Người Bắt Ruồi Tài Nhất Quả Đất _ Đọc Truyện Đêm Khuya Về Đời Sống Nông Thôn Việt Nam Vov 294

người bắt ruồi tài nhất quả Đất _ Đọc truyện Đêm khuya về Đời sống nông thôn việt nam vov 294

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Với khoảng bốn mươi năm cầm bút.Nhà văn nguyễn hiếu là cây bút dầu nội.Ông đã cho ra đời nhiều tiền thuế.Truyện ngắn.Thơ và kịch bản sân khấu.Sáng tác của ông thường thấp thoáng thân phận của những người đàn bà làng chài hàm.Quê hương nhà văn.Trong chương trình hôm nay.Chúng ta sẽ tiếp tục gặp gỡ một thân phận như thế qua truyện ngắn.Người bắt ruồi tài nhất quả.Bà ngoại tôi có năm người con.ba trai hay gái.Mẹ tôi là con đầu tiên cách gì nữa.Là con út tới gần.hai mươi.Review chị hương tôi mười hai tuổi.Nhưng vì rất có ý thức về thứ bậc ruột thì tôi với tôi.Nếu mẹ con đẻ sớm thì cũng có con bằng tuổi gì đấy.Nhưng.Chuyện nào đi chuyện đấy.Tao là chị ruột vắng mẹ.Thì bắt vú gì.Con hiểu chưa.Hủy tư ngoại ba mươi.Đã có vợ con đề huề.Sau khi gì nữ bốn mươi lăm tuổi.Vẫn chân son mình rồi.Việc gì không lấy.Tôi sẽ về .Một bản gì đang ngồi ăn quả ở đầu chợ chim.Vừa nhìn thấy tôi gì đã cất giọng gọi to.Cu việt ơi.Còn bánh chuối gì mua cho con đi.Thấy tự đỏ mặt lắc đầu.Đúng lúc vì trong thấy vợ con tôi đi.Gì con gì.Mày không thích.Thì để vợ con ăn.À mà nếu như anh không ăn ở đây.Đi để gì mua cho chục cái mang về nhà mà.Bịt mắt.Con tôi lên bốn đang sợ sệt vì người lạ.Ái chà.Chị tôi đã có cháu nội đít nhôm dưới đây cha bố anh còn trai mà lại có lúm đồng tiền.Quá cơ.Mày biết gì phải sợ.Bà là em gái của bà nội con đều.Tải bắt ruồi của dữ liệu tôi nổi.Không chịu làm chuyện ma cả làng chết là dưới.Bara.Tôi sống đã quá nửa thế kỷ trên mặt đất này.Đi lại không ít gần như hầu khắp nước ta.Và hơn chục quốc gia.Mặc quả tin tức không nhìn thấy người nào có tài bắt ruồi.Cái giống côn trùng tay quá.Như dữ liệu tôi.Chỉ cần thấy con ruồi đi qua.Dìu dắt tay qua một cái sau đó tay vung lên đập mạnh xuống.Kèm theo một câu nói lạnh .Jetstar.Lấy rằng trên mặt đất hiện ra một con ruồi.Ông tướng dũng nổi tiếng ở là.Là đủ thứ chuyện kể cả những truyện thuộc loại thâm căn của tỉnh chỉ đôi ba người ở cây làm chuyện.Biết nhưng mà hôm gặp tôi tự nhiên nói buồn.Cậu có biết vì sao dì cậu bắt ruồi tài thế không.Thế tôi lắc đầu quay.Ông từng nhóm tuổi hô hấp.Giờ kể một cách khoái trá.Nghe chuyện của ông.Dữ liệu bắt ruồi giỏi từ khi làng chuyện học dân trong cái.Dàn.Sau này gọi là xuân.Chồng hồng xiêm.Mấy vụ đầu hồng xiêm làm chuyện.Chồng cho quả xum xuê.Cái nào ra cũng vàng ươm mịn màng.Nhưng bỏ ra thì cát không được mịn ngọt mát.Cây hồng xiêm xuân đỉnh.Mà anh sao.Hình như.Bà ba người có con dâu trong xuân đỉnh hỏi.Kẻ thường giá mười hai.Hồng xiêm xuân đỉnh ngọt lý mát mịn như thế.Là do bọn phần bắc tươi trực tiếp giờ gặp cảnh.Nhà ông tướng gấu nó.Tôi mới vỡ nhé.Vì sao xuân đỉnh lắm rồi.Thay thế.Cho lăng chuyện học cấp ba xuân đỉnh cứ tan trường là y như rằng có một đám rồi đặc như mây.Cơn mưa bay ào trên.Mãi đến kỳ đà giành giới là ảnh gì.Với lại vẽ đám mây rồi mới thanh.Từ khi người chuyện học cách chăm sóc hồng xiêm của bảng a nhỉ.Kích hoạt tình duyên ở làng chuyện nhiều lên.Vừa đặt mâm cơm hai quả dứa.Dưa quả mít.Bổ dưa.Là chỉ một thoáng sau biến ngay tên kỵ màu ruồi.Vị trí.Vãi cát tông đánh không sợ.Thế là các bà các chị đang sử dụng đến việc diêm vương bằng tay.Đàn bà con gái làm chuyện thi nhau diệt ruồi theo kiểu tự nhiên.Nhưng chẳng ai.Dữ liệu.Tài năng nào cũng cần có gốc là năng khiếu.Dữ liệu tôi chẳng biết có chút tài bẩm sinh mất rồi.Nhưng hãy nhắc đến chuyện bắt rồi.Thì rất làm triệt để công nhận di tích tài.Từ đó những câu chuyện về các giải đặc biệt của dì tôi cũng được lưu truyền.Tất nhiên có thể bớt thêu dệt để tỏ lòng khâm phục.Lâu dần những chuyện này thành huyền thoại.A di đà phật.Một huyền thoại về tài năng của relay.Từ được nhắc đến đầu tiên và chuyện này.Từng chứng kiến là thế.Buổi sáng hôm ấy.Sau khi bán được tổ hồng xiêm chín cây.Dữ liệu kéo thời gian bánh đúc canh của bà cụ nhà em ở chợ chiều.Trong lúc chờ cứu nhóm cắt bánh chan nước thì liệu tốt nhìn thấy con ruồi bay lượn và trước mũi ông làm bói.Ông thầy bói có tin.Trang sức ở chuyện mà già nửa huyện.Tay bị mù do sởi chạy hậu từ năm lên ba.Nhưng ông năm bói cấp ba bảo vợ gót chục đứa con.Là không thể các bản khác quanh vụ.Đôi bà cũng có con với ông.Khi thấy con ruồi bay quanh mũi ông làm bói.Thì tôi cũng thấy tay giả tự động đẩy rồi dư lên.Tôi thực sự lo.Vì khoảng cách trọn bộ.Cặp kính tròn đen và biện pháp anh đức cách nhau chưa đầy lửa.Nhỡ chẳng may tay dìu.Chạm vào cặp kính hai cái bát chiết yêu bánh đúc bay đi vỡ tan nước bắn tung toé vào vạt áo dài thư.Hai cái ống quần màu cháo lòng của năm bói thì.Trong khi tôi đáp án nhảy lò xo.Thì trong chớp mắt.Tôi nghe tiếng gió sao một cái.Giờ dì giơ tay ném mẹ.Kèm theo tiếng nói khẽ.Sex teen.Làm bẫy nhật lim nhấp nháy số mũ.Đưa đò.Việt nam ổn rồi nói.Cảm ơn cô lựu nhé.Con dê.Làm cho ăn mất cả ngon mày nhờ cậu.Hổng dám.Chẳng qua.Giống ruồi lại niềm vui.Vì chân của nó có vi trùng nhiều.Dễ lây bệnh.Nên em đập chết nó thôi.Cô có tài.Chỉ hiểm cần số.Để tạ ơn cô nên tôi liều lộ thiên cơ.Khuyên cola.Nên dùng cách tải ấy đúng chỗ.Bằng không.Cô vất vả về đường tình duyên đấy.Đội ơn thầy.Nhưng nói thật.Em thích ở một mình.Cho đỡ vướng.Ừ thế thì tùy cậu.Vậy là tôi đã trả cho ơn cô nhé.Cô chỉ nên nhớ tháng từ ghẹ mà bại.Cũng từ nghệ.Tùy lựu nói.Nhưng vì là người đàn bà bình thường nên hồi tôi bắt đầu ra gì.Đang nghe gì có quá.Mà nói như bọn trẻ chúng tôi là.Vì đã có tình yêu.Người yêu gì là chú chim cán bộ phòng thuế có trụ sở mới xây ở ngã ba chỗ đầu dốc bến ngự.Qua đường cái nối với đường cầu bing.Chạy về làng non.Đó là căn nhà ngói ba gian xây bằng tiền chính phủ.Trên máy có biển tôn sơn xanh kẻ chữ trắng.Chắc khoảng hơn tháng sau là đã phủ bụi trắng xóa.Chỗ ấy đặc điểm cho cán bộ thuế.Nhưng lại là chỗ hướng bụi nhiều nhất của làng.Nền đường cái đất sỏi chảy với rau.Dốc bến ngự tử sông lên là đường đất.Suốt ngày.Xe chở cát sỏi chạy zing.Cuốn bụi mù chữ.Nhưng chỉ cần ngồi trong phòng có thể quán xuyến.Cả những ai từng đến bắc đi đỏ quà sống mang thịt lợn măng rượu lậu sang kể cả mấy bà.Lậu nhất bong bóng rổ.Cuộn thịt lợn giả bụng chửa cũng.Khó thoát.Tương lai phòng thấy mọc lên.Dân nông nghiệp trong làng thì không nói làm gì.Đi nhậu chả có gì mà giờ anh phỏng thuế.Chiều khi nào.Vụ có ít thóc nếp.Cá đỗ mang xuống bán lấy tiền.Sắm cho con bộ quần áo cuốn.Bị ngứa không khéo gặp phải nhân viên thuế detalle quản lý thị trường.Khi bị tịch thu nhưng.Còn rất ngoài đi.Phi nông nghiệp ở xóm ô tô.Bị động thứ gì đi ngang qua phòng thuế không bị chặn lại hỏi trò già.Mua ở đâu mua của ai mua để rủ.Mở mua nhiều thế.Người dân nào cũng tính sẵn câu trả lời.Chọn.Vậy mà trong những năm tháng một nhạc ấy.Nguyên liệu có quan hệ mật thiết với chú chim phòng thuế.Nguyên nhân họ biết nhau rồi thành thân quen cũng bắt đầu.Từ cách tải của gì.Cũng vào một buổi sáng bà ngoại tới size gì lên hàng lò rèn ở chợ triệt đánh con dao phay.Chuẩn bị làm cỗ trong ngày giỗ ông.Trong lúc chờ.Quy định rẽ vào quán cụ nhà bánh.Thì thấy.Chim phòng thuế ngồi chờ ăn bánh đúc chấm tương.Thực ra sáng nào chỗ ấy cũng đến chợ triển.Hôm ngồi ở hàng phở gánh nhà ông tân.Khi chỉ ngồi quán cháo xe.Ý là để.Sẵn ở đó.Chờ dân bên bắc mang hàng lậu hàng bán ở chợ huyện và chợ về.Nhìn cái sim phòng thuế ở đó.Nên rủ liệu đi nhanh đến hàng bến thành.Chim phòng thuế.Đang cầm đến bánh đúc đã chấm tương định đưa vào mồm.Thì nhìn thấy một chị bụng chửa từ dưới sông lên.Chị nhỉ dám dịch của chị có mang lên từ.Chữa mắt nhìn vào bụng chị trả.Đúng lúc nào qua.Dữ liệu nhìn thấy con ruồi đang trồng đu.Ở bắc nước tường trước.Gì quên hết mọi chuyện.Gì khóc luôn đi tớ.Quay thấy một cái vung lên một câu nói chết đi mày.Chim phòng thuế rất ít.Thích nhìn thấy động tác nhanh như chớp của rìu.Mở con ruồi nằm trên mặt.Chú út.Dữ liệu chưa hiểu gì.Nhưng theo thói quen nói luôn.Con dê.Là dấu hiệu nguy.Vì trên của lá cây chủ nhiều dễ lây bệnh nấm.Nhưng hơn là gì.Hẹn.Hiền được tốt đấy.Hiểu rồi hiểu rồi.Tức là ai.Là tốt phải không.Chim phòng thuế gật đầu rối rít.Thế là từ đó dữ liệu và chim phòng thấy quen nha.Rồi thân nhau và.Yêu nhau thì.Remix chuyện này vui thỉnh thoảng tới chứng kiến mẹ tôi bảo gì.Đi cẩn thận.Vừa thích chứ.Khi bị phỏng thế bắt ký bao nhiêu lời lãi mấy chuyến.Hít.Dữ liệu lại tủm tỉm cười và mẹ tôi.Chị yên tâm.Lời lãi mấy cả đỗ mấy cân thịt ăn thua gì.Mai kia em xem những ai ở xóm này là cán bộ.Có tìm phiếu thử.Em múa dẻo.Giải phố bán cho bọn về tha hồ chú.Chết chết.Dữ liệu thích nhớ.Thế họ biết thịt.Hôm qua đài ở đầu số.Chảy nước.Quản lý thị trường ở chợ đồng xuân bắt bọn fanfic.Có người bị tù đấy.Dữ liệu cười xăng.Chị đừng lo.Anh chim phòng thuế đã mách m.Không bị sao đâu.Có buồn tìm phiếu mới nhiều tiền.Chứ mấy thứ kia trở lại đánh bao nhiêu.Câu thể năm bói đoán hậu vận rủi.Thỉnh thoảng lại hiện trong app store.Mặc dù tức chả hiểu gì.Nhưng sau vụ chim phòng thuế.Tự nhiên xa rời gì.Tôi mới làm ở nhận ra.Duyên gia vào một ngày mùa hè.Đằng sau phong thuỷ là vườn nhà cả đoàn.Vườn có duy nhất một cây nhãn lồng nổi tiếng cả giải bữa nam sông cái.Giống nhãn thì mười lăm ăn quả mười lăm chả cá.Nam ăn.Thì bất chấp.Nút chè.Thì tục ăn trộm.Bà cả cũng thu được gần chục nghìn tiền bán nhá.Từ khi phỏng thiết lập.Ở chị.Fba cả bán nhãn thu mua cho thương nghiệp huyện.Bạch chán không chăm sóc nhãn nữa.Kể club nhãn xài chữ chỉ bà cũng không trẻ nữa buộc gọi nhãn để chống đỡ.Sửa máy.Đúng kỹ nhãn.Sản phẩm thuế hẹn diệp lục rất tâm sự.Nhưng hôm đó dì ra hà nội bán số tem phiếu mới mua.Vì trễ xe.Nên dẻo.Khi gì đến chỗ hẹn.Thì đã thấy chim phòng thế đang ngủ.Mồm há.Mũi thở phì phò.Gì tôi vừa ngồi xuống.Thì thấy một con ruồi ở hạt nhân.Vừa nhỉ.Bay.Đậu và trò mũi anh.Giày nữ qua tay.Vì khe tay gì hơi.Nên sau khi con ruồi bị tức.Lại dưới bấm lỗ miệng đang hát của chim phòng thuế.Dì cứ bật cười.Tiếng cười làm chim thức giấc.Thế có thứ gì đó bận cho mồm.Trang phùng thúy hội ngộ đi.Y tế con ruồi từ miệng mình bật ra.Lại thích gì liệu.Vừa nhìn vừa cười nhạt nhẽo.Triệu.Cháu.Cô cố tình chơi xỏ tôi.Không.Không là em.Em vô tình.Không ở.Đổ sổ lá ba que.Hẹn đi.Cô cho tôi là ngáp phải ruồi chứ.Rượu thấy người yêu nổi cáo liền mềm mỏng giải.Nhưng gì cả nói anh chàng vào thuế cảm nổi cáu.Cuối cùng.Đi chỉ mặc gì tôi bảo.Từ giờ quốc đừng nhìn mặt tôi nữa.Cặp cố tình chơi tôi thì kỷ niệm.Mới đầu vít sự tan vỡ này.Tôi cứ nghĩ đến sự tài giỏi khi đoán hậu vận của đám nhá.Tức giận con ruồi.Vợ buồn vì cái tài của dì ghẻ.Đá gà mạnh.Sao lại clip.Con ruồi chỉ là cái cớ.Mặt chữ chia ly giữa chim phòng tế bào gì tôi là do tác.Của bạn.Thứ ba này không phải ai xa lạ.Chính là chị thơm con người lớn.Bà bình lát một.Xóm ô tô này còn hai nhà chuyên mổ lợn để bán là.Nhà bà vinh nhà đại giỗ.Nhìn đi nhìn.Tìm nhà bên lát có vẻ rất hạn chế.Thấy bảo nguyên do của sự thật đó là do bận lát có tay chọn.Lợn nhà cái này mổ.Rất lợi ích.Thơm bị mỏng ba chỉ mắm rót đầy.Cứ nào cũng dream chỉ bà hạt lúa.Đang họp.Nhưng đám đàn ông con trai lại.Tự chạy hàng đó là do chị.Thơm.Cơm rang vào độ tuổi đẹp nhất đời con gái.Mắt bồ câu ấp trứng lúc nào cũng long lanh như hai giọt nước.Hai má tròn tròn.Ai chấm dứt chén đỏ hồng.Như vừa kiểu bếp ga.Ấy là chưa kể.Chị thương mẹ tham gia đội chèo của làng.Đóng vai cả kiều nguyệt nga và tiên du.mười sáng như một.Cứ khoảng hơn sáu giờ.Lại như cả xóm đều thấy cô à áo bà ba.Trận đấu tranh với chiếc mâm đồng bảy ngót chục bát đĩa tiết canh.Đưa tay vắt sổ.Cùng giọng hát chèo trong veo cao véo von.Ai tiếc anh đây.Bưởi hôm cả mười.Chị đi từ nhà cô gần đầu xóm.Đến quá dốc bến ngự là đã bán hết tiết.Chim phòng thuế.Là dân tộc tết.Thoát kỳ thủy.Cũng không biết ăn tết cả.Món khoái khẩu của anh chàng này là trứng vịt lộn.Và.Rắn nước nướng chấm muối.Buổi sáng hình như chị chẳng thơm cố tình đổi mâm tiếp đi qua đi lại trước cửa phòng thuế.Mở cửa đóng giả.Ai ăn tiết canh đây.Đến ba lần.Thì chim thỏ mặt ra.Thơ đánh đôi mắt lại lướt.Anh ăn thử một bát nhé.Thử.Thì em không lấy tiền.Ăn đi.Có làm sao em đến.Nghe thơ mở lần thứ hai thì chim gật đầu.Nhất bát tiết canh dê.Trước bốn con mắt ngạc nhiên của hai đồng nghiệp cùng quê.Thơ nguyễn.Bộ phim lạc mất tiêu hóa.Thả và bác tít dịu dàng dục.Anh ăn.Ngon lắm.Sim phong thuy cắn môi cẩm thị.Bỏ vào mồm liên tiếp hai miếng tiết canh.Ngay ngửa mặt lên nhầm rồi gật gù.Hẹn.Thơm hiến mắt lạc riêng nước lê.Là sao.Lại hen.Rất hay.Ngon ngon.Anh thấy chưa.Mai.Anh làm ăn nữa nhé.Quen miệng.Anh điện cho mà xem.Thế là từ khi quen bị tiết canh.Chim phòng thuế và cô nàng thơ dần dần thân.Thấy bảo sau đấy.Thuế xuất tinh.Nhạc bên lắc giảm.So với nhá.Bản tin đại dỗ.Thậm chí bảo hiểm.Diễn biến áp mười hai volt.Mà thuế đánh con.Con.Phòng thuế chi em không biết có phải vì nhiễm tiết cách nhà thơm chèo.Mà nhắn cái gì liệu.Chuyện ấy của tỉnh thức không rõ.Chỉ biết sau này có lẽ đến gần ba mươi năm sau.Có người hàng xóm nhạc bên lắp thịt lợn.Tôi không muốn nhắc tên vì sợ à.Đáp ca cho tôi.Chính bình long.Cách xài con gái quyến rũ chim phòng thuế bằng martin để gã này rộng tay cho ban thoải mái bổ lượng.Bán.Mà không bị bắt nắng bắt nét như hồi.Chim phòng thuế chưa khoái món tiên cá.Tôi cũng không.Tôi đến vui của ông thầy bói ở làng bánh đúc tàu ngầm.Từ đời tám khoáng nào đấy lại vận và rìu.Lại sau khi bé mũi tiết canh vẫn lag.Sim phong thuy xa rời gì tôi bến duyên chỉ nặng thơm.Cứ bàn bạc đi xa nên không rõ họ có nên.Nên chọn.Chỉ biết gì liệu tôi sao quan hệ với phòng thuế chim.Thì cũng có đôi ba người mỗi mang.Bà ngoại tôi hồi còn sống.Mỗi khi thấy thế có hỏi.Tivi tôi chỉ cười hì hì.Chuyện của con cứ từ từ.Phân tích thấy khỏe là thích à.Rồi bà ngoại tới khuất núi.Mảnh đất các nhà của bà.Được ba cậu chia ra.Khi các cậu kiên bể giao.Rồi bố tôi cũng quy tiên thì mẹ tôi gọi dì điện ở chung.Cho có chị có em.Mẹ tôi bảo gì.Vợ chồng thằng vỹ.Làm ăn ngoài phố được nhà nước cho căn hộ.Nó đi đón chị ra.Nhưng nhà nó chật chội ra đụng vào trại.Hai thằng con nó đưa đi mẫu giáo có người trông.Thằng lớn học về cũng tự ăn được.Nên tôi về ở nhà.Thấy gì liệu đến ở với mẹ.Tôi cũng an tâm.Đâu có một g.Có ông quá vợ ở làng vệ cũng đến trò chuyện với siri.Thấy mẹ tôi kể.Gì cũng tiếp đón thân mật lắm.Tưởng hai người có thể về ở với nhau làm ông làm bà.Lũ con nhà ông ấy xem ra cũng quý gì.Thế rồi thì được đâu gần năm lại không thấy ông ấy.Mẹ tôi có gặng hỏi mãi thì.Vì tôi mới bảo là ông ấy tham lắm.Gì có gì mà than.Ông già.Ông ấy xui gì và cả chị gái tức là.Tôi tiện bác ạ.không chia đất hương hỏa cho gì.Con nào chả là con.Youtube.Chị em tôi có phải luộc súp đâu mà đưa nhau ra tòa.Ok.Di chập cheng.Mới bỏ đống củi.Vì câu nói đó.Cách.Khi mẹ tôi mất.Nhà bố mẹ tôi để lại tập thể hình.Tôi xin phép gì.Cho tôi phá ra.Làm.Nhà cửa xong.Lại mời gì đến.Xông nhà.Tôi.Dịch tốt nhận lời và bảo tôi.Cho cả con bé thứ hai nhà cậu cả tôi đến ở.Cô bé này khi sửa nó mở tôi bị cảm cúm.Tải ra nó bị thiểu năng.Dễ thương lắm.Thịt.Vui vẻ.Thì thấy gì có vẻ buồn.Chiếc đội tế nghỉ về sự vất vả của đời gì.Không định hỏi vì sao.Mãi một.Cái gì cứ ngồi trên ghế mắt đang dõi theo thứ gì đó trước mặt.Rồi lẩm bẩm.Chán mother.Từ cảnh bấm bụng liều hỏi.Thì tốt quay lại mùi hơi nhé.Có gì đâu con nhà mày làm thì giờ.Max.Có lẽ vì thế nên duỗi không có.Mũi thể chọn nó.Mơ thấy mười hai con.Thành ra gì với kim ngân.Có mắc màn ở đâu.Mà lại một cái.Làng mình tự nhiên ít duỗi hẳn.Không biết nó đi đâu.Thi gì.Bây giờ làng lên phường.Có người thu gom.Áo suông.Sạch cống rãnh lập hết.Còn nói.Không có gì.Tai nhạc hả.Năm sinh lại buồn bực như tê thấp nó cắn lại.Chuyến tôi về gần đây.Vừa mở cổng ra đã thấy dữ liệu trên miệng than thở.Dì thật không phải với con.Có chuyện gì thế hả.Kỷ trước con mang thiết bình thủy tinh về cắm hoa.Rõ đẹp.Thế mà hôm qua trời nộp.Tự nhiên con ruồi bay vào.Đậu vào miệng bình.Chỉ qua tay.Hài.Thật chán mơ đời.Lâu không có ruồi.Vợ nên vụng về thế nào chạm vào cái bình.Làm nó rơi xuống đất.Vỡ toác giải.Buồn bã.Vân.bảyup.Không sao đâu gì.Ngoài kia còn cái nữa hôm nào có mang về.Ừ.Con bỏ lỗi cho.Vinmec.Những cái giống ruồi là dấu hiệu nguy chân của nó con vi trùng.Không được.Các bạn với nghe truyện ngắn.Người bắt ruồi tài nhất quả đất.Của nhà văn nguyễn hiếu qua giọng đọc của phát thanh viên sơn tùng.Thưa các bạn.Ban đầu.Ngày tuổi ngân đề.Người bắt ruồi tài nhất quả.Dễ khiến người ta liên tưởng tới một câu chuyện cổ tích.Rằng đằng sau một tài năng đặc biệt.Sẽ là cả một chuyến phiêu lưu kỳ thú hoặc một chiến công lẫy lừng.Nhưng không.Người bắt muỗi to nhất quả.Lại viết về dì lựu.Một người đàn bà cô đơn.Từ lúc trẻ.Khi trở thành một bà già.Đu đủ xanh với tài bắt ruồi.Cuộc đời dì không có cuộc phiêu lưu kỳ thú nào cả.Càng không có một chiến tích lẫy lừng.Gì sau tất cả.Chỉ là một người không may mắn trong tình duyên.Và có lẽ.Cả trong cuộc sống đời thường.Bằng bột giọng văn hài hước.Nhà văn nguyễn hiếu dường như không muốn khiến sâu vào những đắng cay buồn tủi của dì liễu.Ông có phải tập trung và việc kể những câu chuyện nông thôn.Muốn được đang cày trong cuộc đời gì.Chẳng hạn câu chuyện thu thuế.Buôn tem phiếu ngày trước.Hay chuyện giữ vệ sinh đường làng xã ngày nay.Những điều này.Khi xuất hiện rõ nét.Cũng có khi thấp thoáng trong truyện ngắn.Nhưng ít nhiều giúp được người đọc hình dung về nông thôn hôm qua.Đảo hôm nay.Trong đổi thay của đời người lẫn thời.Giống như câu chuyện tem phiếu hay tài bắt ruồi của dì lụa.Nông thôn ngày cũ đang dần biến mất.Như một nông thôn mới mà nói theo ngôn ngữ của nhà văn nguyễn hiếu là ít rồi hẳn không biết nó.Đi đâu cũng gần được hình thành với đủ những vấn đề cũ mới đang xem.Và để nói tiếp để làm sao ấy.Những con người ấy chúng ta lại tiếp tục chờ đó những tác phẩm khác.Của nhà văn nguyễn hiếu trăng.Các bạn thân mến.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay do biên tập viên nguyễn hà thực.Xin dừng ở đây.Thân ái chào các bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com