Lời Phật Dạy Tu TÂm DƯỠng TÍnh Mở Rộng Tấm Lòng Giúp Bạn Thay Đổi Vận Mệnh Cuộc Sống An Lạc.

lời phật dạy tu tÂm dƯỠng tÍnh mở rộng tấm lòng giúp bạn thay Đổi vận mệnh cuộc sống an lạc.

Tất cả chúng ta có mặt trên thế gian này.Điều cho không sáng suốt nên thường đầm lửng.Những điều không quan trọng hay ít quan trọng.Chúng ta dùng nước chanh được để lo.Còn những điều tối quan trọng là không để ý không bàn tới.Tôi sẽ dùng từ giảng giải điều này cho tất cả thấy rõ.Như cuộc sống hiện giờ có bao giờ.Ăn uống thử.Trong đó.Chúng ta có dịp nào nhiều nhất.Thường người ta nói ăn nhiều.Tối ngày chạy nấu ăn.Nhưng thật ra nếu nhịn ăn mấy ngày có chết không.Không chết.Cái đó là em.Nhìn uống hai mươi ba ngày mới chết.Nín thở.Nhìn bao lâu chết.Chồng thích.Thợ săn.Mà không biết vô là chết.Vậy mà người ta lại quan trọng ăn với uống.Còn thở ra sao thì không.Rõ ràng việc tối quan trọng để đơn là.Còn gì không quan trọng thì dùng hết tâm lực vào đó.Mới thấy cái lần lẫn của chúng ta thật đáng thương.Bước qua phần thứ hai.Thân gia cầm.Tức thể xác và tinh thần cái nào quan trọng hơn.Chúng ta thường đo cho thể xác hay tinh thần.Thị sát lo cho sạch đẹp sung mãn .Còn tinh thần thì có nghĩ tới.Nhìn chung con người chỉ nặng về thể xác.Mà xét nghiệm phần tinh thần.Trong khi tinh thần điều khiển thể xác.Ví dụ từ trong nhà bước ra đường.Tao khởi nghĩa trước chửi đi.Làm việc gì cũng vậy.Khởi nghĩa trước rồi mới làm.Chó hành tinh thần chỉ huy.Mà chúng ta đã không quan tâm.Chỉ quan tâm thể xác.Nhưng thử hỏi chúng ta lo cho thể xác được sung mãn.Nói cho máy nó cũng bậy vậy nơi nào nhà cửa tiền bạc cơm ăn áo.Nhưng khi nhóm.Tất cả những thứ đó còn khi.Nó để ngày mai.Sẽ mất thì nói làm gì.Vậy mà chúng nó cứ lo lo này nó đi.Là hết sức đài loan.Cái dữ không được mà dồn hết cho nó.Còn cái chủ thúc đẩy chỉ huy lại không để ý mặt tình nó ra sao thì ra.Như vậy chúng ta sáng suốt không.Nói là vấn đề chúng ta cần phải xét lại.Để khỏi nhầm lẫn.Tâm hồn hay tinh thần là cái chỉ huy.Cách đặt cho cuộc sống.Thì chúng ta phải lo cho nó tốt đẹp.Tao ví mấy phẩy.Còn tháng tám bữa này nó xoăn cũng được.Thế mà ta làm ngược lại .Đó là điều thức sai lầm của đa số người thế gian.Bây giờ nói tôi là cái nào.Nhiều người bảo ăn chay lạy phật nhiều là tu.Ăn chay lạy phật cúng thuộc gì phần thủy.Còn bộ chỉ huy thì không lo.Gì vậy.Tôi cũng có nhiều.Tôi màn hình thức tạo phức tạo duyên hoặc tu bằng cách lọc bỏ kết dụng tưởng cho tâm được trong sáng.Trong hai cách tu trên cách thu sau mới là quan trọng.Bị tăng là gì chỉ huy nếu chỉ huy tốt thì thân miệng.Làm cách diệt.Cuộc sống theo đó quý đi.Còn chút về phần dịch.Thì quá khứ.Nhưng tâm còn phiền não.Thiệt không giải quyết được cội gốc roaming sang tử.Đó là điều quan trọng người tôi chúng ta cần phải.Muốn xây dựng.Muốn dạng đọc cho tinh thần được trong sáng tốt đẹp.Thì phải quay lại xem xét mình.Tất cả chúng ta hiện giờ.Có ai không biết tham lam đóng giận si mê là xấu đâu.Biết thì biết.Mà không nỡ bỏ.Tình hình phật tử chúng sanh thật mê muội rất đáng thương.Bình thường khóc dịch gì.Thì thấy rất hiền lành nhưng gặp dịp tháng ý nền đổi sang đồng.Nóng giận vậy là đã sai rồi mà còn bảo vệ cho cái giận của mình.Cái này cái nọ trên tôi mới giận.Đã bảo vệ nó.Thì làm sao bỏ được.Thích người nào giận.Mà nói nổi tại tôi.Lý đánh không nên như vậy.Thật là xấu hổ.Không dám nhận lỗi lầm chấp nhận mình đúng người sai.Nên không bao giờ chịu sửa đổi tật nóng giận của mình.Con đường thật là thuận đến trước phật cách hà đại lục.Mong cho con được sáng suốt thanh tịnh.Mà vẫn thấy sống không chịu bởi đó là điều chế trực tiếp.Phật tử vẫn còn đúng.Tao nói nóng giận là cái nỗi nhất.Còn tham lam gucci nằm bên trong khó bỏ hơn nữa.Người tham lam có một triệu hai triệu có hai triệu bốn mươi ba triệu.Không dừng lại bao giờ.Muốn nhiều muốn hoài.Cũng không bao giờ thấy đủ.Chúng ta tưởng anh không dính dáng gì sinh.Nhưng thật tình ta là cha đẻ của xuân thuận.Ví dụ tài trợ tiến hành vừa ý mình muốn mua.Nghe người bán nói năm trăm.Mình trả ba trăm.Người ta chưa chịu bán.Lúc đó có người trả bốn trăm người ta bán.Vậy là mình nói tức lên rõ ràng.Dẫn từ từ đã.Đó là những cái tham nhỏ.Chưa phải trong tầm tay của mình.Còn những cái thân trong cầm tay của mình.Tao quý tao thích nó.Khi mất mình sẽ xây dựng cái đâu nữa.Ví dụ.Mình vừa sắm được cái lục bình vừa ý bất thần với cháu phải tay làm chết bé.Lúc đó đừng nóng đùng đùng nổi lên.Mình đang ôm sầu.Tin nóng giận đó do tham của quý.Muốn giữ mà mất nên mình mới sang hận.Như vậy có thể nói tất cả sự nóng giận và mất nguồn từ lòng tham.Người ta muốn được em.Được danh thơm tiếng tốt mà bị người chơi thì nổi nóng liền.Tham danh tham lợi tham tại thăm.Thêm cái nào mà không được cũng dẫn đến sân hận cả.Trong lòng tham đốc từ sim mà ra.Bạn sống của chúng ta qua một ngày.Làm mứt một tầng.Cuộc đời vô thường ngày nay sống chưa chắc ngày mai đã còn.Người thấy được lý vô thường.Là thấy được lá thật.Do vô thường.Thử cha không thích lại là chết.Mạnh shop nè đâu có đảm bảo dài lâu.Nhưng với ai đó nhắn.Thì mình buồn mình cử lại.Còn đi nó dài.Sống đến trăm tuổi là vui liền.Chị không phải xiaomi là gì.Chúng ta thường sống với những ảo tưởng.Mơ ước không có lẽ thật.Nói là gốc từ simi.Nếu ai đối mạnh mình hiểu tao nhận xét biết.Cuộc sống trong hơi thở không hiểu sao được.Nói vậy nếu vậy thì cười thôi.Công dụng thần ai.Vì không có trí tuệ.Ta sống trong ảo tưởng.Không đúng giải thuật nên xin cho tham lam sân hận.Đủ thứ phiền não che lấp tâm chân thật.Từ simi cho rằng đời sống cả trăm năm.Rồi nó tạo dựng sự nghiệp.Không có người cùng đến tắt thở cũng chưa rồi.Gì vậy mà cả một đời người mấy chục năm.Chúng ta cứ lao vào hình thức đẹp nhất.Không nghĩ cái tâm tư của mình trong sáng đi tối tăm.Chúng ta không biết trao dồi tâm tính của chính mình chút nào hết.Mà lại đuổi theo những cái cảm bự bên ngoài.Đời này tán gái.Xây dựng nút lưỡi chết đi thì tiếc nuối không bỏ được.Nên rồi phải trở lại nữa.Thế nên phật nói tivi là gốc của luân hồi.Chúng sanh trở đi trở lại trong giải thoát.Gốc từ simi mà ra.Từ simi chúng ta có đủ thứ sai lầm.Sự sống danh vọng simi sắc đẹp.Mấy nhỉ mình đẹp nên phải chơi xấu thì giận nghĩ mình không nên ai trên vui thì giận.Người ta cứ tưởng tượng về mình.Chứ sự thật chắc gì mình đã.Chắc gì mình tước chắc gì mình không.Nhưng anken thì vui cái chê thì không chịu.Như vậy.Có phải hiv không.Con đường chịu hết khổ này tiếp nối khổ kia không thoát được làm gì thế.Bây giờ.Nếu chúng ta biết rõ mà sống vô thường thân này không.Ta không là gì trong xã hội này cái.Thì có gì để tự hào nào bạn.Nghĩ mình là rơm là rác.Tự nhiên.Tại sao buông bỏ được những thứ tạm bợ con mình.Sửa đổi những thói hư tật xấu thành cái tốt đẹp.Mít thân thành không có giá trị chân thật.Thì sẽ không còn đánh viếng nó nữa.Tam bích dương lên tìm cái chân thật.Đó là biết lo cái đắn đo.Bỏ cái đánh bỏ.Kiểm tra kiểm lại ba điều.một là mạng sống trong hơi thở.Hay là thân cảnh tương đối tạm bợ.Không có gì quan trọng ba là ta vẫn còn nhiều kiến.Cần phải tôi sữa.Nhớ như vậy chúng ta sẽ tập trung vào việc tu dễ dàng lạnh lọc tâm trong sạch thanh tịnh.Tính quá được thanh xong rồi.Thì cứ hình thức vật chất trong cuộc sống này.Không chỉ lôi kéo chúng ta được nữa.Đó là một lẽ thật.Phật dạy.Nhìn lại thích anh này.Là đẩy răng hôi thối.Giống như cái bưu điện kỹ vay đi ngang bịt mũi mình sẽ cười nói tránh đường cho cái bô.Đi đâu có khổ.Rõ ràng lâu nay chúng ta sống trong b là.Bây giờ phải ga lên được.Đời sống của mình mất an lành tự tại.Lúc nào cũng nhớ từ cp sang tham lam.Từ khang lâm sanh ra nóng giận.Ba cái này làm phiền não rất độc cần dẹp bỏ chứ không thể nuôi dưỡng được.Nhưng chúng ta có bệnh viết sai mà không can đảm sửa liền.Cứ hiện từ từ.Đội tươi máu nhổ đạo máu thành phần cho được.Bởi vì thu.Là cách dùng trí tuệ thấy đúng như thật.Cái gì ảo tưởng phải trừ bỏ.Nguyên vị mới hết thuốc mê hết me.Mới hết khổ.Chúng ta không quen không dám nhìn thẳng.Không dám bỏ.Thì không bao giờ được an lạc giải thoát.Khổ đau không phải từ đâu đem đến.Mà tại chúng ta không sáng suốt không có trí tuệ.Có người nghe phật dạy đời là khổ.Tân nhạc vô thường zing.Cho rằng phật bi quan.Nhưng không ngờ thấy được lẽ thật đó.Trai cởi mở biết bao nhiêu việc.Không cần đeo đẳng đau khổ nữa.Do không biết nhìn nhận như vậy.Nhân thủy thích em đau khổ vô cùng.Hết đời này cái đời khác.Không lúc nào hết buồn hết lo.Chúng ta thử nghiệm lại trên thế gian này.Từ người giàu cho tới người nghèo.Có ai không khổ đâu.Quan trọng toàn vui đâu.Mỗi người khổ mỗi cái.Có người khổ vì thiếu thốn đói khát.Có nhiều khổ vì cô ấy quá.Các sự cố gì gia đình không hạnh phúc.Ai cũng khổ.Không có ai vui trọn vẹn.Vậy mà phật nói cuộc đời là khổ.Thì bảo đạo phật bi quan.Rõ ràng con người luôn chạy trốn sự thật.Chúng ta phải dám nhìn vào sự thật mới có thể can đảm tiến lên biết cuộc đời vô thường.Để ngày nào.Giờ nào mình còn sống.Thì cô tu thành dẹp những thói xấu.Chuyển nhớ mạng sống trong hơi thở là hết than ghi nhớ thương đầy vơi.Thì bớt ngã mạn.Tự nhiên ta trở về cuộc sống chân thật của mình đói là người có trí tuệ sáng suốt.Tom là trang luyện trí tuệ cho được sáng suốt được tốt đẹp.Đó là điều tiên quyết tháng này giàu sửa sang lo lắng.Nó cũng vậy vậy.Cũng chỉ là tấm thân hư thối thôi.Tất cả cái được đó đều là được để mất chứ không phải được để còn mãi.Vậy mà chúng ta cứ cắm đầu nó thôi là nó.Còn việc tẩy rửa bạn lọc cho tâm trong sáng tốt đẹp.Chỉ quan tâm tới.Phần hiệu phật tử đi chùa học tập.Chỉ muốn tôi để đời sau sung sướng hơn phước đức hơn.Đẹp đẽ hơn.Chứ không muốn thấy đúng hả.Không muốn tiếp siri.Giác ngộ giải.Trong nhà thiện tôi là vạn lộc nội tâm.Giống như một cặp nước.Chúng ta nóng xuống cho nó trông.Nóng lạnh rồi thì nước trong.Nhưng cặn bã vẫn còn dưới tác hại.Nước tẩy nên thì chúng sanh hùng tục trở lại.Bây giờ muốn có hoàn toàn trong.Không có cảnh cáo nữa.Thì phải lọc qua một cặp khác.Cũng vậy tham sân si là cảnh cáo.Nó làm thức ăn chính mình buổi tối.Bây giờ chúng ta phải lo.Vải dạ.Cho nó trắng xuống chứ.Nắng xuống rồi phải đọc bởi nó đi lúc đó tâm mình mới trong trắng.Tâm hồn trong sáng đức không còn đau khổ nữa còn tâm hồn tới thăm thì đau khổ.Không có người giúp được.Đó là điều hết sức thiết yếu.Chúng ta có hai thứ tâm.Năm sinh việt tùy duyên.Và tâm thanh tịnh hàng sáng không mất.Khi chúng ta nghĩ xấu kìa.Thì tâm đã lưu thay đổi hay viêm điểm mãi như vậy.Ví dụ có người nói trái ý.Mình vẫn ghét hả đó là trăm số.Nhưng thời gian sau.Hỏi làm gì vừa ý.Mình niềm vui vẻ thương mến họ.Đó là tâm sinh diệt tùy duyên.Duyên thuận thì tết tốt nghịch thì nó xấu chứ không cố định.Đã là xanh việt trì duyên thì không phải thật bình.Không ai cả ngày giận hoài.Cũng không ai cả ngày ghét hoài.Thương ghét buồn giận.Điều trị lộn qua đảo lại không cố định.Vừa dẫn đó trời thương vừa nếp đó trời mến đổi thay luôn.Bật nhảy phạm kiếm gì hết duyên hợp điền vương giả.Vậy mà chúng ta chỉ sống cái giả.Bỏ quên tiếp.Cái này đem tới sức lực để lo lắng.Gìn giữ cái thân tạm bợ này.Đến tâm tức tinh thần.Chúng ta giữ phần hơn thua phải váy tốt xấu được mất.Cho đó là tâm bình tâm tôi nghĩ phải canh tôi nghĩ quý trong cho vui buồn thương ghét.Tối rồi mà.Không thử trò.năm mươi thật lâu sang việt như vậy bà bán vào đó.Là mình.Thằng chó mất mình luôn có đáng thương không.Phật bảo chúng sanh do ba nghiệp mà đi trong phân tử luân hồi.Ba nhịp là thân niệm giấy.Ý ý nghĩa tối thì để nói tốt hơn làm xấu.Ninh hiệp dẫn đi trong ba đường ác địa ngục ngạ quỷ súc sanh.Nếu ý nghĩa tốt.Thì đến lớp bảy.Thân làm phải nên nghiệp dẫn đi trong ba đường làng.Chơi người attila.Như vậy tránh nhân tạo nghiệp là ý.Tức.Những chú buồn thương giận ghét của chúng ta tâm đó là chủ tạo nghiệp.Bố tôi dạy các phân tử mà bán vào đó.Thì không bao giờ giải thoát được.Chỉ là phước báo hoặc tội nghiệp.Dẫn đi trong đường làng hoặc đường giữa thôi.Ban đầu.Tattoo thì đập bỏ những thứ xấu.Sau đó đến các thứ tốt thiện cũng phải bỏ luôn.Dân thường không ai bỏ cái trước cả khổ lắm.Tây ninh được sang khỏi làng.Phần cha cũng quanh quẩn tranh tử thôi.Chúng ta chưa tìm ra cái thật mình.Thì chưa thể được an vui vĩnh viễn.Kết hợp đó được chỗ nói.Không nghĩ thiện không diễn.Cái gì làm ảnh đại diện mục của thượng tọa minh.Vậy khi tăng thằng kia hàng giả.Mà không có điểm thiện ác lôi cuốn lúc đó mình đi đi.Không tạo nghiệp và giải pháp sinh tử.Còn đi đâu nữa.Chúng ta ai cũng chẳng có cái không tạo nghiệp.Không bị liệt dẫn mà không chịu nhận.Cái những cái cảm gì.Thức phân tử là mình rồi khóa ngắt cái mình thật.Bán lai trị mụn tích là mặc thật sự đây của mình.Chó bị phải lắp biển niệm thiện điện áp.Chừng nào vĩnh niệm đó lặng sạch thì mặt thật cái hiện tiền.Vậy lúc điểm thiện ác chưa nhận xét.Nhìn mặt thằng kia ở đâu.Bình thường chúng ta thấy biết tất cả.Mà không thấy nghiệm phân biệt.Cách thấy biết đó.Không động luôn hiện tiền như mình vừa khởi phân biệt thì đó quốc đi.Chơi được không phải mức không phải thiếu vắng bao giờ.Chúng ta chạy theo những sinh vật.Thì cái chân thật ấm cúng khi nào dừng lặng các điểm sang việt thì nó hiện bài.Truyền hình các hiện tượng thường nói.Tại ông không nhận.Chứ không phải không có.Có ai không thấy không nghe không biết thấy cảm giác biết.Nhưng ở giai đoạn đầu chưa thể nghiệm phân biệt tốt xấu hơn thua.Thì cái biết chân thật không sang được.Khi tâm thử nghiệm phân biệt là chuyển sang cái biết xong việc rồi.Thấy cứ thấy nghe cứ nghe.Có người nào thiếu đâu.Nhưng ai cũng than kiếm không ra phật.Sự thật thì rất lưu chuyển tiền như chúng ta đâu cần tới tìm kiếm ở đâu.Khi chúng ta ngồi thiền không có hôn cần.Những điểm hiện tượng đăm săn lặn xuống.Giữ linh tao thấy biết rõ ràng.Tức là.Vẫn tĩnh vẫn biết như thường cái biết đó tao không động không thịnh.Không sang việt như cách điện vọng tưởng.Đó là mình đã có sẵn cái không động không tin việc rồi chỉ cần các ông chạy theo cái đó.Thi thứ gì được với cái không đó.Nói là giải pháp sinh tử.Vì cái động sang việt tạo hiệp đi trong tâm tử còn cái công động không sang việt thì công.Nhịp sinh tử.Cho nên sống được với cái công động.Là giải thoát sanh tử cần gì tìm kiếm ở đâu xa trong nhà thì nói.Cấy trâu đi tìm trâu.Cổng phật mà đi tìm phật là thế.Gì vậy trong kinh pháp hoa chàng cùng tử say sưa được bạn tặng cho hòn ngọc quý.Lang thang hoài.Nhanh quên mất mình có hàng độc.Được bạn chỉ thắng mới nhớ lại mình có thằng ngọc trong túi áo từ lâu.Đó là chỉ cho tất cả chúng ta có cái chân thật quý báu.Mà không nhắn công nhận.Cứ chạy theo cái tạm bự cái giả dối hoài.Tôi nhắc lại.Tattoo là dẹp nước những tâm niệm xấu.Giữ vững tâm niệm hiền lành tốt đẹp.Nói là trận thứ nhất.Ý đến tất cả nghiệm xin việc dù tốt hay xấu cũng đều bỏ hết.Đừng luyến.Mà phải sống chứ cái chân thực trong xanh không vợ.Không hình tướng của mình.Làm làm một việc cao siêu phi thường.Chứ không phải tầm thường.Chúng ta hiện giờ đang sống đang thu.Mày chỉ mong muốn những cái nhỏ.Như đời sao có khó hơn đời này.Giàu sang sung sướng hơn đề này.Nhưng tao quên rằng dù được như vậy chắc gì đã hạnh phúc.Gì có thanh là có cổ.Có ai khỏi bệnh có chết đâu.Bệnh trĩ.Mật khẩu game vui.Dán đó đã sẵn cho mọi người.Ai rồi cũng phải đi tới già tới bệnh tới chết đã có án tử hình thì cuộc sống.Làm vui hay là khổ.Vậy mà chúng ta cứ buông trôi ngày mai ra sao mặc nó.Bây giờ cứ cười cho vui.Người không thấy xa biết rõ.Là người công sáng suốt không có trí tuệ.Người tu có hai trường hợp.Nhớ cuộc đời vô thường cho buồn rầu chán nản không muốn làm gì.Đơn vị chưa phải khéo tôi.Thứ hai cũng biết vô thường zing vui vẻ.Đó là được chung của mọi người không ai tránh được.Muốn tránh phải tự tìm một lối đi khác chứ không thể ngồi buồn mà tránh được.Đây là người khéo tay.Tây ninh chúng ta học phật.Biết đời là khổ nhưng mình vẫn vui.Gì trong cái khổ sang việt.Có cái chân.Không sang việt.New hàng hữu bên mình.Thế thì phải dạy gì sống chứ cái sang việt.Bỏ mức các không sang việt cho phải khổ.Gì vậy.Đạo phật không những không đi quan.Mà còn lạc quan yêu đời nữa là khác.Người biết thu.Thì biết sửa đổi sai lầm.Nuôi tỉnh giáp để đánh thức mọi người cùng tỉnh giá.Viêm vị cuộc sống mới có giá trị.Nếu cả cuộc đời mấy chục năm.Sống trong khu tối thì tập trung nghĩa.Đời này qua đời khác.Cái chồng chặt như vậy thì khổ nào biết bao nhiêu.Lạy phật bảo được thân người là có.Như chùa trăm năm mới gặp bụng cây giữa biển khơi.Tuổi thân đánh từ cảm.Nếu chúng ta biết lợi dụng nó.Để tu hành thì sẽ được thoát khỏi vòng sinh tử.Sống chết pháp thân chân thật.Muôn đời không ăn gì.Giống như đùa mù lương bóng hay được vào bờ.Ngày đầu sống là một ngày thức tỉnh ngày đầu sống là một ngày an lạc.Khi không còn nghĩ chuyện tốt xấu phải váy ta sẽ vui.Vui như thế nào.Tất cả nhiệm hơn thua phải vái không khởi thì có mặt mình lúc nào cũng tươi sáng đó là cái vui.Còn vui hả.Là cái vui của thế gian không chân thật.Nhưng người đời luôn tìm vui trong các hơn thua được.Ví dụ người ta tổ chức đá bóng đội nào thắng mình chỗ tay cười vui trong khi đội thua rất đau khổ.Vui trong sự đau khổ của người khác.Thì cái đó không thật vui.Vì thắng thì vui để thua thì khổ.Như vậy vui của thế gian chỉ là cái vui tương đối vui khổ cho nhau.Thi công hoàn toàn vui.Chỉ khi tắm chúng ta giúp cách niệm tải váy hơn phương trinh.Lặng lẽ thanh tịnh mới thật là vui.Nhưng có nhiều người nhất là tuổi học sinh sinh viên.Nói tôi cái gì cũng bỏ hết thành thằng ngu ngốc.Mảnh ghép yêu đầu thật nhiều mới có kiến thức trọng.Mới là người hiểu.Thực ra không phải vậy người tu bỏ những niệm lăng xăng tập loạn.Bé tập trung vào một việc.Thì sáng thêm chứ mua sao được.Ví dụ.Khi học có một tâm chuyên chú vào việc học.Không nhớ nhỉ chuyển vong chuyện nọ chuyện kia.Thì càng học càng thông minh sáng suốt hơn.Những ngôi sao được.Khi làm việc cũng vậy.Buông hết chuyện tại tập trung vào công việc.Kết quả xổ số.Thần y người ta muốn nhớ nhiều quá thành cho quên.Trong não.Mỏi mệt nên nó không thể tiếp nhận được gì cả.Rồi rốt cuộc.Càng xuống dưới thì càng tươi.Trong khi.Người càng vuông lại càng nhớ.Nhớ một cách tự nhiên trong sáng nên mọi việc hiện ra rất rõ ràng phân minh.Chúng ta tưởng niệm xem.Khi nào đầu mình.Rối nùi dịch này chị kia.Lúc đó mình cứ quên đầu quên đôi khi ấy chỉ cần ngồi thiền một chút ta liền giới trở lại.Vì vậy nhiều người mới tập tu thiền nói ở ngoài không nhớ gì hết.Đến lúc ngồi thiền để nhớ đủ chuyện.Nhiều chỉ có lỗi không.Từ giải thích.Đó không phải tội lỗi.Vì lúc ở ngoài việc này chỉ kêu quá lắm nên chắc không nhớ.Khi ngồi thiền tâm yên định.Hết rồi nè.Nên ta thấy đủ chuyện.Thấy thì thấy.Biết nó không thật niệm buông thì không có lỗi gì cả.Quan trọng là đừng chạy theo nó.Như đức phật.Khi ngồi thiền dưới cội bồ đề.Trứng tự túc mạnh minh.Ngày nhớ là chuyện vô số kiếp về trước nhưng nhớ chuyện hôm qua.Khi buông bỏ hết.Tao tưởng như quên.Nhưng trái lại dưới rõ hơn.Con rắn nhớ thuốc cuộc nhớ không bao nhiêu hiểu như vậy mới thấy tâm mình là kho chứa.Nên nhà phật gọi là tàn tích.Kích hoa ấy chứa tất cả chuẩn tử lành dữ của mình nhớ tao lại hết những lăn tăn.Tập toán.Thì kho tàng trước đó biến thành như lai càng.Họ thức phân biệt bài tập hóa.Những điểm phân biệt thì trở thành kho như lai.Chứ không phải hết trơn.Gì vậy.Keytool.Chúng ta buông bỏ hết.Nhưng đừng tưởng mất tất cả.Không phải vậy.Ngồi yên định lại muốn nhớ thì nhớ rõ ràng.Không muốn nhớ thì thôi.Đó là người đã làm chủ được mình dàn cast.Sóng thủy tiên an vui tự tại.Không bị cắt pháp nhiễu loạn.Nên những người tu càng cao càng hay.Thì càng ít chú ý tới mọi thứ.Nhưng cần thiết.Thì cách này thấy biết rõ ràng.Không nghi ngờ.Còn chúng ta những thứ cần biết thì không.Những thứ không cần viết lại.Vì vậy chúng ta khác các ngài.Tóm lại.Hôm nay tôi muốn nhắc tất cả nhớ điều này.Việc gì đáng lo thì mình lo dịch gì không đáng lo.Thì buông bỏ hết.Người kéo tôi lúc nào cũng nhớ quay lại mình.Nhận ra và sống được viết bằng chân.Ngoài ra tất cả đều vô thường hư ảo.Không cần chú tâm làm gì.Người tu không sợ ngu.Chỉ sợ không thu được thôi.Thu được tức là giác ngộ.Mà đã chết ngủ tức là trí tuệ viên mãn.Nói gì là ngủ với không luôn.Đạo phật là đạo bình đẳng tự do tuyệt đối.Giảng tại tu viện kim sơn hoa kỳ tháng mười một năm hai nghìn.Hôm nay chúng tôi sẽ nói gì đề tài đạo phật bình đẳng tự do tuyệt đối.Có nhiều người thắc mắc đạo phật bình đẳng.Nhưng trong chùa người tu sao gặp những thầy tu trước phải quỳ lạy.Như vậy là mâu thuẫn rồi.Bình đẳng trong đạo phật có hai.Bình đẳng về phật tánh.Bình đẳng về đức hạnh.Giết người tu lâu.Những gì mới tôi phải kính nể.Kiếm để không phải vì say bia.Mà để nói lên chúng ta trọng người tôi lâu.Vì đức hạnh của các ngài.Chứ không phải gì chết trước năm tháng.Người mấy tuổi thì đứng thẳng.Người tu trước thì đức hạnh cao.Kính trọng giao trên chất hạnh là điều tước.Chất không có đổi đó là bình đẳng tương đối.Đến bình đẳng trước đối là sao.Tất cả người thế gian.Nhất là sống trong thời gian bên hiện nay.Ai cũng đợi được bình đẳng được tự do.Nhưng điều đó.Dưới cái nhìn của đạo phật.Chỉ là bình đẳng tương đối tự do tương đối.Chứ chưa phải tuyệt đối.Bình đẳng tự do của đạo phật mới là bình đẳng tự do tuyệt đối.Chúng tôi sẽ chuẩn tử dẫn chứng cho tất cả thấy điều này.Trong kinh trường a hàm có thể.Bởi vậy còn tại thế.Ngày tìm thấy những hoa sen hoặc đã có nụ hoặc gần nở.Quạt nữ tròn ngày đêm đói.Tất cả hoa sen nở ra tròn trịa thơm tho.Đều phát xuất từ bùn sình hơi háng.Chúng ta cũng thấy rõ.Ở đó qua xem nào nữa ở chỗ sạch.Quá trình nào cũng phát xuất từ bùn như.Từ từ.Dược cho khỏi buồn.Khỏi nước.Để sau đó cho qua thăm nhé.Qua chỗ rồi.Dầu xoa chỗ đều như nhau.Mầm sen cũng phát xuất từ bùn.Đức phật vụ vùng chiến hữu dũng.Tất cả chúng ta sinh ra trong mũi.Nhưng nếu đánh chìm mãi trong ấy thì mình công thức đầu lên đổi.Không thoát ra được nên gọi là chìm.Nước kéo trượt ra khỏi vũng bùn của nhật.Lần lần chúng ta sẽ trong sạch.Tiếp tục dâng lên khỏi mặt nước.Rồi sát thủ quá đức và cũng vậy.Trước khi sanh trong cung vua tịnh phạn.Từ nhỏ cho tới lớn.Ngày thủ tướng vũ trụ rất nhiều.Cũng cất vợ con.Nhưng sau đó thức tỉnh.Ngày bỏ tất cả được thành xuất gia.Nghĩa là ngày cũng từ buồn ngủ dục thức tỉnh được ra với ngộ đạo.Tất cả chúng ta cũng thấy.Ở trong vũ trụ.Nếu kéo thức tỉnh được cha.Tu hành có ngày cũng ngộ đạo như vậy không khác đức và là con người đi tu thành phật.Chúng ta cũng là con người đi tôi chẳng lẽ không thành phần.Cái nhìn của đức phật là cái nhìn bình ảnh chụp cùng với con mắt chúng sanh.Phật dạy chúng ta.Cách pha hướng dẫn.Nhân vật thấy ngày.Giày chúng ta đều có khả năng thành phật như nhau đó là kinh a hàm.Đến cách kinh bắc tông như pháp hoa biết bàng quang zing.Điều thắng câu phật đản.Tất cả chúng sanh đều có phật tánh.Nghĩa là chúng ta anh ai cũng có vậy.Có phật tánh tức là chúng ta tu cũng sẽ thành.Không nghi ngờ gì nữa.Dãy trên phương diện đã thu và chưa thu.Phim.Và chúng ta khác muôn trùng nhưng nhìn trên phương diện tấm giác sẵn có thì mình không thua.Rất tiếc chúng ta chưa thấy chưa nhận ra nên không như vậy.Một bên đã thu cả sữa đã dẹp được vô minh thì não nên đánh giá hiện đầy đủ một.Dương minh tuyền đảo nên cảnh giác điện thoại đi.Như vậy chúng ta muốn thành phố.Phải làm sao.Vẻ đẹp lung linh huyền ảo.Nếu không chịu dẹp thì muôn đời muôn kiếp.Cách làm chuối xanh mãi.Hiện tại chúng ta thấy có người khuôn kẻ dại người sang kẻ hèn size.Nhưng tranh cảnh giác.Chị bình đẳng không say điện.Đó là.Tính bình đẳng tuyệt đối trong đạo phật.Cái đó đức phật bảo rằng.Ta là phật đã thành.Các ngươi là phật sẽ thành.Phật không thấy mình là đấng tối cao không ai bị kịp ngày khẳng định chỗ ấy ta đã đến.Các ông tôi cũng sẽ đến không ai thua ai cả.Như vậy có phải bình đẳng không.Hình ảnh chân thật.Chúng ta cứ nghĩ rằng chỉ có phật mới tôi được thành đạo.Còn bình dương phần.Đó là một điều sai lầm từ sai lầm này.Chúng ta làm cho mình trở thành yếu đuối hèn nhát.Nên đi tu.Váy những cho con đường phật đã đi và đã đến.Ngày chỉ lại chúng ta đi rồi cũng sẽ đến chứ không khác.Kinh phật ra đời.Điều trị mục đích duy nhất.Là chỉ dạy cho chúng sanh được thành phật như các ngài.Trong kinh pháp hoa bồ tát.Phường bắc kinh gặp ai cũng bái nói.Tôi không dám xin các ngài vì các ngài đều sẽ thành phố.Dù bị mắng chị.Chọi gà.Ngày chạy xa.Rồi cũng bái nói như thế.Cầu tuyết vô lý.Thầy rất thiết yếu cho sự tu hành.Mới nghe chúng ta thấy nhiều vô lý.Nhưng thật ra đó là câu nhắc nhở rất thiết yếu trên dịp tube.Bởi tử tháp mình nên ta không dám nghĩ tới ngày mai sẽ thành phần.Vị trí tôi hành lười biếng.Tôi chút chút biển đời sao khổ được rồi.Chơi không mong gì thành.Đó là căn bệnh yếu đuối của chúng ta.Gì vậy bồ tát thường bắt khinh đánh thức khuyến khích khẳng định mọi người đều có khả năng thành phần.Chúng ta mới thức tỉnh nỗ lực tinh tấn tu hành thì quả dị phật nhất định sẽ đạt được.Lời giải đó mà một sự đánh thức mãnh liệt mà nhiều người không biết.Đức và thường nói.Ta là bậc đạo sư hướng dẫn chỉ dạy cho mọi người con đường đi đảo suối là gì đạo.Đường xưng là thầy.Những thầy chỉ đường.Phật nói ngày là người chỉ đường chứ không phải tuyệt vời hơn hết.Trong kinh thường dùng từ dư thượng chánh đẳng chánh giác.Chữ vô thượng là không tên ngài là bậc giác ngộ không ai trên chứ có thể bằng.Nếu người nào dám ngủ như ngày cũng sẽ bằng ngày.Nhìn vậy chúng ta tu.Có quyền thành phật chứ không phải tu phật.Để làm tôi tớ của phật.Có nhiều người nói nhưng rất buồn tôi tôi không ham gì hết nhiễm được gì cực lạc làm tôi tới.Phật là mãn nguyện rồi chịu làm tôi tớ phật chứ không chịu làm phật chín chỗ này trong kinh pháp hoa.Vụ chàng vùng tử.Để nói đi chúng ta không dám nhận mình là con ông trưởng giả.Người thay thế sự nghiệp của cha nghe kêu anh đừng hoảng hốt chạy.Sở thích theo kiểu gì vậy sau khi tỉnh giải tìm cách dưỡng gì cho hết phân anh mới ăn.Người cha thương quá phải mặc áo cách cầm đồ hút lưng tìm cách đến gần từ từ đã.Hướng dẫn cho dân ta cũng vậy nghe nói thành phật nhắn quá vì bên nào.Cũng lạy phật bây giờ bằng người mình lại thì xem ra hỗn láo không dám.Sự thật phật đã nói như vậy chúng sanh tu được giác ngộ viên mãn cả thành phật giáo.Tổ chức đỉnh thì còn xa lắm chữ vô thượng là giấc ngủ nhưng mãi không ai hư nhưng.Nếu ai giác ngộ viên mãn thì đều thành phật nhưng ngày đó là chỗ bình đẳng ở quả nhiều phật.Kinh phật.Chúng ta có phật tánh.Phật pháp phật tánh đức phật tu đến quan niệm phật.Chúng ta tung cũng có thể đến quản trị.Nếu giấc ngủ tròn đầy như ngày đó là từ vô thượng một từ khác để chỉ cho phép.Yêu thương yên dương tức vua thầy thuốc không ai tên cũng không ai trên chứ không nói tối.Ai biết thuốc trị lành tâm bệnh cho tất cả chúng sanh như phật thì sẽ bằng này.Còn chưa biết thì thua ngày nhìn qua một số từ ngữ.Chúng ta thấy rõ ràng đứng trên phật tánh phật dạy chúng sanh bình đẳng như nhau đó là nói.Ảnh chân lý trắng đến bình đẳng trên nghiệp báo đức phật nhìn thấy lẻ thật và chỉ dạy vẽ thật.Chứ không đánh lừa hai mạng người.Đức phật có ba thân.Phát hưng báo thân hóa thân bản thân là thân do phước báo màn hình nền.Thần tượng tốt đẹp.Còn thân chúng ta do nhịp báo khách hàng.Xưa ta đã làm khổ người khổ nhật thì ngày nay thân phải đền phải là nghiệp báo trước nhưng.Chúng ta mới hiểu phật thể hiện ở thế gian đã thành phật nhưng vẫn đền trả vĩnh nghiệp báo cũ cho.Đời trước như nặng kim cương mã mập.Thiết bị gây thương tâm ở chân và ba tháng ăn kiêng ăn lúa ngựa.Tại sao thân phật pháp báo đầy đủ công đức vẫn chịu trả quả báo.Đức phật dạy sinh ngày đến đời này sẽ chấm dứt nên còn bao nhiêu nhịp thì trả hết chúng ta thấy.Phật là bậc giác ngộ viên mãn.Đầy đủ công thức màn vĩnh dãy chuyển quả báo còn thừa.Chứ không phải không trả.Gia đình biết luật nhân quả không tha ai hết có nợ thì phải trả nhưng ngài mục kiền liên.Làm gì để tử thần thông số một của phật.Có thể bay đi trên hư không tiện nhỏ thành lớn hiệu lớn thành nhỏ.Có thể động thổ độn thủy nhân dân.Thế mà gần cuối đời ngài bị đám du đảm đi đánh.Bình thường dù cả trăm người dân đánh.Ngày trích dẫn thông mê linh trúng tuyển quản trị.Kỳ này ngài dùng thần thông không được nên phải chịu đánh dùm tử.Cuối cùng bọn chúng đi rồi.Ngài biết dùng thần thông về cảnh lễ phật lần chót cũng để từ chả thế tôn.Mức lương thành thân thế nào.Khởi nghiệp đến thì phải trả.Ngày một diễn viên chính được em đáp án.Nên thân ngài là thân chết.Không còn tái xe lửa.Cho nên những người cũ phải trả hết.Như vậy.Lý nghiệp báo bình đẳng cho tất cả.Không xa anh dù phật.hai cấp bậc thánh ăn vũ khí.Trong kinh a-hàm kỷ.Có một thầy thịt heo đã chín anh hán tức là bực đúng.Trời người đều cúng dường.Ngày đi khất thực không ai cho miếng cơm.Nước mỹ nhảy triệu đổi tên nước xỉu các thầy tỳ kheo khác thấy thương với đi xin cơm về cho.Hôm đó.Thầy thịt heo xin được hai bát cơm dậy / ngày một bát.Còn mình một bát trong lúc đói trung quá.Ngày vừa mới đưa tay cầm cái bát điểm trước bỉ cũng không ăn được như vậy cho tới chết.Đức phật nói quả báo trong điều trị keo đó.Do trước kia ngăn trở tục cúng dường của các thí chủ cho những vị tăng khác.Nhân phải trả như vậy qua đó.Chúng ta thấy rõ phật.A la hán đều phải trả nghiệp bán bình đẳng như nhau đức phật thường vậy.Tất cả phật tử cũng như những người không theo đạo.Ai làm việc thiện thì hướng quả là.Ai làm việc.Thì hiệu quả giữ bình đẳng như nhau.Phong thủy nói tôi là con vật tôi làm việc ác avatar mười phần còn năm.Có chuyện đó chúng ta mới thấy ý nghĩa nghiệp của đạo phật rất công bằng rất bình đẳng không.Kinh dị một ai.Từ vật cho tới đệ tử phật tính mỗi ngày chúng ta đều thỏa mãn như nhau.Khi nghiệp đến.Thần thông cũng vô dụng.Nhịp mạnh hơn thần thông gì vậy phật không chú trọng thần thông.Giờ đó biết làm việc làm.Tu điều nặng còn hơn thành thông vì những nghiệp ngành đó tới cưới chúng ta còn cần thăm chỉnh.Chơi cho vui thôi chứ không cứu mình nổi.Trong kinh có thể.Thời phật còn giải trí.Một ngoại đạo chính được ngủ thông ôn đới pháp trước hay trời giải thích cũng xuống nghe một.Nghe phát ông trời thích ngồi khóc.Ông ấy làm đã.Hỏi.Tại sao hôm nay nghe tao nước pháp ông lại khóc.Trời rét thương.Chơi nhảy nhà nước pháp trước hay nhưng con biết ngày sắp mạnh chung còn thương nên khóc.Nghe xong quảng cáo.Ông hỏi bây giờ làm sao cho khỏi chết trời giết chết chưa.Ngày mới khỏi chết.Nên tìm đến đức phật để cầu chỉ vậy.Thăm hỏi.Bây giờ phật ở đâu.Phật đang ở trên sách trúc lâm.Nước ma-kiệt-đà.Ông định dùng thần thông baby tìm vợ.Mai gần đến.Ông nhìn xuống đất thấy hai cây ngô đồng chỗ qua rất đẹp.Ông dừng lại dùng thần thông nhổ hai cây.Để tên hay bằng tay đem cúng dường phật.Tới chúc phật.Ông xin cúng dường hai tên ngô đồng.Bật khỏi.Ông cúng dường cầu cái gì ông trả lời.Con cừu gà dạy phương pháp tu khởi chết.Bật báo.Bum.Album một cây ngô đồng xuân.Bật lại bảo.Buông.Album kiếp trên cô đồng còn lại như vậy.Hai tay chống hết rồi phật bảo buông.Ông thương.Con có hai tay.Mỗi tay cầm một cây ngô đồng.Phật báo luôn lần thứ nhất con vuông một cây bỏ vương lần thứ hai con buôn cây nữa.Bây giờ ngài bảo buông con không biết buông cái gì.Bật báo.Thông báo đi buôn cây ngô đồng.Buôn thứ nhất.Gia đình diễm bắt với sáu trần buôn thứ hai là đừng trách sáu căng buôn thứ ba là.Hết tất cả những kiến thức riêng theo sáu trần.Buông được ba thứ đó.Thì người khỏi chết.Ngay sau đó ông điền đại ngộ.Chính a la hán được giải thoát sanh tử.Dây điện giải pháp tôn tử do thần thông hay do tôi.Rõ ràng là do tôi.Ảnh xăm chỉ để về thiên hạ chơi thôi.Khỉ cứu mình khỏi chết khởi nghiệp.Nghiệp không phát được.Chết không phát được tại sao lại ham thần thông.Người tu nhảy đây nhất này giới phật tử nghe ai biết quá khứ vị lai thì mò tới hỏi chuyện.Năm tới năm kia gì đó.Nhắn cái gì vậy tin quá mà nói đại đời trước cô ở đâu làm gì.Nói cho vui tay thôi chứ có tới đâu vậy mà tính nói là tin.Còn nhiều người ta lấy tên những thứ bên quê.Không phải chánh nghĩa chánh đạo chánh đạo là biết mình hiện đang tạo nghiệp lành thấy nghiệp dữ.Đang còn dính.Hãy buông xả được sáu trần nhân dân.Người ta nói kiếp trước cô là tiên thì vui lắm.Còn đây là bò là heo thì thủ mặt liền.Nhờ thế không biết gặp được mình ai đến cũng căng tin cốt phật hết.Nên móc túi thiên hạ dễ dàng.Đó là chúng ta.Không có tránh kính tráng đạo nên bị kẹt mà không hay.Hồi xưa còn nhỏ.Tôi có quen một anh coi tai coi tướng.Được nhiều người thích lắm.Tao hỏi thử coi tai coi tướng của anh hay là chỗ nào.Anh nói.Có gì đâu.Nếu thấy người ấy hồi xưa đóng cả mà vợ mặc nè.Thì nói bà chúc tốt.Nhưng hình như ông già có bồ bịch gì đó nên bà khổ đau.Bởi vì ông cả ông huyện thì lúc nào mà chẳng nhiều bà nghe chúng quá nên khen nức nở.Tiếp cho thuốc nói thuốc này uống hay lắm.Nhưng còn có bao nhiêu bán cho bà thật là không muốn bán.Nghe vậy bà đang nghĩ quá mới chịu bán với giá trước.Có gì đâu tớ là thuốc bổ uống vô ăn ngon ngủ ngon nên khen suốt hay quá.Nhưng không ngờ nếu uống ít viên nữa cũng vậy thôi.Không có gì hết.Mới thấy ở đời.Có những cuộc đời biệt chắc tầm thường mà mình không biết.Cái được giúp một chút là vui mừng từ nghe lời.Tâm trạng của con người đa số là tâm trạng chịu nhất ra chịu khen chịu cắn rứt.Chứ không chịu mới nhảy.Đó là điều mà phật tử chúng ta lâu nay dễ mắc kẹt.Trong khi phật dạy rõ nghiệp là cái đáng sợ nhất là không sợ.Nghiệp từ đâu mà ra tự thân miệng ý của mình nhớ thanh làm lành miệng nó đàng.Làm thì nghiệp là.Cách làm ác miệng nối ác ý nghĩa ác thì nhiệt á.Dịch vụ tất cả nhiệt từ nơi thánh biển ý của chúng ta mà ra hết.Truyền hình tu là chuyển đổi nghiệp ác thành nghiệp làng.Trong một gia đình.Vợ chồng con cái ai cũng biết tuổi thân không dám làm áo.Miệng không dám đối tác.Yến không dám nghĩ ác thì gia đình đó bình an hạnh phúc.Nếu trong xã hội.Ai cũng tôi như vậy thì tao hộ cho anh bên tốt đẹp.Đó là kết quả của những người viết thư theo chánh pháp chánh đạo.Đó là nói bình đẳng trên lý nghiệp báo.Bây giờ.Nói đến đạo phật tự do tuyệt đối.Ở đời anh không muốn tự do.Nhưng tự do như thế nào là tự do tuyệt đối.Có hai thứ tự do tự do tương đối và tự do tuyệt đối.Thường có người đòi hỏi tự do là tự do tương đối thôi.Muốn làm được việc này việc kia không có gì ngăn trở chứng nhạc.Nói là đòi hỏi tự do.Giết người đời đòi hỏi tự do với người khác.Nếu trong sở thì đòi hỏi chủ sở thì có thái độ cởi mở cho mình tự do.Nếu trong gia đình.Thì đòi hỏi cha mẹ phải dễ dãi cho con cái tự do.Nhưng tất cả tự do bên ngoài để tương đối không thể trọn vẹn được.Chỉ có đòi hỏi tự cho nên mình mới là quan trọng.Tại sao gì tự cho bên ngoài.Chỉ có trong phạm vi giới hạn thôi.Ví dụ ở nước việt nam.Messi cứ ngồi không cần ai được gì hết.Con của mình lên xem rồi cái này định đàng hoàng.Nếu không thì sẽ bị phạt.Như vậy mới thấy tự do tương đối thôi.Tùy theo cấp được của mỗi nơi.Nếu ở việt nam không thấy địch là tự do.Qua mỹ ngay địch ta cứ nữ có được không nên chỉ đòi được tượng cho tương đối chứ không có tự do.Tuyệt đối.Muốn tự do tuyệt đối.Phật dạy chúng ta phải nhìn lại mình giành quyền tự do cho mình.Nơi mình phải nhìn cái gì trước hết đức và chỉ hai con đường.Đừng thể do tạo nghiệp làng đường ác do tạo nghiệp giữ.Chúng ta tự chọn chọn lành thì đi lên chọn nát thì đi xuống.Thật không có quyền bắt đi xuống.Hay đưa ta đi lên như vậy đạo phật nói con người tự do chọn lựa hai con đường.Nên đành xuống là giữ.Chúng ta ai cũng muốn đi lên dạy vì chọn đường đi xuống.Nhưng đến khi gặp nhiệt tức giận quá.Thì lúc đó nhớ đi lên hay đi xuống.Khi tâm trí tỉnh táo thì chọn đường đi lên.Lúc sân si mất bình tĩnh thì đi xuống.Chúng ta chọn đường đi lên tại sao có lúc lại đi xuống.Game vị có tự do không.Mình là chủ mà bị cái gì đó làm áp lực kéo theo nó là mất tự do rồi.Cho tớ biết thầy quý cô đều biết tham sân si là xấu.Vậy mà bực quá cũng đỏ mà.Tình hình trong nhà phật nói.Tân hận bất cách tú.Nghĩa là.Ông tăng dựng không quá một đêm.Nói gì để phật tử thấy quý thầy giận không ngạc nhiên.X là.Giận không được quá một đêm người đời vẫn cả năm tháng mười tháng có kia cả đời giận không.Chó mặt nhau.Phật dạy người đang tu vẫn không quá một đêm chưa hoàn toàn thắng đó nhưng mà.Mau bỏ cũng là tiếng rồi.Chúng ta muốn tự do.Thì vĩnh gì nuôi cuốn suối dục đi xuống.Chúng ta phải làm chủ nó làm chủ nó được là mình biết giữ tự do.Mới yêu dở hơi nổi nóng một chút thì nói.Tao không đi đường này tao đi lên.Nói như vậy cho bỏ đừng giận.Đó là đã tự do.Còn nếu nổi nóng lên nữa nói lung tung một lát ăn năn sám hối sám hối như vậy chưa.Hết đâu mắng chửi người ta đã đời rồi bây giờ sáng hối.Ai bỏ liền cho.Nghiệp đã tạo thì phải chịu hậu quả tương ưng.Gì vậy đã quyết tâm muốn đi lên thì chúng ta phải cố gắng tôi dẹp ba đó.Tham sân si dệt được ba thứ đó thì có tự do nhất định đi theo con đường mình đã chọn.Ba thứ đó không dẹp có ngày nên nuôi chúng ta đi xuống.Tức là chọn con đường an vui hạnh phúc.Chứ không phải tôi để cầu xin.Phật tử tới lễ phật cấp ba cây hương cũng dễ quả.Vì xuống phấn lâm thao.Phật giáo hồ cho gia đình con bình an cho con của con thi đậu.Cho con làm ăn phát tài.Kinh như vậy có đổi gì không có lỗi cũng ít mà xin nhiều.Than với người đời phật còn vở.Bây giờ tham gia phật nữa.Thật không biết nói sao.Nhiều khi phật tử làm những điều trái với đạo lý mời quý thầy từ bi quá không đánh giày.Sự buồn có đi chùa nên cứ để tha hồ cầu sinh.Truyền hình trên đường tu.Chúng ta phải biết thật kỹ thấy thật chó những gì phật đã dạy chúng ta nên đừng làm gì.Lạy phật bảo tui là trừ bỏ tam độc.Tham sân si.Chúng ta tới chùa thắp hương khấn nguyện phật từ bi cha hộ.Cho tam bảo thường còn ở thế gian tới chúng ta không có chỗ nương tựa tu hành mau giác ngộ.Nguyễn như thế mới thật là một phật tử chân chính.Nước lái thì chưa phải là phật tử.Bởi vì khi phát một lời nguyện là cả một nội tâm tốt đẹp.Chứ không phải là chuyện thường.Tây ninh lời nguyện đó mang đầy tính chất đạo lý đó là phước báo hiền lành.Nếu còn cầu xin cho mình là còn tham lam không biết sẽ được cái gì.Đạo phật rất thực tế.Mà nhiều khi chúng ta đi quá xa nên trở thành chiếu trực ký biến đảo.Thành huyền bí không có đã thật.Trong ba nhịp thân miệng ý thì ý quan trọng nhất.Ý nghĩa là gì niệm mới nói làm.Thân với nhầm.Ý nghĩa giữ thì miệng nói giữ thân làm giữ.Nhân ti tu phải cố gắng dẹp bỏ những đoạn tưởng từ trong ý.Dương vật thường dậy.Chúng thiện phụng hành tử tỉnh kỳ ý.Chị chứ phật giáo.Nghĩa là không làm tất cả các điều ác.Dân làm tất cả các điều lành giữ đăng ký mình cho thanh tịnh đây là lời dạy của chương.Gì vậy người tu phải nhìn lại nội tâm mình đừng để tham sân si làm chủ.Dẫn mình đi trong đường giữ.Nhưng lâu nay tất cả chúng ta có hay đi làm chất lớn vi lần thứ nhất.Là thấy tên này là thật.Nên lần thứ hai là cho cách suy nghĩ phải quý hơn thua tốt xấu là tâm mình.Nói theo kinh sách thì thân không thật.Xong giết cảm kín tự nhiên thấy thân mình thật.Gia đình vũ chùa nói thân không thể.Nhưng bước ra khỏi chùa ai đụng tới thì đi.Như vậy chúng ta hiểu một đàn bà sống một ngã.Tây ninh.Váy thu đẹp quán sát kỹ càng thân này không thể.Biết nó không thật là trên đường tôi chúng ta nghẹn.năm mươi% rồi.Hạnh phúc của cuộc đời là.Nikon đầy mượn được tốt đẹp.Trả cao su sẽ thế thôi.Nếu trục trặc là nước hạnh phúc.Nhìn lại cuộc sống quá giả.Mà lâu nay chúng ta cứ tưởng nó thật.Nếu dùng con mắt trí chị nhìn vào thấy rõ trên mềm đi mượn không.Còn nhậu mà với anh nữa đồ chơi mượn kenji là việt thường có gì phải buồn giận.Thấy đúng như vậy thì đạo đức sẽ đến với chúng ta còn tưởng đó thật nên động tới nổi xăng.Cái gì nổi tất thành ca cổ.Thấy đúng như thật là người trí hay là người mê mê thì giá tưởng thật.Chính trị giá biết giá chỉ đổi một cái nhìn là trí tuệ làm một chút thành sim.Kim cang bát nhã là chỉ cho trí tuệ cứng chắc không gì phá được.Trí tuệ đó thấy tất cả pháp sư giả không.Biết nó hư trả không.Là chúng ta thấy đúng như thật là có trí tuệ.Như vậy trí tuệ không phải có tiền.Di chuyển một cái nhìn là xong.Đó là nói chị thân.Nhẫn tâm.Chúng ta thường cho cái nghĩ suy phải quý tốt xấu hơn thua không vậy là tâm bình.Như thế khi buồn nói tôi buồn khi giận nói tôi giận dân.Vậy tôi từ khi cha mẹ sinh cho tới ngày nhắm mắt.Làm một hay là nhiều.Không lẽ tôi là trăm thứ.Tôi không phải là chăm thứ mà bây giờ nhận cả trăm thứ là tôi có được không.Nhưng mình có muốn đồ phí.Nhờ người trong nhà cất giùm đâu đó.Khi cần lấy cha.Người rất tìm không được nói là trời.Lúc đó mình nổi giận ra nói ôm sớm.Nhưng bất thần.Họ tìm được ta điền đổi giận lần vui.Mới dẫn đó thì cười đó.Nước nhận là thật.Gì đó phải còn hoài.Hoặc vui là.Gì đó phải còn hoài.Nhưng mới giận trời vui đổi thay không bao lâu.Cái không thật mà nhận là mình thì nghĩ tốt cũng là mình.Buổi tối cũng là mình vì vậy cái đầu nhiều.Nó sẽ dẫn mình đi theo con đường ấy.Nếu nghỉ tốt nhiều tạo nghiệp làng.Thì hướng dẫn mình đi lên các võ đài.Nghĩ xấu nhiều tạo nghiệp giữ.Thì biết vĩnh mình đi xuống đừng giữ.Muốn không còn lăn lộn trong luân hồi nữa.Thì phải giúp nghĩ giúp những ngăn sân đó.Thì hết luân hồi sanh tử.Mục đích của đạo phật dạy chúng ta tu là để giải các anh tử.Giấu kín hoàn toàn tự do.Muốn giải thoát sanh tử chúng ta phải diệt sạch trăm lăng xăng lộn xộn nào buồn thương vợ.Ghét zing lâu nay làm tối mình cũng giận hết rồi thì ta sẽ giải thoát khổ đau.Đó là cái gốc của sự tu.Năm đó không thật.Nếu giấy ta chịu khó nhìn thì nó mất cho nên trong kinh thường ví dụ.Đem cầm tay nhìn thấy mặt trăng dưới đáy hồ tròn đẹp.Có người nói chứ đấy hồ có mặt trăng người khác nói không có mặt trăng vậy ai nói đúng.Nói có là thừa nhận với đáy hồ có mặt trăng thật giấy tổ chức lên xem.Viết lên không được thì đó có thật không đúng.Nếu nó không ra mắt thấy rõ ràng đó dưới đáy hồ nên nó không cũng không đúng.Phật bảo lưu thấy có thấy không.Là thấy hai bên đó là duyên kiếm.Không đúng chân lý.Bây giờ phải thấy làm sao.Người thấy đúng để thật.Nói mặt trăng dưới đáy hồ.Có.Nhưng chỉ là bóng không thật nói như thế mới không mắc kẹt hai bên đó là lý do.Đạo.Do duyên hội tụ chúng ta thấy có mặt trăng dưới đáy hồ.Sự thật mặt trăng không có thật.Mà cũng không phải không đưa.Nói có thật nói không đơ đều là sai lầm.Người thích được như vậy gọi là người trí tuệ.Đối với tâm nhĩ tốt nghĩ xấu không thật.Mà mình theo nó là si mê.Biết nó là tâm thư dối không thật.Chúng ta buông xả thì nó không chẳng buộc chi với mình nữa đó là chúng ta được tự do.Người tuổi thìn kỷ niệm khởi đừng chạy theo buông xả thì được yên định người tube.Độ chú tâm niệm phật.Nên vọng tưởng nặng đi cuối cùng đến chỗ nhất tâm.Tóm lại muốn giải phát sinh tử.Chúng ta sẽ dừng lại nặng tâm vọng tưởng của mình lâu nay chúng ta chấp nó là mình.Nên bị chằng buộc lôi kéo.Giờ đi chúng ta làm chủ.Không điểm là lôi kéo nữa đó là tượng cho tuyệt đối của con người.Cách tăng tăng tăng hư dối là thật sẽ đưa chúng ta tới những cuộc tranh đua viết chúc làm sao.Ngủ cho nhau.Giờ mình biết trong đó không.Đang dùng cái này.Người kia chỉ cái khác.Đây là quyền của mỗi người.Không có chi phải buồn giận.Trong kinh a-hàm phật dạy một câu hết sức ý lý.Người biết tôn trọng chân lý là người khi nghĩ thế nào thì nói.Đây là cái nghĩ của tôi.Không nói cái nghĩ của tôi là đúng.Đó là biết tôn trọng chân lý.Nếu cho rằng cái nghĩa của tôi là đúng.Thì cái nghỉ của người khác tay.Ai cũng giữ phần đúng vì mình thì đi tới cây nhau đánh nhau.Bây giờ chị nói cái nghĩa của tôi cái này.Không thêm đúng sai gì cả thì yên đó mới thật là tự do mỗi người có quyền nghĩ tự do.Nhưng không bắt buộc người khác giống mình.Nếu này chân lý chúng ta nói đúng được.Nhưng tất cả đều không.Mà khánh định đi đúng kia sai là hoàn toàn bị nặng.V làm mà không biết mình đi làm.Thì gọi là gì cho xứng.Đại đi làm đi làm không ai hơn.Chúng ta hiểu đạo bitu.Phải thoát đi chín mươi lần đó.Sống tôn trọng tự do kỷ niệm của mỗi người.Không đổi ai cũng như mình.Không đổi bên ngoài mà đòi hỏi ở mình đòi hỏi ở nội tâm mình.Như vậy tự do trong đạo phật.Là tự do xoay lại bình.Làm chủ mình chứ không phải tự do đòi hỏi ở kẻ khác.Biết xây này biết làm chủ mình đó mới là tự do tụt cùng đó mới là người hùng người.Cho nên trong kinh pháp cú.Phật dạy.Thắng bục giảng quân công bằng thắng bình thắng bình là chiến công văn đẹp nhất.Chúng ta đòi hỏi tự do.Đòi hỏi bình đẳng thì hãy xây lại nội tâm bình mà đòi.Nói là người kéo tôi.Nếu cứ trong ra ngoài.Cho hỏi thì suốt kiếp cũng không thỏa mãn được.Người mê thì đòi bên ngoài người tỉnh thì đòi nơi mình khi nào chúng ta không còn bị nhiệt.Không còn bị tommy làm đôi cuốn nữa.Lúc đó hoàn toàn tự do đây là hình ảnh giải pháp trong đạo phật.Gì vậy đạo phật nói tự do tuyệt đối là giải.Không còn bị trói buộc bởi vi làm gì thân.Nên làm gì tắm.Đó mới là gốc.Là căn bản của người tôi theo đạo phật.Tôi như vậy mới gọi là chân tu thật tu.Còn hiểu sai hoặc hiểu mà không hành đó là tôi ngoài điện chưa thật tu.Chúc tất cả quý vị đều được tự do tuyệt đối như đức phật đã dạy.Nguồn gốc tu hành cổ phần.Giảng tại chùa việt nam hoa kỳ.Tháng mười một năm hai nghìn.Thời tiết pháp hôm nay tôi đặt nặng về sự tu hành nên hơi cô cam.Nhưng chúng ta chịu khó lắng nghe.Thì sẽ được nhiều lợi ích tiếp.Căn cứ phẩm thứ nhất trong kinh doanh giáp bồ tát doanh chùa hỏi phật.Về nguồn gốc tu hành của thế tôn.Đức phật trả lời.Gì chị đề tài hôm nay là nguồn gốc tu hành của phật.Hai vị bồ tát luôn bên cạnh đức phật thích ca.Là bồ tát văn thù bồ tát phổ hiền.Để biểu trưng cho hai đứa đánh đặc biệt.Bồ tát văn thù biểu trưng cho căn bản ký.Bồ tát phổ hiền biểu trưng cho sai vị trí.Đồng thời cũng là hạnh lớn nên gọi là đại hạnh phổ hiền.Căn bản ký là trí sẵn có của tất cả chúng sanh nhưng gì không nhận biết không triển khai.Nên có cũng như không.Nếu chúng ta khai thác được.Thì có dị ứng dụng làm để giúp chúng sinh không lường được.Giữa ruộng đó gọi là sai vị trí.Như vậy.Câu đầu ngày tranh thủ hỏi gì.Đường lối tu hành từ băng sơ của đức phật như thế nào.Đức phật trả lời.Như nay cứ yên giáp chiếu tôi phát thanh dương minh.Nghĩa là vậy cứ đánh chuyên chat.Chúng tôi phá hết du minh lên thành phố.Trong kinh phật thường vậy.Tất cả chúng ta đều có sẵn ảnh phật.Nhưng dì dương minh tre cũ nên không thấy.Muốn thấy được.Ứng dụng được chánh giác đó.Thì chúng ta phải đập tan dương minh.Roaming tan rồi thì đánh giá hiện tại.Gì vậy.Nền tảng thi cội gốc tu hành của đức phật căn cứ trên đánh giá.Nhờ có giá chứng tao nước pháp được vô minh.Cũng như nhờ có đèn mới dẹp tan bóng tối.Tình anh muốn dẹp luôn minh phải có trí tuệ trí tuệ là giá.Phá trang dương minh rồi thì trở về được ánh viên.Tích tam giác tròn đầy chi thành phật.Dị vật đâu có xa mình.Dân ca đã có sẵn đánh giá.Nhân dịp vu minh huyền ảo che khuất nên không thấy.Giờ giấc ăn rất ra phủ lý.Thì tính giá hiện tại.Phật dạy chúng ta cách nhau bao xa.Chỉ chữ bằng tay thôi mê là vô minh giáp là phật.Nhiều chị than tu biết trình nào thế đạo ngũ đạo.Thật ra đảo không xa.Chỉ vì mình không can đảm.Không dám nhận chân lẻ thật.Gì vậy đạo trở thành cách pha.Roaming là cái gì mà mình phải.Đức phật giải thích.Dù minh nghĩa là b là.Trách thân này là thật mình.Cách chăm chim theo bóng dáng sáu trần là tâm mình.Chúng ta đầy đủ vô minh không hiếu chút nào hết.Ai không thấy thân đầy là thật mà.Ai không thấy cái nghĩ suy hơn thua phải quấy tốt xấu là tâm mình.Nhận hai thứ thân tâm là mình.Tích ta đang ở trong roman.Bây giờ muốn phá chơi minh đó phải làm sao.Đây là điều hết sức quan trọng.Tattoo mà không biết dương minh là gì.Không biết làm sao phá.Thì muôn đời cũng không được giác ngộ.Nếu các kiểu thân mình.Chúng ta thấy có thật là mình chưa.Phân tích sau thủy không có gì thật mình hết.Hưng đã không thật mà nữ thật mình.Công du minh là gì.Tôi ví dụ.Như tay ta nữ bị thương tích cần phải cắt bỏ.Sau khi.Bác sĩ pháp y của người mới chết vào cho mình.Biết hoạt động được ta gọi là cây mì.Như vậy cái gì thật mình.Chẳng qua mượn đầu đầy tre đầu kia.Vậy mà nói là mình.Trong kinh kể lại.Có người muốn tìm một vị la hán để hỏi đạo.Ông đi qua sa mạc.Trời tối.Tìm được một cái chòi không làm giàu táo.Khi đang ở trong trời.Ông bỗng nghe có tiếng đi bên ngoài.Ông mở cửa nhìn thấy con quỷ cho tứ giác một thai chết chùm sáng vào nhà.Ném xuống sản.Tính thử hào hứng.Ông lãnh sự nước và kẹt cửa.Không lâu sau.Con quỷ thứ hai chạy lại dành nói thay này của tao.Hai đứa cãi nhau.Lúc nào cũng nói thì chết của mình.Bất ngờ.Đi qua thấy ông đứng trong kẹp.Mình kéo xa hỏi.Ông thấy hay rát hay mày youtube.Vì là phật tử không dám nói dối.Ông bảo tôi thấy anh thứ nhất này.Giáp thì quăng ra đây.Con quỷ cái này tức quá.Dịch cái đùi của ông vân cho mày.Con quỷ thứ nhất thương.Điểm xét cái đùi của thai chết.Khác chưa chồng.Con quỷ thứ hai.Dịch cái đùi còn lại con ra.Con quỷ thứ nhất lại xé đùi của thai chết chat vô.Đến tay cũng thấy.Sau đó mệt quá.Trứng chia nhau tay chân ông trạng hết rồi bỏ đi.Ông tử đặt câu hỏi bây giờ mình là gì.Chó rằng tất cả tay chân của mình bọn quỷ ăn hết rồi.Tháng này của người khác chứ không phải của mình nữa.Cách mắt hoài không giải đáp được.Ông cố tình gặp gì em la hán để kể lại việc này.Khi gặp dự án kỹ tâm.Ông hỏi.Thứ ngày.Cái gì là thân của con.Vì anh án trả lời.Nếu thích vậy là ông đã ngủ đâu.Chúng ta biết rõ mình không thể.Đó này giá.Còn không thật mà chắc là thật đó làm đi.Quý vị trong đề thầy thuốc.Có thể thấy rõ điều này nếu các bộ phận của người này có người kia mà vẫn sống thì thân này có thật.Mình không.Thân chúng ta là thân cây mượn tạm bợ.Không thật mà cứ chấp là.Chất gì thế taxi mi rồi.Nhưng thấy đúng là thật.Đây là người có trí tuệ còn viết sai sự thật là si mê.Điều này tôi đã nhắc nhiều lần.Nhiều kiếp quá.Thâm căn cố đế quá.Nên nhắc một lần không nhớ.Gì vậy nhắc mãi nhắc hoài chúng ta mới nhớ.Như phật dạy bốn chất đất nước gió lửa hợp lại thành thanh này.Thiếu một trong bốn chết ấy.Thì tao không sống được.Chất cứng trong người là đất.Nước trong người là nước.Đóng cho người là gió.Chứ cánh trong người là đứa.Bún thứ tự lại thành thân rồi.Con phải mượn bốn thứ bên ngoài của chợ luôn luôn đó mới tồn tại.Nếu không nó sẽ mất.Nhưng chúng ta ngồi đây lỗ mũi đang hít thở.Tức đang mượn không khí.Thích vô là mượn thử trai nạp cả.Mượn trả mượn trả đều đặn như vậy thì sống.Khi nào trắng không muốn mượn nữa thì chết.Rõ ràng chúng ta sống bằng sự kiên mượn chứ không phải sống thật.Một lát mượn cắt nước mượn được cả.Mượn bao nhiêu cảm biến yêu chắc ông bệnh.Ít giờ sau mượn giày ba chén cơm.Mượn cho cũng chả.Như vậy cuộc sống của chúng ta là sự gây mượn liên tục.Súng bằng giấy.Thì có phải trái cái này thật không.Nó không thật mà tưởng là thật.Không phải do you mean là gì.Kinh phật nói chúng sanh vô minh trách thân tứ đại là tân bình.Bây giờ.Muốn hết rong kinh thì luôn thấy thân này là gây mưa.Tạm bợ không.Trước có khó gì.Nếu chúng ta thấy thân thật.Cái chạy theo chuyển đổi của nó.Nó muốn ăn ngon thì phải tìm đồ ngon nó muốn mặc đẹp phải tìm đồ đẹp.Núm gì mình phải chiều theo.Sự ham muốn thì không có giới hạn.Nên chạy trên nước ngoài suốt đời cũng không thỏa mãn.Muốn là tham.Nếu muốn mà bị ngăn trở thì xinh.Gì vậy.Từ khi sinh ra tham sân.Bởi vì simi cái giả mình cho lại.Nên mới thấy than.Than không được nên nữ sinh.Cả ngày chúng ta bị tham-sân-si lôi kéo.Che phủ.Nên không khí được anh thật của mình.Con mắt tìm sắc đẹp mũi tìm mùi thơm lưới tiềm thức ngon.Tay tìm nghe tiếng êm dịu.Thân tìm giúp giảm dự ý.Như vậy từ sớm tới chiều cứ chạy theo nó.Lo cung ứng những đòi hỏi của nó.Cuối cùng nó cũng vậy vậy.Khi bảy quậy rồi thì thành một tay thôi chứ có giá trị gì đâu.Trọn cuộc đời chúng ta lại bồi đắp cho thân này.Bồi đắp đúng những gì nó muốn nó đòi hỏi.Nhưng bồi đất hoài đức cũng không thỏa mãn.Cho nên suốt đời toàn là khổ.Không bao giờ được tự tại an vui.Thế mà chúng ta cứ say sưa trung bùi cho nó.Có phải là magic.Một sự thật trước mắt mà bệnh không thấy.Ai giành được sự thụ hưởng nhiều tiền khen.Buồn quá.Làm sao được nhiều của cải.Dinh thự ca.Hưởng nhiều bao nhiêu cuối cùng cũng phải bỏ hết.Có đem theo được đâu.Truyền hình thấy đúng như thật vậy thân.Thì chúng ta sẽ bớt được rất nhiều tiền bị.Ngược lại thấy sai lầm gì thân.Thì tao không biết bao nhiêu tiền vậy.Nếu chúng ta chịu khó quan sát tưởng tượng như vậy.Tìm giúp tôi rất dễ.Không có.Sửa chân tattoo khó tại thân thật.Ví dụ người ăn mặn của em bảo anh trai hồi chịu không.Ăn chi sự uống.Nên khó là tại mình chấp thân.Bây giờ biết nói tạm bợ.Ăn cái gì sống được thôi không quan trọng.Chúng ta đâu cần tìm kiếm trí tuệ ở phương trời nào.Mà chính lý thân mình thấy đúng như thật.Là đã sáng đã có tuổi rồi.Đó là chất gì thân.Tính chất gì ta.Chúng ta cứ cho cái bếp nghĩ suy.Phân biệt là tâm mình.Còn cái thằng viết không nghĩ suy mới thật là tăng ta lại không biết.Tại sao.Gì cái biết nghĩ suy là cái động cái sang việt.Cái gì động cái gì xin việc thì không phải.Cái biết nghĩ suy đó thật ra là bóng dáng của sáu trần chơi rất lại trong tâm ta.Ví dụ.Chúng ta ra chợ cái một người ăn mày cuộc chân lê lết đi sinh.Mình thấy thương nên chú ý.Về nhà.Được hỏi hôm nay anh chị đi chợ cái gì.Mình sẽ nói như thế người anh mày cuộc chân.Như vậy bóng dáng người ăn mày đã có trong tâm ta rồi.Cho nên mình nhớ lại thì nó hiện cho điều.Trong nhà phật dùng từ pháp trần.Địa chỉ cho những bóng dáng ấy được chôn vào tàng thức của chúng ta.Như vậy phát hành chỉ là bóng thôi chứ đâu phải.Từ nhỏ đến lớn chưa cartoon rất nhiều bóng dáng như thế.Gặp chuyện vui hoặc chuyện buồn.Ta kể cho người thanh niên không biết bao nhiêu lần.Gặp mì chỉ gặp nhiều kỹ kể thôi là kỹ.Giống đực còn bé.Chúng ta muốn học thuộc lòng thì phải đọc nhiều lần.Đọc tới đọc lui hoài.Lộc vân xấu trong tháng thích của mình.Nên mới.Đảo quân sâu.Thì lâu lâu nhớ lại hoặc chỉ cần một chút duyên gợi nhé.Thì nó hiện cái liền.Cũng thế.Cái vui cái buồn mình cái đi kể lại hoài thì nói chung sau trong thằng thức.Chạm đến là giới thiệu.Gì vậy khi ngồi lại niệm phật hay tỏa thiện.Những bóng dáng ấy càng lên.Mình bực tức tại sao mọi người im.Mà nói lại giấy khởi đủ chứ.Thì tại mình quân sau nên nó phải hiện thôi.Nếu không muốn hiện nữa.Mỗi lần nhớ chúng ta phải bỏ đi.Không thèm để ý đến nó nữa tự nhiên nó sẽ lui.Nhìn vị bóng dáng công.Mà mình cho là tâm mình thật nên bị nói sai chữ.Giả sử ta đang lái xe mà nhớ chuyện này chữ nở.Thành ra không tập trung vào việc lái xe.Giờ đó dễ xảy ra tai nạn.Đây là gì tắm biển giọng trưởng tre.Đầu óc đầy cứng những suy nghĩ tính toán.Đúng sai chính tả.Không thể làm chủ được mình.Không thể làm chủ công việc hiện tại.Thế mà cả đời chúng ta cứ đuổi theo những bóng dáng công thật ấy.Tấm hình này tháng kia cho đến tám tuổi chỉ một dịp ấy.Đuổi theo bóng dáng tốt thì trăm tuổi với vĩnh đi chở tốt.Đuổi theo bóng dáng xấu thì tranh tuổi.Hướng dẫn đi chỗ xấu.Đuổi theo nó tức là nghiệp.Nhịp mạch có nhận là mình.Ví dụ ai làm chúng ta chưa thì cười nói cho vui quá.Ai làm chúng ta bực mình thì nói tôi bực quá.Ai làm chúng ta thương mến thì nói tôi thương.Ai làm chúng ta không ưa thì nói tôi ghét.Như vậy buồn thương vợ ghê.Đều là tôi hết.Các anh cứ buồn thương dẫn ghép lộn xộn.Thì cái tôi nào là tôi thật.Hướng dẫn là tôi thì phải dẫn suốt đời.Nếu thương là tôi thì vết thương suốt đời.Nhưng tâm biến đổi như chong chóng không dừng thì làm sao với tôi được.Vậy mà ai cũng cho đó là tôi.Nên bị nước sai xử liên tục.Chúng ta tu phải biết chăm phân biệt ấy không thật.Thư giãn để loại trừ đó.Còn tăng không phân biệt suy nghĩ chính là tâm thật của mình.Tôi nhận và sống được cái tâm này mới an vui giải thoát.Vậy tâm lý ở đâu.Có những lúc.Chúng ta ngồi im.Không suy nghĩ.Đầu óc thư thả.Nhưng tiếng chim kêu tay dẫn nghe.Người đi qua mắt vẫn thấy.Gió thổi mát vẫn biết.Nhưng thử hỏi cái biết đó là sao.Tao không trả được.Vì nó không có bóng dáng gì hết.Chỉ những gì tới thì đi.Qua rồi thì thôi.Không vô lại bóng dáng nào cả.Cái bếp này.Thăm thẳm hiện tiền ở bên trong.Nhưng lâu nay chúng ta cứ nhận cái biết suy nghĩ cho bấm giảm sáu tuần.Đặt xăm mình lên cái bước chân thật bị che khuất.Bây giờ chúng ta tu.Làm sao trở lại được cái bếp hàng hữu của mình.Rượu tay lúc nào cũng nghe.Con mắt lúc nào cũng thấy.Chín chỗ này.Đức phật đã nói ngài anan.Thấy con rắn mặt lúc nào không.Ngài anan thương.Khi ngủ cần thơ.Nhớ ngủ không khí.Thì tại sao có người mở đèn sáng.Giật mình thức giấc.Như vậy là có thấy.Nghe cũng thế.Tao đang ngủ.Nhưng ai gõ cửa bình điền đi.Như vậy lúc nào.Cũng có cái hay thấy hay nghe.Chỉ cách.Kí tự.Thì cái thấy.Nghe rõ hơn lúc ngủ.Không phải là không.Tây ninh ngày anan nói.Khi ngủ không thể.Thì đức phật dạy.Chẳng những ngủ mà cả người mù cũng thấy nữa.Nhảy âm nhạc nhiên.Người mù làm sao thấy.Đức phật niệm đưa ví dụ.Như ban đêm trong nhà tối không có đèn.Đi vào không thấy gì.Người mù văn nghệ trời sáng.Ở cũng không thấy gì.Tại sao nói từ khí tối đen.Như vậy thì người có lẽ.Không có đèn cái túi người mù cũng cái tối.Thấy tôi tức là có thấy.Chứ không phải không thấy.Nhưng khi mở đèn người có bắt cái khác.Đứa nào con mắt thấy.Hi các bạn thấy.Nếu con mắt thấy thì thấy tối rồi chứ sáng.Thế tối cũng thấy thế sáng cũng thấy.Không đèn nên thế tối.Có đèn lên tới sáng.Cũng vậy người mù.Nếu được chữa trị hết bệnh.Họ mở con mắt.Cũng cái khác cho mình vậy.Nên biết cái thấy cảnh trong tay.Những gì mắc hư trên mình thấy không rõ.Như vậy chắc thân thật.Chắc anh suy nghĩ.Gốc tử dương minh.Tất cả chúng ta hiện sống đi của ai có khỏi liên minh không.Bởi không thoát khỏi như minh nên chúng ta phải luân hồi sanh tử.Bây giờ muốn cho khỏi sanh tử.Phá tam giang.Trung tâm ít thân mình thư giãn.Anh suy nghĩ phải quá.Hơn thua thư giãn.Hài hước thư giãn viết thư giãn.Chúng ta đã sáng rồi.Mít như vậy có khó lắm không.Đâu cái gì có.Con người cho cún.Mà nảy sinh nhiều chuyện đau cổ.Gia đình.Người chồng chấp cái nghĩ của mình đúng.Giữ con khỉ khác.Thì bực bội không vui.Đôi khi chính phủ đã nữa.Tha hương trong xã hội.Ai cũng chắc cái nghĩ của ta đúng.Những cái đúng đó đụng nhau thì sẽ càng khác nhau.Bây giờ.Chúng ta biết cái nghĩa của mình không phải chân lý.Ta có quyền nghỉ cái này người khác có quyền những cái khác.Nhờ vậy chúng ta sống thoải mái tự tại.Không quán không hằng.Qua đó để thấy lưỡi của chúng ta.Làm chắc chắc đó ghi đau khổ cho mình cho người.Nhỏ thì trong gia đình lớn thì ngoài xã hội.Nước rửa thì quốc gia thế giới.Gì chắc mà có người khác phạt với nhau không thương xót.Nên người buông được cố chấp là người sáng chế.Dù không ai phong thánh người ấy cũng là ánh rồi.Bởi vì không chấp thân không chắc anh chỉ có gì tùm lum.Không tuyển người là tự tại trên cõi đời.chín mươi ba.Khuôn khổ.Chẳng phải tháng là gì.Nên gửi tu chúng ta.Chỉ dẫn cho đúng hai điều về thân và tăng.Đừng làm nữa là đã giải bao nhiêu khổ đau cho mình và mọi người.Như vậy tôi là trước hai.Chỉ sợ chúng ta không chịu tôi thôi.Biết rõ thân không.Cái đấy là gì.Đặt trí tuệ là giá.Nhân vật lý tí duyên giác.Chiếu pháp dương minh.Tí ấy mọi người đều có sẵn cũng như đèn có sẵn.Chicken sắp linh là sáng.Đạo phật trực tuyến vô cùng.Dương duy chúng ta chưa can đảm nhìn đúng sự thật.Cái đuôi chiều tao cái vui giả nên khổ đau.Nếu thức tỉnh.Không chấp thân canh nữa.Thì chúng ta tự tại giữa cõi đời.Đó là giải thoát khỏi mọi chàng buộc rồi đâu cần giờ ai đâu cần tìm ở đâu xa.Đức phật dạy niệm phật.Đi dẹp hết cách lăn lộn xộn trong đầu.Diện tích vô diệm thì tuyết phật di đà.Con người tu thiền dẹp trăm cư dối vọng tưởng đảo điên.Lặn hết những thứ ấy thì được định.Chính anh hán vào viết bài.Đức phật do thích được gấp mấy lần.Nhân ngày vậy chúng ta tu.Để phát khỏi cột lúc đó.Nhưng chúng ta là con thấy chủ nick đó.Cứ ước mơ khác đêm niệm phật.Bí mật trước về cực lạc cho sung sướng.Cần bổ sung sướng là còn bản ngã.Sướng cho bản ngã hưởng.Như vậy là chưa thấy mục đích của phật dạy.Tu thiền cũng thích.Trọng tâm của thiện tâm.Lại phản quang tức nhìn lại tâm mình.Biết rõ tâm vọng tưởng phân biệt không thật.Thì nó tự mất.Nó mất tích an định.Niệm phật trì chú.Cũng để đi tới chỗ nhất tâm giết anh để được an định.Con thuyền.Đi thẳng.Không mượn phương tiện dùng chí phản quang.Khỏa thân không thật tâm không thật thì tự nói gì lặng.Sự diễn chúng ta ngồi thiền thấy niệm phật.Thích tâm lăng xăng.Làm gì từ lâu.Táo quân tập nhiều quá.Bây giờ im lặng đưa giấy khởi lên.Chúng ta biết rõ không thể.Từ từ sẽ tiêu tan.Tây ninh chúng tôi hướng dẫn phật tử tu.Nhìn lại các nhiệm khởi của mình.Vọng tưởng phong.Clip dụng bài tiêu mà.Tôi như thế.Mà không mượn một phát nào.Mai chỉ dùng tí để ý.Quy nhơn trong giờ thiền thường nói.Tâm ta không những cuốn.Không một phát cho zui.Như đức phật dùng tiếng trên wechat.Chiếu showroom minh từ từ nó tanh.Thì tiếp viên gác hiện tại.Tôi muốn đời sau sung sướng là còn nằm trong luân hồi.Tích còn chiều minh.Muốn phá luân hồi phải dùng trí tuệ chiếu phá cho minh.Chừng đó.Không nói giải thoát cũng là giải thoát.Ngược lại cứ chiều theo bản ngã.Đời đời kiếp kiếp luân hồi.Hết ly này đến nơi khác.Có nhiều chị nghĩ rằng mình luôn hồi nhưng được sang chủ sung sướng cũng tốt.Giả sử điều đó đúng.Lấy được giàu sang sung sướng.Nhưng có một điều bất bình đẳng.Là khi bệnh.Phim già khi chết.Ai cũng như ai.Sự sung sướng đó chỉ tạm thời.Khi tắt thở mọi người đều khổ như nhau.Chỉ người nào thắng được bốn cái cổ nó.Sinh lão bệnh tử.Mới thật là người hạnh phúc.Biết được kiểu này chúng ta sẽ có cái nhìn khác cái thế gian.Ví dụ như cách đây ta có mụn nhọt đau nhức.Lúc đó.Mình nói mụn nhọt ở cánh tay đau khi mình đâu.Trường người ta nói mình đau rồi trên kỷ đủ thứ.Sự thật chỉ vì mụn nhọt đủ những dây thần kinh.Ninh chỗ đó đau thôi.Chứ mình đâu có đau.Nhưng người đời hai đồng quá tất cả là mình hết.Sự thật không phải vậy.Thiền sư bị bệnh.Thầy chia sự đến thăm.Bật hòa thượng.Hòa thượng bệnh có cái không bệnh chân.Thiền sư đạo.Có.Thích không bệnh như thế nào ngài nói.Oh yeah oh yeah.Quý vị có thấy cái đó chưa.Cái bếp đau nó không đau.Chủ đau chỉ ở nơi thân phần nhỏ của thân.Chích anh không đau.Nhưng lâu nay bình đồng quá.Đau bụng chỗ là đau tất cả lên trên chỉ thống khổ.Vẫn cái được điều đó rồi.Lúc nào đâu.Mình nhìn xem có đâu tới đâu.Nhìn một hồi tự nhiên quên đau luôn.Đó là điểm đặc biệt.Do tuyến giáp biết được chỗ đau.Thì cái biết đó đâu có đâu.Hiểu vậy rồi trong cuộc sống này.Chúng ta đã có một phần tự tại.Còn không vừa động tới.Niềm trên là đau quá.Nói là chủ chất thiết yếu.Vì chúng sanh làm chất thân tứ đại làm thân mình thật.Cách chăm chim cho bóng dáng sáu trần là tăng bình thật.Niệm phật dùng ba thí dụ.Địa chỉ cho chúng ta biết những thứ đó không phải thật.Ví dụ tính.mười bốn hướng nếu ta nhìn làm hướng nam thành hướng đông.Thì các hướng khác đều là ngu.Một hướng dẫn sai thì các hướng kiểu sai cũng thấy.Khi dẫn làm.Thân tâm này là thật thì tất cả các thứ khác đều làm hết.Thân mình.Tân bình thạnh.Thì thân người đăng người cũng thế.Tất cả mọi thứ xung quanh đều thật.Ví dụ thứ hai.Như con mắt bệnh nhìn các nước không lúc trời nắng thấy có qua nướng.Như vậy qua đốm có là từ có mắc bệnh.Nếu con mắt hết bệnh thì qua đứng cũng không còn.Con mắc bệnh vũ chấp nhận định sai làm gì thân tâm này nên tất cả các thứ khác được.Chắc không có thấy thành có.Đó là ví dụ thứ hai.Ví dụ thứ ba.Những người nằm mộng cũng khóc cũng cười.Nhưng thức giấc rồi mong không còn nữa.Như vậy mộng thịt có đi thật không.Nhạc phật dùng từ phi hữu video.Không phải có mà cũng không phải không.Không phải có gì.Rồi không còn.Không phải không vì lúc mộng thì có.Nên mình mới khóc mới cười.Cũng thấy cách phát trên thế gian này đều tạm bợ cây chuối cũng như mộng.Không thật có.Cũng không thật không.Siêu nhân chúng ta nằm bê chắc cái gì cũng thật.Mặc cái gì cũng không.Gặp sự nghiệp gì người ta thường gọi nhau.Dịch đó có gì không.Ý thức có thì có.Không thì không nghe.Thực vật trên thế gian này không thật có.Cũng không thật không.Vision hợp tạm có.Duyên trang tám mươi.Không có gì cố định cả.Cách điều trị vật gọi là viên ký.Cách lấy một bên.Thấy không đúng.Chúng sanh luôn sống trong nghiên cứu.Nên lúc nào cũng thấy hai bên.Hoặc chị bên này hoặc chạy bên kia.Sự thật tắm chúng ta không có hai bên.Hai bên chẳng qua để giọng trưởng phân biệt mà ra.Thiền sư cầu chi khi được hỏi thế nào là.Nhảy đưa một ngón tay.Hỏi.Thế nào là pháp.Ngày cũng đưa một ngón tay.Hỏi gì cũng đưa một ngón tay thôi.Không nói câu nào hết.Nghĩa là sao.Phật pháp.Không có hai bên.Có hai bên thì không phải phật pháp.Lục tổ huệ năng.Lần đầu tiên thuyết pháp như thượng tọa.Ngày dài.Không nghĩ thiện không nghĩ ác.Cái gì là bán lai trị mụn của thượng tọa minh.Nói câu đó thường và minh đều ngộ đạo.Nhìn lại cuộc đời chúng ta đang đuổi theo hai bên phải quấy hơn thua kim vân.Sống như vậy là cái vui.Còn buông cả hai bên em đang buồn quá.Hấp dẫn của thế gian đã hấp dẫn của khổ đau.Chứ không phải hấp dẫn trên thật.Khi không còn hai bên.Chúng ta vẫn hàng thấy hàng vip.Tâm thanh tịnh trong sáng.Không tính toán phân biệt hơn thua phải quay.Đó là cái vui chân thật.Đức phật thích chúng sanh đang chết chìm trong biển đi.Ngày sẵn sàng cướp giới mà chúng sinh có ghi theo.Nên hình ảnh đức phật di đà đứng dưới đây.Chúng sanh cân nặng lục dưới sông dưới biển.Nhìn không chịu đưa tay cho ngày tết.Máy lạnh thật lạnh thật hoài.Thật là đáng thương.Chúng ta ở trong điểm b mà không biết mình b nên xe xưa mãi.Phật thương chúng ta biết.Nhân ngày chỉ dạy tỉa phát mi là.Redmi là hết khổ.Còn biết.Thế còn chìm trong biển khổ.Nhưng chúng ta cứ vui trong cái khổ chứ không vui trong cái.Nhiều người nói.Đi coi hát cải lương cũng vui vậy mà gặp ni cô đào chuyển dễ thương.Sắp lên cấp trú ở cũng khóc theo.Như vậy.Chúng ta vui lẫn trong cái khổ chứ không thật vui.Bao giờ tâm thanh tịnh.Trong sáng mới là thật.Trong chúng ta không biết tìm về cái đuôi này.Tìm vui trong khổ thì không bao giờ hết khổ.Muốn thoát khổ.bảy trăm ngày đối đãi hai bên.Tây ninh thượng cảm minh nghe câu.Không nghĩ thiện không hiểu.Tức hai bên.Thì bắn nay chuyện một chuyện tình.Mặt thật suni sẵn có.Dì hai bên che khuất đi.Bây giờ.Không còn hai bên cho nó hiện tiền giản dị vô cùng.Tìm kiếm cái gì mà chúng ta chưa bao giờ beat.Chưa bao giờ có mới có.Còn cái cảnh ở đi.Mà không chịu tiền.Cứ đi tìm đâu đâu để tăng khó.Nghỉ hai bên là ai nhỉ.Mình nghĩ.Vậy bỏ hai bên thì ai bỏ mình bỏ.Truyền hình to có phải chữa lại cái chân thật của chính mình.Cái đó không bị lôi cuốn trong luân hồi sanh tử.Chữ gì được cái chân thật.Ra khỏi sanh tử là giải thoát là.Ai cũng có quyền thành.Nhưng không chịu thành.Cái này phật khóc thân con khổ quá và cứu con.Nỗi khổ đó là tại đa năng tự mình trước lấy cho vật đâu có cho.Phật bảo phải bỏ mà.Chúng ta tỉnh giáp biết tên bằng thư giãn.Lúc gần chết không còn sợ nữa.Truyền hình các hiện tượng sửa soạn chết đều cười.Còn chúng ta gần chết thì có.Cái gì nhìn không đúng đã thu.Biết không đúng đã thật.Thân đã là duyên hợp thì phải tăng.Tại sao khi hợp mình chịu khi thanh để công chịu.Viết văn kỉ niệm ngày sinh.Vậy là mừng sinh nhật.Tưởng niệm ngày mất vào viết chì.Sợ lắm không dám nói tới.Điều trị chúng ta thích sống sợ chết.Nhưng lượt vô thường phải như thế.Không khác hơn được.Tại sao chịu sang lại công tử.Chế linh lão giáo đưa ra thuốc trường sinh bất tử để hấp dẫn kẻ tham sống sợ chết.Người ta.Con đọc phật dạy tôi tới chỗ nước bàn được vô sinh.Không còn xinh nữa.Nên không ai hơn.Nói trời xanh bất tử nhưng thử tìm xem về đây còn ông tin nào không.Nếu bất tử xanh.Nên biết đó chỉ là nói đùa chơi cho vui vậy thôi.Có thể miệng thuốc linh đơn sống thọ hơn người.Không thể sống mãi phần chết.Phật bảo có xanh là có tử.Muốn thám tử.Thì phải vô sinh.Như vậy mới thấy giáo lý đạo phật thích chân thật.Thuốc chỉ chúng ta thấy được lẽ thật.Sống đúng để thực.Thấy như thật rồi chúng ta sẽ can đảm đứng giữa cuộc chiến chuyển của thế sự.Không còn.Không bị khổ đau.Gì những biến chuyển cái nữa.Đạo phật không đi quan yến thế nhưng nhiều người tưởng.Đi quan thì chết đâu có cười được.Thi nhân sống trong ảo tưởng nhiều quá.Tưởng là hạnh phúc.Tưởng đời là vui.Đồng một cái hạnh phúc đó.Mất nên hoảng hốt điều chết.Đạo phật không như thế.Thấy rõ cuộc đời làm vậy thì mọi chuyện đổi thay là trò chơi thôi.Ứng dụng gần nhất nhưng.Hai người nam nữ thương nhau.Hòa thượng thầy non hẹn biển.Tức vụ non mòn biển cạn cũng không thay đổi.Nói nhiều hoài quá.Nhưng nếu một trong hai người bị bệnh phổi nặng hay bị cùi.Thì non chưa mòn biển chưa bạn và tình đã mất rồi.Thế gian hai tưởng tượng được gặp nhau mà chơi không có lẽ.Trung tâm.Nói tâm vô thường.Vì hoàn cảnh tùy trường hợp nó đổi thay đổi.Không dừng chỗ nào hết.Như vậy.Nếu có người mới mình.Không thích.Ta cũng cười thôi có gì đâu mà khổ.Hiểu như vậy rồi.chín trăm sống vĩnh vàng trước cuộc đời.Không bị lung lay.Như vậy người can đảm là do thấy đúng sự thật.Còn sống trong ảo tưởng.Là người yếu đuối hay sợ hãi.Đó là lẽ thật.Trong kinh viên giác phật nói.Đi biển đi đi huyện tĩnh gia.Bí quyển tiền kìa.Điều khiển đèn led.Giấc ngủ của đạo.Không phải phát hào quang.Giác ngộ là thấy đúng như thật gì con người và các bác.Con người đã thấy đúng thì tất cả mọi thứ bên ngoài cũng thấy đúng ngược lại.Con người đã thấy lầm thì tất cả đều làm hết.Hiểu gì.Trên đường tu tất cả chúng ta đều phải từ điểm b lên bờ đê.Không nên đắm đuối trong điểm mê hoài.Còn tưởng tượng còn mi đánh trong cõi tạm bợ thì chỉ mới tu ngoài ra thôi chứ.Tận xương tủy.Cũng như nhà tối muốn sáng thì phải tắt đèn.Không chịu tắt đèn.Cái đem cái này cái kia quăng vào sáng thì thật si mê.Cũng chị.Trung tâm nên chẳng lưng đau cổ.Bây giờ muốn thoát ra thì phải giá.Nên biết mi là trọng tâm của đau khổ.Giáp là cội nguồn của giải thoát an vui.Hai bên rõ ràng chúng ta tự chọn đấy.Công an bắt buộc mình cả.Người phật tử sáng chế.Cần tính những điều này để không bị nhầm lẫn trên bước đường tu tập của mình.Hôm nay tao nói thì cùng cấp tu hành của đức.Chúng ta là đệ tử nhà.Tu theo ngày thì tự biết phải làm gì.Tôi như thế nào để không say là con đường đức phật đã đi.Đã thành tựu hướng dẫn chúng ta cùng đi.Mong tất cả.Không cô vũ đức phổ.Cũng như cô phụ chính mình.Đạo phật.Dán tài vision.Hoa kỳ tháng mười.Năm.Đề tài chúng tôi chả hôm nay.Lâu.Đảo khỉ.Về đây chúng tôi đã.Là đã yêu.Thuốc gì không khỏi.Chúng tôi rất mừng vì giải thích tinh thần yêu đời của đạo.Theo cách nhìn thấy rừng có người.Đạo phật.Dường như yến thế.Gì trong kinh tứ diệu đế.Đầu tiên là khổ đến.Mật đắng.Tổ chức.Sao đó.Giá chuối rừng.Nói gì thế.Đức chó chàng đau khổ.Là chán đời.Nhưng thật chặt.Là do cái nhìn thiển cận mà.Đức phật có điểm đặt.Khi chỉ một phương pháp nào.Trước ngày tới.Sao mới chuyển.Từ đó.Ngày bước giải phương pháp tiêu diệt.Thể tích quả cầu.Bật đó.Cái này là khổ.Là nói trên quả.Khổ từ đâu.Từ tham sân si.Nghi ác kiến là gì.Biết được nick.Tức là biết được nhân.Sao đỏ với tìm cách tiêu diệt nhân.Truyền hình của tí là của.Lạnh nhất.Diệt sạch nhân cổ rồi.Khi được hỏi.Gọi là diệt đế.Muốn diệt.Không phải ngẫu nhiên từ.Mà có phương pháp tu từ.Gọi là đào.Giết người bác sĩ thấy bệnh nhân đau đầu.Nhưng gửi chưa biết.Bác sĩ giải thích.Bên này sang trọng lắm.Cần phải uống thuốc trị mới lạ.Bệnh nhân nha chị.Sợ mất dữ liệu.Sao đỏ.Bác sĩ hướng dẫn cách chữa.Dạy làm theo lời dạy của bác sĩ.Bắt đầu nghe nói bệnh trầm cảm.Chúng ta sẽ.Đó là khổ.Nhờ sự mới hỏi cách chữa.Thế chị đã.Thì hết khổ.Được ăn dưa.Duy trì đâu cần phải có.Nhưng không phải có.Cách tiêu diệt nhân cổ.Quá khổ sở.Hết khổ tức là.Tình hình đạo phật giáo cũ.Không phải để cho chúng ta thở than bùn.Mà đất cũ để chúng ta diệt khuẩn.Giày cũ để được.Vui hiểu đời.Đó là ý nghĩa sâu tiêu của độc.Như trong tim có gì.Vận tải chúng.Người mẫu ái tử.Tức là có thương chúng sanh như mẹ thương con.Mẹ thương con thì có bao giờ bỏ được.Nên phải tìm mọi cách để chữa trị.Hướng dẫn xào cho con mình bớt khổ.Đó là tinh thần từ bi của đức phật.Có học tập.Đúng chính tả.Thần gió.Là yêu đời.Chán đời mà có gì.Trong kinh doanh.Chùa bồ tát.Thấy chúng sanh cũ.Bồ tát thủ.Tin vui thì bồ tát.Các mẫu cái vui của chúng.Là cái cũ cái vui của bồ tát.Lúc đầu cách ngày cũng muốn đồ.Vậy chị có phải thân yêu.Đinh lăng.Sau khi anh đang ngồi được lý tạo trường.Ngày phát huyền.Trong đời ác vũ trường.Tuyển sinh vào.Con có một chiến tranh chưa được biết.Số nguyện thất vọng đức.Yêu đời.Đức phật cho tế bào.Thanh trần đà nẵng.Cũng tắt quyền mạnh mẽ đi.Duy lợi ích chuối.Cách ngày không bao giờ từ an phận.Để chú sinh phải chịu đau khổ.Tinh thần đó làm sao chán đời.Chương trình phát quà.Trang công tử đừng bỏ cha mẹ đi lang thang đói khổ.Kiếm tìm trở về cha mẹ.Vô tình.Ở chỗ ông trưởng.Tại đây.Giàn thích làm một công việc nhỏ để kiếm sống.Trưởng giả nhận ra trận là có.Nên bảo vệ gọi đi.Cung tử hoảng hốt bỏ chạy không dám trở về.Người cha.Bảo trân thủy.Nói sẽ về thôi.Trưởng giả muốn gần.Nên tuổi áo bầu sát chồng.Cầm đồ hút.Gần gũi cho chồi quá trình cắt rùa chỗ.Gió lạnh công việc lớn.Cuối cùng biết chạy cấp còn sợ hãi nữa.Trưởng giả nói thật.Ông lại.Và các loại chế tài.Trưởng giả chỉ cho đức.Chàng công tử.Chỉ cho chúng ta.Vì thương con.Nhân tiện có nghĩa là.Trưởng giả phải xuống hầm phân.Xn.Cùng các vị bồ tát đều gì.Hết lòng hết dạ thương xót chúa.Có phải.Đó là một nét.Không thể phủ nhận.Người đời mới nhìn thấy cuộc sống như lạc quan yêu thích.Nhưng khi gặp hoàn cảnh trái.Thuốc tự tử.Bật chạy suốt cuộc đời bằng nhiều cách xa đoạn hưng.Nếu gặp quan tại sao phải tự tử.Tự tử có phải trốn đề gì.Đã trúng.Truyền hình phật tử tu theo đạo.Không có quyền tự tử.Tại sao.Chương trình chứ thật gì.Đức phật dạy đức trọng.Những người gặp hoàn cảnh khó xử.Buông.Tự tử.Chẳng những không hết củ.Nhiều hơn.Nhìn như con trâu kéo cày.Là cái quả của nó.Mỗi khi.Để đơn giản.Là đất.Tìm cách phá hoại cách đóng.Như.Listen bật cho dễ.Nhiều lúc không ngờ em cũng dễ thương.Ông chủ.Làm cách mới tốt.Chắc từ.Con trâu muốn hết khổ.Thức dậy tất cả chúng ta.Gặp những cảnh vui chơi sung sướng và đau khổ.Khổng.Chúng ta tưởng chết đi cho hết khổ.Cũng giống như con trâu chưa chị.Người sở thích này khổ chịu không nổi nên muốn tự tử.Nhưng không ngờ tự tử rồi.Màn hình khác còn khổ hơn.Lâu dài.Chúng ta không chạy trốn đi đâu được.Cũng như con chó.Không thể trốn tránh.Khởi nghiệp cho dân.Chừng nào nghiệp châu phi.Thì rất.Toàn máy tính.Phong trào chấn.Chuyến tàu đêm.Còn mang thất nghiệp bảo quản chưa.Mà muốn giải quyết bằng cách chạy trốn.Có bao giờ.Truyền hình bắc giang.Bao tử.Sống trong cảnh vui sướng.Đừng tạo nghiệp.Ở trong cảnh khổ.Nhận biết chó.Khu này không phải bỗng dưng từ đến.Ngày nay phát.Nghiệp làm muối.Sợ đứng mà chạy trốn không chịu trả.Chừng nào hết đời.Ở đây thiếu nợ chú và chuột.Rồi đó người ta gặp lại cũng đời như thật.Chị trả hết nợ.Hiểu thế.Chúng ta có thể này trong cảng vụ.Thì sống theo cảnh dư.Chấp nhận các đội lần của cảnh khổ.Nợ tình trả xong thì chúng ta sẽ hết khổ.Chấp nhận trả hết đời khi hết khổ.Còn chưa hết đỡ mà trốn thì có.Đạo phật dạy chúng ta chán đời thấy yêu đời.Dù đời có cây đắng mỹ cũng ráng chịu không chạy chứ.Vậy là quá đẹp quá.Trong phim hàn.Đức phật dạy.Được hết này rất.Thiên nhiên kiếp thợ xây qua gì.Thích nhân thân vàng xnăm.Nghĩa là gần năm cây số.Mấy chỗ con còn dễ.Một khi bức thư này rồi.Được trở lại làm người rất khó.Làm người làm.Tại sao.Đó là phương tiện cấu hình.Hủy hoại.Ví dụ như con rùa.Giữa biển khơi.một trăm.Đặc điểm có bụng cây nổi vì theo gió đẩy đưa.Không biết bao giờ có người mù.Mới cập nhật.Truyện.Nếu có thật là thủy hử.Phật nói cung gì.Này được trở lại làm người cũng khó.Nhưng có bầu tìm được bóng cây giữa biển.Bà chúng ta.Lấy sếp.Không cố gắng duy trì gìn giữ cho nó khỏe.Làm lợi ích cho mọi người.Chắc lại dại khờ lắm rồi.Siêu nhân thừa phật giáo là giữ nam giới.Không jackson.Thôn trưởng chứ.Không đâu rồi.Già dùng các chất.Như chị kem ma túy truyền dịch.Giữ năm giới này.Sau khi thấy thoại bàn.Sẽ được trở lại làm người.Đúng không.Chúng ta thử kiểm lại.Mình có sim trắng làm gì.Thì phải đánh tu cho súng.Chúng ta hãy xem thường những việc làm.Làm ác qua rồi chị.Đó là tay quá hay mình về sao.Nên người biết.Đứt sợi huyết.Bốc hành động.Luôn bảo vệ giá trị tu hành của mình.Không để cho tham sân si làm.Dẫn đi trong ba được phát đi.Cũng trong tiếng anh.Bật dây chằng.Bị thiêu đốt cho địa.Chưa.Đi làm ngoài nghĩ đó.Long.Bí mật.Đối xứng làm trâu bò kéo xe.Chưa phải là khổ.Chỉ những kẻ si mê không biết lấy tiền với lại cũ.Tập đánh giá cái cổ.Ngạ quỷ súc sinh.Mới thật là thật.Mà simmy mới là gốc khổ.Tại sao similac tốt không.Gì khi thiếu nhi rồi chúng ta tạm biệt.Nếu nghiệp.Thì phải đi trong rừng.Không biết tới bao giờ.Địa ngục.Hết tuổi đi.Đá gà.Hết nghiệp đẹp.Xuất.Bảng.Còn siri.Dẫn bệnh liên miên trong sinh tử.Không có ngày ra.Ninh đà phật cho tivi.Là cái đáng sợ nhất.Nhưng thường chúng ta chia sẻ địa ngục ngạ quỷ.Mà không sờ ti vi.Chạy đáng sợ khi công sở.Cái không đáng sợ lại.Vẫn mình muôn kiếp luân hồi.Con nợ nần trong các đường trả hết.Thì có cả ra khỏi.Vậy sim em rất vui.Đáng sợ nhất.Là gốc của.Người tu theo đạo phật.bảy phá chìa khóa sim lte.Cách gửi phải tự tháp được lên mà đi.Thích là thắp sáng ngọn đuốc.Nhưng làm sao để.Sắp lên giấy trắng.Giày có.Hiểu được rồi.Áp dụng túi.Chúng ta mới thoát gì mệt.Như cho mười hai x.Đức gì mệt.Là nhân dân chúng ta đi trong nước hội không.Dj bốn khóa xii.Cách dùng trí tuệ.Cũng như chớp giờ tối.Vũ hai tuổi.Chị đánh cờ.Nếu mình cứ để cho nó tự do.Ngược lại.Nếu mình biết dùng trí tuệ việt trì.Cũng như chớp và tối nếu không thích đèn chúng ta thấy cái đầu này chạm đầu kia hết khổ.Nhưng khi thắp đèn lên.Tối chị cả.Thì anh dũng.Lấy các bộ làm chồng thanh tú.Đi học.Tượng phật mà không giác ngộ.Thì không biết bao giờ thoát khỏi tiền.Chồng thoát khỏi siri.Truyền hình.Ai đứng đầu.Cũng đều phải cố gắng mở sáng con mắt kiếp này của mình.Thoát.Mở trang web kiếm tiền bằng cách nào.bảy tuổi có hai.Trí tuệ xuất hiện và trí tuệ việt.Người thích em từ không biết gì.Học hành.Người có trí tuệ.Tuổi đó.Nhạc phật gọi là trí tuệ thế giới.Nằm trong sinh bị đau cổ.Toàn trí tuệ của.Trí tuệ của các bậc giác ngộ.Là chích.Cái này có công năng đi chúng ta đến chỗ thoát khổ.Không còn bị lôi kéo.Kinh kim cang có câu.Phạm sở hữu tướng giải thì hư vong.Dự kiến chiếu tướng.Vì tính tự kiếm gì làm.Nghĩa là gì có tiếng.Điều là thứ giả.Nếu thấy các chứ không phải tướng.Là thấy được.Uy tín.Đời nhà tống trung quốc.Phía trước gặp thiện thủy.Siêu thị núi.Là núi.Không phải là.Đến ngày và ba mươi năm.Tứ đại tỷ rưỡi.Những câu nói duy trì mới nghe thấy khó hiểu.Nhưng chính.Tôi giải thích câu trong kinh kim cang.Làm cái gì có tính.Bật nói đều là đúng rồi.Người nào thấy các tướng đó.Phẩm chất đó là.Đó là người thấy được.Đơn giản là.Khó thiệt vậy.Nếu mình đừng trách tưởng là thật.Thì thấy phật dễ chứ.Toàn chất tướng là.Như cái đồng hồ.Có người làm bỏ túi.Gia đình.Thực hành.Phân tích đồng hồ.Bộ phận trả cho.Ca sĩ.Giá cả bộ phận kể lại đầy đủ.Chỉ có đồng hồ.Đồng hồ là thật.Hay là.Nhưng trên.Mắt đỏ.Đà lạt.Mình vẫn còn mắc mưa trong.Chưa thấy đúng hoàn toàn.Đồng hồ kiến quốc.Là do nhân viên hợp lại.Thể tích ra từng phần.Nhưng tao mở ra từng phần.Quả bóng dáng của đồng hồ nữ.Làm sao để thật.Nói không.Nhưng tổng kết đồng hồ.Đó là.Miêu tả thánh rừng.Đủ thứ.Nhưng trăm sự thật.Mới biết mình chưa tỉnh giấc.Đó là chị nói những sự vật.Nếu như có ai đó.Chỉ mặt mình nói.Người ta nói có gì quá.Thấy bà chết.Nghe chương trình.Satra.Nếu chúng ta chấp nhận tôi.Đó là.Mẫu này chúng ta cứ ảo tưởng.Mình là thứ.Nhưng sự thật.Mình chưa.Trực tiếp.Mà chúng ta biết được trình bao nhiêu.Diễm thúy.Thì gọi không.Vậy bà nói google.Chúng ta sống ảo tưởng nhiều hơn.Đi học thời tiết can đảm nhận chênh lệch.Không nên ảo tưởng.Sống cho bao tử.Gà trống trong tim.Sashimi.Thì tất cả ý nghĩa.Và việc làm đều.Hậu quả phải chúc mỹ đau khổ.Là điều có thể tính khử.Can you see me.Tức là còn nhiều đâu.Truyền hình.Thì phải giảm bớt đi.Giảm mạnh.Một chất ngoại cảnh là.Hay.Chất thanh tâm mình.Đồng hồ.Bàn ghế.Nhà cửa.Dẫn đến chim.Cá cảnh.Đều thuộc giày ngoại cỡ.Hợp có thể.Đó là kim.Con khóc thật clip không thật.Đó là trí tuệ sản xuất.Người xóm đạo phải tập mỗi ngày.Mỗi.Sống bằng trí tuệ chế.Hiền thê vi tính.Bắt đầu ngày thấy núi sông là núi sông.Giống như chúng ta.Lúc mình.Núi sông.Thiết lập huyện thủ truy kích.Không phải là.Chị bí đỏ.Nó do duyên hợp vào.Nên khóc.Quà valentine.Đầm maxi.Nghe thấy núi.Mấy giờ rồi tắt thất tình.Danh bạ viettel.Thông qua cái nhìn của phạm hùng.Cũng không qua trình tự quán chiếu của thanhdanh nguyên giá.Facebook.Nghệ sĩ của công việc bán chiếu dịp tết.Mà có biết mình tôi tới.Linh ứng thêm.Rồi thế chuyện này chuyện kia.Về khoảng hai:ba mươi.Truyền hình trên đường tung.Trần có dùng trí tuệ quán chiếu để thấy đúng.Nhờ trí tuệ.Cái gì chả biết giá.Cái gì.Đó là.Đèn led bật.Nếu biết các tướng không phải chứ.Tức là thấy phật.Chúng ta kiếm lại tất cả bên ngoài.Có gì không phải.Giáo viên học tập có.Đối tác.Thật mà cứ tưởng là.Pcb này đầm.Chúng ta đi.Không có.Vụ hắc dịch.Chúng ta phải thường quán chiếu.Trường xét kỹ càng ngoài cả bên ngoài.Đó là nói về.Ngoại cảnh.Nghị định.Phan thiết.Bệnh của chúng ta có thể không.Ai cũng thích.Những vật.Nhưng đường gặp.Liên thành.Đó là một.Đức phật.Trận chiến tà được kết hợp bởi rất nhiều phần.Gồm bốn phần.Đất nước gió.Bút màu đỏ.Là đúng.Cách ướp gà nướng.Chích đồng là gió.Thiếu một trong.Thì thích nhỉ.Lương cơ bản bốn thẻ đỏ từ hợp lại thành.Cần phải bồi bổ nuôi dưỡng nó mỗi.Như hiện.Chúng ta đã.Văn thủy.Thở.mười không khí ở ngoài đem về.Rồi trả.Mượn trả mượn trả liên tục như vậy.Nói ngồi chơi.Cứ mượn trả mượn trả góp.Nếu trả rồi.Bà làm biếng cho mượn nữa thì chết.Lát đường tân.Mượn tuổi trẻ.Lát một bánh mì hoặc chén cơm.Mượn tuổi trẻ.Chỉ có mưa.Mà nhiều khi không chịu.Cầu kỳ.Cây bằng nước.Nước gì cũng được.Mất hết thì mình đi.Đất nào cũng được.Nhưng phải thích có mùi gì hấp.Tình cha chúng ta khổ.Khổ vì cầu.Chúng ta sống không lời.Dì mượn trả.Mà có biết thật mừng.Cứ nghĩ mình.Mình đang mượn.Như vậy kiếm lại mỗi.Chúng ta sống bằng từ vựng.Khi cần mượn được.Mượn chả xui xẻo là hạnh.Nếu mượn trả công chúa sẽ.Làm mất hình.Của con người.Từ vựng.Vậy mà chúng ta lại cho cái.Là chất gì.Là số một.Thức này khi bật thức ăn đêm.Tích lũy một.Rồi tung.Thời tiết.Nó biến hình.Vậy mà ai nói anh này vui quá.Chó càng chúng ta sống và lão tử.Đại gia hôi thối.Mà không chịu già.Chó chàng chúng ta từ chối.Nên không biết được.Gà trống bằng sim.Không có.Đó là đổi về chất.Chúng ta có thể.Buồn anh.Buồn hướng dẫn.Cái nào.Chúng tôi.Có thật.Mình tác dụng ngay trong nhà.Bức thư.Mừng quá quá trình.Lâu nay chúng ta cứ ngỡ rằng.Buồn thương dẫn.Hai đứa trẻ.Bắt làm trái ý mình.Chín đỏ là cái gì.Mà như chồng nghỉ khác.Trước khi dẫn đến chia.Giày mộc châu.Người biết.Là cái suy nghĩ vấn đề gì.Đây là cách nghĩ của tôi.Đừng nói rằng tôi suy nghĩ.Nếu không thấy mình.Đâu có.Dầu hai cái thiết.Toàn nhất thấy mình đúng người khác sai.Tôi ngồi trong thích.Và có gió.Natsu.Trời mưa.Ngày mai giữa tết của mỹ đen ở phương.Nhưng chưa biết rõ phương nam.Tôi vội kêu với người trung thu.Đến rồi.Nói chứ chị.Là tôi nói theo kinh nghiệm hôm qua.Và xác định.Nếu ai không đem đồ vô.Suy nghĩ họ không dám.Nhưng một lát gió phương nam không tuổi.Mà phương bắc mũi.Đá mài gót chân.Trời không mưa.Kinh nghiệm của.Nếu ta cho đó là chân lý.Mình sẽ gửi lại.Có phải khổ.Gửi.Phải biết rõ tâm suy nghĩ của.Không thật.Nhiều khi bật tử tóc.Mà có biết tâm là.Nhạc phật giải thích.Tâm là.Cho suy nghĩ.Là cái đít.Còn cái biết.Chị bí đỏ.Lời.Đa số người là cho phép biết do suy.Đừng có bước chân.Nhà phật gọi cái tuyết chân thật chẳng có.Lại chân tình.Xe buýt do suy nghĩ.Trang vàng.Lúc đó.Chim kêu.Nghe.Gió thổi.Chúng ta.Điều nhận biết rõ ràng.Giải bài chúng ta lại quên cho biết.Chuyển chữ cái viết.Diễn viên minh.Nghĩ tưởng giọng nữ.Chúng ta chết hơn chứ gì.Làm thế.Góc tâm sự.Làm tóc.Khi chừng nào ra khỏi.Bình tân.Là để lặng hết tam sinh.Tấm chân thật mới.Cắt tóc môn tốc độ.Cuối cùng đều gặp nhau.Chỗ quốc tân hiệp thanh trì.Giết người niệm.Di đà.Xe máy điện.Nhất tâm bất.Facebook.Còn người tốt.Thấy rõ các suy nghĩ.Là thứ.Không thèm.Thì tăng trân thực hiện.Bật là.Sẵn có trong mỗi chúng ta.Những gì vọng tưởng vũ trang.Chúng ta không.Mấy giờ niệm phật.Những vụ cháy đỏ.Thì vật đánh hiện.Chuyện đó chúng ta thấy phật.Lời chúc mừng thọ.Tuổi thơ.How do you do.Thì phật tánh của mình không.Nền cũng vô địch.Là thằng già.Đức.Thì dứt điểm.Niệm phật thiền quán tứ niệm xứ từ một.Hai ngày.Chăm sóc di động.Người đó.Triệu chứng.Cách làm.Trung tâm hiện đại.Thì đó.Viettel post.Mà chúng ta được giàu nhất.Cây giáng sinh về.Trong nhà tiền có ví dụ.Như chúng ta cứu hộ.Đức đức.Nên trứng trần giàu.Không thấy.Dân trí.Nước nóng xuống.Thì đức.Giúp chồng đỏ mới có.Hay đó.Tại sao.Chúng ta không.Minh thủy.Chỉ cần chuẩn bị.Bắn súng.Trăm trứng.Suy nghĩ rằng.Điều lệ đảng.Những thứ đó.Điện mày đó.Lạy phật.Hiện giờ chúng ta đi làm.Giấy mượn.Dò hay thiếu chất gì.Mà quên.Nên chúng thường dùng.Tổng.Hai kể châu tìm.Mình có thật sự.Mà không chịu.Chạy tìm.Ngôi sao trên ninja.Lại đi tìm.Phật dạy.Thị trấn.Thank you.Sex việt.Di lặc.Chắc hình chú ý.Là phát.Sexy.Biến đổi.Chạy theo nó.Từ đó sẽ.Quay lại.Trên thực hiện.Là cái vui trước ý.Đạo phật dạy tu lạc quan.Lạc.Lạc quan.Đi tìm.Tất cả thú vui của thế gian.Là cái vui giả dối tạm bợ.Đuôi chồn.Ví dụ như cái gì coi đá bóng.Nhưng vui đó.Bình.Vui trong cái khổ của.Vậy mà người ta thích.Hai con gà đá nhau đổ máu.Người ta dỗ tay yêu thương.Vui trong cái chết chóc của loài.Gửi đó có tốt không.Thậm chí có nhiều người coi đấu quyền anh.Anh à hai đứa bên đầm dài.Người xem vỗ tay quay.Đó là cái vui trong cái đau khổ.Cái vui của thế gian.Không phải thật sự.Chỉ khi nào tâm xin việc làm hết.Dịch việt bản đồ.Mỹ thuật là gì.Những cái vui trong đạo phật.Lại youtube đẹp.Vui trong sự an lành của mọi người.Không phải vui trong sự đau khổ.Đạo phật là đào từ liêm.Chú sang khổ thì ta cổ.Chỉ tay.Đó là niềm vui chân chính của đạo phật.Nếu làm cho người khác mà mình vui.Gửi đó phạm tục.Đó là phật tĩnh.Thì chúng ta phải tập vui trong đạo tràng.Người đó.Chúng ta cho họ biết ơn.Chúng ta dùng lời an ủi.Họ bớt được.Chúng ta vui với họ.Những niềm vui đó.Tui cũng tạm.Nhưng tôi có đau khổ kẹp.Thì chúng ta.Coi những thú vui trong nỗi khổ của kẹt.Chúng ta không.Có người nói.Coi hát cải lương vui.Thi đấu ca cổ.Tại sao đôi khi lại khó.Đi coi cải lương cho vui.Công nợ đi khóc.Bài đỏ để thế chấp.Con người không tìm niềm vui.Mà tìm niềm vui cho bảo.Tu hành chân chính.Chúng ta biết.Ví dụ gần.Violympic.Tâm.Thông.Lúc đó chứ mà.Vì không.Nhưng hiện ra.Lát nhớ vợ.Thì cứ mặt lát đỏ.Lexus.Sấm giảng.Còn vui chồng đối đại tài.Muốn tìm được niềm vui.Chúng ta phải.Nhìn thấy mấy bà. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com