Nhân Duyên Vợ Chồng Kiếp Này Có Phải Do DuyÊn NỢ KiẾp TrƯỚc - Chánh Pháp Như Lai Video And Sound

nhân duyên vợ chồng kiếp này có phải do duyÊn nỢ kiẾp trƯỚc - chánh pháp như lai  video and sound
Vì sao.Vợ chồng sống với nhau người thì hạnh phúc.Kẻ thì đau khổ.Có cặp vợ chồng nó.Sống với nhau không hạnh phúc và luôn luôn xảy ra cãi vã.Người vợ tần tảo sớm hôm.Nhưng chồng lại không chí thú làm ăn.Chị vất vả dành dụm được bao nhiêu tiền đều bị chồng đem vào sới bạc.Hoặc uống rượu hết.Con cái cũng không thèm ngó ngàng.Không ít lưng vợ chồng cãi vả chị còn bị chồng thượng cẳng chân hạ cẳng tay.Vì lắm chiêu.Nghỉ thấy phận mình quá bạc nhìn sang hàng xóm có người sống hạnh phúc được chồng yêu chiều.Mà chị thấy nản lòng.Một ngày nọ.Sau trận tái cá và bị chồng đánh chửi thậm tệ.Người vợ cảm thấy mình không còn đủ sức chịu đựng liền ra sông định tự tử.Tới bờ sông chảy xiết.Chị đã cân nhảy xuống đó thì bỗng nhiên gặp một bà lão đi qua.Bà lão thấy chị nhưng chị lại và hỏi han sự tình.Nghe chị kể lại câu chuyện buồn của mình.Bà lão bảo chị đi theo mình về nhà.Nhà bà ở gần đó.Bà bảo chị hãy nhìn vào chiếc gương tròn.Đó là chiếc gương thần kỳ giúp người ta bớt đi nỗi sầu nhân thế.Nghe đời bà nấu.Chị nhìn vào.Chồng chiếc gương trần hiện lên một khung cảnh đô thị náo nhiệt thời xưa ở đó.Có một vị quan đang đi với hàng tình cờ gặp một thiếu nữ cũng con nhà quan nhưng chẳng.Cha mẹ mất sớm tiểu thư vóc dáng mảnh mai xinh đẹp.Vì quan trẻ tuổi đã đem lòng yêu thương bằng ngỏ ý muốn rước về làm vợ .Đôi bên tâm đầu ý hợp.Chung sống rất hạnh phúc.Những tuổi phí còn trẻ được trên điều động đi xa để lo việc nước.Hoàng có thể nhờ người khác đi thay.Nhưng đây là cơ hội để thăng tiến nên ông đã vội vã nhận đời.Phu nhân trẻ tuổi buồn bã chia tay chồng.Dặn dò sớm ngày trở về.Đừng để thiếp vỏ chờ mong.Quanh vợ đâu rồi vội lên đường nhưng trong lòng hăm hở quyết tâm lập công còn.Thằng tính.Người vợ trẻ ở nhà hôm sau biết mình đã thụ thai.Nền rất vui mừng.Nhưng lại buồn vì không có phu quân bên cạnh.Ngày tháng dần trôi.Nặng và vỏ trời mông nhưng phu quân vẫn biệt vô âm tính.Rồi có lúc nào sắp sinh.Thị trấn mai gặp đại họa.Thiên tai lũ lụt.Xảy ra khắp chứng kiến thiếu phụ phải bỏ cả dinh thự để chạy thoát thân.Đến lúc gặp dòng nước xiết.Phu nhân không thể rắn sức nữa.Thì gặp một bà lão tốt bụng cứu linh thuyền.Tại đây nàng đâu đứng vật vã để sinh ra đứa con đầu lòng.Trung tâm cô vừa run sợ vừa thích cứ phu quân vô tình chỉ màn tới công danh địa.Mà bỏ vợ dại con thơ khổ sở như vậy.Rồi chẳng may thuyền của họ phải tảng đá và chìm dần.Thiếu phụ ôm chặt con vào lòng đau xót.Cô biết mình sẽ phải từ giã cõi đời.Trước khi nhắm mắt.Cô vẫn không thôi chắc cứ phu quân rằng kiếp sau nếu có gặp lại cô sẽ phải đòi mà .Nơi này.Người vợ nhìn dòng nước sếp cuốn trôi thiếu phụ mới sinh và đứa trẻ vừa lọt lòng.Mà cảm thấy thương xót vô cùng.Câu hỏi bà lão mình về chứng kiến cảnh tượng gì vậy.Bà lão mỉm cười và đất nặn.Đó chính là kiếp trước của vợ chồng cô.Người vợ bị chết thảm trong dòng nước xiết khi vừa sinh con sông chính là tiền kiếp của chồng cô.Còn cô là vì quan hấp dẫn đợi mà bỏ bê vợ trẻ ở nhà.Nghe xong người vợ lặng đi một lát.Cô hiểu rằng.Kiếp này mình phải trả cái nợ kiếp trước cho chồng.Cô đã không còn oán trách.Và hận chồng nữa.Cô chào bà lão đi về.Trung tâm của từ dũ minh cần những định kiếp này để trả món nợ cho chồng.Thay vì bất cứ cô sẽ yêu thương chồng hơn cũng là để trả lại cái nợ đời trước.Và cũng bị bắn thân cô.Kiếp sau cô sẽ thoát hết nợ nần mà không còn khổ sở như giờ nữa.Thân bằng quyến thuộc.Đều do tuấn nhân tướng sửu.Tư nhân.Tức là trả nợ.Đòi nợ.Trả ơn và báo oán.Mức lương.Chúng ta thọ bao nhiêu cái ăn ức không những không được cẩn thận ngược lại phải sám hối trong nghiệp chướng.Của mình tội nghiệp của quá khứ này phải trả.Nếu đem lòng oán hận làm sao phòng tạo thêm nghiệp mới.Trung xuân quan tương báo đến bao giờ mới hết nếu biết lấy ân báo oán thì oán.Tiền tiêu trừ.Sự lựa chọn của mỗi người.Chỉ là xuất phát từ lý trí mà ra.Nói thử có nghĩa là chúng ta có tiền duyên với nhau.Nhưng chính ở kiếp này.Tình hình đó có đủ.Gắn kết thành một trưởng nợ bền lâu hay không.Chính là nhờ ở chính chúng ta.Trong hơn bảy tỷ người trên hành tinh này có một người sẽ cùng chúng ta gắn kết cả đời.Sinh con đẻ cái.Xưởng phim.Chia sẻ buồn vui.Đó hiên viên là một trong những phúc phần mà tạo hóa đã ban cho con người.Nhìn nhận và bồi dưỡng thế nào để chữ nào đó.Thực sự mang đến cho chúng ta niềm an lạc trong cuộc sống.Mỹ chính là những gì mà mỗi chúng ta cần học hỏi suốt đời.Vì sao có một số phụ nữ thường phàn nàn về người chồng của mình.Người phụ nữ từ thời khắc được giả làm vợ của một người đàn ông.Chỉ cho đêm toàn tâm thân giao phó cho người đàn ông này.Sau khi kết hôn họ mục mực yêu thương gia đình và chăm sóc chồng con.Nhưng có những người cả đời không nhận được một câu động viên khích lệ của người chồng.Thậm chí có người còn bị chồng không quan tâm coi trọng.Thế là hồi sinh ra bực bội tháng và phàn nàn về người chồng của mình.Đừng xác định nhân quả thì đây là do kiếp trước người vợ đã thiếu nợ người chồng ở kiếp.Của mình.Người vợ đã bao giờ từng nghĩ.Tại sao mình không lấy người này người kia mà lấy chồng mình bây giờ.Đó là bởi vì người vợ thiếu nợ người chồng.Đền kiếp này được gả cho người chồng hiện tại để trả nợ.Nếu như không thiếu nợ.Thì sẽ không đến.Không có duyên thì sẽ không tủ.Có người phụ nữ lại nói.Tôi không đỡ chồng tôi thứ gì cả bởi vì chồng tôi đối xử rất tốt với tôi.Những điều này cũng là bởi vì người chồng ở kiếp trước đã nợ người vợ của mình không có nợ.Thì sẽ không tạo thành một gia đình có những người đàn ông.Chỉ mong muốn lấy được người vợ đó mà chấp nhận làm hết công việc từ chăm sóc gia đình đến nuôi.Con cái.Đây chẳng phải là vì thiếu nợ sao.Chỉ là trong xã hội đa phần chúng ta chín kg thì đều phụ nữ thiếu nợ đàn ông mà.Có người phụ nữ lại than rằng.Tại sao tôi lại lấy được một người chồng vô dụng như vậy làm gì cũng không thành.Người phụ nữ kiểu này.Đi đâu cũng chỉ thích người chồng của mình là vô dụng không làm được việc gì thành cả.Việc kiếm súng toàn là do bản thân mình đảm nhiệm nhưng kỳ thi.Đó là bởi vì ở kiếp trước người đàn ông thầy đã vì người vợ mà dốc hết sức mình.Truyền hình ở kiếp này người vợ phải đền bù tổn thất đó cho người chồng.Đây không phải là người vợ gặp xui xẻo mà bởi vì kiếp trước mình đã gieo nhân này thì kiếp này.Sẽ nhận được quả đó cũng có cặp vợ chồng rất hòa thuận.Vợ chồng đối xử với nhau rất tốt.Xóm đồng tiền nga.Nhưng mà người vợ lại không hòa hợp với mẹ chồng.Kỹ thuật.Đây là vì người vợ đã thiếu nợ mẹ chồng của mình ở kiếp trước.Nếu như giữa mẹ chồng và con dâu bất hòa cũng là đều do anh thư chủ nợ.Trước gặp lại chồng kiếp này.Bên nhà phật giảng trần.Chấp nhận.Là có thể chấm dứt được nghiệp này.Cho nên người vợ và người chồng đều nên về nhà giữ tâm bình tĩnh chấp nhận người.Bạn đời của mình.Người phụ nữ được gả cho người đàn ông nào thì đều là bệnh của mình.Người mà hôm nay mình gặp.Đều là đã có trong bệnh rồi.Điều lãng nhân gieo trồng từ kiếp trước cho nên ngày hôm nay mới nhận được quả như vậy.Đàn ông cũng vậy không ngờ sẽ không đến.Truyền hình chúng gia đình.Vợ chồng đừng nên trách mắng nhau bởi vì như vậy là kiếp trước chưa giải quyết xong lại tăng thêm.Ở kiếp này tức là nghiệp cũ chưa hết lại thèm hiệp mới.Hãy đối xử tử tế với nhau để hóa giải nợ kiếp trước.Nhạc phật có cu.Chúng sinh là bình đẳng.Người chồng hai người vợ không phải là tài sản riêng của mình.Chỉ là có một đoạn nhân duyên với mình ở kiếp trước kiếp này đến để kết thúc đoạn nhân viên.Mà thôi.Duyên phận duyên trắng tất cả sẽ phân li.Đừng đánh chết người chồng hay người vợ của mình mà hãy trả giá bỏ công sức ra nhiều hơn.Lửa giúp đỡ người kia nhiều hơn ngay bây giờ.Bản chất trắng.Sẽ nhận được quả ngọt.Phần mềm người khác.Cũng chỉ tự mình làm hại mình mà thôi.Câu chuyện một lời ước hẹn mấy đời làm tăng khó thoát tình duyên.Tôi và vợ tôi không phải người cùng một tỉnh.Khi tôi chán nản buồn bã đã quên được cô ấy.Sau này.Trải qua bao nhiêu chướng ngại chúng tôi mới kết thành vợ chồng thời gian đó.Chúng tôi đã vượt biết bao khó khăn.Trung tâm tôi luôn cảm thấy mình nợ cô ấy rất nhiều cô ấy có tính hay dựa dẫm vào tôi.Nếu một ngày không nhìn thấy tôi thì tâm thần bất an đứng ngồi không yên.Khai mở một số ký ức ở những đời trước.Vợ tôi cũng vì thế mà thường nói với tôi.Kiếp trước em và anh rốt cuộc là có quan hệ nhân viên thế nào.Anh không thể xem một chút sao.Tôi nói với cô ấy rằng điều này không thể cưỡng cầu được.Vào một buổi tối tôi là một lần nữa vừa qua không gian và thời gian của luân hồi trở về hơn.Nghìn năm trước nhìn thấy được những ân oán giữa tôi và vợ.Chồng kiếp đó.Sau nhiều năm tôi xuống núi vân du.Khi trở về chùa vĩnh hoa thì sư phụ đã giật rồi.bảy bảy chúng tăng trong chùa chọn tôi lên làm trụ trì.Không lâu sau đó tôi bắt đầu lập đàn giảng kinh tuyên dương phật pháp khi đó thì chưa đến.ba mươi tuổi.Những người họ thường hay trêu đùa tôi là tiểu phương trưởng.Cùng với ảnh hưởng được mở rộng.Thượng hỏa trong chùa ngày càng thịnh vượng khách hành hương cách tính trúng những gì hỏi đạo đến tôi.Điều không cự tuyệt.Một hôm.Một nhà giàu hợp lý có việc đi quá chùa ông vẫn theo người nhà tiện đường liền lên núi.Đường kính phật.Khi uống trà nói chuyện.Thì biết được cả nhà ông đều kính phụng phật pháp.Ai làm việc thiện.Tí nghe nói tôi tu luyện trong phật pháp đạt được trình độ nhất định nên ghé vào thăm thuận tiện cho chú.Ăn một ít đồ cúng.Đi cùng.Cần có con gái của ông giá rẻ khoảng mười sáu mười bảy tuổi nhưng màu đoan trang.Nhìn thấy những câu kệ tôi viết liền cầm lên xem hồi lâu.Trời cho hỏi chuyện một cách tò mò.Từ khiêm tốn trả lời từng câu hỏi.Không lâu sau thì họ phải lên đường.Khi từ biệt tôi mới phát hiện ánh mắt của lý tiểu thư không rời khỏi tôi ánh mắt đó từ trước.Giờ tôi chưa từng tiếp xúc quá bỗng nhiên tôi thấy chấn động tâm tư suy nghĩ bất định tự nghĩ.Ta tu hành từ nhỏ đến nay.Ý nghĩa định luật bản thân không hề nông cạn làm sao trước nữ sắc.Lại thất bại thế này.Từ hôm đó nhiều ngày khi đã chọn.Không thể nhập định được những suy nghĩ bất chính liên tiếp đến nhân dân phải qua thời gian dài.Mới có thể chết phục được tâm ma này từ đó tu luyện trong phật pháp.Không dám có chút buông lên nữa.Một năm sau với núi có người vội vã đưa đến một bức thư.Kiểm tra lại thư của lý bên ngoài.Tôi vừa mở ra xem mồ hôi lạnh liền phát ra vội vàng niệm phật hiểu.Trong thư.Con gái liếm ngoài từ sau khi ở chùa về không lâu sau thì ngã bệnh.Không còn cách nào chữa được không tìm ra nguyên nhân căn bệnh tiểu thư không nói người nhà cũ.Không có cách nào.Sau này mới ít nhiều biết được là vì tương tư tôi nên thành bình.Nghỉ đi tôi là người trong phật môn chuyện này trong vai trò cười hay sao.Nhưng không biết làm thế nào vì sức khỏe con gái ông càng nguy kịch chỉ còn cách mời tôi.Đi xuống núi thân con gái ông một lần.Việc cứu người là khẩn.Do đó tôi vội vàng thu xếp công việc và đồ đạc.Rồi thêm người đưa thư xuống núi.Sau nhiều ngày.Chị đính gặp được lý phủ.Lý thiên ngoại trong lòng nóng như lửa đốt nhìn thấy tôi đến bà vui mừng ra đó rồi dẫn vào trong nhà.Dường như đã có người sói báo cho tiểu thư bên ngoài ở bên ngoài gọi tiểu thư.Con gái con xem ai đến này.Tiểu thư từ từ ngồi dậy khỏi giường nét mặt ửng hồng khi hỏi tôi.Tăng tăng ngày đã biết rồi sao.Lời nói có phải mệt mỏi cơ thể biểu lộ cho vẻ yếu ớt.Tôi vội vàng cái lễ chả hiểu cô ấy không nên cử động nhiều.Sau đó tôi giảng giải về phật pháp.Muốn cô ấy vượt qua chướng ngại tình cảm nam nữ nhưng cô ấy tựa như nghe mà không nghe.Sao hỏi tôi.Châu thanh.Kiếp này ngài và tôi không thể đến được với nhau tôi liền lập trưởng nói.Đúng vậy.Tuyệt đối không thể được.Nước mắt cô gái lăn dài trên má.Một hồi lâu sau cô ấy chỉ vào với đồ trên bàn mà nói.Hôm nay gặp nhau.Không biết khi nào mới lại tương phùng.Tặng trong ngày mười ba tên lửa làm đồ cung dưỡng mong có công nhận cho.Tôi ấp úng nói.Cái này.Cách vẽ của cô ấy làm tôi không nở cự tuyệt.Trị bệnh tăng sinh nhật.Cẩm giàng nữ thí chủ bình tân xin cáo từ.Sinh nữ thí chủ an tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh đọc nhiều kinh phật sức khỏe sớm.Khôi phục.Thấy cô ấy lặng im tôi liền quay người bước ra khỏi phòng.Cao tăng.Xin hãy thông thả.Tiểu thư ở phía sau lưng tôi gọi.Tức quay người lại.Nữ thí chủ vẫn còn việc gì muốn nói hay sao.Ánh mắt cô gái lộ vẽ kỳ lạ.Nếu đời này ngày tôi không thành thì sao.Tôi đáp lời cô ấy.Nếu đời này tao không tu thành đời sau vẫn tiếp tục làm tăng.Nếu đánh như vậy.Dãy núi này xin làm tính.Kiếp sau tôi lên chùa tìm ngày.Nói xong tiểu thư quay người đi vào trong.Trái cây chùa được hai mươi lăm.Nghe nói sau khi tôi trời khỏi đó không lâu lý tiểu thư đã qua đời trong sầu não.Việc này đã khuấy động đến cả một đời của tôi.Quảng ninh trong kiếp đó tôi tu không thành.Trước mắt đã đến đời sau.Tôi quá nhiên là chuyển sinh thành hòa thượng sau đó ở chùa vĩnh hoa tiếp tục làm trụ trì.Thấm thoát đã bảy năm trôi qua.Đánh lại đến trung thu ngày thứ hai là ngày hương hội.Buổi tối thì tôi đã toại nhập định bốn nhiên trước mắt hiện lên một khoảng không rõ ràng rồi.Truyện công năng nhìn được tương lai quá khứ.Tôi biết được mình là phương trượng tiền nhiệm chuyển thế và cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra.Sau khi xác định chỉ biết than thở rằng.Định số.Đúng là đình số.Ngày hôm sau.Người đến hành hương rất đông đến chưa nghe thấy bên ngoài cổng chùa có tiếng truyền vào trong tù.Đến rồi.Cuối cùng cũng đã đến.Nước sâu.Cách tăng những người có dáng vẻ là con tiên đi vào đại điện.Lễ phật xong ở trong phòng khách mời tôi tiếp đón.Vì quan viên vừa nhìn thấy tôi nên nhìn kỹ trên dưới.Rồi không ngừng gật đầu.Quả đúng như thế quả đúng như thế.Hai tay tôi hợp lại trước ngực xin hỏi đại nhân từ đâu đến có việc gì ạ.Người đó bỗng như giật mình tỉnh giấc trả lời.Ta đến từ trường an.Vì con gái mà đến quý tự tìm người.Tôi nói.Tìm người yêu.Trường an cách vĩnh hóa tự cách đánh vần.Làm sao có người cô ấy cần tìm được.Các cách tăng đều cảm thấy kỳ lạ.Làm như vậy.Người đó giải thích.Bà có một cô con gái.Nói giống như viên minh châu chồng tay vợ chồng ta.Chẳng mấy chốc đã đến tuổi kết hôn rất nhiều người nó cũng thấy vừa.Một hôm nó mơ thấy chồng mình là người nơi cửa phật.Hơn nữa kiếp trước từng có ước hẹn cụ thể hiện giờ ở chùa nào vắng vẻ cho làm sao.Còn có tính vật làm chứng nói cho rằng mười mươi ta cũng là người kinh phật.Mặc dù bán tính bán nghi ta vẫn muốn đến trước để hỏi dò vàng óng trên sau không ngờ.Cách đúng với lời con gái nói không sai chút nào cách xây để bên cạnh nghe không lọt nữa.Giọng nói.Vớ vẩn.Phương trình chúng tôi là cao tăng đắc đạo sao lại có thể giống như lời ông nói được.Tôi đưa tay lên ra hiệu bảo họ đừng nói nữa.Trời đi vào nhà kho mở hòm gỗ của phương trượng tiền nhiệm để lại.Lấy tra gói đồ để lâu đã bị bụi phủ kín cảm xúc dâng trào.Sau đó trở lại phòng khách đặt gói đồ lên bàn.Trời nói với về con tin.Đây chính là tính vật.Mà con gái ngài nói.Đó là duy vật của tổ si.Lúc này cách tăng nhân trong chùa lại ngày càng đâu có người chen vào trong phòng đứng.Được đỉnh trên bên cửa sổ kiên nhau mà thử hiếu kỳ chăm chú và mọi việc xảy ra ở đâu.Sĩ quan viên nói.Vậy thì.Ngày hai mươi gói đồ đó cho xem phim.Mọi người lần lượt hướng ánh mắt về phía tôi.Được rồi.Tôi ngỡ ngàng mở gói đồ ra.Quả nhiên nó là một bộ áo vải lụa màu trắng.Mọi người đều ngạc nhiên.Bỗng nhiên chạy nữa đó.Cách giảm sóng nhạc.Cách tăng nhân cùng tụng niệm phật hiệu phủ phục xuống quỳ lạy.Lúc lâu sau.Mọi người mới giật mình tỉnh lại.Nguyễn quốc vinh đó nói với tôi.Nếu tất cả đều là sự thật.Thì xinh tăng thu xếp rồi cùng tôn lên đường vào phủ chọn ngày để cùng tiểu thư.Hoàn thành hôn sự.Con gái tôi kết hợp với ngày đúng là trai tài gái sắc.Ra đây điện bụng chút tĩnh lặng.Mọi người đều tỏ ra vô cùng lo lắng.Tôi suy nghĩ một lúc rồi chỉnh lại tăng yêu.Ngồi ngay ngắn trên chiếc bồ đoàn trong tay lần chuỗi phật châu niệm một đoạn phật hiệu nước.Lăng súng với dáng vẻ đau thương.Làm đồ nghiệp kiếp trước làm ta hay đời không thể giải thoát được nằm đứt đoạn.Ở đây đợi đến khi bắt lại chính xác vậy.Nói xong.Tự mình làm tạp hóa mà trời đi.Tả thiền cho đến khi phiên tịch.Đây chính là quan hệ nhân duyên giữa tôi và vợ.Trái quay lưng hồi nhìn năm trong đời này chúng tôi đều sinh ra trong gia đình nghèo khó.Nơi trần thế mênh mông này nối tiếp tiền duyên.Mặc dù xa cách nghìn dặm nhưng cuối cùng.Chúng tôi cũng đến với nhau.Hơn nữa lại là duyên lành quy y phật pháp.Buông bỏ tình.Tiếp tục tu hành trong một pháp môn không cần xuất ra mà vẫn có thể tu thành.Bảy mới biết.Mọi sự trên đời đều là hai chữ nhân duyên.Câu chuyện chúng tôi chia sẻ đến đây là hết.Xin chào và hẹn gặp lại quý tử.Tình là gì.Tin tức tình cảm.Có thể chứa thành tình hưng.Tình yêu.Tình bạn.Tình đồng đội.Đạo phật khuyên con người là dùm.Xóa bỏ hết tất cả.Nhưng không phải biến mình trở thành kẻ chút tình.Dì chú xin.Dũng được gọi là.Hữu tình trúc xinh.Tức là.Chúng sinh.Có tình cảm.Nếu chưa được giải thoát giác ngộ.Thì tất cả con người.Đều có tình cảm.Đó là lẽ thường tình tự nhiên của con.Trong những thứ tình cảm đó.Tình yêu thương của bố mẹ.Dành cho con cái.Là tình cảm thuần khiết.Vì thành.Tình cảm đó.Chỉ có cho đi.Mà không hề mong cầu báo đáp.Tình bạn bè.Lập trình đạo nghĩa của con người.Chồng mối tương quan.Giết người khác.Trứng cá hồi.Tục ngữ có câu.Tình cảm của người quân tử trong sáng.Phân đạm nhiều nước lã.Cho thấy.Tình bạn nhạc hướng tình thứ mười ba.Tiền đạo hữu.Chỉ mối quan hệ giữa những người cùng tube.Theo phật.Họ sẽ quan tâm giúp đỡ.Hỗ trợ nhau.Tình yêu nam nữ.Là thứ tình cảm phức tạp nhất trong ngày.Tui có những tình yêu trong sáng chân thật.Cũng là thứ tình cảm.Chỉ cho đi.Mà không hề muốn đền đáp.Nhưng rất hiếm.Phần lớn.Tình yêu nam nữ là tình yêu chiếm hữu rằng.Điều này có liên quan đến nhu cầu cảm giác an toàn của con người.Vì bất kỳ ai.Cũng không mong cùng người khác.Chia sẻ những thứ mình có.Truyền hình.Tình cảm.Thương là cội nguồn của đau khổ.Tuy nhiên.Có thể nói.Trong nhận thức tình cảm của con người.Bình thường thì.Tình cảm nam nữ ngọt ngào nhất.Dì thủy.Tình yêu nam nữ.Là thứ tình cảm phức tạp.Khó xử lý nhất.Chồng bốn thứ tình cảm nhiều chân.Đồng thời.Đây cũng là thứ tình cảm tiềm ẩn nhiều nguy cơ nảy sinh vấn đề nhé.Người xưa có câu.Trời nếu có tình.Trời cũng già.Điều đó.Bún hải sản.Tình cảm là thứ vai trò tân tuyết có người nhiều nhất.Khi tình yêu lên ngôi.Đôi bên quấn quýt gắn vào cao su.Nhưng nếu yêu quá mức.Liên thành đau khổ.Tình cảm yêu đương nam nữ nồng thắm.Người trung quốc nói.Yêu nhau như thuở ban đầu.Đội bền quan tâm yêu thương trân trọng.Tha thứ cho nhau.Một khi có điều gì đó hút máu.Hai bên phải tìm hiểu và bù đắp cho nhau.Như thế tên cám mới được bền lâu.The flash.Khi hai người hát nữ đến với nhau.Họ đã có hai thế giới riêng.Yêu thương bao nhiêu cũng chỉ là hai thế giới.Phong thủy quá thành một.Vì thấy khó tránh những lúc to tiếng cãi giá.Truyền.Tình yêu nam nữ cần phải học cách tha thứ.Tôn trọng và bổ sung cho nhau.Ngoài ra.Chồng quá trình quay viết.Yêu thương nhau của những đôi bạn trẻ.Thường có sự chênh lệch về mặt tình cảm.Một mình quá yêu thương đến nỗi bên kia.Không thể chấp nhận được tình cảm đó.Vì yêu thương có mặt quá nhiều chiến hữu.Các trường hợp.Một bình.Quá yêu thương.Bên kia quá thờ ơ lãnh đạm.Gì thế.Người kia nghĩ rằng.Mình không được tôn trọng.Trường hợp này.Dẫn đến lòng tự trọng bị tổn.Tâm lý mất thăng bằng.Điều đau khổ nhất trong tình yêu.Là thất tình.Tình cảm phải được xây dựng.Từ hai tiếng.Nếu chỉ đến từ một phía.Tí không được xem là tình yêu nữa.Nếu chỉ đến từ một phía.Nhưng vẫn chắc chắn.Theo đuổi.Thì chỉ làm tổn thương cho mình.Nhà đối phương.Điều này nói thì dễ nhưng thực tế ý thì muốn ra khó khăn.Có người thường đau khổ vì tình cảm.Biết nhỉ.Nhưng mấy ai gạt được tình cảm nam nữ.Ra khỏi hồng.Chúng ta thường thấy bảo đại đăng tải những chuyện tình đau khổ.Giờ yêu không thành.Có người tìm đến cái chết.Để giải quyết tình cảm.Cũng có người do quá yêu nên giết người mình yêu.Khó thường làm khí.Lý do là.Anh làm tôi đau.Thì anh cũng đừng hồng sống yên thân.Quạt.Anh không có được em.Thì không ai được phép có em.Khi hai người đều yêu nhau.Nhưng bị gia đình xã hội ngay cấm.Rủ nhau từ vựng.Tình yêu.Lâm hùng.Đây là thứ tình cảm thiếu sáng.Bẫy tình cảm thần mũi bất hạnh cho đôi bên.Theo phật giáo.Đó đều là những việc làm hufi.Thiếu hiểu biết.Nếu không thì.Mà tìm đến cái chết.Đi không những bất hiếu với cha mẹ.Bất nghĩa với xã hội.Mà còn bất nhưng đối với cả người mình yêu.Nếu muốn hiểu rõ về tình cảm này.Chúng ta cần suy nghĩ ở chiết cành khác.Thực ra.Khi chúng ta.Chính tả tiết chép nhạc vào một đối tượng.Giống tàu biết rằng cuộc sống trước cho nhau.Nếu mở rộng lòng mình.Nhìn vào thực tế xã hội.Thì đâu cũng có người đáng yêu thương.Hơn nữa.Chỉ cần người mình yêu sống hạnh phúc là được.Chứ không hẳn bánh nhất định xuống dưới ta là đủ.Hãy biến tình yêu thương.Thành động lực sống.Tình yêu.Là thứ tình cảm đáng trân trọng.Đá quý đánh ca tùng trong đời.Cuộc đời nhờ có tình cảm mới phát triển.Tươi vui hàn quốc.Nhưng những năm gần đây.Các phương tiện báo chí trong và ngoài.Thường đăng tải những vụ án tình thảm khốc.Chồng đó.Nguyên nhân chính chủ yếu là do các nạn nhân đều là tín đồ tình ái.Nhưng không hiểu tình yêu là gì.Yêu.Có thể chia thành.Tình yêu ích kỷ và tình yêu dâng hiến.Tình yêu dâng hiến.Lòng từ bi.Tức là.Tình yêu thương rộng lớn mà người ta thường gọi là bác ái.Tình yêu ích kỷ.Là thứ tình yêu muốn chiếm hữu.Thương là tình yêu nam nữ.Được nghỉ.Chúc tình yêu nam nữ vẫn có rất nhiều mối tình đáng được người đời trân trọng.Cái gì.Tình yêu nam nữ.Có tính chiếm hữu lớn.Lúc nào cũng muốn giữ lấy người mình yêu.Vì thế khi yêu đôi bên cứ ngỡ đó là thứ tình yêu dâng hiến.Thực ra.Đó là thứ tình cảm luôn luôn tranh thủ kiếm hãy chọn dành tình cảm của đối phương.Và đó cũng là cái đi.Của tình yêu ngày.Chồng quá trình chiếm hữu.Chuyện tình yêu.Nếu chỉ thay đổi phường không như những gì mình mong muốn.Quạt không phù hợp với tâm nguyện mình.Thi sáng lại xuyên suốt.Quán hình hoài nghi.Thậm chí khi lòng thù hận.Không phải có một tình yêu nam nữ hoàn toàn vô tư dẫn.Vì khi yêu.Đất dĩ gần sài nghi ngờ.Nghi ngờ.Dẫn đến cãi vã.Là chốt những mối tình tay ba.Yêu và hận.Huyện chặt nhau.Rất khó phân định.Yêu gì vậy.Hận vì yêu.Vì tình yêu nam nữ xuất phát từ lòng ích kỷ.Chiếm hữu.Nền tình yêu thương không yên bình.Nhạc vàng có lời.Yêu nhau.Yêu cả đường đi.Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.Một gì không tạo được một.Tất cả công chức theo đuổi.Không được đền đáp.Thường xuyên lòng quán thân.Khi đó.Học cách tư tưởng.Ăn không đủ.Thì đạp đổ.Khi đạt đỗ.Có khối lượng được kết quả sẽ thấy ngầu.Trong từng nốt giờ.Hủy hoại đối phương.Thậm chí.Có người còn cướp mất mạng sống của người mình yêu.Đây chính là bi kịch tình yêu của con người.Có người mù quáng trong tình yêu.Chỉ biết kêu.Giá tiêu.Không nghĩ đến các nhân tố hiện thực khác.Đó chính là si tình.Si tình.Có thể vì mục đích tình dục.Cũng có thấy gió mùa quá.Trong cách nhìn nhận đánh giá đúng.Gã si tình.Người mình yêu là đẹp nhất.Ai giỏi nhất.Trường hợp này đối phương không còn là đối phương nữa.Mà chỉ là cái phát chứ người kia tưởng tượng ra một con người hoàn hảo như thế.Gì thế.Tích cực của nhật tình yêu mù quáng khi tình không bao giờ tốt đẹp như ít.Đi từ dầu trường hợp này.Bạn cần sớm thức tỉnh.Tại sao có người nói.Hôn nhân.Làm một tuần của tình yêu.Vì trước khi lấy nhau.Cả hai đều chết giấu cái xấu.Tô điểm nét đẹp dũng không phải của mình.Quạt mình không có gì thế.Dân trí.Có người còn tìm cách làm đẹp cho những khuyết điểm của mình.Đến khi kết thúc.Tham dự chồng.Dùng sống địt nhau.Tất cả khuyết điểm dần dần hiện ra.Bên dân cướp giọng chị nhé.Cuối cùng hạnh phúc ta giới.Dì thủy.Trong tình cảm nam nữ.Không nên sống với mộng ảo tưởng về tính cách cao đẹp của bích phương.Không nên mua máy trong tình cảm.Tình yêu đích thực.Là phải không ngừng học tập.Kiếm toàn bản thân giận người mình.Biết cách tôn trọng.Giết người yêu.Phát triển ưu điểm.Bỏ dần quyết đi.Bị bắt.Điểm tình yêu thành động lực sống tốt.Không để tình cảm nam nữ.Trấn thành trấn thành.Tạo nền pikachu cho cuộc sống của mình và người yêu.Yêu.Tức là tìm người bạn để chung sống trọn đời.Nên giữa hai người không những phải tôn trọng.Thương yêu nhau.Như khi bắt đầu.Mất công phải biết san sẻ hàng tháng.Không dấu diếm nhau điều gì.Hai bên.Đẩy đẩy bình đẳng quà trong sáng.Mới mùng sống với nhau trọn đời.Khi nào bạn thực hiện được như thế.Mới được gọi là.Tình yêu thật sự.Tâm khỏe mạnh.Mới màu thân mạnh khỏe.Nếu chúng ta tính ý quan sát.Những người tính tình nóng nảy.Hay bực tức.Sex việt và những phát hiện họ.Đang mắc một số bệnh.Chiếc đàn vàng phi nhung.Tuyến nội tiết không đều.Mỗi khi tinh thần suy nhược chán chường.Đóng hàng rút thân tâm được mệt mỏi.Không đủ sức làm việc xử lý tình huống.Trường hợp đó.Chúng ta thường quy quy.Gia tâm bất an nên ảnh hưởng đến sức khỏe.Nỗi đau giật nữ.Báo thức ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe tinh thần.Có thể nói rằng.Tâm làm chủ thư.Mỹ tâm phi nhung.Khiếm khuyết.Thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của cơ thể.Truyền hình.Tân bình có thể trở thành.Thông qua việc chữa tâm bệnh.Trước hết.Chúng ta phải chấp nhận một sự thật.Thân thị dũng luôn tiềm ẩn các bệnh.Có người từng hỏi tôi.Ai mới là người không mắc hơn bệnh.Tôi nói.Người không mắc bệnh đã chết hết rồi.Không có người không mang bệnh.Duy chỉ có người đã chết.Mới không còn có người để xin bệnh.Những người còn sống.Vì ai cũng có bền cá.Phim.Già bệnh chết.Là quy luật tự nhiên.Từ khi xuyên.Có người đánh con đừng tìm đến cái chết.Không ngừng bị lâu quá.Không ngừng phát triển các mặt.Thậm chí.Nó còn để lại trong gen di truyền.Có thể nói.Ngày cũng đang mắc bệnh.Bệnh nặng nhẹ khác nhau không.Chứ không phải đợi đến giờ.Xuyến bệnh rồi mới chết.Mức lương.Bạn có cảm thấy đau hay không.Thi thử tí ai cũng đang mắc bệnh cả.Nhắc tôi đi.Từ nhỏ.Đá mắt nhiều bên thân thể gầy yếu suy nhược.Nên tôi rất biết tự chăm sóc bản thân.Tôi thường kiêng ăn quá no uống quá nhiều.Không làm việc quá sức.Có lẽ vì vậy mà đứng thì tôi vẫn sống khỏe mạnh.Nhiều bệnh nên tôi thường thấy mình kém phúc.Nghiệp chướng nặng nề.Tôi cũng thường thấy xấu hổ vì điều.Tự nhiên.Theo tôi khi bệnh.Là được phút nhờ quá.Biết bệnh là quả.Nhưng thông qua bị.Hiểu được nhiều thứ.Đó là phút.Ngược lại.Có người yêu khi mắc bệnh.Nhưng một khi có bệnh.Đều là bệnh hiểm nghèo.Thực.Người khỏe mạnh.Thương cây khóa.Ăn uống bừa bãi.Không biết viết gì.Nên.Càng làm tăng thêm cơ hội cho mà bệnh trong người phát triển.Từ điều này.Chúng ta đi.Người thường cảm thấy các bệnh trong người.Cũng là một điều phúc.Nền trong luận bảo giường tam muội.Nghĩ đến phong thủy.Thì đừng cầu không tật bệnh.Tuổi gì.Cũng không có nghĩa là.Chúng ta cần sống trong thấp thỏm bất an di tân bình.Tôi có người bạn thường than thân trách phận với tôi rằng.Đầu đầu trên thân cũng mắc bệnh.Có lúc hành rằng.Có lẽ tôi không sống nổi đến tháng sau.Cách nói.Và cách nghĩ như thế.Vẽ ảnh hưởng không tốt đến mình ra mọi người.Đó cũng không phải là người có đời sống nội tâm là mình.Gì thế.Chúng ta nên nghĩ rằng.Bệnh trĩ.Chỉ là một trong những điều tất yếu không thể tránh khỏi của con như.Một là để nhắc nhở chúng ta.Tìm trân trọng sự sống.Hay là.Để hiểu được cuộc đời vô thường.Sinh lão bệnh tử là tất yếu.Khi nghĩ được như thế.Mỗi khi xuân về.Bạn không bị trâu đậu ảnh hưởng đến tâm lý.Có người mất hết niềm tin và nghị lực sống.mộty.Phát hiện bệnh mát bệnh nặng.Bị bệnh thì chữa trị.Chữa trị không khỏi.Cũng không nên để chúng trở thành tâm bệnh.Phát hiện bệnh.Radio nên mừng.Chứ không phải là điều nên lo.Gì ít.Trong trường hợp xấu.Bạn cũng có sự chuẩn bị trước.Để hoàn thành những việc cần làm.Mình mắc bệnh hẳn là một điều đáng mừng gì.Nhìn theo quan điểm phật giáo.Phàm là có người sinh ra trong đời này.Ai cũng có vô lượng tôi đã làm trong vô lượng kiếp quá khứ.mộtnăm bệnh.Nghĩa là.Một lần nghiệp quả báo ứng.Đó là cách trả lời ác nghiệp mình tạo trong quá khứ.Đang làm đi.Thì phải chịu đựng.Chứ chẳng có gì phải lo âu cơ.Ngoài.Trường dạy các đệ tử rằng.Tí keo.Cường để tam tân bình.Nghĩa là.Người xuất gia phải mang trong người một ít bệnh.Câu nói của yến sào.Bình tân.Cũng là một trong những cách giúp người tốt.Hiểu được bản thân.Hiểu được cuộc đời vô thường.Truyền kỳ.Là những quan điểm những cách nhìn nhận về tình bạn.Giúp chúng ta có cái nhìn thấu đáo chính xác.Về tính.Nếu biết vận dụng các quan điểm vào nhìn nhận đánh giá từ bền của bản thân.Tìm tuổi thân thể không khỏe mạnh.Nhưng vẫn không ảnh hưởng đến tâm lý.Không biết nỗi buồn.Tuyệt vọng.Vì mắc bệnh.Vượt lên nỗi khổ chia lìa.Trần.Có nút tròn lúc huy.Người.Lúc tù lúc tan.Trong đời chẳng có buổi tiệc nào không chị.Người chồng trong đời khó tránh được.Bí quán lý hợp.Khi chia lìa với người ta.Phân tích ai cầm được nước mắt.Đây là sự thật.Gì khổ tâm.Phật giáo gọi là.Cái biệt ly không.Tình cảm con người.Có tình cảm cha con.Tin vợ chồng.Tình yêu nam nữ.Tình cảm bạn bè dưới chân.Trong đó.Tình cảm người thân trong gia đình.Và tình yêu nam nữ.Là những tình cảm thân thiết nhất.Khi đối diện với siri tự bật.Cũng là lúc đau khổ nhất.Tình cảm bè bạn nhà thơ.Nhưng nếu là những người bạn.Tin sống chết có nhau.Trấn thành giúp đỡ nha.Top một bùi hoàng nam.Thì khi phải chia lìa.Cũng là một nỗi khổ lớn.Bình hưng.Chủ yếu chỉ tình thương.Của bố mẹ dành cho con cái.Vì thực.Như người ta nói.Nước mắt chảy xuôi.Phim tình cảm con cái dành cho bố mẹ.Phúc đầm ấm vô tư.Giặt đại lượng như tên bố mẹ dành cho con cái.Sự trưởng thành khôn lớn của con cái.Không chỉ thiếu sự quan tâm chăm sóc yêu thương của bố mẹ.Thích nhỉ.Khi có cái lớn khôn.Cũng là lúc.Sắp phải chia xa.Dj phải dừng dự.Gái và gái chồng.Không thể sống mãi bên bố mẹ đó.Như những chú chim đủ lông đủ cánh.Không thể ở mãi trong tổ được.Đó chỉ là sự thật.Nhưng chưa từng có bố mẹ nào không rơi nước mắt.Nhìn.Chim non xây tổ ấm mới.Có người muốn cho con đi du học.Nhưng lại không chịu được cắn pha con.Khóc lóc nhiều nhớ.Đó âu cũng là lẽ thường.Tất cả đó.Chính là.Cái biệt ly khổ.Khổ vì yêu thương chia lìa.Khi có con cái.Các bậc làm cha làm mẹ.bảy chu kỳ tâm lý.Đến một ngày nào đó.Còn phun lửa.Tách rời tổ ấm cổ.Dựng tổ ấm mới.Cảnh đau buồn quá mức.Khi chúng ta có sự chuẩn bị trước.Sẽ không thấy sốt.Hay quá đau khổ vì chia lìa.Ngoài ra.Sự chia lìa của tình yêu thương nam nữ.Cũng là nỗi đau lớn của con người.Tình yêu.Càng sống động.Thì biệt ly.Càng đau khổ.Nếu yêu thương nhau.Không đến được với nhau.Đó là một nỗi khổ lớn của con người.sáu tuổi yêu đương.Của mày.Tôi là người xuất gia.Khi giàu có ngủ từ trung quốc đại lục.Đến đài loan.Thiết bị tình thâm.Tình yêu ràng buộc nên cũng nhẹ nhàng khi ra đi.Tuy nhiên.Cảnh bình định quyến luyến hồn chúng tôi giao quân ngũ.Giữa đông đảo bạn bè.Các bậc bố mẹ.Và người thân đưa tiễn chúng tôi.Quay thử.Rất khó lòng giết thoát ra đi.Tôi nghĩ rằng giữa con người với con như.Chỉ cần có tình cảm dành cho nhau.Mức lương là tình thâm.Tình bạn hay tình yêu thương nam nữ.Đều sẽ rất khổ đau.Khi điện li.Tùy tôi là người xuất gia.Nhưng trái tim tôi.Vẫn bằng xương thịt.Cung cấp phần đau buồn.Khi phải chia tay với người thân bạn bè.Ví dụ.nămku lê mười bốn tuổi.Tôi giao chua.Xin xuất gia.Còn nhớ.Có lần mẹ đến thăm tôi.Già ở lại trong chùa một ngày còn gì.Mẹ tôi không nỡ rời xa.Nhưng cũng không muốn nhắc tôi dậy lại nha.Cách cảm giác như nước.Khi tách ra tôi lúc đó của mẹ.Quá khứ.Phim tôi thấy nhói đau.Tuyết nhi.Sau đó tôi nghĩ bụng.Chính mình phát tâm xuất gia.Muốn dùng tấn hưng.Giúp bố mẹ phát thanh này để báo đáp ơn đức sinh thành dưỡng dục của bố mẹ.Tôi muốn vượt lên giới hàng nhỏ bé của bản thân.Để mang lại lợi ích cho nhiều người trên đời này nữa.Tôi muốn gieo hạt giống.Vào lòng người.Để giúp họ tránh cổ tìm vui.Đồng thời.Tôi xem đó.Là cách báo ân cha mẹ.Theo tôi.Nếu sáng tối bên bốn nhà suốt đời.Cũng không phải là cách báo đáp thâm ân hay nhất.Nhìn thấy.Tôi thấy lòng mình vơi đi.Đau khổ rất nhiều.Có đoàn viên.Lý hợp mới trưởng thành.Tục ngữ có câu.Trời còn trẻ lắm.Gì trưa thú tình.Nguyễn văn lạc.Chơi có tình.Trời cũng già.Điều đó muốn nói rằng.Bình hưng tình yêu.Tình bạn.Mang lại sự ấm áp cho chúng ta.Thí nghiệm dẫn mang mầm mống đau khổ.Nhất là khi phải đối diện với seri tính đi.Gì thế.Có người cho rằng.Chỉ cần cắt đứt tình cảm với mọi người.Thì không còn khổ gì nữa.Nhưng nhiều đức phật nói.Chúng sinh.Là loài hữu tình.Có tình cảm.Chúng ta là chúng sinh.Làm sao tránh được tình cảm.Màn súng của chính mình.Lạc cánh mà chúng sinh yêu quý.Sau đó.Mới đến những người.Sự thật.Và sự vật liên quan đến mình.Tình thâm.Tượng trưng cho sự kéo dài của sự sống con người.Vì con cái.Là quá thân của bố mẹ.Tình yêu cũng thấy.Nhờ có sự kết hợp giữa nam nữ.Mới có con cháu đời sau.Đừng nói.Tình yêu.Là sự nối dài của sự sống.Tình bạn bè.Tùy không liên quan trực tiếp đến sự sống của mình.Những người sống trong đời.Anh không có bạn.Bạn bè là người chia sẻ buồn vui.Làm đời sống thêm thuốc gì.Là một trong những suối nguồn của đời sống tinh thần.Nên tình bạn.Cũng góp phần rất quan trọng trong cuộc sống con người.Tình yêu nam nữ.Đến sự sống con người.Nhờ có tình cảm này.Mới có con người.Đó là sự thật không thể phủ nhận.Nếu chúng ta phủ định wattpad đức thắng thứ tình cảm này.Thực sự không hợp với quy chuẩn đạo đức thế gian.Không hợp với đạo lý làm người.Xét theo quan điểm phật giáo.Mức luận là tình thân tình yêu.Thay tình bạn.Đều do duyên sinh.Có nhưng có duy.Mới khiến mọi người sống chung gần gũi.Hợp tác với nhật.Tuy nhiên.Chúng ta cần hiểu rõ ràng.Nhân viên tụt áo.Là lẽ tất yếu của tự nhiên.Nhưng chúng ta thường nghe nói.Sông có khúc người có.Hey.Chân có khi tròn khi khuyết.Người có nước tố lúc tay.Nhìn thấy đủ khách.Sống chết hợp tan.Đều là lẽ tự nhiên của trời đất.Super.Đó là sự thật tất yếu.Khi chẳng có lý do gì khiến chúng ta phải đau khổ cả.Giáo lý phật giáo dạy chúng ta.Nick giữ tâm mình.Ở mức bình thường.Duy bình thường tâm thủy đậu.Tâm bình thường.Chính là đạo.Nhờ có tâm đó.Mà khi xóm hạ.Ta không phải mình.Phải chia lìa.Ta không quá đau khổ.Hơn nữa.Người ta sống trong đời.Phải có lúc to lúc ta.Phải trải qua tất cả khổ đau của đời.Mới mông tiến bộ trưởng.Những cuộc đời đức phật nằm.Đứng yên bất động.Vì chúng ta mãi mãi.Dừng lại tại một điểm cố định.Không thể tiến bộ được.Ví dụ.Hôm nay quen biết người này.Ngày mai.Lại quen người khác.Nhà thấy chúng ta mở rộng thêm.Mỗi giao du với mọi người.Mở rộng mặt bằng giao tiếp.Thuyết minh.Hợp âm cho đời là sức mạnh.Giúp chúng ta trưởng thành.Ghi nhớ mở rộng giao lưu với mọi người.Mà kiến thức sống phù hợp.Đá vàng hương.Quay thử.Đó là điều rất tốt.Giá rẻ.Hợp tan.Thể hiện lại vô cơ.Không thể hợp máy không thể thanh mát.Tên lửa.Sự phát triển của các phương tiện kỹ thuật hiện đại.Chúng ta có thể liên lạc với nhau dễ dàng qua điện thoại mạng toàn cầu.Dù cách nhau bao xa.Cũng có thể nói chuyện trực tiếp.Thấy mặt nhau được.Có người thường trú chồng sự giao lưu.Về mặt tinh thần.Nên tuy không ở gần nhau.Nhưng vẫn có thể thông tin thăm hỏi nhau.Do đó.Chuyện hợp tan đã không còn khổ như xưa nữa.Chìa khóa khác nhau sẽ chỉ làm cho người ta đau khổ.Bắt nguồn từ.Tâm lý trắc.Mỗi người mình yêu thương.Mãi mãi.Bên ta.Chỉ cần chúng ta thay đổi cách nhìn thấy đổi quan điểm.Clip tâm bình thường để ứng phó giết tùy táng ly hợp.Bức tường trong cuộc sống.Độc thủ.Nắm bắt cơ hội trưởng thành.Chồng tan vỡ.Hợp âm.Chúng ta.Mới không bì yêu thương chia lìa.Làm đau khổ nữa.Chương bốn.Tìm được điểm khởi đầu của hạnh phúc.Tri túc là điểm khởi đầu của hạnh phúc.Hạnh phúc.Là hai chữ thiên nhiên mà bất kỳ ai cũng mơ ước về nó.Trong quá trình tìm kiếm hạnh.Biết bao người đã để tuột mất nó khỏi tầm tay.Có biết bao người đang sống trong hạnh phúc.Nhưng lại không hay biết đó là hạnh phúc.Con người dùng hết thời trang đời mình để mưu cầu hạnh phúc.Nhưng chỉ đổi được lấy.Mái đầu cover tóc trắng.Bóng dáng hạnh phúc đâu thì dẫn mù khơi.Sẽ diễn như thế.Là gì khó hiểu được hạnh phúc đích thực là gì.Tùy giàu có khỏe mạnh có điểm gì.Quyền thế.Đều là những điều mà thông thường ai cũng thế.Nhưng đó không phải là những tiêu chuẩn.Là những điều đại diện cho hạnh phúc.Tâm bình an mới là hạnh phúc đích thực.Có được bình an hay không.Tùy có liên quan mật thiết đến hoàn cảnh ngoại tệ.Nhưng bàn tính quyết định vẫn là trạng thái tâm lý chủ quan nội tại của mỗi con người.Nếu lòng mình thấy bình an city.Đó là hạnh phúc.Nếu không biết đủ thì rất khó tìm được hạnh.Tri túc đích thực phải đạt đến trình độ.Nhiều cũng thấy đủ ít cũng thấy đủ.Mà không có cũng thấy đủ.Đây là điều kiện tiên quyết để con người đạt đến trạng thái bình an thường lạc.Tự nhiên.Về vấn đề nhiều cũng thấy đủ.Hơi khó hiểu.Cũng thấy đủ và không có cũng thấy đủ.Càng khó hiểu hơn.Người bình thường sẽ cảm thấy lo lắng phiền muộn.Khi cảm thấy vật chất thiết yếu không đủ dùng.Dàn ý chi cả những thứ được cho là thiết yếu cũng không đủ.Thì làm sao titi.Huống gì là khi chơi chọi chẳng có gì.Khi đó nói tới chị tú.Chẳng phải là kỳ quái hay sao.Thực ra.Vật chất nhiều bao nhiêu cũng không thể gọi là đủ.Gì khái niệm nhiều.Chỉ hiện hữu khi được soi sáng.Chứ chưa ai quy định thế nào là nhiều thế nào là.Hơn nữa.Nếu thực sự sở hữu được nhiều vật chất.Cũng không thể giữ mãi không mất.Cũng không thể giúp chủ sở hữu phát triển trưởng thành hơn người khác đi.Truyền hình.Khi có cần biết đủ.Thì ít cần viết đủ.Và khi không có gì càng nên viết đủ.Vì ít và không có điều có thể là điểm khởi đầu của có nhiều.Gì thế.Bất luận tương lai có hay không đều phải cố gắng.Tự hoàn thiện mình.Triết học nền sáng người này sang người nọ.Chỉ cần còn sống là còn phải phấn đấu làm gì.Nếu lỡ làm gì đó sai trái.Thì cần sám hối sửa sai thức tỉnh.Nếu làm chưa tốt.Thì phải cố gắng làm cho thật tốt.Không thẹn với lòng mình với người.Đấy gọi là chị tư.Tôi thường lấy ví dụ dạy các học trò rằng.Người không biết gì.Như con chuột sống trong hũ gạo.Nhưng không biết xung quanh mình là gạo để ăn.Lễ phóng uế vòng hai trong đó.Làm bẩn hết thức ăn mới đi nơi khác kiếm thức ăn.Người sống trong phút để không biết đó là phúc.Chà đạp lên phúc báo của mình.Ví dụ như.Trong tiền viện có đầy đủ điều kiện để chúng ta tu tập.Có thể chỉ đường.Nhưng nhiều người vẫn muốn xa.Cách này không tốt.Điều kiện tu hành ở đây kém quá.Tôi thấy không thoải mái chút nào.Đấy chỉ là những cái cớ để biện minh cho sự lười biếng của mình.Thế có khác gì cuộc sống trong hũ gạo kia đâu.Chị thiếu lòng tri ân.Không biết gì hết.Nên con người sau khi nhận được lợi ích.Vẫn không thấy thỏa dạ.Hơn nữa.Còn trách người ta.Toàn cho mình những thứ mình không cần.Đỹ quả là người sống trong phúc không hiểu gì là tốt.Hạnh phúc trong kiếp này nhờ kiếp trước tích lũy mà có.Nên chúng ta cần gìn giữ trân trọng không nên lãng phí.Người thi tốt đích thực là người hiểu được đạo lý cương nhu.Tiến thoái đúng thời đúng.Khi thoái không quán trời trách người.Khi tiến hành suy nghĩ đến ơn người khác để giúp mình như thế.Họ cũng biết đó là do phúc phận quá khứ của mình mà có.Nên họ càng trân trọng càng tích đức cho kiếp sau hơn nữa.Chế linh.Nếu một người không gieo trồng phước đức mà chỉ biết hưởng thụ.Chúc báo đó sẽ ngày một ít dần.Già nhất định sẽ có ngày hết.Một người biết đi túc biết trân trọng phúc.Dung bùi thiện cân.Thì khi gặp nghịch cảnh không quán hầm.Gặp thuận cảnh không cao ngạo.Trong lòng họ luôn đầy lòng tri ân và báo ân chúng sinh.Đấy mới là người hạnh phúc.Thật sự.Bài học từ những sai lầm.Mọi người thường nói.Tu hành tích tu sửa hành vi của mình cho đúng.Điều đó nói lên rằng.Tu hành cần phải sữa thân.Tu tâm.Trong cách đối nhân xử thế.Đi đứng nằm ngồi.Khởi tâm suy nghĩ.Điều cần phải thức tỉnh mọi lúc mọi nơi.Có như thế mới sửa sai thân tâm.Bằng không chúng ta tu mùa thu mờ chỉ lãng phí công sức thời gian.Biết xấu hổ là then chốt trong việc tự phản tỉnh bản thân.Không nên bỏ qua sai lầm xem như không có gì thì không ai biết.Không nên lười biếng trong công.Để những việc mình làm đánh lý sẽ tốt nhưng không làm tốt hơn.Một khi bị như thế.Cần phải thấy.Đó là điều đáng xấu hổ.Không nên sợ làm sai.Nghĩ sao.Mà sợ nhất là không biết sửa sai.Không chịu nhận sai.Chúng ta cần thức tỉnh mọi lúc mọi nơi.Biết cách kiểm điểm.Đánh giá bản thân một cách vô tư.Mới thấy được lời nói sai.Suy nghĩ sai.Về việc làm sai của mình.Khi tu tập kiểm điểm bản thân.Chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy.Khi mọi người suy nghĩ hành động hoặc nói năng.Được phạm sai lầm.Nói đúng làm đúng rồi.Đúng sai chỉ phân biệt.Khi chúng ta đặt chúng trong điều kiện hoàn cảnh mức độ phạm vi lớn nhỏ mới biết.Trong đời không có việc gì hoàn toàn đúng cũng chẳng có việc gì hoàn toàn sai.Bà chúng chỉ khác nhau ở mức độ đúng bao nhiêu trong c.Giày size bao nhiêu trong lúc.Vượt qua giới hạn nào đó thì đúng thành sai sai lại thành đúng là lẽ thường tình.Là một tín đồ theo phật.Chúng ta cầm kiếm điểm tam nghiệp.Gồm hành vi lời nói và suy nghĩ đúng sai thế nào.Để có cách điều chỉnh thích hợp.Có lúc ta nói sai điều gì đó.Nhưng không nhớ.Đợi đến khi có người chỉ ra mới nhớ.Bất kỳ ai cũng có những điểm mù trong cách nhìn nhận đánh giá bản thân.Nên ai cũng cần người khác nhắc nhở chỉ điện.Nếu người khác chỉ ra khuyết điểm nhưng mình không chịu nhận lỗi.Ngược lại còn to tiếng quát mắng từ cho mình đúng.Thì lúc đó chúng ta đã sai lầm đến mức không cứu chữa được nữa.Nếu bạn làm đúng nhưng bị người khác sửa lưng cũng không sao.Vì bất luận hội nhận xét đúng sai thế nào đi nữa.Thì họ vẫn đang có ý tốt với bạn.Mong bạn sửa sai.Thậm chí thì đối phương có ý xấu cũng phải cảm ơn.Vì họ đã nhận.Có thể nói rằng.Đời người là quá trình học tập lâu dài từ những sai lầm đã phạm.Chị đến phát hiện sai lầm và sửa sai.Công phu thức tỉnh bản thân một mặt vừa phải tự giác phát hiện để sửa đổi.Mặt khác.Phải nhờ người khác chỉ xa để sửa chữa.Người ta thường nói.Nhận phê bình và tự phê.Là chìa khóa giúp con người trưởng thành.Chính là ý nghĩa ở đây tôi muốn nói vậy.Cảm ơn người gai hơn quán.Mức lương ở trong gia đình hay trong môi trường công sở môi trường xã hội.Chúng ta đều nghe thấy rất nhiều sự hơn quá.Trách móc nhau.Có người quán vợ trách chồng.Có người trách con không nghe lời.Có người trách cấp trên chèn ép.Có người chết cấp dưới không nghe lời.Thậm chí.Còn có người quán chất các chính sách của chính phủ môi trường xã hội.Thực xa quán trách chỉ làm cho tinh thần của chính họ sa sút.Phim muộn chứ chẳng giúp được gì cho mong ước của họ.Nhân viên.Mọi quán chất đều có lý do chứ không phải trách phóng cách bừa.Mà có thể là trách gì người khác không hiểu mình.Cách gì đối phương ăn đói thiếu tôn trọng xử lý vấn đề không thỏa đáng.Có người thường có tính giận cá chém thớt.Không dám trực diện nói với người mình quán trách.Mà chỉ nói với người khác.Nói sau lưng hoặc chút giận vô cớ là này đó.Kết quả sau lưng tuổi giảm căng thẳng bực tức trong lòng nhất thời.Nhưng nếu một khi đối phương nghe thấy.Thì sự việc sẽ phức tạp hơn lên.Gì thế.Quán chất không giúp gì được cho vấn đề cần giải quyết.Mà còn tăng thêm nhân cách giữa mình và đối phương.Vậy nên tốt nhất là chúng ta không nên quán trách sau lưng.Nếu có bất kỳ điều gì mâu thuẫn.Thì hãy bày tỏ.Kiến nghị.Hoặc tìm một cách nào đó tiền nóng nhất để giải quyết.Cần lưu ý rằng khi chúng ta nói với đối phương là môn đối phương sửa đổi.Chứ không phải nói để chúc cho đã cơn giận.Thực ra trong sâu thẳm lòng mình.Ai cũng biết được mình thiếu sót mặt nào tốt mặt nào.Trường hợp này chúng ta nên nói như cách nói của các nhà sản.Hãy nói khuyết điểm của chúng tôi cho chúng tôi nghe.Giờ xin hãy nói ưu điểm chúng tôi cho người khác nha.Thế nhìn.Lời hay thường chối tay.Tâm lý chung của con người.Là thích nghe lời ngon ngọt.Thích được khen ngợi.Dù mình không có ưu điểm đó.Ngược lại.Dù đó thực sự đã khuyết điểm.Nhưng lại không muốn nghe người ta phê bình.Vấn đề chung của con người là ít nhìn ra lỗi của mình.Nên khi nghe người khác phê bình thì không chịu chấp nhận.Đủ lỗi là người ta xúc phạm mình.Lỗi cho người ta chứ mình chẳng chút khuyết điểm gì.Lời chế toán thường mang cảm giác khó chịu cho người nghe.Nền chúng ta cần dưỡng đức tính khiêm nhã đối với những lời nhận xét.Chất khoáng.Khổng tử nói.Văn quá nguy hiểm.Nghe người nói lỗi của mình thì vui.Bất luận là người ta phê bình trực diện hay nói xấu sau lưng.Thậm chí người khác kêu giấu cái xấu của mình trước mặt mọi người.Thì chúng ta cũng cần có khí độc của người quân tử để nhận sai nếu có.Những ai chịu nghe lời phê bình mới thực sự trưởng thành.Mới mong hoàn thiện bản thân.Mới mong mình ngày càng tốt đẹp.Có lúc nguyệt khác phê bình chỉ trích không đúng.Như những gì mình có.Trường hợp này cũng cần học thêm đức tính nhẫn nhịn.Hơn nữa phải biết cảm ơn sau những lời nhận xét.Bất luận đó là nhận xét đúng hay sai.Hơn nữa.Khi nào đối phương còn chỉ trích phê bình.Thì khi đó mình còn có trong lòng đối.Gì thế.Những lời phê bình kia thật xa là một động lực giúp chúng ta hoàn thiện bản thân hoàn thiện nhân cách.Cuối cùng.Chúng ta phải nhớ lấy hai nguyên tắc cơ bản trong quán.Thứ nhất là không nên quán trách bất kỳ ai.Thứ hai là khi nghe người khác quán trách mình thì không nên buồn cũng không nên xem họ là thù địch.Điều quan trọng và rất khó làm.Là khi người ta quá.Chỉ trích mình dù đúng dù sai.Đều phải biết cảm ơn họ từ đáy lòng.Nếu làm được thế.Bạn không những là bậc quân tử nhưng nho giáo quan hệ.Mà bạn còn là một vị bồ tát tu hạnh nhẫn nhục.Chuyển thành muốn tư lợi thành ước vọng cống hiến.Theo phật giáo.Chồng bác hổ.Tám điều khổ.Có một điều gọi là.Cầu bất đắc khó khổ.Khổ gì cầu không toại nguyện.Cầu ăn no mặc đủ.An toàn được tự do.Được tôn trọng.Là bản năng của con người.Bản năng đó đến từ nhu cầu trước nhìn tính.Nhưng một khi những nhu cầu đó không tệ bất thành.Thì con người thường có khuynh hướng tìm đến cái chết.Có người xem sờ mông cầu của mình còn quý hơn cả bạn sống.Nên buộc khi không toại nguyện.Họ sẽ tìm đến cái chết.Ví dụ.Người xem tình yêu là mạng sống.Thì sẽ tìm đến cái chết.Khi tình yêu không trọn vẹn.Có người thi không đỗ đại học cũng tìm đến cái chết.Về tâm trí không thỏa.Tuy nhiên.Những người tự tử vì tình vì danh vì lợi.Dù sao cũng chỉ giới hạn ở những phần tử cực đoan.Người thường phần lớn không như thế.Nhưng nếu những mong cầu kỳ vọng của mình không được đền đáp như nguyện thường sẽ rất đau khổ.Đặng chí ảnh hưởng suốt đời.Người từng nếm mùi thất bại thường tự ti tiêu.Than thân trách phận.Gì thế.Mức lương ở trường hợp nào.Lĩnh vực nào.Họ cũng đều mất hết niềm tin không muốn xây dựng lại từ đầu.Làm lại cuộc đời mới.Từ những điểm này cho thấy.Khổ giao cầu không toại nguyện thực sự là người ta điêu đứng.Sống không yên chết không toàn.Từ đau khổ đó.Có người biến nó thành đồng đố kị ghen ghét.Nghĩ rằng những thứ mình không có được.Thì người khác cũng không thể có.Đây đích thực là cái khổ lớn trong những cái khổ.Để giảm nhẹ bớt sự đau khổ.Dò sở cầu không tuổi.Phật giáo hướng dẫn chúng ta cần biết tiết chế thăm muốn.Sống biết đủ.Thiếu nhi.Trì chú.Khi chúng ta thực hiện được ba.Thân tâm quả dục.Thanh lọc tâm hồn tiết chế tham muốn.Biết không còn bị cái thăm muốn mang tính bản năng.Làm đau khổ nữa.Thiếu dục ở đây chỉ sự tham muốn vượt khả năng cơ bản.Tham cầu những thứ ngoài tầm tay và vượt lên những ham muốn cơ bản để sống.Một khi các nhu cầu cần thiết để tồn tại đã được đáp ứng.Chúng ta không nên quá tham lam mơ ước những thứ ngoài tầm tay nữa.Đây chính là titi.Xử biết đủ.Ví dụ.Chúng ta vốn chỉ cần sống trong một căn phòng đủ rộng để sinh hoạt là được.Nhưng có người do không biết đủ muốn khoe khoang tài sản.Nên mua căn nhà thật lớn để thể hiện rằng.Mình nhiều tiền.Nhu cầu về mặt cũng thế.Chỉ cần có đủ năm mươi ba bộ để thai là đủ.Thế nhưng có người mua đến mấy chục bộ.Thậm chí mấy trăm bộ.Đây chính là biểu hiện rõ nét nhất của việc sống không biết đủ.Lòng tham muốn thỏa mãn cái tôi quá độ.Thích hưởng thụ vật chất.Như thế gọi là dục vọng.Mọi dục vọng đều mang tính ích kỷ và nhất định sẽ dẫn đến phiền não.Thậm chí còn mang mầm họ dịp.Nhưng nếu chúng ta mơ ước không riêng cho bản thân.Mà chưa mọi người.Bằng tấm lòng bác ái.Thì đó không phải là dục vọng nữa.Mà là nguyện vọng.Nguyễn.Thích tâm lượng rộng lớn với mọi người.Đây là lòng thanh tịnh.Không mang lại phiền não.Ví dụ.Một người phát nguyện dốc hết sức.Trí lực để cống hiến cho xã hội.Muốn người xung quanh được hạnh phúc.Đây đích thực là tâm nguyện thanh tịnh.Chế linh.Thiếu dục tri túc.Không có nghĩa là không làm gì.Không cần phải nỗ lực không cần có chí tiến thủ.Cũng không có nghĩa là đánh mất nhiệm vụ và mong ước của mình.Nếu không.Thì sẽ ngủ nhận rằng người thực hành hạnh bồ tát.Đều là người có quá nhiều chuột vòng.Hiểu lầm như thế sẽ không muốn thực hành hạnh nguyện bồ tát.Không muốn thành phật.Quan niệm này không phù hợp với tinh thần phật pháp.Việc thực hiện hạnh nguyện bồ tát.Không phải là gì.Bà đan nguyên.Hơn nữa đấy còn là đi nguy.Ước nguyện xuất phát từ tâm từ bi vĩ đại.Người ta thường nói.Chị túc giả thường.Người tri túc thường vui.Chúng ta không những phải thực hiện hành cheat.Thiếu dục b chán cái khổ cầu không toại nguyện.Bà còn phải lập nguyện.Dốc hết sức mình phục vụ cho lợi ích của mọi người.Giúp mọi người liệu khổ được vui.Đây mới là hạnh phúc đích thực.Tầm vô cầu.Trong cuộc sống.Con người tham cầu nhiều thứ.Không có tiền thì cầu chưa có tim.Không có danh vọng địa vị.Thì cầu cho được danh vọng địa vị.Chưa có con.Thì cầu sao cho các con.Người chưa kết hôn.Năm thì mong cầu gặp được cô gái xinh đẹp nết na.Nữ thì mong tìm được cho mình một chàng trai khôi ngô tuấn tú.Ngoài xa.Trong thế gian còn có rất nhiều tôn giáo tín ngưỡng.Giới thiệu trí có cầu ác được.Trong lúc con người cảm thấy trong lòng không được an toàn.Thì họ thường tìm đến những lời đó để gieo quẻ bói toán.Cầu mong được bình an.Đây cũng là một loại cầu từ.Xem sao người không mong cầu quả thật thích thấy.Trong vấn đề cầu thử có điều hợp lý cũng có điều không hợp lý.Có kẻ cầu người cầu thần.Thì dễ thương nhỉ.Cũng có người cầu phật bồ tát.Nhưng chưa chắc muốn cầu là được.Nếu như mong cầu những điều hợp lý thích đáng.Thì đương nhiên là không sai.Ví dụ như.Cầu được sức khỏe sống lâu.Học hành nên người.Công dân.Dân trí.Tất cả những điều đó.Mọi người đều mong muốn.Không có gì là không đúng.Nếu cầu những điều đó mà được như ý nguyện.Thì rất vui mừng.Nhưng trong thực tế cuộc sống không phải điều nào cũng đưa đến như ý nguy.Có những điều cầu mong thái quá sẽ khó thành hiện thực.Chị mang lại sự đau khổ.Ví dụ.Có những người tuổi tác đã cao mà lại lâm trọng bệnh.Hoặc là bệnh đã đến lúc không chữa trị được nữa nhưng vẫn đi gian giấy thần minh bảo hộ cho không che.Những hình thức mong cầu không thực tế như thế.Chính là một trong những nguồn gốc cho sự đau khổ.Có rất nhiều người ôm cái đau khổ rồi cầu mong thoát khổ nhưng không.Đó cũng chính là cầu bất đắc khổ.Khổ gì cầu không toàn diện.Một trong tám nỗi khổ.Bác khổ mà phật pháp đã nói.Trong thực tế cuộc sống đã từng có người muốn gì được đó.Thậm chí.Kêu chó gọi mưa.Thay đổi vận mệnh của bản thân.Kỹ thuật hội gặp được thời thế hoàn cảnh phối hợp tạo sự thuận lợi mới được như ý.Nhưng giận mày sẽ không bao giờ vĩnh viễn đến với một người nào.Trong một phút xui xẻo cũng sẽ làm cho họ hoàn toàn trắng tay.Vui sướng trong lúc được bao nhiêu.Thì lúc mất càng đau khổ nhiều hơn.Gì vậy.Muốn quá giải những điều đau khổ.Giao cầu không được mang lại.Điều trước tiên phải phân biệt rõ ràng những mong cầu nào không hợp lý.Cậu có lúc là một hình thức yêu cầu.Có khi lại là một hình thức tham muốn.Bạn ham muốn cùng với yêu cầu không giống nhau.Ví dụ.Một người kia vốn đã có một căn nhà tại đài loan.Nhưng anh ta lại muốn có thêm một vài căn nhà nữa ở hồng kông mỹ hay trung quốc.Đây không phải là yêu cầu mà chính là tham muốn.Sửa cảm ứng thái quá như thế.Thì có thể cần được thỏa mãn trong khoảng thời gian ngắn.Chứ không thể đợi được lâu.Trong khi sở cầu không được.Thì không làm sao tránh khỏi thất vọng và đau khổ.Nhưng có những yêu cầu hợp lý có khi lại không thể nào thành hiện thực.Nguyên do là gì.Cầu cần phân ra là cầu cho mình.Dưới cầu cho người.Đúng là hai điều kiện khác nhau.Nếu từ tự lợi mà cầu cho mình.Nhu cầu được sẽ rất sung sướng.Nhưng cũng khó tránh khỏi sự lo lắng một ngày kia mình sẽ bị mất.Mà cứ lo lắng như thế.Thì tớ đưa lại cho bản thân cái cảm giác không an toàn.Còn nếu như cầu cho người.Thì giống chỉ tự thân mang tâm trạng được.Thì để tất nhiên là rất tốt.Mà không được thì cũng không sao.Siêu nhân cảm giác đau khổ khi cầu không đủ.Cũng theo đó mà nhẹ nhàng hơn.Lấy tôi làm ví dụ.Từ nào đến giờ bản thân chưa nghỉ nên truy cứu một mục tiêu gì cho cuộc sống của mình.Nhưng tôi có một phương hướng.Nếu có thể thuận lợi đi hết quãng đường thì tốt.Mà nếu không đạt được như nguyện cũng không sao.Gì đó chỉ là một quan hệ nhân duyên chưa chín mùi.Đấu trí tội được mất không có liên quan gì nhau.Nhưng nếu chỉ mong cầu cho người khác.Mà lại không được.Thì đó là sự đau khổ dằn vặt của bản thân tôi.Gì thế.Cầu cho mình là một sự đau khổ.Cầu cho người.Tùy tích cực hơn sau chiếc cầu cho mình.Nhưng tốt hơn hết là cái gì cũng không nên cầu.Nếu có thể cái gì cũng không cầu.Chỉ là sự nỗ lực không ngừng vùng hiếu.Mức lượng sức lực của bản thân bao nhiêu đều phải dùng hết.Được rồi thì về sau phụng hiến cho người khác.Những cách vui sướng hạnh phúc trong suốt quá trình phấn đấu đó.Người khác không thể nào đoạt mất nó đi.Đây cũng chính là sự sung sướng hạnh phúc.Dân trí.Tìm cầu theo tinh thần nhân quả.Thông thường con người nghĩ rằng phật pháp yêu cầu chúng ta cái gì cũng không được mong cầu.Thực ra đây là một hình thức giải thích sai lầm.Phát của.Tuy vậy chúng ta không được tham cầu.Như vậy chúng ta nên cầu nguyện.Có như thế.Thì bản thân mới không đánh mất đi mục tiêu phấn đấu.Xã hội mới có động lực để tiếp tục tiến bộ.Cầu nguyện chính là ước nguyện.Phát nguyện.Nguyên bản thân xóm chiều đi mọi phương hướng.Hoặc hoàn thành bất cứ điều gì.Ví dụ.Chồng tứ hoàng thịnh huyện.Phật dạy.Chúng sinh vô biên thệ nguyện đồ.Phiền não vô tận thế nguyễn đoàn.Tắt mồm vô tận thề nguyện vọng.Phượt đảo du tận thể nguyễn thành.Bất luận là độ chúng sanh số nhiều không bờ bến.Cắt đứt phiền não vô cùng.Hoặc là học tập vô lượng pháp môn.Đều là hình thức gì chúng sinh mà phát khởi nguyện lực hương thủy tâm nguyện học.Giờ đó.Cầu nguyện là sống đến già.Học đứng và.Suốt cuộc đời kiên quyết không ngừng học tập.Thêm nửa yêu cầu bản thân còn cần chồng phước.Bụi đất.Cũng là để cho bản thân càng tiến bộ hơn.Mà thăm cầu.Tức là sự tham muốn không bờ bến.Thấy người khác có mình cũng muốn có.Ví dụ.Thấy người ta có một căn nhà.Mình điện thoại ý niệm cũng phải có một căn nhà.Nếu người ta có một chiếc xe nhập khẩu đời mới.Tức thì chuyển ý niệm sang muốn có một chiếc xe nhập khẩu đời mới.Bất luận là nên muốn hay không nên mua.Có thể muốn hay không thể mua.Muốn hay không muốn.Phạm khi bản thân đã muốn rồi.Thì muốn phải có cho được.Chị thấy.Tham cầu chẳng có cái gì là đạo lý.Chỉ là thỏa mãn ham muốn của bản thân mà cầu.Chỉ là tham muốn không thiết.Có người thấy lợi thì xin tâm đen tối.Chứ gì tham cầu những thứ không thuộc về mình.Nên tìm đến với bạn môn tả đạo.Kết cuộc chỉ rước họa vào thân.Ngoài xa có kẻ không cầu cứu người mà đi cầu cứu phật trời.Nhưng giàu đền chùa cầu nguyện.Bản thân cầu được rồi bên trở lại báo đáp thần minh bằng nhiều hình.Bức họa đây là một hình thức trao đổi là thủ đoạn mua thánh bán thần khôn ngoan.Như trong cuộc sống.Có người đưa của đút lò.Có người nhận của hối lộ.Trong thế giới quỷ thần cũng có quỷ thần nhận của hối lộ.Nhân vật.Bồ tát và chư thánh thần tráng phái có bao giờ nhận của hối lộ.Những quỹ thần nhận của klopp cũng giống như những quan tham trong thế giới loài người.Tham ô chẳng khác gì nhau.Tùy tạm thời yêu cầu được thỏa mãn.Hình như là cũng có hiệu quả.Những lợi ích nhất thời chẳng khác gì bọt xà phòng có đó cho đại không.Đổi lại là một tương lai không thể làm chủ chính mình.Cũng giống như pháp thuật.Điểm.Thần kim.Biến đá thành vàng.Sự thật chỉ là hình thức chào mắt.Nếu như gặp được điểm vốn là một viên đá.Thì mai sau đó cũng sẽ chỉ là chuyện đá mà thôi.Cậu.Bồ tát và chư thánh thần tráng phái.Đã hứa khải nguyện vọng của bạn rồi.Cũng chỉ là cái phước báo lĩnh trước của mỹ.Vì sao cũng phải trả lại mà thôi.Chính vì điều đó.Tham cầu mà không có phúc phận thì chỉ bàn đến phiền não.Nếu có cầu được thì cũng chỉ là hình thức vay mượn.Dây càng nhiều thì ngày sau trả càng.Sung sướng trong hiện tại.Nhưng sẽ gặp quả khổ trong mai sau.Không đủ lực dung bùi phước.Không phụng hiến thì tội lỗi chết chồng.Mai sao nhận lấy quả báo nặng nề không thể nghĩ tưởng được.Cũng có thể kiếp sau làm trâu làm ngựa cũng khó mà trả sau.Con người muốn cầu được phước báo.Thì trước tiên phải dung bồi dưỡng phước.Nếu không dùng đất mà chỉ ngồi thưởng thì phải mang nợ.Cũng giống như người đi vay tiền vậy.Gì thế.Một người dùng có bao nhiêu thì chị mấy nhiêu.Không có ai tự nhiên kiếm được tiền.Tự nhiên sinh ra giàu có.Nếu không đủ sức mà.Tình hình sao cái giá phải bỏ ra càng nhiều gấp bội.Đứng về mặt phật pháp mà nói.Bình thường người cầu học.Cầu chức vụ.Cầu giàu sang đều là đúng.Nhưng chui cầu của chúng ta cần phải hợp lý do cần phải bỏ công sức để đổi lấy.Trong đó.Chúng ta cần phải hiểu rõ cái giá của mối quan hệ giữa quyền lợi nghĩa vụ và trách nhiệm.Nếu chúng ta cầu phước.Thì phép dung đất ruộng phước.Muốn hưởng thụ quyền lợi thì phải cần làm tròn nghĩa vụ.Đây là nhân quả.Chỉ có truy cầu đạo lý nhân quả phù hợp với là tốt nhất.Chỗ dựa vững chắc nhất.Nếu không duy trì.Bà chỉ có tham cầu không thôi.Miễn cưỡng có thể đạt được nhưng họa cũng theo đó mà đến.Gì vậy.Chúng ta cần dùng phương pháp cầu.Di đà lạt đáo mục đích mà nỗ lực phùng hiến.Chứ không nên dùng phương pháp mê tín để thăm cầu.Nếu không.Thì chẳng những không được gì.Mà còn mất hết.Một tâm nguyện thực tế.Ai ai cũng có nguyện vọng.Nhưng không nhất định là tất cả nguyện vọng đều thành hiện.Nguyện vọng có thể lỏng là gì chúng ta thường xem trọng vấn đề nhỏ nhặt trước mắt.Cũng như muốn có một đóa hoa.Nhất thời không có cách nào để được nó.Đèn nghĩ là nguyện vọng của mình đã không thực hiện được.Rồi cảm thấy đau buồn.Kỹ thuật.Nếu không có hoa.Bà có một nhành cỏ cũng đã được rồi.Dù không có hoa.Không có nhẫn cỏ nào mà có thể có được một cành cây cũng rất tốt.Dạ không nữa.Cái gì cũng không có.Thì tâm của mình cũng không nên vì thế mà bị ảnh hưởng.Trên thực tế.Nếu vì người khác.Vì chúng sinh mà pháp lời thề.Thì mới gọi là nguyễn.Nếu chỉ là thì thỏa mãn cho cái tâm riêng biệt của mình.Thì chỉ là một loại niệm tham lam.Mà cứ kiếm lập nguyện vọng theo cái tham niệm đó.Thì dễ dàng bị hỏng.Tự nguyện chân chính.Là gì chúng sinh mà phát.Bà nguyện cho chúng sanh là không cùng không tập.Vì thế quyền của chúng ta vĩnh viễn khóa mà toàn bảo.Như trong phật pháp dạy.Hư không hữu tận.Nhã nguyện vô cùng.Hư không là vô tận.Lời nguyện của bồ tát.Đẹp vô cùng.Cứ như thế cho đến lúc nào thành phần.Gì vậy.Nguyện là một phương hướng mục khi vọng chỉ dẫn chúng ta hướng về phía trước mà không thiên lệch.Sau khi thành phật.Liệu có phải nguyện hoàn toàn đã thực hiện xong.Tùy chư phật trong mười phương thế giới rất nhiều.Nhưng vẫn còn có rất nhiều chúng sanh chưa thành phật cần được độ.Gì vậy.Sau khi thành phật cũng vẫn tiếp tục theo nguyện hạnh đã phát lúc trước.Để tiếp tục bước về phía trước.Truyền hình vĩnh viễn cũng không thể nào đi hết.Ví như.Từ lúc đức thích ca mâu ni thành phật.Tùy đối với tử thần ngày đã hết thì liệu.Nhưng mới là lúc chính thức ngày độ chúng sinh.Mà chúng sinh thì vô cùng.Nên nguyện.Đương nhiên cũng sẽ không giới hạn.Gì vậy.Trong lúc thực hiện nguyện vọng của chính chúng ta mà gặp phải trở ngại.Tầm có thừa mà lực không đủ.Thì không nên suy nghĩ nhiều.Chỉ cần hiểu rõ rằng.Bản thân mình có cái tâm.Như thế là đủ.Còn giấy phần việt chưa xong thì từ từ nỗ lực làm cho xong.Một lần làm chưa hoàn thành thì vẫn còn lần kế tiếp.Thậm chí suốt cuộc đời mình làm chưa xong.Thì thế hệ con cháu tiếp theo đều có thể làm tiếp.Theo quan điểm phật giáo.Sinh mạng của con người là do quá trình tích lũy từ vô hạn sinh mạnh.Một cuộc đời là một quá trình.Cuộc đời này qua đi.Thì tiếp theo một cục đẩy khác.Hay đúng hơn là một quá trình khác sẽ tiếp tục.Vĩnh viễn đều có cơ hội để thực hiện nguyện vọng.Ngoài xa muốn đồ chúng sinh còn phải cần nhiều nhân duyên cùng phối hợp.Nếu chúng sinh đó nhưng chuyên đã hội đủ mới có thể được.Những nhân viên chưa đủ chín mùi.Thì cũng không nên ngồi đợi.Mà phải thúc đẩy nhân duyên để họ nhanh chóng được độ.Ví dụ hai mươi năm về trước.Lúc tôi hoằng pháp ở phía đông nước mỹ.Tui đi nam về bắc đã bao lần.Nhưng hai mươi mốt người đệ tử cũng không có.Bây giờ có người nói với tôi rằng.Hòa thượng thanh nghiêm hình như nguyên có thì hổng cho.Tôi mới nói rằng.Chưa hỏng.Hôm nay tôi đến để thả lưới.Qua một thời gian sau tôi sẽ đến kéo lưới bắt cá.Mà không có cá thì cũng không sao.Lưới thả rồi.Sẽ có một ngày cũng có cá mà bắt thôi.Cũng có thể thời điểm này cá vẫn còn nhỏ.Mà mắc lưới của tôi thì lớn.Dù kéo lưới lên có cá chăng nữa thì cá cũng sẽ theo mắc lưới mà ra thôi.Vì thế đời đến rút cá lớn thẳng.Tự nhiên sẽ vào lưới thôi mà.hai mươi năm sau dùng đông bắc nước mỹ đã có rất nhiều người học phật.Rốt cuộc.Cá có giò từ bắc hay không thì không còn quan trọng nữa.Tui có thể tôi không nhất định được báo đáp.Biểu hiện bên ngoài hình như nguyện vọng của tôi không thực hiện được.Nhưng công việc thả lưới căn bản là tâm nguyện của tôi.Cũng như phật đã dạy.Công bất đường quy.Chúng ta đã nỗ lực làm bất cứ điều gì.Thì sẽ không bao giờ không đạt kết quả.Nhất định.Sẽ có công dụng của nó.Tụi bây giờ chưa nhìn thấy.Nhưng rồi từ từ cũng sẽ xuất hiện thôi.Chính vì như thế.Chỉ cần chúng ta phát xanh huyền bí.Nhất định sẽ có ảnh hưởng.Tuy không biết ảnh hưởng nhiều.Nhưng từ từ cũng sẽ có hiệu quả.Gì vậy.Nếu đã có nhận thức như thế.Chúng ta nên gì chúng sinh tạo phước và phát lời nguyền.Có như vậy.Thi nguyện vọng sẽ chẳng bao giờ hỏng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com