Phật Dạy Ở Đời Đừng Chỉ Sống Vì TiỀn Mà Phụ Nghĩa Quên Tình Thân - Audio Pháp Hay.

phật dạy Ở Đời Đừng chỉ sống vì tiỀn mà phụ nghĩa quên tình thân - audio pháp hay.

Con người chúng ta sở dĩ bị đau khổ không hạnh phúc chín gì đã đem cả cuộc đời.Của mình để tìm cầu tiền bạc.Danh dự sắc đẹp.Và cũng chính vì vậy.Mà chúng ta đã sống cả cuộc đời trong sự lao khổ buôn bán.Một vị thiền sư đã nói.Danh vọng.Lợi ích và sắc đẹp.Để kiếm được bà thứ này.Chế phẩm phù mãi mãi bị lưu chuyển.Ví dụ như nói kiếm tiền.Kỳ thật là chúng ta không phải đang kiếm tiền.Ba là chúng ta đang bị tìm kiếm.Tìm đã lấy mất đi tuổi thanh xuân.Đèn led dùng anh đã lấy đi thời gian của chúng ta.Gia tiên cũng đã lấy đi cả sinh mạng của chúng ta nữa.Gì thế.Nói chúng ta đi kiếm tiền.Chi bằng nói rằng.Chúng ta đã bị tìm kiếm đi.Cho nên.Phật dạy.Chúng ta hãy tình trạng.Sống trong tỉnh thức.Đừng mê mờ chạy theo chuyển ảo ảnh của cuộc đời.Quý gì nên nhớ.Chúng ta học phật pháp.Cần phải hiểu rõ.Giác ngộ về sự thật của cuộc đời.ba mươi sáu.Sự bình tĩnh của nội tâm .Đức phật dạy.Xe điện tĩnh được phát xuất từ nội tâm.Không phải tìm cầu từ bên ngoài.Sự yên tĩnh của nội tâm có được.Phải nhờ sự tu tập buông xả của bản thân.Mỗi người chúng ta nếu muốn sống một cuộc sống cho thật an nhiên tự tại.Nhất định.Chúng ta cần phải hạ thủ công phu.Tu tập để thành lập nội tâm.Quý chị cần phải quan sát xem giành giật trong trời đất.Quý gì sẽ thấy.Trong chớp mắt trung biến hóa vô cùng.Không có thể tránh thực tại.Gì thế.Quý gì không nên chấp trước đam mê.Được như thế.Quý gì mới thật sự là một người giàu có.Bây giờ tôi xin hỏi cái gì.Sự chấp trước có chỗ nào xấu.Hiện tại trong tay tôi đang cầm chiếc khăn này.Giày khô.Tôi đang cầm chiếc khăn.Tôi có thể cầm cái tách trà này bé uống có được không.Không được phải không quý vị.Tâm của chúng ta cũng như vậy.Khi chúng ta đã chấp trước đam mê một cái gì.Một điều gì rồi.Chúng ta không thể dung nạp những cái khác.Những điều khác nữa.Cho dù đó là những cái đã .Những điều hay.Ví dụ nói.Bây giờ trong tay của chúng ta không cần một vật gì cả.Thì chúng ta mới có thể cầm giật khác lên đi.Giờ khi muốn cầm một vật khác nữa.Thì chúng ta phải bỏ giật mà chúng ta đang cầm xuống.Như thấy.Muốn thưởng thức học hỏi nhiều điều.Muốn có cơ hội hiểu biết người khác.Chúng ta phải thực tập hạnh buông xả.Nếu không.Trong cuộc sống chúng ta cứ chấp nhận một điều gì.Mà không chịu xả bỏ.Hai chúng ta có định kiến không tốt về một người nào.Nội kết chứ bộ tay.Mà không chịu buông xả.Chúng ta không bao giờ có cơ hội.Đi tiếp nhận những cái hay cái tốt không.Và chúng ta cũng không bao giờ tha thứ được cho người khác.Cũng như không tiếp nhận được việc tốt.Của người khác.Thế nên sự buông xả.Chính là tài sản quý giá nhất.Tài sản này.Quý vị này không tốn tiền mua.Nếu lòng chúng ta luôn luôn chấp nhận một điều gì thì thật khổ sở.Nếu có người nào nói chứ ta dài ba câu gì đó là tối gì chúng ta cứ trằn trọc.Sao ngủ được.Rồi cứ trằn trọc suy nghĩ.Vì sao mà người ấy là chê bai mình đến như vậy.Vì sao mà người ấy để muốn công kích mình.Cứ như thế chúng ta sẽ bị đau khổ vì những chuyện không đâu vào đâu.ba mươi bảy.Không thể dối lòng.Kính thưa quý vị.Trong cuộc sống là bất kỳ một việc gì.Chúng ta cần phải hỏi lại lương tâm của chính mình.Xem thử mình có làm sai việc gì không.Chúng ta cần phải hỏi lại từ bản thân.Chứ không phải hỏi người khác.Vì phật dạy chúng ta phải chịu trách nhiệm với tất cả những gì chúng ta đã làm.Nếu chúng ta thật sự không có sai lầm.Thì cho dù người khác có bị bắn.Công kích hãy tìm cách nói xấu.Chúng ta vẫn an nhiên bất động.Hãy cho dù có người tỏ thái độ thương hại ta.Thì cũng vậy thôi.Bởi vì bản thân chúng ta thấy sợ mình không thẹn với lòng.Đối với những việc mình đã làm.Lương tâm ở trong lòng mỗi người.Đó chính là một việc quan tòa tốt.Chúng ta có thể rút gà.Nhà chú người khác.Dối gạt cha mẹ.Bạn bè thầy cô giáo.Thì dưới gạch chả với đất nước.Nhưng chúng ta cũng không thể dối gạt được lương tâm của mình.Lương tâm của mỗi người chính là sự trong sạch nhất của nội tâm người ấy.Trong suốt hai mươi bốn giờ.Nhưng tâm luôn là gì quanh thanh liêm.Phán xét mọi hành động của chúng ta.Nhân quả chính là ở đây.Tuyệt đối không sai chạy.Nó còn ghi chép đầy đủ và chính xác hơn cả chiếc máy vi tính.Chính xác nhất mà không có loại virus nào có thể phá hoại được.Dì thủy.Quý vị cần phải hiểu.Quỷ tu học phật pháp.Có thể nghe qua băng giảng hoặc trực tiếp nhà thầy giảng.Quý vị cần phải thực tập ngay những điều mình đã được nghe.Được học vào trong cuộc sống của bản thân mình.Gia đình mình.Và xã hội.Để có được trí tuệ an lạc và hạnh phúc.Cho bản thân.Dành cho mọi người.Chỉ cần chúng ta không thèm với lòng.Thì chúng ta sẽ không bận lòng với những phê bình thấy chỉ trích của người khác.Đây là chúng ta đạt được sự ăn ngủ.Gia đình tĩnh của nội tâm dậy.ba mươi tám.Phật pháp.Giờ tôn giáo.Phật giáo siêu diệt hơn tôn giáo.Siêu việt hơn tất cả các loại triết học.Tất cả các tôn giáo có mặt trên thế giới đều nói rằng.Có một gì thần.Hay chỉ thượng đế tối cao.Có đầy đủ năng lực ban thưởng hay trừng phạt con người.Thiện nhân.Phật giáo cho rằng.Mỗi chúng ta đều có đủ khả năng ban thượng hãy trừng phạt chính mình.Nghĩa là.Mỗi chúng ta.Đều có khả năng làm chủ hành vi hành động của chính mình.Và mọi người đều phải chịu trách nhiệm với những hành vi hành động đó.Cho nên.Chúng ta muốn thành phật.hai mươi bốn vào địa ngục.Điều cho bản thân chúng ta quyết định.Không ai quyết định thay cho chúng ta.Tổ sư cũng đã từng nói.Phật giáo không phải là tôn giáo.Không phải là triết học mà là siêu diệt tôn giáo siêu diệt tiết học.Nói phật giáo là tôn giáo.Đó là gì phương tiện mà nói.Vì sao nói phật giáo không phải là tôn giáo.Bởi vì định nghĩa của tôn giáo là có giáo chủ có một đấng tối cao có đầy đủ.Quyền lực siêu nhiên.Có cháu nghĩa giáo đoàn.Tất cả những tôn giáo đều nói rằng.Có một đấng tối cao có đầy đủ quyền lực siêu nhiên.Thế nhưng đức phật thích ca mâu ni của chúng ta không phải là một đứa siêu nhiên.Đức phật cũng nói rằng.Ta là phật đã thành.Các người là phật sẽ thành.Và đức phật cũng không có quyền ban thưởng hay trừng phạt ai cả.Ngày dài xa em.Mỗi người đều phải nhận tất cả kết quả từ những việc làm của bản thân.Ngày cũng không vậy mọi người hãy cứ tin ngày.Thì sẽ được giày cởi tây phương cực lạc.Còn không tin thì sẽ bị đầy xuống địa ngục.Mà nhà ai vậy.Muốn tin thì phải hiểu.Muốn tinh thần.Thì phải hiểu phật là gì.Đức phổ.Đã vậy.Các người chớ vội tin ta.Tin ta.Mà không hiểu ta.Kỳ chính nhà.Các người bị bán tà một cách thậm tệ vậy.Chị thấy.Đạo phật.Mới được mệnh danh là đạo của trí tuệ.ba mươi chín duyên sinh duyên diệt.Phật giáo giản dị cái gì.Kính thưa quý vị.Phật giáo giảng gì nhưng duyên.Đó là duyên sinh và duyên.Duyên sinh nghĩa là mọi sự mọi vật trên thế gian này đều do nhiều yếu tố.Điều kiện kết hợp lại và phát sinh.Không có một sự một vật nào được sinh ra một cách tự nhiên.Nghĩa là không có sự việc sự việc nào chỉ do một yếu tố làm sinh ra.Mà thấy có nhiều yếu tố kết hợp sinh ra.Duyên việt.Nghĩa là khi những điều kiện để các yếu tố kết hợp với nhau không còn nữa.Chỉ sự vật sự việc sẽ không còn hiện diện tồn tại.Sự không còn hiện diện thấy tồn tại của bất kỳ sự vật sự việc nào.Không phải cho chúng tự nhiên mất đi.Hay là do một đứng quyền năng nào làm cho chúng mất đi.Bạn là do các yếu tố.Các điều kiện của sự vật sự việc ấy đã hết.Và chúng sẽ chuyển sang một dạng nhân duyên mới.Đầu xe khách sự vật sự nghiệp mới.Ví dụ như hôm nay.Mọi người chúng ta cùng có duyên gặp nhau ở đây.Cũng chính là duyên sinh chúng ta mới cùng tập hợp tại đây để nghe pháp.Sau khi chúng tôi đã ăn xong.Quý vị ai về nhà nghỉ đó là duyên diệt.Thế nhưng khi chúng tôi về.Chúng tôi sẽ làm gì khác nơi khác.Giải quyết diện trở về.Mỗi người sẽ có một công việc khác.Nghĩa là sẽ có các duyên khác xin chào các dịp khác.bốn mươi.Nắm vững và sáng tạo nhân duyên.Nhớ lại.Khi tôi còn học đại học.Có một vị tín đồ cơ đốc giáo đối với tôi sao.Phật giáo của các bạn nói rằng.Đức phật đang khống chế các bạn.Dạ đức phật là chủ thể sáng tạo ra thế giới này.Tôi nói với anh ta rằng.Phật giáo không nói tiếng việt chứ chị.Tay của bạn muốn nắm lại cũng do bạn.Mà muốn buông xa cũng do bạn.Tất cả mọi việc làm đều do tự thân mỗi chúng ta quyết định.Nếu như không đây anh giết người.Thì cho dù anh có đứng quỳ trước phật.Phật cũng không thể cứu anh được.Và đức phật sẽ nói với anh rằng.Anh không tin nhân quả.Anh muốn giết người.Phóng xạ.Thì ta làm sao mà cứu anh được.Vì thế có người hỏi.Tụng kinh nhất định có thể tiêu trừ tai nạn được hay không.Điều này cũng không nhất định.Bởi nếu như bạn không làm việc xấu.Thì tụng kinh có thể tiêu trừ tai nạn.Thế nhưng nếu bạn làm việc xấu sát nhân phóng hỏa.Thì bạn có tổng bao nhiêu đi nữa cũng vô dụng mà thôi.Nếu tụng kinh có thể tiêu trừ những tai nạn.Những hậu quả cho việc làm xấu ác của chúng ta gây ra.Thì đức phật thích ca mâu ni là người bao che cho tội ác.Giờ phật giáo đã trở thành một nơi dung chứa cho những kẻ gây ra tội ác.Gì thấy.Tụng kinh không nhất định sẽ tiêu trừ tai nạn.Bởi vì tất cả còn tùy thuộc vào những việc làm của mỗi người chúng ta.Nếu như bạn làm hại một lần đến năm mươi người.Chơi bạn để đến trước phật sám hối.Cầu xin phật cứu bạn.Gì thế thì phật cũng đành chịu thôi.Bởi vì những việc bạn làm.Thì bảng phải có trách nhiệm với những kết quả của những việc làm đó.Đức phật không có quyền xóa bỏ những kết quả đó được.Hoặc là.Bạn đem những sản phẩm độc hại.Sản phẩm kém chất lượng đi lừa dối.Để bán cho người tiêu dùng.Để kiếm tiền.Đến khi bị phát hiện bị pháp luật truy bắt.Lúc này bạn đến cầu phật.Kinh phật cứu giúp tha thứ.Thì thử hỏi làm sao mà cứ được.Giàu nhất định bạn sẽ bị pháp luật xét xử mà thôi.Đang làm những việc bất thiện.Hãy nước hại dân.Thì nhất định bạn sẽ bị pháp luật xét xử.Giờ thi đá làm tiếng việt á rồi.Chị cho dù bạn có tụng kinh gì đi nữa.Cũng chưa biết thôi.Mấy chị.Lúc này bạn tụng kinh với mục đích là cầu cho pháp được không xét xử như dịp làm xấu ác của bạn.Chứ không phải tụng kinh trì mục đích thành lập nội tâm.Tìm hiểu lời phật dạy.Trong phật giáo hoàn toàn không có điều này.Chúng ta không nên có những nhìn nhận một cách sai lầm về phật giáo như chị.Chúng tôi đã nói.Bàn tay của chúng ta có thể nắm lại.Hihi mở ra.Đều tùy thuộc vào bản thân của mỗi chúng ta.Vì thấy đức phật dạy về nhân duyên sinh.Nhân duyên việt.Không phải là muốn chúng ta cứ buông thả mình trôi theo những dòng chảy của cuộc đời.Mà đó chính là đức phật muốn nói với chúng ta rằng.Muốn làm phiền hay làm ác đều cho chính bản thân chúng ta quyết định.Chúng ta muốn an lạc hạnh phúc hay đau khổ đều do tự thân mỗi của chúng ta.Thế nên dưới cái nhìn của nhân duyên sinh nếu sự chia xa không phải là.Chúng ta cứ nhắm mắt thuần theo nó không biết làm gì.Mà chính là do cái nhìn duyên xinh đấy.Chúng ta tích cực chủ động để cải biến.Làm thay đổi chiều hướng của sự gì.Thay đổi chính bản thân của chúng ta.Chúng ta phải biết nắm bắt cơ hội.Chồng xa những cơ hội tốt những nhân viên tốt.Trong quan hệ giữa người với người có được những mối liên hệ tốt đẹp.Cùng nhau xây dựng một cuộc sống.Mà chồng đó mọi người biết tin tưởng.Thương yêu tôn trọng lẫn nhau.Không ai dối gạt ai.Không ai tìm cách hại ai.Đó chính là chúng ta cùng tạo nhân viên xây dựng cuộc sống an lạc.Xây dựng có tính độ ngay trong cuộc đời này.bốn mươi mốt.Hạnh phúc từ đâu đến.Một nhà triết học đã nói.Người có trí tuệ thì tùy lúc tùy nơi.Đều có thể tự tìm được hạnh phúc cho bản thân.Người không có trí tuệ thì lại mong cầu người khác đem hạnh phúc đến cho mình.Kính thưa quý vị.An lạc.Hạnh phúc đến từ sự giải thoát.An tĩnh của nội tâm.Nếu như nội tâm chúng ta không an lạc vui vẻ.Thì ta có thể cầu mong người nào đem đến được niềm vui cho mình.Làm người.Chúng ta không nên bàn đến chuyện của người khác.Trong nhà mình chúng ta không nên bàn luận nhà tù khác.Không nên bàn luận nhà người khác tốt hay không tốt.Một người mà suốt từ sáng đến tối.Cứ luôn nói đến chuyện thị phi đúng sai của thiên hạ.Trời mong cho mình được an lạc hạnh phúc.Thì làm sao mà có được an lạc hạnh phúc.Suốt ngày chỉ nói người này sau.Người kia không đúng.Còn bản thân mình thì quá sai quý mà lại không biết.Lời cuối cho rằng người khác không tốt.Con người chúng ta có một nhược điểm rất đáng thương.Đó là không nhìn thấy lỗi của mình.Mà chỉ nhìn thấy lỗi của người khác.Điều này cũng giống như trên mặt của mình.Đang bị rất nhiều bùn đất dính phải.Mình lại không thấy.Mà mình lại nhìn thấy một vết bẩn trên mặt của người khác.Trời đại chi cười người khác.Trên mặt của anh có vết bẩn thật là tức cười.Nhưng khi đó.Người kia sẽ nói lại cho chúng ta.Tôi chỉ có một vết thôi.Còn anh bị cả mặt sao anh lại không thấy.Con người.Thường không tự thấy được mặt thật của mình.Mà lại rất chú ý đến việc làm của người khác.Có khi là chú ý rất nhiều nữa là khác.Khuyết điểm của bản thân thì không thấy.Lại mỗi ngày đều phê bình sự tốt xấu của người.Mỗi ngày đều mãi chê bai trách cứ người khác.Chúng ta thật kỳ lạ.Tự đem những khuyết điểm của người khác.Làm phiền não cho bản thân.Tự mình chú khổ cho mình.Vì thế nên nói.Người có trí tuệ.Thì tùy lúc tùy nơi đều có thể sống an lạc vui vẻ.Chỉ cần chúng ta đã bỏ tâm tình.Không nên để ý đến trường thị phi của người khác.Chúng ta có thể cảm nhận được sự hiện hữu hết sức nhiệm màu của vạn vật trong trời đất.Như thấy.Từ thân ta sẽ có được sự an lạc nhẹ nhàng.Còn nếu chúng ta không buông xả được những tâm tình của mình.Mà cứ biến mất vào những hơn thua được mất của cuộc đời.Thì làm sao chúng ta sống có hạnh phúc và an lạc.Đức phật dạy.Không ai có thể đem lại sự đau khổ cho ta.Mà chính chúng ta tự gây đau khổ cho bản thân mình.Lại nói.Người nào khi dòng người khác đem hạnh phúc đến cho mình.Thì cũng giống như một người ăn mày.Đi xin thức ăn của người khác gì.Thật là khổ sở.Bởi vì không phải người khác có thể đem hạnh phúc cho chúng ta.Mà chính chúng ta tự tạo xa vậy.An lạc hạnh phúc có thật.Chính là nhờ giáo sư dạy quá.Thử tài.Sữa siêu rẻ.Xả bỏ.Không chấp trước phiền não của chúng ta trước mọi hoàn cảnh.Tất cả đều dựa vào bản thân mình.Bất luận người khác có cho ta bao nhiêu của cải đi nữa.Cũng không cho ta được sự an lạc và hạnh phúc.bốn mươi hai.Nhìn lại bản thân.Chỉ có tuyến tụy và tình thương.Tiếu tà mới có được hạnh phúc.Giờ ăn lại có cuộc sống hiện tại.Một nhà triết học là nói.Phạm sai lầm là bình thường.Tha thứ mới là cao thượng.Câu nói này rất quan trọng.Quý gì không nên xem thường nó.Chúng ta sống trong cuộc đời.Mỗi chúng ta ít nhiều gì cũng cát tường phạm sáng.Chỉ khác nhau là lớn nhỏ nặng nhẹ mà.Chúng tôi mong muốn rằng.Quý vị sau khi đã học phật pháp rồi thì nên học tập và thực hành những điều phật dạy.Đó là biết quan dương tha thứ những khuyết điểm.Lỗi lầm của người khác.Giá như quý vị có phạm sai lầm.Thì tốt rồi.Nhưng biết tha thứ và khoan dung biết lỗi lầm của người khác.Lại càng quý hơn nữa.Giàu nhất là đừng chú ý đến những lỗi lầm của người khác.Người học tập.Cần thiết nhất chính là mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút mỗi giây.Vậy luôn luôn chú ý đến hành vi của bản thân.Cần phải thực tập.Giờ luôn luôn duy trì chánh niệm trong mỗi lời nói cử chỉ.Hành vi ra suy nghĩ của mình.Nghĩa là phải luôn luôn ý thức được mình đang làm gì.Nói gì ra suy nghĩ gì.Nếu như hàng ngày chúng ta chỉ chú ý đến những khuyết điểm sai lầm của người khác.Chúng ta sẽ không có thời gian để nhìn lại bản thân.Giờ như thế.Chúng ta chưa phải là một phật tử đúng nhé.Đức phật thích ca mâu ni.Không bao giờ về chúng ta suốt ngày.Hãy nhìn vào khuyết điểm lỗi lầm của người khác.Ngày chỉ chờ chúng ta hàng ngày hệ quán chiếu nhìn lại bản thân của chính mình.Nhìn lại những khuyết điểm sai lầm.Những yếu kém của bản thân mình.Để sửa đổi hoàn thiện.bốn mươi ba.Tha thứ và bao dung.Một nhà tâm lý học nói.Chút à nhất định phải hiểu được lập trường của người khác.Những bức đầu những xung đột.Tranh chấp xảy ra giữa người với người.Chín là do chúng ta đã không đặt mình vào gì thế của đối phương.Nữ chúng ta đứng trên gì thế của đối phương đồng thời cũng đứng tên gì thế của mình để reset.Trao đổi lập trường.Thì chúng ta sẽ không bị tiền não.Bởi vì khi chúng ta thử đặt mình vào vị thế của người khác.Chúng ta mới thấy trần.Giả thuyết khác nhau về cách nhìn rất khác nhau.Và giúp chị.Phát tùng.Cũng sẽ khác.Hiểu được vậy chúng ta sẽ không tìm khoảng.Thì chỉ tiếc việc làm của người khác.Việt nhí.Chúng tôi chân thành quý vị.Sau khi học thuộc rồi.Quý vị không nên cưỡng hiếp người khác.Không nên làm tổn thương người khác.Mà đứa dưới một sự việc nào xảy đến với người khác.Mình không nên dùng giảm nên tránh.Thì chỉ trích.Mày thử đặt mình vào vị thế của người đó để suy nghĩ.Làm như thế.Chúng ta mới có thể nhận ra rằng.Sở dĩ hôm nay người ấy hành động như vậy nhất định là có cái lý của họ.Vị trí.Người xưa đã nói.Người nào có khả năng dung nạp nhiều ý kiến khác.Dưới kiến giải của mình.Thì mới có thể thành tựu được sử vĩ đại của bạn.Nói một cách đơn giản.Một người bình thường thì không đủ sự rộng lượng.Để dung nạp những ý kiến khác.Với ý kiến của bản thân.Chẳng hạn như.Trách nhiệm của tôi khác với quý vị.Lập tức tôi sẽ tìm cách không thích cái gì.Có quý vị thì tìm biện pháp để đánh gục chúng tôi.Và trong khi đang tấn tin bên mà chưa có.Phim tâm hủy bắn.Cây tàu thịt.Con người chúng ta.Thật là đáng cường như thế à.Nếu có thể bao dung đối với cách nhìn của những người bất đồng ý kiến.Chúng ta mới chính là có người vĩ đại.Chúng ta từng phạm một lỗi lầm nghiêm trọng.Đó là hay xem thường người khác.Ví dụ như chê bai người khác.Bạn thích đi.Thật sự ý nghĩa trong đó.Chính là chúng ta muốn nói.Tôi vĩ đại hơn bạn.Mục đích muốn cho bệnh cao tượng vĩ đại hơn người khác.Bằng cách gì ba người khác.Thì đó không phải là người quân tử.Những người xưa đã từng nói.Hữu xạ tự nhiên hương.Thưa quý vị.Trong cuộc sống.Chúng ta cùng nền xây dựng sự nghiệp thành công của mình trên sự đau khổ của người khác.Không nên gì muốn cho mình được nổi tiếng.Mà chúng ta lại chê bai chỉ trích người khác.Gì thế.Chúng ta cần phải thể hiện tính khiêm trong cách nói của mình.Như nói.Các bạn.Đều là những người vĩ đại cao thượng hơn tôi rất nhiều.Trong cuộc sống.Bạn cần phải thấy được ưu điểm của người khác.Giờ luôn lương tám tháng từ vĩ đại của người khác mới đúng.Bất luận.Bạn là dương tu công tử.Là người buôn bán người hầu.Người làm công tác vệ sinh dân gian.Tất cả cũng được tốt.Chồng bắt quan hệ tồn tại xã hội.Mỗi người đều có một công việc tùy theo điều kiện ngoại cảnh.Viettel sự phân công lao động xã hội.Tuy mỗi người mỗi ngành nghề khác nhau nhưng tất cả đều có một điểm chung.Đó là cô giáo xây dựng một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.Chú từ trần tấn dũng rõ trong vũ trụ này.Bụng nhọn có một bông hoa.Thi một viên đá.Tất cả đều có không gian sinh tồn của nó.Muốn gì là có người.Gì thế.Chúng ta cần phải tôn trọng người khác.Phải điếc dung nạp người khác.Nếu như chúng ta cứ nhìn nhận người khác qua lăng kính của sự sống.Tính nhất định người khác không thể nhìn dẫn chúng ta bằng lăng kính tốt đẹp được.Giờ quý vị thử nghĩ xem.Trong cuộc đời này mãi ai cũng cho những người khác là tất cả.Thi thử hỏi.Thế giới này giống như thế.Trên thế giới này.Không phải ai cũng đều là khác nhau.Gì thế.Chúng ta không nên chú ý tới bên người khác.Càng không nền công kích về làm tổn thương người khác.Bởi vì làm như thế.Chính bản thân chúng ta sẽ là người chịu nhận sự đau khổ.Và bức ăn nhiều nhất.Chúng ta cũng không cần phải bận tâm đến chuyện thị phi của người khác.Sự đúng sai tốt xấu.Của mọi người.Sẽ được sự phán xét công bằng.Có quy luật nhân quả.bốn mươi bốn.Bình thường.Bây giờ chúng tôi sẽ hướng dẫn cái gì một phương pháp được tập dài khác.Chỉ một câu nói thôi cũng sợ nhất cái gì có được xử án.Quý vị cố gắng gìn giữ.Nếu như quý vị thực hiện điều này trong cuộc sống.Nhất điểm quý vị phải luôn sống trong sự yên ổn và hạnh phúc.Đó là cứ gì phải luôn luôn nói với bản thân của mình rằng.Ta là một con người bình thường trên thế giới này.Ta không có cái gì đặc biệt cả.Được như vậy.Quý vị sẽ có được sự giải.Vì sao vậy.Bởi vì chúng ta trần chết gạch đùa chê bai.Thì hãm hại lẫn nhau.Chính là gì chúng ta luôn tự cho mình là tài giỏi hơn người.Truyền hình khi thấy ai hương mình.Phim động đúng thì ghét.Gia tiên khác hãm hại.Nhiều khi.Những tiền não khổ đau.Từ đây mặt phát khi.Kính thưa quý vị.Chúng ta thường tự nói bản thân.Trang bình là một có người bình thường.Nói gì thế không phải là từ khi bán thân mình.Mà đó chính là phương pháp tự xây dựng.Giao hoàn thiện bản thân.Bởi vì khi chúng ta biết bản thân mình.Là một con người bình thường không có gì đặc biệt.Chúng ta mới có thể nỗ lực học hỏi.Tiếp thu ý kiến tôn trọng người khác để hoàn thiện bản thân.Còn nếu chúng ta tự cho mình là một người đặc biệt là người tài giỏi.Thì chúng ta sẽ xem thường tất cả mọi người.Xem thường tất cả mọi ý kiến.Trở thành một người cao ngựa.Mục hạ vô nhân.Gì thế.Người nào mà lưu tự biết tôn trọng người khác.Biết nhìn nhận những thiếu sót của bản thân.Biết nhận mình là một người bình thường trong cuộc đời này.Thì đó là một người ưu việt.Có người nói với tôi rằng.Bị luật pháp sư.Thì cũng chỉ là một người bình thường thôi.Có gì là đặc biệt đâu.Đúng như chị.Bản thân chúng tôi cũng là một người rất tầm thường thôi.Nếu không muốn nói là tệ nữa.Quý vị cũng thấy rồi đó.Tôi không được cao to đẹp trai lại không phải là người học cao hiểu rộng.Truyền hình mọi người nói tôi là một người bình thường là rất đúng.Thưa quý vị.Nếu chúng ta tự cho mình là một người siêu việt hơn mọi người.Thì khi có một ai đó có ý kiến tới bệnh gì chúng ta.Chúng ta sẽ rất đau khổ.Tôi lấy ví dụ.Nếu bạn là một ngôi sao ca nhạc quạt mùa mới số điện ảnh.Khi lên sàn diễn sẽ được nhiều người vỗ tay tán thưởng.Và như thế.Suốt ngày bạn sẽ sống trong tiếng vỗ tay tán thưởng của nhiều.Thủy ngân.Cuộc đời không phải lúc nào cũng êm xuôi chứ gì.Nếu có một ngày nào đó mà sao khi biểu diễn không.Bạn nhận được không phải là tiếng vỗ tay tán thưởng mà lại dự kiến là ở phạm đuổi hoặc chi vậy.Bạn nghĩ xem.Bạn sẽ như thế nào.Nhất định là sau khi bước xuống sân khấu.Bạn sẽ thích đau cổ và tiền mặt.Gì bạn đã không có phương pháp nhận nhận đã.Thì chia tay của người khác.Nếu như trong cuộc sống mà người khác đã thích cái gì.Nghị quyết nghị dẫn ăn nhiều có bị thay đầu bởi sự đạt thích của người khác.Sẽ không có vấn đề gì xảy ra cả.Truyền hình trong cuộc sống.Dù người khác có câu chuyện mình.Mình nhất định cũng không đền công kích lại người.Vì thế chúng ta hãy làm một người bình thường trên thế giới này.Một người không có gì đặc biệt không có gì siêu việt.Dạ được có chấp trước vào sự khan tặng giàu những giàn khoan tạm thời khắc cuộc đời nhất định chứ.Ta sẽ có những ngày tháng sống an lạc hạnh phúc.Cái gì nhỉ có đúng như thế không.Người nào hiểu được vấn đề và là một con người bình thường sống một cuộc đời bình thản.Vì đó chính là người hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.Có một vật tự để nói với tôi.Sư phụ.Nếu nói vậy không phải là tự mình làm cho mình mất cái gì hay sao.Tôi trả lời.Anh cần phải hiểu rõ điều này.Khi chúng ta đã từng đến tận liệt là một công việc nào đó rồi mà người khác thấy bình hay.Tú hai đứa mình thì đương nhiên.Mình cần phải ăn nghiêng bất động.Trước sự phê bình chỉ trích.Đó không phải là.Tự làm mất thể diện của.Mà đó là thể hiện bản lĩnh và khả năng tiếp nhận của bản thân.Bất kỳ người nào cũng không thể làm vừa lòng tất cả mọi người được.Nếu như sóng mà chúng ta cứ chờ đợi vào sự tán thưởng của người khác.Thì đó quả là một sự bất cầu diễn dịch.Nó không ích lợi gì mà còn tăng thêm sự đau cũ cho ta mà thôi.bốn mươi lăm.Toàn thắng.Tùy ý.Một nhà tâm lý học nói.Khen ngợi người khác nên khen ở những nơi công cộng năm người.Chúng ta khác người người khác.Nên các ngài trước đông đảo mọi người.Chỉ tiếc một người hai kiến nghị đối với một ai.Chúng ta cần phải tế nhị nhà nhà và điểm đảo.Phật giáo thường nói về vấn đề.Tùy hỷ công đức.Tình tán như lai.Nghĩa là đối với bất kì việc gì mà người khác có sự hành kinh.Vì chúng ta cần phải chung vui và ủng hộ cho sự thành công đó.Không nên tìm cách chia tay hay ghen tị.Trong cuộc sống chúng ta cần phải vừa tấm lòng thương yêu là hoàng đã làm những gì.Lời nói thương yêu lời nói ngoài nhà.Lời nói có tính chất xây dựng để thương yêu và quan tâm đến mọi người.Dì thúy nhất định của dì phải ghi nhớ.Khen ngợi người khác.Cần phải trả lời trước đông đảo mọi người.Còn góp ý xây dựng thì chỉ trích người khác.Khi cần phải tính nhỉ dễ kiếm đạo.Đức phật đã dạy.Người nào mà suốt ngày chỉ chú ý đến khuyết điểm của người khác thì bản tên người đó tràn đầy.Bữa gì người ý không có thời gian để nhìn lại mình.Để thích được những sai sót khuyết điểm của bản thân mà đánh lãng phí thời gian vào sự chip.Và chỉ trích người khác.Nếu suốt ngày chúng ta cứ mãi chú ý đến tiến hành vi của người khác.Giờ chỉ thuyết toàn khuyết điểm của người khác.Chúng ta sẽ được lợi gì.Phải chăng.Cái mà chúng ta được đó chính là đem những tiền nào rác rưởi của người khác.Về làm tài sản của.Như thế.Chính chúng ta tự làm muối nội tâm trong sạch của chúng ta.Nội tâm chúng ta giúp thanh tịnh.Bản tài vụ của thủy an nhiên tự tại.Nhưng chính vì chúng ta đã ngủ bụi chú ý đến thị phi của người mà tự mình chứ.Củ cho mẹ.Thật là đáng trách.bốn mươi tám.Thay đổi tử thần.Đức phật đã dạy.Chúng ta hãy thay đổi bản thân.Khi có đủ năng lực mới nên làm thay đổi người khác.Nho gia cũng nói.Ba đi một ngày ba lần tự thích tỉnh mình.Trước hết.Cần tattoo thân.Tiếp theo là tiền giang.Giờ sau đó mới bình thiên hạ.Hyundai chúng ta bị khổ đau là gì sao.Kiếm gì chúng ta luôn luôn nghĩ đến chuyện tiền lỗi người khác.Chúng ta muốn làm người khác thay đổi.Chồng chỉ muốn vợ phải thay đổi.Vợ lại muốn chồng phải thay đổi.Hai người không ai chịu nhường nhịn ai.Không ai chấp nhận tự thay đổi bản thân.Trương vô kỵ.Dẫn đến những tranh chấp và đổ vỡ hạnh phúc gia đình.Đức phật có dạy.Chúng ta không thể bắt buộc mọi người trên thế gian này.Theo mục tiêu chuẩn đầu nhất được.Mỗi người có một tiêu chuẩn của riêng mình.Tiêu chuẩn không giống nhau tư tưởng khác nhau.Hoàn cảnh khác nhau.Từ đó cách nhìn nhận về vấn đề cũng khác nhau.Gì thế.Trung quốc quan hệ giữa người với người.Chúng ta cần phải biết tôn trọng quyết định của người khác.Của đoàn thế.Trong cuộc sống sinh hoạt của đoàn thể.Khi mà ý kiến của chúng ta khác với ý kiến chung của mọi người.Thì chúng ta cần phải biết tôn trọng ý kiến chung của đoàn thể.Làm du ký.Chúng ta hiểu biết tôn trọng ý kiến của mọi người.Vừa thể hiện tình đoàn kết.Trúc phật giáo.Chú ta luôn luôn đề cao tinh thần hòa hợp và đoàn kết.bốn trăm mười bảy.Không sợ hoài đầu.Có một vị phật tử gặp tôi.Già nói với giả rất khẩn trương.Bạch thủ.Hiện nay các tôn giáo khác đang phát triển sức mạnh.Họ đang tìm mọi cách truyền bá rộng rãi tù giáo của mình.Vậy chúng ta phải làm sao.Tôi trả lời.Những tôn giáo khác phát triển mạnh thế nào cũng không quan trọng.Chỉ cần phật giáo chúng ta không có những tranh chấp.Những hoạt động ngay trong nội bộ của mình.Thì thử hỏi.Có ai làm gì được chúng ta.Điều đáng tự chính là trong nội bộ phật giáo chúng ta.Cơm quả hợp đoàn kết.Lại trần chất.Chia sẻ lẫn nhau mà.Vì sao lại sợ điều gì.Tôi xin lấy ví dụ để quý vị hả.Ví dụ hôm nay.Từ điển đi thuyết giảng.Tiếng trong khi thuyết giảng thì tôi lại cơm chiếc giày bay các vị giảng sư khác.Người này bình chỉ trích người khác.Nhóm này chê ba nhóm khác.Giai đoạn chỉ thị chi bai chỉ trích đoàn thể khác.Cứ nhiều thế.Cùng trong một ngôi nhà phật pháp mà chúng ta không tin tưởng lẫn nhau.Thương yêu đùm bọc cho nhau.Lại không thích hủy bạn lẫn nhau thì điều này mới là điều đáng sợ nhé.Gì thế.Chúng tôi nói.Không có việc gì đáng sợ cả.Ký tự là sợ nhất trong bản tin nội bộ của chúng ta.Mức đi sự hòa hợp đoàn kết mà thôi.Cũng giống như một cái đại thọ.Thân thì rất lớn nhưng dễ của nó thì đã rồi.Vậy thì chúng ta có bán cho nó bao nhiêu phân bao nhiêu chất dinh dưỡng đi nữa.Cũng trấn thành vô dụng.Nếu như trong sự thật nội bộ phật giáo chúng ta.Mà thiếu sự tín thiện hòa hợp ra đường bọc lẫn nhau.Thì chẳng có cách gì làm cho phật giáo hưng thịnh lên được.Điều này chẳng phải người nào có khả năng phá hoại chúng ta.Mà chính là chúng ta đã tự phá hoại bản thân.Gì thế.Kính thưa quý vị.Đã là người đệ tử.Chúng ta hãy đồng tâm nhất trí đoàn kết với nhau.Cùng nhau xây dựng hạnh phúc cho mình.Giờ cho mọi người.Cùng xây dựng đạo pháp dân tộc và đất nước ngày càng giàu đẹp.bốn mươi tám.Không nên bơi tưởng nhiễm trùng.Một nhà triết học mới.Khi chúng ta tìm cầu không được một việc gì thấy một điều gì.Chúng ta đều cho rằng giật ý điều gì ý là đẹp nhất là tốt nhất là.Quý nhất.Đó chính là gì chúng ta không hiểu rõ được chân tướng của các sự vật hiện tượng xảy ra trong cuộc.Nếu như chúng ta chịu khó dành thời gian để làm thứ.Tìm hiểu về các sự vật sự việc đó.Thì chúng ta sẽ phát hiện ra những khuyết điểm những thiếu sót của các sự vật hiện tượng kia.Chưa chúng tuyệt đối không toàn mỹ như chúng ta đã tưởng tượng.Gì thế.Đưa duy bất cứ sự vật sự việc nào.Chúng ta cũng không nên mới tưởng dễ nhất về nó.Lồng đèn treo trước đam mê là duy các sự vật sự việc.Ví dụ một người con trai đang để ý theo đuổi một cô gái.Bàn trà cho là người trong mộng của mình.Anh ta sẽ tìm mọi cách để chiếm được cảm tình của cô gái đó.Cái nhìn nếu như anh ta làm gỏi.Mà cô gái ý cũng không đáp lại tấm chân tình của anh ta.Tí quý vị nghĩ xem.Anh ta sẽ như thế nào.Sẽ không chuyển hướng mạng của mình để tìm mọi cách làm cho người con gái đó đáp.Tình cảm của.Ví như anh ta biết được lúc nào cô gái ý sẽ đi làm lúc nào ta sở lúc nào đi đâu.Thì anh ta sẽ lột và bất kỳ lúc nào bất cứ ở đâu.Quý vị nghĩ xem.Bởi vì anh ta không kể đến tính mạng của mình để theo đuổi cô gái.Cũng chỉ vì đi sắc đẹp bên ngoài của cô gái hả.Thật sự anh tài chứ hiểu biết gì về người con gái ý cả.Khi chưa hiểu gì một người đi làm sao có thể yêu thương người đó được.Quý vị nghị có đúng như vậy không.Duy thúy anh ta nói yêu cô gái ý.Nhưng thực sự là yêu sắc đẹp bên ngoài của cô ta mà thôi.Nếu như người con trai đó có cơ hội tiếp.Giờ nói chuyện với cô gái.Quan hệ giữa hai người càng ngày càng trở nên thân mật hơn và họ trở thành bạn bè của nhau.Thời gian đầu mới quen nhau nhất đến quan hệ giữa họ rất tốt.Thích nhìn trải qua một thời gian quen nhau.Có những lúc ý kiến bắt đầu.Họ không còn nhường nhịn nhau nhiều lúc đầu mới quen mà xách cái đã nhập.Có lúc còn khoa cây bút chưa.Tiếng dân gì thích yêu cô gái.Truyền hình người con trai tùy muốn rời xa cô gái.Dừng lại bỏ không được.Gặp nhau thì thử tranh cãi tranh cãi rồi lại muốn xa nhau.Chồng ta nhau vài ngày lại thấy nhớ.Người này đợi điện thoại của người kia.Đi tới đi lui chẳng ai làm được một việc gì cả.Quý vị thấy thích hợp.Có người chúng ta có mâu thuẫn không.Duy thúy chúng tôi muốn cái gì hiểu điều này.Bất kỳ một sự việc gì chúng ta cũng cần phải có thời gian để tìm hiểu chân tướng của.Đừng có vội vàng hấp.Không nên quá ảo tưởng.Giờ cũng không nên chắc trước đam mê vào những việc những điều mà mình muốn nhưng không đạt.Còn nếu như hai người vẫn chưa hiểu được nhau.Chưa thông cảm nhiều yếu kém của nhau.Chứ vì bất kỳ lý do nào đó mà hai người cùng tiến đến hôn nhân.Tỷ giá thực là một bi kịch.Bởi gì sau khi kết hôn.Giữa hai người sẽ không ai chịu nhường nhịn ai.Ai cũng cho mình là nhân vật quan trọng.Hết rồi cứ suốt ngày ăn cái lẫn nhập.Tâm trí.Người con trai của cô bảo sử dụng vũ lực để giết cô gái.Sao vậy.Biết gì giữa hai người đã không có sự hiểu biết thông cảm lẫn nhau.Mà lại đi đến hôn nhân.Hôn nhân đã không được xây dựng trên nền tảng của sự thương yêu hiểu biết thật sự.Mà lại xây dựng trên những hào nhoáng bên ngoài của nhau.What gì lý do nào đó mà thiếu đi sự hiểu biết và thương yêu thông cảm nhau thật sự.Tỷ giá.Chính là bi kịch của hôn nhân.Gì thế.Trước gì chuyển đến vùng nhưng mọi người cần phải tìm hiểu nhau.Nhất là phải biết rằng.Tình yêu hạnh phúc gia đình cần phải xây dựng trên tình thương và sự hiểu biết.Chia sẻ và thương cảm lẫn nhầm.bốn mươi chín.Viết đủ.Thưa quý vị.Trong cuộc sống nêu cái gì không đạt được thì chúng ta cũng không nên cưỡng cầu.Bởi vì làm như thế chúng ta sẽ tự gây cho bản thân mình rất nhiều đau khổ.Giờ đó cuộc chiến làm vườn.Của những khổ đau mà có người đã gây ra cho nhau trong cuộc sống.Đối với những điều những sự việc gì mà chúng ta không có được và không đạt được.Chúng ta cũng đừng cho rằng những cái đó là đẹp nhất là hay nhất.Ngoài ra.Không còn có cái nào hơn cả.Trong cuộc sống có rất nhiều điều màu nhiệm mà vì sự thiếu hiểu biết chủ tà đã không nhận.Được.Bất kỳ một sự việc nào chúng ta cũng không nên quá ảo tưởng về nó không nên thân.Hóa một có người.Tưởng không nên trông cậy vào người khác có thể đem hạnh phúc an lạc đến cho bản thân mình.Chúng ta cần phải dựa vào chính bản thân chúng ta.Dựa vào các ít ham muốn và biết đủ của chúng ta.Thì nhất định hàng ngày.Chúng ta sẽ có được sự an lạc và hạnh phúc thực sự.Trong kim dẫn cú đá giải.Cổ tích hàm muốn là có nút bạc.Chúng ta cần phải bán xác nội tên của mình cần phải làm chủ được bản thân.Đừng vọng tưởng ở bên ngoài.Hạnh phúc hay khổ đau đều do chúng ta tự quyết định.Đừng bao giờ tìm cầu hạnh phúc cho bản thân từ người khác.Bởi vì như thế.Cũng giống như một người trong nhà của mình có rất nhiều của cải.Túi nhưng trời.Tức là đánh thường vậy.Nếu như chúng ta giữ nó được về sự thật của cuộc đời chúng ta con chết trước đam mê và.Những danh lợi hư hỏng.Không mơ tưởng hão huyền.Không giống ngoại tìm cầu mà ăn chú trọng sự biết đủ của tự thân.Vui viết tự ăn là của nội tâm.Như thế.Chính ta là người a là hạnh phúc nhất.Đời là gì.năm mươi.Biến tần.Đức phật cần dạy chúng ta.Harison hiến tặng là niềm vui.Chúng ta cần phải biết rằng.Hạnh phúc chính là sự cho đi.Chứ không phải là sự chiếm đoạt.Nếu chúng ta đun biết sống vì người khác.Nhất định khi chúng ta đi đến nơi nào sống ở đâu.Cũng được mọi người hoa nghiêng tiếp đó.Con người chúng ta cũng thật kỳ lạ.Ai cũng muốn mình được người khác chiều chuộng giúp đỡ.Ai cũng thích nhỉ lại cho người khác.Tôi nói ví dụ.Ở một công ty với một đoàn thể nào đó.Ngày nào cũng thích mình luôn được nhà ngã.Công việc thì muốn đùn đẩy cho nhau.Nhưng khi đánh lương lê muốn lương mình cao hơn người khác.Nếu có ngày nào nhờ cậy mình là một việc nào đó.Thì mình liền lên giọng.Thôi mày lại làm gì đó sao.Chúng ta thường có tính tự tôn tự ái rất cao.Lưu cho mình là nhân vật trung tâm.Là gửi quan trọng.Và lúc nào cũng muốn mọi người hãy tuân theo ý kiến của mình.Luôn cho mình là đúng.Giờ công việc của mình là quan trọng.Còn công việc của người khác.Là thứ yếu.Sự thật thì trong xã hội.Mỗi người đều có một công việc riêng.Không ai có thể tự cho rằng.Công việc của mình là quan trọng.Tao đẹp hơn người khác.Tôi ví dụ như một bác sĩ.Công việc của họ là cứu chữa mọi người.Đó là một công việc vô cùng cao quý.Thế nhìn.Có những bác sĩ.Chỉ biết đến tiền mà thôi.Kê toa thuốc cho bệnh nhân mà lại theo lợi nhuận phần trăm.Của các nhà phân phối thuốc.Vậy thì những bác sĩ ấy.Cao đẳng tôn trọng hay không.Còn đối với những người lao công.Những công nhân vệ sinh.Thì chúng ta có thể cho rằng.Công việc của họ là hạ đẳng được sao.Những người chuyên đi làm sạch đường phố.Chuyên dọn sạch giếng dơ bẩn của xã hội.Mà chúng ta lại cho rằng.Giày của họ là thấp kém được sao.Gì thế.Nghề nghiệp.Vốn không có phân chia cao thấp.Mà chỉ có con người tốt hay không tốt mà thôi.Cho nên trong đối nhân xử thế.Chúng ta cần phải biết tôn trọng mọi người.Thế biết rằng.Hạnh phúc của bạn thân.Chính là đầm cho mọi người hạnh phúc.Một nhà triết học đã nói.Chúng ta đối xử tốt với mọi người.Thì cũng giống như ta cầm bình nước hoa túi thơm mọi người.Ra mọi vật xung quanh.Làm như thế.Bản thân chúng ta cũng được thơm theo.Nếu như người nào.Bà mỗi ngày đều dùng thái độ thương yêu hòa nhã.Để đối xử với mọi người.Không kiêu căng tự tôn.Không gây tổn hại cho người khác.Bà luôn tám tháng mọi người.Nhất định trận.Nhân cách của người đó sẽ ngày một thăng hoa.Giá trị của con người có cuộc sống.Suốt cuộc đời.Không phải ở việt chúng ta chiếm dùng được bao nhiêu.Mà chính là chúng ta đã hiến tặng cho người nhiều hay.năm mươi mốt.Những đau bụng.Củ các hiện tượng.Người xưa nói.Tất cả các hiện tượng.Đều là những ngục tù giam hãm chúng ta.Vì sao đổi.Tất cả hiện tượng.Điều là những mục tù giam hãm chúng ta.Vì nếu như bạn thân đẫm về vấn đề tiền bạc.Bạn sẽ bị nhốt trong cái ngục tù tiền.Nếu như bạn đam mê về danh vọng.Bạn sẽ bị nhốt trong ngục tù danh vọng.Nếu như bạn muốn trở thành một người nổi tiếng.Muốn nhiều người biết về bạn.Giờ bạn cứ nghĩ rằng.Càng nhiều người biết vậy mình càng tốt.Thế nhìn.Đối với người xuất gia chúng tôi.Càng ít người biết về mình thì càng tốt.Gì như thế.Thì mình càng ít bị mọi người quấy rối.Mình càng có nhiều thời gian để tu tập.Thực hành lời phật dạy để thanh lọc nội tâm.Nếu như bạn là một người nổi tiếng.Rất nhiều người biết vậy bạn.Suốt ngày.Bàn phím nghe điện thoại.Trả lời phỏng vấn.Mất rất nhiều thời gian.Mà thật sự.Có khi không có thời gian để ăn cơm nữa là khác.Chứ đừng nói đến thời gian để tu tập.Giờ có khi cả ngày thì bạn cứ sống mà không phải là sống.Biết gì suốt ngày bạn đều sống với máy điện thoại.Sống với người hâm mộ.Kỹ thuật sự bạn có sống cho bản thân mình đâu.Và nguy hiểm nhất là suốt ngày bạn đều sống trong sự tầm bóp ca tụng của người khác.Mà không có thời gian để tu tập.Nhìn lại tâm mình.Lâu ngày sẽ trở thành thói quen.Làm luôn sống.Trong sự ca tụng của người khác.Thấy rồi.Nếu một ngày.Bạn không nhận được điện thoại.Iris ca tụng của người khác.Bạn sẽ cảm thấy bứt rứt khó chịu.Nhất là.Khi có người nào đó.Không những không khen ngợi ca tụng bạn.Mà còn khuyên bạn nên dành thời gian nhiều hơn cho sự tu tập.Quán chiếu nội tâm.Không nên suốt ngày cứ sống với những thứ giả tạm đó.Thì bạn liền tức giận.Lớn tiếng chê trách người ấy.Là thiếu hiểu biết.Sống không biết theo thời thế.Đã bảo thủ là thiếu văn minh.Thế nhân.Sự tu tập để đạt được an lạc cho nội tâm thì không thể tìm thấy trong những cuộc điện thoại.Không thể tìm thấy trong những chiếc điện thoại đắt tiền.Thì trong những lời tâng bốc khen tặng của người khác.Mà chính là trong sự nỗ lực tu tập của bạn.Sự tu tập đó.Cần phải có thời gian.Có sự tin tĩnh để tutu.Dạ quán chiếu.Gì thế.Sự nổi tiếng chẳng có ý nghĩa gì.Đối với một người tu học phật pháp.Nhất là đối với những người xuất gia.Thế nhưng ngày nay.Người học phật là thích được nổi tiếng.Thích có được nhiều bằng.Sông lại ít muốn quán chiếu nội tâm.Thật là.Đánh buồn tay.Tục ngữ nói.Người sợ nổi tiếng.Heo sợ béo.Vì sao vậy.Bởi vì người nổi tiếng sẽ bị khổ.Vì sự nổi tiếng.Heo mập.Chiêm bao bị bắt vào lòng ngủ.Thế linh nói.Tất cả hiện tượng đều là ngục tù.Trong cuộc sống.Chúng ta không chỉ tham tiền.Bà còn đam mê sắc đẹp.Danh lợi.Tham ăn tham nhũng.Lòng tham của con người thật không cùng.Chưa có thì muốn có.Có rồi.Lại muốn có nhiều hơn.Thế nhỉ.Chúng ta lại không biết rằng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com