Phật Dạy Dụng Tâm Không động Niệm Làm Việc Gì CŨng ThÀnh CÔng Lời Phật Dạy Hay Nhất Video And

phật dạy dụng tâm không động niệm  làm việc gì  cŨng thÀnh cÔng  lời phật dạy hay nhất video and
Thiên là sống ngay thực tài.Phần một.Sóng ngầm mất mình.Lần này chúng ta sống ở trên đời.Nhưng vật nói.Mỗi người sống ở đây mà không có thực sống.Vì chúng ta sống mà đánh mất chính mình.Sống mà đánh mất thực tài.Nền thiếu đi ý nghĩa sống.Như chúng ta đang ngồi đây nghe pháp.Nhưng có thật là chúng ta đang ở đây không.Hay là đang ở đâu.Có gì thân đang ngồi ở đây.Nhưng tâm để ở nhà.Quan tâm đang đi lang thang ngoài đường.Đó gọi là sóng mất mì.Trong giấy cái đã chết.Channel.Đa số chúng ta luôn luôn đi tìm cái để sống.Giờ thi thiếu niên tiền cầu.Nhạc thiền gọi là cưỡi trâu đi tìm trâu.Có câu chuyện.Gần nói thiền viện có một tiệm bán đậu hũ ông chủ bán đậu hũ có tính hiếu kỳ.Không biết ở núi thiền đường mấy ông thầy làm gì ở trong đó.Nên ông năn nỉ gãy xương tăng trong có gì tới tiền đường xếp cho ông vào trong đó.Ông cũng ngồi thiền nhất quyết thì.Nhưng ông ngồi một góc ở phía dưới để quan sát cho biết.Thời gian ngồi thiền là một nén hương khoảng một giờ.Chồng chéo chơi ngồi thấy cảnh lặng lẽ khác thường hơn ở nhà.Ai cũng ngồi im không ai ngó qua nó lại.Ông lét lét mở mắt ra .Nhìn quá điện lại thấy ai cũng mắc nó xuống.Ông cũng bắt chước theo ngồi yên mắc võ xu.Bình thường ông sống ở ngoài bận rộn lăng tăng trong sinh hoạt hàng ngày.Mấy giờ được một phút duyên ngồi yên trong khung cảnh tranh nhiệm lặng lẽ tầm cũng lặng.Chụp x.Khi tâm lắng xuống.Ông thấy những chuyện quá khứ nó trồi lên.Vậy lâu này nắng tăng không có thời gian nhớ.Mấy giờ ngồi yên nói nhớ lại rõ ràng.Sau khi về nhà rồi gặp ai ông cũng khen ngồi thiền hay quá.Tôi thực tập có một buổi thôi mà cảm nhận rất là sáng suốt.Hôm đó.Tôi đã nhớ ra được ông lão thọ dương kia mua đồ cũ của tôi tổng cộng còn thiếu năm đồng.Maroc nato quân.Giờ nhớ là ông chưa trả.Mọi người bình thường nghe thấy cũng vui vẻ.Nhưng với người chuyên tu thiền thì thấy ông ta ngồi thiền ở trong thiện đường nhưng tớ mượn về nhà bắt.Như vậy rõ ràng sống mà đánh mất chính mình.Cũng như chúng ta ngồi đi nhưng không có thực tại sống ở.Chỉ sống dưới bóng của quá khứ quảng cáo tưởng tương.Sống chết thực tại là ngay bây giờ đi.Chúng ta phải có mặt sự tỉnh ngay đi.Chứ không phóng tâm lang thang mất mình.Thiên sứ cảnh thành đang ngồi liên hỏi gì tăng bên cạnh.Ở bên ngoài là tiếng gì.Lúc đó trời đang mưa.Nên ông tăng thưa.Là tiếng mưa rơi.Thiên sứ cảnh thiên bảo.Chiến tranh điên đảo quê mình theo giờ .Ông thanh hóa.Con hòa thượng thì thím.Ngày đó.Vẫn chẳng quên mình.Đa số người là sống như vậy.Đang ngồi đi.Nghe tiếng mưa rơi thì chạy ra ngoài kia.Hôm nhớ theo tiếng mưa rơi nên quên mất cái gì đang nghe đang nghe.Thiền sư hỏi bên ngoài là tiếng gì cứ muốn nhắc tăng nhớ lại cái gì đang nghe đang.Biết rõ ràng.Đang hiện có mặt ở đi.Chứ không phải ít ngày ở bên ngoài mấy viên.Nhưng vậy tăng quen sống theo duyên.Tam duyên theo tiếng mưa rơi bên ngoài nên chỉ nghe tiếng mưa rơi.Do đó.Thiền sư nói.Những sinh viên đã lãng quên mình theo vật quên chính mình đi mà chạy thấy bên ngoài.Giết anh hỏi lại.Con hòa thượng thì tí nào.Giải đáp.Vẫn chẳng quên.Thiền sư cũng nghe tiếng mưa rơi.Biết rõ tiếng vừa rồi nhưng vẫn không quên mình.Sống như vậy mới gọi là không mất mình.Chiếc còn ngồi đi mà chạy theo tiếng là quên mất chính mình là đánh nước tại đã.Hiện hữu.Phần hai.Sống ngay thực tại bây giờ.Trong nhà hiền luôn luôn nhắc mọi người.Phải sống trở gì với các thực tài đang hiện hữu sáng người.Đó là thiền chân thật.Thiên dạ hàng giả là sống trở về ngay từ tài.Bây giờ vợ đi.Mặt trời tâm phải luôn luôn mọc ngay đi.Lương chiếu sáng.Công chúa mì che khuất.Thiền sư pháp loa.Tổ thứ hai của dòng thiền trúc lâm yên tử.Có lần ngày phát loa hỏi hết tổ trúc lâm.Đi muôn dặm mây tạnh thì thích.Tổ chức làm đáp.Mưa tầm tã.Lại hỏi.Khi muôn dặm mày chè kín hết thì thế nào.Đáp.Chanh vàng giả.Theo tâm lý thuyết vàng nghe vậy là không hiểu gì hết.Nói chuyện ngược đời.Muôn dặm mây tạnh tức là trời trong sáng.Không có yumi thì làm sao mưa.Đây ngày là đáp mưa tầm tã.Còn hỏi.Muôn dặm mây chè kiến thiết.Là đang mưa mà ngài lại đáp.Trần sáng người.Theo thế giang thấy giống như nghịch lý nhưng trong nhà thiền là đánh thức cho hàng giả sống trở lại gì.Nghi thức tẩy sáng người.Phải sống ngay bây giờ đi.Muốn giảm mấy tập.Tức là trời trong sáng.Trời trong sáng đèn của hà yến.Thiền sư vừa mượn hình ảnh trời trong sáng.Nhưng cũng muốn nói bầu trời tâm của mình trong sáng không có giúp mì.Mà ông còn hỏi cho đồng tâm.Độngtâm là mây mưa tầm tã.Cầu thứ hai hỏi.Muốn giảm mây che kín thì sao.Nếu nói tâm mình bị che kín.Không còn chỗ nào để nói đi.Vậy ai biết hỏi đi.Đã biết hỏi thì đâu có chị ạ.Nền sư tổ đạt.Trăng sáng người.Tom vẫn hiện hưởng xấu còn chưa toàn bộ.Chúng ta thấy.Thiền sư đạo.Mới nghe rằng em nghịch lý.Nhưng hiểu ra.Thì rất chí lý.Quá thật tâm thiền của ngài luôn luôn hiện hữu sáng người.Chứ tuần vắng mặt bao giờ.Ngày lúc đang hỏi đáp.Tâm của ngày vẫn sáng nền đáp một cách trực tiếp bán nhảy.Chân lý thuyền rất đơn giản gần gũi.Đâu có gì xa lạ.Ngày thần tài đi thôi.Ngay chỗ chúng ta ngồi đi biết sống trở về là thiền là đậu.Nhưng do có người quen thêm dầu quen tưởng tượng.Nên thành ra rắc rối.Khó hiểu.Nếu chúng ta buông bỏ những tưởng tượng kỳ thiền rất đơn giản.Như câu chuyện trà triệu chứ.Có gì tăng đến chỗ thiền sư triều châu.Ngày triệu châu liền hỏi.Tìm đến đây ăn.Gì tăng thừa.Đã từng đến.Tiêu châu liền bỏng.Vậy thì uống trà đi.Ruy băng khác đến.Cứ hỏi.Tìm đến đây chăng.Gì tăng thừa.Chưa từng đến.Sư cũng bảo.Hướng chào.Dị viện chủthiết bị thắc mắc hỏi.Tìm đến cũng bảo uống trà đi.Chưa từng đến cũng bảo uống trà đi vậy là xong.Ngày triệu châu điện thoại.Diện chẩn.Viện chủ dell.Giá.Sư phụ mẫu.Uống trà đi.Mới nghe thấy giống như thầy trò đùa chơi.Nhưng đó chính là đánh thức cho người học xong chẳng về ngay thực tại đang hiện hữu không khởi thêm.Gì khác.Ông đã từng đến đây.Có mặt tại đi.Thì còn hỏi gì nữa.Trà đi là sao.Vị tăng kia bảo ông chưa từng đến.Chưa từng đến vậy ai đang đứng đi.Đang đứng đây tức là đã đến rồi.Mà nói chưa từng đến là ông đang nhớ về chuyện quá khứ hôm qua hôm kia.Hiện tại đang đứng đây thì ông đang ở đây.Truyền hình cũ trà đi là sao.Dị dạng chủ cũng giống như mình.Truyện đến thầy chùa định là việc của người ta.Không dính dáng gì tới âm.Vậy thì ông biết giá.Ngày đó đủ rồi khỏi phải hỏi thêm chuyện của người thì nữa.Cũng uống trà đi làm.Chuyến tàu thủy.Các thiền sư thích phước tiến.Đang ở đây thì có mặt ở đây.Nghĩ cái khác.Lại quên mất thực tại đang hiện hữu gọi là mất mình.Là mặt trời bị mây che.Cần phải tỉnh lại là xong.Có lần thiền sư huyền sa đang ngồi chỉ một điểm trắng.Ừ cái này đức.Ngày hỏi ông tăng ký pin.Chồng có thấy không.Vậy tăng thưa.Dân trí.Ngài nhấn mạnh trở lại.Có thật hay không.Gì thanh nói.Giải.Ngày hỏi thêm lần thứ ba nữa.Ông thích thật không.Gì tăng nói.Dạ thúi.Ngày quyền xài mới bảo.Ông cũng thấy.Ta cũng thế.Vì sao nói là chẳng hội.Như bây giờ nhìn bình qua ở đi.Ai cũng thấy mà xấu có người ngộ có người chẳng một.Hai người đồng thiếu một điểm trắng rõ ràng.Những thiền sư thầy ngộ con dễ tăng chẳng bộ ly dị tăng thấy nó nhưng lại chạy.Nên quên mất chính mình.Chúng ta ở đây cũng vậy.Nhìn thấy bệnh qua rồi đồng quá mình với bình hoa nên quên mất thực tài.Học thiền rất đơn giản.Thực tế nghề trong cuộc sống ngày nay thật tại đây.Nhưng chúng ta không thấy được là do tâm mình quen tưởng tượng xa xôi.Có lần một học già đến học đạo với thiền sư diệp khi người nhật bản.Từ phan thiết hỏi gì thiền đạo.Bậc thầy.Con đã nghiên cứu về phật học.Nho học từ hai mươi năm.Những điều đó con hiểu rất nhiều nhưng còn một điểm còn chưa rõ biết là thiện đậu.Xin thầy giải thích cho con hiểu về thiền đầu.Ngày đó.Thiền sư diệt thì phát cho một phát tài.Ông bực tức bỏ đi.Đến gặp vị thủ tọa ở trong chùa.Vị thủ tọa thấy di ảnh bực bội quá.Biết có chuyện.Đến ngày cũng nhẹ nhàng bảo.Có việc gì vậy nơi học thiền cần phải bình tĩnh.Có việc gì mà phải bực bội.Thôi ông ấy ngồi đây uống tách trà đi.Ông nghe vậy cũng hơi cưới mẩn ngồi xuống uống trà với ngày tuổi ta.Trong khi ngồi uống trà thì ông liền tung ra những lời bực bội về thiền sư diệt khi.Đến hỏi đạo chưa gì bị tát cho một bạt tai.Bất chợt vị thủ tọa cũng đánh vào tay ân.Tất cả rơi xuống đất vỡ tan.Vị thủ tòa với nó.Vừa rồi ông nói là hiểu được phật học nho học chỉ còn có chút tiền đạo là em chưa hiểu thôi.Mấy giờ đi tôi đã đem tiền đạo cúng dường cho ốm rồi.Ông có biết cái gì là tiền đạo chân.Lúc đó ông ngơ ngẩn không biết gì.Em nghĩ thiên đạo gì đó.Chưa chi đã bị đánh.Cà rốt.Vậy là cái gì chứ.Dịu chủ tọa hỏi lại lần nữa.Ông cũng không.Vị thủ tòa mới nói.Thật là không tính cho ông thấy tiền đạo của chúng ta.Dịu chủ tọa bằng cúi xuống nhặt những mảnh vỡ của tách trà lên lấy rẻ lau khô.Xnxx.Rồi bảo.Ngoài những lúc này cha con có tiền đạo nào nữa không.Ngày đó tính một.Ông ấy lại tam hiệp với thiên sứ diệt phi.Vậy tiền đạo ở chỗ nào.Đa số người đi học thiền.Cứ nghĩ tiền đạo là cái gì cao siêu trên trời trên.Trong khi đó thiền sư chỉ rất là đơn giản.Ngay chỗ việc làm hàng ngày của mình đi.Như tách trà rớt xuống.Lớn lên lau khô nước.Mọi cử chỉ của chúng ta trong tiệm giác sáng suốt thì đó là hiền đạo.Sống nghệ thuật tại huyện tiền sáng người đó là tiền đầu.Như chúng ta đang làm bếp nấu nướng làm trong tâm sáng suốt tỉnh táo.Đó là tiền cọc.Phần ba.Buông chỗ duyên.Giúp tâm con người cứ đuổi theo duyên bên ngoài.Nhớ cảnh nhớ đối tượng.Tâm luôn bám víu nên quên mất thực tài.Bây giờ khéo buông những chỗ tôm duyên theo đó.Thì sống trở về thực tại.Kinh lăng nghiêm phật dạy.Những người tu hành chẳng thể thành tựu được vô thường bồ đề.Chưa đến thành thanhdanh duyên giá hay làm quyến thuộc của ma.Là đều do không biết được hai thứ căn bản.Nên tú học nằm lộn.Thứ nhất là căn bản sinh tử từ vô thủy đến nay.Các ông cùng chúng sanh dùng tôm phan duyên làm từ tính.Thứ hai là thẻ bồ đề vip bàn thanh tịnh sẵn có từ vô thủy là.Nguyễn minh.Hay sinh ra các duyên mà bị cắt duyên bọ xít.Giờ chú xin bỏ sót cái sáng suốt xong có nên cho ngài tu hành mà không.Cái biết nguyên rạng sáng ngời còn gọi là thức tin nguyên minh.hai sen các duyên.Tức là nó biết cái này biết cái kia biết đủ thứ hết.Nhưng thì nó biết cái nào rồi thì nó chỉ nhớ cái đó thôi.Mà quên mất chính nó gọi là các quyền bò sát.Cũng như nó biết bên quá thì nói chuyện nhớ bình qua.Mặc quần mất trinh.Thiết bị cắt viên bò sát.Truyền hình tu hành chọn ngày mà không có giác ngộ.Bây giờ chúng ta khéo tu chỉ chuyển lại.Nó biết cái này biết cái kia biết tất cả.Nhưng không bỏ sót chim non.Chúng ta học hiền chị khéo buông những chỗ duyên đó luôn luôn nhớ lại chính nó.Để nhận chảnh lại cái gốc biếc.Nhất chị chúng ta cũng thấy nghe.Hiểu biết rõ ràng.Nhưng luôn luôn sáng ngời.Đó gọi là trở về nguồn sống với thực tại.Ngược lại.Chúng ta sống mà đánh mất chính mình phải là sống mà giống như chết.Sống thiếu chữ.Hàng ngày chúng ta sống là ai sống.Mình sống.Nhưng hỏi cái gì là mình thì không biết.Đó gọi là sống thiếu hồn.Có gì thì tây tạng khi qua tây phương thấy trong nghĩa địa có những ngôi mộ xây cho người chết.Rất khang trang tốt đẹp.Vậy thầy tây tạng mới nói với những người đi theo.Ở đây người ta xây những ngôi nhà rất tốt đẹp cho những xác chết.Rồi cũng xây những người nhà rất sang trọng.Cho những tác sống.Qua đây vậy thấy tây tạng muốn nhắn nhủ cho chúng ta điều gì.Ngoài nghĩa địa là những xác chết.Còn đây là những phát sóng.Tức là những người còn sống mà thiếu đi cái hồn thì giống như sách.Cái tát biết đi biết đứng.Nhất cử động.Tới lui nhưng thiếu cái hồn nên gọi là sát thủ.Như vậy nếu có mặt mấy chỗ đó.Nghe vậy chúng ta thấy cũng khổ thật.Vì chúng ta sống.Mày giống như cái phát giấy tự động.Biết tới lui nhưng thiếu cái hùng.Vậy chúng ta phải sống sao để thật sự gọi là có khùng.Nếu không thì là những phát sóng.Chúng ta sống có chủ thì cuộc sống mới sinh động đầy đủ ý nghĩa gì.Có người tới biển đảo thật là chán đời nói cái gì cũng vô thường giả dối không thật.Đó là gì người nghiên cứu chưa tới.Chị thuyết trình lý thuyết vợt nói hoài thứ là giả.Nhưng không thấy được cái chân thật mà bạn muốn chỉ bài cho con người.Sống chứ cái chân thực đỏ.Mới thấy đời sống chúng ta có giá trị.Nếu không thì cuộc đời này vô vị lắm.Người tu mà hiểu đúng ý nghĩa phật pháp.Thì rất vui vẻ tươi sáng.Hình ảnh các vị bồ tát như bồ tát quán âm bồ tát văn thù bồ tát phổ hiền.Các ngày đốt buồn.Nghi dung các ngài rất trang nghiêm thanh tịnh.Ai nhìn vào cũng muốn phát tâm tu theo.Do đó.Chúng ta tu vợ phải biết được giá trị của phật pháp.Vậy có người khéo sống trở về ý nghĩa chân thật đừng tìm kiếm xa xôi.Tổ làm tí khai thị cho hạt nhân như sau.Người học hiện nay chẳng nhận được.Là bờ nơi chốn nào.Bệnh ở chỗ trắng từ từ.Nêu các ông tự tin chẳng kịp liền năng tăng theo tất cả cảnh chuyển bị môn cảnh khác gì.Tuổi chẳng được tự do.Còn nếu các ông hay thôi những điểm xong rủi thi liền cùng phật tổ phòng khác.Chúng ta cũng luôn đang đi tìm tâm phải không.Nếu là tâm mình thì sao lại đi tìm.Vậy ai đi tìm.Đó gọi là đem tâm đi tìm tôi.Như diễn nhã đạt đa.Ôm đầu mà chảy la lên.Tôi mức đầu rồi.Giống như người điên.Vậy thì chúng ta có làm chuyện này không.Nếu không điên thì khỏi đi tìm.Nhiều khi chúng ta thấy người khác làm giống như chuyện điên nhưng kiếm lại không ngờ mình.Intel.Tôm chuyến tàu zombie lâu đời quá nên quỳnh.Bây giờ lại đem tâm biết tìm.Đến khi tỉnh trở lại mới thấy chúng ta xưa nay đầy đủ hết.Đâu có thiếu gì.Ngày năm tiếng nhất thêm.Muốn biết được phật tổ trang.Chỉ là người đang nghe pháp ở trước mặt ông đó.Người học sinh chẳng kịp liền hướng ra ngoài chạy tìm kiếm.Dù cho tìm kiếm được đều là tướng thù thắng của giang tử.Chọn chẳng được ít tổ sáu.Ngày năm tính nhắc chúng ta.Muốn biết được lỡ thời cùng phật tổ phòng khách.Thì chính là.mười đang nghe pháp ở trước mặt thôi.Chín đó là lẽ thật.Phật tổ giác ngộ cũng giác ngộ ngay chỗ đó không đâu khác.Vó người học tin chẳng kịp.Mở hướng ra ngoài chạy tìm kiếm nó học phật học bồ tát.Tìm thuyết phật bồ tát dân dân.Nhưng học đường những cái đó là phật bồ tát gì.Bồ tát trong kinh điển.Chó hấp dẫn.Học vật trong kinh kim cang kinh pháp hoa.Quang phật bồ tát sống là đang ngồi nhen.Chúng ta có giải nghĩa được phật bồ tát cái này thế kia cũng là tướng thù thắng của giang tử.Nhưng một là giá.Giá gừng có tự giác giác tha giác hạnh viên mãn.Bồ tát là hữu tình giá.Vừa giác cho mình rồi giác hữu tình.Là rác cho người.Giải thích rất hay.Nhưng hỏi phật bồ tát ở đâu thì không biết.Có lần quốc sư huệ trung nói chuyện với bộ pháp sư thời đường là cung phụ tử lừng.Quốc sư hỏi.Nghĩa là gì.Ông giải thích.Phát nghĩa là gì.Ngày hỏi này.Vậy phật có từ mê hay không.Đồng tháp.Chẳng từng mi.Quốc sư huệ trung dạng lại.Dậy thì dùng cho hết để làm gì.Ông trả lời không được.Như vậy vậy pháp sư chỉ hiểu tên giang tự nên chưa thấy phật.Đó là muốn nhắc cho những người học phật phải học sao cho thú được ý nghĩa sống của phật chứ không phải.Chị học tiếng hán từ.Bạc trắng từ my vậy dùng cho hết để làm gì.Nếu người khéo thì cũng có câu trả lời.Giờ chú xin me nên dùng giác để giác ngộ cho chúng sinh.Chúng ta học về là học thêm những cái gọi là vật phát sóng.Chứ không phải chỉ học trong văn tự chữ nghĩa.Phần bốn.Bán kết.Thiên là sống với thực tại.Trả gì cho niềm hiện tiền sáng rồi đây.Chứ công việc khác.Nhiều người nghe nói thuyền tưởng đâu xa xôi.Nền nghe học thiền rồi sợ lắm bắt không tới.Nhưng hiểu kỹ rồi hiền đốc.Ngay chỗ chúng ta ngồi hiện thực nơi đây.Có lần mã tổ đi dạo ngoài vườn cùng với ngài hoài hải.Thấy bầy vịt trời bay ngang qua.Mã cổ điện thoại.Đó là cái gì.Quay hải thưa.Bay giữa trời.Mã tổ hỏi.Baby.Quay hải đất.Bay quá mức rồi.Mã tổ liền nấm lỗ mũi hoài hải nhé mạnh một cái.Quay hải đau quá là gì.Mã tổ bảo.Sao không nói bác quá đi.Ngày đó quay hãy điền tỉnh ngộ.Thông thường chúng ta thấy bầy vịt trời chỉ nhớ ba dịp trời.Cho nên nó quay qua.Mình cũng nhớ nó bạch quạt.Giấy thi còn cái gì đang viết đang thấy hiện hữu đi.Nên mã cổ liền kéo lỗ mũi ngày hoài hải một cái.Đào quá hoài hải lan.Mã tổ nói.Sao không nói bay qua đi.Bầy vịt trời bay qua.Nhưng cái gì đang biết đâu.La lên đi.Nó đâu có bay.Ngày đó quay hải liền tỉnh ngộ.Chín đóa là cái đang hiện hữu nơi mình.Nó đâu có bay đi.Cũng giống như ta ngồi nghe happy cái gì đang nghe.Chúng ta chăm chú nghe thầy giảng.Rồi chị nhớ theo tiếng thầy mà quên mất chính mình lúc nào không.Có nên học thiện là phải học trò thứ lại chứ không phải cứ loa nghe tiếng này tiếng kia được.Mất chính mình.Đây là phải khéo sống trở về với thực tại luôn hiện thưởng.Nhưng rất có người có thói quen tưởng tượng.Phim lượng nhiều quá thành và thúy thuyền ta lạc.chín hòa thượng tôn sư phụ nói.Thiền tông thực tế đến không ngờ.Tức là sát với chúng ta đến không ngờ.Chúng ta đã ngồi có mặt đi.Vậy còn phải tìm gì nữa.Lá thật là vậy.Nhưng vì quá thật thành ra chúng ta cho đó là lạ.Bây giờ hiểu rõ được lẽ thực lương xoay trắng về chính mình để sống với lại được đó thì không có.Bị lần nữa.Đây xin kết thúc bằng câu chuyện thuyền.Thiền sư vũ trụ phó trước cho người đệ tử tên vô hữu một con án thì như sau.Ngày xưa có một người đang đứng ở trên một ngọn đồi cao.Ở dưới có ba người du khách đi ngang qua đường nhìn lên thấy người kia đang đứng ở trên đó.Ba người bí ẩn dưới mới bàn với nhau.Một người nói.Chắc là anh ta đang mất việc gì thân yêu cho nên anh đứng đó kiếm.Một người khác máy.Theo tôi chắc là anh ta đang đợi một người bạn thân nào đó.Người nọ nó.Tôi trông thấy dáng vẻ của anh ta giống như đang đứng thưởng thức không khí mát mẻ trên cao.Ba người cắt luận hoài không ra là.Mới đi lên trên đỉnh đồi gặp ngay anh đó hỏi.Người thứ nhất hỏi.Nay anh bạn có phải anh đang mất một vật gì quý hay không.Người kia.Không.Tôi không có mất gì hết.Người thứ hai hỏi.Vậy là anh đang chờ người bạn thân nào đó phải không.Anh ta nói.Không tôi cũng không có chờ ai.Người thứ ba hỏi.Vậy thì anh đang đứng đi hóng mát chứ gì.Tao nói.Cũng không phải luôn.Ba người mới cùng gà hỏi.Giấy tay sao anh đứng đi.Mà chúng tôi hỏi cái gì anh cũng nói không phải.Anh chỉ nói.Tôi đứng đây chỉ là đứng đây thôi.Rất là đơn giản.Điểm đi chị đứng đầu thôi.Những người kia là đại diện cho chúng ta đang ngồi đây bởi vì trong đầu của chúng ta luôn luôn có vấn đề.Chế linh nghĩ người ta đứng đó cũng phải có vấn đề.Với lại suy bụng ta ra bụng người.Như vậy là sống mà quên mất thực tại.Lá thật người đứng đó là đứng đó thôi nhưng theo thói quen.Chúng ta nghĩ đứng đó là phải có vấn đề gì.Nếu bạn theo những chiếc đèn cho ta suy diễn.Đây là một công án thiền.Để nhắc nhở đánh thức cho tất cả người học thiền.Thấy rõ trong tư tưởng của mình nó quen suy nghĩ.Quen có vấn đề.Sống mức mình là chỗ đó.Bây giờ chúng ta cần sống trở về thực tại.Muốn đi giờ mấy giờ đi.Cửa giác ngộ đang mở sẵn cho mình.Chúng ta nghe nói giác ngộ tưởng đầu xa suy nghĩ đó là chuyện dành cho.Con mình chắc không có tình.Nhưng phật ra đời để giác cho chúng sinh.Tin pháp hoa phật nói.Bản hoài của kịch ra đời là để khai thị cho tất cả chúng xem ngộ nhập tri kiến.Bản hoài của chư phật ra đời là để đánh thức cho chú xin chân lý giác ngộ có sẵn.Ngay nơi tâm lạc tết.Phở cuốn từ tâm mà ngày giác ngộ.Chúng ta cũng từng tới mình mà mình giác ngộ.Giác ngộ ở nơi tâm.Chứ không phải ở chỗ khác.Truyền hình không phải tìm giác ngộ trong bộ kiếm này bộ kim kia.Nhiều người cứ tìm giác ngộ ở trong tiệm pháp hoa kinh kim cang kinh hoa nghiêm trên mép bàn.Mà quên mức giác ngộ thật sự là ở ngay nơi tâm mình.Chín đó mới là lẽ thật là sức sống chân thật có sẵn đời mỗi người.Vậy chồng thì có ai không có tin.Ai cũng có tâm.Tức là có giác.Phật tổ thấy được lẽ thật đá nên thương xót chúng sinh.Tìm mọi cách để nhắc nhở đánh thức.Cho tất cả đông giác ngộ sáng lên lạc thật của chính mình.Ngày năm tiếng nói.Người học hiện nay sở dĩ không nhận được.Là bệnh ở chỗ thiếu tự tin.Đó là đem lại một sức mạnh cho chúng sinh.Mỗi người đều có tin đều có chân lý giác ngộ sáng nay mình.Gốc của chúng ta là giác ngộ chứ không phải là chú sim.Chú sinh là tên gọi tạm quảng ninh phi giác rồi chúng ta là phật.Chúng ta có đủ niềm tin để vươn lên không nên mặc cảm mình là chú xin nghiệp nặng.Khóa màu giác ngộ.Bật đã chỉ rõ tất cả đều có từ tính đều có tam giác.Trong kinh kim cang thích nhất hạnh.Chú sinh tức chẳng phải chú xin.Đó gọi là chúng sinh.Vợ không nói trúc xin cố định là chú xin mà ngài nói chúng tin tức chẳng phải chúng sinh.Đã tạm gọi là chú xin thôi.Như vậy mình là phật tánh sáng suốt nền phải dương lên tiến lên.Học thiền là sống trở về với thực tại đang sáng ngời cái gì với cái ngay đi với.Có những triết lý của thế gian ban cãi về thực tại cái này.Thực tại tiki.Nhưng còn bàn cãi về thực tại thì chưa thấy thực tại.Nếu đặt hết rồi thì không còn gì để bàn cãi nữa.Con banh cái là con suy tưởng nền xa rời thực tài.Ví dụ có hai người đang nói về nhà.Người nói là anna đó cao lớn trắng trẻo.Người nói là đó cũng hơi lùn ra ngâm ngâm.Rồi cãi nhau hoài không thành lẻ.Là gì lúc đó anh à không có mặt ở đó.Nếu thật sự anh ta có mặt chỉ cần chỉnh ai anh bảo.Đây này.Lạy phật.Không cần cái.Cũng dị người đạt kết quả thật tại ngay đi thì không phải cải.Con cãi nhau về thực tại là chưa thấy thực tại vì vậy người học thiền cứ lo.Nhớ về kiên.Thì cũng chưa thấy thèm.Trực tuyến thiên là ngày đi bây giờ.Mong tất cả nhận được lãnh thật này.Thật sống giết hiền sống.Chứ không phải sống với thuyền chứ.Đế quỳnh mất thực tại sáng người ngay đi.Cái biết sáng ngời muôn thuở.Hôm nay.Ngày cuối của khóa tu quý thầy sẽ nói một đề tài đặc biệt là.Cái biết sáng ngời muôn thuở.Đây là phơi bày trọn vẹn để thật không còn gì phải giấu diếm.Cho nên tất cả quý phật tử trong đạo tràng lắng nghe kỷ nhận rõ và nắm vững.Điểm tin yếu này thì trên đường tu không còn gì nghi ngờ nữa.Chín đi là một chân lý hiện thực nơi tất cả nhưng mọi người lại thường bỏ quên.một la mã.Ai cũng có biết.Hiện tại mỗi người đang ngồi đây có ai không có biết không.Vậy thì ai cũng chấp nhận mình có biết.Bởi vì ai cũng có tâm thì đều có biết.Nhưng tại sao ai cũng lo đi tìm hiểu biết.Học cũng là một cách đi tìm để biết.Chấp nhận mình có cái biết nhưng lại luôn đi tìm để biết.Tức là luôn thấy mình thiếu cái biết đúng không.Vì thiếu mới đi tìm lẽ thực này ít ai để ý.Bởi vì tất cả con người sinh ra ở đời dù là người trí người ngu hay là lớn bé gì.Không ai thiếu cái biết hết.Nếu thiếu thì chắc là gỗ đá rồi.Cái bếp nó đuổi theo sát người ta từ lúc mới ra đời cho đến khi nhắm mắt.Nhưng thích ai sáng tỏ để nhận rõ được lẽ thật này.Mickey mới ra đời thì cái bếp đã có mặt nhi là biết khóc.Nếu là cây đá thì đâu biết khóc.Rồi khi lớn lên một chút chưa đi chưa nói gì được nhưng mà cũng biết bò biết bố.Rồi biết cười.Lớn lên biết suy nghĩ biết yêu biết ghét biết buồn vui trận.Thì nó lại xin nhiều phức tạp hơn.Cho đến cuối cuộc đời khi sắp tắt thở cũng còn biết sợ chết.Nghĩa là nó theo xác mình từ lúc mới chào đời cho đến khi tắt thở.Không lúc nào thiếu chén hết.Đến những lúc mình tưởng như thiếu vắng nhưng nó cũng không thiếu vắng.Chẳng hạn như cái mũ.Có thiếu vắng không.Khi ngủ cũng có chiêm bao.Nên cũng không thiếu mà dù cho không chiêm bao nằm im lìm đó cũng không thể.Nó vẫn hiện hữu và tiềm ẩn trong đó.Cho nên khi ngủ mà có ai đó chợt đánh thức thì biết tỉnh liền rõ ràng lớp.Luôn hiện hữu.Thử hỏi có ai dù chỉ một lần nhớ lại cái biết hiện hữu nơi chính mình không.Chỉ cần với lại thôi để thấy rằng.Lễ thực luôn hiện hữu chí minh nhưng ít ai nhớ.Chỉ lo giới những chuyện khác.Tức là nhớ những chuyện buồn vui chẳng ghét hơn thua.Còn đẻ thật luôn hiện hữu thì không nhớ.Chỉ đo biết đâu đâu.Biết đủ thứ chuyện trên đời.Biết kể chuyện trên sao mộc sâu quả biết cả những việc dưới lòng đất.Nhưng còn cái mà mình đang biết đi thì sao.Vậy là sống có thực tí không.Lo biết những chuyện gì xa xôi.Con chuyển đi chính mình không biết.Nhưng đời sống ở thế gian lo biết nhà người này có bàn ghế nhà người kia có tủ sách.Biết hết.Còn chuyển vào mình thì không biết là thiếu thực tế.Đó là điều mà tự mình phũ phàng chính mình.Hiện tại nguyên trực tuyến những người đang ngồi đây thì biết rõ ràng là đang vừa đi nghe.Bác không thực sự có mấy người biết là mình đang biết.Đây là một vấn đề lớn trong cuộc sống nào phải tầm thường nhưng ít ai nghĩ tới.Tây ninh thiền là soi sáng đầy chỗ này giúp con người thức tỉnh được lẽ thật muôn đời không.Thay đổi là điểm thứ nhất.Hai la mã.Đêm biết đi tìm biết.Tất cả mọi người đều có cái biết.Đối trọng xoay là tất cả chúng sinh đều có biết.Những côn trùng nó cũng biết bò con kiến nó cũng biết có đàn nhưng gìn.Vì cái bê quá sâu tre nên không biểu lộ rõ ràng như con người.Nghe như những con muỗi con lăng quăng.Nó cũng có biết.Con lăng quăng cũng có biết cử động.Cái biết ở con người thì biểu lộ rõ rệt trọng chảy hơn nhưng tiếc là không mấy người.Duy thường bị chua minh che nên luôn thấy mình thiếu biết vì thấy thiếu.Nên người ta luôn đi tìm hiểu biết.Duyên người sợ mình không biết.Có người tu thiền lâu nhưng cái bếp lăng xăng lộn xộn tạm yên một chút.Khi công dụng tưởng thì lại sợ mất cái biết rồi sẽ không còn biết nên đèn khởi nghiệp đi tìm cái.Như vậy lỗi tại chỗ nào.Lỗi tại chỗ theo duyên chứ không gì khác.Tức là nó đuổi theo duyên ý lại vào đối tượng nương tựa vào cái khác.Nên quên mất cái gốc của chính nó.Điểm này phật đã nhắc rất rõ trong kinh lăng nghiêm.Căn bản bồ đề nhất bàn của các công từ giao thủy đến nay.Tức là cái chất tinh nguyên minh nó hay sinh ra các duyên mà bị cắt duyên.Dò cách chúng sinh bỏ sót cái sáng suốt sẵn có này.Nên suốt ngày tu hành mà không thành được chánh đạo.Tức là cách thức sáng suốt nguyên vẹn.Từ xưa đến nay không bị lẫn lộn.Nó là cái sắn xuất sẵn có mà chúng sinh theo duyên bỏ sót nó mê nằm ở chỗ đó.Nói đơn giản hơn.Tức là từ nguyên thủy mọi người đều có cái biết nguyên vẹn sáng ngời.Cái biết nguyên diện đó khi sinh ra cách riêng trừ bị cắt duyên bỏ sót nó.Vì chúng sinh bỏ sót cây biết nguyên diện này.Nên dù có suốt ngày tu hành cũng không thành đạo được.Vì sao cái biếc đã nguyên rạng sáng ngời.Lấy con sinh ra các duyên chi vậy.Tức là nó luôn biết cái này biết cái kia cái nọ.Biết đủ thứ.Nên gọi đó là sang cát viên.Ví dụ nó thấy bình quá này biết là bình hoa.Và khi ý nói chuyện nhớ có cái bình qua mà nó quên mất chính nó.Chính chủ đó gọi là làm làm đi.Vì nó đồng quá nó với bình hoa.Đường khi không có bình qua thì sao.Thì nó nó tìm cái khác như cái đèn cái bàn để nó biết.Tìm cái duyên bên ngoài để biết.Tức là khi không có cái này thì nó tìm cái khác để đồng quá chứ nó.Và khi mất các viên thì cho là đã mất nó gì.Chính chủ đó phật dạy.Chúng sinh quên mình theo vật.Cho nên trong kinh lăng nghiêm.Phật những ngày anh anh cũng là chỗ đó.Đức phật rơi cánh tay của ngài lên hỏi ngài a nan thấy không ngài a nan nói thử.Phật để tay xuống hỏi tiếp thấy không ngài anan nói không thấy.Tại sao nói không thấy.Bởi vì khi có cái cây.Thì biết có cái tay dơ lên nên nhớ cái tay.Chơi đồng quá nó với cái cây này.Giống như là cái cây thấy chứ không phải con mắt thấy.Linh chi cách đây để xuống liền đói không thấy.Mà không thấy tức là không biết đó là đã bỏ mất chính nó.Cũng như khi nghe tiếng.Phật bảo ngài la hầu la đánh tiếng chuông.Cho hỏi anh anh.Không có nghe không.Nhảy energetic giả nghe.Khi tiếng chuông dứt lạnh phật khỏi nghe không.Nhà báo không nghe niệm phật vỡ thêm lần nữa.Rõ ràng chúng ta đã đồng quá cái biết nghe đó chứ tiếng chuông.Cũng như cái nghe đó là tiếng chuông.Tiếng chuông nghe chứ không phải tính nghe.Ninh thi tiếng trung quốc thì nói không nghe.Đúng ra nếu khi tiếng chuông dứt phật khỏi ngài a nan có nghe không.Nếu biết trả lời là không điên.Thì đâu phải là ngày không có nghe.Không nghe là công nghe tiếng chuông chứ không phải là không nghe gì hết.Tây ninh đó chính là chủ mi lầm của chúng sinh.Vì ai cũng tưởng là nhờ có cần qua hay có tiếng chuông mới có biết.Còn mức càng cua hay mất tiếng chuông thì mình không biết.Thành ra càng cua biết tiếng trung bếp cho mình không biết.Nằm ở chỗ đó.Rồi biết lạnh biết đóng cũng vậy.Bình thường người ta cũng biết lạnh biết nóng rồi chỉ nhớ đến lạnh đóng cho rằng.Thì có nóng có lạnh mới có biết còn hết lạnh hết nóng thì mình dường như không.Hoặc là thiếu cái biết.Cho đến học kinh khủng vậy.Khi đọc câu kinh là chỉ nhớ câu kinh.Biết có câu kinh đó thôi.Còn chính nó đang biết đó thì lại quên mất.Thánh ca.Đi gọi là cái biết không nguyên vẹn.Nó không là nó nữa mà nó lẫn chứ duyên trần.Trần là càng quá tiếng chuông câu kinh câu kệ.Căn ngữ trong đầy còn trần ở ngoài.Đó là nói lửng với trần.Bị viêm trần che mờ.Cho nên.Đức phật dùng từ rất hay chất chính xác.Phật gọi bên trong thân là.Căng mắt tai mũi lưỡi.Ngoài là các nhân trần.Chị ấy.Nó chỉ nhớ cái chừng của nó mà quên mất chính nó nên bị trần che khuất.Mà trần là gì là buổi.Dương gương soi bị bụi tre.Tín chỉ vậy nên người ta thấy mình thiếu cái biết rồi luôn đi tìm để hiểu.Thiền sư huyền xa vậy chúng rằng những bậc lão trúc ở các nơi nói là.Giật lợi sinh.Nếu như vậy khi gặp người có ba thứ bệnh đến thì làm sao mà tiếp.Người mẫu bộ thì chơi chuyền.Những bức y chẳng thấy.Người bệnh điếc thì những ngôn tam-muội y chẳng nghe.Người bệnh chăm thì bảo y nối lại nói chẳng được.Mà nếu tiếp không được người này thì phật pháp không có linh nghiệm.Ý nói.Khi hoàng phát động người mà gặp người có các bệnh như bệnh mù bệnh điếc.Dân gây bệnh câm đến phải làm sao mà tiếp họ đi.Có gì căng ghê vậy không hiểu mới đem việc này đến hỏi thiền sư dâm môn.Ngày nhân viên khéo léo bảo.Thôi ông hãy lễ bái đi.Để lấy xong tao đứng dậy.Ngày lấy cây gậy đưa ra trước.Ông tăng thiết bị điều tục nuôi lại.Ngày dương buôn bảo.Vậy thì.Ông không phải bệnh mù.Đưa gậy trận ở trước mà ông thấy rồi đuôi thì không phải bệnh mù.Chơi người mẫu.Thôi ông lại gần đây.Tăng đi lại gần ngài nói.Dịp ông cũng không phải bị bệnh điếc.Kêu lại gần thì ông nghe và làm theo.Cũng không phải bệnh điếc.Ngày những cái gậy lên hỏi.Ông hội trăng.Ông tăng đói không hội.Ngài nói vậy thì ông cũng không phải bệnh cam luôn.Gì đó ông tăng điền tỉnh ngộ.Giải quyết gì tỉnh ngủ được điều gì chưa.Tức là người mi có mắt cũng như mù có tài như điếc có miệng như câm tại mê.Nên không tỏa sáng được.Sự thật thì mỗi người có cái bếp luôn hiện thủ xắn đời lại tưởng là mù câm.Nhưng thực ra đâu có thiếu gì nó giống luôn đầy đủ.Nên ghi như vậy phía trước ông thấy đèn chánh.Bảo ông đến thì ông nghe già đi đến gần hỏi ông hiểu trăng ông thưa không hả.Vậy ông biết nói rồi.Vậy là nó luôn hiện hữu không thiếu như vậy ông còn đi tìm cái gì nữa.Cho nên thiền sư đánh thức ông tăng nhớ trở lại là mình có cái biết luôn hiện hữu.Mà lại đi tìm.Giờ chúng ta ở đây cũng giống như vậy.Trong đi mọi người đi học đạo đã đi tìm để biết được nó chứ gì.Rõ ràng cũng giống như ông tăng đó.Thiền sư lại không giải thích theo kiểu giảng sư.Cũng không giải thích theo kiểu học giả mà đi thẳng vào vấn đề trực tiếp thẳng vào chân lý.Không giải thích dài dòng.Có vị tăng hỏi ngày quy sơn ninh thuận.Thế nào là đảo ngày đáp.Không tâm là đạo.Vị tăng thưa.Con chẳng lãnh hội.Ngày quy sơn nói.Ông hội lấy cái chẳng hội đó là tốt hỏi thế nào là đạo.Đáp không tâm là đạo.Rồi lại nói ông hội được cái không hội đó là tốt.Ông tăng chưa thêm.Thế nào là cái chẳng hội.Nhà báo.Chính là ông chứ không riêng gì đào khác.Tân hỏi cái gì mà biết chẳng hội.Ngày bảo chính là ông chứ không tin người nào khác.Ông nói chẳng hội thì cái gì biết chẳng hội.Ngoài ông có ai cho em vào đó ánh trăng.Sau đó thiền sư nói thêm.Người thời nay chỉ nơi đó mà thể nhận cái chẳng hội.Chín đó là tâm ông chín đó là phật của ông.Nếu nạn dầm ra ngoài.Được chút ít hiểu biết cho đạt hiền là đạo.Thì không dính dáng gì hết bởi lệnh đêm vẫn vào chắn phải đem phân ra.Chỉ làm như bẩn ruộng tâm của ông thôi.Giờ đó cho nên nói chẳng phải là đạo.Ngài nói là nghi cái mà ông chẳng hiểu đó.Nếu nhận ra là xong.Đạo làm thi chủ đó.Còn mãi lo tìm đậu này đạo khác.Để hiểu đó thì không phải là đạo chân thật.Chúng ta luôn tìm cái đạo được giải thích như.Đâu là chân lý mà chân lý là lẽ thực.Giải thích thế này thế kia cuối cùng cũng không thấy cái đạo đầu hết chỉ là chữ nghĩa thôi.Còn nữa đi.Ngày chỉ thắng chíng cái tâm ông không hiểu đó.Nếu nhận được lẽ thật đó.Thì chính đó là đạo trinh thật.Là đậu sống.Còn cái đầu chữ nghĩa đạo văn tự mà giải thích thế này thế kia đó là đạo.Không phải là đậu sống.Cái đậu sống đó ở nơi chín ông.Khi ông nói là ông chẳng hiểu thì cái gì biết chẳng hiểu.Vậy nhi đó.Đâu có thiếu gì nhưng chạy ông còn mi.Tây ninh chỉ cần ghi đó nhận cho cái tâm chẳng hiểu đó là xong.Đâu cần tìm đâu khác.Đâu là như thế đó chứ không phải là thứ giải thích thế này thế kia.Nhưng người học thường tích đi tìm cái đảo giải thích nhiều hơn.Nên gọi đó là đuổi theo chủ nghĩa văn tự.Chúng ta thấy rõ ràng.Là nếu đuổi theo mấy cái đó thì dù có hiểu nhiều đến đâu đi nữa cũng chỉ là.Hiểu gì đạo thôi.Chứ chưa trực tiếp giáp mặt với đạo.Chỉ là khái niệm về đạo là gián tiếp chứ chưa phải trực tiếp.Còn nữa đi tìm sư chỉ thẳng trực tiếp.Chỉ cho thấy đạo là chín mươi đi chứ không giải thích dài dòng về đạo.Các ngài không nói nhiều nhưng rất là chính xác xong lại khó hiểu.Đó là gì chúng ta muốn hiểu hiểu theo chủ nghĩa cho nên thấy khó hiểu đâu biết.Nhi cái khó hiểu đó mới chính là yếu chỉ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com