Muốn Cầu Nguyện BỒ TÁt 100% Linh ứng Hãy Nên Nghe Dù Chỉ 1 Lần #rất Linh - Vi Diệu Pháp Âm.-vv3s

muốn cầu nguyện bỒ tÁt 100% linh ứng hãy nên nghe dù chỉ 1 lần #rất linh - vi diệu pháp Âm.-vv3s
Chữa lành bệnh bài ba.Bệnh bài bạc ảo đảo.Kiên trì chú đại bi.Niệm quán ăn chanh hiệu.Thoát khỏi khổ tai ương.Dị nhân một nữ tu tại gia.Và phát nguyện lùi tới ngôi chùa nhỏ.Không có thầy chú chị.Để lau bằng phật quyết trước giờ làm công quá.Quê của dì ở huế.Nhưng giàu chú ngủ với người chán họ tại đà nẵng thuộc tỉnh quảng nam.Tuổi quý gì gì có thời gian tôi xin thầy giáo thọ trời phật học viện phổ đà.Về khuôn hội chỉnh an tạm trú.Để học bài thi và được dị vẫn lui tới nấu cơm làm bánh mặn bánh bèo cho ăn.Ăn hoài trên mắc nợ của dì quá nhiều.Tôi nghĩ tới chuyện đèn led.Bằng cách hướng dẫn cho dị ứng học thuộc.mười hai lời nguyện của đức quán thế âm bồ tát.Tôi khuyên gì nên niệm danh hiệu quan thế âm.Cúng lễ đại bồ tát mỗi sáng sau khi thức dậy và buổi tối trước khi đi ngủ.Vì rất vui và thiếp tình theo và tình tập trích tinh thần.Khoảng hai tháng sau một hôm chị tuyết chùa gặp tôi với nét mặt buồn trầu mỏi mệt.Đau cổ.Hỏi ra tôi biết về chữ xấu đã phải đứng cho gì.Dị ứng nói cách đi bốn tuần để.Có một bà bạn cũ.Viêm cơ bác tới chơi nhà.Dù gì chủ xe gì nhập sòng bài cầu tài.Không về tiền chẳng tới mà gửi nhà xa xứ.Bao nhiêu vốn liếng làm việc cực khổ dành dụm bấy lâu.Bây giờ .Dì đã đem tiếng trống cho cô hồn các đảng.Lấy còn phải mắc nợ mấy bà bạn giàu lòng thiện cảm nữa.Nói xong rồi chị khóc nức nữ dài cho là phật bà quan âm không thương tưởng.Công cứu khổ.Không nên tiêm phòng gì trong vụ nhập chồng đen đỏ của gì.Tôi nghe gì để sống và phát giận.Giận gì không tới chùa làm bánh cho ăn.Vẫn gì để lòng tham xui kiếm cha giàu tới đỏ đen bài bạc lại cách phật.Bồ tát quán ăn không cố độ phù hộ cho việc đánh bạc của gì.Trong khi tôi bực bội gì quá đổi.Gì lấy năn nỉ tôi cứ gì bằng cách cho dì mượn mấy chục ngàn để cái nợ.Nếu không tìm lời của chủ nợ.Ráng làm đi.Tôi chịu hết nổi rồi khóc.Kêu là vô lý của gì.Tôi đang làm giữ chứ gì.Dịch hay gì nói tới tiền bạc.Twins ẩn nên tiếp tục niệm danh hiệu bồ tát quán thế âm.Đọc kinh đại bi mỗi ngày hai mươi mốt biến và phát nguyện.Tụng kinh pháp hoa chứa tôi mỗi buổi tối tại chùa.Giỡn ở chùa làm công quả.Giờ tôi tập được một tuần sau.Thì có hai bà to mập thì nộp tới chùa tìm dị ứng đòi tiền lời và tiền vốn.Do gì dây đánh bạc.Tôi đã tiếp họ.Thấy gì để chuẩn trường mạc với hai bờ của trái chủ sòng bạc kín tại thành phố đà nẵng.Trước khi tiếp xúc với hai bạn.Tôi đã khéo lời khuyên hai mươi bảy về tội dụ dỗ người hiền đánh bạc.Nhưng đó.Tôi đọc một bài thơ .Cho hai bảng đi.Và cái gì ẩn ngồi trốn trong đêm cũng nghe nữa.Bài thơ ấy.Tôi không nhớ rõ là của ai.Nhưng khi đất dung ra từ biển của tôi.Thì có một năng lực kỳ diệu bởi vì cho đọc xong gì giải thích thêm diễn nghĩa chi tiết của bài.Trẻ hay bà chơi nước mắt.Sau đó.Sinh vào điện phật lạy sám hối.Trước khi khai bà cha gì.Họ hứa với tôi là sẽ tìm thầy quý y học đạo không tham gia điều gì trên đó.Giờ hứa là không đòi tiền nữ cho dị ứng mượn nữa.Bài thơ ấy có nhan đề là.Đồng tiền phi nghĩa.Bảng cá chia ly lắm đứa tiền.Mi làm nhân loại hóa ra đi ăn mì tôm mặt nạ đen thành trắng.Đi kiếm nhân tình thẳng quá siêu.Đi đáp luôn thử vua một số.Vietsub trí tính dệt đôi bên.Đi qua thế giới đánh nhau mãi.Ác nghiệp chibi nấm rửa tiền.Sau khi cứu được gì ẩn ra khỏi bệnh bài bạc.Tôi trước có niềm tin nơi đức quán thế âm bồ tát.Vì tôi không lời chuyện khó tay trời của dì cẩn.Giày chuyển đổi tiền của hai bà nghề cờ bạc.Mà có thể vượt qua được.Người tin tưởng đức quán thế âm bồ tát sâu sắc chân thành hơn tôi nữa.Đó là gì ẩn.Vì từ khi có biến cố khó khăn cùng cực xảy ra.Và vượt qua khỏi.Vì dị ứng mới phát tâm kinh hạnh cứu khổ đức quán thế âm nhiều hơn.Mừng chuyển tiếng tôi của dị ứng.Tôi có làm bài thơ trào phúng tặng trình như sau.Dị ứng trong phòng trốn nợ kêu.Kim dung trước nhịp không đều.Quán ăn thầm điện thôi lứa địa.Để chú trọc đầu phải chịu treo.Quan âm cứu khổ pháp linh màu.Giúp người ta khỏe chúng cầu đau.Múa gậy đọc thơ đất chuyển động.Tình bi tráng chị hiếu ngàn sau.Kỷ niệm thần chú đại bi.Thần chú đại bi.Làm báo tường các tên gọi của đức quán thế âm bồ tát.Mỗi câu đại bi chú.Là buổi quá thân trong vô lượng hóa thân của mẹ hiền quan âm.Soạn bài chú đại bi.Có tám mươi bốn câu.Già đó là tám mươi bốn danh hiệu đầy thần lực màu nhiệm.Gọi đến đại từ đại bi.Cứu khổ cứu nạn linh cảm quán thế âm bồ tát.Gì vậy.Anh tưởng độc tôn thần chú đại bi nhiều lần cho mỗi ngày.Là người ấy thường xuyên kỷ niệm đáng nhớ.Của đức quán thế âm bồ tát.Người tình xuyên trì tụng thần chú đại bi.Người ấy.Có điểm du lịch.Có cảm giác kiến nghị.Có năng lực kỳ diệu.Có trí tuệ châu.Có lòng thương giọng nữ.Top bị ăn mọi thời.Vượt qua mọi khó khăn.Dạ tại anh.Người ấy làm được những điều lợi ích cho chúng sanh.Mà người đời khó có thể làm được.Người tu theo phát quán từ bi.Và cũng chỉ đại bi thần chú.Để mưu cầu lợi ích cho đám.Điều thành công như ý nguyện.Cô tuyết ngọc.Đường đi chùa việt nam ở la thành.Bị bệnh ung thư cột sống.Đã đến thời kỳ.Bác sĩ khuyên nghỉ ngơi để đợi ngày trai.Không bạn chữa trị nữa.Cô biết mình không tránh khỏi cái chết.Đền cô chín.Đời người có một lần.Dạ một lần tử.Có gì mà phải nuối tiếc lo sợ.Dân trí.Cô đem tâm buông bỏ.Đêm tâm chống trộm.Đêm thanh vắng lặng.Già đem tâm viết tâm.Mà trì tụng chú đại bi mỗi ngày.một trăm lẻ tám biến.Có sức khỏe.Cốc thủy tùng.Chỉ lúc về.Còn lúc tỉnh.Dù cơn đau hành hạ.Cô nhất tâm trị niệm chú đại bi.Tiếp tục.Mũi ba bím.Cô lại gọi tên mẹ hiền quan thế âm bồ tát.một trăm lẻ tám.Giàu cứu cầu nguyện bồ tát hộ niệm châu phi.Có đủ năng lực.Để đối diện với chân lý.Zing.Dạ đâu.Đời.Niệm danh hiệu bồ tát quán thế âm ngay cả trong giấc ngủ.Gà trống chibi nhập tâm.Như thế còn gì.Một hôm.Tụng thần chú đại bi.Đầm thiết kế đi vào trong cảnh giới vô.Và được bác sĩ bồ tát quán thế âm.Chỉ căn bệnh ngặt nghèo của cô.Bằng các dụng cụ uống nước cam được.Người đó.Cô đã thoát khỏi ách nạn.Giờ cũng đã tiếp tục sống cho đến.Đã trình mười lăm năm.Mà cô vẫn còn tươi vui.Vẽ mạch.Tôi đã có cơ hội bảo lãnh chồng.Và các con từ việt nam qua.Họp mặt đầy đủ tại mỹ.Giờ đầu tháng một năm hai nghìn lẻ hai vừa qua.Tôi về chùa việt nam ở los angeles.Thăm sức khỏe.Vào cờ tướng z và cường hội.Dịp này tôi có gặp cô sẽ ngọc.Và hỏi thăm về giá cả.Giờ sức khỏe của cô.Câu chuyện chưa biết.Buôn bán gì.Cách làm lễ điểm đầu cho khô.Già đặt chỗ qua pháp hay.Là quản như ngọc.Chứ không còn cái tên của ngọc nữ.Nhưng.Tôi có cho cô bảy kể bốn câu.Quảng vòng hỏi thiền tông.Thông dung giữa sát thủ.Như cái lò.Ngọc thủy đẹp vô cùng.Quản lý ngọc cho tôi hai.Bây giờ gia đình cô.Ai cũng biết tu tập theo phật pháp.Già có hạnh phúc nhiều lắm.Vợ chồng cô bận chút việc.Sông có thể bỏ sót các giờ ngồi thiền.Tụng kinh.Già lễ phật đến tối.Cháo lưỡi.Đã học các.Già có việc làm.Các dấu ký học giỏi.Rất có hiếu.Hoàng đạo.Giày rất nghe lời cha mẹ.Trong việc thực tập phật pháp.Ăn chay niệm.Hiện nay.Vợ chồng vẫn tiếp tục tôi phương pháp.Giành điểm danh hiệu mẹ hiền quan thế âm.Ngoài cha.Mỗi tuần có đến sáu lần.Tụng trì kinh pháp hoa.Hoa phẩm phổ môn.Phạm pháp sư.Dạ phẩm an lạc hạnh.Kỷ niệm chú đại bi sớm chị.Lúa sạch phiền não hết cô liêu.Cõi lòng tôi.Ngành quá nữ.Giá đạo gội đầu.Điệp từ.Các bệnh tiêu tan.Phạm minh châu.Cuộc đời phúc lạc.Giống anh.Cháo còn thiếu thảo.Trà gừng sả.Bắt bảo tử vi.Nguyễn cúng giỗ.Thần chú đại bi.Quả link.Thằng thường kỳ tụ.Tĩnh tâm.Bao nhiêu nghiệp dưỡng đều dưới ruộng.Bướm đậu trên người.Rắn lên.Xuân thì.Rừng già đã ngủ thật yên.Bao năm ngồi đó một ngày duyên mây.Rừng già núi ngủ trên mây.Trăm năm lỗi hẹn.Nhìn thấy ngậm ngùi.Hoa.Ngắm lại đêm rồi.Con sâu kỳ lạ.Hình tôi đợi chờ.Đếm đi đếm lại giấc mơ.Đêm đêm nằm thấy tuổi thơ tình ca.Bao giờ quá đỡ tôi tay.Quê hương ngày ấy.Giận mày tin học.Mỗi người là mỗi dòng sông.Con ong hút nhụy.Chắn bùn chưa.Ghét rồi ngôn ngữ bàn.Như quỳnh trường vũ.Bởi tôi có gì.Đối đầu với dậu qua chơi.Mạnh như kiếp sau.Rừng già cát lạnh đã.Chồng mình áo cũ ngọc châu sáng lại.Thời gian cởi bóng câu cá.Không gian ôm giảm xuân thiện còn nguyên.Mắt mù lại sáng.Lúc năm mươi ba tuổi mắc của dì mão tự nhiên bị đỏ nói từ sưng to.Sau đó trong bao lâu.Thì hay mắc của chị bị mù.Các thầy thuốc đông y tây y.Điều tìm đến chữa trị.Song không có hiệu quả.Tình trạng này kéo dài rất nhiều năm.Kiếm gì rất đau khổ và khó khăn cho đời sống vô cùng.Có một lần.Làm bò cho bữa nào hái rau muống.Không may bị trượt chân té xuống ngủ sâu ngập nước rất ít.Mày có gửi hàng sớm đi qua nhìn thấy cứ chỉ qua bên tai nạn.Gặp lúc bệnh khổ thực tế.Cung đường bí nói.Gì mở mắt quay về trước quán thế âm bồ tát.Niệm danh hiệu của ngài cầu đài cứu khổ cứu nạn.Thông tin tức huy động tinh thần.Già lời khuyên dạy của hòa thượng phổ thiên.Chủ trì chùa phổ đà tại đà nẵng.Dì bảo trắng phần kính nghiệm.Tin tưởng vào thần lực của đức quán thế âm bồ tát.Từ đó.Người mẫu bắt đầu chuyên niệm đức quán thế âm bồ tát.Giờ lễ bái chương từ sáng tối.Thời tiết mông cầu được sướng miền bắc.Tai qua nạn khỏi.Cứ sau mỗi lần lấy váy.Niệm danh hiệu đức quán thế âm được một trăm lẻ tám lần.Gì mà lại đọc lại.Các bật trước tượng đức quán thế âm bồ tát.Nam mô đại từ đại bi linh cảm ứng quan thế âm bồ tát.Gì cứ lặp đi lặp lại như vậy.Đến hai mươi mốt lần trời nói.Con là người mê muội.Chữ nghĩa không trình lý đạo chẳng thông nghiệp chướng sâu gì.Mang nhiều đồ cổ.Này hai mắt bị mù lòa.Tâm thần rối loạn.Sống và cũng như chết.Lòng con không an khổ lắm.Mùng đức phật bà quan âm.Cứ giúp chữa trị.Cho hai con mắt của con được sáng trở lại.Con nguyện.Sau khi hai mắt của con được sáng.Con xin trọn đời vào chùa làm công quả.Duyên làm việc lành.Phụng sự tam bảo.Không hề lưu phí thời trang.Trước thêm nghiệp xấu phiền não.Xin đức phật mười phương so sánh.Xin đức bồ tát quán thế anh chứng giám trên lời phát nguyện chân thật của con.Kỳ diệu giải nghiệm thấy.Trong tuần ba tháng chuyên tâm kỉ niệm hồng trinh lễ váy chùa cầu nguyện đức quán thế âm bồ tát.Đôi mắt của dì bảo được sáng trở lại như xưa.Trước khi làm bệnh.Có chuyện xảy ra.Làm một buổi sáng người mẫu đang ngồi lần chuỗi.Miệng niệm quán thế âm bồ tát.Tại gác chuông chùa vĩnh an.Thuộc khuôn hội phật giáo tại tỉnh quảng nam đà nẵng.Thì bỗng có một người khách lạ.Nói giọng người con gái nhỏ nhẹ và tự xưng là trò của đức quán thế âm.Mang tới béo người.Có lòng tin cậy.Lễ kỷ niệm đức phật bà.Nói xong tự thay cô gái bỏ thuốc vào miệng cái gì bảo.Giờ bảo là uống thuốc.Rồi chắc chắn sáng mai bắt sáng.Thì ra đó là giấc mơ của người mẫu đã chỉ ra đêm qua.Trước khi mất gì được sáng lại.Gì nói giấc mơ rõ ràng chuyện xảy ra ban ngày vậy.Chuyện gì bảo lần đôi.Giờ lễ nghiệm đức quán thế âm bồ tát.Đánh lan càng cấp tỉnh và hướng nào.Kiếm nhiều người chưa quy y.Chưa biết gì về đạo.Cũng đều phát tâm kính cận đức quán thế âm bồ tát.Giải chuẩn tô tượng.Của bồ tát về thờ phượng lễ bái.Mắt buồn khó sánh lại.Thuốc đông ty khó lành.Niệm quan âm lễ nguyện.Cảm ứng bất tư nghệ.Nhiều mẫu là một thành viên thích phường thành.Giải sách tích cực.Trong diệt hộ trì tân ni trẻ tu học thiếu điều kiện vật chất.Trong số đó có tôi.Từ khi gì được bồ tát quán thế âm cứu khổ chị điểm quá.Tìm mẫu để trở thành bà mẹ tình thương của rất nhiều trẻ thơ mồ côi số.Gì để trải dài cuộc đời còn lại của mình.Để phụng sự phật pháp.Gia đình thương trên nụ cười.Đôi tay khỏe.Trong trái tim giản dị tươi mát mộc mạc hiền lành của gì.Gì sống gần đến chín mươi mới qua đời.Nhà thơ nguyễn duy an đã từng thỏa ơn của dì bảo.Rất nhiều.Giờ có độc tặng gì bài thơ.Bà mẹ tình thương.Thi tuyển gì lần cuối.Gì không sinh con để cháu.Mà con cháu chị đàn.Tâm gì hiền như bụt.Lòng vì đóng thái không.Tình đầu bằng trình mẹ.Tình gì còn trội hơn.Một đời trống như ngọc.Lấy nụ cười hồn nhiên.Dùng với dây mềm nhẹ.Bên đời nói ngọt ngào.Giấy ghi biểu người sáng.Nuôi bé nghèo đơn côi.Gì tình mẹ cao nhất.Nhớ hạnh gì bao la.Lời không thể nói được.Kính thưa gì không vui.Xin cầu gì về bến.Cõi cực lạc di đà.Sống an hòa tự tại.Khỏa thân vì thăm quê.Cậu lãng tử cai rượu.Cậu anh mới hai mươi ba tuổi.Mà say rượu túy.Chẳng thiết tha chuyện.Việc làm.Khi tín hiệu đi cầu rất dễ.Cũng làm được.Và làm theo.Tính tình vui vẻ làm bánh trà.Già có chút mờ mép tiền.Điều khiến nhiều cô gái cho ai đam mê.Như đam mê một tài tử nổi tiếng hồng kông.Sở lưu hương trong phim.Đó cũng là cái nào.Chính tỏ anh đau khổ billy guitar.Nhiều cô vợ anh.Nhưng cuối.Cô đào có âm thầm rút lui có trật.Vì anh.Tôi không thích trời đất.Vì anh nghèo trước một tí.Già gì chắc cô ghen tuông.Nói xấu nhau rồi đánh lộn nhau.Đúng như tâm sự của nhà thơ say.Bụi tre.Yêu khi say tình yêu biển cả.Ngồi thuyền.Hắc bảng cửu ca.Giống bảo đức.Ôi còn đâu nữa.Hình không còn tình cũng ra mà.Anh là một chàng trai thông minh dễ thương.Những gì.Mang chuẩn kiếp cô đọc đơn côi.Già chúc con tim bắt đầu quan hệ.Thần ba mẹ li.Bảo việt hoàn cảnh.Hình bạn bè thức hủy rễ cây.Tình đời bội bạc.Không ai thành thật chung thủy.Thì đó cậu anh bắt chước người xưa.Khi đau khổ.Thì mượn chén rượu giải sầu.Kỳ đau khổ giải sầu riêng.Lý tiểu đồng nhanh nhất hồng đức.Wendy tủi nhục trên đời.Bảo hoàng có mặt ông trời phải không.Cậu anh có một người chị ruột tên cho.Lại giá sỉ.Già đã đi lấy chồng.Vọng cổ trang cũng lạnh giá sỉ.Có hai vợ chồng.Gọi đến tu viện kim.Tham dự hay khóa tu.Và mùa xuân.Vào mùa hè.Năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm.Weather.Cho biết tình trạng điện giật của người.Và để giúp tôi thôi sáng.Hướng dẫn cách chữa trị bệnh viện chùa cổ thạch.Sau khi tiếp xúc với chàng trai trẻ.Chúng tôi đề nghị.Ninh tập ăn chay.Trở lại tuổi gì một tháng làm công quả.Anh nghe lời.Già rất thích cảnh núi rừng yên tĩnh.Chúng tôi đáng giận cho.Về cách ngồi thiền.Chúng tôi nói cho.Nước càng trẻ.Về xứ hoài.Của các tế bào tim gan.Bao tử.Tuổi thân.Hệ thần kinh não.Già toàn cơm.Rồi chúng tôi tâm sự.Về niềm đau nỗi khổ của tuổi trẻ.Trong xã hội mới.Một xã hội giàu có dịp nhất.Nhưng trước tình người.Chương trình.Anh nghe.Già đã khóc.Thuốc kích dục.Anh phúc và xúc động.Gì cảm thấy.Cũng có người thương.Già hiểu tâm trạng hoàn cảnh của mình một cách chân tình sầu.Cái gì vậy thì tùng thần chú đại bi.Không thích hợp với tuổi trẻ.Chúng tôi sẽ hướng dẫn cho anh.Độc ngắn gọn câu cuối đúc kết của bài kinh đại bi.Phân tích điện đô bạn đạt.Bác giả ta bà ha.Già lấy niệm danh hiệu bồ tát quán thế âm.Mỗi ngày hai.Múa lân.một trăm lẻ tám điểm và kính lễ.Phương pháp rất đơn giản.Là sau khi đọc đủ một trăm lẻ tám.Cầu kết nhẫn.Thần chú đại bi.Là tiết kiệm danh hiệu bồ tát quán thế âm.Ra kính lễ đức từ bi trọng lý.Mẹ hiền quan thế âm.mười hai loại thông thả.Ngoài cách sinh hoạt như ăn cơm.Lầu tắc.Tập khí công.Tọa thiền tụng kinh.Lễ sám.Cậu anh rất hoan hỷ.Tích cực thực hành.Theo phép niệm lễ đức quán thế âm.Và hành trì rất yếu thần chú đại.Cái gì ấy là chú chỉ một tháng.Anh đã xin tiếp tục phải lại tu viện đến ba tháng.Để tu tập với đại chúng.Kết quả.Không những.Anh đã bỏ được.Mà còn bỏ luôn cái tâm lý quán hát.Facebook chán đời tiêu.Ribi.Thiếu thương thân.Thiếu trách nhiệm.Già bốn phần của một người trai trẻ.Cùng các thế hệ tương lai.Chào bạn ạ.Vợ chồng anh chuyển giá sỉ của anh.Núi anh ăn.Anh đã có bằng kỹ sư điện tử.Giờ đó đi làm lương rất khá.Anh có tâm sự với chúng.Cô có muốn lập gia đình.Địt có biết rõ.Là con chưa đủ kinh nghiệm và khả năng quán chiếu.Để thương trọn vẹn một người con gái trong thời đại mới.Còn những mục tiêu tưởng ra đảo đó đã nói.Trái tim đàn bà.Là một thế giới kì đặt và huyền bí.Nhưng cũng đầy giông bão.Giải sầu của vực thẳm đại.Gì vậy.Còn phải có công khu trú tập thiền.Đề thi chọn vấn đề.Chứ không thể xem thử.Vãi vui trong tình yêu.Nhưng những ngày chưa gặp bạn.Thị xã.Gì nhập sách mềm rượu đắng.Tình yêu.Ngư phủ bạc sa lệch.Bỏ bê chuyện học việc làm.Mai thầy.Thấy đầu gặp thầy dạy.Quyền dữ với anh trai lập thành.Niệm quan âm.Trì chú chích.Linh màu cảm ứng tử vi.Từ bi cứu khổ.Mẹ hiền chở che.Nhờ tỉnh ký nên học sáng.Chỉ ba mươi lăm đồ đạc zin zin.Tiền tài sự nghiệp chống.Đặt hình như ý.Gương lạnh hơn hương.Nguyễn thùy sửu chẳng vấn vương.Hạnh phúc có thật.Định hướng nhập trạch.Hạnh phúc của.Thức dậy thở và cư.Mỗi giây thở ra cười.Mỗi phút thở và cười.Ta có một ngày vui.Ta sẽ thích anh.Giữa cuộc đời.Ta sẽ kết thúc vào.Cây trồng trái tim vàng.Bà cụ bán chè thoát nạn.Củ sen trên sáu mươi lăm tuổi.Cây đu đủ tại đà nẵng tỉnh quảng nam.Mình thì trời mưa cũng như nắng.Phải đi bán cho xong hai cánh chè trong.Mới đủ ít tiền lời buôn gạo nuôi một đàn cháu.Cú có một người con trai lấy vợ anh được bốn cháu nội.ba trai một gái.Cháu đầu mười một tuổi.Bài cháu sao cách nhau.Một đứa hai tuổi.bốn cháu nội của cụ chưa khôn lớn.Dưỡng thai.Cha mẹ chúng đã qua đời.Cùng một lúc.Gì bị mìn nổ khi cả hai bò có hàng rào kẽm gai của một đồng tính cũ.Lượng cách lon bia dạng lon nước ngọt để đổi gạo nuôi các con trong cảnh nghèo khó.Đám cưới cháu ngoại khác.Con của người con gái lớn của cụ cũng rất thương tâm.Đứa đầu.Là con trai mười sáu tuổi.Bưu cục hai trưng chỉ chiến tranh.Em thường ở nhà đòi lê trên nền.Cục c** biết nhỏ xíu.Giúp bà ngoại nấu đủ các loại chè.Bỉm bé gái.Từ mười bốn tuổi trở xuống.Chỉ cách nhau.Một đứa dài ba tuổi.May mắn là ba cô bé sao ở trong viện cô nhi.Liệu định lâu lâu mới được.Kiếm nhau về nhà thăm bà ngoại.Bốn chị lớn dành được ăn tàn tật.Chào chú lính bị chết.Mẹ mắc phải bệnh đau tim và qua đời.Hai đứa con gái mới sinh được ba tháng.Giờ lúc còn sống.Mẹ của các cháu.Khi đến cô nhi viện dự định làm công quả.Đánh võ.Nước cơm nước cho các em bé mồ côi.Lần sau khi bà qua đời.Ba đứa con nhỏ được ban giám đốc của viện mồ côi ưu tiên giúp đỡ.Tôi được biết chút ít gì tra cảnh buồn tuổi.Cuốn khổ của củ sen.Vì tôi quen biết cụ bằng những chén chè nếp kênh khuya.Khi cũ đi ngang qua chùa phổ đà.Trên đường đi bán chè về nhà của cụ.Hồi đó năm một nghìn chín trăm sáu mươi bốn.Tôi đang học chương trình đại tướng trường trung học bồ đề đà nẵng.Đêm nào tôi cũng thức để học bài.Giờ làm bài đến mười hai giờ khuya.Làm bài không.Người can trường ở bờ tường có lỗ hổng đợi củ sen đi bán chè về.Nếu mày lắm.Thì vẫn chứng chèn ép nấu với đậu rửa còn sót lại.Củ chi bán cho tôi và các chú tiểu.Chỉ các tiểu phân nửa.Khi mua được những chén trà của cụ.Chúng tôi phải ngồi ăn tại bờ từ.Để cải tiến lại cho cụ.Có lần nghe tôi nói chuyện đi tu cũng nhớ cha nhớ mẹ.Nhớ ông bà nội ông bà ngoại à.Cũng đi xong rồi chảy nước.Từ đó.Đồ chơi chúng tôi ăn chè mà không hề tính toán.Hãy gì có chức ít tiền thì trả.Bằng không có thì thôi.Củ cho ăn miễn phí.Cụ nó.Xem chúng tôi như cháu của cụ.Ăn chè có cụ.Mà được miễn phí nhiều lần quá.Nên tôi rất ngại.Toilet.Đền đáp cụ.Là vậy cho cụ xem bán chè kiên tâm lễ nghiệm.Đức quán thế âm bồ tát.Một hôm nói chức vụ.Đức quán thế âm bồ tát linh lắm cụ ơi.Cuộc có rảnh.Mình ghé vào chùa lễ đức quán thế âm bồ tát.Bằng như quá bận rộn.Chi cục kích yên tâm mà niệm.Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn.Quảng đại linh cảm quán thế âm bồ tát.Lâm châm thường xuyên trong miệng cũng được.Cổ tích trinh chỉ nghe lời.Nhưng dì cũng không biết chữ.Nên tôi phải dậy cho cụ đến cả bảy lần cũng không nhớ nổi.Cũng từ đó.Tôi được nếm đủ các loại chè của cụ.Và hoàn toàn miễn phí.Lần đầu tiên cho được ăn chè hạt sen.Một loại chè đắt tiền nhất trong các loại chè.Với là củ sen.Làm gì.Tôi được nhiều lần anh kẹt sen tượng hạn cứu cụ.Nên tôi tự động đặt tên ấy cho cụ.Để nhớ lòng tốt của cụ.Một nghỉ nó.Củ sen kính chè đi bán.Do gì trời quá nóng nên của người khác bên bờ tường đắp lô.Ở không chùa phổ đà điểu nhỉ.Giường ngồi chốc lát.Thì cũng thấy có một người vẫn áo trắng.Mắt mày chứ kinh giờ đi được khóc như có chuyện buồn.Thấy vậy cụ động lòng trắc ẩn.Liền chạy theo để hỏi lý do.Giờ có thể an ủi người ý.Nhưng khi cũng vừa đến.Thì làm biến mất.Như một cái bóng.Điểm thi lúc đó.Bờ tường cũ mà cũng em ngồi nghỉ à.Bốn ngã xuống chết mẹ.Chuẩn hết cả nước địt.Dạy làm kem mát đến chè của cụ.Tôi chả cá chuối trong chùa.Nghe mọi người hô quán là bờ tường chùa bị đổ.Chúng tôi chạy ra xem.Truyền thuyết củ sen béo báo khách.Vì tiếp trẻ tránh trẻ bị mất.Giải xoong nồi chén bát.Điều bị tiêu tán.Từ để an ủi cụ là.Cũng mất mà người con.Giờ tôi báo cáo cho cụ sen đỏ.Đó là nhờ của tin tưởng.Đức quán thế âm bồ tát.Nhờ cũ thường niệm danh hiệu ngày mỗi ngày.Nên có sự linh nghiệm.Thư cổ.Người thiếu nữ bận áo trắng mà cụ thấy kia.Chính là quá thân thiện hiện cứu khổ cứu nạn quan thế âm bồ tát.Nếu không có bồ tát giải là người con gái đám cưới cổ.Dịch vụ rất hiệu âm cho bà rồi.Không chỉ nổi cục xem thôi.Trực tiếp.Tôi đã đi xin tiền các dì giải trong chùa.Giờ cách phật tử quen thân.Để tạo đại cương nghiệp đến chào bán hàng trong cho cụ xem.Tình nghĩa giữa gia đình cụ sen và tôi đã thắng cách nhau từ đó.Tôi có làm bài thơ tặng củ sen.Chú tiểu đức khuya để ăn chè.Anh chàng miễn phí hẹn fe.Đền khuyên bảo cổ quán ăn điểm.Linh ứng.Truyền hình thành phổi đẹp.Bàn tay màu nhiệm của đức quán ăn.Tôi sống giờ bàn tay màu nhiệm.Đức quán âm cứu khổ mẹ hiền.Một tai nạn giao thông có phát.Mục đích người linh diệu bình yên.Hôm đó tôi đi lên bộ nội vụ.Giết thầy phát đạt.Để xin giấy tờ đi mỹ.Trên đường đi di chuyển bằng chiếc xe vespa cũ của thầy pháp.Giày siêu thị cầm lái.Không mi.Khi chiếc xe chúng tôi.Nước nhanh trên đường từ phú lâm lên sài gòn.Thì bị một chiếc xe mc của quân đội.Do một anh đến hạ sĩ quan việt nam say rượu cầm lái.Hút mạnh.Gà rán linh trên chiếc xe vespa của hai chúng ta.Nước dừa bị xe đến cán lên xe và lên người hai chúng tôi.Tôi thoáng thấy một bàn tay dài lớn mềm mại nhanh nhẹn ẩm lấy tôi.Đặt vào một gốc cây to.Các loại đường.Nhiều người đi đường thấy.Hai ông thầy tu.Bến xe chạy ẩu cán nát.Bằng súng đạn.Và kéo ông tài xế xe mc xuống.Để vạch tội hành hung.Một số người khác dùng sức kéo chiếc xe vespa nghiền nát và bánh tráng.Đang kẹt đĩa trước lớn.Nhưng đã thay.Họ không thấy hai chúng tôi đâu cả.Ngồi yên trong góc tối.Được quan sát cảnh tượng đó nhiệm vụ của.Truyền hình thú thì phát đạt.Đàn ông cơm bò lên từ ống cống của rãnh nước.Kiểm soát kỹ.Cả hai chúng tôi thấy.Không hề bị thương tích gì cả.Mình chỉ thích đám đông cứu khổ cho tài xế xe mc.Đang bị bắt con tính công hạt tội.Tôi thông thả bước tới.Dàn hai tay cả những người đang hành hung bác tài xế.Nhà nước do.Chúng tôi còn đi nè.Cả hai thì tôi chúng tôi không bị thương tích gì cả trong tai nạn này.Xin cảm ơn bà con cô bác đã quan tâm và xin tất cả vui lòng tuyệt đối.Không nên làm khó dễ bác tài xế.Nghe lời tuyên bố.Cả đám đông đường mấy chục người im lặng.Và vô cùng kinh ngạc.Nhìn hai chúng tôi chỉ thích mặc quần chở cung kính.Tìm bác tài xế thì khóc sướt mướt và quỳ xuống đi.Chắp hai tay lại chúng tôi chưa dậy tí trời.Nhưng đáng đông và cảnh sát công độ có mặt làm hồ sơ tai nạn giao thông.Tôi đã lợi dụng cơ hội này diễn thuyết một hồi về sự mầu nhiệm của đức quán thế âm bồ tát.Tôi nói giám cắt mí lời như sau.Kính thưa quý vị.Hai chúng tôi bị tai nạn khủng khiếp có thể chết trong đường to kẻ gỗ.Nhưng với chị xem.Tinh khỉ hai anh em chúng tôi đây không hề bị thương tích gì cả.Áo quần chúng tôi rất sạch sẽ.Không bị nấm đất.chín mươi mốt giọt máu gì tai nạn.Quý vị thấy có lẽ không.Đây là phép thuật nhiệm màu.Hai anh em chúng tôi nhờ sớm đi tu.Công ty tạo điều tốc.Nhân có hiệu quả.Dạ có phật thánh hộ pháp long thiên trư thiên che chở.Giờ rồi hai anh em chúng tôi được phát đạn.chín bàn tay cướp giới của đức quán thế âm bồ tát.Ngày lập phật làm gì khánh linh hiểu.Thì cứ giúp mọi người.Bia thường tin tưởng và cường niềm tin của ngày.Nói tới đây.Bóng kỷ niệm lớn.Nam mô cứu khổ cứu nạn linh cảm ứng.Quán thế âm bồ tát.Gia kỳ diệu thay tất cả mọi người kể cả các vị cảnh sát đi.Cũng niệm danh hiệu đức quán thế âm bồ tát theo sự hướng dẫn của tôi.Cũng nhờ vậy mà trong đám đông ấy.Có rất nhiều người sẽ trở thành phật tử chân chính của tôi.Trước khi tôi đi học ở mỹ.Sau tai nạn ấy.Tôi hỏi cách tôi tập hàng ngày của thầy phát đạt.Thì đó.Thầy đã tin đức quán thế âm bồ tát.Hồi còn chưa xuất gia.Và đêm nào thầy cũng trì tụng kinh.Đại bi ba biến.Niệm tên đức quán thế âm một trăm lẻ tám lần mới đi ngủ.Riêng tôi.Kỳ thi tụng kinh phổ môn tụng kinh pháp hoa.Suốt trong cuộc đời xuất gia.Tôi tên đức quán thế âm.Như năng lực màu nhiệm sẵn có.Công tử chăm chỉ năng lực ký giao cảm được.Đi ăn được tối cao của sư tử.Chưa bồ tát.Dạ.Bồ tát quán thế âm người có nguyện đến.Là nguyễn biến quá nhiều thân để cứu khổ chúng sinh vô cùng tận.Trong đời chị like.Ngày.Vị thánh linh hiểu.Sư ông đón tiểu về chùa.Ngày bỏ nhà chào chùa trên đường đón xe đò đi từ đường cái quan làng long hưng tỉnh quảng trị.Vào chùa bát phúc huế.Tôi có cảm tưởng như mình đang trở lại nhà sau nhiều năm lưu lạc.Làm thế nào để được về lại ngôi nhà tâm linh.Mà có thể là nhiều thuyết xa xưa mà đã từng chú ngủ.Tôi chỉ một lần niệm danh hiệu nam mô đại từ đại bi quan thế âm bồ tát.Nếu như một bé thơ tưởng nhớ tới mẹ cha đi tìm mẹ.Trên đường đi từ nhà sách đường cái quan.Khăn quàng chiếc cầu tre lắc lẻo bị nước cuốn rễ mưa bão.Tôi đã bị nước mang đi chị nhấn chìm với cơn lũ tháng mười.Trong lúc bị tai nạn.Lòng thương xót bình tĩnh dòng điện liên hồi niệm danh hiệu mẹ hiền quan thế âm.Không biết tôi đã bị nước cuốn trôi bao lâu.Nhưng lúc gần tới chiều.Khi tỉnh dậy.Tôi thấy mình đang nằm phơi nắng trên cồn cát trắng.Cần đường cái quan.Không vào đầu có chiếc đèn đỏ dừng lại rước tôi vào chùa pháp quốc huế.Hay chỉ lấy tiền ông tài xế đã cho tôi quá giang miễn phí.Hôm đó là một ngày trời mưa tầm tã trên phố huế.Xin lỗi giữa cơn mưa từ đường cái vào chùa ướt như con chuột lột.Vậy chào đến thiên trù báo phước.Có chút là gì tâm hòa là người cùng quê tôi ở làng long hưng.Chú điện thoại đến phòng sứ ông nguyên giáp dần.Sư ông là chỉ thầy cho ông chúng lớp lớn của chùa hoằng pháp.Bây giờ trưa ông đi hàng đảo sáng.Về trang chủ trì ngôi chùa giác hải ở làng tương tự.Tỉnh khánh hòa.Cách nhà tranh chừng sáu mươi cây số.Vừa gặp sữa ông là như một cái mai.Tôi quỳ mập xuống đánh lẻ.Với tất cả nỗi vui mừng sợ kính và xúc động khó tả.Sữa uống không hỏi tôi tên là gì.Con cái nhà ai từ đâu tới.Mà sữa ông chỉ nhìn tôi với đôi mắt đầy thiện cảm và hoan hỷ.Rồi cứ hỏi tôi một câu ngắn gọn.Còn đi tù để làm gì.Số điện ứng khẩu trả lời một cách dứt khoát không cho chữ không chậm trễ.Thơ thơ.Công ty tu để mai mốt làm giảng sư.Giảng sư.Tức là chi thấy tôi chuyên trách diễn giảng đạo lý.Theo tinh thần lời phật dạy trên nhiều người nghe để phát tâm tu học.Chuyển hóa mail làm cho đau khổ.Sau khi nghe tôi trả lời xưa ông gật đầu mấy cái rồi dẫn tôi đi ra phết sao hả riêng nhà bếp.Cao tốc.Tiểu sử của ông chừa lại một cái giá tức là tròn cấp nhỏ trên đầu.Nét áo quần học trò màu sắc riêng của tôi.Được chưa ông cho thay đổi bộ quần áo nhạt màu nâu của chú tiểu ở chùa.Lần đầu bận bộ quần áo rộng thùng thình.Nhưng tôi có cảm giác như mình vừa gỡ bỏ một vật gì nặng nặng trong tâm và trên cuộc đời.Cũng từ đó chưa ông đặt cho tôi pháp danh nguyên nguyệt.Khuya hôm xào mới ba:không sáng.Hai thầy trò mang hành lý quốc bộ ra nhà ga xe lửa.Lên chuyến tàu sớm để trọng nhatrang.Về chùa giác hải.Tôi chắc gì các nhà tâm linh.Giờ tôi đã gắn bó với thầy thôi chứ quên để giết phật tử mọi giới nhất phật pháp.Suốt gần nửa thế kỷ qua.Đợi đến ba năm sau hàng triệu giáo dưỡng cách sống của một nhà tu với tình thương của xưa.Tôi được thọ mười giới sa chi.Ra được chứ ông cho phép đến phật học viện phổ đà đà nẵng.Theo đại chúng tôi học cả hai chương trình phật học.Dạy văn hóa phổ thông.Đá gà chiều năm một nghìn chín trăm năm mươi tám.Chồng biết được chuyển trên tôi nhập viện tuh.Sữa uống tâm sự cho đại chúng nghe về sự tích đón tiểu về chùa.Chú nguyễn nguyễn đến chùa ta là do bồ tát đức quán thế âm mách bảo.Thuốc dục thầy giáo chùa.Báo quốc ở huế.Để đón chú bé về chùa tu học.Chúng ta tin tưởng.Thầy trò chúng ta tin tưởng là tương lai chú bé này.Xem làm giảng sư làm pháp sự nối trí thầy tổ.Trao truyền chánh pháp.Đi khắp đó đây.Mở van đạo phật và lợi ích quần chúng.Sau khi nhận thức ba tháng.Tụng trì và lễ bái mười bộ kinh pháp hoa.mười bộ kinh hoa nghiêm.mười bộ kinh bát nhã và kinh niết bàn.Thầy định quy ẩn hai mươi lăm trên vùng núi xuân sơn để tĩnh tâm.Nhưng một sáng trong cơn thiền định.Thầy thích xúc với một ông lão tóc bạc như tiên.Dắt trâu đi cày ruộng.Nói với thầy là.Làm ruộng phải có người cày bừa giỏi lúa mới tới.Học với chạy bộ.Ông lão ấy giận thì là nên đi rút ra chùa bảo phúc quá.Đang chuông nhỏ về nuôi.Chú nhỏ ấy có cần khí.Tương lai cây bưởi giỏi.Giờ có thể làm nên sự nghiệp của người xuất gia.Ông lão tự xưng là học trò của đức quán thế âm nam hải.Giờ nói là.Ghé qua đây chán gửi thiền sư chỉ một việc.Một việc rất quan hệ thầy tốt trong môn của thiền sư.Nguyễn quy ẩn của thiền sư lại tốt.Tổng quát tìm học trò của tâm huyết đến chuyện cháu yêu gì.Nhằm tuyên dương trên pháp sau ngày.Đặc điểm tốt hơn.Có một bé trai mười bốn tuổi.Chạy đến chuột báo quốc tại quê.Giàu ngày.Thắng.Năm.Họ nguyễn.Tân lập tải qua.Thiền sư hãy mau thân hành tinh chuột bao quốc.Để bàn chú bé về nuôi.Chưa bỏ mất cơ hội.Kể đến đó thì tôi thông cảm bước tới giờ ôm tôi vào lòng.Thì thôi chẳng nghe theo lời chỉ bảo của ông lão trong cơn thiền định.Nên chắc hôm sau thì tôi mua vé xe lửa ra chùa bảo phước ở huế.Dẫn tôi về chuẩn luôn.Sau ba mươi lăm hồi xưa ông.Gửi cho tôi đi xa tiếp tục giúp tôi học với cách tăng thân khác.Quan hệ thống đào tạo nhân tài của giáo hội.Và các phật học diễn trung phần.Trong buổi tiệc dịch cánh quạt tuyển trên.Sữa ông có cho tôi bài kể hết tất cả tâm huyết của người.chín bài kể phú pháp của sư ông.Mà hạnh phúc gia dệt tâm bồ đề của tôi.Không thối chuyển.Bàn ghế.Một câu năm chữ.Gồm có hai mươi tám câu như sau.Con nên hằng ghi nhớ.Lời của thầy nhắc khuyên.Học võ.Chuyển tập khí.Thể dục và sân si.Phát triển giới định tuệ.Hạnh quan âm cứu khổ.Mới năng.Từ bi.Con trâm lòng.Thường niệm.Ngày đêm chờ lãnh sao.Thương niệm đức quan âm.Ghi nhớ nghĩ mẹ hiền.Con thơ hằng nhớ mẹ.Mẹ trăm phần nhớ con.Thầy trò máy xa cách.Thân ngày dù mất còn.Không phải điều trọng yếu.Hãy giác ngộ chân tâm.Tập sống cho thảnh thơi.Thằng dũng chạy.Phước huệ ngày càng ta.Khế hiệp đạo trơn thường.Giúp mình cùng người khác.Thành tựu quả dâu xanh.Thoát ly nào sinh tử.Tình huynh đệ gắn bó.Nghĩa đồng bón chế quên.Quê hương chờ con đó.Đạo pháp hành trong mông.Ông lão trong an dưỡng địa.Anh chỉ địa là một khu nhà mồ ở phú lâm.Gần bến xe đi về lục tỉnh.Trong khu anh chỉ địa có chùa huệ nghiêm.Cotec phú đồng.Tiền thân của chùa huệ nghiêm đại diện phật học phổ thông.Được thành lập đầu năm một nghìn chín trăm sáu mươi bốn.Rồi chuyển qua diện cao đẳng phật học chuyên khoa.Đầu năm một nghìn chín trăm bảy mươi mốt.Tôi già bát thầy liêm chính toàn châu thiện tường.Điệp viện trung đẳng chuyên khoa phật học liễu quán ở huế gửi vào đây học thêm bốn mươi lăm.Sau ba tháng thu thảo theo chương trình cốt truyện.Tôi đi thêm đoạn đường dài là đến du học hoằng hóa tại hoa kỳ.Ở an chuyển địa tiến thường là có nhiều ma.Tìm tìm ra các nhà mồ ngồi ngắm trăng hay tham thiền một mình.Chỉ có thể gặp các cô gái tóc dài.Đội nón lá xuất hiện ngồi khóc nỉ non tên các nấm mộ.Lịch sử tồn tại có dễ sợ này.Mạch đen bốn mươi thầy giáo sư của viện cao đẳng thường cấm.Khi bóng đêm buông xuống.Riêng tôi thì rất là.Không hề sợ truyện ma quái.Chuyện các cô gái bận áo trắng xõa tóc dài đội nón lá khóc nỉ non trên các nam bộ đã chuyển rất vui.Cuốn cái tâm hiếu kỳ của tôi.Để quay việt ma là có thật hay quãng đường.Một hôm giặt mùa đông tối trời.Chắc khoảng mười một đi từ bận áo ấm đầu trùm mũ len.Mình phát áo mưa.Trong từng bước một chậm lãi và thần niệm bài thần chú đại bi.Đi đến cát ngắm hồ ở.An trưởng địa để quan sát hơi thở.Khi đến khu nhà bồ thì tinh thần tôi bị rối loạn.Săn bọ cạp.Đôi chân bị cứng lại và không di chuyển được.Tôi có ý nghĩ là mình nên ngồi xuống với tư thế kiết già photo ra bắt ấn hành ba.Nhưng không thể nào làm được.Có người tôi lúc bây giờ như một cây khô trồng giữa các nhà mồ sang trọng.Nhạc giữa các nhóm bộ nghèo.Phủ đầy cỏ dại.Chuyện gì xảy ra.Trước mắt rồi.Không phải là các thiếu nữ bận áo trắng.Ủ tóc dài và ngồi khóc nỉ non.Mà trước mặt tôi là một đám trẻ con tàn tật.Trần mình đang bò net xung quanh.Các nấm mộ.Cách làm đồ sang trọng để tìm kiếm thức ăn.Nào là trái cây bánh chuối xôi chè.Đôi khi có cả đầu heo quay.Gà quay vịt quay nữa.Các trẻ con ấy là những người chết không siêu quá.Nên làm thơm cô hồn.Là cát trong đêm không hay nương tựa đói khổ.Và chúng cứ đợi khi mặt trời lặn.Bóng đêm xuống.Thì kéo nhau đi kiếm ăn từ nhà mồ.Chưa tới nhạc cầu bếp.Thùng rác bán heo.Có nhiều thức ăn dơ bẩn sót lại.Tôi hiểu cho chị.Khi chín trăm chín mươi tám trẻ con mò mẫm tìm kiếm chương trình đến ăn trên các nấm mộ và nhà mồ.Gì vậy mà tâm tôi tiếp xúc động vật hơn tôi quá thành gỗ đá.Đứng chơi như trời trồng.Ngay lúc đó dưới ánh trăng non giành giật.Vtvmột ông lão đầu trắng xóa râu dài.Tay chống gậy.Tâm tâm đi tới nơi các trẻ con giá trị cho chú ngồi xuống.Có khoảng mười mấy đứa con nít tàn tật đều răm rắp tuân theo lệnh của ông lão.Ngồi xuống chung quanh các nấm mộ.Bây giờ ông lão lên tiếng dạy bảo chúng những lời rành mạch.Đẩy tiểu mới.Đẩy các cháu.Trước khi ăn thức ăn này các cháu phải biết đọc lời cầu nguyện.Ghép ảnh chó lòng hiếu kính cho biết ơn.Các cháu đến cùng nhau chắp tay đọc lời cầu nguyện với ta.Giày tăng ông lão cất tiếng đập và lũ con nít đập theo.Kẻ trên quang không nơi nương tựa.One quận trung quân các năm một.Lắng nghe câu niệm phật tiêu độ.Nam mô cứu khổ quan thế âm.Nam mô a di đà kim.Nam mô cứu khổ quan thế âm.Nam mô a di đà.Kiếm sắc.Kỷ niệm đều đặn liên tục chồng khùng danh hiệu bồ tát quán thế âm danh hiệu đức phật a di đà.Mẫu nghiệm ánh trăng.Nghe tiếng cầu nguyện của ông lão cho các em bé.Kiếm tôi ấm lòng chồng tỉnh.Giá bột miệng tôi cúng niệm theo câu niệm phật rất chí thành.Bỗng một cơn gió lạnh thổi ngang qua.Ý tưởng tiểu thuyết dài.Bản thân tôi nghe lạnh lạnh.Đổi phút chốc các hình ảnh trước mắt tôi tan biến.Chúc bạn hoạt và cảm được sự có mặt của sự sống trong cõi vô hình.Cũng từ đó hàng tim.Tôi thử tính chất nấm hồ để nói phát cho các dòng thứ.An ninh cô hồn nhé.Có khi kiếm được tiền.Tôi đang mua rất nhiều thức ăn trái cây bắp nổ bông hoa để loại kẹo bánh đem băng tác cho.Cháu qua đời chưa siêu.Còn giả nai đêm đêm.Tên các nhà mồ lấy khu an dưỡng địa.Trước khi đi mỹ.Tôi có cả nhà một căn chuyển tiền để nói pháp và bố trí thức ăn cho cá tâm linh cô hồn lần cuối.Trong các tôi.Chẳng thấy bóng dáng ông lão và các cháu nhỏ tàn tật nào cả.Điên hả tôi chỉ thấy một lần đêm đó mà thôi.Tôi ước ao được gặp họ lần này đến từ giã.Ngày mai khoảng hai mươi lăm tiếng đồng hồ máy bay cất cánh.Đặt thuốc có mặt tại hoa kỳ.Không còn trên quê hương.Dạ không có cơ hội xem hoạt đời sống tâm linh với những người quá cố tại an dưỡng địa nữa.Thử ra ngồi niệm phật chờ đợi.Chờ đến một khuya mà chẳng thấy bóng dáng em thơ nào cả.Tôi nghĩ là tất cả các dấu là được đi đầu thai và siêu quá.Trên đường từ khu nhà một chế về phòng.Tôi đã gặp ông đạo.Ông bảo là ông gặp tôi lần này để chút tôi lên trường đi mỹ.Ông chắc chính là các cháu nhỏ trên nhiều âm linh cô hồn.Đáng ngưỡng nghe giáo pháp của tôi dài lần.Mạch điện nguồn.Giờ được vãng sanh về cõi tây phương.Trước khi ẩn hình.Ông lão có dặn dò tôi mấy điều.Ngày mai đi xa là tốt.Quyết định ai chờ đợi chờ.Đầm bông hai tuổi lợn nuôi.Ngược vân thuyền qua đến bờ.Tôi đọc lại bốn câu trên hai lần để nhớ.Ông lão chồng nói một hồi rồi nói.Nhớ mang chiều ngữ cao truyền.Nhớ nuôi nhân sử nối liền trong môn.Nhớ thắp đèn buổi hoàng phố.Như xây tu diện bảo tồn.Chân nhân.Từ điển hỏi và chiều về tương lai.Ông lão biến mất.Chỉnh bây giờ tôi chẳng thèm chưa một cách rõ ràng hình ảnh ông lão.Giang ơi chẳng giỏi tâm huyết.Dẫn tạo cho công phu tu tập bằng quá của tôi trên xứ người.Với tôi ông lão chắc chắn là hóa thân của đức quán thế âm bồ tát.Đúng như lời ông lão nói.Năm bốn mươi hai tuổi là năm một nghìn chín trăm tám mươi ba.Tôi có kể chuyện lên núi madonna.Khẩn cấp lập tu viện kim sơn.Đức quan âm hóa thân.Cuối năm một nghìn chín trăm bảy mươi bảy chúng tôi mua được ngôi nhà thờ tin lành ở góc đường market.Ra đường.Gần trung tâm thành phố san francisco để lập chùa từ quang.Những ngôi nhà thờ quá cũ nên chúng tôi phải tu tranh gần cả năm mới sinh hoạt.Chùa từ quanh được xem là ngôi chùa việt nam đầu tiên được thành hình tại miền bắc california hoa kỳ.Cơ sở được xây dựng này trị giá chín mươi sáu nghìn₫ chỉ kim.Giá tiền gần cát trắng nhà nghỉ kim lúc cơ hàn.Và lúc tôi còn là một sinh viên đại học.Quá trình rất là nặng.Tôi giờ phải đi học giờ phải đi làm để đủ tiền trả các chi phí điện nước tiền lời và tiền trốn mượn bánh hình ảnh.Ý kiến của ngân hàng.Có khi tôi quá mệt thì không đủ thì giờ để ngủ và nghỉ ngơi.Các nhân vật tử huyệt trong trường ấy.Trị quốc gia chụp gia đình và hầu như chưa có ai ổn định chỗ ở.Chưa có công ăn việc làm.Như vậy việc lập chùa đức hoàng đạo lúc này là một gánh nặng sơn hà cho tôi và bát chánh.Hai trai gánh nặng sơn hà.Ăn cái mặt của nhà chưa yên.Học hành thi cử liên miên.Lại thêm phải kiếm đồng tiền giúp dân.Nội dung cách thơ từ các trại tị nạn thật là lâm ly đầy tâm sự video.Có nhiều người như tuyệt vọng về phía tương lai.Lương tâm không cho khác và không thể làm ngơ trước tình cảnh đó.Nên tôi phải bỏ dở việc học để chấn thương và công tác cứu trợ và bảo trợ người tị nạn.Công tác này đòi hỏi phải có nhiều người.Có tài chính giàu kinh nghiệm mới làm đổi.Tổng sắp chết là tại chùa từ quang.Dùng spotify lúc bây giờ không có cả ba điều kiện đó.Tôi một mình làm việc lo giúp động vật việt nam trong các trại một cách đơn giản nhiều đại gia cũng về rồi.Ban đêm thấy chị ngủ tụng kinh ngồi thiền.Đi học thêm tiếng mỹ.Tôi phải đi lau nhà cắm chửi cầu tiêu trong các trường trung học.Từ trứng gà đen đến hai mươi ba/tám.Để có thêm chút tiền lo triệu cứu tế bào con vượt biên.Dạ thầy tổ bên quê nhà.Mỗi khi nhức đầu quá trời mà chỉ thiếu ngủ tôi ngồi xuống trên sàn nhà năm mươi ba phút để nghỉ ngơi.Có một lần rồi hai lần ba lần.Tôi đã ngủ thiếp với tư thế ngồi thiền trong khi đang làm bổn phận quét dọn.Ở trong một trường nữ trung học kỹ thuật trên trường hutech.Nên thấy ông quản lý cho nghỉ việc sau hai lần cảnh cáo.Tôi rất buồn giải thích ăn thuận.Xong chuyển đã trễ.Lương làm cu li của tôi lúc này chỉ có hơn bốn trăm lẻ hai mỗi tháng.Làm việc bán thời với số tiền ấy tính đi tính lại lãnh được bốn đồng.ba mươi tô một giờ.Chưa trừ thuế lợi tức.Tình hình một khi mất diệt đi tìm lại việc làm khác thì sống thật khó.Một người không có chuyên nghiệp như tôi.Tôi tự nhủ lòng.Mất nhiệt của mạch điều hai.Mình có thêm thì giờ để ngồi thiền tụng kinh lễ phật giờ ngủ cho thoải mái.Sex việt này tôi có ghi lại trong nhật ký mấy câu thơ trào phúng thất ngôn.Giá mình sinh vào cõi chư thiên.Có cần lo lắng phải kiếm tiền.Khi gà tiên tửu do với ngựa.Xe chạy đường xa chiếu tướng liền.Giá như mình ốm lòng ích kỷ.Ghét đi sửa lượng trống từ bi.Nhắm hai mắt làm như câm điếc.Giọt lệ nào đóng lãi bờ lý.Khổ tâm và khó khăn nhất của chúng tôi.Cùng lúc này là chuyện đi thuê nhà ở cho các gia đình và con mới đến.Trong chùa từ trên gác đến chánh điện xuống tầng trệt nhà bếp.Chỗ nào cũng chất đầy người lớn con nít đàn ông đàn bà người già người trẻ.Tuần nào chúng tôi cũng đón thêm người mới về mà nhà thì không thuê được.Nên lượng người cứ động càng ngứa đóng thêm.Lý do không thể thuê nhà để phân biệt con tị nạn mới đến ra khoảng cho.Vì gia đình nào con hết cũng đâu.Và người đứng ra thuê nhà như tôi thì không có lương cao.Không có công việc làm bảo đảm.Nên chủ nhà không muốn bị chúng tôi quyết nợ không trả nổi tiền thuê nhà hàng tháng.Đúng thế.Tôi lại phải đi diễn cầu đức quán thế âm bồ tát giải quyết những khó khăn trước mắt.Đọc truyện đi thuê nhà.Tôi tổ chức làm lễ khai kinh phổ môn.Hướng dẫn bật quan trọng điểm cầu nguyện.Về hồi hướng việc đi thuê nhà.Giải quyết về số lượng người đang tạm trú hóa đơn tại chùa là một công trình cam gold đối với chúng tôi lúc này.Sau hơn một tuần lễ tụng kinh phổ môn và niệm danh hiệu đức bồ tát quán thế âm.Mỗi ngày hai buổi sớm tối tha thiết và chí thành.Kiếm tôi được sự hỗ trợ niệm ronaldo của bồ tát.Qua hình ảnh một cô gái người mỹ da trắng.Một buổi sáng sau khi chúng tôi ăn điểm tâm tạm biệt gói.Oppo tên là maria.Dáng người mảnh mai trạc hai mươi lăm tuổi đến gõ cửa tiền tôi và gan hỏi về phật pháp.Cách tu tập thiền quán.Tôi rất vui và hết lòng chia sẻ kinh nghiệm.Sau hơn một tiếng đồng hồ trao đổi đời sống tâm linh.Xuyên qua tình cảnh vào việt nam tị nạn.Camelion báo.Thưa thầy theo tôi đó là một biến cố khác đau thương.Nhà đất thuận lợi cho việc tiến thân.Thay đổi nếp sống tốt đẹp hơn cho đồng bạc việt nam.Cho quê hương và có nhiều tai tiếng.Nghiệp nặng của thầy.Hết rồi cô maria đá thân hành đi thuê nhà cho chúng tôi.Cô nói là.Cha mẹ của cô của hãng điện tử xuất lớn ở nhiều tiểu bang.Hầu như các gia đình có kiến thức hiểu biết ảnh hưởng lớn của gia đình cô.Conan tới hai mươi mốt công ty chuyên cho mướn nhà ở số một nghìn lẻ bảy mươi hai trường.Giờ cô với tư cách như là chỉ thị cho nhân viên.Ở văn phòng xe long nhà cửa chỗ ăn chỗ ở.Cho tất cả các gia đình định cư việt nam đang tạm trú ở chùa rất chu đáo.Coi vui vẻ nói.Cái đầu.Tháng thứ hai và tháng thứ ba biết gì không phải trả tiền thuê nhà.Quà tháng thứ tư của chị bắt đầu trả tiền nhà rồi trả giá rất rẻ cho công.Mọi việc xảy ra quả tình là đúng như lời cô mới đi anh đã nói.Nhìn rất lạ lùng.Sau khi mọi việc ổn định thì chúng tôi không tìm ra địa chỉ hình ảnh dấu chế của komelon đâu nữa.Hỏi nhân viên văn phòng cho thuê nhà.Tao bảo là tiền nhà ba tháng của quý vị.Committees đã trả đủ rồi.Hóa thân thị hiện đức quan âm.Lắng nghe tiếng kêu liền đến tiền.Cứu khổ ban vui làm hạnh phúc.Bản hoài linh cảm đứng từ tâm.Bỏ ác làm lành trước quân luôn.Đánh thiện trong ta phật vốn đồng.Tập thể gặp người thôi hờn giận.Từ bi hỷ đã một huyền chung.Marion gửi tây phương giao trắng.Đôi mắt hiền sáng chị tin anh.Một lần đến rồi không tung.Lễ kính thành chí tạ nhà năm.Khám nghiệm cho cảm xúc vô tận về hình ảnh conan.Một lần đến rồi không tung.Tôi có ghi trong nhật ký bài.Nguyện cầu bồ tát quan âm.Ai ơi làm được thân người.Mơ thấy lợn rộng tình thương giúp đời.Khách trần xuôi ngược đầy vơi.Quan âm cứu khổ dưới trời trầm luân.Nướng cầu từ mẫu gọi nhường.Cần trương nước tỉnh tầm xuân qua đây.Thế gian dù chỉ một ngày.Không quân giới định thân này thân sau.Chơi răng sáu nẻo luân hồi.Khổ đau dằn vặt đứng ngồi không yên.Địa ngục ngã quỷ nói liền.Vành khăn muông thú giao bầm.Vân tay.Hận sầu quán nghiệp đắng cay.Dây dây chả biết ngày nào sống.Nay nhờ phép thuật nhiệm màu.Chuyển mê khai ngộ mở bài thiện tâm.Nguyện cầu bồ tát quan âm.Đứa con vượt thoát lỗi lầm mê say.Giúp con thấy rõ đường về.Dũng bùi hạnh đức bồ đề gieo nhân.Quan âm vô lượng hóa thân.Băng vui cứu khổ chịu thâm khó lường.Công viên mới rộng tình thương.Đạo tràng diệu pháp chuyển dương hạnh từ.Có quyền giấu hết tâm tư.Đang đi nuôi dưỡng hoàng dương đạo mẫu.Dù cho cố khó đến đâu.Dù cho trắng khổ dãi dầu nắng mưa.Đức lạng có huyện kế thừa.Pháp lệnh có huyện một lòng tuyên dương.Thân ngài có nguyện cúng dường.Có bao lời.Giai điệu mông xinh. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com