Hương Nhãn Còn Đó _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Người Nông Dân Việt Nam Vov 298

hương nhãn còn Đó _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về người nông dân việt nam vov 298

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Quý vị và các bạn thân mến.Với người dân việt nam thì mảnh đất quê hương luôn nặng tình nặng nghĩa.Dù sau này có như cánh chim bay bốn phương trời.Thi rồi sẽ đến lúc chúng ta lại đau đóng nỗi lòng nhớ mảnh đất sinh ra và lớn lên.Cuộc đời con người có những lúc vui buồn thăng trầm khác nhau.Trong quá trình phát triển kinh tế đô thị hóa nông thôn.Tìm hiểu vùng quê cũng trải qua không ít biến động.Do cơn lốc kinh tế thị trường.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Quý vị và các bạn cùng nghe truyện ngắn.Hương nhãn còn đó.Của tác giả đặng trương hàn.Qua giọng.Nghệ sĩ ưu tú việt hùng.Truyện ngắn tham dự cuộc thi làng việt thời hội nhập.Do ban văn học nghệ thuật đài tiếng nói việt nam hội nhà văn việt nam và bán nông thôn ngày nay.Từ mấy năm nay.Khu biệt thự nghỉ dưỡng kiến trúc theo phong cách địa trung hải tràn ngập nắng gió.Và cái sân golf mười tám lỗ prton bắt đầu vào hoạt.Có những con gà xóm nhãn bất lão.Không còn.Theo đúng hd nhưng hàng trăm năm trước.Chúng bắt đầu ho.Đúng lúc ba:bốn mươi lăm sáng.Không sai một giây.Có cái đồng hồ pol pot mạ vàng trầy chùa.Vật bất ly thân của lão.Ngay khi những ngọn đèn mười tám lỗ bên kia sông.Và các bóng đèn ngoài sân vườn khu biệt thự nghỉ dưỡng địa trung hải mật sáng.Help .Dân chơi gold bên ấy.Bắt đầu vác gậy ra sân lúc năm giờ sáng.Nên các nhân viên phục vụ.ba:bốn mươi lăm đã trở dạ.Để chuẩn bị cho ngày mới.Vậy.Đã ba giờ.bốn mươi lăm phút.Nắng ấm.Chỉ còn đúng mà.Giờ mười lăm phút nữa để lên hết tấm thân nhảy nhuộm máu qua những cụm ốm.Qua các đám cỏ tranh sắp nhỏ.Đắng hay xấu hổ.Vượt biên khỏi bờ vực.Điểm bò điểm được lối mòn đẫm sương băng khoa vườn.Não phải ở đấy trước năm sáng.Đêm qua khi tỉnh dậy.Lạm phát hiện phan đình đã gãy.Cánh tay trái.Gãy lìa cành chân phải.Xa lưng.Bụng bị cào rách.Từ trước nhiều chỗ.Mẫu đặng biết lại từng đám trên bộ quần áo xanh bật bàn.Bà vẫn gì chảy ra từ chỗ cẳng chân bị gãy lìa.Khắp người lão các vết thương nhức buốt.Sau khi tự sát quần áo.Bẻ một đoạn tim mua bên cạnh nẹp cái ống trần gãy.Bóc dịp vết thương vẫn đang chảy máu là.Lão cố nếp bằng chân trái và cánh tay phải còn cử động .Lão cửu anh mình tiến lên từng chút.Như một con sâu đo quần quái một cách man dài kiên nhẫn lì lợm.Trong khoảng thời gian ba mươi bốn giờ.Lão ấm đã từ đáy vực sâu men được vào bờ đá vượt qua được bờ đá.Bạn đã có được một phần bãi cỏ tranh dấu vết bẩn nhất.Khoảng cách lãnh vượt qua trong đêm.Hồi còn trẻ.Những đêm trăng chơi trò chơi bắn trận giả hay trốn tìm em bay.Chỉ cần vài chục bước nhảy.Lão đã có thể biến mất ở bờ đối diện bên kia.Bây giờ.Lão còn một thử thách cam go cuối cùng.Lão phải làm sao đưa cái thân đang lạnh dần đang tê cứng dần vượt qua mượn rất cao khoảng gần.Linda.Chân váy ngắn.Từ đó.Lão chỉ cần lăn tròn mấy vòng là đã nằm chắn ngang con đường mòn đẫm sương.Mà vào buổi sáng.Đúng cữ năm:không.Thằng bột sẽ chạy thể dục quá.Họ tộc lão không biết đã sống mấy chục đời ở xóm nhãn phát nào.Trà lão nghiện kiếm bùi phương nhãng đến độ.Vào tháng ba tháng bốn hàng năm.Không khi nào ông trời xóm nhãn đi đâu.Ông nói.Đêm đêm.Không có mùi hương nhãn thoảng qua hai cánh mũi phập phồng ông không thể ngủ được.Vì vậy vào những năm nhãn ra hoa.Không gian không có mùi hương nhãn.Trà lão thức trắng đêm.Ông đun bơ biến bốn.không gốc nhãn tiêu của họ tộc để lại.Có năng suất gấp hai mươi ba lần gốc nhãn tiêu ở nơi khác.Ông khao khát.Sẽ thay đổi được cuộc sống khó khăn cơ cơ.Khi đặt cho mấy anh em lão những cái tên rất hòa mỹ.In.Ấm.Hạnh.Có lẽ.Nếu để thêm một đứa con nữa.Ông sẽ đặt tên là phúc.Yên ấm hạnh phúc.Trà nào ra trận.Sau khi mẹ sinh em hải.chín mươi lăm đi biển biết không một lá thư một dòng tin.Rồi bất ngờ trở về với một chiếc chân gỗ.Cởi bỏ áo lính quay lại với vườn nhãn.Trở về nhưng ông không còn sinh thêm được một đứa con nhưng mong muốn.Chiến tranh không chỉ cướp đi của ông một phần thân thể.Còn cướp luôn khả năng tiếp tục làm bố của ông.Đứa con dự định đặt tên là phú.Mãi mãi không được sinh ra.Vết thương cũ tái phát.Trà lão nằm liệt giường hai năm rồi ra đi trong một buổi chiều thoang thoảng bùi phương nhãn.Khi chưa đến tuổi năm mươi.Lẩu ấm và thằng hạnh còn đi học.Tất cả kế sinh nhai đổ lên vai anh hai yên.Vào năm bão đói kém vì mất mùa nhãn.In theo đám bạn đi lên rừng đào vàng và tìm trầm.Năm đó ở quê có hàng nghìn người kéo lên rừng như anh lão.hai in bỏ mạng do hầm vàng sạch.mười bảy tuổi.Lão cũng nghiện mùi phương nhã như người cha.Nhìn lão đùng đùng bỏ bất lão ra đi.Lão chạy trốn nỗi nhục bị phụ tình.Cô gái hàng xóm gắn bó với não từ hồi còn cởi truồng tắm mưa.Cùng là bạn chơi nhảy lò cò thi bơi qua sông trốn tìm.Tự dưng mềm bẩn tay cán bộ tuyên táo trên tỉnh xuống tham gia hội diễn văn nghệ các xã ven sông.Tay cán bộ đội nón cối đèo sắc cốc.Trông giống như mấy ngày chính ủy trong cuốn chuyển lão đã đọc kép của bọn bạn ở trường.Ngày nói anh ta là một nhà thơ có tiếng tăm.Anh ta sáng tác chụp bài thơ.Chỉ coi sáu mươi bảy bài viết mc và hương nhãn.Bỏ ngang học hành.Nào ấm chạy xin một chân đi xuất khẩu lao động qua trời âu.Nó làm việc ở nhà máy đóng tàu bentic.Lão tính ăn chơi phá phách mấy năm.Rồi cưới lý một côn tay ở nhà máy đóng tàu.Bạn ở lại bên đó luôn không quay về xóm nhãn nữa.Phim cuối cùng thì.Lão ấm đùng đùng quay trở về xóm nhãn.Lão ra đi.Bao nhiêu tai ương đổ xuống cái xóm nhãn.Hiếp điêu đứng bởi sâu đục thân lại đến đạn số đề hội hè.Chưa hết nạn số đề đại hội.Thì đánh xe ôm suốt ngày chạy vào máy nhãn rủ rê đánh đàn ông thanh niên đi chọi gà.Qua biên giới chui vào các sòng bài.Dùng nhà xóm nhãn bán hết tài sản vì thua bạc.Đặt đánh bạc còn kinh hại hơn cả cư.Chúng mày.Thua chúng cho các con thiêu thân vay tiền.Đôi khi những con bạc chìm trong nợ nần.Chúng siết nhà cửa ruộng vườn.Không biết bao nhiêu người sói nhãn phải treo cổ lên cây nhảy sông chậm mình.Hai uống thuốc trừ sâu để trốn bọn côn đồ đòi nợ.Cờ bạc.Cuối cùng rồi cũng sọc thẳng vào nhà lão.Thằng hàng.Heo đám thanh niên ra đi.Mấy ngày sau.Đang còn bạc kể lại rằng.Chỉ ngay đêm đầu tiên.Hạnh đã đốt sạch tất cả số tiền vừa thu hoạch bùa nhãn mang theo.Đêm thứ hai chiếc xe máy điện thoại.Cái nhẫn cưới.Đêm thứ ba bắt đầu vai nơ.Khi nợ nần.Ghi kín ở giờ.Bọn chủ nợ yêu cầu hạnh ký văn bản thế chấp vườn nhãn.Hạnh kín ở nhưng chim cu.Không dán vườn nhãn.Nó mười hai nói với đám cho vay rằng.Vườn nhãn của cha ông nó không được quyền ký.Bọn mặt xông vào đánh thằng hạnh như tử.Đánh trò gục xuống lại sốc lên tối nước đáng tin.Lý giấy bút vào tai mắt phải ký.Hạnh viết bút đi không ký.Rồi nhân lúc bọn canh giữ sơ sinh.Hạnh lao qua cửa sổ nhảy từ lầu bốn xuống sân bê tông tự tử.Nửa đêm lão giải ngay tông người tình bạch nga trắng nõn.Ra sân bay mua vé trở về.Giấy.Lão quyết định như vậy.Không phải vì đã quên nỗi đau bị phụ tình.Đã quên dự định rời bỏ xóm nhãn ra đi.Mạch chỉ vì.Lão ý thức được trách nhiệm của người anh về bốn.không gốc nhãn tiêu của cha ông.Mà đứa em út dù hư hỏng đổ đốn đến phút cuối cùng vẫn đổi mạng sống của mình.Để giữ lại.Lão về.Việt trì còn não.Là người con duy nhất.Phải giữ vườn nhãn.Lão về.Cơn sốt bài bạc cũng qua.Cái chết thê thảm của em lắm.Hình như đã chặn đứng lại cơn sốt.Đánh thành viên đàn ông xóm nhãn tỉnh ngộ.Không bị bọn cờ bạc lô kéo nữa.Nạn sâu đục thân cũng hết.Xóm nhãn xanh tươi lại được mấy mùa.Hãy trở về.Sáng nào cũng thấy thấp thoáng bóng một cô gái nhỏ nhắn đuôi quy ngoài vườn nhãn.Mẹ nói.Con mấy đấy.Mấy năm nay nó chăm vườn đã nhà mình.Cô ta đã lấy tay cán bộ.Lấy gì.Thằng kia lừa đảo.Nó đi mấy năm tàn tạ lại về đây.Sau này.Nhã vọng vai lão vợ lão thầm thì.Em theo hắn vì hắn biết làm thơ.Anh nói rất hay về hương nhãn.Nhưng hóa ra hương nhãn của hắn chỉ là.Cứ hương hóa học.Bùi hương nhãn tử thất canh áo ai mới là hướng dẫn thờ.Rút kinh nghiệm của người cha lão không đặt tên con bằng các mỹ từ bóng bảy.Lão khai sinh cho nó bằng bột con số.Vâng.Tìm đó là.Một.Súng bột đấy.Nhưng cán bộ xã không chịu.Không phải đặt tên người bằng chữ số.Lã vọng.Luật có cấm không.Có văn bản nào cấm không.Cán bộ xã ngứa da không biết nói gì.Đành chấp nhận cho não khai sinh tên con.Nguyễn một.Sau này.Khi con lão đi học mẫu giáo.Cô giáo sửa lại thành nguyễn một.Mẹ lão ra đi.Sau khi thôi nôi thằng một ít ngày.Tỉnh như người mẹ đau ốm nằm liệt giường mấy năm.Vẫn cố níu giữ sự sống mỏng manh là vì chờ đợi.Chờ lão trở về.Chở lão cưới vợ.Cháu đứa cháu đích tôn ra đời.-một.Cách thẳng có tin bằng chữ số.Lớn lên từng ngày trong mắt nạ nhanh nhẹn nóng đỉnh vui vẻ.Đặc biệt nó học rất giỏi.Năm nào cũng nằm trong đội tuyển toán của trường.Thằng bột lên sáu tuổi.Một hôm lão ra xóm ngoài về thấy nó đang gào khóc.Trong nhà lúa ngô bốn mươi lăm người hàng xóm.Vợ lão nhất niệm trên giường mê man không còn biết gì.Tóc dài quần đám đông đặc mùi thuốc trừ sâu.Sáng nay.Khi nào di dời nhà.Vợ lão lấy cái bình phun thuốc.Lão mới mua mấy ngày trước ở ngoài thị trấn gia hùng.Vợ lão biết phun được mấy gốc nhãn thì bùm một tiếng.Cách đỉnh đeo trên lưng nổ tung bởi áp lực hơi.Thuốc tàu bánh và phủ kín cả đầu mặt quyết ẩm khắp người.Mãi sau.Mới có người đi qua phát hiện hô hoán mấy ông hàng xóm đưa vợ lão vào nhà.Lão sơ cứu nhanh thay quần áo sạch thuốc sâu trên người vợ.Rồi chuyển ngay ra trạm xá xã.Từ trạm xá người ta cho chuyển lên bệnh viện huyện tuyến trên chiều hôm đó.Nhưng tất cả đã muộn.Thuốc sâu đã ngấm vào cơ thể lây qua da qua mũi miệng vào tim phổi dạ.Xài.Với liều lượng hào bác sĩ nói.Đủ giết cả ba người đàn ông khỏe mạnh.Lượng chất độc từ trục vít thuốc trừ sâu phủ trùm lên đầu mặt đã làm tê liệt thần kinh.Ngay khi bình bị nổ.Vợ lão chết sau ba ngày hôn miso suy gan suy thận chảy máu dạ dày.Láo ôm vợ khóc.Giữ gìn lấy.Không cho đám trai làng mang đi nhập quan.Chỉ khi bốn người đàn ông ôm chặt khóa cứng tay chân não.Mega sách mình xài được.Từ đám tang vợ.Đã đi thẳng ra thị trấn tìm cửa hàng bán kết bình phun thuốc diệt người.Rừng lão không sao tìm được cái cửa hàng lão đã mua bình.Từ đó.Chỉ còn lão và thằng một trong ngôi nhà gỗ ba gian hai chái của ông bà.Hết phổ thông thằng một giành được suất học bổng toàn phần.Của một trường đại học hàng đầu ở mỹ.Sau khi vượt qua mấy vòng thi.Hàng nghìn thí sinh hát.Nó đuổi giấc mơ sẽ thành nhà nghiên cứu vũ trụ.Nhận giấy báo rồi nó vẫn hàng ngày ra vườn nhãn với lão.Vẫn không đi làm hộ chiếu visa.Cho biết nó đang phân vân.Việc lão phải sống một mình.Thì nó đi du học.Lão phải làm mặt giận quát mấy trận tơi bời.Nói cần hồ sơ nhập học đi lên thành phố gặp bên tuyển sinh.Tiến nó ra sân bay.Đang buồn rười rượi.Thế là.Mất đứa con.Đứa con duy nhất của lão.Nó sẽ thành công dân của vũ trụ.Trái đất.Nó cũng không thèm.Làm sao nó còn quay về cái xóm giãn ven sông xác từ buồn tẻ này nữa.một du học ít năm.Xóm nhãn rơi vào cảnh khốn cùng.Không biết từ khi nào.Cả khu rừng cây bên kia sông biến.Thay vào đó là khu biệt thự nghỉ dưỡng ngã nhanh dãy dọc mọc lên san sát.Đèn điện sáng rực.Rồi bọn địa ốc bên kia sông nhòm ngó qua bên sông này.Chúng kéo ào qua mua đất giống nhãn.Rừng.Dân phẩm nhãn không ai bán.Trả giá đắt ngang đất thị trấn bên cạnh.Lắc đầu.Tăng giá điện gấp đôi.Lắc đầu.Tăng giá liên cấp ba.Vẫn lắc đầu.Đám địa ốc trưởng lạc nhiên rồi hậm hực tức tối.Chị biết được dân xóm nhãn sẽ không bao giờ bán cho bất cứ ai một rẻ nhất.Chào ông phát não từ xưa đã truyền lại rằng.Con cháu chỉ được khai hoang mở rộng thêm đất giống nhãn.Không được bán đi mẫu đất nào của tiên tổ.Xin mãi nhãn không thể bán đất vì một lẽ khác nữa.Đất của họ.Chính là vườn nhãn.Có những gốc nhãn cổ thụ hàng trăm năm.Bán.Tức là phải bán đi những góc nhãn của cha ông.Bán đi nguồn sống.Xóm bất lão đã sống hàng trăm năm nay với nhãn.Cũng trăm năm nay.Nhãn của.Chỉ cung ứng trong một nơi duy nhất.Là các cửa tiệm thuốc nam trên thành phố.Nhãn cổ thụ mũ mỏng.Hạt nhỏ như hạt đỗ.Vị rất ấm.Nghe nói ngày xưa các bậc lương y tìm kiếm hàng chục vùng trồng nhãn mới kết được với.Tóm tắt đảo này để làm thuốc.Ảnh nóng.Nhãn thu hoạch được bao nhiêu thì các tiệm thuốc nam trên phố bào tiêu hết.Tiền bán nhãn chưa mang lại cuộc sống thật sung.Luôn đủ để nuôi sống mọi người.Bọn địa ốc hậm hực bỏ về bên kia sông ít lâu.Thì có một bọn người khác là hết.Ăn mặc kì quái.Đếm mua lá nhãn non làm thuốc.Hết mùa lá nhãn.Lại đến bọn người mua rễ nhãn với giá cao ngất ngưởng.Tính ra thu hoạch từ rễ nhãn cao hơn bốn mươi lăm lần bán long.Dần phát não nhà nhà cắt lá cây nha nhà mày rễ cây.Đi vườn nhãn đã chưa chổi chỉ còn những cảnh đạn lòng hỏng chưa chồng.Nhưng những tặng tay chơi với trên nền trời.Đất vườn bị đào bới như vừa qua trận bom rải thảm.Thì bọn kia kêu tăng giá lên gấp ba lần.Dân bánh nhãn lại hồ hởi vạn những chùm lá nhãn còn sót lại đào móc tiếp rễ cây rau má.Cây nhãn mất não đau đớn báo thù.Ba năm liền ngoại trừ vườn nhà lão và ít hộ gia đình không ra hoa kết trái.Các nhà thuốc nam đến bù xuống xóm bãi đứng nhìn những cây nhãn trụi trơ rồi thở ra.Ra về.Giàn khoan nhãn sau khi tiêu sạch tiền bán lá bán sẽ ngán.Bắt đầu đói ăn đói mà.Tự sát cả xa.Lúc ấy.Lại xuất hiện một đám người ăn mặc lịch sự.Chạy xe hơi đời mới.Ngành nào cũng ghé thăm nhà.Gọi cho dân xóm nhãn vay tiền một cách hào phóng.Tiền vay không tính lãi.Cần vay bao nhiêu thì cho vay bấy nhiêu.Kim lượng fan của nhà nào cũng trồng chắc.Đánh gửi cho vai hiền lành kia trở mặt.Hóa ra.Chúng chính là người của bọn địa ốc bên sông.Thông điệp chúng đưa ra.Trong hai tuần phải trả hết nợ đã vay.Nếu không có tiền phải trả bằng đất.Chúng đã thực hiện kịch bản cướp đất hoàn hảo.Lão ấm ngược xuôi xuôi ngược.Chạy code trong những năm ấy.Hết cả nhà này qua nhà kia vận động mọi người không bán lá nhãn non.Lại chạy khuyên mọi người không bán rễ cây.Rồi tất cả ngược xuôi đến từng nhà thanh khăn bà con vay tiền của bọn người lạ.Đã nói tuy cả bọt mép nhưng chẳng mấy ai thèm nghe còn rủ lão già rồi đâm ra dở.Chỉ khi bọn kia trở mặt.Đi cả xóm nhãn bích tỉnh ra súng lại lão.Ông ấm ơi.Ông cứu bà con đi.Lão có là tài tháng.Có cách gì để mập cứu bây giờ.Tất cả tiền bạc tik tok được.Cả khoản tiền mỗi ra từ cái gối vải của mẹ lắm.Lão cũng đã cho bà con vay mượn hết rồi.Vào một buổi trưa tránh tột cùng khi lão đang đứng khóc trên đồi cỏ.Chuột.Đau nhất của xóm bãi.Thì bất ngờ.Em bột gọi điện về.Lực.Lại bấm nhầm vào cái nút video trên điện thoại.Đi thẳng một thấy hết quang cảnh xung quanh.Cha.Trà.Sao cuối tháng tư rồi mà vườn nhãn sau lưng cha vẫn chưa ra hoa.Lẩu vịt.Hỏa chẳng tuy hòa đầu cả.Trà đứng trên đổi nhãn mày chẳng thấy bùi hương chút nào.Không ngờ năm hôm sau.Thằng bột trở về.Nó cao lớn hơn cả bác hai yên ngày trước.Nhảy xuống taxi áo vào nhà ôm chặt lão trong hai cánh tay cứng như gọng kìm bằng sắt.Áo măng tô.Con.Con vì làm gì.Trà vẫn nghĩ.Bây giờ con đã là công dân vũ trụ con sắp lên sao hỏa ở suối tiên mà.Mở con đâu có quan tâm lý cái xóm nhãn này nữa.Thằng bột cười.Công dân vũ trụ không có con cũng có hàng nghìn người tài giỏi khác.Nhưng công dân xóm nhãn này thì chỉ có mấy người như con thôi.Lão chưa có thời gian ngồi lại đứa con.Lão chạy qua xã gặp hội nông dân.Đạo chạy lên tỉnh vào hội làm vườn hội khuyến nông.Tôi ghé qua mấy văn phòng luật sư nhờ tư vấn.Đang cầm theo tờ đơn trình bày hoàn cảnh nợ nần của bà con xóm nhã.Đi hết ngân hàng này rồi qua ngân hàng khác.Con rể mắt lão mấy địa chỉ công ty tài chính cho vay.Lão cũng tìm đến.Đã cầu cứu khắp nơi cho dân xóm nhãn vay tiền trả nợ.Rừng vụ vụ.Ở đâu cũng chỉ là những cái xua tay lắc đầu.Lịch sự hơn cũng chẳng.Lời hứa đại môn.hai trăm ba mươi mốt câu an ủi ngọt ngào.Minh ngày trước.Lão mũi né.Đến gặp ông hội trưởng hội thuốc nam trên thành phố.Rồi cũng có ngoại trưởng đi gặp các chủ tiệm thuốc nam.Bọn bên sông bắn tin.Nếu lão cứ xía vào việc của chúng thì coi chừng.Con lợn.Trắng trắng trợn cho mấy thằng mặt xô chặn đường láng.Cẩn thận cái mạng xài đấy.Diệt chúng ta mua bán đất xóm nhãn.Việc cấm vườn nhãn trừ nợ.Không liên quan gì đến mày.Máy càng đường làm ăn của bọn tao á.Bọn tao giết mày đấy.Tối qua.Lão sung sướng gặp tờ giấy cam kết có chữ ký của hội trưởng hội thuốc nam.Bọc cẩn thận lớp ni lông bỏ vào túi bóng.Tờ giấy viết rằng.Nếu tất cả dân bãi nhãn cam kết.Cung cấp long nhãn cho các nhà thuốc như trước đây.Không bán lá không bán rễ nhãn.Thịt.Cả các món nợ bên sông.Hội.Cách ứng tiền thanh toán hết.Nặng bốn bàn tìm vui về sớm cho bà con xóm nhỏ.Và các bạn thân mến.Truyện ngắn gây tò mò với người đọc người nghe.Ngay từ đầu khi miêu tả nhân vật lão ấm người đầy máu còn gọi tìm đường sống.Nó bị làm sao vậy bị tai nạn hãy viết chương trình tranh.Hóa ra.Lão ấy vườn nhãn mà bị đánh tàn nhẫn.Minh nhật đã gắn bó với họ tộc lão mấy chục đời.Đứng đợi anh em nhậu ấm.Thì đã xảy ra biết bao biến cố vì cơn lốc kim tiền.Anh trai là hải yên bỏ sát khi đi đào vàng.Người em là hàng thì cũng chết thảm vì nợ cờ bạc.Quá trình hiện đại hóa đô thị hóa nông thôn năm đổi thay nhiều vùng quê.Nhưng theo cùng kinh tế phát triển.Là những tệ nạn.Như cờ bạc lô đề cá độ.Khiến bao gia đình tan nát.Huỳnh nhật ở trường kiếm tất cả những biến động to lớn đó.Mảnh vườn với hàng trăm gốc nhãn cổ thụ.Cũng thăng trầm như chính cuộc đời của lão ấy.Khi nào biển hận tình bỏ quê ra đi khi vừa nhắn cũng hoang phế không người chăm sóc.Khi nào ý thức được trách nhiệm của người con trai duy nhất còn lại của gia đình quay về thì vườn cây lại được hồi sinh.Truyền thống thể hiện được sự gắn bó máu thịt.Của con người với mảng.Ngôi nhà khu vườn sinh ra và lớn lên.Quá trình đô thị hóa nông thôn.Tác động tới từng vùng đất từng gia đình và từng con người.Họ phải chịu va đập.Thử thách bởi nhiều giá trị sống thay đổi từng ngày từng giờ.Quỳnh anh cũng chịu nhiều thử thách nhưng.Để thu mua đất xây dựng các khu biệt thự cao cấp.Mà người ta đã bảy mươi tinh tế để triệt hạ những gốc nhãn quý.Thậm chí là em còn bị mất mạng.Không đồng ý bán mảnh đất cha ông để lại.Truyện ngắn với giọng văn khai góc thể hiện cuộc sống nhiều biến đổi của một vùng quê.Bởi nền kinh tế thị trường.Đừng nhắc đến những mất mát đau thương cũng được khắc họa rồi cảm.Truyền hình kết thúc đau lòng và chua xót khi nhân vật là cấm mất.Đi bảo vệ vườn nhãn quý của mình.Hi vọng rằng con trai của lão là một.Sẽ giữ gìn phát triển của nhãn để hương ngạn vẫn tỏa hương như bao đời cha ông.Các bạn thân mến.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay xin dừng tại đây.Những người làm chương trình chào tạm biệt các bạn.Và hẹn gặp lại vào chương trình sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com