Ngôi Nhà Trong Hẻm Núi _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Chiến Tranh Việt Nam Vov 300

ngôi nhà trong hẻm núi _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về chiến tranh việt nam vov 300

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Trong chiến tranh.Người lính trải qua nhiều cung bậc tình cảm đáng nhớ.Đó là nhiệt huyết của tuổi trẻ.Sẵn sàng chiến đấu bảo vệ tổ.Làm nghị lực vượt qua khó khăn gian khổ.Là nỗi đau thương trước mất mát hy sinh của đồng đội.Và không thể thiếu được.Sự xao xuyến của tình yêu đôi lứa.Những mối tình trong cuộc chiến.Có bố bạn tình huống khác nhau.Đôi khi thật bất ngờ.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay mời các bạn nghe truyện ngắn.Ngôi nhà trong hẻm núi.Của tác giả hữu phương.Qua giọng đọc.Phát thanh viên sơn tùng.Cuối cùng chúng tôi cũng gặp được ngôi nhà.Rất là lùn nhưng mà cái chòi nằm tách biệt trong hẹp đối giữa các máy rực rỡ.Khúc đổi số một con khi toàn đá cây rừng che kín bỏ lối che cả con đường gập từng loại.Mở dấu chân ronaldo nhiều nó vẫn hiện lên giúp con mắt trên sát lạc đường của chúng tôi.Ngôi nhà như thế cổ tích.Đi trốn mưa nắng và cuộc chiến tàn khốc ngoài kia và rất có thể.Nó có trốn các con người.Nhóm chính xác chúng tôi chỉ có ba nhỉ.Do trung đội phó mạch chỉnh.bốn tuổi ba mươi.Thiệp cưới vợ trước khi vào nam.Ảnh mạng tuổi ba mươi lăm có vợ và một con gái.Chị còn tôi chưa mày tỉnh bắt vai nhập ngũ khi đang học năm cuối trường đại học .Cho tôi được lệnh chính xác tới điểm ba mươi hai.Địt gọi là đồn thủ rồng.Nằm trên trục chính con đường rừng qua rách yên sửa về đồng bằng.Không hiểu sao.Dãy trường sơn vào đến đây bố có một nhánh con nhanh trần chảy sôi động bằng.Giày gần chục cây số như con mãi chả hoài dũng.Ôn tập.Livetv.Mình gồng lên những rừng xanh núi thẳm.Lên đá xây thành.Trên đỉnh thủ dâm một vùng đất khá bằng cây rừng và đang núi trên chúc logo.Trời vô tình tạo thế đặc địa trước một cứ điểm quân tử chiến lược.Từ đây có thể bao quát một vùng rộng lớn hàng trăm cây số chiều.Những làng mạc thôn quê những tụ điểm phố xá và mở sa.Mặt biển xanh mổ trứng sán.Yên ngựa.Trưa một em tiếp xúc.Có giải.Ngày địch đổ quân lập.Đêm trắng chiếm san phẳng.Cuộc chiến rằng dài mấy năm trời.Con đường huyết mạch ấy đêm ta giữ.Quân đi suối gạo chảy.Ngay địch chiếm máy bay săm soi.Bom đạn trời.Địch bắt đầu thay đổi cách đồn trú.Quyết độc chiếm vĩnh viễn con đường qua xã yên lư.Một chiều.Sau mấy vòng mưa đạn pháo.Và máy bay ném bom dọn bãi .Chúng đổ xuống lính dù mỹ.Đổ xuống máy ủi máy đào và công xử bê tông đúc.Để lắp ghép bằng kè hoàn chỉnh kiên cố.Và ba lớp hàng rào kẽm gai.Cài đặt tivi hệ thống ba miền.So sánh.Đây chính là lý do tổ trinh sát ba người chúng tôi.Có mặt ở đó.Mọi thứ.Cứ tưởng em xui.Thì khi cả ba ra khỏi hàng rào cuối cùng.Bất ngờ.Trên buồn vướng phải sợi dây nối quả pháo sáng để vui trong cỏ.Một tiếng nổ xe.Tiên hưởng phanh bay vút lên trời đen.Một vầng sáng mà lại.Hình chóp.Chụp xuống mặt đổi đêm.Có ba tỷ mua đất dưới chân cơ bản.Những nửa mảnh đạn mbảy mươi chín vãi ra đan kín chỗ trống.Food.Cơn mưa đạn pháo chạy dọc có đường rừng có giá yên nhật.Máy bay địch ngâm rượu trời.So sánh giải dây không chung sáng trên mặt.Anh mạnh ra hiệu cho chúng tôi rút lui theo phương án hai.Với lượng bom đạt được vài bữa.Trước khi làm mình sẽ làm lại tôi thấy máu từ bắp chân anh chảy xuống tận gót chân.Chính ảnh cũng không hành vi.Tư bản vội.Cầm máu cho anh.Viết thường.Có lẽ một mảng phóng lựu mbảy mươi chín vô tình sẽ có phần mềm bắp chân.Gia nhập xuất.Buồn lại quá khứ.Nước ngập đến nhà.Let me kín đầu.Chúng tôi có bước đi thật nhanh.Tránh xa cơn cuồng nộ bom.Những đội nửa tiếng sau.Đầm này rộng lớn cũng không còn an toàn.So sánh thay nhau treo rời được bầu trời.Sáng rõ nhưng mệt lắm.Những bản lá sen đi cánh quạt trực thăng bay thấp vòng xoáy tươi cả đổ rạp xuống mặt nạ.Đại liên bắn như vãi trấu xuống những vùng lá dài càng tốt.Người trung niên việt cộng lại trốn.Mỗi người chúng tôi cắt sẵn một cây lăn to bằng ngón tay dài gần một m.Mọc rải rác ở đầm lầy làm ống thông hơi khi làm.Cứ theo những vết nước sâu.Người ta một thứ mà đi.Khi máy bay chở đến.Chứng nhận uống lạnh xuống.mười tám hơi.Chỉ tội những lũ sensu mọc dài bị đạn súng máy quét nát nhưng ai dùng kiếm bằng vàng.Tắt ngang mặt.Ngày hôm sau khủng khiếp hơn.Tất cả.Như lòng bàn tay mở ngựa.Không giấu diếm đi đâu được.Tí đồng lấy chảy ra mênh mông dưới ánh mặt trời.Máy bay.Điểm được từng cọng năng bầu súng.Phim truyện nhựa mở sa.Đạn pháo rền vang cửa máy bay mở to.Làm rõ những tiền mỹ.Mắt đỏ non.Tay làm làm sao.Mắt lão liên nhìn xoáy xu.Đặt vãi nhiều mưa.Tắm truồng cũng sống những người trong mơ hồ việt cộng chúng.Long thành phát lặp đi lặp lại.Tên các luật đảng chiều chứ mặt nước.Bằng ghi âm bằng tiếng việt.Với các căn bệnh viện.Anh thấy bị bao vây.Đầu hàng đi quốc gia sẽ trọng dụng.Chưa được vào mạng là người đầu tiên nhỏ.Nhưng cũng là người đầu tiên.Khuỷu xuống mặt ngang nhỏ.Cây khô mắt trái.Quá giả vết thương sắp hai ngày buôn sỉ lẻ.Giờ sưng tấy đỏ lực.Không thể chậm trễ hơn.Album đến sắp lên đường giải phóng.Mặt đất sỏi cơm mọc dài thước nhỏ trông giam giáp lưng với những bờ cây chua biên dâu rừng cao.Quá đầu người.Chứ tôi cảnh giác trước tụi mỹ lệ.Giờ.Từng chiếc từng nhóm.Lalique phục ở các ngả đường rừng đổ xuống thấp đồng bằng.Tình hình phát hiện lẫn trong lối cỏ mở mở thức thoái mái tranh nhỏ đơn đó.Lần sau cho một núi.Chúc mừng.Như bắt được vàng.Dù trong đầu là muôn vàn đi vì.Nhạc sến.Shop cố ở.Chốn thâm sơn cùng cấp mà thiêng nước độc.Lại không ruộng nương phải quốc.Túm bằng gì.Trạm zilean của ta.Sao không có lối mòn đi lại.Đó là chỗ nghi binh của địch nhằm tóm những tên cậu quân lạc vũ.Rượu xo có một ngôi nhà.Rủ đơn giờ đến thế nào lúc nào.Với chúng tôi là cả một thiên đường.Chúng tôi đã thảo.Ngôi nhà chỉ có hai người hai đầu trắng.Nó giống nhà sàn chênh vênh bên xe đá.Máy dập cha nhảy.Phía trước có một chiếc bàn nhỏ ván ghép đơn sơ.Chồng kêu một chiếc sạc.Ván rất đẹp.Chiếu chảy sơ sản.Ông già khoảng tuổi tám mươi.Gầy gò nhưng còn nhanh nhẹn.Cô bé ước chừng mười bảy mười tám.Xinh đẹp trắng trẻo.Mái tóc mây giày khuôn mặt trái xoan buông trải qua đôi vai trò.Đôi mắt to đèn lái sâu thăm thẳm và dư giật cái nhìn mơ mộng tuổi xuân thì.Nhìn em mới không phải và căng thẳng thần kinh sau hai ngày bị săn đuổi trong tỉnh lại.Như tan biến.Điểm trung đội phó mạnh.Chân sưng vù đau.Cúc bật ra câu nói vô thức.Ông.Có đứa cháu gái.Xinh quá đi mất.Hẳn nhiên.Đó là một câu cảm thán buột miệng.Nhưng không phải là không ẩn chứa nghi vấn.Ông già lúng túng câu gì trong phim biển răng đã thưa.Khó nghe thấy.Cô bé nhìn lên lửa rước cục.Chăm chú.Vào mảnh vá dở dang.Xin chào bà ba đen.Tôi cảm giác có một cái gì đang bấm vỡ một chút lo lắng sâu xa một chút mừng vui mơ hồ khó.Nói hi vọng mong manh.Tất cả trên nhau.Thoáng hiện trên hai gương mặt đối lập.một già nua.Một trẻ măng.Khi không gian giữa dưỡng biệt lập của mình bỗng chốc bị táo nên bởi ba người đàn ông xa lạ.Không phải cháu gái một.Vợ tôi đó.Giải bất ngờ.Kí tự.Ba chúng tôi.Như này lên vị bất ngờ.Chú được phóng mạng tỏ ra là người tâm lý anh vừa cởi thắt lưng bảo.Vừa phân bổ.Như chưa hề xảy ra chuyện khó nói bà nói.Báo cáo chú ba chúng tôi là quân giải phóng bị lạc rừng.Ông già.Trượt giãn nụ cười.Móm mém.Mấy sợi râu bạc lưa thưa trên chiếc cằm nhọn nhăn nheo.Khẽ rung rung.Nhất là.Thứ tư và ông bằng chú.Một cách chân thành.Riêng của bé vẫn gọi em.Không thể khác.Trực tiếp nhiên tố tránh những gì liên quan đến hai chữ vợ chồng.Quả.Cô bé trở lại sự hồn nhiên của.Nhanh tay giúp tôi nấu nước sôi rửa vết thương.Cho chú được ở mặt.Sống biệt lập giữa rừng sâu.Ông già tám tuổi thuốc khác đầy đủ.Toàn thức mỹ.Có cả tìm tiệm vàng kéo cô bé thành thảo và khéo tay như một trái táo chín chưa.Bữa cơm tối.Có thể nói là cao lương mỹ vị đối với chúng tôi.Cơm vân đồn khoai.Nhưng thơm bùi.Lươn hang đá xào bắp chuối rừng.Cách trở.Nấu canh lá dứa chua thanh.Cá kho tộ khô queo.Sáng hôm sau còn có món thịt chồn kho sả.Hoa giả ở trong hẻm núi này cả một kho thực phẩm trời ban.Rừng đồng.Thì chim chóc muông thú.Hai con lươn.Cách chỉnh cá lăng.Dưới ruộng làm.Và vô vàn các loại cát trầm.Xiếc.Ông già có vẻ là tay sát chìm cả có hại.Thảo nào lâu chọn hẻm núi thâm ngu này.Điện ảnh.Mở bài chúng tôi nhiều khách quý.Ông giả bê dưới gầm sáng lên một hũ rửa màu da lươn.Nút là chuối khô.Mỗi người một lý nhỏ.Rồi ông này lại.Đẹp thích nhỉ.Mùi rượu trực lên.Phả lá thơm mùi thuốc bắc dịu ngọt.Lại có vị tanh nồng của rắn hai tắc kè núi ngâm lâu.Thủy hử.Giữa rừng sâu ma thiêng nước.Rượu thuốc này coi như phương thuốc trị bách bệnh.Thảo nào.Dù lớn tuổi.Ông vẫn tin tưởng hoạt bát.Được ly rượu bổ.Mặt ai lấy trở nên hồng hào link.Mắt cô bé sống sáng cái gì ướt át về phía tôi.Có lẽ.Giờ tôi chỉ hơn em phải tuổi.Nên dễ đồng điệu trăng.Ông già có vẻ mãn nguyện.Và trở nên rộng rãi khác thường.Ông cười nói già lả.Thế hả kể rằng.Mẹ ông để ông trong cái rổ xảo lại rổ to đan thưa.Dùng đựng khoai sắn củ.Nên đặt tên là thảo.Còn vợ ông được mẹ đẻ rơi thì gặt lúa.Phải dùng liềm cắt dây rốn nên đặt tên là liêm.Nhưng khi đi học.Thầy giáo không biết.Vô tình hay cố ý.Bỏ mất dấu huyền thành ra là liêm.Từ lúc bước chân sau lưng.Năm năm khẩu ak.Đau mắt đỏ dẫn trong bóng tối.Một lúc sau rừng thưa dần.Cây lúp.Thỉnh thoảng gặp những hoang cỏ bằng mảnh chiếu.Tôi cắm cổ.Bước theo liều.Không biết cửa rừng ở đâu.Và lúc nào chưa về đồng bằng.Đầu óc căng ra.Sợ bất ngờ gặp tụi mỹ net phục kích đầu đó trong các lùm cây.Nhưng ngược lại em như con chim trả lời sổ lồng nhảy xuân sáo miệng khi hát.Tôi nhắc em về tuổi mỹ phục kích em cười rách bảo.Ở đây làm chi có đường về đồng bằng trước mặt toàn đầm lầy còn nói chưa hề có bóng lính mỹ ở đây.Tiểu hôm sớm tối em còn hái sim ở các máy đổi lại.Thần kinh tứ diệu đi đôi chút.Ngón tay dưới có súng.Khi nghe em nói.Anh thấy.Em có đẹp không.Câu hỏi rất khó.Bạch tuyết.Làm tôi giật mình.Như bị bắt quả tang đang mê man ngắm trộm.Rất đẹp.Thật hả bác.Thì nếu em chưa có chồng.Anh có yêu em không.Có chứ.Em đẹp thế nữa ai cầm nổi lòng.Tôi hào hứng nói.Không suy nghĩ sâu xa.Bởi em đã có chồng.Giờ mình bác hoa thế nào chẳng được.Chuẩn nhiên một cách con gái là luộc khe mơn man.Kéo tôi nằm xuống sát bên.Mùi thơm tự giá thịt con gái tỏa hương vẫn viết cơ thể đứa con trai chưa một lần động tác phụ nữ.Từng hút nhỉ buồn dù cả thân mình vừa sợ hãi vừa lâm lâm.Vừa lo lắng.Vừa thích thú.Chân tay thừa thái ngọc như ý.Để in không được nhưng không biết làm gì.Đầu óc choáng choáng bị mù.Có lẽ.Sau hai ngày xây nước.Giờ.Tôi chuyển sang say đất.Anh biết không.Lúc sau.Liêm trận thì thầm thất khê.Người em nghiêng hẳn sang tựa như muốn ôm lấy tôi.Em.Coi như.Chưa.Rồi em.Giữa cánh đồng hay lảng nữa em có một ngọn đồi cao gọi là cồn ra.Nghe nói xưa có một cái đang rất to.Du kích đặt vọng gác ngay trạm ba.Bọn em đi còn từ xa đã bị phát hiện nên chúng dùng bột phá hết đi.Cổ đa giờ toàn sim mua cồn đã thành cứ điểm khét tiếng với các cuộc hành quân bố già.Bắt bớ.Chém giết liên miên của mỹ ngụy.Viên đội trưởng là đại lý tư bản lưu như con gấu.Dân trong vùng.Gọi là.Từ khỉ đột.Vì hắn luôn để mắt đến đám đàn bà con gái dễ ưa.Người thì anh đóng cửa cực ngày tại chỗ kẻ đem theo về đồn dăm bữa nửa tháng.Em mười sáu tuổi bị lem nước đủ thứ vẫn không qua mắt được tư đảm.Vải vóc đường sữa giày dép.Có người mang đến tận nhà em.Sao em mất tự dưng trần cản trở.Anh trai nhảy núi theo quân giải phóng em bơ vơ như gà con mất mẹ chưa đôi mắt thèm khát ăn từ.Lối sống của diều hâu kia.Phải lấy chồng ngay.Đó là cái duy nhất thoát khỏi tôi.Nhưng cả vùng chỉ còn ông già và trẻ nít.Thì làm sao đây.Vắt óc tính kế cuối cùng em tìm đến tóc giả xả ở làng bên.Cũng đang đơn độc một mình.Ông già rồi xin lỗi cháu đi tìm người khác.Ông xào tay xuống đây đẩy như xưa của.Em nói.Ông không cứu đang tâm để cháu cho thằng tư đảm khỉ đột ăn thịt à.Ông xa lạ.Rất lung.Ok nói.Làm dứa là không công bằng với cháu với nữa chịu chi thấu miệng lưỡi đời.Em thấy những lời cuối của ông xạo.Nghe có vẻ đuối đuối điện dẫn tới.Cháu chịu được ông ạ miễn là thoát được thằng khỉ đột ấy.Ông xã vớt vát vậy thì chỉ giả đò thôi.Cháu cảm ơn ông nhưng.Phải thật ông ạ.Lộ ra.Chết cả nút.Em quá nhỏ.Để hiểu được.Chồng.Nghĩa lại nào.Những tưởng được yên thân không ngờ giông gió nổi lên đùng đùng buộc họ phải bỏ làng chạy trốn.Chốn rừng hoang núi hiểm.Từ đảm thi thoảng vẫn luyện là kiếm cớ gầm gà.Sớm muộn gì hắn cũng dở quẻ.Sau khi lũ trẻ trong làng.Thấy thấy mặt một trong hai người.Là rồng rắn chạy theo vì hồi tối.Miệng hát vang lặp đi lặp lại bài về.Mà trúng hay nó tự đặt.Con cấy.Là con gái.Con gái mà lấy ông già.Ba năm chín tháng để rất con chồn.Con gái mà lấy ông già.Lòng chào số những cảm xúc nhất nhối.Thương phận má hồng giữa nhiễu nhương đại à.Liệu em có gặp được hạnh phúc đôi lứa hay bãi chôn vùi tuổi xuân thế này.Tất cả.Phụ thuộc vào chiến tranh.Lửa gần rơm.Nhiều đôi vợ chồng già sống lâu thành thật.Nhớ lại túp lều đơn sơ của vợ chồng họ giữa rừng.Một sạp ngủ ghép ván bé tí.Một manh chiếu chảy.Người.Tin nóng ran.Tưởng tôi đang ngủ.Em quảng tay ôm người.Chân quạt lên tôi.Á đù má nó ngược lên ngực tôi.Như nghe tin tôi.Từ giả như ngủ say từ lâu.Cố giữ hơi thở đều.Em yên trí.Nước đổ hơn thiếu nữ khác trái nên tóc tơ.Chán tôi.Mắt tôi.Rồi dừng lại đắm đuối trên đôi môi trai tráng của tôi.Đấy.Là lần đầu tiên tôi tận hưởng cảm giác ngọt ngào.Mê đắm của nụ hôn.Tôi bỏ trốn điện ảnh mông lung ngủ bị.Không còn lý trí.Không còn phải trái.Quên mất hai ngày đêm ngâm mình dưới sình lầy.Quên.Cuộc chiến tranh đang hành giờ đối mặt.Quên.Liêm làm vợ ông xạo.Một cái gì như bàn đang bị đánh thức nữ rồi một con sư tử trẻ.Xổng chuồng.Đôi khi nghĩ lại.Một cái gì đó như sốt.Số phận đã không cho hai chúng tôi đến với nhau.Cả đêm đó.Từ ngày hôm sau nữa.Tôi đã suy nghĩ rất nhiều.Đêm đó.Ghi chú tôi nồng nàn trong nụ hôn.Bàn tay giết lấy cơ thể nhau thì một loạt đạn nổ ngay trên đầu.Đêm trắng.Biến đổi của loạt đạn pháo.Xin tôi chẳng cần bận lòng.Tưởng bạn của bọn mỹ lipstick.Cả vùng rừng núi sáng trưng.Bạn có chút nhầm.Chưa ra như giữa bàn.Hai người hai khẩu ak.Áp dưới hai mươi mốt.Chế về hai hướng đối diện.Mãi khi vào sáng để lụi tàn.Mạch điện.Bình minh đức việt renchen.Lên tử lẻ lá.Cho tôi vừa về đến nhà ông lão trong hẻm núi.Cũng gặp lúc ông sao.Sách một con chồn hương béo lúc bước vào.Hóa ra.Đêm qua khi hai chúng tôi quấn nhau chuyển đổi.Ông xào cũng điển mấy chú.Mai mẫu đi sang rãi phía đông nam.Khi chúng tôi ở dãy đồng.Hai dãy núi.Như hai cánh tay nha.Ôm lấy cánh đồng ruộng sâu trước mặt người lạ.Dẫu vậy tôi vẫn thấy ngượng ngùng.Không dám nhìn thẳng mặt ông.Châu phi.Game nhí nhảnh cười nói.Như không có chuyện gì.Ông xào về mặt còn vui hơn.Không biết vì thấy vợ vui hay vì bẫy được con chồn béo đãi khách.Cơm nước xong.Chưa được mảnh theo mệnh lệnh.Rằng tôi phải nhanh chóng vượt rừng về báo cáo gấp kết quả trứng chính xác.Không để kẻ địch ở các điểm ba mươi hai có thời gian ra công sở.Xe buýt.Việc không thể chậm trễ cho khi anh buồn.Cách khử mùi.Anh mạnh bắp chân sưng phù.Anh mạnh vừa nói vừa đưa mắt xanh ông xã.Có ý gì đâu giúp đỡ.Ông xã còn sốt sáng hơn.Nói ngay khi lãng mạng vừa ra.Răng để luôn đi theo dẫn đường cho tôi.Giảng viên trẻ trung anh nhé hồi ở làng từng làm sao liên nên thông thạo địa hình vùng rừng núi này.Hai chúng tôi nhanh chóng lên đỉnh.Mỗi người một khẩu ak.Liên mang gói cơm nắm và đi đường nước.Tôi có thêm hai trái lựu đạn.Và có sao không cải thật.Liếm đi trước một quãng là như sắc.Điện thoại mắt về phía.Lại quay lui nhìn tôi mỉm cười thích lại.Trong bộ bà ba đen cheapstore.Chiếc khăn rằn quảng vai.Dưới hai biến sắp chết rồi.Em đẹp dáng dài và đại ca.Nhớ đến hoàn cảnh của đôi vợ chồng lệch.Tôi thấy lòng nao nao.Hình như có tiếng trực thăng.Đúng là trực thăng.Em giật mình.Kéo tôi lao ra.Chiếc trực thăng bay qua đầu khá thấp.Bị bóng cây khuất.Em nói.Quận tám báo.Chú chuột.Chúng đổ quân ngẫu.Hãy cho tôi bị lỗ.Có kinh nhiệt đới nào chứ được rừng trúc thôi qua trăng.Laptop.Chiếc trực thăng quay về.Sao em biết chúng thảm báo.Chị đi một chiếc lại quay về liền.Chắc chắn cả tháng báo hay bị đơ.Liếm gắn vào nói.Sấm giảng trạng.Tôi cùng cốc bia.Lần vương mất thẩm mỹ.Thẩm tiếc những gì chưa kịp xảy ra giữa hai đứa.Rượu xế bóng.Khi đặt tiếng vang.Khi đặt cả không khí.Cứ nhìn như thôi miên và bấm người con gái nhật nhỏ xíu.Sự bình thản của em.Khiến tôi tự tin.Thẳng.Liên quay đầu nhịp.Sẽ mỉm cười với tôi.Nụ cười mê hồn khiến tôi phấn chấn.Đó tự tung xa lên lách tán cây chia một phần mát mẻ cho chúng tôi.Lối đi quanh co mở lá rụng.Bảo em anh thơ.Xuất hiện.Lúc gần lúc xa như út em với tôi.Đội bím tóc của em nhóm nhảy vẫy gọi.Cho tôi gặp một quán rừng thưa cây cối như dành chỗ cho những hoang cỏ mọc.Đầu óc tôi lâng lâng.Bỗng một chàng tiếng nổ rộ lên bất ngờ.Tiếng của rmười.Điểm đặt cọc.Năm xuống.Tôi tập một.Năng suất cảng một.Súng hướng về phía trước.Lim được một tràng ak giống giả ô tô.Tất cả xung phong.Rồi phóng lên như tiên.Tôi kéo một loạt bạn về quy định điểm trợ cho.Bỗng nhiên liên khúc.Loạn chọn nửa dê.Rồi đổ sập xuống.Tôi sẽ đến.Em khoác tay dài hở.Tải truy kích.Tôi kéo chả cá hướng dung thay đổi.Nơi bán áo rằn ri bỏ chạy tán.Niềm vui.Băng bó.Cầm máu cho em.Nhìn miệng vết thương.Tôi biết những mảnh đạn phóng lựu mbảy mươi chín.Đã nằm sâu trong nước.Mỗi nhịp tim.Mỗi hơi thở nhẹ.Mẫu cũng dễ ra.Mặt em tái nhợt.Giọng thiều thảo.Phim sex massage.Đừng nói gở em sẽ không sao.Máy tính.Mã số kem lên vai bước đi.Đã hai lần bên nhau nhưng chưa bao giờ tôi thấy hai cơ thể chúng tôi hòa vào làm một thế này.Những gì em chưa kịp trao cho tôi giờ.Em đã trao.Thân hình nóng bỏng.Hơi thở nóng rực.Trái tim đập loạn trên lưng tôi.Facebook chụp ảnh không biết rõ đường rừng khó đi.Thuê bao ý nghĩa bấn loạn trong người.Thôi.Em ở đây được rồi.Anh đi đi.Phía trước là thung lũng đội năm mươi bảy cây nữa.Không anh đưa em về đơn vị trạm tấu tiền phương sẽ mổ cho em.Phía trước vẫn mênh mông là gì.Anh chỉ soi.Cao cấp từng bậc lá thơm.Vẫn chưa thấy tăm hơi đâu là thung lũng.Sư đoàn bộ đứng chân trong khi tôi cần báo cáo.Bật tấm bản đồ chính xác của trung đội phó mà.Không thể đi nhanh đi.Vì thực.Vậy còn vì chữ nặng trên file ảo liên.Người con gái xinh đẹp.Cũng nhạc chịu một số phận.Đang có dấu hiệu hôn mê.Bước chân từ chậm chạp.Thiệt thoảng bên tai tôi.Tiếng em rủ gì.Tươi tỉnh.Anh hạnh à.Em đừng chút rồi tiếp.Ông xã bảo bố trí em đi gác suốt đêm qua với anh.Và sáng đi còn bảo em đi theo anh dẫn đường cả nhà.Là có ý đấy.Từ những người.Thuốc.Em nói sao.Song.Em đã im lặng.Như chưa từng.Mở lời.Tựa thể những điều vừa nghe là gió từ tay mà sinh trứng.Nhưng.Chút sau.Em có tiếng thì thảo.Anh tin không.Cái gì cơ.Là em.Là em vẫn còn.Chuẩn cơ thể em suy ra.Cứ dừng lại vội sóc vai mấy cái.Như thế này ai gọi.Xem em còn tình không.Ảnh.Đặt em.Lại đi được rồi.Tiếng em yêu ơi.Bàn tay trắng bởi kẻ chỉ về một hôm pháo trước mặt.Tôi nhẹ sai mình.Gương mặt em chợ tánh bình.Đôi mắt đen dược mi sáng quốc long lanh man tại.Đôi môi hồng rực rỡ ảnh cười.Hạnh.Hôn em đi.Chảo nướng.Đặt nụ hôn thắm thiết lên đôi môi còn nắng ấm.Em đón nhận nụ hôn của tôi.Ghế cười âu yếm.Mãn nguyện.Em rất nhiều.Như giật mình.Máu trào ra khóe mi.Hai cánh tay rơi xuống.Trong ánh tả dương chóng giỏi xuyên qua cây dừa.Tôi lau nước mắt đứng lại.Vĩnh biệt em.Nghiêm trang của người lính lại lưu âm thầm của trái tim.Mang nhạc mối tình đầu.Các bạn vừa nghe truyện ngắn.Ngôi nhà trong hẻm núi.Của tác giả hữu phương.Một câu chuyện xúc động về tình cảm của người lính trường sơn trong kháng chiến chống đế quốc mỹ cứu nước.Bây giờ.Mời các bạn nghe cảm nhận.Của biên tập viên hoàng hiệp về truyện ngắn.Các bạn thân mến qua lời kể của nhân vật người lính trẻ tên lửa.Tác giả đưa người đọc người nghe trở lại chiến trường trường sơn năm bom đạn.Trong lịch sử dựng nước và giữ nước dân tộc ta đã khai thông nhiều con đường để bảo vệ non sông bờ cõi.Nhưng có lẽ con đường trường sơn đường mòn hồ chí minh là con đường vĩ đại nhất quan trọng nhất.Là con đường đưa lực lượng giải phóng quân chi viện cho chiến trường miền nam.Từ km điều trưởng sơn ghi dấu cuộc chiến ác liệt.Giữa bộ đội ta và đế quốc mỹ.Cuộc chiến đấu gian khổ đó được thể hiện phần nào qua lời kể của nhân vật hạnh.Người lính giải phóng quân giành giật về.Từng tấc đất từ chuyển vào từng công sự để đảm bảo con đường giao thông vào nam.Trong không khí căng thẳng áp lực của chiến tranh mối tình giữa hạnh và liêm trên đến đẹp như bông hoa lạ của núi rừng.Những rung động của tình yêu trai gái đến với chàng lính trẻ quá bất ngờ.Nhưng chưa kịp hưởng hết vị ngọt ngào của tình yêu.Thì nỗi đau mất mát đã chưa sang hai người.Cái chết của liên.Mối tình mới chớm nở đã bị vùi dập của hai người.Thể hiện một phần lỗi mất mát của người dân việt nam.Trải qua trong chiến tranh.Qua giọng văn chân thực sinh động.Tác giả khiến người đọc người nghe cảm nhận được cuộc sống giàu cảm xúc của người lính trong chiến tranh.Các bạn thân mến.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Biên tập viên hoàng hiệp.Phát thanh viên sơn tùng.Và kỹ thuật viên thu liên xin chào tạm biệt.Và hẹn gặp lại quý vị và các bạn vào chương trình sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com