Lời Phật Dạy Về ChỮ TÂm - Người Có TÂm Ắt Hưởng Phúc Lành

lời phật dạy về chỮ tÂm - người có tÂm Ắt hưởng phúc lành
Phần một.Khởi tâm động niệm.Đều là.Tuhu.Bài một.Quan sát thuyền chất của chính mình.Những gì chúng ta không phát giác thiên chất của mình.Thì sẽ bị những điều tốt xấu chào.Cũng chính là cố chấp giá trị tiêu chuẩn của mình là đúng.Nền không sợ gì.Không cần suy xét hoàn cảnh bên ngoài.Con người sống ở đời thường có rất nhiều tiền nè.Tinh thần căn bản của phật pháp.Lại phải dậy mọi người đoạn trừ phiền não.Đoán như thế nào.Có rất nhiều phương pháp.Truy cứu nguồn gốc phiền não.Thì sẽ phát hiện có một loại phiền não.Chính là theo lập trường chủ quan của mình.Không thể đổ thừa hoàn cảnh bên ngoài hoặc người chung quanh đồng ý.Mỗi người đều khi chọn được người khác tiếp nhận.Thậm chí thầy khống chế người khác.Nhưng có rất ít người bằng lòng tiếp nhận ý kiến của người khác.Lại không nói được lý do khống chế người khác.Như thế.Sẽ xảy ra sự mâu thuẫn xung đột giữa người với người giữa người với hoàn cảnh.Có một cặp vợ chồng sau khi kết hôn nhiều năm sống rất hạnh phúc với nhau.Nhưng vẫn phải ly hôn.Chị hỏi làm thủ tục ly hôn.Các hàng gửi đều rất buồn.Ngày bản thân họ cũng nghĩ không ra .Rõ ràng tình cảm của hai người còn rất sâu nặng.Làm sao có thể đi đến tình cảnh này.Nguyên nhân sức khỏe người vợ rất yếu không chịu được gió.Cho dù thời tiết rất nóng chị cũng không chịu được một chút gió.Chị không chịu được máy lạnh.Cũng không chịu được quạt máy.Ngay cả cửa sổ chị cũng không dám ở.Nhưng ngược lại người chồng thì rất sợ nóng không có máy lạnh thì không ngủ được.Cho nên mặc dù tình cảm vợ chồng vẫn còn sâu nặng.Nhưng họ không thể sống chung với nhau.Cuối cùng.Đành phải chia tay mỗi người mỗi ngả.Đây là bi kịch của đời người.Cũng là việc bình thường của con người.Kỳ đức phật ở trong hội lâm nghiệm thuyết pháp cho đại chúng.Ngày đưa cánh tay lên hỏi tôn giả a nan.Này anh anh.Ông xem tay của như lai thẳng lên hay là chút xuống.Và ion chỉ mình đa dạng.Nhưng sau khi bị đức phật của trách mấy lần.Lần này cũng không dám chỗ tài.Chị trả lời mời.Bạch đức thế tôn.Theo người bình thường ở thế gian đều cho rằng.Bàn tay đưa xuống là chúc xuống.Con cũng không biết rốt cuộc thế nào là thẳng lên.Thế nào.Chút xíu.Này anh anh.Cánh tay là cánh tay .Làm sao có chuyện thẳng lên hay trút xuống ngất đi.Chiếc gì người thế gian cố chấp đưa tay lên là thủ.Duỗi tay là trút xuống.Đây là cách nhìn messi.Chùa giác ngộ.Gì thế theo cách nhìn tin tưởng của đức.Những điều thấy ở thế gian có rất nhiều tiêu chuẩn giá trị đều là do chấp trước.Vọng tưởng thị phi.Thiện ác của con như.Dũng không có tiêu chuẩn tuyệt đối.Cũng một nhà.Nhưng người này nhìn theo góc độ nào đó.Thì cho hỏi là cái số.Những cách nhìn của người kia.Thịt cho anh là người tốt.Những tiêu chuẩn này đều do con người xác định ra.Chưa chắc gì phổ biến ra đều đúng.Nếu như chúng ta không thể phát giác thiên chức của.Thì sẽ bị những điều tốt xấu trẻ lắm.Cũng chính là cố chấp.Giá trị tiêu chuẩn của mình là đủ.Nên không sợ gì.Không cần suy xét hoàn cảnh bên ngoài.Do đó.Kỳ hợp tiêu chuẩn với mình thì khởi tâm ưa thích.Còn không hợp tiêu chuẩn.Thì khởi tầm trắng ghét.Tầm phân biệt này.Chính là nguồn gốc của phiền não.Kỹ thuật.Văn bản cảnh giới bên ngoài là giống nhau.Cũng giống như cánh tay của đức phật.Chẳng phải thẳng lên chẳng phải chút xuống.Những giò cách nhìn của mọi người khác nhau.Đừng có đánh giá và phản ứng không giống nhau.Những người chúng ta thường xét lại thêm tức của mình.Thiệt đối nhân xử thế sẽ rất phiền dù.Có một bà mẹ nói với tôi.Ở trường con của bà đứng đầu chị đánh lộn với bạn học.Kết quả.Con bà bị thầy giáo xử phạt rất nhiều lần.Thực sự học sinh này đánh lộn với bạn đồng học là do nó giúp học giỏi lại không chịu hình phạt của thầy.Thầy giáo không hỏi nguyên do mà của trách con bà.Cho các học sinh kia là tốt còn con bà là học sinh giỏi.Học sinh cầm đồ đánh lộn này vốn có thành tích học tập rất tốt.Mọi người hãy xem.Rõ ràng phạm lỗi giống nhau.Nhưng học sinh có thành tích xấu thì vô sự.Thành tích tốt thì bị phạt.Thầy giáo dược giàu thành tích tốt xấu mà đánh giá tiêu chuẩn đức.Chúng ta thấy sự sai lầm rất rõ ràng.Nhưng thầy giáo này hoàn toàn không biết.Trần sự thật nhiều khi chúng ta cũng như thế.Hoàn toàn không biết sửa sai lầm của mình.Giờ đó.Phật pháp chỉ dạy chúng ta thường quán sách ý nghĩa nhỏ nhặt của mình.Đừng bị mắc kẹt lắm.Bất luận cảnh giới bên ngoài thay đổi như thế nào.Nhưng tinh thần vẫn không bị lay động.Như thế thì chúng ta đoạn trường.Phim lẻ.Bài hai.Tiền não nổi lên như sương mù cha mây.Chúng ta học võ.Là học trí tuệ của đức phật.Biết rõ nguyên nhân phiền não khởi lên mà đối diện nó.Tiếp nhận nó.Xử trí với nó.Buông bỏ nó.Thế giới chúng ta đang sống đều là thế giới chính mình được thể hiện.Chưa chắc gì người khác cũng có kinh nghiệm giống nhau.Cái nền ông nói ông cho là có.Bà nà.Bài cha là có lý.Những điều mỗi người đều chấp ý kiến của mình.Ai cũng không chịu nhường nhịn.Như thế sẽ chống đối nhau mãi mãi không ngừng.Có rất nhiều sự sung.Tranh chấp là trò như thế.Chúng ta cần biết rõ tính yêu thích chủ quan của mình.Chính là do tam phân.Chỉ có tâm phân biệt thì có chất gì.Phiền não liền theo.Chúng ta suy nghĩ những thứ phiền não nề.Điều chấm phẩy từ hoàn cảnh bên ngoài.Bà hoàn toàn lại cho chính mình trước lấy.Giống như mây mù mưa mốt đều ràng khắp mặt đất.Nhìn bầu trời xanh ẩn trên tầng mây.Không bị khí hậu ở mặt đất làm thay đổi gây trở ngại.Mãi mãi chồng sang.Trí tuệ thanh tịnh.Tầm tử vi của chúng ta giống như bầu trời trong xanh.Nhưng chúng ta bị hiện tượng hoàn cảnh bên ngoài mà sinh ra tâm phân.Tầm sân hận.Giống như mây mù giăng khắp mặt đất.Về lắp trí tuệ thanh tịnh.Tầm tử vi giống cỏ của chúng ta.Theo cách nhìn thông thường của mọi người.Dường như những gì phiền não gây ra không thuận lợi đều do người khác tạo thành.Vừa có một người đang đi trên đường bình yên.Bỗng bị người kia lái xe đụng vào bị thương tích ngã té nhà.Thì người ấy có đúng không.Người kia có nghĩ đến nỗi mình không.Người bị xe đụng té thân thể đã bị thường tín.Những người này dẫn quán trời trách người.Kiếm hiệp tỉnh nào dài dòng.Hiền cây lúc ấy tâm lý cũng bị thương tổn.Như thế.Chẳng phải liền bị gục ngã ra sao.Truyền hình phật pháp dạy chúng ta phương pháp đoạn trừ phiền não.Chính là vậy chúng ta đừng bị ảnh hưởng hoàn cảnh thay đổi.Vô duyên vô cớ bị xe đụng gãy thường.Thì hãy nhanh chóng đi khám bác sĩ.Dịch vụ bắn liền với công an.Mục đích chúng ta báo cho công an.Không phải báo thù.Mà lại dựa vào tâm từ bi.Người đó phạm sai lầm cần phải bị luật pháp trừng phạt.Không thể để họ chạy trốn.Để tính diệt họ biết sai mà không sửa.Lần sau vẫn đủ người khác.Giá lại.Chính họ sớm muộn gì cũng sẽ bị người hại.Chúng ta xử sự như thế.Tùy thân thể bị thương tích nhưng trong tâm không có cầm dẫn đánh thuê.Tâm lý không có tổn thương phiền não không khổ.Giải bài giải gió này chỉ nhỏ nhặt không đáng kể.Có rất nhiều người nói.Tôi là người tốt.Vì sao tôi vẫn gặp nhiều khổ nạn như thế.Chúng ta phải.Có thân vật chất thì có quả báo.Có chướng ngại.Giống như có đất đai sông núi thì có gió mưa mây sương mù.Bực chân tù cũng phải chịu quả báo.Đức phật từng bị đề bà sôtám đá dành bị thương.Cũng từng mắc bệnh nặng.Đề và đáp ta gọi tắt là đểu.Là em họ của đức thế tôn.Ăn của anna.Con của trưởng giả thiện giác.Giờ là em của công chúa da-du-đà-la.Khi đức thế tôn về thăm cố hương của mình.Ông đã cùng với những người thanh niên của dòng họ thích ca.Như anh ăn anna.Tubidy dần dần đã xuất gia và theo làm đệ tử của đức phật.Chồng suốt mười hai năm trường.Ông thường có thiện tâm và ngủ được tu tập nhưng không chứng được thành quả.Nên dân trí.Tẩy thối chuyển giàu sang ra ác niệm.Mặc dù chịu quả báo và trứng.Những tâm cách nhảy không bị phiền não đau khổ.Bậc chân tu khác vi phạm ở chỗ nào.Có rất nhiều người đến than thở chứ tôi.Họ nói.Bản thân anh trai niệm phật.Hết lòng giúp đỡ mọi người.Rừng trong nhà chính xảy ra tai nạn bất hạnh.Giờ đó.Hội trâu.Ăn chay niệm phật làm việc thiện đều vô ích.Sản phẩm nhập khẩu.Thì tín tâm liền thoái chuyển.Bực chân tù buông xả tự ngã.Không bị phiền não làm chướng.Chúng ta học.Là phải học tập trí tuệ của phật.Biết rõ nguyên nhân phiền não khởi lên mà đối diện nó.Tiếp nhận nó xử trí với nó.Buông bỏ nó.Phật pháp rất dễ.Nói tới nói lui đều là những đạo lý này.Chỉ cần chúng ta thực hành thực sự.Thì được an lạc.Bài ba.Phước đức.Trí tuệ.Đời đời bền vững.Dùng nhân sinh hư biển.Mượn giải tu chân.Mưu cầu hạnh.Phúc cho mọi người.Sáng tạo tương lai tốt đẹp cho mình.Đây mới là phước đức trí tuệ chân.Giờ đời đời bền vững.Chúng ta nhìn phật pháp bằng trí tuệ thì tất cả pháp thế gian.Bao gồm vợ con nhà cửa đều là có tạm thời chỗ nương tựa huyền ảo.Nhưng lại phần phụ chúng ta không thể không có tìm kiếm để có chỗ nương tựa.Rượu vào chủ tạm thời thì thế nào cũng không có chắc chắn.Giả lập.Con bú bình thường có cuộc sống thế à.Là khuyến khích mọi người hãy nỗ lực hướng thượng.Bằng không.Thì trong cuộc sống sẽ mất điện nguyên nhân hoạt động.Điều này giống như một người sắp chết chìm.Họ đang ở giữa biển cả mênh mông mở mà.Nhìn xa thêm một trùm cỏ trôi dập dềnh.Ánh sáng chiếu.Giống như một chiếc thuyền con.Sau khi người này nỗ lực bơi chỉ phía trước thì mới phát hiện trần tướng sự thật.Cho dù như thế.Nhưng niềm hi vọng muốn sống thúc đẩy chúng ta không ngừng nỗ lực.Nên có sức sống vô hạn.Những người chúng ta bắt đầu bỏ đi niềm hi vọng.Thì chỉ có ngồi chờ chết.Thế nên đối với người phàm phu mà nói.Hi vọng.Là một ảo ảnh xinh đẹp.Mọi người nỗ lực tìm kiếm sau khi được rồi.Thì mới phát huy.Đó chỉ là mộng huy.Ảo ảnh.Có những người tỉnh hội điều gì.Nhưng có người vẫn tiếp tục chạy theo anh.Một đời người.Là đang tìm cầu giữa khuyển diệt và tỉnh ngộ.Chúng ta muốn biết thì phải tìm kiếm theo ý nghĩa tôn giáo.Giờ đó.Phật pháp không phản đối mọi người tìm kiếm các thứ thành tựu.Chỉ là từ xưa đến nay.Bất cứ người nào phát minh sáng tạo để lại dành tiếng gian dối.Hoặc là gặp phải tình cảnh giang trường thê thảm.Điều chỉ là ghi lại một đoạn nhân sinh không có sự sai biệt tuyệt đối.Thẻ visa.Trí tuệ phật pháp là nhắc nhở mọi người tube.Chúng ta thành tựu ở thế kỷ.Nghĩa là.Chỉ vào đời làm những việc thiện thế gian.Những người chúng ta chấp chuyển cho làm chân.Bất chấp tất cả liều mạng mà làm.Thì chỉ có rơi vào tình cảnh kiệt sức bất ngờ.Mà chẳng được gì.Gà đỏ chúng ta tùy thuận tất cả tướng mà liền tất cả từ.Nỗ lực xây dựng nhân xinh và trạm đấm trong thành tựu.Không cần lo đủ.Làm mứt.Lại không nên do đó.Mạc hải người hại mình.Trong xã hội có rất nhiều người thế hội dịp này.Nên họ có thể giảm bớt rất nhiều về sự tranh chấp cấu xé.Gây nhiều phiền não ở thế gian.Chúng ta cũng dùng phương hướng này.Thì mới có thể điều chỉnh mà.Nỗ lực thực hành.Dùng nhân sinh hư quyển mượn giả tu chân.Mưu cầu hạnh phúc cho mọi người.Là sáng tạo tương lai tốt đẹp cho.Đây mới là phước đức trí tuệ chân thật và đời đời bền vững.Bài bốn.Tùy tướng.Mà lì tướng.Thuyền chạy trên nước.Không để ý.Trình bày không để lại hình.Thần bảy.Được à.Đều không làm tầm live.Đó chính là bậc đại trí tuệ.Thử tài.Giải thoát.Chúng ta sống ở thế giới này.Trong một ngày làm việc và nghỉ ngơi.Nhất định phát triển mối quan hệ qua lại giữa người và sự vật ở bên cạnh.Có mối quan hệ qua lại rồi thì thế nào cũng xảy ra các thứ tình cảm vui buồn mừng rỡ.Khi hải lồng thì hứng hở chưa.Lúc nặng trí thì chán ngán buồn rầu.Đây là tâm lý phản ứng chung của mọi người.Nhưng nếu chúng ta có trí tuệ.Suy nghĩ thấu suốt về nguồn gốc vui buồn mừng giận.Chẳng qua chỉ là phần thô phản ứng tâm lý bề ngoài.Biết rõ như thế.Thủy tinh thần của chúng ta không dễ gì bị những hiện tượng bên ngoài làm lay động.Trí tuệ phật pháp dạy chúng ta.Khi xử lý các việc lớn nhỏ trong cuộc sống.Chỉ cần tự hỏi mình đã hết sức từ bỏ thành kiến tốt xấu của cá nhân.Đồng thời.Cũng phải nỗ lực hết mình.Nhận được việc làm thích hợp nhất thì được yên lòng.Còn chị giật thành bậy được mất.Sau khi lựa chọn không cần lo lắng.Đây gọi là.Tùy tướng bản lì từ.Thế nên tôi đặc biệt nhấn mạnh.Cố gắng bài trừ thiên kính tốt xấu của cá nhân.Bởi vì người bình thường rất dễ theo lập trường tốt xấu của mình để nhận xét sự việc nào đó.Giờ đó mà không tránh khỏi giữa chọn lọc và đối.Dẫn đến rất nhiều phiền não.Dược dầu thiên trúc thuốc của mình và thói quen để nhận xét.Thường là một loại kích thích thiếu thời gian xét lại mình.Thông thường cũng không chú ý là có di chứng hay không.Đừng nhìn sẽ là mối lo về sau.Do đó.Trước kia chúng ta làm gì.bảy yêu cầu đem hết sức người mà làm gì.Chính là tùy từ.Cũng chính là.Tùy duyên.Chúng ta đã đem hết sức rồi.Thành hay bại là ở trời.Thắng không kêu bại không nản.Cũng không cần tranh công lao.Hãy từ chối.Như thế là.Ly tướng.Thuyền chạy trên nước không để ý.Trình bày không để lại phần bóng.Thành vậy được mà.Điều không làm cho tâm lại đó.Đây là bậc đại trí tuệ.Tử tại giải thoát.Gì thế.Tùy từ.Cần phải có trí tuệ.Ly tướng.Cũng phải có trí tuệ.Những cảnh giới tu dưỡng này.Chẳng phải trong thời gian ngắn mà có thể đạt được.Đối với người bình thường.Phần đông mọi người đều theo vui buồn lẫn lộn ở hoàn cảnh bên ngoài.Nếu chúng ta đặt mục tiêu tùy tưởng bạn đi tướng để tu dưỡng thì có thể thường nhắc nhở.Như thế bất cứ là vui hay buồn.Cũng không bị đắm chìm quá mức.Cho dù chúng ta chấp ngã cũng sẽ đứng lên nhanh chóng.Không đến nỗi ngã một.Thì không đứng dậy được.Bài năm.Biết nhiều.Giả sử trứng gà.Từ tri thức.Chúng ta phải tận hưởng lợi ích của phật pháp.Chẳng phải xác thực theo lời phật dạy.Để đủ lực thực hành.Thật tu thật chính.Chúng ta thực hành một phần thiệt có thể nghiệm một phần.Đối với người bình thường.Biển đông là nói hay mà làm dữ.Nói đi.Nhưng làm không được.Người thông minh và phần tử tri thức đặc biệt là như thế.Những người này đọc sách nhiều.Đền tưởng hiểu biết rộng.Có cơ hội biết rất nhiều người.Lại thêm thông minh có khả năng học một biết mười.Có thể nói hỏi giỏi hơn người khác.Nhưng chúng ta kiểm tra việc làm của họ.Thường nói một đường làm một nẻo.Họ khẳng định tôn giáo.Đối chiếu xã hội có ý nghĩa giáo hóa thấu tình đạt lý.Nhưng chính họ.Không tin tôn giáo.Hỏi cho.Tôn giáo là một hiện tượng xã hội.Cũng chính là một hiện tượng tâm lý.Nhưng nói thật phần đông mọi người các tầng lớp trong xã hội.Thì tôn giáo có khả năng an ủi mọi người.Ổn định xã hội.Channel.Tôn giáo là công cụ giáo hóa rất tốt.Nhưng họ cho rằng tự mình có một tiêu chuẩn đạo đức để yên thân gửi phận không cần sự hướng dẫn.Giúp đỡ của tôn giáo.Hiện tượng này có thể nói là.Sở chi trướng hoặc kỳ kiểm chứng.Sở chi trướng là bị tri thức học vấn che lấp bản tính thành tịnh của mình.Sinh ra quan niệm giàu trước là chủ.Sau đó.Đúng không quan điểm này đến facebook.Phủ định tôn giáo.Gây trở ngại đạo đức thực tiễn.Dàn thí nghiệm trong tâm về tín ngưỡng tôn giáo.Họ tự cho mình đứng trên lập trường hoàn toàn khách quan.Thực ra người trong cuộc có thể không khách quan.Nhưng người ngoài cuộc bình luận không rút ra.Thì cũng chưa chắc là khách quan.Chỉ sợ mình hiểu biết hạn hẹp mà tự cho mình cái gì cũng đi.Công nhận đối với mình hình thành sự chướng ngại.Mà còn hướng dẫn người khác sai lầm.Trở thành chướng ngại tín ngưỡng tôn giáo.Nói chứ.Phần tử tri thức của trung quốc học danh khoa đều có khuynh hướng lập trường không có tôn giáo.Dường như mọi người tiếp nhận tư tưởng chủ nghĩa nhân dân thì dễ dàng.Cho rằng tín ngưỡng tôn giáo và hiện thực nhân sinh đều không phù hợp.Đặc biệt hoặc có rất nhiều tiền kính giảng phật giáo.Có người ngoài việc đối chiếu những quy tắc công trình khoa học.Hợp âm phải giữ vững quan điểm lịch sử duy vật.Nhưng họ là dễ dàng tiếp nhận tôn giáo.Truyền hình cũng có thể nói người học vấn cao thì có sở triệu chứng.Nhưng có rất nhiều người học đó.Vẫn chọn một tôn giáo để nương tựa suốt đời.Những năm gần đây.Phong tục dẫn giống như thế.Những người trong nước hay ngoài nước.Phần tử tri thức tinh phật học.Ngày càng đông.Trong kinh lăng nghiêm có một đoạn tôn giả a nan tự thuật.Người có đau răng nếu không chịu tu hành không nghe pháp thì giống như người nói ăn.Nhưng không bao giờ long.Tôn giả a nan là một chị học vấn giỏi nhất chồng chú đệ tử rất đồng của đức.Nhìn tôn giả phát hiện mình chỉ dừng lại ở hình.Hiểu rõ phật pháp.Vẫn không thể cảm nhận thực tế cuộc sống để thể hiện được liệu dụng phật pháp thực sự.Thế nhỉ.Đức phật thường khen tôn giả a nan là và giành định.Truyền hình cũng đáng được khen thưởng.Nhưng mà đau chân vẫn phải thực tiễn.Phải có kinh nghiệm hiểu biết nội dung.Người bình thường chỉ dừng lại theo thứ tự.Danh hiệu.Giống như học giả khẩu cũ khảo sát duy vật văn hóa thời cổ.Nhưng không thể trở thành cổ nhà.Cho nên.Chúng ta phải tận hưởng lợi ích của phật pháp.Vẫn phải xác thực theo lời phật dạy.Đến nỗ lực thực hiện.Thật to.Thực sự.Chúng ta thực hành một phần thì có thể nghiệm một phần.Bằng không thì trên phương diện tu hành thành tựu.Cho dù là tiến sĩ phật học.Cũng chưa chắc bằng người không biết chữ.bảy mươi sáu.Rooney.Không phải là đoạn niệm.Gọi là rooney.Thì không có giọng niệm.Tầm không có phiền não.Cũng chính là.Tầm không thể chủ.Thấy chỉ là thấy.Nghe chỉ làm nha mà không khởi ý niệm.Top xấu.Có rất nhiều người tự cho mình hiểu phật pháp.Nhưng hỏi chị nắm được vài điều thông thường.Hiểu biết lm.Mà dám tùy tiện lý giải phật pháp.Gần đây.Tôi nghe họ thuyết pháp rất kỳ lạ.Khỏi nói.Phật pháp dạy mọi người đoạn niệm.Khi gặp phiền não thì vứt bỏ nó.Chẳng nghĩ đến thì phiền não không còn.Thật ra trong phật pháp về căn bản không có danh từ đoạn nữ.Tôi chỉ nghe nói.Cảnh tâm hàng giúp.Đừng ngôn ngữ đoạn thơ.Phật pháp nói là.Vô địch.Vậy là vô địch.Thì không có giọng niệm.Tầm không có phiền não.Cũng chính.Tầm không hề rủ.Thấy chỉ là khỉ.Nhạc chỉ là nhà mà không khởi ý niệm tốt xấu.Bởi vì trong tâm có phân biệt tốt xấu thì sẽ có chất chứ.Có ưa thích thì muốn chiếm hữu có chán ghét thì muốn loại trừ.Xui hồng tím thiệp thì phiền não nổi lên.Vì thế chúng ta dùng đoạn niệm để đối phó phiền não.Như thế là cái gì cũng không nghĩ đến.Để cho đầu óc tạm thời nghỉ ngơi.Đây là nói người suy nghĩ nhiều rất mệt thì dễ có hiệu quả.Nhưng hoàn toàn chẳng có phương pháp giải quyết căn bản phiền não.Chúng ta muốn đoạn trừ phiền não thật sự.Thì phải đối diện nó.Tiếp nhận đó.Xử lý nó buông xả nó.Nhưng không phải chạy trốn.Có một nhà thơ nói.Những người xinh bạn chỉ là một liền nước chồng.Tập hợp xem nó như ly rượu đắng.Nhận xét này nhìn theo lập trường phật.Là rất nhiều.Bi quan.Có rất nhiều người cho rằng.Phật pháp là từ tượng trốn đời.Dũng chết từ tượng ở ẩn của trúc lâm thất.Vào thời kỳ nguyễn tấn.Nói nhập làm.Chúc lập thất hiền.Làm bẫy nhà thơ nhà văn trung quốc sống thời kỳ cuối người đầu tư.Thế kỷ thứ ba.Ẩn trong rừng trúc.Đánh đàn.Uống rượu ngâm thơ bằng triết học lão trang.Nói chuyện huyền chuyển để tỏ lòng chống đối chế độ đèn tối đương thời.Đó là.một nguyễn.Thần kê khai.Bà lưu linh.bốn sơn đào.Năm.Huỳnh tú.sáu.Dương ngu.bảy.Nguyễn hà.Kỹ thuật.Tư tưởng này chẳng phải phật pháp trần chánh.Tất nhiên.Hình này cũng có những phật tử cho rằng.Tọa thiền thời gian dài làm cho tâm yên tĩnh.Chính là tu hành.Nếu chúng ta nghĩ như thế thì rất dễ sinh ra tư tưởng chán đời.Cũng rất dễ xuất và.Nhưng thật sự là phật pháp rất tích cực đi vào đời.Lục tổ bằng trình nói.Phật pháp ở thế gian không lìa thế giàn giáo.Chương trình duy ma cật cũng nói.Ví như dùng đất cao nguyên không mọc hoa sen chi ở nơi thấp đất bùn.Hoa này mới mở.Nghĩa là.Hoa sen mọc ở đất bùn mà không mọc ở núi cao.Ở trong phiền não của chúng sinh mà quán tưởng nhân duyên.Mà hiểu rõ tất cả hiện tượng ở thế.Rõ ràng đều là quyển hóa.Thì nháy lúc đó tức là không.Trần đình.Không cần khởi phiền não.Đạo lý này có rất nhiều người đều hiểu rõ.Nhưng họ không biết trứng.Phật pháp khó được nhà.Phật pháp khó thực hành.Nhưng phật pháp không có huyền bí khó hiểu.Cho dù người bình thường có nghe.Cũng xem phật pháp chỉ là lý luận nói đi.Mà không làm được.Kỳ.Phật pháp rất đơn giản.Nói đi nói lại chỉ có vài tô.Quý ở thực hành thực sự.Từ nhỏ tôi cảm thấy phật pháp rất có ích.Tôi một lần hoằng pháp.Tính tầm tình cũ.bảy mươi bảy.Thế nào là tu hành.Tu hành chính là sửa đổi triệt để thói quen của chính.Để cho mình là một người có lý trí.Có trí huệ.Sửa đổi mình.Là tâm thái an nhiên.Thịt đối diện mọi hoàn cảnh.Có rất nhiều người cho rằng ăn chay tụng kinh.Lạy phật sám hối làm công tác từ thiện.Thậm chí tôn thần thông tu đạt được năng.Không cần đoán cũng đi.Hoặc hai thông khí mặt trên thân.Gọi đó là tu hành.Thật ra nó chỉ tu hành rất đơn giản.Chính là sửa đổi sự sai trái hành vi ngôn ngữ của chính mình.Thông qua bất kỳ phương pháp nào bạn đạt được mục đích này.Đó là tùy.Gì thế.Trình bày nói tụng kinh.Lại xa.Ăn chay niệm phật.Từ những pháp này.Thực sự giúp đỡ thâm tâm chúng ta được an.Do đó nó cũng là một phương pháp tu hành.Nhưng không phải mục.Của sơn tùng.Việc này chúng ta phải hiểu rõ rồi mới thực.Còn về tu thần thông.Theo phật giáo chỉ chủ trường nhân duyên quả báo.Tất cả mọi việc đều do nghiệp lực trong đời quá khứ lôi kéo mà chịu quả báo hiện tại.Chúng ta muốn tuần này thoát khỏi.Thì cũng phải dựa vào sự nỗ lực của chính.Mới dần dần chuyển biến tốt đẹp.Nếu chúng ta dựa vào thần thông thì chẳng giúp được gì.Có rất nhiều người hát phẩm bái rất.Phạm bái là bài hát thầy kể tán thánh đức hạnh của đức phật.Hỏi tụng kinh trì chú cũng rất thành thạo.Như thế tất nhiên là rất tốt.Những địa chỉ là bước đầu vào cửa tu hành.Đó gọi là.Tụng kinh không bằng hữu kinh.Hữu kinh không bằng thực hành theo kinh.Kinh điển dạy chúng ta phương pháp tu hành.Chúng tôi biết phương pháp.Hiểu rõ phương.Vẫn phải từng bước thực hành chính xác thì mới đạt được lợi ích tuần.Giống như trong cuộc sống hàng ngày.Trong lúc làm việc mà chúng ta chẳng giống như trước đây.Động một tí thì quán trời chết người.Cầu nhậu suốt ngày.Như thế thì biểu hiện ăn chay tụng kinh chỉ là công phu bề ngoài.Còn về sửa đổi thói quen hành vi và quan điểm của mình thì không có chúc mày nào.Chúng ta phải sửa đổi thành viên và quan niệm đó chính là sửa đổi những thói hư tật xấu.Như tham sân si mạn.Nhi dần dần.Thì sống chung với mọi người.Không dẫn chúng ta phải dùng tâm từ bi bao dung.Tha thứ lỗi lầm của người khác.Bà cũng phải bắt quỳ thông minh tài trí của mình thì mới đem thành quả cống hiến cho mọi người.Bất cứ chỗ nào lúc nào.Chúng ta thường vận dụng lý tính và trí tuệ để giải quyết các loại phiền não.Cho nên một người tu hành có định luật mạnh mẽ.Tránh những đối với mình có lợi.Mà hành vi cử chỉ của họ.Cũng nhất định làm lợi ích cho người khác.Trước đây có chị vợ đến cầu xin tôi giúp đỡ.Giờ chồng chị mê nhậu nhẹt cờ bạc.Mỗi lần anh ta nhậu trở về nhà.Chỉ gây ồn ào.Không những gà bay chó chạy trốn bà ngay cả các con cũng sợ khi thấy bà về.Tôi hỏi.Vậy chị có muốn ly hôn không.Chị nói.Dạ con hi vọng tìm cơ hội để cứu vãn cuộc hôn nhân và mái ấm gia đình.Tôi đề nghị chị.Hãy trí thành tuấn hai chục ngàn biến chú chuẩn đề.Thì có khả năng chuyển biến.Kết quả.Chồng chị vẫn nghiện rượu như ngày nào chẳng có thay đổi chút nào.Ngược lại.Chính trị thay đổi.Chị nói.Sau khi tùng hai mươi.không biến chú chuẩn đề.Thấy tâm bình an ổn.Tầm khoảng tuần yên tĩnh thì tầm từ b dã tâm trí tuệ giống như nước suối tuần ra.Suốt ngày.Chị không còn trách mắng chồng nữa.Cũng không than thở số phận hẩm hiu gặp phải ông chồng hung hăng cờ bạc.Lúc này.Chị thích lòng nuôi dưỡng ba đứa con.Vẫn bảo các con chấp nhận sự không biết hối cải ngu si đánh thường của ba.Giờ đó mỗi lần chồng chị uống say xỉn về.Chị và các tuần không chạy.Cũng không cãi nhau.Cá bú mẹ con ân cần chăm.Sự quan tâm xuất phát từ đáy lòng họ.Dần dần chồng chị biết hối cải cảm thấy hổ thẹn kỳ cây nào trong nhà.Bầu không khí trong gia đình chị.Cải thiện từ từ.Thế nên.Tu hành chính là thay đổi tận gốc thói quen của chính mình.Để mình là một người có lý trí có trí tuệ.Thay đổi mình là tâm thấy an nhiên thì đối diện hoàn cảnh.Như thế khi gặp hoàn cảnh xấu.Chúng ta cũng bình thạnh đối phó.Làm được như thế.Không những giúp giờ thân tâm chúng ta được an lạc.Mà còn giúp cho người thân mở rộng trí tuệ.Đạt được thân tâm an lạc.Đây chính là tu hành.Bài tám.Thân thể của bà.Lớp bảy của bạn chứ.Khi có tình huống tâm chẳng phải do mình.Cho dù tâm không thể điều khiển thân.Hoặc thân không chịu sự chỉ huy của tâm.Như thế.Không phải tự tại thực sự.Nước bỏ mặc thân thì là sai lầm.Có một lần chúng tôi đang tổ chức thiền thất.Chị ấy có một vị tỷ khưu đi kinh.Mọi người đều đi chậm thông thả.Chỉ có tỷ khu này đi cứng đơ.Hình dáng rất buồn cười giống như tượng gỗ.Tôi đi qua nhìn thấy.Mắc thì đang nhảy.Tôi nhìn thấy.Thầy cúng nhìn tôi.Tôi hỏi.Thấy đăng nhập định phải không.Dạ con không nói được.Điều này chẳng phải có chút kỳ lạ.Nói rằng thầy đang nói mà thấy bảo nói không được.Tôi hỏi.Như thế chẳng phải thầy đang nói đó sao.Dạ con không được động.Chẳng phải miệng thầy đang rộng.Thân còn không được động.Con cảm giác nó không phải con.Chẳng phải thân thể con.Hiện tại con là người tự do.Cho dù thân thể bỏ mặc con con cũng chẳng quan tâm đến thân thể.Đây là cảm giác sai lầm.Không phải thân.Nên thầy không nhận sự quan tâm.Lạc tâm của.Cố ý không quan tâm đến thân của thầy.Thì cho rằng.Thân và tâm tách ra.Thân tâm của thầy đều không có tách ra.Có rất nhiều người cho dù không còn công phu tu hành.Nhưng cũng có kinh nghiệm như thế.Giống như.Thân không chịu tầm chỉ huy.Không nghe tầm xài trí.Dường như thân tâm tách rời mạnh ai nấy lo.Nếu như bạn có áo giáp như thế thì chứng tỏ công phu tu hành của bạn xài.Bởi vì công năng tu hành là phải làm thâm tâm hợp.Bất cứ lúc nào nơi nào cũng đừng nhắc nhở.Buông xả.Thịt thần bị đau ốm.Tâm vẫn phải tự tại.Không nên dị thân đau ốm mà tâm buồn.Như thế.Không gọi.Thân tầm tách ra.Là thân tiếp nhận sự ảnh hưởng.Giải chỉ huy của tâm.Thân tâm hòa hợp nhau.Tầm bốn thân làm gì thì nó làm thế đó.Gì thế.Có những bậc chân tu có năng lực làm chủ thân tự do tự tại.Hiện ra các thứ thần thông.Đó chính là.Thân làm theo tâm.Tôi không có thần thú.Công phu tu hành của tôi cũng không giỏi.Tình hình tôi thường thấy mỏi mệt rất suy yếu.Ngay cả lúc bị bệnh.Từ dẫn thuyết pháp.Khai thị cho mọi người.Hoặc tiếp khách như thường.Đợi đến khi giảng kinh xong.Thích ra rễ.Tôi phải nằm nghỉ liền.Thân như không có sư.Tôi đợi đến lúc có dịp khác đến thì lập tức ngồi dậy.Năng lực này là gì.Lệnh năng lực của tâm.Năng lực này mỗi người đều có thể hiểu rõ nhờ công phu luyện tập tu hành.Tôi không có năng lực mạnh mẽ.Nhưng có thể làm được.Nên tôi tin người bình thường chỉ cần luyện tập thì cũng có thể làm đi.Tôi nghĩ mọi người đều tin nguyên lý tướng từ tâm sinh.Tướng theo tâm mà thay đổi.Một người có thể tu dưỡng tính từ bên trong ra thay đổi hình dáng tướng mạo bên ngoài.Giờ đó.Một người tu hành tâm thanh tịnh.Ít muối.Nhìn chị giới.Có tâm từ bi.Thì hình dáng cha tướng mạo của họ liền thay đổi.Khiến cho mọi người nhìn thấy họ liền sinh tầm hoan hỷ.Cho nên.Chị bản phát giáp thân mình không nghe theo tâm.Nhưng có tình huống tâm không do mình.Cho dù tâm không thể điều khiển thân hoặc thân không chịu sự chỉ huy của tâm.Như thế thì không phải tự tại thực sự.Nước bỏ mặc thân thì là sai.Chúng ta phải cẩn thận phần ba.Bài chín.Nghiệp báo của cá nhân.Thì cá nhân tiêu.Sinh tử phiền não của mỗi người.Được phải dựa vào sự tu hành của chính.Mà được giải thoát.Cho dù.Thần diệt cha mẹ anh em cũng không thay thế được.Giống như ăn cơm.Mình ăn thì mình no.Không có ai có thể anh giúp ai được.Tôi thường nghĩ xã hội ngày nay thật là không thể nghĩ bà.Việc gì cũng diễn ra rất nhanh chóng.Ngay cả việc tu hành cũng không ngoại lệ.Có rất nhiều người đều cho rằng.Tìm đến một vị đại sư sẽ có một phương thuốc bí truyền.Chỉ có thể thành phật lập tức.Làm sao có việc tùy tiện như thế.Tất nhiên chúng ta cũng không thể trách mọi người có trách nhiệm.Chúng ta xem trong kinh lăng nghiêm.Thấy tôn giả anan sám hối trước đức.Bạch đức thế tôn.Cơm cho rằng ở bên cạnh đức phật thì sẽ được thời cơ rất thích.Ngài sẽ ban cho con trí tuệ giải thoát sinh tử.Kết quả là đức phật vẫn phải hết lời khuyên bảo.Thiếu lão chắc dẫn từng.Chỉ đường giải thoát cho tôn giả.Giúp đỡ tôn giả tự nhận ra bản tâm thanh tịnh.Dược dầu chết nhộn đời chính mình.Để thoát sinh tử.Gọi là sinh tử của cá nhân thì cá nhân biết.Nghiệp báo của cá nhân thì cá nhân tiêu trừ.Chính là nó.Sinh tử phiền não của mỗi người.Điều phải dựa vào sự tu hành của chính mình mà được giải thoát.Cho dù thân như cha mẹ anh em.Cũng không thay thế được.Giống như ăn cơm.Mình ăn thì mình no không có ai có thể anh giúp ai được.Có lẽ mọi người đặt nghi vấn.Tôi thường nói làm công đức hồi hướng cho bạn bè người thân.Vậy có mâu thuẫn.Thực ra không có mâu thuẫn.Tôi nói ví dụ người thân qua đời.Chúng ta trợ niệm giúp họ.Nói là gì thần thức linh hồn của người chết vẫn.Chúng ta niệm phật vẫn nghe thấy nên họ cũng niệm phật theo chúng ta.Cho nên chúng ta có trợ giúp cho họ.Cũng có người gì bạn thân gặp hoàn cảnh khó khăn nên muốn giúp họ tiêu nhi.Liền đi lại xa.Điều này có tác dụng gì.Tất nhiên lạc có tác dụng.Nhưng phải làm cho người đó bằng lòng tin tưởng thì hiệu quả với.Bằng không thì hiệu lực rất yếu.Đừng nhìn.Nguyên nhân lạy sám hối là có hiệu quả.Nhưng không phải nói.Chúng ta lại sám hối rồi.Thịt quả báo tội nghiệp của mình thì có thể đổi cho đức phật bồ tát là xóa sạch hết cả.Các ngài không thể chịu tội báo thay cho chúng ta.Chỉ có năng lực giúp chúng ta là làm người đứng ra bảo đảm càng thích nợ nần chồng chất của chúng ta.Tương lai sẽ trả hết dần dần.Trước tiền giúp cho chúng ta tạm thời vượt qua cửa ải khó khăn.Hiện tại không đau khổ như thế.Chúng ta vẫn thường nghe nói.Một người con suốt ra thiệt cửu huyền được sư phụ.Thực ra là chỉ sau khi người con xuất gia có thể dùng nhiều phương thức để cầu siêu cho tổ tiên.Thịnh ông bà về cùng nhau nghe phật.Tham gia hoạt động cộng tu.Cho nên đạt được lợi ích từ phật pháp.Giống như đức phật thích ca mâu ni sau khi thành đạo.Nhảy lên cung trời đao lợi thuyết pháp dòng lệnh mẹ.Ngày cúng giải hoàng cung thuyết pháp cho cha.Giúp cho xong thân được giải thoát.Đức phật có thần thông quảng đại như thế vẫn không thể làm tiêu trừ nghiệp chướng thay cho cha mẹ.Chỉ có hướng dẫn cha mẹ tube.Cuốn gì chúng ta còn phạm phu tục tử.Gì thế.Chúng ta không thể chịu quả báo thay thế cho bất cứ người nào.Cũng chẳng có người nào chịu quả báo thầy cho chúng ta.Chúng ta phải dựa đôi chân của chính.Nỗ lực từng trước trong đời sống tu hành thì mới đáng tin cậy.Mic đạt được giải thoát thật sự.Có rất nhiều người.Cầu thành tưởng nhanh chóng.Hỏi cho rằng.Tu hành cũng có thể đi đường tắt.Hàng nào ngày càng đông người tự phong mình là thầy từ xưng mình có năng lực giúp cho mọi người.Hay nhỉ.Chỉ trong thời gian rất ngắn.Giúp cho mọi người đạt được mục đích thành.Nếu như nói theo chánh tín phật pháp thì đúng là dối mình dối người.Chúng ta đừng để mắc lừa nhé.Bài mới.Giữ giới luật.Giao tính không chấp trước.Tất cả danh lợi tiền của sắc đẹp ở thế giới.Chẳng những người phật tử chúng ta không bị nấm nhiễm mà còn phải tích cực cống hiến cho xã hội.Như thế mới là bộ mặt chân thật của phật giáo.Hòa thượng nhất hưu uống rượu ăn.Hòa thượng tế công cũng là một người xuất gia có nhiều truyền kỳ sắc thái như thế.Hòa thượng nhất hưu.Lạc thiền sư nhật bản thuộc tông lâm tế hệ phái đại đức tự.Sư là một trong những thiền sư danh tiếng nhất của thiền tông nhật bản.Viết phông điệu của một quần thể.Sự đã phá những phong cách tiệm mạc trong những thiền viện lớn mà sư cho rằng đang trên đường tàn lụi.Cách sống và giáo hóa của sư dược trên tất cả những tục lệ.Dạ chị.Có rất nhiều tích nói về sư phần đúng phần huyền thoại.Hòa thượng tế công cần gọi là tí điên.Tế điên hòa thượng.Câu chuyện của hai vị này.Khiến cho nhiều người cho là phật pháp đã dạy mọi người không có chấp trước.Thiệt trung tâm không có chướng ngại.Như thế thì cách giải cao tầng ngộ đạo thực sự.Cho dù không bị chấp và những việc nhỏ nhặt.Thần sống buông lùn.Nhưng cũng không bị ảnh hưởng đến sự tu hành thành tựu của các.Chúng ta đọc qua câu chuyện của hai vị.Thật là xúc xích.Cảm động lòng người.Nhưng chúng ta nhận hàng với một vị cao tăng thì không thể cho lập mẫu mực.Chúng ta phải biết đức phật là đấng giác ngộ giải thoát.Nhưng là chuẩn nghiêm trị giới luật và chưa hề buông lùn.Khi đức phật thích ca mâu ni còn tại thế.Giờ có nhóm sáu tỷ không.Trước kỳ chứng quả a la hán.Các thì sống phóng túng.Hình nền đức phật mới chế giới luật.Buổi giới để thuốc liếm thành gì của họ.Nhóm sáu tỉnh khê.Còn gọi là.Lục quần ticker.Là xấu ác tỷ kèo thời đức phật còn tại thế.Đó là.Một nanda.Hai bạn anh đi.Bà ca lưu đại gia.Bốn tỷ na.năm mươik.sáu phút là bà.Từ ấn độ trung.Tây tạng đến nhật bản.Các vị cao tăng đều nghiêm trị giới.Những người như hòa thượng nhất hưu.Hòa thượng tế công.Là trường hợp đặc biệt rất ít có.Bật có trí tuệ không có nghĩa là không giữ gìn oai nghi.Tôi biết hiện nay ở đài loan.Có các môn phái công khai uống rượu ăn thịt quan hệ nam nữ cũng rất tùy tiện.Mà tự cho mình là thánh nhân đã chứng quả thứ ba quả từ từ.Theo truyền thống phật giáo thì không thể chấp nhận hành vi này.Quả thứ ba còn gọi là bất hoàn quá.Là gia vị đã đoạn ba phẩm sau trong chính phẩm tư hoặc hỏi.Không cần thọ xuân đến có được nữa.Quả thứ tư.Còn gọi là a la hán quả.Là gia vị đã đoàn hết tất cả kiến.Ở cõi sắc.Cõi vô sắc.Nhập niết bàn vĩnh viễn không cần sinh tử lưu chuyển.Theo truyền thống phật giáo thì không thể chấp nhận hành vi này.Nhưng những người bình thường trong xã hội thì rất dễ bị hội lôi kéo.Truyền thống phật giáo thì bị hội cho rằng đó là phái bảo thủ cố chấp.Kỹ thuật.Sự nghiệp tầm nghiêm trị giới luật dẫn rất an toàn.Vào khoảng năm một nghìn chín trăm tám mươi.Ở nước mỹ có rất nhiều người tự cho mình là thiền sư.Thượng sư.Đã được giải thoát tự tại.Làm loãng quan hệ nam nữ và đồng tính luyến ái.Chỉ mới bắt đầu vẫn có một số thành miền nước mỹ tiếp nhận.Như vậy sao.Vì thầy của các tôn giáo này đều bị đam mê vào rượu ngon và gái đẹp.Mặc gì tham gia.Và không làm rõ mối quan hệ đồng tình luyến ái.Kiếm sĩ là nhiều vấn đề rắc rối.Nâng cấp vị này đều bị đuổi đặt khỏi đạo tràng.Từ đó họ bị thất bại.Kết quả trong thời gian này phật giáo ở mỹ bị suy yếu.Ngay cả hệ thống phật giáo ấn độ và tây tạng cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Hòa thượng nhất hưu và hòa thượng tế công thực sự không có ăn gì chắc tán ngược trách nhiệm sau này.Hòa thượng tế công uống rượu.Nhưng tuyệt đối không ăn thịt chó.Muốn gì cái đẹp ngày cũng không nhiễm.Trong xã hội có rất nhiều người chấp nhận phật pháp một chiều mà phỏng vấn bạn.Lại cho rằng đó là đúng theo tinh thần của phật.Cho nên mọi người phải chú ý phần.Phật pháp là đi vào cuộc đời giáo hóa thế gian và làm cho xã hội tốt đẹp.Tôn giáo cao cấp là tích cực tham gia xã hội.Tất cả danh lợi tiền của sắc đẹp ở thế gian.Chẳng những phật tử chúng ta không bị nấm nhiễm.Bà còn phải tích cực cống hiến cho xã hội.Như thế mới là bộ mặt chân thật của phật giáo.Bài mười một.Thế nào là hạnh bồ tát.Hạnh bồ tát.Lại giận ác.Tu thiền.Độ chúng sinh.Cụ thể thiết thực ngày trong cuộc sống hàng ngày.Chính là phương pháp chung sống với người khác.Giấy chính mình.Chúng ta muốn hiểu rõ thế nào là hạnh bồ tát.Thì trước phải làm rõ thế nào là bồ tát.Chúng ta thấy chồng kinh điển ghi lại.Bồ tát không có hình tượng nhất.Trước kỳ đức phật thích ca mâu ni thành đạo.Những đời sống kiếp trước.Ngài đã từng làm tí khâu làm vua làm dương tử.Cư sĩ cho đến làm các loài động vật.Như này trâu voi ngỗng dần dần đều được gọi là.Ngân hạnh thành phật.Cũng chính là giai đoạn tu hành đạo bồ tát.Các vị đại bồ tát như bồ tát quán thế âm.Bồ tát địa tạng cũng là như thế.Cách này thể hiện rất nhiều hình tượng ở thế gian.Để cứu khổ cứu nạn cho chúng sinh.Khi chúng sinh cần bồ tát làm gì thì các ngài hiện ra thân hình ấy ở bên cạnh chúng ta.Gì thế.Bồ tát không phải là vị thần ngồi ở trên cao mà là thường hiện thần tướng phạm phụ.Thuyết giảng tu hành tùy duyên giáo hóa chúng sinh.Truyền hình bồ tát chủ yếu trước giờ chúng sinh phát tâm bồ đề.Nhưng không chấp vào hình dáng đặc biệt nào.Người nào phát tâm bồ đề.Là nguyễn đoạn tất cả điều ác.Nguyễn tô tất cả điều khiển.Huyện đổ tất cả chúng sinh.Lại nữa thành bồ tát là phát nguyện tu học từ bi và trí tuệ.Do đó.Chúng ta đủ biết ai cũng có thể trở thành bồ tát ngày hiện tại.Ra thành phật ở tương lai.Ảnh bồ tát.Là rừng.Tu thiện độ chúng sinh.Cụ thể thiết thực ngay trong cuộc sống hàng ngày.Là một phương pháp dùng sống với người khác.Giết mình.Cũng chính là nó.Kim mình sống chung với người khác.Thường khởi tâm từ bi.Tôn trọng.Biết ơn bố thí.Thì hỏi sống chung với mình thì thường khởi tầm tin tấn và tâm thanh tịnh.Biết hữu thiện sám hối.Chính là bạn mới phát tâm bồ tát.Tu học hạnh bồ tát.Điều đặc biệt tôi phải nhấn mạnh là khổ thẹn khác với tự ti.Sám hối hát với hối hận.Khi chúng ta xem xét lại tâm niệm và thành viên của mình.Những vụ việc đáng làm bài chúng ta không chịu làm.Niềm cảm thấy hổ thẹn giảm biết kích lệ quyết cầm lần sau cố gắng làm.Còn đối diện không đánh phạm mà phạm.Thậm chí học dược phạm sai lầm lại phạm nữ.Nếu họ biết sám hối.Một mặt có thể kịp thời tỉnh ngộ sửa đổi lỗi lầm.Một mặt cũng đủ can đảm chịu hậu quả.Không chửi cải chạy tội.Đùn đẩy trách nhiệm.Giờ đó.Tâm hữu hạn tâm sám hối là hành vi tích cực.Từ khuyến khích mình tự xét mình và tự thì mình không bằng người.Tự cho mình ở đâu cũng không bằng.Nhưng có người không ngừng phạm sai lầm lại liên tục hối.Lại tuyệt đối không giống như.Còn có một điểm cần nhấn mạnh.Là phạm phú chúng ta phát nguyện bồ tát rồi.Là hải nhi bồ tát mới phát tâm.Hài nhi thì phải đi chợ rẫy.Tết rồi lại đứng lên đứng lên rồi lại tế.Phải học tập từ từ.Trấn thành dần.Truyền hình chúng ta không sợ phạm lỗi.Lại không nên sợ không đủ năng.Chỉ cần xác lập phương hướng tâm lý đã định.Phát tầm ngày càng tiến bộ thì nhất định có ngày được thành tựu viên mãn.Chúng ta phải đi.Mới phát tầm thủy khó nhưng giữ vững lâu dài tầm không thay đổi lại càng khó hơn.Vận động mọi người phát tâm không kiên cố.Nếu chúng ta giữ được phát tầm lâu dài.Thì mới có tinh thần bồ tát.Thực tiễn.Bài mười hai.Tĩnh tâm không thoái chuyển.Chúng ta đều là phạm phương.Nhưng nếu chúng ta có tâm học tập theo đức phật bồ tát.Thì phải thường khuyến khích mình.Lời tính rồi.Phải tinh tấn lên.Khi tham gia pháp hội có rất nhiều người vừa sướng bài phát nguyện danh hoặc bài kệ sám hối.Thì không nét.Liền cấm động rơi lệ.Đây là trường hợp đang tụng tu.Do đại chúng tu hành mà tạo ra bầu không khí hoàn cảnh như thế.Hoặc là nội dung văn phát nguyện quá ha.Làm cho mọi người cảm động.Đây là cảm động mình được hạnh phúc nên phát đại nguyện như thế.Cũng là gì cảm nhận được tâm từ bi vĩ đại của đức phật bồ tát.Bà cẩm.Tình cảnh này.Chưa hề qua lý tính suy xét.Có những người khóc đầm tiền nước.Những trung tâm lại rất bình tĩnh.Thịt heo học phật thời gian đã là.Hoặc là sau đó trải qua suy xét bình tĩnh.Tình huống này sẽ mất đi.Không chỉ là chăm phát nguyện hoặc kệ sám hối có năng lực xúc động như thế.Mà còn những người đang trong sinh hoạt cộng đồng.Chỉ cần nghe luật thơ phạm bối liền cảm động.Hiện tượng này nhìn bề ngoài là chảy nước mắt.Nhưng đó là cảm nhận ôn hòa.Vui vẻ bà không phải là đau buồn.Người có phản ứng này.Nói chung đều có thiện cân.Khi họ mới bắt đầu học phật khoảng vài tháng.Thậm chí vài năm.Thì có phản ứng này là hiện tượng tốt.Có lúc tự mình ở nhà tu hành cũng sẽ như thế.Điều này rất bình thường không cần để ý đến đó.Khi chúng ta ở trước đức phật.Bồ tát.Cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối.Đây là hiện tượng rất tự nhiên.Người có tâm hổ thẹn như thế thì mới có thể khích lệ mình nỗ lực không ngừng.Biết rõ mình nhỏ bé.Không làm được việc thiện lớn như vậy.Nhưng vẫn phải không ngừng phát nguyện rộng lớn.Trải qua một thời gian vẫn không làm được cũng là bình thường.Có thể phát nguyện liên tục thì có mục tiêu và phương hướng để mình ổn.Để rèn luyện mình không ngừng cố gắng.Khăn tắm phẩm phụ dễ sinh lười biếng.Chúng ta đều là phạm phú.Nhưng nếu chúng ta có tâm học tập theo đức phật bồ tát.Thì phải thường khuyến khích mình.Lời viếng rồi phải tình tấn lên.Có những người phát nguyện rất nhiều nhưng đều làm không đủ.Cuối cùng.Ngay cả phát nguyện cũng không hi vọng.Đó chính là tượng ruộng bỏ mà.Thật đáng.Bài mười ba.Đức.Bồ tát.Làm người bảo đảm.Lạy phật.Sám hối quả thật có trợ giúp tiêu trừ nghiệp chướng.Những tác dụng của nó là nhờ đức phật bồ tát.Thấy bạn thật có quyết tâm và thành tâm bỏ ác làm thiện.Nên các ngài đứng ra đảm bảo cho bạn.Sám hối có hai cùng nằm.Một sách lại lỗi lầm của mình.Bỏ ác làm thiện không làm việc ác nữa.Hài.Bậc trưởng phùng dám làm dám chịu.Bình tĩnh thản nhiên.Dũng cảm nhận tất cả trách nhiệm.Lòng người rất sơ sinh.Đặng trí quỳnh nhiều.Lúc trước diệt mình đã là.Đặc biệt là việc sai lầm xấu xa.Không thận trọng.Nền quỳnh rất nhà.Thế nên chúng ta là đệ tử phật giáo phải nhắc nhở mọi người thường sám hối.Thế nào là sám hối.Sám hối những điều đã quên.Vẫn chưa quên.Xem xét lại lỗi lầm vẫn chưa xem xét.Cho dù lỗi lầm chồng chất trải qua thời gian dài nhiều đờm.Chúng ta cũng phải sám hối tất cả.Hoan hỉ chấp nhận cách nhà.Có rất nhiều người nói khoác mà không biết xấu hổ.Tôi làm việc rất trong sạch nước lên không xấu hổ với trời.Cúi xuống không hổ thẹn với.Chẳng có việc gì mà phải sám hối.Tất nhiên ở thế gian có rất nhiều người quân tử làm việc chính đáng phong thái chính.Nhưng không thể quên đi đời quá khứ mà không nói đến chỉ biết khởi tâm động niệm ngay hiện.Cóc.Chúng ta cũng thường bất giác phạm rất nhiều sai lầm phải không.Bởi vì.Thói quen của chúng ta vẫn nấu cách căn bệnh như tham sân si mạn nghi dần dần.Khi chúng ta không để ý thì sẽ biểu hiện qua lời nói hành động ngày hiện tại.Không những làm tổn thương người thân bên cạnh mà còn làm tổn thương chính mình.Có rất nhiều cha mẹ.Tự cho là mình làm mọi việc đều là thương con.Kết quả.Do thường thương con nền đường đến hải con mà không.Trong lịch sử.Cũng có rất nhiều thí dụ người cố chấp chọn thiện.Cố chấp cho mình làm việc thiện.Thuận theo ta thì tốt.Giống lại ta thì chết.Thực hành tàn bạo mà chó là làm thiện.Gì thế.Ý nghĩa sám hối là đồng thời chúng ta vừa sám hối.Vừa không ngừng nhắc nhở mình bỏ đi thành kiến.Đứng trên góc độ bất đồng.Thì hãy kiểm điểm lời nói việc làm của mình.Phần đông mọi người nghĩ là do người khác.Chúng ta thừa nhận chính mình từ đời quá khứ cho đến ngày nay.Chồng lúc bất giác phẩm rất nhiều say.Hãy dũng cảm chấp nhận những hoàn cảnh hiện tại.Người bình thường.Khi gặp hoàn cảnh khốn cùng.Thì thường quán trời chết người.Trách ông trời không có mắt không phân biệt thiện ác.Không nhận rõ tốt xấu.Kết quả.Họ mắc sai lầm mất hết niềm tin là quá ghét.Người chịu sám hối.Thì có thể chấp nhận tai nạn bình tĩnh thản nhiên.Giá này.Rượu vào tai nạn mà họ rèn luyện tâm thấy càng cung kính càng khiêm tốn.Cho dù hỏi nếm trải rồi giật rất nhiều.Nhưng vẫn giữ được tính tâm và từ vì chồng tính người.Chồng kiếm nó.Chuyên nghiệp báo đến.Chấm phẩy ở hư không chấm phẩy ở trong bể.Chẳng phải dùng hành lý.Không có chỗ nào mà thoát khỏi quả báo.Chỉ có được sám hối với tiêu trừ được.Kinh nói rõ như thế năng lực sám hối làm cho tội nặng thành tội nhẹ.Chiếc cần mỗi ngày chúng ta lại về.Sám hối thì có thể tiêu trừ nghiệp chướng.Chuyển hóa được nhân sáu đã tạo.Không bị quả báo nặng.Lễ nào không tiện lợi.Lạy phật sám hối.Quả thật có trợ giúp tiêu trừ nghiệp chướng.Những tác dụng của nó là nhờ phật bồ tát.Thấy bạn thật có quyết tâm và thành tâm bỏ ác làm thịt.Đền các ngài đứng ra đảm bảo cho bạn.Giúp bạn tạm thời không bị quả báo nặng.Hoặc là.Giống như bảng chia thời gian trả tiền.Bạn trả góp dần dần.Việc này giống như một người mắc nợ chồng chứ.Chạy trốn nợ giàu ở nhà giàu có.Nhà giàu này đứng ra bảo lãnh cho chủ nợ.Xin chào người thiếu nợ đó một thời gian.Cam kết chắc chắn họ sẽ trả nợ từ từ.Tình chủ nợ đừng quá nóng đẩy ép buộc.Đạo lý là giống như.Phật bồ tát chỉ là người bảo lãnh cho chúng ta.Nhưng không trả nợ giúp chúng ta.Chúng ta mắc nợ thì phải tự mình trả góp từ từ.Bài mười bốn.Thật có điện nhục không.Trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta.Bất cứ lúc nào cũng có thể trong khoảnh khắc rơi chập điện.Chip tuần chúng ta khởi lên ý nghĩ phiền não.Chắp trước.Cảm thấy lo buồn sợ hãi đau đớn không muốn sống thì chẳng khác gì ở trong địa.Tục bị hành hạ.Chúng ta nhìn từ cơ bản phật pháp.Thì địa ngục thiên đường.Đều xuất phát từ trong tâm.Gọi là điện.Thiên đường.Theo cảm nhận trên tinh thần là có.Nói theo quả báo.Thì cũng có địa ngục tồn tại.Những địa ngục không nhất định có phương hướng nơi chốn chồng thực tế.Con dê núi đao chảo dầu.Cầu nại hà thập điện diêm vương.Những thứ gì.Xuất phát từ truyền thuyết tín ngưỡng dân gian.Tụng kinh địa tạng kinh trường a hàm.Và cách kinh miêu tả tôn giả mục kiền liên cứu mẹ.Tùy có miêu tả cảnh tượng địa ngục.Những ấn tượng mạnh.Đều là ở trung.Dần dần diễn biến ra.Giải thích.Cầu nại hà.Phiên âm từ tiếng anh.Lazada.Còn có cách âm nha lạc.Nitrophoska.Đà lạt à.Lại.Tiếng hán dịch là.Khẩu khí.Khổ cụ.Chỉ cho địa ngục.Bảo hiểm ý tối tâm không ưa thích.Lại thả tân tích bến đại hà.Còn gọi.Tam đồ hà.Là dòng sông ở địa ngục có ba đoạn khác nhau.Tụng kinh địa tạng bồ tát.Cách cầm nhầm duyên thập dương có thuyết tâm đồ hà.Nghĩa là sau khi chết.Tội nhân phải đi qua dòng sông tam đồng ở địa.Mới đến cỏ u minh.Dòng sông này có ba đoạn.Đoàn xuân thủy.Đoạn diệt sâu giai đoạn có cầu bắc qua.Tùy theo nghiệp đã tạo tác lúc còn sống.Mà tội nhân phải đi qua mỗi.Khác nhau.Thập điện diêm vương.Cũng gọi là thập điện diêm la.Tức là mười ông vua ở cõi u minh.Âm phủ địa ngục.Gara là vô duyên.Đúng là thần dạ ma ở thời đại vĩ đại của ấn độ.Thông thường được coi là tử thần.Hoặc là chúa thơ.Chồng coi cõi u minh.Giày da.Tư tưởng này trà trộn với phật giáo và được truyền vào trung quốc.Rồi kết hợp với tín ngưỡng đạo giáo.Bà sản sinh ra tuyết diêm là thập điện.Tín ngưỡng mười ông vua cởi u minh xuất hiện vào khoảng cuối đời đường đầu đời ngũ đại.Nhưng chị nguồn gốc của mười chị vua thì có rất nhiều thuyết khác nhau.Những tư tưởng địa ngục ở trong văn hóa tôn giáo của nhiều dân tộc đều có.Trước khi đức phật thích ca mâu ni chưa xuất thế thì ở ấn độ có nói địa ngục.Người trung quốc nói dưới chín suối.Cười đúng giáo nói.Sau khi chết không xinh lên thiên đường.Thì vào địa ngục.Họ đều cho rằng trên thực tế có địa ngục tồn tại.Thực ra địa ngục chỉ là cảnh giới cảm nhận.Điều này giống như khi chúng ta đang ngủ gặp ác mộng.Dường như đến một nơi rất đáng sợ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com