Muốn Cuộc Sống Thành Đạt Và An Vui Hãy Nghe Video Này Một Lần - Rất Linh Nghiệm

muốn cuộc sống thành Đạt và an vui hãy nghe video này một lần - rất linh nghiệm
Cảnh vật xung quanh nhờ vào con mắt mà chúng ta nhận thấy.Nhưng con mắt chỉ có thể nhìn thấy giận dữ.Mà không thấy tự thấy nó.Mọi thứ bên ngoài.Điều từ trí tuệ và năng lực của mỗi con người mà có ra.Nhưng con người chúng ta.Thường bánh theo tìm hiểu những thứ bên ngoài.Bà ý có ai hiểu biết về mình một cách chọn.Nếu đến tham quan một vùng trời mây nước bao la.Vào những lúc gió lên.Thì chúng ta chỉ thấy được những sóng gợn lăn tăn.Mà không bao giờ biết được mặt nước yên ấm.Vẫn làm như thế nào.Trước một thời đại mọi thứ cạnh tranh đua.Phát triển điểm chuẩn.Mở mắt ra.Có người chúng ta chỉ kịp thấy những gì đang hối hả.Cuốn.Chứ không còn thời gian hai chỗ trống tâm hồ.Để cảm nhận những gì sâu xa hơn trong cuộc sống.Chúng ta không thể biết được những gì mình chưa có.Ra đời sống của mỗi người.Sẽ còn đó vô vàn những bí ẩn.Bài chúng ta chưa đủ điều kiện để nhận biết.Khám phá ra.Tốt hơn cho mình.Những cảm nhận đơn giản trẻ trung.Chúng tôi ứng dụng thấy có tốt hơn cho mình.Nên mạo muội viết ra để sẻ chia cùng quý vị nào có duyên.Thu sơ.Nhìn .Cả tấm lòng nhiệt.Từ núi.Mong rằng sẽ mang lại một vài điều lợi lạc cho quý vị.Ngôn ngữ trần gian có giới hạn.Khó diễn đạt hết những gì sâu xa muốn nói.Đây chỉ là những gợi ý còn điều bí ẩn kỳ diệu tuyệt vời kia.Nằm sẵn đời mỗi người.Hữu duyên để tầm chim nhi.Rồi thực hành.Hi vọng.Tốt hơn cho mình.Tốt hơn cho mình.Anh em ra đường.Không may bị nạn bất tử.Được một người đi đường tốt bụng được là bệnh gì.Sau khi được bác sĩ chữa trị tĩnh.À có biết mình đang ở đâu.Và vì sao lại đến nơi.Nếu không cố chữa trị cho tỉnh hẳn thì sẽ không bao giờ biết về sự có mặt của mình nữa.Cũng thế.Hầu hết có người chúng ta.Chỉ biết cuộc đời mình bắt đầu bằng những đứa trẻ chào đời chứa tiếng khóc.Rồi nâng lên và có mặt tại cõi đời.Chứ không biết vì sao mình có mà.Từ đâu.Con thuyền đời tôi dạy môn lối.Dòng đời nhiều cạm bẫy khó lường.Con người ta đã sinh ra và lớn lên trong khoảng mênh mang vô tận ý.Lẩn quẩn trong vòng nghiệp báo.Bị sửa câu thúc đẩy đưa của .Không hề có được chút sức giác tỉnh.Nên phần đông chúng ta không biết gì thêm ngoài những thứ mình đang nhìn thấy.Là một doanh nhân kiếm tiền để phục vụ cuộc sống.Một bác sĩ chữa bệnh để phục vụ sự sống.Một kỹ sư nghiên cứu để phục vụ đời sống.Một thầy giáo dạy.Để xây dựng đời sống văn hóa.Một con người muốn hoàn thiện mình.Cũng chỉ để được số.Dương lễ.Làm bất cứ điều gì tổn thương đến sự số.Trải cuộc sống.Thì đều biết có người lên án không chấp nhận.Và như thế.Tất cả chúng ta sinh ra trên cõi đời này chỉ để được sống.Nhưng sống như thế nào.Sống buồn.Chán chường.Mệt mờ.Thất bại thanh thương.Hãy sống lạc quan phấn khởi sáng suốt thành.Vui tươi.Có lẽ.Ai cũng thích sống được vui từ.Thành đạt.Muốn thế.Chúng ta phải có định hướng.Phải biết rõ quy chuẩn nào đưa đến một cuộc sống lạc quan thành.Kế đến phấn đấu vận dụng thực hành thì mới mong đạt đến.Chương một.Phước.Giải trí.Nhìn lại giữa cuộc đời.Có người học lực trung bình khá.Không giỏi lắm.Thì rớt đại học.Nhưng có điều kiện và có một trình độ nhất định.Nền kinh nghiệm mở công ty.Làm gió.Từ đối thành đạt.Song song đó.Cũng có một ít người.Học cùng khóa thì đổ điểm rất cao.Sau đại.Ra trường chế đi làm thư ký cho người giám đốc bạn mình để có lưng chừng.Cũng có một số người của cải nhiều mà không lo học hành không có trình độ.Để nắm giữ và phát triển công ty cha mẹ mình được.Bánh nhờ người khác.Cha mẹ qua đời.Con lên làm chủ.Không có trình độ phát triển nền kênh ơi tài sản.Khoáng chất đều tan.Qua đó chúng ta thấy.Nếu có năng lực.Có trình độ mà không có giống liến không có sự may mắn thì cũng không thành đạt được.Nếu có của cải đầy nhà.Nhưng không có trình độ và năng lực thì cũng không đưa đến thành công.Muốn đạt được thành công.Chúng ta cần có đủ hai nhóm yếu tố chính.Đón.Trình độ.Năng lực và sự may mắn.Dũng làm ăn.Trình độ năng lực là nhóm yếu tố thuộc giải trí.Củ cải sự may mắn.Là những yếu tố thuộc về.Muốn đời sống của mình được thành.An vui.Thì phải có đầy đủ hai yếu tố gì.Nói là.Phước đức và trí tuệ.Phần.Trí tuệ.Những kiến thức được đào tạo ở thầy cô giáo cha mẹ.Những kinh nghiệm học hỏi được từ bạn bè cuộc đời.Đó là trí tuệ hữu dư.Trí tuệ do học hỏi mà có được.Nếu chỉ có thế.Thì đã chọn đủ để đưa chúng ta đi đến thành công chưa.Chồng.Có những người rất lanh lợi hôn nhân.Nhiệm kỳ quyết định một tiếng nghề gì.Sau đó về nhà yên ắng lại.Thì cũng phát hiện ra còn có những điểm lỗi lầm.Thiếu sót.Có những việc chúng ta làm về.Nói dối thằng hái lắm.Nhưng khi về nhà yên tĩnh một mình nghĩ.Thì thấy hổ thẹn.Hối tiếc.Anh đi.Như vậy.Nếu chỉ dùng trí tuệ do học hỏi thôi.Thì vẫn còn nhầm lẫn lỡ lầm.Nên chưa chọn đủ.Khi tâm ta động hoàn cảnh động.Thì xử lý bị nhầm lẫn.Lỗi lầm mà không hề hay biết.Chờ đến khi yên tĩnh rồi.Mới phát hiện ra.Yêu chị lắm.Yên tĩnh.Thì trí tuệ phát huy đúng mức.Sáng sớm.Phát hiện ra lúc đó có ai chỉ dạy cho mình.Một mình mình.Đâu có ai lúc đó.Mới thấy ngoài chí học hỏi chia.Vẫn còn một cội nguồn trích.Chân thật nơi chính mình.Tâm mình lại.Thì nó mới hiểu hiện suốt thông.Gì vốn sẵn có không cho ai cho cả.Nền quý ngày xưa.Thường gọi đó là trí tuệ vô sư.Là trí tuệ vốn sẵn đời mỗi người.Khi thầy giáo giảng bài.Chúng ta hiểu.Những cây có một cái bàn đó có hiểu không.Chúng ta thì hiểu.Mà những vật vô tri thì nó không thể hiểu.Vì sao.Nhìn nó là vô tri.Không có khả năng hiểu.Còn chúng ta là củ chi có khả năng hiểu cho nên mới hiểu bài giảng.Như vậy.Trước khi muốn hiểu những lời giảng.Thì chúng ta đã có một khả năng tự hiểu chứ.Nhưng có người chỉ biết bám hiểu theo những lời giảng bên ngoài.Mà không nhận ra khả năng tự hiểu nơi chính.Đó là chủ còn thiếu sót của mỗi con người chúng ta.Cho nên.Sáng của mình chưa được đầy đủ trọn vẹn.Đây là cội nguồn trí tuệ là trí gốc trí này lặn sáng không động.Thân sen chùm.Nó có năng lực làm chủ mọi thứ.Muốn được giác ngộ.An vui tự tại giải thoát.Không dễ hư.Là chúng ta.Máy kéo tập để nhận lại và sống trọn vẹn.Bằng cội nguồn trí tuệ trần thuật.Viết một bài giáo án vẫn thường giảng dạy mỗi ngày.Nếu thức dậy với một buổi sáng ngọt ngào.Bực bội không vui.Kỳ lân.Chúng ta sẽ nói gì.Không trôi chảy.Nhầm trước lộn sau.Ngừng chiếu một buổi sáng thành thản yên ấm tràn đầy nhựa.Thì chúng ta lên lớp nói lần đầu.Sống.Chắc mình nhiều điều mới mẻ hơn những gì đã chuẩn bị cho.Như vậy khi.Tâm đoạn động.Không ổn.Thì đầu óc sẽ yếu mỗi không sáng.Chí tâm bình an tỉnh.Vị trí đẩy phát huy đúng.Cho nên muốn nhận trần trí tuệ một cách tuyệt đối trọn bộ.Thì phải tu tập cho tâm mình nóng lạnh.Phần hai.Phước đức.Thế gian thường nói.Học bài.Thi phận.Có những người có tài rất giỏi.Nhưng muốn thành.Cũng cần đến sự may mắn.Những điều tốt lành bất chợt đến mà mình không thấy biết trước thì chúng ta gọi nôm na là sự may mắn.Nhưng nếu thấy da.Thì nó chín.Hạnh phúc là do mình đã tạo nên mà không biết.Hôm nay mình viết một câu.Trò chơi vượt qua.Khó khăn để học.Thời gian xa cách quá lâu.Không biết cấu tạo ở đâu làm gì.Bận gì không cần nhớ mặt mũi né.Một hôm đi xa.Mình bị lạc đường.Gặp nạn mưa bão.Không còn tế sống.Tình cờ gặp một người nhiệt tình giúp đỡ.Ai cũng nói.Mình may mắn.Sau đó nhận ra.Mới biết là tội học trò ngày xưa mình đã từng quan tâm giúp đỡ.Trước kia mình hết lòng nên bây giờ cậu cũng hết dạ với mình.Khi chưa nhận.Chị cho đó là một sự may mắn.Nhưng khi nhận ra đó là người mình từng giúp đỡ.Hôm nay.Người ta có cơ hội giúp đảng.Thì đó là phước đức của.Trà thủy.Những cây mai mình không thấy được nền trò đó là sự may mắn.Nếu thấy rõ được căn nguyên của nó.Thì mới biết tất cả đều là phúc là do mình đã tu tạo từ nhiều kiếp dễ chứ.Hôm nay.Mic đủ duyên thừa hưởng.Như vậy.Ngoài trí tuệ ra.Những yếu tố giúp giờ chúng ta thành công.Phước đức.Những gì thấy.Gọi là lộc đang có.Những gì không thấy gọi là sự may mắn.Nhưng chung quy lại.Đều là phước đức do mình đã tạo mà có ra.Chương hai.Giày ứng dụng cần thơ.Chồng cuộc sống.Phần.Cần biết cách học.Cách sống.Một trái xoài có ngon đến.Chúng ta cũng chỉ được ăn phần cơm của nó.Mà phải bỏ đi phần vỏ và hạt.Cuộc sống muôn màu kiến thức mênh mông chiếc lý huyền ảo sâu.Tư tưởng cũng phức tạp vô vàn.Bởi vậy.hai mươi mốt mệnh đề gì.Chúng ta nên bình tâm trở lại.Không bồng bột nóng vội.Kiếm mình có bị phân tâm đồng hóa bởi.Sau đó mới có được quyết định đúng đắn.Nên học lý điều gì.Giờ rút ra kinh nghiệm từ những điều nào chưa được hoàn chỉnh.Được như vậy mới có đầy đủ trí tuệ.Để nhìn nhận một chuyến.Không bị say nắng.một ca sĩ của.Hát hay nhưng chưa hẳn đã có một nhận thức về triết lý sống hoàn hảo.Một nghệ sĩ tài ba.Nhưng không phải là nhà tâm lý giỏi để tư vấn chọn cuộc đời.Một thầy giáo âm nhạc chỉ rõ nhận định chất gì.Tha nhân.Tiềm năng giải âm.Nhưng không hẳn sẽ có những câu từ chuẩn.Dạ khúc chiếc như một nhà văn.Con người không ai một mình có thể làm nên tất cả mọi chuyện.Mỗi người chỉ giỏi về một lĩnh vực chuyên môn của mình mà thôi.Trước một người phù hợp với sở thích của mình.Chúng ta hâm mộ.Và họ trở thành thần tượng trong lòng bể.Nhưng đó chỉ là hợp với sở thích riêng của.Không thể là trần lý đại diện.Tất cả.Chúng ta biết chọn để học lấy cái hay.Rút tỉa kinh nghiệm những điều chưa tốt.Chứ không phải bắt chước nguyên vẹn một trăm%.Không phải thấy người kia hát hay.Hợp với sở thích.Mình hâm mộ họ.Sau đó.Họ mặc sao thì mình cũng phải mặc như vậy.Họ suy nghĩ như thế nào mình cũng bắt chước suy nghĩ quan niệm y hệt giống như vậy.Nói là người không biết anh sai.Nhà xoài ngon quá.Chuột đi giúp trứng ăn luôn cả hạt lẫn vỏ sò.Chúng ta thường đuổi theo bắt lấy mà ít khi triều tỉnh sáng nay.Đến nhận định một vấn đề cho được dõi.Thích cái gì thì đua.Heo cái.Đánh mất đi sự nhận thức sáng suốt chính mình.Dẫn đến lối sống sai lầm.Sa đoạ.Chiều lấy hậu quả khổ đau.Search.Thật đáng thương.Có người phụ nữ nợ tuổi ngoài năm mươi.Rất thành đạt trong cuộc sống.Nhưng cô ta lại nói với quý thầy.Thưa thầy.Bây giờ con đi tìm trại dưỡng lão cho mình là vừa rồi.Quý thầy.Cô có tài sản nhiều vô kể.Chồng con đầy đủ.Tại sao phải chào trại dưỡng lão làm gì.Tại lâu nay con sống đua đòi theo bên nhà.Không quan tâm đến cảm xúc của chồng con.Vợ làm ra tiền nên không ai làm gì có ông đức.Con đã bất chấp những quan tâm của người.Đặt hồ ra ngoài cuộc đời mình.Quá trình quay.Mình không cảm thông mọi người bây giờ già rồi.Làm sao dám nhận sự quan tâm của gia đình.Lúc còn mạnh.Không thể bình tâm suy xét chỉ biết đua đòi chà đạp cho.Cảm xúc người khác.Cho đến gần nhà.Gia đình sáng lòng vui vẻ tha thứ.Quan tâm chăm sóc.Nhưng do năm lỗi đã tạo nên lương tâm cắn rứt không chịu nổi khi nhận lòng tốt của gia đình.Tuy có nhiều tiền.Nhưng chính những đồng tiền kỹ lại làm cho mình làm.Có thể sống sao.Cho đến khi già mới biết mọi việc chỉ trà.Thế là tìm nơi để chôn đời.Dân chúng cô đơn.Bất lực.Cuộc sống phải nương nhờ vào.Cách chăm sóc.Khu.Anh có thể viết một cuốn sách rất hay về một nhân vật nổi tiếng.Nhưng những điều hay kia cũng chỉ là của người đó.Còn mình thì sao.Có người suốt đời long.Sách biệt mày.Nhìn viết cuộc sống gia.Thì đối xử rất tệ.Cô bạn đời.Đòi ly dị.Vì anh ta cầm cuốn sách đạo làm vợ và bảo cô ta đọc đi.Sách là sách.Những ảnh giống là anh.Những lịch sự vừa phải.Những quan tâm cần thơ.Những thông cảm tối thiểu với người gần mình.Anh không làm được.Quái vật.Anh chỉ giỏi nói dùm cho người khác.Comment không dính dáng được chút nào.Có viết hay không thì người ta cũng đã nổi tiếng.Đâu cần đến mình.Nhưng không tự sửa mình.Thì lại làm phiền đến những người liên hệ.Đây là do kiến thức đánh lừa nhận.Có người có thể lên đến tận cung trăng vũ trụ.Nhưng không biết nhà sống bên cạnh mình là ai.Có thể biết đến những chuyện vĩ đại của thế giới.Liên quân cực đầu hoan hỷ thì người khác chào.Cho thấy.Con người ta dễ bị hấp dẫn bởi những thứ xa rời.Còn tính thực tế và lòng nhân với nhau.Thịt quá thiếu.Đó là lý do của không ít người sau khi cầm được tấm bằng.Học rất cao.Nhưng khi.Thế thì thua những rồi từng trải nghiệm.Yếu đuối.Thiếu tự tin.Thích dễ dàng.Thiếu khả năng vượt khó.Đường đến đời sống lừa.Taylor.Sai lầm.Khổ đau.Đó là hệ quả của những người chỉ biết đi trên trời.Mà bỏ quần mặc đất.Trong lớp thì to.mười bạn làm bài có đáp số đúng giống nhau.Những cách giải thì có khác.Nếu phải chọn ra một bài ưu hơn.Tất nhiên phải chọn người có cách giải bài toán ngắn gọn chính xác.Đến kết quả nhanh nhất.Còn những bài giải lòng vòng lê thê thì tầm thường.Cũng thế.Người cao ráo.Là đưa ra những bài học giải thích ngắn gọn vừa đủ để kích hoạt viết thông minh cho học sinh.Đâu có để toán nào dãy số.Mà còn dư thừa giả thiết.Giáo dục.Cách kích hoạt để con người phát triển trí thông minh chứ không có nghĩa một mực rập khuôn nô lệ kiến thức.Bởi nếu phải học nhớ cho nhiều và cho là giỏi.Thì chúng ta ăn rồi ở không.Cả đời để đọc sách cũng không thể đọc hết sách trên đời này được.Lý thuyết là một màu xám.Cây đời thì mãi mãi xanh tươi.Chúng ta có đọc hết sách của cuộc đời này chứ.Thì cũng chỉ là đi theo những gì người khác đã bỏ.Đánh lạc hậu.Và mình cũng bị tụt hậu.Dùng được vào đâu.Nếu chúng ta chỉ có chọc khe.Ngồi nép vào.Thì có khác.Anh chậm một sách kia đã từng lầm lỗi.Khi ta ném một hòn đá.Nếu là con.Thì nó chỉ biết chạy theo hòn đá kia.Nhưng nếu là chú sư tử oai hùng.Chị sẽ quay trở lại ngay bàn tay người ném.Phải tìm ra cội nguồn phát xuất ra tiền đá thì mới là sư tử oai hùng.Nước chảy theo viên đá thì chỉ là những chú chó ngoan ngoãn yếu đuối chìm.Những người thông minh thì phải tìm lại xem.Cái gì là cha đẻ của những thước dầm mình trên đời đang có.Đâu có một triết lý nào từ trên trời rơi xuống.Chí tài trí tuệ con.Trí tuệ.Lại cha đẻ của mọi thứ gia minh triết lý trên cuộc đời.Tất cả các biện pháp.Giờ thực hành.Cũng nhắm đến thầy chuyện trí tuệ.Khi trí tuệ đã sáng.Chúng ta sẽ kế thừa những gì đã có để phát huy cho tốt hơn.Vậy à.Tái tạo.Những gì chưa có.Thì chúng ta sáng tạo mới.Tái tạo và sáng tạo.Là trí tuệ sống động.Làm mới tốt hơn.Chứ không phải rập khuôn nô lệ kiến thức.Trên nền tảng đó.Con người chúng ta mới có đầy đủ nhịp.Tự tin.Đưa đến thành.Phần hai.Tính tự chủ.Thích nghi.Khi bố mẹ bảo gì con cái nhà thảo đấy.Đó là một người con ngoan.Nhìn nước bố mẹ không biết cách dạy một người con có tính tự.Tự chủ luôn ra điều lệnh bảo nó nhất nhất phải tuân thủ.Theo sự sắp đặt của mình.Lâu ngày như thế.Nó sẽ quen nghe theo nương tựa bố mẹ.Thụ động.Dẫn đến thiếu tự tin vào bản thân cho nên rất yếu đuối.Sợ sợ.Thì bước ra trường.Một chú chim con được chim bố mẹ tập bài thức kỷ trên.Khi đời tổ ấm để từ chín số.Chú rất vững vàng.Con hổ con hay chó con.Điều được bố mẹ nó tập giật những đòn rất căn bản.Nên khi lìa đàn tự sự.Chúng oai hùng mạnh mẽ vô song.Thông thường khi mới bước ra trường đời.Bố mẹ thường lo sợ con cái mình yếu đuối thiếu nghị lực.Không thích nghi kịp với môi trường.Trong khi chúng ta lại quen dạy chúng điều đó.Nuôi dạy một đứa trẻ.Nếu không trông xa nhìn rõ.Chúng ta chỉ thấy có mình và gia đình.Uốn nắn nó phải rập khuôn theo.Sự tích và tư duy của mình.Thì nó sẽ bị đóng khung trong tổ ấm đó.Đi ra ngoài lúc phải yếu đuối thất bại thôi.Ngược lại nếu biết nhìn vào chân trời cao rộng.Tập cho nó những điều căn bản.Để tự nó có khả năng dương cao và xa hơn.Không nên ra điều và rập khuôn.Đèn kéo khơi dậy tính tò mò sáng tạo của trẻ.Nếu để cái ly đặt chậu hoa là một việc gì đó không sai thì đừng có gì.Nó cứ lên kiểu người lớn sửa đổi màu.Thịt con sẽ thấy nó không có giá trị.Chị biết ngoan ngoãn nghe theo.Với lại già nương tựa vào người.Nó sẽ trở nên thụ động.Yếu tố.Thiếu tự tin.Thất bại.Bất kể là trai hay gái.Giờ mới biết đi.Thiệt tập quét nhà.Lớn một chút tìm giúp việc dọn nhà.Phủ lý.Trưởng thành hơn.Kỳ lân tập đi chợ.Làm bữa cơm cho gia đình.Không phải bắt làm nhiều quá bóc lột sức lao động của còn trẻ ảnh hưởng đến trí thông minh.Chỉ là.Khéo léo tập tính thích nghi.Không có ai lương thiện bằng người lao động chân chính.Sản phẩm chính tự tay mình làm ra.Tâm hồn không đen tối nên tinh thần.Mạnh mẽ.Chính lao động chân chính.Skin chúng ta có tính nhân từ.Đưa con người gần lại với nhau hơn.Rèn luyện như vậy lâu.Tinh thần trở nên mạnh mẽ.Vĩnh giang.Nên nó sẽ tự lập tự tin.Không lệ thuộc vào bất cứ điều gì.Cho nên.Luôn luôn mạnh mẽ thành đạt.Đồng thời từ trong rèn luyện lao động.Tính hy sinh nghĩ cho người khác.Lòng nhân từ.Sẽ được hình.Cho nên ra đời con trẻ rất siêng năng biết quan tâm đến người.Lúc nào cũng làm được việc tốt trong tầm tay.Vào nhà người khác.Chủ nhà phan.Thì liền đổi tài phải giúp.Thấy người khác khuyên đồ nặng thì ra tay đỡ dùm.Thấy nhà dơ thì liền giúp một tay quét dọn.Ra đường thấy người yếu đuối.Thì nhường chỗ ngồi tốt đỡ nhân.Một con người như thế ai thấy cũng có thiện cảm.Như thế xã hội này sẽ nuôi nó chứ không phải chỉ một mình cha mẹ nuôi nó.Khi đã lớn khôn.Tập cho con khéo thích nghi trong mọi hoàn cảnh.Hoàn cảnh thuận hai.Gái ý vừa lòng gì cũng cảm thấy bình thường.Trời nóng quá chỉ có quyền tìm quạt cho mát.Nhưng không có quyền có tầm khó chịu bực bội nôn.Mà phải dạng tĩnh bình thường.Thấy người đó làm trái ý nghịch lòng cũng bình thường.Tâm không cảm thấy khó chịu gì cả.Cứ đầy chỗ khó chịu đó mà dành cho.Tu tập cho được bình thản.Thì sau này mới có đủ nghị lực tính thích nghi tốt.Và thành đạt được.Như một trái sầu riêng còn nhiều da.Mỗi ngày một bước một.Lâu ngày.Sách được chân láng tròn dìm.Cảnh lịch có tung hoành đến đâu.Chúng ta cũng không thèm rồi phán xét.Bản thân nóng lạnh an tỉnh nội tâm.Chị nhớ tìm lấy sự trong lặng trên nó.Tâm bình bình thường.Chức nghiệp thế mỗi ngày một.Tập lâu thành quen.Tâm mình trở nên thuần thục.Không biết ngán sợ hoàn cảnh nào cả.Chỉ là bình thường an giang sự thành đạt từ đó mà có đủ.Đang sống ở xã hội hiện đại.Nếu phải đến làm việc ở một môi trường sống bằng tình cảm.Hiện đại hơn.Chúng ta cũng thích nghi làm việc bình thường.Đang sống tại một hoàn cảnh lạc hậu có duyên phải đến làm việc ở một nơi văn minh hiện đại.Dò sẵn có trí tuệ và năng lực chúng ta cũng kịp thích nghi và thành đạt bình thường.Chỉ cần bình thường.Không có tâm khó chịu.Tổng giá trí tuệ giảng năng lực thì môi trường nào chúng ta cũng theo kỳ.Dễ dàng thích nghi.Cuộc sống từ đó mà được thành đạt.Chúng ta thường nghe nói.Giáo xứ tùy duyên quân tử trí nhập thuyền phương tiện trưởng phụ tầm.Thích.Đi đến bất cứ nơi nào.Chúng ta đều có khả năng tùy thuận được trên tất cả các cảnh huyền ở đó.Không có máy mày thích thú hay bực bội khó chịu.Đó là.Chí của người quân tử.Vào cửa thiền chúng ta có được nội tại bất biến tùy duyên theo nếu phương tiện chuyển chuyển.Kỳ duyên thích nghi.Không bị một pháp nào làm ngăn ngại.Đó.Tâm của bậc trượng phu.Muốn được như thế.Quý vị phải luôn luôn khéo léo vận dụng trong phù tu tập trình mọi cảnh duyên.Nếu có một điều gì khiến lòng mình còn cảm thấy khó chịu chưa bình thường.Chưa vượt qua núi.Thì chúng ta chưa phải là một con người xứng đáng chồng cuộc đời.Phải nỗ lực giúp sức công phu tu tập nhiều hơn.Để bình thường được trên đó.Thì mới có được tầm của bậc trưởng phòng.Của người quân tử mới xứng đáng là người sống trên cõi đời.Trong từng tâm niệm tuần hoàn cảnh từng sự cố.Từng con người.Chúng ta nên dành cho tâm mình bình thường.Được như vậy.Chỉ khi ra cuộc đời làm ăn quý vị sẽ dễ dàng thích nghi với mọi điều kiện thuận và nghịch.Thần bài.Có đủ năng lực bình tĩnh mọi lúc mọi nơi.Trí tuệ sáng suốt.Mọi quyết định chính xác không nhỉ.Đường đến thành công an ổn trong cuộc sống.Phần ba.Không ngôn ngữ.Thông thường con người chúng ta tiếp xúc với nhau.Biểu đạt với nhau qua hai loại hình ngôn ngữ.Lời nói nói cho nhau nghe.Giật cơ thể.Diễn tả bằng hành động.Nếu chỉ có thế thì chưa đủ điều kiện để đưa đến kết quả mỹ.Anh chiến thắng được vui.Thì tôi thua.Giờ phải tuổi buồn thấy oán.Gì có thế lực hơn.Cho nên tôi ra lệnh anh phải nghe chứ không phải anh sẵn sàng mở lòng để đón nhận lời tôi.Nếu chỉ có thể.Nếu sử dụng hai loại hình ngôn ngữ này thôi.Thì chúng ta mới chỉ dùng được phần sang.Vận động của cuộc đời.Chinh phục nhau trước chưa có giá.Hầm phục.Tôn trọng không.Cảm hóa lẫn nhau.Hầu hết con người chúng ta.Thường chỉ mới dùng đến loại hình có ngôn ngữ có hình tượng của ngôn ngữ.Mà không biết rằng.Không ngôn ngữ cũng là một loại ngôn ngữ.Nếu biết dùng thêm loại hình ngôn ngữ trong ôn này nữa.Thì tín hiệu quả sẽ được thay đổi điều rất nhiều.Lên một buổi họp.Nếu chúng ta nóng lòng quá chứ những gì mình các ý chuẩn bị nói ra.Thì nước mặn.Sợ mất thần.Tính thành phục bị hạ xuống.Kết quả căng thẳng không được tối ưu.Cũng một buổi học.Những gì cần thiết thì nên chuẩn bị chu đáo từ hôm trước.Bước lên bàn thờ.Giết rắn rẻ bình gì.Vui nhộn.Khoanh tay.Trong đầu không nghĩ ngợi gì cả.Có hào hứng đáp ý điều gì đó cũng bỏ qua.Có bực bội ai đó cũng bỏ ra.Có cảm thấy quan trọng ai đó cũng bỏ qua.Cứ thế.Bỏ qua tất cả.Tâm lặng sáng ngời nở nụ cười nhẹ chan hòa thân.Từ tinh thần đó.Dùng nhàng tết lên thần sắc rất đặc biệt.Khiến mọi người bị cuốn theo dõi mình.Giống như dòng nước biệt cuộn vào một cái phễu.Trông chờ sẵn sàng nghe mình nói.Chúng ta chỉ cần nói nhẹ.Thì mọi người rất muốn nghe thì.Kết quả tốt hơn rất nhiều.Mới thấy không nói gì.Cũng là một cách nói.Và đó là một cách nói rất hữu hiệu.Không thể thiếu trong cuộc sống.Thường ngày chúng ta thằng hải quá.Tùy theo tốc độ.Bà quân lưu tâm đến tín hiệu quả.Cho nên chỉ biết dùng loại hình ngôn ngữ có tướng sang việt.Gì thế dễ làm tổn thương nhau đưa đến kết quả không.Nếu ai kéo vận dụng sự thanh tú.Dùng thêm loại hình ngôn ngữ không lời này là.Thì mới thấy hết tiềm năng giá trị tuyệt vời nơi chính mình.Tương tự.Có lúc không làm gì hết.Cũng là một cách là.Có những sự.Chỉ cần nghe rồi thôi không giải quyết gì.Cũng là một cách giải quyết.Khéo léo vận dụng đúng.Sẽ cảm nhận được tín hiệu quả lý thú.Bằng cách này mọi người thuận theo mình một cách tự nguyện không bị tổn thương.Phần bốn.Cho điều người khác cần.Một bác sĩ gốc người việt nam nhưng sang mỹ từ bé.Cô này phát tâm làm nhiều việc thiện nguyện tại quê nhà việt nam mình.Cùng làm việc tại việt nam.Có một bác sĩ là bạn tại sài gòn hỗ trợ.Từ tiếng tây.Tâm lý sinh viên việt nam thấy bác sĩ nước ngoài về thì muốn tò mò học hỏi.Kiếm gì bác sĩ ở sài gòn thường bị bỏ rơi.Trong một lần đến thăm thiền viện.Cô bác sĩ ở mỹ.Thừa biết quý tỵ.Sư thầy.Có muốn làm những việc thiện nguyện ở việt nam.Thì không thể thiếu sự giúp đỡ của vị bác sĩ bạn con ở sài gòn.Nhưng không hiểu vì sao.Cô bạn thường tỏ ra khó chịu với con.Từ đó.Ý kiến thường xảy ra trái chiều rất khó chịu.Còn phải làm sao.Quý thầy nói.Cô nàng cất giấu đi những gì của cho là hay gì.Tâm đã.Và chỉ cho ra đúng thời điểm đúng nơi chốn đúng đối tượng đang cần.Những người bạn.Conan có tâm học lấy một điều gì đó ở họ.Dù điều đó mình đã biết.Của bạn ấy sẽ rất vui.Sách cộng tác cùng làm nên công việc tốt cho nhiều nhu.Nghe nói sao.Cô tài chim nhi.Goku.Thấy đúng.Con người thường thích lên giọng thầy đời xưa dạy người khác.Hôm nay tranh thủ học lấy một điều gì đó mình cần.Chúng ta không thể biết được những gì mình chưa biết.Tình hình việc học sẽ không bao giờ là tận cùng.Những người luôn luôn khéo học hỏi ở mọi lĩnh vực.Người ấy luôn tự chủ và thành đạt.Đặc biệt hôm.Có gì không phải là điều mình cần thầy chưa kể.Nhưng vì muốn tìm việc giúp ít cho nhiều như.Để cho người muốn dậy được vui.Chúng ta cũng sẵn sàng học hỏi để cho người khác được vậy.Họ từng vậy.Thì mình cho họ điều kiện để được vậy.Cho họp vui.Thế à.Không quan trọng.Người khác cần gì nếu bạn đến lợi lạc chính đáng cho.Sẵn sàng cho ra.Cứ thử một lần thẳng thời ngồi an nhiên lặng lẽ.Không tư duy suy nghĩ gì cả.Chúng ta sẽ thấy được một.Nghệ thuật tục cùng những thứ trong đời chỉ làm giấc mộng.Khi ngủ thì mơ thấy đủ thứ.Tỉnh dậy.Mọi thứ trong.Không còn giá trị gì.Phim mê cung.Vì chúng ta như người ngủ say.Canh dần lắm chị.Thì lắng lại.Giáp sắm bạn.Messi tĩnh gia.Năng lực nặng sáng.Lạc an không động ngày đầy mới còn mãi.Mọi thứ chỉ là trò đùa.Học hay vậy.Chỉ là một trò chơi của trẻ con trong đời.Là người lớn có đủ năng.Tình hình ban cho họ.Chứ không nên tranh giành ở họ.Tự tại.Phong thủy bàn thờ.Được vậy.Thì cuộc sống sẽ thuận lợi và vui hơn nhiều.Có lần.Quý thầy được quý phật tử mời đi giãn ở một vùng miền khá xa.Mọi người ở đây chưa hiểu và thông cảm mình.Phật tử báo.Bạch thủ.Có người chưa thông cảm.Muốn làm khó thầy nên cho người theo dõi để về nói xấu chê bai thầy đó.Quý thầy nói.Không sao.Quyết thì sẽ biết nên làm gì.Khi người ta muốn chia tay chỉ bán.Mình cứ làm một điều gì đó dụng gì.Để cho họ có cơ hội là sao.Khi được về thỏa mãn.Thì họ không làm gì nữa cả.Sau đó.Mình nói những điều lợi ích cần thiết cho những người khác cần.Thế à.Gì chưa giác sáng.Còn trong mê lầm quan trọng mọi thứ.Nên họ muốn kenji.Trước khi ăn chay mà người ta được vợ.Thì mình cũng nên tôn trọng niềm vui của họ.Cuộc đời này ngắn ngủi lắm.Chúng ta nên tôn trọng sở thích của mỗi người để họ có cơ hội được làm kẹo không còn kịp.Thấy đủ duyên thì cứ cho họ giáp tỉnh.Còn chưa đủ duyên thì thôi.Không nên dạy.Tham lam.Cho mình là đủ.Rồi bút cá nhân loại phải tinh theo mình.Đó là cố chấp.Chưa biết quán xét thời tiết nhân duyên.Sách đưa đến phiền não.Thất bại.Khổ đau.Nếu người đã dắt tỉnh thì sẽ thấy rõ.Khen cũng giả mà chê cũng không quan trọng gì.Học cần gì.Thì mình cho cái đó.Người muốn chê bai thì tạo điều kiện cho họ chê bai rồi thôi.Người muốn nghe pháp để tu sữa thì nói pháp.Thế thôi.Nhìn nhận.Và khéo sống tùy duyên như thế.Kỳ cục.An lạc vô cùng.Nếu khéo tục.Nhận ra và sống bằng trí tuệ chân.Rồi thì.Sẽ có sự an định giác sáng ngập tràn niềm vui.Mọi thức khen chê đúng sai.Phải trái hơn thua tự nó mất giá trị.Không còn đủ sức kỳ phối chúng ta nữa.Như một người đã được ăn uống đồ ngon non.Thì không còn mảnh đến tách nước lã.Lúc này đã có vợ.Ai cần gì mình sẵn sàng ban cho họ.Nếu họ cần phần thắng.Thì người.Tâm chỉ trích vì bán thì tạo điều kiện cho người ta chê bai chỉ bán.Từng làm thầy dạy đời thì tạo điều kiện cho họ dạy dỗ.Ai cần một điều gì đó.Bài chúng ta chưa đủ duyên.Thêm ý kiến tốt.Thì kiếm thần tôn trọng cho người ta.Trả lại mọi thứ cho đời.Cho người.Mình vẫn làm.Dưỡng da.Tên tanh như đã tưởng lạc an tử mùng thở.Con người ta ai cũng thích những điều tốt đẹp nhất đến với mình.Ai cũng khôn ngoan chứ không ai là ngu dại.Ngân gì không chiến thắng được mình.Không làm chủ bản thân.Truyền hình bị nhiều thứ chi phối.Khiến mình trở nên dở tệ.Chưa thể đạt được những gì mong muốn những gì tốt đẹp.Trao thưởng trong đời.Một cách trọn vẹn.Muốn đạt được những điều tốt đẹp trên.Chúng ta cần phải có vốn liếng của tâm.Phải có năng lực làm chủ mình.Muốn thế.Không gì hơn.Là phải trải qua thời.Thực tập chứ không phải hiểu xuống là được.Niệm tưởng sẽ làm cho tâm bình căng thẳng.Khuyến mãi giảm mỡ tối gì kệ.Đưa đến lắm điều khiển.Thất bại.Rủi ro.bốn tâm bình mạnh mẽ.Trí lực vững mạnh sáng suốt.Thì chúng ta không theo niệm tưởng lăng xăng trong đầu mình.Có nhiều điều không cần.Nhưng do chúng ta không có thái độ dứt.Tình hình bất cứ vẫn dư.Lảm nhảm trong đầu mà.Làm chúng ta rồi.Nhất ba tài động giảm ba tỷ.Một lần sống vừa giấy đồng vuông ngành đường sống.Dao động theo.Chúng ta cứ để cho tâm mình mấy động mãi.Thì nó sẽ trở thành sức mạnh dao động huỳnh phát khiến mình mất tự chủ.Chán mỗi người đến sau.Thức.Khổ đau.Biết nó là nguyên nhân sâu xa khiến cho mình yếu.Rồi gây ra đau khổ.Thì chúng ta nên mạnh mẽ dứt khoát trên.Khi muốn sắp xếp công việc gì đó.Thì ngồi ngay ngắn như thế khổ từ sơn.Tỉnh lại.Địa chỉ quyết liệt kê ra bỏ vào túi không suy nghĩ dẫn giờ nữa.Theo đó mà làm.Ngày xưa lên xe đi làm thì vội vàng nghĩ ngợi tâm thứ không biết mình đang đi.Đó là chúng ta đã giết chết mình ngày lúc ấy.Bây giờ cũng đi xe.Những lệnh sẽ tính trở lại.Rồi đi.Cũng là cảnh vật thường ngày.Những lúc này tâm mình trong lạnh.Biết gì sẽ phát hiện ra một sự bành.Trong sáng vô ngần.Tình bạn làm gì.Trước chị lan săn sắp xếp đủ thứ mà quân.Đó là chúng ta đang sống mà bị chết.Giờ ngồi chồng ngay ngắn tỉnh lại rồi làm.Tam bình an tỉnh.Mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.Công việc hiệu quả hơn.Tương tự.Khi nói tỉnh lại rồi nói.Ra chợ tỉnh lại rồi mua đồ.Vào bếp tĩnh lặng và làm.Ăn cơm tính lặng cha bình thường mà ăn.Tất cả mọi hành động đều luôn tỉnh lại.Mức chỉ nửa dây thôi.Tìm hiểu thực hành liên tục như thế.Biết gì sẽ cảm nhận được kết quả rất nhiều.Buổi tối trước khi đi ngủ hoặc buổi sáng trước khi thức.Nước chuyên nghiệp một tí thì quý vị có thể thực tập tọa thiền trong một thời gian có thể cho phép.Việc này sẽ giúp cho mình có được trí lực mạnh mẽ một cách nhanh chóng hơn.Nếu điều kiện chưa cho phép.Hoặc chưa sẵn sàng thực tập thiền.Cái gì cũng có thể đi dạo quanh lặng lẽ.Hoặc nằm xuống buông xuôi.Thần khùng mấy độ.Tâm không nghĩ gì.Mở nhạc.Buồn khổ một lúc rồi ngủ rồi đi làm.Đó cũng là một cách để nội tâm bình tĩnh lặng được mạnh mẽ hơn.Một thời gian sau.Có gì cảm thấy rất.Anh thích thú.Hôm nào không làm thì giống như buổi sáng đó chưa uống cà phê.Quý chị bắt đầu cảm nhận được nỗi tâm thay đổi.Lòng mình thơ thế.Tầm nhìn mở rạp hoán trọng hơn.Lúc nào cũng có niềm vui nhà nhé.Sâu lắng trong lòng.Nhìn mọi việc đơn giản nhẹ nhàng trong tầm tay.Việc nào mình cũng có thể làm được.Không có cảm giác nhảy khó khổ.Gặp người hành động không được tốt.Thay vì ngày xưa nổi nóng bực bội.Có thể quét mắt.Bây giờ mình dễ cảm thông và thường họ nhiều hơn.Từ nội tâm an.Trí tuệ sáng.Xác định đỉnh cao.Sẽ khiến cho đời sống sinh hoạt cách hành xử với nhau.Chờ đến khẩu tổ chức xử lý công.Tất cả sẽ được chuyển mình đổi theo chiều hướng tốt.Dẫn đường đến thành.Điều trị tốt vui hơn không.Link xem việt thực tập này như là một cách sống chứ không là một trách nhiệm nặng nề bắt buộc phải làm.Ban đầu chưa quen.Thì thấy hơi khó thực.Bởi mình thường hay quên hơn là nhớ.Nhưng một thời gian ngắn sau sẽ quen dần và thấy dễ hơn.Nếu nhận thức được giá trị lâu dài của nó là cần thiết cho sự sống.Thì quyết nghỉ thực hành sẽ dễ dàng và nhẹ nhàng hơn.Đừng đặt chữ to ra đi làm cho vấn đề trở nên trầm trọng nặng nề quá.Chị biết rằng đây cũng là một phong cách.Phong cách này bằng.Trí tuệ.Nhịp.Phước đức đưa đến sự thành công trong đời.Chúng ta muốn mọi thứ trong đời đều được thành đạt đến đỉnh cao của nó.Cần phải tập sống theo phòng cách đó.Thế thôi.Bao giờ quyết giải thích thú để thực hành mọi lúc mọi nơi như đói được ăn nhưng khác được uống.Bí quyết gì sẽ cảm nhận được kết quả rõ rệt ngay nội tâm mình.Cuộc sống của mình.Sẽ có những chuyển biến tuyệt vời khó nổi.Phần hai.Khéo vận dụng như chiếc máy tính.Có lẽ hiện nay quyết dạy trẻ.Ai cũng biết sử dụng máy tính computer.Thì phải đóng mở nhiều trình sử dụng.Muốn cho máy mạnh.Chúng ta thường kích phải trên màn hình chính.Giày nhấn lệnh refresh.Cứ trở lại trạng thái ban đầu làm tính.Làm nhớ lại cảm thấy ban đầu chưa từng làm gì cho máy tính được mạnh hơn.Dương tử.Chúng ta luôn luôn ở trạng thái refresh.Tỉnh trở lại rồi nè.Thủy tinh thần và trí tuệ mình sẽ được vững chắc.Và sáng suốt hơn.Khi cài đặt một phần mềm gì đó bị lỗi.Nếu chúng ta cứ xóa rồi cài lại máy.Tìm máy tự nó nhớ ra đi theo lối mòn lỗi lầm đó mày.Không cài thành công được.Nút xóa xong rồi tắt máy.Hai tiếng đồng hồ sao cho ra.Đã quá.Chúng ta khởi động máy lên cài đặt lại.Thì không biết lối mòn lối cũ.Cài đặt thành.Cũng vậy.Khi một tình huống hay không việc gì đang căng thẳng.Nếu chúng ta tiếp tục cố làm cho nó căng lên.Thì chỉ bị nổ tung hư hết mọi việc.Chứ không giải quyết thành tựu được điều gì cả.Lúc đó.Tắt máy đi.Tức là quyết định nền cố giữ im lặng.Chan hòa.Nghe rượu.Thấy đúng lúc thì quay đi tìm nơi thành rắn.Để điều chỉnh tâm mình lại.Có thể chậm hơn một.Nhưng khi bình tâm rồi ra giải quyết thì mọi việc được thành tựu trọn vẹn.Không bị thương tổn.Mọi người được vui vẻ hơn.Khi cài đặt.Chép và xóa dữ liệu nhiều ngày.Ổ cứng sẽ bị phân dùng rồi.Máy sẽ chạy nặng nề.Chúng ta cần chạy chương trình sắp xếp các phân vùng lại.Thì máy sẽ chạy mạnh và nhanh hơn.Tương tử trong công.Khi nào đó có thể.Kể cả lúc đàn tuyết.Chúng ta tranh thủ lấy lại định.Khoảng một:hai gì đó.Đầu óc mình nó sẽ tự sắp xếp.Ứng dụng lang mang lại.Cảm thấy tinh thần vững mạnh.Trí tuệ sáng suốt.Vậy công việc được thông suốt suôn sẻ hình.Nếu luôn luôn vận dụng refresh.Tỉnh trở lại.Heo biết tắt máy đúng lúc.Kéo tranh thủ sắp xếp lại các phân vùng của ổ cứng cho máy tính được mạng và chạy nhẹ nhàng hơn nhanh hơn.Quyết định sẽ gặt hái được kết quả tốt hơn rồi.Phần ba.Xác định.Tôn trọng giá trị vững chắc.Lâu ra.Có người hỏi quý.Những điều thầy nói tụi con cảm nhận được.Chương trình thực tế.Bàn chải hiện nay có quan niệm hơi trái chiều.Ví dụ hiện nay gia đình con không giàu bằng những đại gia.Quyết giấy mời con đi chơi tại một nơi rất sang trọng.Nếu không đi thì có lẽ không bao giờ con được đến giờ biết được cảm giác người đó vui như thế nào.Tuy là tạm thời nhưng thà đến đó để biết được niềm vui khác lạ.Hôm là ở nhà còn sẽ không bao giờ biết được.Thầy góp ý giúp con.Quý thầy nói.Phần đồng quý còn trẻ tuổi.Hình ảnh này nói làm gì đó được vui.Thì mình theo.Nhưng có bao giờ chúng ta tự đặt lại cho mình câu hỏi.Vui đó là vui theo cái gì có giá trị xứng đáng không.Vì mình nghèo hơn mình muốn đi theo họ để được niềm vui đó.Chứ tự mình không bao giờ có đủ.Người ta cũng sẽ biết được điều đó.Cho nên trung tâm họ chỉ xem mình là người ăn bám tầm thường thôi.Đã là anh ba.Lợi dụng.Thì người ta đâu có tôn trọng mình.Khi vui hứng trí tuệ ban cho một chuyến đi chơi.Khi buồn không thích nữa.Chị hỏi đá dành ra một bên không hề thường.Họ chẳng để nàng tôn.Ai cần gì ở mình cả.Niềm vui mà để người ta xem thường mình.Coi rẻ mình.Thức bỏ mình ngày nào không biết.Như vậy mà cho là vui được.Thời của ông bà mình xưa kia.Những người đói khát diancie.Không nhận của những người gãy tay lại mà cho.Tức là cho công đúng cách.Thà nhịn đói mà chết.Chứ không nhận của người cho mà không tôn trọng họ.Chúng ta bây giờ chưa đến nỗi đói gần chết.Bà lại đi nhận của trò theo kiểu đó.Thì có phải đã làm nhục bản thân và gia đình cha mẹ mình hay không.Không thấy bị xúc phạm hay sao mà cho là vui sướng.Cao thủ.Thêm nữa.Ví dụ trong gia đình mình có nuôi người giúp.Hỏi đi đúng giờ làm việc tương thất dù đáo vui vẻ chan hòa.Thân mực đáng tin cậy.Lỡ có là dạy điều gì oan ức họ vẫn ngoan ngoãn sẵn sàng nhận lỗi.Không có chút khó chịu hay cãi.Sống lâu ngày với gia đình mình như vậy.Của chị có thương nhớ.Da khô.Trang phục có người đó không.Rất cảm ơn.Khi đến công sở làm gì.Không may gặp một người sếp thôi đủ.Nói thiếu văn hóa.Nóng đẩy cuộc.Phán quyết tòa.Bà đầu quát mắng đó một cách vô lý.Để một người sẽ thấy.Vì đồng tiền.Vì cuộc sống mà mình phải chịu đựng để làm việc thôi chứ không có chút cảm tình thầy lễ nàng gì cả.Một người giúp việc mà sống đúng.Thì chúng ta vẫn cảm thụ.Một reset mà thô lỗ thì cũng bị nhầm xem thường.Làm nên phẩm chất của một con người.Không phải ở đồng tiền hay điều gì.Mà chính là.Ngày cách sống của con người đó.Đã là cách xa.Thì đâu cần phải nhiều tiền mới có được.Chỉ còn đi học.Chị nào thích thể hiện cá tính sống theo trào lưu.Ai bảo gì thì ăn chơi theo kiểu đó.Xem rạp anh hùng.Nhưng mất căn bản.Bái đính hai mươi năm sau sự nghiệp cũng không ra gì.Cuộc sống thiếu trước hụt sau.Nói không ai nghe.Lúc này có anh hùng với ai được nữa.Ngược lại.Nếu quý vị thấy rõ niềm vui của tuổi trẻ là nhất thời.Con nít.Không cần thiết.Bảng giá điều kiện trong gia đình mình có đủ.Chúng ta nhìn về một tương lai xa rộng hưng để nỗ lực học hành.Đừng nên vì những niềm vui.Thời làm ảnh hưởng.Đánh mất sự nghiệp của mình sau này.Quyết định nền nhìn về tương.hai mươi năm sau.Để lo học hỏi chờ thật căn bản.Hi sinh niềm vui con nít hiện.Ai nói mình là con gái trùm.Nguyễn thị gì đó cũng được.Cứ đùa trích lặng lẽ lo học hành cho có căn bản.hai mươi năm sau công thành danh toại.Cuộc sống sung túc.Nói ra điều gì mọi người cũng ra theo.Có điều kiện để giúp ít người khác nữa.Như vậy sẽ vui hơn chứ.Có thể điều kiện không dầu.Nhưng chúng ta ra trường có trình độ giỏi có phẩm chất đạo đức.Có uy tín có năng.Lúc này.Mấy người đại gia sẽ rất cần chúng ta.Họ phải tìm đến đến mời mình đi làm việc cho họ.Quý chị nhìn lại ở thế gian.Chiếc gì những người có của cải đầy nhà.Mà tìm không ra người đáng tin cậy và có trình độ có năng.Để họ giao trách nhiệm quản lý.Đạo đức đáng tin cậy.Năng lực có thừa.Trình độ rất giỏi.Thì họ sẽ cần mình.Tôn trọng mình.Chứ không phải là.Thương hại.Hãy xem thường mình như trước kia nữa.Nhiều chị không vui thích hơn hay sao.Nếu biết chồng xa hiểu rộng.Biết tôn trọng nhân phẩm của mình.Tôn trọng danh dự gia đình cha mẹ.Vision niềm vui trẻ con nhất thời hiện tại đến lập trí lâu dài.Sau này mới có phẩm chất có trình độ có năng lực.Từ đó mới có được niềm vui chất thực và lâu bền hơn.Đó cũng còn là niềm vui bên ngoài.Nhìn nước chín chắn xác định cho thật kỹ càng.Thì chúng ta cũng chọn được đâu là niềm vui xứng đáng ý nghĩa.Huấn nữa là niềm vui bất tận.Thanh thoát nhẹ nhàng.Ngập tràn từ một tâm thể giác sáng không đó.Có thể đem niềm vui khuyển ảo nhất thời mà sao sáng đến được hay sao.Có vòng núi mới cảm nhận.Núi rừng thanh hóa.Dượng có thuốc giang.Chim có gọi nhau thiếu.Cũng trong rừng.Không làm sao phát nổi dễ tha ngu tịch.Có xuống biển mới thấy hết biển trời bao la.Không có chỗ nhãn có tung cánh dần.Cũng chỉ điểm tô.Sao được thân không giờ.Nốt ruồi lại thực hành.Tự mình mới cảm nhận hết nguồn lạc an thanh thoát nhẹ nhàng.Những nhập chàng bất tử nhí.Niềm vui này không có gì đánh đổi được.Nước không bị vô thường sang việt trì phố.Giày theo ta.Đi suốt mọi nẻo đường.Kích.Khéo lắm lạnh tâm bình định tĩnh.Trí tuệ sáng.Biết trao dồi năng lực lớn mạnh.Có khả năng thích nghi với mọi hoàn cảnh một cách tốt nhất.Không có gì làm cho mình cảm thấy khó chịu và không thể.Beat thoáng rộng tâm hồn.Quan tâm đến cảm xúc người.Dạy làm những công việc tốt trong tầm tay.Phúc đức của mình sẽ được tặng chứ.Vì tâm an định trí tuệ sáng suốt năng lực vững mạnh.Tùy thời thích nghi.Tổng thêm phước đức trọng lớn.Mà không đi đến thành đạt.Chưa thấy điều ấy. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com