Nhiều Năm Về Sau Của Anh Và Em Phần 13 Người Xa Lạ - Truyện Tình Mc Tâm An Diễn đọc Rất Hay

nhiều năm về sau của anh và em phần 13 người xa lạ - truyện tình mc tâm an diễn đọc rất hay

Xin kính chào tất cả quý vị cần tỉnh trà đang cùng nhau lắng nghe và theo dõi trên kênh đọc truyện vui phố tâm anh rất vui.Giải thích của mọi người vào buổi trưa ngày hôm nay.Ngày hôm nay thì chúng ta lại cùng nhau lắng nghe tiếp tập tiếp theo của bộ truyền nhiều năm về sau của anh và em.Của tác giả lý thuyết sát hạch với vị cũng giống như tâm an chúng ta luôn luôn mong chờ một tình yêu.Tiếp tốt đẹp dành cho nam và miễn đúng không ạ.Ngày hôm nay tôi mang sinh vật mỹ một tình tiết vô cùng khó chịu vô cùng khắc nghiệt bởi vì bố của viện đã xuất hiện.Bảo ông ấy phản đối kịch liệt tình yêu của nam và viễn.Liệu rằng tình yêu này bị phản đối như thế nào những tình tiết mới nhất của câu chuyện này sẽ gửi đến cho quý vị nghe.Xin mời quý vị chúng ta cần chú ý theo dõi ba cứ vị hành chính già thì mình cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì có.Đừng quên ủng hộ cho tam an bằng cách like chia sẻ và đăng ký kênh bụi phố nhá tao mang xin cảm ơn quý vị rất.Còn hay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với tập mười ba của bộ truyện nhiều năm về sau của anh và em.Tuyết qua giọng đọc của tuấn hà.Thời gian cứ thế trôi thì gần một.Sức khỏe của trần bình viễn cơ bản ít nhiều vũ tiến triển bác sĩ chụp phim kiểm tra nói rằng.Của anh cũng đã lành có thể tiến hành phục hồi chức năng phục hồi chức năng là một quá trình cực.Đau đớn tôi đi cùng anh đúng một lần sau đó không chịu được chỉ đứng chờ bên ngoài.Mỗi lần thấy người đàn ông ấy đi ra từ trung tâm phục hồi chức năng với sắc mặt trắng bệch đầy mồ hôi.Tìm của tôi lại không tự chủ được mà lại đau nhói việc tập luyện phục hồi chức năng.Một việc không thể tránh được có điều cả ngày tôi thấy anh càng chậm mà lúc không có việc gì làm.Đường chỉ nằm trên giường hoặc đứng trước cửa sổ nhìn đến thất thần một cảnh ấy.Cho tôi cảm thấy áy náy ngoài việc tầm bồ và bên cạnh massage cho anh cùng anh nói chuyện tiếp.Kỹ thuật tôi chẳng biết làm gì khác tôi vẫn còn nhớ tôi hỏi anh.Việc anh quay về nước ta vốn dĩ cứ tưởng anh sẽ đồng ý ai ngờ được rằng người đàn ông ấy lại.Nhạc nói.Tôi cảm thấy ở đây cũng được kha yên tĩnh thành tịnh nhưng cũng không thể không.Về được bố anh và gia đình của anh đã biết chuyện rồi bọn họ rất lo lắng cho anh em.Ông ấy rồi à ông ấy có làm khó thì em không không không làm gì cả lúc anh.Đưa một thành viên hoàng văn minh cùng với bố anh đã đến đây tuổi có nhìn thấy ông qua cửa kính.Chuẩn bị viễn nghe xong thì gật đầu đối với đề tài này cũng không nói nhiều tôi cũng.Có gì để kể với anh và tôi cũng không muốn kể với anh về việc tôi đã gặp và nói chuyện với bố anh ra sao.Bởi vì tôi cảm thấy loại tình kiếp này đối với tôi không có quá nhiều ảnh hưởng .Đi theo anh anh đã rèn luyện tôi thành một con người mạnh mẽ và kiên cường anh muốn nhìn thấy tôi trong bộ.Đó thì tôi đương nhiên không thể để cho anh thất vào không thấy tôi nói gì.Trần minh viễn lại nhìn xuống khuôn mặt đang cuối rằng của tôi.Chỉ đó lúc này còn mấy vết xước nhỏ mãi lâu dầu với thấp giọng nói.Đợi bể nước sẽ tìm người xem mặt em cứ như con mèo có phải.Xấu lắm không.Không xấu trong mắt của tôi em có thành hình dạng gì cũng rất đẹp.Ở chung với nhau cần một tháng như hình và bóng từ lúc trần minh viễn hôn mê cho đến khi tỉnh lại.Lúc vết thương đau đớn đến mức không đẩy được cho đến khi sắc mặt đã hồng hào trở lại.Quan hệ của tôi và anh ít nhiều cũng được cải thiện so với trước.Ít nhất là tôi không bài xích anh nữa.Anh cũng không còn vẫn còn tôi giống như chị.Gọi thử thiện giờ mỗi ngày đều có sự góp mặt của tôi.Kể cả khi anh nghe những cuộc nói chuyện với bạn bè.Và lãnh đạo các quốc gia gửi lời thăm.Anh cũng chẳng bị tôi mà né tránh.Hay đã dừng lại.Không thấy tôi nói gì.Trần minh viễn lại cười nhé.Ngày càng tiến lại gần hạ môi xuống hôn lên đôi mắt của tôi.Lên chóp mũi lên má.Phải lên môi của tôi.Không có dục vọng.Không có chiếm hữu cũng không có sự dạy dỗ.Chỉ là trạm nghỉ.Nhẹ nhàng mút.Như con bướm đậu trên cành hoa.Mê muội ngượng ngùng.Hương thơm say lòng người.Lưu luyến mà không thể rời đi được .Anh nói với tôi.Tuyển việt nam.Đừng để tôi.Không tìm thấy em.Tôi không hiểu ý tớ của trẻ vĩnh viễn là gì.Cũng không muốn hỏi anh quá nhiều.Cho nên khoảng thời gian sau đó bạn thân của tôi tuyệt nhiên.Không bao giờ né tránh không bao giờ đề cập.Cho đến khi anh được bệnh viện cho xuất viện trở về nước a điều trị.Chúng tôi mới lại có một lần nói chuyện thẳng thắn với nhau.Đó là vào một ngày cuối tuần đầy nắng.Tôi vừa thu dọn đồ đạc.Vừa cất giọng nói.Lần này.Tôi không thể trở về với anh được rồi.Adidas.Tụi bay thẳng sang pháp.Ngày phó thủ tướng có cuộc họp ở bên đấy.Bọn họ cần tôi.Em đừng đi.Em kết nối máy cẩu máy đi.Để tôi nói chuyện với ông ấy.Anh định làm gì.Bộ trưởng nguyễn.Người để tôi đi là anh.Bây giờ người giữ tôi lại cũng là anh.Tôi đã rất nhiều lần hỏi anh về mối quan hệ của chúng ta là gì.Nhưng anh lại không hề nói với tôi dù chỉ là một lời.Em quan trọng điều đó.Tuyển việt nam.Chẳng lẽ thời gian qua những gì tôi làm cho em.Những gì tôi vì em.Điều không còn ý nghĩa gì hết sao.Tôi.Tôi không có ý đó.Ý của em ở trên mặt chữ.Em có muốn tôi hiểu sao.Ngựa điệu của trần vĩnh viễn có chút không kiềm chế được tôi không nhìn anh.Động tác cũng dần trở nên chậm chạp thời gian ở gần hết rồi.Chấp nhận xa anh tôi không muốn nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.Ngay từ đầu chúng tôi không có tình yêu ngay từ đầu chúng tôi chỉ là lợi dụng lẫn nhau.Ngay từ đầu.Chúng tôi chỉ coi nhau như một phép buổi chiều hoàn hảo.Bố của anh nói đúng chủ nhiệm quan nói đúng.Trịnh văn tùng cũng nói đúng bản linda cũng nói đúng.Anh là một con báo đi mạnh mẽ và đầy hôm hẳn với anh quyền lực là trên hết.Còn tình yêu.Chỉ là thường ánh chân của anh có thể khiến anh ngã xuống bất cứ lúc nào.Sự xuất hiện của tôi.Ngay từ đầu là không nên.Không đáp lại lời nói của anh tôi mím môi im lặng một hồi lại tiếp tục nói.Tôi được rồi.Sắp đến giờ.Anh đừng chần chừ nữa.Nếu không sẽ muộn giờ đấy.Thế còn em.Em muốn đi pháp.Hay là em về cùng với tôi.Quá hiểu tính cách của trần vĩnh viễn như thế nào.Cho nên tôi không muốn đôi co với anh.Nên suy đi tính lại bản thân trước mắt có đồng ý thỏa thuận.Để anh về nước ta chứ.Sau đó sẽ tính đi.Tôi sẽ về cùng anh.Ừ.Vậy nào đi thôi.Nhận được câu trả lời của tôi trần minh viễn nhanh chóng gật đầu không phàn nàn cũng không mở lời chất vấn.Rất nhanh chúng tôi được đưa ra sân bay trở về nước ta bằng chuyên cơ riêng của gia đình anh.Sau mấy tiếng dài + đáp xuống sân bay quốc tế lớn nhất thủ đô.Lúc này bên ngoài có rất nhiều vệ sĩ cùng với y tá bác sĩ đứng đợi.Bọn họ thấy anh với tôi đi xuống liền vội vã chạy ra cúi đầu chào.Sau đó một lần nữa hộ tống trở về bệnh viện.Sau khi kiểm tra tổng quát hết mọi thứ một lần nữa được bác sĩ đồng ý cho về nhà tĩnh dưỡng.Trần minh viễn quay sang nói với tôi.Trước kia khi ông nội tôi hay đến chùa thạch sơn lúc đó sức khỏe bà nội tôi không được tốt.Ông nội tôi có thấy chùa miếu nào.Là lại bảo cậu phúc.Tổ chức giờ không tin vào phật.Nhưng cũng không nhỏ bán.Nhận tiền đấy.Tối về em cùng đi nhé.Chưa thạch sơn rất cao.Lại phải đi leo núi.Chân của anh vậy.Anh leo núi làm sao được.Không sao.Tôi nhớ là con đường đó rất tốt.Ngày giữa sửa núi.Đi mấy bậc thang là đến chùa.Nếu như anh không đi được anh đừng cố.Anh cũng biết mà.Sức khỏe của anh vẫn chưa cho phép.Những điều xảy ra chuyện gì thật sự là rất tệ.Tôi không sao.Nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì.Em đừng lo lắng cho tôi.Chuẩn bệnh viện giàu đó lấy điện thoại gọi cho một cuộc cho tài xế của mình.Chúng tôi cùng nhau đi đến chùa thạch linh.Vừa xuống xe tới gần đầu nhìn những bậc thang đau lượt nhìn cảnh người đi vào dâng hương trong chùa.Thành kính.Khung cảnh náo nhiệt vô cùng.Đôi môi mím lại.Mang theo một chút trầm tư.Mà ở bên cạnh.Nhìn thấy tôi như vậy.Người đàn ông đó bạn nói.Sao không đi vào.Anh có đi được không đấy.Anh có cần tôi đỡ anh không.Không tao.Tôi đâu phải là tờ giấy.Gió thổi một tí thì mày đâu.Em quan trọng hóa mọi thứ lên rồi.Vậy tôi được anh nha.Chuẩn bệnh viện gặp đầu.Chúng tôi cùng nhau sánh vai bước từng bước lên từng bậc thang.Đến khi qua cánh cửa.Một bệnh viện công lập tức hiện ra.Phía trước là chiếc lưu hương cực lớn sương khói mù mịt.Phía sau lưng là một đại điện.Không biết bên trong thờ vị nào.Bốn phía của định vị.Đều là du khách vô cùng đông đúc.Chuẩn bệnh viện không vội đi vào bên trong mà chỉ đứng ở bên ngoài nhìn một lát.Sau đó anh nói với tôi.Em đi ra ngoài một chút thường đi.Đại đứng ở đất nhà phật.Tình hình thành khẩn một chút.Nếu không thì thật sự là thất lễ quá.Anh.Ảnh xác định rồi chứ.Sao thế.Em nhìn thấy tôi giống như là đang đùa lắm sao.Không có.Tôi chỉ thắc mắc một chút thôi.Thôi được rồi.Anh đợi tôi một chút nhé.Ở ngay phía cổng có bán hương và đến.Tôi đỡ trần minh viễn đi về trước khi đánh ngồi xuống.Sau khi đi anh không hề cảm thấy khó chịu với vết thương tôi mới xoay người đi mua.Lúc quay lại.Người đàn ông ấy cũng đưa tay nhận lấy.Bắt chước những người xung quanh.Cắm ba cây hương vào một chiếc nơ.Còn chắp tay rồi lẩm bẩm.Khuôn mặt vô cùng ôn hòa.Đến kỳ thắp hương xong anh nói với tôi.Trước đây đã từng xem trên ảnh.Không ngờ qua nhiều năm rồi.Chẳng lẽ của nó vẫn sống.Không khác nhiều.Vẫn là giảng bè cũ.Em đã từng đến đây bao giờ chưa.Tuổi chưa.Tôi cũng chưa bao giờ tin vào phật.Tuổi trẻ lắc đầu lầm bầm thật bé.Chuẩn bệnh viện khe cưới thành tiếng.Tay lên xoa đầu tôi sau đó lại lặng lẽ quỳ xuống phiến đá hai tay chắp trước ngực.Chẳng lẽ của anh quỳ trong thật tiều tụy nhưng lại vô cùng nghiêm túc.Cũng không biết là đang cầu xin điều gì.Mà một lúc lâu sau mới mở mắt.Bộ sáng này có thật khiến tôi có chút nhầm người.Nhật thời không thể tin vào những gì đang xảy ra trước mặt mình.Một người luôn mang trên mình những mưu mô một người đốt mang trên mình những lửa lòng không ngờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.Lãi suất hiện tại mặt như vậy.Ảnh của bây giờ chẳng phải là bộ trưởng cao ngạo nào nữa mà chỉ là một người đàn ông vô cùng bình thường.Cũng bình thường như những con người khác.Cứ thế chúng tôi đứng bên nhau một lúc lúc xoay người đi về.Thì bắt chuột lúc này có một người đàn ông đeo chiếc máy ảnh trên cổ tiến lại gần đưa cho chúng tôi mà.Tấm ảnh cười nói.Thật là ngại quá vì thấy hai người thật sự đẹp đôi.Nên tôi có tự ý chụp một tấm hi vọng hai người sẽ không để ý.Dạ dạ không có gì.Mở nhạc nhạc trả lời ta cũng đưa ra và nhận lấy.Trong tấm ảnh là tôi với trần minh viễn cùng đứng với nhau dưới gốc cây bồ đề cảm hãy nâng lên.Hai chiếc bóng chồng lên nhau làm một.Hương khỏi bài nền trắng xóa.Ngồi xuống một tí.Thì đúng là một khung cảnh khá đẹp.Tôi rút một tờ tiền ra đưa cho họ.Ảnh chụp tấm này rất có kỹ thuật.Không cần trả lại đâu.Cái này.Thật ra kỹ thuật của tôi không tốt như vậy.Chẳng qua là do hai người đẹp.Nên anh nó cũng đẹp theo.Dạ không sao đâu anh cứ cầm lấy đi.Tờ không thích nợ nần ai.Cho nên dù đối phương có từ chối.Bản thân vẫn kiên nhẫn với họ.Đến cùng người đàn ông kia.Cũng không thể làm khác.Hình ảnh nhận lấy tiền.Người đi rồi trần minh viễn lúc này công nhận lấy tấm ảnh tự tay tôi.Đưa lên xem.Đôi mắt trầm tĩnh.Khóe miệng của anh hơi nhất.Thật ra đây không phải lần đầu tiên chúng tôi chụp chung một bức ảnh.Nhưng đó lại là những lần hiếm hoi.Pin được tâm tư suy nghĩ.Trong ánh mắt của anh và cả tôi.Em nhìn xem.Tôi với em đúng là đẹp đôi thật.Kiểu như là một đôi tình nhân vậy.Anh nghĩ như vậy à.Rất gần gũi.Tôi sẽ giữ bức ảnh này.Em một tấm.Tôi muốn tắm.Thôi anh cứ giữ đi tôi không cần đâu.Sao thế.Người khác mà nhìn thấy.Chị có sợ.Thôi được rồi.Tôi sẽ cầm một tấm được chưa.Tuổi quý mùi sinh nghỉ một lúc cũng cầm lấy một tấm ảnh cho vào tối của mình.Tao đấy cũng cùng với anh đi tham quan tiếp trong chùa.Đến khi vào đến gần cửa địa chính.Gặp vị sư trụ trì.Thảo phím tắt chúng tôi cúi đầu chào.Hai người lại thấy ông ấy chỉ vào tay của trần minh viễn và nói một câu đầy miền trung.Thì chủ bước vào đây.Tôi xem cho thí chủ một que.Chuẩn bệnh viện cũng giống tôi.Thông tin mấy trò bói toán.Khi ngày vậy anh còn có chút khó chịu ra mà.Tuy nhiên có lẽ vì nhìn thấy phải kiên quyết của trụ trì.Ảnh làm theo lời của ông.Tay cầm tay tôi dẫn theo đi vào trong.Đó là một căn phòng cũ kỹ.Trên giường hát màu xanh.Bên tường là một đống sách trong đó có vô số công thương vị trí phía nam đặt một bàn thờ.Trên đặt tượng bồ tát bằng sứ lư hương bằng gốm ba đĩa hoa quả dưa cà.Chồng có một chiếc bàn vuông cũ trên bàn xếp một hàng giấy bút kiểu giống như thời phong kiến.Chưa yên bị một chỗ lúc này bị trụ trì quan sát anh một lúc rồi lắc đầu.Đẩy vẻ tả hát ý anh nói là tôi.Tình yêu màu sao chuẩn bị đối với một màn.Vị trụ trì vẫn không thể để bụng chị hỏi ngày sinh tháng đẻ của anh rồi lại rút ra từ đống sách.Cuốn sách cũ nát xem đi xem lại tính tính toàn toán thân xác rất kỳ lạ.Năm phút trôi qua không có một lời nào cất lên chuẩn bệnh viện cũng mất hết kiên nhẫn nhưng.Dám tỏ thái độ sư phụ có gì ông cứ nói thẳng đi thời gian của tôi không.Chỉ sợ thi chủ không hiểu thôi con người của thí chủ.Không sang cũng giàu.Một đời chìm nổi tham vọng quá lớn cuộc sống không đơn giản tuy nhiên tôi.Cậu cũng có căn nhà phật cậu có muốn quỳ không chuẩn minh viễn.Trong tình yêu người sau đó bật cười nói sư phụ tôi có điều này các mắc ông.Nhà ở trên đỉnh núi ăn chay niệm phật đối với người xa lạ như tôi mà lại xem được tướng có phải.Thành chính quả rồi không.Gieo nhân nào thì gặp quả đấy.Gieo nhân thiền sẽ gặp quả thiên.Thí chủ.Thì chủ hãy về đi.Tôi cũng có việc bận rồi.Con vịt.Tôi lên đây gặp sư thầy lần nữa vậy.Xin chào.Chuẩn bị viễn gật đầu tư không vui nhưng đối với người già vẫn vô cùng kiêng nể.Không hề có thái độ kênh kiệu.Chúng tôi cùng nhau đi ra ngoài trời.Rời khỏi chùa thạch linh.Vừa xuống dưới đường lớn đã thấy một hàng xe xếp dài.Tài xế thấy chúng tôi để mở cửa xe.Sau đó nói.Bộ trưởng.Chủ tịch các cặp giò.Chúng tôi phải đón anh về.Tôi không về đây.Các người đừng có đi theo tôi.Bộ trưởng nguyễn.Đây là lệnh của chủ tịch.Mong anh hiểu cho chúng tôi.Nếu như anh không về.Thật sự chúng tôi phải gượng ép.Các người muốn bắt người ta.Chúng tôi.Thái độ của trần bình viễn lúc này rất trẻ.Tôi nhìn anh nhìn bàn tay của anh nắm chặt lấy tay tôi.Im lặng một lúc.Tôi quyết định rút nó ra khỏi tay của anh.Anh nhìn như vậy.Anh quay đầu sang nhìn tôi.Đường nhấn mày nhíu chặt lại.Rõ ràng là không hề vui vẻ.Em.Như thế này là ý gì.Anh đi về đi.Anh đừng để ý đến tôi nữa.Bố của anh rất lo lắng cho anh.Đó tôi tự có cách giải quyết của tôi.Không cần em phải nhắc nhở.Tôi đang hỏi.Thái độ của em lúc này là sao.Anh nghĩ nhiều rồi.Tôi thật sự không hề làm sao.Chúng ta bây giờ để tổ chức một thành phố.Anh nghĩ.Tôi có thể chạy đi đâu được.Nếu vậy.Em trở về nhà đợi tôi.Tôi sẽ đến tìm em.Thôi được.Anh đi về đi.Tôi không nói quá nhiều.Trần minh viễn nhìn thấy sự ngoan ngoãn của tôi lúc này.Cũng gật đầu.Quay người đi về phía xe.Rất nhanh tàu đỏ mất hút vào tàu quốc lộ giày đỏ.Còn lại một mình tôi.Tôm người đứng thành người nhìn con đường dài một lúc thật lâu.Mặc kệ cái nắng trên cao chiếu xuống.Hoàng văn minh nói.Tôi nên tính kỹ càng vì gia đình anh đã biết chuyển.Còn anh thì bảo tôi hãy tin ở anh.Nhưng không một ai biết.Có thể rất nhanh thôi.Tôi sẽ không còn ở lại nơi này nữa.Thủ đô này đã mang cho tôi rất nhiều thăng trầm.Tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ được gục ngã.Nhưng đến thời điểm này.Mọi thứ thật sự nên thử lại.Sẽ tốt hơn rất nhiều.Cơ thể những ngày sau đó.Vẫn trôi qua êm đềm.Giống như quy luật trước đó vậy.Không ồn ào cũng không có mặt của trần minh viễn.Mình đã có hỏi tôi những chuyện xảy ra trong chuyến đi công tác.Nhưng tôi không kể gì với cô ấy.Chỉ đắp lại lấp lửng mấy câu.Sửa lại tuyệt nhiên giữ im lặng.Bởi vì tôi thật lòng không muốn ai biết được cái dự định sau này của mình như thế nào.Cũng chẳng muốn ai tìm được tôi.Ngày chủ nhật.Sau gần một tháng bị gia đình quản thúc.Chuyển bệnh viện cũng đến văn phòng chính phủ để tìm tôi.Anh vẫn cao ngạo như thế.Vết thương gần như hoàn toàn khỏi hẳn.Sắc mặt cũng không còn nhợt nhạt nữa.Nội thất.Bắt gặp một cảnh ấy tôi thật sự rất muốn trốn tránh.Nhưng tôi biết khả năng của mình.Ở trước mặt của anh chị là một con muỗi.Đến cuối cùng mọi suy nghĩ đều gạt bò.Chầm chậm bước lại.Đi đến cạnh anh.Ảnh tìm tôi có chuyện gì.Sức khỏe của anh đỡ nhiều chưa.Em rảnh chưa.Bây giờ tôi rảnh.Vậy đi cùng tôi đến một nơi.Nơi nào.Đi với tôi em sẽ đi.Nói xong trần minh viễn chẳng hay để ý đến việc tôi có đồng ý hay không.Anh cũng đưa ra cầm lấy tay của tôi kéo tôi đi thẳng ra xe của mình.Mặc kệ những cái nhìn của người ra người vào trong tòa nhà chính phủ.Lên xe anh cũng không hề nói với tôi một câu nào.Mãi cho đến khi xe dừng lại một nhà hàng lớn và sang trọng.Anh vẫn nhiều người nói với tôi.Chốt nữa.Em không cần nói gì hết.Để tự mình tôi lo liệu là được.Nhưng.Ảnh cho tôi biết.Là anh đưa tôi đi đâu chứ.Đưa em đến bên cạnh cuộc đời của tôi.Chuẩn bị diễn xoay người nhìn tôi.Lúc nãy tao mấy lời đó.Ánh mắt nhìn tôi mang đầy lửa nóng của sự kiên định.Bạn tôi.Đối diện với một cảnh ấy cổ họng thật sự đã hẹn lại.Những lời mắng chửi tuyệt tình.Điều không thể thốt ra được.Tàu gần một tháng.Anh không liên lạc với tôi dù là một cuộc gọi hay là một tin nhắn.Tôi cũng nghĩ.Chúng tôi sẽ cứ như vậy.Coi nhau như người dưng nước lã.Nhưng mà thật không ngờ.Bước vào trong phòng tôi đã nhìn thấy bố của anh đang ngồi trên sofa.Đặt một cuốn tạp chí.Tuy lớn tuổi nhưng quyền uy tỏa ra thật sự khiến người khác bị xóa sổ.Động tác quan sát rồi.Lúc ấy tôi cứ tưởng ông ta sẽ ra mặt lạnh lùng và uy hiếp giống như afghanistan.Nhiều hóa ra lại không phải.Ông ta bây giờ cuối cùng nhiệt tình.Thức ăn bố đã gọi người mang lên rồi.Hai đứa vào ngồi đi.Đây là tôi việt nam.Hai người đã gặp nhau rồi đúng không ạ.Chắc là con không cần phải giới thiệu.Chuẩn bệnh viện lạnh nhạc giới thiệu.Sau đó kéo về ở bên cạnh cho tôi ngồi xuống.Ở đó diễn bố của anh vẫn mỉm cười như một người rất hiền hậu.Khiến tôi không khỏi rét run.Khó khăn lắm.Tuổi mình nói được.Chủ tịch.Trong ngày.Khi nói xong những lời đó.Tôi có chút luống cuống.Dù là trong phòng bật điều hòa nhưng phía sau lưng lại thấy gần như ướt đẫm vì mồ hôi.Người quyền lực trước mặt tôi.Dù hiện tại không tỏ ra thái tổ.Những tủ bếp.Ông ấy thật sự đang muốn cảnh cáo tôi.Tôi nên nghĩ đến.Những lời.Mà tôi đã hứa.Tôi không thể lên tiếng nói được câu gì trần minh viễn ở bên cạnh.Tỷ lệ vô cùng ân cần mắt nhìn đồng hồ và nói.Sao mẹ vẫn chưa đến.Bố không đi đón bà ấy sao.Chắc là bị kẹt xe.Con cũng biết mẹ con nhiều việc.Hôm nay.Lại có chuyện học đối tác.Bình thường vẫn là tài xế đưa đón.Hôm nay tại sao lại đi một mình.Cái này con về hỏi mẹ của con.Chứ tại sao lại hỏi ta.Tính tình bà ấy trước giờ thế nào.Thì con cũng biết rồi.Bố cũng biết.Tôi có chuyện quan trọng muốn nói.Thôi được rồi.Để tôi đi đón mẹ.Chuyển bệnh viện im lặng một lúc.Tôi cũng lần nữa mở miệng cất giọng nói.Trước khi đi anh còn không quên vỗ lên mu bàn tay của tôi như nhắn nhủ tôi.Là hãy chờ đợi anh quay lại.Nói thật lúc ai tôi biết.Chỉ cần anh xoay người.Là sẽ có chuyện xảy ra.Chỉ là tôi không thể nào.Không thể nào nói với anh được.Mỉm cười để lại cho anh một nụ cười trấn an sau khi người đàn ông đó mất hút người ngã rẽ.Bố của anh.Trở về thái độ nghiêm nhỉ.Today we của mình.Ông ấy nói với tôi.Conan.Uống trà đi.Tôi liếm môi không nói gì cũng không ngẩng đầu ánh mắt chỉ đường xuống mũi giày của mình.Tâm tình có chút về.Đổi tiền.Bố của anh nhàn nhã lấy điện thoại ra gọi đến dãy số.Lão trường vừa gọi điện.Em đến đó giúp anh bàn công việc đi.Mặt bí cái giật.Tổ chức sau cũng có thể im lặng và lắng nghe.Bố của anh cúp điện thoại xong liền cười nói.Conan.Sao không uống trà đi.Thưa chủ tịch.Có cái gì ông cứ nói rằng.Tôi không phải là người buồn cho.Conan cô rất thông minh.Tôi thích sự thông minh của cô.Không tốn sức.Lại chẳng lòng vòng.Cảm ơn lời khen của.Gần một tháng này ở nhà.Bệnh viện + hiểu tác trong quá trình điều trị.Hôm qua nó bảo tôi đến đây gặp cô.Hi vọng tôi có thể đồng ý cho hai đứa.Bộ trưởng nguyễn rồi là người tùy hứng như vậy.Nhảy là bố.Tôi nghĩ ngày hiểu tính cách của anh ấy hơn tôi.Nếu chỉ là tùy hứng.Thì không còn gì tốt hơn.Nhưng tôi hiểu rõ tính nhất của con trai mình.Từ trước tới giờ nó làm việc gì.Cũng dựa vào sở thích của bản thân.Có đôi khi hành sự hơi khác người.Dạ vâng.Tôi gật đầu.Bố của anh khẽ cười và tiếp tục nói.Tôi nghĩ những gì tôi nói với cô ở afghanistan cô vẫn còn nhớ chứ.Conan.Nếu có khó khăn gì.Hay muốn cái gì.Cô cứ nói ra.Tôi sẽ giúp cô giải quyết.Tự bản thân của tôi có thể làm được.Ngài chủ tịch.Không cần phiền đến ngày đâu ạ.Nếu vậy.Tôi nghĩ có nên phối hợp với tôi.Đúng chứ.Tôi chầm chậm gật đầu sau đó cầm túi xách đứng dậy đi ra bên ngoài.Chị cánh cửa bị đóng lại.Bầu không khí bên cạnh.Cũng theo đó mà trở nên rất một nghìn.Thậm chí.Nó còn khiến tôi.Hơi khó thở.Phải hít vào thở ra rất nhiều lần mới có thể điều chỉnh được cảm xúc trở lại cho bình thường.Tôi rẽ vào một căn phòng bên cạnh.Không nỡ rời đi.Cũng không được im lặng quay đi một cách lãng nhách nhiều.Nhưng tôi lại không biết bản thân của mình biết làm thế nào cho đúng.Thật ra tôi biết ý để cuộc chuẩn bệnh viện lúc này là gì.Bởi vì sau chiến sinh tử ở afghanistan.Chúng tôi đã gần như thấu hiểu được tình cảm của nhau.Việc anh dẫn tôi đến đây gặp người nhà của mình.Không phải là hỏi ý kiến.Mà chẳng qua.Nó giống như một lời thông báo.Một lời khẳng định.Đứng một lúc lát sau trần minh viễn cũng xoay người trở lại.Không nhìn thấy tôi đâu anh cất giọng hồi bố của mình.Cô ấy đi đâu rồi.Bố của anh vẫn cực kỳ bình tĩnh.Tay cầm giữ thức ăn trên bàn.Phòng thái quyền uy như một vị vua.Nốt ruồi xong ông ấy mới nói.Cùng ngồi xuống đi.Món súp này hôm nay nhà hàng làm rất ngon.Tôi không muốn ăn.Tôi đang hỏi bố là cô ấy đi đâu rồi.Con đưa con đến đây gặp bố.Là muốn nói cái gì.Tôi nghĩ bố hiểu được.Bố đừng có giả ngây giả ngô.Làm cho mình làm cổng không thấu hiểu mọi chuyện.Muốn kết hôn.Được rồi.Hãy nói cho bố xem.Trước đó hai đứa quen nhau như thế nào.Yêu nhau như thế nào.Tình cảm.Nói là chuyện cả đời không thể nói qua loa là qua loa được.Điều này tôi nghĩ bố không cần phải biết.Sao không nói.Không có cách nào để nói đúng không.Hay là không thể nói.Hay không có mặt mũi nào mà nói.Nhìn sắc mặt của trần minh viễn ngày càng tái đi cơn tức giận trong người bố của anh dường như bùng lên.Tay đập mạnh bàn đứng lên chĩa thẳng vào mặt của anh.Cầm phấn nói.Trần bình viễn.Mày cũng có ít lắm.bảy mươi tám được một con đến gặp tao.Còn muốn kết hôn.bảy còn quá mày hóa đơn rồi đúng không.Lời nói của bố anh lúc này như một cú đánh nên thằng vào đầu thôi.Chị tôi đang đứng ở bên ngoài.Cũng giống như là anh đang ngồi ở bên trong vậy.Dù chỉ có mấy lời.Nhưng lại đủ sức giết chết rồi trong một giây rất ngắn ngủi.Đầu lắm.Thật sự là đau vô cùng.Cô ấy không phải là người như vậy.Còn nữa.Tôi muốn lấy ai là quyền của tôi.Không cần bố cái gật đầu quyết định.Mày đừng có nói dối.Nó có phải hay không.Trong lòng mày biết rõ hơn ai hết.Đứa con gái có thể vì tiền mà lên giường với đàn ông.Mà cũng có thể khiến cho mày muốn kết hôn sao.Mà người đàn ông đó.Lại chính là em rể của mày.Vì đứa con gái đó.Bảng xếp nữa thì mất mạng.Ruột quá.Nó cho mày ăn bùa mấy thuốc lỗ gì.Mà mày lại có thể bất chấp một cách như thế.Chuẩn bệnh viện bị lời của bố nói đả kích mình.Qua khe cửa.Tôi có thể nhìn rõ.Ngày mất của anh đỏ.Răng tẩy từ máu.Mang theo đầy tuyệt vọng.Cũng như là tức giận muốn bộc phát.Tôi lặp lại một lần nữa.Cô ấy.Không phải như ông nói.Nó không phải tao có bằng chứng cho thấy nó đúng là như vậy để mày tận mắt mày nhìn thấy.Thì mày mới dám cái nào mày ra bố của anh thở gấp.Xoay người lại đôi từ trong cặp ra một chiếc đĩa cd vứt lên bàn chỉ vào đói.Mở ra mà xem mở ra mà xem của mày đã từng làm cái gì.Một chiếc đĩa rất bình thường nhưng lại khiến cho bầu không khí trở nên ngừng đóng khiến.Tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát lại trực toát mồ hôi cả trái tim như bị người khác dùng sức.Chiến bản thân tức thời trong nháy mắt trên màn hình là hình ảnh của tôi quyết định vân tùng.Ôm nhau ở bên tại bờ biển khỏe miệng cười đầy hạnh phúc ánh mắt cũng.Có đối phương thậm chí trên đó còn vọng giọng nói của tôi rằng chính vân tùng.Em yêu anh cả đời này em chỉ yêu anh sau đó là từ.Quần áo rơi xuống rồi từng tiếng thở gấp nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đấy.Lòng của tôi.Nổi lên đủ thứ cảm giác còn nhục nhã có sợ hãi có tức giận cả sự hối hận.Tất cả những con sóng biển tát vào người của tôi khiến tôi cảm thấy như có vô số cảnh.Hồng hạnh đang sản hấp thân thể của mình tuy không biết được ai đã quay cái đoạn.Kiếp này là chị vân tùng hay là một người khác tôi chỉ biết bây giờ.Tự động mất hết tất cả rồi tử hi vọng đến mong chờ.Tất cả chẳng còn ý nghĩa nào nữa.Không còn.Với người kia nữa.Nhắm mắt lại tôi không kiềm chế được cảm xúc của mình.Bằng thủy tinh xuống đất.Bài năm mươi phần ngực trái đang đau rất giữ rồi.Nước mắt của tôi nhòe ướt đẫm không nhìn thấy gì.Ở bên trong phòng.Bố của anh lại tiếp tục nói.Cũng chỉ là một con đàn bà.Không nên để nó ảnh hưởng đến sự nghiệp mà mình đang có chứ.Bộ này có biết nói đạo lý với tôi kìa.Bố nghĩ bây giờ.Tôi còn cần phải nghe theo bố sao.Cần cái gật đầu của bố không.Thì mọi chuyện với được thông qua sao.Bố ạ.Bố sai lầm quá rồi.Từ trước đến giờ.Bố không còn tư cách nào hết.Trần bệnh viện.Mày năm nay đã ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi rồi.Mày đừng có làm tao phải tức điên lên.Làm sao.Vậy chứ.Bố cũng ngăn cản tôi đến với an nhiễm.Bố trên người ta là nhà nghèo.Nhưng sau lưng tôi.Bố mẹ đi ngủ với cô ta.Tuổi để cho tôi một đứa em trai.Sao.Đến bây giờ.Bố mẹ muốn cái gì.Mày.Mày láo xược.Mày chưa tỉnh à.Thầy.Đúng rồi đấy.Tao như thế.Nhưng mày đừng có tao phải ra tay với nó.Tao làm như vậy.Là vì tao lo cho thể diện của nhà trần.Giữ luôn thể diện cho mày.Cho con đường danh vọng của mày.Mày hiểu không.Tôi chỉ muốn nói cái này thôi.Nếu như bố dám động đến cuối.Bố đừng có trách tôi.Rắn.Mày cứ chờ xem.Tôi sẽ chờ.Xem bố đầu đến cuối.Thì bố sẽ như thế nào.Trần minh viễn nghiến răng nghiến lợi sau khi nói xong gỗ xoay người bước chân loạng choạng khiến cảnh chân.Đập vào một góc bàn.Tuổi nhìn một cảnh đó.Thực sự là muốn chạy lại đỡ anh.Thế nhưng bản thân lại không đủ dũng khí.Nên cuối cùng chỉ còn bước đi thật nhanh chạy trốn khỏi cái nơi đầy đáng sợ này.Ra khỏi nhà hàng.Bên ngoài lúc này trời đã tờ mờ tối.Mưa cũng đã rồi mất từ lúc nào.Cài lại chửi nên thấm đậm hơn rõ rệt hơn.Tôi đi về phía công viên.Mua cho mình mấy lon bia lạnh.Sao đỏ cứ vậy.Thần người ngựa cổ sâm uống cảm.Biển rất cay.Cổ họng cũng cay.Tôi vừa uống vừa nhớ đến những hình ảnh trên clip được chiếu.Rõ ràng bản thân bảo mình nó không được khóc.Không được nặng lòng.Thì những nước mắt cứ liên tục mà sàn gỗ trên khuôn mặt của tôi.Đầu.Đầu vô cùng.Cứ như vậy tôi thành người ngồi nhìn khoảng không đen tối trước mặt.Với những suy nghĩ chạy dài.Đầu óc ngẩn ngơ vì rất nhiều những gì mà mình đã xảy ra.Không biết qua bao lâu.Rất.Tôi cũng đưa tay che miệng hả hơi xoay người đi ra đường lớn.Bắt xe chở về căn nhà của mình.Chỉ là tôi không ngờ được rằng.Lúc tôi về tới cổng của tiểu khu.Một lần nữa chính mình lại nhìn thấy trần minh viễn.Đang ngồi uống rượu.Gửi ảnh điện ngủ heo hấp.Một bàn tay khác của hắn cứ lặp đi lặp lại một động tác đơn điệu.Từ trước bật lửa phát ra tiếng tách tách.Tôi đứng yên không lên tiếng.Chỉ im lặng nhìn theo bóng dáng của anh.Nhìn anh hút hết điếu thuốc này.Đến điếu thuốc khác.Ngồi dưới cắm lại đau nhói.Một trận bệnh viện lúc nào cũng tao nhé.Khóe môi luôn ẩn hiện nụ cười ngạo nghễ.Ánh mắt như thể thông suốt mọi thứ.Sắc bén tinh anh.Một bộ trưởng luôn toàn ra khí chất vương giả.Với người bây giờ.Lộc cùng một người khách sáo.Đừng nhìn một lúc tôi mới chậm rãi bước tới.Chiều cái nhìn đến đôi mắt đen sâu thẳm của anh.Quả bảy giây.Tôi mới quyết định nói.Anh đừng hút nữa.Bác sĩ nói là không tốt.Cho sức khỏe của anh.Chuẩn bị viễn bị giọng nói đột ngột của tôi làm cho hoàng hôn.Điếu thuốc trong tay rồi xuống.Ảnh hưởng đầu thế nhỉ.Không nói gì.Cái nhìn chị tập trung trên đôi mắt có chút hơi sương của tôi.Mà tôi tôi cũng né tránh anh cuối người nhật điếu thuốc lên rồi trong gạt tàn.Anh đến từ bao giờ.Anh có muốn ăn gì không.Đi làm cho anh nhé.Nỗi lòng tôi còn chưa kịp đứng lên anh đã liền tù hết tay của tôi.Giữ tôi không cho tôi rời đi.Ảnh kéo tôi sát về mình vòng tay của anh ôm lấy tôi.Đầu gục xuống bờ vai của tôi đầy mệt mỏi.Một chút thôi.Để cho tôi dựa bảo em một lát.Đừng đi đâu cả.Dứt lời trần minh viễn cũng khép mắt lại.Đến khi hơi thở dần dần ổn định.Ảnh mất máy miền tây của tôi.Tuyển việt nam.Thời gian này để em phải chịu thiệt thòi.Tôi xin lỗi.Ảnh tiền mỗi cái gì.Tôi không hiểu anh nói gì.Vì tôi mà em chịu nhiều ấm ức.Anh nghĩ nhiều thế.Tôi không tiêu cực nhanh nghĩ đâu.Nói với anh những lời này.Tôi sẽ nâng mắt nhìn trần minh viễn ở đối diện.Chần chừ một lúc cũng nhớ đến người.Hồn phát lên mặt của anh.Trước này chẳng ai có thể khiến cho tôi gục ngã.Chuyển bệnh viện không nói lời nào tôi thở dài nhìn anh lắc đầu.Vì sao đường uống nhiều rượu như vậy nữa.Cả thuốc lá nữa.Một ít thôi.Không có lợi cho sức khỏe của anh đâu.Chỉ một nụ hôn thoáng qua một câu nói nhẹ nhàng.Những lúc này lại khiến cho trần minh viễn dường như là trước được gánh nặng.Tải đưa ra ôm lấy gương mặt của tôi nghiêng đầu từ từ ghé môi của tôi mà hôn.Nó khiến cho trái tim của tôi vỡ vụn.Nhưng vì tình cảm của mình quá mức đầu năm.Nhìn tôi khó lòng mà chống đỡ.Ngày hôm nay chúng tôi đều không vui thậm chí tôi còn nghĩ ảnh dễ tức giận chửi.Học là chỉ tiếp tôi.Cây nhưng không đúng.Anh chỉ nhập môi của tôi.Đầu lưỡi mò vào trong miệng của tôi.Động tác vô cùng mãnh liệt.Nhưng tôi biết.Thật chất là anh đang cố gắng đấu tranh cảm xúc của mình không muốn bản thân mất khống chế.Rảnh không nói gì hết.Tôi cũng không nói gì.Điều làm mọi thứ theo bản năng.Điều phối hợp vô cùng ăn ý.Chúng tôi nằm trên giường.Cả hai đều không mặc áo ngủ.Nhưng cũng không nói chuyện với nhau.Thỉnh thoảng quay cho mỗi tôi nếu có mùi rượu nhàn nhạt.Mãi lộ sào trần minh viễn mới nick người lại gần.Văn cánh tay quay lưng của tôi.Không ngừng di chuyển.Chậm rãi lướt qua bụng của tôi.Hai gò ngực lần lên má của tôi.Rồi lại ấn ngón tay.Sướng khỏe môi của tôi.Đối diện với một cảnh ấy.Tôi cũng không hề do dự.Liền đưa tay ôm lấy cổ của anh.Chuyển bệnh viện.Tiền vùi mặt vào cổ của tôi.Hồi lâu sau mới sẽ nói.Làm nam.Em có nhớ nhà không.Hỏi để hỏi tôi thế.Em không nhớ sao.Tuổi cỏ.Tôi rất nhỏ các mẹ.Những đứa trẻ đó.Thật sự tôi muốn gặp hò.Đã bao lâu rồi.Em không gặp họ.Rất nhiều năm.Công việc bận rộn.Mai cũng không rành.Cho nên.Em muốn về thăm họ không.Có thể về thăm họ sao.Có thể.Tôi sẽ đưa em về.Chuẩn bệnh viện gặp đầu.Câu nói này của anh khiến lòng tôi càng trở nên nhạt lại.Biểu thức đưa tay đan vào mái tóc của anh.Mắt mở to nhìn anh.Muốn nói nhưng rồi lại không biết phải nói thế nào.Trong phòng không bật đèn nhưng khung cửa sổ lại không buông rèm.Người máy lùm cây trong vườn lại có ánh đèn nên ánh sáng mờ nhạt.Hack lên tấm cửa kính thủy tinh.Khiến cho khung cảnh.Càng thảm càng thê lương.Tôi không muốn để em rời xa tôi.Tuyển việt nam.Chúng ta.Em có muốn ra nước ngoài không.Sao anh lại hỏi thế.Thử xem.Mình đi canada nhé.Ở đó có thể xem được cực quang.Và có tuyết.Anh đang nói cái gì thế.Anh đang làm bộ trưởng mà.Anh có thể đi đâu được.Tôi sẽ không làm chính trị nữa.Con đường như quyền thật sự rất mệt mỏi.Tôi muốn chúng ta có một cuộc sống bình dị như bao nhiêu người khác.Sau đó tôi sẽ làm kinh doanh.Em không muốn ở nhà.Vậy thì em đi làm em làm gì cũng đủ.Chỉ cần hai chúng ta sống tốt là được.Em thích ở chung cư.Chúng ta sẽ mua một chung cư để ở.Nếu em thích ở biệt thự.Thì sẽ mua lấy một căn.Trang trí theo sở thích của em.Có được không.Nghe những lời nói này.Tôi vẫn không nói gì.Chuẩn bị viễn thị ngừng đầu.Ánh mắt mơ hồ dưới bằng sáng.Như một chấm trắng nhỏ.Áp tai vào mặt của tôi dùng ngón cái mít lên đôi môi của tôi.Làm đẹp.Về sau.Chỉ có hai chúng ta thôi.Có được không.Tôi đã chờ câu nói này của trần minh viễn.Từ rất lâu.Đảng lý ra vào các thời điểm này.Tôi phải vui mới đúng.Tin nhưng mà tôi lại không thể nào mà vui được.Trợ giảng rất muốn là một nụ cười.Nhưng mỗi lại run run.Nghẹn ngào thành tiếng nhìn vọng mắt có ảnh một.Mới có thể nói.Nghĩ gì.Mai lại nhắc đến chuyện này.Nghĩ thông suốt thôi.Mưu quyền tranh đầu đến thời điểm này.Khiến cho tôi cảm thấy thật sự rất mệt mỏi.Không muốn điên cuồng thêm nữa.Tôi cũng không còn trẻ nhất là khi gặp được em.Tôi cần cảm thấy trân trọng cuộc sống này.Cho nên từ muốn thay đổi.Anh đã mất rất nhiều tâm sự.Đến thời điểm này.Không còn quan trọng nữa.Kế hoạch anh đã lên vô cùng hoàn hảo mà.Anh cũng đã từng lợi dụng tôi.Anh xin lỗi.Thật sự tìm lỗi.Vì đã đối xử với em như vậy.Nghe xong câu cuối cùng của anh.Rốt cuộc tôi cũng không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.Đôi tay ôm lấy cổ của anh.Kệ gọi thật nhỏ.Trần minh viễn.Ảnh trưởng giọng đáp lại đầu hơi cúi xuống.Tôi cũng ngẩng mặt lên quan sát anh thật kỹ rồi mới run rẩy chạm vào môi của anh đâu.Viên vào miệng của anh.Trong hơi thở lúc này vẫn còn phát toàn mùi rượu.Chúng tôi mơn trớn nhau rất nhẹ cổ họng của anh khẽ gầm gừ nhiệt tình hồi ứng nụ hôn bất ngờ.Toàn bộ quá trình người đàn ông đó.Điều ông mà tôi.Như thế đang nâng niu như một báu vật dễ vỡ.Nhẹ nhàng hôn.Các điểm ngon.Và cũng chồng cái khoảnh khắc ấy tôi cũng mới nhận ra trí nhớ của anh lại tốt đến như vậy.Những lời tôi đã từng nói trước kia những chuyện tôi đã làm.Thậm chí.Sau lần gặp mặt đầu tiên của chúng tôi anh cũng nhớ rất rõ anh nói với tôi anh không quên.Anh muốn xin lỗi xin tha thứ mà tôi thì chỉ có thể im lặng để tâm.Mỗi động tác run rẩy của anh ngày cả lúc anh giải phóng chính mình ở trong tôi.Tư thế một đêm dài trôi đi ngày hôm sau trần minh viễn dậy sớm như thường lệ tình.Có vẻ vô cùng phấn chấn anh đưa tôi đến văn phòng chính phủ lần này chẳng thể ngần ngại những lời.Giá tắm vào của mọi người cứ đều nắm lấy tay của tôi rất chặt.Thậm chí khi gặp ngay phó thủ tướng anh cũng không thể buông tay hay là tránh né tôi.Nói thật một cảnh này khiến cho tôi rất ngượng ngùng nhưng tôi biết bản thân của mình không thể làm gì thay đổi.Nếu anh đã quyết định nên tôi chỉ biết im lặng vào đến phòng.Việc đồng nghiệp ai cũng nhìn ẩn ý nhưng không một người nào dám tiến này lên đây.Nhắn tin hỏi tôi vài câu tôi không biết trả lời cô ấy thế nào nên cũng ẩm từ rồi cúp máy.Thật ra tôi rất vui với những lời trần tình của anh.Chỉ có điều mọi thứ đều không hề đơn giản như vậy tôi vẫn nhớ lời nói của bố anh.Tôi vẫn nhớ nụ cười lạnh lùng của ông thậm chí là cả sự uy hiếp ông ấy là người.Cách nào miêu mô ra sao tôi đã từng xem trên tivi và được nghe mọi người truyền tai kể là.Nói không sợ chính là nói dối sợ ở đây không phải là sợ tôi bị nguyên.Bây giờ tôi bị mất việc mà tôi sợ ông ấy sẽ lấy tôi ra uy hiếp anh.Ép buộc anh.Điều ấy thật sự là điều tôi không hề muốn.Chưa kể đến việc.Tôi đã giúp anh nhiều như vậy tôi đã theo anh lâu như vậy.Tao tôi có thể.Có thì để anh vì tôi mà bỏ hết cơm chưa.Ngày vàng kia là của anh.Từ muốn anh ngồi lên không muốn anh bỏ cuộc.Nhưng tôi không thể trực tiếp nói với anh.Bởi vì bố anh đã từng nói.Tính cách của anh trước giờ không dễ dàng bị lung lay.Tiếp khiến anh buông tay tôi tuyệt đối anh không bao giờ làm.Càng dồn ép ý chí quyết tâm của anh lại càng dâng cao.Cũng giống như lúc bơm bóng bay càng nhấn mạnh tay.Thì bóng lại càng phồng to.Anh không quan tâm đến ý kiến của người nhà cho dù người đó có là bố của anh đi nữa.Cũng không đủ sức ảnh hưởng đến anh.Cứ thế tôi ngồi suy nghĩ thất thần gần nhất vào buổi chiều.Không tập trung được việc gì.Mãi cho đến khi ngài phó thủ tướng quay trở lại.Tôi cũng đưa cho ông ấy một tờ giấy.Nhìn thấy nó.Ban đầu ông ấy có chút tinh nào.Nhường không tin vào mắt của mình.Nhưng chỉ vài giây.Cũng trấn tĩnh và nói với tôi.Cô đã quyết định rồi sao.Cô không muốn ở lại nữa.Đây là quyết định của cá nhân tôi.Tôi thật sự muốn xin từ chức à.Thư kỳ nam có nên nhớ công việc này không phải ai muốn có cũng được.Ngày trước của phấn đấu bên cạnh vĩnh viễn cực khổ như thế nào mới được thành công như bây giờ.Làm sao có thể trong nháy mắt nó nghỉ là nghỉ được.Thật sự tôi không thể ở lại.Phó thủ tướng.Hi vọng này có thể chấp nhận đơn xin từ chức của tôi.Mọi dữ liệu mỗi tài liệu.Tôi đều sẽ bàn giao lại hết.Tuyệt đối sẽ không hé răng nữa lời.Tôi được.Tôi tạm thời.Đưa đây.Khi nào cũng nghĩ thông suốt.Chúng ta nói chuyện này.Với năng lực nghiệp vụ của cô.Tôi cũng không muốn mất đi một người thư ký tận tâm tận lực.Cảm ơn ngài.Vậy.Tôi xin phép ra ngoài.Godaddy.Tôi không nói quá nhiều thêm điều gì nữa bước ra khỏi phòng cũng gọi điện thoại cho linda dù cô ấy đi em.Ở quán cà phê quen thuộc.Trần nửa tiếng cũng thấy cuối hết hải chạy đến.Cuộc đời từ lâu chưa.Cũng không lâu lắm.Có uống cái gì.Tuấn hát trà xanh nhé.Ừ.Vừa là đồng nghiệp vừa là bạn hơn một năm nay.Tôi mới lên đây căn bản đã hiểu hết được những sở thích của nhau.Cũng như là những nơi mà cả hai mươi bốn đến.Kể cả cho dù cả hai có bận với rất nhiều các công việc của mình.Thì những lúc rảnh rỗi.Vẫn muốn cùng nhau đi ăn lẩu.Hoặc đi khu trung tâm thương mại mua sắm hoặc đi quán bar để xả stress.Khoảng thời gian này đối với tôi cô ấy chính là người quan trọng.Ngày mai.Là người có thể khiến cho tôi bất chấp tất cả nỗ lực để hy sinh khi chẳng may có gặp rắc rối.Hay là gặp điều gì bất trắc trong cuộc sống.Tôi đã nghĩ chúng tôi có thể gặp nhau thường xuyên.Nhưng mà có lẽ sắp tới.Chúng tôi không còn được vô tư như bây giờ nữa.Cứ vậy ngồi yên lặng một lúc khá lâu.Tôi cuối cùng cũng là người lên tiếng.Hòa tan đi bầu không khí ngột ngạt.Bao trùm giữa mình và linda.Dạo này công việc của cô thế nào.Vẫn tốt chứ.Tốt.Còn cô thì sao.Có tốt không.Gần đây tôi thấy cô bận lắm.Một chút.Cô thì sao.Dạo này công việc của cô thế nào.Anh chàng kia.Có tiến triển gì không.Vẫn vậy.Vẫn đi chơi.Vẫn ngủ.Hỗ trợ nhau khi cần thiết.Suy nghĩ đến mối quan hệ nghiêm túc hơn linda.Chúng ta đều không còn trẻ nữa.Trời bởi cũng nên có điểm dừng chân.Đã đến lúc nên có trách nhiệm với tương lai và cuộc sống rồi.Tôi biết chưa.Vậy còn cô.Vẫn quyết định với trần minh viễn à.Chúng tôi hiện tại đang ở với nhau.Trước câu hỏi của linda.Tôi im lặng một lúc cũng đáp lại.Tay chậm rãi cầm cố cả thì đèn đưa lên miệng uống.Mọi lần tôi đều cho đường.Tiền nhưng hôm nay tôi lại không cho đường nữa.Mà chỉ muốn thưởng thức như thế nào.Cô chủ yếu là muốn xem nó có đánh thật hay không.Tìm cái vị đắng của nó nó đánh đến mức như thế nào.Và bây giờ.Sau khi nhầm nhiều mụn nhỏ.Tôi phải công nhận.Khi không có đường cà phê đen này thật sự khó uống.Nó giống như đáy lòng của tôi bây giờ vậy.Mọi thứ đều bị đẩy đến mép vực thẳm.Vậy còn hoàng văn minh thì sao.Hai người thật sự không còn cơ hội.Chúng tôi chỉ coi nhau là những người bán.Cái gì không thể.Thì không nên gượng ép.Ủa cũng biết đạo lý đó mà.Thổi như cô đã quyết định như vậy.Thì tôi cũng hi vọng.Đoạn đường về sau của cô sẽ hạnh phúc.Nếu còn khó khăn.Nhất định phải gọi cho tôi.Tôi sẽ toàn tâm toàn ý giúp cô bằng hết khả năng của mình.Tôi biết rồi.Tôi gật đầu với linda sau đó chúng tôi ngồi thêm với nhau một chút nữa.Rồi mỗi người lại phải tách ra đi công việc của mình.Trở về đến nhà trần minh viễn cuộc gọi điện.Nói rằng tôi chuẩn bị hành lý anh sẽ lập tức đến đón tôi.Nghe một cuộc ấy tôi có chút ngay người vì không nghĩ.Mới tối hôm qua.Bảo hôm nay anh đã thực hiện.Người đàn ông ấy thật sự đối với tôi nhiều ân tình như vậy.Từ bao giờ.Sao tủ lạnh không thể nào vui được cái này.Cứ vậy.Tuổi mùi ngầm trước bàn trang điểm.Cầm lược chải tóc.Kéo ngăn bàn ra lấy bài thơ cần thẻ.Cổng suối tủ lạnh nhìn vào chiếc di động đang nằm yên trên bàn.Chậm rãi ngồi xuống.Do dự hội lâu mới gọi đến một dãy số.Đối phương vừa nhận máy bản thân cũng đều nhẹ nhàng.Anh ấy bây giờ sẽ đến đón tôi.Có khả năng.Chúng tôi sẽ đi ra sân bay.Đầu dây bên kia không đáp lại một câu nào rất nhanh cũng cúp máy.Tôi xóa hết nhật ký cuộc gọi cố để bản thân mình bình tĩnh nhất có thể.Chờ đợi trần minh viễn trở về.Cũng mở cửa đi ra ngoài.Người đàn ông ấy thấy tôi chỉ cầm theo một túi xách nhỏ.Em chỉ mang theo từng này thôi à.Có cần mang thêm cái gì không.Mà nhiều cũng không tiền.Bên đó cần gì thì lại mua.Sao đi vội vậy.Không phải đã nói.Là đợi thêm mấy ngày nữa.Để sắp xếp cho xong việc à.Anh đưa em sang đó trước chúng ta đi chọn nhà.Sau đó bên này xong xuôi mọi thứ.Anh chuyển hết công việc qua kinh doanh.Tôi ở một tiếng trần minh viễn khẽ cười rồi đấy một chiếc mũ lưỡi trai đội lên đồ cho tôi.Giúp tôi đeo khẩu trang sau đó lại lấy áo vest.Khoác lên cho tôi.Bên ngoài thời tiết có chiếc xe lạnh rồi.Mặc vào cho ấm một chút.Canada còn lạnh hơn nữa mà.Yên tâm bão thư ký chuẩn bị áo rồi.Đến sân bay chúng ta sẽ lấy.Chuẩn bị viễn vỗ lưng của tôi.Vừa dẫn tôi ra ngoài vừa cười vừa nói.Sau này ở bên cạnh thôi.Em có vui không.Rất vui.Về nhà giàu đáp lại.Ra khỏi cửa phòng khách.Bản thân cũng ngẩng đầu lên nhìn.Bầu trời thật âm u rừng như hôm nay không khí lạnh về nên đúng là có một chút se se lạnh.Tuổi kéo chặt vạt áo không quay đầu lại mà bước thẳng đến phía trước xe ở cổ.Cài dây an toàn xong xuôi.Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa.Nhìn lại căn nhà mình đã ở nhiều năm.Nhìn lại con đường quen thuộc.Đánh lòng càng thêm nặng nề.Rồi đi rồi rồi đi rồi.Biết bao giờ mới có thể quay trở lại đây.Ảnh có chuyện gì có đúng không.Không có gì đâu em đừng nghĩ nhiều.Mọi chuyện tôi đều sắp xếp được.Tôi biết rồi.Tôi gật đầu.Trần minh viễn cũng không nói gì nữa.Cả quãng đường đều giữ im lặng vô cùng.Lần sau đến sân bay tìm mãi không thấy thân cận của mình.Anh bắt đầu bực bội.Lấy điện thoại.Gọi đến một dãy số.Đối phương vừa nhận máy anh liệt quá lớn.Cậu đang ở đâu.Sao không thấy mặt mũi đâu.Cậu định để tôi tìm câu sau.Nỗi chồng anh cũng không để đối phương trả lời.Ngay lập tức tắt máy.Tao đó kéo tôi đi vào trong quán cà phê của sân bay.Today cửa quán ra.Tôi cần trước nhìn rõ bên trong thì trần minh viễn.Yêu vội vàng quay lại.Dường như đang định đưa tôi ra ngoài.Nhưng vào đúng lúc này.Từ bên trong.Chuyển sang giọng nói của một người đàn ông.Bệnh viện.Còn đến đây làm gì.Ngày thấy ngữ điệu ấy anh nhanh chóng dừng bước bàn tay nắm tay tôi cũng dẫn lạnh.Mất một lúc chậm rãi xoay người sắt tôi bước vào trong.Lúc này tôi mới nhìn rõ.Các quán cà phê rộng lớn mà lại không có mấy người.Người thân cận của anh vừa gọi điện.Lúc này đang bị khống chế bởi hai người khác.Phía sau là bố anh.Cả hai hành vệ sĩ lực lưỡng.Còn buồn của anh thì vẫn ung dung ngồi uống cà phê.Như chưa có chuyện gì xảy ra.Sao thế.Không trả lời được à.Bố không cần phải biết.Có việc tách.Nên anh muốn giấu sao.Tôi chả có việc gì phải tốn.Bây giờ.Tôi và em.Phải đến canada là có việc gấp.Người thân cận của anh mới mở máy.Bộ trưởng.Cây nhưng chưa kịp nói hết câu bố của anh đã rút ra hai tấm vé qua của trước mặt anh và tôi.Đi canada.Thằng đó có việc gì.Mà con phải đi vội vàng đến như vậy.Ngữ điệu của bố anh vẫn đều đều.Nhưng ẩn sâu trong đó mang dấu phải lạnh lùng.Vào lúc này.Trần minh viễn đã thật sự nổi giận.Anh gần như nghiến răng nghiến lợi.Bố đừng có ép tôi vệ sinh nóng này.Tôi có chuyện riêng của tôi.Bố không cần phải quan tâm quá nhiều.Ép con sao.Trần bệnh viện.Có một số việc.Có nên tự mình quyết định.Nói xong bố của anh không hề để ý đến anh vẫn đứng yên không nhúc nhích.Mắt nhìn tôi rồi ông mỉm cười.Thư viện hàm chào cô.Chồng hả chủ tịch.Tôi mất máy cổ họng nghẹn lại.Máy mới nói thành lời.Bố của anh lúc này cũng gật đầu nói tiếp.Bệnh viện lớn đầu nhưng vẫn còn hồ đồ.Làm việc gì cũng không lo đến hậu quả.Đúng là khiến cô nàng khó xử.Những cú điện thoại xin giúp đỡ của cô thật là đúng lúc nó giúp cô sửa chữa sai lầm không nên.Đây là trách nhiệm của người làm bố như tôi nhưng về chuyện này vẫn thấy cảm ơn cô.Đối diện với một lời này tôi tái mặt nhưng vẫn gật đầu con trần minh.Thì lại như vừa nghe thấy một tiếng nổ ảnh cố gắng khống chế sự run rẩy của mình từ từ đưa tay.Mặt của tôi hai người đang nói cái gì vậy sao tôi không hiểu gì hết.Điện thoại xịn giúp đỡ là gì.Hai tay nắm chặt đến chiếc túi xách bàn tay đang nắm cảm của tôi trần minh viễn càng dần mất.Nhìn chằm chằm vào mắt của tôi làm em gọi điện tin ông ta.Tôi không hiểu.Em nói mau đi là em bảo chúng ta đến đây sao.Biển lúc này khiến tôi như bị nhấn chìm có băng lạnh không biết nói gì chỉ có thể cắn chặt môi.Chồng mắt như răng đầy sương mù khuôn mặt của anh dần trở nên mơ hồ.Những tuổi nghĩ cả đời của tôi sẽ không thể quên được anh của lúc này cho đến giờ tôi không thể ngờ được.Ánh mắt của một người lại có thể biểu đạt nhiều cảm xúc đến như vậy làm kinh ngạc.Không tin là sợ hãi mà nhiều hơn là phải đau đớn đến tan nát cõi lòng.Bảo nó cho tôi biết không phải là em không phải là em em quên rồi sao.Chúng ta đã cùng vào sinh ra tử toàn viết thanh em đã đồng ý cho chúng ta một cơ hội.Em không nói lời nào sao.Tổng việt nam.Em nói đi.Nước mắt của tú chảy xuống.Quả thật vào thời điểm này một câu cũng không thể nói được.Quán cà phê thật yên tĩnh.Chị lại còn tiếng hít thở sự trầm mặc của tôi đã minh chứng tất cả.Nó giống như một con dao đâm nhiều nhát vào da thịt.Khiến cho trần minh viễn đau đớn.Ảnh bóp mạnh lên vai của tôi.Hét lớn.Chết đi.Tôi bảo cô nói đi.Pokemon.Sắc mặt anh không hề tốt.Đồi mồi dùm giày gần như không còn một giọt máu.Ánh mắt của anh cuồng nộ dữ toàn.Giống như một con sư tử bị chọc tức.Đang muốn nuốt trôi cả thế giới này.Tôi muốn học cách yêu em.Nhưng em đã làm gì với tôi.Em bắt tay với người khác sau lưng tôi.Em có nghĩ đến tôi dù một phút không.Em cũng nghĩ đến tình yêu của tôi không.Ngón tay của trần minh viễn tiếp lại khiến tôi đau nhói.Cảm giác như từng đoạn sương bị anh bóp nát thành nhiều mạch.Tôi vẫn không nói gì.Bố của anh lúc này cũng sai hiểu trước hai người phía sau.Kéo anh đi.Những trận người đàn ông ấy như mọc rễ.Kéo thế nào cũng không nhúc nhích.Anh vẫn dùng sức cột tay của tôi.Hết lên với tôi.Nam em mở miệng đi em nói đi.Vào cái khoảnh khắc này.Tại tôi gần như ngủ đi.Mà tôi không còn nhìn rõ hình ảnh của trần minh viễn lúc này nữa.Ảnh bị hai tên vệ sĩ kéo sang một bên.Vẫn còn đang rớt dãi rùa.Muốn thoát ra khỏi đây.Nhưng không thể thoát được.Bố của anh thì không hề quan tâm đến chuyện đó.Ông quay sang hỏi tôi.Đưa cho tôi một phong bì.Conan này.Đây là vé máy bay của yêu cầu.Trong này có một chiếc thẻ.Tài khoản ở trong này.Đủ để có mua một căn nhà.Tôi hi vọng.Chúng ta.Sẽ không có lần nào tái ngộ nữa.Tôi run run tay nhận lấy.Từ đầu đến cuối đều không nói gì.Cũng không dám nhìn anh.Tôi lao đảo bước ra khỏi cửa.Bước chân không vững.Nhưng không một ai đi lại đỡ tôi.Ở phía sau trần minh viễn như phát điên.Mẫu nhiên dãi rùa.Hai vệ sĩ vừa bọt lên để bắt anh lại.Chỉ có thân hình cao lớn của anh xuống đất.Hai tay người đàn ông đó.Bị cặp sau lưng không thể cử động.Không thể chạy được.Khoảng cách của chúng tôi mỗi lúc một kéo xa dần.Tựa như là chân trời góc bể.Khoảnh khắc ấy tim của tôi như vỡ nát.Bước đi cũng rất chậm.Bắt từ từ nhắm lại.Càng nhiều nước mắt chảy xuống hơn.Sẵn sàng chính là tiếng thét.Mang theo đầy sự tuyệt vọng.Gần như là muốn giết chết tôi.Từng giây từng phút.Tôn việt nam xin em đừng đi.Tùy vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vì tập mười.Câu chuyện nhiều năm về sau của anh và em của tác giả lê tuyết đúng là tập mười ba này mang.Mà rất nhiều cảm xúc nặng nè khi mà biển đã chấp nhận bày tỏ tình yêu của mình đối với nam.Nhưng sau cùng lại bị nam cự tuyệt không hiểu tại sao nhỉ liệu rằng các cuộc.Nói chuyện của nam và bố của viễn ở bên đất nước afghanistan là nội dung như thế nào.Có bí mật gì mà lại khiến cho nam quyết định là gọi cho ông địa cầu khiến nhiều vậy cô.Thì tốt với viễn.Hay là cô chỉ muốn lợi dụng viễn.Để cần một cái thẻ mua một ngôi nhà.Để sống một cuộc đời của mình tiếp theo.Và chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập cuối của bộ truyện này sẽ được tặng ăn với tới chưa tới vị vào ngày mai quý vị hãy.mười tám hàng chúng ta cần chú ý theo dõi để xem biết kết quả của câu chuyện này như thế nào nhé.Tao cứ bị thả thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên like và chia sẻ và đăng ký.Bụi phố để ủng hộ cho tâm an nhé.Còn bây giờ cho phép tâm an thì là chả cần biết tất cả quý vị.Chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều sức khỏe.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com