Phật Dạy NhÂn Đời Trước QuẢ Đời Này Quy Luật Cuộc Sống Qua Nhiều Kiếp Nhân Quả Video And Sound-63bvhcjbg

phật dạy nhÂn Đời trước quẢ Đời này quy luật cuộc sống qua nhiều kiếp nhân quả video and sound-63bvhcjbg
Theo tinh thần phật dạy.Tất cả chúng ta đều sống trong nhân quả.Sống kết quả hôm nay là do nhân đời trước.Quá lần dữ.Khổ vui hoặc hưu trí sang hàn.Đều có nhân đời trước chứ không phải ngủ nhiên.Do con người tạo dịp thông đồng lên da mỗi hoàn cảnh không đồng.Có những người cùng sinh ra trong một gia đình.Một cha mẹ.Nhưng có đứa thông minh.Có đứa không được thông minh.Có đứa giàu có đứa không làm ăn được.Theo khoa học nói.Gen cha mẹ sai thì con cái như vậy.Điểm đôi khi cha mẹ rất thông minh mặt phan thị word.Hoặc cha mẹ không thông minh mà con là thần đồng.Chị đâu phải giờ xem.Gì vậy địa lý tinh thần khoa học và giải thích.Thì không giải thích hết.Phật pháp thích rõ điều này rất đơn giản.Điều tra nhân quả nghiệp báo của con người đã tạo đời trước.Như đời trước đã tạo nghiệp sáng suốt trí tuệ.Trên đời này lưu lại trắng da bưởi đó phát triển trí tuệ sớm.Có những đứa bé thần đồng sinh ra đã biết được những điều đó chưa.Có những người mới gặp nhau lần đầu.Đã thích có cảm tình.Hoặc mới gặp mà cảm thấy ghét cay ghét đắng.Do cái gì.Nhân duyên đời trước.Ai gần gũi với mình nên gặp nhau đã có cảm tình.Còn người kia trước cũng có dịp duyên trái giật .Nhìn thấy lần đầu đã không có cảm tình.Đó là tinh thần nhân quả cực vậy.Hình tướng mỗi người cũng vậy.Thằng triệu người không ai giống ai.Trong kinh thập thiện.Vậy long vương.Ngài nói.Ông có biết trong hội này và trong biển cả.Bao nhiêu là hình xăm.Chủng loại mỗi khác nhau.Tất cả như thế đều gia tâm tạo nghiệp lành hay dữ nơi thân khẩu ý mà cha.Giờ chúng xin trước kia tao dịp sau.Huyện kỳ sơn trà cũng có những size gì.Chúng ta vùng ở đi.Mỗi người đều có tâm tư suy nghĩ sai biệt nhau nên hiện ra dáng vẻ khác nhau.Tuyên bố chung một nơi nhưng trong tâm mỗi người là mỗi cảnh giới riêng.Hai đứa trẻ sinh đôi giống y nhau.Nhưng vẫn có mười hai điều gì đó khác.Chị tâm tư của mỗi người có những nét khác.Điều chỉnh hình tướng cũng có rễ khác nhau.Phật dạy.Mỗi người sinh ra là sống trong dân quả.Sống trong nghị lực.Con gửi không làm chủ được mình.bảy nghiệp làm chủ chúng ta.Gửi học tập.Biết xây dựng là chú.Dương vật truyện thì cũng sưng không làm chủ được.Người bệnh tiểu đường.Đi ăn ngọt là không tốt .Dương vật thật cũng thèm.Hoặc có những diện nghiện rượu thuốc biết là bệnh nhưng không bỏ được.Cũng bị đái dắt.Điều trị.Hiệp làm chủ mình chứ mình không làm chủ được.Nhạc cực đại là.Bị nghiệp sai xử.Tôi là chuyển.Tu tập là chuyển nghiệp.Chị phật dạy kịp không cố định.Cái gì có sang thì phải có dịp dịp cũng vô thường.Địt ra chúng ta tạo ra thì chính mình có thể chuyển đổi đó.Có người không hiểu yếu đuối từ an phận với nghiệp vụ.Đừng than sao bị tôi nặng quá.Tất cả chúng sanh đều có thể chuyển được.Đức phật là tấm gương cho mọi người.Thực hiện ra đời giống như chúng ta.Không phải ở trên trời rơi xuống.Nếu như ngày ở trên trời hiện xuống thành.Thì không ai giúp tôi theo ngày.Địa chỉ đức phật quá cao siêu là một dịp trời còn mình ở dưới đức đu bằng đủ.Đức phật đến cuộc đời này là một con người.Có cha mẹ sinh ra.Lớn lên lập gia đình.Sống thủ hữu dụng trong công viên.Đổi thái tử đi dạo bún chửi thành.Thấy cảnh già bệnh chết.Hình ảnh cho ngày tỉnh thức là vì sao môn từng bước ung dung trong cuộc đời.Ngày hỏi sao buôn chân lý để thoát cảnh sang già bệnh chết.Được xà bông giải thích con đường tu hành giải thoát.Để giải quyết định ra đi tìm cầu chân lý.Con người đã có sang thì có chứ.Sinh tử đều có nguyên nhân của nó.Nếu tìm được nhân sinh tử.Thì sẽ có cách giải quyết quả sanh tử.Theo tinh thần khoa.Quả tử nhân mà có.Giữa các nhà bác học.Thấy bệnh chó dại với tìm ra nguyên nhân nào gây ra bệnh chó dại.Tìm được con nhi trùng chó dại trừ việc đó thì sẽ hết bệnh.Của chị.Giải quyết chí trở thành xuất gia tìm đạo.Cuối cùng beat cội bồ đề thiền định.Sao đêm bướm mười chín.Ngày giác vũ thành phật.Thấy sợ nguyên nhân của sanh tử luân hồi là mười hai nhân duyên.Đó là dân để có sang tử.Nếu viết được tập dân thì giải thoát sanh tử.Chính đạt niết bàn.Ngày thành tựu.Sau đó chỉ dạy cho mọi người.Dư xá lợi phật.Phụ kiện điên nhân dân.Tuổi chín ai la hán.Chấm dứt của lúc sanh tử luân hồi.Yêu chị.Hiệp chuyển được.Chứ không phải cuối.Mọi người chúng ta.Kỳ thi cảnh người sinh già bệnh chết.Nghĩ đó là chuyện thường nên an phận.Ai sinh ra cũng chết.Gia đình chết là chuyện thường không nghĩ việc khác thêm.Nhìn giấy thế tôn.Giải quyết tìm nguyên nhân để giải quyết dứt điểm đó.Giờ đó ngày vượt lên chuyển được nghiệp.Điều này cho chúng ta thấy rằng.Ngài là con người.Đời đã làm được thì chúng ta cũng là con người như ngài.Kỳ ai cũng có thể làm được.Theo ý nghĩa phật là người giác ngộ.Ai là người.Thì cũng có thể giác ngộ như phật.Nhưng tự giác vụ ở đâu.Ngày giác vụ từ tâm.Vậy mọi người có tâm thì đều có giác ngộ.Chúng ta học lịch sử phật nói lại cho người khác nghe mà dùng từ không chính xác sẽ bị.Đức phật có trai là vua tịnh phạn.Mẹ là hoàng hậu maya.Vợ tên day du.Có con là la hầu la.Nói như vậy là chưa chính xác.Làm gì có vợ có con.Thái tử tất đạt đa mới có vợ có con.Sống chồng lãnh cung.Chùa diệu thành sức ra đi tìm đạo.Yên kỳ chính phủ mới cập nhật.Điều trị.Là một bậc làm cha.Từ một con người bình thường sau đó giác ngộ nên gọi là.Như chị mọi người đều có thể tôi chuyển nhiệt được.Chúng ta không nên mặc cảm.Tôi tội lỗi quá chắc tôi không được.Nếu chị phật ra đời làm gì.Thực ra đời để chỉ dạy cho chúng sinh tu.Tôi là sữa.Sửa cái xấu thành cái tốt.Cũng như ươm cuộc may la là một tên sát nhân.Ông nghe theo lời thầy chỉ dạy.Lý một nghìn lắm tay của người xâu thành chuỗi đeo sẽ được truyền dạy pháp lý yếu của ngoại đạo.Từ đó ông đi giết người.Lý được chín trăm chín mươi chín ngón tay.Chỉ còn lại bụng ván cuối cùng.Ai thấy ông tú sợ nên tránh tật.Gì đó.You say cùng linh đến đất ông ta dễ chịu tội.Nếu không là đuổi kinh hoàng châm ngôn dân.Bà mẹ nghe vậy lo sợ.Để đi đến đá chông hai.Nhưng ông này định giết mẹ đi lấy cho đủ số lượng một.không lắm ta.Tiếp tục dùng được giảm quan sát.Thấy ông có duyên hóa độ.Giờ có muốn ông mang tội đại vũ là giết mẹ.Biên tập xuất hiện trước mặt ông.Thế là ông được theo phật.Ông càng được nhiều sao thấy vật dẫn cách xa.Cổ đại.Không phải dừng lại.Đức phật bảo.Xây dựng đã lâu rồi.Chỉ có người chưa dừng thôi.Ông ngạc nhiên hỏi.Chạy đang đi tôi chạy không kịp mà nó dừng khi nào.Đọc báo.Xây dựng đây là rừng vĩnh tân xuân sáu.Hiệp x.Những cái đó chín người chưa chịu dừng.Ngày đó từ cực mai la có sự tỉnh ngộ.Sau đó vật thuyết pháp giáo hóa cho ông.Chợ ông chính ai la hán.Giải pháp được nhịp sinh tử.Như chị.Một người giữ tượng cũng có thể chín tháng chuyển được nhịp.Cũng như tùy theo đi liên hoan.Bà có sắc đẹp.Trước cũng tạm biệt rất nhiều.Sao được ngài mục-kiền-liên độ.Duyên thế này.Một hôm.Tôn giả mục kiền liên đi thức thực nhanh khu vườn.Có việc gì phụ nữ trung niên rất đẹp đứng đó.Dùng những lời lẽ mời mập gợi chuyện muốn chọc phá ngày.Tôn giả mục kiền liên là gì đệ nhất thần thông.Nhìn qua biết đây là một cô gái kỹ nữ đến tiệm đi hoặc mình.Dùng thần lực thấy được những uống thuốc chất chứa trong lòng người phụ nữ này.Bên ngài nói.Thật đáng thương cho cô.Từ hình dáng bên ngoài thực sự.Trang sức lộng lẫy.Nhưng bên trong chứa chị lưu ý không dừng.Thân thể cô bất tử.Tâm hồn cô ấy dù chỉ trong bùn nhơ.Như con trai dài đang sai lầm.Dù vậy chừng nào.Có cảm ứng sâu chừng ấy.Người phụ nữ nghe dị giật mình cảm xúc.Rơi lệ.Tại sao vậy đầy biết hết cảm xúc trong lòng mình.Bồi thường.Bạch tôn giả.Ngài đã biết rõ tâm của tôi.Tôi cũng không qua mắt được ngày.Tôi nghe danh ngài là thần thông để nhất.Tôi không tin thần thông có thể vượt qua được sắc.Tôi biết mình là người nhiều tội lỗi và cũng nghĩ đến việc hướng thiện.Nhưng bây giờ quá tuyệt vọng vì tội lỗi quá nhiều.Tôi là một kẻ không thể cứ giết.Buồn quá cứ ghê sợ.Sao thì tôi sẽ bị quả báo không lường trước được.Tôn giả mục kiền liên an ủi.Cô có nên tự làm khổ mình như vậy.Cũng đừng quá thất vọng.Tội nghiệp vụ có nhận đến đâu nếu vội vàng sám hối thì đều có thể cứ giảm.Y phục rơ có thể giặt giũ cho.Thân thủ lưu ý có thể dùng nước tẩy rửa.Tâm không thanh tịnh có thể dùng phật pháp rửa xe.Dòng sông ơi nhớ chảy ra biển cả.Biển lớn có thể làm sạch được nước trong sông.Lời dạy của đức thế tôn chúng tôi cũng đủ ship làm làm người yêu nữa trở nên thanh tịnh.Chỉ biết sám hối những tội nghiệp quá khứ.Tôn giả mục kiền liên đã đem lại niềm tin cho liên hoa sắc.Tội lỗi nhiều nhưng cũng có thể rửa sạch.Nếu chúng ta biết chuyển máy tôi.Nhưng tôi lại thừa.Tội lỗi quá khứ của tôi quá khủng khiếp.Tùy chỉnh.Tôn giả bỏ chạy.Tôn giả mục-kiền-liên nghe vậy cũng cố an ủi.Cô hãy nói ra đi.Cô nói.Tôi tên là liên hoan.Con gái của vị trưởng giả giàu có trong thành đức petilil.Nhạc buổi sáu tuổi.Chào thể lập giao thức cho tôi.Nhưng không lâu cha tôi qua đời.Bảo vệ quá bụi đèn tư thông giết chồng tôi.Biết được việc này tôi quá đau lòng.Lúc ý tôi sang được một đứa con gái.Từ bỏ lại cho chồng tôi.Sau đó.Tuổi tái giá với một người ở tỉnh khác.Anh ta là một thương gia.Như một lần đi buôn bán sao ở thành tích patiala trở về.Tarzan mua bột đẳng thiết vú riêng ở một nơi nào đó.Tôi được gửi cho biết.Nổi máu ghen.Từ quyết tìm người con gái đó đi sửa cho một trận.Nhưng khi gặp.Tử vi tết giữa.Không ai xa lạ.Mà đó chính là đứa con gái chồng trước của tôi.Đợi đến đó đã khóc nhè.Từ giã an ủi.Không nên thương tầm quá độ.Gửi mà biết chỗ quá khứ vị lai.Thì xem đó là luân hồi nhân quả.Đó là dân quả mà cô đã tạo đời trước.Bây giờ nó trở lại chứ không phải ngủ nhiên đâu.Thực ra.Đời người là một bể khổ.Sau đó cô kể tiếp.Chế độ khổ đau như vậy.Tôi bỏ nhà đi.Bắt đầu tôi chán ghét thế gian.Việt nam thường để làm kỹ nữ vui cho thiên hạ.Mọi người đàn ông.Cho gia đình tan vỡ.Vợ hỏi đau cũ.Để trả thù đời.Do đó tội lỗi tôi không thể lường được.Tôi chỉ biết kiếm tiền để xài phung phí.Điều bao đau khổ cho người.Bây giờ đi tôi không biết phải sám hối như thế nào.Tôn giả mục kiền liên nghe qua.Zippo cấu trúc thiện tâm.Mới đem giáo lý nhân quả của phật giải thích cho cô nghe.Mọi việc đều có nhân có quả.Siêu nhân đời trước đã tạo nên đời này với chịu quả báo như vậy.Bây giờ muốn chuyển đổi.Youtube.Chứ không phải để như vậy hoài.Sau khi nghe tùng giả thuyết pháp.Điều hòa sắc tỉnh ngộ.Mới đi theo tôi trả về gặp phật.Sau đó bà được mật độ.Tu hành chứng thánh dị ai la hán.Cũng nổi tiếng đệ nhất thần thông trong thành đi chúng.Đây là bài học đánh thức mọi người thấy rằng.Dù cho tội lỗi nhiều như vậy.Đánh giá cũng không mất.Nền nhà phật có câu.Nhất thiết chúng sinh dây hữu vực.Tất cả chúng sinh đều có phật tánh.Gửi chiều ác quỷ.Nếu tỉnh giáp tu hành.Có thể chuyển đổi thành thái.Vậy thì số phận định mệnh có thể chuyển.Chứ không phải an bài như nhiều người đã nghĩ.Điện thoại sắc tội lỗi nhiều như vậy và còn chuyển được.Tuchíni la hán.Chúng ta ngày nay tội lỗi đâu nhiều như bà mày lại nghĩ không thầy tu được.Chúng ta nếu chịu tu triệu chuyển hóa thì sẽ có kết quả tốt.Trong phật pháp có tưới chánh cần.Tức là bốn điều xuyên đăng tin tuấn.Là điều ác chưa sang thiện răng không cho nó xanh.Thứ hai là điều ác đã sang rồi thì khéo tin tức.Siêng năng để trừ việc đó.Thứ ba là điều thiện chưa sang làm cho nó xanh.Thứ tư.Những điều lành đã sang làm cho nó phát triển hơn.Vậy thì hiểu ác chưa xa.Chúng ta gần giúp đừng cho nó xanh.Điều ác đã sang thì chúng ta tin tuấn tu hành trừ cho nó giết sạch.Những điều thiện chưa sinh làm cho nó phát sinh.Điều thiện đã xin làm cho nó phát triển lên.Càng phát triển nhiều điều kiện.Thì điều ác càng.Giống như làm ruộng vườn.Rượu vườn trồng nhiều hoa quả cây ăn trái thì bớt cỏ.Còn lười trồng hoa quả rau cải.Võ văn mộc nhiều.Rắn chết ẩn thức.Cũng vậy.Chúng ta tạo nhiều điều thiện thì điều ác với lại.Còn điều ác chiều.Chỉ dán chết ẩn thêm nhiều tiền nở đau khổ.Phật dạy chúng ta phải kéo bitu để dương lên.Chuyển nhà.Mấy ông đem lại cho chính mình sự an vui vĩnh cửu.Kinh pháp cú có dạy.Tự mình làm điều ác.Tự mình sang nhiễm ô.Tự mình không làm ác.Tự mình thanh tịnh mình.Tịnh không tỉnh tự mình.Không ai thanh tịnh ai.Chỉ là.Mình làm điều ác thì tự mình làm ô nhiễm.Tự mình không làm ác.Tức là làm điều thiện là tự thanh tịnh cho mình.Tự mình làm cho mình trong sạch thanh tịnh hai mươi thanh tịnh là quyền của mình.Không đem đến thanh tịnh cho mình.Mà ngày chứ dạy cách thức làm cho mình thanh tịnh.Địa chỉ con đường cho chúng ta đi.Điện thoại phật là đại đạo sư.Tức là đại dương.Chị thầy thuốc cho thuốc chúng sinh để uống.Chú sinh có uống tiền mới hết bệnh được.Không uống thì giật mình.Tỉnh thi công tỉnh là tự mình.Đem lại niềm tin cho mọi người.Để tự mình có niềm tin tiến lên chuyên nghiệp từ tâm và tạo.Tâm chỉ làng thì con người làm lành.Tâm nghỉ ác quỷ con người làm điều ác.Tâm sương kỳ tạo nghiệp xuân trên chân.Cho nên.Tâm là cưới tuấn kiệt.Muốn chuyển nhiệt.Thì phải chuyển từ tâm.Không nên lời chuyển cảnh ở bên ngoài.Trung và nóng giận.Tưởng mua trái cây cúng tổ.Tượng phật cho con đừng nóng giận.Được không.Nóng giận là từ tâm của chúng ta.Phim tài đi chùa học võ.Nhớ lời phật dạy.Giống dẫn là dân số.Tạo thành những quả xấu cho mình.Luôn nhớ vậy thì sẽ bớt giận.Hết giận chị thanh tịnh.Cách tự mình chuyển hóa như vậy.Không phải chỉ lo cầu vật bên ngoài.Đạo phật rất thực tế.Chúng ta học phật bài chín nghiệm được lời phật dạy cây trong đời sống.Chứ không phải đợi qua kiếp sau.Đây là một chân lý.Làm lễ thực hay bây giờ.Chúng ta thực hành chính kiểm ngay cuộc sống thì.Sẽ bước bị não thêm an vui.Chúng ta tu là phải sáng suốt.Bấm được giá trị của phật tổ.Mới thấy phật pháp cao quý biết chừng nào.Và càng vững niềm tin bằng trí tuệ chân thật.Như vậy.Muốn chuyển nghiệp phải chuyển tâm.Chuyển tâm đại học pháp.Thật có dạy bài kinh.Ngày xưa có gì bà la môn.Từ thiện phát tỉnh thủy hàng.Tức là dùng nước để rửa sạch tội lỗi.Mỗi ngày hai thời sáng chiều ông già xuống nước tắm.Tập biết ông có chủ tử lành.Đến đến cảm hóa.Hỏi.Nhằm mục đích gì mà ông làm phẳng đó.Ông bảo.Tour dùng nước để rửa sạch tội lỗi.Buổi sáng tạo tội lỗi gì đó.Buổi chiều xuống tắm để rửa sạch.Tổng túy lỡ lầm tội lỗi thì sáng xuống tắm rửa.Tập luyện nói bài kể cảnh tỉnh.Hiến pháp là ao hồ.Dưới là bến nước tắm.Thông túi trong sạch.Được gửi lạng tám tháng.Tuoitre.Lý chính pháp làm ao hồ.Dưới là bến nước tắm.Dưới là những điều bà cực căng cứng.Phật tử quy y thỏi nam giới.Thế giới là bến lức tấm đó.Xuống bến nước tắm đó thì không cúi.Trong sạch.Tấm ảnh đức phật pháp.Thì trừ được quý tập.Sắp hết tội lỗi mới qua bờ bên kia.Gửi trí lương tấm bằng nước pháp.Trong sạch hưng tâm.Qua được bờ giải thoát.Bà.không lần nhân quả.Như vậy.Muốn vui phải tránh tạo nhân ác.Muốn hạnh phúc với tạo dân làng nhân tốt.Đó là nhân quả rõ ràng.Người không hiểu đạo.Khi gặp đau khổ chỉ biết than trời trách phận.Trái lại.Gửi hữu đạo.Thì khổ họ biết đây là dân mình đã tạo đời trước.Khổ này là quả phải trả cho xong.Giống như chúng ta đã gây nợ.Bây giờ người ta đòi thì phải trả cho hết.Nếu người ta đòi mình không thèm trả.Tổ cái lại.Thị nở càng chồng thêm.Khổ chặt thêm khổ.Biết rõ là dân đời trước đã giao.Bây giờ vẫn giục trả.Đồng thời tạo nhịp là.Chỉ mấy bông tao hết nợ.Nhảy huyền trang.Từ trung quốc sang ấn độ tìm học kinh điển của phật.Khi ngài đến đại học đa năng.Đẹp lượng sư giới hiền.Lúc đó sự trên một trăm tuổi.Khi lượn siêu giới hiền gặp thầy huyền tranh.Sự cảm động rơi nước mắt.Chồng trúng mới hỏi tại sao.Giải giáo hiền hai siêu thuộc đại.Trước kia.Giải thưởng có bệnh thấp khớp.Đau nhức mình mẩy rất khổ sở suốt hai mươi năm.Thuốc men gì cũng không hết.Có lúc buồn quá.Bà tưởng muốn bị ăn cho chết sớm.Nhưng hòa thượng tập bụng.Thấy bài vị hình tướng trong game rất đẹp.Một vị là bồ tát di lặc.Một vị là bồ tát quan âm.Một vị là bồ tát văn thù.Bồ tát văn thù nhắc nhở và thường.Thân gửi là vô thường mỏng manh.Đang chán.Nhưng không bảo hủy hoại thân thể.Youtube đèn ngủ để mình qua sông.Bước qua sông bị chới với bị chìm thuyền.Bài tập khúc gỗ mục có phải ôm để vào bờ.Cũng vậy.Chúng ta phải tạm mượn thương này để tu hành.Không nên bám chắc vào nó quá.Cũng không nên ghét bỏ nó.Làm cho thương hủy hoại.Sợ gì bị thế này gì đợi trước.Ông là diệp quốc vương chinh chiến nhiều làm tảo hạn vô số chúng sinh.Nhân quả phải trả.Đang rẽ phải đoạn.Dâng cho đời này ông biết tu nên chuyển thành hiệp bị bệnh đau.Giống như những mũi tên đâm.Đó là chuyển nghiệp tặng thành nghiệp nhẹ.Phong thủy những trại mà lâu hoằng pháp.Thời gian sau.Sẽ có một vị tăng từ trung hoa qua học pháp.Ông tận tình chỉ dạy cho chị đó.Trình duyệt của ông xã hết.Bây giờ gặp thầy huyền trang qua.Đúng như những gì trong mơ đã thấy.Để anh hỏi thử xúc động.Như vậy.Chạy dưới hiền biết rõ nghiệp quả của mình rồi.Tình dục chịu đủ lực tu nên dần dần hết nghiệp.Người học phật hiểu rõ tất cả đều do nhân quả.Đều có nhân duyên.Không có gì là tự nhiên cả.Tổ bồ-đề-đạt-ma có dại.Gửi tu hành.Truy cập tài nguyên cảnh khổ tay tự nghĩ rằng.Ta tử trong vô số kiếp lâu sa.Đã bỏ quên.Chạy theo gọn.Đèn bị trôi nổi lang thang trong các cõi.Chồng đó.Thật nhiều chúng ta đã giấy tờ bao nhiêu điều trái.Chán ghê.Hận thù.Đây đi tôi không có phải nhưng đó là quả tươi từ nhiều đời trước.Kỳ quá để chín bùi thì sẽ rụng xuống.Chứ không phải là trời thần hay người nào đem đến cho mình.Thì quá chỗ thì chúng ta sẵn lòng dựng chịu.không x santa muốn chết.Tin mới.Gặp chỗ chẳng lo buồn.Tại sao.Chỉ biết thú suốt duyên cớ của nó.Tuổi dậy.Nếu trong đời nay chúng ta tu hành có gặp cảnh khổ.Thì phải nhớ rằng.Mình sống trong biển khổ luân hồi sinh tử này.Đâu phải lúc nào chúng ta cũng tạo điều lành điều tốt.Có khi tao những điều đáng ghét oan trái với người mà chúng ta đâu nhớ.Bây giờ quá nó đến để đòi.Chứ không gì khác.Giờ đó.Chúng ta phải những chịu để tạo kịp lành.Chuyển quán trách khổ đau thành hoan hỷ an vui mới mong hết nghiệp.Thức dậy nhân quả có ba đời.Quá khứ.Hiện tại.Chị lan.Đời này con người không làm điều ác.Như đời trước đã tạo những điều ác đó.Giày quả đời trước đã chín nên chúng ta phải hái nó trước.Đồng thời đời nay chúng ta tạo dữ liệu là.Chị dưa mới trồng cây.Khi nào trùm sướng sẽ có quả trứng.Khi nào trùng trễ sẽ khóc quả mộng.Khi hiểu rõ nhân quả.Chúng ta sẽ có niềm tin trong sáng vào thực tế.Hiểu nhầm quá rồi khi gặp nghịch cảnh.Biết đây là quả của mình đã tạo ở đời trước.Mau mau tạo điều lành để chuyển dần thôi.Cũng như phật dạy.Từ phước thích thiện sẽ chuyển nghiệp nặng thành nghiệp nhẹ.Nhiều chú sa di còn bảy ngày nữa sẽ chết.Thầy của chúng đã chứng đạo.Biết quá khứ vị lai nên cho chúa về thăm nhà bảy ngày.Trên đường về thăm cha mẹ.Yêu xa gì đi qua con suối.Thấy bầy kiến bị cuốn chế với giữa dòng.Chưa thi cảm thường nên vẽ nhánh cây khô thả xuống.Trực tuyến chào vĩnh kỳ bò lên bờ.Xong việc chưa về nhà.Lâu ngày về thăm nên cha mẹ giữ chú lại thêm ít bữa.Khi chào cha mẹ về tới chùa thiệt quái mười ngày.Ông thì ngạc nhiên.Kính có bảy ngày là chú sẽ chết.Mà sao giờ quá hạn thấy chú vẫn bình an.Chị thì mới hỏi.Trên đường đi con có làm điều gì lạ không.Yêu xa gì đâu.Dạ không.Thì hỏi lại bảo chú nhớ kỹ xem.Trưa trực nhớ bạn xưa.Trên đường về thăm cha mẹ con đi qua dòng suối.Thai bảy kiến đang chết đuối giữa dòng.Thi thường nên còn đẻ nhánh cây khô cho nó bò lên.Ông thầy báo.Đó là bước làng con đã tạo.Kiếm thêm tuổi thọ cho con.Chỉ cứu được bảy kg.Tạo công thức làm mà chuyển đổi được nhịp yếu mạng cho con.Gì vậy.Lượng trên nhân quả.Tao khỏi phải đi coi thầy bói.Chỉ là tôi tạo công đức làm tốt.Thì sẽ chuyển đổi được nghị lực của chúng ta.Bún.Tổng kết.Điệp và chính chúng ta tạo.Kiểu như vậy.Chúng ta sẽ không đủ lỗi cho ai.Đồng thời cũng là trái lại quyền tự chủ cho mình.Mình làm thì mình chịu.Chữa bệnh tử cải tạo đời sống để tiến lên.Lấy lại niềm tin cho chính mình.Thức dậy.Ai cũng đều có phật tánh.Đó là đức tính sáng suốt.Chứ không phải xấu xa.Du lịch tên ăn trộm tội lỗi.Nhưng gửi đó cũng có cái tâm lành.Tên trộm rau muống mình thành người xấu.Đi ăn trộm là xấu.Đèn led định lý.Thì biết vậy.Nhưng bị nghiệp làm chủ rồi dẫn đi.Dù mình tra diệu quá.Nhưng cũng biết đó là điều xấu.Chồng sâu thẳm nội tâm của mỗi người đều có tính thiện.Nếu chúng ta biết khai thác phát huy chỉ những điều xấu này sẽ chuyển dần thành tốt.Đó là two.Mỗi người đều có cái gốc tốt lành để phát triển.Phật tử chúng sinh giác ngộ tiếng trên thành phố.Tập viết phát triển sớm.Địa chỉ đường cho chúng sinh.Vậy ai cũng biết phát huy ra điều đó.Để tôi thành phố.Vua trần nhân tông khi đi tu.Giày dép phụ có làm bài kể về.Tư trần lạc đạo.Ở đời vui đạo hay tùy duyên.Đói đến thì ăn mệt ngủ liền.Trong nhà có báo thôi tìm kiếm.Đối cảnh vô tâm.Chứ hỏi thiền.Trong nhà có báo.Báo đi không phải vàng bạc hột xoàn kim cương.Bà là mọi người đều có phật tánh.Tỉnh giấc sáng suốt là của báo.Báo trong phật pháp.Không cần tìm kiếm bên ngoài.Bà phải biết phát huy.Thay chỉ nó ra thì sử dụng được.Chó lại chuyển vững tập nghiệp.Chuyện chúng sinh thành thánh hiền.Ngược lại.Nhớ người cứ chôn vùi của báo.Tất nhiên là phải chúng sinh.Chúng ta phải có niềm tin tiến lên khai thác được của báo trong nhà để dùng mãi không hết.Như vậy.Từ đây chỉ đường đã trao thuốc cho chúng sinh rồi.Chỉ còn lại lịch từ mỗi người lấy thuốc cho uống cho mau hết bệnh.Cách tự lực đi bằng đôi chân của chính mình.Mới mong mau về nhà.Chị mong rằng.Tất cả kéo tôi tập.Phát triển thiện tâm của mình tiến lên trên đường học vấn.Nó thù mang lại lợi ích cho chính mình.Đồng thời tác động đến mọi người xung quanh.Vậy ai cũng cảm nhận được.Giá trị thiết thực của phật pháp.Từ đó.Con người gầy dựng niềm tin.Hướng dẫn ánh sáng phật pháp.Để chuyển hóa khổ đau.Sống đời an lạc.Được như vậy.Chúng ta sẽ làm tăng trưởng công đức.Gián tiếp truyền bá phật pháp.Xứng đáng là người đệ tử.Cái mi truyền kỳ.một la mã.Thế nào là cái bi truyền kỳ.Chị biết cái mi truyền kiếp là thế nào không.Tức là cái đi từ đời này truyền qua đời kia truyền mãi đến nay.Chúng ta ngồi đi mà nó cũng còn đó không nhấc.Ai sinh ra đời cũng đều có cái mail này.Nên gọi đó là truyền kiếp.Vậy cái mi truyền kiếp là gì.Thất tình chấp ngã cái bi chấp ngã.Và người đầu còn đi trong sanh tử luân hồi cũng đều mang theo cái mail này.Nếu người không có cái mail này thì không còn đi trong sinh tử.Giả sử có đi giàu sang tử làm gì thương chúng sinh mới giàu.Trong pháp mười hai nhân duyên.Roaming là gốc của luân hồi.Mà nhưng minh làm đi.Tức là.Nên một niềm bất giác ban đầu.Quên mất cánh trơn sẵn có của chính mình.Từ đó mang theo cái mi này đi mãi trong luân hồi.Chỉ cho niệm bất giác mà chúng ta đã mang cái mi đó đồng hành chứ nó.Lý nó làm chủ cuộc sống và tiếp tục cuộc hành trình vô hạn định này.Quý vị kiểm thật kỹ xem.Mình đang sống là sống chỉ cái gì.Có người nói sống thì sự nghiệp doanh nhân.Nhưng thực ra chúng ta sống thì cái ngã.Nếu không có cái ngã.Không có cái tôi thì lấy gì để sống.Giờ đó.Người đời vừa mở miệng thì tím tôi là đầu tiên là chủ từ.Ví dụ như mục đích quý vị đến đây là gì.Gì tôi đi nghe pháp rồi tôi ăn tôi mặc tôi đi làm tôi buồn tôi vui tôi tạo sự cố.Cái gì cũng lấy tôi là chủ từ hết.Biết bao những sự buồn vui giận ghét hơn thua phiền hận cho đến những mưu toan tính.Trong cuộc sống cũng đều chị cái tôi.Trong kinh kể câu chuyện về vua ba-tư-nặc.Giờ bà mạc lưỡi phu nhân cùng ruộng đậu.Một hôm.Vua hỏi bà.Trên đời này cái canh thương yêu ai nhất.Bà đá.Diễn viên tình tuyết thương yêu bị hạng nhất.Chùa bà mới hỏi lại.Còn bị hạ.Chẳng hay bị hạ thương yêu ai nhất.Youtube.Cẩm thương yêu bé khang nhất chứ còn ai nữa.Nhưng bà lại nói thêm.Tôi bị hạ.Nếu bị hại cho phép thì cần tiếp sẽ nói khác đi một chút.Yohe gần ngừ.Nhưng cũng nói được ấy không cứ nói.Bà thưa.Minh châu bị hạ.Thực ra trên cõi đời này thần thiếp chỉ thương yêu thầm tiếp nhất thôi.Vua có hiểu nói.Cái khăn có thể nói rõ cho chẳng hiểu không.Bà mới giải.Bởi vì thằng thiết thương yêu chính mình.Nên muốn bị hạ bang bú cho thân của thần thiếp được hạnh phúc.Được nhiều an vui mà muốn được như vậy thì cần thiết phải thương yêu bị hạ.Có chị bị hạ mới thương yêu.Chửi bằng búa cho thần thiếp hạnh.Cái này cái kia.Cho nên vì yêu thương mình mà thường tiếp yêu thương bị hạ.Cũng như bị hạ.Cũng chỉ yêu thương mình bị hả thôi.Để làm rõ dịp này thần thiếp xin thí dụ nếu như thần thiếp lại đi yêu thương.Một người khác thì bị hại sẽ nghĩ thế nào.Có phải là bị hại sẽ chém đầu thần chết hay không.Nghĩa là.Nếu thực sự bị hại thương yêu cần thiết bậc nhất.Thì trước sau gì vẫn yêu thương cứ sao lại phải chém đầu.Đó là lệ thu.Vua ba-tư-nặc mới hiểu ra.Sau đó hai người cùng dẫn nhau đến gặp phật.Tường thuật lại việt bằng luận.Sinh vật xác minh.Vật xác nhận lời của bà mặc lợi của nhân đúng.Dạ nói bài kệ.Tâm ta đi cùng khắp tất cả mọi phương trời.Cũng không tìm thấy được.Ai thân hưng tự ngã.Tự ngã đối mọi người.Quá thân thiết như vậy.Vậy yêu tượng ngã.Chứ hãy tự nhảy người.Phật dạy là tâm chân ta đi khắp tất cả mọi phương trời.Giờ thế kỷ thì không ai tin yêu hơn tự ngã của mình.Bưởi tự ngã đối với mọi người quá thân thiết như vậy.Ai cũng yêu thương tự ngã của mình.Theo tâm lý ở thế gian.Nếu mình yêu tự ngã của mình.Tìm người khác cũng yêu tự ngã của người khác nhiều vậy mình yêu tự ngã của mình.Thì chế làm hại làm tổn thương đến từ ngã của người khác.Cái gì thấy phật dạy rất là công bằng.Đến đây chúng ta yêu tự ngã của mình nhưng làm tổn thương tự ngã của người khác.Luôn làm khổ nhau sống cách biệt nhau là từ chỗ đó.Nếu biết y lời phật dạy khi cuộc sống sẽ rất vui rất gần gũi nhưng mình biết yêu từ.Mã của mình linh càng tôn trọng tự ngã của người khác.Thì làm sao có chuyện buồn vui với nhau.Chúng ta thì khác.Vì tôn trọng tự ngã của mình.Ngân hạ thấp tự ngã của người khác.Thì làm sao đến gần nhau được.Truyền hình.Phật dạy rất là triết lý.Mà đó là lẽ thật của thế gian.Nếu lý kinh nghiệm đó để sống.Để biết rõ ai cũng có cái ngã ba.Chị đừng quá chủ quan.Chỉ biết có mình.Mà không biết người.Xử lý khi đau khổ cho nhau.Theo tinh thần phật dạy.Thì phải biết mình biết người.Mình quý tượng ngã của mình.Thì cũng quý tượng nhã của người khác.Sự cảm thông đến gần với nhau hơn.Đối lại đức phật dạy cách sống còn trong tương đối.Nhưng không phải là chủ chốt giáo đừng nghĩ phật dạy nếu người yêu cái ngã của mình.Phải quý tự ngã người.Thức dậy thấy có nhã mà còn phải tiến lên quên ngã nữa.Trong kinh viên giác.Phật giải thích rõ nguyên minh là trách thân tứ đại này là ta.Rồi tâm duyên theo bóng dáng của sáu trần bên ngoài là ta.Tức là con người này gồm cả thân tâm đều không phải thật là mình.Không thật là ta.Nói là cái sân việc tạm bợ như thường nhưng lại chắc cho đó là mình.Đói nằm zumi.Tu phật.Là phá cái juming này chứ không phải theo đó.Hai la mã.Học phật là học tự ngã.Theo nhảy đạo nguyên.Tổ của tông tàu động nhật bản.Dạy người học phật là.Học đạo tức là học tự ngã.Học tượng ngã là buông bỏ tự ngã.Mà buông bỏ tự ngã là giác ngộ các pháp.Giác ngộ các pháp là buông bỏ thân tâm của mình và của người.Học đạo đơn giản như vậy tức là buông xả cái ngã chứ không gì khác.Cũng như thiền sư pháp loa vậy.Nếu chỉ của thiền định là tên tâm đều xã.Nghĩa là học phật để thực sự thấy rõ chính mình.Tự chuyển hóa mình.Ban đầu là thấy rõ chính mình.Rồi tiến lên là quên mình.Để sống trở lại con người xưa nay.Quý vị biết chính mình là gì không.Là không thật.Hiện tại con người của chúng ta đầy tham lam bọn sản.Sân hận remix ghen ghét hơn thua ích kỷ.Mọi người đều nghĩ đó là con người thật của mình.Chẳng lẽ quý vị chấp nhận con người thật của mình là như vậy.Đông quá mình tránh những thứ đó hay sao.Tôi tham tây sơn từ thế kỷ.Đông quá những thứ đó là mình chẳng những thế lại còn quá yêu thương đó.Không dám bỏ đó gọi là vì.Có một anh chàng nông dân cũng là phật tử đến hỏi thiền sư bằng khuê.Bậc thầy.Bản tính của con giống nó nghỉ xin thầy chỉ cho phải làm cách nào để sửa đổi.Thiền sư bản khuê bảo.Ông hãy đem cánh nó nhảy ra đây ta sửa đổi dùm cho.Anh nông dân xưa thầy không được.Bây giờ thì nó không có.Nhưng mà khi gặp duyên đụng chuyện thì đó mới hiện ra.Tiểu sử bằng khuê mới xác định.Nếu vậy ngay bây giờ nó không có.Chỉ khi nào gặp chuyện đó thì nó mới hiện.Vậy là chính khi ông và người khác tranh chấp với nhau thì mới tạo ra nó.Thế mà ông lại nói nó làm vú sẵn.Ông đã đổ lỗi lầm cho cha mẹ thật là quá bất công.Trước ông nói tính nóng có sẵn.Nhân bảo đem ra thì đem không đủ.Chỉ khi gặp duyên với diện.Vậy sao ông nói là vốn sẵn.Nếu ông nói như vậy là đủ lỗi lầm cho cha mẹ sinh ra cái đó.Thật là quá bất công.Chị ấy.Ông có tỉnh.Đó là cái đầm xưa nay của tất cả chúng ta.Ai cũng nghĩ nó nhảy là cái cánh của mình.Chẳng nữ trong bình rồi.Thương yêu không dám bỏ.Ở đây.Ngày bằng khuê.Chỉ cho thấy rõ.Lễ thật là nó chỉ là cái đem vào sau này.Chứ không phải là cái sẵn có từ ban đầu.Nên bảo đem trai thì đem không được.Nếu đã có sẵn thì lấy đem ra thôi.Còn đây khi gặp duyên xuất cảnh thì nó mới có.Vậy là nó có theo duyên.Duyên qua rồi thì có.Rõ ràng nó không phải là bản tính.Không phải là cái thật nuôi bình.Nhận rõ như vậy thì không có làm chất nó là mình.Nếu nó không phải là cái sẵn có cái cố định nơi mình thì mình có thể chuyển.Và nó có thể hết.Tây ninh.Nếu người khéo tu thì có thể chuyển hóa.Gì đó không cố định.Không có tính khử.Chắc chắn nhiều vậy.Đi chính là chỗ làm chất nhã.Làm chất này kiếm chúng ta sống nâng cấp với nhau.Rồi thu hẹp lại với nhau từ cái lần đó.Khi đã thấy rõ như vậy thấu suốt được lẽ thật.Mức không₫ quá mình với nó.Con nghĩ đó là bản tính của tôi.Tức là mình đồng quá mình chứ nó rồi.Mà đồng quá mình với nó thì làm sao trường nó.Một anh nông dân khác.Thịnh kiều su tướng đến nhà tụng kinh siêu độ cho người vợ của anh mới mở.Tụng xong anh mới hỏi.Mặt thầy.Thì tụng kinh xong rồi thì có thể cho biết vợ tôi có thể được bao nhiêu lợi ích từ.Sự này.Nghĩa là.Anh muốn hỏi người mất được tụng kinh cầu siêu như vậy được bao nhiêu công đức.Thiền sư vô tướng bảo.Đương nhiên phật pháp như thuyền từ độc.Như ánh mặt trời soi khách hết.Chẳng những dữ ông được lợi ích trong phật sự này.Mà tất cả chúng sinh.Cũng đều được lợi ích hết.Anh nông dân nghe vậy có dễ không vui thương.Vợ tôi rất là yếu đuối.Nếu những chúng sinh khác mạnh hơn.Đi hỏi đồ ăn mất công đức của nàng hết rồi.Có thể xin thầy chỉ tụng kinh siêu độ cho riêng một mình vợ tôi.Chẳng cần phải hồi hướng cho những chúng sinh khác.Thiền sư vô tướng nghe qua thương xót.Nên từ bi giải thích rằng.Chuyển công đức của mình.Đến cho người khác.Khiến cho mỗi một chúng sinh.Đều được thấm những lợi ích đó là pháp môn tu trì rất khéo.Hồi hướng nội dung là hồi sự mà hướng lý.Hội nhưng chỉ hướng đến quả.Ngồi tiểu hướng đại.Tiểu thừa đến đại thừa.Như ánh sáng nó không chứa rồi chỉ một người.Mà chứ rồi hết mọi người.Cũng như mặt trời trên hư không muôn vật đều được chiếu soi.Một hạt giống có thể sinh ra muôn ngàn quả trái.Ông nên dùng sự phát tâm như là đốt một ngọn nến.Dung môi vào trong ngành nhà buôn ngọn nến.Thì chẳng những càng thêm sáng chói.Mà bản thân gọn đến cũng không do đó mà giảm bước ánh sáng.Những người người đều có quan niệm như thế.Thì thân nhỏ bé của chúng ta đi.Thường với sự hồi hướng của ngành buôn người.Mà anh nhận được rất nhiều công đức.Còn vui nào hơn nữa.Nên người học phật chúng ta.Phải đối với tất cả chúng sinh đều bình đẳng.Ngày giải thích trước hai/chín lý.Nhưng anh nông dân đầy anh cố nói thêm nữa.Theo dấu nghĩa thì đối rất hay.Nhưng xin phá để cho.Dì hàng xóm của con.Có lẩu họ triệu đối xử chứ con thật quá xấu.Có thể nào trong số chúng sinh đã hồi hướng đó.Loại trừ ông ta được không.Thiền sư vô tướng nghiêm giọng bão.Đã nói là tất cả tại sao lại còn có chữ ra.Qua câu chuyện chúng ta thấy rõ.Cũng vì cái ngã cái tôi này.Ninh đồng thương thu hẹp lại.Nếu nằm phật sự là làm việc làm mà vẫn có tâm như vậy.Thì phước đức người này ra sao diễn viên là bị thu hẹp nhỏ rồi.Cho nên tu học là để thấy rõ những ý nghĩa chân thật đó.Để tâm mình mở rộng hợp với đạo hơn.Cũng như câu chuyện cô ni có tượng phật mỗi đêm.Tức là một pony có tượng phật rất đẹp lại quý.Cô thường lau chùi.Thắp hương tràm đặc biệt trân trọng cúng dường nên tượng phật đó.Sau câu đổi đến ngôi chùa khác.Và cũng mang tượng phật đi theo.Trưa nay thơ nhiều phật.Cô tôn trí tượng phật của cô nhi giữa bàn thờ.Và chọn trầm hương thượng hạng đốt cúng phật.Chính điện thời nhiều phật.Cô nghĩ.Nếu khi đốt hương cúng phật của cô thì hương sẽ bay qua phía khác rồi các vị phật kia.Gửi hết.Phật của cô không có phần.Thế là tôi làm một cái xỉu một đầu to một đầu nhỏ.Để khói hương bay vào trong đầu to con đầu nhỏ thì đưa lên thẳng lỗ mũi ông phật của cô.Vậy là bảo đảm ông phật của cô sẽ hưởng mùi hương đầy đủ.Khỏi bị phân chia.Lâu ngày.Khối đóng tượng phật của cô.Ninh mũi bị đen trở thành ông phật mũi đen.Giúp gì.Cách nhân thắp hương cung kính tưởng đến phật cúng dường cho quý.Nhưng lại gì mình thu hẹp vào tượng phật của mình.Nên kết quả cũng thu hẹp.Và cuối cùng thành ông phật mũi đen.Mà đen thì mất sáng chói.Đúng ra phật đồng thị sáng chói.Nhưng lại mất rễ sáng chói.Lá thực vật nào cũng là phật tại sao có phật của tôi.Đó là tâm còn thu hẹp.Nên kết quả không tròn tốt.Thằng cha biến ông phật thành đũi đen.Từ nội dung câu chuyện nói đến ông phật của tôi.Còn chúng ta thì là thầy của tôi chùa của tôi phật tử của tôi đạo tràng của tôi.Bao nhiêu cái tôi đó mà thành vui buồn với nhau có khi đưa đến thù ghét nhau.Cái gì thấy phải không.Nhưng ban đầu là tốt.Nhưng đưa đến quả không được tốt.Có khi nhân lành mà đưa đến quả dữ cho nên cái tôi rất là nguy hiểm.Bởi vậy thiền sư buddhadasa thái lan trong một quyển sách tựa là.Guitar nguy hiểm.Có một đoạn dây chằng.Để khi nào mà ý tưởng ta vừa có là có khổ ngang.Hãy nắm lấy quyền cắt quan trọng này.Rồi thì bạn được đứng vững vào một cương vị.Để cho bạn tìm hiểu tinh hoa của phật giáo.Giờ hướng được nhiều điều lợi lạc của phật giáo.Nhờ biết tận dụng đợi tí sang làm người.Và được gặp phật giáo.Tức là có ta là có khổ.Khi tìm hiểu phật giáo đã nắm vững được những tin qua những điều căn bản này rồi.Thì mới thấy được những ý nghĩa sâu xa.Mới cảm được những lợi lạc của phật giáo đem đến.Giận anh nhớ được sang làm người lại được gặp phật pháp là một duyên lớn tổ chức.Nếu không khéo.Nhiều khi tạo nhưng lạnh mờ quá không được tốt.Ba la mã.Con đường vô ngã.Quà đó.Chúng ta thấy rõ học phần hai đi dầu con đường đạo phật.Là phải đi qua cửa vô ngã.Ban đầu tư sản rồi tiến đến sau.Nếu không đi qua cửa đó mà đi sai đường.Tôi cái gì ngộ sâu cách mấy đi nữa mà không đi qua con đường này.Tiền gỗ càng cao mà cái ngã cành trên cao.Đối là nguy hiểm.Cũng vậy tôi cần đâu mà cái ngã càng cao thì phải kiểm điểm này.Thí dụ.Phật dạy tu lục độ.Tu hạnh từ bi là để cái ngã của mình càng mở rộng.Càng đến với mọi người.Giờ mới rộng lòng thương hại mọi người.Nên bước nghĩ đến mình.Đó là đi vào cửa vô ngã.Những gì.Đi hạ bước bản ngã.Giữ giới làm ngăn bớt buông luôn.Cũng là đi dầu con đường vô ngã.Nếu xét chỉ.Vô vọng chất quân tập lâu đời nên thành thói quen.Giờ đi có khi chúng ta cũng biết rõ.Đói làm đi làm.Nhưng vẫn cứ trách.Mà đã là thói quen là cái mới quân tập sau này.Nếu quyết chí bỏ.Cũng có thể hết.Đừng sợ nó không hết bởi đó chỉ là làm chất thôi.Chẳng hạn.Quý vị thấy thân này là đất nước gió nữa là những thứ chưa chi hợp thành.Nói tiếng nghỉ hơn.Những chất cứng trong thân như sương long lanh.Là đất.Máu là nước.Nửa lợi ấm nhiệt độ trong người.Con chó là những chuyển động trong thân như là mạch nhảy tim đập.Thì bốn thứ đó nó đâu có hiểu biết.Cuối kỳ kiểm lại thử mấy dòng máu mấy sợi tóc mấy đốt xương mấy huy ấm.Nó có biết gì đâu.Chẳng lẽ ta là cái đó hay sao.Còn tấm này khi có khi không luôn thay đổi sang việc nên vô thường.Vừa mới nghỉ điều này nè nghỉ qua việc khác.Luôn luôn như vậy.Một ngày có thể nghỉ và thay đổi.Hàng nhanh hàm giảng điều mỹ.Như vậy.Nệm nào là ta.Đắc kỷ.Nói là những bóng chập chờn vậy thôi.Nhi thân của chúng ta.Một ngày nó cũng thay đổi không biết bao nhiêu là cái ca trong đó.Chị cái nào là cái ta thì của mình.Thí dụ quý vị đi làm gì vợ ra chào.Lúc đó ta là chồng.Khi đi vào trong nhà.Đứa con đến thứ ba.Lúc đó ta là cha.Gặp đứa cháu nội cha thưa ông.Thì ta là ông nội.Vào bên trong gặp con chó nó bự.Lúc đó ta là chủ.Giao phòng trong gặp bà mẹ thưa mẹ lúc đó ta là con.Nghe báo cáo bên phòng khách có người bạn đang chờ bước qua phòng khách chào.Lúc đó tao là bạn.Chỉ mới thời gian gắn mũi đó.Đã có bao nhiêu cái ca rồi.Nếu kiểm lại thì suốt cuộc đời có bao nhiêu cái ta.Để thấy rõ bao nhiêu cái ta đó.Đài vĩnh nhãn hiệu dán vào thôi.Nhưng hầu hết con người đều làm chất vào những cái không thực.Những nhãn hiệu bên ngoài đó.Vậy cái tra nào là thật.Trong kinh kim cang phật nói.Nói phòng phẩm.Đức chẳng phải phần full.Nói chúng sinh đức chẳng phải chúng sinh.Trên đỉnh núi ngã cũng tức chẳng phải là ngã.Nói phạm vô nhưng chẳng phải là phàm phu.Yuri gọi là phàm phu chạy thôi.Biết chuyển hết mê thành phật.Thì mất cái tên phàm cho thấy phạm.Tháng cũng là cái tên đặt ra thôi.Truyền hình nếu mọi người đang ngồi đây.Nhận rõ.Hiểu được thú chỗ này.Thì hay biết mấy.Đức mình là phàm phu đức chẳng phải phẩm phu.Chồng đây.Chắc là ai cũng đều có nằm chiêm bao.Khi biết diện nằm chiêm bao lúc đó thấy ra sao.Thế có thêm một cái tôi đi đây đi đó cũng buồn vui giận ghét.Có khi bị cọp ruột cũng sợ chạy.Trường gặp được ai cho viên kim cương cũng mừng.Nhưng có khi nào khuyết vị đặt câu hỏi lại như vậy cái tôi mà bị cọp rượt chạy.Cái tôi được viên kim cương vui mừng.Sự cái tôi.Đi đây đi đó cái tôi buồn vui giận ghét.Và cái gì.Mà thấy lại những cái đó.Thành ra còn có.Một cái thấy lại nó.Là rõ ràng.Có hai cái tôi.Hiện tại sự sống của chúng ta cũng vậy.Đang sống với cái tôi thứ hai thứ ba.Còn cái biết được mấy cái tôi đó thì hình như ý tay dưới.Nhưng nếu nghiệm kỹ lại.Được cái tôi trong chiêm bao thì sẽ tỉnh lại.Vậy có ai tỉnh chưa.Khi kiểm lại.Thì ai cũng có thêm cái tôi.Tình hình ai cũng đều như hết.Nhưng tưởng thiếu nên cứ đi tìm rồi thêm dầu.Thực ra.Tôi chỉ là buông bớt thôi chứ không gì khác.Bum là nhẹ mà thêm vào là nặng.Như quý chị mang cái túi đi đường.Biết ôm giật vào thì mang nặng thêm.Còn bỏ bớt ra thì nhẹ.Dịch tôi cũng vậy.Nhưng buồn bớt thì nó nhẹ.Sư cấp phạm chí hắc thị.Tôi chứng ngủ không.Thuyết pháp rất hay.Một hôm cậu vui trời đến nghe ông thuyết pháp.Nghe xong giấy báo cho biết.Ông chỉ còn sống bảy ngày nữa thôi.Nghe rồi.Phạm trí quảng sợ năn nỉ sơn gì ấy cứ dùng.Chị ấy nói yêu tôi cũng không cưới.Nhưng hiện nay có đức phật ra đời đang ở người ấy.Ngày có thể đến gặp phật.Vật có thể cứu ngày giải thoát sinh tử.Phạm chí dùng thần thông bay đến gặp phật.Trên đường đi.Thế có hai cây ngô đồng nở hoa đẹp ở trên đường.Ông biết dùng thần thông đứng hai cây ngô đồng hai tay cầm đến dâng lên phật.Cái gặp phật.Phạm trí.Cần cẩu pháp giải thoát sinh tử.Mấy giờ phật bảo ông.Hãy buông đi.Thì ông buông cây ngô đồng minh tay trái xuống phật bảo.Buông đi.Ông buông luôn cây bên tay phải ra.Bật báo.Buông nữa đi.Không ngừng nhắc nói.Bạch thế tôn.Hai tay con cầm có hai cây.Thế tôn bảo buông.Thì con đã buông.Giờ còn bảo buôn gì nữa.Phật nói.Tao đâu có bảo buông hai cây ngô đồng.Tao bảo buôn lần thứ nhất là buông sáu căn lần thứ hai là buông sáu trần.Còn cái buông thứ ba là buông sáu thức tức là.sáu cái biết phân biệt nơi mô.Tai mũi lưỡi thân ý của mỗi người.Buông được ba cái đó là giải thoát sanh tử.Nhi đó phạm chí giác ngộ.Cái gì thấy.Phật dạy giúp đơn giản chỉ có ba cái buông thôi.Nghe nói gì thấy dễ.Nhưng khi làm thì khó.Thực ra không có gì có cả.Chuyện gì từ lâu quen chất những suy tưởng là mình.Giờ nhận rõ buông bớt dần đi.Nhiều khi chúng ta cứ nghĩ.Những cảnh này chi phối mình.Hoặc là tướng đó làm động tâm mình.Đức tâm vị tướng chi phối.Những quán kỷ.Tăng thì đỡ bẩn còn trứng cảnh thì ở bên ngoài.Tắm rửa đi.Còn cái hoa hoặc là tường giết ở đằng kia.Hai cái đó nó cách rất xa.Thì có dính dáng gì với nhau đâu.Thứ nữa là.Băng cướp biết rõ ràng con tướng thì vô chi vậy nó đâu dính gì với nhau.Nhưng tại sao chúng ta cứ gắn chúng vào với nhau.Chính vì chúng ta gắn cái tôi vào trong đó rồi tưởng tượng.Phân biệt makita bao buồn vui giận ghét.Thành chắc rối.Thực sự tích gian đầy hai là thế giới vốn là thanh bình an ngủ.Không có chuyện gì hết.Nhưng tại chúng ta cho em giàu gây rối.Ví dụ chiếc xe hơi để ngoài xa kia.Nó cũng đâu có nói đẹp xấu gì.Nhưng cho chúng ta thấy chiếc xe rồi đánh giá là đẹp thượng hạn liền khởi tâm lên.Bắt đầu gây rối.Cũng vậy mình quá đầy.Đứng đó rất là thái bình.Giúp con người thấy.Rồi xem cái tôi phân biệt giàu.Tôi thấy qua như vậy.Anh kia thấy qua như thế kia.Từ đó mới có sang chuyện.Trả qua về vị trí nguyên thủy của nó.Qua chỉ là qua thôi.Qua đâu có nói đẹp nói xấu gì.Đẹp xấu là do mình.Nói rộng ra ngoài thế gian.Thường ai cũng đói núi cao sông sâu.Nhưng hỏi lại.Núi có nói nấu cao.Xong có nói lại xấu không.Núi là núi.Nó có nói cao mới thấp gì đâu.Bởi người khi trước từng thấy ngọn núi thấp hơn.Giờ thì ngủ núi này lại cho là cao.Nhưng có người lại nói núi này không cao gì hết.Cho biết ngọn hy mã lạp sơn.Thành ra cái cao cái thấp là do mình.Ví dụ hai cây thước cây thước dài để gần cây thước ngắn thì nó thành dài.Nhưng mà để gần cây thước dài hơn thì nó thành gắn.Tây ninh dài nhắn đâu cố định.Hiểu rồi.Mới thấy được cái cốp mi lầm của chúng ta.Quý vị nhớ lại ngày xưa đọc truyện kiều của nguyễn du bình luận câu.Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu.Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.Rồi chúng ta cũng theo đó bình chân.Nhưng giờ học vật rồi xét kỹ lại thì cảnh nó có đeo sầu không.Tại sao cảnh lại thành sầu.Do chúng ta sầu để ông dầu nó cho đỗ thừa là cánh đeo sầu.Đó là cái lầm của tất cả chúng ta.Rồi sống dưới cái tưởng rồi.Tư tưởng đó chúng ta mới gắn vào cảnh dính với cảnh cho đủ thừa cho cảnh mà không thấy.Liên khúc lời chính mình và nếu không ký được lẽ thật này thì tôi cũng chứ ngại cứ đi.Thừa tại cánh làm chướng đồng có rồi bỏ cảnh này đi tìm cảnh khác.Nhưng nếu tâm công chuyển.Thì tìm cảnh cát.Có hết buồn không.Nước tam bình bức an thì dầu núi nó cũng bất ăn.Thí dụ.Ở chủ động thổ nào thì tâm bất an.Nếu không khéo chuyển tâm bức an.Thì dầu núi nốt cũng gặp những cảnh quấy nhiễu rồi những bức an tiếp.Ở đây.Bugi xe chạy hoài nên tâm bị động.Con dâu núi thì cọp gầm dượng hú cũng động.Những câu chuyện của thiên ngân quốc đầu năm tuất.Đã tôi chứng tới sức định phi phi tượng xứ.Một hôm đang ngồi thì bên máy nước gần rừng.Nghe chim kêu cá nội quy đầu.Ông nội xuân tâm bất an mất định.Ông mới phát nguyện sau này sẽ sang làm con chồn bay để ăn hết mấy con vật trên bờ.Dẫn đi xuống nước luôn.Quý vị thấy.Đó là do tâm mình chưa kéo chuyển thành động tâm phát nguyện à.Sao bị dọa nằm trùng bay.Chịu nhiều đau khổ.Năm la mã.Tóm kết.Tóm lại.chín tình chấp ngã là cái me truyền kỳ.Từ kiếp này dẫn qua kiếp khác từ đời này qua đời khác không dứt.Ninh vẫn mãi đi trong luân hồi.Chúng ta học phật là trí tuệ học rất ngộ chứ đâu phải học cái mi.Kỳ thấy rõ được cái lần đó thì phải giải trừ phải cởi mở.Dù chưa thể ngất hết tình chắc như bật tháng.Nhưng phải cởi mở dần thì đó mới là đường đi của mình.Mỗi ngày tôi cởi mở buông xả cho nó nhẹ bớt.Thì đó là đi đúng con đường an vui chân thật.Nếu cái gì bớt vấp ngã một phần là cuộc sống chúng ta gần với nhau phần đó.Thì có vui không.Nhờ vậy phiền não nhẹ bờ.Đó là lẽ thơ.Mong rằng mọi người nghe trời học chỉ hiểu sau lễ thật này và khéo ứng dụng để cu.Sống được cởi mở nhẹ nhàng và thực sự bất hủ.Sống gần với nhau hơn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com