Lửa Tình - Tập 3 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 - Mc Anh Sa

lửa tình  - tập 3 - truyện tâm lí xã hội 2020 - mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn nhớ hôm nay anh xa sẽ tiếp tục gửi đến cho quý.Tập ba của bộ truyện lửa tình.Quyết định miễn sao khi phát hiện ra là mình bị mù.Không thể nào chăm sóc cho anh là được nữa.Kịch khánh đã quyết định rời xa cô.Giờ đây một chàng thiếu gia giàu có lại một mình.Tha hương nơi đất mỹ.Trong tình trạng không thể nào nhìn thấy ánh sáng.Biến đổi với quý vị là ở tập truyện này thì anh hay và khó.Sẽ gặp lại nhau.Chồng một tình huống rất nghiệt ngã.Dịu dàng.Hậu có nhận ra nhỏ hay không bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết.Tập ba của bộ.Lửa tình tác giả thằng điên.Qua phần diễn đạo của thai sản.Liên lạc với bác sĩ và tai mắt bên mỹ khi họ bán.Gặp anh lần cuối tại bệnh viện.Họ cũng xác nhận rằng mất anh đã vào giai đoạn rất à.Có thể nếu anh còn sống.Thế anh đã bị mù hoàn toàn.Bố mẹ anh báo cảnh sát.Nói tiền về xác chết của nạn nhân ở trận báo tui.Đã xác định được thân nhân và đã được hỏa táng.Bên phía cảnh sát.Hậu không khẳng định là anh đã chết.Họ vẫn hy vọng.Ảnh chụp lại được sau trận bão tuyết.Hiện tại lớp tuyết dày.Nên chưa thể nào khẳng định gì thêm.Và tất nhiên .Vụ án mất tích của anh.Bạn ra khắp nước mỹ.Bố anh lập tức gọi ông toàn giáo cũ của gia đình về làm việc trở lại.Ông là người hiểu anh nhé.Ông rất rõ những mối quan hệ của anh.Sau khi sa thải.Bị mất điện thoại.Làm lại điện thoại cố lên lại cho anh nhưng không được.Ông nhận lời bố anh đi mỹ tìm anh.Một phần thì bố anh cầu xin.Một phần vì ôm cũng đau như bố mẹ của anh.Mấy tháng này.Tinh thần của cô đã ổn định trở lại.Dạo này làm hay ở lại nhà cô.Có anh nói chuyện.Chia sẻ tinh thần giúp cô ổn đi nhiều.Nhưng cô vẫn chưa nhớ ra được mọi người.Nhiều nam và mọi người dần dần.Có nhận ra được ai là bố ai là mẹ.Ai là quản gia.Tuy nhiên cô thật sự không thể nào nhớ bất kỳ mối quan hệ nào.Liên quan đến mình.Từ ngày trở về đến giờ.Đêm nào cũng mơ thấy ác mộng.Ngủ mơ thấy một người đàn ông nắm tay cô rồi bỏ chạy.Thế giới hai người chạy đến một hẻm núi.Anh tetsuko ngã xuống vực sâu.Giấc mơ cứ lặp đi lặp lại như vậy.Mỗi lần như thế cô lại giật mình tỉnh giấc.Nước mắt giàn giụa .Mất của đảo xung quanh.Như tìm kiếm cái gì đấy.Mà tạm thời cứ như thế nào nghĩ ra.Cô cảm thấy bản thân đã bỏ sót một điều gì đó rất quan trọng.Nhưng không tài nào nhớ ra nổi.Cứ mỗi lần cổ nhớ.Tìm cô lại đập dồn dập.Và đau nhói như có ai đó bóp chặt.Cứ như thế.Nó khiến cô không thể.Bố mẹ cô nhìn con gái như vậy rất đau lòng.Theo tin họ nhận được.Thị khánh vẫn đang mất tích.Ở nhà người ta kể lại.Sản vật của đã vất vả rất nhiều.Sáng tạo bỏ toàn bộ số tiền anh có.Mua vé cho cô trở về việt nam.Bố mẹ cô cũng đề nghị nhà họ á.Trả góp chút sức lực vào tim anh.Tiền nhưng họ từ chối.Bố mẹ cô không còn hận anh nữa.Họ thấy thương cho cô và anh.Thương cho sự bồng bột của tuổi trẻ.Và thực ra.Họ cũng cảm thấy hối hận.Khi sự việc đi quá xa như thế.Nếu những người lớn không về những sĩ diện hão huyền.Thì chất của vợ anh đã không khổ đến như vậy.Hôm nay là sinh nhật của nam.Anh đến nhà cô sớm xin phép bố mẹ cô dẫn cô đi mua sắm và tổ chức sinh nhật.Bố mẹ cô đồng ý ngay.Ông bà rất tin tưởng anh.Ông bà cũng muốn có đi chơi cho khuây khỏa.Cửa nhà suốt của heo hòn mất.Nên dẫn cô đến một trung tâm thương mại.Hôm nay ở đây khai trương một nhãn hàng mới.Nghe bảo là thương hiệu trang sức đến từ mỹ.Đến nơi cô bước xuống xe.Ở cửa một quán cà phê tầng một.Nam gửi xe ô tô.Quán cà phê này trước có cảm giác khá thần.Của bước vào bờ.Vật giá.Gọi một cốc socola nóng.Mặc dù hà nội đang nóng như đổ lửa.Bàn bên cạnh có hai cô gái lên đến nhìn cô.Còn lại gồm kiểm tra lại tư trang xem có ở đâu không.Dường như hai người kia biết cô bắt gặp.Thế nên họ giá rẻ tự.Nói chuyện tiếp với nhau.Bỗng từ trong nhà vệ sinh một cô gái khá to cao đi ra.Cô ấy đi thẳng vào bàn bên cạnh cô.Đột nhiên nhìn thấy cô.Mặt của ta tỏ vẻ ngạc nhiên tột độ.Cô ấy gào lên gọi tên cô.Anna.Trời ơi đúng là em rồi.Về khi nào vậy.Sao dạo này gầy quá vậy.Nhận ra chị không.Chị phương đi này.Cựu sinh viên việt nam tại mỹ đấy.Chị làm trong đội hồ chí minh.Chửi xong cứ nhận ra như thế.Cụ ở.Học sinh việt nam tại mỹ gì chứ.Chị phương nào.Đội hồ chí minh.Hàng nghìn câu hỏi buổi vi đầu cơ.Cô chưa kịp phản ứng thì cô gái miền nam kìa lại tiếp.Thằng khánh đồ em.Nghe bảo chúng mày yêu nhau lâu rồi hả.Chị nghe bảo bố mẹ em cấm mà lo quá trời.Sao lâu lắm chẳng thấy liên lạc gì với chị thế.Thằng khánh khỏe không.Hai đứa chúng mày giữ ha.Cùng ngạc nhiên tột độ.Cũng đứng hàng gì.Nhìn thẳng vào mắt người con gái đối diện.Không có vẻ gì là nói dối.Nhưng sao cô ấy nói cái gì lạ vậy.Chuyện đấy cô chưa nghe kể bao giờ.Cô thủy tiên của mình nhói lên.Hình như cô gái kia cũng nhận rất được về khác lạ của cô.Cô ấy bắt đầu lúc tú.Của ngành.Chị biết làm sao.Cô gái đối diện mặt kinh.Không hiểu là cô đang nói cái gì.Có giải.Chị ạ.Em bị tai nạn.Tạm thời em không nhớ những chuyện cũ đã xảy ra.Em xin lỗi chị.Chị ơi chị cho em số điện thoại được không.Biết đâu chị sẽ giúp em nhớ lại được điều gì đấy.Chị nhé.Phường xương sở.Hèn gì nhìn cô khác đến vậy.Tôi nhanh chóng lấy điện thoại của mình ra nháy máy chụp phương.Vừa lúc ấy làm cũng bước vào.Cô không quên nói lại chả phương.Cô và nam bước vào rất hàng trang sức.Bao nhiêu vòng đẹp mini.Coi như bị thôi miên vào đấy.Cô thịnh xem tướng ngô từ ngô duy trì.Khuyên tai rồi đến lúc ta.Cái nào cũng đã.Cái nào cũng yêu.Rồi cứ di chuyển đến quầy trưng bày nhẫn.Ôi vội vàng chiếc nhẫn đi.Cô hào hứng đeo thử toàn bộ chiếc nhẫn ở đấy.Nhân viên ở đấy cười vui vẻ trước hành động khá trẻ con của cô.Họ giới thiệu cầu một mẫu nhẫn mới.Là điểm nhấn của cả bộ sưu tập lần này.Chiếc nhẫn được trình bày đẳng kia.Có thích thú tò mò nhanh chóng tháo chiếc nhẫn xuống trả lại cho nhân viên.Cô dâu nam lại xem chiếc nhẫn chủ đạo.Đến nơi.Một chiếc nhẫn nằm trong tủ kính.Đúng là chiếc nhẫn chủ đạo.Chiếc nhẫn có vẻ đẹp kỳ lạ.Nó không mang trên mình về sang trọng hào nhóm như những chiếc nhẫn khác.Nó xinh xắn thanh.Một vẻ đẹp nhẹ nhàng tinh khiết.Người làm ra nó phải là người tinh tế lắm.Chiếc nhẫn đẹp được ghép từ những sợi dây vàng mạnh nhất gắn kết với nhau.Trên bề mặt đứng những viên kim cương nhỏ xinh xắn.Tự nhiên nhìn nó có cảm giác quen thuộc.Bỗng dừng tìm có đập mạnh.Cô bất giác đưa tay định sờ vào chiếc nhẫn.Như một phản xạ.Nhân viên hốt hoảng xin code tay.Chiếc nhẫn này chỉ có một chiếc duy nhất.Của một người bạn của người sáng lập ngân hàng này thiết kế.bốnd.Nhãn hàng này mở tại việt nam là do ông chủ của họ muốn tri ân tới người bạn của mình.Chiếc nhẫn này là vật kỷ niệm.Không để bán.Và nó chỉ có một cái gì nhỉ.Một cỡ gì nhất.Cô tuyết giả.Làm nhận ra được về tiếc nuối và hụt hẫng của cô.Anh xin phép được cô đi ngắm cái khác.Có hôm đấy.Coi như người mất hồn.Tìm cô đập mạnh từng hồi.Có nhìn mình vào gương.Dùng mì.Đột nhiên có thấy mình xa lạ quá.Của bình thạnh.Không biết mình đã đánh mất điều gì.Buổi trưa.Nam dẫn cô đi vào một quán bánh ngọt.Anh bảo rằng cô ấy ngon có tiếng.Cô vui và nhận lời.Tối nay.Anh cũng đặt bánh ở đây cho tiệc sinh nhật của mình.Mùi bánh ngọt thơm nức mũi.Kích thích cái bụng đang đói meo của cô.Nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống.Nam xin phép đi vệ sinh.Cô mỉm cười gật đầu.Mặt của lừa đảo.Quan sát xung quanh.Nhân viên mang bánh ra.Bánh nóng hổi.Cô thanh tao cầm mẫu bánh lên đút vào mồm.Nóng quá của buôn bán ra.Tự nhiên đổi của cô đau nhói.Hình ảnh một chiếc bánh nướng nóng hổi thơm phức.Hiện giờ trước mắt.Chiếc bánh có gương mặt đau khổ.Mẫu bánh bị cô xé ra máu chảy của già.Của ruồi mắt.Không tin vào mắt của mình.Giật mình.Của lợn chọn đứng dậy.Rồi bỗng nhiên ngã lăn giật sản.Nhân viên quán hoàng loạn.Chạy đến đỡ cuộc đời.Cuộc khoát tay ra hiệu là không sao.Rút tiền bánh bò lên bàn.Cô bỏ đi ngay lập tức.Cô đi như chạy khỏi trung tâm thương mại đầy ma mị này.Bỗng nhiên lòng cứ thấy như có lửa đốt.Cũng như đang trốn chạy điều gì đó mơ hồ và hình.Điều ấy rất đáng sợ.Cô tự nhủ.Mình phải tìm ra nó.Cô vẫn một chiếc taxi đi về nhà.Đường phố của sinh viên mùa hè sôi động trở lại.Đã gần năm tháng trên đất mỹ.Nhưng còn rất nhớ anh vẫn chưa thể nào tìm thấy tung tích của anh.Có những lúc.Ông thường chân răng.Sáng đang ở rất gần mà.Có những người đã chỉ cho em ở chỗ này chỗ kia có người giống anh.Để đổi lấy mấy chục đô la.Mừng rỡ.Đi theo chỉ dẫn của họ.Em đã hi vọng rất nhiều.Nhưng sau đó là những chuỗi ngày thất vọng.Nhầm lẫn.Dối trá.Khánh vẫn biệt tăm.Anh như biến mất khỏi nước mỹ hoàn toàn.Chẳng thấy tùng thích điều này.Cô trở về nhà.Bố của nam sang chơi.Cô biết ơn.Dạo này ông thường xuyên sang nhà cô.Bố cô và bố nam đang nói chuyện gì đấy có vẻ sôi nổi.Cô nhẹ nhàng đi ra.Vành tai lên nghe ngóng.Của ngài được cuộc nói chuyện của bố cô và bố của nam.Họ chủ yếu nói về cô.Nói về việc tìm chúc cô một chỗ đi.Bố của bảo cô không còn trẻ nữa.Ông cần.Tất cả cục sớm thôi.Hai người có phải việt gù kengnam thích hợp cho vai trò làm chỗ dựa ấy.Dù nói chuyện rôm rả.Nhưng thi thoảng.Cô để ý thấy bố thở dài thườn thượt.Không hiểu chuyện thế nào.Có tặc lưỡi.Thôi mặc kệ.Cô dẫn dán đi về phòng.Cô thông báo bố mẹ biết cô đã về.Có muốn nghỉ ngơi.Vào phòng của nằm vật ra giường.Nhắn tin trần bảo xin lỗi.Vì bảo vệ đường đột.Cổ tích thần máy muốn suy nghĩ kỹ hơn về những chuyện lạ lùng xảy ra hôm nay.Bao nhiêu câu hỏi không có câu giải.Lại lên vườn trong đầu cô.Bướm của bệnh dại.Đột nhiên muốn biết xem.Cô đã từng là người thế nào.Tự nhiên cảm thấy tò mò.Tại sao mọi người lại muốn giấu cô một số.Còn khánh.Anh ta là ai.Giờ chị phương bảo cô và khánh yêu nhau.Chắc có gì nhầm lẫn ở đây.Nếu đúng yêu nhau.Tại sao cũng không thể mãi mãi nhớ đến anh.Thậm chí đến một bằng chứng tình yêu cũng không có.Ốm đau.Không lẽ chuyện đời mình lại phức tạp đến thế.Vô tình cô đi lại bàn đậu xanh.Vợ vội quyển sách trên.Mở nó ra rồi lướt vài trang.Thế rồi có cặp sách là.Cuốn sách chẳng có gì hấp dẫn ngoài những con số nhà chán.Cô nhìn xung quanh.Vật giá của với tay kéo một cuốn sách khác trên giá.Nhìn bắt mắt hơn xuống để xem.Anna hành động như có ma xui quỷ khiến.Cô dạy mạnh cuốn sách quá tầm với.Do lực kéo của cô quá mạnh cuốn sách rơi xuống đất.Một vật gì đấy trong cuốn sách rồi ra.Ra vào nền nhà.Từ trong quyển sách.Hàng trăm tờ giấy nhớ bé tí rồi ra.Những dòng chữ nắn nót trên tờ giấy nhiều đập vào mắt của cô.Lá thư của anh.Cô ngồi thụp xuống người cô như có điện xẹt qua.Hình ảnh mơ hồ để anh lái lên trong.Khoảnh khắc hạnh phúc của vợ.Nhưng cũng không nhìn rõ mặt người đàn ông đối diện.Cô chỉ nhớ mang máng.Dáng cao gầy của anh.Cô chỉ nhớ.Người đàn ông ấy dắt mình vào nhà thờ.Vậy cô khoác trên mình bộ váy cưới.Bỗng nhiên nước mắt của cô tuôn rơi.Tìm cổ như có ai đó bóp.Cũng không hiểu tại sao.Cô lại thấy đau đớn nhưng.Nhìn xung quanh.Rồi ánh mắt của cô.Rừng ở góc phòng.Chiếc nhẫn y hệt chiếc nhẫn hôm nay có nhìn thấy.Chỉ có điều nó nhìn đơn giản hơn.Thành ít hơn.Chiếc nhẫn làm chẳng chưa đến tội nghiệp.Nhìn thấy nó có bật khóc nức nở.Có một sức mạnh nào đấy trong ký ức thôi thúc cô.Vũ thư.Của ngành nghề.Nhạc chiếc nhẫn lên.Đúng rồi.Giống y chang nhau.Chỉ có điều nó không đính những hạt kim cương sáng nó.Nó lẻ loi như chính bản thân của cô vợ.Cuộc khóc to hơn cắn chặt môi.Cố kìm nén cảm xúc.Không muốn mọi người phát hiện ra.Cô run rẩy cầm chiếc nhẫn.Đề thi thử vào ngón tay của mình.Chiếc nhẫn vừa in và ngón tay của cô.Có thấy khuôn mặt của anh.Không rõ ràng.Những cầu thủ đôi mắt của anh.Ảnh nhìn cô rất buồn.Anh nhìn cô.Đôi mắt của anh như jack ma.Trời ơi.Tìm cổ như có hàng ngàn mũi dao đâm vào.Quà khóc to.Không kìm nén được.Có cái gì đó cũng không cắt nghĩa được.Những nỗi đau lắm.Tuyển người gõ cửa bên ngoài.Là bố của cô.Chắc ông nghe thấy tiếng của khóc.Cổ hút hoàng.Cổ nhiễm rằng giữ chặt tiếng.Không phát thành tín.Không ăn thua cô với tay lấy chiếc gối cắn chặt vào.Để giữ mọi thứ trong im lặng.Làm cũng vừa về nhà cô kịp nước.Lúc anh đi ra ngoài không thấy cô đơn.Nhận được tin nhắn của cô nhưng gọi không nghe.Nên anh nghĩ có chuyện chẳng lành.Thế nên anh vội về đây.Thế mọi người ồn ào ở cửa phòng.Nên anh cũng chạy vội vào xem có chuyện gì xảy ra.Cô vẫn không mở cửa.Bố của bên ngoài nóng.Sự chuyện gì không hay.Ông huy động người phá cửa.Cô run rẩy sợ hãi.Tiếng ầm ầm bên ngoài làm có hoảng loạn.Cảm giác người đang bám đuổi theo.Người của cô tím tái.Của thúy.Cô thấy trong người khó chịu quá.Thiệt rồi cánh cửa bật ra mọi người của vào.Cô đang ngồi ở đấy.Xung quanh ra đầy đủ giấy tờ.Trên tay của cô.Đang đeo chiếc nhẫn của anh.Bố cô nhìn thấy cô đơn gì.Không kiềm chế.Bản năng của một người cha.Xót xa khi thấy con của mình thành như thế.Khiến ông gầm lên giận dữ.Ốm hết mọi thứ bằng giấy tờ đốt hết đi.Ông sai người lột nhẫn trên tay cô.Mọi người nhìn có áo rồi nhưng lệnh ôm ra ai dám cấm.Câu hỏi sợ thật sự.Có bốn gối ra.Là vào luôn đúng thư dù chưa biết nó là gì.Hai người làm vào rằng nó lại với cô.Của h lên đau đớn như con thú bị chọc đít.Còn tìm của cô max bảo cô.Phải giữ là những đồ vật ấy.Còn tìm nói với cô rằng.Nó là những thứ quan trọng với cô.Hai người kia cũng không vừa.Hậu cố gắng rằng lại tất cả từ trên tay cô.Mọi thứ náo loạn như một cuộc chiến.Rồi từ đâu.Còn rất nhỏ cô xông vào.Ông giữ lấy tay của cô.Cố gắng tháo chiếc nhẫn của đảng đào.Có giật mình rụt tay lại.Khóc lóc thảm thiết.Xin mọi người dừng lại.Nam cũng nóng ruột.Thế có như thế anh cũng không khỏi xót xa.Anh xin bố có dừng lại.Anh bảo mọi người bình tĩnh.Tình hình không có tác dụng.Cô biết chỉ có bố cô mới có thể bảo họ dừng tay.Cô rằng tay lại rất khỏi tay quản gia.Cô bò lại cho bố cô.Ôm lấy chân của.Mặt của anh em nuốt nước mắt nước mũi.Cuộc gặp nước ngọt ngào.Con xin bố.Bố già.Để cho mọi thứ yên được không.Còn sẽ làm tất cả những điều bố muốn.Bố muốn kết hôn đúng không.Con sẽ kết hôn.Còn chị lấy nè.Bố ạ.Chó còn được giữ lại những vật này đi.Dù là tao còn chẳng nhớ ra gì.Một con vịt.Nó còn chậm với con.chín mươi bốn.Cũng được làm như thế có được.Bố cục vẫn không nhúc nhích.Cô lại ôm channel tiếp tục xin chào.Anh lấy em đi.Lấy em làm vợ anh có được không.Chú về một lần được không.Anh giúp em đi em xin anh đấy.Làm chua xót.Đối với anh.Cô chỉ là một cô em gái không hơn không kém.Trước tình thế này.Anh cũng đành tặc lưỡi nhắm mắt chấp nhận.Sao lại không giúp được khi anh xem cô như anh em trong nhà.Hi vọng có qua được giai đoạn khó khăn này.Anh quay sang nói với bố anh mấy câu nói giúp với bố của cô.Bố của thấy mọi việc có thể theo ý mình.Rồi chẳng tốn công sức gì.Nên ông cũng ngồi ngoài.Ông bảo dưỡng tay.Lập tức mấy người làm cũng dừng lại.Bố của tức giận bỏ đi.Trước lúc đi.Ông cũng không quên nhắc lại chút cô nhớ.Con hãy nhớ những gì mà cứ nói ngày hôm nay đấy.Đừng ôm mộng tưởng với người đã chết nữa.Bố dữ liệu ngày cho con lên xe hoa sẽ.Lấy chồng.Còn sẽ nguôi ngoai mọi chuyện.Bố xin lỗi.Những bộ không còn cách nào khác.Nói rồi ông đi xuống phòng khách.Bố làm cũng lắc đầu đi theo.Năm ngồi lại với cô.Anh ngồi xuống nắm tay cô.Hi vọng sẽ được với cô phần nào.Anh hiểu cảm giác hoảng loạn trong cô.Cuộc đời vào với anh khóc nức nở.Đau khổ chua xót.Nam đang ngồi nói chuyện với ba anh.Bên em cảm thấy không hài lòng khi anh nhận lời cưới cô.Ba anh em ngại sau này có hồi phục trí nhớ.Cô sẽ lại rời xa anh.Một mặt nữa nhà trọ á vẫn đang ra sức tìm kiếm khách.Nếu tìm thấy anh.Và anh biết của kết hôn.Thì không biết có chuyện gì sẽ xảy ra.Ở già là nhà có ăn lớn với nhà nam nên bố anh rất ngại va chạm.Làm sao mà.Anh không nghĩ nhiều được như thế.Anh nói với bố già.Giúp cô qua được giai đoạn này là tốt nhất.Anh chỉ muốn cô cảm thấy vui vẻ.Được phần nào hay phần đấy.Còn việc kết hôn thì thủ tục thôi mà.Anh vẫn chỉ xem cô em gái.Bố anh lắc đầu.Không hỏi lại.Thế còn thụy điển.Mặt nam trùng xuống dòng anh buồn bã.Còn không nghĩ được nhiều việc như thế.Tất cả là do ông trời thôi.Co giật mình tỉnh dậy.Lại là ác mộng.Qua lại mơ thấy mình bị giật đồ.Cô ấy ở nước mình ra khỏi giường.Người cô đau ê ẩm.Chiếc nhẫn vẫn làm trên tay cô.Với đồng hồ.Một giờ sáng.Có bấm điện thoại gọi cho phương.Alo.Anna đi à.Chị đi.Không ngủ được hả em.Lịch thời gian quá mà.Dạ em không ngủ được.Ừ chị cũng thế giờ lệch múi giờ đấy em.Chị nghe chuyện của em rồi.Chị xin chia buồn với em nhé.Cố lên em.Cô tò mò không biết là chuyện gì.Câu hỏi rồi.Chuyện gì chị.Em thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra nữa.Phương án nhảy.Chẳng biết nên kể cho cô biết không.Của thuốc.Chị.Chị kể em nghe được không.Muốn biết chuyện gì đang xảy ra.Mọi người giấu em.Em có quyền được biết mà chị.Giọng của cầu khuẩn.Phương mềm lòng của hệ thức giọng nói.Thôi được.Chị sẽ kể cho em nghe.Em vẫn khá là du học sinh đi du học tại mỹ.Rảnh hơn em gần chục tuổi.Nhà em và nhạc khánh không vừa đánh nhau.Bà tiếng đồng hồ sau thì phương kết thúc câu chuyện dài dằng dặc.Cuộc khóc nhè.Cô thủy thương trần khánh thương cho bản thân cô.Thương cho tình yêu của hai người.Có thấy mình thật vô dụng.Cô không nhớ anh.Cũng không thể nào nhớ bất kỳ chuyện gì đã xảy ra.Trà phương rồi có tắt máy.Gục đầu vào gối khóc ngọt ngào.Anh không tin là khánh đã ra đi.Anh ra đi bất công quá.Anh khổ quá.Bỗng cùng ngồi bật dậy.Đúng rồi.Chiếc nhẫn.Có nhớ lại nhân viên có bảo rằng.Chiếc nhẫn là do bạn của ông chủ thương hiệu chỉ là thiết kế.Chắc chắn ở đấy có manh mối gì đó.Cô thủy hi vọng.Con nín khóc.Đi đi lại lại trong phòng chỉ mong trời sáng.sáu giờ sáng.Cục phát áo dài rồi ra khỏi nhà.Cố quên mất là trung tâm thương mại phải chín:không mới mở cửa.Cũng ngồi vào quán cà phê tầng.Gọi một cốc socola nóng.Ngu như chờ mở cửa.Vị sôcôla đắng lan tỏa khắp miệng.Tan dần rồi bắt đầu vị ngọt cao đến.Cuộc khởi chua chát.Đầm rồi ngọt.Nhưng không biết có ai chờ được đến lúc nó ngọt không.chín giờ.Cửa trung tâm thương mại mở ra.Cô thanh toán tiền cà phê rồi đi vào trong.Quốc tiến thẳng đến quầy hàng china.Mọi người đang tích bịch dọn hàng.Có tiến lại quầy lễ tân nhỏ nhẹ nói.Chị ơi cho em hỏi.Chiếc nhẫn chủ đạo đức giả.Em muốn gặp người thiết kế ra nó.Nhân viên nhìn cô từ đầu đến chân.Nhìn bộ dạng của cô.Mất ngủ mất thâm quầng.Nhìn quốc tiêu thụ không nói ra.Nhưng có nhân viên nhìn cô với ánh mắt coi thường.Có hiểu được suy nghĩ đấy của nhân viên.Có khẩn khoản cầu xin.Hãy cho tôi gặp nhà thiết kế.Chiếc nhẫn này giống y hệt với chiếc nhẫn của tôi.Cúp cmột.Chia tay ra.Cho công nhân viên xem chiếc nhẫn của mình.Của nhân viên nước nhà.Một chiếc nhẫn làm bằng dây đồng.Hãy dịch hết đại loại là thế.Nhìn nó tầm thường hơn bất kỳ một cái nhẫn nào khác.Cô ta nghĩ là cô bị điên.Đúng là chỉ có một người đi.Mới bảo là hai chiếc nhẫn giống nhau.Chẳng chần chừ gì thêm.Của nhân viên bấm hai số gọi cho bảo vệ.Của bà ở đây có người điên đang phá rối.Chỉ mấy giây sau.Bài bốn tên bảo vệ luật quốc gia.Là hoàng hôn.Cô tự hỏi không biết mình đã làm gì sai.Cuộc vòng tay ôm lấy cái tủ kính đựng đồ trang sức.Hai tên bảo vệ rất mạnh tay cô không thương tiếc.Sư tử bị xê dịch.Tấm kính lùa ra cách mạng lên tay cô.Mẫu phùng gia.Đau nhói.Mấy thằng bảo vệ có phải chuẩn hơn một chút.Xung quanh có tiếng bàn tán của mấy người đi mua sắm.Họ rút điện thoại ra quay clip.Một trong số đó nói.Giống anh nha con nhà đại phát quá nhỉ.Ừ đúng rồi đấy.Mày như anna đi.Bọn lại chết chắc.Hồng phát thật sự rất ghê.Nhà nguyễn.Có nên nổi tiếng mà hình như đang bị bệnh thì sao.Không biết làm gì đấy nhỉ.Nhân viên và bảo vệ nghe thấy thế đều rùng mình.Tất cả đều dừng tay.Họ quấn quýt gọi ngày xe cấp cứu.Bố cục tức tức lao đến bệnh.Cũng mời không có gì nghiêm.Người ta bỏ cho cô và mọi việc vẫn ổn.Nhìn con gái thân tàn ma dại.Làm ông càng thêm xót xa.Ông quyết định ngày hai mươi bốn tháng sau làm đám cưới.Cô phải có người san sẻ mới được.Cứ để tình trạng này kéo dài.Không ổn trước.Chỉ đường về nhà.Ông cũng thông báo luôn cho cô tin đấy.Tôi im lặng chẳng nói gì.Đầu óc của cô trống rỗng.Hứa rồi giờ bất cưới thì phải chịu thôi.Nhà trọ hả cũng biết được tin có làm loạn ở hiệu nhẫn china.Nghe bảo là cứ đòi gặp nhà thiết kế chiếc nhẫn chủ đạo.Vì nó có kiểu dáng giống với những của cô.Mọi người cho rằng cuộc phát điên.Riêng ba anh thiệt không.Anh là người thông minh.Là con gái của một gia đình danh giá.Bị mất trí.Nhưng ông tin rằng.Có lý do gì để.Có mấy hành động như vậy.Hành động của anh là mốc nuôi thêm hi vọng tìm lại được khánh.Con trai của ông.Ông gọi điện qua mỹ.Báo cho quản gia ông tình hình.Vợ ông cũng cho người liên hệ với bên china.Tìm hiểu về chiếc nhẫn làm cô chú ý.Đúng là ông không nhầm.Bên trên là báo lại rằng.Người bạn của ông trời đã đề nghị ông.Làm giấy chứng nhận y tế.Với chiếc nhẫn của anh ta đang có.Để tặng cho vợ.Đây là một dịp tình cờ.Người bạn ấy người việt nam và hiện tại ông chủ trên lá cũng mất liên lạc.Ông trường trinh chia sẻ vô tình gặp anh ở trên phố buôn đồ cổ và rất nhiều chuyện đã xảy ra ở đó.Lúc anh biết ôm là giám đốc của china.Thì anh đã đề nghị ông làm cho chiếc nhẫn này.Anh đã trả công cho ông bằng hàng.Mẫu nhẫn đàn bằng giấy khác nhau với tất cả chúng đều rất tinh xảo.Ông đã hẹn anh quay lại lấy chiếc nhẫn nhưng anh đã vĩnh viễn không quay lại.Không còn khẳng định lúc đấy nhìn anh nhanh nhẹn.Không có vẻ gì là mùa.Đối với em.Anh là thiên tài.Tất cả những chiếc nhẫn ảnh thiết kế đều rất đặc biệt.Anh cũng thông báo rằng.Sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ gia đình tìm lại nhân tài như anh.Lại vào đường cột mọi thứ đang tiến triển tốt đẹp.Lệ rơi vào bếp.Nhưng như vậy cũng có thể khẳng định rằng.Anh còn sống.Exciter trị mụn.Quản gia nhà anh đang đi lang thang trên phố.Khu phố tập trung nhiều cửa hàng thời trang nổi tiếng.Ông vừa đi vừa để ý đến từng ngóc ngách của con phố.Đằng kia.Có một nhóm người đang tụ tập rất đơn.Chẳng hiểu là có chuyện gì.Ông cũng tò mò đến xem.Một tên vô gia cư đang trổ tài làm những món đồ nghệ.Chẳng có gì đặc.Ôn phần tử là cái gì.Vùng đất quỷ.Bỗng khựng lại.Mọi người xung quanh ông hò giao.Tên vô gia cư sắp ra một loạt đồ trang sức thủ công.Đồng thời.Anh ta đưa tay quờ quạng cái lọ bên cạnh rồi luống cuống.Đặt bên những món đồ vừa hoàn thành.Mọi người mua những món đồ ăn tết làm.Trả tiền ở cái hộp bên cạnh.Tập gái của ông quản gia dựng đứng lên.Nổi hết da gà.Chẳng phải.Ảnh đấy xào.Ông quản gia rụng rời tay chân.Rẽ đám đường tín và.Đúng là anh rồi.Chẳng thể nào nhầm lẫn vào đâu được.Chính là anh.Khánh để rồi.Ông quỷ xuống.Đưa tay run run cầm lấy tay của anh.Ảnh hưởng hút ruột tai lại.Nhìn anh nhem nhuốc bẩn thỉu.Gửi rượu đi.Khiến quản dân ở anh không kìm được nước mắt.Ông nghẹn ngào nói trong tiếng.Là chú đi khánh ơi.Về với gia đình đi con.Tại anh đang cầm mấy xu tiền lẻ.Nghe giọng quản gia.Anh hoảng hốt buôn tiền ra.Tải ảnh buồn thấy như bị tê liệt.Người anh chẳng còn tí sức lực nào.Ảnh của khóc như đứa trẻ.Lâu lắm rồi mới có người nói chuyện với anh bằng tiếng việt.Còn ra nhà anh ôm chầm lấy anh.Cuối cùng thì ông cũng tìm ra anh.Cuối cùng tiếng anh vẫn còn sống.Âm nhạc nhớ.Cảm ơn trời phật đã phù hộ cho ông tìm được anh.Ông mừng rỡ gọi điện về nhà thông báo đã tìm được anh.Tiếng mà anh khó nhất trong điện thoại.Ông nhẹ nhàng tách mấy rồi đó anh đứng dậy.Anh gạt tay ông già.Giọng anh trùm sướng.Chú rể đi.Còn ra nhà anh hương.Em không hiểu anh nói gì.Ông hụt hẫng.Cháu làm sao thế.Chắc phải về chứ.Ở nhà.Mọi người đang mong.Cháu không biết.Cháu không về.Chú bé đi.Cháu tự chăm sóc cho mình được.Cháu không muốn.Lòng tự trọng của anh dương lên.Còn ra nhà anh quá hiểu tính anh.Giờ bảo anh về là điều không tưởng.Không để anh nói hết câu.Ôn tập lũy nói dối.Khánh hà.Bố cháu bị ốm.Tập không qua khỏi rồi.Vì nguyện cuối cùng của ông ấy là được gặp cháu.Nhỏ áo còn bao nhiêu miệng ăn.Giờ thì trông cậy vào cháu.Chó hãy nghĩ đến mọi người đi.Nghĩa tử là nghĩa tận.Về đi khánh hả.Đừng để mọi việc trở nên quá muộn như thế.Chu bin.Chịu trách bố cháu rất nhiều.Mình làm con cháu.Giọng của quản gia chồng xuống.Ông hợp ngừng.Nghe quản gia nói thế.Anh bật khóc.Mới có gần một năm mà ở nhà mọi thứ thay đổi nhiều thế sao.Bố anh làm sao.Anh cảm thấy có lỗi với gia đình.Bằng này tuổi.Anh chỉ làm được gì trả ơn cho bố mẹ.Thì lại bệnh tật.Anh làm sao dám trách bố anh.Anh nhớ lúc bé.Ngày nào bố anh cũng đưa đón anh đi học.Trầm cảm cho anh từng li từng tí.Chắc giờ này bố anh đang lo lắng nhiều lắm.Gạt nước mắt.Anh quyết định về nhà.Đúng rồi.Dù gì cũng là bố của mình.Anh đã làm thằng con bất tài rồi.Anh không muốn mình làm thằng bất hiếu nữa.Anh đứng dậy của bộ đồ đạc.Nói với quản gia.Anh được mấy trở về.Chỉ có điều sau này việc công ty anh không cần dự.Nếu được như thế anh mới về.Còn ra nhà anh mừng rỡ.Âm lịch.Một điều kiện chứng nhìn điều kiện tổng cộng chấp nhận.Miễn là anh chịu về nhà.Anh bảo quản gia phải về nhà ở bên này.Anh cần có đùa đấy.Nói là nhà.Thực ra là một cái cốc.Chật chội.Nhưng sạch sẽ.Chẳng có món đồ nào quý giá.Nếu chẳng muốn nói là chàng hề có một món đồ nào cả.Anh bảo anh về để lấy đồ.Thực ra là một tấm ảnh.Ảnh của cô bảo anh chủ trương.Tấm ảnh ở trong khu.Tuy nhiên tấm gương ở mặt trước đã vỡ bụng.Chỉ chực rơi ra mà thôi.Ảnh lén lút đốt tấm ảnh vào túi như đứa trẻ ăn trộm.Còn ra nhà anh chua xót.Cũng tặng người lớn mà hai đứa trẻ thành ra như thế.Dọn dẹp.Chẳng mấy chốc là xong.Hai người đi ra đại sứ quán xin giấy tờ để xuất cảnh.Hai hôm sau.Hai người rời sân bay trở về việt nam.Ba hôm nữa là cô và nam tổ chức đám cưới.Mấy ngày hôm nay.Ngày nào cũng đọc là những dòng thư của anh gửi cho cô vào mỗi buổi sáng.Lần nào đó.Cô cũng khóc.Có cảm nhận được anh đã từng yêu cô nhiều đến thế.Nhiều lúc cô tò mò muốn.Người đàn ông này trông ra sao.Cô tự hỏi.Không biết mình đã từng yêu người đàn ông này nhiều ra sao.Mà mỗi lần nhìn lại những kỷ vật.Rồi chẳng nhớ gì.Tìm cổ lại đau đến thế.Ba hôm nữa có lấy chồng rồi.Cũng chẳng.Bản thân mình là ai.Cô chẳng bị.Làm là người thế nào.Nhưng bây giờ cũng muộn rồi.Cô nghĩ.Chắc số phận đã an bài cho mình.Sáng đã về đến hà nội.Mùi đức mẹ ở sân bay làm anh không khỏi bồi hồi.Có những lúc anh tưởng trường là mình sẽ không bao giờ được trở lại đây nữa.May mắn quá.Cuối cùng.Anh đã trở về.Sống mũi ảnh cái cày.Ở đây.Có một người con gái anh mong cả đời này chẳng bao giờ gặp lại.Chẳng biết cô giờ ra sao.Trước đây mấy lần anh quay lại nhà thì người ta bảo cô đã về việt nam rồi.Từ hôm nay.Cô bảo anh.Đã có thể hết chương một bầu không khí.Về đến nhà việc đầu tiên của anh là đi về nhà tắm rửa thay quần áo cạo râu và cắt tóc.Mẹ anh khóc như mưa khi nhìn thấy con trai.Bố anh thì có vẻ hài lòng.Ông thế anh rắn giỏi hơn nhiều.Đúng là dở hấp hối cũng đánh.Buồn cười.Bác sẽ bố trí cho bố anh nằm ở một phòng của nhà anh.Và dặn mọi người cứ xem ông.Như là ốm nặng.Tạm thời cứ như thế.Để chữa trị mất cho anh xong rồi tính.Nếu không như thế.Chắc chẳng giữ được chân anh ở lại.Mọi người bàn với anh chữa trị mất kết hợp với chăm sóc bố anh song song.Ai cũng bảo đấy là ước muốn của bố anh trước khi ngã bệnh.Anh lưỡng lự.Nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.Hôm nay anh có hẹn với một giáo sư.Mở quản ra nhà anh đã thuê.Đi về hà nội khám mắt cho anh.Cuộc gặp sẽ diễn ra ở tầng tám khách sạn calidas.Từ mười hai giờ trưa nay.Buổi sáng có ăn cơm từ sớm.Để thử chuẩn bị cho hôn lễ.Cả đêm qua của không ngủ đi.Tìm cuộc cứ đập liên hồi.Cả đêm qua cô dành trọn một đêm để đọc lại toàn bộ những bức thư cũ ảnh viết cho cô.Để nhìn ngắm chiếc nhẫn đang trên tay mình.Vô địch cổ nhớ về hình ảnh của anh.Hôm nay cô rất đẹp.Cô mặc một chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi.Trông cô như một nàng công chúa yêu kiều chuẩn bị sánh vai với hoàng tử.Nhưng nam cảm thấy.Mình chắc chắn không phải là chàng hoàng tử thật sự mà cô mong đợi.Anh cười buồn.Đời lắm lúc đói ăn.Làm rất thương cô.Nhìn có ngơ ngác ngó trước nhìn sau.Lòng anh nặng trĩu.Không biết mình giúp cô thế này có đúng không.Nếu anh trở về.Yến trở về.Ai cập bốn người phải đau khổ.Anh đút tay vào túi quần nhìn xa xăm.Anh đã đến tầng hầm cá.Điện thoại của quản gia lại rung chuông.Làm bác sĩ người mỹ.Ông bà đang đi với phụ tá.Nhưng do có việc đột xuất từ hồng cơm nên bây giờ mới đến sân bay nội bài.Bác sĩ rất sẵn lòng.Nếu gia đình anh cho người đi đón.Quản gia ánh hải.Anh cười bảo là không sao.Anh sẽ đi trước để chờ.Quản giáo nhìn anh lo lắng.Hôm nay ở đây có đám cưới nên hơi hỗn độn.Tôm không inter.Anh cường.Anh đã một mình sống trên cái đất mỹ xa xôi tận mười lăm trời.Ở hà nội bé tí mà.Chẳng có gì đáng ngại cả.Anh chủ động xuống xe.Quan sát nhà anh bảo rất anh lên tầng.Lòng tự ái nổi lên.Anh bảo không cần.Anh nhanh nhẹn di chuyển chỗ thang máy.Tay cầm một chiếc giày.Nhìn anh mạnh mẽ.Quản gia cũng yên tâm.Ông bảo lái xe tranh thủ đến nhanh cho kịp.Ông không quên dặn anh có gì thì phải bấm vào nút gọi vừa gọi ngay cho anh.Anh cười rồi bước vào tháng mấy.Anh lần tây để bấm nút lên tầng.Nhanh chóng đếm được tám nút.Và lập tức bấm số.Có điều anh quên mất ở tòa nhà này có tầng hầm.Vẫn chưa đến giờ hành lễ.Tự nhiên có choáng váng hết mặt mày.Có muốn đi ra ngoài một chút để hít thở không khí.Cứ thế này cô sẽ rất là đều.Cô di chuyển ra thang máy.Tháng bảy mở cửa.Anh biết rằng ngoài.Đưa gậy của quảng về phía trước.Anh không hiểu sao đi ngủ nào quá.Anh đoán chắc là đang có cuộc họp nào đấy.Hai buổi lễ gì đấy.Về chưa đến giờ anh đặt phòng.Anh lại quay lại.Tay sờ vào tháng mấy.Bấm nút đi xuống.Cửa thang máy kêu tình báo hiệu mở cửa.Ảnh bước vào.Ấn vào nút tầng hầm.Rồi chờ đợi cửa đó.Cô bước ra ngoài.Trên người mặc váy cưới.Cô nào nhanh già với thấy cửa thang máy đang mở.Tuyên bố cuộc gọi của giật lợi.Nhìn thấy cô chạy như bay cùng là có chuyện chẳng lành.Câu mở đầu lại nhìn bố của.Cô đã đến tháng mấy.Cửa thang máy đang dần đóng lại.Có nhìn vào trong.Đồ cô như có điện xẹt qua.Người có nổi hết da gà.Người đàn ông trong thang máy cuối mặt xuống.Những mái tóc ấy vóc dáng ấy.Sao có thấy quen quá.Tìm cầu đập mạnh.Cứ đứng như trời trồng.Bất lực nhìn tháng máy đóng cửa.Đến lúc thằng máy xếp hình.Của mới hoảng hốt bấm liên tục và nút đi xuống.Những quán.Bố cô đứng sát bên cạnh.Hoảng hốt nhìn có lo lắng.Cố định thần lại.Chẳng hiểu là chuyện gì vừa mới xảy ra.Câu trả lời bố con định đi ra ngoài hóng gió.Bố của sốt ruột bảo cô vào chuẩn bị hành lễ đi.Sắp đến rồi.Có lấy tấm gật đầu vâng lời.Cố xua đi hình ảnh vừa mới nhìn thấy trong đời.Phi nhung lòng của thủy bích vô cùng.Anh lại quay lại tầng hầm gửi xe.Anh lòng vòng không biết nên đi chơi ở đâu.Cứ đi tới đi lui một lúc.Nhưng anh vẫn chưa tìm được đường ra bên ngoài tòa nhà.Anh tự trọng không muốn gọi cho quản gia làm phim.Nên cứ loại hoài tự cố xoay sở.Trường điện thoại của anh giao anh luống cuống bấm nút nghe.Đường dây bên kia quản ra dặn dò.Chú đã đón được bác sĩ và cô phụ tá rồi.Cháu lên tầng tám trước nhé.Cứ đi thẳng vào ngồi đợi.Ảnh gỗ quay lại lại sờ vào dãy số.Lần này.Anh vẫn đến tám lần và lại tiếp tục quên.Mình đang ở tầng hầm.Cô đang đứng chào khách.Khách khứa bắt đầu đến càng đông hơn.Vậy là đám cưới tổ chức giúp đỡ.Nên cũng chỉ mời những người thân thiết của gia đình.Tuy nhiên.Qua thực sự chẳng nhớ ai với ai cả.Cửa thang máy mở ra anh di chuyển vào trong.Anh ngơ ngác không biết nên đi lối nào.Anh cảm nhận được xung quanh khá ổn nào.Anh thấy chạnh lòng.Thấy tự ti về bản thân.Có một đoàn khách nườm nượp kéo đến.Đoàn khách khánh.Mọi người ôn lại chúc phúc cho cô dâu chú rể.Đánh người chẳng ai để ý anh không nhìn thấy.Tí anh đi người nhé.Họ cứ nghĩ là người cùng đoàn.Họ chen lấn xô đẩy.Và để luôn anh vào trong hôn chưa.Ảnh tống tống kiếm một chỗ ngồi.Anh nghĩ đây là nhà kho.Nên cứ nghĩ là ngồi chờ đến lúc quản ra đến.Giờ nàng đã đến.Nhạc gì nổi lên.Cô dâu và chú rể đang từ từ rất nhau từ ngoài vào hôn trường.Quản gia nhà anh và bác sĩ đến nơi.Đến tầng hầm vào tháng mấy.Quản gia vô cùng kinh ngạc.Khi thấy thông báo.Cô đang làm đám cưới ở tầng bảy.Ông cảm thấy buồn trước cô và anh.Bốn người họ vào thang máy và lên thẳng tầng tám.Hội nghị trang anh đợi lâu lắm rồi.Cửa thang máy mở ra vắng teo.Chẳng thấy anh đâu cả.Quan sát nhà anh nóng ruột hỏi lễ tân.Cô lễ tân xinh đẹp thông báo chưa có khách nào đến đây cả.Ông hoàng.Bấm số gọi cho anh.Anh đang ngồi nhưng hát ở trong môi trường.Tiếng vỗ tay tiếng nhạc làm anh bối rối.Anh nghĩ là mình đã nhầm.Quay sang hỏi người bên cạnh.Xin lỗi.Cho hỏi.Đây là tầng mấy vậy à.Người bên cạnh nhìn anh từ đầu xuống chân.Ngạc nhiên.Nhưng rồi cũng nhanh chóng nhận ra anh bị khiếm thị.Tỏ vẻ thương hại.Người bên cạnh nhẹ nhàng nói.Tầng bảy anh hà.Ảnh hot hoàng.Người bên cạnh nói thì.Đây là hội trường đám cưới của người ta.Đi lối ra đằng kia nhé.Anh uống chống đứng dậy.Làm mờ cố di chuyển ra ngoài.Vừa lúc ấy trường điện thoại của anh kêu to.Cục đất nước của khoác tay chú rể.Đang dần dần tín và hôn chưa.Cầu ông chưởng ngạc nhiên tột độ khi thấy ảnh đứng dậy.Pizza.Đứng chắn giữa đường cô dâu và chú rể bước vào.Chuông điện thoại của anh phá tan bầu không khí im lặng.Khoảnh khắc chàng trọng này.Mọi người đổ dồn vào nhìn anh.Đổ dồn ánh mắt tò mò soi mói.Cô đang tiến vào gần hơn chỗ anh.Cúi mặt xuống.Nước mắt khẽ rơi.Trường điện thoại quen thuộc của anh kêu lên làm quốc giật mình bừng tỉnh.Của nước mắt lên nhìn xung quanh.Rồi tìm kiếm.Thế rồi cô cũng đã nhìn thấy bóng dáng cao gầy quen thuộc của anh.Có mở tròn.Mất công nhìn thẳng vào mắt của anh.Đôi mắt buồn bã hằng đêm hiện về trong giấc mơ của cô.Người có lạnh tốt.Ráng giúp quen thuộc của người đàn ông quốc tình yêu.Và cô mai yêu.Đang ở ngay trước mắt.Những thức phim về hai người bắt đầu hiện về trong ký ức của cô.Mặt có ngột ngạt tái xanh.Gỡ tay nam ra khỏi tay.Một loạt hình ảnh trông cô hiện về.Anh đóng cửa xe ô tô mặt khinh khỉnh bỏ đi.Cái gật đầu chào vào noel hai năm trước.Anh hết toáng lên.Khi phát hiện ra qua đêm với cô.Chứ không phải là cô nàng người mỹ trong mộng.Rồi anh chăm sóc cho cô vào mấy ngày có ốm.Anh tỏ tình với cô.Giặt cửa vào lễ đường.Thề nguyện suốt đời bên nhau.Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời của cô.Giờ thì cô cũng biết được rằng.Cô đã từng được yêu nhiều đến thế.Cô cũng nhận ra.Bản thân mình đã từng yêu anh nhiều đến nhường nào.Cô mỉm cười chua chát.Người đàn ông yêu cô nhất.Cũng mang đến cho cô nhiều đau khổ nhất.Có nhớ lại khoảng thời gian đầu đớn ấy.Giây phút với anh lạnh lùng rũ bỏ cô ra đi.Cút đi.Đừng làm vướng bận thêm tôi nữa.Cô bật khóc.Anh đã từng xua đuổi cô.Người đàn ông có tưởng yêu hơn cả bản thân của mình.Đã từng xua đuổi cô sao.Tìm cổ đau nhói cô cắn chặt môi.Cố không để tiếng khóc.Thoát ra khỏi cổ họng nghẹn đắng của mình.Anh lại hoàn tất trong điện thoại.Thế nhưng anh lại bấm nhầm vào nút loa ngoài.Tiếng quản ra nhà anh nhìn sét đánh ngang tai.Mày đi tìm cậu chủ đi.Cậu có đi.Tầng bảy.Anh là nguyễn đang tổ chức đám cưới không ạ.Nếu cậu ấy beat.Cũng có biết chuyện gì xảy ra không.Anh triết.Đường dây bên kia còn rất nhớ anh nhưng phát hiện mình bị hở.Khủng hoảng hốt hỏi rồi.Alo.Khánh.Cháu đang ở đâu đấy.Anh lạnh lùng bấm vào nút nguồn tắt máy.Cả hôn trường chứng kiến tất cả.Tất cả mọi người ở đây.Chẳng ai không biết chuyện tình trái ngang của khánh và anna.Anh dọn dẹp.Tim anh như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.Đau đến tê tái.Mọi chuyện xảy ra quá nhanh như dáng vào anh một cốt bắt đầu đếm.Anh chẳng nghĩ được gì nhiều.Điều duy nhất anh biết được lúc này.Đó chính là.Cô đã có hạnh phúc mới.Và anh đang lạc vào nơi kích tinh tình yêu mới của cô và người đàn ông khác.Anh lật đật cố gắng mò mẫm di chuyển ra ngoài.Thế nhưng ông trời cũng biết chiều lòng người.Anh uống tối mò mẫm chiếc gậy cố gắng thuận ra.Thì thế nào chứ kệ bật tách rơi xuống nền nhà.Vâng ra khá xa so với anh.Anh hoảng loạn thật sự.Ngồi thụp xuống.Tại anh cố gắng mò mẫm chiếc gậy đánh chết.Nước mắt của anh tự nhiên cựa ra.Dù lý trí của anh dặn dò.Nó phải bản lĩnh.Gái của anh nó nhé.Đồ anh hàng ngàn câu hỏi bủa vây.Liệu có đang nhìn thấy anh không.Liệu có thấy anh thật vô dụng và hành hạ không.Anh bất lực.Lần đầu anh thấy mình bất lực đến thế.Ca nhạc nhìn nhìn anh lúng túng tìm đường ra.Cô hoàng hút khi thế anh đang lính quýnh như sắp ngã.Cô chết đứng thì thấy tay anh sờ mò sàn nhà tìm gậy trợ lý.Ôm mặt khóc.Cô đã hiểu ra tất cả.Trước đây.Anh có bảo với cô rằng.Nhà anh có bệnh di truyền về mất.Anh còn bảo cô.Nếu anh bị mù.Em có còn yêu anh không.Của nhớ lại lúc đó.Cô đã bảo rằng.Anh ngủ.Thế em sẽ là đôi mắt của anh.Lúc đấy anh bảo rằng.Nếu anh mà.Anh sẽ rời xa em.Để anh bớt khổ.Anh không muốn làm gánh nặng của em.Cổ đại diện ảnh rất nhiều về câu nói đấy.Cô đau đớn.Không ai có thể hiểu được nỗi đau đấy của cô.Chẳng ngôn từ nào diễn tả được cảm giác của tôi lúc này.Anh đã bị mù sao.Anh đã sống ra sao.Anh đã đưa hết cho cô toàn bộ số tiền có được mà.Trời ơi cô đã làm gì thế này.Người đàn ông sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của mình cho cô.Mở cô đang làm gì thế.Ảnh đứng dậy.Có người đầy cho anh thức dậy.Anh lật đật đi ra ngoài.Ảnh lên quả cầu nhẹ nhàng như một cơn gió.Mùi hương trên tóc của cô.Vào mỗi anh.Đúng là cô rồi.Đúng rồi hương này rồi.Cô đang nhìn anh sao.Chân anh nhiều sức khỏe xuống.Không thể nào thở đó.Anh dồn tất cả sức lực cuối cùng của mình cố gắng đi thật nhanh ra ngoài.Cửa thang máy mở ảnh chửi thật nhanh vào đấy rồi ngồi thụp xuống.Cuộc tình.Anh đi rồi.Anh lại bỏ cô đi thêm một lần nữa.Anh không nhìn thấy cô sao.Đúng rồi.Làm sao anh nhìn thấy cô được.Cô không thể nào mất anh thêm lần nữa.Tay cô buôn sỉ.Bó hoa trên tay cô rơi xuống đất.Của thảo được cả trên đầu xuống.Liếc nhìn tháng mấy.Tí anh đang đi xuống.Gồm váy vội vàng đuổi theo anh bằng thang bộ.Lúc này.Đầu óc của cô trống rỗng.Cũng không nghĩ được gì nhỉ.Việc cần làm bây giờ.Là không thể nào để đánh mất anh lần nữa.Trời đổ mưa mưa như trút.Sấm rền vang trời.Cửa thang máy tầng một mở ra.Anh mới đi ra ngoài.Mưa tạt vào mặt của anh bỏng rát.Trời mưa rồi.Trời đang khóc.Nước mắt của anh lăn dài xuống mà.Ảnh đầu lắm.Có ai hiểu được nỗi đau của anh.Ảnh cưới.Vậy là cô đã có chỗ dựa mới hay sao.Vậy là cũng đã tìm được hạnh phúc cho mình rồi.Ảnh cởi truồng.Đêm đêm anh vẫn nhớ về cô.Gần một năm nay.Chưa giây phút nào con tim của anh thôi thổn thức.Chưa đầy một năm xa nhau.Mày cứ đã tìm được cho mình một người đàn ông mới.Dẫu biết đấy là hiển nhiên.Nhưng sao anh lại thấy đau thế này.Anh đi xuống bậc thang.Ảnh vấp ngã.Mở bệnh ra khỏi tay.Anh không thấy đâu.Anh hùng bỏ chạy.Mưa nhiều chút lên đầu của anh.Mưa hắt vào mặt.Nhắc nhở anh tỉnh táo lại.Rảnh không.Nghẹn ngào.Lang thang trong cơn mưa.Anh muốn khóc cho thỏa nỗi lòng.Không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc.Cô lúc này chạy một mạch xuống tầng một.Tìm cổ như sắp nhảy ra ngoài.Có thể hồn hết ra khỏi cửa.Quỳnh nhìn trước nhìn sau.Tìm kiếm hình bóng quen thuộc.Mưa rơi vào da thịt cô đầu bút.Giọt mưa to như nắm đấm.Đấm vào mặt của cô.Giá thịt cổ như cách mà.Cô vô tâm.Chạch mộc có phụ đề.Cô nàng người.Nhìn thấy anh lặng lẽ đi xem cơn mưa.Bóng hình cô đơn đến tội nghiệp.Cổ họng của cô đắt nhất.Hoàn cảnh hôm nay cũng giống y như đêm anh bỏ cô đi trong bão tuyết.Ôm váy lên.Làm theo anh.Mặc kệ mưa làm đồ tóc váy vấp của cô ướt sũng.Cô đuổi kịp anh nắm lấy tay của anh.Mặt cô đối diện với mặt anh.Cuộc khóc nấc khi thấy lúng túng.Thì không biết chuyện gì đã xảy ra.Cô ôm chầm lấy anh vào lòng.Ảnh đểu.Cô ở lên nức nở.Bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu nay.Hôm nay có dịp bùng nổ.Bao nhiêu nhớ nhung vô hình.Nhưng cả năm nay.Cô không biết diễn đạt thế nào.Cuối cùng.Cô cũng nhớ ra được.Người đàn ông quan trọng nhất đời mình.Chụp ảnh đã vất vả rất nhiều.Việc cô mà anh đã chịu nhiều thiệt thời.Của siết chặt anh vào lòng.Muốn bù đắp cho anh quãng thời gian đã qua.Anh cũng nghẹn ngào.Mùi hương này vọng dáng này.Một thời là của anh.Là chỉ của riêng anh.Khánh đưa tay lên đỉnh ôm vào lòng.Anh chỉ muốn được siết chặt cơ thể của cô.Để hỏi lấy nỗi nhớ nhung rằng sẽ trong tim bấy lâu nay.Bao lâu nay anh vẫn chỉ muốn được người mùi hương này thêm một lần nữa.Được ôm thân thể này một lần nữa.Có những nước anh đã hối.Vì đã bỏ có một mình.Có những lúc anh tưởng là mình phát điên lên vì nỗi nhớ thương rằng xá.Ngày lúc này.Cô đang ôm anh vào lòng.Đứng trước mặt cô.Anh lại thấy chưa sắp đến thế.Anna đã có hạnh phúc mới.Anh không thể nào x.Giữ cố cho riêng mình.Anh giơ tay lên.Tải ảnh buồn thăm mất.Anh không có quyền giữ quốc cho bản thân.Anh không chắc là mình có thể đem lại hạnh phúc cho cô.Anh không muốn có khổ.Tìm ảnh đầu lớn.Còn ra nhà anh đã chứng kiến toàn bộ.Không hiểu rõ anh.Ông đánh xe từ dưới tầng hầm lên.Ông không muốn anh khó xử.Đỗ xe.Ông lấy vợ chiếc ô.Mở cửa xe.Chạy lên vỉa hè.Ông đứng như thế treo cho cô và anh.Ông chẳng nói gì.Cứ đứng lặng lẽ.Chính ông cũng thấy đau xót cho anh và cô.Ông là người chứng kiến chuyện tình yêu trắc trở của hai người từ đầu đến giờ.Không hiểu có đau khổ thế nào.Ông cũng hiểu anh giận vẫn ra sao.Yêu nhau nhưng chẳng thế nào đến bên nhau.Anh nhận ra là quản gia đến.Anh nhẹ nhàng gỡ tay korea.Ảnh bé.Đã đến lúc mình phải dừng.Cổ tích của thu nhỏ xíu.Cô gái hơn rất nhiều.Nước mắt hòa lẫn nước mưa.Lẫn vào miệng của anh mặn chát.Cố tỏ ra vô tình.Anh để cô ra không thương tiếc.Của bạn hoàng.Nhạc nhìn anh.Đang làm gì vậy.Anh đang đẩy quốc gia sao.Cô ở khóc ôm anh.Anh lại gạt tay quốc gia.Cuộc khóc lóc van xin.Khánh.Em xin anh.Đừng buông anh ra mà.Cảnh ơi.Hãy cho anh một cơ hội đi.Em xin lỗi.Vì đã quên mất anh.Em xin lỗi.Hình ảnh em bé.Mắng chửi em đi.Anh muốn thế nào cũng đủ.Nhưng mà xin anh.Đừng bỏ rơi em như thế.Em xin anh đấy.Cô gào lên đau đớn.Có lẽ nó vào ôm anh.Cụ cầm tay anh lắc mạnh.Cố gắng và nàng.Anh sợ.Giọng nói quen thuộc hàng đêm.Thì thầm chúc anh ngủ ngon.Ảnh hot.Cô đã mất trí nhớ sao.Đã có chuyện gì xảy ra với cô.Trời ơi.Người con gái bé nhỏ này.Đã phải chịu thiệt thòi lắm sao.Mặt anh cao lại vẻ mặt đầy lo lắng.Anh thấy thương cô.Anh muốn ôm cô lại hỏi han.Tìm ảnh đầu nhỏ.Còn rất là anh nhận ra thay đổi trên gương mặt của anh.Ôm là sợ anh lại mềm lòng.Không nhìn thấy thấp thoáng bố cô.Đang đi từ trong tầng một ra.Không muốn mọi chuyện đã đi quá xa.Ông đánh tiếng bảo anh là xe đang đợi sẵn.Khánh linh tống anh nhẹ nhàng đều quốc gia thêm một lần nữa.Anh hẳn lên và giằng xé.Thôi đúng rồi.Dù là gì đi chăng nữa.Cô cũng đang làm đám cưới với người khác.Anh không thể nào phá hỏng ngày hạnh phúc của cô.Anh để quốc gia mạnh hơn.Có vẻ cương quyết hơn.Anh cố gắng nói nhưng giọng tự tuyệt.Thôi.Chuyện đã qua rồi.Chúc em hạnh phúc bên người em đã chọn.Chào em.Ảnh gì đây.Thét lên đau đớn.Trần cổ quỷ xuống.Sao bao lâu câu đầu tiên anh nói với cô là cự tuyệt sao.Cổ tích thì ngồi sụp xuống.Anh di chuyển ra xa.Ảnh cực nhanh vào xe giờ mở cửa.Quản gia nhà anh đóng vội cửa xa.Xe nổ máy chuyển bánh.Cô giật mình.Nhận ra anh đang gửi đi.Đứng phắt dậy.Chạy thật xa.Đập tay vào cửa rào thép.Cuộc khóc nhè.Tiếng sấm sét nổ vang trời.Làm trên của cô muốn khỏi xuống.Có cắn chặt môi kiềm nén cơn sợ hãi.Cuối xuân.Áo dài cầu gỗ.Cô ấy hết sức mình vừa chạy theo vừa đập mạnh vào cửa ô tô.Xe đi qua những vùng nước lợ.Tát nước vào mắt cô.Làm có nước rồi.Bùn đất bán nền.Lên vải của cô em út.Mưa trên trời rớt xuống mặt cô.Giờ thịt cô bỏng rát.Lớp trang điểm của quốc ngành.Ngày mất của kodansha.Trên cô bỗng rất bị đau.Mẫu ở trên tuổi già vì những vết cắt gió đá.Của mặc kệ.Cô vẫn mãi miết cố gắng đuổi theo vẫn hi vọng chiếc xe dừng lại.Chiếc xe nhãn gà nào nhanh hơn nữa.Cô đang dần bị chậm lại.Đang dần bị hụt hơi.Cuộc đảo thế.Không thể làm như thế được.Không phải đuổi theo anh bằng.Cụ cố hết sức mình.Cố gắng chạy theo.Ảnh chế.Chiếc xe tăng bỏ quốc gia dần.Của sắp đuối sức.Miễn rằng miễn môn.Cố gắng chạy thật nhanh.Bướm của thấy phần chân của mình đau điếng.Cuộc khủng lợi.Chân cổ dẫn và một ổ gà mất đà.Ngã lăn xuống lòng đường.Chồng xa anh đang nghiến răng.Cố gắng kiềm tiếng khóc.Không bật ra khỏi cổ.Quý vị và tan biến như vậy là quý vị phật cầu vãng sanh lớn hay sông tập ba của bộ truyện này và chỉ còn một tập nữa.Vậy là chúng ta sẽ kết thúc buổi chuyện vãng sanh tinh trước là rất nhiều những thằng tiến giảng của trữ tình.Lắng nghe đồng hành của bệnh ra trước đến giờ phút này thì đều có cảm nhận rằng là.Đây là một bộ truyện ngắn mang lại cho chúng ta rất nhiều cảm xúc.Tuy nhiên chúng ta cũng không thể nào phủ nhận một điều rằng là trong bộ truyện vẫn còn một vài những hạt.Nhóm nhạc.Và để nói những điều gì thì quý vị và các bạn có thể bình luận được biên giới chia sẻ với anh xa cường.Những thằng giảng khác.Và.Nếu như mọi người vẫn cảm thấy là bộ truyện mang đến cho chúng ta.Cảm xúc gì đó.Ai thì mọi người có thể nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh anh sau cũng như ban biên tập của chợ tình cảm ơn mọi người rất nhiều con.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở tập cuối của bộ truyện này. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com