Người Ta Chỉ Cố Chạy Trốn Khi Lòng Chưa Bình Yên _ Radio Tâm Sự

người ta chỉ cố chạy trốn khi lòng chưa bình yên _ radio tâm sự

Bạn đã bao giờ thấy trong lòng nhói lên một cái.Khi bắt gặp một hình ảnh quen thuộc tại các quán cà phê mà rất nhiều kỉ niệm.Trái tim bạn có thể hãy đi một nhịp khi trên phố đông tấp nập.Vô tình trông thấy một người how giống một bóng hình quen.Có những ngày nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm.Bạn thấy tránh bạn trốn trại.Nhưng không sao thoát khỏi nỗi nhớ nhung.Người ta chỉ có chạy trốn khi lòng chưa bình yên phải không.Trong chương trình của tuần này.mười bảy là nghe lá thư được gửi đến từ bạn trang mi.Đi cà phê đen không đái ít đường trong một quán nhỏ.Tuổi ánh đèn lưu.Trượt đỏ trượt.Hình như chỉ đủ để ai đó cần một không gian yên tĩnh.Tiếng nhạc đỏ thiếu.Từng nốt thăng trầm.Đánh giá của dòng nhạc xưa.Khiến những người cô đơn chẳng mấy ai yêu mến nơi này.Nhưng hôm nào có này cũng đông kín người ra vào.Vì hình như người cô đơn quá ít.Không đi đi làm quán thưa khách.Những vị khách tới đây đều là những cặp đôi hạnh phúc tay trong tay vai kề vai.Bản chất thế giới bên ngoài là bóng tối hay ánh đèn rực rỡ.Mặc cho bão tố hai trăng thanh gió mát.Học viện nói cưới hạnh phúc bên nhau.Vậy bảo sao.Những kẻ cô đơn không thấy chạnh lòng mà chạy.Còn tôi.Cô gái bé nhỏ cũng trót lỡ đôi lần yêu thương.Tìm cũng đôi lần vụn vỡ.Rồi lại lành .Từ ngữ từ lúc vô tình nhìn cảnh này.Lịch sử bị nhấn chìm trong thương tôn.Sợ quá khứ ẩn nấp đâu đó lại kéo về bất chợt.Vậy mà lúc đó bỗng thấy bình yên đến lạ.Tiếp tục cầm bút kia đôi dòng theo cảm xúc.Bình yên là khi ở một mình vẫn không thấy lòng trống vắng.Là khi nhấp môi ly cà phê đắng.Vẫn cảm nhận được vị ngọt của đường.Tẩy trang dùng bão ngày ấy đã đi qua.Yêu thương vụn vỡ này đã lành.Thay trống vắng trong em.Này đã thành thói quen không còn nhận ra nữa.Đúng vậy.Đời sẽ bình yên khi lòng thôi dậy sóng.Tổn thương của mình không còn tỉnh giấc.Khi thấy người ta hạnh.Đó là khi vết thương xưa đã lành.Buồn cười thật chứ.Biết xứ sở ở đây.Chẳng phải là nơi dành cho mình.Vậy mà lối nhỏ chỉ có hai ngã rẽ.Tôi vẫn vô tình nhầm lẫn đưa mình vào quán nhỏ.Một mình ngồi nghe nhạc viết sách.Thi thoảng lại đưa đi cà phê nhất môi.Lại thay đâu phải chỉ mình tôi lạc lõng nơi này.Và cũng đâu phải chỉ mình tôi.Đang loay hoay với dòng cảm xúc không tên.Làn khói thuốc phải ngang trước mặt.Lướt qua đôi tình nhân khi hết qua mũi làm tôi thấy khó chịu nhìn theo chủ nhân của nó.Lại thêm một kẻ thất tình tìm chốn bình yên đây mà .Là một anh chàng ngồi bàn bên tôi.Có thể suy tư trầm ngâm bên ly cà phê đen cùng điếu thuốc trên tay.Tôi không thích con trai hút thuốc.Nhưng nhìn anh.Tôi lại thấy đồng cảm.Và có chút gì đó muốn thêm vào tivi.Cho câu chuyện hôm nay của mình.Tôi vẫn ngồi ở đấy đằng sau lưng anh.Bản chất tôi lại thấy anh cầm điện thoại.Đứt từng tấm hình của đôi nam nữ.Tôi không phải là gián điệp xuất xứ.Đèn chỉ đoán đó là hình ảnh của anh và người yêu.Anh nhìn chăm chăm vào điện thoại.Viết lên nước xuống một hồi.Rồi lại đặt máy xuống thì hơi thuốc.Nhìn tới phía đoàn khách đông vui ở phía đối diện đang quấn quýt nói cười.Như thế vội vàng cho trời sáng mất.Tôi chưa bao giờ thấy mình ta mang chuyện người ta đến như vậy.Nhưng lúc đó thật sự tôi cũng hơi hổ thẹn với chính mình.Thì nhất cử nhất động của anh đều lọt vào mắt tôi.Đền của quán cà phê không sang lắm.Nền màn hình điện thoại của anh.Cùng với khoảng cách bản trên bàn dưới.Giữa hai người đủ để tôi thấy rõ anh đang xóa dần từng bức ảnh.Mà anh vẫn ngắm nhìn nãy giờ.Vậy là tôi đã rõ.Tôi vẫn là người hạnh phúc khi ngồi ở đây.Vì thật sự lòng tôi chẳng có chút gì gọi là chạnh lòng.Khi nhìn cảnh người ta yêu thương quấn quýt.Càng không thấy mình cô đơn.Vì còn có những kẻ còn cô đơn.Còn đau lòng nhiều hơn tôi rất nhiều.Vẫn còn đang ngồi ở nơi đây.Như anh chàng đây.Chẳng phải là vì hoài niệm quá khứ nên mới đến đây sao.Có khi anh ta còn khao khát.Ước gì là mình trống rỗng như cảm xúc của tôi bây giờ đấy.Tôi chỉ ngồi đây tìm kiếm không gian yên tĩnh để viết.Một mình nhưng không thể cô đơn.Thay vào đó tôi muốn cảm xúc của kẻ cô đơn lạc lõng.Chồng chốn thiên đường của những đôi tình nhân này.Để khơi nguồn cảm hứng cho bài viết của mình.Vẫn là câu nói cũ.Trời sẽ bình yên khi lòng tôi dậy sóng.Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ phơi.Nỗi đau nào rồi cũng sẽ dứt.Còn sống nào có thật sao.Rồi cũng trở về với biển cả.Nên hãy cứ để nó giặt sao.Rồi gió ngừng thổi biển sẽ bình yên.Lúc đó mới thật sự là bình yên.Đừng tự tạo bình yên khi lòng còn sông bão.Vốn dĩ chẳng thể lừa dối ai.Lại lừa dối chính mình.Rõ ràng tim còn đau đi qua chốn ấy.Vậy bà chẳng muốn tránh.Chỉ muốn tạo ra rằng bình thành làm mới đi qua.Bình thản lắm mới đến đây.Bình thản lắm mới không khóc.Vật liệu rằng.Lúc đó có thật sự bình thản chưa.Chắc chắn là chưa.Vì chẳng có ai vui vẻ mà cố gắng mình lên.Để chứng minh mình đang vui ca.Thế nên nếu gỡ rối bời trong khoảnh khắc nào đấy.Hãy bình tâm trường ngày lòng thôi dậy sóng.Ngày bình yên chưa bao giờ chạy trốn những người khao khát nó.Bệnh tuổi làm nghề lá thư được gửi đến từ bạn trang mi.Nếu bạn có những tâm sự sáng tác muốn chia sẻ đến lúc radio.Mời bạn truy cập vào website blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất trên website.Blogradio.vn và king youtube.com kéo vlog radio.Chính quyền tương tác của nhóm sản xuất qua fanpage.Facebook.com gạch chéo plus việt.Facebook.com gạch chéo yêu blog radio.Chương trình được thực hiện bởi hằng nga và nhóm sản xuất blog radio với giọng đọc titi.Tìm tạm biệt hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com