Kiều Nữ Phần 5 Xử Lý Tiểu Tam - Truyện Thực Tế Hay - Mc Anh Sa Diễn Đọc

kiều nữ phần 5 xử lý tiểu tam - truyện thực tế hay - mc anh sa diễn Đọc

Sao được.Lời chào đến quý vị và các bạn những khán giả của chợ tình bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng đó quay trở lại buổi tối.Hôm nay sẽ tiếp tục gửi đến cho quý vị những bộ truyền đặc sắc về đề tài tình yêu tâm lý xã hội vào buổi tối ngày hôm nay thì.Xin một cái về đến với tập đoàn của bộ truyền kiều nữ đến từ tác giả dù phỏng vấn với người thân mến ở cờ.Cuối của tập truyện trước thì cả ba người xuống phòng chiếc quần và kiều nữ đã đâm vào một tình huống vô cùng nguy.Halloween phục kích bất ngờ trang cấp ba người học có thể nào bảo toàn mạng sống vượt qua được bến.Lần này hay không chuyện này chúng ta sẽ được chứng kiến một cô nàng kiều nữ thông minh và lém lỉnh.Chúng ta cùng trao đổi xem qua lịch sử lý tiểu tà như thế nào nhé bên cạnh đó tập truyền ngày hôm nay quốc gia hello.Về nhân vật có tên gọi là thanh tú trong quá khứ thì cô gái này có liên quan gì đến trưa quân tên.Bởi vì vậy các bạn hãy cùng với anh xa đến với nội dung thực hiện nay sau khi lắng nghe xong thì cuối về cũng đừng quên nhấn like chia sẻ.Nhấn vào nút đăng ký kênh nhé cảm ơn sự ủng hộ và theo dõi của mọi người bằng hai sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập năm.Bộ truyện kiều nước tác giả dù phỏng vấn qua phần văn học của bạch xà.Làm tên kìa đưa mắt nhìn nhau sau cùng thì cả bọn cùng nhau ùa vào tôi chỉ kịp nhìn.Tên quân một tay kẹp cổ.Tay kia bà đầu tiên to con sang một bên đó dù l nha xuống đất một tay ôm cổ.Hay là chưa chết ghê thật đấy mà tên phòng cũng không vừa nhìn sang bên của hắn.Tôi nhìn thấy hắn đang giảm đà một đêm nằm ngay đầu trên sàn nhà mặt mũi bị bết máu tìm tôi.Ra ngoài mà sao lại giống như đang xem phim hành động như vậy chứ bốn từ đầu một/hai mất.Nhìn thấy tôi đang trốn hắn chạy nhanh về phía tôi lôi kéo tôi ra khỏi gầm bàn.Một tay của hắn nắm tóc rồi.Một tay ôm ngang người tôi mẹ kiếp chứ nó muốn sàm sỡ rồi á đâu có dễ ngủ.Về chưa lúc bé thì mà có cho tôi đi học võ của một ôm sư phùng hà khmer.Trong đàn ông dài vài chiêu phòng thân đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ tới dồn hết sức mạnh cơ thể.Tên của hắn lại dùng khuỷu tay tống vào mồm quá một cái mà nhất có thể nhìn.Ảnh đầu lân phường người rồi lùi về phía sau tôi cùng với để cho hắn không nắm được tóc của tôi nữa.Đêm chị hạnh buồn hàng ra tôi dùng hết sức bình sinh đem cái bóp vào ngày muối của hắn.Có trời mới biết lúc ấy tôi sợ như thế nào nhưng mà để hắn bắt tôi đe dọa hai tên của chuối kia thích.Không được tôi mà có chết thì ít ra hai tên kia cũng lo cho tôi đưa cái đám ma hoành tráng.Còn nếu như hai tên đấy về tôi đi gặp ông bà thấy cái mạng này của tôi có chết một.không lần.Thế cũng không hết được còn .Nhìn thấy tiền đánh tuổi máu mũi máu miệng tuần ra nhiều chuối.Tôi cũng có phần tội nghiệp rõ ràng là hắn cũng đâu làm thế tôi nó có phải là tôi ra tay hơi nặng.Đang lúc thường sót cho hắn thì tiền để tự dưng nổi máu điên đừng xuống vợ tôi lần nữa.Ở hai cái tên này.Vậy mà làm tôi uống không thương tiếc cho hắn.Được thôi.Mai muốn đánh vậy thì bà đây sẽ cho mày biết.Tôi nói ra sau lấy chân.Anh đang lao nhanh về phía của tôi.Cùng lúc bà ấy tôi giờ thẳng chân đá hở vào chỗ hả bộ của hãng.Tôi nhắm mắt chỉ nghe được tiếng kêu rên ư ử rồi nát làm sạch sàn.Tay này còn ôm chỗ kia nữa.Kiều nữ giỏi lắm đấy.Tên phòng thì vẫn thích vỗ tay khen tôi.Trong lúc đỏ anh cũng đang kẹt cầu một mình khác.Tôi đã trên đang nằm dưới đất vài cái.Để bước qua cho hai người bọn họ.Bởi vì nhìn qua mời tiền thì hết tiền.Đang nằm la liệt dưới đất.Chỉ còn một tin.Đang đứng rồi xài ngoài cửa.Tên quỳnh quay lại nhìn tôi.Có vẻ dịu dàng rồi hỏi.Em có sao không.Tôi mỉm cười nhìn hắn.Em không sao.Đường đất đỏ không biết làm sao mà đem đứng ngay ở cửa có được con dao.Hãy làm làm con sao chạy nhanh đến chỗ của thằng quân.Cùng với tiền phòng.Ngôi sao ấy tôi không thể nào đón được chất đừng có ai cả .Mà bây giờ thứ hai tên này là đang quay lưng về phía tên côn đồ.Có da đen hai bên đấy cũng không chạy kịp.Tôi cố gắng dùng trước đầy tiền phòng có hướng khác.Còn tôi lúc đó chỉ còn kịp thời.Giang tay ôm dưới trước quân xoay người đổi vị trí cho tôi.Võ hoàn thành xong mọi việc.Đang định quay lại đằng sau đánh cho tên kia một phát thế liveshow cho tôi.Hạnh phúc phải tìm trong nằm ở dưới.Long tròn trượt trên về phía của tôi.Bởi vì thời gian hắn trẻ đến cho tôi nhanh hơn tôi thanh toán.Ngày lúc đó quay lại.Một mũi dao đâm tròn vào bụng tôi.Cảm giác khi đó hai mắt của tôi.Nhìn thẳng.Mở trò.Nút đỏ chiều buông ra được tiền quân.Vẫn có một tay ôm em của hắn.Nên khi vừa bị đâm tôi sợ quá.Nếu vào em quá áo sơ mi tên quân ta quỳ xuống hay mất mơ màng.Chưa cảm nhận được tiền còn đang ôm lấy cơ thể không còn sức của tôi.Còn tên phòng khi ấy đang điên cuồng đấm cho tên kia biến dạng có khuôn mặt.Ôm tôi ngồi xuống đất.Tên quỳnh có vẻ lo lắng.Tôi cảm nhận như thế.Hình ảnh tay tôi hỏi rồng.Em tính lại đi.Anh đưa em đến bệnh viện.Không sao cả đâu.Hai mắt của từ lúc đó chỉ thấy được lm.Tôm hùm.Hôm nay cháu viết thường theo thảo cho nói.Mệt quá.Em đâu nữa.Nói xong câu đó tôi hết đi.Chẳng còn biết việc gì nữa.Tâm tư của quần sói.Cô gái kiểu này là thật đấy.Tại sao.Tại sao lại đưa cho tôi một giờ như thế.Cô ấy không cần thiết phải làm như vậy.Một tên đầu gấu như tôi thì việc bị đờm là quá bình thường.Một cô gái nhỏ nhắn mềm mại như cô ấy thì làm sao mà chịu được.Còn nữa.Tại sao lại cứu cả tuấn phong.Tôi biết là cô ấy nhìn ra đi.Bọn tôi có mối liên hệ nào đó.Thời điểm cô ấy số trong phòng.Giờ tôi một rào cho tôi.Làm cho tôi quá đối bảng hoàng.Cô gái yêu tiền yêu mà như vậy.Là muốn hết dành cho tôi sao.Cuối tuần nói muốn đi theo tôi.Nhưng mà tôi đã làm gì vậy.Tôi.Không được.Kiều nữa à.Em không được chết.Anh không cho em chết.Muốn chết.Có nên để đến khi em già rồi xấu đi.Chứ không phải là xuân sắc giống như bây giờ.Anh thật sự không muốn điều đó.Tại bệnh viện.Hai mắt nghèo mơ màng mờ da.Tôi khó khăn lắm mới mở được cả hai mắt.Đầu tiên sờ vào mũi của tôi là mùi thuốc khử trùng của bệnh viện.Là nhìn lên cao thấy cả một trần nhà trắng xóa.Tôi hỏi sao là tôi vẫn còn sống.Tôi vẫn chưa chết.Thật sự là như vậy sao.Tôi mừng rỡ định ngồi dậy.Nhưng mà khi vừa cầu động thì tôi không tài nào ngồi dậy được.Buồn của tôi rất đau.Cả người của tôi có mâm.Tại sao lại như vậy nhỉ.Tôi nhớ ra rồi.Tôi bị tên côn đồ đâm vào một giao.Tưởng chừng như đã đi đoàn tụ với ông bà.Nhìn sang hai tay của tôi được truyền nước.Giờ cả chuyển thuốc.Rồi nhớ rồi tung cả lên.Nhìn xung quanh không thấy ai cả.Đang bực bội về hai tên đàn ông bạc bẽo.Không thèm đến chồng tôi.Cái này nghe được tiếng mở cửa.Đôi mắt nhìn xa.Và giống như tôi mong trời.Là chú ếch con.Anh ta thấy tôi đã giành lại.Vội đi nhanh đến phía giường bệnh rồi hỏi tôi.Kiều nữ em sao rồi.Có mệt không.Có đau không.Có khó chịu ở chỗ nào không.Đây là chiếc quần có đúng không nhỉ.Sao hôm nay nói chuyện giống cái tên ồn ào tuấn phong về.Thứ hai là họ đổi tính cho nhau.Mà nếu thật là như vậy thật quá đáng sợ.Chưa kịp trả lời thì tôi đã thấy tiền phòng đi vào.Hắn nhìn thấy tôi.Lại còn nhanh hơn tên quân.Từ ngày đến cho tôi.Cũng là bao nhiêu câu hỏi dư thừa khi nãy mà tên quân đã hỏi.Hạnh cũng hỏi y chang như thế.Tôi rất muốn lên tiếng thì nhưng lại lùi mở miệng.Mà hình như có mở miệng tôi nói cũng không được.Bất lực.Tôi gật đầu ấy nói tôi vẫn ổn.Lại dùng tay không bị truyền nước chảy vào bụng.Ai nói tôi đói.Không biết là hai tên này hiểu sao thế nào.Một tên chạy đi gọi bác sĩ.Một tên nắm tay của tôi cứ luôn miệng an ủi rằng tôi không sao đâu.Đừng chờ.Ôi trời ạ.Đây là tình huống gì vậy chứ.Rất nhanh sau đó gần năm người.Mặc đồ blu trắng bước vào.Người kiểm tra cái này người kiểm tra thế kia.Tôi như vậy organ đến cả mười phút.Một lúc sau từ ngày được còn ba sẽ có vẻ hơi lớn tuổi.Tôi cười sôi nổi.Không sao đâu.Cô bé đã tỉnh lại.Tất cả đều rất ổn.Tạm thời làm theo dõi.Tao đập mày thử lần hàng thì có thể xuất viện đi về nhé.Biết là tôi không sao trong lòng của tôi quan tâm hơn một chút.Nhưng mà tôi này rất muốn hỏi bác sĩ rằng.Toàn được cái gì.Chưa bây giờ tôi thật sự rất đói bụng.Tên quân hỏi.Bác sĩ hà quế có thể ăn uống bình thường được chứ cũng được.Trước mắt tràn cháo nhà uống sữa thôi cho ăn được gì nhiều cả phải cố gắng.Giờ thêm một lát nữa đoàn bác sĩ đi ra ngoài.Tôi nhìn tên quân cùng với tiên phong đang đứng nhìn tôi chằm chằm.Tôi đã không thể nào hiểu được hai người đàn ông này đang nghĩ cái gì.Mà sao cứ nhìn tôi mới như vậy.Thôi.Trong này đang ấy nói vô tội bị đâm nữa.Mà thật ra là tôi cũng có gan anh hùng như thế đâu.Trả lời trong thanh toán của tôi nghĩ là mình có thể vừa kịp lúc đá cho tiền ngu đần cầm ra giỏi người kia.Cái là người thiếu đường lại loài ra ông cụ nằm triệu trên nền.Thế là để nhanh tốc độ.Một sào đó toàn tròn ngay.Của mày số tôi mạnh lớn.Về đâu như thế vẫn còn sống.Nhìn hai người đàn ông trước mặt bỗng dưng tôi lại buồn cười.Nhưng mà khổ nỗi bây giờ tôi không còn đủ sức để cười được nữa.Cơ thể của tôi vẫn còn quá yếu.Mà bây giờ tôi lại buồn ngủ mất khổ chứ.Thôi ngủ trước đã chuyển gì thì tính sau vậy.Mơ màng tình si.Tôi vội vàng từ đầu một chút xem đã đỡ chưa.À.Có tiến triển hơn rồi đấy.Tôi cảm thấy không còn quá mệt mỏi như thế này.Nhìn thấy đèn phòng đang ngồi ngủ gà ngủ gật trên ghế.Tôi sẽ khéo tay của hắn.Hắn giật bắn cả người nhìn tôi hốt hoảng.Sau đó như phát hiện sai.Tôi đã hoàn toàn tỉnh lại.Khánh mừng nhảy cứ cả liền.Ôi đúng là tên phong thần kinh.Tôi vừa ngủ có một tí thôi.Có cần phải phô trương đến như vậy không.Tôi là nghe tin phòng vui mừng rồi hỏi.Mừng quá.Em tỉnh lại rồi.Tên này đang nói cái gì khó hiểu như vậy chứ.Tôi vừa ngủ thôi mà.Em vừa ngủ có bốn ngày thôi đấy kiều nữ.bốn ngày.Sao lại như thế được.Tôi nhớ là tôi chỉ buồn ngủ thôi.Tao mới đó là bốn ngày nghỉ.Cái gì cơ.bốn ngày ấy.Vừa mới ngủ thôi mà.Tôi còn nhớ anh và con gọi bác sĩ khám cho tôi đấy.Tên phòng chờ chán của tôi.Sao đỏ nhìn tôi và anh mất cảm giác.Anh hỏi.Em có nhớ anh là ai không.Đúng là tên thần kinh.Anh là tên tổng phòng ồn ào chứ ai nữa.Anh bị cái gì vậy.Đâu có bị mất trí rồi.Có thật không.Anh yêu lắm đấy.Ảnh biển.Không muốn đi cầu và hàng nữa.Tôi thường mất và khắp phòng để tìm kiếm chứ quần.Em tìm con sao.Nó đi về rồi.Hôm nay nó bận việc.Thế nên anh sẽ chăm sóc cho em.Tôi đưa mắt nhìn tiền phong.Tới hà nội với vải rất thật lòng.Tôi gật đầu.Rồi sau đó hỏi tiếp.Có thể là tôi đã ngủ bốn ngày không vậy.Tên phòng cười cười rồi đáp lại.Thật chứ đùa.Em hôm nay hai ngày sau đó tên gì.Cái ngày mà em chảnh gì gặp anh cùng với quần đấy.Sau đó em ngủ thêm một.bốn ngày.Anh cũng phải bội phục em cái kiểu nữa.Hàng chấp hai tay ra kiểu khôi phục giống như mấy tên trong phim kiếm hiệp làm tôi xem tên hứa.Cho thằng tiếng.Tôi vừa buồn cười lại vừa lo lắng rồi hỏi.Vậy bác sĩ nói tôi có sao không.Không.Mày nói khi đó là mệt quá nên cần ngủ nhiều.Giống như lấy lại sức cái yên tâm đi.Được rồi.Tôi không sao là được rồi.Tôi đói quá.Ăn được gì không.Được chứ.Em muốn ăn gì.Vậy thì thôi ăn được những gì.Gần như là tất cả.Em ở trong lúc hôn mê.Không lúc ngủ dậy.Bình phục khá tốt.Bây giờ ăn uống bình thường được rồi.Nhưng mà ăn thức ăn dễ tiêu hóa thôi.Tôi xin ở một lát rồi đưa ra đáp án.Vậy thì cháu cho an toàn đi.Tên phòng đưa tay lên trán kiểu chào trong quân đội.Hài trần chấp life.Ok madam.Tên này cũng đáng yêu thật đấy.Đến chiều ngày hôm ấy thì bác sĩ đến khám lại.Ông cho tôi biết.Vết thương đang làm rất tốt.Cũng không có dấu hiệu xấu nào xảy ra.Một lát sau khi tiến quân đến lúc này tiền phòng đã đi công việc.Chứ còn nhìn thấy tôi đang xem tivi ở trên cao.Ăn kẹo ghế ngồi sát tôi sẽ lại hỏi.Kiều nữ.Em đã đỡ chưa.Tôi nhìn hắn.Em đỡ hơn rồi.Em tốt nhất nên khỏe nhanh lên.Anh không thích qua đêm cùng cô gái khác đâu.Mẹ kiếp.Là do nhu cầu sinh lý của hắn.Anh không nói được câu nào tử tế hơn nữa.Tôi im lặng nhìn hạn.Thế nào để hạn cung cứ im lặng nhìn tôi không chớp mắt như vậy chứ.Hai người nhìn nhau như thế cặp đôi yêu xa vừa gặp lại.Cho bộ phim tình cảm lãng mạn mà tôi mới xem cái này.Tập hỏa diệm sơn.Một lúc lâu sau thì hắn ngô mì rồi hỏi.Tại sao hôm mỹ là đứa trở thành một sao về.Tôi giật mình nhìn hắn.Anh hôm nay sao thế nhỉ.Tại sao đi hỏi một cầu dư thừa như vậy.Bởi vì em không muốn anh chết.Vậy nhớ không mai em chết thì sao.Tìm thì thôi chứ sao.Nói chung là em không muốn anh chết.Câu trả lời của tôi cũng rất chân thật đấy.Tôi chết để thấy quá lắm sài gòn này mất đi một người đẹp thôi.Còn nếu như hắn chết đi.Cái mạng của tôi sống không bằng chết.Mà tôi lại mất đi một hồi bà lớn.Còn chưa kể đến đất sài gòn này mất đề một con cọp.Vừa đẹp trai lại vừa giàu có.Nghe lại thì anh không thể nào chết được.Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.Diễn tả ra sao thì tôi không thể nào diễn tả được.Nó giống như cái kiểu tên tưởng là có một chút nữa vợ rất khó hiểu.Tôi hỏi.Nhà của em sao rồi.Không sao.Anh cho người dọn dẹp.Thấy các đội là.Nhưng mà xuất tiền cho em đến rồi nhà anh đi.Tránh việc hai.Việc không hay.Nó có vẻ như là hắn sợ tôi bị trả thù nhưng.Theo việc hôm đó anh có biết là ai làm không.Hắn nhìn tôi.Nhìn thẳng có mất rồi.Sau đó nhưng tìm được đáp án.Tôi thấy hắn thoải mái ngồi chờ ra sao thăm xong rồi nói.Của bền phúc thạch.Ông táo bốn mươi mốt lưới mấy hai con cá lớn.Phúc thủy cát.Em không biết.Chỉ biết mấy tên côn đồ hôm đó rất ngủ thôi.Ăn nhiều mắt nhìn tôi cười rồi hỏi.Xem lại nói như thế.Tay nghĩ xem.Ai đời mấy thằng giám sát người khác mà chỉ có một thằng có sao.Bà già cũng không phải to lớn gì cả.Bé chút xíu giống như con dao thái lan.Trời ạ.Lại còn đánh đấm cứ nhiều cái tội ảo là.Còn thua cả thằng bé nằm bsáu mềm.Bé nămbd.Tô văn bản sửa lỗi.Đúng rồi.Anh không biết nó đâu.Nó bê trước cái gì cũng biết cả đánh đấm thì số một đấy.Hắn nghe xong thì cưới hà.Khoanh tay trước ngực.Cho hỏi xem là cao thủ sao.Em không biết nhưng mà nói siêu giỏi.Tôi đưa ngón tay cái dài nói rất hài lòng.Tôi nhìn thấy hắn cười tít cả mắt.Ôi mẹ ơi người đâu mà cười lên lại đẹp cứ như là làm thật như vậy.Trước đây để hắn toàn cười mềm.Lâu lâu thì bạn phát cho một cái cười tươi.Muốn khiến người ta dùng thêm như vậy sao.Tôi cứ nhìn hắn ngày dài một hồi.Cho đến khi hạnh lấy bàn tài nó tới tầm của tôi giờ lại bán đồ thêm một câu tôi mới chỉnh màu.Nữ.Em nhìn ít thôi.Chạy cả đống nước giá kia kìa.Today what mean real.Đâu có được.Tên biến thái này chọc tôi.Bực bội không thèm nói nữa.Tôi nằm xuống giường đắp chăn đi ngủ.Không thèm đếm xỉa đến hắn.Làm thêm bảy ngày nữa nhàm chán ở bệnh viện.Cuối cùng thì tôi cũng được xuất viện.Trong mấy ngày nằm ở đây.Tên tuấn phong.Tính ngày nào cũng nếu chịu điển chồng nuôi.Ashoka chứ quần nữ.Thật đúng là phòng bệnh của tôi.Được các cô y tá trẻ đẹp cứ lượn lờ nhiều lắm nhé.Một ngày phải gần mười cô cứ ra ra vào vào kiểm tra cho tôi lên.Có khi cô trước vừa đi ra.Ủa sao đã đi vào.Oanh oanh yến yến nhức hết cả đầu.Xuống phòng thì vui vẻ sa mạc.Chăn nuôi một cô gái như tôi mà cứ để đưa dưa cà với gần hết y tá bác sĩ xinh đẹp trong bệnh viện.Còn chứ quần thì vô cùng lạnh nhạt.Có nhìn nhưng mà không nói chuyện.Ốm không thả rông c giống như tên tuấn phong kìa.Bóng đá sea games không có đến thăm tôi.Nhưng mà không tham quá nhiều.Bởi về ngày hai việc một cảnh ngồi nhìn chăm chăm sau lưng.Coi hẹn tôi khi nào xuất viện sẽ đến thăm sao nói chuyện nghe đâu là họ có thông tin cần bảo tôi biết.bac con có ghé qua.Lần này thì bảy chỉ đi cùng với chỉ là trợ lý của bà của mày là không dự đám đào.Theo cùng đó nhìn thấy tôi nằm trên giường bệnh và cũng có một chút đau lòng.Cái này tôi nhìn xa là bà thật lòng chứ không phải là mèo khóc chuột giống như hôm trước.Tôi thì tấm lòng của bà đến thăm tôi cũng đón tiếp nồng hậu.Cũng giống như đợt trước bà dối cho tôi một ít tiền lần này thì thôi không có từ chối nữa.Tế bào cũng thịt tầm lo cho tôi tôi không có một chút vui trong lòng.Ngày xuất viện thì tổng phòng ngói ý nói tôi sang nhà của hãng dưỡng bệnh trong lúc chờ sửa sang lại căn hộ.Cô của tôi tôi không đồng ý với chân ra nhé tôi đã là người của chiếc quần.Việc đi theo từng phòng là không thể được em không theo anh thật sao kiều nữa.Tôi cười cười rồi nhờ hàng đỡ gì.Không được đâu.Tôi đi theo anh về sài gòn này loạn hết cả lên đấy hd tôi đi nhà nghỉ.Cứ mặc kệ đi.Loa nên anh lại càng thích.Làm hẳn một cái lúc này để hai đứa tôi ngồi trên xe lăn bởi vì sao tôi đi đứng cũng còn khó.Kiều nữ em đi theo anh đi.Anh thật sự thích em.Tôi nhìn hắn cảm nhận hắn rất chân thành lắc đầu ngao ngán.Lúc cần sao không có ai lúc không cần sao lại nhiều người đến như vậy chứ.Không được rồi em từ lâu đã đi theo chiếc quần hắn ngành điện.Em bỏ nó đi nó lăng nhăng lắm.Chắc là anh không lăng nhăng nhỉ.Tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy.Nhưng mà tên tuấn phòng này cũng rất chu đáo đi chứ.Qua vài ngày tiếp xúc hàng mặc dù tất cả lớn phòng liệu nhưng đối với tôi rất thật tâm.Hạnh ký tàng chăm sóc tôi còn hơn cả quân sói.Nhưng mà theo như luật giang hồ.Người chờ nghĩa không được theo hai pha.Trang không được làm gián điệp hai mang.Tôi cũng rất chờ nhé.Xe buýt đi thảo chứa quần đến khi nào.Hắn không cần tôi nữa thì thôi.Không được đâu.Em đã nhận lời đi theo anh quân.Em không thể nào sẽ bỏ nghỉ được.Chưa khi nào anh nghĩ không cần em nữa thì thôi.Tuấn phòng ngày dòng thời gian để đổ xuống.Thôi được rồi.Em có đi theo nó.Rồi đến một ngày nào đó.Anh sẽ dành lấy em lại tới tay của nó.Em yên tâm đi.Bố có tên thần kinh.Ai cần hắn giành lại chứ.Nói cứ như là tôi muốn chưa qua nhà hắn lắm không bằng.Cùng lúc đó tiền quần ở đầu nồi xuất hiện làm tôi giật bán cả mình.Khánh bảo thủ tục xuất viện đã xong xuôi.Có thể đi được.Anh để làm giúp rồi.Còn tên phòng thì làm tròn xách đồ.Chú quay lại sau thì nhìn thấy chiếc quần.Im lặng hơn bình thường.Hình như là đang suy nghĩ điều gì đó rất làm chiều.Mà làm việc gì thì tôi cũng chịu tôi không có.Lên xe về nhà.Chứ còn trong sự nuối tiếc vô hạn của tổng phòng.Thật giờ thế tối có diện và hai tên này quá rồi đấy.Vừa về đến nhà chứ còn liền bế tôi đi vào trong.Vào đến phòng khách để hắn để tôi ngồi trên ghế sofa.Gọi người đi sắp xếp lại căn phòng trên lầu.Tôi đang nhìn đông nhìn tay.Thế từ trên đầu cô gái thành tú hôm trước chảy xuống.Nhìn thấy tôi.Cô ấy có một chút thất vọng.Kèm theo tia tức giận.Cô ấy nhìn tôi sau đó là nhìn chiếc quần rồi hỏi có một chút lớn tiếng.Tokuda đến đi.Sao em lại đến đây.Đây là nhà của em sao.Em không có nhà.Nghe tin con trả lời cô gái đó suốt rồi chồng nước mắt.Em.Em muốn qua đây đến thăm anh cơ mà.Tên quân ta là nhà đút tay vào túi quần đáp lại.Gặp được anh chưa.Gặp được rồi thì đi về đi.Con gái nhà hàng đường đi qua đêm.Cô cháu sẽ lo lắng đấy.Cô gái ấy có vẻ tức giận.Cô ta chỉ thẳng vào mặt của tôi hết lên.Ảnh đi.Anh ba khía còn điểm còn quay về đây.Dù em đi.Anh bị điên rồi sao trước tuần.Ảnh của bin gió.Em yêu anh mà.Ơ hay.Cô gái này bị sao thế.Công nhận là tôi là gái điểm thi.Nhưng mà tôi làm việc quà đâu.À.Cho cô ta thế chiếc xe là nền lý tồi tàn tật.Ăn uống cho tôi quá rồi còn gì nữa.Nhìn thấy tên của lúc này có phần tức giận.Ngọc hà.Em chỉnh lại đi.Bao nhiêu năm qua anh đã nói với em rất nhiều lần.Anh không yêu em.Chị xem em như một cô em gái thôi.Là sao em ngồi nhận về tình cảm của mình.Em tính lại đi.Tôi là nhìn thấy cô ấy khóc thật.Ôm cánh tay của tên quỳnh lam.Ảnh quần.Anh nhìn lại đi.Em vẫn luôn yêu anh.Lúc trước là thiên tố.Em vẫn không nói gì.Để cho hai người hạnh phúc với nhau.Nhưng mà cô ta cũng phổ bạn anh rồi.Giá dầu hôm nay.Lại thêm một cô gái rất xinh đẹp nữa.Tao có giống thiên tốt thôi.Không thật lòng với anh đâu.Chỉ có mình em là thật lòng với anh thôi.Còn tất cả bọn họ.Đây là hồ ly tinh cả đấy.Tên quỳnh hát về cô gái tên ngọc hà.Lần này thì hãy dành thực sự.Tôi nhìn thấy mặt của hắn đỏ bừng lên.Hay mất để hẳn tiền uống.Của em ngay đi.Biển ngày đi.Kể từ nay trở về sau.Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.Trấn thành đâu.Dạo này thì cấm không cho cô ta bước chân và hoa bên này nữa.Nếu không.Đối với các người đây.Thần tài nhìn ngọc bây giờ đang sợ hãi run rẩy.Có lấy quyền gì nói đến thiên tú.Xổ số hôm nay.Lấy quyền gì nói đến kiểu nữ.Tôi yêu ơi.Đưa em về nhà.Thậm chí lên giường với ai.Cô có quyền gì màu đen tím.Tôi không đổi có đi từ lâu.Là vì nghĩa tình cô chú.Chứ còn là cái tháng gì.Mà có quyền phán xét chuyển đời tư của tôi.Cô gái tình ngọt ngào đến đề rừng nước mắt.Cô ta một tay ôm được một tài lòng vô nước mắt.Một lát sau cảm thấy cần rượu đi.Trưa quần nhìn ngọc.Nhưng mà hắn vẫn không xin lỗi.Hãy ăn ổi có tác câu gì cả.Tôi nhìn tôi hãy đi về phía tôi.Sau đó bé rồi đi lên lầu.Đến giữa cầu thang.Hắn ngừng lời xin lỗi vui nhộn.Cô đi về đi.Sau này đừng đến trước quán này của tôi nữa.Kể từ nay về sau thì tôi không đón tiếp cổ được.Tôi nhìn thấy hắn thở dài.Lãnh nhiệm xanh ngọc.Cô ta bây giờ đang khóc lớn.Mặc dù không hiểu nói chuyện gì đang xảy đến.Nhưng mà nhìn có về thống khổ vì ai.Tôi có phần thương xót.Rõ ràng của ta đẹp là có phải giàu có.Đang nghĩ không nên lời tình như vậy.Bất lực tôi cũng thoáng buồn buồn cho cái gọi là tình yêu.Của hãng hùng trước đây tôi ngồi xuống giường hắn nhìn tôi sẽ nói.Em không cần đấy đến của ta.Sau này của ta có điểm gì.Em cứ xem như không quen.Cứ cố gắng tỉnh sướng để lành vết thương.Em nhớ chưa.Tôi gật đầu.Cũng không dám nói thêm điều gì.năm ngày sau.Hôm nay vẫn như mọi ngày.Chứ quên đi làm từ sáng sớm.Tôi thì đúng theo giờ.Mỗi ngày vào giờ này đều được ăn một chén cháo yến hầm hạt sen.Lúc đầu mới mà ăn còn cảm thấy ngon.Ăn súp và năm ngày như vậy.Cảm thấy ngán đến tận cổ.Ăn xong thì tôi đứng lên vì sao xung quanh vườn hoa.Bà nói tiền tuần này.Cho người chăm sóc vườn cây bonsai rất chu đáo.Trong vườn có cà chim chóc.Cùng với một hồ nuôi cá rất đẹp.Ở đâu không làm gì thì cũng chán.Dê già vận động cho khỏe người.Chiều nay thì tuổi bà thương bé xuyên sẽ đến thăm tôi.Tôi đã đợi từ bữa hôm trước đến nay cũng lâu lắm rồi.Năm ngày chị toàn gặp được trước quần cùng với người làm trong chứ quán này đô khiến cho tôi thần hổ.Đúng là buồn muốn chết.Loanh quanh đổ một nữ.Đang định đi vào ngủ một giấc.Bỗng nhiên từ phía cùng.Nhìn thấy ngọc đi vào.Có phần tò mò.Chẳng phải hôm trước chơi quần đã cấm của ta không được bước chân vào đây sao.Tại sao hôm nay là đột nhiên xuất hiện như vậy.Còn nữa lúc này thì tìm quần không phải có ở nhà muốn tranh thủ tình cảm thì cũng nên đời hắn.Về rồi hết hàng chứ.Bây giờ đây ngoài tôi và người làm ra thì có ai nữa đâu chàng nhất của ta là tìm tôi.Vậy thôi như vậy thì nguy rồi.Tôi vẫn chưa hồi phục chưa lành hẳn vẫn còn chưa đấy lại sức chiều nhớ mày có thằng cò.Tôi thua là cái chắc vậy thì phải là thường sạch bước nhanh vào phòng khách.Đang định lên đầu theo tốc độ ánh sáng thì tôi nghe tiếng dài công cộng đã đến xấu đi.Ok bảy.Của tao không gọi thì thôi cứ đi.Dù gì cho quần có bảo tôi cứ lời của ta đi.Cô kia.Đứng lại.Ôi mẹ ơi có ai gọi tôi.Làm thế nào đi như là thế nào tôi đang đường đường chính tránh được.Ngôi nhà này đưa về cơ mà hơn nếu cô ta đâu phải là người yêu hay là vợ của hắn thế làm cái gì mà tôi phải sợ.Đúng thế tôi lên dũng cảm lên một tí tôi quay lại nhìn có tha mềm.Nhạc.Cô gọi tôi sao.Ngọc huyền vào khoanh tay đứng nhìn tôi.Chứ không phải gọi cô.Trà nhất gọi mà.Cuộc gọi tôi có gì không.Có chứ.Nếu như cô không bền.Tôi muốn nói chuyện với cùng một lá.Nghe không có về thì là nguy hiểm.Tôi cũng nhà đi xuống cầu thang.Ngồi lên ghế sofa.Chú thành đi từ ngoài vào nhìn thấy học.Ông ấy có về sống sờ sau đó nhìn thấy tôi.Tôi nhìn sau mới có phần giống hay nói đúng hơn là lo lắng.Công chúa thành này đối với tôi rất tốt.Không có chứa quần thì chúng ta là người chăm sóc tôi rất chu đáo.Tôi có thiện cảm và mấy cùng với chị hiền nấu bếp.Mà hôm đầu tiên vào đây để giải vây cho tôi.Nên khi thấy và khó xử lo lắng của ông chú thành tố có phần không chịu được.Trấn thành.Lấy cho con hai đứa làm cho nhé.Con ngọc đi ghé thăm con.Ông hiếu thành gật đầu đồng ý tôi nhìn ông ấy cười cười nháy mắt một cái ý bảo ông đừng lo.Đúng rồi.Chiều nay có vài bạn.Đến chơi cùng.Hay là chỗ trò chị hiền làm món gì ngon ngon cho nhé.Con muốn tụi nó ăn cho nó rồi đi về.Không sau này nói còn cao kiệt.Lần này chú thành cười tươi gật đầu.Được rồi để lát nữa chứ nói chị hiền làm cho con.Đưa ông chủ đi hàng vào trong.Ngọc ngồi xuống ghế.Có tay nhìn tôi kiểu khinh bỉ.Mới không gặp có vài hôm.Ra dáng lối chủ nhân của căn nhà để quá nhỉ.Tôi chỉ cười không nói gì cả.Bởi vì tôi nhìn thấy trẻ hiền.Đồng bằng nước cam nền.Jihoon đi tôi muốn nói.Cô ngọc hiểu nhầm rồi đấy.Alo thành ra quen thôi cô ta cười cười cầm lấy nước lên uống một hộp sau đó lại nói.Cô cũng giống như con thuyền tố.Chỉ tiếc là nó đã chết.Phim tú là ai.Tôi đâu có biết.Batistuta này nói với tôi điều này chứ.Tôi nói.Chuyện đó.Có liên quan đến tôi sao.Ngọc không nhìn tôi.Của tao nghịch móng tay đỏ chót của mình cười cười đáp lại.Thế là tôi nói như vậy thôi.Anh quân.Tôi hiểu quá rõ tính của anh ấy.Yêu thì yêu nhiều chiều chuồn cũng nhiều.Nhưng mà mất rồi tớ không thèm đếm xỉa đến.Cái con tú kia cũng như vậy đấy.Là loại lần lỡ bay bướm.Hết người này đến người khác.Kết quả thi của mùa yên mả đẹp rồi đấy.Tôi nhìn thấy được sự hà già cùng với anh về quảng ngãi.Bất giác rùng mình.Tôi không biết ở dưới cột và cô gái tiền thiền thủ kìa.Có chuyện gì thù hận sâu đậm.Nhưng dù sao cô gái kia cũng đã chết.Là một người thanh lịch như ngọc đây là dòng đời là kinh tởm đó để nói về một người đã chết.Cô gái tên ngọc này.Cũng không phải là dàng hiền lành.Mà nói khó nghe hơn.Có một chút hoạt động.Đề phòng.Nhất định.Phải đề phòng.Cô ngọc đại.Tôi không biết là hôm nay có tìm tôi có việc gì.Nhưng mà từ nãy đến giờ có nói cái gì tôi không hiểu ấy.Tên tôi là ai tôi không biết.Mà tôi cũng không liên quan gì đến của ta cả.Chuyện này.Tôi không gió.Tôi không nói nhiều nữa.Vậy tôi lên phòng trước.Cô cứ ngồi đây mà chơi nhé.Nhìn thấy tôi đứng dậy cô ta cũng đứng sau.Kiều nữ.Tôi điều tra ra được cô là cái điểm.Thân phận của cô.Likenhanh và hơn cả con thiên tốn tiền nhiều đấy.Nhưng mà tôi thấy cô cũng đàng hoàng.Tôi cho có cơ hội.Cần bao nhiêu tiền để đi khỏi đây.Dưới xanh quân.Cứ nói đi.Tôi sẽ trả ngay.Cái con điên này.Nó đẹp nhưng mà sao thần kinh quá nhỉ thế.Cho cô ta lại thích mấy cái phim tình cảm cổ huyết trên tivi.Nên hôm nay.Bắt chước y chang như vậy đến tìm tôi để ra giá.Được rồi.Qua hà giang tôi thấp đến như vậy.Tôi cũng không cần phải tử tế với cô.Tôi hỏi.Cuộc gọi được bao nhiêu tiền.Cấu tạo cây phá lên trong các bà sung sướng.Tôi muốn bao nhiêu hả gái điểm.một hai trăm triệu.Hay là năm trăm triệu.Khoanh tay nhìn cô ta cười dí dỏm.Ít như vậy á.Cô ta ngừng cười nhìn tôi tò mò.Cuộc ông tham lam hơn tôi tưởng đấy.Nhưng mà tôi thích người như vậy.Ra giá đi.Bao nhiêu cũng được.Tôi ngồi xuống ghế tựa hẳn ra sau.Vậy tôi cũng nói thật.mười tỷ.Được thì có gia đình này.Tôi nhìn thấy ngọc mà hai mắt to nhìn tôi có ta hoảng hốt.Sau đó phá lên cười đêm dài.Tham lam quá rồi đấy cô gái.Cô nghĩ cô là ai mà xứng đáng được mười tỷ.Thế làm sao lại không xứng.mười tỷ lệ vẫn còn ít đấy của ngọc.Nhìn đi.Cách chữa quán này ít nhất cũng hơn mười tỷ.Chưa kể đến tiền bạc điều về của trúc quỳnh.Tôi đi rồi.Cô lên làm chính kiếm được nhiều hơn như vậy gấp nghìn lần.Lúc đó tôi còn ghen với con đến cho tôi nữa.Ngọc chỉ vào mặt của tôi có ta tức giận.Còn điểm kìa.Mày đùa với tao hả.Mày chưa tức tại sao.Tôi cười ngành rồi đá.Tôi chọc tức cô để làm gì.Câu hỏi tôi cần bao nhiêu thì tôi ra giá thôi.Vậy mà lại nói là chọc tức quá.Khi nào tám.Cô ta tức điên thật sự.Tôi đoán nếu như không phải sao cô ta đứng cách tôi cái bàn.Tôi cần đặt tên cho tôi mấy cái.Nhìn thấy cô giáo quỳ xuống tiệm điện nước.Tôi nhanh tay hơn.Cầm sách lên nước cam trên tay.Đồng thời nhiều người.Rồi nhanh hơn vận tốc của ta ta lấy nước lên người của tôi.Của thanh hồng.Nước cam chảy lênh láng trên bàn rồi cả ghế sofa.Cô ta vàng lên nước trên tay.Hết vào mặt của tôi.Còn điểm thổi thành này.Chào cả nhà mày làm gái.Tiền mặt của máy múc dài như vậy.Ai mà đúng rồi.Con mèo của mày cũng như vậy.Bây giờ cho mày cái cách moi tiền người ta có đúng không.Mẹ kiếp con ngọc này.Nó đi quá xa câu chuyện rồi đấy.Mày chửi tao thì được.Nhưng mà chưa đến mẹ tao.Tao cho mày đi.Cái gì là vô lý nhưng còn đến.Cầm lấy nước cam tiền tài.Tôi tắt thẳng vào lại vô cùng dứt khoát vào mặt của con ngọc.Cả người có nói ít sống làm lúc nước cam.Nhìn trên mặt của nó mascara.Lan dần ra.Chồng buồn cười vô cảm ấy.Vừa lúc đó tôi nhìn thấy chưa quần.Đang đi từ cổng đi vào.Mà sao hôm nay anh về sớm vậy.Nhưng mà đúng lúc.Tôi muốn chèn thế cô gái ra như điều đó của hắn ngu ngốc đến thế nào.Tiền để nước cam còn lại một lít nước.Tôi nhanh tay đổ hết lên người tôi.Cùng lúc đó cho phanh trước thì xuống sàn bể tan tành.Sau đó thì ngồi xuống chỗ những mảnh vỡ.Nhân hai ba mảnh nên bỏ chân váy.Tay trống xuống cho có một ít mảnh nhỏ li ti đánh lại.Rồi tôi cố nén ra vài giọt nước mắt.Trong lúc còn nhỏ còn đang ngu ngốc chưa hiểu việc gì.Mày sáng mưa hàn kế bên.Chế độ tuyển quân đi gần đến từ riết ngày.Chị ngọc à.Chị tha cho em đi em ở bên anh quân là do hoàn cảnh không hề có ý muốn cướp người yêu.Hay là bây giờ chị muốn em đi lên.Em cũng đồng ý.Hay là em cứ đi nhé chị mong chị đừng đánh em em sợ lắm.Vết thương của em vẫn còn chưa lành lại.Còn ngọc thì nghe tôi nói đông nói tây.Mặt của nó cứ nghịch ra nhưng mà tôi cũng không hiểu đồ ngốc con này có bị gì không.Lấy nhìn thấy đối thủ của mình tự dưng đổi dòng.Thì nó phải nhảy số trần não để tìm hiểu chứ.Ai biết được nó bấm dừng cười phá lên.Lại còn cười hàng xài nữa.Bùi ngọc ơi là ngọc mày ăn hết bao nhiêu cơm gạo ba mẹ của mày đấy hôm nay lớn tùng nhầm sang.Như vậy nhưng mà nói thì không lớn theo quá trình là uống phí vào lúc bảy tôi lúc thấy tiền.Bước đến gần cửa thì dừng lại có bao nhiêu hãng đang tìm hiểu tình hình tôi bắt được khoảnh khắc.Tiếp tục mèo khóc chuột.Em xinh chị đấy em đi lên phòng dọn đồ đi ngay.Đi ngay trong chiều nay bây giờ anh quân anh chưa về nên em đi anh ấy sẽ không biết.Trẻ chỉ đừng đánh em nữa em xin chị đấy một câu cuối tôi chút hà vấn đề.Quá tuyệt.Con ngọc bây giờ hình như mấy chị em ở não suy nghĩ.Nó nhìn tôi và anh mất tìm hiểu.Chắc là bây giờ nó mới nhận ra có gì đó không đúng cho lắm.Nhưng muộn rồi.Ngọc hà.Bà đã dùng được rắn vào hàng.Bà nói cái gì vậy.Con ngọc đình tiến đến qua chốt rồi thì về tên quân từ cửa kéo lại.Ảnh đề tài còn ngọc ra.Lực nào có cùng mạng.Lúc này còn ngọt mang đôi giày cao cả thức làng trường xem tí nữa ngã nhào xuống đất.Còn tiền đến đâu rồi.Ôm tay lửng sẽ lo lắng rồi.Kiều nữ em có sao không có đau không.Tôi xem rớt nước mắt.Lúc này tôi đáp lại.Em không sao.Xem xét trước giàu cho tôi xong xuôi hắn nhìn con ngọc bật giọng nói.Ai cho cô đến đây.Ai cho cô bước chân vào chỗ quán.Ai cho phép có ra tay với người tốt như vậy.Con ngọc nhìn tôi ai oán.Bây giờ thì chắc là nó mới hiểu xa.Vai của tôi đã hết.Bây giờ tôi mặc kệ nó.Chị nhìn con nhỏ biết tên quân phán xử.Ai bảo nó dám xúc phạm đến mẹ tôi.Còn ngọc thì hoảng sợ mất lòng.Anh quân à.Là con đ*** này nó diễn trò đấy.Em không phải đánh nó.Em chỉ hỏi thăm nó thôi.Của em ngay đi.Tôi sẽ gọi cô chú cấm tiệt.Không cho qua đây nữa.Bây giờ có đi ngay đi.Tôi không muốn nghe cô giải thích.Nói rồi hắn đưa tôi lên phòng.Để mặc cho con ngọc ngu người đứng ở đó.Honda head bảo chồng.Trấn thành.Được có tên ra ngoài đi.Từ nay cấm của tao vào đây.Nếu như chú làm không được.Thì chú điện thoại của tao.Tội nghiệp châu thành lại phải.Mất rồi cùng với con nhỏ.Nhưng mà hình như liên quân có gì đó thì là.Tôi đến còn quá nhiều sơ hở như thế.Đang đi xe thì hắn phải hỏi qua mới đúng chứ.Kể lại thật đấy.Lên phòng thì ăn theo tôi ngồi xuống.Mở lòng bàn tay tôi lên.Từng mảnh vỡ li ti.Cất nhà trên đầu của tôi cười sao nói.Gentle quá như vậy.Hóa ra hắn biết tuổi thìn.Tại sao không phải mặt tôi.Anh có tình ý với tôi á.Không phải đấy chứ.Tôi giả vờ ngu ngơ hỏi.Anh biết.Anh cười khẽ nhìn tôi.Làm sao mà không biết.Đến giờ mà dở tệ như vậy.Nhưng anh không thích của ta.Con mày có em làm lý do để anh giải thích với cô chủ.Ở cái tên này thế ra là hắn cố tình như vậy.Tình cảm.Dám lấy tôi làm việc đấy à.Nhớ đồ gia đình con ngọc tìm tôi tính sổ thì làm sao đây.Đúc khuôn kim.Em yên tâm đi.Tao không dám đụng đến em đâu.Anh chắc là còn hôm nay có tài xe chở em hơn sợ cọp đấy.An toàn văn hóa.Sơ đồ to như kiều bảo tôi cứ yên tâm đi sẽ không sao đâu.Tôi muốn mười thôi mặc kệ dù sao thì tôi cũng chả được cho con ngọc một ly nước cam.Là lấy được lòng của liên quân.Xem giá thịt người được lợi nhiều hơn hại.Mà sao hôm nay anh về sớm như vậy.Anh lấy tài liệu anh để quên.Tôi gật gù.Hoa dán tập windows.Tao nói hôm nay giờ này lại quay về.Anh quân.Chiều nay thì tuổi bé thuyền sẽ ghé thăm em.Anh không.Hắn mở tủ quần áo lấy ra chiếc áo sơ mi màu đen.Sau đó quay sang cách lời của tôi.Anh không có ý kiến.Bạn em đến thăm em thì bình thường.Anh cũng không phải là quá khó khăn đâu cô bé.Nói rồi thì tên quên đi vào phòng tắm để tôi ngồi một mình ngoài phòng.Đang quá mức nhàm chán.Nghe tiếng gõ cửa phòng.Cầu châu.Cô nữ.Xuống ăn cơm đi à.Là tiếng của chị hiền.Có hai vòi nước thì cảm thấy đói.Từ sáng đến giờ vận động nhiều tiêu hóa hết tô cháo bổ dưỡng lúc sáng.Dạ vâng.Để anh còn tắm xong con xuống ngay à.Ngoài đời tên đó xong thì cũng tầm mười lăm phút.Đàn ông gì mà tắm lâu nhiều.Tôi và hắn cùng xuống ăn cơm.Ăn xong hãy đi làm ngay.Còn tôi có mệt mỏi lên phòng đánh một giấc.Chiều thì lại tiếp đám còn phải xui.Tôi có hỏi qua chú thành.Con ngọc ngồi khóc một hồi sau đó từng đứng dậy đi về.Trấn thành nói trước khi về.Nó nhìn chăm chăm lên phía trên đầu.Chắc là thằng tồi lắm.Nhưng mà mặc kệ nó.Tôi vẫn là không sợ.Tầm bốn giờ chiều đang ngủ ngon giấc.Tôi nghe tiếng điện thoại reo inh ỏi.Nhìn nhìn.À hóa ra là số của tổng phòng.Cái tên này.Công suất biết cách làm phiền người khác.Hắn toàn gọi cho tôi vào lúc tôi bận hoặc là đang ngủ.Có khi mới sáng sớm tôi vào tiền còn đang ngủ ngon lành.Đã bị hạnh đẳng thức.Say ngủ tôi mơ màng ngày mấy.Alo tôi nghe đi.Kiều nữ.Em đỡ hơn chưa.Đã khỏi hẳn chưa.Anh gửi cho em thêm đồ bộ nhé.Sức khỏe rồi.Anh không cần gửi nữa.Toàn nhắn một đến của hỏng rồi đấy.Ok.Nhưng mà ngày mai đi anh có ăn được chứ.Đề bài thổi sáo.Ừ.Chị anh và em thôi.Không được đâu.Có chứ còn nữa thì mới được.Lại là nó về thì anh sẽ gọi cho nói sao.Ok anh.Tạm biệt cô bé.Tắt máy tôi định ngủ thêm một tí nữa.Nhưng mà lúc ấy có điện thoại của bạn xuyên.Nó nói bọn nó đã điểm rồi.Tô màu bật dậy vào phòng tắm vệ sinh qua loa.Xong xuôi đâu đó thay bộ váy khác.Hí hửng đi xuống nhà chào đón đồng bọn đến thần.Châu thành mở cửa cho tuổi bé duyên.Về chiều mát mẻ nên tôi quyết định ngồi ngoài vườn hoa.Trấn thành mang cho bọn tôi nước cam cùng với vài món ăn vặt.Market chưa có nhiều chị hiền làm xuống.Bài thương hoài.Kiều nữ.Đây là nhà của anh quân sói sao.Tôi gật đầu cười tươi.Đúng là đại gia có khác nhỉ.Đến nhà cũng to hơn người bình thường.Tiếng của brazil vang lê.Thôi mọi người có anh đi bà về nhà của chú còn làm gì thế.Mọi người cười cười ăn uống một chút.Sao lại nghe bà thảo nói.Nơi này.Vô mai là hoa khôi sài gòn.Được lên báo rồi đấy.Nhạc nhìn hai mắt mở to.Cái gì cơ.Lên báo.Thật không vậy.Bà thảo cùng với bà thường rồi cả còn cái duyên bé hòa cũng gật đầu.Đúng rồi.Lên báo gì đó em quên mất rồi.Mà bây giờ sài gòn này là đang xôn xao vô tình tay ba của chị và hai đại gia.Một là quần sói.Hay là tổng phòng.Em còn ngày tuổi nó đồn.Mấy hôm nay.Tại sao gọi cho mẹ.Bé bút chì khùng đấy.Con hòa hí hửng nói.Trời à.Tôi vừa dương thường có mấy hôm thôi.Sao mọi chuyện rối tung rối mù lên càng như vậy.Cái gì mà tình tay ba.Tôi đi theo chiếc quần mà.Sơ đồ này nhiều chuyện nhảm nhí như thế.Cho hỏi lại.Bây giờ sao rồi.Bà thảo đã.Có sao đâu đúng như vậy thì mai lại càng được nổi tiếng lo gì.Có một chút lo lắng.Nhưng mà em không thích như vậy đâu.Bà thương cười cười nhìn tôi.Em đừng có lo.Loại truyền đồn đại như thế này từ mọc lên rồi công tử tiêu tàn.Chỉ được vài ngày mà.Có chuyện khác rồi thì người ta cũng quen thôi.Mấy chuyện này cũng đâu có hại gì cho em đâu cứ yên tâm đi.Ừ thì bà thương bảy nói cũng đúng.Bộ đồn đại này đâu có ảnh hưởng gì đến tôi.Mọi người nói đúng sai.Tôi còn được nổi tiếng nước rồi đấy.Nhưng mà nói thật.Tôi không thích mình được từng bóp quá nhiều.Điều đó làm tôi dễ bị hỏng não lắm.Thôi thôi bỏ qua đi.Em coi như không biết là được.Nhưng mà mọi người này.Mà người biết gì về con sói và tổng phòng không.Kể cho em nghe đi.Đây là mục đích chính của tôi.Tôi muốn tìm hiểu hai người đàn ông này.Bởi vì họ làm cho tôi quá tò mò.Cơm thêm lời nói của con ngọc hôm qua khi nhắc đến cô gái tên thiên tú.Không hiểu sao tôi có cảm giác bọn họ có liên quan đến nhau.Đúng ổ của chị rồi nhé.Tôi muốn biết cái gì đây nữa.Bà thảo ra bộ dáng khóa chế làm cho tôi không nhịn được cười.Em muốn biết bọn họ làm nghề gì.Và tại sao lại thu được với nhau như vậy.Ok em yêu.Để chiều mai lại kiến thức đá.Tôi cười hì hì em làm nghe bà thảo nói.Theo dõi tàu biển.Cái quần sói là đại ca xã đoàn.Không có kinh doanh gì cả.Nghe người ta nói thì ai nghĩ về đây mời xã đoàn gần năm năm.Giai đoạn tên là đúng rồi.Chữ huyết.Băng nhóm xã hội đen hùng mạnh mà công an không dám can thiệp đâu.Bên trong xã đoàn là băng nhóm bảo kê cầm đồ casino.Còn về việc buôn bán vũ khí với giờ tiền thì không dám chắc.Cái này có liên hệ nhiều lắm không dám nói bậy.Còn về tống phòng.Anh này là đại gia trong trứng.Nhà họ tống có hai đứa con một trai một gái.Cô con gái thì mất rồi.Còn lại người con trai kế thừa di sản là ba của tổng phòng.Hôm nay chỉ có duy nhất một đứa con trai là tổng phòng.Anh này giỏi lắm.Đi lên từ thực lực.Chứ không dựa vào gia đình.Con có thế lực ngầm đứng sau.Cụ thể là đối đầu với cho huế.Bà thảo uống nước cam sau đó nút cái gì nói tiếp.Còn về việc tại sao anh chàng này đối đầu sống chết thì không phải do.Chị biết là cái quần sói về việt nam mời xã đoàn.Đã xảy ra tranh chấp.Nhưng mà thời gian trước kia lúc hai người còn đâu mười bốn mười lăm tuổi.Thì lại rất thân nhau.Cái này đúng một trăm%.Bởi vì có người nhà ba tầng phòng xác nhận mà.Tôi gật đầu.Xem ra thế hai người này vẫn còn rất nhiều bí ẩn mà người ngoài chưa biết được.Chị thảo này.Vậy chị có biết là hai tên là thiên tố không.Bà thảo nghe chồng thì lắc đầu.Chồng biết rồi cho vào miệng sẽ đá.Không.Mỗi ngày lần đổi.Ba thương nói.Hình như chẳng ai quen quen.Tôi muốn xóa rồi hỏi.Sao vậy.Kể cho em nghe với.Ba thương con gắng nhớ lại lát sau bài nói tiếp.Hình như là bạn gái của tuấn phong.Cô gái này xinh đẹp lắm.Lớp mới làm với mẹ.Chưa có lên tiếp khách là đối tác công ty với công ty có ba tấn phong.Thế có lần đi ăn bàn công việc.Truy cập có ý đi cùng với tuấn phong.Theo như lời của tổng phòng thì cô ấy là bạn gái của anh ta.Mai như sau này cô ấy mất rồi.Bà thảo hỏi.Ủa.Có thể thưởng.Ba thương gật đầu.Có mà.Lúc đấy mày chưa làm đâu.Bà thảo gật gù.Còn tôi cũng gạch theo.Ngồi tiếp bản hò thì một lát nữa.Chủ yếu nói về việc tuần nữa bà sẽ đi cho đi du lịch biển.Bà hỏi tôi có được không.Tôi cũng chưa biết.Nếu như vết thương lành hẳn tôi sẽ đi.Để bọn họ về tôi để ra cửa.Sau đó ngồi một mình ở ngoài vườn.Thật sự đều đúng như bà thương nói thì cô gái tên thiên tú là bạn gái của tuấn phong.Nếu đã như vậy thì tại sao còn nhỏ.Lời nói tiền tố từng ở đây cùng với chiếc quần.Mà hình như chính mình trước quân cũng đã từng nhắc đến.Như vậy thì rốt cuộc là như thế nào tôi không hiểu.Thật sự không hiểu.Hai đặc biệt đội đánh nhau giữa hai người bọn họ có liên quan đến cô gái tên thiên tú này.Trời à.Đoán mò thật đúng là nhức đầu.Tôi chắc chắn sẽ tìm ra lời đáp cho bí ẩn này.Một tuần sau.Cuộc sống của tôi cũng rất bình thường.Sống cùng một nhà.Ngô cầu một.Anh cùng một bàn.Chỉ có kể từ khi tôi bình thường thì việc quan hệ là không xảy ra.Còn đâu nhìn tôi và trước quân giống như một cặp vợ chồng mới cưới vợ.Buổi sáng thì làm.Buổi trưa có khi về ăn cơm có khi thì lại không.Buổi chiều đúng sáu giờ lại về.Còn tôi thì anh ngủ người ngốc ngồi nhà giống như một người vợ hiền đợi chồng đi làm về vậy.Sáng nay tôi có bất hạnh vừa đi du lịch.Anh không đồng ý.Bảo rằng bên phúc thành vẫn còn cho người theo dõi tôi.Anh không cho tôi đi.Nếu như có đi thì hắn sẽ sắp xếp công việc đưa tôi đi.Và cũng chỉ là đi gần thôi.Thôi thì cũng được.Bởi vì sức khỏe và mạng sống tôi vẫn là trên hết.Còn mang.Mất con ăn chơi chứ có phải không.Chiều nay từ tháng về sớm hơn mọi ngày.Bà tôi tắm rửa thay đồ đẹp đẹp một tí.Hát cho tôi điên.Thật là lâu lắm rồi tôi chưa đi ra ngoài.Cũng có một chút thèm không khí ồn ào sôi nổi bên ngoài kia.Anh tư vấn mặc áo sơ mi đen quần âu giống như thường ngày.Hình như chiếc quần rất thích loại đồ này thì phải.Từ hán chỉ mặc sơ mi trắng hoặc là sẫm màu.Chứ không có hoa hoa giống như tên tuấn phong.Em muốn ăn gì.Khách sạn được không.Tên quần vừa lái xe vừa nói.Không được.Kiêng cữ vết thương một tí đi.Tôi buồn rầu ủ rũ đau lòng trả lời.Biết rồi.Ăn cái gì tùy anh.Em cũng không biết ăn gì nữa hắn gật đầu sau đó đưa tôi đến một nhà hàng pháp trồng rất sang trọng.Bước vào chồng ăn gọi cho tôi mì sốt hải sản.Hà nội ăn ít thì được.Ăn nhiều quá không tốt.Xem giá thời tiết này vẫn là quan tâm đến tôi đi chứ.Nếu nhà hàng ba nuôi tôi.Chắc có lẽ.Tôi sẽ đồng lòng với hắn.Kiều nữ em ăn được không.Được chứ ngon mà.Ăn nhiều vào nhé.Nhìn từ hạnh tập trung để thức ăn của mình tôi giả vờ bắt chuyển giờ hỏi.Anh quân.Anh bao nhiêu tuổi xây nhà.Tên quân nhìn tôi cười cười.Em hỏi làm gì.Tìm để biết thôi.ba mươi lăm.Hóa ra là hắn đã ba mươi lăm tuổi có đấy.Trong khi đó thì tôi chỉ mới hai mươi xuất hành hai mươi mốt.Hôn nhau gần mười lăm tuổi đấy.Nhìn thấy tôi há hốc miệng.Hạng nhất một miếng bánh mì bơ tỏi và miền tây.Giật mình.Tôi đang lấy ra.Nhưng mà cảm nhận về bánh mì này cũng khá ngon quyết định ăn luôn.Bỏ đi thì phí.Ảnh cười lắc đầu nhìn tôi.Em đúng là thú vị thật đấy của bé.Thú vì sao.Tô màu thú vị á.Chắc là một cô gái thôn quê như tôi tạo cảm giác mới mà.Cho đại gia nhà hàng gì mà.Anh quân.Anh làm nghề gì vậy.Thật tình là em không biết đi.Giải nghĩa xem.Anh bao nuôi em.Bà đến ngay cả tên tuổi công việc của anh em còn không rõ.Xem quá mức thờ rồi.Tôi nhìn thấy hắn ngờ mắt lại nhìn tôi dò xét.Em hỏi để biết thôi sao tôi cũng rất thành thật gật đầu.Đúng như vậy.Nhìn từ một hồi thì lát sau hắn ta thả lòng nhân ngày xưa nói.Anh là đại ca xã hội trên làm việc xấu việc phạm pháp đấy tôi gật đầu.Chăm chú lắng nghe người đến với anh chỉ với một nguyên tắc đó là trung thành.Anh không nuôi kẻ không trung thành.Nếu như biết được người đó phản bội anh nhất để tiêu diệt trước chùa hòa về sau.Ý của anh là gì vậy.Đang quảng cáo thổi sáo.Nếu như tôi không trung thành ăn cơm sẽ tiêu diệt tôi giống như tiêu diệt một con kiến.Quá nham hiểm và độc ác tôi chân ra một nụ cười đáng yêu.Em nhất định trung thành với anh mà hắn ta nhìn tôi lạnh lùng sợ nói.Tất nhiên em là người gần đây nhất.Anh sẽ giết được nên em không chân thành thì anh cứ việc đến tôi.Bằng giọng nói mềm dẻo nhất nhưng mà rất cứng rắn.Như cảm nhận được sự chân thành của tôi.Cảng nhà rồng sao nói.Qua mạng sống bằng xa em muốn cái gì cũng được à.Cái gì càng cũng không ngại cho em.Người phụ nữ của anh tốt nhất.Nên thật lòng với anh đi em đang rất thật lòng với anh rồi còn gì nữa.Em nên như vậy rất tốt cảm thấy hơi căng thẳng tôi uống một ngụm nước ép trái.Để lấy lại tinh thần đang uống thì nhà hàng nổi.Kiều nữ.Sau này ở bên cạnh anh sinh cho anh một đứa bé được không.Nghe đến đây thì sao cả nước ép trái cây tên quân vừa nói gì vậy sinh con cho hắn.Không phải chứ.Tôi mới hai mươi tuổi mà con cá gì đấy quay về với vợ.Như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập chuyện ngày hôm nay và với tập truyện này thì chúng ta đã được giải đáp.Hóa ra cô gái tên là thanh tú kia không phải là người yêu cũ của chiếc quần mà lại là người yêu cũ của tống phòng.Trong quá khứ thì cả hai người đàn ông này đều đã từng có tình cảm với cô gái này và xích mích mâu thuẫn giữa.Cũng một phần này sinh từ đây.Trẻ như vậy.Lý do vì sao đằng sau cái chết của cô ấy liệu có tồn tại đều không mắc nào hay không.Đếm ngược chiều nữa một lần nữa thì cô lại bị cảm giữa hai người đàn ông đều rằng với kiều nữ.Tìm sẽ có một kịch bản khác hay là quá khứ sẽ lặp lại hay không bởi vì đứng giữa hai người đàn ông đứng đầu.Thế giới ngầm thì việc bạn sống của cô ấy bị đại giỏi là điều rất có thể xảy đến trường thành.Câu chuyện tình yêu tay ba này sẽ có những diễn biến tiếp theo như thế nào thì viết một đơn vị và các bạn hay.Anh ta vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chờ tình vợ cái gì cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé.Ngoài ra thì hiện tại trên kênh trẻ giàu đang phát sóng một bộ truyện rất hấp dẫn có tên gọi là hận thù hóa.Thưa quý vị và các bạn đừng bỏ lỡ nha cảm ơn sự ủng hộ và theo dõi của mọi người rất nhiều còn bây giờ thì anh sao. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com