NgÀy Xem MẶt _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Vov Live Đọc Truyện Số 12

ngÀy xem mẶt _ Đọc truyện Đêm khuya _ vov live Đọc truyện số 12

Quá trưa ô tô mới cập bến shop.Đồ lên lưng tay xách túi tay xách vali.Tôi bước chân bước chào trên con đường đất gồ ghề xoắn vặn như dây cháu.Đoạn cao mỗi đợt gió bụi đất trống lên mù mịt.Bọn chúng vẫn đánh bùn.Đặt hành lý xuống vệ cỏ vừa nghỉ chân từ vừa nóng người để hỏi thăm đường.Đợt lũ con trai cho anh trai trưởng năm mươi sáu đứa.Ở mẹ đổi của xuống chúng vừa hết vừa ném đá tới tấp về phía tôi.Đứa hết giàu nhất tóc bù xù da đen nhẻm rằm đã vỡ.Bò lạc chúng mày ơi.Hoàng.Lòng tôi vẫn cố bình tĩnh.Chắc em không được hành động như thế.Vô hiệu.Chúng vẫn hung hăng như chính tôi là kẻ thù của chúng.Đúng lúc ấy có hai người đàn ông đạp xe tới nơi người trung niên.Look.Lũ trẻ theo nhau chạy hút vào rừng cây.Riêng cậu chở tên lục dừng lại.Cúi đầu lễ phép.Em chào thầy ạ.Tôi choáng.Khi chạm phải ánh mắt như mỗi giao đăng xoay bảo bình.Xin lỗi.Cô bé đâu.Tấm ảnh lại khi một trong hai người đàn ông hỏi.Em về trần vĩnh khang.Đúng cô là trúc rồi.Thấy tôi ngạc nhiên người đàn ông khoảng trên năm mươi tuổi.Tao kỳ chồng mắt nâu đen kiên.Sau cặp kính cận hồ hởi tự giới thiệu .Tuổi tình phúc.Hiệu trưởng trường vĩnh khang.Còn đây là thầy toàn dạy đạo đức và thể dục.Đồng thời là bí thư đoàn trường.Ông nội.Trường đã nhận được công văn của phòng giáo dục từ tuần trước.Trong hồ sơ có ảnh của cô.Nên tôi nhận ra ngay.Chúng tôi cũng vừa tan học ở huyện.Nhân tiện đưa cô về trường luôn.Mày quá.Em cảm ơn hai thầy.Mới ra trường.Nhưng hiệu trưởng vẫn giao tôi chủ nhiệm lớp támc.Tôi không ngờ cậu lục lại biên chế về lớp mình.Trong lớp lứa tuổi không đồng đều từ mười bốn đến mười sáu.Riêng lục lớn tuổi nhất.Lại cầm đầu toán trẻ ném đá vào tôi hôm ấy.Thực tình tôi không muốn nhận.Nhưng thầy phúc đã hứa.Nếu lục không khá hơn.Thì sẽ chuyển sang lớp khác.Ngay buổi đầu.Tôi đang ổn định lớp.Lục ốp bụng xin đi ngoài.Chờ vào chưa đầy năm phút.Cậu ta lại ôm bụng xuyên ra.Lục cố tình gặp lại đến mấy lần.Kiếm cả nước xúc xích cười.Tôi giảng từng tiếng .Nếu lục vẫn muốn đi ngoài.Thì cứ bị tại đây.Tôi sẽ giảm.Cả lớp lắng nghe.Tôi tiếp tục phân định chỗ ngồi cho các bà.Nhưng không có chuyện gì xảy ra.Hết học kì i.Lộc vẫn chẳng khá hơn chút nào.Quyết tìm ra nguyên nhân làm nên tâm lý bất ổn của người trò này.Tôi đến làm đúng.Xin làm đúng phần lớn làm ruộng đúng cùi rừng và đốt than hoa bắn buôn về xuôi.Nhiều thợ xẻ quay xa.Đưa vợ con lên định cư tại đây.Trong số đó có gia đình.Vượt qua con đường nào bụi than lẫn phân trâu.Tôi bước vào gian nhà trống.Lạnh hắt hơi ấm đàn bà.Người đàn ông vạm vỡ.Coi bạn tui.Áo quần xộc xệch.Cứ mạch dần dần đỏ đăng tăng lên vì giận dữ.Bích.Rắn hẳn khi thấy tôi.Bò lạc hả.Hơi.Lẫn mùi hôi từ miệng chủ nhà phả ra đồng lạnh.Ông ta vừa nói cười hành hạ.Vừa sang hai cánh tay trần cơ bắp lao về phía tôi.Nhìn từng vết nứt nẻ chai sần trên đầu những ngón tay thô kệch dù gì.Sắp chặn túi mình.Tôi muốn giật lùi trở ra.Những đôi chân không nhúc nhích nổi.Muốn hét lên.Nhưng cứ tắt đèn trong phòng.Chợt cánh cửa sau bị đẩy vào rất mạnh.Âm thanh đang chát từ gỗ vào chiếc thùng tôn dũng đã cứu tôi.Khi thấy lục nghị bổ ra.Mừng đến nỗi nước mắt giàn rùa.Lục vừa cố hết sức vì chặt thân hình lực lưỡng của trang bình vừa nói ít cả tiếng là nhà của ông.Đây là cô giáo của con.Con sông cuồn cuộn mây đen trùm lên bốn bể rừng đồi một màu âm u mệt.Từng bước nhưng.Mà ý nghĩa vẫn quẩn quanh trong ngôi nhà của người trò cá biệt.Mưa kéo đêm xuống rất nhanh.Các phòng khác đã đỏ đèn tôi vẫn ngồi bên cửa sổ lặng nhìn từng giọt mưa rơi xuống chậm rãi mà.Máy in.Hình ảnh cậu trở lên.Của sức vật vã với cơn say của cha mình cứ chập chờn trong màn mưa năng lắng ánh đèn dầu.Trần có tiếng bước chân trong mưa tiến tới cửa phòng tôi.Một lúc sau mới vọng vào tiếng gõ cửa.Ai đấy.Em luộc đây à.Tìm gõ cửa trùng hiện với ý nghĩa của mình làm tốt lắm đi bài xây mới chăm nổi đèn.Tôi lúng túng kéo chiếc ghế ra cho trò.Ánh sáng từ ngọn đèn dầu.Đủ cho tôi thấy rõ khuôn mặt người đối diện với mình.Chưa khi nào.Nhìn lục kỹ như thế.Mày nước da ngăm ngăm vì di truyền thì ít vì phơi nắng thì nhiều.Lục cẩn có đôi mắt to đen thăm thẳm buồn.Dưới hàng mi dài.Ánh mắt sắc nhọn ngày đầu tư.Nhưng từ một kẻ khác.Chứ không phải của người trai đang dạy thế này.Lùn cần gì.Em chỉ muốn xin lỗi về tất cả.Đáng ra phải nói vài điều.Thay cho sự chấp nhận lời xin lỗi của trò.Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại hỏi.Mẹ lục đó.Lùng chỉ bọn chặt môi không trả lời.Tiếng mưa rả rít tràn vào sự im lặng trong căn phòng chín mét vuông.Xin lỗi.Tôi không cố ý làm tổn thương lục đâu.Ánh mắt trên này ngừng lê.Anh cũng muốn cô biết mà.Lời ru.Lục chậm rãi bộc bạch gia cảnh của mình.Bố em là thợ xẻ.Năm em sáu tuổi.Không chịu được những trận đòn của bố.Mẹ sách em chạy trốn.Ông đuổi theo bắt con trai.Với hi vọng.Mẹ sẽ quay về.Mẹ em đã quay về.Nhưng đổ bộ.Rồi mất sau đó không lâu.Không thể quên mẹ.Em càng khó chịu.Mỗi khi bố dẫn về một cô gái lạ.Em tầm ghép tất cả những cô gái ông gọi là bò né.Luật quy đầu xuống.Phải xây mới nói.Hôm ấy.Em nghĩ cô cũng là bỏ lại.Nên đã.Cái sọt đang vỡ khi nhòe.Cây xít xanh cả sống mũi tôi.Lời bộc bạch của người chở cá biệt trong buổi tối mưa gió ấy đã xóa tan mặc cảm của tôi.Một học kỳ.Ngay sau đó.Tus ảnh những sáng chủ nhật.Để bổ sung kiến thức cơ bản của nó.Đã bị hỏng.Cô trò đang chăm chú với bài luận văn mẫu.Toàn tự động đẩy cửa vào.Nhìn lên chiếc gương đối diện.Tôi thích chuẩn bị môi mà vẫn vỗ tay.Hoan hô.Thiên thần dạy và học của hai người.Lùn định nhường ghế cho thể toàn.Nhưng tôi vừa ấn vai trò súng.Vừa quay sang bí thư cho.Em xin lỗi.Có chuyện gì để lúc khác nhé.Tôi nói viết được.Khi người đàn ông không ra phái mạnh.Cùng tiếng huýt gió lạc điệu đã xa dần.Để tôi xem có chỗ nào yên tĩnh hơn.Ở phòng này không tập trung được rồi.Lúc ngẩng lên tươi rói.Em biết một nơi cô.Thế thì tui.Lùn đưa tôi tới lưng đồi phía sau trường.Tại đây có một cây thân gỗ cành lá xanh mát.Doctor đến hai người ôm không xòe.Sách gốc có phân đá tự nhiên phẳng lì.Người trên phiến đá.Có thể nhìn thấy những cánh buồm xuôi ngược trên sông lô.Lục nói.Đây là cây phách.Tôi chợt nhớ câu thơ.Ve kêu rừng phách đổ vàng.Của nhà thơ tố hữu.Nhưng ở đây.Lại chỉ có một cây fake cô đơn đứng giữa nhiều cây sung ch.Sự đa cảm trong tôi bật lên câu hỏi.Sao ở đây phải không mọc thành rừng nhỉ.Luộc nhanh dầu trả lời ngay.Bố em bảo.Chưa bao giờ phát mọc thành rừng đâu cô ạ.Luật có biết khi nào lá rách bằng không.Quả quyết như một người khác hiểu về rừng.Người trò từng ngỡ tôi là bò là.Hồn nhiên nói về cây phách.Sau khi hoa rụng hết vào cuối hả.Lá đốm vàng dần đến vàng.Tới đầu thu khi gió trở mù.Cách bắt đầu trút lá cô ạ.Góp ý.Đã thành thân quen của tôi tử đấy.Hình ảnh dại khờ.Chị về trường cấp ba vĩnh khang trước tôi hai mươi lăm.Tôi biết là mình ở hải phòng riêng nhưng chung vách ngăn.Tôi quý mến làng bởi tính chân thành trung thực của người đồng nghiệp hơn tuổi mình.Phiên chợ huyện trùng với ngày nghỉ lễ.Tôi từ chối đi với hành.Nhưng ngại toàn sang quấy nhiễu nên cầm sách lên gốc khách để yên tĩnh rồi đó.Tâm hồn thư thái.Trong cái nắng dịu nhẹ.Chân tựa lưng và thân cây phách.Vừa mở cuốn truyện ra.Đang nghe tiếng người nói.Đọc gì mà say thế cô bé.Tôi ngoảnh lại giật thịt.Kỳ thi toàn đang đứng phía sau mình.Chẳng đợi trả lời toàn cúi xuống giả cuốn sách trên tay tôi lật lại xem bi.Bí thư đoàn vừa ném cuốn truyện xuống đầu kia phiến đá.Vừa cắm ít từng lời.Cứ ngồi xuống bên tôi.Cha.Em của tôi tìm ra nơi lãng mạn quá.Rất khó chịu.Nhưng tôi vẫn từ tốn.Em là của anh từ bắc giờ thế hả.Chú có biết từ ngày chở em từ bến xe về trường.Anh nghĩ.Hai chúng ta là một cặp trời sinh.Nhìn đã thao thức.Ngừng vài giây.Khuôn mặt có nước da mai mái nghiêng xuống sát vai tôi.Đừng mất vừa dài vừa.Nhìn vào mắt tôi mượn chứ.Tôi bật dậy.Tính ngàn pha chút hài hước.Tiếc quá.Em có bạn trai rồi.Vòng sau gốc khách sang đầu bên kia bến đá.Tôi cầm cuốn truyện lên.Anh ngồi.Em về đấy à.Ngay chiều ấy.Tôi đến thăm em học sinh vừa bị thương vì trèo cây bẻ của cảnh.Lúc về này đang nhảy vào đi.Các phòng giáo viên khác đóng kín.Chỉ riêng phòng làng h ra ngoài một vệt dài qua cánh cửa khép hờ.Xăng là anh mượn diêm mới biết tối nay lục đến chị học thêm môn hóa.Về phòng mình.Tôi vừa tắt đèn.Bấm thấy nhói ở cổ chân trái.Cầm đèn rọi xuống toàn thân tôi tê giải.Con rắn cạp nong vừa cuộn tròn dưới gầm bàn.Đầu nó vẫn vươn lên về phía tôi.Tổng tik tok.Phản ứng sinh tồn.Kiếm tôi vừa lùn răng mày vừa hết lên thất thanh.Nàng ơi.Em bị rắn cắn.Mọi người ở các phòng chạy ra.Nhìn vết răng rắn.Lực hút khoảng.Buổi sáng gấu chiếc áo đang mặc.Vừa cúi xuống thiết chặt lấy cổ chân tôi vừa nói gấc.Đúng là rắn độc rồi.Nhà em có thuốc trị rắn độc.Bố em chữa cho nhiều người rồi.Chỉ trừ quá muộn ông mới chịu bó tay.Thầy dạy toán bảo lục lấy xe đạp của thầy chở tôi đi cho nhanh.Nhưng lục nói.Đường gồ ghề đi xe bị xóc rất nguy hiểm.Bản lâu hơn cõng tôi chạy bộ.Tôi còn lưỡng lự.Làng đã giúp tôi ngồi lên lưng cho.Một tay đỡ mông cô giáo.Bikini đèn pin roi đường vẫn chạy băng băng trên đất đá trong đêm mù mịt sương.Người khiến tụt bản phía buổi chiều đến nhà ông hôm ấy.Lúc này rất ít.Sau khi đưa tôi uống một chén nước có pha ít thuốc bột màu nâu.Ông vừa đốt mũi dao nhíp trên ngọn lửa xanh từ cồn.Vừa chậm rãi nói.Cô giáo cố chỉ.Để tôn thần máu có lộc ra ngoài nhá.Đau.Vạn sự.Tôi nhắm nghiền mắt.Hai tay nắm chặt lấy tay.Nên không biết ông đã xịt thuốc gì trước khi băng kín vết thương cho mình.Trên lưng lục tổng đi cấp cứu.Không cảm giác gì.Những lúc về tim tôi cứ đập loạn.Những đụng chạm cọ xát đầu tiên trong đời với người khác giới.Kiếm cơ thể tôi nóng ran.Một cảm giác thật là.Cưới bồng bềnh bồng bềnh.Mẫu tem đã xấu cho tôi đôi má chín vì xấu hổ.Có thể gửi cho anh mười bảy tuổi cũng đang cảm giác giống tôi.Pizza thịt cậu ấy như đang bị sốt.Mạnh mẽ hơn.Đục phá tan sự im lặng.Chỗ dịch thuốc còn đau không cô.Không.Chỉ hơi tê thôi.Những người thợ trẻ đều biết bài thuốc chữa rắn cắn của đồng bào dân tộc dao.Miệng lắm cô ạ.Mày xài có đủ ngay lúc ấy.Bệnh viện xa như thế.Chắc tôi đã chết trên đường rồi.Tôi cảm ơn bố con lục nhiều lắm.Ôi không.Bố em cho việc này rất bình thường.Hơn nữa ông vẫn nói rằng nhờ cô.Mà bố con em đã trở thành hai con người khác hẳn.Lục cắm tôi về tới cô giáo viên.Vẫn thế làng mở rộng cửa ngắm đời.Vừa đỡ tôi từ trên lưng lục súng trường.Nhưng không thể chờ hơn nữa.Nét mặt bằng tươi rói giọng hào sảng.Lúc hai cô chở vừa đi khỏi.Thầy dạy toán nhìn qua khe cửa.Con rắn vẫn nằm đấy.Tất cả giáo viên trong dãy nhà tập thể.Đang chụm lại bằng cách đánh nó.Thì toàn cẩm trước gậy không giỏi lắm chạy tới.Không hiểu bằng cách nào.Mà chưa đầy mười phút.Anh ta đã giơ cao con rắn.Giải đến hơn một m.Trước những cặp mắt ngạc nhiên đầy tháng.Thầy dạy toán xuýt xoa.Đúng là người sinh ra trong nhà có người bắt rắn già chuyển có khác.Nhưng chị lại nhìn thẳng vào sự tắc của bí thư đoàn trường.Lúc ý trước tôi.Dòng miền biển thoát đang chắc như đang đối diện với toàn vậy.Nay.Thả rắn vào phòng ngủ.Đã cự tuyệt hành động của mình là tội ác.Chiều nay gặp dưới da.Tôi thấy anh xách cái túi dứa màu xanh.Chắc chắn đựng vũ khí chết người này đây.Khuôn mặt toàn đăng vẫn thích trượt trắng bệch.Từ không tin toàn lại phản ứng thái độ của mình bằng hành động.Nhưng mấy hôm sau.Chúng tôi đã thấy cái túi tướng màu xanh dưới rốn.Gần bụi chuối sau dãy nhà giáo.Không kịp đợi kết quả thi đại học sư phạm việt bắc.Lục đem đến cho tôi xem giấy gọi nghĩa vụ quân sự.Xin hoãn không được chưa.Không còn lý do gì để hoãn cả.Hơn nữa nghĩa vụ chỉ hai năm thôi cô ạ.Lặng nhìn người chờ như người bạn thân thương trước mình.Tôi lặng đi trong nỗi buồn.Đêm ý.Tư tưởng này chiếc áo len.hai mũ tím trắng mẹ mới gửi lên.Để tăng gấp chiếc khăn cho kịp ngày lục nhập ngũ.Tại địa điểm giao quân.Những tân binh lính người đi tiểu.Ai cũng có giao trong cơn giá bút đầu đông.Mở nhưng không nhận thấy mặt lục đang ở đỏ.Tư vấn kiểm chân lên tự quấn chiếc khăn len vòng quanh cổ người trai thua tuổi mà.Khi chạm phải ánh.Thăm thẳm buồn của lụt.Tôi không sống nổi sự bối rối.Picture.Lúc nấm hai bàn tay tôi rất chặt.Như thể buông lỏng một chút.Lát tôi sẽ buồn.Tôi chỉ kịp nói rất nhỏ.Trước khi luộc chạy vào hàng ngũ.Tôi đợi thứ lộc.Chiều nào tôi cũng đi bộ.Ở đồng rừng ngày thật ngắn.Vừa đi được hai vòng quanh đây.Trời đã âm u.Có tiếng rít lên là cạch phía sau.Mình lại tôi dẫn sờ trước người trai trẻ khỏe.Chồng trang phục quân đội đang đẩy xe đạp ngược dốc về tiến mình.Mới đi chưa đầy ba tháng được ăn cơm đi.Được huấn luyện để thành người lính.Lùn trở nên chữ trả khác hẳn.Nụ cười tươi rói của lục như dành cho một cô gái.Chứ không phải của người chở dành cho cô giáo.Tôi cần đúng đúng.Không xưng em với tôi.Giọng lục zing.Đã quá ngày nhập học lâu rồi.Cô về trường sư phạm việt bắc.Xin bảo lưu kết quả cho lục nhá.Nhìn vào đôi mắt thăm thẳm buồn tí.Tôi chỉ lặng gật đầu.Một tay dắt tay đạt.Một tay nắm bàn tay tôi.Tiến lên.Chậm trong gió.Tay cô lạnh quá.Tôi để yên những ngón tay đang lạnh cóng trong lòng tay ấm sinh lực của phái mạnh.Mơ hồ.Nhưng giữa hai người đang sóng bước bên nhau không còn khoảng cách về tuổi dẫn khoảng cách giữa cô và trò.Nhưng.Ngã rẽ trước.Đã buộc tôi phải dừng lại.Bóng tối đẩy xuống núi mà.Nhìn thèm được gặp người trên chiếc xe đạp công vụ.Đang băn khoăn với quãng đường dừng trên ba mươi cây số.Nước ta đứng khử.Luật quay lại.Tiếng gửi chai vang lên.Giữa ranh giới ngày và đêm ấy.Cho đến mai sau.Tư vấn không thể nào quên.Lùn yêu cô.Yêu rất nhiều.Tay tôi như bị ù ù.Không phải vì âm thanh như người dốc hết sinh lực ra thành lời của lục.Nói rồi.Lục nhảy lên xe không mảnh lại.Tôi chỉ kịp bắt loa tay.Ủa thoát hơi khỏi cách đọc ngàn ngạt nước mắt.Để phỏng theo bóng áo lính đang rút vào màn đêm.Lục ơi.Đi cẩn thận nhá.Tôi sẽ đợi.Những thử quay về.Tôi thấy lòng mình trống.Đường vắng.Tiếng côn trùng đồng loạt dân gian hai bên bờ cỏ giải.Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía bắc đã qua mấy tháng.Nhưng khói súng vẫn chưa thanh hằng.Sự mất mát đau đớn vẫn vắng vứt trong tất cả mọi người.Riêng tôi.Đứng ngồi không yên.Vẫn không nhận được tin của lục.Trước khi chuyển về dạy ở tỉnh tôi nhờ làng.Nếu có thư.Thì gửi về địa chỉ nhà mình.Nhưng hai năm nghĩa vụ quân sự đã qua lâu rồi.Tư vấn không có tin tức nào của nó.Bồn chồn không yên tôi trở lại đồng rừng.Biết sẽ chẳng gặp ai vì đăng ký nghỉ hè.Nhưng tôi vẫn muốn thăm nơi đầu đời mình đứng trên bục giảng.Sân trường rộng năng đoán những vũng nước mưa đọng.Tôi vừa cái đẩy hai cánh cổng sắt khép hờ.Chợt nghe giọng miền biển thân quen gọi mình.Tôi reo lên như trẻ nhỏ.Trị lang.Nhưng trước tôi không phải người con gái đổi mã tăng.Có hai đúng đồng tiền rất duyên mỗi khi cười.Mình là một người gần như khác hả.Làng kéo tôi ngược thời gian đã qua về một đêm trắng.Âm thanh của chị cứ trầm buồn.Chiều mưa giông dữ dội năm.Sở thích bài kiểm tra của học sinh bị ướt.Chị chưa tạnh mới về.Trời tối dần.Càng đợi mưa càng xối xả.Đi kiểm tra.Thế chị còn trong lớp.Thầy phúc đã giảng trung tấm vải mưa đưa chị về.Toàn nhìn thấy.Chụp lấy cơ hội để trả thù chị.Vì đã vạch mặt rắn trong vụ thả rắn cắn à.Chỉ tội cho người đức độ như hiệu trưởng.Đã bị toàn làm.Anh còn cam đoan trong đơn vô cáo thầy phúc gửi phòng giáo dục huyện rằng.Đã tận mắt nhìn thấy hai người đang ngủ quá trong lớp.Chẳng ai tin.Nhưng không ai thanh minh nổi.Còn chị.Mỗi khi nghe những lời dị nghị thật tốt phía sau như cần nước lách và số phận mình vậy.Bút ngắn.Khốn nạn.Từ bé đến giờ chị đã biết mùi đàn ông đâu em.Anh ta vẫn là giáo viên thể dục hả chị.Không.Tự thụ.Sau vụ thả rắn hả em.Lại đến vụ vu khống chị với thầy phúc.Ở lại trường.Cũng chẳng ai đẩy phục.Không biết bằng cách nào.Hắn chạy được lên phòng giáo dục huyện.Tiếng làng chìm dần.Bút chì.Làng dựng tức nổi dậy.Hùng sang quét dọn phòng giúp giáo viên về thay anh ta.Chị thấy lẫn với giấy lộn trong ô kéo bàn làm việc của hắn.Có mấy bí thư lục gửi cho em.Chưa kịp mừng.Làng đã chúc và tô nội thất vọng.Thử mất hết ruột.Địa chỉ người gửi cũng bị tẩy xóa.Chị vẫn giữ đây.Chơi có thưởng.Sẽ gửi về cho em luôn.Tôi rầu rĩ khẳng định.Không nhận được hồi âm.Luật không viết thư cho em nữa đâu chị.Gió rừng vẫn chẳng qua ngoài ô cửa như tiếng thở dài.Sáng hôm sau.Làng tiến tôi đến đúng lúc đường quẹo.Nơi tôi vào lúc chia tay lúc chiều muộn ba năm trước.Hi vọng cuối cùng đưa tôi trở lại lẳng đúng.Núi vào làng.Mục đích đồng rắn chạy dài đến bìa rừng.Một minh cách đổi nham nhở vết răng của máy cào đất cho công trường.Làm đường liên huyện.Nhà của lục đã thay chủ mới.Tôi linh lan hỏi thăm cha con.Thiếu vụ dân tộc dao.Đang đóng than vào bao tải cho tôi biết.Người con đã hi sinh.Đau bụng.Người cha bỏ nghề.Bỏ cả làng đúng về đâu không ai rõ.Tâm hồn nặng trĩu.Tôi rời đồng rừng.Phần rắn vụ họp để phân công trực tết.Tôi bị muộn hơn mọi ngày.Không khí trong nhà khác.Điện bật tăng trưởng.Một bình hoa tươi trên bàn tiếp khách.Nhạc nhi.Bởi từ năm mươi bốn tôi mới.Chẳng bao giờ mẹ mua hoa để trang trí.Lại chưa bao giờ.Mấy bóng đèn được bật lên một lúc như thế.Con gái về mẹ tôi không giấu được niềm vui.Còn bảo bê đĩa táo gia đình nhé.Nhà mình có sự kiện gì thế hả.Mẹ tôi cười rạng rỡ.Hôm nay của bạn mẹ.Dẫn người cháu đến cho con xem mặt đấy.Vừa đặt đĩa táo lên bàn.Tôi vừa chậm rãi nói.Còn không muốn xem mặt ai cả.Mẹ tôi xem người xuống ghế dầu gì.Gần ba mươi rồi con gái có thì.Mẹ tôi chưa dứt lời đang nghe người đánh tiếng bên ngoài.Mẹ nói nhỏ nhẹ nhưng đủ xanh bệnh.Họ đến đấy.Còn cái bộ mặt tí đi cho mẹ nhờ.Đi theo sau cơ bản của mẹ.Là người đàn ông khoảng gần bốn mươi tuổi.Người ấy trả mẹ con tôi cũng lịch lãm.Như bộ cánh anh đang khoác trên mình.Chủ khách chưa kịp nhấp chén trà.Chợt có tiếng gõ cửa.Mẹ bảo tôi tiếp.Để bả ra xem ai đến.Cháu chào bác ạ.Thoáng nghe thu âm quen thuộc.Từ bữa nào ra mở toang cánh cửa.Vừa giao lên.Trị lang.Ánh đèn đường hắt phía sau người đàn ông mặc quân phục.Đứng cách làm phải.Tôi ghét ai cô gái miền biển nói nhỏ.Đem bùi đàn ông của mình đến khoe với em đấy à.Làm gì có.Chỉ dẫn trò cũ từ chiến trường biên giới tây nam về cho em đó.Tôi cũng thật sâu mà trong lồng ngực vẫn đập loạn.Trước tuổi.Người lính sang năm nên hơi gầy.Nhưng định.Không phải người trò kém tuổi tôi hồi nào nhìn vào đôi mắt thăm thẳm buồn dưới hàngbidv.Tôi như hơi quay sang giới thiệu với mẹ.Đi.Là bạn trai của con. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com