Mỗi Đêm Nghe Phật Dạy Giàu Sang Đến Mấy Mà Không Biết TÍch ĐỨc Thì Phước Báu Mấy Cũng Sớm Tan Biến.

mỗi Đêm nghe phật dạy giàu sang Đến mấy mà không biết tÍch ĐỨc thì phước báu mấy cũng sớm tan biến.
Như thế nào.Là chích âm nhất.Khác với tao phước ở đời.Những việc thiện và người đời thấy biết được.Đó là tạo phước ở đời.Những việc thiện mà người đời không hay bi.Đó là chích âm nhất.Thích tâm đức.Thì được trời báo đáp.Còn tạo phước ở đời thì được hưởng tiến tốt.Tiệm thuốc đó cũng là phước báo vị.Nhưng danh tiếng.Vốn là chỗ đuối kỷ với lẽ tự nhiên của tạo vật.Huyện an đức thọ hưởng danh tiếng tốt đẹp.Mà không thật xứng đáng.Thì đa phần đều phải chuốc lấy tai họa.Người nào không có lỗi lầm xấu ác gì mà phải toàn.Nhận lấy tiếng súng.Thì con cháu lại thường được nhanh chóng phát đạt.Sự khác biệt giữa tích âm đức.Với tao phước ở đời thật hết sức kinh phí nhỏ nhất.Khó thở.Như thế nào là đúng đắn khác với sai.Nước lũ vào thời trung thu.Có luật định rằng.Người nước lỗ khi bỏ tiền cha để chuột dân nước lỗ bị bắt làm nô lệ từ các nước.Hậu khác về.Đều có thể đến quan phủ địa phương.Nhận lại số tiền đó.Tử cung.Chụp người về .Nhưng không chịu nhận lại tiền.Khổng tử vi chuyện liền chê trách.Nói.Cho tứ làm sai.Bậc thánh nhân làm việc gì đều nhắm đến việc sửa đổi phong tục tập quán cho chút hư.Để dẫn dắt dạy dỗ đời.Những điều có thể làm được.Chứ không chỉ riêng từ thân mình làm.Này ở nước lỗ rất ít người giàu có đa số là dân nghèo.Nếu chụp người về rồi nhận lại tiền.Mà xem là không liêm khiết.Thì làm sao tiếp tục được người khác nữa.Từ nay về sau.Em gần sẽ không còn ai chuột dân rủ bị bắt làm nô lệ ở các nước khác về nữa rồi.Lại khi tới lộ cứu sống một người suýt chết đuối người ấy mang một con trâu đến.Tự động nhận lý.Khổng tử biết chuyện vui mừng nói.Từ đây nước lỗ tắt sẽ có nhiều kẻ dám liều.Cứu người chết đuối.Nếu theo cách nhìn của người thế kỷ.Thì tử cống.Chuột người mà không nhận lại tiền là tốt.Con tuy lộc cứu người.Bài những chung là sống.Thích nhỉ.Khổng tử lại lại khen tử lộ mà chê chữ có.Gia đình biết rằng.Việc làm thiện không xét theo sự việc đang xảy ra.Mà phải xét đến những ảnh hưởng lan rộng ngấm ngầm.Theo sau sự việc .Không xét theo hiện tại nhất thời.Mà phải xét về tác động lâu dài.Khùng stream một người.Mà phải xét đến ảnh hưởng đối với nhiều người.Nếu việc đang làm.Tuy là việc thiện nhưng ảnh hưởng lan trọng có hại cho người khác.Thì vị tí tui có vẻ như thiện.Những kỹ thuật lại là sai lầm.Nếu việc nên làm tuy là bất thiện.Nhưng ảnh hưởng lan chi.Có thể cứu giúp người khác.Kỳ vị ký truy có vẻ như bất thiện.Những kỹ.Lại là đúng đắn.Ở đây chỉ lý chuyên mục ý tiêu biểu là.Thiện và bất thiện mà luận giải.Còn những ý nghĩa khác như việc làm hợp đạo nghĩa lại giống như suy nghĩa.Việc làm đúng lễ giáo lại giống như trái để.Việc làm giữ đúng triệu tính lại giống như bất kỳ.Việc làm tự ái.Lại giống như không có lòng từ hết thảy đều nên phân biệt chọn lựa cho rõ ràng.Như thế nào là lệch.Hv chính đáng.Chị tướng lã văn ý khi mới từ quan về quê.Dẫn chứng khắp nơi trong nước đều hết lòng kính ngưỡng xem như núi thái sơn.Nhưng sao bắt đủ.Có một người cùng làng uống rượu say mắng chửi ông.Ông không giận.Nói với người hầu trần.Người ấy say rồi.Đừng so đo với hắn.Rồi đóng cửa lại không quan tâm đến.Qua năm sau.Người ấy phạm tội tử hình bị giam vào ngục.Lão văn ý beat truyện lấy làm hối hận.Nói.Phải chi hồi đó ta có chút lưu tâm việc sai trái của hắn.Bắt dầu trục quan phủ trị tội.Tắt là hắn phải chịu sự trừng phạt nhỏ.Mà có thể ngăn ngừa được tội ác lớn.Ta khi ấy chỉ muốn giữ lòng nhân hậu.Không ngờ lại nuôi dưỡng cái ác của kẻ ý.Cho đến nỗi thành cho sự việc như hôm nay.Đó là có lòng nàng.Nhưng lại thành cha làm việc sống.Lại có trường hợp khởi tông xốp.Nhưng lại làm được việc tốt là.Như có nhạc.Hết sức giàu có.Gặp năm mất mùa đói kém.Có đám rừng cùng không.Cướp leeteuk nơi chợ búa ngay giữa ban ngày.Báo liên quan huyện.Nhưng quan huyện thùng giải.Những người kia thấy vậy.Lại càng phóng túng hơn.Cuối cùng nhà giàu ý.Niềm tự ý bắt giam những kẻ thù.Nhiều vậy dân chúng mới được yên ổn.Nếu không làm thế.Tất cả vùng đều loạn cả.Cho nên.Làm việc thiện là chính đáng.Làm việc số ác là lịch là.Điều ấy thì ai cũng.Nhưng khởi tâm thiện mà làm thành việc xấu ác.Ý là trông chủ chính đáng mà thành lệch lạc.Khởi tâm.Mà làm thành vịt thiện.Ý là chung chủ lệch.Mở thành chính đáng.Những điều như thế không thể không suy xét rõ.Như thế nào là một phần khác với trọn vẹn.Kinh dịch nói.Điều kiện thôn kích chứ.Thì không đủ tạo thành danh thơm tiếng tốt.Điều xấu ác không thích chứ.Thì không đủ gây thần họa diệt thần.Kính thưa nó.Tội ác của nhà thơ.Như tiền xâu thành chuỗi.Không phải chỉ trong một lúc mà thành.Cũng như việc tích chứa đồ.Bảo vật chứng.Nếu siêng năng tích chứa.Chắc có ngày sẽ đầy đủ.Trọn vẹn.Nếu biến chảy không tức chứa.Cắt chỉ được một phần.Không thể chứa đầy trọn vẹn.Đó là một cách giải.Về sự khác biệt giữa một phần hai trọn vẹn.Lại nữa.Ngày xưa có một cô gái đến chùa.Muốn cúng giường nhưng không có nhiều tiền.Chỉ còn vỏn vẹn hai đồng xu.Liền manga cúng hết cho chùa.Vị tăng trụ trì thấy vị.Đích thân làm lễ sám hối cho cô.Nhờ con nít ý.Không lâu sau.Cô được tuyển vào cung vua.Họ hưởng giàu sang phú quý.Cô lại viếng chùa.Mang theo một ngàn lượng bạc đến cúng dường.Vĩ tăng trụ trì thấy vậy rất thân làm lễ sám hối cho cô.Nhờ con nít ý.Không lâu sau cô được chuyển vào cung vua.Thọ hưởng giàu sang phú quý.Cô lại viếng chùa.Mang theo một ngàn lượng bạc đến cúng dường.Vị tăng trụ trì.Chỉ xài đồ chúng làm lễ hội hướng rồi thôi.Cô ấy liền hỏi.Ngày trước con cúng giường chỉ có hai đồng xu.Thầy thích thân làm lễ sám hối cho con.Nay con cúng dường đến cả ngàn lượng bà.Mà thấy không tự thân làm lễ hồi hướng là vì sao.Thầy trụ trì đạt.Số tiền trước đây trip.Nhưng tâm cúng giường hết sức chân thành.Nếu lão tăng này không biết hương làm lễ sám hối.Thì không xứng với công biết ấy.Nay số tiền cúng dường túy nhiều.Nhưng tâm cúng giường không được trí thiết như trước.Có người thấy ta làm để sách.Cũng đã đủ rồi.Như thế.Cúng giường một ngàn lượng bạc.Những thiếu tâm thần.Thì vẫn chỉ là việc thiện một phần.Mà cúng dường chỉ hai đồng xu.Với tâm trí thành.Được xem là trọn vẹn.Lại xét truyện trung niên truyền pháp luyện đang cho lã tổ.Có thể biến sắc thành và.Lễ tổ hỏi.Cuối cùng rồi vàng có trở lại thành sắc không.Trung ly.Sao năm trăm năm sẽ trở lại thành sắc.Lá tổ nối.Như vậy bác sẽ làm hại người năm trăm năm sau.Tôi không muốn làm như vậy đó.Trung li nói.Người tu ti.Nhất thiết phải tích chứa đủ ba.không công hạnh.Nhưng chỉ một lời này có anh.Đã chọn đủ ba.không công hạnh rồi.Đây cũng là mục.Giải thích.Lại như người mang tài vật tra cứu giúp người khác.Bên trong không thấy có bản thân mình.Là người cứu.Bên ngoài không thấy có người được cứu giúp.Khoảng giữa không thấy có tài vận.Được mang tra cứu.Đó gọi là.Thú xuất bản thể của người ký.Vật lý.Và kẻ nhận ký.Đều không thật.Cũng gọi là.Tâm thanh tịnh truyện.Được như vậy thì một đấu thủ.Cũng có thể gieo trồng công.Không bờ bến.Một đồng xu.Cũng có thể làm tiêu trừ tội lỗi trong nhàn cư.Nhưng nếu như tấm này chưa được chọn trang thanh tịnh.Chị dậu đến vạn vật vàng rồng.Mang làm việc thiện.Phước đức vẫn không đầy đủ trọn vẹn.Đây cũng là một cách giải thích khác.Như thế nào là lớn lao khác với nhỏ nhẹ.Thuở xưa.Bị trọng đạt.Làm một quan chức.Hàng long vĩ.Tự thấy mình bị bắt đưa đến âm thanh.Chim chúa xài thứ lại trình lên những gì chép thiện ác của trọng.Đã làm ở dương gian.Khi so sánh.Thì thấy những ghi chép xấu ác quá nhiều.Bài ca chuyến đi cả sinh.Công việc thiện thì quá tốt.Chỉ được ghi trên một mảnh lụa cuộn tròn lại.Nhỏ như chiếc đũa.Nhìn chúa xài đặt tất cả lên hai bên đoàn cưng để so sánh nặng nhẹ.Hóa ra hít thủy những ghi chép xấu ác.bảy trăm đầu xuân.Lại nhẹ hơn cuộn giấy lụa ghi việt thiện cuộn lại.Chỉ nhỏ như chiếc đũa.Trọng đạt thư hỏi.Tôi năm nay chưa đến bốn mươi tuổi.Sao có thể nhiều việc xấu ác đến như thế.Viêm chú đáp.Một niệm tà vị khởi linh đã là xấu ác.Không đợi đến lúc ông thực sự làm.Nhưng đó.Trọng đạt lại hỏi xem trong cuộn giấy lụa kia ghi chép những gì.Nhìn chúa đáp triều đình trước đây huy động rất nhiều dân công tu sửa cầu đá ở tam sơn.Ông có rừng sức căng nhân việt.Trong đó ghi lại bản sớm của ông.Trọng đạt thắc mắc.Tùy tôi có cân nhanh thật.Nhưng triều đình không nghe theo.Thì vị tí nào có ích lợi gì nằm sao lại có tác dụng mạnh mẽ hơn tất cả những.Số ác như vậy.Viêm chúa đáp.Triều đình vi không nghe theo việc ấy nhưng một kỉ niệm của ông khởi lê.Vốn đã là vì lo lắng cho tất cả muôn dân nên được như vậy.Ví như triều đình chịu nghe theo ông.Thì tác dụng của việc thiện ý lại càng mạnh mẽ hơn thế nữa.Cho nên.Nếu tâm niệm hướng về thắp cảm ơn người.Phi nhung việc thiện nhỏ cũng thành lớn lao.Nếu chỉ tiền lo cho bản thân mình.Tùy có làm nhiều việc thiện.Cũng chỉ xem là nhỏ nhặt.Như thế nào là khó khăn khác với dễ dàng.Các vị nho gia ngày trước dạy rằng.Muốn tự chế phục bản thân.Thì phải khởi đầu từ chỗ khó chế phục vụ.Khổng tử bàn về việc tu sửa đức nhân cũng nói.Phải khởi sự trước nhất từ chủ có.Muốn khởi đầu từ chủ khó.Chắc phải học theo như ông họ thôi.Ở giang tây.Bỏ ra chả hai mươi lăm lương bổng soi của mình.Để thấy người khác nộp tiền phạt liên quan phủ.Giúp cho vợ chồng người ấy.Được khỏi cảnh chia lìa.Lại như ông họ trương ở hàm đan.Điểm hết số tiền dành dụm khó nhọc trong mười năm.Để thêm người khác nộp tiền chuộc thân.Chuối sống được vợ con người ấy.Những người như thế.Đều có thể buông bỏ được điều chất khó buông bỏ.Là quyền lợi của bản thân.Lại như ông già họ trần ở trắng da.Tùy tuổi già vẫn chưa có con.Nhưng không chấp nhận lý một cô gái nhỏ tuổi làm phim.Mà trả lại cho gia đình người hàng xóm.Đó là những trường hợp những chịu đi.Điều khó những chịu nên cũng được trời ban phước sâu dài.Thông thường.Những người giàu có quyền ký.Tìm việc tạo công đức thật dễ dàng.Những điều dễ mà không chịu à.Đó là tự hủy hoại chính mình.Những người nghèo khổ muốn làm việc tạo phước đức đều rất khó khăn.Nhưng khó khăn.Mà có thể làm được.Ấy mới là điều rất đáng quý.Việc tùy duyên cứu giúp người khác có muôn hình vạn trạng.Nhưng lượt nói theo những điểm đại cương.Thì có thể phân ra mười loại.Cùng người khác làm việc thiện.Hay.Giữ lòng yêu kính đối với người khác.ba.Giúp thành tựu những điều tốt đẹp của người khác.bốn.Khuyên bảo người khác làm việc thiện.Năm.Cứu người khi nguy cơ.Sáng.Khởi xướng xây dựng những việc lợi ích lớn lao cho cộng đồng.bảy.Bỏ tiền của làm việc tạo phước.tám.Ủng hộ và bảo vệ giữ gìn chánh pháp.Chính.Kính trọng các bậc tuần.Chuẩn thượng.mười.Khi người khác phải biết tôn trọng sự sống.Thương yêu quý tuyết mạng sống của muôn loài.Một.Thế nào là cung người khác làm việc thiện.Thuở xưa vua tuấn ở chỗ bến sông.Nhìn thấy những người đánh cá đều tranh nhau chỗ nước sâu nhiều cá.Khiến cho những người già yếu.Không đủ sức tranh giành.Phải bắt cá ở những người nước cạn dòng chảy xiết.Vua thuấn rộng lòng thương xót.Tiền đến nơi ấy cùng mọi người đánh bắt cá.Khi thấy những người có ý tranh giành.Ngày kia giúp việc số ấy.Chẳng nói gì đến.Khi thấy những người biết nhường nhịn người khác.Ngày hết lời ngợi khen tán dương.Rồi cũng làm theo giống như người ấy.Vô tuấn làm như vậy được mười lăm.Khi mọi người ở đó đều nhường nhịn cho nhau những chỗ nước sâu nhiều cá.Thông minh sáng suốt như vụ thuận.Nào có khó gì việc nói ra một lời dạy dỗ những người cá.Việc tốt nên làm.Thế mà ngày không dùng lời dạy dỗ.Lại dùng chính việc làm của tự thân.Để cảm hóa.Thay đổi người khác.Quả thật là một tấm lòng hiền lương thương người.Chấp nhận khó ngọc.Chúng ta sống vào đời xui mà.Đừng lấy chỗ hai giỏi của mình.Mà lính áp kẻ khác.Đừng lấy chỗ tốt đẹp của mình mà so sánh với kẻ khác.Để tự cho mình là hơn.Đừng cậy chỗ nhiều tài năng của mình mà gây khó cho người khác.Nên tự kiểm sát.khôngbảy chủ tài chính của bản thân.Chỉ xem đó như hư huyện không thật.Thấy người khác có chỗ lỗi lầm khiếm khuyết.Nền bao dung mà che giấu giúp họ.Một mạch là tạo cơ hội cho họ có thể hối cải lỗi lầm.mười một.Lại khiến họ có sự kiên sợ.Mà không dám buông thả phóng túng.Thấy người khác có chút ưu điểm nhỏ dùng được.Hoặc vịt thiện nhỏ có thể chọn lý.Thì lập tức từ bỏ chỗ chưa tốt của mình.Mà làm theo đó.Lại nên hết lời ngợi khen xinh quá.Chuyên trọng sự tốt đẹp ấy.Đến với nhiều người khác.Từ sáng đến tối.Mỗi một lời nói.Mỗi một việc làm đều không vì nghĩ đến bản thân.Hết thảy đều chỉ vì muốn người mà xây dựng cho thành nền.Thuốc đẹp trung.Đó.Chính là chủ độ lượng của bậc đại nhân.Lưu tìm lợi ích cho mọi người.Mà không nghĩ riêng cho bản thân mình.Thế nào là chửi lòng yêu kính người khác.Bậc quân tử với kẻ tiểu nhân.Nếu theo hình dáng bên ngoài mà sợ.Thì thức dễ lẫn lộn.Chẳng khác nhau mỹ.Nhưng chỉ duy.Khi xét đến chỗ dữ lồng tu dưỡng.Thì thiện ác thật khác nhau.Rõ ràng phân biệt dừa trắng với da.Không thể nhầm lẫn.Cho nên nói.Bậc quân tử sở diễn khác biệt với người tầm thường.Chỉ là ở chỗ giữa lòng tu dưỡng.Chủ tu dưỡng của người quân tử.Chính là luôn giữ lòng thương yêu kính trọng đối với người khác.Nói chung.Trong buôn người mất có kẻ thường thích.Người xưa giao.Kẻ quý hiển người hèn kế.Kẻ trí tuệ.Người ngu si.Kẻ hiền lương.Người hư hỏng.Phẩm chất cầu thấp tốt xấu.Chẳng ai giống ai.Nhưng tất cả đều là đồng loại với ta.Cùng một bản thể như ta.Sao có thể không thương yêu kính trọng.Biết giữ lòng yêu kính muôn người.Đó chính là yêu kính thánh hiền.Có thể thấu hiểu được trí hướng của muốn người.Đó chính là thú hiểu được trí hướng của bậc thánh hiền.Vì sao vậy.Vị trí hướng của bậc thánh hiền.Làm mong muốn cho nơi nơi người người.Đều đạt được những điều họ mong muốn.Chúng ta thuận theo chí hướng đó.Mà thương yêu kính trọng.Giúp cho muôn người đều được ăn ổn.Đó chính là vì các bậc thánh hiền.Mà mang lại sự yên ổn cho người đời.Thế nào là giúp thành tựu điều tốt đẹp của người khác khi ngọc còn.Quả bóng đá.Mang vứt bừa bảy.Chẳng có giá trị gì.Hưng viên nói hòn sỏi.Nhưng nếu được mày đũa đúng.Bắt chữ thành ngọc huy ngọc trương quý giá.Vị trí.Khi thấy người khác làm được một việc thiện.Hoặc gặp người có trí hướng tốt đẹp.Hoặc tiêu chức có thể hướng thiện.Điều nên hết lòng dẫn dắt chỉ bài.Giúp cho người ấy thành trụ được những điều tốt đẹp.Hoặc vì người ấy mà người khen trợ lực.Hoặc giúp sức duy trì những điều tốt đẹp.Nếu có ai vu khống người ấy.Nhân vì họ mà làm chó.Hoặc cùng chia sẻ nhận lấy những hủy bỏ.Công kích.Cần giúp.Cho đến khi người ấy được thành tựu vững vàng mới thôi.Người đời nói chung.Thường không ưa thích những ai khác biệt với mình.Người hiền lương trong thôn xóm.Thường trực.Bài những kẻ xấu ác lại rất nhiều.Cho nè.Người hiền lương ở đời thường rất khó tự mình đứng vững.Hơn nữa.Những kẻ tài ba xuất chúng.Thường cương trực thẳng thắn.Không quá chú trọng đến dáng vẻ bên ngoài.Rồi đó.Thương giấy bị người đời chỉ trích.Vì thế.Việc thiện ở đời.Thường dễ thất bại.Mà người làm việc thiện lại thường bị người đời chê bai bị bắn.Chỉ những bậc nhân hậu hơn người mới ra sức giúp đỡ.Trợ lực cho người làm việc thiện.Cho nên công đức ấy.Thực hết sức lớn lao.Bún.Thế nào là khuyên bảo người khác làm việc thiện.Đã sinh ra làm người.Ai ai cũng sẵn có tâm hiền viện.Nhưng đường đời bôn ba xuôi ngược nên rất rãi đắm chìm xa đọa.Vào não số f.Vị trí.Khi giao tiếp ở đời.Tây ninh kéo léo vận dụng phương tiện.Kẻ giết người khác.Trừ bỏ những nhận thức sai lầm mê muội.Ví như vì kẻ đang say trong giấc mộng đêm dài.Mày giúp cho nhất thời tỉnh mộng.Lại ví như vì kẻ bị vây hãm đã lưu.Chồng cũ đau phiền não.Mà cứu thế.Đường đến nơi mát mẻ trong lành.Ân huệ đó.Thịt nướng lâu không gì bằng.Hàn vũ nói.Khuyên dạy người khác chồng nhất thời.Khi dùng lời nói.Khuyên chạy người đến chân đời sau thì viết gì.Nếu so với việc tự thân mình cùng người khác.Làm việc thiện.Như đã nói trong phần một ở trên.Tìm việc khuyên bảo người khác làm việc thiện.Tuy là có hình thức biểu lộ.Nhưng giống như tùy bệnh cho thỏ.Cũng có lúc phát huy tác dụng.Đạt được hiệu quả.Nên không thể bỏ đi.Nếu có lúc dùng lời khuyên bảo người khác.Mà không hiệu quả.Ngược lại còn đánh mất đi quan hệ với người khác.Thì phải quay lại tự xét trí tuệ của mình.Vì chưa đủ sự khéo léo.Thế nào là cứu người khi nguy cấp.Người đời ai cũng có những lúc nguy cấp hoạn nạn.Nếu gặp những trường hợp ý.Nên xem như hoạn nạn nguy cơ.Đang xảy ra cho chính bản thân mình.Phải nhanh chóng cứu giúp giải nguyên.Tác dụng lời nói giúp người sáng tỏ sự quan ức.Hoặc tìm đủ mọi phương cách.Mà cứu giúp sự hoạn nạn nguy cấp của người thôi chữ nóng.Ân huệ không phải quý ở sự nhiều ít.Mai giết người vào lúc nguy cấp.Mới là quan trọng.Quả thật là lười nhân hậu biết bao.sáu.Thế nào là khởi xướng.Xây dựng những việc lợi ích lớn lao cho cộng đồng.Tử phạm vi nhỏ.Thì như trong một sóng thần.Ở phạm vi lớn hơn.Hình như trong một quận huyện.Nếu thấy bất kỳ việc gì có lợi ích gì.Thì đức nên khởi xướng xây dựng.Đó là những việc như.Đào mương dẫn nước.Đất đèn ngăn lũ.Hoặc chuối sữa đường xá cầu cống.Để thuận tiện cho kẻ đi đường.Hoặc cung cấp cơm ăn nước uống.Để cứu giúp người lúc đói khác đối với những việc ấy.Nên tùy hoàn cảnh bảo khuyên bảo.Khuyến khích mọi người cùng nhau góp sức.Khi đã làm.Thì chẳng sợ kẻ khác thèm nghi.Chẳng đề hà giang có.bảy.Ý nào là bỏ tiền của làm việc tạo phê.Sự tu tập theo đạo phật.Có hàng vạn thiện hạnh.Chồng đó hạnh bố thí được xem lại trước nhất.Nói đến hạnh bố thí.Chỉ cần một từ buông xả là chọn đủ.Bật đạt đạo thì trong tâm buông xả sáu càng.Bên ngoài buông xả sáu trần.Cho đến hết hãy những vật sở hữu của mình.Không có gì là không buông xả.Người chưa đạt được đến mức ấy.Thì trước tiên phải nguồn xả tiền bạc.Màn chào bún.Người đời thường có cơm ăn áo mặc.Mà duy trì mạng sống.Nên xem tiền. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com