Phật Dạy Đời Người Sống Ch. ế. T Là Vô Thường Nên Đừng Sầu Vương Hãy Sống Lạc Quan An Vui Với Đời

phật dạy Đời người sống ch. ế. t là vô thường nên Đừng sầu vương hãy sống lạc quan an vui với Đời
Mọi người chúng ta đều có một quan niệm sai lầm.Đó là rất sợ cái chết.Nhìn thấy trong nhà ai có một cỗ quan tài.Nếu như đi ngang qua nhà đó.Phim mọi người rất là sợ sệt.Sự hồn ma của người chết sợ người chết hóa thành ma hù dọa chúng ta.Kính thưa quý vị.Chúng ta không nên sợ cái chết.Điều chúng ta đá phải sợ.Chính là sự sống của chúng ta.Vì sao vậy.Kinh tứ quý.Có thể trong hội chúng này.Sẽ có nhiều người ngạc nhiên phải không.Thư quỷ.Thức dậy.Cái chết không có gì đáng sợ cả.Bởi vì.Trong cuộc đời.Đã có sừng nhất định phải có tử.Không hề có hoài lâm.Không có người nào có thể tướng khỏi lưỡi hái của tử thần.Chúng ta chả được sinh ra.Nhất định chúng ta sẽ phải chết.Cách viết không từ một ai.Cũng không kiên trì một người nào.Cho dù quý chỉ có quyền cao chức trọng.Cũng không hối lộ được cho thần chết.Gì vậy.Chúng tôi nói rằng.Chúng ta không nên sợ chết .Bởi vì.Đó là một sự thật mà bất kỳ người tàu cũng không thể tránh khỏi.Đã là một sự thật không tránh khỏi.Thì tại sao chúng ta lại phải sợ.Mà lại không chịu nhìn rõ và tiếp nhận nó.Vì sao chúng ta phải sợ chính cuộc sống của chính mình.Thư ký kim.Chúng ta sợ cuộc sống của mình đó là sợ mình không làm chủ được bản thân.Không tu tập chính pháp.Sống thiếu lầm gì ta mà phải gây đau khổ cho chính bản thân.Dạy cho các mọi người xung quanh.Gì vậy.Thì biết sao cuộc sống của mình.Tức là chúng ta biết nhìn lại những việc làm.Những lời nói.Những suy nghĩ của bản thân.Để có cơ hội tu sửa bản thân trở thành tốt hơn.Ở thành phố gửi có ích cho gia đình và xã hội.Gì thế.Khi chúng ta biết sao cuộc sống của chính mình.Là để sửa mình tốt hơn.Xây dựng cuộc đời tốt hơn.Yêu cuộc đời hơn chứ không phải chối bỏ cuộc đời.Như chị.Bây giờ tao hỏi chúng đây đi tàu không còn sợ chết thì đưa tay lên.Trời ơi.Tất cả quý vị đều không sợ chết nữa rồi sao.Vậy thì tốt quá.Tất cả quy trình đều đồng ý chúng tôi về quan niệm trên facebook.Thức dậy .Kính thưa quý vị.Chúng ta sống trong cuộc đời.Chúng ta cần phải có cái nhìn chính xác về cuộc đời.Đừng đến cuộc đời lừa dối mình.Chúng ta phải biết rằng.Cái chết không có gì đáng sợ cả.Bởi vì.Đó là định luật tất yếu của thế gian này.Khóc một ai có thể tránh khỏi.Gì thế.Khi cái chết đến với mình.Chúng ta nhất định phải nói với nó rằng.Trời.Có bốn mùa xuân hạ thu đông.Có người thì có sinh lão bệnh tử.Đây là một quá trình diễn biến rất tự nhiên.Không ai có thể được ra ngoài đó được.Mỗi ngày chúng ta đều sợ cái chết đến với mình.Chồng lúc còn sống.Chúng ta không hiểu biết về cái chết mà lại luôn luôn sợ phải nói.Luôn luôn lo lắng về cái chết.Hết rồi hoài nghi không biết có hay không có đời sau.Thêm nữa.Giả sử như có người không có cơ hội bên nga hoặc học hỏi phật pháp.Cũng không có bạn bè thức hữu chỉ bảo.Để hiếu về sự thật của cuộc đời.Hết rồi người đó đến lúc lâm chung.Cũng có mơ mơ hồ hồ.Tâm lý sợ sệt.Đau cổ khởi lên.Già thế là sẽ tự mình đi dạo khỏi cổ.Cực kỳ.Ngày nay.Chúng ta có mặt trên cuộc đời này.Nhất định sẽ có ngày chúng ta phải chết.Đối với vũ trụ.Đối với những loại.Chỉ cách chết là một chuyện tưởng tượng tự nhiên.Nếu như con người mà không chết.Thì thế gian này sẽ combo sử du thường.Mà nếu như không có sự vô thường.Thì quý chỉ nghĩ xem.Khi chúng ta chào đời.Chỉ là một đứa bé nhỏ xíu.Và chúng ta sẽ mãi mãi là đứa bé nhỏ xíu như vậy.Mà không bao giờ lớn lên.Trưởng thành.Như thế.Quy định nghỉ xem.Điều đó có đúng.Gì thế.Chúng ta không nên sợ cái chết.Bà chí nên sợ ta đã sống không tốt mà thôi.Như chị.Làm thế nào để chúng ta trở thành bức sinh.Có phương pháp nào để chúng ta có thể trở thành bất xứng hay không.Tính từ quy chì.Tôi xin thưa là có.Đó là tu tập thiền định đạt đến minh tâm kiến tánh.Tâm trí khai ngộ.Vật tu tập theo tịnh độ.Chí tâm niệm phật.Đặt đến nhất tâm bất loạn.Hoa khai kiến phật.Ngủ vô sinh.Nữ sinh thoát tử.Ngược lại.Nếu như quý vị chạy theo sự mê tín ở bên ngoài.Tin theo quỷ thần.Đồng bóng.Tin theo những lời mê hoặc dụ dỗ của những kẻ lừa gạt.Mức lương.Thì quý chị không thể nào giải thoát.Ma quỷ sẽ rơi vào con đường tà đạo.Bởi vì những kẻ đó không có phương pháp chân chính.Không theo con đường chân chính.Cho nên bản thân họ cũng chơi giàu phạm phù sinh tử luân hồi trong lục đạo.Đi làm sao họ có thể hướng dẫn quý vị hoặc li sinh tử.hai mươi chín.Làm thế nào để không còn sinh tử.Hôm nay.Vấn đề chính mà chúng tôi muốn nói đến chính là.Làm thế nào.Thì chúng ta mới không còn tái sinh.Trong kinh.Đức phật đã từng dạy chúng ta cần phải.Minh tâm kiến tánh.Nghĩa là với tu tập.Thực hành những lời dạy của đức.Để làm sáng tỏ nội tâm.Thấu suốt bản tính đúng không xin việc của mình.Sinh từ đâu đến.Chính là từ sự khởi tâm động niệm.Mới gì.Ngay từ lúc chúng ta mới móng tâm.Khái niệm.Thì chín từ trung tâm của chúng ta đã có một sức mạnh đưa đẩy chúng ta đi đến sự chấp.Xả bỏ.Đó chính là chúng ta đang đi dạo sự sinh tử.Ví dụ.Trong khi bản đang tham đấm vào tiền bạc.Của cải vật chất của bạn.Thì khi bạn từ trong nhà đi ra ngoài.Trong lòng bạn luôn luôn nghĩ đến những củ cải nhật.Tiệm bạc.Bạn cứ lo nghĩ rằng.Không biết mình đã khóa tủ cá nhân chết.Được nghỉ chưa.Giá bán cứ luôn luôn lo nghĩ về vấn đề đó mãi không thôi.Vậy trong thời gian đó.Bán thương bảng luôn bị sự lo lắng vì mụn chi phối.hai giải như một vị giám đốc.Có công việc phải đi công tác.Đây này có một người rất xinh đẹp đang ở nhà.Nếu như chị giám đốc đó thiếu chất liệu của sự hiểu biết tin tưởng.Thương yêu đối với người giao của mình.Mệt tấm lòng anh ta chỉ có sự chấp ngã ích kỷ hẹp hòi.Thì trong lòng anh ta.Luôn luôn bị sự lo lắng phiền muộn giầy giò.Anh toàn lo lắng không biết người vợ của mình ở nhà.Có làm đúng theo lời mình đã căn dặn hay không.Không biết người vợ ở nhà có chung thủy với mình hay không.Giờ tức là nhiều điều đó người khác nữa.Tướng như thế.Avatar khi bị những lo lắng phiền muộn chi phối.Nhạc không còn đủ sáng suốt để giải quyết công.Nếu như đối với bất cứ sự việc gì chúng ta cũng tham đấm chấp chứ.Thì nhất định chúng ta sẽ bị luân hồi trong cõi trần gian này.Hay nói cách khác.Chỉ cần chúng ta một niềm chấp trước không được đoạn trừ.Thì nhất định chúng ta sẽ không bao giờ đạt được xưởng minh tâm kiến tánh.Không thể nào dịch thoát được sinh tử luân hồi.Có người hỏi.Khi một vị thiền sư đặt hai ngộ.Thì có gì đặc biệt.Tôi xin nói.Rất là đặc.Sao vậy.Bởi vì.Đối với một việt kiều xưa cho đặc vụ.Thì không có bất kỳ sự việc gì có thể làm cho đổi tâm người đó lao động.Không ai có thể đem những sự việc như.Zing nhục hơn thua được mất.Đến làm cho người đó phải bận tâm.Dị ứng chỉ tài.Đã thấy rõ những sự việc trên đều là giả hạc.Hư vọng.Các bậc thánh nhân không bao giờ mong cầu mọi người.Ai ai cũng ta tùng hãy từng bốc họ.Nếu như trong cuộc sống.Mà mỗi người.Ai cũng ca tụng và từng bước ta.Như chị.Thế giới này sẽ trở thành một thế giới như thế nào.Trong cuộc sống.Mà mọi người ai cũng ca tùng và từng mốc à.Thì trứng phát tổng đó có có ý nghĩa được không.Giải đó có phải là sự thật hay không.Trong cuộc đời.Có người khen ta.Tùng có người chê bai ủi bán ta.Như thế.Cuộc đời mới có ý nghĩa.Có nhiều thế.Chúng ta mới hiểu được cái quý báu của sự tu tập.ba mươi.Vì sao chúng ta lại phải đầu thai.Vì sao chúng ta lại phải đầu thai.Bởi chỉ do những giọng tưởng của chúng ta liên tục không chấm dứt.Chúng ta cứ mãi chấp.Giàu như kỷ niệm hơn thua.Được mốc những tranh đua danh lợi mà không bao giờ đừng nghĩ.Gì thế.Chúng ta nhất định sẽ bị đầu thai trở lại.Xử tham đấm cũng có rất nhiều thứ.Có người thì đam mê tiểu thuyết tiền bạc.Có người thì đam mê những.Có gửi lại suốt ngày chỉ biết ăn và ngủ.Có người thì chạy theo danh vọng địa vị lợi dưỡng.Người nào tham ăn tham nhũng.Thì chip sao trước đỉnh sẽ đảm bảo con thân quyến của loài heo.Nói đi.Chúng ta phải hiểu.Cũng có thể sẽ trực tiếp đầu hay gặp he.Nhưng có thể xét đầu thái làm người nhưng lại mang đầy đủ bản chất của loài heo.Đối với người đam mê theo sắc đẹp.Thì kiếp sau sẽ đầu thai làm loài chim oanh vũ.Loài chim oanh vũ này có bộ lông rất đẹp.Dạ chúng rất yêu thích bộ lông tuyệt đẹp của mình.Đó chính là do những hạt giống của sự đam mê tham đấm tạo nên.Ngược lại.Giữa các bậc thánh nhân thì khác.Họ không bao giờ thanh đậm đối với sắc đẹp lợi danh.Bởi vì.Cách bật tháng dưới trí tuệ của sự tu tập.Các ngài thấy rõ được thế gian này.Từ có người.Cho đến tất cả mọi sự.Mọi giật.Điều chuyển biến vô thường.Tất cả.Điệu cho nhân viên mà xin.Mà đã có sim.Đã vô thường thì nhất định chúng sẽ không tồn tại mãi mãi.Nếu như chúng ta cứ thông lắm.Chấp trước vào sắc thân của ta.Sắc hương của người.Tham đâm vào danh lợi hơn thua thì nhất định.Chúng ta sẽ bị khổ đau.Nhìn thế mà nói.Người đắp mộ xong giết người chưa ngủ khác nhau rất lớn.Người cao tuổi.Sao giết người không tu tập khác nhau rất nhiều.Tại đài loan.Tôi thử đến thuyết giảng ở các trường đại học.Có khi ở lại cũng mấy ngày.Có một lần.Tôi bị bứt một giảm động.Cách chỉnh dòng họ trước lo lắng.Họ cứ băn khoăn rằng.Trấn thành đứng trước giảng mà là có người lấy cắp tiền của thầy.Thật là một điều xấu hổ.Sư phụ đã từ bi.Tự nó tiện đi máy bay đến đây thuyết pháp.Dù cho thời tiết ở đây rất lạnh.Sư phụ cũng không quản cải khó nhọc.Vậy mà.Có kẻ còn lấy trộm tiền của sư phụ.Rất nhiều bạn sinh viên bàn luận tìm xem ai đã lấy trộm và ra c** dấu ở chỗ nào.Thế nhưng.Các bạn sinh viên ấy cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy sư phụ không hề lo lắng thử chương chút nào.Mặc cổ tích vui vẻ thuyết giảng nữa.Hết rồi.Có người nhận không được bền đến hỏi tôi.Thưa thầy.Không phát thì chả mất một dãy đồng sau.Tôi trả lời.Không có.Chỉ là người khác lấy đi dùm mà thôi.Không có mức.Truy tìm cỏ trong tay của chúng ta.Thì chúng ta sử dụng.Khi tôi ở trong tay người khác.Thì người khác sử dụng.Dù cho ai sử dụng thì cũng tạm thời mà thôi.Khi thủy trong tay người tài.Rút thì trong tay người khác.Nhìn thấy.Khi một người đã hiểu đạo.Thì trong cuộc sống hàng ngày.Người thầy thích an lạc vui vẻ hạnh phúc.Học không bị phiền não tức giận.Js tham đóng chấp trước khi phối.Hôm nay.Quý vị đến đây nghe phật pháp.Tỉ số giữa những người làm ra nhiều tiền.Quý còn kiếm được nhiều tiền hơn.Vì sao chị.Bởi vì quý vị đến nghe pháp là quý chị có được một thứ tài sản vô cùng quý báu.Mà cho dù có tiền cũng không thể mua được.Tài sản đó là trí tuệ.Bởi vì đạo phật là đạo trí tuệ.Là đạo có tình thương và sự hiểu biết.Đi nghe pháp chính là quý gì đã học.Hiểu rõ và thực hành những lời đức phật dạy vào trong cuộc sống hàng ngày.Đó.Quyết liệt thực hành khai mở trí tuệ.Từ nội tâm của chính mình.Khuyến nghị đám cưới dậy những hạt giống của lòng thương yêu và sự hiểu biết.Chúng ta tập.Giá áp dụng phật pháp vào cuộc sống hàng ngày.Chính là chúng ta đang tưới tắm và dung tới những hạt giống trí tuệ.Nhạc tình thương của chúng ta ngày càng lớn dần lên.Chạy như thế.Những mầm mống.Những chất liệu của sự kiện não hàng dựng và ngu dốt.Sẽ được diệt trừ và hạnh phúc an lạc.Sẽ đến với ta.Và mọi người xung quanh ta.Nếu tầm cuộc sống hiện tại chúng ta có ăn lạc.Giá hạnh phúc.Chúng ta lại còn đem lại an lạc và hạnh phúc ấy trong mọi người.Thì nhất định.Tương lai.Chúng ta sẽ không phải chịu những quả báo.Những khổ đau đến cho chúng ta.Đó.Chính là chúng ta tin tưởng vào nhân quả nghiệp báo.Bảo bị mốc.Mì chính.Đối với người không nghiên cứu tu học phật pháp.Thì họ cho rằng những người tu học phật pháp là mê tín.Quỳnh chỉ cũng không nên buồn phiền làm gì.Vì sao chị.Bởi vì sao với những người tự cho rằng mình không mê tín ấy.Thì quý nghỉ cỏ tốt hơn họ rất nhiều.Chắc có lẽ quý diện ngạc nhiên lắm phải không.Cái gì nên bị.Điều bỏ cho chẳng mê tín.Đó chính là sự tin tưởng một cách sâu sắc vào đạo lý nhân quả.Chúng ta học phật pháp.Tin sau giáo nhân quả báo ứng.Chúng ta sẽ không làm những gì.Như cướp của giết người.Tóm tắt tham nhũng.Như thế.Mê tín không làm tổn hại đến người khác.Mặc vào đi tu tập để hoàn thiện nhân cách của bản thân.Did you sẽ khổ đau của người khác.Thì cũng nên mê tín lắm.Còn những người tự cho mình không mê tính ấy.Thì họ.Không từ bất kỳ một dịp nào.Mà không làm.Chị thấy.Ký gửi nào nó quý vị là mê tín.Thì quý vị cần hiểu rõ ràng về quan điểm mê tín của người đã nói.ba mươi hai.Quy định.Ở singapore.Phần lớn những người chưa được tu học phật pháp.Đều tinh dầu những đội bóng trong các âm miếu.Có người còn đi đến các anh nếu để hỏi các đồng phân.Cho số về tội đánh bạc.Thế nhưng càng thắng càng thua.Có không ít người sau khi thua hết tiền bạc đã tự sát.Đối với những đối tượng như thế này.Quỹ khuyến học qp.Thì trong số họ sẽ có rất nhiều người không hiểu thế nào là quy đi.Có một gì thiếu niên anh tuấn vừa mới tinh phật.Anh thanh liệt đến hỏi tôi.Bạch thầy.Quy rồi.Có thể kết hôn được không.Còn bái thầy làm sư phụ rồi.Con có cưới vợ được không.Tôi trả lời với anh ta rằng.Nhưng không được lấy nhiều vợ.Có người hỏi.Bạch thầy.Còn rất thích đánh bạc.Nếu như quy rồi.Sony có thể đánh bạc nữa hay không.Tôi trả lời.Có thể được.Những tít thôi không được thu nhiều.Những người như trên họ chứ hiểu biết gì về phật pháp.Cho nên tôi nói với họ rằng.Quy y không có dính bẩn về với lộc gì cả.Quy tiên là để họ xác nhận bản thân mình là một tín đồ phật giáo mà thôi.Có người hỏi.Quy y rồi có phải ăn chay không.Tao muốn quy y.Nhưng không biết anh trai.Tôi trả lời.Không sao cả.Không ăn chay cũng không sao.Anh có thể ăn cá.Và các loại thức ăn.Nhưng không được sát sinh.Anh ta nói.Từ sư phụ.Thật là đáng xấu hổ.Bởi vì con rất thích ăn gỏi.Tôi trả lời.Không sao đâu.Anh cũng có thể ăn gỏi thịt.Nhưng phải sau năm ngày ăn chay.Nước chịu không nổi thì lại ăn gỏi thịt một lần.Anh ta chửi chị.Nghe theo lời dặn.Giảm cố gắng ăn chay.Một ngày.Hai ngày.Ban ngày.Dạ anh đến ngày thứ tư.Sang nhảy cứ nằm ai ta chịu không nổi.Dạ cảm thấy tức lộc khổ sở.Những lúc không ăn thì nước miếng cứ chảy ra.Thân thể cảm thấy rất lạnh và mồ hôi lại thoát ra.Thấy lạ anh thanh liền đến gặp tôi dạ thưa.Sư thầy.Con đã ăn chay bốn ngày nay.Thực sự tốt chịu không được nữa rồi.Tụi nó như anh ta.Không sao.Anh cứ ăn thịt lại đi.Thế là.Anh ta dễ nấu một nồi thịt thật lớn.Dạ anh liên tục như chưa bao giờ được ăn.Kết quả.Vì ăn quá nhiều chất béo bị đau bụng tiêu chảy.Anh ta nói với tôi.Bệnh tiêu chảy thật là lợi hại.Khi con rồng nhà vệ sinh.Không cần dùng sức mà trong bụng cứ chạy tục ra hết.Nó chạy như động cơ phản lực gì.Kết quả gì để tập ăn chay.Trải qua tám năm đến bây giờ anh ta vẫn còn ăn thịt và chưa thể ăn chay được.Quy định nghỉ xem.Đối với nhiều người vấn đề quy y ăn chay trước lập khó khăn không đơn giản chút nào.Cho nên.Trong quá trình tu tập.Hướng dẫn mọi người.Chúng ta phải biết tùy duyên mà sử dụng phương tiện.Không nên quá cứng nhắc vào bất cứ một điều khoản quy định nào cả.Vì thế nên có những đối tượng.Chúng tôi nói.We rồi.Cũng có thể đánh bạc.Nhưng tốt nhất là không nên đánh.Ai rồi cũng được cưới vợ.Nhưng phải sống chung thủy không được lấy nhiều vợ.Quy y.Không có quy định dưới luật gì cả.Dạ cũng không cần thiết phải ăn chay.Nếu như ngay từ đầu mà tôi nói thẳng với họ rằng.Quy y rồi.Không được đánh bạc.Quy y phải tuân thủ với.Ăn chay.Thì quyết định.Họ sắp quy y giả sẽ không bao giờ đến nhất phật giáo nữa.Giải như thế.Họ sẽ không có được cơ hội.Để tiếp xúc với giáo lý phật đản.Để tu tập và sửa chữa những sai lầm của mình.Do đó.Với những đối tượng như chạy.Tôi phải sử dụng phương tiện quyền thảo để từ từ hướng dẫn thọ.Giá trong thực tế.Đã có những kết quả rất khả quan.Những người như trên.Trong giai đoạn đầu có khó khăn.Những tiếng sáo.Họ có những bước tiến rất tốt.Sau khi đã tiếp xúc học hỏi và thực tập lời phật dạy.Bởi vì.Sau khi họ có thực tập.Dù không nhiều.Nhưng bản thân họ tự cảm nhận được.Những ích lợi của việc thực tập lời phật dạy.Giáo họ tự chuyển hóa bản thân.Quy định sống ở tại singapore này.Muốn quy y với chúng tôi cũng đi.Nhưng tốt.Là đến quy y giới khác gì thầy ở đây.Bởi vì.Shopee.Chúng ta cần phát hiện tượng học hỏi và thực tập.Tôi ở đài loan.Nếu có vấn đề gì thắc mắc.Cần phải có thầy đến thánh giáo thì thật là bất tiện.Tân định.Quý vị.Nhân quý đi dưới các dì thấy ở đây.Vậy điều cần thiết nhất là.Sau khi đã quy y thì cố gắng học hỏi và thực hành những điều phật dạy giàu trong cuộc sống hàng.Có gì thế.Quý vị mới cảm nhận được những giá trị chân thật của đạo phật trong cuộc sống.Của bản thân mình của gia đình mình.Giá của xã hội như thế nào.Đức phật đã dạy.Tả xuất hiện ngoài đời.Là gì mục đích đem lại an lạc hạnh phúc cho chư thiên và loài người.ba mươi ba.Quá khứ tương lai và hiện tại.Hôm nay.Chúng ta sẽ làm gì những điều mà đức phật đã chạy.Thức dậy.Dò tín hiệu.Con người thường thích nhớ tưởng đến quá khứ.Để cho diễn ký ức trong quá khứ trở về.Làm lay động tâm thức của ta trong cuộc sống hiện tại.Chúng ta.Những luôn luôn hồi tưởng về quá khứ.Hồi tưởng về những tam thương.Những khổ đau.Những niềm vui.Dạ chiến vinh quang của quá khứ.Chúng ta cứ sống với những ký ức của quá khứ.Thì đó là một loại chất.Chúng ta đang sống trong hiện tại.Meraki giống dễ tương lai.Thế nhưng.Tương lai của chúng ta thì ta lại chưa biết.Chế linh.Đức phật dạy.Hãy luôn luôn nắm vững.Nhạc sống trọn vẹn trong giờ phút hiện tại.Chúng ta sẽ có được sự an lạc vĩnh hằng.Ví dụ như hôm nay.Tải trên diện rộng này.Số lượng thính giả đến nghe pháp có thể hơn hai mươi.không người.Nếu như ngay bây giờ.Quyết định nghe phật pháp.Rồi ứng dụng ngay vào trong sự chuyển hóa nội tâm của quý vị.=.Quý vị hãy lắng đọng tâm tư.Chú tâm nghe pháp.Dạy buông bỏ hết những hồi ức của quá khứ.Hồng chấp trước giọng tưởng đến tương lai.Nhất định.Quý discord được an lạc hạnh phúc ngay trong giờ phút này.Trong cuộc sống.Bất kỳ việc gì xảy đến cho chúng ta.Chúng ta cũng không nên than vãn chặn.Trong quá khứ.Mình nói như thế này thế kia.Hãy nghĩ rằng.Tương lai mình sẽ như thế này thế kia.Mà chúng ta hãy nhìn thẳng vào sự thật trong hiện tại đang xảy ra với chúng ta.Để có cách giải quyết và thật tốt.Vì cho dù chúng ta có suy nghĩ thế nào về quá khứ hay tương lai.Thì sự thật trong hiện tại.Những đặc xảy ra với chúng ta.Trong kinh người biết sống một mình.Đức phật cũng đã từng dạy.Đừng tìm việc quá khứ.Đừng tưởng tới tương lai.Quá khứ đã không còn.Tương lai thì chưa tới.Hay quán chiếu sự sống.Trong giờ phút hiện tại.Bật thức giả ăn chuối.Vững chãi và thảnh thơi.Phải kinh tín hôm nay.Kéo ngày mai không kịp.Cái chết đến bất ngờ.Không thể nào mặc cả.Vậy chúng ta.Hãy dưỡng dàng chấp nhận mọi sự mọi việc sẽ đến với mình.Nhật tìm cách giải quyết sự việc một cách tốt nhất.Điều cần thiết là chúng ta phải có lòng tin.Đối với bản thân.Nhạc tận tâm tận lực giải quyết công.Tí tác dụng người khác có phê bình.Công việc chúng ta bao nhiêu đi nữa cũng không quan trọng.Cũng như bản thân chúng tôi hôm nay.Đến để thuyết giảng.Chúng tôi đã tận tâm tận lực rồi.Thì cho dù chúng tôi giãn không hay.Giận người khác có cách nhìn việc chúng tôi thế nào đi nữa.Đối với chúng tôi cũng không quan trọng.ba mươi bốn.Tiếp nhận sự phê bình.Con người chúng ta sẽ rất là kỳ lạ.Đang khi bạn có tiền.Mọi người muốn phê bình bạn.Vậy thì bạn không có tiền.Người khác cũng sẽ phê bình bạn.Khi bạn thành công.Mọi người tìm cách phê bình bạn.Mà khi bạn thất bại.Người khác lại cũng muốn về bình bạn.Đức phật dạy.Trên thế gian không có người nào sẽ không bị người khác phê bình.Gì thế.Đối với những nghịch cảnh.Mọi người cần phải xem đó là một điều tự nhiên.Mỗi người cần phải tiếp nhận mọi sự phê bình.Để có thể quan sát lại những hành động của bản thân.Đứng từ góc độ của một người tiếp nhận sự phê bình mà nói.Thì trên cuộc đời này.Xung kính hay hủy bán của người khác.Three nhục hay đúng sai của một người.Thì có một sự chia đều không có mục tiêu chuẩn chính xác nào cả.Gì thế.Chúng ta cần phải luôn luôn giữ gìn tâm lý của mình.Lùn giữ chuẩn chánh niệm trong tâm.Để không bị tám ngọn gió của thế gian.Là lợi ích.Lời.Hao tốn.Suy.Chơi bài.Huy.Khen ngợi.Dự.Cha tùng.Zing.Chỉ trích.Đau khổ.Khổ.Vui vẻ lạc làm cho nhi đồng.Trong bất kỳ thời gian hoàn cảnh nơi chốn nào.Chúng ta cũng cần phải thu thập giữ gìn tâm lý.Fado non bình tĩnh.Enter.Tâm trí luôn luôn tự tại an lạc.ba mươi lăm.Truy cầu một cách sai lầm.Đức phật dạy.Sở dĩ con người chúng ta bị khổ đau nhiều.Chính vì chúng ta thường tìm cầu một cách sai lầm.Do không hiểu rõ xử lý.Con người suốt ngày cứ sống trong đau khổ.Sự thật.Không có ai làm cho chúng ta đau khổ.Mà chính bản thân chúng ta tự làm cho mình đau khổ mà thôi.Quý vị thấy quán xét lại trung tâm của mình đi.Xem thử ai đã làm cho quý gì đau khổ.Chỉ có là khi quyết định làm một việc xấu.Thì bản thân của quý vị đã mang vào một x sáu.Giã từ trung tâm quý vị đang tự trách mình.Khiến cho bản thân cảm thấy ân hận.Đau cổ.Cho nên nói.Con người.Sở dĩ đau khổ.Chín do sự tìm cầu.Hành động sai lầm của bản thân.Chúng ta tìm cầu tiền bạc.Bởi vì tiền bạc cũng quan trọng.Như bản thân chúng tôi đây cũng có nhu cầu về tiền bạc.Chẳng hạn như cân tiền để mua vé máy bay đến đây.Thế nhân.Tiền chỉ có tính quan trọng tương đối.Không phải là quan trọng tuyệt đối.Khi bạn đang cần tìm.Thi tìm trúc quan trọng.Khi bạn đã có nhiều tiền và gửi tiền trong ngân hàng.Thì lúc đó.Chỉ là một cuốn sổ.Đây là một con số.Hoặc là một chiếc card mà thôi.Như vậy.Tiền hoàn toàn không có tính nhu cầu tuyệt đối.Ví như nói bạn đang buồn phiền trong lòng không vui.Thì cho dù bạn có nhiều tiền.Sống trong lòng những buồn phiền không vui.Thầy giảng như bạn là một ngôi sao ca nhạc.hai mươi mốt minh tinh màn bạc.Thì cuộc sống của bạn sẽ thích lại vui vẻ phải.Chưa hẳn đã như vậy.Thấy bạn cho rằng.Các chính trị gia.Các doanh nhân thành đạt.Hãy trách nhiệm trực có tiếng tầm trùm xã hội.Thì cuộc sống của họ sẽ rất hạnh phúc.Không quan toàn đúng như thế.Bởi vì những nhân vật ấy cũng có những khổ đau.Những bất hạnh trong cuộc sống và có khi bản thân thọ tự biết mà thôi.Con người chúng ta sở dĩ bị đau khổ không hạnh phúc.Chính vì đã đem cả cuộc đời của mình để tìm cầu tiền bạc danh dự sắc đẹp.Và cũng chính vì vậy.Mà chúng ta đã sống cả cuộc đời trong sự lao khổ buôn bán.Một vị thiền sư đã nói.Danh vọng lợi ích.Vietsub.Để kiếm được bà thứ này.Chế phẩm phù mãi mãi bị lưu chuyển.Ví dụ như nói kiếm tiền.Kỹ thuật là chúng ta không phải đàn kiếm tiền.Bà chúng ta đang bị tìm kiếm.Tiền đã lấy mất đi tuổi thanh xuân.Tiền đấy đi dung nham.Đại lý đi thời gian của chúng ta.Và tiền cũng đã lấy đi cả sinh bạn của chúng ta nữa.Gì thế.Nói chúng ta đi kiếm tiền.Chi bằng nói rằng.Chúng ta đã bị tiền kiếm đi.Cho nên.Phật dạy.Chúng ta hãy tình cha.Sống.Chồng chính thức.Đừng mê mờ chạy theo những ảo ảnh của cuộc đời.Quý vị nên nhớ.Chúng ta học phật pháp.Cần phải hiểu rõ.Phải giác ngộ về sự thật của cuộc đời.ba mươi sáu.Sự định tĩnh của nội tâm.Đức phật dạy.Sự định tĩnh được phát xuất từ nội tâm.Không phải tìm cầu từ bên ngoài.Sự yên tĩnh của nội tâm có được với nhờ sự tu tập buông xả của bản thân.Mỗi người chúng ta nếu muốn sống một cuộc sống cho thật an nhiên tự tại.Nhất định chúng ta cần phải hạ thủ công phu.Tu tập để thành lập nội tâm.Quý chị cần phải quan sát xem giành giật trong trời đất.Quý gì sẽ thấy trong chớp mắt.Trung biến hóa vô cơ.Không có thể tính thực tại.Gì thế.Quyết gì không nên chấp trước đam mê.Được như thế.Quý vị mới thật sự là một người giàu có.Bây giờ tôi xin hỏi cái gì.Sự cấp trước có chỗ nào xấu.Hiện tại trong tay tôi đang cầm chiếc khăn này.Giày khô.Tôi đang cầm chiếc khăn.Tôi có thể cầm cái tách trà này để uống có được không.Không được phải không quý vị.Tâm của chúng ta cũng như vậy.Khi chúng ta đã chấp trước đam mê một cái gì.Một điều gì rồi.Chúng ta không thể dung nạp những cái khác.Những điều khác nữa.Cho dù đó là những cái đẹp.Những điều hay.Ví dụ nói.Bây giờ trong tay của chúng ta không cầm một vật gì cả.Thì chúng ta mới có thể cập nhật khác lên.Và khi muốn cầm một vật khác nữa.Thì chúng ta phải bỏ giật mà chúng ta đang cầm xuống.Như thấy.Muốn thưởng thức học hỏi nhiều điều.Muốn có cơ hội hiểu biết người khác.Chúng ta phải thực tập hạnh buông xả.Nếu không.Trong cuộc sống chúng ta cứ trách nhặt một điều gì.Mà không chịu xả bỏ.Hai chúng ta có định kiến không tốt về một người nào.Nội kết chiếu bộ tay.Mà không chịu buông xả.Chúng ta không bao giờ có cơ hội.Đi tiếp nhận những cái hay cái tốt không.Vậy chúng ta cũng không bao giờ tha thứ được.Cho người khác.Cũng như không tiếp nhận được việc tốt.Của người khác.Thế nên sự buông xả chính là tài sản quý giá nhất.Tài sản này.Quý chị lại không tốn tiền mua.Nếu lòng chúng ta luôn luôn chấp nhận một điều gì thì thật khổ sở.Nếu có người nào nói với ta dài ba câu gì đó.Là tối gì.Chúng ta cứ trằn trọc không sao ngủ được.Rồi cứ trằn trọc suy nghĩ.Vì sao.Mà người ấy là chê bai mình đến như vậy.Vì sao mà người ấy lại muốn công kích mình.Cứ như thế chúng ta sẽ bị đau khổ vì những chuyện không đâu vào đâu.ba mươi bảy.Không thể dối lòng.Kính thưa quý vị.Trong cuộc sống làm bất kỳ một việc gì.Chúng ta cần phải hỏi lại lương tâm của chính mình.Xem thử mình có làm sai việc gì không.Chúng ta cần phải hỏi lại từ bản thân.Chứ không phải hỏi người khác.Vì phật dạy chúng ta phải chịu trách nhiệm với tất cả những gì chúng ta đã làm.Nếu chúng ta thật sự không có sai lầm.Thì cho dù người khác có vỉ bán.Công thít hãy tìm cách nói xấu.Chúng ta vẫn an nhiên bất động.Hãy cho dù có người tỏ thái độ thương hại ta.Thì cũng vậy thôi.Bởi vì bản thân chúng ta thấy sợ mình không thèm với lòng.Đối với những việc mình đã làm.Lương tâm ở trong lòng mỗi người.Đó chính là bột gì quan tòa tốt nhất.Chúng ta có thể dối gạt.Về chú người khác.Dối gạt cha mẹ.Bạn bè.Thầy cô giáo.Thầy dúi gạch cả với đất nước.Nhưng chúng ta cũng không thể dối gạt được lương tâm của mình.Lương tâm của mỗi người chính là sự trong sạch nhất của nội tâm người ấy.Trong suốt hai mươi bốn giờ.Lương tâm luôn là gì quanh thanh liêm.Phán xét mọi hành động của chúng ta.Nhân quả chính là ở đây.Tuyệt đối không sai chạy.Nó còn kia chết đầy đủ và chính xác hơn cả chiếc máy vi tính chính xác nhất mà không có.Loại thuốc nào có thể phá hoại được.Gì thế.Quý vị cần phải hiểu.Quý vị tu học phật pháp.Có thể nghe qua băng giảng hoặc trực tiếp nhà thầy giảng.Quý vị cần phải thực tập ngay những điều mình đã được nghe được học vào trong cuộc sống.Bản thân mình.Gia đình mình.Và xã hội mình.Để có được trí tuệ.An lạc và hạnh phúc cho bản thân.Dành cho mọi người.Chỉ cần chúng ta không thèm với lòng.Thì chúng ta sẽ không bận lòng với những phê bình thấy chỉ trích của người khác.Đây là chúng ta đạt được sự ăn ngủ và định tĩnh của nội tâm dậy.ba mươi tám.Phật pháp và tôn giáo.Phật giáo siêu việt hơn tôn giáo.Siêu việt hơn tất cả các loại chiếu.Tất cả các tôn giáo có mặt trên thế giới đều nói rằng.Có một gì thần.Hay chỉ thượng đế tối cao có đầy đủ năng lực ban thưởng hay trừng phạt con người.Thiện nhân.Phật giáo cho rằng.Mỗi chúng ta đều có đủ khả năng ban thưởng.Hãy trừng phạt chính mình.Nghĩa là.Mỗi chúng ta.Đều có khả năng làm chủ hành vi hành động của chính mình.Và mọi người đều phải chịu trách nhiệm chứ nhiệt thành chi hành động đó.Cho nên.Chúng ta muốn thành phật.Hay muốn vào địa ngục.Điều cho bản thân chúng ta quyết định.Không ai quyết định thay cho chúng ta.Cái gì tổ sư cũng đã từng nói.Phật giáo không phải là tôn giáo.Không phải là chiếc.Mà là siêu việt tôn giáo.Siêu thị tuyết.Nói phật giáo là tôn giáo.Đó là gì phương tiện mà nói.Vì sao nói phật giáo không phải là tôn giáo.Bởi vì định nghĩa của tôn giáo là có giáo chủ có một đấng tối cao có đầy đủ.Quyền lực siêu nhiên.Có cháu nghĩa giáo đoạn.Tất cả những tôn giáo đều nói rằng.Có một đấng tối cao có đầy đủ quyền lực siêu nhiên.Thế nhưng đức phật thích ca mâu ni của chúng ta.Không phải là một đứng siêu nhiên.Đức phật cũng nói rằng.Ta là phật đã thành.Các người là phật sẽ thành.Dạ đức phật cũng không có quyền ban thưởng hay trừng phạt ai cả.Ngài dạy rằng.Mỗi người đều có nhận tất cả kết quả từ những việc làm của bản thân.Ngày cũng không vậy mọi người hãy cứ tin ngày.Thì sẽ được về cõi tây phương cực lạc.Còn không tin thì sẽ bị đầy xuống địa ngục.Màn nhảy giày.Muốn tin thì phải hiểu.Muốn kinh phật.Thì phải hiểu phật là gì.Đức phật.Đã vậy.Các người chớ vội tin ta.Tin ta mà không hiểu ta.Thì chính là.Các người bị bán trà một cách thậm tệ vậy.Gì thế.Đạo phật.Mới được bệnh trên là đạo của trí tuệ.ba mươi chín.Duyên sinh duyên diệt.Phật giáo giản dị cái gì.Kính thưa quý vị.Phật giáo giảng gì nhưng duyên.Đó là duyên sinh và duyên việt.Duyên sinh nghĩa là mọi sự mọi vật trên thế gian này đều do nhiều yếu tố.Điều kiện kết hợp lại mà phát sinh.Không có một sự bột giặt nào được sinh ra một cách tự nhiên.Nghĩa là không có sự vật sự việc nào.Chỉ cho một yếu tố làm sinh ra.Mà phải do nhiều yếu tố kết hợp sinh ra.Duyên việt.Nghĩa là.Khi những điều kiện để các yếu tố kết hợp với nhau không cần nữa.Từ sự vật sự việc sẽ không còn hiện diện tồn tại.Sự không cần hiện diện thấy tồn tại của bất kỳ sự vật sự việc nào.Không phải chờ chúng tự nhiên mất đi.Hay là do một đứng quyền năng nào làm cho chúng mất đi.Bài là do các yếu tố.Các điều kiện của sự vật sự việc ấy đã về.Và chúng sẽ chuyển sang một dạng nhân viên mới.Tàu xa các sự vật sự nghiệp mới.Ví dụ như hôm nay.Mọi người chúng ta cùng có duyên gặp nhau ở đây.Cũng chính là duyên sinh chúng ta.Mấy cùng tập hợp tại thi để nghe pháp.Sau khi chúng tôi đã ăn xong.Quý vị ai về nhà nấy đó là duyên gì.Thế nhưng khi chúng tôi về chúng tôi sẽ làm gì khác nơi khác.Giải quyết diện trở về.Mỗi người sẽ có một công việc khác.Nghĩa là sẽ có các duyên khác xin chào các việc khác.bốn mươi.Nắm vững và sáng tạo nhân duyên.Nhớ lại khi tôi còn học đại học.Có một vị tín đồ cơ đốc giáo đối với tôi sao.Phật giáo của các bạn nói rằng.Đức phật đang khống chế các bạn.Và đức phật là chủ thể sáng tạo ra thế giới này.Từ nói với anh ta rằng.Phật giáo không nói những điều chưa chị.Tay của bạn muốn nắm lại cũng cho bạn.Mà muốn buông ta cũng cho bạn.Tất cả mọi việc làm đều chứ tự thân mỗi chúng ta quyết định.Nếu như hôm nay anh giết người.Thì cho dù anh có đến quỳ trước.Phật cũng không thể cứu anh được.Giờ đức phật sẽ nói với anh chứ.Anh không tin nhân quả anh muốn giết người.Phóng hỏa.Thì ta làm sao mà cứu anh đi.Gì thế.Có người hỏi.Tụng kinh nhất định có thể tiêu trừ tai nạn được hay không.Điều này cũng không nhất định.Bởi nếu như.Bạn không làm việc xấu.Thì tụng kinh có thể tiêu trừ tai nạn.Thế nhỉ.Nếu bạn làm việc xấu sát nhân.Phóng to ảnh.Thì bạn có tổng bao nhiêu đi nữa cũng vô dụng mà thôi.Nếu tụng kinh có thể tiêu trừ những tai nạn những hậu quả do việc làm xấu ác của chúng ta khi xa.Thì đức phật thích ca mâu ni.Là người bao che cho tội ác rồi.Giờ phật giáo đã trở thành một nơi dung chứa cho những kẻ gây ra tội ác.Gì thấy.Tụng kinh không nhất định sẽ tiêu trừ tai nạn.Bởi vì tất cả còn tùy thuộc vào những việc làm của mỗi người chúng ta.Nếu như bạn làm hãy một lần đến năm mươi người.Chơi bạn đã đến trước phật sám hối.Cầu xin phật cứu bạn.Như thế thì phật cũng đành chịu thôi.Mấy giờ.Những việc bạn làm thì bạn phải có trách nhiệm với những kết quả của những việc làm đó.Đức phật không có quyền xóa bỏ những kết quả đó.Hoặc là.Bạn đem những sản phẩm độc hại.Sản phẩm kém chất lượng đi lừa dối.Để bán cho người tiêu dùng.Để kiếm tiền.Đến khi bị phát hiện bị pháp luật truy bắt.Lúc này.Bạn đến cầu phật.Kinh phật cứu giúp tha thứ.Thì thử hỏi làm sao mà cứ đi.Giải nhất định bạn sẽ bị pháp luật xét xử mà thôi.Đang làm việc bất thiện hải nữ.Hải vân.Thì nhất định bạn sẽ bị pháp được xét xử.Và khi đã làm những chuyện ác.Thì cho dù bạn có tụng kinh gì đi nữa.Cũng chưa biết thôi.Mới gì.Lúc này bạn tụng kinh với mục đích là cầu cho pháp được không xét xử như việc làm xấu ác của bạn.Chứ không phải tụng kinh chia mục đích thành lập nội tâm.Tìm hiểu lời phật dạy.Trong phật giáo hoàn toàn không có điều này.Chúng ta không nên có những nhìn nhận một cách sai lầm về phật giáo như vậy.Chúng tôi đã nói bàn tay của chúng ta có thể nắm lại.Thi mở sa.Đều tùy thuộc vào bản thân của mỗi chúng ta.Vì thấy đức phật dạy về nhân duyên sinh.Nhân duyên.Không phải là muốn chúng ta cứ buông thả mình trôi theo những dòng chảy của cuộc đời.Bà đó chính là đức phật muốn nói với chúng ta rằng.Muốn làm phiền hay làm ác đều cho chính bản thân chúng ta quyết định.Chúng ta muốn an lạc hạnh phúc hay đau khổ.Điều cho tự thân mũi của chúng ta.Thế nên dưới cái nhìn của nhân viên sinh dưới sự gì xảy xa không phải là.Bà cứ nhắm mắt thuận theo nó.Không biết làm gì.Mà chính là sắp cái nhìn duyên xin đấy.Chúng ta tích cực chủ động để cải biến.Làm thay đổi chiều hướng của sự.Thay đổi chính bản thân của chúng ta.Chúng ta phải biết nắm bắt cơ hội.Chồng xa những cơ hội tốt.Những nhân viên tốt.Trong quan hệ giữa người với người.Có được những mối liên hệ tốt đẹp.Cùng nhau xây dựng một cuộc sống.Mà chồng đó mọi người biết tin tưởng thương yêu tôn trọng lẫn nhau.Không ai dối gạt ai.Không ai tìm cách hại ai.Đó chính là chúng ta cùng tạo nhân duyên.Xây dựng cuộc sống an lạc.Xây dựng cỏ tịnh độ ngay trong cuộc đời này.bốn mươi mốt.Hạnh phúc từ đâu đến.Một nhà triết học đã nói.Người có trí tuệ thì tùy lúc.Tùy nơi đều có thể tự tìm được hạnh phúc cho bản thân.Người không có trí tuệ.Thì lại mong cầu người khác đem hạnh phúc đến cho mình.Kính thưa quý vị.Hạnh phúc đến từ sự giải thoát.An tĩnh của nội tâm.Nếu như nội tâm chúng ta không an lạc vui vẻ.Thì ta có thể cầu mong người nào đem đến được niềm vui cho mẹ.Làm người chúng ta không nên bàn đến chuyện của người khác.Trong nhà mình chúng ta không nên bàn luận nhà tùy khác.Không nên bị ảnh hưởng nhà người khác tốt hay không tốt.Một người mà suốt từ sáng đến tối.Cứ lùn nói đến chuyện thị phi đúng sai của thiên hạ.Trời mong cho mình được an lạc hạnh phúc.Thì làm sao mà có được an lạc hạnh phúc.Suốt ngày chỉ nói người này say.Người kia không đúng.Còn bản thân mình thì quá xài quý mà lại không biết.Lời cuối cho rằng người khác không tốt.Con người chúng ta có một nhịp điểm rất đáng thường.Đó là không nhìn thấy lỗi của mình.Mà chỉ nhìn thấy lỗi của người khác.Điều này cũng giống như trên mặt của mình đang bị rất nhiều bùn đất dính phải.Mình lại không thấy.Mà mình lại nhìn thấy một vết bẩn trên mặt của người khác.Trời đã chê cười người khác.Trên mặt của anh có vết bẩn thật là tức cười.Nhưng khi đó.Người kia sẽ nói lại với chúng ta.Tôi chỉ có một vết thôi.Còn anh bị cả mặt.Sao anh lại không thấy.Con người.Thường không tự thấy được mặt thật của mình.Mà lại rất chú ý đến việc làm của người khác.Có khi là chú ý rất nhiều nữa là khác.Khuyết điểm của bản thân thì không thấy.Đại mỗi ngày đều phê bình sự tốt xấu của người.Mỗi ngày đều mãi chê bày trách cứ người khác.Chúng ta thật kỳ lạ.Tựa đề những khuyết điểm của người khác.Làm phiền não cho bản thân.Tự mình chú khổ cho mình.Vì thế nên nói.Người có trí tuệ thì tùy lúc tùy nơi đều có thể sống an lạc vui vẻ.Chỉ cần chúng ta đã bỏ tâm tình.Không nên để ý đến trường thì phi của người khác.Chúng ta có thể cảm nhận được sự hiện hữu hết sức nhiệm màu của vạn vật trong trời đất.Như thế.Từ thân ta sẽ có được sự an lạc nhẹ nhập.Còn nếu chúng ta không buông xả được những tâm tình của mình.Bà cứ nhắm mắt vào những hơn thua được mất của cuộc đời.Thì làm sao chúng ta sống có hạnh phúc và an lạc.Đức phật dạy.Không ai có thể đem lại sự đau khổ cho ta.Mà chính chúng ta từ gây đau khổ cho bản thân mình.Lại nói.Người nào khi chồng người khác đem hạnh phúc đến cho mình.Thì cũng giống như một người ăn mày.Đi xin thức ăn của người khác gì.Thật là khổ sở.Bởi vì không phải người khác có thể đem hạnh phúc cho chúng ta.Mà chính chúng ta tự tạo xa vậy.An lạc.Hạnh phúc có được.Chính là nhờ vào sự dạy quá.Thử tài sự siêu việt.Đã bỏ.Không chấp trước phiền não của chúng ta trước mọi hoàn cảnh.Tất cả đều dựa vào bản thân mình.Bất luận người khác có cho ta bao nhiêu của cả đi nữa.Cũng không cho ta được sự an lạc.Và hạnh phúc.bốn mươi hai.Nhìn lại bạn hình.Chỉ có tụi và tình thương xuất phát từ nội tâm.Chúng ta mới có được hạnh phúc.Giờ ăn lạc có cuộc sống hiện tại.Một nhà triết học là nó.Phạm sai lầm là bình thường.Tha thứ mới là cao thủ.Câu nói này rất quan trọng.Quý gì không nên xem thường nó.Chúng ta sống trong cuộc đời.Mỗi chúng ta thích nhiều gì cũng cát tường phạm sanh.Chỉ khác nhau là lớn nhỏ nặng nhẹ mà tôi.Chúng tôi mong muốn rằng.Quý vị sau khi đã học phật pháp rồi.Thì nên học.Giá thực hành những điều phật dạy.Đó là biết quan dương tha thứ những khuyết điểm.Lỗi lầm của người khác.Giá như quý vị có phạm sai lầm.Thì tốt rồi.Nhưng biết tha thứ và khoan dung chết lỗi lầm của người khác.Lại càng quý hơn nữa.Và nhất là đừng chú ý đến những lỗi lầm của người khác.Người học phật.Cần thiết nhất chính là mỗi ngày mỗi giờ một phút mỗi giây.Vậy luôn luôn chú ý đến hành vi của bản thân.Chân váy cực.Giờ luôn luôn duy trì chánh niệm.Trong mỗi lời nói cử chỉ.Hành vi ra suy nghĩ của mình.Nghĩa là phải luôn luôn ý thức được mình đang làm gì nói gì.Già suy nghĩ gì.Nếu như hàng ngày chúng ta chỉ chú ý đến những khuyết điểm sai lầm của người khác.Chúng ta sẽ không có thời gian để nhìn lại bản thân.Và như thế.Chúng ta chưa phải là một phật tử đúng nhé.Đức phật thích ca mâu ni.Không bao giờ về chúng ta suốt ngày.Hãy nhìn vào khuyết điểm lỗi lầm của người khác.Ngày chỉ dạy chúng ta hàng ngày hay quán chiếu nhìn lại bản thân của chính mình.Nhìn lại những khuyết điểm sai lầm.Những yếu kém của bản thân mình.Để sửa đổi hoàn thiện.bốn mươi ba.Tha thứ là bao nhiêu.Một nhà tâm lý học nói.Chúng ta nhất định phải hiểu được lập trường của người khác.Những bất động những xung đột tranh chấp xảy ra giữa người với người.Chính là do chúng ta đã không đặt mình vào gì thế của đối phương.Nếu chúng ta đứng trên gì thế của đối phương.Đồng thời cũng đứng tên gì thế của mình để reset.Trao đổi lập trường.Thì chúng ta sẽ không bị tiền nóng.Bởi vì khi chúng ta tự đặt mình vào vị thế của người khác.Chúng ta mới thấy trần.Vì thế khác nhau thì cách nhìn khác nhau.Dẫn chứng chị pháp phòng.Cũng sẽ khác.Hiểu được vậy chúng ta sẽ không tuyệt vắng thì chỉ tiếc việc làm của người khác.Gì thế.Chúng tôi chân thành quý vị.Sau khi học thuộc rồi.Quý vị không nên cưỡng hiếp người khác.Không nên làm tổn thương người khác.Mà đứa dưới một sự việc nào xảy đến với người khác.Mình không nên dù chẳng nên ăn.Thì chị cứ.Quay thử đặt mình vào vị thế của người đó để dễ ngủ.Làm như thế chúng ta mới có thể nhận ra rằng.Tử vi hôm nay người ấy hành động như vậy nhất định là có cái lý của họ.Gì thế.Người xưa đã nói.Người nào có khả năng dung nạp những ý kiến khác.Giấy kiếng giải của mình.Thì mới có thể thành tựu được sửa gì đại của bạn.Nói một cách đơn giản.Một người bình thường thì không đủ sự rộng lượng để dung nạp những ý kiến khác.Với ý kiến của bản thân.Chẳng hạn như.Trách nhiệm của tôi khác với quý vị.Lập.Tôi sẽ tìm cách công chức cái gì.Có quý vị thì tìm biện pháp để đánh ruột chúng tôi.Gia tộc kỳ đang trên steam biện pháp.Mà chưa có thì là ý phiên tâm hủy bán gây tao thì vịt.Con người chúng ta thật là đánh thường như thế đó.Nếu có thể bao dung đối với cách nhìn của những người bất đồng ý kiến.Chúng ta mới chính là có người vĩ đại.Chúng ta thường phạm một lỗi lầm nghiêm trọng.Đó là hay xem thường người khác.Ví dụ như chê bai người khác.Bạn kích điện.Thật sự ý nghĩa trong đó chính là chúng ta muốn nói.Tôi vĩ đại hưng.Mục đích muốn cho mình cao tường vĩ đại hơn người khác.Bằng cách gì ba người khác.Thì đó không phải là người quân tử.Vì người xưa đã từng nói.Hữu xạ tự nhiên hương.Thưa quý vị.Trong cuộc sống.Chúng ta cùng nền xây dựng sự nghiệp thành công của mình trên sự đau khổ của người khác.Không nên gì muốn cho mình được nổi tiếng.Mà chúng ta lại chê bai chỉ trích người khác.Gì thế.Chúng ta cần phải thể hiện tính khiêm con trâu các món của mình.Như nói.Các bạn đều là những người vĩ đại cao thượng hơn tôi rất nhiều.Trong cuộc sống bạn cần phải thấy được ưu điểm của người khác và luôn lương tám tháng tư vĩ đại.Người khác mới đúng.Bất luận bạn là dương tôn công tử là người buôn bán người hù người làm công tác giả.Dân.Tất cả cũng đều tốt cả.Từ mối quan hệ tồn tại xã hội.Mỗi người đều có một công việc tùy theo điều kiện hoàn cảnh.Viettel sự phân công lao động xã hội.Tuy mỗi người mỗi ngành nghề khác nhau.Nhưng tất cả đều có một điểm chung.Đó là.Cùng nhau xây dựng một xã hội ngày càng tốt đẹp.Chúng ta cần phải hiểu rõ trong vũ trụ này.Bụng nhọn có một bông hoa hay một viên đá.Tất cả đều có không gian sinh tồn của.Muốn gì là có người.Gì thế.Chúng ta cần phải tôn trọng người khác.Phải biết dung nạp người khác.Nếu như chúng ta cứ nhìn nhận người khác qua lăng kính của sự sống sạch.Tính nhất định người khác không thể nhìn dẫn chúng ta bằng lăng kính tốt đẹp được.Dạ cái gì thử nghĩ xem.Trong cuộc đời này mãi ai cũng cho những người khác là xấu cả.Thì thử hỏi.Thế giới này sống như thế nào.Trên thế giới này không phải ai cũng đều là khác nhau.Vì thế chúng ta không nên chú ý tới bên người khác.Càng không nên công kích giờ làm tổn thương người khác.Bởi vì làm như thế.Kiếm bản thân chúng ta sẽ là người chịu nhận sự đau khổ và bất an nhiều nhất.Chúng ta cũng không cần phải bận tâm đến chuyện thị phi của người khác.Sự đúng sai tốt xấu của mọi người.Sẽ được sự phán xét công bằng.Có quy luật nhân quả.bốn mươi bốn.Bình thường.Bây giờ chúng tôi sẽ hướng dẫn cái gì một phương pháp thực tập giải thoát.Chỉ một câu nói thôi cũng sẽ giúp cái gì có được xử án là.Cái gì cố gắng gì giới.Nếu như quý vị thực hiện điều này trong cuộc sống.Nhất định cái gì sẽ luôn sống trong sự yên ổn và hạnh phúc.Đó là cái gì phải luôn luôn nói với bản thân của mình.Ta là một con người bình thường trên thế giới này.Ta không có cái gì đặc biệt cả.Đừng như vậy.Quý vị sẽ có được sự giải.Vì sao vậy.Sau khi chúng ta chết gạch đùa chê bai thì hãm hại lẫn nhau.Kiếm là gì chúng ta luôn tự cho mình là tài giỏi hơn người.Truyền hình.Chị thúy ai.Thí sinh lòng đố kỵ ganh ghét.Tìm cách hãm hại.Nhìn thấy.Những tiền đạo khổ đầu từ đi mặt khỉ.Kính thưa quý vị.Chúng ta thường tự nói với bản thân.Trang bình là một có người bình thường.Nói như thế.Không phải là từ khi bản thân mình mà đó chính là phương pháp tự xây dựng gia hoàng.Bản thân.Bởi vì khi chúng ta biết bản thân mình.Là một con người bình thường không có gì đặc biệt.Chúng ta mới có thể nỗ lực học hỏi tiếp thu ý kiến.Tôn trọng người khác để hoàn thiện bản thân.Còn nếu chúng ta tự cho mình là một người đặc biệt.Là người tài giỏi thì chúng ta sẽ xem thường tất cả mọi người.Xem thường tất cả mọi ý kiến.Trở thành một người cao nhậu mục hạ vô nhân.Gì thế.Người nào mà luôn tự biết tôn trọng người khác.Biết nhìn nhận những thiếu sót của bản thân.Biết nhận mình là một người bình thường trong cuộc đời này.Thì đó là một người yêu diệu.Có người nói với tôi.Bị luật pháp sư.Thì cũng chỉ là một người bình thường thôi.Có gì là đặc biệt.Đúng như vậy.Bản tin chúng tôi cũng là một người rất tầm thường thôi.Nếu không muốn nói là tùy nữa.Quý vị cũng thấy rồi đó.Tôi không được cao to đẹp trai lại không phải là người học cao hiểu rộng.Truyền hình mọi người nói tôi là một người bình thường lại rất đúng.Thưa quý vị.Nếu chúng ta tự cho mình là một người siêu việt hơn mọi người.Thì khi có một ai đó có ý kiến tới bệnh gì chúng ta.Chúng ta sẽ rất đau khổ.Tôi lấy ví dụ.Nếu bạn là một ngôi sao ca nhạc hoặc một ngôi sao điện ảnh.Khi lên sàn diễn sẽ được nhiều người vỗ tay tán thưởng.Dàn ngưng khí.Suốt ngày bà sẽ sống trong tiếng vỗ tay tán thưởng của nhiều.Thích nhỉ.Cuộc đời không phải lúc nào cũng êm xuôi chứ gì.Nếu có một ngày nào đó.Mặt sau khi biểu diễn xong.Bạn nhận được có phải là tiếng vỗ tay tán thưởng.Malaysia vĩnh tiến là áo phản đối hoặc dây bay.Bạn nghĩ xem.Bạn sẽ như thế nào.Nhất định.Là sau khi bước xuống sân khấu.Bạn sẽ rất đau khổ và phiền muộn.Gì bạn đã không có phương pháp tiếp nhận nhưng đã chứ.Thì chia tay của người.Nếu như trong cuộc sống.Mà người khác đã kích cái gì.Nghị quyết dẫn ăn nhiều có bị thay đầu bị sưng đạt kích của người khác.Thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra cả.Truyền hình trong cuộc sống.Dù người không có công việc mình nên nhất định cũng không nên cưỡng thích lại người.Vì thế chúng ta hãy làm một người bình thường trên thế giới này.Một người không có gì đặc biệt.Có gì xíu việt.Và đừng có chấp trước giáo xứ khác tặng vào những giàn khoan tạm thời của cuộc đời khi nhắc đến chúng.Có những ngày tháng sống an lạc hạnh phúc.Cái gì nhỉ có đúng như thế không.Người nào hiểu được vấn đề.Giờ là một con người bình thường.Sống một cuộc đời bình tản.Vì đó chính là người hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.Có một vật tự để nói với tôi.Sư phụ.Nếu nói vậy có phải là tự mình làm cho mình mất thể diện hay sao.Tôi trả lời.Anh cần phải hiểu rõ điều gì.Khi chúng ta đã từng đến từng lượt là một công việc nào đó rồi mai người khác thấy bình hay là.Hai đứa mình thì đương nhiên.Mình cần phải ăn nghiêng bất động.Trước sự phê bình chỉ trích.Đó không phải là tự làm mất thể diện của.Mà đó là thể hiện bản lĩnh và khả năng tiếp nhận của bản thân.Bất kỳ người nào cũng không thể làm vừa lòng tất cả mọi người.Nếu như sóng mà chúng ta cứ chờ đợi vào sự tán thưởng của người khác.Thì đó quả là một sự phong cầu diễn dịch.No không ích lợi gì.Mà còn tăng thêm sự đau khổ cho ta mà thôi.bốn mươi lăm.Tán thắng tùy ý.Một nhà tâm lý học nói.Khen ngợi người khác nên khen ở những nơi công cộng năm người.Chúng ta khác đợi người khác.Nên khác ngày trước đông đảo mọi người.Chỉ tiếc một người hai kiến nghị đối với một ai.Chúng ta cần phải tế nhị nhà hàng nhật tuyển thẳng.Phật giáo thường nói về vấn đề tùy hỷ công đức.Tình tán như lai.Nghĩa là đối với bất kì việc gì mà người khác có sự thành công.Thì chúng ta cần phải cho vui.Dầu ăn hộ cho sự thành công đó.Không nên tìm cách chia tay hay ghen tị.Trong cuộc sống.Chúng ta cần phải vì tấm lòng thương yêu là hòa nhã làm những gì.Lời nói thương yêu lời nói hòa nhã.Lời nói có tính chất xây dựng để thương yêu và quan tâm đến mọi người.Dì thủy.Nhất định của dì phải ghi nhớ.Khen ngợi người khác cần phải ca ngợi trước đông đảo mọi người.Còn góp ý xây dựng thì chỉ thích người khác.Khi cần phải tính nghỉ giờ kiểm tra.Đức phật đã dạy.Người nào mà suốt ngày chỉ chú ý đến khuyết điểm của người khác.Bảng tên người đó tràn đầy khuyết điểm.Bữa gì người ý không có thời gian để nhìn lại mình.Để thấy được những file có khuyết điểm của bản thân.Mà đánh lãng phí thời gian.Do sự chi bi.Và chỉ trích người khác.Nếu suốt ngày chúng ta cứu mạng chú ý đến những hành vi của người khác.Giờ chỉ thích toàn khuyết điểm của người khác.Chúng ta sẽ được lợi gì.Phải chăng.Cái mà chúng ta được đó chính là đem những tiền nào rác rưởi của người khác.Vô lăng tay sẵn có.Như thế.Chính chúng ta tự làm lưu ý nội tâm trong sạch của chúng ta.Nội tâm trúng tà giúp thanh tịnh bản tà dương có thủy an nhiên tự tại.Nhưng chính vì chúng ta đang mưa bụi chú ý đến thị phi của người.Mạch tử mình trước khổ cho mình.Thật là đáng chê.bốn mươi sáu.Thay đổi tử thần.Đức phật đã dạy.Chúng ta hãy thay đổi bản thân.Khi có đủ năng lực mới nên làm thay đổi người khác.Nho gia cũng nói.Ba đi một ngày ba lần tự thức tỉnh mình.Chân váy tutu.Tiếp theo là thời gian.Giờ sau đó mới bên thiên hạ.Hyundai chúng ta bị khổ đau là gì.Kiếm gì chúng ta luôn luôn nghĩ đến chuyện tìm đuổi người khác.Chúng ta muốn làm người khác thay đổi.Chồng thì muốn vợ phải thay đổi.Vợ đánh chồng phải thay đổi.Hai người không ai chịu nhường nhịn ai.Không ai chấp nhận sự thay đổi bản thân.Trương vô kỵ.Dẫn đến những tranh chấp và đổ vỡ hạnh phúc gia.Đức phật có dạy.Chúng ta không thể bắt buộc mọi người trên thế gian này.Theo một tiêu chuẩn đầu nhất được.Mỗi người có một tiêu chuẩn của riêng.Tiêu chuẩn không giống nhau tư tưởng khác nhau.Quang cảnh hát.Từ đó cách nhìn nhận về vấn đề cũng khác.Gì thế.Trung quốc quan hệ giữa người với người.Chúng ta cần phải biết tôn trọng quyết định của người khác.Của đoàn thế.Trong cuộc sống sinh hoạt của đoàn thể.Khi mà ý kiến của chúng ta khác với ý kiến chung của mọi người.Thì chúng ta cần phải biết tôn trọng ý kiến chung của đoàn mỹ.Làm gì thế.Chúng ta hiểu biết tôn trọng ý kiến của mọi người.Chưa thấy hiện tiền mặt nhất.Chúc phật giáo chúng ta luôn luôn đề cao tinh thần hòa hợp và đoàn kết.bốn trăm mười bảy.Không sự hoài đầu.Có một vị phật tử đến gặp tôi và nói với giả rất khẩn trương.Bạch thầy.Cái này các tôn giáo khác đang phát triển rất mạnh.Họ đã tìm mọi cách truyền bá rộng rãi tôn giáo của em.Vậy chúng ta phải làm sao.Tôi trả lời.Những tôn giáo khác phát triển mạnh thế nào.Cũng không quan trọng.Chỉ cần phật giáo chúng ta không có những tranh chấp.Những hoạt động ngay trong nội bộ của mình.Thi thử hỏi.Có ai làm gì được chúng ta.Điều đáng sự chính là trong nội bộ phật giáo chúng ta.Không hòa hợp đoàn kết.Lại trận.Chia sẻ lẫn nhau mà thôi.Vì sao lại sợ điều này.Tôi xin lấy ví dụ để quý vị sản.Ví dụ hôm nay.Tui đến đây thuyết giảng.Cái giường trong khi thuyết giảng.Thì tôi lấy công kích rê bay các vị giảng sư khác.Người này phê bình chỉ trích người khác.Nhóm này chê ba nhóm.Giai đoạn thì chê bai chỉ trích đoàn thể khác.Giữ nhiều thế cùng trong một ngôi nhà phật pháp.Mà chúng ta không tin tưởng lẫn nhau thương yêu về đường bộ cho nhau.Lại chung kết ủy ban đánh nhau.Thì điều này mới là điều đáng sợ nhất.Gì thế.Chúng tôi nói.Không có việc gì đáng sợ cả.Ký tự là sợ nhất trong bản tin nội bộ của chúng ta mất đi sự hòa hợp đoàn kết mà.Cũng giống như một cái đại thọ.Thân thì rất lớn.Nhưng dễ của nó thì đã hết rồi.Vậy thì chúng ta có bán cho nó bao nhiêu phân bao nhiêu chất dinh dưỡng đi nữa.Cũng trấn thành vô dụng.Nếu như trong sự thông nội bộ phật giáo chúng ta mà thiếu sự tín thiện và hợp.Ra đường bột lẫn nhau.Thì chẳng có cách gì làm cho phật giáo hưng thịnh lên được.Điều này chẳng phải người nào có khả năng phá hoại chúng ta.Mà chính là chúng ta đã tự phá hoại bản thân.Gì thế.Kính thưa quý vị.Đã là người đệ tử.Chúng ta hãy đồng tâm nhất trí đoàn kết với nhau.Cùng nhau xây dựng hạnh phúc cho mình.Giá cho mọi người.Cùng xây dựng đạo pháp dân tộc.Giá đất nước ngày càng giàu đẹp.bốn mươi tám.Không nên bơi tượng nhiễm trùng.Một nhà triết học nói.Khi chúng ta tìm cầu không được một việc gì thấy một điều gì.Chúng ta đều cho rằng dịch ý điều gì.Là đẹp.Lại tốt nhất là quý nhất.Đó chính là gì chúng ta không hiểu rõ được chân tướng của các sự vật hiện tượng xảy ra trong cuộc sống.Nếu như chúng ta chịu khó dành thời gian để làm cứ tìm hiểu về các sự vật sự việc đó.Thì chúng ta sẽ phát hiện ra những khuyết điểm những thiếu sót của các sự vật hiện tượng kia.Chưa chúng tuyệt đối không toàn mỹ như chúng ta đã tưởng tượng.Gì thế.Được duy bất cứ sự vật sự việc nào.Chúng ta cũng không nên mới tưởng diễm trong giờ nó.Không nên chấp trước đam mê.Tử vi các sự vật sự việc.Ví dụ một người con trai đang để ý theo đuổi một cô gái mà anpha cho là người thất vọng của mình.Avatar cái gì mày.Để chiếm được cảm tình của cô gái đó.Nhưng nếu như anh ta làm mọi cách mà cô gái ý cũng không đáp lại tấm chân tình của anh ta.Thì quý vị nghĩ xem.Anh ta sẽ như thế nào.Sẽ không kể đức hưng mạng của mình để tìm mọi cách làm cho người con gái đó đáp.Tình cảm của anh.Ví như anh ta biết được lúc nào cô gái ấy sẽ đi làm lúc nào tan sở lúc nào đi đâu.Thì anh ta sẽ đi theo cụ già bất kỳ lúc nào bất cứ ở đâu.Quý vị nghĩ xem.Bởi vì anh ta không kể đến tính mạng của mình để theo đuổi cô gái.Cũng chỉ vì đi sắc đẹp bên ngoài của cô gái mới.Kỹ thuật sự mta chứa hiểu biết gì về người con gái ít.Khi chưa hiểu gì một người đi làm sao có thể yêu thương người đó được.Quý vị nghị có đúng như vậy.Duy thúy anh ta nói yêu cô gái ấy.Nhưng thật sự là yêu sắc đẹp bên ngoài của cô ta mà thôi.Nếu như người con trai đó có cơ hội tiếp xúc và nói chuyện với cô gái.Quan hệ giữa hai người càng ngày càng trở nên thân mật hơn.Giờ họ trở thành bạn bè của.Thời gian đầu mới quen nhau.Nhất định quan hệ giữa họ rất tốt.Trải qua một thời gian quen nhau.Có những lúc ý kiến bắt đầu họ còn nhường nhịn nhau như lúc đầu mới quen mà chắc cái.Ca nhạc.Có lúc còn khoanh tay bút chưa.Tuyết vân gì thích yêu cô gái.Truyền hình người con trai vì muốn rời xa cô gái nhưng lại bỏ không được.Gặp nhau thì thường tranh cãi.Tranh cãi rồi lại muốn xa nhau.Chồng ta nhau vài ngày lại thấy nhớ.Người này đợi điện thoại của người kia.Đi tới đi lui chẳng ai làm được một việc gì cả.Cái gì thấy cái.Con người chúng ta có mâu thuẫn không.Gì thế.Chúng tôi muốn quý vị hiểu điều này.Bất kỳ một sự việc gì chúng ta cũng cần phải có thời gian để tìm hiểu chân tướng của nó.Đừng có vội vàng hấp tấp.Không nên quá ảo tưởng ra thúc comment nhất trước đam mê vào những việc những điều mà mình mà.Nhưng không đạt được.Còn nếu như hai người vẫn chưa hiểu được nhau.Chưa thông cảm nhiều yếu kém của nhau.Nhưng vì bất kỳ lý do nào đó mà hai người cùng tiến đến hôn nhân.Tỷ giá thực là một bi kịch.Bởi vì sau khi kết hôn giữa hai người sẽ không ai chịu nhường nhịn ai.Ai cũng cho mình là nhân vật quan trọng.Hết rồi cứ suốt ngày cãi lẫn nhau.Thậm chí người con trai có thông báo sử dụng vũ lực để giết cô gái.Vì sao vậy.Biết gì giữa hai người đã không có sự hiểu biết thông cảm lẫn nhau.Mà lại đi đến hồng nhan.Hôn nhân đã không được xây dựng trên nền tảng của sự thương yêu hiểu biết thật sự.Mà lại xây dựng trên những hào nhoáng bên ngoài của nhau.What gì lý do nào đó mà thiếu đi sự hiểu.Dạ thương yêu thông cảm nhau thật sự.Thì đó chính là bi kịch của hôn nhân.Gì thế.Trước khi tiến đến hôn nhân.Mọi người cần phải tìm hiểu nhau nhất là phải biết rằng.Tình yêu hạnh phúc gia đình trên phải xây dựng trên tình thương và sự hiểu biết.Chia sẻ.Dạ thông cảm lẫn nhau.bốn mươi chín.Biết đủ.Thưa quý vị.Trong cuộc sống nêu cái gì không đạt được thì chúng ta cũng không nên cưỡng cầu.Bởi vì làm như thế chúng ta sẽ tự gây cho bản thân mình rất nhiều đau khổ.Và đó cũng chính là nguồn thu.Của những khổ đau.Mà có người đã gây ra cho nhau trong cuộc sống.Đối với những điều những sự việc gì mà chúng ta không có được hoặc không đạt được.Chúng ta cũng đừng cho thằng.Những cái đó là đẹp nhất là hay nhất.Ngoài ra.Không còn có cái nào hơn cả.Trong cuộc sống.Còn rất nhiều điều màu nhiệm.Mà vì sự thiếu hiểu biết chủ ta đã không nhận ra được.Bất kỳ một sự việc nào chúng ta cũng không nên quá khảo tưởng về nó.Cơm nên thần thánh hóa một con người.Tưởng không nên trông cậy vào người khác có thể đem hạnh phúc an lạc đến cho bản thân.Chúng ta cần phải dựa vào chính bản thân chúng ta.Dựa vào cái tên ít ham muốn.Giờ biết đủ của chúng ta.Thì nhất định hàng ngày.Chúng ta sẽ có được sự an lạc và hạnh phúc thực sự.Trong phim rắn cũng đã dậy.Vợ ít ham muốn là có mít bạc.Chúng ta cần phải quan sát nội tâm của mình.Cần phải làm chủ được bản thân.Đừng vọng tưởng ở biên hòa.Hạnh phúc hay khổ đau.Đều cho chúng ta tự quyết định.Đừng bao giờ tìm cầu hạnh phúc cho bản thân từ người khác.Bởi vì như thế cũng giống như một người trong nhà của mình có rất nhiều của cải.Thế nhưng trời.Thật là đáng thương vậy.Nếu như chúng ta hiểu rõ được về sự thật của cuộc đời.Chút là thuộc chết trước đam mê vào những danh lợi hư hỏng.Không mơ tưởng hão huyền.Không giống hoãn tiêm cầu mặt ăn chuối trong sự biết đủ của từng thân.Vui với sự an lạc nội tâm.Như thế.Chính ta là người anh là hạnh phúc nhé.Trên đời là gì. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com