[hay] Nghề Làm Dâu - Phần 4 - Truyện Tâm Lí Xã Hội Hay - Mc Anh Sa-5u5

[hay] nghề làm dâu - phần 4 - truyện tâm lí xã hội hay - mc anh sa-5u5

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những thính giả của chợ tình vào ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập bốn.Bộ chuyển.Nghề làm dâu.Nguyễn thị thu hà tiên mến ở bốn này thì đã có một.Bất động sản rất lớn.Xảy ra.Để mối quan hệ giữa loại chồng nàng dâu tằm chế là bố chồng và người con trai trong gia đình đến sự.Căng thẳng đỉnh điểm.Vậy thì bất đồng quan điểm đấy là thế bây giờ xin mời tất cả những khán giả của chuyện tình.Cùng anh xa đến với nội dung chi tiết của tập bốn bộ chuyển.Nghề làm dâu.Tác giả.Dạ thảo qua phần diễn tập của ánh sáng.Tôi không sợ lúc đó mặt mình như thế nào.Chị cảm thấy nó rất nóng trong người thì bị bệnh vô cùng.Thật sự muốn xa.Muốn nói một chuyện chứ nhẹ lòng.Nói hết những gì.Bản thân phải nhẫn nhịn mấy ngày qua.Nhưng khi tôi vừa định lên tiếng.Thị trường tôi sẽ nắm chặt tay tôi.Quay sang nhìn anh.Ánh mắt anh dịu dàng.Như đang muốn xoa dịu cơn giận trong lòng tôi.Bàn tay anh siết chặt tay tôi sẽ nói.Anh ở nhà.Chị đổi cho tôi bảo anh nghe thấy.Để anh.Đái mắt anh chưa để sự quyết định.Nó khiến cho tôi bất giác.Tin tưởng tuyệt đối vào anh .Từ ngày tới về đi làm rồi.Anh luôn bênh vực tôi.Bảo vệ tôi.Chẳng hiểu sao nhưng lòng tôi lại tiếc rằng.Lần này.Anh nhất định.Cũng sẽ không để tôi phải thiệt thòi.Anh vẫn không buông tay từ tốn nói.Bây giờ đa phần các nhà đều tĩnh trên vào mùng ba.Mùng bốn mùng năm thì coi như hết tết rồi.Thậm chí nhiều nhà còn quay trở lại vòng quay của công việc.Hơn nữa năm nay là năm con làm rể đầu ti.Có phải về sớm một chút còn đi chúc tết họ hàng bên ngoài.Chắc phải phép nữa.Bố trưởng tôi chết mẹ.Suy nghĩ một lát rồi nói.Thôi thì để sáng mùng ba.Hai vợ chồng về đi ngủ sớm.Rồi chiều về nhà mình tiễn chân các cụ.Đằng nào năm nay.Nhà cả nhung cái gì.Nó cũng tĩnh trên trưa mùng ba.Nhà mình làm tối trước quần cũng được.Mẹ chồng tôi có vẻ không hài lòng với ý kiến đó.Còn tôi lại càng không.Sáng mùng ba mới về.Mà chiều mùng ba đã bắt vợ chồng tôi về nhà.Còn làm cơ.Thế thì đi được những đâu.Ông bà lúc nào cũng tính toán .Còn hỏi bên nhà trường các chị xem.Tiếng chim lúc nào.Để làm tránh ra cho các chị được về nhà.Vậy còn tôi.Ngày đến một việc đơn giản đó là về nhà tết bố mẹ.Tết họ hàng ông bà cũng chẳng muốn cho tôi đi.Ông bà nhớ con gái.Chẳng lẽ.Bố mẹ tôi thì không.Hôm trước tôi cần nghe thấy mẹ trưởng tôi gọi chị gái nói là.Năm nay về từ sáng mùng hai đi cho vui con nhé.Chẳng biết chị trả lời sao.Chị thấy bà thở dài nói.Mẹ chị thương mày ở bên ấy.Dâu trưởng lại vất vả dọn dẹp.Nên muốn mày về bên này lâu lâu.Cho đỡ mệt thôi.Đấy.Bà nghĩ cho con gái bà nhiều như thế.Mà chả một chút nào mà nghĩ cho tôi.Tôi không ngại vất vả cũng không ngại nấu nướng dọn dẹp.Tôi không giống bà.Mong về nhà để trốn.Mở tôi thương bố mẹ tôi.Tôi muốn về bên cạnh họ.Không muốn mấy ngày tết.Họ phải cô đơn.Chị gái tôi lấy chồng nhưng năm nào cũng phải mùng ba.Vợ chồng chị mới về được.Tôi không muốn đến lượt mình cũng như thế.Thật ra tôi cũng mong được gặp anh chị.Gặp các cháu.Được cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm đầu năm ấm cúng.Nhưng mà nghĩ là.Nếu chị em tôi cùng về.Giờ lại cùng đi.Thì bố mẹ tôi sẽ hụt hẫng nhiều lắm.Vậy nên tôi mới quyết định.Mỗi chị em về một ngày.Được ngày nào ông bà cũng có các con cái bên cạnh vui vẻ.Đó là lý do vì sao.Tôi nhất quyết muốn về vào mùng hai.Phải chăng.Mong muốn đó của tôi cũng là ích kỷ.Có lẽ chồng tôi cũng cảm thấy các yêu cầu đó có chất quá đáng.Nền lên tiếng phần ba.Bố à.Nhà mình đi cả ngày còn chưa hết họ hàng.Bố mẹ bảo vợ chồng con sáng xuống đó rồi chiều về sớm làm cơm.Thì đi được những đâu nữa.Ngoại.Chỉ là phụ thôi.Thế nên vợ chồng mày đi điểm chết đi làm gì cho lắm tốn kém.Anh em họ hàng thì lúc nào gặp nhau chẳng được.Ngoại là phụ.Bà cũng là đàn bà lại có hai người con gái mà có thể nói ra những câu như thế.Tôi thật sự.Không có từ nào để miêu tả.Cảm xúc của tôi dành cho bà lúc này nữa.Nhắm mắt.Hít một hơi thật sâu tôi nói.Mẹ.Mẹ cũng đi lấy chồng.Hai chị cũng như thế.Có lẽ.Mẹ hiểu rõ.Cái cảm giác nhớ nhà nhớ bố mẹ là như thế nào.Hãy đối với mẹ.Ông bà ngoại.Cũng chỉ là phụ.Còn hai chị nữa.Nếu hai chị cũng có gọi là phụ.Thịt lợn có thấy đau lòng không.Thương.Ai dạy con cái thói chả chơi với người lớn như thế.Hôm nay là mùng mấy.Con có biết từ sáng đến giờ.Có làm mẹ bực bội rất nhiều.Nhưng mà vẫn bỏ qua.Mẹ không muốn nặng lời với con.Vì hôm nay là mùng một con có biết không.Đừng nhìn tôi biết.Mùng một.Phải tươi cười trước cả nước vui vẻ.Phải kiêng tuyệt đối cãi vã.Nhưng mà tôi.Được cái bà.Tôi chỉ đang nêu lên quan điểm của mình mà thôi.Còn biết chứ.Dương cẩm thủy.Còn có nói gì sai đâu mà.Xuất giá tòng phu.Con lấy chồng thì phải theo chồng theo sự sắp xếp của nhà chồng.Nếu như còn không muốn về buổi sáng mùng ba.Thì để mùng bốn mùng năm mẹ sẽ cho con về cả ngày.Mẹ định nghĩa sai rồi.Có lấy chồng nhưng còn không đánh mất bản thân.Con lợn con.Cần có chính kiến.Có suy nghĩ riêng của bản thân con.Không ai có thể bắt ép.Phải làm cái này.Phải làm cái kia.Nếu như còn không muốn.Thôi đủ xôi.Mỗi cái việc chúc tết thôi mà cũng cãi nhau được.Rõ ràng là tôi đang trên lưng.Chứ không hề có chút nào lớn tiếng.Mà bố chồng tôi nói là cãi nhau.Nhưng ông đã lớn tiếng.Nên tôi cũng đành im lặng.Tôi xem ông sẽ giải quyết thế nào.Trưởng thôn của bên cạnh mệt mỏi gục đầu xuống thở dài sau đó nói.Bố mẹ.Còn lớn rồi.Còn có gia đình riêng rồi.Bố mẹ có thể là.Tuổi ất đặt bọn con nhưng ảnh nhỏ được không.Bố mẹ mong muốn hai chị về nhà thế nào.Thì bố mẹ vợ con cũng thế.Cầm lòng mẹ.Hãy coi cô ấy như con gái của mình và đối xử.Mẹ chồng tôi còn lại bất ngờ.Khi chủ tự nói như thế.Bà nhìn chồng tôi rất lâu sau đó nói.Còn nói cái gì.Ý con là mẹ khắt khe.Quả đào với nó đúng không.Thật không có ý đó.Con chỉ thư với bố mẹ.Ngày mai buổi sáng.Vợ chồng con sẽ đi nốt tết nhà mấy anh chị của anh đi.Buổi chiều sẽ về bên ngoại tiếp bên đó.Việc bên ngoài cũng khá đông anh em.Nên vợ chồng con sẽ ngủ lại đó.Để sáng mùng ba.Biti s nút họ hàng.Chưa thì cùng bố mẹ vợ con tiễn chân các cụ.Rồi chiều.Vợ chồng con sẽ về sớm để làm cơ.Tiếng chim bên nhà mình.Mẹ nói rồi.Chiều mai chị còn xanh.Làm gì thì làm.Mấy anh chị em phải ngồi cùng nhau ăn bữa cơm cho vui.Bà nói xong thì bỏ nút lên phòng.Chẳng để cho vợ chồng tôi nói thêm câu gì.Bố trưởng tôi thấy thế thì nhẹ nhàng bảo.Thôi.Mẹ con nói thế rồi.Hai đứa đừng có làm trái ý cả đái.Bố bin.Cái thương cũng nhớ nhà.Nhưng thôi còn à.Lùi lại một hai hôm rồi về.Cũng được có mất gì đâu.Ở lại ăn bữa cơm với anh với chị cho vui.Ông nói thì nhỏ nhẹ giống như đang khuyên dài.Nhưng thịt.Là đang ép buộc vợ chồng tôi.Em không nghĩ rằng chiều mùng ba.Cả nhà đã tụ họp rồi hay sao còn bắt ép tôi phải ở lại.Nhưng mà ông nói xong cũng bỏ vào phòng.Bây giờ cũng đã muộn.Tôi chẳng thể nào chạy theo mà chết.Nên đang ấm ức bỏ lên phòng.Thôi.Mệt rồi.Em nằm xuống nghỉ ngơi đi.Anh à anh nói đi.Mùng mấy.Ruột.Mùng mấy em được về nhà.Anh đã nói sáng mùng hơi sẽ đưa em về.Sao lại thành ra thế này đây.Anh nói rồi còn gì.Mình sẽ để chiều mùng hai về rồi vợ chồng mình ở lại đến chiều mùng ba thì lên sẽ.Tôi cứ nghĩ bạn ạ.Bố mẹ chồng biết nói thế.Tiếng anh sẽ không dám về.Không ngờ anh vẫn kiên định với điều đó.Nhưng còn bố mẹ chồng.Nếu tôi vẫn cố tình về.Điều.Anh à.Nhưng mà bố mẹ không đồng ý.Anh nói rồi.Việc của mình mình tự sắp xếp sao cho hợp lý.Anh muốn đưa em về buổi sáng.Nhưng mà bố nói cũng đúng.Cũng nên đi tết nốt họ hàng rồi chiều mình về cũng.Tôi thì coi như mình với ông bà một chút em nhé.Ôm chầm lấy chồng tôi rối rít cảm ơn.Chỉ cần chồng tứ quý.Chỉ cần anh đồng ý cho tôi về.Nhất định tôi sẽ về.Tôi sẽ không vì ai đó vui lòng.Bật khiến bố mẹ tôi buồn được.Nếu không cuộc đời làm giúp của tôi.Thiết lập đi lập lại kết nối món này.Sáng hôm sau tôi vẫn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.Chồng bữa ăn vợ chồng tôi cũng không ai nhắc đến.Sẽ đi về nhà tôi vào chiều nay.Mọi thứ để theo lời chồng tôi nói.Em chỉ cần tin ở anh thôi.Mọi việc cứ để anh.Đức lên tiếng.Dù anh biết em nói không sai.Những câu một câu nói.Anh nói ra vậy em nói ra.Cảm nhận của bố mẹ lại khác nhau.Anh đã hứa.Sẽ luôn yêu thương bảo vệ em.Nên nếu em thương anh.Tin anh.Thịt để anh sắp xếp.Tôi tìm chồng.Tất nhiên là vui cùng tin anh.Tin anh đi mới lấy anh.Chỉ là hôm qua tôi thật sự không chịu.Tin mới lên tiếng tranh luận.Thật lòng tôi cũng thương anh.Vì anh kẹt giữa tôi và gia.Lần này tôi quyết định nghe theo anh.Cứ để anh tự lo liệu sắp.Còn tôi.Chỉ việc làm theo mà thôi.Bố mẹ chồng tôi có lẽ nghĩ vợ chồng tôi đã làm theo ý ông bà.Nên vẫn còn rất bình thường chứ không thể nhắc lại chuyện hôm qua thêm lần nào nữa.Vợ chồng tôi đi chúc tết đến khoảng mười giờ thì về.Cùng nhau làm cơm cúng.Vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ.Mẹ chồng tôi cho ông mấy lần bóng gió nhắc chồng tôi lên nhà để một mình tôi nấu cơm không được thì lại.Cây xăng nhớ vợ.Lên nhà giúp mẹ cái này.Việc gì thế mà.Để lát đi.Còn làm phụ vợ con một chút.Chưa nói phải thắp hương trước mười một mà.Mình có ấy làm con sợ không kịp.Lại nhờ chút thôi rồi lại xuống.Tôi chưa hiểu ý mẹ chồng nên nói.Anh cứ để đấy đi lên xem lại nhờ gì rồi lại xuống làm.Nhớ là nhanh lên nhé.Chứ không muộn giờ lại em không biết đâu.Thôi mất công lại rửa tay.Mày cứ lên đi con chặt xong đĩa thịt gà và bóp cái bánh chưng tiền xong còn lên luôn.Tôi không biết chồng tôi có hiểu ý của mẹ chồng tôi hai mươi.Nhìn thấy anh kiên cố.Không bảo mật cho tôi nấu nướng một mình như thế.Tuổi mùi nữ.Vui vì có chồng yêu thương.Và cả một chút cảm giác hải.Khi hơn mẹ chồng.Biết là không nên nhưng mà thật sự.Chỉ cần nghĩ đến vợ.Anh không phải người đàn ông nghe mẹ.Vậy tệ bạc với vợ mà ngược lại luôn bênh vực bảo vệ tôi trước mặt nạ.Là tôi hả hê lắm.Mỗi một lần anh bảo vệ tôi.Phản đối lại ý kiến của mẹ chồng là một lần cái cảm giác vui sướng.Vì chín tháng lại trồng trong tôi lại lớn dần.Mẹ chồng tôi sau khi không gọi được con trai lên.Bà có thể nói thẳng là không cho chồng phụ tôi cơm nước đâu.Về vấn đề này ngay từ những ngày đầu làm dâu tôi đã nói thẳng quan điểm của mình rồi.Hơn nữa tôi nghĩ.Có lẽ bà không biết vợ chồng tôi chiều sẽ về ngoại.Bà cứ ngỡ.Vợ chồng tôi chiều theo ý bà.Nên mới không nói thẳng ý của mình ra như thế.Cơm nước xong xuôi với sắp mâm cho chồng biết.Để bố chồng cúng.Thế mà chồng đứng đó tôi lại ngứa mồm nên.Bật lại mẹ bảo anh đang làm gì.Giờ còn cần không được cân làm chưa ạ.Thôi.Không cần.Dạ vâng vậy thôi.Con tưởng nếu không thì để con làm chứ ở nhà con đang bận bên mâm thắp hương.Cũng tại cái mâm hơi nặng.Lãnh đạo tỉnh lên tầng ba.Nên còn mới phải nhờ chồng.Bà biết tôi đã nói mà.Nền lườm nguýt tôi.Sau đó bỏ ra bàn ngồi uống nước.Chồng lúc chở hương tàn thì tôi nhanh chân lên phẩm.Sếp cho chồng bộ quần áo để tối sang bên nhà tôi.Anh còn có cái để thay.Còn tôi.Đồ đạc bên đó vẫn còn nên tôi không đem theo nữa.Vừa làm tới vừa khác.Hết nên chẳng biết chồng vào từ lúc nào.Cho đến khi anh lên tiếng tôi mới giật mình quay lại.Em đang làm gì đó.Em giúp cho anh bộ quần áo.Để tối có cái mà thay.Vợ anh chu đáo quá.À anh này.Nhưng mình không nói gì mà cứ đi như thế.Bố mẹ giận thì sao.Trưởng thôn nhiệm cười trấn an tôi.Không phải không nói.Mà lúc nào chuẩn bị đi thì mình sẽ thưa sau.Vì anh biết bố mẹ sẽ không vui.Nên nếu nói sớm.Không khí gia đình ngột ngạt lắm.Nên tốt nhất.Trưa ăn cơm xong rồi cho nó.Nhưng mà ngộ nhỡ.Mạnh kiên quyết phản đối thì sao.Anh có dự tính rồi.Sẽ không có chuyện đó.Lát nữa ăn xong.Em chịu khó dọn một mình.Để anh thưa chuyện với bố mẹ.Vâng.Tôi đã chọn tin tưởng anh thì phải tin đến cùng.Cũng là để tôi thử xem.Chồng tôi khéo léo đến đâu.Bữa cơm xuân sẽ diễn ra.Mặc dù mẹ chồng tôi có chút khó chịu với tôi.Nhưng bà không thể hiện rất.Nên tôi cũng mặc kệ.Làm như không biết.Ăn xong đi làm đúng như lời chồng già.Nguồn ngọn bubg.Còn không quên.Đề một địa táo đã gặp sẵn để cho mọi người tráng miệng.Ở dưới này tức vừa rửa bát.Vật căng tai nghe xem.Mọi người đang nói gì.Những chữ được chữ a.Nên tôi không thể đoán được chồng tôi nói thế nào.Thôi thì anh đã nói anh giải quyết đi.Thì tôi cứ chuyên tâm rửa.Rồi còn lên ship đồ.Mạnh về bên nhà kẻo một.Đúng lúc tôi quyết định không nghe nữa.Thì chết nhà lại truyền đến tiếng quất của mẹ chồng tôi.Lại không đồng ý.Không đồng ý.Tao biết ngay mà.Bà làm gì có chuyện đồng ý cho tôi về bên ngoài dễ dàng có chứ.Nhưng chồng tôi nói rồi.Chị thông báo để thể hiện mình tôn trọng bố mẹ thôi.Còn quyết định cuối cùng.Vẫn là vợ chồng tôi.Tuổi tỵ.Anh sẽ giải quyết ổn thỏa.Rửa bát xong lâu khô tay tôi bước lên nhà.Vẫn nghe thấy chồng tôi nói.Mẹ cũng là mẹ.Mẹ cũng có con gái.Tại sao phải lại như thế.Chúng mày không tôn trọng tao.Tao nói mà chúng mày không nghe.Thế mày còn muốn tao như thế nào.Còn đã phân tích như thế rồi.Mẹ vẫn cố chấp không chịu hiểu.Thì con cũng chịu.Còn thưa chuyện với bố mẹ chồng rồi.Giờ con xin phép lên phòng.Để chuẩn bị đồ.Còn sang bên ngoài chia sẻ.Mày.Lại trường tôi định nói gì đó.Nhưng có tiếng bố chồng tư nhân lại.Thôi.Con nó đã nói như thế rồi mà thôi đi.Năm đầu tiên.Thì cũng thông cảm cho nó một chút.Không cái gì mà thơm.Lần này có linh không.Chuyện này còn chuyện khác nữa.Không có dám.Năm nay ông cháu nó về sớm.Thì năm sau nó sẽ không như thế không.Áo cưới xem nó như cái nhung cái dung thôi.Hai đứa nó cũng nhớ nhà.Cũng mùng hai về.Con dâu bà cũng thế.Bật tấm làm sao được chuyện ấy.Thiết lập bực mình hết sức mà.Tôi chờ cho ông bà nước nói chuyện mới dám đi vào.Biết rồi mà cứ thế đi thẳng lên phòng.Thì cũng kịch.Mà hỏi.Thì chẳng biết phải hỏi chuyện gì.Thôi thì cứ nói lại gọi là chưa có câu chuyện vậy.Bố mẹ em không nghỉ trưa à.Tân xong rồi con nghỉ ngơi cái gì nữa.Cái bàn.Tôi đã bảo thôi rồi cơ mà.Tôi có ý quan tâm nên mới hỏi.Biết thế này tớ chẳng thèm nói nữa cho xong.Tổ một bụng ấm.Đứa trẻ ông bà rồi đi thẳng lên phòng.Mở cửa thấy chồng tôi đang nằm dài trên giường.Nhìn vẻ mặt anh có vẻ không được vui.Nhiệm kỳ.Thì cũng là do tôi.Vì đấu tranh để tôi được về ngoại ăn tết vào mùng hai.Nên anh mới phải cãi nhau với bố mẹ.Có lẽ bây giờ chúc lòng anh.Đang buồn nhiều lắm.Tôi tiến lại ngồi xuống giường nhẹ nhàng.Anh à.Mẹ nói gì thế.Không có gì đâu.Em xem.Cần mang những gì rồi lễ ông bà thế nào.Tiêu chuẩn bị dùm mình đi.Đang giữa trưa mà anh.Trưa cũng đi.Vợ chồng mình về bên ngoại.Chiều tối mùng ba.Sáng mùng bốn hãy lên.Anh nói hơi to tiếng một chút.Tôi biết anh đang mất bình tĩnh.Nền nhẹ nhàng phân tử.Không được đâu anh.Chiều mai.Nhà mình tiễn chân.Mình phải về chứ.Kệ đi.Không phải về.Anh em nói này.Em biết anh thương em.Nhưng mà em không thể không về vào chiều mùng ba được.Nếu vợ chồng mình đi như thế.Lúc trở về.Em sẽ khó nói với bố mẹ lắm.Dẫu gì.Em cũng là dâu mới.Chiều mùng ba các chị cũng sang ăn nữa.Vợ chồng mình phải về giúp họ chứ.Chồng tôi tuổi dài một lượt rồi miễn cưỡng.Thôi được rồi tùy em.Tôi không nói thêm gì nữa mà đi giúp cho anh cốc.Đồ thì cũng chỉ có bộ quần áo của anh ban nãy tôi gấp rồi.Lễ thì lát nữa trên đường vợ chồng tôi sẽ mua.Trừ mua mang từ đây về làm gì cho nặng.Nhìn chồng lòng tôi bỗng nhiên dâng lên một cảm giác ấm áp.Người ta nói sao nhỉ.À.Chỉ cần có một người luôn bên cạnh bạn.Bảo vệ bạn.Thì chết rủ cuộc sống.Có bao nhiêu chông gai đi nữa.Bạn vẫn có thể mỉm cười rạng rỡ mà bước qua.Tôi cũng vậy.Bố mẹ anh rồi có khắt khe đến mấy.Thậm chí là không thương tôi.Nhưng chỉ cần anh.Anh lùn thương tôi như thế là đủ rồi.Uống sâm cấp nữ.Anh chẳng nghỉ ngơi thì.Mở giúp tôi để lùn.Túi xách túi quần áo đi theo anh.Xuống dưới nhà bố mẹ chồng tôi vẫn ngồi ở đấy.Tuổi lễ phép cúi chào.Con chào bố mẹ.Vợ chồng con về đến nhà tết bố mẹ con ạ.Ừ.Chỉ có tiếng ở nhà hè của bố chồng.Còn mẹ chồng tôi thì chẳng nói gì cả.Bật không muốn cho tôi về tết vào hôm nay nên như thế.Nhưng tôi mặc kệ.Bật báo thức có ghét.Cũng kệ bà.Tôi chỉ cần chồng tôi thuận tình theo tôi là được.Chỉ cần anh đồng ý.Chỉ cần điều đó không sai.Và lòng tôi cũng muốn làm.Thì rủ bà con nói không cho.Tôi vẫn sẽ đi.Biển xe máy nổ đều đều đưa vợ chồng tôi rời xa nơi phố thị phồn hoa.Để trở về với vùng quê yên bình.Của trực ninh.Nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên.Chỉ cách nhau hai mươi cây số.Nhưng không khí khác hoàn toàn.Một nơi thì ồn ào tức ngực.Một nơi lại bình yên trong nhà.Không khí nơi đây cũng khiến cho chồng tôi thoải mái hơn đôi chút nên sau cả quãng đường dài im lặng.Anh đã chịu mở lời nói chuyện với tôi.Em có lạnh không.Em ngồi đằng sau mà không lạnh đâu.Ừ nếu lạnh thì nói anh chạy chậm lại.Anh vẫn thế bất cứ lúc nào cũng vẫn lo cho tôi.Khẽ mỉm cười tôi đáp.Vâng.Mọi nhà.Lệch đến thị trấn.Anh nhớ thương lại mua giỏ quà với ít bánh nhé.Anh nhớ rồi em ngồi gần lại đi mồm ảnh chấm.Hỏi ra là chồng tôi muốn được vợ ôm.Muốn ôm thì nói luôn là ôm anh đi.Còn bày đặt em có lạnh không rồi chạy xe chậm lại nữa chứ.Thấy tôi chưa ôm anh lại giả bộ dung mình mà kêu.Ôi trời lạnh quá.Bật cười với cái kiểu trẻ con của anh.Thật ra ngày trước mỗi lần đi cùng nhau.Tôi rất hay ôm anh.Những từ dạo này chồng tôi nói.Bác góp ý này.Bác không biết thanh niên bọn con nghĩ gì.Nhưng bác sĩ.Các con đi đường ôm ấp nhau như thế là không đủ.Yêu thương tình cảm với nhau.Thì để về nhà.Khu dân cư ngoài đường như thế.Chẳng làm sao cả.Vẫn biết suy nghĩ ấy của bà là cổ hủ.Nhưng mà ngày ấy.Là đang đi mua đồ để chuẩn bị phòng cưới.Vừa.Vừa đang mải lo nghĩ nhiều thứ.Nên mẹ chồng tương lai nói thế.Thì cũng gật đầu vâng dạ chưa bà vừa lòng.Từ đó.Tôi cũng hạn chế ôm chồng mỗi khi lên xe.Phải chờ đến khi đi xa một đoạn.Thì tôi mới được ôm anh.Trường tôi lại không thích thế.Anh thích tôi luôn phải ôm anh để cho anh còn khẳng định chủ quyền.Vì như anh bảo.Yêu được tôi anh tự hào lắm.Nên chị muốn khoe với cả thế giới thôi.Tôi không ôm anh.Bộ nhớ.Người ta không biết có người yêu lại tán mất thì chết.Lý do của anh.Toàn không đâu.Nhưng mà tôi lại thích mới sợ chứ.Cứ thể tươi cười hiếp cảm ý.Một vòng tay ôm chặt lấy anh.Hơi ấm của chúng tôi hòa vào nhau giữa thanh đề xuất tiết lạnh giá của những ngày đầu xuân.Xây dựng trước cửa nhà.Tôi sung sướng nhảy xuống gọi lớn.Mẹ.Con về giờ này.Mày bảo về từ sáng là bố mẹ cứ ngóng mãi.Dạ tại vợ chồng con có chuyện đột xuất.Con thông báo với mẹ rồi còn gì.Ừ thôi vào nhà đi.Hai đứa đi đường có lạnh lắm không.Chồng tôi kích xe.Sau đó xích đổ vào nhà.Còn tôi gặp lại bố mẹ vui quá mà bỏ rơi chồng luôn.Từ thế thỏ tay ngón quả táo.Bỏ vào mồm nhai rau ráu.Táo này do chính tay mẹ tôi chứ.Vừa ngon vừa rẻ.Vị của nó không có nhà.Mạch xen lẫn một chút vị chua.Đặc trưng.Không lẫn vào đâu được.Năm nay ở nhà chồng tôi thèm nhất là mấy quả táo bé xinh này đây.Thế mà còn chưa kịp nuốt xuống bụng.Mẹ tôi đã mắng.Nhìn kìa nhìn kìa.Con gái con lứa ngồi để chân lên ghế.Rung đùi ẩm như thế à.Đã thế còn ăn phồng má chuyện mất nữa.Nhìn có ra cái con gái nữa không.Mẹ ở nhà mình mẹ cho con thoải mái tí được không.Lúc nào cũng khuôn phép còn mệt lắm.Thoải mái.Nhưng cũng có giới hạn thôi.Mẹ.Cứ kệ cô ấy đi.Chẳng đâu bằng nhà mẹ đẻ.Mẹ cứ cho cô ấy sống đúng với bản chất.Không sao.Được chồng bên rồi lại càng được đà.Vừa nhảy nhầm nhầm vừa nói.Đấy mẹ thấy chưa.Mẹ là mẹ khó tính lắm đấy.Nốt rê rãnh nói.Mẹ là mẹ nhắc nhở về muốn tốt cho con thôi.Nuốt nước miếng táo tôi ôm chặt lấy mẹ mà nịnh nọt.Con biết rồi mà mẹ của con là số một luôn.Để bố thì số mấy.Bố cũng số một.Bố mẹ cùng là số một trong lòng con.Bố tôi nghe xong thì cười khà khà sung sướng nói.Bà xem.Con gái mình nó khéo lạnh chưa kìa.Nói giống ông.Nên cái mồm lúc nào cũng dẻo quẹo ý.Mặt anh này.Năm nay bên nhà ăn tết có vui không con.Hai đứa để đi tết hết họ hàng bên ấy chưa.Dạ bọn con đi cả rồi mẹ ạ.Bố mẹ đi tết được nhiều chưa.Mẹ tôi vẫn luôn nhắc tôi và lo xong công việc nhà chồng mới về ngoại ăn tết.Bản đồ.Tôi bỏ bê công việc bên ấy rồi sẽ bị người ta chê trách.Bị mẹ chồng mắng mà.Giờ nghe thế con rể nó.Đã đi xong thì sẽ cười nhẹ nhõm trả lời.Bố mẹ cũng đi cả rồi.Hai đứa tranh thủ đi con về không lại tối.Báo cho mẹ một tin vui.Vợ chồng con sẽ ở đây đến trưa mai mới về.Nhìn được trong đấy mất bố mẹ tôi toàn là niềm vui.Nhưng bà vẫn cẩn thận hỏi.Hai đứa đã xin phép ông bà thông gia chưa.Dạ mẹ cứ yên tâm.Vợ chồng con nói rồi à.Bố tôi vỗ vai cần dẻo.Vậy tối nay bố con.Làm ván cờ sinh nhật.Lâu lắm rồi không chỉ thế.Dạ còn sẵn sàng.Chỉ cần bố nhìn con một chút là đủ.Được được.Bây giờ đi chúc tết cái đã con nhỉ.Không khí này mới là gia đình.Thoải mái thế này mới thật sự là tết.Tết là một kỳ nghỉ lễ cơ mà.Còn người ta phải được xả hơi được thoải mái sống.Tiếc là những điều đó với những nàng dâu đều là xa xỉ.Có người còn sợ mỗi khi nghe ai đó nhắc đến tết.Vĩnh yên mấy ngày tết.Họ phải đồ bộ tóc rối.Dọn nhà tới hai mươi lăm hai mươi sáu tết.Rồi mua sắm rồi lại tắt.Chỗ bán cơm nước thắp hương.Gần mười khách.Không lúc nào ngơi nghỉ.Với họ.Tết là những ngày cực hình chứ không phải ngày lễ.Chẳng biết đến bao giờ họ mới được như các công trình.Được thảnh thơi dạo chơi nhậu nhẹt.Chẳng phải lo nghĩ điều gì.Vợ chồng tôi được bố dẫn đi sang các nhà các bác các cháu chúc tết.Ở đây tôi không phải quá khép nép nhựa bên nhà chồng.Tôi có thể thoải mái cười đùa.Nói chuyện với mọi người.Cũng không sợ sẽ trả nhầm như bên nhà chồng.Mà chuyển nỗi sợ ấy cho chồng tôi.Thậm chí tôi còn vô tư vui vĩnh thì cút.Năm nay chỉ có mừng tuổi con sao.Lấy chồng rồi.Đòi mừng tuổi.Làm gì có cái quy định nào ghi là lấy chồng rồi thì không được mừng tuổi nữa đầu gì.Cứ để cho dì thằng cu.Lúc đó dì mừng cả thể.Tôi phụng phịu nay tay gì mà năn nỉ.Thì bây giờ phải mừng tuổi con để con lấy may mắn của có em bé chưa.Con này năm ngoái thì nó bảo.Trời mưa.Để nó lấy mai nó còn lấy chồng.Giờ nó lại bảo thế này.Sao mày lắm lý do thế hả con.Tôi cười mà mãi mà nịnh nọt.Để thấy không.Năm ngoái thì mừng tuổi cuối năm còn tổ luôn cho dì một ông cháu.Vậy năm nay rồi lại mừng con.Để cuối năm con tôi ra thằng cu ngày gì.Được dì út mừng tuổi là may mắn ngập tràn luôn.Ôi giời ơi xem nó khéo nịnh chưa kìa.Đây đây của cô đây.Cuối năm mà không có cái gì là chết với tôi.Tôi sung sướng cảm ơn gì.Còn gì quay sang mừng tuổi chồng tôi.Anh từ chối những gì nhất quyết bắt nhận với lý do.Dì mừng lấy ma.Ăn không được từ chối.Cầm đi.Gì chúc vợ chồng con.Năm nay có tin vui nhé.Dạ cháu cảm ơn gì.Gì tên thơm.Nhưng vì là con út của ông ngoại.Nên ở nhà.Mọi người còn gọi là dì út.Kế bên trên gì là mẹ tôi.Ông ngoại chỉ sinh được hay muộn con gái là mẹ tôi và gì.Còn bên trên toàn bắc trai.Vậy nên dì và mẹ quý nhau lắm.Gì cũng vì thế mà cưng tôi như con đề.Nhiều khi di con chiều tôi hơn cả mẹ.Mỗi lần sang nhà dì tôi có thể thoải mái.Làm những gì mình thích.Mà không sợ bị ai la mắng.Vậy cũng về nhà dì rất rõ.Dàn đề được ăn nhiều món ngon.Nền nhà nhỏ tôi đóng đủ odyssey.Bây giờ lấy chồng rồi ngồi nhớ bố mẹ ạ nhớ chị.Thịt người tôi nhớ không cảm.Đó là gì.Những người thương tôi như ruột thịt.Ba người chúng tôi chúc tết một số nơi nữa thì trở về nhà.Thế mẹ đang chuẩn bị cơm tối.Tôi chạy đến cùng đấu với mạng.Phía trên nhà chồng và bố tôi.Lỗi bàn cờ tướng ra chỉ thế.Mẹ tôi vẫn đào xào thịt xào lăn.Miệng hỏi tôi.Ăn tết bên nhà trường đã quen chưa con.Quên.Tôi chẳng quen một chút nào cả.Nhưng lại không muốn lại phải suy nghĩ.Nên cười tươi nhất có thể mà đã.Dạ cũng vui mà.Mở bố mẹ chồng con cũng dễ tính.Điện thoại mới.Gần như ở nhà mình.Thế thì tốt.Nhưng mà con phải nhớ giữ ý nhớ chưa.Tin nhanh mệt mỏi.Con biết rồi mà.Mẹ dặn câu này nhiều lần lắm rồi còn thuộc luôn rồi.Thì phải nhắc thế thôi.Mất mất cái gì đâu.Tỷ lệ là lấy chồng sớm nhưng tránh ra nó đảm đang.Nên mẹ đỡ lo hơn mày.Mẹ cứ nói thế.Ngày ấy mẹ chẳng mấy đêm không ngủ với lo chị lệ còn gì.Chẳng qua giờ chị làm dâu lâu rồi.Quyền thối.Mẹ tôi khẽ thở dài rồi nói.Ừ chắc vậy.Mẹ cũng chỉ mong chị em con được hạnh phúc.Là mẹ mừng.Chắc chẳng mơ thì tao sao.Có lẽ đó cũng là mong ước của tất cả các bà mẹ trên thế giới.Những người dành cả cuộc đời để lo lắng.Hi sinh cho con cái mà chẳng hề đòi hỏi.Người mà dù tôi có bao nhiêu tuổi đi nữa.Thì trong lòng bà vẫn mãi là đứa con nít cần phải lo lắng.Hai mẹ con vừa làm vừa ôn lại những kỷ niệm ngày thơ bé.Thì tôi nghe thấy trên nhà.Tiếng chuông điện thoại của bố già vàng.Tôi không để tâm lắm nhưng lại rất thích mình cứ thấy bố nói.Dạ năm mới chẳng chị thương gia.Chỉ là một cuộc điện thoại nhưng tôi lại rất thoát mình.Bỏ dở cả nồi canh xương mà chạy lên nhà.Cố tình đứng thật gần.Để nghe xem bố mẹ chồng cứ nói gì.Phía trong điện thoại.Giọng bà vẫn đều đều vọng ra.Năm mới.Tôi chúc sức khỏe anh chị thông gia.Chúc anh chị dồi dào sức khỏe vạn sự như ý.Tỷ sự hanh thông.Bố tôi thấy mẹ chồng tôi chúc tết thì cười tươi đáp lại.Tôi cảm ơn tôi cũng chúc gia đình anh chị mạnh khỏe hạnh phúc.Làm ăn bằng đôi bằng ba năm ngoái nhé.Dạ vâng tôi cảm ơn hưng.Gọi trước là để chúc tết ông bà.Sao lại để hỏi xem.Hai cháu còn ở đấy không.Tôi gọi cho cả hai đứa đều không được.À vâng vợ chồng nó vẫn ở đây bà.Cho nghe thấy tiếng mẹ chồng tôi thờ sao rồi nói.May quá.Trả lời này hay chị về.Hai cháu có bảo về ăn cơm cùng với anh chị cứ chờ mãi.Gọi điện lại không được.Nên sốt ruột quá biết phải gọi cho ông bà thông gia.Huyền ông nhắn hai cháu đi về cẩn thận.Thu xếp về sớm cho an toàn giúp tôi.Mẹ chồng tôi nói dối.Tôi dám chắc là bà cố tình gọi cho bố tôi để ép chúng tôi về sớm.Việc cả tôi và chồng không ai tắt máy cả.Tôi cần vừa nghe điện thoại của chị gái xong làm gì có chuyện mà gọi cho vợ chồng tôi mà không được.Khi đi rõ ràng chồng tôi đã nói ở đến sáng mai mới về.Thế mà bà lại nói vợ chồng tôi hận anh chị về ăn cơm.Bà cố tình nói dối.Tôi không.Thật sự khâm phục cách làm đó của bà chút nào cả.Tiếc là bố tôi lại không hề biết rằng mẹ chồng tôi đang bị đặt.Tôi vào trường cũng đâu thể thanh minh rằng.Từ đầu đến cuối và điều nói dối.Vậy nên ông mới nổi giận mà có từ.Thương.Bố đã dặn con đi đâu làm gì.Thì phải xin phép bố mẹ chồng đàng hoàng.Tại sao hai đứa đã hẹn về ăn tối.Mà lại sang bên này.Nói là ở đến sáng mai để cho ông bà ở bên đấy lo hả.Tôi rõ ràng.Tôi không phải hẹn cơ mà.Chồng tôi không nghe thấy lời của mẹ chồng tôi ban nãy.Nhìn thấy bố vợ nổi giận.Có lẽ cũng nhờ đoán ra nên vội vã giải thích.Bố à.Tra cứu nhầm rồi con đã thưa chuyện rõ ràng vẫn sẽ ở đây đến sáng mai gặp gia đình chị nhé.Vật tiễn chân các cụ xong thì về.Chứ không có chuyện bọn con đi mà không nói đâu ạ.Thích tại sao bạn không ra vừa gọi điện nói.Hai đứa hẹn với ăn tối có khách.Nhưng lại không thấy về.Gọi điện cũng không được.Dạ chắc mẹ con nhớ nhầm.Để con gọi lại nói chuyện với mẹ con.Bố cứ bình tĩnh.Nói xong anh vội vã ra ngoài sân gọi điện.Chẳng cần nghe tôi cũng đoán được cái nào cũng có một cuộc tranh luận gay gắt.Bên trong nhà mẹ tôi cũng đã lên từ khi nào.Bật cao tay bố tôi mà hỏi.Bài bên ấy nói sao.Còn sao nữa.Bảo hai đứa này hẹn về ăn cơm mà không về gọi điện không được nên nhờ tôi nhắc chúng nó về sớm.Mẹ tôi nghe xong thì thời gian nói.Bây giờ việc hai đứa có thư gửi đàng hoàng hay không.Không quan trọng nữa.Mà quan trọng là bây giờ bên ấy.Người ta đã đánh tiếng thế rồi.Thì thôi.hai điếu thu xếp mà về đi.Nhưng mà.Đã nói ở đây với bố mẹ.Con còn hẹn chị lệ sáng mai tụi học nữa rồi.Mở con cam đoan là mẹ chồng con nói dối.Nói tôi nghe xong thì nhất mệt quá.Thương.Con không được phép nói mẹ chồng như thế.Thằng thành nó nghe được lại không hay.Còn tụ họp thì hôm khác rảnh tụ họp cũng được.Bây giờ con phải về.Về đi rồi sáng mai bố với chị lên nhà bên ấy tết rồi gặp nhau cũng.Còn không.Sao họ không tích mình mà bố phải đi cho vất vả như thế.Hơn nữa anh thanh cũng nói rồi bây giờ bắt con về là sao.Mình là nhà gái.Mình đi trước.Rồi người ta đi lại sau có sao đâu.Quan trọng là đi lại trước gần gũi tình cảm thôi.Nhà mẹ đi nên thu xếp đi.Mẹ còn quay sành nhắc bố.Tôm rất cái xe.Lại còn bé nó đi về.Điều bốn mươi sáu còn có xe đi làm.Lúc này chồng tôi cũng nói chuyện điện thoại xong.Mặt anh đỏ bừng.Có lẽ vì giận nhưng vẫn nhẹ nhàng nói với bố mẹ.Con nói với bố mẹ còn rồi ạ vợ chồng con ở đây đầu giờ chiều mai anh sẽ về.Bố tôi xua tay nói.Không được đâu.Bố mẹ cũng mong các con ở đây cho vui.Nhưng ông bà bên đấy đánh tiếng thế rồi.Bố không dám giữ.Không sao đâu bố ạ con nói chuyện với mẹ con rồi bố cứ để thương ở lại chơi cho đỡ nhớ nhà.Với con thì không sao.Những cái thường là dâu.Năm đầu tiên mà như thế là không được.Thôi.Hai đứa nghe bố.Xếp đồ cho về đi.Hôm khác lại về thăm.Tôi biết bố mẹ tôi vì sợ tôi sẽ mang điều tiếng với bên ấy.Rồi sau này lại khó sống với mẹ chồng nên mới nhất.Bật vợ chồng tôi về như thế.Là bố mẹ thương và lo cho tôi.Nền bên án nhớ thư.Mở giúp tôi về sớm.Việc về sớm hơn dự định với tôi cũng đi.Người tôi khó chịu làm lại chồng tôi.Bật lượng chuyển lên như thế để cho bố mẹ tôi phải suy nghĩ.Một chuyện đơn giản.Thế mà bà còn nói dối được.Vậy sau này.Bà sẽ biến mọi chuyện thành như thế nào nữa.Tôi đi lấy chồng.Chẳng giúp được gì cho bố mẹ.Giờ còn mang thêm một phiền cho bố mẹ.Cho biết bản thân có thể cố trước ở lại.Giường với tình cảnh này thì giúp đỡ lo.Cũng chẳng vui đi.Mà lại khiến bố mẹ tôi.Thêm đau đầu.Miễn cưỡng đi lấy đồ.Nhưng tôi vẫn đi chung xe với chồng chứ không đem theo xe của tôi nhiều dự tính ban đầu.Vì chồng tôi có nói.Để khi khác mình phải lấy xe.Chưa giờ này anh sợ.Em vừa đi vừa suy nghĩ lung tung mà không tập trung đi xe à.Bố mẹ tôi nghe xong cũng đồng tình.Mà bản thân tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để đi xa.Nên để chồng chở cho nhanh.Ngồi sau xe anh.Vẫn vòng tay ôm eo anh.Như là một cái ôm hờ hững.Anh cảm nhận được.Nên vỗ nhẹ lên tay tôi mà nói.Thơ.Xin lỗi.Anh có lỗi gì đâu.Nhưng mà mẹ như thế.Thật sự khiến em khó chịu.Ảnh bìa.Lát nữa về anh sẽ nói chuyện rõ ràng được không.Đừng bực nữa.Không có tối lại đau đầu đấy.Cho cái tật cứ suy nghĩ nhiều hoặc khóc nhiều là sẽ đau đầu.Thích anh lo cho mình từng điều nhỏ nhặt như thế từ vui lắm.Nhưng chậm là chồng.Lại trường là mẹ chồng.Nếu lần này không nói rõ ràng lần sau.Bà sẽ được nước bắt nạt tôi bảo tôi phải nhún nhường.Nhìn trộm mẹ chồng tôi không làm được.Vì như thế tôi sẽ ấm.Mở ấm ức sẽ đau đầu.Tôi không thể nào để bản thân khó chịu đau đớn.Còn bà ấy thì hải hệ được.Lần này biết là làm khó chồng đấy.Nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác.Lật ngửa.Em sẽ cùng anh nói rõ ràng với mẹ.Em cứ bình tĩnh để đấy anh nói.Tôi đang sẵn cơn bực trong người nên tức tối.Không được.Lại có thể đối xử với em thế nào cũng được.Nhưng tại sao.Lại đi đơm đặt những điều không có với bố mà em.Anh biết đánh bố mẹ em.Lúc nào cũng sợ em làm phiền lòng bố mẹ chồng.Giờ bà nói thế.Khách nào bảo em mất nết.Không biết tôn trọng mẹ chồng.Nói bố mẹ em không biết dạy con.Thường à anh biết mà anh sai.Em có cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như thế không.Đêm trắng.Là tôi nghiêm trọng hay sao.Chỉ cần phân tích một chút.Lại hiểu vấn đề thôi.Ảnh của nghĩ xem.Em nói thế đúng hay sai.Ừ thì bạn anh có quá đáng.Nhưng lát nữa.Em có thể để anh nói được không.Ảnh hứa.Sẽ không để chuyện tương tự như thế này xảy ra nữa.Nhất định anh sẽ không để em phải ấm ức.Em nghe lời anh nhé.Tôi nên nghe theo chồng.Hãy tự mình bảo vệ bản thân đây.Thật sự khó nghĩ quá.Tôi tìm chồng tôi sẽ có cách riêng của anh để bảo vệ tôi.Tí anh bảo vệ mà.Cũng vui đấy hạnh phúc đấy.Nhưng cục tức này mà không nói sao.Ấm ức lắm.Còn tự nói.Chị ạ tính từ nóng như lửa.Chắc chắn sẽ lại cãi nhau.Khi đỏ người buồn nhất.Trang sẽ là chồng tôi.Tôi làm thế anh có giận tôi không.Có thể là có.Cũng có thể là không.Mà giận thì cũng một vài ngày rồi thôi.Có đi.Nếu tự mình nói ra dám chứ.Không chỉ riêng mối quan hệ với mẹ chồng.Bằng tất cả tình cảm giữa tôi và chồng cũng sẽ có chút ảnh hưởng.Tả được cơn giận cũng tốt đấy.Nhưng tình cảm giữa tôi và chồng quan trọng hơn.Tôi sẽ chọn tin lời anh để anh giải quyết.Nếu anh không làm được.Thì tôi sẽ lên tiếng cũng chưa mà.Khi ấy.Anh sẽ chẳng có lý do nào mà chết giận tôi.Im lặng.Thể hiện bản thân đang nhầm đồng ý với chồng.Quãng đường từ đó về nhà không ai nói thêm câu gì nữa.Mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.Tuổi nhâm lại quãng thời gian bảy ngày làm giấc vừa qua của mình thật kỹ.Để xem mình có làm sai gì khiến mẹ chồng ghét bỏ không.Tại sao bà lại khắt khe như thế.Bản thân tôi không hoàn hảo.Tôi thừa nhận.Nhưng nếu công bằng mà nói.Thì tôi so với chồng chẳng kém điểm nào.Lương bảy con số giống chồng.Không có xinh gái nhưng cũng được gọi là cao ráo ưa nhìn.L** được xếp vào dạng hoa khôi của công ty.Khi làm dâu tôi cũng biết tí dậy sớm cơm nước dọn dẹp.Thậm chí công ty tổ chức tất niên từ chối không đi.Vì muốn ở nhà dọn dẹp cùng mẹ chồng.Tôi cũng chỉ có thể cố gắng được đến thế.Mà giả sử.Chồng mất mà.Tôi có chứ hoàn hảo.Có chưa khiến bạn hài lòng đi chứ bà cũng nên thẳng thắn góp ý với tôi.Bạn là người lớn cơ mà.Tôi thích chẳng hiểu bằng nghĩ cái gì mà gọi cho bố tôi nói như thế.Mới đầu thì bố mẹ tôi có thể nghĩ là tôi đi mà không nói rõ ràng.Chứ bây giờ tôi dám chắc.Bố mẹ tôi thừa nhận ra đó là bà cố tình làm thế để bắt vợ chồng tôi trở về.Thế nên dù thức ăn nói thế nào.Ông cũng nhất quyết không đồng ý cho vợ chồng tôi ở lại.Cứ nghĩ đến vẻ mặt buồn buồn của mẹ.Lúc tiễn vợ chồng tôi.Mở cục tức trong lòng lại trỗi dậy.Cố gắng thế nào cũng không thể nào nuốt trôi được.Để tôi có thể hết ra chồng tôi lại lên tiếng.Anh đã bảo đừng nghĩ nữa cơ mà.Nhưng mà cứ nghĩ đến bố mẹ em lại không chịu đi.Anh cũng thấy nói với bố mẹ em lắm.Nhưng việc xảy ra cũng xảy ra rồi.Em đừng nghĩ ngợi nữa.Cùng nhỉ.Em cũng muốn lắm.Nhưng mà em.Ảnh siết chặt tay tôi.Giọng mệt mỏi nói.Ảnh bìa.Bản thân anh cũng rất buồn khi mà anh hành xử như thế.Nhưng nếu.Em cứ nghĩ đến nó thì chỉ càng làm bản thân khó chịu hơn thôi.Em nhìn.Phố đêm đã lên đèn rồi.Em có thể ngắm trước cho thư giãn được không.Hóa ra chúng tôi đã lên đến thành phố.Vậy là chỉ còn một chút nữa thôi.Làm về đến nhà rồi.Cứ làm theo lời anh.Hít thở thật sâu và thả lỏng bản thân cho thư giãn.Tôi đã nói tin anh.Thì cũng nên để anh giải quyết.Nếu tôi mà cứ nghĩ thế về chuyện đó.Chị ơi lát nữa về nhà.Tôi sẽ không giữ được bình tĩnh.Về nhà.Tiếng nói đùa của lũ ngốc vàng cả ra ngoài.Còn có cả tiếng lại chồng tôi đang nhắc cháu.Khéo.Chạy cẩn thận không thì ngã đấy.Không được giành đồ chơi của em phải nhường em chứ.Con gái con rể và cháu ngoại của bà đang ở nhà.Cùng nhau quây quần vui vẻ như thế.Vậy mà bà lại cấm.Không cho tôi được gần bố mẹ.Chẳng biết.Bà có biết bản thân mình ích kỷ lắm không.Cho tôi thì thấy bảo quá đáng lắm.Nghe thấy tiếng mở cửa.Mẹ chồng tôi chạy ra xem.Thấy vợ chồng tôi bảo còn vợ ngạc nhiên mà hỏi.Sau hai đứa về mà không báo.Vào đi.Cả nhà đang ăn cơm rồi.Chồng tôi chẳng thèm nhìn mẹ chồng.Buồn một câu hờ hững.Chẳng phải mẹ biết trước vợ chồng con sẽ về hay sao.Biết làm sao mà tao biết được.Trước đây không phải là chữ ký của mẹ.Hai vợ chồng con hiểu nhầm ý mà.Mẹ chồng tôi vẫn chưa thấy bộ mặt ngây thơ sao mà hỏi lại.Cái thằng này.Mày sang bên ngoại xâm về thái độ với bạn là sao.Hai ông bà bên đấy lại nói gì à.Lúc này thì không chỉ tôi mà chồng tôi.Cũng mặt đỏ tía tai mà nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng.Chồng tuổi tuất đến nỗi.Không thèm tượng xe mất thả tay cho nó đổ cái rầm xuống sân.Bố chồng tôi thấy động thịnh nó ra thấy xe độ xem trường như ông sót của.Nên hơi to tiếng.Trời ơi cái thằng kia.Năm mới mà mày đã xóa như thế à.Chồng tôi nhìn bố chồng.Sau đó tiến thẳng đến chỗ mẹ chồng.Hai tay anh nắm chặt thành quyền.Gần rộng nhà từng chữ.Mẹ nói đi.Mẹ nói gì với bố vợ con.Nãy gọi về mày cũng hỏi câu này.Giờ mày cũng hỏi cô này.Mẹ trả lời câu hỏi của con đi.Bà trùm tôi sẽ liếc mắt nhìn tôi ấp úng nói.Ừ thì.Tìm lại cũng chỉ chúc tết.Vòi sen vợ chồng mấy bao giờ về thôi.Lúc đấy con đã nói rõ ràng rồi.Tại sao mẹ còn gọi làm gì nữa.Tao bảo bà gọi đấy có vấn đề gì.Cả tôi.Chồng và mẹ chồng cũng bất ngờ quay lại nhìn ông.Thường thì tôi hay nghe người ta nói.Mẹ chồng nàng dâu.Chỉ ít người nhắc đến bố chồng.Về đàn ông thường hay thắng.Ít để ý đến những tiểu tiết nhỏ nhặt như đàn bà.Họ có thể nghiêm khắc.Nhưng lại không quá khắt khe những việc trong nhà.Cũng không hay soi mói con dâu như đàn bà.Vậy mà bố chồng tôi lại là ngoại lệ.Chồng tôi đã thưa chuyện rõ ràng trước khi đi.Mẫu vẫn bảo bà gọi vợ chồng tôi về.Theo cách ấy.Thì chắc tôi phải nghĩ lại phải bố chồng.Chồng tôi sau khi nghe ông nói thì vẫn nhưng.Xin hỏi lại.Ý bố là.Chỉnh bố bảo mẹ gọi điện cho bố vợ con.Để nhắc bọn con về à.Không gọi thì đến bao giờ chúng mày mới chịu về.Tuổi bất ngờ.Nhìn thẳng vào mắt.Không hề có một tia nào là ngại ngùng hãy ấy.Dường như với ông.Việc đó là hoàn toàn bình thường.Tôi rất muốn hỏi ông xem.Nếu như bây giờ bố mẹ chồng của hai chị.Cũng gọi cho em.Đệ nhất khéo hai chị trở về.Thì ông sẽ thế nào.Ông đã từng nghĩ rằng.Bản thân ông và bà.Cũng là bố mẹ vợ.Ông bà mong người ta đối xử với con gái mình như thế nào.Hãy đối xử lại với con dâu như thế.Thấy ông chỉ nghĩ đơn giản.Giờ ông bà là bố chồng.Ông thích nói gì thì nói.Chẳng cần quan tâm xem.Cảm giác của người nghe thế nào.Chicken bắt ép được người khác làm đúng theo ý mình là thỏa mãn.Thái độ của ông khiến không chỉ tôi mà chồng tôi.Cũng cảm thấy bất.Bật thốt lên.Bố.Bố cái gì.Dựng xe lên còn vào ăn cơm.Chúng mày đẹp cả nhà phải chờ cơm chúng mày đấy.Dường như câu nói đó của ông đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của chồng tôi.Nền gạch.Bố mẹ quá đáng vừa thôi.Bố mẹ muốn gọi vợ chồng con về.Sao không gọi thẳng cho bọn con.Bố mẹ làm như thế thì bố mẹ vợ con sẽ nghĩ gì về bố mẹ đi.Mẹ chồng tôi thấy chồng tôi lớn tiếng thì mắng.Cái thằng này.Đầu năm mới mà mấy tờ tiếng cái gì.Bố mày tức lên lại giết chết bây giờ.Gọi sang cũng chỉ hỏi xem vợ chồng mày có đấy không.Bảo cả nhà chờ cơm.Chứ có nói cái gì đâu mà nghĩ bất ngờ.Có nghĩ thì là do ông bà ấy không biết dạy con thì tự nghĩ thôi.Người ta nói.Phụ nữ có phải giới hạn không thể động đến.Đó là bố mẹ.Vợ con cái.Con thì vợ chồng tôi chưa có.Nhưng bố mẹ tôi thì ba vừa mới đụng chạm đến rồi.Tôi đã hứa với chồng để anh giải quyết.Lời hứa đó.Là khi ông bà không nói gì đến bố mẹ tôi.Còn bây giờ thì khác.Con về nhà ăn tết từ chiều mùng hai.Mẹ nghĩ đó là số bố mẹ con không biết dạy.Vậy còn hai chị đang ở trong nhà thì thế nào ạ.Bây giờ mày còn bóng gió chửi mẹ chồng mà.Hai đứa kia.Chúng nó ra ở riêng rồi.Tết mới về bên nội.Thì chúng nó đi đâu làm gì là quyền của chúng nó.Còn mày.Là dâu mới thì phải hoàn thành trách nhiệm với nhà chồng.Đi đâu thì đi.Ở đây không có cái kia.Thích ăn thì anh thích ngủ thì ngủ.Thích đi đâu làm gì làm đâu.Còn không dám.Con chỉ thấy chưa hiểu nên hỏi lại thôi.Hơn nữa.Vợ chồng con.Cũng thông báo với bố mẹ rồi mới đi.Chứ không phải tự ý đi.Mẹ nói sai sự thật như thế người ngoài nghen.Lãnh bằng tiếng còi.Thôi có em chả đi không.Nay mới mùng hai tuổi.Mẹ chả ra mẹ con chả ra con.Bố chồng tôi có lẽ bị nói mà.Nên bắt đầu mất bình tĩnh mà nổi khùng lên quá.Tôi cũng chỉ nói thế để ông bà tự nhìn nhận lại gia đình của mình mà hành xử.Trước cũng chẳng muốn.Mang tiếng hỗn hợp với bố mẹ chồng.Nên không nói thêm gì nữa.Chồng nhà anh chị thấy ổ nào nên cũng chạy cả rất sân.Nhìn chiếc xe độ kinh ở sân.Chị cả vội hỏi.Sao thế.Sao xe lại đổi thế này.Mở sang năm mới.Bố mẹ với thằng thành đã cãi nhau rồi.Mẹ chồng tôi chỉ chờ có thế là bắt đầu kể lể.Đỹ.Mẹ đã bảo là chiều nay các chị về thì ở nhà chơi.Để sáng mai gửi sang ngoại cũng.Mở con thương nó không chịu.Bắt chồng nó phải đi nha.Cuộc đời ở lại đến chiều mai.Lại gọi chúng nó về sớm để ăn bữa cơm.Mà giờ nó nghe vợ nói như thế.Bắt chữ.Bật nghe thấy tội ép bắt trưởng tôi khi nào.Mà nói cứ như thế.Tôi là cái loại hung tinh đỏ mà.Không có khuôn phép lễ như vậy.Chồng tôi là người có chứng kiến.Chứ không phải con rối đâu mà để tôi giật dây điều khiển.Nghe bà nói xong.Chồng tôi cũng bất bình lớn tiếng nói.Thôi đi.Con gái mẹ thì mẹ mong về.Còn con dâu thì mẹ không cho về.Mẹ hỏi luôn hai chị xem.Nếu là chị ấy thì các chị ấy nghĩ gì.Làm gì có bà mẹ chồng nào.Bắt con dâu mùng bốn mùng năm mới được về tết nhảy.Chị gái thứ hai thế thì lên tiếng.Mẹ có đúng thế không.Bà vẫn không nhận ra bản thân mình quá đáng mà nói tí.Chị dâu mới.Ở lại mà tít hết bên nhà nó.Dù đi đâu thì đi.Mà tao nói nhưng nó làm gì có nghe.Nó chẳng về tới trưa nay đấy thôi.Mẹ như thế là không được.Mùng một tết nội mùng hai tết ngoài.Còn anh em họ hàng còn ai thì mùng ba đi tết nốt cũng có sao.Mở ấy lại năm đầu sang nhà nên nhớ nhà là đương nhiên rồi.Lại không nên như thế.Bố chồng tôi nghe chị hai nói thì ngượng quá nền móng giác đều.Thôi thôi.Chúng mày có vào nhà cả đi không đứng đó chị hàng xóm người ta nghe thấy à.Nói sao.Ông tức giận bỏ vào nhà.Hai anh rể đứng đấy.Nhưng có lẽ họ thấy không tiện lên tiếng.Trong hoàn cảnh này nên chị muốn vay giờ cũng vào thế bố chồng tôi.Chồng tôi thì vẫn đứng đó.Không nhúc nhích hay có ý định dựng xe lên.Chị cả làng dự giọng giảng hòa.Anh à.Dựng xe lên đi em vào trong nhà ăn cơm.Về cũng về rồi mọi chuyện thì từ từ nói sau.Nói xong chị quay sang kéo tay tôi bảo.Mở thương vào đây với tôi.Đối với mợ đi hâm lại thức ăn cho nó nhé.Mẹ cũng vào nhà đi kẻo sương xuống lại ốm.Chị đã nói thế tôi đâu thể ở ở.Lòng vui cùng ấm ức.Nhưng vẫn phải theo chân chị vào bếp.Chị hai thì nói thêm mười hai câu khuyên giải sau đó cũng vào trong.Chỉ còn chồng và mẹ chồng tôi là vẫn đứng đó.Hai người cãi nhau gì đó mà trong nhà tính xào nấu ăn.Tôi không còn nghe rõ.Chị biết sao đấy.Chồng tôi nhất quyết không ăn cơm.Phận làm dâu.Chẳng thể bỏ bữa như chồng.Đang ngồi ăn trong tâm trạng không thể tồi tệ hơn.Hình như điều đó vẫn chưa làm bố mẹ chồng tôi vừa lòng.Suốt bữa ăn tôm ba cái bóng gió kể.Cái nhà bà hòa thế mà sướng.Mấy lần này còn dầu nó lo chu toàn tết nhất.Bảy chẳng phải làm gì cả.Cả ngày chỉ có ăn rồi ra chợ ngắm hoa.Không thấy sang nhà hàng xóm dạo trời thôi.Bà kể mà làm gì.Kể ra nhìn sang nhà mình lại thấy buồn.Chị cả.Nuốt vội miếng cơm dừa lên tiếng.Bữa cơm lại cứ kể chuyện nhà người ta làm gì.Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.Thì biết thế.Nhưng nghe bảy kể mà thèm.Lại được con mụ thơm.Suốt ngày kể lể.Hàng tháng con dâu gửi tiền về rồi tết này còn biếu bà ấy cả chục triệu nữa chứ.Không muốn nghe.Con muỗi cứ khỏe khoảng vật bậc.Chị hai nghe xong thì chết miệng nói.Mẹ không muốn nghe thì đừng tụ tập tám chuyện với họ nữa là xong.Sao mà cứ phải sân si cho mệt đầu.Dọn rác.Ngày hôm đó tôi đưa tiền tết bà không.Bà nói giữ lại sau quần lót con cái.Khi ấy tôi đã tự hào khoe với chị đồng nghiệp rằng.Mẹ chồng tôi tốt bụng.Biết thương và nghĩ cho con cái.Hỏi già không phải vậy.Bà làm thế.Chị đề ngày hôm nay còn tớ mà bóng gió nói tôi thôi.Hay là bà chết số tiền tôi đưa ít nên không thèm cần.Miếng cơm trong miệng bỗng trở nên đắng nhé.Nghẹn đắng được cổ họng.Nơi này cũng chẳng phải là nhà.Đối với tôi là giống địa ngục hơn.Mẹ ơi.Con muốn trở về.Còn sợ sợ đời nhảy lắm rồi mẹ ơi.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là quý vị vừa cùng với anh xa chảy.bốn của bộ truyện này có vẻ như là mối quan hệ trong gia đình này càng ngày càng trở nên căng thẳng và quý.Bạn có bất cứ những cảm xúc suy nghĩ gì về nàng dâu về người chồng về người mẹ chồng và bố chồng.Trong câu chuyện này thì mọi người hãy chia sẻ bằng cách để lại bình luận của mình về phía biên giới và nếu như không muốn bỏ lỡ tập cũ.Của truyện.Mọi người có thể nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh.Ủng hộ anh sa và ban biên tập của chợ tình cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh xin chào tạm biệt và chúc tất cả. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com