúng tôi trở nên xấu hơn.Cả đêm hôm đó tôi không thể nào ngủ được.Có nhớ ghi nhớ lại những cuộc đối thoại giữa tôi và thầy hiếu lúc trước đây.Rồi tự cười tự khóc.Giờ đây tôi mới hiểu cảm giác thất tình là đau như thế nào.Ngày trước thấy nhiều người thích tiền tôi khóc lắm luôn ý.Thậm chí là đòi tự tử.Tôi lại cảm thấy họ quá coi trọng vấn đề tình cảm mà quên đi bản thân.Không yêu người này thì yêu người khác thế làm sao phải về một người không yêu mình mà đau khổ làm gì chứ.Buồn bã khóc lóc không có làm người ta thay đổi ý định yêu mình sao.Hay là chỉ càng làm cho đối phương cảm thấy chán mình hơn.Thế nhưng bây giờ tôi không dám nghĩ như vậy nữa.Bởi vì cảm giác bị người mình yêu từ chối khó chịu vô cùng giày rất vô cùng.Bởi vì vừa thi xong nên chúng tôi được nghỉ một tuần.Để đổi điểm thi.Nền cũng có thời gian cho bản thân.Tôi chuẩn bị được tình cảnh khi gặp thầy thế tôi sẽ phải làm gì để có thể tự nhiên nhất.Một tuần sau thì chúng tôi cấp buổi sinh hoạt lớp.Tôi ngại gặp mặt thì hiểu thì nên định là không đi mà rất nhiều cái hầm xin phép nghỉ ốm một hôm.Nhưng hồng nổi.Nhưng mà mày là lớp trưởng.Không đi thì làm sao được.Ốm như thế nào để tao sang đón nhé.Thôi.Mày xin ngài giúp tao đi.Tao đau đầu lắm không đi được đâu.Đừng có điêu.Ba năm nay có thấy mày nghỉ hôm nào đâu.Ốm liệt giường còn cố bỏ đi học.Bây giờ than đau dù chỉ là sao thế.Ốm hai hôm nay rồi.Chóng mặt quá không đi được đâu thật đấy.Tao không tin đâu nhé.Tối hôm qua còn thấy mày ở biển mát nhé.Chồng khỏe như voi ấy bây giờ bảo là ốm.Thế hôm qua có ra vinmart mua ít đồ.Không nghĩ là cái hầm lại nhìn thấy.Mà cái con này cũng kỳ thật đấy gần tôi mà không thèm bảo là sao thế.Chắc là mày nhìn nhầm thôi.Tối qua tao phòng suốt mà.Tao nói cho mày biết nha.Mày mà có bịt kín từ đầu đến chân tao cũng nhận ra.Nếu như không phải hôm qua đi với anh người yêu bị lôi về.Tao đi đến cáo mày đi thích trà chanh chém gió rồi.Đến nước này thì biết là mình không thể nào chối được nữa tôi đang nói.Không ngờ và được gì xin nghỉ hộ cũng không xin cho.Thôi đi họp đi.Cân bàn cái vụ đi du lịch cùng với lớp chụp kỷ yếu cho năm tới nữa.Tôi nghĩ là mình cũng không nên về ngày gặp mặt thầy hiếu mà làm nghề bùi sinh hoạt.Làm ảnh hưởng đến hoạt động tập thể của lớp.Nên cuối cùng nhắn tin cho hồng.Được rồi.Tí sang đón tao nhé.Ok.Chuẩn bị đi đấy tao sang giờ đấy.mười lăm phút sau thì hồng đã đỡ ngày dưới nhà trọ của tôi.Thế thôi đi ra thì nó cười nham nhở.Khỏe khoắn như thế này mà bà là đau ốm.Thế mày học có tính trốn học cả đấy.Của mày chứ của ai.Tao trốn có phải bổ chứ có nhiều đâu.Nhưng mà đi sinh hoạt lớp thì chả bao giờ thiếu mặt tao nhé.Dạ vâng ạ.Tế bào học thì lười thôi rồi mà chơi thì không ai bằng cả.Truyện.Lên xe anh đào nhé.Tâm trạng đã không được mấy vui và gì nhưng mà nghe nó nói tôi cười không khép được mồm.Sau đó là làm sạch thân gì mũ bảo hiểm.Vòng tay rồi ôm eo của nó.Thế là hai đứa chở nhau đến trường.Cũng đã hơn một tuần nay.Kể từ sau hôm ấy tôi không thể nói chuyện với thể hiểu.Mà thì cũng không hề liên lạc gì với tôi cả.Chắc là thế cũng không muốn giữa chúng tôi cảm thấy khó xử.Mà kể cả thể có liên lạc với tôi đi chăng nữa thì tôi cũng không biết phải nói gì với thầy cả.Mai sao đến lớp thầy hiếu vẫn chưa đến.Tôi không muốn ngồi vị trí ngày thường.Liền trôi tít xuống bàn gần cuối lớp.Nhưng mà còn bản trời đánh của tôi.Nó có chịu cho tôi ngồi cuối lớp đâu.Cái hồng đi xuống.Cháu tôi đến bàn thứ hai.Vừa cao vừa nói.Hôm nay mày bị sao thế.Lúc đầu thì xin nghỉ không đi họp lớp.Bây giờ đến lúc rồi thì lại chưa tí tùng thế giới kia ngồi là sao vậy.Chị ngồi của lớp cho tiện ngủ thôi.Ngủ cái con khỉ.Tí nữa mà còn phải lên báo cáo tình hình học tập của lớp.Ngủ cái gì.Thôi cứ để khánh báo cáo tao cũng được mà.Sáng ở bên cạnh nhà tôi nói như vậy thì nhảy dựng lên.Mà.Bà làm lớp trưởng thì bà đi mà báo cáo.Tờ giả vờ ôm đầu tao phải khó chịu.Nhưng mà hôm nay tôi không được khỏe cho lắm.Hai người báo cáo giúp tôi nhé.Cả hai chúng nó nghe như vậy thì đồng thành phản đối nói gió to một chữ không.Phim cho cả lớp đang nói chuyện cũng phải quay sang nhìn ba người chúng tôi.Tôi không làm được gì cả.Cũng hiểu là mình không thể nào trốn tránh trách nhiệm như vậy.Đành lắc đầu sờ vào.Thôi được rồi.Chả hiểu được hai người cái gì cả.Hai chúng nó chẳng nói gì nữa sáng thì ngồi lại vị trí của mình chơi game.Con hồng thì thiếu mua với tôi.Tỏ thái độ nghi ngờ.Này nhé.Sao mà tao cứ cảm thấy là mày.Đang trốn tránh cái gì nhỉ.Nói đi.Có gì đâu tao à.Nói màu.Tao thì chả có cái gì mà phải trốn tránh hay là xấu mày cả.Thật không.Thơ.Mày không tin thì thôi.Tôi làm bộ giận dỗi không muốn đôi co với hôm.Nó nhìn thấy biểu hiện của tôi như vậy thì khoác tay tôi.Cười cợt giờ bao.Tên chưa.Nhưng mà có gì phải kể với tao đấy nhớ chưa.Biết rồi.Khi tôi ngồi nghịch điện thoại được năm phút thì hiểu bước vào.Cả lớp đứng dậy chào thầy nhưng mà tôi vẫn không dám ngẩng đầu lên.Cứ như vậy cuối gần mặt xuống bàn.Hai bàn tay bấu chặt vào nhau.In hình cà rốt móng tay.Thì hiểu không trả lớp ngồi xuống mà cứ đứng yên như vậy.Không thế chồng lớp càng lúc càng im lặng.Nhịn không được tốt lần đầu lên nhìn thì bắt gặp.Ánh mắt của thầy đang chăm chăm nhìn tôi.Tôi muốn quay đi chỗ khác hải mã bỗng nhìn đỏ ửng cả lên.Một giây sau thì thấy lên tiếng.Cả lớp ngồi đi.Cho đến khi cả lớp ngồi xuống mà người của tôi vẫn cứ run.Tôi vẫn không dám ngẩng mặt lên để nhìn phía bục giảng.Cái hồng bên cạnh thấy tôi như vậy thì hỏi nhỏ.Thế làm sao vậy.Tự dưng mặt đỏ bừng lên như thế.Ốm thật à.Em không sao đâu.Chắc là đứng hơi lâu thế nên hơi chóng mặt thôi.Hồng không nói gì nữa nó sắp xếp lại giấy bằng điểm của lớp chúng tôi.Đặt ngay ngắn trước mặt bàn.Cả lớp đã ổn định thì thiếu một lồng tiếng.Lớp trưởng.Lên báo cáo tình hình kết quả học tập của lớp đi.Nghe thầy gọi đến tôi.Tôi có người còn bị điện giật đấy giật bắn cả người.Nhưng mà sau đó liền bình tĩnh đứng dậy cầm kết quả học tập của lớp đền trên bục giảng.Đứng bên cạnh thời mà chân tay của tôi tự dưng có bồn dùng.Miệng thì cứ như là hấp xương cá vậy.Không mở ra được mà nói.Hiểu chắc là nhìn ra biểu hiện lúng túng của tôi thì nói nhỏ.Giữ cho tinh thần ổn định đi.Vâng ạ.Tôi hít một hơi thật giờ gạt bỏ đi những chuyện riêng từng ra khỏi đầu tôi nói trước lớp.Học kỳ vừa qua thành tích học tập của lớp chúng ta rất cao.Không có bạn nào phải học lại.Nhưng mà còn xấu bạn điểm thi mới chỉ vừa đủ qua mức điểm d.Điểm trung bình tích lũy hệ thứ tư còn rất thấp.Lớp năm mươi hai bạn sinh viên.Có ba bàn đạt loại xuất sắc.mười hai bạn đạt điểm giỏi.ba mươi bản đạt loại khá.Tôi đứng trên bục giảng báo cáo tình hình học tập của lớp.Thiên nhiên thi thoảng mất không tự chủ đề.Nói cái nhìn lãnh sang bên cạnh.Thì hiểu người bên cạnh lắng nghe.Biểu hiện thì vẫn vô cùng tự nhiên như thế giữa tôi và thầy.Chưa từng có cuộc nói chuyện ngày hôm đó.Thật không hiểu sao thì có thể tự nhiên như vậy.Love thì có phải có tình cảm với tôi.Hay là về thầy là người lớn.Sự tự chủ của thầy vẫn tốt hơn đứa con gái mới đầu biết yêu như tôi sao.Nhưng dù là thế nào đi chăng nữa thì biểu hiện của thể hiếu.Làm cho tôi cảm thấy rất khó chịu và không hề thoải mái.Giờ nghĩ lại.Nếu như thế không tự nhiên coi như không có chuyện gì tất cả nhé tôi bắt thầy phải đấm chống buôn bán.Rồi ngượng ngùng giống như tôi chăng.Có lẽ là không.Sự khác biệt giữa trai và gái giữ người không yêu và người yêu.Giữa người trưởng thành và con gái mới lớn.Thật sự có khoảng cách lớn đến như vậy sao.Mà thôi cứ kệ đi.Đang ở trên lớp.Tôi cũng không muốn để ai nhận ra sự khác là của tôi đối với thầy cả.Lại càng không muốn để thiếu nhìn thấy tôi dễ bị ảnh hưởng bởi tình yêu như vậy.Gạt bỏ đi những suy nghĩ tôi tập trung vào báo cáo kết quả thật lòng.Sau hơn ba mươi phút thì tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ.Nhanh chóng quay trở lại vị trí của mình.Ngồi tại chỗ rồi mà trái tim của tôi vẫn cứ đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.Kỳ vừa qua lớp chồi về mọi mặt đều rất tốt.Thì hiểu cũng không nói gì nhiều cả.Chị nhắc nhở chúng tôi sang năm đã là năm cuối.Tôi cố gắng học tập.Nâng điểm tích lũy cao lên.Để các bạn trong lớp có thể có tấm bằng loại khá trở lên.Khi ra trường.Cơ bản lớp rồi đều hứa sẽ cố gắng hoàn thành mục tiêu.Thế nhưng mà chúng nó cũng không quên mục đích ngày hôm nay đi họp lớp là gì.Ảnh đại diện cho lớp đứng lên trình bày.Thưa thầy và các bạn.Đang làm thì chúng ta sẽ kết thúc thời sinh viên.Em có ý kiến là một lớp mình có một buổi đi du lịch và chụp kỷ yếu.Hi vọng là các bạn tham gia đầy đủ.Và cũng mong là thì có thể đồng hành cùng với bọn em à.Cách em chọn được thời gian địa điểm chưa.Bữa nay muốn sắp xếp thời gian trong hai tháng nghỉ hè tới à.Ừ.Về tới các em cứ trao đổi với nhau đi.Thống nhất được rồi báo lại với tôi nhé.Cả lớp đồng thành đáp vâng ạ.Sao đỏ tụ tập lại bàn nhau rôm già.Còn tôi chả có tâm trạng gì nên cứ để cho chúng nó bàn chán đi.Rồi thống nhất.Theo số đông.Chồng lúc các bạn cùng nhau đưa ra ý kiến.Thì hiểu vấn ngôi nhà.Nhưng mà tay của thầy thì vẫn cầm điện thoại xem gì đó.Tôi không tự chủ được lén nhìn thấy.Đúng lúc thể hiểu nhầm lên nhìn tôi.Ánh mắt cả hai vô tình chạm nhau.Làm cho tôi động tuần quay đi.Nhưng mà tôi vẫn cảm nhận được.Ánh mắt của thầy vẫn đang chăm chăm nhìn tôi không rời.Tôi cứ như người mất hồn vậy.Tay cầm điện thoại.Nhưng mà tâm trí đang để ở nơi người nào đó.Đang ngồi trên bục giảng.Các bạn nói gì.Hỏi gì thì tôi cũng chả để vào đầu.Nghe vào tai thì lọt sang tai kia.Đang ngồi ct thì cái hồng hết mảnh vào tay của tôi một cái nó bảo.Mày xạo đấy thầy và lớp đang hỏi mày kìa.Trước hành động cùng với lời nói của hồng tôi bước hiệp định hình lại ngơ ngác nhìn thấy hiếu giờ lại vội đều mắt nhìn xuống.Tôi xấu hổ khỏi hồng.Chuyện gì thế.Chúng nó đang hỏi ý kiến của mày kìa.Ý kiến gì vậy.Hôm trước gặp trả lời thì giọng nói điềm đạm của thầy hiếu cất lên.Các bạn muốn hai tuần nữa sẽ đi hạ long.hai ngày một đêm.Sau đó một tuần thì sẽ chụp kỷ yếu.Ý em sao.Dàn cứ theo số đông thôi à.Em không có ý kiến gì cả.Được rồi.Vậy thì cứ quyết định như vậy đi dạ vâng ạ.Hồng đứng lên rồi nói.Nếu đã quyết định như vậy thì trong tuần tới mọi người cố gắng nộp tiền để bọn tớ còn đặt xe nhà nghỉ cho.Uống trước nhé ok.Năm cuối rồi phải chờ hết mình nhá ok các cậu.Thì hiểu bảo cách làm tự động của lớp cho hồng nhé chuyển thuê xe rồi cho ăn.Thì tôi sẽ chọn giúp các em đảm bảo nó không làm các em thất vọng đâu giá sẽ vô cùng ưu đãi cho sinh viên.Lớp từ ngày đến đi thì vui mừng nói lời lệnh thầy.Ông thầy giáo đúng nhỏ nhất có thể lo cho bọn em tất cả như thế này bọn em chỉ cần chuẩn bị.Xinh đẹp để đi du lịch thôi.Được rồi.Nếu như không còn vấn đề gì nữa buổi họp lớp hôm nay dừng lại ở đây nhé.Vâng ạ.Trước lúc ra về.Khi mà tôi đi ngang qua bạn giáo viên.Thì hiểu nổi.Linh.Ở lại đi.Tôi có chuyện cần trao đổi với em.Bước chân đang lon ton muốn nhanh chóng ra khỏi lớp.Nghe thì hiểu nỗi như vậy thì lập tức khẩn lại.Tôi không biết là còn vấn đề gì để trao đổi.Mà thấy bảo tôi là.Tôi khó hiểu nhìn thấy hiếu.Nhìn sắc mặt thì vẫn bình tĩnh đến khác thường.Tôi gạo trả lời.Ừ.Thầy à.Em có việc phải về sớm.Thế có thể trao đổi với lớp phó và bí thư không ạ.Không.Tôi biết là mình không thể nào thôi tháng cuối cùng đành ngoan ngoãn đi về vị trí của mình ngồi xuống.Nhìn các bạn lần lượt ra về.Không thấy tôi ở lại thì nó bảo.Thế tao xuống lấy xe đợi mày cổng trường nhé.Không cần đâu.Tí nữa tao bắt xe buýt về được rồi mày cứ về đi.Ừ thế thôi tao về trước đây.Mặc dù không muốn nhưng mà tôi đành gật đầu nhìn hồng ra về.Còn mình thì phải ngồi lại trong không gian lớp học rộng lớn.Cùng với thầy chủ nhiệm.Mặt home.Phải gọi là thầy giáo mà tôi đem lòng yêu mến to tình.Nhưng đã bị thì từ chối.Ai có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc này là thế nào không.Thật sự chỉ muốn bản thân có thể tàng hình mà chạy mất giảm trước tầm mắt của thầy hiếu.Đề thi không nhìn thấy tôi.Thế các bạn đã về hết.Bầu không khí trầm lớp trở nên vô cùng yên tĩnh.Tôi có người yêu ở vị trí cuối mặt xuống bàn không dám ngẩng lên.Mà thiếu khi đó cũng chẳng nói gì cả.Ước chừng mười phút sau tôi không nhịn được nữa cất tiếng hỏi.Nhưng mà anh mất thì vẫn không chịu nhìn lên.Thì có chuyện gì cần trao đổi sao.Tìm hiểu không trả lời câu hỏi của tôi.Mà trực tiếp đi xuống dưới lớn.Ngồi xuống bên cạnh bàn đối diện.Đêm trắng xin lỗi với dòng đều ra lời.Ngẩng mặt lên.Có trời mới biết.Lúc đó từng hưởng đến thế nào.Đã không dám đối mặt với thầy thì chớ.Bây giờ thầy hiếu còn bảo tôi ngừng mặt lên.Gừng lên thế nào được.Tôi thả giả điếc không nghe thấy còn hơn.Lì lợm cuối đầu thấp xuống.Hai tay để giúp bạn lại bố chặt vào nhau.In hình nền những dấu móng tay bằng lái.Vẫn không thấy tôi làm theo yêu cầu.Thì hiểu là nội tiếp.Em không nghe thấy tôi nói gì sao.Ở.Em.Tôi không muốn trả lời.Cũng không muốn ngẩng đầu lên.Nên chị biết ngập ngừng không nói gì cả.Tôi cảm nhận được ánh mắt của thầy vẫn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt của tôi.Chỉ là tôi không biết chữ.Ánh mắt ấy mang theo sắc thái gì mà thôi.Thì hiểu hỏi.Em có biết là tại sao tôi phải gọi em không.Thì không nói thì làm sao mà tôi biết.Tôi có phải là thầy đâu mà hiểu được suy nghĩ của thầy.Tôi trả lời.Dạ không ạ.Truyện tình cảm.Tôi nghĩ là niềm gặp mặt trực tiếp mà nói cho rõ.Không phải chỉ là nhắn tin qua một cái điện thoại.Nhưng mà đang ở trường.Em nghĩ là không nên nói chuyện này nữa.Lỡ có người khác ngày thấy.Em có biết là trường thì không nên nói chuyện yêu đương giữa thầy và trò sao.Tôi lập tức ngừng lên nhìn thấy đầy khó hiểu.Có luật pháp nào cấm giảng viên và sinh viên không được yêu nhau chứ.Chúng tôi đều đã trên mười tám tuổi.Độc quyền quyết định chuyện tình cảm của mình.Chùa thầy.Tại em và thủy đều chưa lập gia đình.Yêu nhau thì có gì là sai đâu mà phải sợ.Em chỉ không thích giữa em và thầy chọn địa điểm trong lớp.La bàn về vấn đề này thôi.Thế được không chấp nhận em.Xin cũng đừng để cho bạn sinh viên nào biết làm đất họ tình rồi bị từ chối.Em cũng biết xấu hổ.Không biết lúc đó tôi lấy đâu ra can đảm.Để mà chất vấn thầy giáo của mình như vậy nữa.Nói gì thì nói thì cũng chỉ hơn tôi có bốn tuổi.Ngoài giờ lên lớp ở bên ngoài thì chúng tôi vẫn là địa vị anh em mà thôi.Tìm hiểu nhìn thấy tôi bắt đầu không được bình tĩnh.Và có lẽ cũng muốn giữ chút thể diện cho tôi.Thì nhà giọng giờ nói.Nếu như em muốn không gian khác.Tôi cùng em ra quán cà phê.Không cần đâu ạ.Giờ sao kết quả thì vẫn là thầy không yêu em.Còn gì để nói nữa đâu.Kết quả cuối cùng vẫn như nhau.Vậy thì chọn một nơi khác để nói chuyện có thay đổi được quyết định của thầy hiếu không.Nếu như câu trả lời là có.Tôi nhất định sẽ là quán cà phê cùng với thầy.Nhưng mà tôi biết câu trả lời có lẽ.Vẫn là sự khéo léo từ chối của thầy.Vậy thì ra quán cà phê để làm gì nữa.Chỉ bằng nói với nhau ở đây mười hai câu.Rồi về sau sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.Chẳng phải tranh giành chém hơn sao.Ánh mắt của thầy lúc đó nhìn tôi rất thân tình.Tôi lại còn không dám tin vào những gì mà mình nhìn thấy.Đột nhiên thì hiểu hỏi tôi.Tại sao lại yêu tôi.Yêu một người thì cần phải có lý do sao.Thì hiểu không trả lời câu hỏi của tôi.Tôi chỉ nghe được tiếng thở dài rất nhỏ của thầy.Bài dây sao cất tiếng nói một câu chẳng thể liên quan gì cả.Em còn rất trẻ.Tương lai sẽ gặp được nhiều người tốt hơn tôi.Thì hiểu vẫn bình tĩnh khuôn mặt không thể có cảm xúc.Vốn vẫn cường lại như thế.Tôi không thể nào ngăn chặn chua xót người cổ họng tôi lên tiếng.Em không cần người tốt hơn.Em chỉ cần thấy.Cần người có thể cho em cảm giác an toàn.Được yêu thương quan tâm khi ở bên mà thôi.Em thật là chỉ cần có như vậy thôi sao.Không biết là thế có còn nhớ những gì tôi đã nói ngày trước khi mời thì uống cà phê hay không.Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ những gì chúng tôi đã nói với nhau ngày đó.Một chút cũng không quên.Lúc trước em đã từng nói.Em chỉ muốn được sống an yên bên người mà mình yêu.Em không cần gì cả.Thì biết không.Nói chuyện với thầy em cảm thấy rất thoải mái.Em chưa từng mở lòng nói với ai nhiều như vậy.Chỉ riêng có thể thôi.Tôi chưa từng quên những lời em chia sẻ với tôi.Nghe đến đây trong lòng của tôi bỗng có chút vui mừng.Nhưng mà thầy hiếu lại nói tiếp.Ai nói gì với tôi.Tôi cũng đều ghi nhớ.Trí nhớ của tôi rất tốt.Tôi lại còn cứ tưởng là thầy chỉ nhớ những gì mà tôi nói.Hóa ra là với ai.Thì đều nhớ rất rõ như vậy.Không phải là vợ về tôi có vị trí đặc biệt trong lòng của thầy.Mai là phải về thể thao chị nhớ rất tốt.Ảo tưởng.Tôi đúng là tự mình ảo tưởng.Có lẽ tôi không phải là người phù hợp mà thầy từng nhắc đến.Ngay cả thời điểm cũng không đúng.Nước mắt không tìm được mà đang trực trào rơi xuống.Tôi không phải tính mà nói.Thì không yêu thì thôi.Tôi có sao cứ phải nói nhiều như vậy chứ.Tôi chỉ muốn để cho em hiểu xa.Thật sự bản thân em cần gì mà thôi.Em còn rất trẻ đấy.Thì hiểu chưa nói hết câu thì tôi đã lên tiếng cách nào.Lần đầu tiên tôi nói chuyện ngang bướng như vậy.Với một người lớn tuổi hơn tôi.Thì đừng lấy lý do là em trẻ con nữa.Em đã hơn hai mươi tuổi rồi.Không phải là đứa nhóc mười mấy tuổi.Nt cần người khác dạy dỗ chỉ bảo.Trong chuyện tình cảm.Em yêu ai.Em cần gì.Em muốn gì.Bản thân em hiểu rất rõ.Có phải là bởi vì tôi đã quá quan tâm.Mới khiến cho em có cảm giác thân thể.Nên.Làm cho em nhầm tưởng rằng tôi rất yêu em không.Tôi thật không hiểu thì hiểu đồng ý gì nữa.Giải nghĩa từ lúc quyết định đối không nhận ra đâu là tình yêu dành cho một người sao.Tôi không còn muốn ở lại để tránh cái với thể.Chán ăn.Tôi nói nhìn thừa nhận.Có lẽ là vậy.Em phải về đi.Chào thầy ạ.Không thể hiểu nổi thêm gì nữa.Tôi chạy thật nhanh ra khỏi phòng đó.Cứ như thế chỉ một bước sẽ bị người ta ăn thịt vậy.Sân trường vào những ngày hè sắc màu rực rỡ.Trên con đường rợp bóng cây.Tuyển tập sinh viên yêu nhau nắm tay nhau.Người tựa đầu trên ghế đá.Chỉ có tôi là cô đơn lẻ bóng.Đi bộ rời khỏi trường với gương mặt đã ít đồ.Tôi ngẩng đầu lên khá mỉm cười với bầu trời trong xanh.Tôi không hề hối hận về bản thân đã yêu thương một người.Không phải có tình cảm với tôi.Thế quyết định bày tỏ tình cảm.Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý khi bị từ chối.Nhưng mà bây giờ trong lòng vẫn đau như vậy.Vẫn không thể nào ngừng rơi nước mắt.Tôi cứ như vậy mà vô thức bước đi.Cho đến khi về đến phòng trọ thì mới biết rằng.Mình đã đi bộ gần bốn cây số để về đến đây.Vừa mở cửa bước vào trong thì tôi ném cặp sang một bên nằm vật xuống giờ.Trùm chăn kín mít.Bật khóc thật lớn.Tôi cứ như vậy mà khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi.Không đến nỗi mệt đi mà ngủ lúc nào cũng không hay.Cả ngày hôm đó tôi không ăn gì cả.Tôi đến để giải thể mà tôi cũng chẳng thể nào tập trung giảng bài.Một con ở trung tâm tiếng anh thấy sắc mặt hôm nay của tôi không tốt.Hai mắt thì cứ bỏ về.Trong lớp giảng dạy.Thì lại hay phạm sai lầm.Cô ấy đến hỏi tôi có vấn đề gì sao.Tôi chỉ nói là không được khỏe.Và xin phép nghỉ ba ngày tới.Bởi vì nếu như bây giờ tôi có đi dài thì cũng không thể nào tập trung vào công việc.Mà cứ lơ mơ như vậy thì sẽ truyền đạt sai kiến thức đến người học.Cô ấy không hề suy nghĩ gì nhiều mà ngay lập tức đồng ý với tôi.Lại còn giận tôi nghỉ ngơi cho thật tốt.Trong những ngày sau đó tôi buồn bã đến mức suốt hai ngày trời không ăn không uống gì cả.Chị nằm trên giường nghe những bản nhạc buồn rồi khóc.Nhưng mà rồi tôi cảm thấy.Mình không thể nào chịu được cái cảnh như thế này nữa.Bàn phấn chấn trở lại.Ép buộc mình phải đối mặt với mọi chuyện.Không yêu thì không yêu.Đâu phải là ai tỏ tình cũng đều nhận được kết quả như ý à.Tôi cũng không thể nào về một người không yêu tôi mà tự hành hạ bản thân như thế.Cái hồng thấy tôi dạo gần đây có tâm trạng.Nó nhắn tin rủ tao đi chơi.Nhưng mà tôi đều từ chối.Nói chuyện với nó cũng hờ hững chẳng mấy nhịp tình gì cả.Thấy như vậy.Nói đến phòng trọ tìm tôi rồi hỏi cho ra nhé.Mấy hôm nay sao vậy.Sắp đi chơi mà tâm trạng phải vui lên chứ.Có sao đâu.Tao không tin đâu.Nhìn màn hình như là có chuyện gì giấu tao ấy.Mày có coi tao là bạn thân không kể tao nghe đi.Cái hồng nhìn tôi chăm chăm hỏi khiến cho tôi đành phải đầu hàng.Thay đổi rất kiên quyết chờ đợi tôi nói ra.Tôi cũng không muốn giấu nó nữa.Mà lúc này rất cần một người để tâm sự.Cuối cùng tao kể cho nó nghe chuyện tôi tỏ tình với thể hiếu.Và bị thầy từ chối như thế nào.Đang nghe xong thì ôm bụng cười nghiêng ngả.Tôi nhìn thấy biểu hiện của nó như vậy vừa giận vừa.Mà sao thế.Tao bị như thế này mà còn cười được.Biết như vậy tao chả thèm nói với mày nữa.Đang buồn mấy hôm nay đi.Cách làm cái gì phải buồn.Thấy không yêu thì mày yêu người khác.Vừa xinh vừa giỏi như mày.Sợ gì không có ai yêu à.Nhưng mà tao chỉ thích thì hiếu thôi.Hồng tròn mắt nhìn tôi như kiểu.Chưa bao giờ thấy tôi yêu một người nhưng.Nhưng mà cũng đúng.Thì hiểu là người đầu tiên tôi có tình cảm.Có thể được gọi là mối tình đầu đơn phương không nhỉ.Trai muốn yêu thầm thầy mà không nói với tao.Thì nói với mày thì hiểu được với tao à.Nhưng mà ít nhá.Có một người dày dặn kinh nghiệm yêu đương như tao làm quân sư cho mày.Biết đâu kết quả lại khác thì sao.Toreba.Tình cảm là do thiếu tự quyết đi.Đâu có dày dặn kinh nghiệm giải tao tán tỉnh thì chắc gì thế đã xiêu lòng đâu.Tôi đang buồn.Nó về mặt cái hồng nó cứ nhiên nhờ nhiên tôi cười trêu chọc.Nó đang ngồi khoanh chân trên giờ.Ôm gấu ôm trong lòng tôi.Thì đột nhiên ngồi dậy mồm miệng nhanh nhỏ.Mở máy bào có nhiều đứa con gái trong lớp mình cũng tỏ tình với thầy.Ở.Lớp mình khối đứa xinh xắn như vậy.Chắc thế có yêu đứa con gái nào trong đó cũng chả đến lượt tao đi.Điên.Chúng nó xinh mà sao bằng máy được.Mày phải tự tin là mày có vị trí đặc biệt hơn trong lòng thế hiểu chưa.Thôi đi.Vị trí còn khỉ.Vị trí đặc biệt mà bị từ chối à.Tủ mặt thì có.Cái hồng lắc đầu phản đối lời nói của tôi.Mất điện kéo tôi ra đứng trước giường tủ quần áo.Đi xung quanh từ một vòng.Rồi ép tôi phải nhìn mình trong gương.Đây.Nhìn đi nhá.Mày nhìn mày xong cường đi.Chẳng chào xinh gái.Ba vòng cũng đâu ra đấy.Không được một mét sáu mươi lăm.Có phải là thước đo.Đứng bên cạnh thể hiếu quá ok.Lại còn học giỏi nữa.Nhưng mà cũng chả liên quan.Nhớ được cô có thể khác thì sao.Không thích những đứa có vẻ bề ngoài như tao thì sao đây.Nếu mà như vậy.Thì chắc là thầy hiếu chắc là bị hâm.Tao nghĩ là thế.Có ai mà không thích để đạp đâu.Mày xem đi.Mày được khối thằng theo đuổi.Lại chẳng sếp từ cửa lớp đến cổng trường.Tôi thở hắt ra một hơi giữa cánh tay của hồng đang giữ mình đứng trước gương già.Đi đến trường hồi xuân đó.Tròn mắt nhìn nó.Đâu phải ai cũng háo sắc được.Tao thấy đề người đẹp trai mà vẫn yêu lấy một người vợ không có nhan sắc.Mà nếu như không muốn nói là sủi.Vậy theo mày thì thầy thích kiểu con gái như thế nào.Tao chả biết.Thần đồng bào khi nào gặp được người phù hợp thì sẽ yêu.Còn người yêu như thế nào để phù hợp.Thì thấy có nói đâu.Không đi đến giờ ngồi xuống bên cạnh tôi nó bảo.Mày có biết.Mấy đứa con gái lớp mình tỏ tình với thầy là ai không.Không.Làm sao tao biết đi.Sao mày không hỏi.Điên à.Mày muốn biết thì tự đi mà hỏi đi.Tôi đang buồn thì chớ.Vậy mà nó lại còn nhắc đến chuyện mấy đứa con gái lớp rồi.Cũng tán thì.Làm cho tôi lại càng khó chịu hơn.Cái hồng thế tôi không vui nó hỏi tôi.Thế vậy thì mày tính bỏ cuộc à.Mới tán một lần bị từ chối.Đất nặn làm như vậy sao.Không bỏ cuộc thì biết làm gì đây.Không bỏ cuộc thì tôi phải làm gì đấy chứ.Tôi không có mặt dài mà lẽo đẽo theo sau thì.Mày nhau cho đến khi thể hiểu chấp nhận tôi được.Như vậy bản thân của tôi sẽ rất xấu hổ.Nhưng mà bây giờ gặp thì.Tao có cảm thấy ngại ngại kiểu gì đấy.Chả ngại thì sao.Nếu là ta mà bị từ chối.Tao chắc phải đào mẹ mười cái hố chui xuống cho khỏi gặp nhau.Vậy mà từ nãy tới giờ mà nói như thật nhỉ.Tao còn tưởng mày bị từ chối thì sẽ không biết nhảy đấy.Nói thì nói như vậy thôi nói cho mày đỡ buồn thôi.Mà lời nói và hành động của tao nó cũng không thống.Mày chơi với tao luôn như vậy thì phải hiểu tính tao chưa.Tôi đương nhiên là rất hiểu hồng.Nó rất giỏi ăn nói và hành động của nó toàn đi ngược với lời nói.Nhưng mà nhiều khi những lời nó nói còn hợp lý hơn cả việc đó làm.Cái hồng chỉ được cái mồm miệng như tép nhảy là không ai bằng.Nói chuyện lúc nào cũng như người từng trải.Nhưng mà thật ra.Chả biết gì.Biết làm sao bây giờ.Còn một năm nữa.Tao không thể nào tự nhiên với thể hiểu được nữa.Nhưng mà thấy quan tâm mày thật đấy.Nhiều lúc tao cũng nghĩ là thầy thích mày cơ.Ai ngờ đâu bật lên xinh gái của mình đã bị từ chối.Vậy là không phải chỉ có mỗi mình tôi nghĩ thì hiếu không có tình cảm với tôi.Mà ngay cả cái hồn cũng nhận thấy như vậy.Chi tiết là thầy quan tâm hơn tôi một chút so với các bạn thôi.Chứ thật ra thì chẳng có tình cảm gì cả.Sau khi tâm sự với hồng thì lòng tôi cũng cảm thấy thoải mái.Quay lại với vòng quay của công việc ép bản thân của mình không có thời gian rảnh rỗi để khỏi phải nhớ nhung đến thể.Cuối tuần đó thì tôi trở về nhà thăm bố mẹ cũng là muốn nói cho bố mẹ biết sắp tới.Lớp tôi sẽ tổ chức đi du lịch và chụp kỷ yếu.Mặc dù đi du lịch và chụp kỷ yếu rất tốn kém.Nhưng mà đời sinh viên chỉ có một lần thôi học với nhau bốn lần.Tôi có muốn cùng các bạn có một buổi đi chơi.Có những tấm ảnh chụp chung với cả lớp bố mẹ tôi cũng không có phản đối gì cả ngược lại thì.Tôi ngập ngừng nói kế hoạch.Bố mẹ tôi lại còn động viên khuyến khích nên đi chơi hết mình.Còn năm cuối cùng thấy cùng với các bạn lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của thời thanh xuân thanh xuân.Tôi đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc và hơn hết nếu như chuyện của tôi và thầy hiếu được như ý.Lãi suất chọn bạn hơn.Buổi tối hôm đó tôi nằm ngủ cùng với mẹ mà hỏi tôi rất nhiều về việc học.Rồi công việc dạy thêm như thế nào có vất vả hay không khi nghe tôi nói mọi thứ đều ổn thì.Cũng bớt lo lắng mà biết công việc ở trung tâm dạy tiếng anh của tôi là do thầy chủ nhiệm giới thiệu.Lúc nào mẹ cũng bảo tôi phải cảm ơn thầy hiếu vì đã giúp đỡ tôi.Đã không nhắc đến thì thôi nhắc đến thì tâm trí của tôi lại xuất hiện hình ảnh của thầy hiếu đứng trên bục.Hình ảnh chúng tôi gặp nhau trong buổi sinh hoạt lớp.Lại nhớ lại buồn rồi lại nhói lòng.Không gian yên ắng của đêm tối cô mà rất chặt.Không nói gì cả cái im lặng mà nằm yên trong lòng của mẹ như vậy.Cảm giác được che chở bao bọc khiến cho tôi với bớt đi phần nào đó nỗi buồn trong những ngày qua.Mẹ thấy tôi có tâm sự thì quan tâm hỏi còn có chuyện gì sao.Không có gì đâu à.Thế có chuyện gì nói mà nghe đi.Mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe tâm tư của con đấy.Đại hội như vậy làm tôi không giấu được tâm tư trong lòng nữa hết một thời thật giờ tôi hỏi mà.Mẹ ơi.Tình yêu cho con chủ động bày tỏ tình cảm với một người thì có sao không ạ.Không tôi đã bây giờ bình đẳng rồi.Không ai quy định con gái thì không được phép tỏ tình cả.Nhưng mà nếu như bị từ chối thì phải làm sao.Nếu người đó không yêu con.Vậy thì quên người đó đi.Chưa có thể coi như cả hai không có duyên thôi.Nhớ lại cuộc nói chuyện của tôi và hồng.Nó khuyên tôi không nên dễ dàng từ bỏ như vậy.Mà phải chủ động tấn công thầy nhiều hơn.Tôi cũng đã suy định làm như nó vào.Nhưng mà bây giờ nghe mẹ nói như vậy tôi cảm thấy nản lòng.Thời trang và nền nghe lời mẹ.Tôi bận thì có lẽ là không có duyên.Mẹ thấy tôi im lặng không nói gì thì hỏi.Con yêu ai sao.Không ạ.Con chỉ là hỏi như vậy thôi.Phòng trường hợp sau này có yêu ai thôi.Mẹ sinh ra tôi.Tôi nghĩ gì chắc mẹ tôi biết rất rõ.Nói dối mà như vậy chắc là cũng nhận ra.Những câu nói viết thư không muốn nói sâu vào chuyện này mà cũng không dám hỏi thêm nữa.Chị nói thì một cơ.Con cứ nghe theo tiếng gọi của trái tim.Hạnh phúc là tự do mình làm.Vâng ạ.Muộn rồi đấy ngủ đi con.Đợi cho đến khi mệt rồi đã chìm vào giấc ngủ.Nhưng mà tôi vẫn không thể nào ngủ được.Cứ mở tròn hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.Mở cho đến khi gần hai giờ sáng bởi vì quá mệt mỏi.Mà cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.Tại sao buổi sinh hoạt lớp giữa tôi và thầy hiếu cũng không hề liên lạc với nhau gì cả.Có chuyện gì cần trao đổi gì.Đề thi vào lớp một số bạn với nhau.Giờ khánh sẽ nói lại với tôi.Những hoạt động tập thể thì đăng lên nhóm lớp để các bạn cùng thảo luận.Trước ba ngày tổ chức để hạ long.Tôi bị sốt nặng.Cả người mệt rã rời không có tí sức lực nào cả.Chỉ muốn ngủ thôi.Không thích ăn uống gì cả.Nghĩa trang sẽ không tham dự được cầm plus tôi nhắn tin bảo khánh.Tôm sốt.Chắc là ba ngày nữa không khỏi được đâu.Không thể nào đi vào lớp mình được.Theo ông và thầy giáo hướng dẫn lớp giúp tôi nhé.Cứ bị ốm là sao vậy.Đã đi uống thuốc chưa.Không sao đâu.Ốm số chắc phải mất một tuần mới khỏi hẳn được.Nhưng mà còn có mỗi lần này là đi chơi đông đủ tất cả thành viên thôi.Các bạn uống thuốc cho nhanh khỏi đi.Bây giờ đi vào lớp cho vui nhé.Ừ tôi sẽ cố gắng.Nếu như hôm đấy không đi được thì bảo lớp thông cảm cho tôi nhé.Được rồi.Bà cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.Ừ cảm ơn em nha.Lên đại học gặp được hồng và khánh là điều mà tôi cảm thấy may mắn nhất.Gia đình chúng nó rất giàu.Nhưng mà lại đối xử với tôi rất tốt.Không phân biệt hai chia tay hoàn cảnh gia đình tôi.Mặc dù rất tồi cũng có không ít những bạn có gia cảnh bình thường như tôi.Nhưng nếu như để mà nói gia đình nợ nần ngập đầu.Trang chỉ có mỗi gì nhà tôi thôi.Ngày trước bạn cấp bà đều là con nhà giàu cả.Chừng nào biết gia đình tôi khó khăn thì luôn mỉa mai.Giờ nói những câu vô cùng khó nghe.Có lúc này còn xúc phạm đến gia đình của tôi nữa.Tôi biết nói sao cũng được.Nhưng mà tôi không hề thích chúng nó nói đụng chạm đến gia đình của tôi.Bởi vì ai sinh ra chẳng muốn mình có một cuộc sống thật tốt.Chỉ trách số phận không may mắn khiến gia đình tôi gặp chuyện không bao nhiêu vậy.Vì sao chỉ tôi không thích tranh cãi với chồng nó.Nên cũng không chơi với ai trong lớp.Từ đó thì cũng hình thành chồng tôi rất vỏ bọc ít nói ít chia sẻ cô lập với mọi người.Sau này lên đại học.Thì vẫn là cái tính ít nói đó.Chẳng hề chủ động nói chuyện làm quen với ai trong lớp cả.Nhưng mà ngược lại cái hồn thì luôn hỏi han quan tâm đến tôi.Nó vẫn luôn là người chủ động bắt chuyện với tổ chức.Dần dần thấy nó tính rất tốt.Tôi có mở lòng đón nhận tình bạn của nó.Cứ như vậy mà giao tiếp với bạn bè trong lớp nhiều hơn.Nhưng mà có tâm sự thì tôi vẫn luôn giấu trong lòng.Tùy vào một số chuyển mới chia sẻ với hồng.Cho đến khi gặp thầy hiếu.Tôi mới hoàn toàn gỡ bỏ được vào bọc kiên cường của tôi.Có từ từ đi xe nói ra hết.Không còn ôm khư khư trong lòng rồi tự mình gặm nhấm nỗi buồn nữa.Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với khánh.Hai mắt của tôi giữ chặt lại bởi vì quá buồn ngủ.Đặt điện thoại lên kệ tủ đầu giường.Sửa chuồng chăn kín đến tận cổ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.Mặc dù bây giờ đang là mùa hè nóng bức.Nhưng mà cơ thể tôi cứ lúc nóng lúc lạnh vô cùng khó chịu.Đang mê man ngủ thì tiếng chuông điện thoại làm cho tôi tỉnh giấc.Tôi mệt mỏi.Chẳng thể nào mở nổi mắt ra xem người gọi đến là ai.Lên sau đó ấn nút trả lời với giọng đều yếu ơi.Alo.Đường dây bên kia không có ai trả lời tôi nói tiếp.Alo.Vẫn không có ai trả lời cả.Tôi vừa định bỏ điện thoại đến trước mặt để xem người gọi đến là ai.Từ một giọng làm cất lên.Là tôi.Nghe thấy giọng nói của thầy hiếu tay cầm điện thoại của tôi chợt run lên.Cũng đã gần hai tuần này không nghe thấy giọng của thầy.Bây giờ không những được ngay mà còn là thời chủ động gọi đến.Tôi mệt mỏi trả lời.Thì gọi em có chuyện gì không à.Nghe thành nói là em bị ốm.Muốn xin nghỉ đi du lịch sao.Dạ vâng ạ.Ốm có nặng không.Uống thuốc chưa.Cũng bình thường thôi.Nếu như em không đi được thì giờ lại đến khi nào em khỏi hẳn sẽ đi.Cả lớp lần này đều muốn đi chơi đông đủ tất cả thành viên.Tôi lại còn cứ tưởng là thầy hiếu gọi đến là việc còn tầm tôi.Nhưng mà bây giờ nghe thấy nhắc đến chuyến du lịch.Tôi chỉ có thể nghĩ rằng.Thế đang lo đến chuyển từ bị ốm thì ảnh hưởng đến kế hoạch của lớp.Tôi có một chút chạnh lòng lời nói mang theo chút nhàng bước.Không cần đâu.Em không muốn ảnh hưởng đến thời gian của các bạn.Vâng em cũng không sao đâu ạ.Đường dây bên kia im lặng không nói gì cả.Tôi rất sợ sự im lặng đó vội vã lên tiếng.Không còn chuyện gì nữa em tắt máy đi.Em chào thầy.Không đợi thì hiếu trả lời lại tôi nhanh chóng tắt máy.Nhưng lại sợ thì gọi lại.Từ điển tắt nguồn điện thoại internet ngủ tiếp.Nằm mơ màng chưa được bao lâu thì bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa.Trong phòng tôi đã tắt điện tối om chỉ còn lại mỗi đèn ngủ thôi và ánh sáng lờ mờ.Tôi tính không dậy mở cửa.Nhưng mà bên ngoài gõ cửa càng lúc càng nhiều.Rõ ràng là không hề có ý định rời đi.Đau ốm sốt mệt mỏi thì trở đi.Tên cả muốn ngủ cũng không được yên nữa.Cố gắng đứng dậy lê bước chân đến mở cửa phòng.Sự kiện tại bật điện sáng.Cánh cửa vừa mở ra thì bóng dáng cao lớn của người nào đó.Để đứng vững chãi giữa cửa.Tôi thẳng giật mình ngạc nhiên rồi.Thầy à.Sao thầy lại ở đây.Tôi đến thăm em.Nghe như vậy thì tìm tôi lên đập loạn cả lên.Trên đường tròn một chỗ không thể nào nhúc nhích mà nhìn thấy hiếu.Máy bay rơi sau mới biết đánh mất mình nhìn thấy quá lộ liễu.Tôi vội vàng của mình mất xuống tôi hỏi.Sao để biết phòng trọ của em vậy.Tôi là chủ nhiệm.Muốn biết địa chỉ của học trò thời cũng là điều rất bình thường thôi.Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy chủ nhiệm nào mà đến ngay cả địa chỉ phòng trọ của sinh viên.Ở đâu có biết gió như vậy.Không cần phải đón nhiều thì tôi cũng đầu biết người nói cho thầy hiểu biết chuyển tôi ốm và địa chỉ phòng trọ của tôi thì.Chợ long khánh.Lúc này thì tôi cũng chẳng buồn lời qua tiếng lại với thì làm gì cả.Tôi mệt mỏi đến mức đứng cũng không vững chỉ biết được người vào vách tường mà nói không ra hơi.Thì về đi à.Em không sao cả đâu.Ốm đến như thế này mà còn nói nó không sao.Hài mất thì thiếu chặt lại không mở ra được nữa.Lúc này chỉ muốn nằm vật ra giường.Mà không biết nói sao để thầy hiếu trở về.Còn chưa kịp lên tiếng thì thấy bảo.Em không định mời tôi vào sao.Thì về đi à.Thuê bao cho một nam một nữ thế này.Em không muốn người khác nhìn thấy.Giờ để nói linh tinh đâu.Phòng trọ tôi ở trên là một khu nhà cấp bốn bình thường.Nó không quá thể.Nhưng mà so với các nhà trọ bình dân khác.Thì chắc là vẫn thua kém.Tôi cũng ngại nơi trọ của mình không làm cho thấy thoải mái.Nên không muốn mời thầy vào.Thì hiểu thì tôi vẫn đứng bên cạnh cửa.Không có ý cho thầy vào nhà.Thế thì cũng chẳng tỏ ra quan tâm.Thản nhiên đi vào bên trong như thế đã được cho phép vậy.Đến cái thẻ vào bên trong thì tôi mới nhớ người ra.Còn chưa kịp mở miệng nói thì thấy đã kéo tôi vào trong nhà đóng cửa phòng lại thì nói.Tôi có màu trắng và thuốc hạ sốt cho em đấy.Ăn xong rồi uống thuốc đi.Trong phòng lúc này chỉ có hai người trong tôi.Mặc dù tôi yêu thầy thật đấy nhưng mà tôi vẫn không có ăn bất kỳ chỉ có hai người.Một nam một nữ ở trong phòng giờ đóng cửa lại như vậy.Tôi vừa nói vừa đưa tay định cầm tới đầu của thầy mang đến.Em cảm ơn.Nhưng mà thì về đi.Cho em còn đi ngủ nữa.Trái ngược lại với bạn lúng túng của tôi.Thì hiểu lại rất bình thường xem như chẳng có gì mà phải ngại.Thế không đưa tới đổi cho tôi mà đi thẳng đến bản nấu ăn.Lấy một chiếc bát đồ cháu già thể nói.Doraemon xong và uống thuốc thì tôi sẽ về.Bây giờ thì tôi làm gì còn sức mà ngồi ăn cho được đây.Nhìn bóng lưng của thầy quay về phía của tôi.Đột nhiên thay đổi đi.Muốn thế giới để như lúc đầu.Cơm đã hơn tuần rồi tôi không được nhìn thấy thầy.Trong lòng cũng có một chút nhớ.Tôi đi về phía giường ngồi xuống.Còn thì hiểu sau khi lấy tránh rửa bát.Tỷ lệ mang đến trước tầm mắt của tôi.Kéo chiếc ghế bên cạnh bàn họp ngồi xuống đối diện.Thì đưa bát cháo đặt vào trong tay tôi.Dòng điều rõ ràng rất quan tâm.Em ăn đi cho nóng.Rồi còn uống thuốc nữa.Tôi cần lấy bát cháo.Ánh mắt kiên định nhìn vào thấy không chớp mắt.Lúc này tôi rất muốn hỏi.Thì đã không yêu em.Tại sao lại đối tốt với em đến như vậy.Nhưng mà cuối cùng lời muốn nói ra đều nút ngược trở lại.Cơm từng thìa cháo đưa lên miệng.Tôi cố gắng nuốt xuống cổ họng mà trong miệng có cảm giác đắng.Tôi khó khăn lắm mới ăn được một phần ba bát cháo.Tôi không thể nào ăn được nữa.Cũng không thể nào tự nhiên khi mà thầy hiếu cứ ngồi đối diện quan sát rồi.Khi tôi đang đứng dậy mang bát cháo vào bàn nấu ăn.Thì thiếu niên tỉnh.Màn hết đấy chứ.Ăn một tí như vậy thì làm sao mà uống thuốc được.Em không muốn ăn nữa.Không được.Thầy vừa nói vừa đón bát cháo trên tay tôi.Lấy một thìa đưa đến trước miệng của tôi muốn bảo tôi há miệng ra.Nhưng mà thật sự tôi không thể nào nuốt thêm một miếng nào nữa.Lúc này chỉ muốn đi ngủ.Hơn thế nữa thì hiếu càng quan tâm tôi như vậy.Lại càng khiến cho tôi tổn thương.Chó cảnh cho nói.Em đã nói rồi em không muốn ăn nữa.Tại sao thì cứ fm.Biểu hiện khó chịu của tôi làm cho động tác của thầy chợt khựng lại.Thấy im lặng nhìn tôi vài giây.Sau đó mà bắt chéo đến bàn ăn.Lúc quay lại cần cho tôi một cốc nước trắng vào một ít thuốc hạ sốt.Không ăn nữa cũng được.Em uống thuốc đi.Cảm thấy vừa rồi có chút lớn tiếng với thầy là sai.Lần này thì tôi ngoan ngoãn cầm đấy cấp nước.Và cho thuốc vào miệng để uống.Có lẽ từ lúc thì đến thì tôi luôn dùng thái độ xa cách để nói chuyện nên bây giờ chắc là thế cũng không thể nào.Được tính khi đó của tôi lên nhắc nhở.Nhưng mà giọng đều thì vẫn nhẹ nhàng tinh thần đến như vậy.Linh.Tôi đang nói chuyện rất rõ hơn về đấy.Làm có thái độ như vậy chưa.Em chẳng thấy là mình thái độ gì cả.Thế không muốn nghe được có thể về mà.Tôi hiểu là mình không nên nói chuyện ngang bướng như vậy.Nhưng mà tôi thật sự không thể nào bình tĩnh đối diện với thầy.Tôi đang rất cố gắng.Nhưng mà tôi vẫn không làm được chỉ biết chất vấn.Thầy thừa biết là em yêu thầy.Thế đã không đồng ý.Vậy thì đừng lúc nào cũng tỏ ra quan tâm em như vậy.Em không muốn mình ảo tưởng giờ thì cho rằng thấy cũng yêu em nữa được.Em mệt lắm rồi.Không làm người yêu.Thì vẫn có thể coi em là em gái mà.Tôi không muốn làm em gái của thầy có ai mà để yêu anh trai của mình đâu.Chợt nhớ đến mấy đứa con gái lớp tôi tỏ tình.Cũng được thì nói như vậy.Trong lòng của tôi lại càng không vui.Có phải là bạn nữ nào trong lớp của mình tỏ tình với thầy mà không được thì đồng ý thì được trở thành em gái của thầy không.Không có.Em không thích có quan hệ khác với thể.Nếu như không phải là quan hệ yêu đương.Như vậy thì chỉ có thể là thầy trò thôi nhưng mà hành động bây giờ của thầy thì không đúng mực là một giảng viên đâu.Vt muốn tôi phải làm sao để chúng ta có thể tự nhiên như trước.Làm sao tôi có thể tự nhiên với thể như trước được nữa bây giờ tôi chỉ cầu mong một năm còn lại nhanh chóng.Qua để không còn phải ngày ngày đến trường học được không còn phải nhìn thấy thầy nữa.Thì về đi đi khỏi phòng trọ của em đi mất em không muốn nhìn thấy thầy nữa.Buồn bực dùng chút sức lực yếu ớt của tôi đứng dậy đây người của thầy hiếu về phía cửa nhưng mà sức lực của một đứa con.Lại còn đang ốm sốt như tôi.Làm sao có thể nào xê dịch được bước chân của thầy nước mắt sắp không kìm được nữa mà chảy xuống.Tôi không muốn khóc trước mắt thầy chỉ biết cố đầy thầy đi thế hiếu dường như không muốn rời đi.Được nhìn thấy giữa hai cánh tay của tôi.Nhưng mà cơ thể của tôi lúc này đang rất nóng.Thì hiểu thế như vậy thì giữ chặt tôi lại em bình tĩnh đi em suốt cao lắm đi.Tôi đang đi về.Em không cần.Em đã nói rồi.Em không muốn làm phiền thì.Linh.Đừng như vậy nữa được không.Tôi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của thầy.Hai mắt tôi lúc này đã cài cài tội lỗi.Vậy thì phải muốn em phải làm sao đây.Muốn em coi như chưa từng tỏ tình với thì sao.Chưa từng yêu thầy.Chưa từng bị từ chối sao.Em không làm được đâu.Tôi có phải là em đâu mới hiểu được cảm giác của em lúc này chưa.Tôi.Thật ra thì.Còn chưa kịp nghe hết câu nói của thầy hiếu thì được nhìn trước mắt của tôi quay cuồng sau đó là một mảnh.Và rồi tôi chẳng còn biết gì nữa.Bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho cái vẻ tập hai của bộ truyện này van với tình huống vừa rồi khi mà.Sắp ngất đi thì dường như là thị hiếu đã định nói điều gì đó nhưng mà tiếc quá nó về rồi nhấn mất rồi.Theo như ta cảm nhận thì thầy hiếu có tình cảm với mình nhưng mà không hiểu lý do vì sao mà thầy ấy lại kìm lòng mình lại.Và từ chối lời tỏ tình của cô học trò này để rồi nhiều năm sau đó linh sẽ đi du học singapore.Và rồi có sẽ quay trở lại việt nam và gặp lại người thầy mối tình đầu của cô năm xưa.Vẫn rất là tò mò không hiểu là sau này họ đến với nhau hay không và để biết được câu trả lời đó thì xin mời quý vị.Bạn gặp lại anh sa vào hai mươi buổi tối ngày mai nhé vẫn như thường lệ sau khi nắng này xong nếu như quý vị cảm thấy.Chuyện ngày hôm nay hấp dẫn đừng quên dành tặng cho anh sẽ về kịp một nút like chia sẻ và đăng ký càng nhé cảm ơn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com