Mùa Chinh Chiến Ấy Buổi 7 _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam _ Truyện Thời Chiến Vov 336

mùa chinh chiến Ấy buổi 7 _ Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam _ truyện thời chiến vov 336

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Chúng ta cùng nhà phân đoàn tuấn tiếp tục con đường chiến đấu tại chiến trường campuchia năm xưa.Sau một thời gian chiến đấu.Đoàn minh tuấn thấy các bạn học cùng lớp ngày xưa trưởng thành nhiều.Hành động vượt qua sông rất nguy hiểm để trở về đơn vị của người bạn đặng như tú hai việc tú bắt.Trung đoàn trưởng pol pot.Khiến tuấn rất khâm phục.Anh thấy.Quân đội và chiến trường là môi trường rèn luyện con người tốt.Đời lính chiến không thiếu việc vui việc buồn.Cùng với chiến thắng trên chiến trường.Của bộ đội tình nguyện việt nam.Thì người dân tị nạn campuchia cũng trở về quê hương.Bộ đội chở gạo tiếp tế cho năm bản dân tị nạn hoa kiều nhưng không đủ.Có lúc đoàn minh tuấn phải lấy trộm gạo của đồng đội giúp đỡ nạn dân.Anh rất ngại.Khi được dân tị nạn hoa kiều tặng hột xoàn tặng vàng khi giúp đỡ họ.Rồi chuyện người bạn bỏ vàng vào trà uống cho đỡ sốt.Viết bản minh tuấn.Việc để vàng trong người chỉ tổ vướng víu khó chịu.Bên cạnh việc chiến đấu gian khổ với quân ra.Lính ta còn phải đối mặt với bệnh.Bản minh tuấn bị sốt rét.Đến bữa không mất nổi nửa bát cơm.Thế tuấn bảo cơm nhiều bữa.Đi lạc hạnh phải nấu cháo hoa cho anh ăn.Được chút trắng và bộ.Anh cũng thấy đỡ hơn.Trong hoàn cảnh ốm đau đưa chín trưởng đất bạn.Sự quan tâm của đồng đội càng trở nên trân quý .Bây giờ các bạn cùng nghe tiếp hồi ký mùa chinh chiến ấy của nhà văn đoàn tuấn.Qua xóm độc nghệ sĩ ưu tú việt hùng.Tùy xúc tác.Được hơn tuần thì khỏi nhưng tiếp đó lại tính hắc lào từ ngày vào lý.Tôi có bị bệnh này nó không nhưng sao giờ lại mắt đầu tiên dành thúy hai bé.Lúc đầu còn lịch sử học hai tay vào túi để hãy tức là gái bí mật.Nhưng sao ngứa không chịu nổi cởi phăng quần dài mặc quần đùi cho dễ gãy.Tôi trách hàng đồng hương giặt quần áo ở đâu đấy.Giật micro thế nào thì để lên cây vỏ.Ui đồng hương lê hắc lào trong bình có phải không.Đâu có hạng tối nay.Tôi cũng mới bị.Thích tụi mình lấy từ đâu.Chắc là từ ông quốc.Bữa tôi xin xà phòng.Nhắc nhở tôi giặt dùm quần áo ngon luôn.Bật tôi biết.Trung quốc.Bị hắc lào nặng lắm.Hạnh khẳng định.Làm sao trách được quốc bây giờ.Tôi thấy hạnh hay đọc thư quốc.Thuở làm thơ yêu em.Cung đường mòn trăng không.Đổi nghiêng nghiêng dốc hạ.Võng đung đưa lệ trời.Tổ quốc không nói đến lang ben hắc lào.Sốt rét.Không cần thuốc của y tá.Nhưng hắc lào thì cần rất cần .Túi vải đến ướt cảm móng.Bảy tục mút thấm bông nữa lúc trong lán ít người.Giải chỗ đổi trống vắng và kín đáo để bôi.Vừa chặn đậu bông thấm hút vào vết hắc lào.Đã thấy xót cực đỉnh.Nhưng vẫn phải cố nhắm mắt nghiến răng bùi.Mồ hôi phải già miệng rên người sun.Mở mic vật bôi được một bên.Còn bên kia nữa.Phải chân ta quyết cho nhanh.Bùi càng chậm cản đồng.Bùi xăm.Dốt thấm vào người nhưng muốn phát rồi lên.Chạy khắp rừng khắp đồi núi chạy vừa nhảy cẩm lên vừa la gi.Thế mà.Cũng chỉ vài tiếng sau lá lại lên cơn ngứa.Lại tống iốt vào lại duyên hư hư vì xót.Thuốc ngấm vào đến đâu không biết.Chị nhớ hôm sau ra hai bên bẹn cháy đen.Những nước sàn đòn thì vẫn chưa hết ngứa.Lại buổi tiếp vốn.Lại chịu những cơn xót điếng người.Cứu thế.Không biết bao giờ thì khỏi.Xuống hỏi quốc kinh.Quốc phổ biến.Phải bôi cho khéo.Bùi công nghệ thuật.Sao cho không động đến bộ ấm chén.Nút mạch chạm vào bộ tổng tư lệnh chỉ huy thanh.Ngày nào cũng làm như thế.Hơn chục ngày thì khỏi.Thế cũng đủ biết mùi hắc lào.Lính mà.Các căn bệnh đều phải đối đầu và trải qua.Những y tá võ đình chiến bản thân của cu.Thường ngang tàng vũ khí.Trước đám lính mới.Tuổi hắc lào của tụi tao.Còn hơn tuổi quân của tụi mày.Nghe chưa.Một hôm.Tôi phải về trung đoàn nhận pin.Loại máy hai w hiệu silic của trung quốc luôn cần một khối pin lớn.Cỡ mười hai viên pin con thỏ chậm lại đóng thành hồ.Khi biến sóng chập chờn âm thanh nghe trọng tỷ.Tiểu đoàn ở quá xa.Khách hàng trăm km.Tìm chúng tôi xin nhận pin ở trung đoàn.Nói lại đi nhắn tin.Nhưng phải thay mệt như một chiến sĩ ra trận.Miễn là phải mắc ak và vài băng đảng.Dây lưng ngoài bi đông còn cài thêm mấy trái lựu đạn.Bởi chim đường bất cứ chỗ nào bọn địt cũng có thể tổ chức mai.Bơm bình luôn phải ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.Chưa kể chúng còn cành mìn chống tăng.Xe đơn vị tôi vắt nhìn mất hơn chục cái.Nằm lăn lóc bên đường như những chiến binh.Tùy tử trận nhưng hồn còn vương vấn.Ăn sáng xong tôi sạc cầu đơ.Xe đến tôi nhảy lên đây.Quái lạ.Chim se có sẵn tám tiền tủ bình.Chúng ngồi hai bên xe.Bạch đằng nào cũng nhìn ở.Mắt trắng dã.Hài lính tà áo dài.Cho hỏi.Tù binh đầu đây.Trận sân bay dallas.Một người trả lời.À.Các trận đó với cách đây khoảng hơn tuần.Hôm đó khoảng ba bốn giờ sáng.Tôi nghe súng nổ liên hồi kiếm tiền bảy.Đổ rất nhiều.Hai bên đánh nhau có lẽ đến hơn tiếng đồng hồ.Đến gần sáng.Tiếng súng máy in.Chiều hôm đó tôi nhận điện.Thấy trung đoàn thông báo.Một đơn vị mạnh của.Tập kích của dbảy.Anh em không mất cảnh giác nồi súng kịp thời đánh bật định ra khỏi công xử.Tuy nhiên.Vì chưa quen địa hình nên có nhiều chỗ lính ta phải rút lui.Bọn địch bắt đi mãi chiến sĩ bị thương.Chúng tôi ra ngoài full dùng lá thốt nốt cứa cổ.Sau đó còn chất tôm lên đốt.Gần sáng ta tổ chức phản công.Bọn định bỏ chạy mới mang được xác anh em về.Tôi gạch dưới đoạn dùng lá thốt nốt cứa cổ.Trong bức.Kịch thốt nốt.Nhìn từ xa trông rất hiền lành.Đứng giữa đồng hai bên full.Quả bóng tuấn mái nhà tranh.Nó còn mang vẻ trữ tình ấm áp.Lá thốt nốt như lá cỏ.Rừng cảnh có khai rất rất.Chạm vào chảy máu liền.Bọn đỉnh dùng khai lá thốt nốt tra tấn tù binh.Chắc để kéo dài sự đau đớn.Tôi điện cho ban chỉ huy.Anh nghĩ anh chương nói nhiều về hình thức tra tấn này.Và chúng tôi phát hiện một điều rất là.Từ khi đánh vào campuchia.Quân ta không gặp một thương binh nào của quân đội tôn tốt.Chúng chảy đâu.Anh nghĩ bảng.Khi họp quân chính ở trung đoàn.Mọi người cũng nói đến chuyện này.Ý kiến từ phía cán bộ binh đoàn chín.Một binh đoàn của chính phủ nên xoan phối thuộc với ta nói rằng.Thứ nhất thương binh nặng bọn pol pot đều đổ hết xuống biển.Chúng dùng máy bay lên thẳng làm chuyện này.Thứ hai trúng tiền truyền rằng bộ đội việt nam bắt được tù binh đều tra tấn dã.Lan và bắn chết hết.Vì thế.Lính pol pot nuôi tâm lý chiến đấu đến cùng và thường tự sát.Tôi đi dọc xe.Bỗng thấy một tiếng.Mặc quần áo của bộ đội việt nam.Mũ cối.Điều đặc biệt là trên áo và mũ của tên này có dòng chữ nguyễn xuân nhật minh.Mà.Nguyễn xuân nhật minh làm bạn cùng trường phổ thông với tôi.Minh học buổi b.Tôi học kìa.Hay là.Thằng này đã giết nhật minh.Lấy được ba lô của bạn tôi.Không biết nhật minh sống hay chết.Cũng có thể trong trận đánh tuần trước.Ăn cướp được ba lô của nhật minh.Tết này ngồi chỗ thứ hai gần cuối xe.Trông khá to con.Tôi hỏi hay lính bình có biết nhật minh tbảy không.Hai người đều nói không biết.Hóa ra họ ở đơn vị khác.Tôi với nhật minh rất quý nhau.Minh học trước tôi một năm.Nhưng đến lớp mười thì bị đúp.Nguyên nhân cũng rất học trò.Trong buổi thi cuối năm môn toán.Sau khi chép để xong.Vinh và một thằng bạn học kém nhánh nhau ra nhà vệ sinh.Bình chuẩn lời giải cho thằng kia.Bật tắt duyên âm mưu của hai cậu học trò.Làm sao qua nổi cặp mắt dõi đời của các vị giám thị.Tôi vẫn đinh đều đam mê thể thao.Nhưng tôi thuộc dạng vai u thịt bắp mồ hôi dầu.Quảng ninh đổi ếch ngực rơi tài cử tạ.Khi tập xà bình thường cởi trần khoe bộ ngực nở.Bán thân hình chữ v.Đẹp như tượng david.Bọn con cái đứng trên tầng ba xếp hàng nhìn xuống mặt đứa nào cũng hào hứng.Khi vào chín trường thì chúng tôi lạc nhau.Luật phân tính về các đơn vị.Không khí cực kỳ lộn số.Vừa vào đêm trước sáng sau phân tán luôn.Lính tráng còn đang ngơ ngác là nước lạc cái chưa kịp hoàn hồn sau chuỗi ngày hành quân rằng.Đã bị điều ngay về đơn vị mới.Chẳng ai kịp chia tay với ai.Tôi chỉ kịp tạm biệt hào.Thằng bạn hồi huấn luyện ở cùng nhà dân.Thế là bị cuốn về đơn vị mới.Hôm bảo chiến dịch.Vẫn đi qua chốt nham nhở đến biển từng được nhảy lên xe.Lượn qua trạm phẫu trung đoàn.Bông thiên bình đứng ngay bên cửa sừng.Đầu quấn băng trắng máu thấm ra ngoài.Tay trái cũng cuốn bằng trắng chèo nàng ngực.Tay phải đưa lên vẫy vẫy miệng cười rất tươi.Tuấn ơi bình bị thương rồi.Trời ơi.Thằng bạn mình lúc ấy đẹp thế.Một hình ảnh tuyệt vời.Quần áo lính còn với cho anh.Tóc dài đen nhánh.Mặt trăng chế sinh nhật.Đứng bên góc từng vết thương tích đầy mình.Mà bị thương bột cách bích tuyệt đẹp làm sao.Ôi ước gì có máy ảnh.Tôi sẽ chụp bức chân dung này của minh gửi về cho trường cũ.Cho các bạn biết ai bưởi b trường lý tự trọng.Viết lời nhắn.Đây chính là người hùng của trường mình.Các thầy cô.Kỷ luật.Chó đi.Cứ đuổi học sinh đi.Cứ quát mắng chúng em đi.Và hãy nhìn đây.Chính những đứa học trò cá biệt ấy.Đang lấy thân mình che đạn quân thù cho tổng.Anh yêu.Thằng bạn mình như thế.Chắc sau khi điều trị bình về lại đơn vị.Mẹ cái thằng ôn con này.Mày lý quần áo mũ mão của bạn tao ở đâu.Tự nhiên.Máu tôi sung liên.Cầm khẩu ak bắn gà.Tôi rộng chúng vàng đó mấy nhát.Thằng ôn vẫn không dám nói gì.Nó ngồi yên.Không dám gần lên xin tha.Không dám giơ tay xài đỡ.Bình tĩnh lại.Tôi nhìn kỹ.Chỉ ra.Thằng nào cũng bị cháy quạt hai tay ra phía sau.Buộc chặt vào thành xe.Như vậy là.Vĩnh đánh chết thằng tù binh đã bị trói.Thế thì còn danh giá gì.Thôi.Tha cho mày.Tôi nhìn nó dùm hường.Thằng loại con sợ.Cúi giảm mặt xuống.Ở phố nhỏ nằm bên kia suối.Có em lâm huy.Khuôn mặt em thanh tú dáng người cao ráo sáng sủa.Em bị lính pol pot lừa từ fanpage về đây.Cha mẹ đã chết.Em sống cùng anh trai và chị dâu.Điều đặc biệt ở lâm huy là tiếng việt em chỉ biết câu.Trời đất ơi.Và từ con heo.Tôi hỏi tại sao chỉ biết mỗi hai cái ấy em trả lời.Dạo gần sân bay busan tông bên xóm người việt hai người việt nói nhiều nhất hai từ ấy.Buổi trưa đi tuần về.Chúng tôi ghé nhà louise sim hợp nữ.Vì nhà em có vẻ sạch nhất vùng.Vào cái lâm huy ngồi trên sàn.Vừa cầm bát cơm ăn vừa cầm cây gậy tre đuổi gà.Trong khi hai vợ chồng anh chị và đứa con ngồi ăn trong nhà.Clip qua bát cơm của lâm huy.Chú chó thủy.Em chỉ ăn cơm trắng với chút mắm bò hát.Chiều.Nói chuyện ấy viết.Hôm sau.Quốc mang ít cá khô và thịt hộp tặng lâm huy.Ở cầu sắt chúng tôi mới được gần sân.Tất nhiên là phải tranh thủ học tiếng và khám phá đời sống của dân.Có một xác định bởi hoa hai vợ chồng với hai đứa con ở giữa full.Tôi hay đến đó học tiếng khmer.Chị vợ béo mập vậy tôi phát âm.Anh chồng hơi sành người cao gầy cứ rủ rỉ rù rì.Nói câu nào shaco.Thấy chiếc xe audi qua phà anh chồng chỉ tay lên trời.Trẻ nhỏ ông lớn.Hôm khác thấy xe tải chở để lính.Anh lại mỉm cười.Xe lớn ông nhỏ.Thấy chúng tôi mang ak anh chỉ vào.Ông nhỏ súng lớn.Thế anh chương cầm khẩu súng lục tung lên anh nháy mắt.Ông lớn súng nhỏ.Tôi nhìn thấy những người dân nhận xét rất gãy họ đâu ra đấy.Bột home.Thích cây đu đủ trước nhãn lâm huy có trái cực to.Đại chiến gần đâu mà gia đình không cháy.Tôi hỏi thì lâm huy trả lời là để cho lợn.Xào đu đủ ngon thế kia lại cho lợn.I love you trả lời.Người khmer không ăn đu đủ chín trị ăn đu đủ ương.Chín quá.Gọi cho lợn ăn.Thật là trái ngược với người việt.Tôi bỏ đợi xin.Gia đình lâm nguy cho ngay lại còn cảm ơn nữa.Tôi mang về.Được bữa bãi cháy cùng quốc và x.Cảnh đẹp lắm vui còn có anh bác sĩ.Cô vợ to béo xinh đẹp mắt lúng liếng nhưng đáng nhảy theo đoàn văn công của tỉnh đi biểu diễn.Để anh một mình ở nhà.Thế bọn tôi tắm ở hồ anh bảo.Viết đoạn nhà anh mà tắm suối ở đó sạch hơn.Đến nơi quả như anh đói nước suối vô cùng trong bát.Đặc.Anh còn thấy luộc chuối mời chúng tôi.Anh rất quý tôi bệnh nhân.Vì trong khi chuyện trò.Thí nghiệm khoa biết tiếng anh còn tôi biết tiếng nga nên anh tỏ ra khâm phục.Lại còn đặt biệt danh cho tôi là người xô viết.Đường yên.Anh biết tiếng pháp.Có hôm anh xổ sa bột chàng tiếng pháp khiến cho bọn tôi lát cảm.Thỉnh thoảng.Quốc cũng chơi vài câu tiếng pháp với anh.Tỉnh thân càng đậm đà.Tin đồn thế nào mà lại đến tay em lâm huy.Bitly.Em càng bến bọn tôi hơn.Và quá hay bị này.Hình ảnh lính việt nam trong phim càng được quý trọng.Sau khi đã thân nhau một hôm lâm vui nhỏ ý nhờ chúng tôi làm cho kết bạn để em.Bọn trẻ trong phum học chữ.Gỗ thị sẵn nhưng không có scandal.Tôi bản vip.Định đóng cái bàn nhưng không có đinh.Mày xàm.Anh bác sĩ còn phải cái.Thiếu đầu.Anh định đổ thêm đinh đóng ở nhà sàn.Cái bảng được làm xong ngay.Nhưng làm sao để biến nó thành màu đen.Mày xào.Tôi có pin.Bọn tôi lý chuột tin trộn lá khoai lang chà lên mặt gỗ.Cái bản tùy không đen lắm nhưng nhìn cũng tạm được.Bảng đen rồi thì phải có phấn trắng.Chúng tôi đi tuần thấy đoạn suối ở full trên có đất sét.Tôi lấy về phơi khô.Viết cũng xài chữ mà bị giật phí.Thế là lâm huy có dấu cụ dạy học trò.Đầu phun có căn nhà trống lợp lá thốt nốt.Lâm huy quét bản kê bàn làm thành lớp học.Tôi thấy tụi nhỏ rất thông minh.Có một thằng bé vẽ rất giỏi.Một hôm tôi đến chơi.Thấy con chuồn chuồn nó vẽ từ trang giấy tưởng như muốn bay ngay lên không chung.Không tin.Zing lâm huy xác nhận.Đúng là tranh của nó đi.Tôi thử tài cậu bé bảo vẽ cây chuối.Ngay lập tức.Cậu bé vẽ phát kêu là chuối trước rồi mới đi nét xong.Trong phút chốc bụi chuối hiện ra sinh động chẳng kém gì thiên nhiên trước mắt.Đây là.Cậu bé mi chỉ còn mỗi cái bút chỉ lên thôi.Chị nếu có bút màu.Chắc những nét vẽ còn kỳ diệu hơn nữa.Lâm huy viết những chữ khmer lên bảng.Tôi nhìn theo.Dường như mỗi con chữ ấy được tỏa ra từ hơi thở của cô.Tôi không thể viết được.Chắc bình vào lớp.Còn viết chậm trả bằng bịch hoạt hơn mấy đứa trẻ.Từ bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn của cô.Những nét chữ cong uốn lượn đầy vẻ đẹp bí ẩn hiện ra.Và bọn trẻ.Cũng muốn luận những bàn tay nhỏ viết theo.Những con chữ lần đầu tiên tôi được thấy trong đời.Thật diệu kỳ khi con người đã sáng tạo ra chữ viết.Vật thật tỏi xanh biết bao.Những cô giáo lớp vỡ lòng honda muối.Họ đã đẩy cho những đứa trẻ hoang giải từ chỗ chúng không biết gì.Kiraware dạy bọn trẻ hát đồng ca.Quốc đang đi bỗng dừng lại.Giữa trưa nắng anh đứng đó đầu trần.Nghe tiếng đồng ca của các em học trò khmer.Đối với quốc.Đền âm thanh đẹp nhất mà anh được nghe trên xứ sở chùa tháp.Chắc những âm thanh trong trẻo non tơ ấy đang dội vào lòng anh bao kỷ niệm ngọt ngào.Điểm đó.Chùa thầy quốc thao thức trong căn hầm còn đầy mùi súng đạn bùi mắm muối cá khô.Vậy cả bùi gạo mốc lẫn bỏ quy định chánh.Viết những dòng thơ về sự hồi sinh của đất nước campuchia.Từ những tiếng hát cỏ non suối nguồn.Có những thứ.Chiến tranh không thể vùi lấp được.Cbảy có hai anh chàng đáng nhớ cùng ở amười.Tiểu đội cối sáu mươi l.Mang phước.Là anh đánh đàn.Còn mai sầu.Làm việc điều chỉnh góc độ.Dưới sự chỉ huy của anh tướng người thái.Bình phước có đặc điểm đặc biệt là.Khi chiến đấu anh ta không bao giờ bắn.Ak nằm im.Khóa an toàn cũng chẳng bật ra.Lúc đồng đội xông lên anh cũng ôm xuống chạy theo nhưng tuyệt nhiên không bỏ.Trận đấu đồng đội cho qua.Đến trận thứ hai.Đồng đội để ý xong cũng cho qua.Sang đến trận thứ ba thì đồng đội phát hiện.Và khi kiểm tra đảng.Thấy cười số của bố.Vẫn còn nguyên.Thấy lạ.Đồng đội hỏi tại sao.Anh thật thà đáp.Bùi sợ.Bánh bao đồng bào tôi.Thằng dở hơi.Đồng bằng nào của mày.Toàn bọn xâm lược diệt chủng pol pot.Tôi nói thiệt mà.Đồng bào tôi sống ở campuchia nhiều lắm nhiều hơn ở việt nam kia.Chúng tôi tin.Vì thằng phước rất ít nói.Bà khi.Tóc đã mở miệng thì.Đó thường là.Cái lời nói thật.Thằng phước là người chăm.Nó có dám gửi mập.Hấp đậm da bánh mật.Ipad tính đầu tròn tóc xoăn mắt lồi mí mắt rộng.Vịt đặc điểm nhân chủng học.Chính xác nó là người chăm.Thằng phước kè.Hồi xưa.Khi chiến tranh giữa đại việt và chăm pa đổ ra.Rất giống với trang bị bắt làm tù binh giải về đại việt.Tức là miền bắc việt nam bây giờ.Cùng thời gian ấy.Rất giống cây trâm chạy sang campuchia.Đa số là người sau.Còn người nghèo ở lại.Nó còn bảo.Ở bên này có một tỉnh toàn người chăm.Nói lại tỉnh campuchia.Nó còn giải thích giảm cân phong nẫm bến.Các phong trào nghĩa là.Bến người chàm.Bật tôi dở bản đồ xa bảo nó rằng.Tình ca phòng trà ở bãi tít tận phía tây ninh.Tướng quân khu bảy đánh tan.One piece ở tỉnh park hill.Làm gì có bống chàm nào.Đừng có cãi.Số lượng người chăm tại campuchia đông gấp nhiều lần so với ở việt nam.Họ sống ở nhiều nơi.Vì vậy khi ra trận.Nó sợ bắn trúng đồng bào đó.Nghe có vẻ có lý.Nhưng phức tạp quá.Không thể giải quyết chính sách cho nó được.Đơn vị còn bao người dân tộc khác như mông giao ban a thì sao.Cũng không thể ép nó nổ súng.Ngỡ ép quá.Nó quay súng lại.Bánh và đồng đội chỉ huy.Cũng không thể đưa nó xuống là anh nuôi.Vì thằng này chậm chạp.Xuống đó.Suốt ngày.Bị mấy ông tướng nhỏ đít bắt nạt thì tội nghiệp.Nó thì lại rất hiền.Ai bắn chửi gì cũng chỉ cười hành hạ.Ban chỉ huy đại đội đưa ra giải pháp.Chuyển thằng phước về tiểu đội cối.Chỉ làm nhiệm vụ lãnh đạo.Cua có lý.Tỉ khối sáu mươi nhé.Đạn to bằng tiếng hoa chuối non.Thằng pháp gắn bưởi hai trái.Đòn gánh là cái đòn tre mỗi bên sáu trái đi nhẹ như không.Nó còn đeo ba lô cá nhân nữa.Thằng phát nhận nhiệm vụ mới ở tâm trạng rất vui.Vì nó không phải trực tiếp cầm súng.Nhưng vẫn góp phần vào nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị.Tôi thấy thương phết.Vì một hôm.Thấy chữ tôi có vẻ dễ coi.Anh chương nhở tôi làm lại quyển sổ lý lịch trích ngang đơn vị.Đi cẩn thận và có thông tin mới nhất.Tôi đến hỏi từng người về một.Khi cần báo tin cho ai.Ở đâu.Hỏi đến bằng phước anh chỉ nói.Báo tin cho chị mang thị phấn.Chào mẹ chết cả rồi.Quán mai sầu.Tại sao lại có cái tên này.Nhắn tin mai.Như tên con gái.Trai đà nẵng hẳn hoi.Tính hắn cũng hiền lành như con cái.Kiếm mặt lúc nào cũng phảng phất buồn.Lính tráng cuốn thẳng tính trẻ không tha già không thương.Đặt luôn cho hắn cái biển xanh là mai sầu.Mà cũng vì.Ảnh haih.Mà lại toàn hát nhạc vàng loại nhạc tù sầu thảm lâm ly bi đát.Thích cho nên.Bài hát tiến bước dưới quân kỳ thì hắn không theo kịp dàn đồng ca bốc lửa của anh em.Anh bảo.Cách đọc hương hát bình lịch.Còn bọn tôi chán.Giọng mai sầu chảy nước hai em.Anh không cái chỉ giết thuốc phun khói mịt mù.Xong mai sầu có một đặc điểm.Hình như lúc nào hắn cũng sợ mất đồ.Trên bàn lộ hàng.Mai amười.Trên bút viết.Mai amười.Chim võng trên tầng chiếc khăn mặt trên giày trên quần lót áo lót trên đáy bát ăn cơm trên đường.Trên bàn chải đánh răng.Chim tất tần tật các thứ của mình.Mai điều biết rằng chữ.Mai amười.Trong đơn.Không có chuyện lính tráng trộm cắp đồ của nhau.Cũng không có chuyện lính mượn đồ của nhau rồi quên không trả.Cũng ít khi lính dùng đồ chung như bàn chải đánh răng hay là quần đùi chẳng hạn.Có ai thấy khó chịu không ai cũng nghĩ anh viết thế có nghĩa là.Anh em toàn thằng chôm chị ạ chả nhẽ cả đại đội hơn bốn chục người.Mỗi mình hắn trong sảnh hay sao hoặc tiểu đội cán bộ quán triệt tinh thần.Anh tưởng phạt đàn tôi đã nói bao lần rồi không đi làm vậy.Cách đi khác nhìn vào dĩ an-bình lộn xộn nhưng tính thằng mai nó thế.Biết làm sao buồn home hồ thành số một linh mới quê quảng nam.Sau khi có phải chén rượu đưa đẩy tức bình tuyên bố để tôi kiểm tra xe.Bộ dây củ quả của anh ấy có khắc chữ mai amười không.Mày mày kiểm tra lúc nào được anh em đùa lúc đi ngủ trời tối.Đèn pin cho bộ nhớ đèn hết pin thì sao.Câu chuyện chuyển từ kim chỉnh sang bông vàng lúc nào chẳng biết.Nghệ sĩ ưu tú việt hùng vừa gửi tới các bạn những trang tiếp theo trong hồi ký mùa chinh chiến ấy của nhà.Đoàn tuấn.Chương trình đọc truyện dài kỳ hôm nay.Zombie tập viên hoàng hiệp thực hiện.Chào tạm biệt.Bạn gặp lại các bạn trong chương trình này ngày mai. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com