Ngoảnh Đi Ngoảnh Lại _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Đời Sống Nông Thôn Việt Nam Vov 283

ngoảnh Đi ngoảnh lại _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về Đời sống nông thôn việt nam vov 283

Phim mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay các bạn cùng với truyện ngắn ngoảnh đi ngoảnh.Của tác giả đặng ngọc hưng.Ghi lại cảm nhận về sự thay đổi của quê hương.Mời các bạn cùng nghe.Quê ngoại của phúc.Là một xã thuận đông của tỉnh hà nam ngày xưa vẫn được gọi là gì.Đất chiêm trũng đất cầu tắm.Vào vũ khí.Vệ sinh phải nộp điểm quá khối với cắm được cây mặt non xuống.Năm mười bảy tuổi.Mẹ phúc trốn bà ngoại ren ninh bình xin làm công nhân đường sắt.Mẹ gặp và lấy bố cũng là một công nhân để đó.Sầu mỹ tâm mới gửi được điều chuyển ra là một công trình giao thông lớn ở ngoài hà nội.Công trình lớn tầm cỡ quốc gia lên hàng vạn người làm những hơn mười năm mới xong.Khi công chỉnh xong thì đã có hẳn một thế hệ thứ hai là con cái của các cán bộ.Nhân viên thi công công trình đóng hàng.Để an sinh cho mấy bạn người nhà nước phải bố trí cất nhà cấp đất cho những công nhân làm gái.Thế là bố mẹ hạnh phúc tự nhiên có hộ khẩu hà nội như bao người khác.Ngày còn học cấp hai cấp ba.Năm nào cũng vậy.Cứ đến dịp nghỉ hè.Làm phúc lại được bố mẹ cho về quê ngoại chơi.Năm ít này cũng đôi tuần.Còn năm nào nhiều thì có khi tới đôi thắng.Đến khi nhà trường thông báo tập trung thì mới lên.Ông ngoại mất rồi.Đêm chỉ còn bà ở với vợ chồng cậu hải.Hồi đó vợ chồng cậu hải mới cưới.Nền có ba đứa con nít .Khi bão hòa sinh được.Thì thằng hà là có thằng lớn nhất của cậu mợ mới lên năm.Vậy thiên phúc nói về chơi xong cũng phải giúp bà giúp.Suối tiên.Từ cuốc đất.Thôi mà đến chồng bế mấy đứa trẻ nhà cậu.Xung quanh nhà bà ngoại.Toàn là nhà các chú các bác anh em họ hàng với ông.Liên khúc cũng có nhiều anh em họ.Chắc tuổi.Mỗi lần phúc về chơi.Là các anh em thích lắm.Hà nội phút đi khắp các xấu xí.Từ đầu là.Giá điện cuối xuống.Từ ao vườn nhà ra đến các thùng vào thùng đấu.Reset con sông ranh giới giữa hai đảng.Mỗi lần về quê lên về phút đen sạm hẳn đi khiến bố mẹ nhìn thấy cũng đều phải xót xa.Từ ngày vào học đại học.Phúc bắt đầu ít về quê hơn.Thực ra thì số lần về có nhiều hơn vì phúc đã lớn.Từ biết chủ động đi lại.Đền thế hơi có tí việc gì cần kíp là bố mẹ lại sai về.Số lần về quê thì nhiều.Dòng suốt ngày ở lại thì rất ít.Nhiều khi sáng về chiều đã lát lên cây.Từ khi bà ngoại mất thì phúc lại càng ít về hơn.Tốt nghiệp ra trường không tìm được việc ở hà nội.Phúc vào sài gòn xin việc.Rồi lấy vợ luôn ở trong đó .Bảo phúc sinh con hai vợ chồng đặt tên con là đức.Vợ phúc bảo đặt tên như vậy cho nó quấn bố.Quả thực thằng đức cuốn bú kinh khủng.Lúc còn nhỏ mỗi khi phút đi đâu về.Là nó sàn thấy bảo lòng bắt bị bắt nạt.Đến khi lớn hơn một chút.Thì bố đi đâu nó cũng nằng nặc đòi đi theo.Thấm.Thằng đức đã vào lớp một.Mới đi học mà mắt cận lòi ra.Phải đeo cặp kính hay đi.Thỉnh thoảng bố con có dịp ngồi chuyện trò.Phúc trường kể lại những kỉ niệm về quê ngoại cho con nghe.Thằng đức nghe bố kể chuyện của cá ếch nhái.Cứ há hốc mồm ra nhiều bốn.Có thể nhìn người hành tinh khác mới rời xuống chứ.Phúc.Cách nấu chẳng thèm viết những thứ mình về.Cuộc sống của chúng từ nhỏ đã quên nơi thành thị nhộn gì.Chúng tôi cần quan tâm cái gì đến đời sống phong cảnh nơi thôn quê.Những phúc anh nhầm.Chắc một lần hai bố con nói chuyện về học.Phúc long vincom bằng cách khuyến.Nếu năm nay có đạt danh hiệu học sinh giỏi.Kim anh xin lại cho đi biển một chuyến.Thằng đức buột miệng nói.Nhưng con thích đi chỗ khác cơ.Thực ra hè năm nào phú cũng cố thu xếp cho vợ con được đi biển một chuyến dù gần hay xa.Tục ngữ.Chắc cậu cũng trắng.Không còn thiết tha lắm với đi.Con thích đi đâu.Ba cho con về quê đi.Bình phong hải chỗ mà ba mươi hai kể chuyện hồi xưa đó.Về chơi mấy ngày thôi cũng.Ra là vậy.Thích được về quê.Suốt ngày vậy cũng mừng.Ví như vậy.Sữa tách được nó ra khỏi màn hình máy tính điện.Gì chứ để quê chơi thuê bao cũng hộ nha.Phúc đồng ý.Xong vẫn muốn biết lý do lên hỏi.Sao con lại thích về quê.Con muốn xem những thứ mà ba kể cho con nghe có thiệt không.Vậy hả.Phúc không giấu được cảm xúc.Chuyện ở quê toàn là thiệt đó.Bữa giờ ba mươi sao đâu.Vậy bác cứ đi.Chẳng hiểu sao thằng đức lại bắt phúc phải hứa.Chắc nó sợ bố nó sẽ quên.Quảng nam nghỉ việc về quê là việc khó.Khó hơn cả việc cho nó đi biển vào mỗi dịp hè.Bạn có nghĩ vậy cũng có phần đúng.Đã lâu phúc không về quê.Ba hứa.Nhưng con phải cố gắng đi.Dạ.Thằng đức dạ dày.Vậy là giao kèo giữa hai bố con đã được ký kết.Đã hứa thì phải làm.Phúc lên kế hoạch xin nghỉ phép ngày thì thẳng đứng về thông báo.Con đạt danh hiệu học sinh giỏi rồi.Trẻ con chơi pizza đến nhận phần thưởng ba giây nữa thôi.Bảo phúc có không muốn thực hiện lời hứa đó cũng không.Đi thẳng đức từ hôm đó ngày nào gặp ba nó cũng nhé.Ba đang hứa rồi.Bạn nhớ phải thực hiện đó.Vợ phúc không thể nghỉ đi.Nên chỉ có hai bố con ra mắt.Nghĩ mình ngày xưa về quê chơi những mấy tháng.Mà không biết chán.Liên khúc nhạc tính kế hoạch cho chuyến đi mười ngày.Thứ bảy tuần này.Hai bố con sex bay ra hà nội.Vợ chơi với ông bà nội hai ba ngày.Sau đó.Phúc sẽ đưa con về quê chơi với vợ chồng ông cậu khoảng năm cùng.Sau đó nữa.Thì tùy thuộc và thưởng.Nếu có thích ở chơi thêm.Thị trấn họ ở lại.Đến khi nào cu cậu thấy chán.Thì ông cậu đi lên hà nội.Nếu bà nội xem có người quen nào vào sài gòn.Sẽ gửi nó bảo theo.Còn nếu thằng đức cảm thấy chơi vậy đã đủ.Thì hai bố con chết cũng về.Tỉnh uống thứ hai ngày có lẽ hơi khó xảy ra.Phúc tự tin mỹ phẩm.Nên chỉ dám đặt vé khứ hồi cho riêng mình.Chiếc xe ôm bon bon được hai bố còn phúc về.Có được độc đạo dẫn từ đây về làng ngày xưa khóc.Bởi chằng chịt những vết chân trâu.Mày đã được bê tông láng mịn.Phút cũng gần cổ hỏi với anh xe ôm.Để rõ mắt nhìn về phía nàng.Dấu hiệu thai.Đã hiển hiện khá gió.Những bụi tre thưa thớt hơn.Những ngôi nhà xây hai ba tầng hiệu lên chồng thấy.Đường dài mà thô mạnh thì sướng phải biết.Phúc nghĩ mà thấy mừng cho quê hương đã có nhiều thay đổi theo hướng tốt.Phúc lim dim đôi mắt.Kiếm hiệp mỹ hơi thật sâu để tìm lại một thứ mùi xưa cũ.Song không thể cảm nhận được.Đó là mùi thuốc thuộc của phân và nước tiểu của trâu bò.Đó là mùi của rơm rạ một.Tất cả hòa quyện trộn lẫn viết đất bộ.Tạo nên một thứ một đặc trưng.Mặt chị ở quê mới có.Khúc vẫn thường gọi đó là mùi quê.Phúc mở mắt nhìn ra xung quanh.Lúa ngoài ruộng đất là hết.Cướp sạc để kéo ngang đầu gối.Vì khúc hay còn lý sơn về làm gì nữa.Hai bên đường thỉnh thoảng lại có một đống tro lớn.Dấu hiệu của việc đốt rừng mấy bữa trước.Con đường xi măng nhỏ dần.Xong dẫn đến tiếp tận cổng nhà ông cậu.Cậu phải ngạc nhiên lắm khi thấy phúc cho cả con trai về chơi.Ngồi một lúc cậu đứng dậy bảo.Bố còn thằng đức cứ ở nhà để ông đi gọi bà về làm cơm đãi khách quý.Phúc tranh thủ dẫn con ra bờ hồ ngắm nghía.Kẹo sư rộng dài là thế.Vậy mà giờ đã bé lại cho ông.Bảy bị lấn tử bốn phía.Cái chuồng lợn cạnh bờ ao ngày nào đã được đập bỏ.Sylenthmột khu phụ vệ sinh.Tắm rửa.Đức hải chạy thẳng xuống ao.Phút giây này chỉ kéo nhỏ đen của nó.Ngày xưa.Bãi tắm ở cát không.Nước ngày xưa có đem thế không hả bà.Không biết chồng lắm.Phúc vừa nói vừa đưa tay chỉ cho.Ngày xưa chỗ này ra cái chuồng lợn.Phân loại.Mất người đều giữ lại dùng để bón ruộng chứ không phải sao.Ở quê mọi việc tắm.Giặt giũ vo gạo rửa rau rửa bát.Tất tần tật ở cao bằng ngày.Chỗ này ông hải bắt một cái cầu học bằng tre với nhau.Thằng đức nhìn mặc áo một lần nữa để xác định chính xác màu nữ.Rồi nhìn bà nó nghỉ rồi.Tất cả đều sử ở ông này là.Đúng vậy.Phúc khẳng định rồi đính chính thể.Chỉ có mỗi nước nấu ăn là phải đi gánh từ giếng làng về thôi.Phúc nói xong.Định thổ cách sút cao hút nước liên nghịch nhất thuở nào.Dòng nước quá thấp không với tới.Thỉnh thoảng bag cổ cao lại bắt được gặp ốc nhồi to như nắm đấm.Cụm ngoại đem tích vào giỏ treo lên gác bếp.Đợi đến khi nào đủ bữa mới đem xuống.Đặc điểm bạc.Bỗng chợt thấy cây cây nơi sống mũi.Mai tầm bốn chiều.Thằng đức đã ra chỗ ba nó hồi nhấp nháy.Đi thôi bác.Phúc liếc mắt nhìn ra sân.Trời còn nắng sen biết không thể để thằng đức cứ phải háo hức chờ đợi mãi.Ừ thì đi.Đối chuẩn bị đủ chưa.Còn xếp hết vào balô đi rồi ba.Ông hải nhìn hai bố con xách ba lô ra cửa ngạc nhiên hỏi.Hai bố con cu đức đi đâu đấy.Con cho cháu đi loanh quanh một chút ông à.Không phải dạng với theo khi hai bố con thuốc đã dài đến trần.Đi mô rồi nhớ về ăn cơm tối.Vẹt.Phúc thích ảnh rộng là thế.Đi mà.Visa đến con hỏi ở giữa là.Vậy mà giờ mới đi mấy bước chân.Cách nhìn thấy những ruộng lúa chơi gốc giả cao ngang đầu gối.Có lẽ khi còn là trẻ con.Khi người ta cảm thấy cái gì cũng dài và rộng hơn.Châu chấu cào cào là con nào hả bác.Với con.Thuốc bổ mắt chăm chú hết nhìn trong đám xuyến chi mọc nốt ở hai bên vệ đường.Rồi lại bước mắt ra xa ở chỗ có cát bụi quay nước để tìm kiếm.Song rủ có cố đến mấy.Cũng không thể phát hiện ra được một thứ gì quen thuộc.Hồi trước hai bên đường này nhiều lắm.Không hiểu sao giờ lại không.Phúc lắm.Rồi đưa mắt nhìn xa xăm.Tí một bờ cỏ chạy dài thì mắt sáng hẳn lên.Chắc ở bờ cỏ kia sẽ có lúc ít thấy ở đó cũng nhiều lắm.Bờ cổ ngày trước đi lại nhiều.Lấy được chứ bỏ thường xuyên tìm ngọc.Nền cỏ trị mộc lan sát mặt.Lẩu ếch nhái nấu sang ngồi xen lẫn chồng đám châu chấu.Cào cào sen đỏ.Cứ lộ ra trước mắt người.Bước chân của phúc đi đến đâu.Sirius nhái bộ cuốn cuồng nhảy cùng cảm xúc nước tìm chỗ trống.Lũ châu chấu cào cào cũng nhau nát bây giờ ra đến đó.Thế mà giờ không hiểu sao.Bởi vì.Cỏ mọc tốt um tùm.Cổ cao.Giày nhập nút card bàn chân người lớn kiến phúc chẳng thể nhìn thấy gì.Nghị luận nhái đàn chúng mình trong đám cỏ dại.Thuốc dùng chân khô thoáng cho chúng thấy động mà nhảy ra.Chồng đáp lại sự cố gắng của phúc.Chỉ có những sợi cỏ khô bắn tùng.Thằng đức bám sát theo sau bố nóng một đoạn thì có vẻ đau mỏi chân.Hoặc cũng có thể lắp đặt cảm thấy chán nản nên dừng.Phúc thì vẫn cố kiên nhẫn đi sâu thêm một đoạn.Chẳng có một con vật nào để phúc có thể chỉ cho thẳng đứng biết và chứng minh biết nó là mình không nói.Phúc thích ngọc quay lại nhật con dê.Ba không hiểu tại sao không có con nào.Chắc là không đúng mùa.Thằng đức trọc vậy mà cũng biết cách thêm của ba nó rồi đó.Thôi bà con mình đi tắm đi.Ừ.Phúc như thoát được khỏi bệnh.Ba con mình ra sông thôi.Tuổi nhỏ chiều nào.Phúc cùng đám trẻ con trong làng ra sông tắm táp lô đề.Nước sông gặp mất máy bừa bãi.Đám cỏ cam mộc lan đến sắc đẹp nữa.Bọn trẻ con cứ chạy đài trên bờ.Rồi tung mình nhảy xuống ngụp lặn chán rồi lại cãi nhau.Xe buýt nào sang bờ bên kia nhảy.Nước con sông quê.Không những trong xanh.Mà có thể nói là còn rất sạch.Bị phúc thường thấy cất nhà ở gần toàn ra sông gánh hồ nước về để ăn.Thầy chùa lý nước giếng làng.Chỉ nghĩ đến những cảnh đó.Thuốc đắp cảm thấy mắt.Gần bổ sung mùi canh hồi bắt đầu xuất hiện.Phân vân không hiểu tại sao lại có thứ tổng lượng đó bốc lên từ phía con sông tuổi thơ của mình.Phục vụ giảm chấn bướm.Thằng đức thấy ba nó đi nhanh như vậy.Thì cũng háo hức chạy đuổi theo.Hiện ra trước mắt hai bố con.Chỉ là một màu xanh ngút mắt của bảo tây.Thỉnh thoảng có phải chỗ bảo không làm tín.Để lộ xem mặt nước màu đen.Bên trên bờ xung vứt ra liệt những thứ chai lọ vỏ lưng.Của các thể loại thuốc bảo vệ thực vật mang nhãn hiệu tây du ca đủ cả.Phúc mặt người.Chị không nghĩ con sông tuổi thơ đẹp đẽ của mình.Giờ lại biến thành một chiếc áo bèo lớn bốc mùi hôi thối.Giống như dùng tu lịch ở hà nội.Thằng đức thủy hết đưa mắt nhìn ra sông.Lại quay sang nhìn bố.Một lúc sau nó mới cắt vỏ nhìn ngược.Hồi sư ba trăm hai mươi tám ở chỗ này hả.Ừ nước trong xanh lắm.Nước này mà ba nói là trong xanh.Thôi bà xuống tắm đi con chờ.không x ba là ngày xưa không thế này.Chứ giờ đức thế này thì ai tắm cho nổi.Hi vọng cuối cùng của.Làm buổi tối.Sẽ đưa con ra đường đi để nằm xuống.Chồng lúc làm gió mắt hay hay thổi vào mặt.Thuốc sẽ chỉ cho con biết.Đâu là giải ngân hà.Đâu là chòm sao thần nông.Đâu là chòm sao bắt đầu.Cơm tối xong.Phú quý hưởng giác mạnh ni lông vào túi.Hỏi mượn ông cậu cái xe máy.Rồi đưa con trai chạy thẳng ra con đường liên xã.Đường nguyễn trãi là con đường giao thông chính để đi từ làng này sang làng khác.Nó được đắp cao vút lên giữa cánh đồng để mùa lũ không bao giờ bị cắt.Xvideo đắp cao như vậy.Viết đủ đường ở dưới đồng nhưng mọi người lại hay gọi nó là con đi.Ngày xưa điện chưa có.Ăn cơm bằng đèn dầu.Ngủ không có quả.Sau khi ăn cơm rửa bát xong.Người lớn trẻ con lại ấy gọi nhau mang chiếu ra đời làm sóng gió.Đến khi buồn ngủ dũng xa.Hoặc khi có trận mưa rào bất chợt.Thì mới chạy về.Gió mùa hè bay lượn là chưa bắt chuột.Gom góp hết những hương thơm của cỏ cây.Và lấy hết hơi mát của nữ.Khi gặp con đi tránh cao gió đạt thấp liên chuyện người ta chỉ muốn nằm mãi cho đến sáng.Hai bên đường đã có một dãy dài các nhà hai mươi ba tầng mới xây mọc lên.Đi một đoạn xa.Máy lạnh thấy rõ.Vẫn làm gió mát thổi thốc vào mặt.Phúc lừa tìm một chỗ phẳng thì dừng xe bảo còn xuống.Trường cấp một mùi lạ độc vào mũi thông thủ lan tỏa khắp không trung.Thỉnh thoảng.Những cơn gió cả hết tóc lên.Kiếm bùi thu thùng kia biến thành viên thứ mùi hôi thối nồng nặc.Có tiếng kêu từ dãy nhà cấp bốn sữa.Phúc đã phát hiện ra nguồn gốc của mùi hôi thối kia.Nó xuất phát từ một trang trại lợn lớn nằm chình ình giữa cánh đồng.Thằng đức đột nhiên quay sang nhiệt ba nó nói.Mai mình về đi bar.Mai ba con mình về.Nhưng mà không có nói xạo mà.Không sao đâu.Coi như ba kể chuyện cổ tích cho con nghe mà.Trời.Truyện cổ tích.Thì đúng là xạo đến mức bá đạo sẽ còn gì.Phúc không nhìn thấy mặt con.Mà cũng chẳng cần nhìn thì cũng biết thừa.Mặt nó đang lộ vẻ thất vọng đến mức.Phúc cảm tiếc thương con vì bọn háo hức mọi tưởng tượng đẹp đẽ trong chiếc non nhất của nó.Không hiểu hiện ra trước.Mà lại trở thành nỗi thất vọng.Không có lẽ nào cả.Cũng cặp tiếng nhật zing.Ngạc nhiên đến dưỡng sở bởi sự thay đổi diễn ra quá nhanh chóng.Mới có hơn chục năm.Mà những kỷ niệm đẹp đẽ ngày nào của mình.Cách trở thành chuyện cổ tích rồi.Phúc không sống ở lang nên không thể so sánh lợi ích mang lại của việc đổi mới và phát.Với hậu quả vì hoại môi trường.Bắc kạn không thể đưa ra phán.Đúng sai.Phúc trì các ít tiếc nuối.Gái làng quê thay đổi.Nhưng vẫn giữ được môi trường sinh thái sạch sẽ như ngày xưa thì tốt biết bao.Chẳng lẽ.Phát triển và sắc đẹp không thể cùng song hành tồn tại hết xác.Cũng nghĩ vậy và bất giác lập bậc.Mới đầu đi quay lại mà đã.Giọng đọc hùng sơn vừa gửi tới các bạn truyện ngắn.Mảnh đi mảnh vỡ.Của tác giả đặng ngọc hưng.Nhân vật.Về thăm quê hương.Sau nhiều năm xa cách.Những đổi thay của làng quê bằng đến cho ảnh nhiều cảm xúc vui buồn khác nhau.Bây giờ.Các bạn cùng nghe đôi lời cảm nhận của biên tập viên hoàng hiệp.Về truyện ngắn này.Các bạn thân mến.Nhan đề của truyện ngắn.Đã mang ý nghĩa sự đổi thay quá nhanh của một sự vật.Hiện tượng nào đó.Khi con người giật mình không kịp nhận ra.Chỉ khoảng thời gian mười lăm.Từ lúc nhân vật phúc học đại học.Đề thi đưa cậu con trai tên.Về thăm quê.Làm cuối tuần lông của hà nam không quản lý xưa nữa.Thời gian thấm thoát qua đi.Cảnh vật quê hương và cả nếp sống xưa.Cũng chịu nhiều tác động của đời sống hiện đại.Huawei với con trai những kỷ niệm.Khổ thơ như bắt cào cào châu chấu.Hay những buổi trưa hè với sông cùng chúng bạn.Những chỉ mười năm sau quê thôi.Mà các loại côn trùng không thấy đâu.Dòng sông quê cũng không còn trong xanh như ngày nào.Tất cả hương vị quê hương.Gắn bó với tuổi thơ của phúc và nhiều thế hệ trẻ con làng quê đã không còn.Đời sống hiện đại hóa công nghiệp hóa.Đã tác động không nhỏ tới những vùng nông thôn.Những dòng sông bị ô nhiễm bởi nước thải công nghiệp côn trùng hiếm thấy bởi việc sử dụng bừa bãi thuốc trừ sâu thuốc diệt cỏ.Có cảm tưởng như mới ngoảnh đi ngoảnh lại thôi mà bao điều đáng quý của tuổi thơ đã không còn.Qua câu chuyện về chuyến thăm quê của nhân vật phúc và con trai.Người đọc người khác cảm nhận được.Những tác động tiêu cực của đời sống công nghiệp hóa hiện đại hóa với nhiều vùng nông thôn việt nam.Đời sống kinh tế phát triển hơn đừng ảnh rộng hơn.Nhiều nhà xây dựng to đẹp hơn.Nhưng kèm theo đó là môi trường bị ô nhiễm.Những cảnh đẹp tạo nên hương vị quê hương.Chỉ còn là hoài niệm đẹp mà thôi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com