Hóa Ra Đã Yêu Phần 5 Chuyến Đi Sapa - Truyện Xã Hội Cực Hay 2021 - Mc Anh Sa Diễn Đọc

hóa ra Đã yêu phần 5 chuyến Đi sapa - truyện xã hội cực hay 2021 - mc anh sa diễn Đọc

Rất vui mừng được chào đón quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh trữ tình bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng sẽ tiếp tục mà.Đến cho quý vị và các bạn tập năm của bộ truyền hóa ra đã yếu đến từ tác giả về việc khác.Phần mềm có thể nói là từ đầu truyền cho đến bây giờ thì đây sẽ là một tập truyền mang đến cho chúng ta những giây phút thôi.Đồng nghĩa với việc thực hiện nay chúng ta sẽ đến với rất nhiều những tình huống hài hước và thú vị đến từ hành trình.Phiên bản sau bốn năm xa cách giờ đây họ đã gặp lại nhau trên đường phố một lần nữa quyết tâm theo đuổi và chinh phục.Tìm của ngọc khuê người vợ cũ của anh.Vậy thì chúng ta cùng chào đón xem là màn chinh phục này sẽ mang đến những điều bất ngờ nào nhé và sau khi lắng nghe xong thì quý vị có.Quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh yêu mến giọng đọc của ánh sáng thì vẫn có thể gặp lại anh.Vào mười hai buổi chiều trên cành chị dậu các phân xưởng mộc cần theo dõi của mọi người và ngay sau đây sẽ làm được đồng chí.Của tập năm bộ truyện hóa ra đã yêu tác giả về việc khác qua phần dân tộc của đảng ta.Mặc dù bây giờ muỗi thế nhưng mà chuyển thành với lại cảm thấy rất vui.Bởi vì biết được ngọc khuê có gan.Phim hoạt hình đứng tả người phụ nữ khác.Điều này chứng tỏ trong lòng của cô vẫn còn cái tên trần đình vũ nên đây sẽ là một cơ hội lớn.Cả hai trở về bên nhau một lần nữa.Tao vừa nhìn thấy mày và chàng ngố ôm ấp nhau ở dưới kia thế mày quay lại vào mấy.Người bạn thân của ngọc huệ khi hai người cùng hợp với nhau nước ngoài lê cẩm linh.Vừa mới nhìn thấy ngọc khuê bước vào thì đã vội vàng thúy hằng.Tiền đến khoác tay.Rồi bắt đầu tra hỏi như vậy ngọc khuê đáp lại.Làm vụ cơ bản với tao.Chưa về nước người ta muốn cách xa anh ta cả chục cây số.Ngọc khuê biểu cảm trên mặt đầy khó chịu.Khi ngài đến cái tiền trịnh đình vũ thôi bớt đi bạn nhìn thấy vào.Của bạn tôi đoán được này.Chắc chắn chưa thể nào dứt tình với cái bát tràng hòa đó sớm muộn gì thì mày cũng bị hắn làm cho giao.Thôi.Lần này sẽ không như vậy.Nếu như ta giao đồng trong vòng một năm.Cười thế lúc nào đi ra ngoài ăn uống tao bao mày hết.Ngọc khuê ẩm thực .Cắn hạt hướng dương rồi ném mạnh vào chiếc đĩa đựng vỏ hạt.Nhìn cái tính cảm xúc của bạn mình.Cầm lệnh làm sao không đoán được vấn đề.Đến chín mươi%.Liên quan đến người chồng cũ kia của ngọc khuê.Cẩm linh đổi từ vị trí ngồi đối diện.Rồi chạy sang ngồi bên cạnh ngọc khuê.Phát tài rồi tựa vào vai của cô hỏi thăm nhẹ nhàng.Này.Bạn yêu của tôi hôm nay sao tính cách kỳ cục như vậy.Ai cập đến bản sao.Nói đi.Tôi xử lý thằng đó giúp bạn nhé.Ngọc khuê càng im lặng thì cầm lên càng dùng nhiều chào mào hơn để rồi cô nói ra.Hết lời ngon tiếng ngọt.Thì lại đến rừng bánh rừng trả rứa để nịnh nọt cô.Cuối cùng thì không chịu được nữa.Ngọc ơi đừng thở dài một cái rồi ngồi tâm sự với bạn.Mẹ kiếp.Cái tiền đấy.Sao có thể để cho một người phụ nữ vừa mới quen biết chưa để mười phút.Khớp tại như vậy chứ.Nhìn thấy cái cảnh đó.Mày biết là cảm xúc của tao thế nào không.Tao chỉ muốn cầm dao.Chán cho hai con người kia mới nhá cho hà dài.Nhưng mà cuối cùng vẫn phải cố gắng kìm nén.Rồi nợ cha một nụ cười đúng chuẩn hoa hậu nhé.Bây giờ nghĩ lại cảm thấy.Bản thân của mình đúng thật là trâu bò .Kiềm chế đến bây giờ gặp mày mới nói được.Cẩm linh sắp được chàng giải thưởng người bạn tuyệt vời nhất của năm.Khi mà cô nói xong thì biết điều.Năm nay trà sữa lên rồi đưa ống hút đến tận mềm cho ngọc khuê.Uống một thời để cho mắt hồng.Sau khi đã nói một chàng như vậy để xài còn bực tức trong lòng.Chờ cho đến khi ngọc khuê ra hiệu uống xong rồi.Cầm lệnh đặt cúp xuống.Lúc này thì cô ấy tựa vào vai của ngọc khuê.Nguyễn thị nở ra nụ cười.Giống như kiểu.Tao đã hiểu tất cả rồi.Biết ngay mà.Mày vẫn còn tình cảm vùng vũ.Không thì làm sao mà nổi máu ghen như vậy.Bớt xàm đi nhé.Đúng đấy.Tao ghen đấy thì sao.Vô cùng khó chịu.Khi phải chứng kiến cái cảnh đó.Ngọc khuê không phủ nhận nữa bởi vì đó là sự thật.Thẻ nhớ cho dù cao cấp phủ nhận thế chấp gì cẩm linh đã tìm.Thế nên không cần thiết phải giả truyền trong việc này.Sau một hồi ngồi uống trà sữa.Cắn hạt hướng dương.Hai cô gái tâm sự với nhau đủ chuyện trên trời dưới đất.Cười mắt nàng như được mùa.Cuối cùng thì chủ đề vẫn quay qua hành trình đình vũ.Truyện năm đó vẫn chưa sáng tỏ.Nhưng mà tao thấy có vẻ như mày đã tha thứ cho trần đình vũ có đúng không.Cẩm linh là người lên tiếng trước.Năm đó sau khi nhận được hàng loạt bức ảnh và video của phạm phương ngân gửi cho.Ngọc khuê có gửi cho người bạn này xác nhận tỉnh thật giả.Tâm linh là dân it.Nên nhanh chóng xác nhận.Tất cả đều là thật.Năm đó thì cầm lên ở nước ngoài.Nghe tin về việc này mà ngọc khuê không chịu được cú sốc.Đã phải nhập viện rồi dẫn đến tình trạng sinh non.Tao chưa bao giờ nghi ngờ anh ấy cả.Những bức ảnh của video đó.Chắc chắn là thật.Nhưng mà có thấy tao vẫn chưa thể nào chắc chắn.Chính là người trong bức ảnh.Ngày hôm đó sau khi mày báo lại kết quả.Tao đã không rất nhiều.Rất mệt mỏi.Từ tinh thần cho đến thể xác.Chơi nhưng thật lòng phải cảm ơn đứa bé trong bụng.Nó giống như nguồn độc lập thôi thúc tao tỉnh táo và vững bước và.Không một lượng zn.Tắt điều chỉnh lại tâm trạng.Bắt đầu mở lại đoạn video và những bức ảnh ra xem.Rồi so sánh với một vài bức ảnh của bố.Có sẵn trong laptop của tao.Và đừng nhìn.Tao đã nhìn ra khơi.Sở đó là gì thì ngọc khuê không nói gió bởi vì bây giờ chưa phải là lúc.Không phải là không tin tưởng bạn mình.Mà trước khi xác nhận tất cả.Cô không muốn quá nhiều người biết việc này.Lúc này thì cô chỉ dám khẳng định chắc nịch một câu.Người đàn ông trong tấm ảnh không phải là chàng ngố.Cẩm linh hiệu ngọc khuê.Nếu như đã không nói cô ấy cũng không muốn hỏi.Lần này thì ngọc khuê chiều rộng.Kể lại toàn bộ sự việc bốn năm trước.Trước khi cô bị đau ra đưa sang nước ngoài.Kể cho cẩm linh tả về cuộc sống của cô và đứa con gái bé bỏng.Tâm linh hay như vậy thì vui mừng thay cho bạn.Cuối cầm lấy tay của ngọc khuê rồi nói.Nhiều người là tốt quá rồi.Năm đó khi về nước biết chuyện của mày.Tao tìm mày máy tính nhưng không được.Chỉ đường nhà người khác nói về việc mình sinh non nên giúp tâm lý bỏ đi nước ngoài.Lúc liên lạc nói chuyện.Tao không dám hỏi thăm về đứa bé.Bbc đồng vào nỗi đau của mày.Nhưng mà thật mai.Hôm nay.Bài kể rằng như vậy.Kiến tạo cảm thấy nhà nhóm cho mày đấy.Quả đúng là may mắn.Bởi vì đứa bé vẫn còn sống.Thế lần này con gái có về nước cùng với mày không.Nhìn ra được niềm vui cũng như sự lo lắng cho mình mất của cẩm lệ.Ngọc khuê hạnh phúc khó tả.Cuộc đời này có nghĩ rằng.Mình là người bất hạnh khi mất đi bố mà người thân.Toàn là những người lòng dạ rắn rết.Chỉ cần cô không chú ý là quay lại cắn cô.Trên đường thật mày.Mở tình yêu thương quan tâm lo lắng.Cô được nhận lại từ những người xa lạ.Rồi trở thành thân quen.Không.Lần này thì con bé không về nước.Mày còn nhớ người gì dahlia của tao không.Bảy đang xưa còn bé làm con tim.Để lần này tao về nước.Giành lại công ty nhà họ phạm.Khi xưa.Tự tay của vũ.Đây rồi chuyển sang cho bà ta đấy.Chứ không phải là công ty đó đã bị trần đình vũ thu mua rồi sao.Bây giờ trở thành một nhánh nhỏ của tập đoàn tv.Mà bây giờ muốn tách ra thì em là hơi khó đấy.Cẩm linh là dân it.Tên những bố mẹ làm kinh doanh.Nên cô ấy cũng hiểu đồ chút về vấn đề.Tách và sáp nhập của các công ty con của một tập đoàn lớn thì khó khăn như thế nào.Gọi điện garena.Ngọc khuê nhất ngồi cười.Cho mày mất đề căm ghét và khó chịu.Bà ta là người tham lam.Miệng thì nói chỉ cần công ty nhà họ phạm năm xưa.Cái gì mà trong lòng tính toán.Muốn thâu tóm cả tập đoàn đi về đây.Bây giờ mày phải làm sao.Nếu như không làm theo lời bà ta.Con gái của mày sẽ gặp nguy hiểm.Còn nếu như giúp bà ta.Tìm ai có nhẫn tâm làm như vậy với trần đình vũ hay không.Ngọc khuê đặt tay mình lên tay của cẩm linh.Giờ ra nụ cười trấn an.Yên tâm đi.Lần này về nước tao tính toán cả rồi.Mọi chuyện có lẽ sẽ ổn thỏa thôi.Mong là mọi chuyện sẽ như vậy.Cẩm linh thời dài một hơi.Tên gì mà cũng nhẹ nhõm địa phận nào.Khi biết là ngọc khuê đã xác định gió đường đi nước bước của mình.Dường như là câu chuyện này khiến cho bầu không khí vui vẻ của hai người.Giảm đi không ít.Vậy nên cẩm linh là nghĩ ra một ý thay đổi chủ đề nói chuyện giữa hai người.Ừ đúng rồi.Bây giờ thì tao mới chợt nhận ra một điều.Vừa nãy mày bảo là ngày trước.Mày có xem ảnh của trịnh đình vũ có sẵn cho máy tính.Rồi nhận ra vấn đề.Ở những bức ảnh mà mày nhận được sao.Ngọc khuê vườn ươm cây trà sữa nên uống vừa gật đầu.Hai mắt của cô nhìn thẳng vào cẩm linh.Chờ đợi câu hỏi tiếp theo của cô ấy.Nhưng không hiểu sao.Có càng tò mò thì cầm lên.Cứ ngập ngừng máy không hỏi.Cuối cùng đành phải lên tiếng.Bà cô à nói nhanh giúp tôi đi không nói nữa.Tôi đi về thật đấy nhé.Nghe như vậy để cẩm lệ nắm chặt đầu tại của ngọc khuê.Làm cho nụ cười khá thân thiện.Rồi nhanh chóng.Nói lên câu hỏi trong lòng của mình nãy giờ.Mai vợ chồng cũ ngày trước.Làm chuyện ấy.Có thói quen quay và chụp ảnh lại sau.Đau khổ nhất là đúng lúc này.Ngọc khuê đang ngập ống hút trà sữa.Khi nghe thấy câu nói này.Cô chẳng khác gì có mấy hạt trân châu.Mắt ngứa cổ họng.Ngọc huệ suýt tí nữa thì sao.Đại lý nước xuống bàn một cái bút mực.Một vài chai miệng cứ halim.Hôm sau một hồi thì ánh mắt đề tia lửa điện của ngọc khuê.Nhìn chăm chăm vào cẩm linh.Chỉ đạo cô chưa kịp nói câu nào thì cầm linh đã nhanh chóng nói trước.Thiền vừa nãy mày bảo.Đang so sánh tìm ra điểm khác biệt giữa ảnh.Được con em họ của mày gửi.Vậy mà mày có sẵn trong laptop.Ở trên nên tao nghĩ rằng hay là mấy ảnh trong laptop của mày.Cũng là ảnh nóng như vậy.Mà tao hỏi thử mày nhé.Đặt một bức ảnh mặc quần áo kín như bưng.Và một bước chẳng mặc gì cả trong tình huống ấy.Làm sao mà so sánh được.Vậy nên ta đã kết luận.Để so sánh được.Thế hai bức ảnh.Cũng phải cùng chủ đề chưa.Uống nhanh cốc trà sữa này.Rồi chúng ta đi về thôi.Bây giờ muộn rồi đấy.Đèn led cầm lên không nói nữa.Ngọc khuê cầm cốc trà sữa lên.Đường mút lên đến tận miệng phục vụ tận tình.Chỉ mong nó cầm lệnh bớt nói thì phải cầu.Nhưng mà cầm lên cũng đâu phải dạng vừa.Uống một hơi.Đặt cốc xuống bàn tiếp tục hỏi ngọc khuê.Mày nói xem.Những việc mà ta suy đoán có đúng không.Mà đừng có ý định phủ nhận suy đoán của tao nhé.Hành động việt miệng ta vừa rồi.Đã cho thấy.Những điều tao nói là sự thật.Ngọc khuê đặt tay lên trán cho thấy sự bất lực của bản thân.Cẩm linh hát từ nãy đến giờ.Dù có tìm cách ngăn cản cũng không đi.Lần sau kể cho bạn mình chuyện gì thì ngọc cười sẽ thanh toán cho thật kỹ.Nếu không sẽ bị cầm lấy máy móc ra hỏi đi hỏi lại liên tục.Cuối cùng thì cho đến tận khi cả hai tạm biệt nhau về nhà.Thế cẩm linh mới dừng nói.Về đến khách sạn đã là mười tối.Ngọc khuê bước vào phòng.Chắc ở nhà nguồn gốc dưới chân của mình già.Rồi thả người xuống chiếc đến trường nghe máy.Cô giang hai tay.Hai trên thế giới dài trên giường.Như cách mà cô hưởng thụ.Những giờ phút nghỉ ngơi của riêng mình.Lúc này chỉ có một mình.Ngọc ơi không cần phải diễn.Gượng ép bản thân nhờ ra những nụ cười giả trần.Và nói những lời giải hay để lấy lòng người khác.Thực sự thì có vô cùng bài xích và hành động này.Tên nhưng ở lâu trong giới kinh doanh.Cô vẫn nên biết điều thì hơn.Đi theo phong trào nịnh nọt người khác.Đúng lúc này thì điện thoại đổ chuông.Ngọc khuê với tay kéo quả đào của chiếc túi.Nằm ở góc giường bên kia về phía của mình.Thò tay vào trong lấy điện thoại ra.Nhìn lên màn hình báo người gọi.Sự mệt mỏi trên khuôn mặt của cô hoàn toàn biến mất.Mà thay vào đó là sự vui mừng đời mong.Ngọc khuê ấn nút nghe.Ngay lập tức nghe được tiếng nói trong chào.Vui cười khanh khách của con gái.Nhiễm ở đầu dây bên kia tiêu tết vui vẻ kể chuyện ở trường ở lớp với.Kể cho cô nghe về việc ăn uống ngủ nghệ đồ sức đúng giờ như lời hứa.Hai mẹ con nói chuyện một lúc lâu thì một tiếng nói cất lên.Phá tan bầu không khí nói chuyện của mẹ con ngọc khuê.Nhiễm à.Có nên chuẩn bị quần áo đồ dùng đi.Lát nữa còn đến lớp học piano đấy.Đưa điện thoại đấy.Bà có chút việc.Muốn nói chuyện với mẹ con.Nhiễm rất nghe lời.Con bé hôn gió qua màn hình điện thoại tạm biệt mạnh mẽ.Giờ an toàn trẻ đền giác chuẩn bị đồ đi học.Ngay khi con gái quay lưng rời đi.Tiền ngọc khuê nhanh chóng trở về về mặt lạnh nhạt lời nhé.Buổi gặp gỡ dành hôm nay thế nào rồi.Dahlia chủ động bắt chuyện trước.Cũng tàm.Tôi đã mở lời hợp tác kinh doanh.Nhưng mà chúng ta luôn viện cớ rằng sang một bên bảo là hôm nay là bữa tiệc rượu vui vẻ thôi.Ngọc khuê bất điện thoại sang bên cạnh.Mở camera trước.Trên mặt camera quay trần nhà.Bởi vì cô không hề muốn nhìn thấy gì của mình.Sao đỏ tiền ngọc khuê nói quà những vấn đề cần thiết.Cho nên hợp tác lớn này khi mà cô trở về việt nam.Báo cáo miền tây không cần chi tiết cho lắm.Bởi vậy trước sau gì thì cô cũng phải gửi một bản hoàn chỉnh về trò brazil.Cuối cùng trước khi kết thúc cuộc gọi tối này.Đây nhấn mạnh một lần nữa với ngọc khuê.Nên nhớ.Tôi để cho có tiếp xúc với trẻ thành phố là để tìm cách lấy được những tài liệu mà.Giành lại công ty của bố mẹ cô.Chứ không phải là tao cơ hội để cho hai người gương vỡ lại lành đâu.Có nhớ rõ chưa.Tôi biết rồi.Lần nào gọi điện thì y như rằng.Ghi lại nhắc đến vấn đề này.Kiến trần ngọc khuê cảm thấy phát chán lên nay tôi cô trần hỏng bà ta đều bà ta bớt lò bò.Rồi nhanh chóng tắt máy thời gian một tháng sau đó ngọc khuê vẫn tiếp tục công việc của mình.Đã hợp tác được với trang mở rộng thị trường thiết kế thời trang đại học quốc tế.Đặc biệt là việc hợp tác thành công với một doanh nhân lớn như vậy sẽ rất có lợi cho cô.Sau này ngọc khuê quyết định rời khỏi công ty của australia chiều về việt nam bắt đầu lại từ đầu.Cô là một doanh nhân thành công khi họ lại càng cần những người hợp tác làm ăn có năng lực thật sự.Chứ không phải là hào quang hào huyền và ngọc huyền tự tin vào năng lực của bản thân.Có thể đáp ứng được những yêu cầu của đối tác.Trong một tháng này thì đường nhìn cũng không tránh được gặp mặt trần đình vũ thậm chí là vì gặp nhiều.Giúp cho mối quan hệ của cô và hắn.Ngày càng tốt hơn.Lần này thì cô cũng bị hắn trêu đủ mọi đường.Ngọc khuê từ đặt tay lên trán nghĩ xem.Rốt cuộc đây có phải là chàng ngố lạnh lùng có tương quan hay không.Bây giờ mặt dài dã man.Nhưng mà dù gì thì chính bản thân ngọc khuê.Phải tự thừa nhận.Từ lúc về việt nam thì tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều.Có lẽ đây là quê hương của mình.Sống ở nơi chôn rau cắt rốn.Nền tâm trạng mỗi ngày đều phơi phới.Hoặc có thể là do cô có thể gặp được trịnh đình vũ.Ngọc khuê cũng chẳng gió lý do là gì.Nhưng mà sống ở đây mỗi ngày thức dậy.Biểu cảm thấy cuộc sống vô cùng ý nghĩa.Đi làm có mục đích thời.Chứ không giống như thời gian sống hợp pháp.Sống và làm việc cứ nhiều một cỗ máy vậy.Nhớ về thời gian ở pháp.Ngọc hân lại nhớ đến con gái nhỏ của mình.Vẫn ở trong tay của garena.Khiến cho lòng của cô chùng xuống.Ngày nào mà con bé còn ở cạnh bàn thờ.Thì ngày đó.Cũng không thể nào yên tâm được.Chẳng biết ở đà lạt sẽ làm gì còn bé để dò cô.Thực hiện kế hoạch của bà ta.Đang ngồi trên ghế sofa miên man trong suy nghĩ của riêng mình.Tyler lý rượu vang đỏ chấm sáng.Thì bất chợt.Tiếng chuông cửa vang lên.Ngọc hân ly rượu lên bàn.Rồi tiến về phía cửa.Mở cửa ra.Là mấy chiếc túi to đùng.Đưa đến trước mắt của cô.Cùng với giọng nói hỗn hợp.Tổng giám đốc.Em mua đồ ăn vặt đến cho hai chị em mình.Vừa làm việc.Vừa ăn trong buổi tối nay đi.Quỳnh giang hí hửng lắkđắk lại ba mươi bốn chiếc túi nilon của cửa hàng vinmart rồi đi thẳng vào trong nhà.Cô bản đồ hết đồ trong túi lên mặt bàn tiếp khách.Có bệnh tim.Kẹo dẻo chip chip bánh cá vân vân.Rất nhiều đồ ăn vặt.Không chỉ trẻ con mà người lớn cũng rất thích.tám giờ tối rồi đấy.Ăn cái này không sợ béo ở giảng.Là con gái thì ai ai có mà ăn uống giữ dáng thon gọn.Chỉ cần tăng cân một tí thôi.Thì cứ như là trời sắp sập vậy.Do đó mấy món ăn vặt như thế này thì đương nhiên.Nằm trong blacklist của con gái tức là danh sách đen.Tên nhân vật cô trợ lý nhỏ này lại mua cả một đống như vậy về ăn tối.Thôi cái mặc kệ đi chị ơi.Ăn một bữa không sao.Quỳnh giang xua tay to phải mặc kệ vấn đề báo người kia.Ngay sau đó của bé mất một gói bìm bìm ngồi nhà top thế.Mua bim bim tỏa ra xung quanh.Kích thích sự thèm ăn của ngọc khuê.Cuối cùng thì cô chép miệng.Mặc kệ đi.Ăn xong rồi thì ngày mai giảm cân cả thể.Thế là ngọc khuê vẫn bị đánh gục bởi đồ ăn.Ý chí quyết tâm của cô quá kém.Ngọc khuê và quỳnh giang vừa xem mấy bản thiết kế mấy tài liệu ở công ty tổng bên pháp gửi về.Vợ ăn những món đồ đó.Chính ngọc khuê phải thừa nhận.Việc vừa ăn vừa làm này khiến cô dễ bị mất tập trung.Nhưng mà đòi lại nó giúp cho có bớt buồn ngủ hơn.Phim ở phải bơi trong cả đống tài liệu.Thôi thì được cái này mất cái kia vậy.Chị khuê.Hay là hai chị em mình nghỉ giải lao tí đi.Chúng ta làm việc liên tục từ nãy đến giờ cũng hơn cả tiếng rồi đấy.Quỳnh giang đặt bút và tài liệu trên tay xuống.Vườn xoài người ra sau.Rồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa phía sau.Cô bé tỏ ra đầy chán nản và mệt mỏi.Khi nhìn vào tập tài liệu kia.Nghe quỳnh sao nói như vậy thì ngọc khuê ngừng lên nhìn cô ấy một lọ.Giờ lại cắm đồ vào màn hình laptop.Vợ mấy bản thiết kế trước mặt.Tiếp tục công việc của mình.Cố gắng làm nhanh đi.Thứ sáu thì chúng ta phải lên sập hà tham dự buổi trình diễn thời trang.Của nhà thiết kế power đó.Lẽ nào lại muốn mang cả đống tài liệu này lên sập ha.Thay vì dành thời gian đi hương thủy.Em không muốn đâu.Nhưng mà nhiều việc quá.Quần xanh biến mồi là mệt không.Làm đi.Nếu không thì tối nay đừng lo mà ngủ nhé.Ngọc khuê với tay cầm lấy một gói chipchip ném về phía quần giang.Cô bé mắt lấy gói cào bóc ra ăn luôn rồi ngồi lại ngay ngắn tập trung vào công việc.Nhưng mà sự thật chúng mình.Quỳnh giang không thể tập trung quá lâu.Quẩy như chợt nhớ ra điều gì đó.Vội vàng ngừng đầu lên rồi gọi ngọc khuê.Sức khỏe.Chị biết gì không.Mày không nói thì làm sao mà chị biết được.Quỳnh giang cười đầy thích thú.Đứng dậy rời khỏi vị trí của mình ngồi xuống cảnh ngọc khuê.Ánh mắt giận mình khiến cô có một chút lo lắng đến việc quỳnh giang chuẩn bị nói.Em quên mất.Có điều này không nói với chị.Hôm nay em nghe được một thông tin.Trong buổi trình diễn thời trang ở tập hai.Cuối tuần này.Tổng giám đốc trình của công ty tdv công việc mới đi.Thông tin này khiến cho ngọc khuê đứng hình vài giây.Một lúc sau thì có lấy lại bình tĩnh.Tàu và ngư thông tin của quỳnh giang.Chẳng có gì bất ngờ cả.Sao lại nói với chị việc này.Cách làm như là trẻ con tầm lắm.Đương nhiên là chỉ quan tâm rồi em biết mà.Chị không thể nào qua được mất em đâu.Đặc biệt thời gian gần đây.Chị và tổng giám đốc trình cần thiết hơn hẳn đấy.Hai người đang hẹn hò.Quần dài lắc đầu không tin.Hôm trước.Em lại còn thấy anh ấy.Ôm trẻ trước cửa phòng đấy nhé.Ngọc khuê thầm chửi trong lòng.Buổi tối hôm đó thì càng thành phố đòi đưa cô về.Bởi vì đã muộn.Ai ngờ trước khi rời đi.Hắn lại còn ôm cô gái trước cửa phòng ở hành lang của khách sạn.Lúc đó rõ ràng có để hắn ra.Mà sao vẫn về cô nhóc này nhìn thấy nhỉ.Còn ai khác nhìn thấy không vậy.Nghe đến đây thì quỳnh giang bất chợt bật cười thành khách.Thực ra tiền em chưa nhìn thấy gì cả đâu.Tối hôm đó em thấy tổng giám đốc trên cỏ xanh.Chuẩn bị rời khỏi khách sạn.Nên em đoán bừa như vậy thôi.Chưa cảnh ôm ấp gì đó.Em đã được chứng kiến đâu.Anh ở trên mạng hay ra.Nhìn cái dáng vẻ cười lên cười xuống cười không nhặt được mồm của quỳnh giang.Ngọc khuê đan mạch lại.Chỉ biết làm ảnh về cô nhóc này lừa.Quá đáng hơn cả.Lộc an giang lại còn liên tục nhắc đi nhắc lại bà chứ trịnh đình vũ để trêu đùa hồn đấy chứ.Cuối cùng thì toàn bộ sự kiện nhấn của ngọc khuê đã hết.Cô đặt chiếc bút bi trên tay xuống.Để tập tài liệu của mình về phía quần dài.Mình tên ở xa nụ cười thân thiện.Chưa thể làm khánh nhàn rỗi.Nên xử lý thêm đống tài liệu này đi.Còn mấy mèo nữa lát nữa chị gửi qua.Lúc này thì nụ cười trên môi của quỳnh giang tắt ngấm khi nghe thấy câu nói của ngọc khuê.Nhìn đống giấy tờ mà chỉ khuya vừa đẩy vào tay của mình.Con người vừa nãy cười như nhà nông được mùa.Giờ đây.Lệ đổ trong tim.Nước mắt giờ làm sao cho hết đấy.Kìa chị.Chị đang lấy việc công trả thù riêng.Dạ.Sao em lại nói như vậy.Chị đây muốn tốt cho mày đấy.Người ta nói thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi.Chị đang giúp em tập làm quen với áp lực công việc.Sau này biết được em làm giám đốc của một công ty nào đấy.Đã quen dần thôi nhé.Lời nói của ngọc khuê nghệ thuật quản lý.Chẳng vất vả được đâu vào đâu cả.Thậm chí còn cho thấy cô là người rất quan tâm đến trợ lý.Giúp xây dựng nền tảng tốt cho sau này.Tên như quỳnh giành sao lại không thấy như vậy.Từ khuôn mặt đầy thiện chí của ngọc khuê.Vợ ngốc toàn thấy ý nghĩa trả thù về việc quỳnh giành toàn treo ngọc khuê như vậy.Cuối cùng thì quỳnh giang đành phải ngậm ngùi ôm đống giấy tờ kia ngồi về vị trí của mình làm nốt.Với cho rằng lần sau có cho ai thì tốt nhất.Tránh xa ngọc khuê.Bbt ấy rất biết cách trừng phạt người khác.Bằng những lý do không thể nào cái được.Nó là giao cho quỳnh tranh một lượng công việc lớn.Nhưng mà ngọc khuê vẫn ngồi cùng xử lý giúp của nhóm.Nếu không thì chắc là một tuần nữa.Quỳnh giang vẫn bơi trong đống giấy tờ này.Chứ đừng nói kịp đến thứ sáu đi lên sa pa.Tham dự buổi trình diễn thời trang.Bây giờ đang là mùa đông.Miền bắc thì lạnh cắt da cắt thịt.Với những đợt gió đông bắc thổi về.Thật may là khi chuyến xe đi lên sapa của ngọc khuê.Khởi hành lúc mười một trưa.Lúc này thì mặt trời đã lên cao.Ví dụ có nắng nhưng vẫn khá là.Ngọc khuê mặc chiếc áo phao màu đen trùm mông.Phía sau còn có chiếc mũ lông ấm áp.Chiếc áo đoàn kết hợp với quần bò giày thể thao đơn giản.Giúp ngọc khuê trở nên năng động trẻ trung.So với những bộ vest hay là váy công sở mà cô vẫn mặc thường ngày.Chuyến đi này đương nhiên không chỉ có mỗi cô và quỳnh giang.Dù không muốn.Nhưng mà cô vẫn buộc phải.Để cho hai đến ba vệ sĩ của thằng già đi theo.Cười.Để đảm bảo an toàn.Thứ hai.Nghĩ lại thì hình như cũng không có quyền ra lệnh cho họ.Ở lại thành phố này.Trong lúc cô đang đùa trên sạc à.Đứng đợi một lúc trước cửa khách sạn.Vinpearl.Tìm một chiếc xe mười sáu chỗ màu đen.Đang đi đến đó lại cẩn thận.Ngọc khuê cùng với trợ lý và vệ sĩ của mình khánh và lê.Tiến về phía xa.Hướng dẫn viên du lịch đi xuống.Là một anh chàng đẹp trai tiến đến.Hào hứng chào hỏi nhóm người của ngọc khuê.Sau đó thì tài xế cũng đi xuống mở cốp sau cất vài món đồ sau đó tất cả mọi người cùng.Xe.Bước vào xe thì ngọc khuê khá ngạc nhiên.Trên xe chỉ có năm người.Bây giờ thêm người của cô nữa tất cả là mười người.Trong số năm người kia thì ngọc khuê nhận ra.Anh em trịnh đình vũ.Vừa mới nhìn thấy cô thì trên thành nam đã hơn hờ với tay liên tục giờ chào.Nhìn cậu ta tâm trạng của ngọc khuê tốt sản.Nhưng mà khi nhìn sang người bên cạnh.Khiến nụ cười trên môi của cô tắt ngấm.Tránh thành phố là cố tình bày ra bộ mặt lạnh lùng.Cool ngầu trai xem đây.Ngọc khuê biểu ngồi tỏ vẻ không quan tâm.Nhưng mà thật ra từ lúc lên xe cho đến bây giờ.Có địa hình rất nhiều.Hôm nay thấy chán đánh vô cùng giống như cô.Tào tháo bỏ những bộ quần áo đi làm cứng.Thay vào đó là trang phục thoải mái.Trịnh đình vũ mặc chiếc áo cho cái đèn.Bên trong áo phông màu đen.Quần jean có màu đen út.Nguyên cả một cây đen cứ ngồi ở hàng ghế thứ ba.Từ lúc ngọc huyền bước liền.Nhìn chăm chăm vào cô không.Có lẽ nhìn thấy ngọc khuê cứ ngẩn ngơ đứng một lúc như vậy chưa tròn được chỗ ngồi.Nên hướng dẫn viên du lịch phải mở lời nhắc nhở cô.Chơi.Chứ ngồi vào vị trí đi.Xe chuẩn bị khởi hành rồi đấy.Lúc này thì ngọc khuê mới nhìn lại.Bởi vì mày nhận ra suy nghĩ về triều đình vũ mai cứ đứng như trời trồng trên xe.Tránh đường không sai đi cả.Ngọc khuê tỏ ra đề án hải.Xin lỗi tài xế và hướng dẫn viên bởi vì sự tích lễ của bản thân.Hai người họ vui vẻ.Sửa tay nói không sao cả.mười câu về vị trí ngồi xuống.Tí nhưng mà ngọc khuê chưa kịp lựa chọn vị trí.Thì có một tiếng nói cất lên.Gdp trên xe cũng chỉ có hai người phụ nữ.Vậy cho hai người người luôn được kế hành hay đi.Lá chanh thành phố đưa ra ý kiến.Thực ra đối với ngọc khuê ngồi ở đâu cũng được à.Bởi vì cô không bị say xe.Quỳnh giang cũng như vậy.Nhưng đã có người mời như thế thì cả hai chị em.Ngồi vào vị trí đó cũng không sao.Chỉ là hàng ghế này thì ngay trước hàng ghế của trịnh đình vũ.Và điều này khiến trường ngọc khuê nghi ngờ.Liệu hắn có tính toán gì không đây.Ngọc khuê và quỳnh giang ổn định chỗ ngồi.Ngọc khuê ngồi ở phía cửa sổ.Bởi vì có bầu thích ngắm quang cảnh đường đi.Còn ba người về xe kia đi theo cô.Đi xuống tới gần cuối.Vị trí của họ cách khá xa vị trí của cô.Bởi vì hàng ba hàng bốn đều là người của trần đình vũ.Dù bên phải hay bên trái.Hàng ghế đều kín người.Nghĩ lại thì điều này cũng không hẳn là thế.Chỉ cần mấy người về dưới đó đứng gần thị ngọc hân lại có một áp lực vô hình đè nặng lên vai.Mà cô thực sự không muốn chuyến đi lần này của mình ngủ rồi.Nên để cho bọn họ ngồi xa không tốt.Ít nhất là thời gian ngồi trên xe lên sa pa còn có thể thoải mái.Chuyến xe đi đến lào cai là một đêm mà đó.Thể dục buổi sáng ngày hôm sau.Cả nhóm người trần đình vũ và ngọc khuê.Mới đi từ lào cai lên sapa.Lúc đầu mới đi xa thì ngọc khê còn hào hứng ngắm càng.Nói chuyện van vạt cùng với quỳnh giang.Lao động mệt quá cô làm đường giang hồ.Đồ câu tựa vào cánh cửa bên cạnh.Thi thoảng ra đi vào ổ gà bị sốt nên khiến cho đầu của ngọc khuê đập vào cửa kính mấy lần.Công an mày điều chỉnh lại tư thế.Đầu gặp xuống không tựa vào đâu cả.Nên mỗi lần sai sót thì đâu có cổ cứ gật gù liên tục.Trịnh đình vũ ngồi phía sau từ nãy đến giờ.Để dõi theo từng hành động nhỏ nhất của người ngồi gần cửa sổ.Mà thầm cười.Cái dáng và gật gù liên tục kia của ngọc khuê.Không khác gì chú chó gật đầu trên xe cả trông thật đúng là hài hước.Nhưng mà tư thế ngủ như vậy thì chắc chắn rất khó chịu.Nhìn cái mặt nhăn nhó của ngọc khuê là biết ngày nhìn thấy cô như vậy tranh vũ không nếu.Nào cà nhất là khi cái đầu kia vài lần đập vào cửa kính.Cover cái đà này thì lên được đến lào cai.Đi đâu có ngọc khuê đã sưng lên cải trang thành phố đứng dậy với nhà vai của quỳnh giang ngồi.Ảnh ngọc khuê đánh thức của y.Tôi muốn đổi số chẳng biết à quên rằng có phải về đấy do đặc biệt gì không.Sáng lòng nhường số nhà ngang xuống hàng ghế phía sau rồi đổi chỗ trò chuyện đình vũ.Anh ngồi vào vị trí bên cạnh ngọc khuê lúc vừa chuẩn bị ngồi xuống thì là nó có nhìn còn mấy người ảo.Đi xe ngọc khuê ngồi hàng giới đang chuẩn bị đứng lên tiến về phía hàn cách nhanh chóng.Nó bị người của lương thế quan nhân lại.Giờ về thì cũng đang ở trên sài có tài xế và hướng dẫn viên du lịch chắc chắn là bọn họ sẽ không dám mà.Đến mức phải đánh nhau trên xe đâu và đúng như chuyển thành phố dự đoán.Khi bị người của lương thế quang chặn lại mấy người kia không tiến thêm nữa quay lại vị trí của mình.Trên thành phố ngành ngơ ngồi ngắm ngọc khuê một lát.Cây sáng và lúc ngủ của cô xấu chết để được.Cả người theo quán tính của xà nghiêng phải nghiêng trái liên tục.Đầu thì giật lên giật xuống.Thế mà vẫn in rước nằm ngủ như vậy.Người gì mà ngủ tốt như vậy chứ.Cho coi bùng nổ cũng không biết trời đất gì cả.Quả thực mà nói bây giờ chuyển thành vũ để ý mới thấy.Ngọc khuê có thể ngủ bất chấp hoàn cảnh.Ngày trước để hắn còn cho rằng cô mang thai.Nằm trong chăn ấm đệm êm nên ngủ say là điều bình thường.Nhưng giờ đây là ngủ trên xe.Lắc qua lắc là như thế thế mà vẫn ngủ được.Bớt chưa thể ra phần gấp một cái.Đồ của ngọc khuê đâm thẳng lên phía trên.Cô kêu đò.Xót xa đầu một chút rồi chẳng thèm để ý đến người bên cạnh mình là ai.Nhà lưng tựa đầu vào cửa xe ngủ tiếp.Trên thành phố nhìn thấy như vậy thì lắc đầu ngao ngán.Anh đang ngồi lù lù ở đây.Ấy thế mà cô gái bên cạnh.Coi hình như là người tàng hình vậy.Chẳng thèm nám và một ánh mắt nữa.Cứ đợi cho ngọc khuê để ý đến mình thì chắc đến mùa quýt năm sau.Trên thành phố thời dài vân tay điều chỉnh lại dáng ngồi cho ngọc khuê.Nhưng về phía hắn.Đầm thị tường lên vai hán.Để nhớ có đi vào ga.Hoặc là khúc cua.Thi đấu của cô không bị va đập lung tung nữa.Dường như cảm nhận được hơi ấm cùng với sự mềm mại của gối đầu.Nền ngọc khuê nhất gần về phía người của trần đình vũ.Đầu thì tựa vào vai của hắn ngủ ngon lành.Trần đình vũ nhìn thấy cô như vậy.Trong lòng ngập tràn hạnh phúc.Đã lâu lắm rồi để hắn mới được gần cô như vậy.một tháng vừa qua giữa mối quan hệ của cả hai đã gần gũi hơn ngày đầu gặp mặt.Thích nhưng mà ngọc hồi vẫn luôn tìm cách để hẳn ra xà.Trên thành phố thắc mắc.Rốt cuộc có phải về những bức ảnh và video bốn năm về trước.Khiến cho ngọc khuê trở nên ghét hận hay không.Hay là trong bốn làm kìa.Đã có điều gì đó tác động đến cô ấy.Đây là một dấu hỏi lớn mà chạy thành phố vẫn chưa tìm được câu trả lời.sáu tối sang của trần đình vũ và ngọc khuê đã đến lào cai.Trước khi đến khách sạn nghỉ ngơi.Họ ghé vào một nhà hàng dùng bữa tối.Ngồi trên xe một chặng đường dài.Ai cũng cảm thấy đói.Nên bữa tối nay rồi chị là nồi lẩu bình dân.Không có sơn hào hải vị.Nhưng mà nó lại ngon đến lạ thường.Tính sương sương thị ngọc khuê đã ăn ba bát bánh đa nhúng lẩu cua đồng.Ăn xong thì có một chút đau lòng.Kết quả ăn bữa tối nhiều quá.Nhưng mà biết sao được.Thèm lắm rồi không nhìn được.Mọi người dùng với dòng đã hơn tám rưỡi.Ngôi nhà một lát rồi tất cả lên xe trở về khách sạn.Khách sạn của họ là royal hotel.Có view nhìn ra sông lớn.Và phía bên kia sông chính là trung quốc.Khách sạn làm tọa lạc lời cách cửa khẩu tầm một cây số.Là nơi thích một người qua kể lại.Bây giờ ngồi trên xe thì ngọc khuê không ngủ nữa.Mở mẹ của bác hồ cả chiều.Hơn nữa thì cảnh đẹp bên ngoài thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.Thành phố đã sáng đèn.Bên sông.Biên giới việt nam sáng rực ánh đèn đường.Có đèn trang trí xanh đỏ tím vàng.Thích một người đi chơi vào buổi tối.Dù thời tiết ở đây lạnh hơn về đêm.Nhưng mà cũng chẳng thể nào ngăn đá.Tinh thần hưởng thụ ngắm cảnh của họ.Phía bên kia sông đà trung quốc.Cũng không hề kém cạnh.Sáng đèn rực rỡ sáng đối với bên này con sông.Có gì đặc biệt mà em nhìn chăm chú như vậy.Tranh thành phố ngồi ghé sát về phía ngọc khuê.Nhìn theo phía cô chăm chú nhìn từ nãy đến giờ.Cảnh đêm đẹp quá.Thật sự rất đẹp.Trên thành phố không nhìn cảnh nữa mà quay sang nhìn cô.Ánh mắt dịu dàng của hắn chàng chú dõi theo từng chuyển biến.Cảm xúc rất nhiều trên khuôn mặt của ngọc khuê.Đôi môi nở ra nụ cười tươi.Tên là được ngắm nhìn cảnh đẹp.Những đầu đỏ sâu thẳm trong đôi mắt.Là nỗi buồn ẩn khuất khó gọi tên.Điều này thì chuyển thành phố nhìn ra được.Con người ta có thể chèn dấu nỗi buồn bằng cách ngụy trang một nụ cười tươi.Nhưng mà đôi mắt là cửa sổ tâm hồn.Nó sẽ cho bạn biết.Người đó có thực sự vui hay buồn.Nhìn thấy nụ cười như cố để che đi nỗi niềm ẩn sâu trong ánh mắt của ngọc khuê.Mà trình đình vũ cảm thấy xót lòng.Rốt cuộc.Có chuyện gì xảy ra với cô ấy như vậy.Đây là câu hỏi mà hắn muốn hỏi ngọc khuê ngay lúc này.Nhìn lén lút bảo chồng.Bây giờ con nói là chưa phải lúc.Trên thành phố cho là như vậy.Ngọc khuê ngắm cảnh đêm nơi đây.Chẳng biết chán gì cả.Cô không để ý đến người bên cạnh đang ngồi rất sát mình.Bởi vì khoảng cách quá gần.Lúc quay đầu lại thì môi cô không cẩn thận.Nốt nhạc qua mã của trịnh đình vũ.Quá bất ngờ nên ngọc khuê phải mất vài giây.Mới nhận ra tình huống chiếc.Cô vội vàng đầy chuyện tình bố già.Cài đặt áo em không.Vừa mới chớp thời cơ hôn anh.Một giây sau đây mà người ta già như vậy.Bùi ngọc khuê đầy bất ngờ trên đường phố cũng không giữ được thăng bằng.Ngã ra sau đập mạnh vào phía tay ghế.Cũng còn mày là con thấy ghê chứ không thể hắn đang làm gì đấy.Ăn chống tay lên ghế ngồi thẳng người ngồi dậy sang nhà vùng lưng.Rồi ra chiều đau đớn.Mình thì không ngừng trách móc sự vô tâm của ngọc khuê.Thấy chuyển thành phố x mày như vậy.Ngọc khuê cho rằng bản thân mình hơi quá đáng.Mảnh tài quá để nhắn như thế.Quấn quýt vội tiến lại kéo trên đường vũ ngồi thẳng dậy.Anh có sao không.Ngọc huyền lo lắng hỏi.Với một người giỏi nhất là việc trước thời cơ như trịnh đình vũ.Nói chung tình huống này chịu trả lời không sao á.Đối diện với khuôn mặt lo lắng của ngọc khuê.Trên đường phố giả vờ x mày kêu đau.Em đẩy mạnh như vậy thử nghĩ xem có sao không.Lương của anh đập vào toàn kế còn nghe thấy tiếng trường đều dọc một cái đi.Không biết là phải khen diễn xuất của trần đình vũ tốt.Hay là do ngọc khuê dễ bị lừa.Của tiền thái cổ lời của hàn nói.Cẩn thận hỏi thăm từng chút.Thế bây giờ tôi phải làm sao đây.Trên thành phố bấm dây chè cánh tay trống và lưng.Giả vờ suy nghĩ một hồi rồi đã.Highland rumba cho anh một tí đi.Tôi đã giăng bẫy.Bây giờ chỉ còn đợi con mồi chuối vào thôi.Trên đường phố rất mừng khi nhận được cái gật đầu đồng ý của ngọc khuê.Thế là hắn ngồi quay lại.Đưa lưng về phía ngọc khuê nhờ cô xoa bóp hồ.Đôi bàn tay mềm mại đấm bóp nhẹ phần lưng vừa bị vào được mạng của trịnh đình vũ.Khiến cho hắn vô cùng thoải mái.Khuôn mặt thì đầy thỏa mãn.Nhưng mà đàn ông lúc nào chẳng được nước lấn tới.Đặc biệt là với người phụ nữ mình yêu thì lại càng đòi hỏi nhiều hơn nữa.Em bán áo lên xoa bóp trực tiếp đi.Cách mấy lớp áo như vậy.Sao mà có hiệu quả được.Tranh gỗ mặt dày yêu cầu.Nụ cười trên môi của hắn lại càng thỏa mãn hơn khi cảm nhận được viết sau lần áo được ván lên.Bàn tay mềm mại của hồ tiếp xúc với da thịt của hắn.Đôi bàn tay ấy dở hơi là bờ về thời tiết về đêm ở lào cai.Khi tiếp xúc với cái nóng ở da thịt của trần đình vũ như được sưởi ấm.Nhìn kiểu này cứ như là ngọc khuê cố tình làm trò đồi bại với trình đình vũ.Nhưng ai biết được trong lòng người.Được hưởng biết bao nhiêu thỏa mãn cùng suy nghĩ không đúng đắn.Đó là những suy nghĩ trong lòng của trịnh đình vũ.Đang đắm chìm trong sự mãn nguyện khi lừa được thỏ vào hàng.T trên thành phố chưa phát hiện ra.Người mình lừa.Không phải là thỏ.Mày là một con sói khác.Ngọc ơi đang đấm bóp lưng cho chàng vũ.Thì chuyển sang cấu mạnh vào lưng.Vài cái liên tục như vậy.Khiến cho anh ta kêu oai oái.Người đang hưởng thủ kìa đâu biết được tình huống bất ngờ này.Để cứu mạng như vậy chạy không kịp.Nền ngọc khuê đã cứu được mấy cái liền.May mắn thay thế cuối cùng trên đình vũ thoát được khỏi bộ vuốt của ngọc khuê.Chi tiết ở trên lưng chi chít vết cào cấu.Hắn quay lại nhìn ngọc khuê bằng ánh mắt khó hiểu.Thì thấy mùi cao nhất liền cười đều.Thế này là hiểu rồi nhé.Không phải là ngọc khuê sập bẫy.Mà trên đường phố bị lừa một góc lớn.Lần sau mà anh muốn lừa ai.Tính đi ra mấy cái trò tinh dàng hơn tí đi.Làm gì có cái kiểu ngã đến mức xương kêu rắc một cái.Chỉ cần đấm bóp một tí là đỡ như vậy.Anh nghĩ tôi là trẻ đền bà.Ngọc nghiến răng ken két nói từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch.Biết là bản thân đã bị lộ tẩy.Trên đỉnh phố không giả vờ thêm nữa.Điều mà hãng cần làm bây giờ là giúp cho người phụ nữ bên cạnh hạ hỏa.Cách dò diễn xuất này chắc là không hợp và hắn rồi.Mất cả chì lẫn chài.Chơi nhờ cô đấm bóp được bao lâu nó bị cao đến mức trước hết cả ra như vậy.Trên thành phố ngồi nhích dần sát và ngọc khuê.Độ tuổi vay của cô làm ra phải đánh thường giống như một con mèo nhỏ.Muốn có người dỗ dành.Anh chỉ đùa tí thôi.Đừng giận mà.Giận dỗi cho kiến chai mau già đi đấy.Ngọc khuê đại đầu trần đình phú gia.Muốn kéo xa khoảng cách và hắn.Nhưng mà người đàn ông này mặt dài quá.Cứ đẩy ra thì lại dựa vào.Mới nhất về phí cười một chút cũng nhất nào.Dán chặt không buông ấy.Cuối cùng thì ngọc khuê bỏ cuộc.Mặc kệ trên thành phố ở bên cạnh mình làm gì thì làm.Còn có thể lại tiếp tục ngắm cảnh đền phía sau cửa kính.Trường đặng ngọc khuê mất ngồi ăn cũng khó.Phim người bên cạnh như con sâu đo.Rượu không rõ từ đầu một cánh tay vòng qua vai của cô.Một cánh tay khác thì vòng quay.Kéo cô vào lồng ngực ấm áp.Khi mà ngọc khuê còn bàng hoàng quay đầu lại.Xem người bên cạnh giờ trò gì.Thì đồng giúp một đồi mồi hả xuống môi cô.Nụ hôn bất ngờ ngành trước nhóm.Nhưng mà trong lòng của ngọc khuê không hiểu sao lại cảm thấy ngọt ngào đến là như vậy.Giây phút này rồi chàng thành phố đã rời khỏi môi cô.Nhưng mà ngọc khuê vẫn không hề có động thái gì là đầu hắn già cả.Cô còn đang mê man trong nụ hôn chuồn chuồn nước vừa rồi.Nhìn thấy giải mặt ngây ngô của ngọc khuê.Trên thành phố không kiềm lòng được.Một lần nữa cúi đầu hôn xuống đôi môi đỏ hồng của cô.Chỉ làm ngay khi hai cánh mũi chạm vào nhau.Ngọc khuê như vầng tình nhân ra việc gì đang xảy đến.Cô đưa hai tay chống lên ngực của trần đình vũ.Tiếng nói nhà nhà được trong cổ họng cấp nên.Như tiểu màu đúng nhiều người ta về.Đường.Đang ở trên xe đấy.Thật may là trình đình vũ là người hiểu chuyện.Còn biết xếp áo đầm người.Thể hiện ra những hành động yêu thương quá đà.Nên hắn tạm tha cho cô.Nhưng mà điều này không đồng nghĩa với việc hắn buồn ngọc hồi giờ.Trịnh đình vũ.Vẫn ôm khư khư trong lòng như vậy.Tầm của hãng tự lên đầu cô.Không cho ngọc khuê cơ hội làng chánh.Vậy thì để lát nữa về khách sạn.Công nghệ hôm nay em được chứng kiến.Một bộ mặt khác của hình.Đúng là tình huống có một không hai đấy nhé.Dáng vẻ lạnh lùng hàng ngày của anh đâu vậy.Trần đình nam ở phía sau đứng dậy.Nó đầu đen hàng ghế trên.Không biết đã không hết được bao nhiêu tiền.Đặc biệt là cái điệu cười của cậu ta.Thu hút sự chú ý của mọi người chồng xa.Bao nhiêu ánh mắt lập tức đổ dồn vào trình đình vũ và ngọc khuê.Lần đầu mày thế.Tập dần sẽ quen thôi.Có khi là sau này anh em mình phải ăn cơm chó thường xuyên đấy.Lương thế còn chẳng biết từ bao giờ.Đã địa điểm gần vị trí ngồi của trịnh đình vũ.Anh ta được vào vai của trần đình nam đưa ra lời an ủi.Quá nhiều ánh mắt đổ dồn vào mình.Chiến trường ngọc khê giật mình.Nhận ra từ nãy đến giờ có quá dễ dãi.Để trò chuyện tình cô mây.Hai người họ không khác gì cặp tình nhân trên xe cả.Ngọc khuê thì xấu hổ đỏ mặt tía tai.Vội vàng đeo ngang tai nghe.Rồi nhắm mắt giả vờ ngủ.Gạt hết đi mọi việc đang xảy đến.Trên thành phố nhận ra và mặt khó xử của cô.Dấu hiệu của vùng ra khỏi lòng khiến hắn có một chút hụt hẫng.Nhưng mà hắn cũng hiểu và thông cảm cho tình cảnh của cô.Không ép buộc cô nữa.Lúc này thì chàng ngố nhìn một vòng những người đang chăm chú nhìn họ vẫn chưa trở đi.Ảnh ngôi nhà một tiếng ngập ngừng rồi nói.Không có gì đặc biệt đâu.Mọi người trở về vị trí của mình đi.Ai có muốn hỏng hết thèm thế nhưng.Khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của trịnh đình vũ.Thì tất cả đều em vậy.Trở lại vị trí của mình.Lúc mọi người ổn định là chỗ ngồi.Trang chàng hướng dẫn viên du lịch quay xuống nhìn trịnh đình vũ cười rồi nói.Anh trai không phải là em nhiều chuyện đâu.Em chỉ muốn nói hàng chị rất đẹp đôi.Không về với nhau thì hơi phí đấy.Cô thắm thường của chàng trai hướng dẫn viên du lịch đến cho trình đình vũ vô cùng hài lòng.Điều này tôi biết chứ cảm ơn ý tốt của cậu nhé.Cứ tưởng là cuộc nói chuyện chấm dứt ở đó nhưng mà anh chàng hướng dẫn viên hào hứng quá tiếp tục chiều.Nhưng mà hình như em thấy anh đang gặp khó khăn trong việc theo đuổi chị ấy nói nhanh cần gì cứ hỏi.Đường lý em trả hồi nãy anh mà không có kinh nghiệm nhé em đã có một vợ và hai con rồi đấy.Với kinh nghiệm thay đổi bởi em xem tin là mình đủ khả năng để giúp anh đấy.Trịnh thành phố nhìn chàng trai trước mặt đánh giá một lượt người này chắc tầm hai mươi tám tuổi.Nhưng mà những hành động lời nói khiến cho người khác cho rằng cô ấy chỉ tầm hai mươi bốn tuổi thôi.Làm hướng dẫn viên du lịch mặt cười pizza thì rất dễ khiến cho du khách mất hứng nên cậu ta mang trong mình và.Năng động cũng là điều dễ hiểu.Nhưng mấy lời cậu ta nói trên đường vũ cho rằng chỉ là những lời bất chuyển sang giao thôi.Nên cũng không để tầm cho lắm.Cứ gật gù đồng ý cho quà truyền.Chiếc xe đi một đoạn đường nữa là đến khách sạn nơi mà họ đặt từ trước.Bước xuống xe.Cái lạnh đêm của sapa khiến cho người rét run cầm cập trên thành phố lúc chưa mặc chiếc áo.Và chiếc áo jacket.Thế nên đến tầm tối phải thay bằng chiếc áo phao.Ngọc khuê giọt đầu của mình xung quanh chỗ ngồi.Cháu cao khoác phao cho kín cổ.Tránh bị gió lùa vào.Giờ khỏi xe.Hồi lấy hành lý của mình rồi nhanh chóng đi vào sảnh nhận phòng khách sạn.Ngọc huyền ý chỉ cần ngày một đêm.Nên không cần thiết phải đặt phòng tổng thống.Chị đặt một phòng thường hai giường cho cô và quỳnh giang.Đương nhiên là hai người vệ sĩ đi theo.Cũng đặt phòng thường ở cùng tầng với cô.Nhưng mà phía trên đình vũ thì lại khác.Anh đừng hát chưa biết được ngọc khuê đặt phòng thường.Còn mình thì đặt phòng tổng thống.Cái là cách nhau mấy tầng liền.Đi đi lại lại không thuận tiện gì cả.Lúc này thì hàng nghìn sản phẩm của lương thế hoàng và chuyển thành nam.Cả hai nhà em này đều đặt phòng tổng thống.Thế nên cũng không đổi được.Suy nghĩ thế nào thì bất chợt hắn nhận ra.Còn vài người về phía của lương thế còn nữa.Máy cẩu ra đây.Cho tôi xem phòng của các cậu đi.Trên thành phố vẫy tay gọi hai người về dưới kia lại gần.Nhìn xem số phòng của họ.Mày thật đấy.Vòng có hai người này là phòng thường và càng tốt hơn khi vào phòng này cùng giải phóng với ngọc khuê.Trần phú cầm lấy chìa khóa phòng của họ.Rồi đưa chìa khóa phòng tổng thống cho hai người về xí.Đêm nay thứ hai cầu ở phòng tôi.Con tôi trong phòng này nhé.Hai người về chế cầm chiếc thẻ khóa từ phòng tổng thống trên tay mà ngơ ngác không hiểu gì cả.Cậu vẫn chưa thể nào tiêu hóa được việc gì đang xảy ra.Đi theo lương thế quang lâu năm.Đương nhiên sẽ có vài lần đi công tác cùng với trần đình vũ.Vai ai cũng biết chỉ đành vũ mắc bệnh sạch sẽ cầu toàn.Nên hắn không bao giờ chịu ngủ phòng nào ngoài phòng tổng thống.Lập phòng có dịch vụ tốt nhất.Nhớ có lần mười giờ đêm đã muộn.Đi công tác ở nước ngoài.Họ tìm được khách sạn gần khu vực đó đã khó lắm rồi.Hồi nãy hết phòng tổng thống.Trịnh đình vũ vẫn không chịu xuống nước ở phòng thường.Mà cuối cùng đêm khuya và đi tìm khách sạn khác.Và đến mười hai giờ đêm.Cứ tìm được nơi để nghỉ ngơi.Một con người như vậy thế mà hôm nay lại về một cô gái vứt bỏ phòng tổng thống.Đề phòng thường với mục đích dễ dàng tiếp cận cô gái đó tốt hơn.Thật đúng là khó tin.Đừng quá bất ngờ.Có ai muốn làm người bình thường chị yêu đâu.Lương thế còn không biết từ lúc nào đứng cạnh hai người về xe kia.Họ thì vẫn còn đang quá bất ngờ.Khi chứng kiến một chàng thành phố như vậy.Tranh giành làm thác lác.Anhquang này.Liệu anh trai của em có tán được chị dâu không.Lương thế quản nhún vai.Chưa biết được đâu.Người chạy dầu kia của chúng ta cũng cao lắm chứ đâu phải vừa.Chắc là anh vũ phải khổ đây.Đúng là mệt mỏi thật đấy.Ngọc khuê thả người nằm dài trên chiếc giường êm ái.Ngủ ngồi trên xe từ chiều đến giờ khiến cô đau.Gặp được chiếc giường êm ái và vào ngay.Ngọc khuê đang nằm trên giường.Vừa nghe nhạc vừa lướt instagram và facebook.Thế quỳnh giang lao đến làm cảnh cô.Khuôn mặt thì thấy hình như vẫn phải vàng ấy giờ hỏi.Hôm nay em thế chị và tổng giám đốc trình vui vẻ nha.Có gì kể cho em nghe đi.Nụ cười rồi mất khỏi màn hình điện thoại.Clip massage lưng quỳnh ra một cái.Chỉ còn chưa hỏi tuổi em.Tại sao tự ý đổi chốt cho chuyển thành phố.Thế mà lại còn dám mở miệng ra không hết chuyện của trẻ.Quỳnh giang cười hì hì không nói gì cả.Giờ cứ quấn chặt lấy ngọc khuê do hỏi liên.Hỏi tự hành động cho đến tâm trạng.Cảm xúc của ngọc khuê thì ở cảng đình vũ tiến quốc khánh nghỉ nhớ.Cô bé này là nồi rán của tiền kìa sao.Hỏi nhiều cái gì mà tra khảo vậy.Không muốn trả lời thêm nữa.Ngọc khuê hỏi bạn sang vấn đề khác.Đường lây truyền của trẻ đi.Nói chuyện của em nhé.Rốt cuộc là có lý do gì.Kiếm cho em không ngần ngại.Đối chiếu trò chuyện thành phố như vậy.Cài màu gì.Quỳnh giang cứng họng khi nghe thấy câu hỏi đó.Ngọc ơi nhìn ra được sự bối rối trên gương mặt của quỳnh giang.Mắt của bé đào như rau xào.Cố tình né tránh để cái nhìn chằm chằm của ngọc khuê.Thật may cho quỳnh giang.Tiếng chuông điện thoại của ngọc huệ đã cứu cô ấy.Có lương quỳnh giang một cái cảnh cáo.Giống như kiểu.Đường đi có thể trốn được nhé.Sau đó thì cô bắt máy.Người đầu dây bên kia ban đầu không nói gì cả.Ngọc khuê alo vài lần.Nhưng mà không có ai trả lời.Cô đoán chắc ai đó cố tình gọi trêu mình.Có thằng tài tắt máy.Mẹ thì bực dọc giữa trời.Có tiền án ngoài này.Dám gọi điện cho bà.Sức khỏe.Em xuống dưới hàng xem có đồ ăn vặt mua ít lên đây nhé.Quỳnh giang cầm vé vào điện thoại đi ra đến cửa.Mày bớt điên đi được không.Đêm khuya.Sao tìm được đồ ăn ở đây.Ngọc khuê khó hiểu.Thế nhưng mà quỳnh giang vẫn cười cười đi ra ngoài.Nụ cười cũng không để tâm cho lắm.Mặc kệ con bé thành phần này.Không mua được đồ ăn sẽ về.Cô tiên đến mở vali lấy bộ quần áo ngủ màu hồng da.Giờ bước vào phòng tắm.Trời đã về khuya.Nhiệt độ xuống.Đặc biệt là ở lào cai lại còn lạnh hơn nữa.Nền ngọc khuê không ngâm mình trong bồn tắm quá lâu.Chị tắm rửa vòi hoa sen.Tắm gội xong cần người sảng khoái hơn hàng.Ngọc khuê từ phòng tắm bước ra với tâm trạng vô cùng thoải mái.Sau một buổi chiều ngồi trên ô tô đi đường dài.Vừa bước đi của vợ laptop.Cô lại còn gần nhà hát bài mà có thích.Nhưng cô lại nhìn thấy một gương mặt khiến cho cô không hài lòng cho lắm.Trần đình vũ đang ngồi trên giường cô chăm chú xem điện thoại.Nhưng mà vẫn rất để ý đến mọi việc xung quanh.Mà không để ý cũng không được.Khi nghe thấy giọng hát của ngọc khuê.Đã bao nhiêu năm rồi.Thế mà giọng hát của em vẫn cứ khó nghe như vậy.Trên thành phố xa tài làm cho trẻ khó ngủ.Ngọc khuê nhân mày cau có.Tay cô chỉ về phía trên đường phố rất liền.Cái người này.Ai khiến anh phải như vậy.Tùy vào phòng của tôi.Con ngồi đấy mà chê.Giọng nói của ngọc khuê lúc này nếu như bộ phải dùng một từ để miêu tả.Thì đó chính là chanh chua.Bình thường thì có ăn nói từ tốn cẩn thận từng chút một trước mặt của người ngoài.Bởi vì tránh kéo thêm phiền phức về cho mình.Nhưng mà không có nghĩa là bỏ đi hoàn toàn tính cách đời thường của cô.Đâu phải là ai cô cũng có thể thể hiện tính cách của mình như vậy chứ.Tránh thành phố khi nhìn thấy thái độ phản kháng của ngọc khuê thì vô cùng hài lòng.Anh biết là thời gian gần đây khi ở bên cạnh hắn.Nụ cười đã không tỏ ra xa cách lạnh nhạt nữa.Này bộc lộ được tính cách vốn có.Điều này có nghĩa là cô đã dần dần gỡ bỏ đi giao càng với hắn.Như vậy được con đường hai người trở về bên nhau không còn quá xa nữa.Chàng thành phố tắt điện thoại vẫn sang bên cạnh giường.Hắn không rời đi ban ngày lương trực tiếp xuống trước đề máy.Một vài thể đặt viết sau gáy để gối đầu.Tay còn lại vỗ vào cái giường bên cạnh.Lại đây đi.Anh có chuyện muốn nói.Ngọc khuê dùng ánh mắt khó hiểu.Nhìn người đàn ông đang nằm trên giường.Anh như thế mà anh anh nhìn.Đổi khách thành chủ.Trực tiếp.Nằm trên giường không hỏi ý kiến của anh cả.Sau khi nghe câu nói để ý mời gọi của trần đình vũ.Ngọc quyên không tiến lên.Đứng chôn chân tại chỗ.Có đâu phải là trẻ vị thành niên.Mà không biết một nam một nữ.Ở cùng cho một vòng như vậy.Để còn trên cùng một giường nữa.Từ nói xem.Có thể nào chuyển từ tế phải đến được không.Sao mà cứ phải ruột già như vậy chứ.Cứ làm như là anh ăn thịt em vậy.Một lần nữa thì trên thành phố cắt giảm.Nụ cười nhếch môi cười để ý coi thường.Giờ tôi có thể dám.Nghĩ được rằng.Anh không làm mấy trò không đứng đắn kìa.Ở trên xe ô tô vừa nãy còn ngang nhiên vai trò.Thế giờ đây lúc nào anh không dám sao.Em nói cái gì thế.Trên xe ôtô rõ ràng là em chờ cho anh trước cơ mà.Sao bây giờ lại đổ lỗi cho anh.Hơn nữa.Người bị thương do em cào cũng là anh.Ánh mắt đều ủy khuất của chàng thành phố nhìn chằm chằm vào cô.Cái gì.Nếu như không phải là anh bày trò thì thôi có ý định làm như vậy không.Gieo nhân nào thì gặt quả đấy thôi.Ngọc khuê hết hàm thách thức.Cô quay lưng ra tù lấy máy sấy tóc.Vừa sĩ.Vợ có suy nghĩ xem.Hình như là mình vừa quên làm gì thì phải.Những máy khùng lisa.Lợn da lợn vào nhà vệ sinh mấy vòng để đánh răng.Bồi dưỡng ẩm.Chuẩn bị đắp mặt nạ.Thế có bất chợt nhớ.Tự chế.Cố quên chưa đổi trịnh đình vũ ra ngoài.Thế là cuộc thi ngành từ trong nhà tắm ra ngoài.Tiến lại gần giường.Lúc này trần đình vũ đang nằm ở đó đá mạch chân vào hắn một cái thật đau.Này.Anh không được đi.Cười để trong phòng tôi như vậy sao.Tại sao phải đi.Anh ở đây.Để đáp ứng yêu cầu cần người phục vụ đêm nay của em cơ mà.Tránh thành phố lười biếng nằm trên giường nhìn cô trả lời nhưng.Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu của ngọc khuê.Anh đừng có mà đơn nào nhé.Nói mình cần người phục vụ lúc nào chứ.Trình độ lên nào của người đàn ông này khiến cho ngọc khuê cũng phục đến sắp đẻ.Tránh thành phố ngồi bật dậy.Rời giường rồi tiến về chỗ ngọc khuê.Cái dáng vẻ lười nhác đầu tóc thì bù xù.Quần áo giày của hắn.Một phút nào đó khiến trái tim ngọc huyền lớn nhịp.Cô nương hát ngắm nhìn trên đường phố.Mà không để ý là hắn đã đứng trước mặt của mình từ bao giờ.Trên thành phố cúi đầu xuống giám sát mặt vào mặt của ngọc khuê.Hơi thở của hai người đang cài vào nhau.Hạnh nhất môi cười.Em đang về nhan sắc của anh quên dấu đấy.Điều này chứng tỏ là đêm nay em rất cần anh.Ngọc khuê cảm thấy bây giờ mới tỉnh táo trở lại.Chết rồi.Cô mê trai quá.Thế mà lại về người đàn ông này bắt trẻ nhưng.Nhưng về thể diện.Cô vẫn phải gần cổ nền cái lại.Làm cưới người tôi thèm lắm.Tỉnh thành phú yên lặng không nói gì cả có nghĩa là mình đã thắng nên vô cùng kinh kiều ra vẻ ta đây.Tên những suy nghĩ đoạn ngay lập tức sụp đổ.Phim hoạt hình thành phố cầm điện thoại lên cho tôi xem một video.Toàn bộ khung cảnh đều trên xe ô tô.Nó đụng xe ở vị trí xe hai người ngồi cạnh nhau và hắn quay lúc cô đang ngủ.Xem đoạn đầu thành ngọc khuê nhân mày cao có thầm trời.Ngủ mà cũng không yên.Bt này quay lại chứ.Xem đến đoạn tiếp theo thì có hiểu.Cái lý do củ chuối mà trên đường phố vào đêm nay.Phục vụ là như thế nào rõ ràng là cô đang gục đầu vào vai của trần đình vũ tbốn nghìn hắn.Khỏe.Đêm nay anh đến phòng quen ngủ nhé.Cô gái ngủ bên cạnh vẫn lặng yên nhắm mắt ngủ.Song tử nhìn có thay đổi tư thế ngồi thẳng người tựa vào phía sau ghế đầu.Cửa ra vào lốp.Và tránh thành phố lập lại câu hỏi như vừa rồi khuê.Đêm nay cho anh đến phòng quen ngủ nhé lần này câu trả lời lại khác cô gái bên cạnh đó.Giải giấc ngủ.Thủy đậu.Gạt một cái ngọc hơi tròn mắt.Cái gì cơ đây là đường mía đây rõ ràng là theo quán tính xe chạy.Tôi gật đầu như vậy thôi tôi đâu mấy anh khi nào đâu anh đừng có hoàng tưởng nhé.Em nghĩ sao các tỉnh không hết chuyển qua em trai anh và trợ lý của em.Thế hai người đó chịu ngồi yên.Khi nhai thấy anh hỏi câu này sao.Lúc này sẽ dừng lại chứ đâu có chạy đâu.Cả đoàn xuống xe đi vệ sinh cả rồi chỉ có mỗi hai chúng ta trên xe thôi.Em đừng từ chối nhé.Nhưng mà cái gật đầu đó chỉ là vô tình thôi.Vô tình trùng hợp thôi anh hiểu không.Lúc đó tôi đang ngủ.Làm gì có ý thức trả lời câu hỏi của anh đó.Để em xem tiếp đi.Tỉnh thành phố không giải thích nhiều chia điện thoại cho cô xem tiếp.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa rồi mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyền ngày hôm nay.Vỡ đập chuyện này thì chúng ta đã thực sự có những giây phút thời gian đúng nghĩa với cuộc hành trình khi mà.Mình vũ chinh phục là trái tim của ngọc khuê thì là mang đến cho chúng ta rất nhiều giây phút thư giãn hài hước và thú.Chúng ta cùng chờ đợi xem là liệu giành tiếp theo thì câu chuyện tình yêu của hai người họ sẽ được.Hình ảnh là như thế nào và họ sẽ cùng với nhau ở lực đưa người phụ nữ có tiền làm gara tức là người.Của ngọc khuê để giành lại đứa con của họ và tìm hạnh phúc về bên nhau cuộc hành trình đó sẽ xảy đến như thế.Xin mời quý vị và các bạn hãy gặp lại vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chợ tình với quý vị cũng đừng quên nhấn like và chia sẻ.Cảm ơn mọi người rất nhiều con bây giờ anh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quy về các. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com