Kiếp Thì Thù - Tập 6 - Truyện đời Thực Do Mc Anh Sa Diễn đọc

kiếp thì thù - tập 6 - truyện đời thực do mc anh sa diễn đọc

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chuyện tình vào khung giờ phát sóng quần thổ hai mươi giờ mỗi tối.Và ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đến với câu chuyện mà tất cả chúng ta đều mong chờ tập cuối cùng bộ truyền.Hận thù.Quý vị thân mến.Đây là một tập truyện vô cùng hấp dẫn và gay cấn.Cuối cùng thì băng tâm đã ra tay với tử tuấn và lệ giang.Cô ta quả là một người không hề đơn giản.Em gái của một trùm xã hội đen có quá khứ khiến tất cả chúng ta đều phải ngạc nhiên.Vậy thì xuất thân của cô ấy ra sao và kết thúc nào dành cho câu chuyện tình yêu của tuấn và lệ giang.Ngay bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng với ánh sáng đến với nội dung chi tiết.Tập cuối cùng của bộ truyền kiếp hận thù tác giả phường nguyễn và phần diễn đạt của ánh sáng.Tuấn kiệt thấy mẹ bị người ta quất là chửi bới.Liền chạy lại ôm chầm lấy lệ giang khóc thét lên.Từ tuấn tức giận quất lên.Em làm gì đi.Tại sao em lại ở đây.Mv cái gì mà không thấy ở đâu.Anh với con hồ ly tinh này thì ở đi được còn em không thể nào đến đây ăn một bữa cơm sao.Bằng tầm chiều nói xong mấy câu đã khóc nấc lên.Cô cũng chuẩn bị tinh thần đến đề sẽ mạnh mẽ làm dùm bang.Từ ngữ đứng trước thái độ vô tình của từ tuấn.Lại khiến cho băng tâm không kiềm chế được.Em về đi.Về nhà nói chuyện.Ở đây có trẻ con.Đừng làm thằng bán sự như thế.Thằng bé sợ.Thằng bé nào.Nó là đồ con hoa đồ nhiệt trưởng của costa.Anh có con đ* cái không biết ngựa hay sao mà đưa nhau đến đi.Đúng là độc cước chưa .Cướp trẻ của người khác.Con đàn bà lăng loàn.Bút một tiếng.Từ tuấn chồng phút trước không kiềm chế được đã ráng cho bằng tôi một cái tát.Bảng tổng bị đánh càng khóc to hơn.Giành lấy cổ áo tử tuấn mà nắm lấy kẹo thép điên loạn cào cớ.Lệ giang kéo tài tuấn kiệt lặng lẽ rời đi.Toàn bộ quá trình dễ dàng chưa kịp nói câu nào.Việc quá bất ngờ quá xấu hổ với những người xung quanh.Mở trở nên bất động tại chỗ.Nó cười chua chát.Của mày hôm nay anh vô.Muốn đi vắng lạnh hết vào mặt.Vẫn còn tốt hơn là một nồi lẩu nóng tuấn kiệt tròn xe mất nhìn mẹ rồi nói.Mẹ đừng khóc.Cô ta là người xấu.Những bài đánh của ta rồi.Sau này con lớn còn chỗ cũng như bà bảo vệ cho mẹ.Lệ giang không nói gì chỉ càng siết chặt tay tuấn kiệt.Cũng mời trời đã tối.Không ai nhìn thấy dáng vẻ thế thảm của nó vào lúc này.Từ tuấn nhìn thấy mẹ còn lệ giang rời đi.Hàng kéo tay bằng tâm đẩy ra.Cũng không liếc mắt nhìn có một cái.Lập tức chạy theo.Một trại một buổi hai người rất nhanh liền biến mất khỏi tầm nhìn của băng tâm.Băng tâm cứ đứng tại chỗ như vậy.Âm nhạc du dương không lấn át được tiếng nói chuyện khi trong nhà hàng.Ánh đèn sáng rực trèo trên cao.Khiến ánh mắt nhìn trộm của người khác càng thêm rõ ràng .Bao nhiêu con mắt nhìn cô đầy thương hại.Người đàn bà đáng thương vừa bị chồng gạt bỏ chạy theo nhân tình.Bằng tường không để ý.Mà giờ khắc này trái tim của cô cũng theo bước chân giờ đi của tuấn toàn bộ vỡ nát.Đầu óc trống rỗng.Cái gì cũng không nghĩ được.Mấy lần này.Cũng đã bỏ ra không ít tầm từ để thay đổi người kia.Đợi đến một ngày nào đó anh đã nghĩ thông suốt.Có lẽ anh ta sẽ đối với mình toàn tâm toàn ý.Nhưng không phải chuyện hôm nay cho cô thấy.Cô thật sự đã thất bại.Từ tuấn rất nhanh sau đó đã đuổi kịp lệ giang.Kéo tay lại rồi nói.Anh xin em đấy.Cho anh một cơ hội.Anh sẽ giải quyết mọi chuyện là anh say.Chuyện này lão già không nên kéo dài đến hôm nay.Bản thân của anh rất yêu mẹ con em.Nhưng mà còn gấu.Anh nghĩ như vậy là đúng rồi đấy.Gấu.Thằng bé cũng vô tội.Mẹ con tôi cũng như vậy.Hình ảnh.Tải cho mẹ con tôi.Ngày hôm nay như thế là quá đủ rồi.Buông tôi ra đi.Anh được làm thằng bé sợ hãi như thế.Để lại một chút tự trọng cho tôi đi.Từ tuấn bất đắc dĩ buồng thông hai tay.Được.Tìm em tin tưởng anh.Cho anh thời gian.Một tháng rồi chỉ một tháng thôi.Lệ dành mỗi bước đi lại càng trở nên gấp rút.Ánh đèn đường chiếu rọi lên hai bóng dáng một lớn một nhỏ.Càng ngày càng nhạt nhòa trước mắt của tuấn.Lệ giờ không muốn nghe từ tuấn nói thêm.Bản thân của nó bây giờ đang muốn điều gì.Chẳng lẽ em hãy đi đến bước đường cùng.Em hãy bỏ vợ sao.Nhưng có lẽ chính nó muốn như thế thật.Tuyển lái xe chở về nhà gấu còn đã lên phòng ngủ từ lúc nào bằng tầm ngồi trên ghế.Khuôn mặt lạnh lùng vốn như cái tên của chính mình của ngẩng đầu lên nhìn từ tuấn rồi nói.Em biết thế nào anh cũng sẽ trở về thôi.Từ tuấn bình thản nói.Hai chúng ta ly hôn đi.Anh xin lỗi.Mấy lần này.Là anh luôn lừa dối em.Lừa dối cả chính bản thân của anh nữa.Nhiều năm như vậy.Tôi vẫn sống dưới bóng là của cô ta.Tôi đã luôn day dứt.Vì cứ tàn nhẫn với cô ta.Tiền giang hôm nay.Cô ta cho tôi biết rốt cuộc.Ai mới là người tàn nhẫn.Cuộc đời này nếu không có anh.Tôi sẽ cổ động sống nốt quãng đời còn lại.Băng tâm nói xong lời cuối cùng.Thì đã bị nước mắt nghẹn lại nói không được nữa.Không phải là lỗi của cô ấy.Là lỗi của anh.Mẹ già năm xưa.Tại sao tôi không biết.Ảnh tiếp cận tôi vì mục đích gì sao tôi đã sớm phát hiện ra tất cả rồi.Nhưng mà tôi vẫn ngu muội tôi mổ quán.Bởi vì tôi quá si mê anh.Về hạnh phúc riêng của tôi.Tôi cũng tự nói với chính mình rằng.Anh cả cũng làm nhiều việc xấu xa nếu không chết dưới tay bọn họ.Thì không sớm muộn gì cũng sa lưới pháp luật.Lệnh án tử hình mà thôi.Anh cũng không phải là tự tay giết hại anh ấy.Tôi bỏ qua hết.Nhưng mà anh vì cái gì.Lại vô tỉ với tôi như vậy.Dựa vào cái gì mà sống tệ bạc với tôi anh có được ngày hôm nay.Một phần là nhờ thu xây dựng.Tôi không đồng ý ly hôn.Tôi có chết cũng không chịu thua nó rồi.Anh xin lỗi.Cả đời này anh nợ em.Nhưng anh không thể nào tiếp tục phục cô ấy.Lừa dối bản thân nữa.Cô ấy cũng đã hi sinh.Đợi chờ được ăn quá lâu rồi.Trường một tiếng bằng từ tức giận.Ném cái bệnh hồi xuống đến.Nét từng mảnh vỡ bụng.Còn tôi thì sao.Tôi không vì anh à.Ai sẽ đền bù cho tôi cả tuổi thanh xuân đi.Bất cứ thứ gì tài sản anh sẽ không lấy đi.Tất cả để lại cho em.Gấu nếu em không nuôi.Anh sẽ lùi.Để em dễ dàng tìm được hạnh phúc mới.Coi như là phí bù đắp tổn thương.Anh đã gây ra suốt mấy năm qua.Chỉ xin em tha thứ cho anh.Dù như thế nào anh cũng không thay đổi quan điểm đâu.Trên đời này còn nhiều người đàn ông tốt.Đánh cho em yêu hơn anh.Bằng tầm bất lực ngồi phịch xuống ghế.Anh cút đi.Ảnh con giòi.Thì đừng bao giờ quay trở về nữa.Từ tốn chậm rãi bước từng bước ra khỏi cùng hắn thật sự không muốn làm băng tâm đau khổ.Tên những quả thật không còn cách nào khác.Ngày hôm nay.Từ lâu hắn nghĩ sẽ đến thôi chỉ là sớm hay muộn.Hoàng tâm và hải long đã đợi ở cầu.Từ tuấn lên xe đóng cửa lại.Phòng phẩm chậm rãi nói đi.Thì lúc này từ tuấn đột nhiên nói.Tao không muốn làm nữa.Tôi muốn tổ chức chủ tịch.Ngày mai sẽ công bố từ chức.Mọi chuyện từ nay về sau.Giờ bằng tầm lãnh đạo.Hai đứa chúng mày cũng sẽ được một lượng không nhỏ cổ phần của tao.Chúng mày có thể tiếp tục làm quản lý cấp cao.Hoặc là thích thì nghỉ.Lấy tiền ăn chi hoa hồng cũng được sống rồi.Hải lúc này chống mất nói.Sao lại như thế.Cố gắng mấy năm nay.Sao lại bỏ cuộc.Hay là định lui về phía sau để vợ có cơ hội phấn đấu.Mày mới hai mươi bảy tuổi thôi mà.Không phải đâu.Ngày mai.Tao cũng sẽ nộp đơn ly hôn.Tao và băng tâm chia tay.Tàu sẽ tay trắng ra đi.Đã đến lúc tao sống cho riêng bản thân của tao rồi.Lệ giang.Mẹ còn cô ấy chờ đợi tao cũng quá lâu rồi.Hải phòng lúc này lên tiếng.Thế cho tao góp ý một câu nhé.Mẹ con băng tâm.Không lẽ mày không nghĩ đến nhà.Cũng rất tội nghiệp.Quỷ thật sự tích đảng thường.Hơn nữa mày còn gián tiếp.Hãy chết anh trai của cô ấy.Dù thằng khốn ấy cũng đánh chết thật.Mày cũng đừng suy nghĩ quá bồng bột như vậy.Tụi mày cũng còn nhỏ nữa rồi.Tao đã mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ rồi.Tàu cuối cùng cũng thùng suốt cả rồi.Thôi thì tùy mày.Thích làm gì thì làm.Hi sinh vì thằng bánh bao nhiêu vậy là quá đủ rồi.Người không vì mình trời tru đất diệt.Từ tuấn rất nhanh sau đó từ bỏ hết sự nhi.Đang lên như diều gặp gió của mình.Là một kẻ trắng tay.Mặt dày ở lại nhà lệ giang ăn bán.Lệ giang muốn đuổi hắn đi.Thế nhưng lại chịu thua thằng nhóc tuấn kiệt bướng bỉnh.Nhận định đòi giữ bố ở lại.Nếu không cởi trần.Thằng nhóc ấy xách đồ đi theo bố của nó mất.Lệ giang bận tối mắt tối mũi ở shop quần áo.Trên nền không thể nào quản hết được việc nhà.Thời gian này.Từ tuấn đến còi như cũng là một điều tốt.Việc học hành vui chơi của tuấn kiệt.Cũng mày có tử tuấn ở cảng.Mỗi ngày trở về cơm ngon canh ngọt.Nhà cửa sạch sẽ.Vợ nghe hai bố con đấu khổ nhau.Về việc chơi game.Bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.Thì những vấn đề khiến nó không thoải mái.Chính là băng tâm.Dù sao tuấn và băng tâm.Vẫn chưa ly hôn.Cho dù nó là người đến trước.Cho dù biết từ tuấn thật tâm chưa từng yêu người kia.Chỉ là tình nghĩa.Thì sự thật vẫn là trên giấy tờ.Họ mới chính là vợ chồng của nhau.bốn:ba mươi chiều thứ bảy.Theo thường lệ là lịch học đàn piano của tuấn kiệt.Dễ dàng tiện đường đi đón con và sẽ đóng shop chiều về sớm.Tuy nhiên hôm nay về mai bận rộn đông khách.Nó quyền khuyến.Khi xong việc thì đánh năm:không.Nó vội vã phóng xe đến đón con.Lớp học đã đóng cửa.Lệ giang gọi cho giáo viên phụ trách.Họ nói bố thằng bé đã đến đón.Tuấn kiệt cũng xác nhận đó là bố và đòi về theo.Cho nên họ đã đồng ý.Bởi vì vài lần cũng có bố thằng bé đến đón rồi.Lệ giang của ngọc linh đón tuấn kiệt về cuối tuần.Thế nhưng khi gọi cho hắn mới biết.Ngọc linh cùng phong.Đã đi đà lạt kỷ niệm tám năm yêu nhau.Từ tuấn cũng không thể đón thằng bé.Lệ rằng lúc này hoảng loạn muốn báo cảnh sát.Đúng lúc này trường điện thoại vang lên.Là số điện thoại từ tuấn.Giọt nước này như sắp khóc.Em về nhà ngay đi.Bị bắt cóc rồi.Lệ giang hoảng loạn phóng xe máy như quay trở về.Trong nhà hoàng phong và hải long cũng ở đó từ bao giờ.Từ tuấn đưa cho dễ dàng xem tin nhắn.Đối phương hạnh hạnh hai giờ đêm.Địa điểm thông báo sau.Nếu họ dám báo cảnh sát lập tức sẽ giết chết đứa nhỏ.Giọng nói trong ghi âm khẳng định là giọng tuấn kiệt đang ở chỗ của bạn bắt cóc.Thằng bạn khùng khóc chỉ vì lượng gạo lên đòi thả nó ra lệ rằng miếng mồi đến bầm.Mẫu tươi từ tuấn nắm chặt tay lệ dàng mới phát hiện ra.Tài nó lạnh như băng.Bình tĩnh đi.Nhận định thẳng báo sẽ không sao đâu.Đối phương muốn gặp anh.Nhất định sẽ giữ an toàn cho thằng bé để trao đổi.Em đừng báo cảnh sát.Ảnh nhận định.Sẽ đưa tuấn kiệt trở về.Anh có phải là đã sướng nhỉ.Người bắt cóc lại đúng không.Em sẽ sống chết cùng với cô ta.Không cho phép ai làm tổn thương thằng bán như vậy cả.Người có ý muốn gặp lại anh.Kẻ bắt cóc thằng bé có biệt danh là mật vụ.Kẻ này có thể giả giọng hàng trăm người.Chỉ cần nghe qua tiếng của họ một lần.Tháng gần như không ai biết mặt cả.Chị từng nghe tin.Nghe nói chính là thì về giấu mặt của băng tâm từ lúc còn bên mỹ.Tuy rằng giọng điệu của từ tuấn nói có phải bình thường thì nhưng hai mắt đỏ lên.Vần từng từ máu.Người đàn ông hai tay giao nhau.Móng tay gần như bấm vào tận trong da thịt.Khoảng phòng lên tiếng.Trực tiếp theo chúng ta làm gì đây.Thật không ngờ.Băng tâm lại dùng thằng bé đều khiếp mà.Chúng mày ở lại cùng lệ giang đi.Tao đợi đối phương chỉ địa điểm.Rồi sẽ xuất phát đi ngày.Tôi muốn chơi trò chơi với tao.Nhất định sẽ sớm thông báo quy tắc thôi.Tao cài định vị trong máy em ấy có gì bất thường.Báo cảnh sát.Lệ hằng khóc nức nở nói.Tuấn kiệt.Vậy xin lỗi là lỗi của mẹ.Tuấn à.Tổ tiên anh đấy hãy cứu lấy thằng bé.Bằng trùm tắt máy không liên lạc được.Cũng không phải có ở nhà.Chỉ có mỗi gấu còn thôi.Tất cả lúc này chìm trong trầm.Đợi bên kia gửi tin nhắn đến.Ngày dài lê thê tưởng chừng như cả một thế kỷ.Hôm nay ăn uống hay chuyện trò.Hơn một giờ sáng.Lại được tin nhắn gửi đến.Số hai trăm ba mươi bốn trần hưng đạo.Đến một mình.Tuyệt đối không được báo cảnh sát.hai giờ không thấy mày.Tao không dám cam đoan.Không xuất tinh dịch cả đâu.Biết đâu đứa trẻ mất tay.Mất trinh.Thậm chí là mất cả đầu.Hài lòng lúc này chú mất nói.Nơi này chính là nơi làm đại ca từng xảy ra chui.Nhưng mà cái nhà hàng đóng cửa bỏ hoang mấy năm nay rồi.Là chỗ trú ngụ của đàn chuột trong thành phố đi.Lúc tử tuấn xuất phát đã là một:hai mươi bốn.hai là ranh giới tử vong.Từng giây từng phút đều không thể nào chỉ có.Lệ giang muốn nói rất nhiều.Nó thật sự lo cho hắn.Nhưng rồi cuối cùng chỉ có thể buông ra một lời.Chú ý an toàn.Tuấn hơi khựng lại.Ảnh nhất định sẽ không thua.Nhận định sẽ bình an đưa tuấn kiệt trở về.Tin tưởng anh nhé.Và cũng là tin tưởng chính em.Chúng ta từ nay.Chỉ có từ biển.Chứ không hiểu có xin ly nữa.Hoàng phòng ném chìa khóa ô tô về phía tử tuấn.Lệ giang xuất giảng dõi theo hành trình của từ tuấn trên điện thoại.Tốc độ một trăm ba mươi cây số một giờ.Khoảng không lo lắng nói.Cái thằng này nó muốn chết sao.Từ đây đến đó cùng lắm là hai mươi phút đi xa.Nó làm cái gì thế.Dễ dàng ấm điện thoại giọng đều đều vang lên.Từ tuấn.Ảnh hình như đi vẫn còn hơi chậm nhỉ.Mới một trăm ba mươi cây số một giờ thôi đấy.Đường bây giờ vắng về không có công an.Không có cơ động lại ít phương tiện.Anh có thể đi nhanh hơn được mà đúng không.Hoàng tâm và hài lòng không nhịn được quay sang nhìn lại ra.Chồng đâu có chung một câu hỏi giống nhau.Không lẽ lệ rằng này.Đầu óc thực sự có vấn đề.Lệ giang vẫn giữ nguyên nét mặt bình thần.Nhưng trên màn hình tốc độ của xe ô tô đã di chuyển chậm dần.Nhất đến mức có thể xem là an toàn.Phòng phòng thờ vào nhóm.Phải lòng chép miệng.Quả nhiên hồng nhan tri kỷ có khác.Từ tuấn kết nối lại.Xin lỗi nha.Ảnh quả giúp đỡ.Mọi người đừng lo lắng.Bình tĩnh một chút đi thời gian vẫn còn nhiều.Khoảng phòng bây giờ mới nhận ra.Vì sao tử tuấn lại xài mèo con mèo hoang này đến như vậy.Chỉ có nói lực khống chế được bản tính không sợ trời không sợ đất.Ngâm quần hết sức của hắn.Con mèo hoang này cũng không hề ngu ngốc.Lúc nguy cấp.Chỉnh nổi lại là người bình tĩnh nhất.Mình mất nhất.Có được bạn đời hiểu mình như vậy.Thế gian được mấy người đây.một:ba mươi lăm.Xe dừng ở đường trần hưng đạo.Từ tuấn rất nhanh chóng đi bộ đến cuối con đường.Nơi có nhà hàng từng lấy được một thời.Sao vì vụ của lâm mặt rỗ mà bỏ hoang.Từ tỉnh nhắn tin cho đầu dây bên kia.Vào bằng cách nào.Bên kia rất nhanh chóng hồi đáp.Đi cửa sau.Lệ giang lúc này theo dõi chuyển động trên định vị điện thoại.Từ tuấn đã vào trong được ba mươi chín phút.Đến phút thứ bốn mươi lăm.Khoảng phẩm la lên.Khỉ thật.Mất liên lạc rồi.Lễ dành mặt trắng bệch.Mặt cắt không còn giọt máu.Từ tuấn đến nhà hàng bị bỏ hoang.Hắn để cửa bước vào.Bốn phía tối đen như mực.Từ tuấn cầm đèn pin dọn vào.Sau khi chiếu sáng quầy lễ tân lại di chuyển về phía khác.Những chỗ không được chiếu sáng.Lại tiếp tục ẩn trong bóng tối.Những nơi được ánh đèn chiếu đến.Mạng nhện giăng mắc khắp người.Buổi trên bàn ghế từng lớp dày đặc.Trắng xóa.Hẳn đã rất lâu không có người đặt chân đến đây.Từ tuấn đi về phía trước.Cửa sắt lúc này đột nhiên đóng lại ở phía sau.Phát ra tiếng vàng quỷ dị.Hắn xem xét mọi người cũng không phát hiện được gì.Bỗng nhìn hắn đổi lại sau mấy bước.Kinh hoàng.Khi trước mặt đã xuất hiện một bóng đèn.Cái bóng đèn ấy cứ như vậy lặng lặng đứng trước mặt của tuấn.Yên tĩnh đến mức có chút quỷ gì.Cái bóng kia như là hòa hợp với một thể đêm tối.Chỉ hiện ra hình người lm.Có chút gì đó quên mất.Từ tuấn cuối cùng cũng định thần lại được.Không chút hoang mang.Nâng tay lên rồi có mặt của người nọ rồi nói.Quảng yên.Anh đoán không sai.Là em.Băng tâm.Bằng tầm lúc này khoanh tay trước ngực.Cười đến ghê rợn.Bộ mặt hung ác.Từ tuấn chưa từng thấy qua.Điều này khiến tim của hắn đột nhiên đập ngành dữ dội.Tôi có lên đèn cho anh biết.Tôi từng là thành viên của tổ chức sát thủ bí mật ở mỹ.Chuyện gì tôi cũng có thể làm được.Nhưng mà vì anh.Tôi đã thay đổi.Trở thành một cô gái thiện lương dịu dàng.Đúng như mong muốn của anh.Thật đáng tiếc.Với anh như thế vẫn là chưa đủ.Thằng bán đồ rồi.Anh yên tâm đi.Thằng bé vẫn an toàn.Tôi không bao giờ có ý định giết hại người già và trẻ nhỏ đâu.Sát thủ cũng phải có lương tâm.Và nguyên tắc đúng không.Tôi chỉ muốn gặp anh trao đổi một chút thôi.Anh bắt buộc phải rời xa mẹ con của nó.Trở về bên tôi như trước kia.Chúng ta một nhà ba người sống vui vẻ.Mọi chuyện tôi sẽ bỏ qua.Bằng không hôm nay.Anh và tôi.Bật cái thằng nhiệt trưởng kia.Sẽ cùng nhau chết ở đây.Dakota cả quãng đời về sau.Cô độc suốt kiếp.Cô độc cho đến khi chết đi.Anh muốn gặp tuấn kiệt.Phải nghe tiếng thằng bé.Bằng tầm nhìn vào phía trong vỗ tay ba cái.Một người đàn ông tuổi chưa quá ba mươi.Toàn thân mặc đồ đen.Người cao lớn.Những đôi mắt hết sức cùng bạn bước ra.Tuấn kiệt bị trói.Gương mặt đẫm nước mắt.Từ tuấn nhìn qua.Của mày không có bất kỳ thương tổn nào.Ẩm thực vào nhóm.Vừa được tháo băng keo ở miệng ra.Tuấn kiệt nhìn bạn là lớn.Bảo tuấn.Cứu con.Thằng bé ra đi.Anh sẽ theo em về.Đừng làm thằng bé hỏi sữa như vậy.Tuấn kiệt.Có anh ở đây rồi đừng sợ.Băng tâm à.Em cũng có con nhỏ.Em phải biết như thế này.Lãnh đang làm tổn thương tâm hồn trẻ thơ của nó.Dù cho anh có đồng ý ở bên cạnh em đi chăng nữa.Thật ra.Chỉ là cái xác không hồn thôi.Em đừng tự lừa dối mình như vậy.Đừng cố chấp nữa.Giải thoát cho anh.Cũng được giải thoát cho em đấy.Lúc này.Tên mật vụ trở nên cười điên dại nói.Các người không ai thoát khỏi được đâu.Vì tao chuẩn bị sẽ thiêu rụi nơi này.Một kẻ lừa thầy phản bạn.Giết đại ca người từng nâng đỡ mình.Ở một con đàn bà đi tìm.Không dám trả thù cho cái chết của anh trai mình.Đều không đáng sống.Tiền một vụ này hẳn là một con chó trung thành.Chỉ tiếc bằng tường đã tính quá sai.Hắn cần bạn không trung thành với của ta.Mà chính ở trung thành với anh trai cô ta.Trung thành với lâm mặt rỗ.Tải nhạc của lệ giang.Khoảng phòng lúc này vào đầu nói.Chết tiệt thật.Liên lạc không được bất tử tuấn.Mất liên lạc một tiếng mười lăm phút rồi đấy.Bây giờ là ba sáng rồi.Lệ giang không thể nào chịu được nữa đứng dậy bước ra ngoài.Em định đi đâu đấy.Lệ dành ăn mặc mỏng manh để cửa ra đội gió lại bước đi.Không đợi nữa.Đi tìm tuấn.Yên tâm đi.Tôi không ngốc.Tôi sẽ có kết của tôi.Rồi sao nữa đây cũng không phải là cách hay.Đợi chúng tôi đi với.Rồi sao ba người.Vẫn là hơn một người.Dễ dàng gật đầu.Xuống đến gara nó tiến lại gần con camry.Bà ngọc linh gửi nhờ đây.Mở cửa xe.Chị hai gã đàn ông còn lại xuống ghế phụ.Còn mình tiến lên ghế lái.Hoàng phòng nghỉ hoặc nhìn hải long.Lệ giang trấn an nói.Yên tâm đi.Tôi đã có bằng lái xe rồi.Ngọc linh dạy từ láy đi.Kỹ thuật anh tán lái cũng không tệ.Hai người thắt dây an toàn vào đi.Lệ giang đúng là học được thầy giỏi có khác.Kỹ thuật lái xe tuyệt vời.Xe camry là vun vút trong đêm tối.Vượt đèn đỏ vượt tất cả những xe đi trước nó.mười phút sau.Đã có mặt ở đường trần hưng đạo.Hải long gật đầu nói.Số hai trăm ba mươi bốn ở cuối ngõ này đi.Phía trước đấy.Khi ba người đến nơi.Một ngọn khói bốc đèn ngọt ở nhà hàng bị bỏ hoang.Lệ giang hoàng hôn.Chạy lại vấp ngã ba bốn lần lại đứng lên chạy tiếp.Khoảng phòng tay nắm thành nắm đấm.Chết tiệt thật.Cửa bị khóa rồi.Hài lòng may mắn tìm được một cái búa cũ kĩ đập mấy phát.Cửa sắt.Bệnh tùng.Lệ giang không màng khói lửa lao vào.Đã thấy hai cái bóng đèn nó ra ngoài.Từ tuấn lúc này bé tuấn kiệt vào lòng ôm chặt lấy.Bằng tầm lầm lỗi thảo phía sau.Lệ giang lúc này mới bắt đầu khóc lớn.Từ tuấn ôm chặt nó vào lòng rồi nói.Không sao.Không sao đâu.Bảo còn được an toàn cả.Tuấn kiệt gương mặt non nước vẫn còn hoàng long.Co rúm lại.Nép vào người của ta thổn thức.Chúng ta không chết đúng không ba.Khoảng phòng xoa đầu nói.Thằng bạn lúc này.Bằng tầm đứng bất động.Cùng ác quỷ xuống.Thật sự đã thất bại.Thất bại thảm hại.Muốn nói lời xin tha thứ của lệ giang.Mở cổ họng nghẹn cứng.Không nói nên lời.Trong khoảnh khắc sống chết.Từ tuấn vẫn bảo vệ che chở cho cô đến cùng.Vậy mà bản thân cô.Lại đang làm cái việc khốn nạn.Dùng con trai hắn để uy hiếp hắn.Hải long trẻ tay ra.Kéo băng tâm đứng lên.Về thôi.Hải long.Phim mới được có ý trở về nhé.Lệ hằng nhìn băng tâm rồi nói.Băng tâm.Rất nhanh thôi.Ngày mai cảnh sát sẽ đến tìm chúng ta.Về vụ cháy ngày hôm nay.Mọi chuyện bắt cóc.Là do tay mật vụ kia gây ra.Vì có từ thủ cá nhân với từ tuấn.Không liên quan gì đến cô cô.Cô cũng đừng cảm kích.Là vì gấu.Tôi không muốn nó lớn lên trong mặc cảm tội lỗi.Mọi chuyện tôi cũng nghĩ tùng suốt cả rồi.Bằng tầm cuối đầu xuống rất lâu sau đó mới tốt lên.Cảm ơn.Từ tuấn siết chặt tay lệ giang giờ nói.Cảm ơn em nhé.Lệ giang mỉm cười bước đi không quay đầu lại.Chỉ cần từ tuấn và tuấn kiệt còn sống với cô.Tất cả thù hận ân oán với băng tần cũng sẽ không còn quan trọng nữa.Quả nhiên đúng với dự đoán của lệ giang.Ngày hôm sau cảnh sát bất ngờ đã triệu tập những người có liên quan đến làm việc.Mọi chuyện theo ý của lệ giang đã được giải quyết xong.Lúc ra khỏi đồn cảnh sát.Nắng chiều gần như đã chết.Chỉ còn một chút tả dương lê nói cuối chân trời đỏ như màu máu.Bằng tầm bốn nghìn gọi to.Tuấn.Chúng ta chia tay đi.Vở kịch này.Là em cô tô.Lại giả chúng ta nên dừng lại.Từ khi nào mới bắt đầu mới đúng.Từ tuấn đứng vững lệ giang bỏ tay hắn đi ra mỉm cười tiến về phía trước.Cũng nên để cho hai người họ một không gian riêng.Từ điển hoa mắt đỏ ngủ rồi nói.Thật xin lỗi.Ảnh thật sự xin lỗi.Bảng tổng vẫn cười.Cười đến có chút không chân thật.Nhưng lại là một cô gái kiên cường.Không có gì phải xin lỗi cả.Dễ dàng là một cô gái tốt.Sau này anh trân trọng tình cảm của cô ấy nhé.Thịt tầm chúc em sớm tìm được hạnh phúc.Em muốn tự làm đơn ly hôn.Nửa đêm hôm nọ.Em đã xé rồi.Em dù sao cũng là con gái.Là chủ tịch của tập đoàn giải trí cao cấp đỉnh lâm.Không thể nào bị chồng bỏ được.Em phải bỏ chồng bú đúng.Tuấn cường.Nụ cười thoải mái đẹp đến mình người.Được rồi.Anh sẽ nói là anh không xứng đáng với em.Là anh bị vợ bỏ.Cảm ơn anh nhé.Ảnh thật là phòng.Em phải đi rồi.Anh đi đi.Cô ấy đang đợi đi.Bằng tầm gửi đi.Cách một quãng đường xa mới cha mẹ.Nước mắt chảy xuống.Kỹ thuật.Phụ nữ ở trước mặt đàn ông đều muốn tỏ ra kiên cường.Trên giường trùm quê vẫn là người phụ nữ yếu đuối.Khóc lóc vẫn là chuyện không thể nào tránh khỏi.Huống hồ đó là người đầu ấp tay gối suốt năm năm.Người mà có cấu trúc điên cuồng để yêu.Từ tuấn tiến lại gần phía lệ ràng rồi nói.Về thôi em.Trên đường về nhà trời đã chạng vạng bóng hoàng hôn.Lệ giang sau một đêm mất ngủ cũng mệt mỏi.Nhìn đồ ngồi ở ghế phòng lái ngồi say sưa.Từ tuấn quay lại nhìn người kia.Lại có chút xót xa trong lòng.Bao nhiêu năm qua.Hắn đã khiến cho nó chịu quá nhiều đau thương.Tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để nó phải chịu thương tổn nữa.Bởi vì như vậy.Lòng của hắn sẽ rất đầu.Hắn điều lệ giang trở về ngôi nhà cũ kỹ.Từ tuấn khải bế bổng lệ giang lên rồi nói.Chúng ta cuối cùng.Cũng trở về nhà rồi.Một thời gian sau.Từ tuấn cùng với bọn hoàng phong đi thăm mộ bánh bao và gì lên nhìn tết thành mình.Sau đó được nhìn dễ sang phần mộ của lớp mặt rỗ.Hải long ngạc nhiên hồi.Mày làm gì thế.À.Chỉ đến khoe khoang chút thôi chứ chẳng có ý gì cả.Từ tuấn lầm điều gì không rõ sau đó hắn phổi đất trên người muốn quay lưng đi.Nhưng dường như nhớ đến điều gì.Lại như người.Ấn tấm bìa đá lạnh ngắt một cái.Lát sau hắn nói nhỏ.Ân oán của hai ta.Kết thúc từ đây đi.Tôi không muốn nhận anh nữa.Cũng đã hơn hơn bảy năm rồi còn gì.Mệt muốn chết.Nói xong hắn thở nhẹ một cái đi ra ngoài.Khoảng phòng còn đang chờ anh ở cổng nghĩa trang.Từ tuần sau khi hoàn tất xong thủ tục ly hôn với băng tâm.Quyết định sửa sang lại căn nhà nhỏ ngày xưa hắn từng ở.Đón mẹ còn lệ giang trở về.Nhất quyết bắt lệ giang trả lại nhà chưa ngọc linh.Ngọc linh bất đắc dĩ nhận lấy không quên căn dặn.Anh sang nam sẽ cùng phòng đi canada đăng ký kết hôn.Nhà nhận còn chìa khóa cho anh gửi em nhé.Bao giờ cái tên lê tuấn chết tiệt ấy.Đối xử không tốt với mày còn em thì cứ dọn về đây.Nơi này mãi mãi vẫn ở nhà của em.Dễ dàng lúc ấy chỉ biết cười.Bởi vì nó tin tưởng người đàn ông của nó.Nhất định sẽ không bao giờ khiến nó thất vọng nữa.Bình tâm trở lại lãnh đạo tập đoàn giải trí cao cấp đỉnh lần.Và ngày một thành công.Cô cũng dành nhiều thời gian để đi du lịch.Mỗi bệnh đều sẽ kéo dài vài ngày.Có khi là nửa tháng.Những lúc ấy gấu sẽ được gửi sang nhà để chơi với tuấn kiệt.Từ tuấn nhìn lúc rảnh rỗi chưa có việc ở nhà làm nội trợ.Tìm lùn shipper chờ vợ.Khi đã quen với công việc buôn bán.Còn trực tiếp thai lệ giang sang quảng châu trung quốc để lấy hàng.năm ngày sau hắn về còn dẫn theo một cái đuôi nhỏ.Tên là thiếu kỳ.Một thằng bé lên chín tuổi.Mà khi vợ nhìn thấy hai người ở sân bay.Dễ dàng thật sự xúc động.Thằng bé chính là đứa trẻ bảy năm trước nó đã để lại bên đó và chạy trốn.Khuôn mặt kia tuyệt đối không thể nào nhầm lẫn.Tuấn tư gửi rồi nói.Đây là thiếu kỳ.Anh nghĩ.Em cũng đã nhận ra rồi.Anh biết bao nhiêu năm qua.Em về chuyện này vẫn canh cánh trong lòng.Anh không có gì ngoài trái tim.Lòng chân thành cả.Chỉ cần là điều em muốn.Dù khó khăn như hái sao trên trời.Anh cũng sẽ cố hết sức.Chỉ cần là em hạnh phúc thôi.Lệ hằng ngày sống tại ngủ đi.Cũng không nghe rõ những lời từ tuấn vừa nói.Chạy lại ôm chầm lấy thiếu kỳ.Nước mắt rơi lã chã.Bao nhiêu năm quà cuối cùng nó đã được gặp lại con trai.Coi như đã hoàn thành tâm nguyện lớn nhất của mình.Lòng đỏ thích sự về không còn con đường nào khác mới phải bỏ lại thằng bé ở trung quốc.Tận sâu trong đáy lòng của nó không hề muốn như vậy.Thiếu kỳ.Lùi lại mấy bước bám chặt vào tay của từ tuấn.Thằng nhóc này rất mẫn cảm cũng rất nhạy cảm.Cậu rất thân thiết và lấy lòng từ tuấn lúc từ tuấn đi tìm thiếu kỳ bà nội đã qua đời.Cha của nó có vợ mới và có hai đứa con trai nữa.Gia đình không đủ điều kiện nuôi nấm.Vừa lúc ấy là muốn cho thằng bé đi làm con nuôi của nhà người ta.Khó khăn lắm.Từ tuần mới thuyết phục được nhà họ đồng ý cho đưa thằng bé trở về việt nam.Đại khái thiếu gì cũng biết.Lần này trở về việt nam là để gặp mẹ.Chỉ là không ngờ khi gặp lệ giang.Thì sắc mặt lại không chút thay đổi.Thậm chí còn bày ra chút địch ý hận thù.Điều này làm cho lệ giang càng trở nên buồn khổ.Nó gọi lớn.Thiếu kỳ.Mẹ xin lỗi nha.Mẹ thật sự xin lỗi.Thiếu kỷ niệm phật nhìn nó.Trong lòng của thằng bé vốn dĩ luôn hận mẹ.Người phụ nữ đã bỏ rơi cậu khi vẫn còn nằm trong nôi.Lệ giang ngượng ngùng thối tài lại nói một câu tiếng trung.Thiếu kìa.Mẹ là mẹ của con đi.Từ lúc này vẫn nắm tay thiếu kỳ rồi nói.Thằng bé vẫn chưa thích nghi được với mọi.Dần dần sẽ ổn thôi.Em đừng buồn quá.Sau khi trở về từ tuấn liên hệ tìm chỗ mở văn phòng rất bận rộn.Tình hình để dễ dàng bất đắc dĩ ở nhà với mấy đứa nhé.Băng tâm đã đi du lịch cho nên nhất luôn cả gấu sang bên này.Gấu con và tuấn kiệt vốn đã thân nhau từ trước chị có thiếu kỳ.Lùn lạc lõng xa lánh mọi người.Cậu bé vốn dĩ không biết nói tiếng việt.Và một phần vì trong lòng vẫn còn căm hận người mẹ đã bỏ rơi nó nằm chưa.Tạm thời chưa thể nào chấp nhận đủ.Thiếu kỳ cũng không chủ động nói chuyện cùng nó.Đến giờ cơm.Thằng nhóc tự động đến nhà bếp.Lạch cạch lộp cộp một hộp.Mừng giờ mấy đĩa mì ý thịt bẩn.Không gian một tiếng.Tự mình ăn hết một đĩa.Ăn xong lại im lặng trốn vào trong phòng.Chỗ này còn lại chính là phần của lệ giang và hai đứa nhóc.Tử tuấn đã tìm một thầy dạy tiếng việt.Qua thời gian cũng cơ bản nắm được một số giao tiếp đơn giản.Sau đó hãy sắp xếp cho thằng bé vào học lớp ba ở một trường tiểu học ngay gần nhà.Mỗi tối trở về hắn dịu dàng hỏi thăm một số chuyện ở trường học.Có quen bạn mới chưa.Có quen với chương trình học các loại chưa.Lúc thiếu kỳ ở chung với tử tuấn.Vừa như thuận vừa nghe lời.Bộ dạng hoàn toàn khác với khi ở cùng với lệ giang.Lúc nào cũng u ám lạnh lẽo.Đến nó.Bọn hoàng phong còn tưởng thằng ấy vốn dĩ là con riêng của tử tuấn.Dần dần nhiều các từ tuấn thiếu kỳ cũng chấp nhận lệ giang.Mặc dù vẫn có chút gì đó lượng gạo trên nhưng ít nhất.Nó cũng chịu nghe lời dễ dàng và có đôi khi vai trò một chút với hai đứa em.Buổi tối hôm ấy từ tuấn trở về đã hơn mười:ba mươi trẻ đã đi ngủ.Hắn thì vào phòng nét mặt hớn hở cầm trên tay một cái hộp nhỏ.Bên trong là hai chiếc nhẫn bằng vàng.Dễ dàng đến tầm mắt chuyển qua hộp nhẫn trên tay tờ tuấn.Lấy ra một chiếc nhẫn đeo lên tay trái.Sao đỏ giơ tay dấu hỏi.Đau như thế này đúng không em chưa đeo nhẫn bao giờ nên cũng không biết.Là cái nhẫn này là muốn cổ hôn em à.Làm gì mà không biết.Chẳng phải từng đau của ngọc linh sao.Lệ giang lúc này phá liền cười.Tử tuấn.Anh đang ghen sao.Lúc đó ông ngọc linh đặt nhẫn cho ông ý và phong.Em có đeo kiểu gì cũng không vừa.Đã sớm trả lại ngay sau lễ kết hôn rồi.Từ lúc này gật đầu nói.Ừ.Cái đấy là cầu hôn em đấy.Anh đang chuẩn bị để sang năm rước em về đây.Cái đấy chẳng phải đã rước em về rồi sao.Ý của anh là muốn nói đến lễ thành hôn tuần trăng mật cơ.Sau đó hắn lấy là cái còn lại đem lên tay của mình từ tuấn nhất mà vui vẻ trở lại.Hài mất mang theo tình cảm nhìn đại gia.Nâng tay ôm lấy mặt của nó.Ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve sầu.Sau đó cúi đầu hôn xuống.Đi tắm trước đi.Anh xem anh đi làm cả ngày mới vừa về.Từ lúc này cầm lấy quần áo đi tắm.Tắm xong nên lấy máy sấy tóc sấy khô xong xuôi mới leo lên giường nằm cạnh lệ giang.Khoảng cách hai người rất gần.Nghe rõ tiếng hô hấp của đối phương.Lệ giang có phải đang ngủ.Vợ à.Được không.Hắn không cần đợi sự cho phép của lệ giang đã sáng đến.Chồng bóng đêm.Từng nụ hôn nhỏ vụ của từ tuấn dừng lại trên mỗi tức da thịt của lệ giang.Hai cơ thể mang theo độ nóng mà sát lẫn nhau hơi thở dồn dập.Từ tuấn một tay nâng cẩm lệ giang lên.Một tài nhân nhện giúp đối phương cởi bỏ đồ.Cả hai cứ như vậy có lấy nhau không rời.Đàn vào lúc quan trọng thì đột nhiên lại có thành âm vang lên ngoài cửa.ba.Có bài toán này còn nghĩ mãi mà không ra.Giúp con được không.Lịch tháng bảy thiếu kỳ.Không biết tại sao giờ này vẫn còn chưa chịu ngủ.Lúc nãy vừa mới bị kích thích.Hình nền lệ giang xấu hổ.Để tử tuấn ở trên người ra mặc lại quần áo.Trong nhà này nếu liên quan đến học thức chữ nghĩa lỗ trẻ nhất định đòi tìm đến tử tuấn.Dễ dàng vốn dễ không được thông thạo mấy vấn đề này.Từ lúc này thì thầm vào tai của vợ nói.Chờ anh tí nhé.Tư vấn sản phẩm thiếu để giúp thằng bé giải bài tập.Say mê đến nỗi hơn mười một giờ khuya mới trở về.Lúc trở lại phòng thì lệ giang vẫn còn chưa ngủ.Đèn bàn vẫn mờ từ tuấn đóng cửa leo lên giờ.Sao thế.Chưa ngủ à.Lệ giang nắm lấy tay của từ tuấn rồi nói.Từ tuấn à.Em cảm thấy anh đối với thiếu để còn tốt hơn em đi.Thì nó là con của anh mà.Đứa còn anh yêu thương.Tính cách ngang tàng khí phách như anh mặt lại đẹp nhé em.Lệ giang bật khóc.Tuấn cảm ơn anh vì tất cả.Em cũng thương gấu như thiếu kỳ và tuấn kiệt vậy.Nhưng mà những cái khác còn có thể khoan dung độ lượng.Duy chỉ có chuyện này là không được.Tuấn anh phải công bằng một chút.Từ tuấn cười nghiêng đầu nhìn nó nhìn rất lâu sau đó hỏi.Kể chuyện lúc nãy còn hứng thú tiếp tục không.Đường nhìn hưởng thú rồi tôi không khách khí nha.Cảm ơn em vì tất cả chờ anh nhé sang nằm anh nhất định sẽ khiến em là người phụ nữ hạnh.Phúc nhất.Lệ trang điểm cười nghĩa điểm giây phút cùng với từ tuấn nắm tay nhau đi trên thảm đỏ.Cùng nhau hứa hẹn tương lai.Nghị định ba đứa nhỏ đáng yêu.Nó có lẽ chính là người hạnh phúc nhất thế gian.Đánh giặc của triều đình thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập cuối cùng của bộ truyện này và sau.Song tập cuối cùng này thời gian thờ phào nhẹ nhõm vì sao mà sao lại nói như vậy bởi vì ở những tập đầu.Khi mà lại giang quyết định bỏ trốn từ trung quốc trở về việt nam từ khi ấy xa đã rất băn khoăn về số.Của đứa bé mà bỏ lại trung quốc rất may là đến tập cuối cùng này thì tác giả đã nhớ đến đứa bé.Đời đã cho đứa bé một cái kết trọn vẹn cũng như là dành cho tất cả những nhân vật còn lại một cái kết.Thật là viên mãn và đó cũng chính là điều mà tất cả chúng ta đều mong chờ đúng mạnh và sau khi đọc xong bộ truyện này thì điều.Cà rốt già nhiều nhất đó chính là sự thù hận thì không bao giờ dẫn chúng ta đi đúng hướng cả nó không bao giờ.Quan đến một kết thúc nào tốt đẹp chỉ có tình yêu thương và sự tha thứ thì mới giúp cho cuộc sống.Chúng ta trở nên nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn.Đây là đôi điều cảm nhận của riêng anh xa vậy còn tất cả quý vị và các bạn thì sao mọi người có cảm nhận như thế.Về bộ truyện này.Có việc gì mọi người cảm thấy tâm đắc hoặc là điều gì mọi người cảm thấy chưa hài lòng thì mọi người có thể bình luận ở phía bên.Và tiết lộ với tất cả quý vị và các bạn một chút xíu sau khi bộ truyện này kết thúc thì bộ.Tiếp theo được phát sóng ở trên chợ tình hứa hẹn sẽ là một siêu phẩm vô cùng hấp dẫn và chính phủ.Những thính giả nào chưa nhấn nút đăng ký kênh thì mọi người hãy nhanh chóng nhấn vào nút đăng ký kênh cũng như là hình quả.Thông báo ở phía bên cạnh thì phí đấy trước giờ phát sóng của bộ truyện mới mọi người sẽ luôn nhận được.Báo sẽ không bỏ lỡ bất kỳ một tập truyện nào cả cảm ơn những tình cảm của mọi người dành cho anh sao. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com