Mùa Chinh Chiến Ấy Buổi 3 _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam _ Truyện Thời Chiến Vov 310

mùa chinh chiến Ấy buổi 3 _ Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam _ truyện thời chiến vov 310

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến trong buổi đọc chuyện hôm trước chúng ta đã dõi theo bước chân người lính trẻ biên chế.Đội thông tin tiểu đoàn tám.Cuộc đời quân ngũ mới bắt đầu với bao bỡ ngỡ.Xong người lính.Đảo ý thức được rằng quân đội là một trường học lớn.Lĩnh vực nào cũng có những người tài giỏi.Mà chỉ cần quan sát họ làm việc giao tiếp.Cũng học được bao điều.Ví như chi tiết cho hạt đỗ vào tay con lợn.Con lợn sẽ chết ngay sau đó.Cũng chỉ lính mới dùng tiểu xảo này để đỡ phải thêm con vật nặng chỉ lại còn được bữa đánh chén.Chi tiết đơn giản mà thú vị là một bài học không có trong sách vở.Mặt khác cũng cho thấy một phần tính cách.Những ứng.Bảng chín.Chúc bạn được giao nhiệm vụ chiến đổi ba trăm hai mươi tám.Để mở đường tiến quân.Đây là quả đồi án ngữ ngay bên con đường độc đạo xuyên biên giới sang campuchia.Thời điểm tháng mười hai năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám.Lính bôn bốt đang ở trên đời.Trong cuộc chạm trán này tiểu đoàn tám là mũi nhọn tấn công.Cảm giác của người lính lần đầu ra trận thật hồi hộp.Sau những mặt phẳng tọa đường.Khi bộ binh ta tiến công lên đùi thì đám lính còn tốt đã thắng chải.Lộ rõ sự đơn giản bạc nhược của một quân đội thiếu chính quy.Sau trận chiến đổi ba trăm hai mươi tám.Đơn vị nhận nhiệm vụ chi tiết toàn quân.Người lính trẻ những ngày tháng ác liệt thực sự bắt đầu.Xa.Đến ngày thứ ba chờ anh đuôi dài cổ vẫn chẳng thấy đâu cả đại đổi đó email .Đêm cuối này anh vui mới bắt kịp tới nơi chúng tôi chắc mầm.Được bữa chén nó lê đây nhưng khi nhận khẩu phần mỗi thằng được đúng một phát.Cơm và ít búi sang thất vọng nhưng chưa đến nỗi tuyệt vọng.Đến khi mở mắt cơm ra thì đau đớn thay cơm đã mốc xanh mốc đỏ.Lại thêm bớt cơm tỏa ra khiến buổi chua khó chịu còn khó người hơn cả bồn.Giày thối đất thối lính chán đổ tội cho bọn anh nuôi.Nồi cơm kiểu gì để mồ hôi lưng thấm vào hết thập cơm này anh đổi sang đi.Giá xuất thành bình bọc nilông cẩn thận rồi.Lại có anh đùa ông dành cho các tù trưởng cơm ngon để cơm thiu cho tụi tui có.Sang điếc vốn thật thà nghiêm giọng thanh binh đồng hương.Tội nghiệp tôi quá tôi cũng từng là lính bộ binh liên làm anh đuôi.Có bụng dạ nào lại đồng đội chẳng qua bố cái đó.Cho nói lại đi đồng hương được lên làm anh nuôi.Hay bị xuống làm anh nuôi nói mau.Tin hay là xuống.Anh em lại ôm bụng cười bụng rỗng mà không thể nào đưa nổi miếng cơm vào miệng.Mày tùng dao găm.Gọt mấy lần mà vẫn còn mùi thiu hoặc mãi đến lúc chỉ còn có.Nhỏ xíu nhỏ ăn được.Tôi thấy thảo điên.Tung bắt cơm lên trời cùng nhảy lên một cú đá mắt cườm vỡ nợ.Bay tung té.Nhưng.Gậy ông đập lưng ông.Cơm thiu nát dính vào giày vào.Chán khó chịu.Thảo là phải ngồi xuống lấy cỏ khô lượt đi.Mày.Tuổi trẻ còn nhiều sinh lực dự trữ.Đi lính tráng vẫn không có anh nào tụt lại phía sau .Điểm tạp cao.Định bắt đầu phản công.Đầu tiên chúng đặt mìn tăng trên đường.Gần chục chiếc xe tăng mmột trăm mười ba của ta.Trên thành xe in hai chữ thần mã.Đầy kiêu hãnh bị trúng mìn đất sét.Nằm la liệt.Ui.Những con chiến mã bị thương.Lính tăng ít người.Lại phải xin lính bộ binh bảo vệ.Mê linh sinh năm được cử đi.Tưởng ngon lành bọn nhuthanh chè vinh năm đồng toàn kinh thi.Đêm nằm vắt chân chữ ngũ trên xe kéo gỗ.Chờ cho các lính nhà tao ngủ ngon như cún con lò sữa.Bọn đỉnh mới mò ra.Chúng nằm đúng thùng xăng màu gì.Lính tà không bị mảnh nhưng bị bỏng.Người bóng mặt người bỏng cổ bỏng lưng.Có ảnh dạy bị bỏng mông phải đi viện.Nhưng điều trị vết thương chưa khỏi.Viện đã cho về đơn vị.Vì viện cũng đang hành quân thiếu người chăm sóc.Vết bỏng bị mồ hôi thấm vào nước dịch chảy ra bốc lên mùi hôi không thể gửi được.Lính tráng đang tụ tập hút thuốc lào và bàn chuyện chiến lược tấn công.Máy anh bị bỏng bỏ đến.Bị đuổi như hồi.Bình bách khoa đinh lăng qua còn hỏi.Mấy thằng.Mấy ở hố vôi lên đó à.Có một kỷ niệm trần đời.Đang đói chúng tôi gặp địch.Nhưng không phải định thông thường.Mà là địch đàn bà định nữ.Mùa khô weekend.Nền nước chỉ sấm sét ngang bắp chân.Anh em đang nằm phục bên cuối thì nghe trinh sát báo về.Pinkie schwartz.Đang nóng rực chỉ muốn lao xuống tắm một cái cho đã.Nhưng anh khai không cho.Đứa nào xuống tắm.Ăn đạm của ta trước tiên đó.Anh khai thông báo.Ba ngày.Chưa có gì vào bụng.Đứa nào cũng đói dài răng.Nhưng vẫn phải nằm.Kim chỉ may.Đến khoảng gần trưa.Chúng tôi bỗng thấy một tốp lính.Đĩa bên kia suối.Toán nữ là nữ.Nhìn dáng chúng đi mới dẻo quẹo làm sao.Mông to núm.Rủ tụi đó mặc váy đen.Nhưng chúng tôi vẫn thấy hai cái bông đánh sang hai bên để canh tác.Lâu ngày.Không được thấy đàn bà con gái.Đứa nào đứa nấy thi nhau dán mắt nhìn.Bọn chúng mà những cái bỏ nhỏ màu đen không nặng lắm nên đi khám ngay.Tất cả các bảy tên.Hai đứa mang ak.Một đứa mang mbảy mươi chín.Một đứa vác một nghìn lẻ bốn mươi.Ba đứa không có súng.Chúng đi rất hồn nhiên.Có lúc chúng chảy.Nước suối bánh nền những cặp váy trông đẹp vô cùng.Văn châu thành hỏi nhỏ.Bắn không anh khai.Anh em cũng dồn hết cái nhìn về phía đại đội trưởng.Anh khai không nói gì.Đưa tay hình đó nghe của thanh xuống.Rồi anh sang hiệu cho mọi người im lặng.Trong khi đó.Mắt anh.Vẫn nhìn về phía bên kia suối.Chở cho tốp lính nữ đi khuất vào rừng.Lấy thuốc gì xà uốn rít một hơi.Ảnh hài mới hỏi.Tụi mày thấy thế nào.Có nên bán không.Bình xịt nói.Bánh làm gì.Giết mấy tên lính nữ trả bỏ.Trâu buồn hiu.Theo tôi thì.Ta cứ đổ súng.Chị bắn dọa thôi.Tụi nó bỏ chạy tất vứt lại ba lô.Tôi chỉ cần tịch thu kiểm tra xem có cái gì ăn được không.Văn châu thành mắt lim dim.Tuổi.Chị em đi thứ ba.Nhỏ đó ngon nhất.Thảo điền cười.Tôi chỉ muốn.Bắt sống mpbốn mươi.Tôi thích tặng cho nên mình phải thay đổi hình trum.Có da có thịt thế này.Nhìn thôi đã thấy khói.Ảnh hài phả khói rồi lấy kiều.Ai cho thì cũng may đời.Làm sao mang tiếng con người nhỏ nhen.Các ông già.Tôi thích tụi nó cũng như em gái mình ở nhà.Vì bất đắc dĩ nên mới phải ra chiến trường.Nhưng các ông có để ý thấy dáng đi của các em lính nữ uyển chuyển hơn đàn ông tụi mình không.Cái đó thì tất nhiên rồi.Thảo điền nói.Nhưng tại sao.Anh chào hỏi.Thủ trưởng hỏi khó quá.Mình.Cười.Ảnh hài giải thích.Dáng đi của lính nữ nói riêng và của phụ nữ nói chung.Để uyển chuyển như vậy.Nhóm mang theo buồng trứng.Muốn em thế này là đặc trưng của đàn bà con gái.Các ông cứ để ý mà xem.Vượt nói.Anh vừa dùng tay miêu tả.Tôi nhìn anh khai lòng thầm khâm phục.Mà cũng may cho toán lính nữ pol pot hôm đó.Chắc em đâu có biết.Chúng tôi.Đã giành sự sống cho các em.Những kẻ thù bên kia chiến tuyến.Làm lính thì non time.Con khỉ già tụi lính lắm mồm chúng tôi hay bị các vị chỉ huy mắm.Thế tức là lính cái đếch gì cũng biết nhưng toán biết lơ mơ.Rồi lại chỉ tay tung tin đồn nhảm khiến các cán bộ lại phải họp hàng tháng.Pin cải chính buổi tối không biết hải trinh sát nhà ở phố.Cách kiếm đầu tiên ghita bật bông phùng phùng hát cho lính trán phải.Hài chế lời nhạc rất nhanh.Anh say sưa nhảy theo nhạc bài hạ trắng của trịnh công sơn.Hủ tiếu thơm phức thịt bò lại có thuốc dê.Lính tăng lên đường.Thẳng tiến nam vang.Anh hai đi qua nghe được dừng lại hỏi.Nay.Các cậu hát linh tinh gì thế.Dạ.Bọn em nghe nói.Tướng quân khu bảy và quân khu chín.Định chống trả rất quyết liệt.Liên quân khu năm bình có thể tiến thẳng đến nông quanh.Bình xịt mắt sáng bừng trả lời.Thôi đi cấp bố.Không có chuyện đấy đâu.Sao hướng bình định bỏ chạy hết thế thủ trưởng.Cho hỏi.Hai tỉnh mondulkiri và skinny.Các cậu đi qua.Có cái bị gì.Bọn địch.Chỉ tập trung giữ thành phố thị xã.Mai đánh vào sân bay sung trang.Các cậu sẽ biết thế nào là lễ độ với chiến tranh.Tuổi nhắc thế.Để các cậu không được chủ quan khinh địch.Vụ trưởng yên tâm.Đánh nhau viết bọn ăn bốc đái đứng thì mình luôn trên cơ.Ảnh sắc vẫn đang ngủ bbốn mươi mốt cười nói.Nhưng phải luôn nhớ câu rằng.Chó cùng rứt giậu.Ảnh hài cảnh báo rồi bỏ đi.Cho anh mượn tờ báo.Tôi thế anh cầm trong tay.Để mình viết thư về tòa soạn.Sẽ trong vườn sau.Vì trong số này.Có một thằng nhà báo viết rất bảy.Nó biết rằng.Ai chưa đến ăn phomat.Thì coi như chưa đến campuchia.Nó có biết đâu rằng.Hằng lan lính đình đổ máu vì campuchia.Nhưng họ có biết mặt mũi anh qua phát nó ra làm sao đâu.Mình sẽ đề nghị tòa soạn báo quân đội không đăng.Những bài nếu láo như thế này nữa.Dù rất thèm đọc báo.Nhưng thấy anh khay nói thế tôi nghĩ.Mình không đọc.Có lẽ tốt hơn.Những thứ rác rưởi ấy chỉ làm ô nhiễm thêm tâm hồn lính trẻ.Tôi tính csáu luôn có phong cách mạnh mẽ.Cũng bởi ban chỉ huy đại đội có tác phong đàng hoàng.Và có phần vui vẻ.Họ thấy chẳng có gì nghiêm trọng chẳng có gì phải lo lắng.Phẩm chất người chỉ huy.Tỏa sang gửi tính cách tâm lý tự tin.Những điều vô hình đó không cân đo đong đếm được.Nhưng có giá trị tinh thần rất lớn.Giá trị của bản lĩnh.Anh hai đại đội trưởng trung úy.Quê thanhhóa lính bảy mươi hai.Tốt nghiệp sĩ quan lục quân sơn tây.To cao trắng trẻo đẹp trai kinh khủng.Râu quai nón xanh gì.Hút.Hát cây.Con cảnh bắn đến hơn bốn mươi trái bbốn mươi bbốn mươi mốt như không.Ông park kingkaew chính trị viên thượng úy lính sáu mươi chín.Người mường.Quê thanhhóa.Hiền lành.Thời kỳ trước.Ông vừa tuyên bố kết là mấy anh lính vào đoàn ở đoạn nào này.Khi quay lại vẫn tuyên bố kết nạp mấy anh đó vào đoàn lần nữa.Mai cậu lính tiêu trời.Thưa thủ trưởng.Thủ trưởng vừa kết nạp em rồi mà.Ông quy vẫn hồn nhiên thế.Thí kết đặt lại cho nó chắc hơn.Lính tráng được trận cười cũng vui.Chính trị viên phó là chú ý cao xuân trường quê nghệ an.Anh có biệt danh là trường vịt.Vì cái mũi của anh cao và chết như cái mỏ vịt.Trên mũ anh kể dòng chữ.Xa quê hương nhớ vợ hiền.Ở dưới lại còn chua thêm.Đ***** thằng nào đọc vào đây.Nghe vừa tức vừa buồn cười.Anh quốc câu hay mắng lính rằng.Ngu vừa thôi còn để cho người khác vui chứ.Nghe xong tức đỉnh nhưng mà thấy cũng có lý.Anh nguyễn mạnh hùng đại đội phó chuẩn úy.Quy hải dương.Anh hùng có khẩu súng ngắn.Khi đánh nhau anh luôn đi đầu.Cầm súng lên.Cu sung phòng.What.Anh có biệt danh là hùng thì là.Đừng nghĩ.Chắc anh này thích ăn rau thì là.Nhưng không phải ấy.Anh bước giải thích.Khi phát biểu.Anh hùng hai chim hai chữ thì là thì là vào câu.Lính chán thấy lặp lại nhiều lần.Bạn đặt cho anh thích biệt danh ấy.Anh hùng biết nhưng không giận.Anh em chiến đấu sống chết có nhau.Biệt danh này đó cô cũng để cho vui thôi mà.Hàng ngũ cán bộ trung đội cũng toàn tay cự phách.Anh dậu người mường quê hòa bình lầm lì gan giả.Anh tú bụi đỏ quy hải phòng.Đánh nhau không bao giờ đi lom khom hay lắp vào cây.Cứ cắm ak thẳng tiến vừa đi vừa bắn.Anh văn châuthanh chuẩn úy lính bảy mươi hai.Shizuka từ năm mười bốn tuổi.Đã từng bị thương trong chiến tranh chống mỹ.Được điều trị tại viện một trăm lẻ tám.Lính tráng được điều trị.Tại bệnh viện quân đội top một ngày.Cũng đủ oai lắm rồi.Buổi sáng vừa ngủ dậy chuẩn bị hành quân.Tìm mỗi người được phát một túi ni lông.Túi màu trắng gặp vuông vắn có dòng chữ đen.Best jhin.Usa.Tôi chẳng biết.Cái này dùng để làm gì.Hỏi ra thì mới biết.Đó là.Túi đựng xác tử sĩ.Mỗi người một cái.Để trong ba lô.Đề phòng khi nào mình chết.Anh em lấy ra giống ngay xác mình vào.Cầm cái túi.Tôi tức điên.Dùng hết sức.Tăng nhanh và rừng thật xa.Mẹ kế.Ai thèm mang chiếc cuốn nợ hút nhìn này trên lưng.Đeo đến lúc nào mình cũng bị ám ảnh cái chết à.Sao.Thằng nào mà nghĩ ra cái trò này ngu thế.Từng nè.Bọn quân ngu lý luận.Tụi mỹ vẫn làm thế.Lính tráng ra trận thằng nào cũng mang theo mấy cái.Kệ mẹ bọn mỹ bọn này cắm đầu bắt chước không phải nối.Tôi tức khí bể lại.Bọn tàu.Đánh nhau bao lâu rồi.Cần cái túi nào đâu.Vẫn cắn đi.Mà.Bọn địch bắn chắc gì đã trúng.Vải dù bị trúng chắc gì đã chết.Phải lạc quan bị đánh thắng địch chứ.Vả lại.Đã xác định vào lính rồi thì.Ai cần biết mình chết thế nào đâu.Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh.Áo bào thay chiếu anh về đất.Thế thôi.Cũng quá ngon lành.Tôi thấy mấy người.Cũng vứt đi.Có người giữ lại.Cho hỏi để làm gì.Họ nói.Điểm bọc chăn màn mùa mưa.Lại có bọn lò xà thế nữa.Chắc gì sống được đến mùa mưa.Tuổi định nói.Rừng sợ mình độc miệng lại thôi.Chúng tôi được thông báo.Gần đến sân bay tung chang csáu shop lại đội hình.Chuẩn bị nổ súng.Đứng bên hồ.Kính trắng tranh thủ múc nước vào bia.Anh khai chắc cũng khá căng thẳng.Ảnh buồn hút thuốc lào.Nhưng không có đi.Anh hút theo kiểu.Lý một tờ giấy.Facebook hết một cái lỗ nhỏ nhét thuốc lào vào.Sonim đầy miệng.Châm lửa và gió.Sau đó.Nhổ nước đi.Từ trong biển cũng phải say được ít khói.Hút thuốc lào kiểu dã chiến thế này.Đã trở thành thói quen của lính.Đứng cạnh tôi.Anh đứa anh mười.Tìm cái.Nhưng anh phải dậy đưa cho người khác.Ảnh đứa lẩm bẩm chửi.Tao xin nghỉ không cho.Chúc bình thường.Tôi không ngờ.Anh nữa chỉ vì điếu thuốc lại chửi rủa anh khai thăm tệ đến vậy.Cũng may mà anh khai đi đến chỗ khác.Anh nghe được.Không biết chuyện gì sẽ xảy ra.Tôi chợt nghĩ.Quân đội.Đúng là trường tổng hợp cấp đại học hẳn hoi.Bởi vì ở đây có những người đẹp nhất dũng cảm ứng.Cao cả nhất.Song.Cũng có những người rất tệ.Tất cả tồn tại bên nhau cùng nương tựa vào nhau.Lập sân bay.Chúng tôi sản trắng.Tôi chỉ thấy trước mặt lịch sử cây.Chẳng biết đường băng hay là sân bay đâu.Tôi đang ăn kiêng thì có lệnh nổ súng.Nhìn sang bên phải.Thi lính trinh sát trung đoàn đang lữ tiến vào.Đi đầu là trâu lính hà nội.Nhà ở khu bách khoa.Tôi nhận ra châu vì trên trán đó có vết chàm đỏ.Mấy ngày không gặp địt nên lính ta rất chủ quan.Trâu vẫn đẻ ak trên vai.Đi vào chỗ không người.Bỗng châu chúng đạt.Một viên đạn vào giữa trán.Long ngã xuống.Vị trí của tôi cách đó không xa.Chỗ tôi lại cao.Nên nhìn thấy hết.Ngay lập tức.Hướng tây.Anh khai ra lệnh nổ súng.Chúng tôi sông lin.Bỗng gặp con suối lớn trắng nhanh.Nước ngập ngang đùi khó vận động.Anh khai lùi lại chạy hướng khác.Tôi bán theo anh.Phía sau quân ta vẫn bắn liên hồi.Mẹ.Ông đạt toàn ném lựu đạn nữa.Nhưng ném đâu được xa.Lựu đạn vương cảnh cây rồi ngay trước mặt chúng ta.Cụ mày nó đổ xăng nước không thì.Chúng tôi đi coi.Anh đang chạy quay lại phía sau bắt tay làm loa kêu gọi.Không được ném lựu đạn nữa.Vải quần nữa rơi sau đó mới hết.Tư thế anh khai vòng sang trái.Tôi chạy theo.Viện nghĩ.Thông tin phải bám sát chỉ huy.Bỗng anh khai kêu lên.Nó đi rồi bắt sống với nó.Vừa dứt lời một loạt đạn nổ trúng ngực anh khai.Anh hội xuống.Quá xứ sở.Tôi dừng lại.Anh đang chạy vào lấy anh khai ra.Nhưng nặng quá.Anh là anh kêu tôi không cùng.Chúng tôi đặt anh khai nằm nghiêng.Người cong như con tôm.Anh khai nằm đó.Tôi không thích hả.Mà cũng chẳng thấy căm thù.Trống rỗng.Chỉ băn khoăn câu hỏi.Tại sao.Anh trai bị trúng đạn.Anh lang bảo.Tuấn thử xem anh khai còn thở không.Tôi đặt ngón tay trỏ lên nhanh mũi anh.Thấy không có dấu hiệu của hơi thở.Chắc anh là anh vẫn chưa tin lại bảo.Tuấn.Tuấn thử lấy bông đặt lên mũi xem.Mở túi băng cá nhân rút ra ít bông.Nhưng những sợi bông mong manh.Cũng không hề chuyển động.Anh lang lò vào chỗ anh khai vừa bị bắn.Anh phát hiện.Một cái mũi đen bằng vải dù ướt sũng bên gốc cây.Anh làm lùi ra.Chúng tôi đoán.Chắc là ba loa của tên địch vừa bắn minh khai.Nó đã bỏ chạy.Trong gối chẳng có gì.Chỉ có chiếc võng dù và con sau năm.Đầu tiên.Anh đang định lấy chiếc võng dù.Nhưng sao lại lấy con sau khi ăn.Vì nó đẹp quá lạnh đậm vẻ lính chiến.Rượu làng chè thì tôi lấy ngay.Anh ném cho tôi chiếc võng bầu lên còn ướt.Tôi thì lạy chúa ghét màu đen.Vừa cầm đưa lên mũi ngửi.Mùi hôi hám bốc lên nồng nặc.Tôi trả lại không lấy.Bọn vận tải đến khi mang khai đi.Hết sức thản nhiên lặng lẽ.Chẳng thèm hỏi bọn tôi một câu.Lúc đến vào lúc đi.Tụi nó đều im lặng như thế.Này cái xây đản đựng ba = ak anh khai đeo trước ngực.Tụi nó cũng chẳng thèm tháo ra.Quyết định kiêng đi nha.Ảnh nàng phải lên tiếng.Tụi nó mới dừng lại.Vừa lúc đó.Một anh lính nhìn thấy thích liền tháo ra đeo vòng ngực mình luôn.Khẩu ak của anh.Cũng được một anh lính tiếp nhận.Tôi chẳng để ý xem anh đứa đông.Sau này cũng chẳng để tâm.Vì ở chiến trường ngày nào cũng xáo động biết bao nhiêu chỉ.Mỗi ngày đi hàng chục cây số.Người chết.Người bị thương.Tôi thì phải tập trung chuyển và nhận điện.Chẳng còn phút nào nghĩ đến chuyện của ai nữa.Mang tiếng đánh vào sân bay.Nhưng tôi chẳng thấy máy bay nào.Khi quân đội diệt chủng này làm gì mà giàu đến mức có máy bay.Đường băng cũng chỉ là mấy đoạn đường nhựa cỏ mọc um tùm.Chúng tôi vội băng qua vì trời đang gay gắt nắng.Mồ hôi chảy xuống tay xẻ tà.Sân bay chói lòa.Chạy qua cho nhanh.Đến tuổi chúng tôi nhận điện.Trung đoàn báo xuống sẽ bổ sung cho csáu một đại đội trưởng khác thay anh khai.Hôm đó.Lần này bốn tháng giêng năm một nghìn chín trăm bảy mươi chín.Đang hành quân chiến đấu.Buổi chiều vừa đánh nhau xong.Tóc tai quần áo còn bùi đạn khét mù.Tuổi đến.Chưa kịp trong miếng gì vào bụng đã phải ta tập trung nghe tuyên án tử hình một đồng đội.Của mình.Sư đoàn ba trăm lẻ bảy chúng tôi gồm ba trung đoàn.Là hai mươi chín.chín mươi lăm và chín mươi bốn.hai trung đoàn đầu làm nhiệm vụ đánh địch.Trung đoàn chín mươi bốn làm nhiệm vụ tiếp quản chiến trường và dọn dẹp sau trận đánh.Thế mới tình truyện.Mà chuyện xảy ra không phải trong lúc chiến đấu.Ngô xảy ra lúc đại im tiếng súng.Thế mới buồn.Trước khi phanh campuchia.Chúng tôi để học chính trị cả tuần.Ai cũng được phát một tờ giấy nhỏ bằng bàn tay.Trong đó ghi.chín điều quy định dành cho các lực lượng vũ trang làm nhiệm vụ trên chiến trường tây nam.Chưa kịp nhớ mười lời thề danh dự.Thì đã phải học thuộc chín điều quy định.Anh em không có đầu óc nào mà nhớ hết.Biết vậy.Nền chính trị viên tiểu đoàn hà quang hán tóm tắt.Đại khái là.Các đồng chí sang campuchia.Thì.Chỉ được hưởng đúng bà thứ đó là thứ nhất.Không khí.Thứ hai.Củi rừng mà thứ ba nước sông.Lính tráng tiêu nguyễn thế thì còn ra nước đôi mẹ gì.Mang chín đi nước ngoài mà chém xa ở nhà.Nhưng ông hán nói cũng có lý các đồng chí lên nhớ người dân ca.Chị hiện nay không còn bất cứ một tài sản gì.Họ chỉ còn mỗi cái hố mặc trên người các đồng chí nghĩ thế nào thì nghĩ để không làm à.Đường đến danh dự quân nhân đang làm nghĩa vụ quốc tế.Giọng đọc nghệ sĩ ưu tú việt hùng vừa thể hiện phần tiếp theo hồi ký mùa chinh chiến ấy của nhà văn nhà biên.Bạn tuấn.Đọc truyện dài kỳ hôm nay do biên tập viên anh thư thực hiện.Chào tạm biệt các bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com