Nếu Tâm Bạn Thường Bất An Đau Khổ Hãy Nghe Phật Dạy Học Cách Buông Bỏ Để Nhẹ Lòng Hơn.

nếu tâm bạn thường bất an Đau khổ hãy nghe phật dạy học cách buông bỏ Để nhẹ lòng hơn.
Đức phật dạy.Nếu như người đào luôn luôn đem niềm vui đến cho người khác.Thì quyết định người đó là một người rất hạnh phúc.Già những người sống tây nguyên.Không làm tổn hại đến các loài chim.Thì đó là những người có quyết định.Điều này có nghĩa là.Chúng ta sống trong cuộc đời.Trung đi làm những việc bất chính như sát sinh.Giết người cướp của.Bắt cóc trong tù.Chương trình đức phật cũng đã từng giờ.Làm cho chúng sinh qua nghỉ cuộc chính là làm cho chư phật quang.Trong cuộc sống.Chúng ta cần phải làm cho mọi người sống tin tưởng nhau.Sống vui vẻ và tràn đầy hi vọng.Chúng ta làm cái gì khác được an vui.Thì cũng chính là mình tự làm cho mình được an vui.Bởi vì khi bình đem niềm vui đến cho người khác.Thì chính lúc ấy.Tấm lòng của chúng ta hoàn toàn đúng với sự kiện não của.Chúng ta đem những gì đến cho mọi người trong chúng ta cũng tràn đầy niềm vui và đó cũng chính là tấm.Bồ tát.Nghĩa là một tấm lòng vì hạnh phúc an lạc của mọi người.Mỗi loại.Hoàn toàn không có lợi ích gì.Bà chinh phục gì.Đó là tấm lòng thương yêu tất cả mọi loại.Gì thế.Trong cuộc sống.Chúng ta cần phải .Sáng cho người thêm niềm vui.Chiều giúp người bớt khổ.năm mươi bảy làm chủ bản thân.Phật dạy.Trong cuộc sống của chúng ta.Không có kẻ thù nào đáng sợ bằng chính lòng tham.Sưu tập đủ.Thí sinh thần của chính bản thân chúng.Điều đáng sợ nhất của con người.Chính là nhất lý tưởng bất chính.Những thói hư tật xấu tiềm ẩn.Tính trong tuần.Bởi vì chính những thứ này.Tiền làm cho người ta không còn làm chủ được chính mình.Gì thế trực tuyến dưới này.Kẻ thù lớn nhất của chúng ta cũng chính là bản thân chúng ta.Chúng ta cần phải có sự tu tập để chuyển hóa bản thân.Chuyển hóa với hạt giống bích hiền trong ta.Kỹ thuật gieo hạt giống của tình thương yêu và sự kiện.Vợ cũng vậy.Chúng ta cần phải hiểu rõ về hoàn cảnh môi trường của mình đang sống để điều chỉnh bản thân.Sở thích hợp với điều kiện hoàn cảnh.Nếu như một người sống ở một nơi nào đó.Mà không hiểu được môi trường phong tục tập quán của thầy đó.Chết đi.Người đó sẽ sớm đi đầu thai.Chúng ta không thể làm cho thế giới này thái bình.Bạn cách sửa chữa uống đắng tất cả mọi người trên thế giới.Trấn thành việt hương.Cũng giống như chúng ta .Công ty làm cho tất cả những núi sông á vụ trên trái đất này trở thành đức bằng.Diện tích dưới này.Quốc gia.Sự có một định văn hóa phong tục.Và chúng tôi một quốc gia.Đổi đời cũng có phong tục văn hóa riêng của từng nơi ấy.Gì đấy một người học phật pháp.Chúng ta phải biết ứng dụng phương pháp tùy duyên bất biến một cách kinh khủng.Chúng ta phải áp dụng giáo lý phật đà.Dịch trong cuộc sống từ tập phạm.Làm lạc mọi người một cách uyển chuyển đến đức phật giáo vào cuộc sống xã hội.Đức phật giáo quá xa.Thích ngừng áp dụng giáo lý tùy duyên.Cũng cần phải có một niềm tin vững chắc vào phật pháp.Nội tâm vững chãi.Giải quyết năng lượng của sự tu tập đủ mạnh để làm chủ được tâm.Chúng ta bước vào đời với mục đích vật quá xã hội.Nhưng cuối cùng là bị thiếu tụt quá bản thân chúng.Công thức hóa được xã hội mà ngược lại bị tiếp tục gây áp lực giảm.Thì thật là vô cùng nguy hiểm.Trong cuộc sống hàng ngày.Nếu đổi tâm của chúng ta luôn luôn hòa nhã nhẹ nhàng.Nhất định chúng ta sẽ có được sự an lạc hạnh phúc.Muốn sống được ăn lạc nhiều thủy chúng ta cần phải thực tập hạnh buông xả.Nhiệt độ nóng chảy.Những cảm giác những hỉ nộ ái ố của bản thân.Massage vĩnh niệm về danh lợi được mất hơn thua với cuộc đời.Vì đó sẽ là những người hạnh phúc.Có một người đến và rất chặt.Phim bạch tuyết.Mỗi ngày có điều đầu quét đức núi.Ứng dụng xem bằng điện ngọn núi và đem nước ấy.Đi lấp những con đường đi không.Lấy chồng.Giúp mọi người luôn luôn đi được trên những vùng đất bằng phẳng.Đức phật để nói cái gì đó chặn.Muốn lập trên núi được bằng phẳng.Công bằng tự làm cho tâm bệnh được bàn phím.Muốn lắp điều như con đường hư hỏng trên mặt.Công bằng hãy tự chữa lành những vết thương trong tâm của chính.Gì vậy đừng nói.Tâm bình thế giới.Tâm tĩnh bước đầu.Vũ thế giới được hòa bình.Vì trước hết.Một người cần phải làm giúp mình như bình thạnh.Mới làm chủ được bản thân mình trong mọi hoàn cảnh.Còn nếu như trong lòng chúng ta tràn đầy thù hận.Tràn đầy sự rước chiến mà lại nói trần.Đi giúp người khác.Có tự do bình đẳng hạnh phúc.Điều đó giống như xây lâu đài trên cát.năm mươi tám.Bình tĩnh công sơn thật.Đức phật dạy.Chúng ta có những sai lầm.Nếu như mọi người có ý nhắc nhở.Tin bão tỉnh chúng ta không nên tiết.Trung tâm dưỡng trong lòng vật lớn kiến trên cạn.Nếu làm được như thế.Chúng ta sẽ sửa chữa được nhiều khuyết điểm để hoàn thiện bản thân.Trong lòng chúng ta không được vui.Bật những khi chúng ta bị kích động.Chúng ta không nên vụ giải quyết định bất kỳ một việc nào cả.Có những khi chỉ vì một sai lầm nhất thời mà suốt cả đời chúng ta hối hận cùng.Dì thủy trong cuộc sống.Chúng ta cần phải luôn luôn bình tĩnh.Làm chủ bản thân đừng để sự tức giận chi phối.Cách dùng trí tuệ để xét sự nghiệp.Sắp xếp bản thật.Đối với mọi.Được phải có sự suy xét kỹ càng.Hộp tình hợp lý rồi mới quyết.Quyết định vị trí chúng ta biết tránh được những sai lầm.Tính được những hối hận về.Trong cuộc sống.Chúng ta cần thực hành đức tính nhẫn nhịn tha thứ giá bao nhiêu.Bởi vì chiếc nhẫn đức tính này giúp chúng ta có được những quyết định đúng đắn chúng ta cần phải biết.Cảm biết chia sẻ với những khó khăn của người khác.Trung bình của ý niệm bởi long hiệp.Chân váy hiệu người.Già nhất là phải biết tha thứ đối với những sai lầm của người khác.Chúng ta biết những yếu kém những khuyết điểm của người khác.Tỷ giá trước bản thân của ta cũng có.Nhưng vì chúng ta cũng tự thấy được khuyết điểm của mình bạn.Cũng giống như con mắt thấy được mọi vật.Nhưng lại có nhìn thấy chính đó.Uy tín người khác sai lầm.Chỉ nên nhìn lại bản thân.Đó mới là người có trí tuệ.Đức phật dạy.Tiết diện người khác.Thì cũng giống như người đi lạc vào núi không có được trả.Sự tích dẫn không chỉ làm tổn thương người khác.Mà cũng làm bản thân mệt mỏi tâm trí rối loạn.Cái gì định nghĩa.Một lời đói cứ đau cổ cho người.Tác hại quảng hưng dù mũi tên để bắn người ngựa.Vì sao chị với dì mũi tên bắn trúng đi đâu thật.Nhưng chúng ta có thể ngủ trưa.Giờ dùng thuốc làm cho nó lành lại.Còn những lời nói.Vết thương trong lòng.Những lời nói ác gây.Chỉ có bà chửi chị.Và có ghi giấy gì một lời nói thiếu trách nhiệm.Một lời nói thiếu chất liệu của sự xác định.Mối tình thương yêu và sự hiểu.Mày làm trước gia đình ly tán.Bạn bè tri thức.Dòng họ chu hùng vĩ nhân.Địa chỉ trong cuộc.Chúng ta cần phải giữ gìn chính.Trong lời nói của mình.năm mươi lăm.Thiền.Sự siêu việt của tâm linh.Nguyên nhân chủ yếu nhất của mọi truyền đạo.Chính là chúng ta thiếu sự chú ý tập của nội.Miêu tả thiếu sự tu tập truyền hình những tư duy của mình.Trường các huyện đảo từ chính bản thân.Tiền sẽ giúp chúng ta có được sự an tỉnh đội.Giúp chúng ta có được những tivi đúng.Những nhận xét đúng về bản chất của mọi sự vật hiện tượng.Gì đấy.Mỡ bụng người chúng ta.Trực tuyến.Dịch tinh thần thiền để có được sự.Gì thiên là gì.Thuyền chiến lập phương pháp luyện tập.Thực hành thiền chín mươi chúng ta làm chủ được tâm của mình trong mọi hoàn cảnh.Lời chúng ta ý thức được.Mình đã làm gì.Đang nghĩ gì.Già đang nói gì trong giây phút hiện tại.Phí đổi được những chuyển biến.Của các sự vật hiện tượng trong cuộc sống.Thay đổi được bản chất vô truyền và vô ngã của giặc pháp.Gì thế.Tiền là một yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống của tất cả mọi người trên cuộc đời này.Ước gì mọi người muốn xây dựng một cuộc sống an lạc và hạnh phúc.Chúng ta có thể thấy những khổ đau và con người gây ra chơi nha.Chính là giúp con người thiếu chánh niệm nghĩa là thiếu chất liệu của chuyện trong hành động của bạn.Bởi vì có chín điểm nghĩa là cái chất liệu của chị.Mọi người sẽ ý thức được những việc làm của mình.Và có trách nhiệm đối với những việc làm đó.Và khi nào có người.Ai ai cũng có ý thức có trách nhiệm đối với những việc làm của mình.Thì người đó sẽ có bao giờ ghi đau khổ cho người khác.Mà ngược lại họ sẽ luôn luôn tìm cách làm cái gì khác được hạnh phúc.Cái gì có thể thấy rõ điều này trong cuộc sống của gia đình.Youtube một gia đình mà vợ không hiểu được chồng chồng không hiểu được vợ.Dạ cha mẹ con cái.Không hiểu được nhạc.Gia đình đó sẽ như thế.Cho một gia đình mà mỗi người trong ý thức được sự hiện diện của mỗi tuần.Tìm những yếu tố xây dựng nên hạnh phúc của gia đình.+ ý thức được.Trần bình có hạnh phúc.Và chỉ khi với thành viên trong gia đình.Hoa hạnh phúc.Thì những gia đình đó.Là những gia đình đau khổ.Do mỗi người chúng ta.Hiếu thực tập thiền trong cuộc sống.Truyền hình vũng tàu đến từ kêu trai báo cũ cho bản thân.Giờ trước cả mọi người chung quanh.Có thể tập thể.Chúng ta biết có thể ăn gian.Vượt qua những biến chuyển của cuộc đời.Thực tập thiền trúc cuộc sống chúng ta có thể thấy được từ tánh vô sự.Dạy yoga của mọi sự vật hiện tượng.Vũng tàu bít thùng dong tự tại trong cuộc sống vô thường biến chuyển nè.Và chín sự tập đó.Vũng tàu với công việc nhưng hơn thua được mất.Cẩm ly đồng.Những gì chúng ta sống trong vô thường mà không bị vô thường chi phụng.Đó chính tả sự siêu việt của tâm linh.Hãy nói một cách khác đó chính là.Những người tu học phật pháp cần phải thực tập.Muốn có sự đặc.Trứng ngỗng.Tìm thuốc trị trong thực hành.Trong quá trình tu tập.Chuyền chính là lịch sử.Lệch tinh hoàn của vật dẫn.Có chuyện để có trí tuệ giải pháp.năm mươi chín.Từ bi.Nguyễn.Đức phật dạy.Biện pháp chinh phục kẻ thù tốt nhất.Chính là dùng tình thương.Làm nguyên tử giả sử tha thứ.Đức trí đức tin đức phật cũng đã dạy.Tín ngưỡng phải thông qua trí tuệ.Không phải bằng cảm tình.Tín ngưỡng.Nếu có trí tuệ thì mới bình chuẩn.Vì thế không nên dùng cảm tình đi đến với tín ngưỡng tôn giáo.Trong cuộc sống làm gì.Chúng ta không nên hàng ngày cứ mãi chú ý đến người khác.Mà chúng ta nên để thời gian nhìn lại xem mình còn nhiều công việc chưa hoàn thành.Cần phải tập trung tinh thần để hoàn thành những tâm nguyện của bản thân.Cái gì.Mỗi người chúng ta sống.Cần phải có những tâm nguyện.Giờ cố gắng hoàn thành những tâm nguyện ấy.Không nên bàn luận đến chuyện của người.Không nên làm thương tổn người khác.Chúng ta cần phải thường xuyên nhìn lại mình.Nhận ra những khuyết điểm những yếu kém của bản thân để chuyển hóa.Sửa đổi và hoàn thiện.Nếu chúng ta suốt ngày phải chú ý đến những sai lầm của người khác.Thì chúng ta sẽ dễ dàng tức giận đối với người.Như thế.Chúng ta sẽ luôn luôn sống trong sự tức giận và khổ đau.Con người chúng ta cũng thật là kỳ lạ.Đó là sức dễ nhìn thấy lỗi của người.Nhưng lại không nhìn thấy lỗi của mình.Gì thế.Là những người học phật.Quý vị cần phải luôn biết nhìn lại mình.Hãy luôn nhớ kỹ điều này.Tính tọa thường tư kỷ quá.Dàn đầm mặc luận nhân phi.Nghĩa là.Ngồi im thì nên nhìn lại những sai lầm của mình.Nói chuyện.Thì không nên bàn đến lỗi của người khác.sáu mươi.Hiểu rõ cuộc sống từ tài giải thoát.Trong cuộc sống.Chúng ta bị khổ đau vì luôn hồi chính là gì chúng ta không hiểu rõ được mặt thật của quỷ.Giao thông hiểu được mặt thật của cuộc đời.Nên chúng ta mới sinh tâm đam mê và chấp chứ.Khi chúng ta còn đam mê chấp chứ.Thì không bao giờ chúng ta được giải thoát.Chế linh.Là một người học trò.Chúng ta cần phải xóa bỏ tất cả mọi giọng tưởng.Chắp trước sai lầm.Nhà thường nuôi dưỡng đức đánh từ bi tiểu.Chị trúc.Để làm tăng thêm niềm ý lạc trung tâm của mình.Dùng trí tuệ phật pháp.Bị cuốn chiếu tất cả các pháp.Thấu triệt được chân tướng của vũ trụ dạng hữu.Thấu triệt được sự xinh đẹp biến chuyển.Duyên sinh vô ngã của các.Được như thế chúng ta mới có được sự an lạc giải thoát.Từ tại trong cuộc sống.sáu mươi mốt.Phật giáo.Vấn đề luân hồi.Kính thưa quý vị.Hôm nay là ngày giảng thứ ba của chúng tôi.Cho đến hôm nay.Chúng tôi nhìn thấy số lượng người đến nghe thuyết giảng rất đông.Theo sự thống kê của ban tổ.Tỷ số lượng người đến nghe pháp.Khoảng trên hai dạng bốn.không người.Tức là hai mươi bốn nghìn.Kính thưa quý vị.Trí trong một khoảng thời gian ngắn như thế mà số lượng người đến nghe pháp đông như vậy.Làm cho chúng tôi thật cảm động và phấn khởi vô cùng.Đồng thời điều đó cũng phản ánh nhu cầu học tập nghe pháp của quý vị phật tử là sếp lớn.Chúng tôi hi vọng trong mấy ngày qua.Có thể đến nhiều đem đến cho quý vị một số hiểu biết về phật giáo.Nếu quý diện có thể áp dụng vào trong đời sống hàng ngày của bản thân.Dạ qua đó.Cũng có thể làm cho quý vị hiểu được phật giáo không phải là mê tín.Không phải là tiêu cực.Qua những buổi thuyết giảng thì quý vị có thể có được cái nhìn chính xác hơn về phật giáo.Diệt cuộc đời về kiếp nhân sinh để rồi chúng ta nỗ lực tu tập.Hoàn thiện nhân cách của chính mình.Góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp.Cùng nhau xây dựng cảnh giới cực lạc nhi trong cuộc sống hiện tại.Hai ngày qua.Chúng tôi đã giảm vì chủ đề phật giáo và nhân sinh.Hôm nay chúng tôi sẽ dẫn về chủ đề.Phật giáo và luân hồi.Chủ đề này tương đối khó thuyết giảng.Cũng như khi quý vị nghe câu có những vấn đề tương đối khó hiểu.Vì chúng ta đi toàn là phần khu.Chưa có đủ khả năng để nhìn thấy cột sống của chư thiên.Cũng như không thể nhìn thấy coi sống của các loài etilen.Ngạ quỷ.Và chúng địa ngục.Mà chúng ta chỉ thấy được cuộc sống của loài người và súc sinh mà thôi.Gì thế.Khi nói gì chủ đề phật giáo và luân hồi.Xe tương đối hay trường tư.Giờ đó.Giết người diễn giảng và người nghe nhất định sẽ gặp một số khó khăn.Thế nhỉ.Khi giảng về vấn đề luân hồi trong sáu đường thì chúng tôi là sẽ hứng thú.Bởi vì trong nội dung của chủ đề này có rất nhiều điều thú vị.Kính mong quý vị lắng đọng tâm tư để lắng nghe và chiêm nghiệm.sáu mươi hai.Không làm chủ được vấn đề sinh tử.Trước tiên chúng ta cần bắt đầu từ chữ.Tại sao.Tại sao chúng ta lại đầu thai.Có lẽ.Trong tất cả chúng ta đây ai ai cũng sẽ có một câu trả lời giống nhau đó là.Tôi thật không biết.Cha mẹ kết hôn rồi sinh tôi ra.Khi tôi hoàn toàn không chú trọng trong vấn đề xuất hiện của bản thân trong cuộc đời.Biết là tôi không chủ động được trong chính trị tái sinh của bản thân.Sau khi được sinh ra.Chúng ta luôn muốn tồn tại.Kể cả khi còn nhỏ.Cho đến lúc khôn lớn.Chúng ta luôn tìm mọi cách.Để cho bản thân được mãi mãi khỏe mạnh.Không già không bệnh.Dạ được trường sinh bất lão.Thế nhỉ.Thực tế lại không được như thế.Dù cho chúng ta có làm gì đi nữa.Thì cũng chỉ tồn tại mấy năm.Để cho dù có người hơn một trăm năm rồi cũng phải nhắm mắt xuôi tay.Và trong khoảng thời trang mấy mươi năm hay một trăm năm hoặc hơn một trăm năm đó.Có được mấy ai không bị bệnh hoạn không bị những khổ đau của cuộc sống chi phối.Vì sao chúng ta lại chết.Ai bảo chúng ta chế.Chúng ta có muốn chết không.Trong quý vị đây có ai muốn chết thì đưa tay lên xem nào.Không có ai cả phải không.Không ai muốn chết cả.Nhưng có ai tránh được cái chết không.Gì thế.Mới nói.Chúng ta không làm chủ được sự tái sinh của bản thân.Chúng ta đang rất mơ hồ đối với vấn đề sinh tử của chính bản thân mình.Chúng ta không làm chủ được sự sống và sự chết của bản thân.Không chủ động được sự xuất hiện trong cuộc đời này của mình.Cũng như không chủ động được lúc nào.Mình sẽ từ giã cõi đời.Gì thế.Chúng ta không thể làm chủ được sự sống và chết của chính bản thân chúng ta.sáu mươi ba.Nghị lực và sự luân hồi.Nói đơn giản sự sống và chết của bộ chúng ta.Điều cho một sức mạnh vững chắc.Sức mạnh này không phải là thượng đế hay thần linh.Ma quỷ.Mà trong phật giáo gọi đó là nghiệp vụ.Tức là sức mạnh của.Vậy nghiệp là gì.Doanh nghiệp lực là gì.Chúng tôi sẽ giải thích cho quý vị hiểu rõ.Dầu phần sau.Vì sao chúng ta lại bị luân hồi.Kỳ thật thì.Mỗi ngày chúng ta đều đăng luân hồi.Nếu lấy chồng xa.Thế luân hồi bao gồm từ quá khứ đến hiện tại và tới gì like.Nhìn nếu nó chính xác.Thịt trong từng giây từng phút.Từng giờ.Từng ngày của cuộc sống chúng ta.Tìm trang trải qua sẽ luân hồi.Luân hồi chính là sự vận chuyển thay đổi một cách liên tục.Nói rằng chúng ta đang luân hồi trong tuần.Từng chi.Chính là nói đến sự thay đổi trong từng ý niệm.Tình ý nghĩ của chúng ta.Những suy nghĩ tư duy của chúng ta.Thay đổi liên tục.Hết ý niệm này đến ý niệm khác.Không có lúc nào dùng để.Hôm nay chúng ta đang vui.Nhưng ngày mai chưa hẳn đã vui.What bây giờ vui nhưng lát nữa không nhất định sẽ còn vui nữa.Hiện tại tại xích đạo khổ nhưng không phải là ta sẽ mãi đau khổ.Sự biến đổi liên tục trong từng ý niệm của chúng ta.Đó chính là sự luân hồi.Sự chuyển đổi từ đời sống này sang đời sống khác cũng gọi là luân hồi.Sự thay đổi liên tục từng ý niệm đó.Chúng ta cũng không làm chủ được.Ra sự chuyển tiếp của cuộc sống tái sinh chúng ta cũng không làm chủ được.Chúng ta có thể nhận thấy rõ sự thay đổi ý niệm của mình.Mà mình không làm chủ được qua sự phân tích của các nhà tâm lý học.Đó là nhận thức cảm tính.Và nhận thức lý tính.Nhiều khi chúng ta để cho nhận thức cảm tính chi phối toàn bộ những hành vi của bản thân.Có lúc chúng ta hành động theo nhận thức lý tính.Nhưng lại hành động thiếu chính xác.Nghĩa là chúng ta chưa hoàn toàn làm chủ được về những nhận thức và hành động của bản thân.Gì thế.Chúng ta luôn có sự xung đột giữa nhận thức lý tính và nhận thức cảm tính.Điều này làm cho chúng ta đau khổ.Và liên tục khởi tâm đồng tiền.Sự thật thì.Luân đôn có một sức mạnh của ý niệm ẩn tàng trong nội tâm chúng ta.Sức mạnh này thường xuyên thôi thúc chúng ta suy nghĩ và hành động.Nếu như một người thiếu sự tu tập.Thì sẽ phóng túng buông luôn để cho sức mạnh đó chi phối nội tâm của mình.Giờ cứ phóng tâm theo những biến chuyển của ngoại cảnh.Sống trong những giọng trưởng của tâm thức mà không có khả năng chiến lược.Con người mới bắt đầu tập.Thì cũng rất khó chứ người được những giọng tượng đó.Bởi vì khi họ mới ngồi thiền hai nệm.Thì cảm thấy vọng tưởng càng khởi lên.Vì sao vậy.Giống như ánh nắng mặt trời chiếu xuống trái đất.Lúc có ánh sáng mặt trời soi chiếu thì chúng ta sẽ thiếu rõ rất nhiều hạt bụi.Đang bay trong không khí.Nhưng.Trong phòng tối.Hoặc những lúc thiếu ánh sáng.Thì chúng ta không thấy được vô số hạt bụi đang bay.Cũng như thế.Đối với những người không có sự tube.Thì họ luôn luôn sống trong những vọng tưởng liên.Minh họa không nhìn thấy được những giọng tưởng của nội tâm.Một khi bắt đầu khởi sự tu tập.Dùng trí tuệ quán chiếu.Thì lúc đó.Mới thích rõ rằng nội tâm của mình luôn luôn vận động.Đồng thời cũng nhận thức được để diệt trừ giọng niệm.Làm chủ được nội tâm của mình không phải là một việc dễ dàng.Bởi vì trong nội tâm của chúng ta luôn luôn có ẩn chứa một sức mạnh.Mà sức mạnh đi liên tục trong bất kỳ giờ nào phút nào.Nó cũng chút để chúng ta phát thủy vọng tưởng.Thế nhưng chúng ta lại rất hiếm khi phát hiện được nó.Nhìn lại nó.Già nhất là điều phục nó.sáu mươi bốn.Thời điểm.Chuyển tiếp của sinh mệnh tử vong.Vì sao có sự luân hồi trong sáu nẻo.Hôm nay.Chúng ta không bắt đầu nói từ xinh.Bà bắt đầu nói từ.Xem sex.Trong lúc chúng ta làm chung.Xin bản tiếp theo của chúng ta.Jitter tâm niệm của chúng ta lúc đó mà phát sinh.Nhân dịp làng vào nghiệp dữ mà chúng ta đã làm trong suốt cuộc đời mình.Lúc lâm chung chúng sẽ hiện rõ trước mắt chúng ta.Download.Thêm đấm giờ con tiền bạc.Củ cải.Chơi đến thăm đấm địa chỉ.Huyền thấy.Nếu chúng ta có bao nhiêu sự tham đấm chấp trước.Mà chúng ta không buông xả đi.Thì đến giờ phút lâm chung ấy.Ý niệm chấp trước đầu mạnh nhất.Xây dựng.Thần thức chúng ta đầu thai vào cõi.Có những yếu tố phù hợp với tâm niệm của chúng ta lực đó.Điều này có thể ví dụ.Nhưng khi chúng ta mở máy radio hay truyền hình.Nếu chúng ta muốn nghe hay xem đài nào.Thì phải dò sóng có tần số phù hợp với đại phát.Thì chúng ta mới có thể bắt sóng để.Nước trong cuộc sống thường ngày.Chúng ta tu tập thiền pháp.Đã thành thói quen.Nhất định khi lâm chung.Chúng ta sẽ được sinh về cõi thiên.Bị gì.Tâm niệm của chúng ta.Lúc nào cũng nghĩ về dịp thiện nghĩ về điều thiện.Còn nếu sống trong cuộc đời này.Chúng ta xin làm tiếng việt.Như lừa đảo trộm cướp hại người.Nhất định sau khi chết chúng ta sẽ gọi vào những cõi đau khổ.Bưu điện.Nhà quỷ hay rút sinh để trả nợ cũ.Bởi vì tâm điểm của chúng ta lúc nào cũng nghĩ đến điều ác.Tất cả đều cho chúng ta tự tạo ra.Chứ thật sự không phải cho thần linh hay thượng đế có quyền năng cho ta lên thiên đàng hay đầy chúng ta.Địa ngục.Gì thế.Chúng ta sống đã quen tạm biệt gì.Thì lúc lâm chung sẽ theo đó mà thỏ báo.Nếu một người bình thường chuyên tâm niệm phật.Lúc nào cũng nghĩ nhớ đến đức phật.Và những đức tính của.Lập trí thực hành theo những đức tính ấy.Trong cuộc sống.Người đó để thực hành những điều ấy.Bằng cách luôn đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người.Thì khi lâm chung.Nhất định người đó sẽ được sinh về cõi phật.Trong thực tế đã có rất nhiều người chuyên tâm niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Và họ tin tưởng một cách chắc chắn rằng lúc lâm chung.Họ sẽ được sinh gì thế giới cực lạc.Trên thực tế.Điều này đã được chứng minh.Đảo nhân như thế nào sẽ có được kết quả như thế đấy.Quy luật nhân quả.Từ nay không sai chạy bao giờ.Gì thế.Luân hồi sáu nẻo.Cũng chính do chúng ta tự tạo.sáu mươi lăm.Những điều kiện quyết định sự luân hồi.Thiếu nhi.Sức mạnh của ý niệm.Trước hết.Vì chúng ta không làm chủ được kỷ niệm của mình.Nên chúng ta bị luân hồi.Nếu chúng ta không buông bỏ được những tên niềm chớp trước.Thêm đấm những tâm niệm phiền não.Vì những tâm niệm đó luôn nhiều là người tâm của chúng ta.Về đến giờ phút lâm chung chúng ta không làm chủ được tâm niệm của mình mà bị trúng nhiều loại.Biến đổi.Có mười cái chết.Mắt cũng còn mở chương trình vì còn lo lắng đủ điều không buông xả được những sự chấp trước.Quý tỵ được nghỉ tất cả mọi người học phật pháp.Thì đều có thể buông xả hết mọi việc một cách dễ dàng.Quý vị không tin điều này phải không.Tôi xin ví dụ để quý vị tự suy nghiệm lại nơi bản thân mình.Thì quý vị có thể hiểu được điều chúng tôi muốn nói.Đó là ngày mai.Chúng tôi sẽ giảng về chủ đề.Hiền thục tại trụ sở của đoàn hoằng pháp thanh niên.Sáng mai lúc cứ bị đi đến đó nghe pháp.Khi bị quên khóa cửa tủ quên khóa cửa nhà.Thì khi đến đón người pháp.Mới chỉ nghe được hai ba cô.Thì cứ tuổi sẽ suy nghĩ.Ui cha sáng nay vì vội vàng đi nha pháp.Mà mình đã quên khóa tủ và khóa cửa.Không biết bây giờ ở nhà có chuyện gì không.Lúc này tôi đang ở trong giảng đường nhưng quý vị có phải đang nghe giảng.Mà là đang lo lắng những chuyện ở nhà.Quyết định nghỉ có phải về không.Vì thế không phải cứ nghĩ rằng.Có học phật pháp là chúng ta có thể buông bỏ được tất cả.Việc đề không phải dễ làm.Đòi hỏi cần phải có sự tu tập.Các vị phật tử đến nói với tôi.Sư thầy.Đối với vấn đề tiền bạc.Còn không có chết trước.Tôi trả lời.Thật vậy sao.Tôi không hoàn toàn phân tử.Bởi vì bản thân chúng tôi đây vẫn còn chấp chứ.Mà anh lại không còn chết trước thì thật là lạ.Quyết định nghỉ thế nào.Điều đó có đúng không.Thực sự.Nước với chúng ta.mười₫.hai trăm hai mươi đầu.Thì chúng ta không có trách trước thật.Nhưng giả sử có khoảng mấy trăm ngàn đôla thì thế nào.Khi đó chúng ta có thể sẽ bỏ một cách nhẹ nhàng được hay không.Chúng ta có thể bị mất một lần mới trong ngàn đô la.Mà không có một chút tiếc nuối nào không.Hoặc khi đang đi trên đường.Mà chúng ta bất ngờ nhặt được mấy trăm ngàn đô la thì thế nào.Lúc đó.Có thể chúng ta không có một máy may đụng tâm nào không.Có thể chúng ta đem liền số tiền đó giao nộp cho các cơ quan chức năng để họ tìm cách trả lại cho người đánh rơi.Mà chúng ta không có một chút hối tiếc nào không.Vì thế.Có thể đối với một số tiền nhỏ.Chúng ta không tham thật.Nhưng khi đối diện với một số tiền lớn.Một tài sản có giá trị lớn.Thì chưa hẳn là chúng ta không khởi tâm tham.Bởi vì tâm than là một tập quán trước khó từ bỏ của con người.Vì thế.Chúng ta mới thấy trong xã hội.Có những người lúc cuộc sống khó khăn họ trước mẫu mực.Nhưng khi cuộc sống được cải thiện hơn thì họ lại trở thành những kẻ nô lệ cho đồng tiền.Thậm chí trở thành tội phạm do hành vi bất chính.Tham nhũng của họ.Mỗi người chúng ta.Khi miền trung đều dựa vào tâm niệm của bản thân lúc đó mà cha đi.Vì không có sự tu tập thì không có biện pháp để điều phục tâm thức của mình.Những điều khi sắp làm chung.Mà xinh tâm tức giận và cứ giữ chặt tâm niệm đó.Thì nhức buồn khi chết.Người ấy sẽ đặt vào địa ngục.Người có tâm tham lam sâu nặng.Khi bạn chung sẽ đầu thai trong loại ngạ quỷ.Người giàu có.Nhưng khi sống lại tham lam.Bảng sản.Không biết bố thí cúng dường giúp đỡ những người thiếu may mắn.Khi miền trung sẽ bị lạc vào nhà quỷ.Tất cả điều cho tâm tham lam vẫn tiện ích kỷ mà ra.Những người ngu si.Không có trí tuệ.Lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ.Có người khuyên bảo tu học phật pháp mà không chịu thua lại còn chê bai chỉ bán.Thì kiếm ảnh chung.Sẽ đầu thai làm các loại súc sinh.Súc sinh thì không có trí tuệ.Thế nên.chín tâm niệm của chúng ta quyết định sự luân hồi của chúng ta.Nếu chúng ta siêng năng tu tập.Chuyển hóa nội tâm.Siêu nhân làm việc thiện.Siêu nhân niệm phật.Thì khi miền trung.Nhất định chúng ta sẽ được xin về những cõi truyện.Những cảnh giới an lành của chư phật.Còn nếu trong cuộc sống hàng ngày.Chúng ta chuyên làm những việc lợi mình.Hải người như trộm cắp.Tham nhũng.Giết người.Cướp của.Thì khí mạnh trung.Chúng ta sẽ bị đầu thai vào những cảnh dưới xấu ác.Đau cổ.Bởi vì chúng ta đã tạo những hạt nhân xốp ấy.Vậy.Điều thứ nhất quyết định sự luân hồi của chúng ta chính là.Vì chúng ta không làm chủ được kỷ niệm của mình.Thứ hai.Tập khí.Điều thứ hai.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là việc tập khí.Thói quen.Nói tập chín.Có lẽ có nhiều người còn chưa hiểu.Tập khí nói đơn giản.Đó là thứ quê thầy nói theo ngôn ngữ của tâm lý học.Thì đó là ý thức quán tính.Là một loại hoạt động thứ tự nhiên của ý thức.Tôi lấy ví dụ.Trong cuộc sống của chúng ta.Có nhiều người rất dễ nổi giận những người đó họ vẫn biết tức dừng là một điều không tốt.Thế nhân.Khi người khác có điều gì làm cho họ không vừa ý.Dù là những điều nhỏ nhặt.Học cũng sinh lòng tức giận.Sự tức giận của họ đã trở thành một thói quen.Nếu công thức dựng thì họ thức khó chịu.Cho dù công an muốn hơn thua với họ.Học cũng tức giận.Đó là do những người ấy không khống chế được những thói quen của họ.Có những người tuy rất giàu có.Không thiếu tiền bạc.Nhưng khi đi mua hàng.Thi vào các siêu thị.Họ vẫn tìm cách lấy trộm một món hàng.Thêm một vật dụng nào đó.Cho dù vật dụng đó giá trị không bao nhiêu.Thói quen đó thật khó đoán chữ.Tôi có một bạn học nữ.Là bạn thời học chuyên khoa.Trông cô ta thì cũng chẳng có gì đẹp lắm.Thế nhưng suốt ngày cô ta rất thích đứng trước gương để ngắm nghía nhà sắc của mình với giá rẻ.Thích thú.Mỗi lần cô ta uống thuốc thì chẳng có người nào thích cô ta cả.Giải trí.Cô ta còn cầm điếu thuốc nhất đi nhắc lại trên môi.Vậy giá rẻ chút đắc ý.Thế mới nói.Chúng ta ai cũng yêu thích cái đẹp.Phụ nữ thì rất thích trang điểm.Đó là một thói quen rất khó thay đổi.Chúng tôi là những người xuất gia.Thiết bị hãy nhìn xem.Đứng ở phía nào cũng thấy cái đầu trọc.Không cần phải bận tâm về cái kiểu.Thầy các loại keo xịt tóc.Quý vị thấy có khỏe không.Thế nhưng nhìn vào chúng tôi cũng dễ thương phải không.Vậy thì vô cực thiết là phải hóa trang mới đẹp.Sự thật.Con người chúng ta không chỉ lo cho trước vẻ đẹp bên ngoài mà điều quan trọng chính là phải đẹp.Tâm hồn.Nếu một người mà tâm địa lương thiện thì tướng nào sẽ dễ nhìn.Truyền hình người xưa nói.Tính từ tâm sinh là nghĩ như vậy.Những tạp chí hay còn gọi là thói quen chính là gốc rễ của sinh tử.Và đó cũng chính là gốc rễ của luân hồi.Vì thế.Nói đáp án thứ hai của câu hỏi.Vì sao chúng ta bị luân hồi chính là cặp khí.Là ý thức quán tính là thói quen.Đó là những tạp chí tham lam.Xuân hồng.Và si mê mà chúng ta không thể khống chế được.Trong những hành động tạo tác của bản thân.Mọi người ai cũng có những tập khí.Tập khí của mỗi người cũng mỗi khác.Chẳng hạn phụ nữ thì thích trang điểm thích được người khác chiều chuộng vân vân.Còn nam giới thì lại có thói quen tích đánh bạc uống rượu vân vân.Thế nhỉ.Tất cả đều có một điểm chung.Là những tạp chí ấy làm cho mọi người phải khổ chở.Nếu chúng ta có những tập khí quá nặng.Thì phải xem bản thân có đủ trí tuệ để đoạn trừ nó thì không.Nếu chúng ta không có trí tuệ thì nhất định không thể đoạn trừ những tập ký số áo của chính mình.Và như vậy những tạp chí đó sẽ là nhân tố căn bản quyết định sự luân hồi của chúng ta.Đó là một loại sức mạnh.Mà nếu như không có trí tuệ.Thì không có loại sức mạnh nào có thể cản trở nó được.Tuy nhiên.Nói về tập chín như thế.Quyết để cũng cảm thấy có hiểu phải không.Vì dù sao thì chúng ta cũng đang dùng những khái niệm để diễn tả mà thôi.Nhưng thế giới khái niệm dù là khái niệm để diễn tả thực tài.Thì cái điều đó không phải là bản thân của thực tài do vậy.Điều cần thiết là chúng ta phải kinh nghiệm điều đó qua sự thực tập của bản thân.Bây giờ chúng tôi có thể lấy một ví dụ để minh họa cho vấn đề này.Cứ để cố gắng để chiêm nghiệm và hiện trạng vấn đề.Ví dụ như hàng ngày chúng ta đều dùng một chiếc ly để đựng sữa uống.Và chúng ta cứ dùng chiếc gì đó để đựng sửa mãi như thế.Giả sử một hôm nào đó.Chúng ta không dùng chuyến đi đó đừng sửa nữa.Mà chúng ta đem chia ly đó rửa thật sự.Thì quyết định nghỉ xem.Chúng ta sẽ ngửi thấy mùi gì trong chia ly đó.Dù cho nó không có sữa.Và chúng ta đã rửa sạch.Bùi gì.À như sữa phải không.Đúng vậy.Lúc này.Nếu chúng ta dùng chế ly đó đừng nước trong để uống thì chúng ta vẫn ngửi thấy mùi sữa.Tập khí của chúng ta nó cũng giống như mùi sữa đó vậy.Còn giả sử như trước kia chúng ta không dùng chiếc đi kia đừng sửa.Mà chúng ta dùng để đựng trà.Thì chúng ta sẽ gửi thế mùi trà.Điều này cho chúng ta thấy được.Mỗi người trong cuộc sống đều có mỗi thói quen khác nhau.Tập khí đúng là trước có bảng trừ.Nhưng không có nghĩa là công đoạn từ từ.Điều cần thiết.Là chúng ta có những gì được những thói quen xấu trong ta.Để đoạn trừ nó hay không mà thôi.Tôi còn nhớ có một lần.Lúc nào hết chúng tôi đang học năm thứ hai của đại.Một hôm một người bạn của thời học ở trường trung học kiến quốc.Đến mười chúng tôi đi dự một buổi lễ khiêu vũ.Tôi nói với anh ta rằng tôi như vậy làm sao mà tham gia vũ hội.Bán lại tôi cũng không biết khiêu vũ mà chỉ biết niệm phật thôi.Anh ta nói gì.Không sao đâu.Nhưng vì mọi người đều là bạn cũ thời trung.Nhưng khi lên đại học thì mọi người học mỗi ngành mỗi trường khác nhau.Anh ta là sinh viên của đại học chính trị.Anh ta nói rằng.Buổi dạ vũ hôm đó vì sinh viên nữ nhiều hơn sinh viên nam nên mời tôi đi tham gia.Để tăng thêm sức mạnh cho phái nam.Tôi nói tôi không biết khiêu vũ.Nhưng anh ta nói không sao cả.Và vẫn cứ yêu cầu tôi đến tham dự.Thế là hôm đó tôi đi tham dự buổi khiêu vũ.Nhưng khi đi.Tôi mang theo một xâu chuỗi niệm.Với một trăm lẻ tám hạt.Với tâm niệm khi đến đó tôi cầu nguyện cho những người bạn chưa vũ được an lành.Khi tôi vừa đến.Từ viết từ chợ đi lên lầu.Mới lên được nửa cầu thang.Mà cả đám bạn học chạy chúa ra vui mừng nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên nó.Đang tính đi tham gia vũ hội mà tại sao lại đem theo chàng hả.Đúng rồi.Tham gia vũ hội mà cũng mang theo tràng hạt.Tức là mất cả hứng thú.Tôi nói.Không sao đâu.Các bạn đã gọi tôi đến.Và tôi đã đến thì quyết định không có vấn đề gì cả.Rồi mọi người cùng đi vào.Bên ngoài nhà sàn nhảy.Còn bên trong là phòng âm thanh.Thế là mọi người đi ra sàn nhảy.Còn tôi thì vào trong phòng âm thanh và ngồi xuống.Nhắm mắt niệm chú đại bi.Ngoài kia mọi người bắt đầu khiêu vũ bên trong thì tôi niệm phật.Một lát sau.Có tổng cộng mười lăm sinh viên nữ còn nam thì chỉ có chín người.Bà chửi tôi.Thì còn tám.Kết quả là có những bạn nữ phải khiêu vũ một mình.Mà không có bạn cùng khiêu vũ.Thế là có một cô nữ sinh viên điện nói.Ai trả.Được bạn đang ngồi trên kia sao không ra khiêu vũ.Anh tặng học của tôi vì nói với cô ta rằng.Bạn không thấy anh ta đang lần hạt chuỗi hay sao như thế làm sao mà khiêu vũ được.Từ đầu đến cuối buổi dạ vũ hôm đó.Tôi cũng không khiêu vũ.Mà chỉ ngồi niệm.Và như thế mấy tiếng đồng hồ trôi qua.Mọi người khiêu vũ thì tôi cũng được mấy tiếng đồng hồ niệm.Vì thế nên nói.Một người biết tu tập thì cho dù ở trong nhà.Thì ở nơi nào đi nữa.Cũng có thể tu tập được.Đi trên xe buýt.Cũng có thể niệm phật.Đi xe gắn máy cũng có thể niệm phật.Đi bộ cùng có thể niệm phật.Vì thế.Sự tu tập được hay không.Không phải do không có thời gian mà chính là do chúng ta có đủ trí tuệ để vận dụng phương pháp.Cho mình hay không mà thôi.Thứ ba.Nghị lực.Sức mạnh của nghiệp.Thứ ba.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là chúng ta về sự chi phối của nghiệp lực.Nhịp và nghiệp lực có sự khác nhau hay không.Khi nói đến nhịp.Đó là chúng ta đứng trên phương diện nhưng mà nói.Còn khi nói nghị lực.Là chúng ta đứng trên phương diện quả để nói.Y tế.Chúng ta thường nói đến tản nhiệt.Chứ ít gì nói tạo nghị lực.Thực tế.Chúng ta thường nói như thế cũng chưa hoàn toàn chính xác.Vì khi chúng ta tạo nghiệp.Thì chính ngay lúc ấy đã hình thành một sức mạnh mà chúng ta gọi là lực.Và chính thức mệnh đề chi phối sự luân hồi của chúng ta.Vì thế.Nghiệp và nghiệp lực không phải làm.Nhưng cũng chẳng phải là hay.Nhịp là gì.Nghiệp là từ của trung quốc.Chư vị tổ sư pháp sư khi dịch kinh phật đã sử dụng chữ nghiệp này rất hay.Phải nói là tuyệt hay.Chúng ta thấy những từ như công nghiệp.Thương vợ.Nông nghiệp.Ý nhi.Tất cả đều nói lên những ngành nghề trong xã hội.Phù hợp với tên gọi của ngành đó.Và tất cả các từ đều có chữ nghiệp.Cũng giống như thế.Khi làm việc thiện.Thì gọi là thiện nghiệp làm việc ác.Thì gọi là ác nghiệp.Khi một người làm việc thiện đã thành thói quen.Thì khi không làm được việc thiện.Họ cảm thấy rất khó chịu.Ngược lại.Một người từng thấy làm những việc bất thiện.Thì khi thấy người khác làm việc gì.Họ là xinh tâm tức giận.Vì sao vậy.Vì chính những người đó bị nghiệp lực chi phối.Vậy nghiệp là gì.Nhịp là từ được dịch nghĩa từ chữ ký của tiếng phạn.Có nghĩa là.Hành động có tác ý.Vậy.Nhịp là sự tạo tác.Là hình động có tác ý.Hình động thiện.Tức là những ý nghĩ những lời nói.Và những tàu tác cụ thể bằng tay chân của chúng ta mà đem lại lợi ích cho bản thân cho.Người và không gây tổn hại cho bất kỳ ai về cả phương diện vật chất lẫn tinh thần.Thì được gọi là nghiệp thiện.Ngược lại.Những ý nghĩ.Lời nói và việc làm chỉ đem lại lợi ích cho bản thân mà lại khi tổn hại cho người khác.Về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần.Thì đó chính là nghiệp bất thiện.Hay còn gọi là nghiệp à.Như thế.Nghiệp thiện hay nghiệp ác.Chính là do bản thân chúng ta từ tàu chứ không phải cho một đứng tối cao nào có quyền ban phát thầy.Bởi vì chính bản thân chúng ta là chủ nhân của nghiệp.Tức là chủ nhân của những việc làm của chúng ta.Và chúng ta phải chịu trách nhiệm đối với những việc mà chúng ta đã làm.Nhịp.Hành động có ý thức của chúng ta thực hiện trong một quá trình lâu dài.Thì sẽ tạo thành một sức mạnh gọi là nghị lực.Ví dụ.Một người hút thuốc lá.Lâu ngày sẽ thành thói quen.Đến khi gặp thuốc lá người ấy sẽ hút đi.Dù cho bác sĩ hai người thân khuyên can hút thuốc có hại cho sức khỏe.Người ấy cũng không nghe.Mặc dù họ vẫn biết những lời khuyên trên là đúng.Chạy đến uống rượu nói dối.Lừa gạt.Hay làm những việc bất thiện vân vân tất cả những việc đó cũng giống như vậy.Ngược lại.Những người chuyên giúp đỡ người khác.Luôn luôn sống thì mọi người luôn luôn siêng năng làm việc thiện.Thì bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu.Bất cứ hoàn cảnh nào.Họ cũng sẵn sàng làm việc lợi ích cho người mà không có bất kỳ một điều kiện nào.Qua đó.Chúng ta cũng thấy được.Năng lực của nghiệp là rất lớn.Như vậy.Nghị lực.Hết còn gọi là sức mạnh của nghiệp có khả năng dẫn dắt chúng ta đi đầu thai.Gì vậy.Chúng ta sẽ được sinh vào cảnh dưới vui sướng.Hay bị đỏ ở cạnh dưới đau khổ chính là do những việc làm của chúng ta quyết định.Những hành động của chúng ta trải qua thời gian sẽ tạo thành nghiệp lực.Dẫn dắt chúng ta.Nghị lực này còn chuẩn xác hơn cả máy vi tính.Truyền hình chúng ta không thể trốn chạy được những kết quả của những hành động do bản thân mình đã làm.Thế nên trong cuộc sống.Chúng tôi khuyên quý vì hãy biết sống cho trọn vẹn một kiếp làm người.Đó là.Hiếu thuận đối với cha mẹ.Hòa thuận với anh em.Cung kính với người trên.Nghĩa khí tin tưởng với bạn bè.Giúp đỡ người già yếu.Nêu đơn thiếu may mắn.Nghĩa là quý vị cần phải áp dụng lời phật dạy.Vào trong cuộc sống hàng ngày.Thứ tư.Quyền lực.Cuối cùng đều quyết định sự luân hồi của chúng ta chính là huyện lực.Nếu chúng ta là một người tu tập.Thực hành theo lời phật dạy.Thì trong quá trình tu tập.Mỗi người sẽ có những sự phát nguyện khác nhau.Có người thì phát nguyện xin về thế giới cực lạc.Có người thì nguyện xin về cung trời đâu-suất.Hoặc các mức độ khác.Cho đỉnh phát nguyện xin trở lại cuộc đời này để cứu độ.Hướng dẫn chúng sinh tu tập vân vân.Chỉ cần chúng ta tôi tập có đầy đủ năng lực huyện lực kiên cường.Thì tùy theo nguyên lý.Mà tự thư chúng ta sẽ đạt được.Ví dụ.Hiện tại chúng ta đang tu hành pháp môn tịnh độ.Kinh niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Thì chỉ cần chúng ta có đầy đủ tính tâm.Và sự thực hành.Nhất định chúng ta sẽ xin về thế giới cực lạc.Mà không phải hoài nghi gì cả.Tuần trước.Chúng ta có nói đến nguyên nhân của triệu luân hồi.Là do sức mạnh của ý niệm.Tập khí và thói quen.Ba thứ đó.Gia vị chúng ta đều không làm chủ được chúng nên bị luân hồi.Ngược lại.Bếp điện.Thì chúng ta luôn hồi đó là tùy theo quyết định của bản thân mỗi chúng ta.Và luôn hồi ở đây là do hạnh nguyễn.Là xuất phát từ lòng từ bi.Chứ không phải là bị chìm đắm.Điều này chỉ có những người có sự tu tập thâm sâu mới có khả năng làm được.Cháu thủy sản.Không được tự sát.Chúng ta nói chuyện về sự chúa tập.Tất cả giáo lý phật giáo.Đừng có nói đến vấn đề sinh tử.Và dẫn vấn đề sinh tử.Con người chúng ta từ khi được sinh ra cho đến khi chết đi.Chúc phải thời gian đó có biết bao nhiêu sự việc xảy ra.Mà chúng ta phải đối mặt gì nữa.Tuyệt đỉnh.Nói đến vấn đề sinh tử.Cũng chính là đưa đến nhân sinh.Trực tiếp cuộc chiến sinh có người được sinh ra phần lớn những điều giản dị.Trong gia đình quyền quý giàu sang.Thì chết định nghèo có.Thích nhìn cái chết của con người.Thì lại có môn xay giảm.Và một điều đặc biệt.Đặc công thắng người giàu sang.Lại ai cũng có được cái chết kinh khủng và bình thường.Có người thì bị tai nạn xe cộ mà chết.Người thì bị giết người cướp của.Có người thì bị đầu độc.Có người thì nhảy lầu tự sát.Có gửi thì bị tai nạn máy bay.Nói chung cái chết của con người có rất nhiều.Nhưng có một điều chúng ta cần phải.Đó là cái chết cũng là một lời nhịp.Giá trùn đó.Tuổi tự sát là đẹp nhất.Nước như đời này chúng ta tự sát.Thì trúc đẳng thức của chúng ta.Sự hình thành hạt giống của sự tự sát.Gì đấy.Chúng tôi thảo quyết nhỉ.Trong cuộc sống có gặp những trở ngại.Những rau củ.Những điều bất như ý đến thế nào đi nữa quý gì cũng không nên tự sát.Lỗi lầm của sự tự sát.Tinh tế.Đó là phạm vào giữ sexy.Giấy đầu tiên trong năm giới của người ta.Hạt giống từ sát với tình hình trúc đẳng thức.Giá năng lực pháp khử của hạt giống bị rất.Đức sẽ dẫn dắt chúng ta đời này đều.Điều bị chết về nghiệp tự sát.Gì thế.Dù bất kỳ hoàn cảnh nào.Quý vị cũng không nên tự sát.Trong cuộc sống những lúc chúng ta gặp hoàn cảnh khó khăn trở ngại.Những điều trái ý dịch.Chúng ta thì cố gắng dần dùng một cá nhân.Của bản thân để vượt qua.Gì cũng có khó khăn đầu.Mà chúng ta không thể vượt qua được.Nếu có.Thì đó chỉ là dịp chúng ta thiếu sự trung.Thiếu khả năng chịu đựng và quan sát nguyên.Kết quả của sự.Là một người học phật pháp.Chúng ta phải biết quán chiếu chuyện nhân quả.Nhật bản.Phải biết chấp nhận những sự thật xảy đến với chúng ta.Trong cuộc sống.Mà không nên than thân trách phận.Thủy cho người.Giải nhất là không được có thái độ trốn tránh.Bằng cách từ xa.Đối với những vấn đề bất như ý trong cuộc sống.Chúng ta phải biết cách tiếp.Để chuyển hóa.Muốn được như thế.Lỗi chính tả.Phải có sự học.Diện tích hình lời đức phật dạy.Chồng cuộc sống của chúng.Đó chính là chúng ta đến đức phật.Vào cuộc sống.Dạ phục vụ cuộc sống.sáu mươi bảy.Người đời ai rồi cũng phải chết.Có người chết một cách đau khổ.Nhưng cũng có người chết một cách an nhiên tự tại.Đó là những người tu tập pháp môn tịnh độ.Kỷ niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Trùng sinh thế giới cực.Những lời chúc cả pháp môn niệm phật.Đến lúc lâm chung.Xin được đức phật a di đà.Đến tiêu chuẩn về cảnh giới tây phương cực lạc.Lại còn thuyết bồ tát quán thế âm bồ tát đại thế chí.Lấy đến bồ tát quán thế âm.Tất cả hội phật tử của chúng.Ai cũng thành tâm kính để nhà.Ai cũng cảm thấy ngày rất gần gũi.Dạ luôn có cảm nhận là.Ngày tết thiếu phụ giúp đỡ chính tả.Thật sự đúng dịp tết.Gì trong cuộc sống của mỗi chúng ta.Bồ tát quán thế âm luôn hiện hữu.Và chín mỗi chúng ta.Đúng là một bồ tát quán thế âm đối với mọi người xung.Đi chúng ta biết tube.Châu khánh huyện phú bình.Đối với người phật tử trong mỗi gia đình.Quyết định.Điều kiện có thật.Dạ có lẽ phổ thông.Chính là tờ hình tượng của bồ tát quán thế.Mỗi người đều có niềm tin vào gì bồ tát.Ở đi.Chúng tôi chỉ nói với dì một điều.Là chúng ta thờ phật.Từ bồ tát.Không phải chí thường là vấn đề thuộc tín ngưỡng mà trong đó.Từ phải có sự thực tập.Nghĩa là chúng ta tự tập theo một trong những công hạnh của đức phật.Thì có một vị bồ tát.Bài chúng ta đang tôn thờ trong nhạc của mỹ.Có nhìn thấy.Sự thật phật thấy bồ tát của chúng ta mới có đầy đủ ý nghĩa.Chúng ta mới thấy được sự lợi ích của việc thờ ơ.Bồ tát.Chồng cuộc sống của chúng ta.Trong cuộc sống gia đình.Bảo hiểm xã hội.Cho dù vô tình hay cố ý ít hay nhiều.Phim bộ chúng ta.Vùng đất tỉnh cái cũ đau trên người.Có khi diện tích rừng.Trước khi dụng về báo ứng xử cho tâm trí.Ước gì cứ yêu người.Mà chúng ta đã ghi ra cũng đang.Gì thế.Nguyên nhân gây đau khổ cho người.Có lẽ là trước.Nhưng trong đó.Có một nguyên nhân cơ bản nhất.Đây là chúng ta không biết lắng nghe tiếng nói của người khác.Không biết lắng nghe những khó khăn.Vĩnh cửu.Những tâm sự của người khác.Gia đình chúng ta tôn thờ điện tử của bồ tát quán thế âm.Chúng ta phải biết học theo hạnh nguyện của ngài.Đó là anh lắng nghe.Bởi vì quán thế âm.Chuyện lạ lắng nghe tiếng nói.Âm thanh của cuộc đời.Giày lắng nghe khúc và chiếc giường bằng tay.Mặc quần lắng nghe bằng các con tim.Twitch.Mỗi khi quyết gì.Đứng trước hình tượng của bồ tát quán thế âm.Đi lấy lại.Chim cưỡng.Cái gì hãy tự tập số phận kỳ cuối ngày.Đây là tự tập hình dán.Kính lạy đức bồ tát quán thế âm.Trứng còn sinh học theo hạnh nguyện quân.Biết lắng nghe suốt cuộc đời bớt khổ.Nghe lại kiến thức của trái tim biết nghe dạy biết hiệu.Chúng còn sức đập lắng nghe.Nhưng tất cả sự chú tâm và tinh thần của chúng ta.Chúng con xin tập lắng nghe.Với tầm thương thầm kín.Trứng còn sinh tập lắng nghe mà không phán xét.Không toan tính.Chúng con quyền tập đánh ghen một cách chăm chú để có thể hiểu được những điều đang nghe.Và có những điều không đó.Chúng con biết.Quay lén.Chúng tôi có cơ hội để thông cảm.Kiểu bu.Giá tiêu.Được giữ những người mà chúng con có duyên gặp gỡ.Chúng con biết rằng.Có những.Chỉ cần lắng nghe thôi.Lời chúng con cũng đã làm rơi.Những nỗi đau của người khác.Nam mô đại từ đại bi quán thế âm bồ tát.Đây chính là một pháp tu.Tức là một phương pháp thực hành.Mỗi người chúng ta.Cần phải thực tập hàng ngày.Trong cuộc sống.Nếu chúng ta muốn có hạnh.Đi đấy.Chúng tôi mới nói.Subway.Chính là một pháp thu trong cuộc sống của chúng ta.Đức phật dạy.Nước người ta.Luôn luôn đem niềm vui đến cho người khác.Người đó là một người rất hạnh phúc.Và những người sống theo nguyên tắc không làm tổn hại đến các loại chúng sinh.Thì đó là những người có quyết định nhất.Điều này có nghĩa là.Chúng ta sống trong cuộc đời.Trung đi làm những việc bất chính.Reception giết người cướp của bắc.Tóc tiên.Trong kinh đức phật cũng đã từng dạy.Làm cho chúng sinh qua nghỉ cuộc chính là làm cho chư phật quang điện.Trong cuộc sống chúng ta cần phải làm cho mọi người.Sống tin tưởng nhầm.Sống vui vẻ và tràn đầy hi vọng.Chúng ta làm cho người khác được an vui.Thì cũng chính là.Bình tự làm cho mình được ăn.Bởi vì khi bình đem niềm vui đến cho người khác.Thì chính lúc ấy trong lòng của chúng.Hoàn toàn đúng với sự kiện não của.Chúng ta đem những vui đến cho mọi nhà.Chỉ trong tâm chúng ta cũng tràn đầy niềm vui.Giày đỏ cuộc chiến là tấm lòng của dương.Bột.Nghĩa là một tấm lòng vì hạnh phúc an lạc của mọi người.Bóp.Hoàn toàn.Không có lợi ích riêng tư.Bà triệu thuộc gì.Đó là tấm lòng thương yêu tất cả mọi.Vì thế trong cuộc sống.Chúng ta cần phải sáng cho người thêm niềm vui chiều giúp người bớt khổ.năm mươi bảy.Làm chủ bản thân.Bật dậy.Trong cuộc sống của chúng ta.Không có kẻ thù nào đáng sợ.Bằng chính lòng tham.Sưu tập đủ.Thí sinh thần mười chín bản thân chúng ta.Điều đáng sợ nhất của con người chính là những tư tưởng bất chính.Những thói hư tật xấu tiềm ẩn chính trong con gì.Bởi vì chính những thứ này.Tự làm cho người ta không còn làm chủ được chính mình.Gì đấy trên thế giới.Vết thù lớn nhất của chúng ta.Cũng chính là bản thân chúng ta.Chúng ta cần phải có sự tu tập để chuyển hóa bản thân.Chuyển hóa giới hạn những bước diện trong.Kỹ thuật gieo hạt giống của tình thương yêu và sự hiểu biết.Vậy cũng vậy.Chúng ta cần phải hiểu rõ về hoàn cảnh môi trường của mình đang sống để điều chỉnh bản thân sao cho thích hợp với điều.Quạt trần.Nếu như một người sống ở một nơi nào đó.Mà không hiểu được môi trường phong tục tập quán của chị đó.Quyết định người đó sẽ sớm đi đầu thai.Chúng ta không thể làm cho thấy dưới này thái.Bạn cách sửa chữa uống đắng tất cả mọi người trên thế giới.Trấn thành việt hương.Cũng giống như chúng ta.Không thể làm cho tất cả những túi xông lá vào.Hình trái đất.Chứ thằng đức bằng được.Tin thế giới.Buốt.Stop bột định văn hóa phong tục.Gà trống của một quốc gia.Mỗi đời cũng có phong tục văn hóa riêng của từng đới ẩm.Vì thế một người học phật pháp.Chúng ta phải biết ứng dụng phương pháp tùy duyên bất biến một cách linh hoạt.Chúng ta sẽ áp dụng giáo lý phật đà trong cuộc sống tương tác bản thân.Làm lạc mọi người một cách uyển chuyển.Đi đưa phật giáo vào cuộc sống sao.Đức phật giáo quá sao.Thí nghiệm.Áp dụng giáo lý tùy.Cần phải có một niềm tin vững chắc vào phật pháp.Phải có nội tâm vững chãi.Cách đăng tượng của sự tu tập đủ mà.Làm chủ được tâm.Hiếu khùng.Chúng ta bước vào đời.Với mục đích vượt quá xã hội.Nhìn cuối cùng.Lợn bị thiếu tụt quá bản thân chúng ta.Công thức hóa được xã hội.Manulife tiếp tục quát rạch giá.Thì tất cả vô cùng nguy hiểm.Trong cuộc sống hàng ngày.Nếu đổi tâm của chúng ta luôn luôn hòa nhã nhẹ nhàng.Chúng ta sẽ có được sự an lạc hạnh phúc.Muốn sống được ăn lạc nhiều tỷ.Chúng ta cần phải thực tập hạnh buôn.Người đã buông xả đi.Những cảm giác.Những hỉ nộ ái ố của bệnh gì.Massage vĩnh niệm về danh lợi được mất hơn thua cuộc.Người đó.Sẽ là những người hạnh phúc.Có một người đến và trí đức phật.Kinh phật đức phật.Mỗi ngày con đều đầu quét đứt nó.Ứng dụng săn bằng điện một đuôi.Để đem nước ấy đi lắp những con đường hư hỏng.Vậy chồng giúp mọi người luôn luôn đi được trên những vùng đất bằng phẳng.Giúp bạn nói cái gì đó.Muốn lập trên núi được bằng phẳng.Công bằng tự làm cho tâm bình được bằng phẳng.Bún nước đi với con đường hư hỏng trên mặt.Công bằng hãy tự chữa lành những vết thương trong tâm của chính mình.Gì vậy định nói.Tâm bình thế giới bình.Tâm tĩnh bước đầu chị.Vũ thế giới được hòa bình.Thì trước hết.Bốn người cần phải làm cái tấm bình dân bình thạnh.Mới làm chủ được bản thân mình trong mọi hoạt hình.Còn chất lỏng chúng ta tràn đầy thù hận.Tràn đầy sự hiếu chiến.Mà lại nói.Đi giúp người.Có tự do bình đẳng hạnh.Điều đó giống như xây lâu đài trên cát.năm mươi tám.Bình tĩnh công sơn.Đức phật dạy.Chúng ta có những sai lầm.Nếu như mọi người có ý nhắc nhở.Phim bảo tiêu chúng ta không nên tiết kiệm.Công nghệ ngâm rượu trong lòng vật lớn kiến trên.Nếu làm được như thế.Chúng ta sẽ sửa chữa được nhiều khuyết điểm.Đức hoàn thiện bản.Trong lòng chúng ta không được vui.Bật những khi chúng ta bị kích động.Tuyệt đỉnh.Chúng ta không nên vụ giải quyết.Bất kỳ một dịp nào cả.Có những khi.Tiếc gì một sai lầm viết thư.Mày suốt đời chúng ta.Hối hận cũng ít.Dì thủy trong cuộc sống.Chúng ta cần phải luôn luôn bình tĩnh làm chủ bản thân.Đừng để sự tức giận chi phối.Cách dùng trí tuệ để xét sự nghiệp.Reset mạng.Đối với mọi người.Được phải có sự suy xét kỹ càng hợp tình hợp lý.Rồi mới quyết định.Quyết định vị trí.Chúng ta biết tránh được những sai lầm.Tránh được những hối hận.Trong cuộc sống chúng ta cần thực hành đức tính nhẫn nhịn.Thả cứ giả bằng.Bởi vì chiếc nhẫn đức tính.Giúp chúng ta có được những quyết định đúng đắn.Chúng ta cần phải biết đồng cảm.Biết chia sẻ.Những khó khăn của việc.Thôn đình có kỷ niệm bới lông tìm vết.Chân váy hiệu người.Già nhất là phải biết tha thứ.Đối với những sai lầm của người khác.Chúng ta biết những yếu kém.Những khuyết điểm của việc.Tỷ giá trung bản thân của ta cũng có.Những gì chúng ta không tự thấy được khuyết điểm của mình bạn.Cũng giống như con mắt thấy được gọi vịt.Nhưng lại có nhìn thấy chính đó.Khi tiến người khác sai lầm.Chỉ nên nhìn lại bản thân mình.Đó mới là người có trí tuệ.Đức phật dạy.Tức giận người khác.Thì cũng giống như.Người đi lạc vào núi không có được.Sự tích dẫn không chỉ làm tổn thương người khác.Mà cũng làm bản thân mệt mỏi trầm tính rối.Quyết định vững.Một lời nói khi đau khổ cho người tác hại quảng hơn dùng mũi tên để bắn người.Vì sao vậy.Bởi vì mũi tên bắn trúng dưới đau thật.Nhưng chúng ta có thể ngủ cha.Giờ dùng thuốc làm cho nó lành.Toàn những lời nói à.Vết thương trong lòng.Những lời nói ác gây ra.Chỉ có bà chửi chị.Và có khi viết gì một lời nói thiếu trách nhiệm.Một lời nói thiếu chất liệu của sự xây dựng.Quá trình thương.Và sự hiểu biết.Mày làm trước gia đình đi trắng bạn bè chim.Dòng họ chu hồng lĩnh.Chị chỉ trong cuộc sống.Chúng ta cần phải giữ gìn chánh niệm trong lời nói của.năm mươi lăm.Thiên.Sự siêu việt của tâm linh.Nguyên nhân chủ yếu nhất của mỗi truyền đảo chính là chúng ta thiếu sự tự tập của nội tâm.Chúng ta thiếu sự chú ý.Chuyện tình những tư duy của mình thường kế các huyện đảo chính bản thân.Tiền sẽ giúp chúng ta có được sự an tỉnh nội tạng.Giúp chúng ta có được những tia gì đúng.Những nhận xét đúng về bản chất của bộ xương.Hiện từ.Đi ấy mỗi một người chúng ta.Dịch phần thi.Để có được sự siêu việt về tâm linh.Giày thiên là gì.Huyền thiết lập phương pháp luyện.Thực hành thiền chín lại chúng ta.Làm chủ được tâm của mình.Là chúng ta ý thức được mình đang làm gì.Đang nghĩ gì.Già đang nói gì.Chồng giây phút hiện tại.Thay đổi được những chuyển biến.Của các sự vật hiện tượng.Tổng cục.Thay đổi được bản chất vô chuyện và vô ngã của giặc pháp.Gì thế.Tiền là một yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống.Tất cả bồn gửi tiết cuộc đời.Nếu như mọi người muốn xây dựng một cuộc sống an lạc và hạnh phúc.Chúng ta có thể thấy.Những kiểu đau và con người gây ra cho nhau.Chính là giúp con người thiếu tránh né.Nghĩa là thiếu chất liệu.Bút chì trong hành động của bản thân.Bởi vì có chính niệm.Nghĩ lại quyết liệt.Mọi người sẽ thích.Những việc làm của mình.Và có trách nhiệm.Tuổi giữ những việc làm.Và khi nào có người.Ai ai cũng có ý thức.Có trách nhiệm đối với những việc làm của mình.Thì người đó sẽ không bao giờ ghi đau khổ cho người khác.Mà được nè.Họ sẽ luôn luôn tìm cách.Làm cái gì khác được.Cái gì có thể thấy rõ điều này trong cuộc sống của gia đình.Nếu cho một gia đình.Mà vợ cũng hiểu được chồng.Chồng không hiểu được giờ.Và cha mẹ con cái.Không hiểu được.Gia đình nhỏ.Sex nhật.Cho một gia đình và mọi người trong ý thức được sự hiện diện của mỗi thành viên.Những yếu tố xây dựng nên hạnh phúc của gia đình.+ ý thức được trần bình có hạnh phúc.Khi và chỉ khi với thành viên trong gia đình mình.Quả hạnh.Thì những gia đình đó.Là những gia đình đau khổ.Do mỗi người chúng ta thiếu tự tập thiền trong cuộc sống.Chuyện tình chúng ta đến từ gây ra đau cũ cho bản thân.Giờ trước cả mọi người trung thu.Có thể tập thể.Chúng ta biết có thể ăn nhiên vượt qua những biến chuyển của cuộc.Từ tập thiền cho cuộc sống chúng ta có thể thấy được từ tánh vô thức.Nhạc chuông.Của mọi sự vật hiện tượng.Vũng tàu bít thông dong tự tại.Trong cuộc sống vô thường biến.Và chính nhờ sự tập đó.Vũng tàu với công việc nhưng hơn thua.Được mất.Làm lễ.Dân trí.Chúng ta sống trong vũ trụ.Mà không bị vô thường chi phí.Đó chính là sự siêu việt của tâm.Đau bụng kinh.Đó chính là.Những người tu học phật pháp.Chẳng phải thật tập chín.Muốn có sự đặc vụ.Vì thuốc thủy trong thực hành thiện trong quá trình tube.Chuyền chính là lịch sử là tinh hoa của phật.Có thì mới có trí tuệ giải pháp.năm mươi chín.Từ bi.Nguyễn lữ.Đức phật dạy.Biện pháp chinh phục kẻ thù tốt nhất.Chính là dùng tình thương.Long nguyên tử và sự tha thứ.Đường trích tình.Đức phật cũng đã dạy.Tín ngưỡng phải thông qua trí tuệ.Không phải bằng cảm tạ.Tín ngưỡng nếu có trí tuệ.Thì mới bình dương.Chị thấy.Không nên dùng cảm tình.Đi đến với tín ngưỡng tôn giáo.Trong cuộc sống làm gì.Chúng ta không lên hàng thì cứ mãi chú ý đến người khác.Mà chúng ta nên để thời gian nhìn lại xem mình còn nhiều công việc chưa hoàn thành.Cần phải tập trung tinh thần.Để hoàn thành những tâm nguyện của bản thân.Bởi vì mỗi người chúng ta sống.Cần phải có những tâm nguyện.Giờ cố gắng hoàn thành những tâm nguyện ấy.Không nên bàn luận đến chuyện của nhà.Không nên làm thương tổn người khác.Chúng ta cần phải thường xuyên nhìn lại mình.Nhận ra những khuyết điểm.Những yếu kém của bản thân.Để chuyển hóa.Sửa đổi và hoàn thiện.Nếu chúng ta suốt ngày phải chú ý đến những sai lầm của người khác.Thì chúng ta.Xe dễ dàng tức giận đối với người.Như thấy.Chúng ta sẽ luôn luôn sống trong sự tức giận và khổ đau.Con người chúng ta cũng thật là kỳ lạ.Đó là sức dễ nhìn thấy lỗi của người.Nhưng lại không nhìn thấy lỗi của mình.Gì thế.Là những người học.Quý vị cần phải luôn biết nhìn lại mình.Hãy luôn nhớ kỹ điều gì.Tính tọa thường tự kỷ quá.Dàn đầm mặc luận nhân phi.Nghĩa là.Ngồi yên thì nên nhìn lại những sai lầm của mình.Nói chuyện.Thì không nên bàn đến lỗi của người khác.sáu mươi.Hiểu rõ cuộc sống.Từ tại giải thoát.Trong cuộc sống.Chúng ta bị khổ đau.Bị luân hồi.Chính là gì chúng ta không hiểu rõ được mặt thật của cuộc đời.Do không hiểu được mặt thật của cuộc đời.Nên chúng ta mới sinh tâm đam mê và chấp trước.Khi chúng ta còn đam mê chấp trước.Thì không bao giờ chúng ta được giải phóng.Chế linh.Là một người học phật.Chúng ta cần phải xóa bỏ tất cả mọi vọng tưởng chấp trước sai lầm.Da thường nuôi dưỡng đức đánh từ bi.Tiểu dục tri túc.Để làm tăng thêm niềm ích.Trung tâm của mình.Dùng trí tuệ phật pháp.Để quán chiếu tất cả các pháp.Thấu triệt được chân tướng của vũ trụ dạng hữu.Thấu triệt được sự xinh đẹp biến chuyển.Duyên sinh vô ngã của các pháp.Được như thế.Chúng ta mới có được sự an lạc giải thoát.Từ tại trong cuộc sống.sáu mươi mốt.Phật giáo với vấn đề luân hồi.Kính thưa quý vị.Hôm nay là ngày giảng thứ ba của chúng tôi.Cho đến hôm nay.Chúng tôi nhận thấy số lượng người đến nghe thuyết giảng rất đông.Theo sự thống kê của ban tổ chức.Tỷ số lượng người đến nghe pháp.Khoảng trên hai dạng bốn.không người.Tức là hai mươi bốn nghìn.Kính thưa quý vị.Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế.Mà số lượng người đến nghe pháp đông như vậy.Làm cho chúng tôi thật cảm động và phấn khởi vô cùng.Đồng thời điều đó cũng phản ánh nhu cầu học tập nghe pháp của quý vị phật tử là xử nữ.Chúng tôi hi vọng trong mấy ngày qua.Có thể đến nhiều đem đến cho quý vị một số hiểu biết về phật giáo.Để quý vị có thể áp dụng vào trong đời sống hàng ngày của bản thân.Dạ qua đó cũng có thể làm cho quý vị hiểu được phật giáo.Không phải là máy tính.Không phải là tiêu cực.Qua những buổi thuyết giảng này.Quý vị có thể có được cái nhìn chính xác hơn về phật giáo.Giữa cuộc đời.Về kiếp nhân sinh.Biết rồi.Chúng ta.Nỗ lực tu tập.Hoàn thiện nhân cách của chính mình.Góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp.Cùng nhau xây dựng cảnh giới cực lạc nhi trong cuộc sống hiện tại.Hai ngày qua.Chúng tôi đã giảm về chủ đề.Phật giáo.Già nhân sư.Hôm nay chúng tôi sẽ giảm về chủ đề.Phật giáo và luân hồi.Chủ đề này tương đối khó thuyết giảng.Cũng như khi quý vị nghe câu có những vấn đề tương đối khó hiểu.Vì chúng ta đi toàn là phần phụ.Chưa có đủ khả năng để nhìn thấy cột sống của du thiên.Cũng như không thể nhìn thấy coi sống của các loài cây.Ngạ quỷ.Ra chốn địa ngục.Mà chúng ta chỉ thấy được cuộc sống của loài người và súc sinh mà thôi.Gì thế.Khi nói gì chủ đề phật giáo và lương hồi sẽ tương đối hay trường tư.Giờ đó.Chứ giết người diễn giảng và người nghe.Nhất định sẽ gặp một số khó khăn.Thế nhưng khi giảng về vấn đề luân hồi trong sáu giờ.Thì chúng tôi là rất hứng thú.Bởi vì trong nội dung của chủ đề này có rất nhiều điều thú vị gì.Kính mong quý vị lắng đọng tâm tư để lắng nghe và chiêm nghiệm.sáu mươi hai.Không làm chủ được vấn đề sinh tử.Trước tiên.Chúng ta cần bắt đầu từ chữ.Tại sao.Tại sao chúng ta lại đầu thai.Có lẽ.Trong tất cả chúng ta đi.Ai ai cũng sẽ có một câu trả lời giống nhau đó là.Tôi thật không biết.Cha mẹ kết hôn rồi xin tôi ra.Chứ tôi hoàn toàn không chủ động trong vấn đề xuất hiện của bản thân trong cuộc đời.Nghĩa là tôi không chủ động được trong chính trị tái sinh của bản thân.Sau khi được sinh ra.Chúng ta luôn muốn tồn tại.Kể cả khi còn nhỏ.Cho đến lúc khôn lớn.Chúng ta luôn tìm mọi cách để cho bản thân được mãi mãi khỏe mạnh.Không già.Không bệnh là được trường sinh bất lão.Thế nhưng.Thực tế lại không được như thế.Dù cho chúng ta có làm gì đi nữa.Thì cũng chỉ tồn tại mấy năm.Về cho dù có người hơn một trăm năm rồi.Cũng phải nhắm mắt xuôi tay.Và trong khoảng thời trang mấy năm hay một trăm năm hoặc hơn một trăm năm đó.Có được mấy ai không bị bệnh hoạn.Không bị những khổ đau của cuộc sống chi phối.Vì sao chúng ta lại chết.Ai bảo chúng ta chết.Chúng ta có muốn chết không.Trong quý vị đây có ai muốn chết thì đưa tay lên xem nào.Không có ai cả phải không.Không ai muốn chết cả.Nhưng có ai tránh được cái chết không.Gì thế.Mới nói.Chúng ta không làm chủ được sự tái sinh của bản thân.Chúng ta đang rất mơ hồ.Nữ chính về sinh tử của chính bản thân mình.Chúng ta không làm chủ được sự sống và sự chết của bản thân.Không chủ động được sự xuất hiện trong cuộc đời này của mình.Cũng như không chủ động được lúc nào mình sẽ từ giã cõi đời.Gì thế.Chúng ta.Không thể làm chủ được sự sống và chết của chính bản thân chúng ta.sáu mươi ba.Nghiệp là.Giả sử luân hồi.Nói đơn giản.Sự sống và chết của bộ chúng ta.Điều cho một sức mạnh dẫn.Sức mạnh này không phải là thượng đế.hai thần linh ma quỷ.Mà trong phật giáo gọi đó là nghiệp lực.Tức là sức mạnh của nhi.Giải nghiệp là gì.Doanh nghiệp lực là gì.Chúng tôi sẽ giải thích cho quý vị hiểu rõ vào phần sau.Vì sao chúng ta lại bị luân hồi.Kỳ thật thì.Mỗi ngày chúng ta đều đang luân hồi.Nếu nói rộng xa.Thì luôn hồi bao gồm từ quá khứ đến hiện tại và tới gì vậy.Nhưng nếu nó chính xác.Thì trong từng giây.Từ từ.Từng giờ từng ngày của cuộc sống chúng ta.Điều đang trải qua sửa luôn.Luân hồi.Chính là sự vận chuyển.Thay đổi một cách liên tục.Nói sao.Chúng ta đang luân hồi trong từng phút từng giây.Chính là nói đến sự thay đổi trong từng ý niệm.Từng ý nghĩ của chúng ta.Những suy nghĩ tư duy của chúng ta thay đổi liên tục.Hết ý niệm này.Đến ý niệm khác.Không có lúc nào dừng nghỉ.Hôm nay chúng ta đang vui.Như ngày mai.Chưa hẳn đã vui.What bây giờ vui.Nhưng lát nữa không nhất định sẽ còn vui nữa.Thấy hiện tại tài xích đau khổ.Nhưng không phải là ta sẽ mãi đau khổ.Sự biến đổi liên tục trong từng ý niệm của chúng ta.Đó chính là sự luân hồi.Sự chuyển đổi.Từ đời sống này sang đời sống khác cũng gọi là luân hồi.Sự thay đổi liên tục từng ý niệm đó.Chúng ta cũng không làm chủ đề.Ra sự chuyển tiếp của cuộc sống.Tái sinh.Chúng ta cũng không làm chủ được.Chúng ta có thể nhận thấy rõ sự thay đổi ý niệm của mình.Mà mình không làm chủ được.Qua sự phân tích của các nhà tâm lý học.Đó là nhận thức cảm tính và nhận thức lý tính.Nhiều khi chúng ta để cho nhận thức cảm tính chi phối toàn bộ những hành vi của bản thân.Có đủ.Chúng ta hành động theo nhận thức lý tính.Nhưng lại hành động thiếu chính xác.Nghĩa là chúng ta chưa hoàn toàn làm chủ được về những nhận thức.Và hành động của bản thân.Gì thế.Trong ta.Luôn có sự xung đột.Giữa nhận thức lý tính.Già nhận.Cảm tính.Điều này làm cho chúng ta đau khổ.Và liên tục khởi tâm đồng nghiệp.Sự thật thì.Luôn luôn có một sức mạnh của ý niệm ẩn tàng.Trong nội tâm chúng ta.Sức mạnh này.Thường xuyên thôi thúc chúng ta suy nghĩ và hành động.Nếu như một người thiếu sự tu tập.Thì sẽ phóng túng booloom để cho sức mạnh đó chi phối nội tâm của mình.Giờ cứ phóng tâm theo những biến chuyển của ngoại cảnh.Sống trong những vọng tưởng của tâm thức mà không có khả năng chiến lược.Con người mới bắt đầu tutu.Thì cũng rất khó chứ người được những giọng tượng đó.Bởi vì.Khi họ mới ngồi thiền hay niệm phật.Thì cảm thấy vọng tưởng càng khởi lên.Vì sao vậy.Giống như ánh nắng mặt trời chiếu xuống trái đất.Lúc có ánh sáng mặt trời soi chiếu.Thì chúng ta.Rất thích rõ rất nhiều hạt bụi.Đang bay trong không khí.Nhưng trong phòng tối.Hoặc những lúc thiếu ánh sáng.Thì chúng ta không thấy đủ.Vô số hạt bụi đang ba.Cũng như thế.Đối với những người không có sự tu tập.Thì họ luôn luôn sống trong những vọng tưởng liên.Nên họ không nhìn thấy được những giọng tưởng của nội tâm.Một khi bắt đầu khởi sự tu tập.Dùng trí tuệ quán chiếu.Thì lúc đó.Mới thích rõ rằng.Nội tâm của mình.Luôn luôn vận động.Đồng thời cũng nhận thức được.Để diệt trừ dòng điện.Làm chủ được nội tâm của mình.Không phải là một việc dễ dàng.Bởi vì.Trong nội tâm của chúng ta.Luôn luôn cận chứa một sức mạnh.Mà sức mạnh đi liên tục trong bất kỳ giờ nào.Phúc nào.Nó cũng thúc đẩy chúng ta.Phát khi dùng tưởng.Thế nhỉ.Chúng ta lại xuất hiện khi phát hiện được nó.Nhìn lại nó.Già nhất là.Điều phục nó.sáu mươi bốn.Thời điểm chuyển tiếp.Của sinh mạng.Tử vong.Vì sao có sự luân hồi trong sáu nẻo.Hôm nay chúng ta không bắt đầu nói từ xin.Mà bắt đầu.Nói từ.Xả stress.Trong lúc chúng ta làm chung.Xin bản tiếp theo của chúng ta sẽ tùy theo tâm niệm của chúng ta lúc đó mà phát sinh.Những nhịp làng và nghiệp dữ mà chúng ta đã làm.Trong suốt cuộc đời mình.Lúc lâm chung chúng sẽ hiện rõ trước mắt chúng ta.Download.Thêm đấm vợ con.Tìm.Củ cải.Chơi đến.Hâm đấm địa vị quyền thế.Nếu chúng ta.Có bao nhiêu sự tham đấm chấp trước mà chúng ta không buông xả được.Thì đến giờ phút làm chung ấy.Ý niệm chấp trước đầu mạnh nhất.Xây dựng.Thần thức chúng ta.Đầu thai vào tỏi.Có những yếu tố phù hợp với tâm niệm của chúng ta luôn đó.Điều này có thể ví dụ.Nhưng khi chúng ta mở máy radio hay truyền hình.Nếu chúng ta muốn copy xe đời nào.Thì phải dò sóng có tần số phù hợp với đại phát.Thì chúng ta mới có thể bắt sóng được.Nếu trong cuộc sống thường ngày.Chúng ta tube.Tìm pháp đã thành thói quen.Nhất định khi lâm chung.Chúng ta sẽ được sinh về cõi thiên.Biết chị tâm niệm của chúng ta.Lúc nào cũng nghĩ về hiệp thôi.Nghĩ về điều gì.Còn nếu sống trong cuộc đời này.Chúng ta xuyên làm những việc.Như lừa đảo.Trộm cướp.Hải như.Nhất định sau kiều.Chúng ta sẽ bỏ vào.Những cõi đau khổ.Như địa ngục.Nhà quỷ hai chúc sinh để trả nợ cũ.Bởi vì.Tâm điểm của chúng ta.Lúc nào cũng nghĩ đến điều ác việt á.Tất cả đều cho chúng ta tự tạo ra.Chứ thật sự không phải cho thần linh hay thượng đế có quyền năng cho ta lên thiên đàng.Ai đầy chúng ta xuống địa ngục.Gì thế.Chúng ta sống đã quên tạm biệt.Thì lúc lâm chung sẽ theo đó mà thỏ báo.Nếu một người bình thường chuyên tâm niệm phật.Lúc nào cũng nghĩ nhớ đến đức.Và những đức tính của phật.Lập trí thực hành theo những đức tính.Trong cuộc sống người đó để thực hành những điều ấy.Bằng cách luôn đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người.Thì khi lâm chung.Nhất định.Người đó sẽ được xin về cõi.Trong thực tế.Đã có rất nhiều người chuyên tâm niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Và họ tin tưởng một cách chắc chắn rằng.Lúc lâm chung họ sẽ được xin gì thế giới cực lạc.Trong thực tế điều này đã được chứng minh.Đảo nhân như thế nào.Sẽ có được kết quả như thế ấy.Quy luật nhân quả xưa nay không sai chạy bao giờ.Gì thế.Luân hồi sáu nẻo.Cũng chính do chúng ta tự tạo.sáu mươi lăm.Những điều kiện quyết định sự luân hồi.Thiếu nhi.Sức mạnh của ý niệm.Trước hết.Vì chúng ta không làm chủ được ý nghiệp của mình nên chúng ta bị luân hồi.Nếu chúng ta không buông bỏ được những tâm niệm trước chứ.Thêm đất.Những tâm niệm phiền não.Những tâm điểm đó luôn nhiễu loạn nội tâm của chúng ta.Giờ đến giờ phút lâm chung.Chúng ta không làm chủ được tâm niệm của mình.Mà đi chúng nhiều loại.Biến đổi có người khi chết.Mắt cũng còn mở trường chừng.Vì còn lo lắng đủ điều.Không vui chả được những sự chấp trước.Quý tỵ đừng nghĩ tất cả mọi người học phật pháp.Thì đều có thể buông xả hết mọi việc một cách dễ dàng.Cưới về không tin điều này phải không.Tôi xin ví dụ.Để quý vị tự suy nghiệm lại nơi bản thân mình.Thì quý vị có thể hiểu được điều chúng tôi muốn nói.Đó là ngày mai.Chúng tôi sẽ giảm về chủ đề.Thiền học tại trụ sở của đoàn hoàng phát thanh niên.Sáng mai.Lúc cưới bị đi đến đó nghe pháp.Quý vị quên khóa cửa tủ.Quên khóa cửa nhà.Thì khi đến đón nghe pháp.Nói chuyện nghe được hai ba câu.Thì quý vị sẽ suy nghĩ.Ui cha.Sáng nay vì vội vàng đi nha pháp.Mà mình đã quên khóa tủ và khóa cửa.Không biết bây giờ ở nhà có chuyện gì không.Lúc này tôi đang ở trong giảng đường.Dương quý vị không phải đang nghe giảng pháp.Mà là đang lo lắng những chuyện ở nhà.Cứ đề nghị có phải vậy không.Gì thế.Không phải cứ nghĩ rằng có học phật pháp là chúng ta có thể buông bỏ được tất cả.Việc này không phải dễ làm.Đòi hỏi cần phải có sự tu tập.Các vị phật tử đến nói với tôi.Thưa thầy.Đối với vấn đề tiền bạc.Còn không có chấp trước.Tôi trả lời.Thật vậy sao.Tôi không hoàn toàn tin tưởng.Bởi vì bản thân chúng tôi đây vẫn còn chấp trước.Mà anh lại không còn chết chứ.Thì thật là lạ.Quyết định nghĩa thế nào.Điều đó có đúng không.Thực sự.Nước với chúng ta.mười đồng hay hai mươi₫.Thì chúng ta không có chấp trước.Nhưng giả sử có khoảng mấy trăm ngàn đôla thì thế nào.Thì đó chúng ta có thể sẽ bỏ một cách nhẹ nhàng được hay không.Chúng ta có thể bị mất một lần mấy trăm ngàn đô la.Mà không có một chút tiếc nuối nào không.Hoặc khi đang đi trên đường.Mà chúng ta bất ngờ.Nhập được mấy trăm ngàn đô la thì thế nào.Lúc đó.Có thể chúng ta không có một máy may động tâm nào không.Có thể chúng ta đem liền số tiền đó giao nộp cho các cơ quan chức năng.Để họ tìm cách trả lại cho người đánh chơi mà chúng ta không có một chút hối tiếc nào.Vì thế.Có thể đối với một số tiền nhỏ.Chúng ta không tham thật.Nhưng khi đối diện với một số tiền lớn.Một tài sản có giá trị lớn.Thì chưa hẳn là chúng ta không khởi tâm tham.Bởi vì tâm thần.Làm một tập quán trước khó trừ bỏ của con người.Vì thế.Chúng ta mới thấy trong xã hội.Có những người lúc cuộc sống khó khăn họ rất ổn.Nhưng khi cuộc sống được cải thiện hơn.Thì họ lại trở thành những kẻ nô lệ cho đồng tiền.Thậm chí trở thành tội phạm do hành vi bất chính.Tham nhũng của họ.Mỗi người chúng ta.Khi miền trung.Điều dựa vào tâm niệm của bản thân lúc đó mà cha đi.Người không có sự tu tập.Thì không có biện pháp để điều phục tâm thức của mình.Nếu như khi sắp làm chung mà xinh tâm tức giận.Bà cứ giữ chặt tâm niệm đó.Thì nhức đỉnh khi chết.Dì ấy sẽ đọa vào địa ngục.Người có tâm tham lam sâu nặng.Khi màng chung sẽ đầu thai trong loại ngạ quỷ.Người giàu có.Nhưng khi sống lại tham lam vẫn sẵn.Không biết bố thí.Cúng dường.Giúp đỡ những người thiếu may mắn.Khi miền trung sẽ bị đọa vào nhà quỷ.Tất cả điều cho tâm tham lam vẫn sẽ.Ích kỷ mà ra.Những người mua xe.Không có trí tuệ lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ.Có người khuyên bảo tu học phật pháp.Mà không chịu tô.Lại còn chê bai chỉ bán.Thì khi mảng trung.Sẽ đầu thai làm các loại xúc xích.Súc sinh thì không có trí tuệ.Thế nên.chín tâm niệm của chúng ta quyết định sự luân hồi của chúng ta.Nếu chúng ta siêng năng tu tập.Chuyển hóa nội tâm.Siêu nhân làm việc thiện.Siêng năng niệm phật.Thì khi miền trung.Nhất định chúng ta sẽ được xin về những cõi truyện.Những cảnh giới an lành của chưa.Còn nếu trong cuộc sống hàng ngày.Chúng ta chuyên làm những việc lợi mình.Hải người ngư trường.Tham nhũng.Giết người.Cướp của.Thì cứ miền trung.Chúng ta sẽ bị đồ thay vào những cảnh dưới xấu à.Đau cổ.Bởi vì chúng ta đã tạo những hạt nhân xốp ấy.Vậy.Điều thứ nhất quyết định sự luân hồi của chúng ta.Chính là.Vì chúng ta không làm chủ được kỷ niệm của mình.Thứ hai.Tập khí.Điều thứ hai.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là việc tập khí.Thói quen.Nói tập chín.Có lẽ có nhiều người còn chưa hiểu.Tập khí nói đơn giản.Đó là thói quen.Thì nói theo ngôn ngữ của tâm lý.Thì đó là ý thức quán tính.Là một loại hoạt động trước tự nhiên của ý thức.Tôi lấy ví dụ.Trong cuộc sống của chúng ta.Có nhiều người rất dễ nổi giận.Những người đó họ vẫn biết tức gì.Là một điều không tốt.Thế nhân.Khi người khác có điều gì làm cho họ không vừa ý.Dù là những điều nhỏ nhặt.Họp cũng sinh lòng tức giận.Sự tức giận của họ đã trở thành một thói quen.Nếu công thức dựng thì họ thức khó chịu.Cho dù công ai muốn hơn thua với họ.Học cũng tức giận.Đó là do những người ấy không khống chế được những thói quen của họ.Có những người tuy rất giàu có.Không thiếu tiền bạc.Nhưng khi đi mua hàng.Thi vào các siêu thị.Họ vẫn tìm.Lấy trộm một món hàng.Thêm một vật dụng nào đó.Cho dù vật dụng đó giá trị không bao nhiêu.Thói quen đó thật khó đoạn trừ.Tôi có một bạn học nữ.Là bạn thời học chuyên khoa.Chồng cô ta thì cũng chẳng có gì đẹp lắm.Thế nhưng suốt ngày.Guitar rất thích đứng trước gương để ngắm nghía nhà sách của mình.Với dáng vẻ rất thích thú.Mỗi lần cô ta uốn tóc.Thì chẳng có người nào thích cô ta cả.Giải trí.Cô ta còn cầm điếu thuốc giúp điều nhất là trên môi với dáng vẻ rất đắc ý.Thế mới nói.Chúng ta ai cũng yêu thích cái đẹp.Phụ nữ thì rất thích trang điểm.Đó là một thói quen rất khó thay đổi.Với chúng tôi là những người xuất gia.Tiếp vị hãy nhìn xem.Đứng ở phía nào cũng thấy cái đầu chó.Không tưởng phải bận tâm về cái kiểu tóc.Thầy các loại keo xịt.Quý vị thấy có khỏe không.Thế nhưng nhìn vào chúng tôi cũng dễ thương phải không.Vậy thì vô cực thiết là phải hóa trang mới đẹp.Sự thật.Con người chúng ta không chỉ lo cho chú vẻ đẹp bên ngoài.Mà điều quan trọng.Chính là vẻ đẹp của tâm hồn.Nước một người mà tâm địa lương thiện thì tướng mạo sẽ dễ nhìn.Cho nên người xưa nói.Tính từ tâm sinh.Là nghĩ như vậy.Những tập phí.Hay còn gọi là thói quen.Chính là gốc rễ của sinh tử.Và đó cũng chính là gốc rễ của luân hồi.Gì thế.Nói đáp án thứ hai của câu hỏi.Vì sao chúng ta bị luân hồi chính là tập kích.Là ý thức quán tính.Là thói quen.Đó là những tạp chí tham lam.Sơn hùng.Và si mê.Mà chúng ta không thể khống chế được trong những hành động tạo tác của bản thân.Mọi người ai cũng có những tập khí.Tập khí của mỗi người cũng mỗi khác.Chẳng hạn.Phụ nữ thì thích trang điểm thích được người khác chiều chuộng phân vân.Còn nam giới thì lại có thói quen tích đánh bạc.Uống rượu phân vân.Thế như.Tất cả đều có một điểm chung.Là những chất khí ấy.Làm cho mọi người phải khổ sở.Nếu chúng ta có những tập khí quái nào.Thì phải xem bản thân có đủ trí tuệ để đoạn trừ nó hay không.Nếu chúng ta không có trí tuệ.Thì nhất định không thể đoạn trường những tạp chí số áo của chính mình.Và như vậy.Những tập khi đó.Sẽ là nguyên tố căn bản quyết định sự luân hồi của chúng ta.Đó là một loại sức mạnh.Mà nếu như không có trí tuệ.Thì không có loại sức mạnh nào có thể cản trở nó đi.Tuy nhiên.Nói về tập chín như thế.Quý vị cũng cảm thấy có hiểu phải không.Vì dù sao thì chúng ta cũng đang dùng những khái niệm để diễn tả mà thôi.Nhưng thế giới khái niệm.Dù là khái niệm để diễn tả thực tài.Thì cái điểm đó không phải là bản thân của thực tài.Do vậy.Điều cần thiết là chúng ta phải kinh nghiệm điều đó.Qua sự thực tập của bản thân.Bây giờ chúng tôi có thể lấy một ví dụ để minh họa cho vấn đề này.Cứ để cố gắng để chiêm nghiệm và hiện trạng vấn đề.Ví dụ như hàng ngày.Chúng ta đều dùng một chiếc ly để đựng sữa uống.Và chúng ta cứ dùng chiếc gì đó để đựng sữa mãi như thế.Giả sử một hôm nào đó.Chúng ta không dùng chiếc đi đó đừng sửa nữa.Mà chúng ta đem chia ly đó rửa thật sạch.Thì quyết định nghỉ xem.Chúng ta sẽ gửi thế mùi gì trong chiếc ly đó.Dù cho nó không có sữa.Và chúng ta đã gửi.Bùi gì.Mùi sữa phải không.Đúng vậy.Lúc này nếu chúng ta dùng chế ly đó đừng nước trong để uống.Thì chúng ta vẫn ngửi thấy mùi sữa.Tập khí của chúng ta nó cũng giống như mùi sữa đó vậy.Còn giả sử như trước kia.Chúng ta không dùng chiếc ly kia đừng sửa mà chúng ta dùng để đựng trà.Thì chúng ta sẽ gửi thế mùi trà.Điều này cho chúng ta thấy được.Mỗi người trong cuộc sống đều có mỗi thói quen khác nhau.Tập khí đúng là thức có đoạn trừ.Nhưng không có nghĩa là không đoạn từ được.Điều cần thiết là chúng ta có nhận diện được những thói quen xấu trong ta để đoạn trừ nó hay không.Mà thôi.Tôi còn nhớ có một lần.Lúc đó chúng tôi đang học năm thứ hai của đại học.Một hôm.Một người bạn cũ thời học ở trường trung học kiến quốc đến mời chúng tôi đi dự một buổi lễ khiêu vũ.Tôi nói với anh ta rằng.Tôi như vậy làm sao mà tham gia vũ hội.Vả lại tôi cũng không biết khiêu vũ.Mà chỉ biết niệm phật thôi.Anh ta nói sao.Không sao đâu.Nhưng vì mọi người đều là bạn cũ thời trung học.Nhưng khi lên đại học.Thì mọi người học mỗi ngày.Môi trường khác nhau.Anh ta là sinh viên của đại học chính trị.Anh ta nói rằng.Múi giờ vũ hôm đó vì sinh viên nữ nhiều hơn sinh viên nam.Nên mời tôi đi tham gia.Để tăng thêm sức mạnh cho phái nam.Tôi nói tôi không biết khiêu vũ.Nhưng anh ta nói không sao cả.Và vẫn cứ yêu cầu tôi đến tham dự.Thế là hôm đó.Tôi đi tham dự buổi khiêu vũ.Nhưng khi đi.Tôi mang theo một xâu chuỗi niệm phật.Với một trăm lẻ tám hạt.Với tâm niệm.Khi đến đó tôi cầu nguyện cho những người bạn chưa ngủ được an lành.Khi tôi vừa đi.Từ dưới tầng trệt đi lên lầu.Mới lên được nửa cầu thang.Mà cả đám bạn học chạy chúa ra.Vui mừng nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên nói.Bạn đến đây tham gia vũ hội mà tại sao lại đem theo chàng hả.Đúng rồi.Tham gia vũ hội mà cũng mang theo show hàng.Tức là mất cả hứng thú.Tôi nói.Không sao đâu.Các bạn đã gọi cứ đến.Và tôi đã đến.Thì nhất định không có vấn đề gì cả.Rồi mọi người cùng đi vào.Bên ngoài là sàn nhảy.Còn bên trong là phòng âm thanh.Thế là mọi người đi ra sàn nhảy.Còn tôi thì vào trong phòng âm thanh và ngồi xuống.Nhắm mắt niệm chú đại bi.Ngoài kia mọi người bắt đầu khiêu vũ.Bên trong thì tôi niệm phật.Một lát sau.Có tổng cộng mười lăm sinh viên nữ còn thêm thì chỉ có chín người.Macchiato.Thì còn tám.Kết quả là có những bạn nữ phải khiêu vũ một mình.Mà không có bạn cùng khiêu vũ.Thế là có một cô nữ sinh viên điện nói.Ai trà.Người bạn thân của trung kia sao không ra khiêu vũ.Anh dặn học của tôi liền nói với cô ta chứ.Bạn không thấy anh ta đang lần hạt chuỗi hay sao.Như thế làm sao mà khiêu vũ được.Từ đầu đến cuối buổi dạ vũ hôm đó.Tôi cũng không khiêu vũ.Mà chỉ ngồi niệm phật.Và như thế mấy tiếng đồng hồ trôi qua.Mọi người kêu vũ.Thì tôi cũng được mấy tiếng đồng hồ niệm phật.Vì thế nên nói.Một người biết tu tập.Thì cho dù ở trong nhà.Thì ở nơi nào đi nữa.Cũng có thể tu tập.Đi trên xe.Cũng thích thể hiện.Đi xe gắn máy.Cục có thể niệm.Đi bộ cũng có thể nhiều.Vì thế.Sự tu tập được hay không.Không phải do không có thời gian.Mà chính là do chúng ta có đủ trí tuệ để vận dụng phương pháp tu tập cho mình hay không mà thôi.Thứ ba.Nghị lực.Sức mạnh của nhật.Thứ ba.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là chúng ta bị sự chi phối của nghiệp lực.Và nghiệp lực có sự khác nhau hay không.Khi nói đến.Đó là chúng ta đứng trên phương diện nhân mà nói.Còn khi nói nghị lực.Là chúng ta đứng trên phương diện quả để nói.Vì thế.Chúng ta thường nói đến tảo.Chứ ít gì nói tạo nghị lực.Thực tế.Chúng ta thường nói như thế cũng chưa hoàn toàn chính xác.Vì khi chúng ta tạo ra.Thì chính ngay lúc ấy.Đã hình thành một sức mạnh mà chúng ta gọi là.Và chính sức mạnh này chi phối sự luân hồi của chúng ta.Gì thế.Nghiệp và nghiệp lực không phải là một.Nhưng cũng chẳng phải là hay.Nhịp là gì.Là từ của trung quốc.Chiếu vị tổ sư.Pháp sư khi dịch kinh phật.Đã sử dụng chứng nghiệp này rất hay.Phải nói là tuyệt hay.Chúng ta thấy những từ như.Công nghệ.Thương nghiệp.Nông nghiệp.Ý nghĩa.Tất cả đều nói lên những ngành nghề trong xã hội.Phù hợp với tên gọi của ngành đó.Và tất cả các từ đều có chữ nhi.Cũng giống như thế.Khi làm việc thiện.Thì gọi là thiện nghiệp.Làm việc.Thì gọi là ác nghiệp.Khi một người làm việc thiện đã thành thói quen.Thì khi không làm được việc thì.Họ cảm thấy rất khó chịu.Ngược lại.Một người từng thấy làm những việc bất thiện.Thì cái thấy người khác làm việc thiện.Họ là xinh tâm tức giận.Vì sao vậy.Vì chính những người đó bị liệt.Chi phối.Vậy.Nghiệp là gì.Là từ được dịch nghĩa từ chữ ký của tiếng phạn.Có nghĩa là hành động có tác ý.Vậy.Nhịp là sự tạo tác.Là hành động có tác ý.Vậy.Hình động thiện.Tức là những ý nghĩ.Những lời nói.Và những tàu tác cụ thể bằng tay chân của chúng ta.Mà đem lại lợi ích cho bản thân.Cho mọi người và không gây tổn hại cho bất kỳ ai về cả phương diện vật chất lẫn tinh thần.Thì được gọi là nghiệp thiện.Ngược lại.Những ý nghĩ.Lời nói.Và việc làm chỉ đem lại lợi ích cho bản thân mà lại khi tổn hại cho người khác.Về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần.Thì đó chính là nghiệp bất thiện.Hay còn gọi là nghiệp ác.Như thế.Nhịp thiện hai nhịp tác chính là do bản thân chúng ta từ tàu.Chứ không phải cho một đứng tối cao nào có quyền ban pháp thầy bắc bộ.Bởi vì chính bản thân chúng ta.Là chủ nhân của nghiệp.Tức là chủ nhân của những việc làm của chúng ta.Và chúng ta phải chịu trách nhiệm đối với những việc mà chúng ta đã làm.Nhi.Hành động có ý thức của chúng ta.Thực hiện trong một quá trình lâu dài.Thì sẽ tạo thành một sức mạnh gọi là nghiệp lực.Ví dụ.Một người hút thuốc lá.Lâu ngày sẽ thành thói quen.Đến khi gặp thuốc lá người ấy chết liền.Dù cho bác sĩ.Hai người thân khuyên can hút thuốc có hại cho sức khỏe.Người ấy cũng không nghe.Mặc dù hợp luôn biết những lời khuyên trên là đúng.Chạy đến uống rượu.Nói dối.Lừa gạt.Hay làm những việc bất thiện vân vân.Tất cả những việc đó cũng giống như vậy.Ngược lại.Những người chuyên giúp đỡ người khác.Luôn luôn sống thì mọi người.Luôn luôn siêng năng làm việc thiện.Thì bất cứ lúc nào.Bất cứ ở đâu.Bất cứ hoàn cảnh nào.Họ cũng sẵn sàng làm việc lợi ích cho người.Mà không có bất kỳ một điều kiện nào.Qua đó.Chúng ta cũng thấy được.Năng lực của nghiệp là chức lớn.Như vậy.Nghiệp lực hết còn gọi là sức mạnh của nghiệp.Có khả năng dẫn dắt chúng ta đi đầu thai.Vì vậy.Chúng ta sẽ được sinh vào cảnh dưới vui sướng.Hay bị đói vào cảnh dưới đau khổ chính là do những việc làm của chúng ta quyết định.Những hành động của chúng ta trải qua thời gian sẽ tạo thành nghiệp lực dẫn dắt chúng ta.Nghị lực này còn chuẩn xác hơn cả máy vi tính.Truyền hình chúng ta không thể trốn chạy được những kết quả của những hành động cho bản thân mình đã làm.Thế nên trong cuộc sống.Chúng tôi khuyên quý vị hãy biết sống.Cho trọn vẹn một kiếp làm người.Đó là.Hiếu thuận đối với cha mẹ.Hòa thuận với anh em.Vùng kín với người chết.Nghĩa khí tin tưởng với bạn bè.Giúp đỡ người già yếu neo đơn thiếu may mắn.Nghĩa là quý vị cần phải áp dụng lời phật dạy.Vào trong cuộc sống hàng ngày.Thứ tư.Huyền.Cuối cùng.Điều quyết định sự luân hồi của chúng ta.Chính là huyện.Nếu chúng ta là một người tu tập.Thực hành theo lời phật dạy.Thì trong quá trình tu tập.Mỗi người sẽ có những sự phát nguyện khác nhau.Có người thì phát nguyện xin về thế giới cực lạc.Có người tình nguyện xin về cung trời đâu-suất.Hoặc các mức độ khác.Cho đến phát nguyện xin trở lại cuộc đời này để cứu độ.Hướng dẫn chúng sinh tu tập vân vân.Chỉ cần chúng ta tôi tập có đầy đủ năng lực.Nghị lực kiên cường.Thì tùy theo nguyện lực mà tự thư chúng ta sẽ đạt được.Ví dụ.Hiện tại chúng ta đang tu hành pháp môn tịnh độ.Tưởng niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Thì chỉ cần chúng ta có đầy đủ tính tâm.Quyền lực.Và sự thực hành.Nhất định chúng ta sẽ xin về thế giới cực lạc.Mà không phải hỏi gì cả.Tuần trước chúng ta có nói đến nguyên nhân của sự luân hồi.Là.Do sức mạnh của ý niệm.Tập khí và thói quen.Ba thứ đó.Gia vị chúng ta đều không làm chủ được chúng nên bị luân hồi.Ngược lại.Đối với quyền lực.Thì chúng ta luôn hồi đó là tùy theo quyết định của bản thân mỗi chúng ta.Bà luân hồi ở đâu.Là do hạnh nguyễn.Là xuất phát từ lòng từ bi chứ không phải là bị chìm đắm.Điều này chỉ có những người có sự tu tập thâm sâu mới có khả năng làm đi.sáu mươi sản.Công việc từ xa.Chúng ta nói chuyện về sự chú ý.Tất cả giáo lý phật giáo.Đừng có nói đến vấn đề sinh tử và giải quyết vấn đề sinh tử.Con người chúng ta từ khi được sinh ra.Cho đến khi chết đi.Chú có thời gian đó.Có biết bao nhiêu sự việc xảy ra.Mà chúng ta phải đối mặt.Tuyệt đỉnh.Chiến dịch sinh tử chính là tôi đến ngân.Chồng thích cục dưỡng sinh.Con người được sinh ra.Phần lớn điều chỉnh giờ.Chức vụ trong gia đình quyền quý giàu sang.Thì chết định nghèo có.Thích nhìn cái chết của con người.Thì lại có muốn say giảm vị.Và một điều đặc biệt nữa.Là không thẳng người giàu sang.Lại ai cũng có những cái chết kinh khủng và bình.Có người thì bị tai nạn xe của mày chết.Có người thì bị giết người cướp của.Có người thì bị đau.Có người thì nhảy lầu từ xa.Có gửi thì bị tai nạn máy bay.Nói chung cái chết của con người.Có rất nhiều lo.Nhưng có một điều chúng ta cần phải.Đó là cái chi.Đúng là cuộc đời nghiệp.Giá trùm đỏ rồi tự sát là đẹp nhất.Nước như đời này chúng ta tự sát.Thì chốt sản xuất của chúng ta.Xếp hình thành hạt giống của sự tự kỷ.Gì đấy.Chúng tôi thiết tha quyết gì.Trong cuộc sống có gặp những trở ngại những rau củ.Những điều bất như ý đến thế nào đi nữa.Quý vị cũng không nên tự phụ.Lỗi lầm của sự tự sát.Tiếng việt.Đó là phạm vào giữa sát sinh.Giấy đầu tiên trong nam giới của người ta.Thứ hai.Hạt giống từ xa.Quyết định thành đúng đẳng thức và năng lượng phát thải của hạt giống.Rất bận.Đức xây dựng giúp chúng ta đời này đời khác.Điều bị chết về nghiệp tình sắc.Gì thế.Dù bất kỳ hoàn cảnh nào.Quý vị của công nhân tự sát.Trong cuộc sống.Những lúc chúng ta gặp hoàn cảnh khó khăn trở ngại.Những điều trái ý dịch là.Chúng ta hãy cố gắng dẫn dùng và khả năng của bản thân.Đi vượt qua.Gì cũng có khó khăn đầu mà chúng ta không thể vượt qua được.Nếu có thì đó chỉ là dịp chúng ta thiếu sự tube.Thiếu khả năng chịu đựng và quan sát nguyên.Kết quả cúp cmột.Là một người học phật pháp.Chúng ta phải biết quán chiếu chuyện nhân quả.Nhật bản.Phải biết chấp nhận những sự thật xảy đến với chúng.Trong cuộc sống.Mà không nên than thân trách phận.Thủy cơm.Giải nhất là không được có thái độ chúng.Bằng cách điền.Đối với những vấn đề bất như ý trong cuộc sống.Chúng ta phải biết cách tiếp nhận và chuyển.Muốn được như thế.Bộ trưởng.Phải có sự học tập.Diện tích hình lời đức phật dạy.Chồng cuộc sống của chúng ta.Đó chính là chúng ta đến đưa phật pháp.Vào cuộc sống.Dạ phục vụ cuộc sống.sáu mươi bảy.Giết một cách tàn nhẫn.Người đời ai rồi cũng phải chết.Có người chết một cách đau khổ.Nhưng cũng có người chết một cách an nhiên tự.Đó là những người thú tập pháp môn tịnh độ.Kỷ niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Trùng sinh thế giới cực lạc.Những lời chúc cả pháp môn niệm phật.Đến lúc lâm chung.Được đức phật a di đà.Đến tiếp nhận về cảnh giới tây phương cực lạc.Lại còn thiếu bồ tát quán thế âm bồ tát đại thế chí.Đi đến bồ tát quán thế âm.Tất cả hàng phật tử của chúng ta.Ai cũng thẳng tâm kín về nhà.Ai cũng cảm thấy ngày rất gần gũi.Dạ luôn có cảm nhận là.Ngày đến thiếu phụ giúp đỡ chúng.Thật sự đúng như thế.Gì trong cuộc sống của mỗi chúng ta.Bồ tát quán thế âm luôn hiện hữu bên ta.Và chín mỗi chúng ta.Đúng là một bồ tát quán thế âm đối với mọi người xung quanh.Đi chúng ta biết tu tập theo hạnh nguyện cuối.Đối với người phật tử trong mỗi gia đình nhất định đều phải có thờ phật.Và có lẽ phổ thông.Chính là hơi hình tượng của bồ tát quán thế âm.Mỗi người đều có niềm tin vào gì bồ tát này.Ở đây chúng tôi chỉ nói với dì một điều.Là chúng ta thờ ơ.Từ bồ tát.Không phải chỉ còn là vấn đề thuộc tín ngưỡng mà trong đó.Từ vựng có sư tử.Nghĩa là chúng ta thực tập theo.Trong những công ảnh của đức phật.Thì có một vị bồ tát.Mà chúng ta đang tôn thờ trong nhạc của mình.Có gì thấy.Sự thờ phật thấy bồ tát của chúng ta.Nó có đầy đủ ý nghĩa.Chúng ta mới thấy được sự lợi ích của việc thờ phật.Bồ tát.Chồng cuộc sống của chúng ta.Trong cuộc sống gia đình.Quan hệ xã hội.Cho dù vô tình hay cố ý.Hey you.Thi mỗi chúng ta.Cũng đã từng cái cũ đau cho người khác.Có khi diện tích rừng có khi dụng gì trong ứng xử và thậm chí.Ước gì chỉ thương yêu người mà chúng ta đã ghi ra cũ đang chơi.Gì thế nguyên nhân gây đau khổ cho người khác.Có lẽ là chất gì.Nhưng trong đó có một nguyên nhân cơ bản nhất.Đây là chúng ta không biết lắng nghe tiếng nói của người khác.Không biết lắng nghe những khó khăn những khổ đau.Những tâm sự của người khác.Gia đình chúng ta tôn thờ điện tử của bồ tát quán thế âm.Chúng ta phải biết học theo hạnh nguyện của.Đó là anh lắng nghe.Bởi vì quan thế âm.Số điện lại lắng nghe tiếng nói.Âm thanh của cuộc đời.Và lắng nghe có phải trí tường bằng tay.Mà còn lắng nghe.Bằng cả con tim.Twitch.Mỗi khi quyết.Đứng trước hình tượng của bồ tát quán thế âm.Đi lễ.hai kim rưỡi.Cái gì hãy tự tập cho phần cuối ngày.Đây là từ tập thành lãnh.Kính lạy đức bồ tát quán thế âm.Trứng còn sinh học theo hạnh nguyện của ngài.Biết lắng nghe.Trước cuộc đời bớt khổ.Ngày lễ chính thức của trái tim biết nghe dạy biết.Chúng còn sức đập lắng nghe.Nhưng tất cả sự chú ý.Vệ tinh thần của chúng ta.Chúng còn sống tập lắng nghe.Với tầm thương thầm kín.Trứng còn sinh tập lắng nghe.Mà không phát.Không phải tính.Chúng con quyền tập lắng nghe một cách chăm chú để có thể hiểu được.Những điều đang nghe.Và có những điều không đáng.Chúng con biết.Quay lén về.Chúng tôi biết có cơ hội biết thông cảm.Hiểu biết trả tiền.Được giữ những người.Bài chúng còn có duyên gặp gỡ.Chúng con biết rằng.Có những lúc.Chỉ cần lắng nghe thôi là chúng con cũng đã làm rơi beat.Những kiểu đau của người khác.Nam mô đại từ đại bi quán thế âm bồ tát.Đây chính là một pháp tu.Tức là một phương pháp thực hành.Bốn người chúng ta.Cần phải thực tập hàng ngày trong cuộc sống.Nếu chúng ta muốn có hạnh phúc.Đi đấy chúng tôi mới nói.Tường thuật từ bồ tát.Chính là một pháp tu trong cuộc sống của chúng ta.Đức phật.Nếu như người đào luôn luôn đem niềm vui đến cho người khác.Người đó.Là một người rất hạnh phúc.Và những người sống theo nguyên tắc không làm tổn hại đến các loại chúng sinh.Thì đó là những người có phước tiến nhất.Điều này có nghĩa là.Chúng ta sống trong cuộc đời.Trung đi làm những việc bất chính như sát sinh giết người cướp của bắt cóc tốt.Trong kinh đức phật cũng đã từng.Làm cho chúng sinh qua nghỉ cuộc chính là làm cho chư phật quang.Trong cuộc sống.Chúng ta cần phải làm cho mọi người sống tin tưởng.Sống vui vẻ.Và tràn đầy hiếu.Chúng ta làm cái gì khác được an vui.Thì cũng chính là.Mình tự làm cho mình được ăn.Bởi vì khi bình đem niềm vui đến cho người khác.Thì chính lúc ấy.Tấm lòng của chúng ta.Hoàn toàn đúng với sự kiện nào của đảng.Chúng ta đem niềm vui đến cho mọi người.Tìm trung tâm chúng ta cũng tràn đầy niềm vui.Giày đỏ cũng chính là tấm lòng của dương.Bồ tát.Nghĩa là một tấm lòng vì hạnh phúc an lạc của mọi người.Mối lo.Giờ hoàn toàn không có lợi ích gì.Bà chinh phục gì.Đó là tấm lòng thương yêu tất cả mọi lo.Vì thế trong cuộc sống.Chúng ta cần phải.Sáng cho gửi thêm niềm vui.Chiều giúp người bớt.năm mươi bảy.Làm chủ bản thân.Bật dậy.Trong cuộc sống của chúng ta.Không có kẻ thù nào đáng sợ bằng chín lòng.Sưu tập đủ thứ sát thủ.Chính bản thân chúng ta.Điều đáng sợ nhất của con người.Chính là viết ý tưởng bất chính.Những thói hư tật xấu tiềm ẩn.Chính trong tuần.Bởi vì chính những thứ này.Từng làm cho người ta không còn làm chủ được chính.Gì thế thế giới.Kẻ thù lớn nhất của chúng ta.Cũng chính là bản thân chúng.Chúng ta.Trần phải có sự chú ý.Đức vĩnh quá bản. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com