Hóa Ra Đã Yêu Phần 3 Bước Sang Trang Mới - Truyện Xã Hội Hay Nhất 2021 - Mc Anh Sa Diễn Đọc-rfy7s

hóa ra Đã yêu phần 3 bước sang trang mới - truyện xã hội hay nhất 2021 - mc anh sa diễn Đọc-rfy7s

Cho một cơ thể và các bạn đã quay trở lại với kênh chưa tinh vào bây giờ là hai mươi tối chúng ta là được đồng hành cùng với nhau ở trên một.Jaki.Vào buổi tối ngày hôm nay thì anh sẽ mang đến cho quý vị tập ba của bộ truyền hóa giải yếu đến từ tác giả.Búp bê thân mến.Lê thị ngọc khuê bất ngờ phát hiện ra những hình ảnh mà chồng của mình ngoại tình.Và trong lúc đó cô đã sơ suất đã nha.Liệu rằng có còn giữ được cái thai trong bụng của cô hay không.Và có một câu chuyện này sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới một người phụ nữ vô cùng bí ẩn sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời.Ngọc khuê.Khiến cho cuộc đời có bước sang một chiều mới.Vậy thì những điều bất ngờ nào xảy đến cho quý vị và các bạn hãy cùng và ánh sáng đến với nội dung tập truyện này.Sau khi nhận hàng xong thì quy.Hãy dành một chút ít thời gian để nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé.Ngoài ra thì vẫn có thể gặp lại ánh sáng và mười hai mỗi buổi chiều trên kênh chỉ sợ.Cảm ơn cô rất nhiều bằng hai sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập bài bộ trung.Hoa giả đã yêu tác giả người mẹ quét qua phần đọc của ánh sáng.mười bệnh viện trục thẳng vào khoang mũi.Xung quanh ngọc khuê lúc này lại y tá bác sĩ nhanh chóng để trước bằng cà có đang nằm.Bên cạnh đó cô lại còn mơ màng nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng của bố mẹ chồng họ đang nói gì đó.Hình như là đang động viên cô cố lên hình như có nghe thấy cả tiếng khóc của bài tràng.Lúc này thì ngọc khuê quá mệt mỏi.Dưới bụng truyền đến một hồi đầu kịch liệt của chàng còn đủ sức để nói được nhiều nữa.Cố gắng bán cái tay áo của bà chồng.Những chiếc cuối cùng ngọc huyền nói ra.Là một cái tên vô cùng thân thuộc.Đỉnh vô đỉnh vũ.Sau đó thì có được đội ngũ y tá bác sĩ đầu vào phòng cấp cứu.Ba chàng hướng mắt về phía trước bằng cà để ngọc khuê cho đến khi khuất bóng sau cánh cửa.Bà quay lại nhìn chồng của mình đôi mắt thì đọc bởi vì lo lắng.Tại sao lại như vậy chứ.Đang yên đang lành .Tại sao cô bé lại nhá được.Ông trình đàn ông trải qua nhiều sóng gió cuộc đời.Trong tình cảnh này.Không phải mất mình đánh giống như vợ.Ôm vợ vào lòng vỗ lưng an ủi.Rồi gia đình cho mấy vệ sĩ đi theo mình kiểm tra lại camera trong nhà một lượt đi xếp là rất cụ.Thì vấn đề nằm ở đâu.Tiếp xúc và đứa con dâu này một thời gian thì ông biết.Nó không phải là đứa câu thề.Không có lý gì mà vô duyên vô cớ như vậy rồi dẫn đến tình huống như bây giờ.Còn nữa.Máy cẩu ba đình vũ một tiếng đi.Công trình nghiệm nghị sắp xếp một vài việc ổn thỏa.Không lâu sau đó thì y tá từ phòng cấp cứu chảy ra tiến về phía họ.Tình trạng thành phố đang chuyển biến xấu mà mọi người làm giấy tờ để chúng tôi đưa cô ấy vào phòng single.Nếu như không sẽ khó mà giữ được tính mạng của cả thai phụ và đưa bé đi.Lúc này thì tình trạng vô cùng cấp bách ông bà trình vội vàng ra bàn đăng ký hoàn tất thủ tục nhập.Ban đầu dự sanh là tầm bốn ngày nữa.Nên gia đình đã hoàn tất thủ tục ở bệnh viện đa khoa quốc tế.Nhưng bởi vì sự việc bất ngờ xảy ra nên ông bà chánh phải đưa đến bệnh viện từ dũ.Gần khu nhà họ sống.Thủ tục nhanh chóng được hoàn thành các chi phí cũng đóng đầy đủ.Và ngọc khuê được đưa vào phòng sinh.Khoảng tầm bảy rưỡi tuổi thì hình thành phố có mặt tại bệnh viện sau khi hạ cánh thì hắn mở điện thoại.Nhận được tin nhắn báo tiền ngọc khuê đã bị ngã và đang nằm ở trong bệnh viện cấp cứu.Kiểm tra hắn chẳng còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi trực tiếp bắt xe đi thẳng đến bệnh viện.Vừa mới xử lý xong công việc ở bình.Tranh đường phố lên máy bay về nước luôn nên bây giờ trên người hán.Vẫn mạnh bộ áo vest sang trọng.Chỉ là nó góp phần nhiều như ý cũng giống như tâm trạng rối bời của hắn trên suốt chặng đường đến bệnh viện về .Bố mày à.Tuổi xanh rồi à.Tranh gỗ chạy về phía bố mẹ đang ngồi đợi trước học sinh.Hắn nhìn thấy rõ sự lo lắng bất an trên khuôn mặt của mẹ mình thấy được về mệt mỏi trên gương mặt của bố.Thời gian giờ đây lại vô cùng đáng sợ.Từng phút từng giây trôi qua đây nặng nề và áp lực.Còn bé phải vào phòng sớm.Nếu không sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng của hai mẹ con.Ánh mắt của chàng thành phố hướng về phía cửa phòng sinh.Hạnh ngõ đồ vào thì mong ngóng muốn nhìn thấy điều gì đó nhưng mà khi nhìn vào qua tấm kính.Nhìn thấy ngọc hơi mệt mỏi trong từng hơi thở nghe theo lời của bác sĩ cố gắng hít thở.Đều đều để dành ra được đứa trẻ.Mồ hôi ướt đẫm cả hai bên mái tóc của cô khuôn mặt thì nhăn nhó khó chịu.Nhưng mà vẫn cố gắng từng giây từng phút dạng đề.Nhìn thấy vợ mình như vậy.Trái tim của chàng thành phố cần thơ.Cô đang ở trong căn phòng kia đau đớn là thế.Vậy mà anh làm chồng.Đứng ở bên ngoài.Không thể nào giúp gì được cả.Hắn ngồi thụp xuống ghế.Hai triệu tài đặt bên đầu gối.Hai bàn tay vào đầu liên tục.Kiểu tóc của hắn rối tung rối mù cả lên.Gương mặt thể dục sướng đầy mệt mỏi bất lực.Nếu như có ai đó chạm vào bàn tay của chàng vào lúc này thì sẽ biết.Lòng bàn tay đó đổi rất nhiều mồ hôi.Bớt chiều thì cửa phòng sinh vật vờ.Tranh vũ vừa mong chờ vừa lo lắng tìm đến cho y tá.Hắn chưa kịp nói câu nào thì ta đã nổi lùn.Phim gia đình làm thủ tục chuyển sang sinh mổ.Sản phụ kiện chứng do quá trình chuyển dạ.Tại sao trong thời gian quá dài.Không còn thời gian hỏi hàn tìm cái gì thêm cả.Trên đường phố nhanh chóng hoàn thiện giấy tờ.Kệ xác nhận.Chuyển vợ sang sinh mổ.Chưa thấy rất khó trên các bản hợp đồng.Tiền tệ.Giờ đây kỹ vào tờ giấy xác nhận.Bạn cảm thấy cứ run run.Chiếc xe để ngọc huyền vào phòng sinh mổ.Lại một lần nữa.Thời gian vẫn cứ như vậy trôi đi.Kiểm tra dây thần kinh của trần đình vũ hoàng lê.Hận không thể nào ngồi được nữa cứ đi đi này là liên tục.Không biết mệt.Liên tục như vậy suốt hai giờ đồng hồ.Cứ đứng nhìn vào cửa phòng ngủ.Để xem đã mọi chuyện bên chồng đã ra sao.Chưa bao giờ trịnh đình phú thành tâm cầu mong ông trời như vậy.Mong cho mẹ còn ngọc khuê bình an bước ra khỏi phòng sinh.Và đừng ai xảy ra bất kỳ mệnh hệ gì cả.Bởi vì cả hai người đó.Đều là nguồn sống là danh bạ của tỉnh thành phố.Không chỉ mới chuyển thành phố lo lắng mà ông bà tràng cũng đứng ngồi không yên.Nhìn thấy con dâu để từ phòng sinh thường sau sinh mổ.Nhìn đứa con trai mệt mỏi bất an từng giờ từng phút như vậy.Hai ông bà cảm thấy vô cùng thương.Họ lo lắng.Nhưng cũng chỉ có thể làm ngoài đời.Không thể nào quên càng hãy giúp đỡ gì cả.Cửa phòng sinh vật vờ.Bác sĩ và đội ngũ y tá bước ra với gương mặt đầy mệt mỏi.Họ đi đến trước mặt của ông bà trình và triều đình vũ.Cúi đầu thấp xuống một chút.Xin lỗi.Chúng tôi đã cố gắng hết sức.Nhưng mà không thể nào giữ lại đứa bé.Còn người mẹ.Bất lực quá yếu.Cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian dài nữa.Thông báo từ miệng của bác sĩ không khác gì quả bom.Duỗi thẳng xuống người của trần đình vũ.Con của hắn.Đứa bé đã không còn nữa.Bao nhiêu đau thương cùng với tức giận dồn nén giờ đây như được bộc phát.Trên thành phố chẳng còn biết đây là đâu.Không cần biết người trước mặt của mình là ai.Giống như một con mãnh thú bước nhanh đến.Tướng nước có áo của bác sĩ.Giá một cú đấm thật mạnh.Thằng cuội xuống.Kết quả người bác sĩ kêu lên một lần nữa.Hai mắt đỏ ngầu đầy phấn nổ giải hd.Mẹ kiếp.Tấm bằng bác sĩ của.Để làm càng sao.Tôi không thể nào cứu được mẹ con cô ấy.Tranh bố đưa nắm đấm lên một lần nữa.Ngay khi chuẩn bị giáng thêm một cú đầu đến vào mặt của bác sĩ.Tỷ lệ có một cánh tay x là.Làm loạn như vậy đủ chưa.Giọng nói nhiều quyền công trình cất lên cảnh cáo con trai.Không biết là chàng vũ đau khổ.Không thể nào chịu được cú sốc này.Mới chia tay như thế.Cả ông và vợ đều vô cùng xót xa trước tình cảnh đó.Nhưng không thể nào về thế mà mất lý trí nhớ con trai.ba trăm trấn hàn trần đình vũ rồi kéo hắn ngồi vào ghế.Ông rảnh bước đến xin lỗi người bác sĩ vừa bị con mình đánh.Bán xe cũng thông cảm và hiểu cho tâm trạng của người nhà bệnh nhân.Nhưng mà cũng chẳng ai vui vẻ khi bị đánh.Ông ta liếc nhìn trịnh đình vũ một cái ngang mày khó chịu.Rồi đi thẳng về phía phẩm làm.Lúc này thường ngọc khuê được chuyển về phòng hồi sức.Vừa trải qua một cuộc rượt đuổi đấu tranh là quỷ môn quan.Chồng cô gái đi hàng.Khuôn mặt thì xào đồ màu trắng.Nhìn cô như vậy mà trái tim chuyển thành phố nhói đau.Ngoại cảnh dương bệnh cầm lấy tay của ngọc khuê như cách.Anh cố gắng tìm một nơi nương tựa.Để bán vì yêu tinh thần.Nếu không thấy hắn sắp sụp đổ mà.Một tổng giám đốc của công ty nổi tiếng nhất nhì đất nước lúc nào cũng mặc những bộ vest sang trọng.Khuôn mặt thật trường giang con nhà chờ đợi.Vậy mà giây phút này đây.Hình tượng đó hoàn toàn sụp đổ.Lúc này chồng chỉnh vô thật tệ hả.Giấy tờ thì đánh phấn sở dầu.Đôi mắt thâm quầng vì thiếu nữ.Tóc tai bigo show.Chiếc áo vest đã tháo ra.Chứ còn áo sơ mi cổ cao cổ thấp.Một tài sản một tài không.Hắn còn chẳng thèm chờ vina.Cứ để áo sơ mi buồn thống như thế.Một hình ảnh từ trước đến giờ chưa từng thấy ở trên thành phố.Nhưng mà giờ đây chỉ đình vũ còn đâu tâm trạng chăm chút ngoại hình của mình nữa.Toàn bộ tinh thần đã sụp đổ.Khi nghe tin đứa con đầu lòng của hắn và ngọc huệ đã mất.Giờ đây tình trạng sức khỏe của công đoàn rất để.Bác sĩ thì không gió bao giờ cô sẽ tỉnh lại.Tâm trí của tỉnh thành phố giờ đây dồn hết cả vào cô.Hắn vừa môi trường ngọc khuê sớm tỉnh lại.Nếu không thì hắn sẽ gục ngã hoàn toàn.Nhưng mà trình thành phố vừa nơm nớp lo sợ.Nếu như cô tỉnh lại.Liệu hắn sẽ giải thích việc đưa bé như thế nào.Phụ nữ mất còn là đối đầu cắt ruột cắt gan.Đau nhiều vấn đề từng khúc thịt vậy.Trên thành phố không dám tưởng tượng.Ngọc khuê tỉnh lại sẽ phát triển thế nào khi biết tin này.Hắn còn sắp điên lên đến nơi thì nói gì đến một người bệnh như cô.Tình cảnh này sao lại xảy đến với hắn và cô vậy chứ.Nếu như trước đó đã làm việc sai.Tại sao gọi quả báo không đổ dồn lên hết một mình trần đình vũ.Malaysia điện có những người mà anh yêu thương.Khoa mắt của chàng thành phố ẩm ướt.Rồi cuối cùng không chịu được nữa hẳn đặc không.Không phải là tiếng khóc điên cuồng làm loạn.Mà chỉ là từng giọt lệ rơi xuống lặng lẽ.Đàn ông thường kiềm chế rất tốt cảm xúc.Vui thì có thể cười.Nhưng mà buồn chưa chắc đã không.Nhưng một khi đàn ông rơi nước mắt thì chính là giây phút.Tự kiềm chế của anh ta đã vượt quá giới hạn chịu đựng.Tránh thành phố.Một người đàn ông kiên cường.Giờ phút này không thể nào kìm nén đề giọt nước mắt.Mọi việc xảy ra hôm nay.Đã rút cản để thức.Và tinh thần của hắn.Để rồi cuối cùng hàng đang chờ nước mắt.Vì người phụ nữ mình yêu.Vì đứa còn nhỏ xấu số của hắn.Trên thành phố nắm chặt tay của ngọc khuê.Đưa lên ngôi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào tay của cô.Hắn cất giọng nói.Và có thể nghe ra sự run rẩy sợ hãi trong từng câu từng chữ mà hà nói ra.Bà.Em mau chóng khỏe lại đi.Anh sắp không chịu được nữa rồi.Vài ba ngày sau đó.Trên thành phố vẫn túc trực bên cạnh giường bệnh.Một hoạt động sinh hoạt của hắn chỉ quanh quẩn trong căn phòng bệnh này.Ông bà chẳng khuyên cần máy.Hắn cũng không chịu về nhà.Nên mỗi ngày đành phải cho người.Mang quần áo và đồ ăn đến.Trên thành phố ở bên cạnh chăm sóc ngọc khuê.Cũng đồng nghĩa với việc anh không đến công ty.Mọi việc một lần nữa phải đến tai ông trịnh xử lý.Tình trạng này của tỉnh thành phố diễn ra vài hôm thì còn có thể chấp nhận được.Nhưng mà nó kéo dài đến một tuần thì ông rảnh không thể nào dung túng cho con trai được nữa.Hôm nay vừa mới rơi công ty.Ông rảnh đi thẳng đến bệnh viện.Bước vào phòng bệnh thì nhìn thấy chỉ đình vũ.Đang trình lại gối và tràn giúp cho ngọc khuê.Mà không thèm để ý đến ai cả.Độ cảnh giác của con kém đến như vậy sao.Còn không thèm nói là xem ai bước vào phòng.Công trình bước vào mang theo dòng điều nghiêm khắc.Trách mắng con trai.Con nhìn ra được tiếng chân của bố mà.Tránh thành phố vừa chỉnh lại trần chênh lệch tư thế nằm thoải mái trường ngọc khuê.Vừa lạnh nhạt trả lời xong về hắn bước về phía sau và ngồi xuống cảnh bố giỏi.Bộ đến có việc gì sao.Ông rảnh không trả lời trực tiếp câu hỏi của trịnh đình vũ mà hỏi rằng cô khác.Tình trạng còn dầu thế nào rồi.Trên đường phố yên lặng một lúc không nói gì cả.Ánh mắt nhìn về phía giường bệnh dầu giây rồi nói.Bác sĩ bào.Thời trang của cô ấy dần đi vào ổn định.Nhưng mà dường như cô ấy không muốn tỉnh lại.Nghe như vậy thì ông chỉ biết thở dài im lặng một lúc ông nói.Nếu như anh.Bố chỉ là nói nếu thôi.Tình trạng này của con dâu kéo dài thêm một thời gian nữa.Cái con định ở lại bệnh viện mắt sao.Suốt ngày bỏ bê công việc ở đây buồn dầu máy như thế.Trên đường phố khoai lang nhìn bố.Hắn không nói gì cả ông ấy như vậy tiếp tục nói.Con đường quê.Cái khe cực kì ghét những người bị loại bỏ bê công việc.Bây giờ thì còn đang ở trong tình trạng đó.Con muốn nó tỉnh dậy và nhìn thấy một người chồng bất tài vô dầu sao.Đến từ trưa cuối cùng.Công trình nâng cao dòng lên cho thế là ông rất không hài lòng tức giận với việc làm của con mà.Đau khổ.Ông có thể hiểu và cảm thông cho nó.Nhưng mà cứ thế mỗi bài.Nhấn chìm bản thân trong bóng tối buồn đau thì vô cùng đáng lên án.Bố cho con một đêm nay và cả ngày mai để suy nghĩ.Tối mai bảo lại cho bố cái đèn.Tôi đến công ty làm nước hay không.Viết đơn từ trước đi.Nói xong thì ông rảnh đi thẳng ra cửa không chờ đợi câu trả lời từ con trai trai.Phú ngồi ghế sofa im lặng một lúc rất lâu rồi thì hắn đứng dậy tiến về phía giường bệnh.Gặp vài sợi tóc trên trán của ngọc khuê.Cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.Tránh thành phố duy trì tư thế đó cuối xuống còn sách ngọc khuê ở khoảng cách gần.Anh không muốn trở thành thằng chồng vô rồi.Nhưng mà công rất muốn là người đầu tiên ở bên em khi em tỉnh lại.Anh phải làm thế nào đây và.Tiếng thở dài nặng nề kéo theo tâm trạng của hắn trưởng xuống.Sau một ngày một đêm suy nghĩ trên thành phố gọi cho bố để nói về quyết định.Bố gửi cho con tài liệu cần xử lý.Vào cầu thừa kế báo cáo lại cho con tình hình công ty mấy ngày vừa qua đi.Cuộc đời này của con trai khiến ông trạng vui mừng biết bao.Ông gật đầu đồng ý ngay.Trước khi tắt máy ông chấn hàn trịnh đình vũ.Con đừng quá lo lắng.Con dâu sẽ vì con mà tình lại thôi.Từ ngày mai đi ban ngày.Mẹ con sẽ đến bệnh viện.Tình hình cứ yên tâm đi làm đi.Dạ vâng ạ.Bố ngủ sớm đi.Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước vào phòng bệnh.Thơ sau bà ta là người bác sĩ những ngày qua phụ trách theo dõi tình hình của ngọc khuê.Người phụ nữ đó đã bước sang tuổi năm mươi.Nhưng mà từ dáng người cho đến khuôn mặt khó mà thấy được dấu vết của năm tháng.Những thứ hàng hiệu trên người của người phụ nữ ấy.Là vũ khí lợi hại.Cha đi tuổi tác thật của bà ta tiến lại gần giường bệnh.Tháo mắt kính thời trang xuống đôi mắt được cài thêm đường eyeliner trong đại tang trở nên sắc làm.Bà ta nhìn ngọc khuê đang nằm trên giường bệnh mệt không rõ cảm xúc bồn đầu hay vui mừng.Quay sang thì nói với người bác sĩ kia.Những ngày qua.Con bé vẫn nằm như vậy sao.Đường yên.Thuốc kia bà đưa cho tôi qua thật là hàng tốt.Của tao vẫn chưa thể nào tỉnh lại.Nếu như không có thuốc rồi.Người bạn xinh nhất ngồi cười khỉ.Cho con bé tỉnh lại đi.Ngồi như vậy là được rồi.Còn rất nhiều việc cần nó phải làm đấy.Nói xong thì người phụ nữ đó là em cho bác xin một lọ thuốc không nhãn dán.Người bác sĩ lấy kim tiêm.Rút hết thuốc trong lò ra.Rồi tiêm vào tay của ngọc khuê.Xong xuôi để ông dọn dẹp tất cả.Vào lọ thuốc thì cho vào túi áo mang về.Cần có thời gian để thuốc giải ngấm.Vợ về quê tân hôn mê đã một tuần.Tầm chiều nay bà quay lại có thể thấy con ta tỉnh dậy.Người phụ nữ gật đầu.Đeo mắt kính của mình lên chuẩn bị ra về.Trước khi bước ra khỏi cửa.Bà ta quay lại nhắc nhở bác sĩ kìa.Hãy chắc chắn thời điểm tôi đến.Con bé đã tỉnh lại.Và không có bất kỳ ai ở bên cạnh nó.Buổi tối hôm đó thì trình thành phố xong việc ở công ty.Trở về luôn bệnh viện.Quần áo của hãng đặt hàng ở phòng nghề tại công ty.Còn cơm nước đã được mà hắn cho người mang đến bệnh viện.Sau một tuần không đi làm thì việc ở công ty.Rồi đấy được bố hắn xử lý một phần.Nhưng vẫn còn rất nhiều hợp đồng và tài liệu cần xem xét.Tổng giám đốc công ty hãng đang trong thời gian mở rộng sang kinh doanh.Một mạng khác.Nên công việc khá bận rồi.Nhưng chỉ ở thành phố không giống như lúc trước.Tăng ca đêm mùa đông công ty đã hoàn thành nốt công việc.Mà giờ nắng cầm tài liệu để đến bệnh viện xử lý.Công việc quan trọng.Nhưng mà ngọc khuê đối với hạnh cũng quan trọng không kém.Ăn cơm muộn ngọc khuê mở mất dạy.Người đầu tiên ở bên cạnh không phải là hắn.Sợ rằng người bên cạnh có lúc có biết tin tức về đứa con.Cũng không phải là hắn.Trên đỉnh phố bước vào tháng mấy để lên tầng mười sáu.Thang máy vừa mở ra.Thế phòng bệnh của ngọc khuê vẫn mờ.Còn có rất nhiều người đứng ở ngoài cánh cửa nữa.Giống như cảm nhận điều chẳng lành.Trên thành phố bước nhanh về phía cửa phòng.Không nói không rằng.Đi thẳng vào bên trong.Chẳng ai thấy giọng nói nghiêm nghị của bố mình ra lệnh cho thuộc hà.Kiểm tra camera an ninh đi.Một người bệnh cho số vừa mới tỉnh lại.Cũng không thể nào đổi sức bỏ chạy như vậy.Chắc chắn có kẻ bắt cóc.Câu nói của những chàng trai vào tay của trịnh đình vũ không sót từ nào.Hắn bàng hoàng.Tiến lại gần phía giường bệnh.Chăn gối được cấp ngày ngắn như được trả phòng cẩn thận vậy.Trần đình vũ nhanh mày.Thời gian đưa tay lên bóp trán.Con người đã làm thủ tục xuất viện cho cô ấy.Một đôi ta tiến nhanh về phía hắn.Khuôn mặt lo lắng.Bởi vì từ nãy đến giờ về người của ông chàng trai hỏi quá nhiều.Về vấn đề về sao không thấy bệnh nhân phòng này ở đâu.Cô ta nhìn thấy cảnh thành phố nói như vậy thì bán được tổng dầm cứu mà.Đúng như vậy đang chán.Có một người phụ nữ ăn mặc rất sang trọng đã làm thủ tục xuất viện cho bệnh nhân.Họ có giấy tờ xác nhận của người thần bệnh nhân.Nên chúng tôi chỉ tao đúng luật.Hoàn thành thủ tục cho họ thôi.Người thân.Chuyển thành phố nhận mày có nhớ xem.Ngọc khuê còn có người thân nào không.Trên pháp luật chỉ còn hắn là chồng.Là người thân duy nhất của cô.Còn vợ chồng nhà chú thím của ngọc khuê đã sớm vào tù.Vậy thì còn ai mà hắn không biết đấy.Một người cảnh sát được ông bà tràng gọi đến điều tra.Sau một thời gian hỏi và xem lại các giấy tờ liên quan đến phạm ngọc khuê.Từ lúc nhập viện cho đến lúc xuất viện.Anh có bước vào phòng rồi nói.Thương bà văn trinh.Theo những gì tôi điều tra thì có phạm ngọc khuê.Không phải là bị bắt cóc.Có đầy đủ giấy tờ xuất viện.Được người nhà bệnh nhân và bác sĩ sắc mình.Hơi nước căn phòng không hề có dấu vết của việc xô xát.Có nghĩa là bệnh nhân hoàn toàn không phản kháng với người đưa mình rời khỏi đây.Nói đến đây thì người cảnh sát đưa trò chuyện thành vũ.Những gì mà mình vừa điều tra được.Sau đó thì nói tí.Vậy nên ông trời nói việc bắt cóc chỉ là suy đoán cá nhân.Không phải có bằng chứng xác thực.Tránh thành phố xem một lượt những bằng chứng cảnh sát đưa cho.Thế rồi xem lại camera an ninh.Trong video được lưu lại.Ngọc ơi hoàn toàn không có phản kháng gì với việc bị đưa đi.Toàn bộ quá trình cơ sở việt đều là những tiền vệ sĩ áo đen đi kèm.Và có thể nhìn thấy sự xuất hiện của người mà bệnh viện xác nhận là người thân của ngọc khuê.Dễ dàng đoán được.Chắc có người nào đó đã hoàn thành thủ tục xuất viện chưa.Rồi cho thuộc hà đến đón ngọc khuê đi.Xem đến đề thi tràng thành phố biết rằng.Việc này không thể nào nhiều đến cảnh sát được nữa.Toàn bộ bằng chứng để cho thấy.Ngọc ơi là người chủ động bỏ đi.Không hề bị bắt cóc.Trên thành phố kìm nén sự khó chịu trong lòng.Cố gắng trấn tĩnh bản thân.Quay người lại cho nó vào cảnh sát và bác sĩ.Cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người.Nghe chừng nào không thể nào tìm được vợ tôi từ bệnh viện này nữa.Nói xong thì hãy bỏ đi.Đây là ánh mắt người khác khó hiểu.Và một vài thái độ coi thường trước vẻ không hết của trẻ thành phố.Sau khi không thu lại được tin tức gì từ phía bệnh viện và cảnh sát.Trong bài trình trở về nhà nghỉ người trước.Còn đình vũ đi tìm một người bạn của mình để giúp đỡ.Và người đó chính là lương thế quang.Hắn gọi anh em này đến nhà bạn về việc tìm kiếm tung tích của ngọc khuê.Đường tới quanh nhận được điện thoại thì mau chóng đến thẳng nhà của trần đình vũ.Bước vào nhà chào hỏi ông bà trình một vài câu.Rồi sau đó đi thẳng lên phòng.Lương thế hoàng gõ cửa hai cái.Châu khải phong.Rồi trực tiếp đi thẳng vào.Không cần sự cho phép của chủ nhân.Giờ phút ghép như vậy.Trên đỉnh phố cũng chẳng hồi đầu sau đó việc đó.Cứ mặc kệ cậu ta.Lương thế quan ngồi xuống ghế sofa đối diện.Quay ra nhìn nhà anh em kết nghĩa của mình.Đang đứng ngoài cửa sổ.Trên tay cầm ly rượu như đang suy tính điều gì đó.Lương thế quang là người chiều rộng phá bỏ đi bố không khí yên lặng này.Em có vừa nghe hai bác nói quá.Chị dâu mất tích.Sự việc là thế nào vậy.Công an là mất tích.Nhưng mà tôi xem camera an ninh thì thấy cô ấy khá thỏa hiệp trong việc rồi đi.Nên không phải bắt cóc hay ép buộc gì cả.Chàng ngố lắc đầu phản đối.Lẽ nào.Trễ thực sự bỏ đi.Anh đừng quên trước để chị ấy có thể.Thì bây giờ.Trước để có thể.Nhưng bây giờ chắc chắn không.Tôi tin tưởng tình cảm và cảm xúc của cô ấy.Không thể nào bồng bột bỏ tôi mà đi như thế.Không để trả lương thế toàn nói hết.Chuyển thành phố là các ngành lời.Anh không muốn ai hiểu nhầm với ngọc khuê cả.Anh hiểu trong mắt người anh em kết nghĩa này thì ngọc khuê là người phụ nữ.Đồ vô tình đến.Mang thai.Còn chấp nhận ôm bụng bầu bỏ đi.Nhưng mà đó chỉ là cái nhìn phiến diện.Lương thế cu anh không hiểu ngày đấy ngọc khuê đại đế chế thế nào.Khi bỏ đi.Chứ không hề ngu muội.Nhưng dù như thế nào thì lần này trình đình vũ giảm chắc.Ngọc khuê không thể bỏ hắn mà đi.Nhắn tin vào tình yêu của họ.Lần trước có cái váy.Việc truyền thông tin tưởng đối phương.Nhưng mà thật ra thì hắn vẫn luôn tin vào tình cảm của ngọc khuê dành cho hắn.Niềm tin của cả bao nhiêu.Khó lòng có thể lay chuyển được.Lương thế hoàng chẳng muốn thuyết phục gì thêm cả.Đặt câu hỏi ngược lại cho trình đình vũ.Tìm nhưng không bỏ trốn.Chị đi đâu.Tiếng anh cũng khẳng định.Không phải bắt cóc còn gì nữa.Đây cũng chính là điều mà tôi thắc mắc.Thế này mới gọi cho cậu đến đây để giúp tôi điều tra.Chàng ngố lúc này tiến về phía ghế sofa.Ngồi vào vị trí chính giữa lần đi rồi lên bàn.Ánh mắt nhìn lương thế càng tỏ rõ sự cần giúp đỡ.Đón nhận ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ từ trình thành phố và lương thế quàng ship nữa giả cả nước bọt.Trong suy nghĩ của lương thế quang thì người anh này từ lúc quen.Gần như chẳng bao giờ nhiều và hắn điều gì cả.Hai lần nhờ thì đều liên quan đến người phụ nữ tên là phạm ngọc khuê kìa.Đúng thật chỉ cần yêu vào thì cả nào cũng trở thành nô lệ của tình yêu.Được rồi.Anh thu ngay lại ánh mắt này giúp em đi.Bây giờ chứ bệnh viện không thể điều tra được gì thêm.Em biết là mình nên lật ngược lại vấn đề.Tại sao trẻ trâu phải đến bệnh viện dẫn đến việc sinh non như vậy.Lương thế quàng nhắc lại vấn đề này.Trên đường phố mới chợt nhớ ra.Trước đó thì hãy vui mừng trong tâm trạng đau thường khi mất còn.Và ngọc khuê phần mềm á chưa thành lời.Mà đã quên đi việc này.Không thể nào tự nhiên đang yên đang lành ngọc khuê là vấp ngã rồi đến bệnh viện cấp cứu.Chắc chắn.Có vấn đề xuất phát ngay từ trong nhà của hắn.Tránh thành phố đứng bật dậy đi thẳng xuống dưới nhà.Bỏ lại lương thế quang ngồi trong phòng với tâm trạng hơi khó hiểu.Ai nấy đều dùng sờ trước khuôn mặt để căng thẳng của trần đình vũ.Vợ ông bà phải ngồi bên cạnh.Trước tiên tôi muốn hỏi.Hồ ngọc khuê trượt chân ngã có những ai đang làm việc ở trong nhà thì bước lên phía trước một bước.Câu hỏi vừa dứt thì mấy người làm việc liên tục nó giọng nói là nhìn nhau chân chưa một lúc.Giảm bớt liền.Bởi vì họ lo lắng không biết rằng.Bước lên thì rốt cuộc điều gì xảy đến.Đặc biệt là khi nhìn thấy mặt cậu trù đang vô cùng đáng sợ nhưng.Sự kiên nhẫn của tôi không cao đến mức ngồi đây cả ngày chơi trò mèo vờn chuột đâu.Một lần nữa thì giọng nói lạnh lẽo để tức giận của trần đình vũ cách lên cảnh cáo những người giúp việc.Có vẻ như chị ra mới biết sợ.Tầm sáu đến bảy người bước lên phía trước.Đầu cuối xuống không dám đối diện và anh mất đáng sợ của trần đình vũ.Thành thật kể lại tất cả những việc hôm đó cho tôi.Không thiếu chi tiết nào cả.Một lần nữa thì hỏi chần chừ nhìn nhau rồi cuối cùng.Cung cấp một người lần đầu lên.Cố gắng lấy lại bình tĩnh nên có ông bà chỉnh rồi nhìn thẳng vào mặt của trần đình vũ.Từ từ kể lại sự việc ngày hôm đó.Cậu chùa à.Tôi là người phụ trách nấu nướng trong bếp.Nên không sao hôm đó bên ngoài xảy ra việc gì.Nhưng mà tôi biết trước thì có ngọc huyền á.Thì có ghé vào bếp hỏi xem ba chiều có ở trong bếp không.Chúng tôi đều trả lời được không.Và cô ấy ra vườn tìm bà chủ xem sao.Lúc đó thì buồn ngọc huệ đi rất vội vã.Chắc là có việc gì đó còn trọng muốn nói với bà chủ.Nên có lẽ đi quá nhanh.Cô ấy không phải là người bất cần đến mức vội vàng mà không để ý đến tình trạng của mình như vậy.Trên thành phố các ngành về ý nghĩa suy đoán của người làm rằng ngọc khuê với vội quá nên vấp ngã.Cả cái nhà này ai chẳng biết.Từ lúc mang thai cô là người đàn an toàn của mình và còn lên trên hết.Cần trọng từng việc một.Tiếp tục đến người khác đi.Từng người kể lại chi tiết từng việc xảy ra hôm đó.Hầu hết đều là những người đang dọn dẹp trên tầng.Ông đang nấu ăn trong bếp.Giống người thứ nhất.Nên lời khai của họ gần như không liên quan trực tiếp đến việc nhập quê bình anh hùng đó.Cuối cùng thì còn một người.Tránh là người làm hôm đó đang lau nhà rồi đụng phải ngọc khuê.Xin cho cô bé nga.Sau khi xem lại camera trong nhà.Tỉnh thành phố đã biết là người này chắc chắn sẽ được giải đáp án xác nhất cho câu hỏi của hắn.Nhưng mà hắn thì vẫn chần chừ không thẳng tay chào hỏi.Vòng và hỏi những người kia trước.Mục đích của chàng thành phố chính là đánh vào tâm lý của người này.Để rồi trong lúc hoảng sợ.Cô ta rất hay ra toàn bộ sự việc.Người làm kia vừa mới bước lên.Không nói không rằng.Đã vội vàng quỳ rạp xuống dưới rồi bật khóc.Ông chủ.Bà chủ.Cậu chủ.Ngày hôm đó tôi thực sự không có ý vào người của hồ ngọc khuê.Lúc đó cô ấy đang mang thai.Dù cho có người cách mạng.Tôi cũng không dám để nhá cuối.Thứ nhất.Có đứng lên đi để nói chuyện.Không thì lại bảo gia đình chúng tôi kể quyền ngược đang nghỉ làm.Thứ hai.Tôi yêu cầu câu kể lại chi tiết sự việc ngày hôm đó.Chứ không cần có ở đấy khóc lóc thành mình.Biểu cảm trên khuôn mặt của trần đình vũ.Không thay đổi quá nhiều.Hắn ở nhà quan sát tường cầu chì hành động.Và lời giải thích của người làm này.Giờ như cô ta biết rằng khóc lóc hay giả bộ đánh thường.Cũng chẳng còn tác dụng gì cả.Màu trắng đứng thẳng dậy lau nước mắt.Rồi kể lại toàn bộ sự việc.Công việc của tôi là lâu quét nhà toàn bộ tầng một.Bài chiều hôm đó khi tôi đang lo.Thế con ngọc khỏe vội vã đi xa.Mà người con biết lau nhà thì đau giật lùi lại.Bạn.Cũng chính vì vậy.Tôi cứ lùi dần về phía sau lau nhà.Mà không hề biết là cô ngọc khuê đang ở phía sau.Cho đến lúc và vào mới vừa làm.Và cho hai người vào nhau bất ngờ.Nên cả hai chúng tôi không tránh được việc bị nhá.Lúc đó cô ấy bám vào tay của tôi.Tôi có muốn đâu cô ấy.Nhưng mà quả thật là sàn nhà trơn quá khiến tôi trượt trần.Rồi nhá.Nước lau nhà.Cũng không để ý xung quanh sao.Dù không nhìn nhưng mà chắc chắn nghe thấy tiếng bước chân.Cô chủ không đó có đi dép trong nhà cơ mà.Sau khi nghe những gì người làm kìa khai xa.Bảo quản ra vô cùng tức giận.Lập tức.Trách mắng của ta.Hai tay người làm nắm chặt vào nhau.Mua thức ăn liên tục cho thấy cô ta vẫn còn giấu giếm điều gì đó.Chính lúc này thì không một ai nói gì cả.Tom và chỉnh trịnh đình vũ lương thế quanh.Và bảo quản gia.Cùng với những người làm đều im lặng chờ đón câu trả lời từ cô ta.Một lần nữa thì người giúp việc này quỳ xuống.Nhưng mà lần này cô ta.Cầu xin bảo quản xa.Bắc hà.Hôm đó do còn tắc trách.Chồng lúc nào nhà.Đeo tai nghe nhạc.Không nghe thấy mọi thứ xung quanh.Còn biết.Về lỗi lầm nhỏ này của con mà khiến cho cô ngọc khuê bình nhé.Giấy nhập viện.Nhưng mà con tưởng chừng không có ý định hỏi cô ấy.Tất cả chỉ là vô tình thôi à.Tao giúp còn với.Cảng đình vũ nghe xong cái lý do này.Mà còn có thể để cho cô ta bình yên nữa thì chắc hắn đã sớm đắc đạo thành tiên bởi quá nhìn từ.Chính về sự tác cháy bất cần của một người làm.Màn hình phải mất đi đứa con.Bây giờ vợ hắn ở đâu còn không rõ.Thánh càng không thể nào thay cho bất cứ kẻ nào.Dù là vô tình hay cố ý về sau vụ việc này.Trên thành phố đứng dậy tiến về phía người làm đang quê ở kia.Bình thường thì chán ghét nhất việc ra tay với phụ nữ.Như hôm nay mọi việc đã đi quá cảnh giới của hắn.Tránh thành phố một vài sách của áo của cô ta lê.Ánh mắt tràn đầy lửa giận.Nhiều có thể thiếu chết cả đội tuyển ngày lập.Cô nói xem.Kể về một hành động vô tình của cô.Mai chết một đứa trẻ chưa chào đời.Vtv bây giờ.Tôi có nên sơ suất một chút.Rồi giết chết cổng.Người có tác dụng cầm tập.Trước khuôn mặt dần giới như quỷ sa tăng.Và lời nói để dọa ma đề mùi chết chóc của trần đình vũ.Tao hỏi giùm không nói được câu nào.Tình cảnh trước mắt như còn giàu đang kề ngang cổ.Cô ta dùng một chút lý trí cuối cùng còn sót lại.Kiếp sau một hồi rồi cất tiếng nói.Nhưng mà như vậy là phạm pháp.Bầu không khí yên lặng một lúc rất l.Sau đó thì chuyển thành phố không nói không rằng.Thảo katachi.Vì không ở được hành động bất ngờ này.Của ta ngã đập mặt xuống đất.Chuyển thành phố trở về vị trí ghế ruột và ngồi xuống.Mệt mỏi.Tựa lưng về phía sau.Ba chàng là người yên lặng từ nãy đến giờ.Thế bây giờ nó đứng lên.Tiến về phía người giúp việc kia.Cô ta thấy có người bước lại gần liền sợ hai người lùi về phía sau một chút.Nhưng mà đáng tiếc bà chẳng còn chẳng thèm ngó ngàng đến cô ta.Ba bước đến chỗ bảo quản xa.Người làm làm sai thì bà cũng không thể nào trốn tránh trách nhiệm.-ba tháng lương của bà.Còn cô ta.Ba chàng nói đến đây thì là nhất có một lớp.Quay ra nhìn người đang ngồi dưới đất kia rồi nói.Theo như quy định trước đó đã đề ra.Toàn cô ta đuổi việc đi.Khiến cho cô ta sau này không thể nào đi đâu làm việc được nữa.Bạn hiểu ý tôi chứ.Quản gia hà.Tôi biết phải làm gì thưa bà chủ.Theo như quy định đối với những kẻ phạm sai lầm thì cô ta chắc chắn sẽ bị đánh.Không tổn thương quá nhiều.Nhưng để lại hay làm bất cứ việc gì.Con chó khó khăn cho một thời gian.Đến lúc thả xa.Bắt cô ta lại.Đưa về cho chú chào hỏi đi.Chắc chắn có cái đứng sau của ta.Tránh thành phố ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bên bàn làm việc của mình.Sau khi nghe được những gì cần biết từ phía người làm kìa.Chị hạnh đã bắt được server.Đối với một người làm trong lớp trường à tức dần vì người đó làm sai.Tình người làm đó nên khóc lóc xin tha thứ.Cái gì mà cô ta thì lại hoàn toàn ngược lại.Mặc dù sở hai.Nhưng mà vẫn gần cổ lên.Lấy việc phạm pháp ra đây rõ hắn.Nếu như nói không có cài đặt sau lưng.Hàng có chết cũng không tìm.Em biết rồi.Thử xem cô ta còn có thể cứng miệng đến bao giờ.Khi đến cho em.Bầu không khí nặng nề giữa hai người đàn ông bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa.Cậu chủ ơi.Tôi có vài thứ muốn cho cậu xem.Là quản gia hà.Giờ này là chín giờ tối.Nếu như bà ấy còn đến tìm triều đình vũ thì hết hàng.Làm việc rất quan trọng.Còn giao hàng được sự cho phép của trần thành phố mở cửa bước vào.Trên tay của bà cầm theo một tập giấy nào đó không rõ.Ba tiến lại gần và làm việc của trần đình vũ.Đặt những thứ trong tay của mình lên bàn sau đó nói.Đây là những thứ mà tôi tìm được.Khi vừa nãy vào dọn dẹp lại phòng của cậu chủ và cô ngọc khuê.Tôi thấy rất nhiều tấm ảnh.Làm lộn xộn trên mặt bàn.Một vài tấm còn rơi xuống.Nhạc dance em.Ai ngờ.Tiếp sau đó thì bà không nói nữa.Để trò chuyện thành phố tận mắt xem những tấm ảnh đó.Tham khảo chống gần về phía của mình.Cầm lên xem cẩn thận từng tấm một.Càng xem càng thắng lại càng không kìm nén được sự giận dữ.Đứng bật dậy khỏi ghế.Ném thần mấy bức ảnh đó thật mạnh lên mặt bàn.Mẹ kiếp.Ai đó làm trò này về.Cần phân bổ lên đến thành tiền.Trên thành phố gấp gọn chữ lớn một tiếng.Hắn đưa tay vào đầu khiến cho tóc duỗi tùng.Trong một giây phút nào đó thì hắn cho rằng.Ngọc hơi bỏ đi sau khi tỉnh lại là về những tấm ảnh này sao.Thắng không đáng để có tin tưởng đến như vậy sao.Chỉ là một vài bức ảnh đã khiến cho cầu đồng nai.Hình như trẻ trâu bò đi là thật đấy.Anh thử nói xem.Có người phụ nữ nào được bình tĩnh khi biết chồng mình ngoại tình với những bằng chứng rành rành như vậy.Thậm chí còn chịu áp lực sau khi mất còn nữa.Lương thế quang tâm o.Cầm tấm ảnh đó lên xem.Anh ta nhếch môi cười rồi nói với trưởng thành phố bằng giọng nói cực nhà.Đời sống sinh hoạt của anh bừa bộn quá đi nhé.Em ngay đi.Nếu như không muốn mất lưới.Chuyển thành phố cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.Quay sang hỏi quản gia hà.Bắc hà.Bác còn thấy thứ gì trong phòng được không.Cậu chưa về phòng sao.Máy tính của hồ ngọc khuê vẫn mờ.Điện thoại của đặt trên đầu giường.Cầu vồng tìm xem có thể là không.Quản gia hà nhân mày không hài lòng với việc trần đình vũ.Từ lúc về nhà đến giờ chưa hề đặt chân vào phòng ngủ.Nên đối với những bức ảnh này còn không biết.Chuyển thành phố cảm ơn quản gia hà giờ khỏi phòng làm việc sang phòng của hắn và vợ.Chưa kể khuất hẳn sau phía góc hành lang la hán nhận được câu hỏi của quản gia hà.Cậu chủ.Cô có phản hồi mẹ con cô ngọc khuê không.Cảng đình vũ quay lưng nhìn thẳng vào mắt của bà tiên đánh trả lời từng từ một.Có thể trước đề cuộc sống của tôi khỏe phòng chống.Nhưng sau khi cưới vợ.Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh cô ấy còn vẫn còn có công việc thôi.Mật khẩu là gì thế.Lương thế qua ngồi trước laptop trên màn hình còn hiện lên thành yêu cầu mật khẩu.Anh ta quay sang hỏi trịnh đình vũ.Là ngày sinh của tôi.Hình thành phố vừa trả lời vừa cầm điện thoại của ngọc khuê lên kiểm tra xem.Ai là người cuối cùng hôm đó gọi cho cô.Tiếng anh thấy giọng nói để thiếu cưng của người em kết nghĩa.Anh có chắc là ngày sinh của anh không.Em nhập không được đấy.Chắc lại bị chỉ dầu thất sủng rồi nhé.Không nhập được mật khẩu.Không thể nào thời gian trước chuyển thành phố đều là người mà máy tính bật phim cho ngọc khuê xem.Sao có thể sai mật khẩu được lẽ nào cô ấy đổi mật khẩu rồi á.Tranh gỗ bỏ điện thoại trên tay xuống.Bước nhanh đến phía lường thầy quang.Cái máy tính về phía của mình.Hơi cúi người xuống nhập mật khẩu.Từng ngón tay lướt trên bàn phím go ngày tháng năm sinh của hắn một lần nữa vào thân yêu cầu.Và rồi mật khẩu xác nhận máy tính được mở.Trên thành phố nghiến răng nghiến lợi quay ra.Làm trả lương thế còn một cái nhìn đầy phát nổ.Chú có gì để giải thích không.Lương thế quang bày ra bộ mặt nhưng hắn chỉ vào laptop.Hết nhìn trịnh đình vũ giờ thì lại nhìn sang màn hình được mở khóa.Cổ tích không phải là ngày hai mươi bốn tháng sáu năm ấy sao.Mẹ kiếp.Ai đến ngày sinh của tôi còn không nhớ.Ngày hai mươi sáu tháng bốn.Hình nền vũ rửa tay lên trời muốn đánh cho thằng em kết nghĩa một trần.Ngày sinh của nó hẳn nhớ tên nhưng mà ngày sinh của mình nó chả nhớ.Ý giờ tao đánh xe.Bây giờ em đang giúp anh rất nhiều việc.Đánh ghen tàn phế thì không ai giúp anh được.Lương thế quang đưa tay lên ôm đâu.Miền tây vẫn không ngừng bà hoa.Chuyện tình vũ hạ tay xuống.Lúc này thì anh cũng chẳng còn tâm trạng ngồi đây trêu đùa với lương thế quang.Hắn mặc kệ thằng em này.Quay ra cắm điện thoại của ngọc khuê lên.Tiếp tục công việc của mình.Nhưng mà vẫn không quên cảnh cáo.Nếu như không phải là cầu còn giá trị từ hôm nay.Đừng hoang tôi thành sỏi đá.Đùa giỡn như vậy là đủ rồi đấy.Lương thế qua ngồi là ngay ngắn trước màn hình.Kiểm tra xem có thì lại không.Mở danh mục ảnh video không có gì đặc biệt.Chị toàn là ảnh chụp chung của trần đình vũ và ngọc khuê.Anh ta mở tiếp sang các tài liệu khác.Cũng không có gì kì lạ.Tình yêu một lúc thì lương thế quanh mời email ra xem.Quả thật.Có những thứ bất ngờ trong đó.Anh trai.Xem này em tìm được gì này.Nghe thấy tiếng gọi của lương thế quân.Trên thành phố tiến lại gần xem.Trên màn hình là ba đến bốn video cho một hộp thư.Được gửi email.Cho ngọc huệ đúng vào ngày của viện á.Những hình ảnh này đập vào mắt khiến cho hắn còn gai.Chứ nói gì đến ngọc khuê.Nhìn những bức ảnh kìa rồi không tin.Nhưng mà có cả đến video rồi thì đối phương chắc chắn bột ngọc khuê phải tiền việt.Hắn đã ngoại tình.Là anh sao.Người đàn ông trong video này giống tôi lắm sao.Rất giống.Anh nhìn đi.Video không thể cắt ghép chỉnh sửa.Ngoài cứ như thật.Người thật việc thật.Lúc này thì thường thế càng không thể bật nhà.Anh ta rất nhiều thuốc chỉ ra sự khác biệt giữa một video được cắt ghép.Và không thể cắt ghép.Lấy ví dụ rõ ràng.Vài video cắt ghép anh ta thu thập được trước đó.Rồi so sánh với video này.Lẽ nào cũng nghĩ rằng người trong video đó là tôi.Sau một hồi nghe lợi thế của anh giải thích.Trần đình vũ càng đau đầu hơn.Không phải là hắn không hiểu những gì lương cho con nói.Mà đang rất mệt láo với cả giáp tè ra hắn và ngọc khuê.Là công thức thủ đoạn bày nhiều trò như vậy.Đưa thế quan nhìn vào những điều kiện một lần nữa.Anh ta thở dài một cái.Quá trình thực.Đến mức lần đầu nhìn thấy em còn nghĩ.Người đàn ông trong video này chính là anh.Nếu không phải là em sang bên đức.Biết anh cả ngày lẫn đêm được vào công ty xử lý.Chưa chắc là em tin anh trong sạch rồi nhé.Người muốn hỏi anh có vẻ như tính toán.Giăng bẫy phá lớn đây.Người muốn hỏi hắn sao.Kẻ thủ trên thương trường rất nhiều.Rốt cuộc lại đi.Điều mà trịnh đình phú không muốn nhất cuối cùng cũng xảy ra.Một khi hắn có điểm yếu thì kẻ thù sẽ không để tuột mất cơ hội về bất lợi cho hắn.Ba điểm yếu của hắn chính là phạm ngọc khuê.Ba đứa con nhỏ trong bụng cô ấy.Bây giờ thì cả hai cũng rời bỏ hắn mà đi.Đây là số điện thoại cuối cùng liên lạc với cô ấy.Tôi gọi thợ.Nhưng mà đó là xem sao.Cậu mang về điều tra giúp tôi xem.Ai đã sử dụng số này.Trên thành phố đưa điện thoại cho đường thế quanh rồi mệt mỏi.Đặt đường nằm xuống giường.Chiếc giường êm ái này đã bao lâu hắn không được nằm lên.Từ lúc chiến tranh lạnh với ngọc khuê.Hắn gần như xà phòng làm việc đền bù.Xem giá đầu lâu lắm rồi.Hắn chỉ được ôm cô vào lòng mỗi đêm dài.Bài sáng sớm thức dậy.Cũng không phải là người đầu tiên của nhìn thấy.Càng nghĩ lại càng chua xót.Truyền hình vĩnh long dành thời gian nếu như có thể quay lại một lần nữa.Thì anh sẽ gạt bỏ cái tôi kêu càng kia của mình.Để làm lành với ngọc khuê sớm hơn.Để có thời gian chăm sóc cho con nhiều hơn.Chứ không phải là giờ đây hối hận như vậy.Vào clan nhà hắn luôn ở bên cạnh chăm sóc ngọc khuê thì chắc chắn.Không xảy ra việc có bị ngã và phải sinh non.Nghị định đề dường như trình thành phố nhận ra rằng.Có lẽ.Tránh khoảng cách mà hắn và ngọc khuê tạo ra.Là cơ hội cho cả ngoài nhúng tay vào phá hoại.Nhưng mà hắn chứ không để cho mọi chuyện cứ như thế này máy đi.Chắc chắn.Anh sẽ tìm ra cô dâu mất bao lâu đi chăng nữa.Rửa bất cứ nơi nào để hắn con vẫn sẽ tìm.Bờ vai trần đình vũ có một niềm tin bất diệt.Ngọc khuê.Tôi không bỏ lại hắn.Thời gian nhà nước chảy.Vô tình mà lặng lẽ để cho con người ta tả một khoảnh khắc nào đó.Cường ở mỗi giờ mỗi phút đều trôi qua rất lâu.Nhưng mà nó là nhanh một cách kỳ lạ.Màu đỏ.Đã bốn năm.Bốn năm bôn ba nơi xứ người cuối cùng thì ngọc khuê cũng trở về việt nam.Vừa đặt chân xuống sân bay.Cái không khí lạnh đặc trưng của riêng miền bắc.Chùa và người của cô.Luồn vào cổ áo khiến cho cô vội vàng chỉnh lại khăn quàng cổ.Thời gian bốn làm không dài nhưng cũng chẳng ăn.Mỗi một nhà nước pháp xa xôi.Rùa cảnh đẹp mê luyến lòng người.Trên những trái tim cô vẫn chỉ hướng về quê hương việt nam.Ngọc khuê nhắm mắt hít một hơi thật sâu.Cảm nhận của em về quê hương được cáo và li đi vào trong sành.Ngân hàng lý ký gửi.Lần này có trở về việt nam sau bốn mươi lăm.Không đi một mình.Mai đi cùng với một cô bé trợ lý nhỏ.Tên là nguyễn quỳnh giang.Một vài tay sai đắc lực của bà ta.Ngọc ơi hoàn toàn không phải xếp hàng lấy đồ.Bởi vì mới về sỹ bà ta sai về giám sát cơ.Đang làm gì.Đề phòng trường hợp có chạy trốn.Chị hai người vào lấy đồ còn lại ba bốn người đứng tăng trưởng cũ.Ngọc khuê chết miệng.Cứ làm như là có muốn bỏ trốn lắm rồi.Trong lúc chờ đợi chán nản không có việc gì làm.Ngọc ơi đang buồn chuyện với cô bé trợ lý nhỏ.Có nên ồn hót từ nãy đến giờ.Nhưng mà chưa ai đáp cả.Con bé này vốn dĩ là du học sinh pháp.Học ngành thiết kế thời trang.Trong một lần ngọc khuê đến trường đại học của cô bé này.Đang theo học.Để làm văn giám khảo cho cuộc thi.This cover taylor designs.Tìm kiếm nhà thiết kế tài năng.Thì đặc biệt với thiết kế của quỳnh giao.Với chủ đề tự do sáng tạo.Nhìn thì có tên là gì.Nhưng mà nó khó ở chỗ có vô và nội dung.Thí sinh cần phải biết chọn lọc một đề tài phù hợp.Đâu có thể hết được khả năng sáng tạo của.Vào tác phẩm.Để tạo được ấn tượng với ban giám khảo.Rất nhiều bài dự thi của hơn năm mươi thí sinh chị ngọc khuê đặc biệt ấn tượng với bản thiết kế của quỳnh giao.mười chiếc áo dài truyền thống được cô bé lựa chọn rất tỉ mỉ.Những họa tiết hoa văn thuần phong mỹ tục của văn hóa việt nam.Một phần là về nỗi nhớ quê hương trỗi dậy chồng cô.Phần nhiều về ngọc khuê thích sự độc đáo không ngờ rất thân thuộc của họa tiết trên tà áo dài.Tennis.Coi đá banh tròn quỳnh giang.Bằng toàn bộ khả năng của mình.Chỉ là yêu cầu cuộc thi cần cao hơn ở sự sáng tạo độc đáo.Nên bài viết của quỳnh giang không được đi sâu vào vòng trong.Nhưng về bệnh thì làm ban giám khảo ngọc huy ấn tượng với tài năng của cô bé này.Cô gái săn đón quỳnh giang về làm việc cho công ty mình.Cứ tưởng là sáng là một hành trình khó khăn để mới được cô bé này về.Ai ngờ ngay sau khi câu ngỏ lời thì quỳnh giang vui vẻ.Ngày tốt lên.Ông có một cái rồi gật đầu đồng ý ngay.Không chần chừ suy tính gì cả.Sự nhiệt tình và tài năng của quỳnh giang như vậy rất tốt.Nhưng mới ra trường.Cô bé cần có sự rèn luyện mà rất tốt hơn.Lê ngọc khuê đặt cách chụp ảnh rằng ở cảng mình làm trợ lý thường tín.Vừa dễ dàng để cho có giúp đỡ chỉ bảo vừa là cơ hội cô tìm lại tiếng việt của mình.Khi nói chuyện với quỳnh giang.Ở đất nước xa xôi còn người ta mỗi ngày phải dùng ngôn ngữ khác giao tiếp sẽ này sang cảm giác nhớ tiếng mà.Sorry.Ngoài trời bà ta và mấy tiền vệ sĩ thần cận cùng là người việt nam.Thể tích cá nhân viên công ty đối tác làm ăn.Đều là người nước ngoài cả.Nếu như bà cô nói chuyện với bà ta thấy cô ta yên lặng.Ngồi xem phim còn hơn whaim mẹ ra chẳng nói được câu nào tử tế.Thịt mày.Cách để một làm tìm được quần jean nên cô có người hàn huyên tâm sự mỗi ngày.Có thể nói cô bé này chính là người bạn tâm giao.Tri kỷ với ngọc khuê ở bên pháp.Nghe của bé có huyền thuyền đủ mọi việc ngọc khuê chỉ đứng cười gật gù rồi đối đáp vài câu.Lát sau hai người đi đến hành lý ký gửi đã trở về.Tổng giám đốc.Giờ đã đến đời ngoài kia chúng ta mau chóng lên xe trở về khách sạn nghỉ ngơi một lúc.Đề kiểm tra buổi tiệc giờ tối nay tại vẫn còn đêm khuya.Lúc bảy giờ tối.Một người đứng đầu trong số tám về c tiến lên nói với ngọc khuê.Có thời gian một cái khuôn mặt tỏ ra đây chán à.Con người đúng thật là văn kiệt sức lao động của tôi.Vừa mới xuống sân bay.Bây giờ còn phải đi ô tô hơn một tiếng đồng hồ để về hải phòng về khách sạn chắc là tôi nghỉ ngơi được một tiếng.Có phải tham gia tiệc rượu vớ vẩn kia là người chứ có phải là có máy được.Làm việc kiểu đấy không sớm thì muộn cũng ốm.Lúc đấy thử xem ai kiếm tiền cho cùng thì các người nữa.Chủ tịch đất canh dần.Thôi.Đừng nói nữa đi sớm về sớm để tôi còn nhiều thời gian nghỉ ngơi.Nghe đến hai chứ chủ tịch thốt ra từ miệng tiền về sẽ đứng đầu.Ngọc khuê đất tuổi cất nhà.Cô cáo và lê thảo.Không thèm để ý đến mấy người đằng sau có theo kịp hay không.Đó là chị dâu đúng không anh.Chuyện tình nàng chỉ tay về phía cô gái khoác trên mình bộ vest nữ màu đen.Đang đi về phía cầu ra của sân bay.Trần đình vũ không nói gì cả.Gật đầu ngày một cái xác nhận thông tin của anh trai.Hàng vẫn không rời mắt khỏi cô gái.Đã bốn năm không gặp.Khi chất của người phụ nữ thành đạt.Càng thể hiện rõ trên người của cô.Bộ vest nữ đen kết hợp với cách buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng cùng với chiếc kính thời trang màu đen.Trình bày dự án hơi nhiều người đi lại.Nhưng mà ai đi qua ngọc khuê cũng phải ngoái đầu nhìn một cái.Một người phụ nữ xinh đẹp đã rất thu hút ánh nhìn của người khác.Ở ngọc khuê còn là sự hội tụ của cái đẹp và sự thành đạt của một người phụ nữ xã hội hiện đại.Vì vậy ai lướt qua đèo cả để ý đến cô.Anh không đổi thay dầu sao.Không phải là rút bốn làm anh luôn tìm giấy.Bây giờ người ta ở ngay trước mặt như vậy bỏ lỡ.Chỉ cách làm sốt ruột thay cho anh trai của mình.Khi mà trình vũ đức được ra đấy nhìn ngọc khuê ngày càng đi xa.Trên đường phố nhìn em trai của mình bằng ánh mắt xen chút coi thường.Quan sát một chút đi.Những đảo đàn đi xung quanh cô ấy không phải là vệ sĩ mà là giám sát đi.Nhìn xem đó là anh mất xem tràm còn sức khỏe cẩn thận một cách thái quá.Nếu như bây giờ chúng ta sang đó chắc chắn.Rất dài đồng trường.Tạm thời thôi đi.Sự cần thiết của ý còn ở việt nam.Không sợ là anh không tìm thấy đâu.Quý vị và các bạn thân mến nhiều phải làm sao.Mang đến cho quý vị và các bạn tập truyện ngày hôm nay có thể nói là đây là một tập truyện mang đến cho chúng ta rất nhiều điều bất ngờ.Thuốc lá thì bốn năm đã trôi qua rồi và thực sự là anh xa vẫn cảm thấy vô cùng thắc mắc về người phụ nữ bí ẩn.Đã xuất hiện ở trong bệnh viện và mang ngọc khuê đi.Đây là ai vậy.Van cuộc trò chuyện giữa bảy và bác sĩ nữa.Khi màn tiêm thuốc để cho ngọc khê tỉnh dậy.Thế có nói rằng là anh muốn người đầu tiên.Nhưng mà có khi tỉnh dậy nhìn thấy phải là bà ấy.Liệu rằng loại thuốc đó tìm vào cơ thể của ngọc khuê có khiến cho cô mất đi ký ức hai mươi.Và bên cạnh đó.Thì dưới sự quan sát tinh tường của trần đình vũ anh nhận ra rằng cuối đang bị giám sát.Làm cách nào để có thể tiếp cận lại ngọc khuê.Và câu chuyện tình yêu này sẽ có những diễn biến tiếp theo như thế nào.Tìm kiếm một cái về có bạn anh gặp lại anh ra vào hai mươi giờ.Mỗi buổi tối tiếp theo trên kênh chợ tình.Nói cái gì cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé.Cảm ơn mọi người rất nhiều và bây giờ anh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các.Một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com