Hoa Hồng Trong Sương _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Đọc Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Hay Nhất Vov 314

hoa hồng trong sương _ Đọc truyện Đêm khuya _ Đọc truyện ngắn về tâm lý xã hội hay nhất vov 314

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Đô thị hóa và những tác động.Đến nông thôn việt là vấn đề.Tuy cũ mà mới.Công cuộc hiện đại hóa.Công nghiệp hóa.chín nhiều vùng đất đổi mới cuộc sống của người dân được nâng cao.Tuy nhiên nó cũng mang đến những mặt trái anh hưởng không nhỏ tới cuộc sống của con người.Đó là vấn đề môi trường.Đất đai.Phân hóa giàu nghèo sự phát chạm giữa những giá trị mới và cũ.Đạo đức của con người bị thử thách bởi giá trị đồng tiền.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Các bạn cùng nghe truyện ngắn.Hoa hồng trong sương.Của tác giả trần thị ngọc tú.Qua giọng đọc.Hải yến.Bộ xương ở thôn vân bắt đầu từ tháng ba.Cẩm nang mềm chìm trong làn hơi nước trắng mờ như sữa.Trên các đỉnh cao hoang vu của dãy núi cấm hoa hồng máu bắt đầu bông nở.Mùi hương theo gió lan khắp cao nguyên.Chưa ai từng trông thấy loài hoa bí ẩn này bao giờ nhưng mỗi lần đắm chìm trong hương.Xao xuyến ấy.Mỗi người đều cảm thấy tâm hồn mình trong trẻo nhẹ nhàng hơn.Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế mọi thứ bắt đầu thay đổi thì khách du lịch.Kéo đến các khách sạn mini đuôi nhau mọc lên trên những khoảng rừng thông bị đứt.Tiền dễ dàng kiếm được và cũng dễ tiêu như nước chảy.Nhìn thấy cơ hội làm giàu.Lão hoàng nhanh chóng dồn toàn bộ vốn liếng tích cóp được để mua .Facebook khu nghỉ dưỡng sinh thái.Não vốn xuất phát từ một tay buôn gỗ lậu đến khi rừng cạn kiệt liền.Kinh doanh nhà hàng ăn uống ngày nói còn có đủ các thứ dịch vụ khác đáp ứng mọi nhu.Cầu của khách hàng.Ở thường xuân.Ai cũng để sợ lão.Thứ nhất.Bởi não nhiều tiền.Thứ hai.Bị đi cần tới não.Có một ngã tay chân giỏi võ cao xá lực lưỡng.Da ngăm đen.Và râu quai nón xanh gì trên cằm.Gái tên là tính.Luôn tận tụy với lão hạc.Giống như là con chó trung thành sẵn sàng liều chết bảo vệ chủ.Cánh đồng nơi gia đình ông thản sinh sống.Nằm bên rìa khu nghỉ mát đang được xây dựng của lãnh hoàng.Lão hoàng matit với hồ nước trong veo.Có hòn đảo nhỏ chính giữa.Của nhà ông thành.Và.Lão muốn mua vứt đi để sáp nhập vào khu nghỉ dưỡng của mình.Cái hồ nước mà cải tạo làm du lịch.Đi để giá vàng cho bạn.Thế mà lão nông dân suốt đời.Cứ đi sau đít đỏ ấy.Chỉ biết dùng để cho bảo uống nè.Nghèo mặt kiếp là.Tôi đang nuôi một đàn bò .Giờ bán đất đi nơi khác.Cả vợ lẫn người đều bơ vơ ông à.Ông nuôi bò làm gì cho cực.Tôi nói thật nha.Cơ bản tất cho tôi.Rồi ốp một cục tiền gửi ngân hàng là ông tiêu cả đời chả thế.Nắng hoàng giúp nhảy đôi mắt hí dị giả dẫn.Âm phản xạ ra đôi tay sứt sẹo vì máu liềm cắt cỏ bối rối đáng.Phim hài con bé thơ nhà tôi nó cũng thích ở đây.Vừa lúc đó con gái ông thản đi học về.Cô gái mười bảy tuổi lướt vào như một làn gió nhẹ.Các điểm đăng ảnh gọi cha.Nhìn thấy hai người đàn ông.Thơ nhẹ nhàng cúi chào.Rồi đi nhanh ra phía sau.Có lẽ vì thế.Cô không thấy một thoáng xứ sở.Lướt trên gương mặt một trong hai người khác.Kính nhìn theo bóng cô gái một tích tắc.Rồi rồi tầm mắt lạnh lẽo lên trên bức tường trước.Trong lúc ông chủ đang bận nói chuyện.Tỉnh lặng lẽ bước ra ngoài.Ở một góc sân.Trong nắng chiều rực rỡ.Thơ cần vẫn ngồi băm cỏ củ chua cho bò.Mái tóc đen dài.Được cô bún khỏi lên cao để lộ cái gái trắng muốt.Tính thấy bồn chồn trong người.Thử cảm giác có người nhìn mình ngẩng đầu lên.Anh tính nhìn gì tôi thế.Sinh lý mũi xì đá cục đất dưới chân ngấm ngầm bảo sản.Tải.Tôi thấy quen quen.Thơ tủm tỉm cười.Tôi gặp anh xỉn nhiều lần rồi mà.Cách hồi anh hay biểu diễn mãi võ ở ngoài thị trấn ấy.Mẹ tôi bán hàng nước ngay bên cạnh.Tính thể nhắc đến chuyện cũ.Liền lặng im.Nửa năm trôi qua.Một số bộ phận của khu nghỉ dưỡng project bắt đầu đi vào hoạt động.Nước thải xả tràn lan khiến cho việc tìm kiếm nước uống cho đàn gia súc trở nên khó khăn.Và dịch bệnh xuất hiện ngày càng nhiều.Người dân sống ở lân cận buộc phải từ bỏ cánh đồng.Bán đất cho lão hoàng và tìm kiếm việc làm trong các nhà hàng khách sạn mới mọc lên.Riêng ông thản vẫn cố bán chủ mới về.Đàn bò sẽ chịu đựng được đồng cổ.Đã chuyển tin cảm cúm.Trấn thành nói với con cái như vậy vào một bữa ăn tối.Ngọn đèn điện treo chính giữa nhà được nào như ánh mắt của ông.Mùa xuân đến.Cao huyền thay đổi áo mới.Cỏ non cựa mình đâm chồi.Đàn bò nhà ông thản ngày một lớn dần lên.Được lùa đi các bãi trăng xa hơn.Xóm giềng trông thấy ai cũng ngẩn ngơ tấm cám.Họ nhớ về một thời đất đai còn rộng mênh mông và hoang vắng.Con người sống ung dung tự tại hít thở không khí thoáng đãng.Dưới bầu trời đầy sao.Ông thản làm việc quần quật không nghỉ ngơi.Hi vọng sau vài lứa bò xuất chuồng.Sẽ kiếm đủ tiền cho con gái đi học đại học ở thành phố.Cô bé đã mười tám tuổi rồi.Ngày càng đẹp dịu dàng nhất là một đóa hồng bởi hết.Lão hoàng tỏ ra mình là người rộng rãi.Bỏ nhà ông thản con nào đủ lớn là lão mua luôn với giá cao.Thực ra cũng bởi vì não đã có ý tưởng kinh doanh mới.Ông thản vốn không ưa gì lãnh hoàng.Nhưng không bán đất thì thôi.Chứ người ta hỏi mua bò thì chẳng lẽ lại từ chối.Đàn bỏ con nào con đấy chỉ ăn cỏ đồng và uống nước suối da dẻ bóng mượt.Hứa hẹn ngon ngọt hết chỗ chê.Nữ hoàng quảng cáo rầm rĩ bắt tay vào tổ chức các đêm lửa trại dành cho khách vip với đùn.Hoạt động hấp dẫn.Trong đó không thể thiếu món đinh.Là thưởng thức thịt bò chăn thả.Nữ hoàng sai tính làm đồ để phục vụ khách.Ngã tư bản tay thô ráp khe khẽ vuốt ve dọc theo đuổi con bò giờ dẫn đến bụng dưới.Ngược ra sau hậu môn.Mặt lạnh như băng.Hết rồi.Bất thình lình.Mã vùng một đường dao rất ngọt.Chẳng ghét luôn cái đuôi bò sát giảm chỗ xoài bông.Con bò giống lên một tiếng khủng khiếp.Mẫu phụ gia thành vòi.He he đi la cà rồng.Dạ liếm môi.Đưa cái đuôi bò con vật vã ra cho đổ bếp sơ chế thật nhanh.Rồi nướng trên bếp lửa.Đừng tảng thịt bò đẫm máu nóng hôi hổi.Cứ được trả dần đem ra là món như thế.Sáng ra.Giữa bãi cọc đen bẩm những máu.Chơi lại cái đầu bò với bộ khung xương trắng hiếu.Nổi tiếng với cách chế biến món ngon độc lạ.Khách du lịch kéo về khu nghỉ dưỡng rosa.Đường.Nữ hoàng hài lòng thưởng cho sáng khá nhiều tiền.Suy cho cùng thì.Món bò sẹo thu hút được.Một phần cũng nhờ tài mổ thịt món gan như diễn xiếc của sáng.Thỉnh thoảng trong những đêm sương mù mịt.Lầm lũi từ bãi tiệc ngập nguội rượu thịt về.Thỉnh thoảng nghĩ đến thơ.Đúng là cả đã gặp thơ mấy lần ngoài thị trấn.Khi ấy.Dạ mới mười mấy tuổi.Gửi còn nhóm như que củi.Theo gắn mãi võ sơn đông đi diễn.Lau qua vòng lửa.Bịt mắt phi dao.Nằm trên bàn chân.Chỗ nào cũng làm.Diễn xong vừa đói vừa mệt.Già sao lánh nằm co lại bụng số lượng.Lại nhớ tỉnh thoảng người phụ nữ bán hàng nước ngay cả.Lại bế cô con gái đưa sang cho gã nắm xôi lá trả.Cô bé chừng năm mươi sáu tuổi.Đôi mắt tròn xoe.một nốt ruồi son trên cánh mũi phập phồng.Một lần đã bị thương trong lúc diễn.Máu ướt lòng mà không dám khóc.Người mẹ tháo cái bờm cột trên các con gái.Các hàng bột cho gà để cầm máu.Và cái bờm ấy.Dạ.Vẫn còn đang giữ.Ông thản gầy rộc đi.Thơ sắp thì hết phổ thông phải đi học cả ngày.Đàn bò một tay ông chăm.Những cánh rừng kế lần lượt bị xào lại bằng thép gai.Vì đã có chủ.Không còn chỗ chăn thả rộng rãi nhưng.Chuẩn bị suốt ngày quanh quẩn trong mảnh đất nhỏ.Đây ngày càng trở nên còn cõi.Chúng cũng cô đơn và đối thủ như ông.Thư bản bến tre.Hay là nghỉ lên núi cấm.Ở đó trên đỉnh núi cao tít quanh năm mây mù bao phủ.Khí hậu rạch giá.Hai cha con sẽ chủng hoa.Thương vân vốn nổi tiếng với nhiều loài hoa đẹp.Thơ mơ ước đến một ngày.Người từ khắp nơi về thương vợ.Sẽ bị sai b bởi những đồi thông ngút ngàn.Và những cánh đồng hoa bừng nở rực rỡ.Vẻ đẹp của cây cỏ và sương mù mới là thứ yếu chân du khách.Chứ không phải là những tiệc tùng thác loạn kiểu rừng rú shopee.Mà người ta vẫn đang tổ chức để kiếm tiền kiểu chụp giật ở đây.Ông thản cũng muốn rời đi.Nhưng bán lại đất cho lão hoàng thì cũng không nhớ.Không có đoán toán nhà người ta đồn đại những con bò của mình bán cho não.Bị giết thịt bằng cách vô cùng dùng sợ.Đất đai cũng có linh hồn như con người.Trao vào tay kẻ xấu sẽ để những hạt mầm độc.Ông còn chần chừ chưa quyết định.Thì không ngờ lại xảy ra một chuyện đau lòng.Chạng vạng chiều hôm ấy.Thơ đi học về đến ngang đèo bực.Thì gặp một nhóm thanh niên cưỡi xe phân khối lớn.Đang dừng lại để hút thuốc.Thử cắm cúi đi rất nhanh.Bạn chú nháy mắt với nhau lặng lẽ bán theo.Tới quãng đường vắng.Ba đứa nào lên.Ôm ngang lấy người thơ.Bế tắc ở trong rừng.Mặc cho cô la hét dễ gì.Sóng thần ở nhà đến tối muộn không thấy con gái về.Ruột gan nóng như lửa đốt.Đang ốm nhưng phải cố hưởng giải khoác áo vào.Men theo con đường mòn đi tìm con.Đi được nửa đường thì gặp súng.Khoác súng săn chim về.Nhà ông lão hỏi thăm.Nhã linh cảm thấy chuyện chẳng lành.Điên.Thầy cả sâu chim xuống bãi cỏ tất cả đi tìm.Hai người tới được đèo vượt.Thì thơ cũng từ trong rừng bỏ xa được đến đó.Cũng nằm đệm đi.Quần áo sách cướp.Ông thản chú lên chết đứng cả người.Xỉn bình tĩnh cởi áo khoác cuốn cho thơ.Nhẹ nhàng bế cô gì.Đêm trong viên chìm trong tim.Phía bên kia quả đồi.Khu nghỉ dưỡng resort.Bắt đầu sáng đèn rực rỡ.Một thế giới thơm tho và sạch sẽ hoàn toàn trái ngược với mùi đồ nhảy của phân bò và cỏ.Trong ngôi nhà lụp xụp của hai cha con.Gã gì thơ thiêm thiếp trên giường.Mà nỗi ân hận của em nên giày vò trong rừng.Cách đây mấy ngày.Cho một bữa tiệc lãng hoàng tổ chức cho đám đàn em rượu vào lời ra.Long hoàng bảo.Tao ngứa mắt mấy cái não thảm lắm rồi.Cứ dùng dằng mãi với đàn bò chó chết.Trả bao nhiêu tiền cũng không chịu bán đất.Thằng nào giúp tao gửi lão đi tao sẽ thưởng.Thằng thái kẹo bảo.Đại ca.Biệt đội cứ để cho bọn em.Chỉ có điều em không hiểu cái mảnh đất ấy có gì mà đại ca mê linh thế.Đóng hàng cười khà khà.Chụp ảnh ngu lắm.Làm du lịch mà chỗ nào cũng giống chỗ nào thì chẳng mấy chốc.Hack nó chán bỏ mẹ.Rau cần.Hình cái hồ nước có cánh rừng ấy.Cái hồi ấy cải tạo lại.Dịch tuyển bạn vũ nữ thật đẹp biểu diễn giáng tiên.Với này cánh rừng chuyên treo thịt nướng bò sẹo kiểu thằng xấu.Thì cũng chẳng kém gì cũng điện vua tàu.Lúc đó.Khách giáo lý tưởng lạc.Bọn tà chỉ bị đến tiền.Bọn thái xẻo cười hả.Lúc đó lão hoàng kết ai trúng gì dầm điều gì đó.Nhưng xài quá nghe không rõ.Hơn nữa tính nhá.Bốn cũng chẳng mấy khi để ý đến cái bánh bông làm ăn của ông chủ.Đổi tính.Buồn như con chó hoang.Cha mẹ là ai.Lát chả đi.Từ khi biết nhớ.Thì thế mình đánh răng nhé trong kháng ship xong.Vừa diễn ra.Vừa bán thuốc khác thương vân.Tìm kiếm chẳng được mấy.Hôm nào cũng bị bỏ đói.Đòn roi chay sản.Một lần.Nữ hoàng tình cờ xem biểu diễn thế thằng bé gan lì sao cắm chúng người máu suối ra.Mà không kêu một tiếng.Thích trí quảng.Liền bút về làm tay sai.Từ đó.Gái đi theo lão hoàng.Chủ sai chỉ làm đấy.Tiền thưởng nhận được càng nhiều.Thì sự khinh ghét của mọi người đối với xã càng ngày càng tăng lên.Người duy nhất trong đời đối xử ân cần với giá là bà mẹ của thơ.Thì đã chết.Bà chết trong một buổi chiều sương khi quẩy gắng về nhà.Gặp mặt đoàn thanh niên đi phượt đổ đèo với tốc độ cao đâm trúng.Đó là hồi khách du lịch bắt đầu đến thương vân.Cho đến ngày gặp lại thơ.Gỗ mít sửng sốt khi thấy cô bé ngày xưa đã bột lớn lên nhanh như thế.Trên gương mặt thiếu nữ.Với những nét dịu hiền được kế thừa từ mẹ.Là đôi mắt long lanh.Nhìn thơ.Gà bỗng mơ hồ nghĩ tới cái tuổi ba mươi cô độc của mình.Thấy ngậm ngùi một nỗi buồn xa vắng.Vậy mà giờ đây.Ánh sáng trong đôi mắt long lanh ấy đã buộc.Đã đến thăm thơ.Thấy cũng ngồi ngóng gần trước hiên nhà.Đôi mắt vô hồn chống sống.Hễ chồng thì bóng người là giống chó chân tay.Rồi lại lên cơn co giật.Tội nghiệp con bé.Giá mà tôi bỏ đi khỏi nơi này từ sớm thì đâu đến nông nỗi này.Ông thản nó trọng nhẹ nhẹ.Nó còn bảo với tôi là hè này sẽ lên núi cấm trồng hoa.Con bé ước gì ươm được giống hoa hồng máu.Truyền thuyết về hoa hồng máu.Được ghi chép trong một mảnh giấy bản xã trời lưu lạc trong dân gian.Rồi chuyển điện từ đời này sang đời khác ở thương vợ.Người ta nói rằng.Và đúng lúc chín.Đóa hoa hồng máu nhìn cánh trên dãy núi cấm sẽ bừng nở.Mùi hương nồng nhã lan pha các cao nguyên.Ai may mắn sở hữu được cây hoa ấy.Thì dẫu cuộc đời có gặp cảnh ngộ sầu đau đến mức nào.Cũng dễ dàng thư thái vượt qua.Sắc hoa thiên lục chap rằng.Vào năm tám trăm mười sáu.Sau một cuộc chiến tranh đẫm máu.Bùa đã ra lệnh cho binh lính đến tận thương vân lấy hoa hồng máu về để trồng trong vườn thượng uyển.Nhiều đại gia nghe tiếng đồn về loài hoa quý.Đặt lên tiếng chào giá hàng trăm triệu đến tiền tỷ cho ai tìm thấy hoa hồng máu.Nữ hoàng b tiền nhiều lần sau tính chụp sao khắp nơi.Nhưng chẳng thấy tăm hơi.Những người già bảo rằng.Nơi duy nhất còn sót lại hoa hồng máu.Là đỉnh răng chó.Trên dãy núi cấm.Đời đó vách núi dựng đứng bên bờ vực sâu hun hút.Chưa từng ai.Cứ được đó mà trở về.Sương trắng phơi đầy chân đi.Tính đến gặp nhau hoàng và bảo.Tôi có chút việc.Xin ông chủ trong nghỉ một thời gian.Giống hình đặc viên.Lão biết tính tứ cố vô thân.Ngoài việc cung cúc đi theo làm tay sai cho não.Thì còn có việc gì nữa.Lão cầu có nói.Mày ở yên đấy.Lão thành đã rục rịch bán đất cho tao để cuốn sách rồi.Tửu chỉ nhục lâm sớm muộn cũng đi vào hoạt động.Không có mày lấy ai phục vụ.Tính khép đôi mắt đen sẫm lại.Giọng nhỏ nhưng rõ ràng.Tôi không mổ bò nữa.Ông kiếm người khác làm thay đi.Nữ hoàng nhìn theo tấm gương giảm vỡ buổi sáng.Khuất sau cánh cửa bóp trán suy nghĩ.Từ hôm bọn thái sẹo chặng đường hãm hiếp cái thơ trong rừng.Đạo thấy thái độ chính có phần khang khác.Tính lên núi cấm vào một buổi sáng đất trời mù mịt.Đỉnh răng chó hiện ra mờ ảo trong sương.Gió thổi hun hút.Trong sóng ảnh nghe như loãng thoáng tiếng rên rỉ gào khóc.Của các âm hồn.Cuộc sống đời nhắn lộn trốn giang hồ.Tính đã nhiều lần đối diện với cái chết.Nhưng cả không mày mai điện gửi.Đổi giá.Không có quá khứ.Chẳng có tương lai ngay.Hiện tại nhập muộn trong máu bò và cả máu người.Sống chết để vô nghĩa như nhau.Nhưng lần này thì lại khác.Nhất định đã phải sống để trở về.Từ hôm nọ đã ghé qua nhà ông thản.Ông lão định từ bỏ cánh đồng.Đưa đứa con gái bất hạnh vào sống nơi chân núi tránh xa mọi người.Sợ thừa lên cơn co giật.Dạ không sánh bước lại gần.Bỗng nhiên cô gái tiến về phía giá.Nhìn bạn cười dịu dàng.Ông thản bảo cả.Còn đấy nhận ra cậu đấy.Nỗi nhớ cha cậu là đã đưa nó về từ trong rừng.Gái thấy tim mình như bị bóp nghẹt.Tôi sẽ lên núi cấm mang hoa hồng máu về cho cô ấy.Nhất định thơ sẽ trở lại như ngày xưa.Trước mặt chính là đỉnh núi cao vút.Sườn dốc đứng.Đá cá mèo trơn tru.Gã trắng răng.Nhích từng bước một.Giáo ngủ với qua tay.Càng lên cao cả cây bút.Chỉnh bất thình lình bị trượt tay.Người giật hot hơn một cái.Trong tích tắc đó.Gái tưởng mình đã rơi tuột xuống vực nát giữa xương.Nhưng mà sao.Giá thịt bán và bột cảnh cây gầy guộc nhô ra từ vách núi.Tính nín thở.Tiếp tục dẫn leo lên.Ngã tư đỉnh răng chó.Lúc trời vừa đúng là.Trên cao gần ba nghìn m.Đỉnh núi cực kỳ quan đảng.Mặt trời rọi thẳng xuống như một dòng thác.Chiếu sáng một cây hoa đang trổ bông rực rỡ.Hoa hồng máu đã nở.Tính bằng được cây hoa xuống chân núi.Khi trời vừa tập tối.Lão hoàng.Cùng với bọn cái sẹo.Đã đợi sẵn ở đó.Hóa ra là mày lên đây để lấy hoa hồng máu.Khánh.Đưa cây hoa đỏ cho tao.Vừa đúng dịp tối nay khách đến zeus đông đảo.Để dự tiệc khai trương dịch vụ du lịch mới.Tao sẽ tổ chức bán đấu giá.Tiền thu đủ.Hãy chia cho mày một nửa.Tính gần xa.Thứ ngày.Không phải dành cho loại người như ông.Trắng da.Lo mà ngủ một giấc mơ.Giày hiệu cho bản thái xẻo tiến lên.Ba thằng rút sao bấm tăng cách.Quay lấy sáng từ ba phía.Tính vốn võ nghệ cao cường.Ngày thường của thương vân.Không có ai là đối thủ.Nhưng hôm nay.Gã đã mất một ngày kiệt sức vì leo núi.Nên càng lúc càng đuối.Thái sẹo cùng đồng bọn từ từ dồn cả vào sát vách đá.Rồi tập vào một lúc.Xỉn bị đánh ngã quỵ xuống.Đầu đập vào đá máu chảy ra lênh láng.Lão hoàng đoạt lấy cây hoa hồng mà.Rồi theo lối mòn tiến ra bãi đỗ xe nổ máy ra về.Chẳng bắt đầu lên sau đỉnh núi.Ánh sáng lạnh lẽo ma quái chiếu xuống mặt đường bảng bảng.Hai bên đường lo lắng run rẩy đu đưa như những bóng ma xoa tóc.Thái sẹo đang cầm lái.Bỗng thấy tay giật giật.Đến đèo bụt.Chiếc xe vừa lăn bánh xuống đường trần.Thì sương mù đột ngột.Buông xuống xẻo.Từ trong sương.Bấm lùi xuất hiện một đàn bò.Con nào có lấy chung cho bổ xương sườn trắng hiếu.Máu chảy ròng ròng.Hai mắt lưỡi lên đồ đỏ.Dưới ánh sáng đi.Cả bọn rú lên sợ hãi.Thái sẹo cố trước tuyệt vọng bấm còi.Nhưng chúng vẫn dùng dùng tiến tới.Chẳng phụ chất.Chiếc xe bị đàn bò app tới nét.Văn tòng xuống dưới.Vụ tai nạn đã khiến lão hoàng và mấy cái đi cùng chết dưới đáy của.Không người coi sóc.Khu nghỉ dưỡng resort bị bỏ hoang.Vì sao cỏ dại mọc đầy.Đàn bò chăn thả ung dung gặm cỏ.Tính được một người dân đi hái thuốc phát hiện ra.Đưa về bệnh viện cấp cứu.Ông thản cùng con gái đến thăm.Từ khi khu nghỉ dưỡng du dừng hoạt động.Không còn những tiệc tùng thác lại nữa.Thơ tình bình tĩnh hải hôm qua.Cô bỗng nhiên nhắc đến tên xinh.Kính quay mặt đi.Bật khóc.Tôi không mang được hoa hồng máu về cho em.Tấm ảnh nắm lấy bàn tay chai sạn của gã thể nói.Không sao đâu con ạ.Giờ là lúc chúng ta trồng hoa trên khắp hương vân này.Các bạn vừa nói chuyện nhắn hoa hồng trong sương.Của tác giả trần thị ngọc tú.Một câu chuyện khiến người đọc người nghe.Phải suy ngẫm nhiều về đạo đức giá trị cuộc sống.Hạnh phúc của con người.Bây giờ các bạn cùng nghe đôi điều cảm nhận của biên tập viên hoàng hiệp về truyện ngắn ngày.Các bạn thân mến.Câu chuyện được viết với giọng văn pha trộn giữa nét phiêu du của vùng cao nguyên.Sự bí ẩn của cuộc sống vùng cao.Quá trình hiện đại hóa công nghiệp hóa ảnh hưởng tới cuộc sống của không biết con người.Dùng nhà máy xí nghiệp mọc lên nhiều sân gôn ra đời thay thế cho ruộng lúa cho vùng đồi núi mang đến hai mặt của cuộc sống.Những người nông dân một nắng hai sương bỗng trở nên giàu có nhiều mảnh đất.Đôi khi sự giàu có bất ngờ không phải lúc nào cũng mang đến hạnh phúc cho con người.Tình người với người mẫu trở nên mong manh trước những cám dỗ vật chất.Vùng đất thượng yên không mọc lên nhưng khách sạn sân golf thì có lẽ cuộc đời của ông than của cô thơ vẫn bình yên.Nhưng tất cả đã thay đổi.Khi cuộc sống đô thị our đến nơi đây.Không phải không có trọng đồng tiền không chịu bán đất nên cuối cùng cha con ông phải chịu biết bao nỗi bất hạnh.Khi được giá trị vật chất hiện hữu rõ nét thì cải thiện và cái ác bổ xung đột rõ ràng hơn tàn bạo hơn.Hiệp hai cô gái tiền thơ bỗng trở thành nạn nhân của kẻ ác.Nếu cô vẫn là của nông dân nghèo khó trong bò không có mảnh đất giá trị.Thì hạnh phúc biết bao.Những giá trị cuộc sống giá trị của con người được tác giả đặt ra cho người đọc người nghe thấu hiểu và suy ngẫm.Hành khúc của tác giả khi xây dựng nhân vật chính một con người hướng thiện.Sơn trải qua biết bao gian nan thử thách để giữ gìn loài hoa lại của thảo nguyên cũng là giữ gìn cái lương thiện của con người.Và cũng như nhiều câu chuyện cổ tích thường gặp.Ghép sầu muộn cũng phải trả giá.Hình ảnh siêu nhân của đàn bò cuối câu chuyện như là biểu tượng của giá trị nhân quả.Số thì cái tủ khác trốn tránh được pháp luật như chú không trốn được nợ đời.Tác giả thứ bảy.Thế có người biết sợ cái ác từ đó hướng tới nhiều điều tốt đẹp hơn.Em hát cho tôi triệu đóa hồng đỏ thắm.Em đọc cho tôi lịch sử với số phận con người.Hoa hồng vẫn đợi chờ dẫu thời tiết cuộc đời thay đổi không.Khóc cả hơn ai khi còn nhỏ.Chồng nuôi.Và lịch sử đã mang đổi thay đến từng số phận.Thay đổi cẩm bầu trời.Thay đổi tư duy từng ngọn núi con sông nhưng có một điều.Tôi muốn gửi tới em lịch sử phạt thời gian.Làm thay đổi.Ký ức tình yêu trong mỗi hoa hồng.Em hát cho tôi triệu đóa hồng đỏ thắm.Em đọc cho tôi lịch sử với số phận con người.Hoa hồng.Bật nhờ dâu thời tiết cuộc đời thay đổi không ai cao cả.Khi còn khóc trong núi.Và lịch sử đã mang đổi thay đến.Dân số phận.Thay đổi ngắm bầu trời.Thay đổi tư duy từng ngọn núi con sông nhưng có một điều.Tôi muốn gửi tới em.Lịch sử và thời gian có làm thay đổi.Ký ức tình yêu trong mỗi hoa hồng.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay xin dừng tại đây.Những người làm chương trình xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn vào chương trình sao. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com