Mây Tía Ngang Trời _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Tuyển Chọn Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất Vov 274

mây tía ngang trời _ Đọc truyện Đêm khuya _ tuyển chọn truyện ngắn về tâm lý xã hội mới nhất vov 274

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya.Của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Chúng ta sẽ bước vào một thế giới của những câu chuyện huyền bí man.Qua truyện ngắn.Mai tính anh chờ.Của tác giả.Nguyễn luân.Trời đã hết mưa.Không còn những tiếng chảy dù gì của nước trên mái ngói hết ngày sang đêm nữa.Sáng dậy trời hửng nắng.Nhân vật vừa thổi từng đợt lên đám lá.Vừa mới kịp giáo.Hai bên đường.Nhìn từ ngoài vào.Ngôi nhà cuộc tình như sắp đổ nhào về phía sau.Lâu lâu lại rung lên như tới cơn sốt rét.Vậy mà người ở gần ở xa vẫn đến đồng quá.Chín bậc thang lên nhà fate kín nhất.Cảnh từng búi như mối sông.Người đi đường nhìn thoáng qua đã bán được nhà ấy chuẩn bị có công việc lớn.Xin ba đời bảy kiếp tăng tỷ rằng tông giữ lại cái vía cho thằng phấn này.Dậy đi.Long phụng bừng tỉnh.Đã vừa thấy mong khán giả họ múa kiếm làm.Rồi chỉ vào mình gọi.Tiếng ồn từ phía ngoài tràn vào tai như nước đổ súng nhiệm vụ.Cách.Kịch.Chess .Ipad.Ai đang phá gì thế.Tiếng gõ nghề lớn như sấm nổ.Lộc tỉnh khám mắt nhìn ra ngoài.Gửi ngồi lố nhố nhưng ông ăn trên có.Có chỗ lại chụm đầu từng đám như đống củi dựng vào nhau trên lưng.Sao mà đông người đến thế nhỉ.Lão cố nhìn ra xa hơn một.Bên kia buồn có tấm video màu hoa mua.Kia rồi.Một người đang đóng đinh lên ván.Vậy là không phải ai phá gì.Cũng không phải sấm mà là tiếng búa đập trên ván gỗ.Người ấm đinh xong lại treo lên vách cái gì đó.Từ khi quay ra nhìn kỹ mới rõ.Chiếc bản mộ mới tinh còn dán giấy đỏ.Người ấy là một lão già.Giá cả quay lại lầm cũ.Khói hương cháy lấy dây phải nên bới tóc tỏa ra.Như đang rễ tre nho khỏe.Nhìn nghiêng.Thấy người lão gầy nhẳng mỏng như tấm ván bị nắng làm móc câu.Hai cây như sợi dây khô cuốn nửa vòng chắc đến trước ngực.Đúng rồi.Đây là gửi bên ngoài đến treo bản mộ cho trẻ con đây mà.Nhìn bông hoa đỏ cắm trên bàn.Thì đứa bé là con trai.Lão vĩnh không nhìn cũng biết.Lão già ngoài kia đang cúng đến đoạn nào rồi.Những việc như thế lão nhắm mắt cũng biết rõ ngay được .Là thế chứ nhỉ.Những trận đế nào mới để lại ở nhà hay thế.Lão cố xoay hai mặt.Kéo cái nhìn sang xung quanh.Nó còn khó hơn lôi vào nước đầy dưới mỏ đá sâu lên bờ.Quán dê.Lẩu nằm trong căn buồng tối om.Ánh sáng từ ngoài cửa đầu giường lọt vào chấm trên.Cách đối diện mấy cái vòng xanh sáng.Một người ngồi cuối giường đang ôm gối nó chăm chăm vào mặt lão.Là đàn bà.Lại đang khó.Đủ đàn bà lắm nước mắt.Khi không biết làm gì thì ngồi khóc.Nhìn kĩ xào giống vợ lão quá.Nhưng vợ làm chết rồi cơ mà.Còn láo.Không biết đã chết chưa mà đứa đàn bà kia khóc ghê thế.Chưa.Chắc chắn thế vì lãng vừa nhìn thấy vừa nghe thấy người ta ngồi ngoài sàn đông nhưng ông như bí cơ mà.Có tiếng trẻ con khóc váng lên rồi tiếng gửi trả thù thù.Tả một cái đang nghe tiếng bước chân xuống dưới gầm sàn.Tiếng người quá.Giữ vợ thằng biển lại.Đánh gửi lời chào cửa tắt nhạc sẽ dùng.Đứa gái dưới trần não khóc to hơn.Lão chợt nghe tiếng khóc rõ hơn bao giờ hết.Ba ơi.Cứ nằm mãi thế này thì biết làm thế nào chứ.Một cơn gió thổi qua.Ván tung bán giấy bồ.Dán ngoài cửa buồng làm lãnh nộp.Đầu nhắm mắt lại cố mạnh vào cái cổ tìm trí nhớ nhưng nhà nước trong chiếc thùng đã vỡ.Đầu não có những khoảng sáng tối.Kem giả nhau như tổ kiến.Ăn từng.Chống hồi hấp.Nửa đêm đánh người vẫn chưa về.Tiếng gọi nhau tiếp hương í ới vang lên.Chọc tiết lợn giáo lên dưới gầm sàn.Ai cũng muốn xem người ta làm lễ buổi mà.Cho vợ thằng tuyền.Cũng muốn nhìn lễ chủ.Vía của thầy mang tính về nhà.Lớn đến thế nào.Gửi cho họ ma đã bàn bạc nhau kỹ lắm.Một tỉnh là thầy cao tay.Biết thuốc lại giỏi mà ăn.Mời thầy pháp giỏi hơn tài hơn.Mới chuộc vía mà phải phải đủ.Tiếng thành là tiếng trống ổn á cả một vùng dưới chân núi.Đánh thầy cúng từ bên kia núi bù đăng.Tới tử chi.Bấm gửi hầu slide dân sợi dưới ánh lửa thu đêm.Mọi thứ ổn ào và náo nhiệt bên ngoài bao nhiêu.Nằm trong buồng lão phấn.Thấy yến ăn bấy nhiêu.Chỉ cách nhau một tấm vách.Cũng đủ ngăn lão khỏi đánh gửi tiếng ngoài.Lẩu chợt nhớ chất thèm khát một điều gì đó.Mã thật quen thuộc.Nhưng không thể gọi tên.Lắm gửi thấy mùi đất nhão mùi là cây tươi bị héo.Dưới nắng đâu đó.Và cả buổi năng sống.Đúng rồi.Đó là mùi cay nồng của những búp măng nón trắng mới được đào lên khỏi đất.Mùa này.Thằng cuối xuân.Những cơn mưa rào đầu mùa ảo đến làm nước từ trên đỉnh núi theo khe đá.Kiểu đầm vest.Dẫn đám lá khô mục.Chạm xuống những khoảng đất trống dưới chân núi.Đợi chị buồn.Những búp măng non của cha mày nữa.Chửi lên khỏi mặt.Rừng trứng đón nắng hè vừa sang.Trẻ con người lớn trong.Lại kéo nhau hái về phơi khô trên sàn.Thay đổi lên những mái nhà cổ rêu cũ kỹ đợi tí.Hoặc bán cho đám lái buôn dưới chợ phiên.Lão cố gồng mình hết.Sau.Đây rồi.Cứ ngủ tỏa ra từ những nồi măng trong bếp nhà ai đang luộc.Thầy còn ngay nhá.Trên mái ngói chưa kịp thu về.Lĩnh vào xóa đi.Mỗi lúc một đập.Vậy là.Còn tí ấy vẫn còn cho người láo.Con vừa làm đã biết ngửi thấy mùi hương từ xa.Làm ít thêm lần nữa để kiểm tra lại.Đúng là nó từ mũi chứ không phải trong trí nhớ.Muối măng làm lão hiếu lại thời trai trẻ của mình.Còn ai bắt đầu từ căn trời canh thú trên núi hay đồ.Ông trời nhiều lúc chơi ác với lá.Khi để người chạy vào đó trú mưa lại là một đứa đàn bà.Lẩu nhớ như in khuôn mặt người đàn bà ấy.Nó lấp lánh.Khi lãnh vào trong ngọn lửa cháy bùng lên giữa càng trở lại.Hơi à.Đứa đàn bà ấy là siêng.Kẻ mang tuổi khiến hai người chồng đều chết ngay trên giường đêm đầu làm vợ chồng.Ngày cưới.Người đàn bà mà cánh đàn ông trăng bạn mỗi khi uống sữa.Đều lôi ra nói bàn tán về người đàn bà đẹp.Làm đàn ông chết trên giường lạnh.Chân núi làm gà này.Còn thích hơn ăn hết mầm thức ăn ngon trước mặt.Không thế thì sao đến gì hết rồi.Người kể chuyện nhảy liên xô.Bản đồ.Tính lên những tia lửa rừng rực.Như trong bếp than của yến.Tiếng cười vẫn chưa thôi vang trên vách nhà.Cơn mưa rừng trút xuống đêm tưởng chừng không.Lão nằm bên này bếp lửa.Phim ngồi bên kia.Những búp măng mới hái đổ ngổn ngang qua người.Áo cổ tròn mắt.Nhưng vẫn thấy bóng người đàn bà ngồi đối.Lùn.Cách trồng còn mắt trái.Vẫn thấy đôi má đỏ hồng hồng cái miệng thế cười với lão ở còn vất vả.Đôi tay vẫn không ngừng bắt những kẻ măng bỏ xuống đất.Lâu lâu xỉn nhảy hướng ánh.Về phía lão.Rồi lại kéo đôi ống quần rộng.Cao dần lên phía trên từng chút một.Lẩu tính mình như uống nữa nướng trên bếp.Ống nước tác phẩm.Sắp muốn nổ tung.Lỗi lầm bầm bài cúng đuổi mai.Bác hồ.Nhạc chẳng biết mình đọc đến lần thứ bao nhiêu nữa.Chị nhớ.Kỳ tiếp đi trong tiếng mưa xối trên mái lá.Ánh lửa gần tàn mùi măng sống sản xuất.Lẩu bún gì phải siêng nằm bên kia bếp.Chẳng biết đâu là tan trong.Đâu là ánh mắt của shin.Đâu là măng hay là bắp chân là vầng ngực trễ của người đàn bà đã trút bỏ.Táo quân.Nhậu thì chồng mình như có cả trăm cây măng đang cựa quậy đâm núi.Đám ma mấy đầm mỗi lúc một khỏe.Cho đến khi lão rùng mình giật cứng như con đang bị sấy trên bếp.Một túi ấm nóng chảo qua đúng quần thấm ra ngoài.Lẩu thế mình mỏng đi như tàu lá.Khoảng quái lạ thường.Khi đóng mở.Chẳng lẽ.Đã thấy sim chuẩn bị bước ra khỏi căn chòi lá ngoái đầu nhìn lão bằng đôi mắt.Trời đã sáng.Nóng hổi.Tựa vào.Người đàn bà mất dạy.Trong rừng.Loãng.Cho đến bây giờ lão vẫn nhớ.Đó là lần đầu tiên mình gần đàn bà đến thế.Một chút cảm xúc.Tranh ven bờ hồ.Rồi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm khi đã mơ một giấc mơ.Cho xin gạo điềm thụy.Nó không biết mình đúng hay sai.Còn riêng đã rời bản đi.Giữa mùa măng đang rủ.Mà không ai hay.Có thể nói gặp riêng đi lên ngọn bù đăng.Ngọn núi là người ta quên đi mình là ai.Đến khi trở về.Mái tóc đỏ trắng như những cuộn mây trên vách đá.Rừng đã lâu lắm chưa thấy ai lên.Trở về.Suốt những ngày tháng đó.Bí mật về người đàn bà.Chồng trên giường.Giải hay chưa.Không một ai đó.Không biết bao ngày đã đi qua.Nhưng sáng nay thức dậy.Đóng khoảng hút gì không ngửi thấy mùi hương từ phía sau thở ta.Như mọi khi.Nhạc cụ hit để kiếm tiền.Không còn mùi đất mùi cỏ cây.Không còn mùi măng trên mái nhà.Khoảng tới nữa.Vậy là lão chế.Viết một phần.Còn vía biết mùi đã bảo lão đi.Đắng.Chắc chẳng nhỉ.Mẫu hẻm xa nhìn.Thằng tiền ngồi cạnh với.Thuốc mới sắc.Nó khó nhọc à.Chân thật và cạnh giường nhìn bố bằng đôi mắt như hài hước đã sáng.Vị mặn chát từ nước lỏng.Thanh trên đầu lưỡi.Vịt.Nhà sạt trên đỉnh núi quanh năm dương bạn đón nắng sớm.Quà tặng thầy giáo đã cứu sống không biết bao nhiêu người.Lá cây thuốc ấy khó khăn chỉ cho não.Dạy lão cách cứu người.Vị đắng.Của lá thuốc trong.Thanh đi tới đâu.Trong đầu lão lại hiện với những khuôn mặt đau đớn những cô.Vui mừng.Đang đứng xung quanh nhìn tới đó.Những khuôn mặt đang ổn ảo ấy có hai bố con người đàn ông ngồi từ xa.Lặng lẽ không nói gì.Lâu lâu.Tay vải về phía lão.Bên cạnh họ.Có một con dê màu trắng.Cũng bằng nhìn lão với đôi mắt biết ơn.Đó là hai bố con họ long trên gò cao của tỉnh.Nhậu không thể quên buổi chiều mùa hè.Bước vào cắt nhạc trên kênh dựa.Anh trắng loại nhỏ.Hắc tử phía tây dừng chiếu lên các đàn ông đang nằm héo rũ.Như tổ lãnh án.Khuôn mặt phẳng.Cái chết bảy phần.Mùi hôi thối bốc lên làm lãnh luôn khan vài lần.Nhìn kỹ trên đùi người nằm.Cứ tưởng thối giữa đã lan rộng ra.Đức vàng thấm và xuống giường.Phải con giòi trắng bỏ bám lên cả tấm trần đẫm máu.Khổ quá lại.Nhạc tình hái quay lại nhìn đứa bé đang ngồi cạnh bố.Bé chỉ tay lên đỉnh núi cao.Rửa mặt như.Ánh nắng.Tắt từ phía ấy.Chỉ có những dải mây như vàng ăn trắng cuốn vào cổ trái núi xanh.Thằng bé khó nhọc khua tay.Củ kể cho nó câu chuyện gặp nạn của bố nó khi đi rừng trở về.Nó nhận ra thằng bé bị câm.Bé ôn trần não chảy.Cầu xin.Một tỉnh ở lại trên phú yên.Đêm trên cỏ cao những tiếng âm u trượt xuống vách đá khô.Chỉ có bước chân người lao xuống núi.Người đàn ông gầy khô như vỏ cây.Đổ mồ hôi ướt đẫm từng trận.Chồng cần số.Làm luôn miệng gọi tên một người đàn bà.Thằng bé ngồi bên cạnh bố.Đôi mắt đen tròn nhìn mày.Chồng cát bụi.Vĩnh giật mình.Khi nhìn theo ánh mắt nó.Vào.Gặp một bóng người đứng dựa vào.Lão cân mắt nhìn kỹ thì thấy đó là một cây bù nhìn mặc quần áo phụ nữ.Chiếc áo trắng đen đã phai màu phía trên và.Đổi ống quần buôn thắng dây sản xuất.Quấn quanh.Rủ xuống.Có một nghìn đeo một chiếc vòng bạc trên cổ sáng lấp lánh.Mẹ à.Tính hỏi nhỏ.Bé cái gật đầu chỉ ra phía chân núi nên mập mờ bóng cây sen vào đá.Tuổi ất tay lên má nghiêng đầu như đang ngủ.Lão khí nén tiếng thở dài.Gã đàn ông đã thôi mê man sau khi thuốc của lá.Có tác dụng.Thằng bé cũng ôm gối gội đầu ngủ ngon lành.Chợt có tiếng động dưới gầm xe.một tỉnh giật mình nhìn qua kệ ván.Sau ánh lửa tàn một con dây lông màu tràn như chiếc áo trên cây bù nhìn mà lão nhìn thấy lúc.Đẳng hack mũ.Hút ẩm.Chân thành.Vừa gọi người phía trên nhà.Lãng mạn.Nhạc sàn.Gửi đau như vừa leo núi trở về.Chưa bao giờ lão trải qua một đêm kỳ lạ như thế.Giấc ngủ kéo đến.Trong tiếng gió hú lên từng đợt lào xào như tiếng gửi ru con vọng lại.Nạp thẻ.Thoáng bóng người đàn bà.Áo chàm.Giờ bà.Trong gió.Sang ngày thứ ba người bệnh đã tỉnh hẳn.Khi nhận dạng màu phấn đã cứu sống mình.Đôi mắt đàn ông.Xa hai giọt nước như sương đọng trên mũi đá.Đã cố nén đau nói vài câu.Nhưng mà tính chả hiểu em.Đã để lại thuốc rồi.Thằng trở về.Chợt thấy thằng bé.Con dê bổ chàm tới trước lão.Nó muốn trả ơn lão.Đặc cứu sống bốn.Khi đón sợi dây thừng con dê chợ chu lên.Vàng trên vách đá giải thêm.Rồi cún lả trong nhà.Như tiếng nước suối và bóng đá trên và núi.Phim mùa mưa kéo đến.Nó ôm lấy cổ con vật vào lò.Vui vẻ.Nhạc vĩnh thì đôi mắt con gì cụp xuống như cánh hoa mua đã héo rũ.Bằng nhận bóng.Con vật dụng đầu vào người thằng bé.Đảng run lên thẻ nhớ.Thử for nhưng muốn hết lấy hơi người thêm lần nữa.Để rời đi.Mặt phẳng ném tiếng thở dài như những đám mây sà xuống quấn quýt nhau.Lão cứ nhìn mãi mà thấy lòng nặng trĩu.Tựa cánh rừng sau cơ.Đã chả còn gì.Cho thằng bé.Giận nó nhớ đun thuốc cho bố rồi vội vàng xuống núi.Lần đầu tiên trong lòng lão chật cứng những tảng đá.Xếp chồng lên nhau.Dạo bước thật nhanh trong cảm giác ánh mắt thằng beckham và con dê màu chàm dõi theo.Xuống chân đèo.Lẩu nước mắt lên nhưng chị thấy một khoảng lòng.Trắng đục.Một con vía nữa.Đã bảo lão đi.Lão nằm nghe tiếng chim trên mái nhà.Những con chim quý kêu lảnh lót.Những thập cảnh xài sạc của đám múa tuồng trong ống tre.Nhạc thái bình đang.Theo tiếng nó hót.Lão không muốn sách này cầm mũ đi trên những con đường mình vẫn đi.Lẩu thấy mỏi chân.Cháu muốn ngủ.Đánh nhiều lần.Nó ngồi một mình đưa tay sờ lên mặt.Cháu muốn biết khuôn mặt của mình khi.Khi cười sẽ trông thế nào.Có giống với những khuôn mặt bà lão đã nhìn thấy hay không.Vẫn nhớ khuôn mặt đẫm nước mắt của đôi vợ chồng nghèo bị kẻ sàn trộm mất con bò trong đêm.Kẻ trộm chẳng để lại gì ngoài dấu chân trước cửa chuồng.Họ đến nhờ lão dùng màn điên.Rút tìm kẻ trộm vào.Lẩu đã lắc đầu trợn.Đuổi họ về.Đã không muốn phá lời thề trước bản đồ.Với mô hình.Ngày mới học thành.Màu trắng thường nói về lão.Mạng khiến cho người ta hóa điên rất.Giận lão chỉ được dùng vào việc cứu giúp đỡ.Thì không đến mức cấp.Tuyệt đối không được dùng.Nhưng rồi cuối cùng thì lão cũng dùng.Dùng trong trường hợp chưa cần thiết.Thằng hùng đuổi đôi vợ chồng mất bảo vệ.Lão điểm làm lễ ở một gia đình trong bảng.Đang cúm.Lão nghe trong đám đông.Giọng nói chợt vang lên.Màu phấn cũng chỉ có hai tay hai mắt như các màu khác mà thôi.Lão chẳng có cái màn gì như vẫn nói đâu.Nhận ra giọng nói ấy là của mùa thu.Và chợt nhớ.Có lần mua thêm vỗ ngực dung đổi trước mọi người nói lớn rằng mình đã học.Cách đuổi ma gà mà xương có thể dùng kiếm đâm một.Tenken nút còn mà xuống dưới đất mãi mãi.Đất làm khay chỉ có thêm biết làm phép ấy.Đấy.Nếu biết mà ăn thì đã làm.Bắt thằng trộm bò rồi.Tổng mua thêm lại vang lên chồng tiếng ồn tán dương của đám đông.Mà tỉnh thủy lửa trong lòng bùng lên.Mấy cái pháp nhỏ ấy lão không thèm nhìn đến từ lâu rồi.Cái đáng sợ nhất độc đắc nhất.Vẫn nằm trong tay lão kể từ ngày mai.Ở đất này.Không ai biết thảm mặn vào nốt chân người như nào.Lão đã mất gần hai mươi năm mới đập thuộc được công bằng.Lâu chưa bao giờ được thử.Các bạn ấy trong đời một lần.Mảnh điên của màu khăn dạy cho não phải chín lần đọc xuôi chín lần đọc như.Được rồi.Lẩu sẽ làm.Làm giấy chứng minh đất này có ai làm được mà điên ngoài màu phấn chứ.Lão phải làm cho khắp đất lang thang.Đến.Dãy củ đăng có tài.Biết gió một tỉnh thành.Đám ma tào khê.Tập cuối đầu cục mắt mỗi khi bước vào chiếc lá.Ba ngày sau trong bảng có.Điên.Khi chạy tới đã thấy lão phun sủi bọt mép.Trên mặt.Có những đường gân xanh chạy loang lổ.Mày trần cao.Như người chết cháy.Thật đáng đời cảm.Có cả tiếng người nói lớn.Hết lời khen ngợi bùa của một tính linh nghiệm.Có người nhìn thấy thì kinh hả.Lén nhìn lão phấn phải lần rồi lùi khỏi đám đông.Một vĩnh chợt thấy người mình mềm nhũn.Chân tay như.Đứt gân.Khỉ ánh mắt lão khuôn nhìn về phía nắng.Ánh mắt sáng rực như mắt con thú trúng thảm nhìn về tay thợ săn đã.Thủ nó.Ánh mắt căm thù.Đau đớn tột cùng.Nhã phương không dám nhìn thêm lần nào nữa.Nhẹ bước vào căn nhà phía sau.Chuẩn bị ăn cơm.Phát lại một phần những cây nấm vừa nấu xong.Những cây nấm độc.Giết chết nó kun.Hai bổ não.Giết chết người.Không dám trả lời.Một vĩnh trở về như người say rượu.Suốt mấy đêm liền không ngủ.Mỗi lần nhắm mắt lại thấy lão không nhìn rõ trằn trọc.Thấy vợ lão sói.Ốc bị đưa bể đằng khóc hàng đặt bên bờ suối.Những đứa con của lão phun kéo nhau gặp những búp măng còn sống.Chúng im lặng nhẫn lại.Rồi sau này chúng sẽ phải lớn lên trong tiếng xấu từ miệng lưỡi người khác.Đến bao giờ.Sáng nay.Những tiếng chim hót trên ngọn cây phía sau nhà.Không còn lọt được vào tai mau khánh nữa.Đêm xuống.Lửa hót ra giữa nhà làm bóng của thằng bình dần.Incheon.Lâu lâu nó lại đứng dậy.Tập thể đi qua nhà.Bước chân của nó hẳn.Và nặng lắm.Mà tính chẳng biết còn chảy lão nghĩ gì.Đánh.Pháp đã nhận gà lấy tủ lợn của nhà này đi rồi.Mà còn sầu não.Vẫn chưa hết.Già ngồi bên vực đá.Còn lão vẫn nằm đấy.Kéo mỏ như sợi dây đứt rễ.Lão nhớ lắm.Cái này thằng say mềm trở về.Gửi đẫm máu bước lên tháng ba năm.Suốt đêm ấy nó đấm tùy thuộc vào.Rồi lại đánh vào cái chân thật của mình.Nhậu biết nó vừa đánh nhau với đám thanh niên khác.Trấn thành nhảy ông đánh.Suốt mấy mùa đã in dấu chân của nó.Con gái nóng tính đẹp.Sở làm lương hái củi.Đánh trai.Người đến chơi đêm đi.Bên nhau làm đủ cả hàng rào.Đứa con gái đẹp của lão nông.Không thích thằng tiền.Tủ áo có làm màu phấn đi nữa.Ở đứa con gái nào.Giải thích một thằng trai không rác nổi nữa.Tuổi xuống đèo.Chạy chẳng kịp con trâu hết một.Tả cây như còn lao đầu.Chương trình bên trái nhảy mới sinh của nó đã không lành lặn như bao đứa trẻ khác.Mà tỉnh giỏi thuốc nhất vùng.Mà vẫn không chữa nổi cho con mình.Lão đưa tay về phía mặt trời.Ánh nắng vàng vọt là.Những câu chú mặn yêu chạy rào rào.Những bước chân con thú hoang trên núi.Hiện ra trong đầu nóng.Ghép ảnh quần áo làm con người ta có ghét nhau đến mấy.Cũng theo nhau về nhà đi.Khi mới học xong.Lão đã biết làm con vịt cái chạy theo con gà trống suốt ba ngày.Cách mạng quần áo.Chỉ được giải.Khi chính tay láo phá bảo nó.Đứa con gái về nhà chồng sinh đứa con trai đầu lòng phải được giải màn yêu.Bùa không được giải thì người như điên như say đến suốt đời.Cuối mùa đông khi những đám lá ngu đã úa vàng trên nương những đốm lửa lập loè của đám đi săn bắt đầu.Cháy trên núi.Thì đứa con gái đẹp nhất bản.Đội khăn về làm con dâu màu phấn.Thằng tuyền cười.Linh đang bước lên thang kì dầu mới về.Đánh chài bản nhìn thấy thằng tiền rồi lại tụt đầu bá vai nhau uống rượu à.Có đứa ăn xào.Ủa.Nó vẫn gục xuống trước bàn thờ tổ.Thắp hương những cây hương ở rừng rực như đang cháy trong lòng lão.Đã lâu lắm căn nhà màu tím mới yên lặng đến thế.Nắng từ trên đỉnh slam khan tràn xuống vàng ống như phủ nước mật ong bạc hà lấp lánh.Những cành cây đổ bóng xuống mái nhà sàn thành những quần tối sáng như những chiếc khăn thổ cẩm lớn.Lộc vĩnh thấy mình bước.Nhẹ nhàng trên những mảnh đá.Bấm gửi như sợi xương mỏng trắng mềm mại như mây sớm.Mình lại thấy mùi hương hay nhái trong bùn.Bướm bắt đầu đỏ.Có tiếng người gọi lão phía bên kia bờ vực.Chỉ con đường lão vẫn đi tìm cây thuốc cứu người.Hoa nhãn ngọt nở cả một vùng tím biếc.Tiếng của người đàn bà trong căn chòi lá trên núi.Kim lão khuôn khi nồng.Tiếng trẻ con hạ long như lẫn trong tiếng dê kêu trên vỏ đá không.Có khuôn mặt lão nhìn thấy rõ.Có không.Quất sao mi núi.Lẩu thủy màu khánh bước đến trước.Đeo vào tay não.Chiếc vòng mỏng như sương sớm.Ánh sáng lấp lánh phát ra từ chiếc vòng loang loáng những khuôn mặt us.Nhận thấy khuôn mặt của mình.Tả con dầu lão sói.Ngồi bên vực lam-khanh chừng chừng đôi mắt.Đứa con dâu mà não chưa kịp dài màn yêu cho thì bị gục trên đỉnh đèo xem pha.Quanh năm sương phủ.Lãng phí.Tháo nút dây buộc.Tả chiếc vòng khỏi tay.Làm cái bình lăn tròn rồi tan ra thành những hạt bụi.Còn phía cuối cùng của đời người là con vía in gió dấu chân mình đã đi qua.Tiếng trống báo ma vàng trên vách núi như mùa đá nở.Người đi đường nhìn về phía ngôi nhà tràn chào mua.Tử trên mái ngói những con chim lạc bảy màu bút lên không trúng bài lẫn và một đám ma.Màu tía đang ngang qua bầu trời.Các bạn vẫn nghe truyện ngắn mây tiến đang chờ.Của tác giả nguyễn.Biên tập viên văn nghệ có đôi lời bình.Từ các.Mê tín gan trời của tác giả nguyễn luân gây chú ý ngay từ những dòng đầu tiên.Thì dẫn dắt người đọc bước vào thế giới của mobifone.Một người đang xông.Gần đất xa trời.Chập chờn giữa mê tín.Sống trẻ.Một phần linh hồn mình theo giặc khắp nơi.Đây là con vía biết nhận ra mùi của măng sống và phát.Mùi của đàn bà gỡ những gần cụ tái ăn.Đây là con phía biết nhìn ra phía trên núi mập mờ bóng cây.Viết nhận ra những gương mặt thân quen xa lạ.Đây là con phía biết nghe tiếng chim trên mái nhà.Tính đực cánh phải xe của đá muối tuần trong ống tre.Bao nhiêu con vịt.Bị nhiều ký ức tràn về.Có ngọt ngào.Có đau khổ.Có giấy.Xót xa.Hối hận.Sống để bụng chết mang đi.Từ mẫu quá khứ hiện ra.Dẫn tạo thành những mảnh ghép hoàn chỉnh.Về cuộc đời của một thầy mo với nhiều thăng trầm biến đổi.Một người nắm trong tay quyền sinh quyển sách có bao người.Nhưng lại chẳng thể cứu nổi mình và con trai.không số phận.Thạch khổng lồ.Xong thế giới bí ẩn ma mị của một thầy mo có những gì.Chắc chắn.Truyện ngắn mây tiếng anh chở sẽ ít nhiều giải đáp cho các bạn.Không thể phủ nhận.Sự tò mò có thể là lý do đầu tiên.Để nhiều người đọc tác phẩm này.Những điều giữ chân độc giả cho tôi những dòng cuối cùng là những chi tiết được.Cắm hợp lý.Một câu chuyện của lớp năm.Không thiếu thông điệp nhân văn.Nhân vật chính không phải là người xấu.Những trong những bức ảnh chất.Ông cũng đã từng dùng bùa để giúp con trai lấy được người con gái mình yêu.Cũng có lần để chứng tỏ ta.Cách của mình.Cách khiến một người phải bỏ.Suy cho cùng.Chỉ đến khi nhắm mắt xuôi tay.Người ta mới cảnh thực với lòng mình nhất.Những lần đã lồng chiến tàu thủy.Nhưng mà.Cũng khiến ta sống với con người.Với tất cả.Những khiếm khuyết.Tắt toàn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com