Kiếp Tình Thù - Tập 5 - Truyện Tâm Lí Xã Hội Do Mc Anh Sa Diễn đọc

kiếp tình thù - tập 5 - truyện tâm lí xã hội do mc anh sa diễn đọc

Anh xin chào tất cả những thính giả của chợ tình vào ngày hôm nay thì em sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập năm.Truyền kiếp tình thù.Nguyễn thị tâm nguyện cuối cùng thì những gì mà từ tuấn dài cơm chuẩn bị cũng đã đến ngày mà cậu ấy có thể trả mỗi.Cho người bạn của mình và lâm đại ca vào chồng.Vậy thì kế hoạch tẩy sẽ diễn ra như thế nào và tiết lộ với quý vị và các bạn một chút xíu thì tập chuyện này cũng là tập.Mà tự tuấn gặp lại đại gia.Vậy thì điều gì sẽ chờ đợi họ ở phía trước đây ngay bây giờ xin mời tất cả những các tác giả của truyện tình cùng với anh xa.Với nội dung chi tiết.Tập năm của bộ truyền kiếp tình thù tác giả phường nguyễn và vẫn diễn đạt của ánh sáng.Đợi cho hắn cảm thấy.Rời khỏi người của nó.Nước mắt cũng sớm khô cạn.Nó bình tĩnh buôn một câu đến đau lòng.Cút ra khỏi đi.Hà nội nó lượng dạy động tác dịu dàng vẫn không giấu được sự tự đắc trong mắt nó thêm một.Nữ kiên quyết nói.Tôi đã bảo là cút.Cút được khỏi đây.Được rồi tao cút.Lệ giang bây giờ mới khó.Nó ốm cái bụng nãy giờ vẫn còn đau âm ỉ.Nói về sự an toàn của đứa bé rời khỏi đây nếu không có lá nó và hắn chỉ.Càng ngày càng đòi hỏi đối phương.Cuối cùng sẽ giết chết lẫn nhau cũng không chừng.Nhìn bóng người kia khuất hẳn nó đau lòng chẳng biết làm gì.Chỉ biết nhìn theo than check.Cảm ơn cậu vì tất cả.Hẹn ngày tái ngộ nhưng có lẽ cũng không cần đâu.Chúng ta vốn không có sau này.Ngày hôm nay.Chỉ là kết thúc .Sáng hôm sau từ tuấn nhiều hoàng phong đến xem lệ giang thế nào nhưng cuối.Nhận được kết quả.Người kia đã sớm rồi đi chỉ còn lại một bức thư không quá dài.Cầu cứu lùn.Vừa có máu rồi lại có lệ thấm đẫm.Từ tuấn.Thì cậu đọc bức thư này.Có lẽ tôi đã đi rất xa.Sửa lỗi cho tôi đã không từ mà biết.Cũng chẳng bao giờ tôi quay về đây nữa.Bản thân của tôi đã thật sự không thể nào chịu được.Hai năm qua.Hai năm chờ đợi quá mệt mỏi.Tôi muốn giải thoát cho chính mình tự mình đau thương như thế đã quá đủ rồi.Thật ra tôi chỉ muốn nói với cậu.Tôi cho đến giờ phút này.Vẫn thủy chung chờ đợi cậu quay đầu lại.Chị đáng tiếc.Hai ta gặp nhau lại không đúng thời điểm từ cuối cùng.Chỉ mong con đường ngày sau cậu đi sẽ không ai cản trở.Thuận lợi mà tiến lên.Thì mình làm người cũng nên có điểm dừng.Đừng cái gì cũng lớn quá show.Chăm sóc tốt cho chính mình.Còn nữa.Tôi đã từng hỏi cô.Tôi là gì của cậu.Khi đó cậu đã không thể nào trả lời được.Những ngày hôm nay.Chắc là tôi cũng tự tìm cho mình được rồi .Hai ta.Chính là người dưng mà thôi.Từ tuấn đọc xong đấm mạnh tay xuống bàn.Được lắm.Nhiệt định tao sẽ tìm ra mày.Khoảnh khắc tò mò muốn xem lá thư viết gì.Thế nhưng lại bị hắn đẩy ra nói.Không phải là việc của mày.Đừng có mấy chuyện bao đồng.Tuổi tuất.Tao không biết tại sao.Những tư thế mày quá khác lạ.Thích như một điểm cũng không phát hiện ra.Con người của mày đã không còn là tự tuấn mà tao tưởng quan.Còn nhóm kia đã thay đổi màu.Càng ngày càng trở nên u buồn.Cục cằn thô lỗ.Chuyên quyền.Mày thôi đi.Yên miệng hút ra ngoài đi.Đợi hoàng family xa hắn mới cô độc.Lặng lẽ rút thuốc.Phẩy.Hắn làm sao có thể là hắn của ngày xưa được nữa.Hai năm qua.Anh đang cố gắng vì điều gì.Hai năm hi sinh vì thỏa mãn trả thù.Người hắn không yêu hắn cũng đã lấy làm vợ.Hình ép buộc mình.Bên thằng khốn kia như một con chó trung thành.Nhưng đáp lại hắn chỉ là một kẻ bù nhìn.Quản lý khu vui chơi giải trí như một tấm bình phong.Nhưng muốn làm ăn quan trọng.Hắn một phần cũng không hề hay biết.Người đàn bà nhắn yêu thương.Thì hết lần này đến lần khác mà tổn thương cô ấy.Việc khống chế để lệ giang mà hắn mất hết cả lý trí.Để độc giả cắn nát tìm mà nhẫn tâm luôn cố ý đánh vào mặt mũi cô ấy.Để cô ấy không thể nào ra ngoài được.Cũng chẳng thấy có ai gặp ai.Thế nhưng thật không ngờ lại khiến cho người kia bỏ đi.Hàng đã xài mất rồi.Từ tuấn mím môi.Nhìn ra ngoài trời đang lúc chạng vạng.Mặt trời đỏ như máu.Sau khi hoàn thành đại cực nhất định sẽ tìm nó trở về.Lệ hằng đêm đó sau khi bị tử tuấn đánh đập dã man.Liên khúc trần - quyết định rời xa nơi này.Nó viết lời một lá thư cho tên kia.Lá thư đầu tiên cũng là lần duy nhất trong đời của nó viết.Bản thân nó đi đến hôm nay.Cũng đã là một cố gắng không biết mệt mỏi.Nó nặng xếp hành lý.Không nhiều chưa có mấy bộ quần áo.Một chút tiền đã tiết kiệm được trước đây.Thắp cho really một nén hương rồi nó ra bến tàu.Lúc này cũng đã ba giờ sáng.Nó đi đâu cũng không biết.Quê nó cũng không thể nào trở về được.Phi nhung.Những chỗ khác.Nó cân bằng.Không biết.Lên đánh liều mua đại vé tàu đi sài gòn.Đi càng xa càng tốt.Sài gòn cũng được.Miễn là không phải sang trung quốc.Nó nhìn xuống cái bụng xoa.Mẹ sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp nhất.Lệ giang trước mắt một lúc.Khi tỉnh dậy.Tàu đã lăn bánh đi được một chặng đường dài.Phía ngoài cửa kính.Mặt trời đã sáng rõ.Nắng vàng rực rỡ xuyên qua ô cửa nhỏ.Cả tuần tàu cũng chỉ có người đồng hành duy nhất cùng nó.Là một thanh niên cao gầy.Dáng người nhỏ nhắn.Trường có chút gì đó thư sinh trắng trẻo.Nhìn lưu có cảm giác người này quá yếu mềm.Hắn nhìn lệ giang trầm trầm.Một lúc lâu sau mới quay sáng bắt chuyện.Giọng nhỏ nhẹ rồi nói.Cô đi đến điểm nào thì dừng lại về.Tôi cũng không biết.Đi đến đường mà cũng không biết.Đúng là kỳ thật đấy.Vào trong này chơi hay là làm gì.Dễ dàng lấy lệ nhận nhà đáp.Đi trốn.Trời ơi.Tôi cũng bị trốn gia đình.Gặp được cô thì tốt quá có bạn đồng hành.Tôi tên là ngọc linh hai mươi chín tuổi làm bác sĩ.Tên của anh thực sự rất giống con gái.Tên tôi là lệ giang hai mươi mốt tuổi.Không nhiều.Không người thân.Tùy từng nhiều lần ước giá như tôi là con gái có phải là tốt hơn không.Lệ giang không hiểu sao cũng có cảm tình khá tốt với người thanh niên cao gầy.Mặc dù hắn ăn nói có chút gì đó hơi khác thường.Cũng có nhã hứng mà tiếp tục nói chuyện.Anh làm con nhà người ta có bầu phải chạy trốn sao.Không phải.Tôi chạy trốn gia đình.Nói ra dài dòng lắm.Một vài câu cũng không thể nào nói hết đi.Mặc dù tôi cũng không muốn đi.Tôi còn có bạn trai của tôi nữa.Bạn trai của anh.Phải.Đừng kì thị tôi nhé.Tôi sinh ra cũng không có quyền lựa chọn giới tính cho mình.Tôi vẫn giấu tính hướng.Bố mẹ tôi không có biết.Nếu biết có lẽ ông bà chết mất.Cứ giục tôi kết hôn mãi.Tôi thật sự không còn cách nào khác.Nên đành bỏ trốn thôi.Dễ dàng tự khắc cũng trải lòng mình.Còn tôi.Cũng để trốn.Để bảo vệ đứa con của mình.Anh ta không chấp nhận đứa bé sao.Cứ cho là như thế đi.Người gì đâu mà đầu ác thế.Có con của mình cũng không nhận.Cũng cần tiền nào chết người ta đưa.Cho coi nè.Không biết có được hay không.Nhưng nếu không được cũng đừng để bụng nhé.Bố mẹ tôi cũng đang cần con dâu.Tôi thì không có khả năng rồi.Cô cũng cần người chăm sóc.Mấy bữa nữa thầy sẽ to.Phụ nữ một mình rất vất vả.Tôi có ý thế này.Cô đồng ý lấy tôi nhé.Yên tâm.Tôi sẽ không làm gì có cả.Chỉ là giả vờ trước mặt mọi người thôi.Tuyệt đối không ép buộc tình cảm.Cô cứ suy nghĩ đi rồi trả lời tôi.Tôi sẽ không vội vã đâu.Lệ giang đến mười.không hát.Về mặt người thanh niên kia thực sự hoàn toàn nghiêm túc.Không phải là nói cho vui.Nó sau một hồi cân nhắc thiệt hơn.Cuối cùng đưa ra quyết định.Theo ý của anh đi.Hải tặc có những đoạn trích đối với đặt cọc.Tính anh ở đâu.Nhà tôi ở sơn tây.Cô đã nghe nắng sơn tây mây ba vì chưa.Nhưng tôi đã có nhà riêng ở hà nội rồi.Sau này sẽ dành cho cô một phòng.Hiện tại tôi đang làm bác sĩ cho bệnh viện.Bạn trai tôi là giảng viên của đại học quốc gia.Nói vậy thì hai người cũng đẹp đôi rồi.Ngọc linh cười tít cả mắt lại.Phải đấy.Lên điểm tới chúng ta dừng lại nhé.Tôi đưa cô trở ngược về.Giờ mất gia đình của tôi.Cảm ơn cô.Hôm nay gặp được nhau đi cũng thật sự là duyên trời sắp đặt đi.Lệ giang việt đầu.Xem như đây là một cái may mắn.Dù sao nó cũng không còn con đường nào tốt hơn.Thế còn hắn ta thì sao.Nửa kia của cô ấy.Là một người trong giang hồ.Lạnh lùng xem trọng anh em.Nghĩa khí.Tình yêu chẳng qua.Cũng chỉ là thứ yếu thôi.Xẩm giống như hứa văn cường trong bến thượng hải nhỉ.Ừ.Còn tôi chính là phùng trình trình đấy.Thật là vớ vẩn.Yên tâm đi.Ngày sau của mẹ còn cô đã có tuổi rồi.Chỉ là không thể cho cô là một người đàn bà đúng nghĩa.Còn những cái khác sẽ cố gắng bù đắp cho cô.Ngọc linh đưa nó trở về nhà của hắn trước.Rồi mày mới quay về sơn tây.Đây là một ngôi nhà ba tầng với nhìn vào đã cho người ta cảm giác cực kì bình yên.Sắc tím tràn ngập khắp nơi.Đến cây cúp uống nước cũng màu tím.Ngọc linh đưa nó thì chọn phòng.Nó chọn đại một phòng ở trên tầng hai.Cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ ngập sắc hoa.Rèm cửa màu tím nhạt.Kích cỡ bài chồng gió.Phần mềm toán học.Hoa dâng lên lan tỏa dễ chịu.Đồ đạc của nó cũng không nhiều lắm.Quần áo chiếm hơn một nửa.Sau khi sửa sang xong toàn bộ.Nó mới có thời gian đánh giá khu nhà cấp cao của ta ngọc linh.Bên trong căn nhà tuy đơn giản.Hết như chủ nhân.Tên những kì thi.Cũng không thể bình thường.Chỉ mỗi cái tủ rượu kìa.Bên trong bài một loạt dự quý giá.Đừng để cho người ta líu lưỡi.Nó từng làm ở quán bar.Thế nên biết giá trên trời có mấy loại rượu ấy.Ngọc linh đang gọi tầng một đọc sách.Nó bước xuống.Đột nhiên hỏi.Ngày.Tiền thuê nhà một tháng bao nhiêu thế.Ngọc linh lần đầu lên chăm chú cười phá lên rồi nói.Có muốn trả bao nhiêu cũng được tùy cô thôi.Căn nhà này chỗ nào cũng sử dụng được.Dự phòng của tôi ra.Thế nhá tôi đi ngủ trước đi.Có việc thì gọi tôi.Muốn ăn cái gì thì trong bếp đều có cả.Đồ ăn hâm nóng một chút có thể ăn được.Đều là gì vân mới vừa làm buổi tối đi.Giới thiệu luôn nhé.Gì là giúp việc của tôi.Cũng có chìa khóa riêng vào nhà.Nên nếu thấy cũng không nên quá ngạc nhiên.Không cho phép ăn mì ăn liền rất không tốt cho phụ nữ có thai.Dù sao đây cũng là con của tôi.Thực phẩm cô không được ngược đãi nó.Vẫn còn.Phòng.Sẽ thường xuyên qua đêm ở đây.Có gì cũng mặc kệ chúng tôi.Có đường liên quan quá nhiều.Chửi nói xong chưa.Tôi cũng có thể đi ngủ được rồi đúng không.Anh đi đã.Sáng mai còn về nhà ra mắt gia đình chồng.Và rất nhanh có lẽ cũng phải kết hôn.Nếu hối hận cũng có thể gửi đi ngay tức khắc.Lấy chồng mà không được làm đàn bà.Được đầu ấp tay gối cũng là một thiệt thòi.Nhưng mà cậu yên tâm.Tôi sẽ bù đắp.Ba năm sau ly hôn sẽ bồi thường cho có một khoản tiền lớn.Cảm ơn nhé.Hiện tại tôi chưa hối hận đâu.Bao giờ hối hận.Nói anh sao.Ngày hôm sau ngọc linh đưa nó trở về sơn tây.Tay này biết lái xe.Hát cũng rất hay.Lại chu đáo nhiệt thành.Đồ về quê ra mắt của nó hắn chuẩn bị một loãng đã xong.Chẳng hiểu sao trong đầu của nó lại có ý nghĩa.Ngọc linh này giống như một viên kẹo nhỏ.Có cảm giác vừa mềm vừa ngọt.Cho vào miệng nhai liền tan trong đầu lưỡi.Có lẽ nếu chưa từng yêu từ tuấn biết đâu nó sẽ hoạt động lòng.Nó nghĩ xong thì đỏ mặt.Cười mắng bản thân mình ngu ngốc.Ví dụ của động tâm trước hắn đi nữa.Thì cuối cùng cũng vẫn là một mối tình vô vọng.Cuộc đời của nó bị chòm sao cô độc chiếu vào.Nhà của ngọc linh.Cách hà nội hơn bốn mươi cây số.Chính là làng cổ đường lâm trong truyền thuyết.Nó thích thú nhìn hai bên đường những mái nhà cổ kính mái đình đựng nét dự phòng.Những kinh ngạc nhất vẫn là khi ngọc linh dừng lại ở một biệt thự trắng lộng lẫy.Hắn bước xuống xe mở cửa cười nói.Đây là nhà của anh mời em xuống xe.Lệ giang xuống xe bước vào nhà.Nó vốn không nghĩ nhà ngọc linh lại thuộc tầng lớp thượng lưu như vậy chả trách hắn phải bỏ trốn cũng.Trong nhà có một ảnh gia đình cỡ lớn.Thì ra nhà hắn còn có hai anh em trai.Cha mẹ hắn ngồi trên ghế uy nghiêm.Nhìn hai người nhìn cũng chưa quá năm mươi tuổi.Ăn mặc sang trọng nét mặt cũng dễ gần.Ngọc linh tươi cười ôm lấy mẹ hắn rồi nói.Đưa bạn gái về thôi mà.Đâu nhất thiết làm như là đón năm mới như thế đâu.Nó cúi đầu chào mẹ hắn tự phát tài nói.Nào lại đi ngồi xuống đi.Hình đã đi đường xa mệt mỏi lắm rồi.Nghỉ ngơi đi.Lát nữa người nhà làm xong cơm rồi ăn nhé.Nó tìm đến ngồi cạnh mẹ hắn.Bàn tiệc cưới hỏi.Con ở đâu.Tên gì.Nhà có mấy anh chị em.Bố của mình nếu mày nói ôi trời ơi con bé mới về.Đang còn mệt.Đừng làm nó hỏi như thế.Hỏi như điều tra nhân khẩu nhà người tày.Dạ con hai mươi mốt tuổi còn làm việc ở mediamart.Gia đình không còn ai.Bà nội là người thân duy nhất.Cũng qua đời rồi.Còn quyền anh lên cho một lần đến bệnh viện à.Thế à.Thằng này bao nhiêu năm rồi.Giục giã mãi mới đưa người yêu về ra mắt.Thế hai đứa định bao giờ thì cưới xin.Tháng xài đẹp đi.Hay là cưới lùn nha.Trời ơi bà cứ làm như mới ra ngoài chợ.Thôi.Bảo cứ làm như mới ra ngoài chợ.Hai đứa lên phòng thay đồ đi rồi xuống chuẩn bị ăn cơm chưa.Buổi chiều tha hồ hàn huyên nhé.Ngọc linh dẫn nó đi lên tầng hai.Ánh mắt mẹ hắn dõi theo.Lắc đầu để chữa cháy.Con trai bà thế nào làm sao mà bà không biết.Chỉ thấy thương cho con nhỏ bị lừa gạt.Cụ mày nó không còn gia đình mọi chuyện không tính là khó khăn.Biết đâu sau này nó lại thay đổi được thằng con trời đánh của bà thì sao.Một bữa cơm vui vẻ ăn xong đã một chiều.Lệ giang cùng ngọc linh lên phòng nằm nghỉ trưa.Hàng miễn cưỡng lắc đầu cười.Dễ dàng theo sau hắn cuối đầu sắt xuống đất.Cửa phòng đóng lại.Nó gửi hoàng hôn.Ngọc linh cười nói.Lo gì.Tôi e rằng cô với tôi ở cùng nhau vài ngày đi.Nhưng mà cô yên tâm.Tôi đồng tính luyến ái.Không sao cả đâu.Nếu mà tôi sợ đã không theo anh phiêu lưu đến tận đây rồi.Thế thì tốt.Cô nàng trên giường đi tôi ngồi trên ghế nhé.Sự tình cứ như thế kéo dài tận bốn mươi lăm ngày trong hoàn cảnh đồng sàng dị mộng.Cả hai mới từ việc gia đình của ngọc linh chiều về hà nội.Một đám cưới linh đình rất nhanh sau đó được tổ chức.Nhà gái không có người thân.Thế nên toàn bộ giữa nhà trai lo gì.Đối với cuộc hôn nhân chóng vánh này mọi người đều cảm thấy bất ngờ khó tin.Bởi lá.Nhà trai thuộc gia đình doanh nhân giàu có.Chú rể đẹp trai.Chín chắn lại làm bác sĩ.Lẽ ra phải chọn một mối vô cùng môn đăng hộ đối.Khi nhưng không một ai liên tưởng đến.Nó một đứa con gái không rõ ra thế lại có thể lọt vào nhà họ.Cô dâu chú rể đều nở một nụ cười tươi rói.Khiến mọi người không nhận ra.Họ diễn kịch quá hoàn hảo.Hãy đoàn biểu lộ niềm hạnh phúc thật sự.Nhưng không thể phủ nhận rằng họ rất đẹp đôi.Không ai chú ý đến ở một nơi nào đó rất xa một đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng đau thương.Đang chăm chú nhìn lên sân khấu.Ở hà nội.Từ tuấn âm thầm nhà hải long.Truy tìm tung tích của lệ giang.Những vụ vọng.Việc duy nhất hắn biết.Để đi mỹ dễ dàng đã bắt tàu đi sài gòn.Như sài gòn rộng lớn như vậy biết tìm ở đâu.Công việc của hắn vẫn không thuận lợi như dự tính.Mãi vẫn không thể nào nhận được tín nhiệm của lâm mặt rỗ.Đó là một con cáo già.Hắn một cơ hội tiếp cận tài liệu cơ mật về con đường bất chính của tiền kìa cũng không có.Cuối cùng đành cho bóng tối thỏa hiệp với bên phải đối lập để tìm cách thủ tiêu thằng khốn kìa.Thì những lần mặt rỗ hành tung bất định.Lại đi xe chống đạn.Lúc nào cũng có hơn hai mươi đàn em theo sau bảo vệ.Mãi vẫn chưa có cơ hội ra tay.Một ngày trong tháng sáu.Giữ khoảng thời gian nóng bức nhất trong năm.Tưởng chừng như có thể thiêu chết con người.Từ tuấn như thường lệ thảo lần mặt rỗ đi tiếp.Lại có vẻ thiếu tập trung.Không ngừng cúi đầu nhìn điện thoại.Giữa lúc bữa tiệc đang diễn ra vui vẻ.Điện thoại của hắn bỗng đổ chuông.Vừa nhận điện thoại lực.Tải mà.Làm mặt gỗ tò mò hỏi.Sao thế.Bằng tầm bị đau bụng.Em muốn về đưa cô ấy đi về.Rồi sao cô ấy cũng đang mang thai trong giai đoạn cuối.Rất nguy hiểm.Sau này có chuyện không hay xảy ra.Anh biết đấy.Bằng vốn cũng rất yếu.Làm mặt rỗ tỏ ra không vui.Nhưng thật sự gã cũng lo cho em gái nên nói.Thôi được rồi.Cứ về đi.Xem quần bé thế nào.Nếu muộn quá cũng không cần quay lại đâu.Nỗi lòng từ tính đứng dậy.Trước tiên xin lỗi mọi người.Sao đỏ không được người ta có phản ứng.Đã dùng cạnh bạn khui bia.Tôi hết mười một chai ken.Xem người ta lỗi.Trong tiếng hàn gọi của một đám cô hồn lớn bé hắn cùng kính khom lưng nói xe.Tài xế và sa.Em bảo đợi dưới nhà rồi.Còn xe chống đạn kia em có bảo tài xế mời sẵn điều hòa rồi.Làm mật giữa vui vẻ ra mặt phát tài nói.Thôi đi đi.Có gì nhớ gọi chị dâu sang nhé.Từ tuấn trong mắt của lâm mặt rỗ.Không chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi.Hay đơn thuần chỉ là thằng em rể.Mở ra có sự thích thú đặc biệt với hắn.Một thằng nhóc côn đồ.Từ lúc máu lạnh vô tình.Nhưng tuyệt đối không phải loại đầu đất.Chỉ biết cắm quy lao về phía trước.Hắn có sự thông minh khéo léo.Biết làm sao để giữ thể diện cho người khác.Biết tiến biết lùi.Biết để mặt người khác.Tóm lại hắn là sự hoàn hảo hiếm có chồng giới giang hồ.Phản ứng phó xong những người này.Đã vội vã cầm hải long trở về.Hắn cũng bằng tầm sướng nhỉ.Trong lòng cảm xúc lẫn lộn.Lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi.Lên xe rồi vẫn giữ nguyên nét mặt căng thẳng.Bằng tầm nhỏ bé nếp trong lòng ngực của hắn.Cơn bão vẫn còn thấp trong bụng.Hải long phóng xạ hết tốc lực.Đưa bảng tầm đến bệnh viện.Sau khi làm xong thủ tục nhập viện.Đợi cửa phòng mổ đóng lại.Hắn mới lặng lẽ trở ra.Từ tuấn bên ngoài hành lang.Không ngừng hút thuốc.Mặc dù vẫn nhìn thấy bảng cấm hút thuốc to đùng.Hài lòng lo lắng hỏi.Có chuyện gì sao.Nghe tạo giận đi.Ai hỏi gì.Mày cứ y những việc nhìn thấy.Mày nói bảo tao ở bệnh viện chăm vợ suốt đêm.Cúm run sợ gì cả.Mày và hoàng phong cũng đừng đi đâu một mình.Tránh đường vắng dài.Cứ nói sự thật.Không ai làm khó cho mà.Thằng hoàng phong cũng đừng hết mồm bất kỳ cái gì.Thằng đó không kín.Tự họa sắt thần đấy.Phải lòng vừa ngạc nhiên vừa mới hoặc ngừng đầu nhìn hắn.Ánh mắt tử tuấn trong hành lang bệnh viện.Không đủ ánh sáng.Có vẻ đặc biệt thâm trầm.Tầm nhìn lạnh lẽo bình tĩnh.Bên trong rừng như có phải u ám cuộn trào.Phải lòng biết rõ ràng những lời này.Cần chú ý điều gì.Nên vẫn già sức khỏe.Rốt cuộc là sao vậy.Mày nói tao biết được không.Không có gì cả đâu.Về đi.Tao ở lại chăm sóc vợ.Có gì gấp đến tìm tao.Đêm nay tao tắt điện thoại.Mày muốn gọi cũng không gọi được đâu.Từ tuấn ngồi trầm ngâm nhìn trời đêm đen đặc.Ngày hôm nay cũng rất có thể là ngày tận thế.Của gã khốn kia.Hoặc là của ai.Thời gian qua là một thứ rất kỳ diệu.Nó có thể biến mọi thứ ta đã từng quan tâm đến chết.Trở nên vô hình.Băng tâm sinh non phải mổ cấp cứu.Nếu không tính mạng cả mẹ lẫn con sẽ không còn.Nguyên nhân có lẽ chỉ từ tuần mới biết được.Hắn ngồi ở hành lang vò đầu bứt tài.Đầu tóc hỗn loạn.Không biết nên buồn hay vui.Hắn chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận mọi chuyện.Phim những giờ phút băng tâm đến viện.Lúc cô ta yếu đuối nhất trong lòng của hắn.một nghìn cảm giác hối hận lan tỏa khắp tâm hồn.Chỉ mong cô ta và điều nhỏ bình an.Suy cho cùng họ cũng chỉ là người vô tội.Đứa nhỏ còn dính giọt máu của hắn.Tầm bốn sáng.Ca mổ diễn ra tốt đẹp.Bé trai hơn bảy tháng được đưa vào lồng kính.Từ tuấn chạy vào nhìn băng tâm mệt nhoài đang ôm gối khóc.Hắn tiến lại gần nói.Không sao.Đã có anh rồi.Đừng khóc nữa.Trong phòng hồi sức.Mùi thuốc khử trùng mùi máu tanh hỗn tạp càng khiến không khí trở nên ngột ngạt khó chịu.Bằng tâm yếu ớt hả.Đứa bé không sao chứ.Không sao yên tâm đi.Người nhà của em đâu.Tại sao không thấy đến.Anh vẫn chưa thông báo.Điện thoại của anh hết pin rồi.Em nghỉ ngơi đi.Muốn ăn gì.Lát anh bảo gì giúp việc nấu.Nằm nghỉ một lúc đi.Bên ngoài có tiếng chân chạy gấp gáp.Từ tuấn nhìn ra là hải long.Đôi chân của hắn không tự chủ được.Khoảnh khắc này dường như đã mất hết tất cả trọng lực.Hải long nháy mắt.Từ tuấn kéo lại tràn lên cho vợ.Dần dần mấy câu rồi rào chân bước ra ngoài.Hài lòng hết ho.Tại sao lại không mở máy.Bên ngoài xảy ra chuyện kinh thiên động địa rồi đấy.Mày biết không.Anh em đang nhậu nhé.Trời đã sập xuống chưa.Hài lòng bộ mặt thật sự tình hãy nói.Lâm đại ca xảy ra chuyện rồi.Gọi mày không được.Nhưng chị lâm bảo mày đang đưa băng tâm đi về.Nên thôi không gọi cho mày.Địa chỉ lò lu.Anh lâm uống rượu xong.Giữa đường bị người ta tông vào.Còn xe cadillac chống đạn.Dành cho tổng thống kỳ thì bị tông lật nắp.Hai bên đánh nhau giữa lúc đường phố náo nhiệt.Đã bị cảnh sát tóm cổ tại chị.Từ tuấn bỗng nhìn nhất lời nói.Làm mặt rỗ.Hắn chết rồi à.Âm thanh của tuấn lúc này cực kì lạnh lẽo.Vàng vọng mới từ cõi chết trở về.Hải long hải hóc môn.Rất lâu sau mới bình tĩnh đá.Tử tuấn.Mày.Không phải là mày.Từ tuấn nở một nụ cười mỉa mai.Hài lòng hết mồ hôi trầm ngâm ngửa mặt lên nhìn trời nói.Tuấn à.Mày đóng vai trò gì.Cho dù mày có là em vợ của hắn thì chàng nữa.Nếu bọn kia biết.Liệu có thai thứ cho mày không.Từ tuấn ơi là từ tuấn.Đây chính là châu chấu đá xe đấy.Lúc ấy chưa ăn xong thì tao đã đi rồi.Vừa không biết anh ta đi khi nào.Cũng chẳng biết anh ta sẽ đi đường nào.Anh ta mỗi đêm đều đổi chỗ.Mà cũng có thể bị phục kích thì sao.Tử tuấn.Hắn ta chế là tao yên tâm rồi.Máu của thằng bánh bao.Cuối cùng cũng chả được rồi.Châu chấu đá xe thực tàn khốc.Nhưng không phải là không thể nào thực hiện được.Tao không hiểu.Vậy thằng bánh bao.Chính ở tây sao cho hắn sao.Chỉnh làm đại ca lợi dụng thẳng lúc ấy.Mày biết từ bao giờ thế.Tại sao lại không nói.Không biết gì cả.Thôi mày về đi.Tí nữa tao qua bên anh vợ của ta sao.Từ tuấn khải nhất mười lần cười.Làm mặt rỗ là một thằng khốn.Trong giới giang hồ.Tình làm đại ca mà chị bo giữ cho mình.Trong đường dây buôn bán ma túy.Đường một thằng tốt thế già chết thật.Lại còn cố tình phôi tay một cách sạch sẽ.Bỏ mặc sự sống chết của đàn em.Thì sẽ có rất nhiều kẻ thủ rình rập chờ cơ hội để ra tay.Nhất là đám hồn đàn ngày đêm nơm nớp lo sợ.Chính mình là thằng bánh bao tiếp theo.Chỉ cần trước một ngày thuốc.Tất cả sẽ nổ tung.Hãy xem như là đến số rồi.Tay làm mặt rỗ cầm tinh con rồng.Gửi cho rằng mình có tướng đế vương.Cho nên có rất nhiều chỗ ở.Thỏ không phải có ba hang để không ai tìm được.Mỗi lần được ngồi lên xe mới quyết định đi đâu.Hắn tự trọng là người khác không thể nào biết chứ.Hành trình của hắn.Tự cho mình là kẻ thông minh bậc nhất.Từ tuấn khi đó tại bữa tiệc.Hắn nhìn đồng hồ có giá của thằng khốn kia.Đó là món quà được con bò tặng sinh.Lần thứ ba mươi sáu của cả.Hắn niệm đoán được.Hôm nay nhất định thắng anh vợ của mình.Sau khi uống rượu xong sẽ đến chỗ phòng của con bồ kia.Nền sự cố tình đeo cái đồng hồ này.Nhất định sẽ đi con đường đó.Chỉ cần bọn kia nắm bắt được cơ hội.Nhất định sẽ tuyển được đã xuống suối vàng.Từ tuấn giận giờ thì giúp việc chăm sóc cho băng tâm.Tuyệt đối không được cho cô ấy biết về về.Ảnh của cô ấy đã mất.Từ tuấn cùng chị dâu đứng ra lò liệu tàng mà trời làm mặt rỗ.Đám đàn em thân tín hiện nay phần lớn cũng đang được ngồi suy ngẫm trong trại tạm giam.Anh em giang hồ cũng đến thừa kế.Từ tuấn hiểu rõ một điều.Tại địa chế dầm xây dựng.Có lẽ đã sụp đổ từ đây.Đến tận ngày thứ tư.Bằng tường mới biết gia đình cô vừa xảy ra một biến cố kinh hoàng.Nhất định đòi xuất viện trở về.Cũng may từ tuấn kịp thời ngăn cản.Nếu không ai ràng.Có lẽ bằng tôm đã làm loạn.Cô gào khóc đến nỗi ngất đến mấy lần.Mỗi lần tỉnh lại chỉ biết nắm tay từ tuấn nói.Trên đời này.Chỉ còn mỗi anh.Vợ con là người thân duy nhất thôi.Lúc ấy không hiểu sao lòng của hắn lại đò.Làm mặt rỗ chết rồi.Thù hận tích tụ trong lòng của từ tuấn.Hình như cũng mất đi thao.Tinh thần dường như thay đổi không ít.Thay đổi chỗ nào thì bọn hài lòng cũng không nói được.Chị cảm thấy hắn hình như.Đã không còn hơi ấm áp nhiều chứ.Bất kể thế nào để đều là việc tốt.Vợ nằm đưa hai đứa nhỏ về quê ngoại sống ẩn dật.Chị ta dù sao cũng là người ngoài vòng xoáy tội lỗi.Bằng tường cũng bình ổn trở lại.Chỉ còn đứa nhỏ vẫn đang điều trị trong viện.Một thời gian ngắn nữa cũng xuất viện.Tử tuấn định sau này khi đứa nhỏ lớn hơn một chút.Đã nói lời chia tay.Mọi tài sản để lại hết chỗ nào.Hắn trở về căn nhà cũ phiên bản đi tìm người kia.Sống cuộc sống giản dị như có ý tưởng muốn.Từ tuấn cùng với thằng hải long và hoàng phong.Đến ngôi nhà nhỏ của bánh bao.Đã lâu không mở bụi bám thành từng mảng dày đặc.Góc vườn nhỏ.Cây bằng lăng đã nở hoa một sắc tím nhất.Từ tuấn trầm ngâm đốt thuốc.Thủ này cuối cùng trả được rồi.Không hổ thẹn với lòng với mẹ con của thằng bánh bao.Phải lòng nói.Thằng ranh ấy cầm tinh con chuột kiểu gì cũng chôn vàng dưới đất.Đảo cái gốc này lên biết đâu lại thành đại gia thì sao nhỉ.Hoàng phong trầm lặng nói.Hút thuốc không.Thằng bánh bèo tao nhớ lần đầu tiên hút thuốc.Họ sặc sụa.Mà không hiểu sao tao luôn có cái cảm giác.Thằng bánh bèo nhất đi.Đang ở đây chúng mày à.Từ tuấn đốt một điếu thuốc tắm xuống gốc cây bằng lăng.Khói thuốc trắng xóa bay lơ lửng trong gió.Cây bản lặng lẽ đứng ở đó giao vàng xào xạc trong gió nhẹ cùng điếu thuốc hơi siêu bão.Thật sự hơi giống bánh bao.Luôn im lặng đứng đó.Ai nhìn mình thấy cười ngây ngô với người đó không hỏi thì chẳng lên tiếng.Từ tuấn đã mai danh ẩn tích.Rửa tay chậu vàng theo lời khuyên của bà chị dâu.Những đại ca máu mặt khác cũng chẳng buồn quan tâm.Suy cho cùng từ trước đến nay.Mẹ luôn an phận.Không đả động đến lợi ích của họ.Trong khi đó họ còn cần tá việc khác.Cần đánh nhau vỡ đầu.Tài sản của lâm phần lớn đều bị công an nghiêm phòng và sâm quý.Một số khác thì chị dâu hắn nắm giữ và chia mỗi người một phần.Hắn và vợ bất đắc dĩ.Được chia cho khu giải trí.Trước ngày hắn quản lý thì bây giờ vẫn vậy.Từ tuấn gần như thay đổi toàn bộ quy mô.Một bước đôi nơi này trở thành những hoạt động làm ăn chân chính.Không cần nói cũng biết.Với bàn tay của hắn.Mọi việc dần dần đi vào quỹ đạo.Việc làm ăn cũng coi như náo nhiệt.Bọn hoàng phòng.Cũng như những tay trần đắc lực.Giúp ông chủ mới chỉnh chu sắp xếp công việc.Hắn thay đổi.Khoảng thời gian này gần như chị uống thuốc gì.Hoặc cà phê gì đó chồng lúc tiếp khách.Người ta cũng thấy được dáng vẻ bận rộn không ngừng của hắn.Cách ứng đối khéo léo với khách hàng.Bạn kia chợt nhận ra hắn ngày trong khoảng thời gian này thay đổi rất nhiều.Không còn là cậu nhóc tràn ngập đã tính và ngang ngược.Hắn lại một lần nữa khởi bi.Là một người làm ăn thành công.Từ tuấn cầm tấm ảnh cũ của người kia.Dùng bật lửa trong càng tức.Hiểu rồi tấm ảnh.Từ nay về sau.Chỉ còn lại cảm giác mất mát nho nhỏ.Bởi vì người mình đã từng yêu và bản thân đã từng lớn sâu và tình yêu ấy đều đã không còn nữa.Hắn và lệ giành vĩnh viễn sẽ không còn như ngày xưa nữa.Quãng đường sau này có thể bình lặng bù đắp cho băng tâm và thằng nhóc.Nỗi hận đối với cô ấy cũng dần dần bình ổn.Chôn sâu đến tận đáy lòng.Nơi không ai có thể chạm đến.Làm bạn đời cùng với cô ấy.Trong lòng cũng không còn gợn sóng nữa.Ngày tháng chậm rãi trôi qua.Tình hình của hắn.Công việc gia đình.Tất cả đều ổn.Thằng nhóc con hắn bộ dạng khỏe mạnh kháu khỉnh rất ngộ nghĩnh.Bằng tầm dần trở nên dịu dàng.Hắn trở về nhà nhiều hơn.Chơi đùa với thằng nhóc nhiều hơn và tự do đó chính là hạnh phúc.Hơn hai năm nữa lại nhanh chóng trôi qua.Và đúng lúc hắn cảm thấy.Bản thân đã thật sự không còn đau lòng nữa.Thì cả hai lại tình cờ gặp lại.Hôm đó hắn muốn đưa vợ con đi ăn uống thay đổi không khí nhân dịp lễ giáng sinh.Đó là một nhà hàng khá lớn mới xài trường.Thằng con trai của hắn nói muốn ăn cháo.Cho nên hắn mới xuống dưới lầu gọi nhân viên.Đúng lúc bắt gặp người kia cũng đi lên.Hắn không ngờ.Cách gặp lại người đó trong tình huống như thế.Dù xung quanh có vô số người.Vô số âm thanh.Nhưng vẫn ngay lập tức nhận ra nó.Mặc dù đại gia cũng đã thay đổi khá nhiều.Gần bốn năm rồi.Hình của hiệp sĩ.Muốn bản thân có phải thăm rong.Giờ đi nổ và cả hai người đàn ông cùng một đứa trẻ kia.Những kỹ năng nút của bọn họ.Tiền hàng mới phát hiện.Mình lại nhớ đến nó.Bản đồ trong tình huống như vậy.Hắn thật sự rất phẫn nộ.Tức giận cắn lưỡi của mình đến chảy máu.Tại sao nó có thể yên ổn sống chồng mấy làm quà.Tại sao lại còn có cả một đứa nhóc.Tại sao lại đi cùng với hai người đàn ông kia.Hắt hơi thấp thì lại cảm thấy mình thấp thỏm quá vô lý.Chính hãng đã có quyết định sẽ quên nó.Nhưng vẫn không có cách nào bình tĩnh đối mặt.Đại khái.Nếu có thể bình tĩnh thì đã chẳng tính là tình yêu sâu đậm nhỉ.Lệ giang cũng nhận ra người mà nó từng yêu.Từng yêu hơn chính cả mạng sống.Cơn đau đớn đã chấm dứt từ lâu.Giây phút kia gần như tôn giáo à.Nó không còn sức lực phân tích nữa.Chị cảm thấy vô nghĩa rất vô nghĩa.Mấy năm ngày của nó rất cuộc đã làm những gì.Nó siết chặt tay thằng bé con đến đòi ăn.Thằng bé nhìn mẹ lên một tiếng.Lệ giang bình tình buông lỏng của tác thằng bé.Lễ nghỉ nổi.Tuấn kiệt ngoan nào.Tử tuấn vốn muốn bước đi thật nhanh.Những ngày tháng tiền tuấn kiệt.Được truyền lại mềm nhũn cứ đứng tại chỗ.Mở bên kia đối phương cũng không có ý định rời đi.Hắn nhìn chằm chằm vào đứa trẻ.Trong lòng dâng lên một loại cảm xúc đặc biệt khó tả.Mấy người khác bị chặn lối đi liền nói.Làm ơn tránh đường đi.Để chúng tôi còn đi nữa.Ngọc liền kéo tài lệ giang.Mẹ tuấn kiệt à.Đi thôi chúng tôi đói cả rồi.Tuấn kiệt kéo kéo tay mẹ rồi nói.Mẹ ơi bố nói là nhanh lên kìa.Chồng chấp lá.Trái tim của tử tuấn tưởng như là vỡ vụn.Hận thù hết can đảm nhanh chóng rời đi.Đầu đến tỷ giá.Lệ giang cũng lấy lại bình tĩnh trở ngược lên lầu.Trên những cử chỉ của hai người rất nhanh chóng đã bị phong nhìn thấy.Ngồi vào bàn ăn.Lệ giang không nói gì với ai.Chọn một lào tám món.Phòng người yêu của ngọc linh linh tiếng.Những món này sao không có món nào tôi thích thế nhỉ.Ngọc linh cười mỉm rồi nói.Vợ cũ à.Em vợ anh mới li hôn thôi.Anh chẳng phải đã nói không muốn ăn mấy món này.Nó sẽ làm loãng tinh trùng của anh mất.Lệ giang lúc này mới nhớ ra những món này cô cũng không thích à.Chỉ có một người thích.Đó là liên tử tuấn.Nó vội vàng xin lỗi.Anh xin lỗi nhé.Em có chút nhầm lẫn.Đánh đổi món.Không sao đâu.Rồi sao cũng gọi rồi ăn một bữa cũng không hề hấn gì đâu.Những món này hình là tên hứa văn cường kia thích ăn rồi.Tại sao.Tại sao anh lại biết người đó là tuấn.Tôi đâu có ngu ngốc như em ngọc linh.Nhìn cái điệu bộ của các người.Chị có ngủ mà không biết là các người đã từng yêu nhau rất sâu đậm.Sao.Có định nói với người ta là mình vẫn còn thương nhớ họ không.Không cần đâu.Nhìn dáng điệu thông thả của cậu ấy.Còn lại mấy lần này sống khánh ảnh nhã.Em cũng không muốn xóa hình những thứ cậu ấy đã xây dựng.Thời niên thiếu cậu ấy đã chịu quá nhiều thương tổn rồi.Tử vi sinh ra đến nay.Có lẽ đây là khoảng thời gian hạnh phúc.Và bình yên nhất của cậu ấy.Em nghĩ tốt nhất.Cứ như thế sẽ hay hơn.Thật đúng là ngốc nghếch.Từ tuấn đưa vợ con đi ăn xong liền trở về ba.Trời mưa nên khá ít khách.Ngoài trời mưa rơi càng ngày càng to.Những giọt mưa dường như đang rơi thẳng vào trong lòng của hắn.Hải lòng vỗ vai tử tuấn rồi nói.Sao thế.Có chuyện gì xảy ra.Mày à.Tàu đã gặp lại cô ấy.Tao tưởng nghĩ tao đã quên cô ấy.Thị những ứng dụng bên ngoài tôi cố tình lạnh lùng thờ ơ.Thành nhạc bướm.Thể sâu trong trái tim của tao.Đều là cô đơn.Cho đến khi gặp lại được đối phương.Tạo cảm giác hình như.Tao còn yêu cô ấy rất nhiều.Lệ giang sao rồi.Vẫn tốt chứ.Mở máy gặp lại đâu thế.Tình cờ ở nhà hàng mới khai trương.Cô ấy.Đã có gia đình rồi.Còn có một đứa trẻ con tên là tuấn kỳ.Gia đình họ.Hình như cũng rất hạnh phúc.Mời chẳng phải cũng đang rất hạnh phúc sao.Vậy nên.Cứ như vậy đi.Hai người như thế này.Chẳng phải rất tốt sao.Đừng cố chấp nữa.Mà nhất định phải bước trên con đường mà mày đã vẽ sẵn ra.Được rồi tao biết rồi.Lệ giang trở về căn hộ mà nó mới dọn ra ngoài sau khi ly hôn cùng với ngọc linh.Mặc dù sau này bố mẹ hắn đã phát hiện ra.Tuấn kiệt về căn bản không phải là con trai của ngọc linh.Nhưng vẫn hết sức cưng chiều thằng bé.Phòng và ngọc linh cuối tuần đều qua đi.Đưa thằng bé đi chơi.Lệ dàng dùng chỗ tiền và ngọc linh ép nó nhận phí đền bù.Mở một shop quần áo cỡ vừa.Cũng thấy hai nhân viên.Nên không bận rộn lắm.Sau khi cho tuấn kiệt đi ngủ.Nó một mình ra ban công hóng gió.Tự nhiên lại nghĩ đến người kia.Bao nhiêu cảm xúc chợt ùa về.Tình yêu của nó và hắn.Không phải là tình cảm đơn phương.Hắn cũng từng yêu nó.Cũng từng nói những câu yêu đương.Cùng nhau ăn bánh trung thu.Cũng từng ôm hắn ngủ mỗi đêm.Đây là tất cả những gì giữa hắn và nó.Đặt thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời của nó.Mất ngủ một tuần.Đôi mắt thâm quầng của nó ngày càng rõ ràng.Lúc ngọc linh thấy nó thì sợ tới mức nhảy dựng lên rồi hỏi.Này.Mà chúng ta buồn.Lệ hằng bật cười nói.Chúng ta là gì.Chỉ là suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn thôi.Đang tính cướp chồng người khác đi.Nhưng mà chưa tìm được ra phương án tốt nhất để thực hiện.Nghiệp chướng nặng nề.Thay đổi triệt để.Lần sau không tái phạm.Có chở đất chấm rán.Không được làm chuyện trái luôn tưởng đạo lý.Việc cái gì cuối cùng.Em lại cứ luôn mua dây buộc mình như vậy.Chẳng lẽ sống chết này không tốt hay sao.Tuấn kiệt nếu thành hợp linh nói.Tao còn không thấy bảo phong đến nhà.ba phòng bệnh rồi.Còn thay đổi đi ba đưa hai mẹ con ra ngoài ăn tối nhé.Còn muốn ba tối nay ở lại đây với con cơ.Tại sao các bạn khác đều có ba mẹ ngủ cùng.Mở con thì lại không.Con không muốn ăn tối.Cũng không muốn đổi chơi con muốn ba cơ.Lệ ràng bất đắc dĩ đánh vào mông của tuấn kiệt.Ai cho con đòi hỏi quá nhiều như vậy.Bà linh như thế này là tốt lắm rồi còn rồi.Nếu còn không ngon.Mẹ sẽ dắt con vào nhà tối đấy.Tuấn kiệt ngày rằm càng khóc to hơn.Con không chơi với mẹ đâu.Lại là người xấu đã là người xấu.Ngọc linh ôm thằng bé vào lòng rồi nói.Ngoan nào.Tối nay bà có việc bận thật.Phòng khám ở lại nhé.Tuấn kiệt phải ngoan là đàn ông không được khóc như thế.Lệ giang ngồi phịch xuống ghế.Hai hàng nước mắt cứ như vậy chảy ra.Tuấn kiệt hôn dành trước tuổi.Được thì sẽ hỏi nó những câu hỏi mà đưa nó bảo thế không thể nào trả lời được.Đường lúc trời đang cười cho qua.Tình hình hôm nay không ngờ thằng bé lại dồn ép nó vào bước đường cùng.Một gia đình có đầy đủ bố mà.Đối với tuấn kiệt.Là điều không thể có được.Ngọc linh ở bên cạnh mẹ con nó bà làm quà đã là quá đủ rồi.Nó không có nghĩa vụ đòi hỏi thêm nữa.Hơn nữa còn có phong.Lòng vị tha sức chịu đựng của phòng với mẹ con của nó.Khiến nó luôn biết ơn và dây rút.Tuấn kiệt bướng bỉnh đòi theo ngọc linh về nhà với bà phòng.Nhất định không ở với mẹ.Ngọc linh cưng chiều thằng bá mà đưa về.Lệ giang làm nước mắm.Tiết hai mươi ba kaneki.Nói một mình buồn tủi trong căn nhà rộng thênh thang.Không hiểu sao cảm thấy có chút cô đơn.Nó chọn cho mình một bộ váy sexy.Tô màu son đậm nhất đi ra ngoài.Lang thang trên đường nhiều giờ đồng hồ.Nó muốn uống rượu.Vì thế tùy ý để cửa một quán bar.Ở quầy ba uống và laser.Sau khi bị hơn chục người đàn ông đến bất chuyện.năm mươi thấy tình hình nguy cơ.Lảo đảo đi ra ngoài.Lúc này thì đủ loại ánh mắt trắng trợn dán vào người của nó làm nó cảm giác không được tự nhiên.Định đi vào phòng vệ sinh.Nhưng mấy liệu hạng nặng vừa rồi.Thực sự khiến nó không cần đổ minh mẫn và lý chế.Mỗi bước đi đều trở nên mơ hồ.Khi đi đến hành lang liền động chống và một người.Trên người đàn ông nọ có hương vị rất dễ chịu sạch sẽ mất lạnh.Có chút giống bạc hà.Mùi hương đặc biệt này khiến lệ giang bừng tỉnh.Dựa vào ánh đèn tường màu vàng mào quan sát khuôn mặt của người kia.Nó chăm chú nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần jean xanh.Tỏa ra sự sạch sẽ thơm mát có ánh mặt trời.Trên những khuôn mặt ngang bướng lạnh lùng.Lại khiến hắn không có phải thiện lương.Lệ giang lùi lại mấy bước cười lời giải.Là anh.Tại sao.Lại là anh đi.Người kia không nói không rằng.Đưa tay kéo nó lại gần hôn lên.Khi đôi môi mang theo hướng dẫn của hắn chạm vào môi của nó.Trái tim nó lại một lần nữa rung động.Có lẽ là phản ứng sinh lý đơn thuần.Cũng có thể là bao nhiêu năm đã qua.Nó vẫn không thể nào quên.Nụ hôn mê đắm của hắn.Cơ thể của nó cứng lại chồng chớp mắt muốn để hắn ra nhưng trái lại.Nó ôm eo của hắn rồi đắp lại nụ hôn.Ngày mất của nó ngắm nhìn lại.Cũng chẳng biết là mê hay là tình.Mặc kệ đi.Tỉnh thì cũng sẽ vui hết đêm nay.Qua ngày mai hư vô mờ mệt cũng được.tám rưỡi hôm giờ nó bị tiếng chuông điện thoại reo lên làm cho tỉnh giấc.Đầu từ đầu như búa bổ.Chỉ là vẫn chưa rõ ràng nó mơ màng.Cầm cái điện thoại lên nha.Alo.Tôi là lễ tân của khách sạn.Rất xin lỗi về quấy rầy chị đang nghỉ ngơi.Tuổi trẻ.Xin hỏi chị định tiếp tục thuê phòng không ạ.Thuê.Thuê phòng.Lệ giang mở mắt.Nhìn khắp bốn phía của căn phòng dễ nhìn không phải là nhà của nó.Dần dần nhớ lại chuyện tối hôm qua.Những hình ảnh này có chút không rõ ràng.Chị nhớ hình như nó hôn tử tuấn rồi sau đó.Nó mờ mảnh cũng không còn rõ nữa.Lệ giang hoảng hốt nhảy dựng lên.Sóc trăng lên kiểm tra cơ thể của mình.Đồi mồi sưng đỏ.Quần áo trên người thì không còn một mảnh che thân.Truyện cổ còn lưu lại vết cả nhỏ.Trong phòng không có dấu hiệu của người lạ.Tiền chết tiệt đó.Có lẽ bỏ đi.Nó nhanh chóng mặc lại quần áo rồi chuồn thẳng.Nó thật sự muốn chạy trốn.Nó cứ ngỡ như nó đang mơ.Không biết tối qua tại sao lại suy giảm đến như vậy.Gặp phải hắn.Dù còn cùng hắn.Thật không thể nào tưởng tượng.Nó khinh thường bản thân của mình.Tại sao lại giống đến vậy.Chuyện đã qua nửa tháng.Nhớ lại bản thân điều đó không thể nào kiểm soát được.Lệ giang không hiểu sao.Cảm thấy hơi sợ hãi.Bỗng nhìn nghi ngờ.Người kia căn bản không phải là lê tuấn.Bỗng nhiên nghĩ tất cả chỉ là một giấc mộng kỳ dị với tính cách của hắn.Nếu điểm đó người đó là hạnh.Thì có lẽ đã sớm đến tìm nó rồi.Dễ dàng cố gắng quên đi cái điều hướng đường đó.Nhưng mỗi lần nhìn thấy tuấn kỳ.Không tự chủ được lại miên man suy nghĩ.Lần nữa nhìn thấy tử tuấn là hôm nó đưa tuấn kiệt để đăng ký lớp học đàn piano.Từ xa nó nhìn thấy gia đình họ một nhà ba người nắm tay nhau không rời.Trò chuyện huyên náo.Nó không nghe được họ nói gì nhưng từ nét mặt và hành động của họ liền có thể thấy.Họ thân mật ra sao.Đệ dành rất tài tuấn kiệt diễm hướng cửa mở quay lại.Tuấn kiệt lúc này bằng tay mẹ ra rồi nói.Sao lại quay lại như thế con muốn đi học đàn.Còn muốn học đàn cơ con không về đâu.Tuấn kiệt không được lệ giang phản ứng đã một mạch lao đầu quay trở lại đâm trúng vào người của thầy tuấn.Thằng bé ngã nằm xuống để nó tiếp tục đứng dậy chạy biến vào chồng.Từ tuấn nhìn thẳng bé quên mất người ngỡ như đã từng gặp ở đâu.Lại thấy dễ dàng hớt hải chạy theo sao gọi tuấn kiệt.Làm cho tử tuấn bừng tỉnh.Hắn không hiểu sao lại ngã buông tay của băng tâm ra.Bảng tổng cộng rất nhanh kịp nhìn lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của người thiếu phụ nữ.Chiến lược tình địch năm xưa vẫn luôn canh cánh trong lòng.Lệ giang.Bằng tầm lúc này giả vờ như không thấy lệ giang.Cô vợ bất đắc dĩ nhìn từ tuấn cười nói.Anh đi làm đi kẻo muộn đấy.Em tự mình đưa con đi là được rồi.Cũng chỉ là việc học đàn thôi.Cũng không quan trọng lắm đâu.Tuấn cười xua tan không khí ngượng ngùng quái gì.Cảm ơn em nhé.Hôm nay có một hạng mục quan trọng cần phải ký.Khoảng phòng cũng đang chụp ảnh đến.Bằng tầm gửi có sức phím.Cô sống cùng hắn vài năm nay.Từ tuấn trong lòng nghĩ gì.Sao cô không hiểu được.Bằng tâm sự nếu mày.Ngoài miệng không nói gì trên những nội tâm đang cuộn trào nỗi đau thương.Hạnh phúc của cô vẫn chồng mất mọi.Chính là sự viên mãn.Thế nhưng thật ra vốn luôn luôn chỉ là ảo ảnh mà thôi.Bản thân của cô thừa hiểu rõ.Hắn không có chút nào để tâm đến cô.Cô thì lại tình nguyện làm người dự phòng cho hắn.Đúng là đồ ngốc.Liên tiếp mấy năm như vậy.Ngắm nhìn bóng lưng của tuấn đã trở thành thói quen không thể nào bỏ đi.Chồng sinh mệnh của băng tâm.Hàng.Một người đàn ông mạnh mẽ của chế.Cũng chỉ có người như vậy.Mới xứng cổng cô đứng chung một chỗ.Cô không có cách nào tưởng tượng ra cuộc sống không có hắn sẽ ra sao.Bằng tầm siết chặt tay.Cho dù bằng phương thức nào đi chăng nữa cô cũng dễ nhất để dự án ở lại.Từ tuấn lái xe rồi đi vẫn không ngừng thắc mắc về tuấn kiệt.Vốn dĩ lần đẹp lại lệ giang trong ba là một sự tình cờ.Vậy số đó.Lại bị lệ dàng quyến rũ nên mới xảy ra chuyện ở trong khách sạn.Nhưng sau đó thực sự hắn đã chạy trốn.Không để lại dấu vết.Cũng cố gắng không để tâm đến hình ảnh của người kia trong đầu.Tình hình hôm nay.Hắn lại không cho là tình cờ.Mà có lẽ là ông trời đã cố tình sắp xếp để hai người gặp lại nhau.Hắn chợt nghĩ đến người kia.Tâm trạng rối bời.Những hành vi.Chắc chắn.Đó là yêu.Rõ ràng nói chuyện với băng tần rất hợp.Cũng rất thường gỗ còn.Những câu nói không thể nảy sinh tình yêu.Yêu một người là một chuyện khó nói rõ nhất trên đời này.Bất luận ai cũng đều như vậy.Tuấn.Hắn thật sự đã thất bại.Cần bản hắn càng trốn tránh.Lại càng vô tình hay hữu ý.Mà gặp lại người kia.Chồng lúc đi bùi rượu cùng khách hàng.Từ tuấn đã nhìn thấy ngọc linh.Hãy tưởng tượng cực kì đặc biệt với người đàn ông da trắng mỗi tao nè.Đề chính là trường của lệ giang.Những điều hành thủy kỳ dị nhất.Chính là tay này đang ôm ấp một thằng đàn ông khác trong lòng.Lại còn đút đồ ăn cho nhau rất tình tứ.Nhớ đến hôm đó chồng khách sạn.Đã thấy một số điện thoại gọi nhỡ đến rất nhiều lần.Đức lưu là bố tuấn kiệt.Tỷ lệ dàng bị đánh lừa dối liền rất điền tiếp.Nghĩ đến cảnh người con gái hắn yêu chịu thiệt thòi đau thương.Xuống dưới hạnh phúc giả tạo.Chồng là một thằng gay.Tất cả những bình tĩnh mấy năm qua của hắn đều tan biến.Hắn vô cùng tức giận.Bước lại gần túm lấy cổ áo của ngọc linh.Vùng tây muốn đấm vào mặt của gã một quyền.Người đàn ông bên cạnh vội vàng bắt lấy tay của hắn.Tức giận quá.Anh là ai thế.Muốn làm gì.Từ lúc này vẫn gắt gao trừng mắt nhìn ngọc linh rồi nói.Là anh hứa văn cường à.Ngọc linh lười biếng ngả lưng vào ghế cười rộ lên.Anh bây giờ chắc đang nghĩ tôi là kẻ bắt cá hai tay.Có vợ con rồi con ra ngoài lăng nhăng.Thế nên muốn đánh tôi đúng không.Đáng tiếc.Anh lại chẳng chịu phân biệt trắng đen gì cả.Người đánh bị đánh.Chính là ảnh đi.Tên khốn kiếp nhà anh.Bỏ rơi con vợ hờ của tôi.Và cả thằng con trai nuôi của tôi nữa.Đầu óc tử tuấn trở nên mông lung giờ nói.Lời này của cậu.Là có ý gì.Ý cậu là sao.Xin giới thiệu tôi là ngọc linh.Từng là chồng hờ của cô ấy và cũng là ba nuôi của tuấn kiệt.Ngoài ra bây giờ thích chẳng có quan hệ gì cả.Anh ấy mới là người yêu của tôi.Trước đây tôi quyết định chạy trốn gia đình.Còn cô ấy chạy trốn anh.Bảo vệ đứa bé.Cả hai.Chỉ là cùng nhau diễn một vở kịch mà thôi.Vậy.Cô ấy và đứa trẻ.Đều nguyên vẹn là vỡ con của anh đấy.Không liên quan đến chúng tôi.Tranh bé.Cô gái nhập viện vì uống quá nhiều dự đến chảy máu dạ dày.Nguyên nhân nghe nói bị một thằng đểu cáng nào đấy lừa gạt và khách sạn cưỡng bức.Mới xuất hiện trở về nhà hôm nay đấy.Từ tỉnh nào đầu bước ra khỏi nhà hàng.Phòng phòng đỗ xe sẵn ở dưới.Phòng phòng kéo tài tử tuấn rồi nói.Để tao đưa mày về.Cho tao về nhà trên phố khâm thiên đi.Rảnh không trở về nhà.Trường ngược lại cất nhà hắn mới mua mà chưa dùng đến.Mở chiếc váy già ngồi ngoài ban công.Ở một góc nhỏ nào đó lấy ra một tấm ảnh cũ.Chị chụp được bóng lưng của người kia.Nhìn từ một đêm cho đến hồng đâu.Thân thể lúc nóng lúc lạnh.Chốc lát nữa mày.Chốc lát lại ngô cười.Giống như một kẻ tâm thần.Vuốt ve gương mặt của lệ giang trong bức ảnh.Hắn cuối cùng cũng được giải quyết định.Hắn không thể nào tiếp tục giả vờ bình tĩnh.Không thể nào để mối quan hệ giữa mình và lệ giang.Tiếp tục đi xuống.Cũng không thể nào mở to mắt.Nhìn nó càng ngày càng xa cách.Cho dù chỉ là trong mơ.Cũng không thể nào chịu được.Từ tuần sau khi biết được địa chỉ của nhà lệ giang.Hắn một giây cũng không chỉ hoàn lập tức tìm tới.Hắn ấn chuồng liên tục.Lệ giang mặc áo ngủ bước ra mở cửa.Về mặt kinh hoàng.Không nghĩ người kia lại xuất hiện ở đây.Có chuyện gì thế.Anh có thể vào nói chuyện được không.Anh về đi.Tôi không muốn gặp lại ảnh nữa.Từ tuấn vẫn như trước đây mà anh không khí dù còn giặt đạt rõ.Em mà không cho anh vào.Anh sẽ nói với tuấn ca.Anh mới chính là bố của nó.Anh sẽ lo cho cả cái khu này nghe luôn.Lệ dành miễn cưỡng để tự tuấn vào nhà.Nó khoanh tay đứng trước ghế sofa rồi nói.Sao.Có chuyện gì nói nhanh đi.Tôi còn chuẩn bị gọi tuấn kiệt dạy cho nó đi học.Giờ còn đi làm nữa.Anh chỉ muốn biết.Em có còn yêu anh nữa không.Lệ giang giọng điệu trào phúng rồi nói.Năm xưa.Ảnh về điều gì cũng không cần.- một lòng báo thù.Thằng bé vốn không có người bố nha anh.Anh còn băng tâm.Còn con trai của anh nữa.Xin anh.Thế thì tại sao.Em phải đặt tên thằng bé là tuấn kỳ.Tại sao.Tại vì anh mà uống rượu đến nỗi chảy máu dạ dày như thế.Em đang nói dối đúng không.Phải đấy.Tôi thừa nhận là tôi không biết xấu hổ.Mặc kệ anh tổn thương tôi ra sao.Mặc kệ anh đã có gia đình.Tôi vẫn thích anh.Như thế đấy.Anh hải lòng chưa.Những lời này còn chưa nói xong.Đồi mồi của nó đã bị tử tuấn chiếm đoạt.Từ tuấn lập tức nhân cơ hội làm đầu lưỡi chuột vào.Dịu dàng cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của nó mút mát.Lệ giang định thần lại được đẩy mạnh từ tuấn ra rồi nói.Anh có ý gì thế.Anh có biết mình hiện tại đang làm gì không.Từ tuấn lâu lâu khóe miệng.Đánh mất thâm tình nhìn nó tiền định giờ nói.Đường yên ảnh bi.Anh không muốn tiếp tục lừa dối em.Càng không muốn tự lừa dối chính mình và cả băng tâm nữa.Như thế này đều bất công cho cả ba chúng ta.Ruột của bà nhiều năm chờ đợi cũng nghe được câu này.Trong lòng lệ giang mừng như bắt được vàng.Tìm những rất nhanh lại trở về trạng thái bình thường.Những lời này nó đã chờ đợi quá lâu.Đã sớm từ bỏ hy vọng.Nó lắc đầu.Ánh mắt trở nên ảm đạm.Tôi không tin.Tôi không tin.Tuấn đau lòng ôm lấy nó.Xin lỗi.Để cho em phải thương tâm như thế.Đều là lỗi của anh.Hãy tha thứ cho anh nhé.Cho anh thêm một cơ hội.Ảnh nhất định sẽ trân trọng.Lệ giang lùi lại mấy bước.Anh về đi.Hiện tại.Tôi vẫn sống rất tốt.Tuấn kiệt không biết đã ngủ dậy từ bao giờ.Thằng bạn nhìn chằm chằm vào mẹ.Giờ lại nhìn từ tuấn.Tuấn kiệt hỏi bằng giọng ngái ngủ.Mẹ ơi.Ai thế.Từ tuấn giờ ôm chầm lấy thẳng bé màu miệng rồi nói.Tuấn kiệt à.Là ba của con đi.Tuấn kiệt chọn xem.Sao mà lắm ba thế.Alibaba.Còn.Chủ là bài gì đây.Từ tính nhanh mạch nổi.Họ chỉ là ba nuôi của con thôi.Còn ta.Mới là ba ruột của con.Lệ hằng kéo tuấn kiệt về phía của mình rồi nói.Không phải đâu.Đừng yêu người nói linh tinh.Đây không phải là ba của con đâu.Tuấn kiệt vòng vàng.Con cần ba.Một người ba có thể ở lại mỗi đêm.Cùng con chưa điện tử.Cùng con tô màu đua xe.Mẹ đúng là người xấu.Từ tuấn dịu dàng.Google now.Bé còn lại đi.Bà sẽ cùng chơi với con nhé.Tuấn kiệt lớn nhìn biểu cảm của mẹ rồi chạy ở đến chỗ của tuấn.Lệ giang thở dài.Suy cho cùng cũng là lỗi của nó.Tại nó để thẳng bé còn thiếu thốn tình cảm của cha.Nên nó mới khảo khát mãnh liệt như vậy.Nhưng nếu cửa kéo dài tình trạng này.Chẳng phải.Nó chính là kẻ thứ ba sao.Trong thời gian này.Chỉ cần có thời gian rảnh.Từ tuấn để sang chỗ lệ giang.Lễ cưới bù đắp cho con trai.Quần què.Dính chặt lấy hai mẹ con.Lệ dành cho dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận.Mỗi lúc không thấy tờ tấn đến.Thằng bé điểm ngô hỏi.Sao không thấy ba đến.Hay là ba quên con rồi.Thằng bé cũng chẳng cần đợi mẹ nó trả lời liền với lấy điện thoại.Gọi bà đến nhà.Chồng nhà lại bất thình lình mỗi ngày xuất hiện thêm người nữa.Cái cảnh hàng ngày nó luôn phải nhìn thấy.Chính là người kia vô liêm sỉ.Coi đây như là nhà của hắn.Mặc áo ngắn tay.Quần cộc mở điều hòa ngồi chơi game cùng tuấn kiệt.Cũng có khi bài chờ cùng bọn ngọc linh đánh bài.Ăn uống ở đây.Cãi nhau đến mức tổn tỏi.Gà bầy chó chạy.Hắn lại mượn luôn cái cớ say rượu ở lại qua đêm.Mặc dù cả hai cũng chưa đi quá giới hạn.Tên như thế lệ giang vẫn cho rằng là không đúng.Rồi sao.Hắn cũng đã có vợ.Ngọc linh nhà được tâm sự của vợ hờ liền gạt đi rồi nói.Làm việc gì phải như thế.Hạnh phúc này em đáng được hưởng.Năm sư cô ta mới chính là kẻ chen chân vào mối tình của hai người em không sai gì cả tình yêu.Em không phải có lỗi.Người say là cô ta.Em đừng nghĩ nhiều như thế.Cứ tận hưởng hạnh phúc đi.Có duyên có nợ nên ông trời mới một lần nữa để cả hai gặp lại nhau.Em thương xót cho cô ta.Tiếng anh thương em đi.Lệ giang than thở với bản thân nó thật sự hết cách.Trên những tử tuấn vì quá để tâm đến lại còn dễ dàng.Mà quên mất chuyện khác.Hắn quên rằng đã thật lâu trước cùng vợ của mình nói chuyện tử tế.Thậm chí.Nói một cách gay gắt hơn.Căn bản hắn rất ít về nhà.Nhiều lúc hắn luôn ước.Giá như có thể cùng lệ giang tuấn kiệt và gấu con chia thành một gia đình thì tốt biết mấy.Bản thân của hàn vẫn còn chần chừ chưa nói được với băng tâm.tám mươi chín phần là vì thương và dây dẫn với gấu còn.Hôm nay sinh nhật của lệ giang nó miễn cưỡng theo sự sắp xếp của từ tuấn và con trai.Cùng nhau đi nhà hàng tây chúc mừng sinh nhật.Lúc vừa nâng cấp chúc mừng.Liền xảy ra sự cố.Bằng tôm không biết từ đầu nào đến dẫn đi rượu vang từ tay của lệ giang.Thích thẳng vào mặt của nó.Lệ giang sững sờ.Ngẩng mặt lên.Bằng từ lúc này hết lên nói.Sinh nhật vui vẻ nha.Đúng là cái đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ đã bao nhiêu năm trôi qua rồi.Vẫn không chịu buông tha cho gia đình của tao.Mày đúng là đồ mất dạy.Con mèo hoang khốn kiếp.Để dành dưỡng sở đứng một chỗ.Vẻ tươi cười trên.Vẫn còn vương lại.Chỉ có rượu trên mặt của nó vẫn chậm rãi rời xuống làm tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng.Sự tỉnh phát sinh quá ngày.Chị chưa đến ba mươi giây.Tuấn kiệt thấy mã bị người ta quất là chửi bới liền chạy lại ôm chầm lấy lại dành không thét lên.Những cách đánh giặc của triều đình thân mến.Sau khi đọc xong tập truyện này thì bản thân của anh sau cũng có rất nhiều cảm nhận riêng của tình huống ở quê.Chuyện thì dường như là từ tuấn bây giờ đang rất muốn quay trở lại với lại giang nhưng mà cái việc mà để ý.Người đã quay trở lại với nhau thực sự là sang nghĩ là nó vẫn còn rất nhiều rào cản và khúc mắc và.Nếu như bây giờ tự tuấn quay trở lại với đại gia thì phải rời xa băng tâm rời xa gấu con của mình nữa.Rõ ràng rằng lời thù hận nó không bao giờ dẫn chúng ta đi đúng hướng với quyết định ngày xưa của tuấn vì để báo thù cho người anh.Của mình mà kết hôn với băng tâm trong khi không thể yêu cô ấy rõ ràng đã là một sự tổn thương.Dành cho người phụ nữ này dù.Giờ đây đã hai người đã có con với nhau.Nếu như một ngày băng tâm phát hiện ra rằng là từ tuấn chính là người đã gián tiếp hại chết anh trai của mình.Thì mọi chuyện sẽ ra sao và bé gấu con lớn lên sẽ như thế nào đây.Sau khi đọc xong câu chuyện này thì cái điều mà ta rút ra nhiều nhất đó chính là.Thù hận nó không bao giờ dẫn chúng ta đi đúng hướng không bao giờ.Mang đến một kết quả tốt đẹp gì cả.Đây là cái gì mà sao cảm nhận chúng ta hãy cùng chờ đợi xem là.Dịu dàng từ tuấn có thể nào quay trở lại được với lệ giang.Một cách trọn vẹn hạnh phúc hay không.Chứ còn một tập nữa thôi thì chúng ta sẽ biết được điều đấy.Và vẫn như thường lệ thì sau khi nắng này xong tập chuyện này thì quý vị và các bạn đừng quên để lại bình luận của mình về phía biên giới.Chia sẻ cảm nhận suy nghĩ của mình về đọc truyện này.Và nếu như cảm thấy bộ trưởng để hấp dẫn mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhất anh sẽ cảm ơn những tình cảm của. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com