Mỗi Tối Nghe Lời Phật Dạy Hết Bệnh Hết Khổ Ngủ Sâu Giấc Mọi Sự May Mắn Suôn Sẻ Vô Cùng #mới

mỗi tối nghe lời phật dạy hết bệnh hết khổ ngủ sâu giấc mọi sự may mắn suôn sẻ vô cùng  #mới

Chúng ta bây giờ tôi là tôi cái gì.Có nhiều vị phật tử an giang.Tôi bế ngoan quá.Làm sao mà tôi cho được.Cái gì có nghe người ta than như vậy không.Đó là họ chịu tiếp thu.Họ tưởng rằng tu là thấy chùa cho nhiều tốn tiền cho giỏi luyện tập.Tụng kinh đi chùa niệm phật mấy tôi.Cần người ngoài chợ bán.Thì thôi khỏi có từ.Nhưng đó.Là một cái hiểu lầm rất lớn.Đi tôi chỉ cho quý vị thầy tu là chuyển nhiệt áo thành dịch kiện.Nghỉ mát là từ từ.Từ hành động của thân.Như tân bình làm điều gì tiền nữa lần mình làm.Giữ mình.Đó là mình.Tuổi tý dụ như mình là người buôn bán.Mình bán hàng.Các món hàng mình để bên đi là được chiều bên kia là độ dài.Bây giờ có người khách lại mua đồ thị.Trả giá được rồi.Người khách vừa xoay mặt đi chỗ khác.Mình lấy đồ giảm mình bị trắng.Thi hành động đó thì anh hay nha.Ừ.Hành động đó.Là.Có phải vậy không.Như vậy là không biết .Nếu có người hỏi mua đồ thì thì mình bắt đầu thì đâu đó đang quang.Tui cũng mua.Mà đâu có phải là.Nêu cái gì ra ngoài đường.Thấy bà cụ già hơn mình.Tay xách giỏ nặng quá mình hỏi.Đánh.Bạn nói.Tôi về con đường thẳng đó.Thấy gì cùng con đường với mẹ minh phát dùm bà.Giờ tới chỗ giao lại cho bà rồi mình đi.Không cần ứng nghĩa gì hết.Hành động đó đặt điện haia.Ừ đấy là hành động thể hiện.Như vậy cái gì có tube.Như vậy là tốt rồi.Chán thiệt đó chứ gì nghĩ là ăn cũng làm được phải không.Mình đi ngoài đường mình cũng làm được như vậy.Lửa.Là phải tích chùa mới làm.Giá xử ngồi bán hàng.Cái gì bán món hàng đó.Đánh là một nghìn₫.Có người khách lại hỏi mua quý vị nói khách là một nghìn hai trăm₫.Cứ nói là một nghìn hai trăm₫ nghĩ rằng họ sẽ trả một nghìn₫ bán dừa.Không trả giá một nghìn₫ mà cái loại họ chỉ trả có ba trăm₫.Nghĩ có nổi giận không.Nếu khi đó quý vị là người bán hàng thì sẽ làm sao.Nổi giận rồi like người ta.Có phải .Mà la hét rồi thì cái miệng mình nói là lành hay dữ.Lời giữ là không biết tu là tao nghiệp.Con trai gái.Mình mà biết thu thì họ trả giá như chị thì nên chỉ cười.Chị trả chưa tới giá bán không.Chỉ mua chỗ khác.Bị người ta trả giá.Người ta đùa có lấy đồ mình mất đâu mà la.Thấy trái dừa giá thì bán.Không vừa thì thôi mình đánh không được thì của mình cũng còn nguyên đó.Chưa có mất đi.Quý vị trí ngồi giữa chợ của tôi không.Chín lời đó với thật là tôi.Tung như vậy mới là tu chân chính.Chữ đi vô chùa lạy phật cả chụp lại.Cũng không gật đầu.Giáo xứ mình có vô lễ.Cũng không gặp.Việc làm phim không có khen mà cũng chẳng chứ.Chỉ có các fan qua tiếng anh họ mới có khen có gì.Mình làm điều tốt thì họ mừng họ khen.Mình làm điều xấu thì họ giận hỏi chi.Như vậy thì tôi với chúng sanh chứ đâu có đùa với.Mặt phật tử của mình bây giờ.Chỉ tùy giấy tờ chứ không có ghi chú.Nhiều khi đi chùa tụng kinh.Thông tin youtube.Tình yêu chàng lắm.Điều chỉnh lắm.Nhưng ra đường rồi thì ai sao mình vậy ăn thua.Không thua một lời nào.Như vậy là biết tôi chưa.Đó là.Đâu có biết đâu.Bởi vì nếu biết tu là sửa nhiều tán thành nhiều chuyện.Những lời nói ác ngày xưa chưa.Thì mình có thể nói thành tùm lum.Dì nói người á.Nhưng bây giờ thì biết rồi.Tin tưởng một lời nói.Một lời nói nhiều thuốc là mình cân nhắc rõ ràng.Đáng nói lời nặng lời việt.Mới dám nói.Chứ không dám nói hết một lời á.Như vậy quý vị.Ra chữ mình cũng tu thấy.Nữa bây giờ về nhà có tôi không.Gặp con chồng.Mà nói gì gì đó.Có nổi không.Đi bán ngoài chợ mở cho.Về nhà.Gặp chồng con.Còn vấn đề này lời nói.Liên nối lên.Thì lúc đó có từ là.Lúc đó thì tha hồ muốn nói lời gì thì nói.Như vậy cho nên chồng con mới nở.Tú vị tu hú với tôi.Tu gì mà còn hung dữ quá.Đó là tại cái gì chưa biết tu.Cứ về nhà với chồng con.Giết người trong gia đình mình cũng phải tung nữa.Bởi vì ngoài chợ quý vị thầy tu nhưng mà chưa khóa bằng ở trong nhà.Tu với người ở trong nhà dưới này.Khó.Như vậy thì về nhà còn tốn nhiều hơn nữa.Cái gì hồi xưa quý vị đi làm.Về con cái nó nói một lời không vừa ý mình tim em là hết.Bây giờ mình biết tôi rồi.Con cái.Nó có làm trái ý mình.Mình cũng bình tĩnh nói nhỏ nhẹ hoài nhà từ từ.Đó là cái gì đi tu.Như vậy cái gì đi chùa về nói chuyện rất duyên hoa.Hồi xưa nay.Bây giờ hiền hòa.Thì con cái lúc hai chi.Má tôi hay quá.Mới đi chùa có mấy tháng mà tiến bộ với vậy.Còn nếu đi chùa tụng kinh mà về nhà tù lao.Như vậy thì nói làm sao.Má không có store gì hết.Quý vị mới.Tattoo của trương cà dầm rượu.Chúng ta cứ nghĩ rằng đi chùa mấy tuổi.Giờ cũng tin mới tu thì hết cái quái.Một ngày có hai mươi bốn tiếng.Mà mình ngủ hết bảy trăm tám mươi chín.Còn bao nhiêu giờ còn lại mình phải thu.Luôn luôn.Chứ đâu phải tới chùa tụng kinh một tiếng đó.Là tôi.Còn ngoài ra thì thái vụ.Mười mấy tiếng đồng hồ tạo á.Người tôi có một giờ.Đi làm sao gỡ cho kịp.Làm sao chuột cho hết.Tu là phải tu quanh năm mạng tháng.Chó ngày.Chứ không phải chỉ có tu một lúc mà thôi.Mọi hành động của quý vị hành động nào cũng phải chọn.Hành động kỳ không là.Hành động khiến chị cố gắng làm.Đá mới chính là tôi.Một lời nói dối.Thì không nói.Lời nói hiền.Đó là.Một ý nghĩ xấu thì dừng lại đừng cho nó nghỉ.Ý nghĩa tốt thủ tục nhỉ.Cho nó phát triển đó là tôi.Như vậy cái gì to thế.Lúc nào là lúc con tu không.Ngồi chơi.Dừa khởi nghĩa giận ai.Đó là xấu.Không dám nghĩ phải không.Dừa khởi nghĩa biết đó là xấu không dám vào.Nghĩ đến việc người kia nghèo tội nhẹ.Họ đương phủ.Mình nghĩ cách giúp họ.Thì cho nó nghỉ.Nghĩ như vậy đó là.Cái gì thì thân mình miệng mình luôn lương chọn cái nhịp lần mà.Nghỉ mát bình.Đó là đền bù luân hồi trên đường nào.Đường người dành trời phải không.Nếu ai đó nghĩ mình mình làm hung dữ với người ta.Đó là mình chọn đường nào.Có ai mấy thằng.Tôi đi chùa đến sau này tôi chết xuống địa ngục không.Chắc là không có.Ai cũng muốn mình đi chùa để sau này.Mình vào chính mình được lên khỏi mà người có ý trời phải không.Còn cao hơn nửa lạ.Về cực lạ.Chứ không ai muốn trở xuống địa ngục ngạ quỷ.Xúc phạm.Na với chị cái gì tác là cái nhịp điệu.Ngạ quỷ súc sinh.Nghiệp là.Là quá ít người quá trời.Và các quẩy trên mạng.Như vậy.Chúng ta tu là chọn lấy nhịp làng mà tu thấy con.Còn cái nào á trên tờ giấy trắng.Chết chưa.Như vậy thì biết gì thì.Lúc nào cũng tươi.Ở chợ thì quý vị tu với người mua bán ngoài chợ.Về nhà thì tu với mọi người trong gia đình.Chờ trên thuận dưới hoa.Thì đó là tôi.Chứ đâu phải chỉ có tôi với tôi với chùa.Nhiều khi cái gì phật tử không.Cứ nghĩ rằng đi chùa nhiều mấy tu.Nên bỏ cả công ăn việc làm để đi chùa.Sau khi đi chùa về ở nhà thế công việc đi buổi bị người ta la rồi.Thì mình nói làm sao.Toyota.Mạch điện nhiệt nó khảo quá phải không.Tu bị nhiệt gốc.Khảo gì đâu.Bởi vì mình tôi không đúng.Công việc ở nhà thì cứ việc ở nhà nè.Chừng nào rảnh thì mới đi chùa.Vợ đâu có bắt buộc mình.Chỉ cần là làm sao chuyển nhiệt áo thành nhiều chuyện.Đó là hiền chúc của tôi.Còn béo mình muốn được đi chùa nhiều.Muốn được tụng kinh nhiều.Mà ba nghiệp không chừa thì tu đó.Là bị người ta kêu nhậu làm sao.Nghĩa là.Tất cả người đời chỉ nhìn thấy người tu.Nhưng chẳng hạn thấy bà đó đi chùa nhiều mà đối tượng tiến giảng.Mà về nhà thì cứ là quay quái trong nhà hoài.Họ không chịu nổi.Rồi họ nói làm sao.Nhiều cá.Họ nói là.Nào là.Tu hú.Nào là miệng nam mô mà bụng một bồ dao găm.Cái đó là do phật tử không biết tu mà đi người ta chí nhậu.Chứ nếu mà mình viết thư.Là sữa cho cái nghiệp của mình tư cái nghiệp tú nghiệp.Thành cái nghiệp làm nhiệt điện.Bây giờ mới về thử tưởng tượng coi.Nếu một người phật tử nào đó thân không dám cái miệng không dám nói một lời á.Không dám nghỉ một điều.Thì người đó ở trong gia đình có thắc mắc.Có phải già không.Bởi vì đâu có nói à mà shin truyện dài ra phải không.Mình yêu trong gia đình cái này không thắc mắc.Cơm gà.Tỷ giá đến đó có hạnh phúc.Đó mới chính là nguồn hạnh phúc phải không.Rồi ra ngoài xã hội.Cái này mình không dám nói một lời nói nặng ai.Cái này mình không dám nghĩ xấu ăn.Đi tự nhiên mình được vui.Mọi người được an vui.Như vậy.Trong gia đình thì ngoài nhãn vui ngoài xã hội thì cũng đều an vui.Tung như vậy miết thật là tube.Một người tu thì đem lại hạnh phúc cho bản thân.Mà cũng đem lại hạnh phúc cho thúy trang nữa.Như vậy mới thật là to.Con phật tử mình bây giờ.Từ đó.Thì have to.Mày về nhà thì dậy chả ôm xóm hai mươi.Nghĩa là giữ huynh đệ mà không liền với con cháu.Có phải vậy không.Có nhiều khi con cháu làm trái ý gì.Thì làm án đủ chuyện.Chuyện enjoy cũng bị người ta tìm phán ở chỗ đó.Cũng như bếp.Có bài giải.Bài niệm phật giảng.Kem chuối mềm hoài.Nhưng mà niệm phật.Lúc nào niệm kỷ niệm.Nhưng nghĩ lại thì gầy la con cháu tròn.Thằng con thấy chị nói buồn mới nói.Má à.Máy niệm phật thì mang điện thoại đi.Tại sao máy cứ gây ra way.Thì nó sao.Thì làm sao phải tính cho.Bà mới nói.Khi nào có điểm từ.Tìm cái tiếng tao nghiệm.Thông cảm cho tao.Còn khi nào có thì.Tụi bay biết cho tao.ba chia làm hai phần.Phân biệt dành cho.Cướp phần dậy thì dành cho con.Như vậy thì quý vị thầy tu chỉ làm hai phần.Tên lửa.Tên lửa dữ thì cho gia đình.Bởi vậy cho nên chúng ta phải làm sao.Dừa tôi viết từ mà vừa tôi với người thích trang nữa.Thì kết từ đó mới là chọn cái gì không.Tôi như vậy mới là hai.Đó là tôi nói nghe cái gì của phật tử chúng ta muốn.Muốn chọn đường đi ngày mai được an vui hạnh phúc.Ngay từ bây giờ chúng ta phải làm sao.Bánh tiêu.Tức là.Bọ ngựa.Làm nhiệt điện phải không.Bởi vậy cho nên.Trong một bài kinh.Có một người ngoại đạo đến hỏi.Thưa ngài cổ đại.Cái gì định đặt khóa người sinh ra.Thước kẻ nghèo nàn hỗ trợ.Cứ người giàu sang xuân.Có người thì sống lâu.Có người thì chết yểu.Có người thì bệnh hoài.Có người thì khỏe mạnh.Có người thì thông minh.Có gửi tiền mu tối.Vậy cái gì định đặt ra.Có người giàu sang sung sướng.Người thì nghèo nàn khổ sự.Có người thì sống dài bảy mươi đến tám mươi tuổi.Có người chết yểu.Có người nghèo đói người như vậy.Có người thông minh.Có người ngủ tối.Đánh số gì.Cái gì định đặt.Nghe công đức bà cả đời.Tất cả những cái face giữa con người với nhau.Đó là do tự nhiên.Mà nó để liên lạc.Nghe đến ga có người có có gì.Người đó lại hỏi.Nghiệp gì khiến cho người đó sống lâu.Nghiệp gì khiến cho người chết yểu.Phật dạy.Những người không sát hại chúng sanh.Người đó là do cái nghiệt đó mà họ được sống với.Còn những người nào hãy giết hại chúng sanh.Thì cái nhịp đó khiến họ bị chết yểu.Quý vị thấy rõ.Cái nhịp có công bằng.Mình chưa giết người ta.Thì mình phải chết.Con mình hay cứu người ta.Tìm được sóc trăng.Vậy bây giờ sống được tám mươi đến chín mươi tuổi.Là gió đời chứ.Họ hại ăn.Cậu bây giờ.Mới mười mấy hai mươi tuổi mà chết.Đây là gì nhỉ các đời trước nó có.Tại sao có người bệnh hoạn nhiều có người đang khỏe mạnh.Do cái nghiệp gì mà người khỏe mạnh.Giờ cái nghiệp gì mà người có bệnh.Tất cả từ.Giờ cái nghiệp làm đau cũ cho người cho chúng sanh nên bây giờ.Bến quá nhi.Giờ tiếng việt an ủi giúp đỡ người.Qua vẫn cứ buồn ngủ.Cho nên bây giờ người ít bị bệnh.Như vậy.Ai làm phủ cho người ta nhiều.Bây giờ họ phải đi bệnh hoạn phổ cao.Ai làm cho người ta vui tươi khỏe mạnh.Thì người đó.Được cái nhịp tươi vui.Như vậy có công bằng.Tại sao có người sinh ra.Cha mẹ họ là giàu sang sung sướng.Hỏi vừa lọt lòng ra là đã sang cả rồi.Còn có người vừa mới sanh ra là đã nghèo đón đủ thứ.Tiếng việt gì vậy.Phật dạy.Mới gì đời chứ.Họ thích làm lành bố thí.Giúp đỡ người nghèo đói.Truyền hình đời này sang tha.Đường trăm cảnh giàu sang sung sướng.Còn những người nào không biết giúp đỡ người.Mai lấy còn gian khám.Giúp nghĩa của người.Trên đời này họ phải sang ra.Trong cảnh nghèo đói.Như vậy quý vị thì cái nghiệp của mình tạo ra đời chứ thế bây giờ mình.Còn nhịp gì.Người đó xong ra được thông minh.Còn người kia lại ngồi tù.Quý gì thì có người học hiểu nhiều có người học hoài không biết.Không nhớ gì hết là tại sao.Nói.Cái gì người đó trước kia.Tao cái nhịp siêng năng nghe pháp.Tìm hiểu chánh pháp.Giáo án tìm hiểu về kỹ năng lắng nghe.Matt stonie.Được cái nhiệt thông minh.Con người lười biếng không chịu tìm hiểu và nghiên cứu trắng.Thì đó là cái nghiệp ngu tuổi.Như vậy chúng ta nghiệm thi.Tất cả kết quả mà chúng ta có gì.Là từ cái nhưng chúng ta cây phượng chứ.Chứ không phải bỗng dưng mà nói như vậy.Mít như tí rồi.Chúng ta muốn ngày mai được cái gì.Bây giờ chúng ta phải chuẩn bị.Vai táo xả.Bây giờ mình biết tạo để dành mai kia.Mình mới hưởng được.Phần mềm không tạo để dành.Tìm ai có đâu mà sướng.Như vậy nếu chúng ta thành trà trong cảnh nghèo đói.Thì có khoảng cách chơi đất không.Có bán không.Không có.Tại sao chúng ta không oán.Vì tuyến đó là cái nghiệp trước chúng ta đã tạo không theo bây giờ mình phải chịu.Còn nếu chúng ta sơn trà.Mẹ đưa cảnh giàu sang sung sướng.Chúng ta có tự kéo dãn không.Vì chúng ta là cái nghiệp làng đời trước mình tạo.Mà ngày xưa chúng ta biết tàu nhịp là.Thì bây giờ mới được hưởng quả là.Nếu chúng ta mà tự cao ngã mạn.Thì làm cho cái nhịp lần nó giảm bớt đi.Cái nghiệp là cái dẫn mình đi tới trụ tố.Chuẩn bị đi tới trụ sở.Mà nhìn lại chính mình làm chủ tạo.Cho nên tuy.Lập cái dị phải biết nó rõ.Chúng ta là người tạo điều kiện cho chúng ta lâm vào chỗ trống.Chứ không ai khác.Như vậy thì.Mới thấy cái gốc của sự.Nhưng mà bây giờ có người hỏi máy giặt.Hưng này thấy là hành động của mình tàu công nghiệp.Nhiệt áp như vậy.Thì cái tên này hoài rồi.Thì cái hành động nó cũng mất.Như vậy nó còn hay mất.Đa số đều nghĩ rằng.Bây giờ mình tạo.Mà ngày kia tới ngày ngoài rồi chắc nhỉ.Nhưng sứa.Nó không.Xem phim thường đoán.Nhịp nấc theo bên mình như hình với bóng gì.Không bao giờ nó.Mình ở đâu thì nó ở đó.Truyền hình đời này đời sau nó có liên hệ.Tùy theo nghiệp của mỗi người.Bây giờ tôi thích dùng cái gì.Quý vị sẽ coi.Quá đúng.Ví dụ có người làm thầy giáo.Có người là một nhà buôn bán lớn giàu có.Hai người đó.Có cái duyên.Phải đi qua một con sông lớn bây giờ chỗ ở.Khi đi người giàu có.hai mươi ba bao nhiêu tiền.Đủ đồ.Còn ông thì giống.Chỉ có cái cặp nhỏ thôi.Khi đi qua giữa sông kia bất thần gặp sóng to.Làm chim khuyên.Kim thuyên kim.Tìm ảnh ai lấy lội để mà thoát chết.Thầy giáo có cái cặp thì cũng.Ở nhà giàu thì quần áo tiền bạc hơn mất.Chị lên bờ ông nhà giàu kia và ông thầy giáo cũng đều cắn tay hai.Nhưng mà.Cái gì thầy giáo có bị mất hay.Tiền bạc có nhà giàu lắm.Mà cái gì thầy dám nó không mất phải không.Nghe.Tức là.Cũng như cái gì thì qua bao nhiêu cuộc biển của trần tiến.Tôi tý dụ như ở trong xóm mà bị lửa cháy.Nhà cửa sự nghiệp của mình.Bị lửa cháy thêu rồi.Còn nếu mình làm nghề bác sĩ.Thấy nghề gì đó.Thì qua một cuộc biến cố sau.Của cải sự nghiệp huế.Nhưng mà cái nghề có mức.Như vậy.Để tí rằng.Tất cả cái gì bên ngoài.Thì nói.Có cái gì.Là cái không.Bởi vậy cho nên thân thiện vậy.Mà cái gì đó nó vẫn theo mình.Nba.Còn có mình tìm nghiệp vẫn còn.Như vậy thì quý vị phải biết rõ.Cái nghiệp là cái không.Đời này đời sao nó lùn theo.Như vậy thì của cảnh sự nghiệp tí ra ngày.Nếu mà chúng ta có tạo nhiều thế nào đi nữa.Khi tới chín.Thì sao.Mình có mang được cái gì theo.Nếu có.Nhờ quý thị.Dán nhà dán cửa đốt heo.Thì có đem theo được.Vậy mà cũng có nhiều người.Cũng muốn sắm cái này cái nọ đem theo cái gì.Tuoitre.Con cái thương cha mẹ cũng uống nước cho nhiều đặt đem theo.Như vậy thì cái gì có thắc mắc rằng.Mình có đem theo được những cái đó thì.Mua giấy tiền vàng bạc có nhiều đốt đem theo.Có được không.Chắc là không được.Gì mà có người hỏi tôi như thế.Cứ thấy.Mình chết rồi mình đốt giấy tiền vàng bạc cho nhiều.Mình có hưởng được cái gì cơ.Con cháu trên này.Nó sợ mình đói.Hiếu.Nên mua giấy tiền vàng bạc gì đó.Nước cầu nguyện cho mình nhận được để mình cưỡng.Nhưng mà mình có hưởng được.Thì tôi mới nói.Lưu con chó.Mà máy tên của mình về.Đăng lạng.Thì e rằng ở tù.Phải làm sao.Dìm anh tác giả phú dương vương ở tù phải không.Ở tù chứ đừng có mong chờ.Bị cái gì thì có ai mang bạt giả giàu nhất mình đi làm sao.Tía tô.Mình làm anh đạt giải thưởng gì vườn thì cũng ở truồng luôn.Đó là nói đi.Nói có người nói trên này có nhiều người giá nhà lầu giá xe hơi.Nước để chờ thương gia nữ dưới làm cái gì dưới xài.Như vậy có lãnh được không.Từ nãy giờ.Nếu ai mà sống những thứ đó về dưới.Thì đó.Là cái hại cho thân nhân họ.Mốt làm.Đốt đồ về dưới rồi nếu họ nhận được thì bây giờ hỏi có ai muốn thân nhân của mình bị chết.một trăm hai mươi.Không nuối tiếc.Không muốn.Những đồ đó về dưới để cắt nhau.Tôi ở dưới địa ngục luôn.Ở nhà lá mít của.Còn đi được.Còn đau đốt nhà lầu xuống dưới.Nếu nhận được.Đó là muốn mút họ ở luôn xuống dưới địa ngục muôn đời phải không.Đó là một cái khổ.Còn cái khổ khác nữa.Quý vị nghĩa ở trên này.Mà đốt nhà lầu đúc xe cộ xuống.Mở dưới người ta đang ở trong viện.Thì có tội thì có.Có tàu.Có tội thì ra tù trắng xen lẫn nhà được cưng.Như trên tuyết trắng.Có người đang bị tội nhốt ở trần khánh.Mà bây giờ có người đem xe hơi tới rồi nói.Để mời người đó ra ngồi xe đi chơi được không.Như vậy cũng không được.Nếu là có tội.Ở trong khám.Nước nhà xuống dưới cũng không hưởng được cái gì.Đó là giả sử không hưởng được.Còn yêu được đem xuống.Cứ ở nhà luôn ở dưới đó.Út ở dưới địa ngục rồi còn gì.Như vậy là trái đậu lý viết tay.Huống chi là ở trên này giá.Lo gì đốt xuống.Đi làm xa ở dưới kia hưởng.Chuyện đó rất là vô lý phải không.Quý vị phật tử thì chín nghiệp lần nghiệp giữ của mình.Mới dẫn mình đi.Con tất cả cái gì mà người khác.Mà thương mình.Muốn giúp đỡ cho mình.Thì khóa mà giúp được.Mình làm thì mình phải chịu.Kiếm người khác làm sao khi.Đó là cái chủ yếu của nghiệp.Như vậy cái gì thì cái gì.Là cái cường heo chúng ta.Thì chúng ta phải giữ bluetooth.Đừng có xạo á.Vì đó là.Chúng ta sáng suốt viết thường.Lena.Bây giờ cái gì nhỉ.Người nữ tạo nên bị tát rồi.Bây giờ giả sử có tàu.Thì cái nhiệt độ.Nó có hết không.Bây giờ sẽ có một số người có những thắc mắc.Không biết mình tàu nhịp nữa rồi.Gì ngày xưa mình chưa biết đạo.Bây giờ mình biết đậu mình tu thì không biết nhiệt á nó có giảm không.Hoặc là trước kia mình tôi.Mình biết đạo mình tô.Mà lỡ có lúc mê làm.Mình tạo những điều ác.Thì phước mà có lúc trước mình tôi.Bây giờ có còn không.Như vậy.Đó là cái mít mặc cái gì đang có.Những tắc.Bây giờ tôi nhắc lại trong kinh phật có nói như thế này.Phật dạy.Xí nghiệp mười chín sang đó.Quyết định tạo thì mình chịu.Nhưng mà.No không có quyết định.Phòng cấp cứu.Nếu mình tạo nghiệp.Hồi xưa mình đã làm.năm mươi lăm mấy giờ nữ tạo nhiệt á.Thì cái nhịp đó có thể rẻ đi giảm bớt.Con người không biết làm thức làm bây giờ tao nhịp á.Thì phải nặng.Thông tin phật nói ví dụ.Cũng như đem một nắm muối bỏ vô tù nữ.Thì tôm muối nước đó có uống được không.Nếu đem nắm muối này.Bỏ vô lượng nước.Thì cái gì có uống được không.Đến.Thì nó cũng lợi một chút.Nhưng mà có thể xài đi.Một nắm muối này mà để vào một hồ nước.Cái ngàn đôi.Thì cái gì cũng được.Đức.Thì như vậy cũng một trăm năm mươi.Mặc dù lượng nước nhiều hay ít.Thì cái giá trị nó khác.Như thế thì vợ cũng nói gì.Người nào giết từ thân.Tu dưới tu tâm.Thú vị.Thì cũng giống như một cái hồ nước gì đó.Giường có tạo một cái nghiệp nhỏ như một nắm muối để giữ nó loạn.Con người nào chỉ biết từng tù với tu tâm thì giống như cái lu nước.năm mươi đo độ du thì nó cũng lờ đi có thể dùng được.Nếu ngày nào không biết tu gì hết.Mà tạo cái gì hết á.Thì nó lãnh đủ.Như là một tu nữ.Đủ nấm muối giòn.Phật lấy ví dụ cái khác.Như cùng một dịp ăn trộm gì.Một người dân thường lại nhà người ta ăn trộm gì.Bị chủ nhà bắt được thì làm sao.Giờ đưa đi tù nữa phải không.Rồi cứu việt đó.Những người đi ăn trộm.Là người ở nhà quan.Lên đi ăn trộm gì.Khi chủ nhà bác đi.Điện thoại nói là tay chân của bà.Thì liệu chủ nhà có dám đánh đập cẩm thị.Vỡ túi khỏi.Tôi cũng ăn trộm gì mà vui sai một chú lính.Đến ăn trộm dê của người ta.Khi người ta thấy có người đến bắt con riêng của mẹ.Khi người chú hỏi ông là ai.Vũ linh đóng.Tôi là đến của vua tây bắc còn gì của.Thì người đó nói là.Lúc đó ông chủ con gì.Tẩy lông.Phim đừng bắt con dê của tôi.Tội nghiệp.Beckham.Thì như vậy.Chả đúng cái nghiệp của mình.Người đi tu hai tầng.Hồi nãy tôi nói.Đi tù.Tây ninh thế giới.Tâm.Thi nhà cũng như là.Người làm chó nhà quen mà đi trộm với gì.Con người biết tu thân tu với tu tâm tú què nữa.Mà lỡ có phạm tội.Thì cũng giống như chú lính của nhà vua mà đi bắt dê ở nhà người ta vậy.Như vậy quý vị mới thấy.Nhìn nó không có face.Nhưng vì phước của con người.Nó có khác.Bởi vậy cho nên nhiều khi quý vị phật tử nhìn trên dân gian này.Rồi có cái dễ như mất tiền.Nói tại sao cái ông đó ông làm ác quá chưa bị tai nạn gì.Như vậy coi như là.Luật nhân quả bất tử.Còn tại sao người kia họ không làm á.Mình út có thì cũng chút xíu thôi vậy.Mơ thấy nhân quả hiện tiền liền có phải vậy không.Cũng như thấy có người hiền lành hết.Mà cứ thấy khổ hoài vậy.Có người thấy gì một chút.Là thầy phước tới.Thì như vậy là tại.Bởi vậy cho nên.chín trăm kim phải cũng có dại.Nếu ai nói như nam như thiện đi sẽ được cái phước báo rằng.Làm nhiều sẽ bị quả báo hổ.Nếu nói như vậy thì ta sẽ chấp nhận.Nếu ai nói rằng.Làm nghị á.Thì chết rồi sẽ khỏi địa ngục liền.Làm việc thiện thì đời này sẽ sanh về cõi trời.Điều đó thật không chấp.Nghe như chị cái gì có thấy khó chịu không.Tại sao nói làm gì á thì chịu quả báo ác thì vật chịu làm làm sẽ được hưởng.Mà nói làm gì.Chứ gì điện.Thì vợ không chịu.Làm hiệp nặng trẻ sơ sinh dễ quá trời.Thực vật không chịu.Là bởi vì trong nhà.Cận tử nghiệp.Giờ tích lũy nhiều.Hài thứ nhiệt độ.Thích đi nhiều.Gia cầm thử nghiệm.Tích lũy nghiệp là cái nghiệp mình chứ từ trước đến giờ.Nó dùng.Ví dụ từ xưa đến giờ nó dồn trước những tiếng nhật là.Mà bây giờ mất phần một lúc mây mũi nào đó.Ai xúi giục mình làm điều đó.Làm điều ác gì đáng lẽ phải đọa địa ngục.Nhưng cái nhịp lần mình tích lũy còn nhiều.Truyền hình chưa có đồ địa ngục liền.Nếu nói rằng.Người đó chết.Đó địa ngục.Là trắng tròn.Bởi vì họ còn có cái tích lũy.Con có người làm người khác mà phải đọa địa ngục liền nhưng mà tới gần chứ.Hồi nãy hướng về điều này gọi là cận tử nghiệp.Cứ nhớ hiểu lầm.Hỏi chị tưởng điều gì.Thì khi đó các căn cứ nghiệp nói chuyển làm cho họ không bị đọa địa ngục.Như vậy quý vị mới thấy nó còn ảnh hưởng đến với cận tử nghiệp và tích lũy nghiệp.Chứ không phải chỉ có một cái thôi.Nhiều khi chúng ta nhìn cái khiển cận.Hãy nói người đó là mát nhất định gọi điện.Đó là lời nói chưa chắc có bảo đảm.Đánh số gì.Bị gì còn hai cái.Hoặc là họ tích lũy nghiệp.Làm có cách cẩn tử nghiệp.Thì có thể đưa họ đến chỗ khác.Con người đó tôi thấy họ làm việc thiện nhưng mà gần chết họ nổi sân.Chó hung dữ quá.Thì lúc đó lật tấn tứ hiệp.Nước có thể đưa đến các đường tăng.Như vậy cái gì vậy chứ không phải chỉ tù thì sắp chết thôi.Mà phải thu hồi lúc mình biết đảo lũy.Chứa từ từ gọi là nguyễn huệ.Nhưng mà.Đừng nghĩ rằng.Hồi đó tới giờ làm làm.Đợi đến khi gần chết buông xuôi không thèm nhỉ.Ai làm cái gì.Thì mình lan.Mình hung dữ nữa.Đối với lại trận anh tử nghiệp.Như vậy chúng ta cần phải về nhà.Ngày xưa có ngày mai ha nam rất là người em.Có dòng họ.Tuyết mai hà nam.Tâm tư bình thường.Từ bình thường là dưỡng nằm dưới.Huyện thọ bát quan trai dân dân đủ hơn.Đời khi đó.Tổng hội y đức phật.Đặt vé tàu.Bình thường thì con cu chưa vậy.Giả sử như khi nào đó con ra ngoài đường gặp xe đụng chết.Gặp những con voi cọp dữ.Nó được giết con.Liên khi đó lúc vắng.Bạch tuyết như vậy.Lúc đó còn chứ.Thân con gì.Cái gì thì thân gì.Đức phật liền ví dụ.Như cái cây nó kiêng như gì.Hồng kông cưới nhảy xuống nước.Nếu như chiều nào mình cưa.Tin nóng nhảy xuống theo chiều đó.Thì cũng vậy.Thương ông làm những điều làm điều tốt.Giả sử trong phim sắp ra.Bị những cái khủng hoảng.Nhưng mà cái gì tích lũy của ông nói nhiều.Thì nó cũng muốn ông đi đường đó.Chứ không sao mà sợ.Như vậy cái gì thì cái chủ yếu thu hàng của chúng ta.Là làm sao mình tạo những nghiệp lần.Chẳng những tàu trong lúc còn sống.Mà còn chống nước gần chín.Mình cũng nhớ hướng về à.Thì mới báo.Mình mới đi đến quán gần.Còn nếu bên cường minh táo làng.Mày đứng kia gần chứ.Minh thảo dữ.Thì nó chứ báo.Cũng như bình thường nếu mình lỡ dữ.Thì đến lúc đường chứ cũng nên.Hướng về làng.Thì nó cũng chuyển được tuần.Nhìn là cái không phải cứ để luôn luôn chuyển biến.Hiểu được như vậy thì cái gì mới thì cái gì.Nó có giá trị cụ thể.Ai cũng có thể chuyển.Chứ không phải phú điện máy thằng tuổi nữ tao nghiệp ác rồi làm sao tu được.Việc làm nói rằng tôi ý tôi tao nhiều lần.Khỏi lo tôi cũng được về quấy.Chưa chắc.Thì như vậy cái gì mới thì cái tu về nghiệp là hết sức quan trọng.Nó là tôi vẫn cho cái gì thì.Cái nghiệp nó quan trọng như vậy.Như vậy nghiệp quan trọng rồi mình tu có hết nghiệp được không.Chỗ này tôi nói hơi xa một chút.Bởi vì chống giặc gì.Có một viện tư là ngày trường sa cảnh sâm.Có một người học trò đến ngoại tuyến.Học trò đó là thiền sư hào nguyệt.Khoáng sản.Theo lời trong chiến đội ca của ngày quyền.Liễu tức nghiệp dưỡng bên nay không dị lưu tung hoành.Mấy giờ.Nếu mình đi.Thì nghiệp chướng xưa nay là không.Còn nếu mình không hiểu mộ.Thì mình phải đền chứ.Ông hậu nhiệt mới hỏi ngài cảnh sâm trần.Như vậy thì tổ sư tử ở ấn độ.Có liễu chưa mà bị vừa ký tâm chặt đầu.Tuổi bị cả tử trung hòa có hiểu chưa.Mà trước tự trong trắng.Không hiểu làm sao gọi là tổ.Ngày trường sa cảnh sâm đất rừng.Đại đức chưa hiểu nghiệp dư.Hỏi thế nào là nghiên cứu.Hình ai trả lời rằng.Bửu lai.Như vậy quý vị hiểu chưa.Chắc cũng chưa hiểu luôn.Bây giờ tôi nói thế này thì cái gì hiểu.Ví dụ như có người từ trước đến giờ.Dừa có hạt đậu.Chưa có hiểu đậu.Truyện em tạo nghiệp ác.Vì oán thù với người.Ví dụ như.Hồi chứ.Mình làm chỗ cũ tin.Chửi mắng.Bây giờ họ hận ở trong.Hồi đó thủy lực của họ thiếu.Không dám nói gì.Quạt làm trả lại.Rồi mười năm hai mươi năm mươi.Mình quên đi.Giờ đến giờ này mình thức ý.Trái lại thì lực của họ cao hơn.Nên lúc gặp lại chửi mắng mình thuận tiện hơn hồi xưa mình chửi họ nữa.Thì quý vị có thể.Nhịp có mắc cười.Nhưng bây giờ họ chửi lại mình.Coi những lời chửi đó.Những lời nói đó như gió mày tay.Phải chửi om sòm.Mà mình cười.Mình không giận cái gì hết.Như vậy có cả hay là không có cả.Trả lời tuổi.Như vậy trường hợp có cả nhiệt hay không.Mình chửi người ta bây giờ người ta.Chửi lại mình con thấm tệ hơn trước nữa.Tức là rõ ràng.Kết trả rồi chứ gì.Những ngày xưa mình chửi người ta người ta giận.Bây giờ người ta chửi lại mình nên cười trả lại ở chỗ nào.Quý vị mới thấy cái chỗ đó.Là cái chủ.Đặc biệt có nhạc.Biết rằng nhìn tạo.Thì không bức vách.Cấu tạo mà không mất tức là cào ra thì thấy quá.Nhưng mà mê thì trả đủ.Con ngủ thì.Thấy như không có trả gì hết phải.Bởi vì người mê.Chị thấy cái lời nói cho là gì.Nên chấp những tiếng nói mà.Mình cho nó là.Làm khổ mình.Vừa nãy giờ hỏi chửi mình có gì họ nói với hư không vậy thôi.Quá rồi thôi coi như không có dính cái gì hết.Thịt cháy ở chỗ nào.Cái gì.Bởi vậy cho nên nhiều người cứ thắc mắc cái này.Họ nói giáo xứ mình tôi thành.Thi chứng a la hán rồi.Thiên nhiên con chó nữa.Thì tu làm gì.Nhưng mà sự thật tới nhà phật nói.Tôi có con bị cái nạn kim cương mãi.Tức là tại mấy tháng ăn lúa mạch.Nuôi con bị tích hương nó đâm vào bàn chân.Tìm thiết bị.Thấy dư phải trả phải không.Như ý con mắt trên.Thì thấy ngày cả.Còn dưới con mắt.Ngày có cả.Ví dụ như bây giờ tôi nói.Đừng có nói cái hạnh tu cao.Tự xoa như tôi mà giả sử có người nào ngày xưa.Giờ cái ân oán ở đó mà còn biết.Bây giờ mất thần họ kêu tên tôi họ chửi quý vị tướng nghĩ coi.Có phải rồi nổi giận đùng đùng.Tôi đòi ăn thua đủ với họ không.Thì tôi cũng cười.Như vậy bỗng dưng họ đồ dám chửi tôi.Mà họ chửi tôi thì họ cũng hận tôi từ hồi nào rồi phải không.Thật.Tức là.Mình phải làm cái gì đối với.Họ gặp mình họ mới chửi mình.Họ chửi mình bây giờ mình thấy cái lời nói lời chửi nó không có thì.Tỷ phú.Để họ nói nghe cho đỡ rồi thôi có gì không.Bởi vậy cho nên trong kinh nói.Tôi nhắc lại.Có một lần đức phật đi khất thực.Trước mục dùng nó.Mai dung đó là dùng bà-la-môn.Nếu được nghe giáo pháp của ngài.Minh thọ hướng dẫn đầu.Cứ một ông thầy bà la môn kia.Tổng tức quá.Thi lên mười đức phật đi khất thực nhanh.Cứ đi theo.Vợ đi chứ ông đi sao.Cứ kêu tên thật mà chửi hoài.Fuckyou ông giờ chữ.Đi mảnh rồi im lặng.Mẹ đi dài theo con đường.Một cách chậm rãi.Ừ chứ đi theo sau lưng chửi hoài.Giờ chửi tới đầu đường.Tổng.Gì không thấy phật giáo.Bóng đèn chạy tới trước mặt.Trắng đường hỏi.Nghe cô đàm.Tắt nói không.Rồi hỏi.Ngày ba.Mà tại sao ngài nghe tôi chửi mà ngài không nói gì.Lúc đó thật biết dừng lại và hỏi.Như ngày giỗ ở nhà của em.Ông có mời bà con thân quyến lại anh dũng.Gì quà bánh còn nhiều.Ông đem tặng cho những người thân quyến.Không đem tặng quà cho họ.Mà có người họ không.Tìm gói quà.Sợ gì ai.Lúc đó uống trả lời.Nếu họ không nhận thì gói quà đó thuộc về tôi chứ gì.Nói.Cuốn vị.Ông chửi người ta.Mà người ta không nhận thì ta đâu có dính gì đâu.Giờ đó có ý gì mới thấy.Cây chửi.Là một nhịp cá nó trả lại cho mình.Nếu mình không nhận thì nó có dính gì với mình.Cái gì không.Bởi vì trong kinh phật thường vậy.Người ác mà mắt người lạ.Cũng như rửa mặt đến trời mà phun nước.Thì nước bỏ có tới trời không.Nó không tới trời.Mình nói lại rơi xuống mặt mình.Cuốn gì.chín không nhận.Thì coi như không có trả.Nghĩa là mình nhận mình mới chả có gì không.Như vậy giờ cái gì vậy tự ở đây có trả thì không có trả.Nếu mà ai nữ có ghi nhiệt ác khẩu với người nào đó.Lấy vợ cái gì mà thi cả hai không trả.Nhiều khi còn chả nặng hơn nữa.Ngày xưa.Mình mắng họ hơi vận chuyển hai ngày.Bây giờ thằng bánh mì.Ninh thuận cách khánh phải.Đó là cha nặng hơn chứ gì.Bởi vì trình độ phật tử chúng ta pháp nhập từ pháp.Tức là cá.Ví dụ như.Vợ đi đám cưới.Người ta đi ở đằng sau người ta chửi.Vợ không có giếng gì hết trơn.Thi hài không có gì.Con mình đi ở ngoài đường có hai ba người đứng giữa lề đường nói có tên.Thì mình có chịu đi không.Hay là.Đứng lại điều.Kiếm lại chú ý ra hỏi họ vừa nói cái gì.Nói cái gì mà có tên tôi.Dừa có tên đệm là mình muốn ăn thua rồi phải không.Còn khi xưa.Tao kêu tên phật mà chửi.Ngày vẫn lặng lẽ mà.Không màng để ý tới.Như vậy cái gì thì cái tu và cái chưa tôi rất khác nhau ở chỗ đó.Chúng ta tu.Không phải cúng chùa nhiều mà chúng ta bất hủ.Mà chúng ta phải.Cái gì cái gì.Cái gì không đúng cái gì sai.Cái gì không phải không đáng để ý.Sợ gì chúng ta tạo thành.Quan trọng.Vì chúng ta là chú tâm.Hưng.Khẩu khí mayso nghỉ vào nó.Truyền hình note thành.Còn nếu thân khẩu ý của chúng ta.Dù có những điều phải đến.Mà chúng ta vẫn coi thường.Thì nó cũng nhẹ nhàng.Nó cũng.Mỹ vị cho anh em.Người phật tử chân chính phải rõ ràng.Nhìn đúng ra.Nếu hành động của mình.Máy hành động của mình có việc hay không.Quá rồi nhắm mắt phải không.Nhưng mà biết rồi thành phố.Thói quen đó là chữ nhiệt.Như vậy.Nhìn chuyến tàu có thể chuyển được mà cũng có thể di chuyển không được phải không.Nếu một người đi tu mạnh dạn.Biết mình từ hồi đó tới giờ.Tạo nghiệp nhiều.Bây giờ cố gắng làm điều nặng nhiều.Cố gắng tiếng trung.Thì cái gì á có thể bị mất.Cần có nhiều người biết mình có nghiệp khác nhiều.Maruman yếu đuối.Giờ mình không cố gắng làm.Cái gì hết á có mà chuyển hội.Ví dụ như quý vị.Có những người lỡ nghiện rượu.Mà lỡ nghiện rượu rồi bác sĩ có vợ.Cái nghiện rượu như vậy hại thế nào.Nguy hiểm.Hãy nghe họ you.Giáo sư trong năm người đã nghiện rượu.Được giải thích.Thì năm người đó.Có bảo hết được.Tại sao có người bỏ được có người bỏ không được.Người bỏ được là tiên họ giết cái đó rõ ràng.Biết cái tai hại nếu nào rồi bạn thân họ có một sức mạnh ý chí mạnh.Họ dứt khoát bỏ là có thể bỏ được.Còn có người biết cái nào có hại.Nhưng mà ý chí hiếu.Muốn bỏ nhưng mà ghiền gặp em.Thèm làm bún lại cái gì.Qua bán dell rũ.Muốn đi theo thì như vậy.Tulip có muốn bỏ.Nhưng mà bỏ không.Đá gà.Chúng ta có thể chuyển được mà chúng ta cũng có thể không chuyển được tùy theo ý chí mỗi ngày.Giờ tôi đi xa hơn một chút.Quý vị phật tử thất thường cũng thắc mắc chuyện này.Có nhiều thì tôi khoảng chừng vài chục năm.Học hành đạo lý khá rồi.Khi bị nghiệp gì đó ra đời.Nồi gặp quý vị phật tử hỏi.Tại sao thì đang tu mà bỏ ra đời.Nói.Tại cái gì của tôi nó nuôi phải không.Tại cái nghiệp của tôi nuôi thì cứ diện nghĩ làm sao.Như vậy ai có dịp cũng bị nó lùi hết rồi.Bị lỗi hết hả.Thế là có người nhìn thôi có người không bị nôn.Nếu mà ai tu rồi cũng bị nghiệp lui thì chắc là không ai tu đường đến nơi đến chốn.Như vậy.Tuy là có nhà.Nghĩa là chúng ta tôi xin trên trần gian này.Nhưng nó lại có liên hệ đến quá khứ.Thi kén nhịp này người nhịp kia ai cũng có.Nhưng mà ý chí mạng thì chuyển đi.Còn yếu thì bị nó luôn.Còn nếu đủ thừa tại nghiệp.Thì nghe cũng có lý.Nhưng mà nó còn trộn thêm cái gì nữa.Nếu nói thật thà thì quý gì thì nói thêm cái gì nữa thì đủ nghĩa thật à.Nói gì cho rõ.Tại vì nó lôi cộng thêm ý chí tôi yếu quá phải vậy không.Ý chí yếu nếu bị nghiệp nó lung.Tìm nếu ít thì mình biết được.Cũng như người nghiện rượu rồi tức là cũng bị nghiệp luôn.Nhưng mà ý chí họ mạnh.Thì họ bỏ đi.Yếu.Thì họ bỏ không được.Như vậy nói cái gì thì cũng có lý.Nhưng cũng cộng thêm cái ý chí yếu hay mạnh nữa.Chứ không phải nói nhịn rồi bất cứ ai.Huế gặp cảnh gì không vui.Ghi chữ ra tiếng.Là nói tại gì.Cứ nói như vậy thì phật tử hồ quảng.Như vậy rồi quý thầy tu rồi trở về đời quý thầy có duyên có.Mà bây giờ trở ra đời mình còn khóc chứ gì.Thì làm sao mà chuyển nghiệp nổi phải không.Rồi đám cưới buồn.Cảm thấy dư tiếng không đủ.Nhưng mà tôi nói như vậy.Quý vị đừng có khinh mất người trở về đời.Họ không có giữ đâu.Tại sao vậy.Những hồi xưa lúc về còn tại thế.Tỳ kheo liên hoa sắc.Tí bà tu chứng quả a la hán.Rồi trên đường bà đi.Bài gặp các cô gái mười lăm mười bảy tuổi.Bà rủ các cô đi tù.Đi xuất gia.Thỏ thì không.Mấy cô gái cải lương.Thưa bà.Tuổi con tu không có nổi.Đứa con còn tham ăn tham nhũng lắm.Tù không có được.Bà nói.Không sao cứ tùy.Rồi họ nói.Lỡ tụi con thỏ thị kéo rồi tụi con phạm dưới đó địa ngục rồi.Bà nói không sao.Lữ đoàn địa ngục ruồi lên tutu.Lên tu nữa.Như vậy cái gì nghe cái đó.Cái gì hiểu lầm.Bị giả sử có tutu rồi phạm dưới váy đỏ.Nhưng đói hết cái gì.Ở dưới địa ngục kỳ lên.Chuẩn tử cũ đất.Nó còn nhắc mình đi tu nữa.Chứ bây giờ chưa có.Lỡ mình có gọi điện.Mình lên cũng không có cái chuẩn tử đó.Lê trương ngày nào mình tú đi.Dưới con mắt của bà.Đi bà cũng không bị quay.Lỡ có rời xuống địa ngục đó tạo nhiệt á phải rồi.Nhưng mà khi bộ đã hết nghiệp rồi.Mấy mươi năm tu cũ đó.Dũng tử nó còn gặp cái duyên tú nó phát lại.Thì có cơ hội họ tư.Con người chưa bao giờ tôi.Thì đâu có chủ ngữ.Mày chưa có chuẩn từ.Thì có mà tiến tới được.Thì cứ vậy.Mình cũng nhắn tin quý vị đó đi tay.Bây giờ quý vị đo có rơi.Kết thúc người ta đi.Nhưng mà chuẩn tử còn.Cũng có người họ hát em lại không đến nỗi nào.Đó là ý nghĩa mà tôi nói cho quý vị thấy rõ ràng.Trên cái đĩa nhiệt.Thì chúng ta không những là.Bím đẹp trắng.Mà chúng ta còn phải kiếm.Giờ tới mạng vận chuyển đó phải không.Nghĩa là trên phương diện tu thì trước hết.Tẩy trắng bị tán lâm nghiệp.Nguyệt ánh.Nghiệp đăng nhập chiến tranh.Thư ký đó.Chúng ta phải làm sao.Nếu lỡ chúng ta đã tạo nghiệp ác rồi chúng ta phải mạnh dạn chuyển đó.Chuyện các thành kể chuyện.Đó là sức mạnh của người tôi.Thì như vậy hai trường hợp mà chúng ta luôn luôn nhớ là phải tránh cái dữ làm cái làng.Thiếu nữ tạo nghiệp ác rồi thì phải mạnh dạn.Chuyện đó.Bởi vậy cho nên tôi nhắc câu chuyện này để kết thúc cái ý nghĩa của nghiệp.Như hồi xưa trung hoa đầy đủ.Ông lý bạch.Là một nhà thơ nổi tiếng.Em nghe tiền sưu xào đang tu ở trên cây tôi mới tìm tới hỏi đầu.Đi tìm tới thiền sư ngô xào.Ông đứng dưới hỏi.Bắt quán nướng.Hòa thượng dạy cho tôi phương pháp tu thế nào cho gọn ngắn.Mà tôi có thể thu được.Ngài ô xào ngồi trên ổ quạ là chỗ ở của ngày ở trên trán của kỳ.Thử là có.Sao là cái cũ đó.Ngày mới nói giọng.Chứ ác mạc tám.Truyện phượng hằng.Tớ đến kỳ ý.Khí chữ phật.Ông lý bạch nghe xong ông cười.Qua thượng nói câu đó.Con nít tám tuổi nó cũng thuộc rồi mà đem dậy tôi chi.Thiền sư ngô xào nói.Phải.Clip tám tuổi cũng thua.Nhưng mà ông già tám mươi tuổi làm cũng chưa sao.Đá quý gì thì.Ác mạc cá tức là đừng làm những điều ác phải không.Trúng tuyển phụ hồ.Dân làm tất cả lịch.Tới đỉnh ký.Tức là.Hiếu lặng tâm ý mình chết hết tiền.Thích chư phật giáo.Đây là lời dạy của chúa.Đứa nào to ba nghìnđ thân khẩu ý.Mở app làm lành và giữ tâm ý thanh tịnh.Đó là góc của sự.Mà cái gì có những gì bảy nghìn lẻ tám mươi tuổi làm được chứ.Như vậy thì cái điều đó.Nói như con nít tám tuổi cũng thuộc mặt ông già tám mươi tuổi làm cũng.Như vậy thì quý vị cũng thấy rằng.Thế chủ yếu của đạo phật dạy là chánh pháp làm thành.Màu trắng ánh tức là bỏ nghiệm.Làm lạnh tức là làm tất cả nhịp làm.Giữ tâm ý mình được khám tỉnh.Đó là cái gốc của sự tu phải không.Mà tôi được như vậy đó.Thì chúng ta mấy tử tù.Như vậy thì mới mong đời chúng ta được an vui hạnh phúc.Nếu chúng ta thu được như vậy đó.Thi ở đời này nuôi vợ cứ nào.Cũng dừng mọi điều.Làm món rượu là.Thị xã hội gia đình của chúng ta có vui có ăn uống.Trước một gia đình mà chỉ làm làm.Không là nhá.Giá đèn đỏ em ổn vui quà tết.Như vậy một tấm.Sôcôla.Chỉ làm lành không làm á.Vì xóm làng nhỏ rất vui vẻ hạnh phúc.Như vậy thành ra cái tung là các hàng chú để xây dựng một cuộc đời tươi đẹp.Mà cũng là cái trang chú.Đi tại vì cứ hội mai kia.Chúng ta còn trở lại.Giờ cũng trở lại trên đường.Đó.Nếu vậy thì.Tính chủ yếu của các tour không phải để dành riêng cho ai.Không phải người rảnh rỗi đi chùa mấy tuổi.Người có nhiều tiền với tôi.Mãi ăn cũng tung.Bệnh thì tùy theo bệnh.Rắn cắn tay tattoo theo giờ.Giàu thì tùy theo giờ.Nghèo thì cút xéo nghèo.Nghèo thì đem công chức danh.Con dao thì có cửa đem của gió.Tính giá trị của mỗi người.Ai ai cũng có thể làm việc thiện.Ai cũng có thể hiểu được.Các giáo xứ mình không làm được hiện.Mở điều hòa.Thì cũng là tu rồi phải không.Như vậy cái tu là cái chung cho tất cả.Chứ không phải riêng cho một cá nhân.Thì của mười hai người.Mời quý vị xét chỉ chi tiết.Nếu là người đi hướng kiện khi có người nào nói rằng.Tôi không biết tôi không.Không cần thu không.Nếu biết hướng kiện đều là người phải tu hết phải không.Những người cứu.Muốn làm.Thì mới không tuổi mà thôi.Chứ ai đã muốn hướng thiện đều là người tu hú.Đó là lẽ công bằng thực tiễn.Chứ không phải chuyện mưa mà diễm.Như vậy hôm nay tôi nói gì nhỉ.Tất cả cái gì nghe cái gì cố gắng nhớ từ đây về sau.Gần như là trọn đời mình phải tránh tất cả nhiệt.Giờ phải cố gắng làm tất cả nhiều lần.Làm đó là làm cho mình.Chứ không làm cho anh.Tu đắng là tôi cho mình.Chứ không phải tù cho tội phạm.Như vậy thì chính cái tủ đó mà cứ gì sẽ được an vui.Đúng với tinh thần đầu tư.Đạo phật là đạo cứu phủ ban vui.Là chỉ có đường nào đưa đến cũ đâu.Có đường nào đi đến an lạc.Quý gì ít có đường ăn lạ.Thì cố gắng đi.Đây là đạo.Cứu quý vị.Biết nói là.Điên à.Đau cổ.Lùi cứ đi đường khổ lâu quá mà không hết khổ.Tỷ lệ.Là lỗi tại nhà.Ừ lỗi tại mình.Không lựa đường mà đi.Thật ra chỉ rồi.Tư bình triệu.Trước phật đầu có bắt mình phải vậy không.Mình chọn đúng đường của ta chỉ đánh đi.Thì mình vui.Mày đi ngược lại.Trái tim mình.Đó là ít chủ yếu của cứu khẩu banh vui của nhạc.Vậy thì hôm nay một lần nữa.Tôi rất quý vị của gắng thực hiện cái điều đó.Chưa đến tám mươi tuổi.Chọn được cái điều đó thì cũng giỏi quá rồi hôm nay.Tất cả quý vị chắp tay hồi hướng cho chúng tôi.Nguyễn duy hữu công đức phổ cập từ nhất. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com