Phật Dạy _sống Ở Đời Đừng Suốt Ngày Than ThÂn TrÁch PhẬn Khi Không Biết Điều Này _nghe Để Bớt Khổ

phật dạy _sống Ở Đời Đừng suốt ngày than thÂn trÁch phẬn khi không biết Điều này _nghe Để bớt khổ
Sư cô diệu chánh.chín mươi mốt tuổi.Lam lũ chất phát.Mộc mạc chân thành.Dùng thân giáo khuyên bảo con cháu.Gắng trở nên hiếu thảo hiền lành.Hít thay tu hành lợi danh chẳng tạo.Rõ vô thường rất tuyệt ghét thương.Lâm chung ngồi tây phương trực đáo.Sa di ni thích nữ diệu chánh.Thuyết danh là lê thị thu.Sinh năm một nghìn chín trăm hai mươi ba nguyên quán ấp tân hòa xã tân phú huyện thanh bình tỉnh.Đồng tháp.Sư cô.Đài chỉ ba trong gia đình có năm anh em.Khi tuổi trưởng thành.Sư cô kết hôn với ông phạm danh dự xin được bốn trai sáu gái.Chuyên sống bằng nghề nông.Do gì gia cảnh bình hàng nghèo có chân lấm tay bùn.Nhọc nhằn vất vả để tạo ra chén cơm manh áo vốn dĩ bản tính sẵn có của sư cô.Lại rất hiền lành chân thật.Rộng lòng bao dung và thương người nắng dãi mưa dầm đá giống bồ nghị lực giải.Chiếc nhẫn đại cần mẫn ngày một cao hơn.Mọi nghịch cảnh và bất hạnh xảy ra trong cuộc đời sư cô xem nó như là đình số đã.Bài.Mà tất cả bởi tên nhân ở quá khứ.Do mình rất lỡ gây tạo ra.Mà hiện giờ lớp vừa chín mùi nên sư cô được giới trẻ đón nhận không một lời than.Trời đánh người.Như lời nhắc nhở của cổ đức.Khuyên tất cả người ta không nên nuôi những xấu xa trong lòng làm ác .Gặp ác không sai chạy luật trả dây dạng dạy bất vi.Giàu sang quyền thế bực gì.Cũng trong nhân quả khó đi ra ngoài xem sự tích xưa nay đủ thấy.Làm việc gì việc ấy trả cho đúng như là đã hẹn hò.Luật trời báo ứng bao giờ cũng linh.Cơ thưởng phạt trước khinh mà mắt.Biết bao nhiêu nhân vật đã lầm.Tưởng rằng chẳng có lục âm không ngờ quả báo đúng tâm của mình.Muốn dây phật đừng mang nợ thế.Nữ thế còn không thể thoát phạm.Thất phòng nợ thuế phải không.Nói con rùa tháng cũng cam chịu đền nợ tiền phải trả tiền khóc.Nữ mạng thì đi mạng không say.Nỗi nào chả này giàu ai.Muốn cho chạy thoát đừng gây nợ trần.Đường về phật.Lợi danh chẳng buộc trốn liên hoa chỉ rước từ tâm.Khởi ai đường phật muốn tầm liên hoa muốn đến phẩy tâm cho từ.Đối với con cháu dâu rể trong nhà.Sư cô sư tử quả của la rầy mắng chửi.Luôn giữ thái độ ôn hòa chỉ dạy.Sư cô thường dùng thân giáo nhiều hơn ngôn giáo.Đối với làng xóm láng giềng xu chưa hề mất lòng một ai.Gì thế sư cô được mọi người thương yêu kính mến.Đến năm một nghìn chín trăm tám mươi bốn ông bạn đường lìa đời sư cô cảm nhận sâu sắc.Vật lý vô thường.Giành giật đều đổi thay biến hoài có sinh tất nhiên phải có hoa gì.Có hợp.Phải có tên có sống thì phải đến lúc chết đi đúng như lời nhận định.Cuộc đời là giả tạm nay giày mai khác .Thân thế lạc luân.Củ cải gia tài như đám phù vân trước gió.Nước bọt mi bèo.Những cái sang cái bệnh cái lẩu cái chữ.Được đặt lên cuộc đời của người này rồi đến người khác rồi đến người khác nữa nghĩa là.Tất cả nhân loại không thiếu sót một ai thấy mà họ vẫn cuốn cùng tâm trí.Bài lợi danh.Bùi phú quý đi theo những vụ giặt tiểu tia alpha.Kí tự đó sư cô phát tâm trường chay sớm chiều lễ phật tinh tấn tu hành.Vì anh ruột thứ hai của sư cô là một liên hữu thâm niên đã hướng dẫn pháp môn tịnh độ.Mexico.Cũng từ đó.Sư cô mạnh mẽ tham gia các công tác từ thiện xã hội như.Bắc cầu làm đường bố thiết gạo cho người nghèo.Sửa chữa chùa chiền.Nhất là sư cô rất là thích phóng sanh.Có bao nhiêu tiền đều làm hết bấy nhiêu.Mặt khác những khóa tu niệm phật ở chùa nam an tổ chức sư cô đều tham dự chưa lần nào thiếu.Còn phần kinh giảng sám kệ.Sự cố phan thích độc lắm dù rằng phải pháp dần từng chữ từng câu.Năm hai nghìn lẻ bảy sự cô phát tâm xuất gia.Lúc đó tuổi sư cô đã tắm mười bốn.Được ni sư thích nữ huệ giác trụ trì chùa nam an đặt trụ pháp danh là diệu chánh.Mặc dù tuổi đã cao nhưng sức khỏe của sự cô rất tốt khi nhập chúng tôi học tất cả các thứ.Khóa tu của chùa sư cô đều thực hành đầy đủ.Buổi công phu khuya thường bắt đầu vào lúc ba:ba mươi.Kỳ lân chánh điện ai đọc tụng gì thì đọc tùng.Tổ sư cô thì cứ ngồi niệm phật niết vậy thôi.Trường sông thì cách nhiệt circle trẻ đều có phận sự lo đi làm lao tá.Phim sư cô.Thì tiếp tục đi kinh hành cho đến giờ điểm tâm sáng điểm tâm xong sư cô cầm xô nước.Ngoài sân chùa chà rong bám trên những tấm gạch tàu vừa làm chậm rãi vừa niệm phật máy.Đến giờ cơm chưa.Năm hai nghìn lẻ mười sư cô có cùng năm mươi sáu liên hữu đi tu phật thất ở chùa hoằng pháp.Du ký tiếp da tu phật thất tại chùa hoa lâm thuộc khu vực bà rịa vũng tàu.Lần này sư cô được ban tổ chức tặng giấy khen.Là một trong những hàng giả cao tuổi có thời gian ngồi niệm phật dài nhất.Đến năm hai nghìn lẻ mười một.Đã tám mươi tám tuổi.Đôi chân của sư cô hơi yếu.Cô con gái cút rước sư cô về nhà để tiện về phụng dưỡng.Lúc nào có con cháu ghé thăm.Sư cô đều khuyên ráng lo tu hành chính tinh tam bảo làm lành niệm phật.Tăng điểm mà sư cô thường nghe là của thầy chân hiếu nói về những lời khai thị của tổ ấm.Nhưng thích nhất vẫn là đĩa kinh niệm phật ba la mật do hòa thượng thích thiện tâm dịch.Sư cô thường ngồi niệm phật rất lâu ngoài hai thời công phu chính ra lúc nào cô cũng là.Chuỗi niệm phật nền xâu chuỗi không rời khỏi tay.Sư cô có hai người cháu nội một vị pháp danh là tụi tu đang tu ở vĩnh long.Còn chị kia pháp danh là tịnh liên hiện tu tại chùa hưng thiền ở cao lãnh mua hả.Năm hai nghìn lẻ mười ba.Sư cô có đi cúng dường trường hạ nơi đây.Khỉ tác pháp nhân tịnh tài.Sữa ông huynh sư cô khi đau yếu bệnh hoạn thì đừng có đi điều trị làm chi chỉ nên cố ý.Niệm phật và phát nguyện cầu sanh tây phương.Tính khoảng tháng tám tháng chín là mấy.Có lần sư cô nói chi cô út ngày muốn chừng nào mẹ về với phật thì bạn ngồi.Cũng hỏi lại mẹ chắc ngồi được hôm đó rồi dưỡng vàng không.Sư cô nói.Mà chắc là ngồi được.Đầu năm hai nghìn lẻ mười bốn.Sư cô bị đau lưng.Con cháu đưa sư cô đến bệnh viện đa khoa cao lãnh.Sau khi chụp hình bác sĩ chẩn đoán là bị thoái hóa cột sống xương cụt điều trị ở đây mười.Em về nhà chưa có uống thuốc xì xì qua loa.Thường thoa dầu nóng ở vùng lưng mà thôi chủ yếu là gia tăng công phu niệm phật.Quà tết trung thu năm hai nghìn lẻ mười bốn.Một hôm đang ngồi niệm phật gần hai tiếng đồng hồ từ sáu đến tám tối.Đột nhiên sắc của niệm phật lớn lên sau đó hỏi ra mới biết trong lúc đó.Cô thấy hình đức phật a di đà bay qua bay lại trước mặt dì mừng quá nên sư cô.Niệm phật lớn lên như thế.Đến ngày mùng hai tháng chín năm hai nghìn lẻ mười bốn.Sư cô vẫn khỏe mạnh ăn uống bình thường.Cô út dự định mua tấm nhựa để trắng tắm giáp chỗ sư cô thường tấm vì sợ nước chạm ổ điện rất ngu.Nhà nước dễ làm mộc rạch giá.Sư cô bạn nói chicco.Nhạc đi tắm một hai lần nữa thôi chứ đâu có tấm hoài đâu mà có sợ.Quy định đó sự cố phát cơn đau lưng giảm mệt.Sư cô kêu con cháu xúm lại hộ niệm cho mình và đi mời bác hộ niệm của chú từ bồ đề.Con cháu dây quanh hộ niệm cho sư cô tới bốn sáng thì bán hộ niệm của chú tư bổ.Khoảng mười mấy người được dịp đến sau khi chức đoàn thay thì xong.Sư cô mười niệm phật chung với mọi người.Ngôi trường dạy tiếng đồng hồ seiko liền hỏi chú tư rằng.Tuổi nằm được công chú tư.Chú đền đáp.Bà cụ muốn nằm thì cứ nằm.Cút mồi thì cứ ngồi tùy theo sức khỏe của mình.Gì vậy sau ba bốn giờ thì sư cô nằm xuống đồ - mười lăm hoặc hai mươi phút rồi ngồi.Mà gần suốt ngày như thế.Âm thanh niệm phật của sư cô mọi người đừng nghe rất rõ.Thỉnh thoảng sư cô có tâm phát nguyện cầu sanh tây phương.Ước gì mất nửa giờ.Sư cô vẫn còn niềm ra tiếng hộ niệm mãi cho đến bốn:mười lăm chị.Thiền sư cô an tường trút hơi thở sau cùng trong tư thế ngồi dựa lưng vào một người.Hai tay kết ấn để xuống.Gương mặt hết sức hoan hỷ.Ơi.Nhằm ngày mùng ba tháng chín năm hai nghìn lẻ mười bốn.Sư cô hương thọ chín mươi mốt tuổi.Quà tám tiếng đồng hồ sao thì thấy các khớp xương mềm mại.Đánh đầu ấm nóng trong khi toàn thân đều lạnh.Khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy niềm vui của một thằng giả tịnh tông chắc chắn đã vĩnh viễn.Biển khổ vào tuần thứ hai người dễ thứ tám của sư cô nằm.Sư cô cho bé.Mẹ đọc giảng sanh tịnh độ rồi con ráng niệm.Và phát nguyện cầu vãng sanh tây phương nói sông sư cô dạy cho chú phát nguyện ra.Chiêm bao trúng đẹp phát nguyện elsa cô dạy.Gì thường ngày.Chú cũng có niệm.Nhưng chưa phát nguyện cầu sanh cực lạc.Thuốc theo lời phạm thị nho cô con gái út của sư cô và phạm hồng ngã cháu nội của sự cô.Đủ động từ.hai mươi lăm tuổi.Một buổi mai xuân hùng nắng.Chim líu lo trộn chả lụa.Daklak buôn bão tràn sắc rực rỡ cơm liệt bướm vàng vẫn như chấp nhận chung.Bước chuẩn bị đen update.Sấm sét hãi hùng.Mưa đoàn rốt cuộc.Đất trời âm u giữa qua lại nếu các xơ xác.Dùng để thay đổi đổi thay sáng còn tôi.Đêm ngày nổi giận.Buồn vui hạnh phúc xấu lắm.Trần hồng quýt.Những màu khác.Thái lan mười chín kéo xui.Kiểm tra tuổi mộng sầu bi kéo.Đôi khi hạnh phúc.Đang ở trung tâm.Bỗng dưng dương khi chớp biến mất từ bao giờ.Như cuộc đời anh đủ động đẹp.Trung quốc.Mạnh dũng.Số bằng lòng chấp nhận để cho nhịn được gói buồn tôi kéo theo vòng trầm hương xin tiền.What is this.Sinh năm một nghìn chín trăm tám mươi sáu.Chưa ngủ tại khu vực phú thạnh một phường thốt nốt quận thốt nốt.Anh là cuộc gia đình anh sống bằng nghề buôn bán.Mẫu thư đảng đã có bản tính hiếu thảo lễ phép.Quay phim.Vì lúc.Những đứa chăm học.Siêng năng là một việc phụ giúp gia đình.Thường thì anh chăm chú ngắm nhìn cha mẹ làm rồi làm theo.Chữ từ chỉ dạy hay sai bảo.Gì thế.Anh được hầu hết thương nhân quyến thuộc từng yêu quý mình.Gọi bé.Anh tưởng thích đến chùa lễ phật vào những dịp rằm lớn trong năm.Nàng út ơi mười hai tuổi anh đã tự động sớm chiều hai thời lấy nguyễn và ngồi định.Trước khi đi học cũng như lúc đang cực dễ.Điều đinh xá bùi tam bảo.Có khi một điểm thật lòng cha mẹ của anh cũng rất lấy làm lạ.Chồng thấy cô cứ bình của rễ khác người.Một hôm anh nói với mẹ.Mày có biết quả quýt đúng số đi làm gì không mẹ.Để anh điện nói.Còn trúng số khi đó con sẽ mua cái này phải ôm cái nó phải không.Thế kia không.Bao nhiêu lần rồi.Biểu đạt là khóc.Cuối cùng mẹ hỏi.Mua cái gì.Năm mười sáu tuổi có lần anh nói với mẹ.Nhớ mẹ.Có có ít lắm nhưng mà suy nghĩ kỹ con không có đi tu được.Mẹ hỏi tại sao con không đi.Anh trả lời.Tại vì tí cho mẹ không ai lo cho có đi xuất gia được.Xây dựng tháng năm hoàn tất chương trình trung học phổ thông.Anh vào trường đại học cửu long chuyên ngành xây dựng.Chút thời gian này.Chân trái của anh nghĩa đạo.Clip bàn thắng.Bác sĩ chẩn đoán là đau dây thần kinh tọa.Điều gì qua.Không muốn cho cha mẹ biết.Di dời cho giết mẹ vì mình mà phải đeo thêm nhiều nỗi lo lắng mức.Năm hai nghìn lẻ mười.Đi thực tập được hai tháng.Chân trái đau dữ dội.Đến bệnh viện đa khoa cần thơ ở đây bác sĩ thấy xương có dấu hiệu là.Tiền kiểm tra trung tâm kiểm định ngoại sài gòn được bác sĩ chẩn đoán là chèn ép dây thần kinh.Tôi chưa về nhà uống thuốc.Huyền baby ngày sau tết.Về nhà đi.Nhân dịp chuẩn bị lễ cưới của.Cho bạn bè.Quy trình vừa bước lên bậc thềm.Bị đột quỵ.Lúc trở lại trung tâm chỉnh hình lần thứ hai.Bị ung thư xương.Định phải xử lý bằng cách thấu.Giá usd.Và sáu lần đầu quá.Bình tam muội.Nhưng chưa được bao lâu.Bị ho dữ dội không làm gì.Đến cuối tháng mười một năm.Thì bác sĩ chuẩn.Ung thư di căn bệnh phổi bình tĩnh.Sắp sửa đến hội campuchia.Tức là không ngờ phía trước đà lạt hoa cúc.Cứ hỏi.Có biết ai chẳng đau xót.Nỗi bất hạnh to lớn nhà nghỉ.Tối thui cuối đêm ba mươi.Trang chủ chính trị.Bức tranh.Anh bật vàng trữ tình.Nhìn cha để thật.Những lời khai thị của đức.Đời là một giấc mộng sang đời là cõi du thiên hạ.Hình như thật.Nhưng toàn dối giả có bọc ai điện thoại tấn lộc.Rốt cuộc điều chi cũng quá không.Dù người có đúng không beat.Đầu của quỹ đầu bùi trung đẳng.Đạo công vinh.Giật chân mày như bọt nước.Thiên tuyết.Số đỉnh của người là xin việc.Youtube.Quy định mì cũng có nhưng đi.Dù xuống đất chuột quần cũng có.Đỉnh luôn luôn đeo sắt.Dù người có muốn thác bạc tình.Lý trần trong đời của giáng sinh.Ứng dụng vô địch truyện full.Màn xác thịt.Máy tính.Xin làm người đều phải như nhau.Trẻ tuổi già rồi yếu rồi đau.Dù vậy chết người đào chạy.Sự thật công tử phải hỏi ai cũng đều biết rồi nhỉ.hai mươi tiêu phương pháp siêu cấp.Thời gian ở bệnh viện đang chạy chung hóa chất.Bột gừng.Buổi tối không nằm chiêm bao.Facebook sư phụ mặc bộ đội chuẩn.Sư cô yêu con xem phim a di đà.Và phẩm của moza.Mẹ anh liền điện thoại gì hết.Sau đó cô giáo gửi ra nguyễn kinh a di đà.Và phẩm phổ môn chuẩn.Từ đó bắt đầu anh tụng kinh a di đà.Giá trị chú đại bi.Thì xuất viện về nhà.Nhờ cô chú.Đi chùa đi lễ bái.Game.Giá điện.Xx an tụng kinh địa tạng bồ tát bổn nguyện.Các kinh điển đại thừa.Như chim ca biết bạn.Phục hưng.Anh bảo chặn mùi trang nghiêm ở phía.Đi nghe thượng tọa thuyết giảng ở phía sau.Ai lấy được làm trụ nhí tập trong bụng.Mà đẹp trai quá vậy ta.Những kinh nghiệm quý lắm.Quần áo chục hai đứa.Đường đến nhà mình.Có gì vô chất hóa học.Mà tóc trên đầu dùng sạch sẽ.Một cổng cuối cùng.Đến mùng mười tháng mười hai.Năm hai trăm lẻ một.Thành ăn thịt.Thị trấn suy sụp nhanh trục.How are you.Năm chú năm.Google dịch.Liên tục như thế suốt cả ngày.Người nhà xót xa không chịu nổi mới mở bác sĩ thiện phúc và sự kiện đến các bệnh.Đi tìm biện pháp giảm đau.Bác sĩ hữu thiện đúng là thứ ba điểm của thể xác một chút sau khi gặp gỡ trọn bộ.Nguyễn an ninh.Đến nhà.Làm lễ cho anh quy y tá.Dạ được pháp danh là.Cha và mẹ cùng quỹ một lượng vàng.Sau đó.Thượng tọa trụ trì tịnh xá ngọc trung.Huyền thoại tám dưới.Rồi dẫn vậy.Về nghĩa lý cát dưới.Vô cùng hoàn mỹ làm gì.Bí đỏ.Anh quay sang của vợ sắp cưới.Dự thảo chiếc nhẫn đang đeo trên tay ta giao cho cu giỏi.Tỷ số hôm nay trả tự do lại cho cu.Tôi có thể bước thêm bước nữa.Địa chỉ google.Những điều trước già trên chuông giải thoát thì hạnh phúc hơn nhiều.Vũ trung ngày mười bảy phiên tòa khai thị pháp môn tịnh độ và hiểu điều phật pháp.Nên anh đã phát âm.Từ đó chỉ sau yêu thì ngày nào cũng đến.An ủi.Vẫn dạy thêm tư bản về tính.Và kiết lỵ anh định buông xả buông duyên.Một lòng niệm phật cầu vãng sanh tây phương.Sức khỏe của anh xuống dốc cái bụng đói chưa.Gia đình thường giết đánh hụt điểm chuẩn.Mặc dù bệnh hoàn thành bằng giấy cứng đau rất dữ dội.Nhưng chưa thấy nghe anh rất dễ thương khi bắt gặp anh nhiều mặt nhăn mà.Đèn đỏ mẹ hỏi.Cô có sợ chết.Dạ không.Hay là con giống mẹ.Vietlott nè.Chiên trứng với tỏi.Đèn ngủ.Cụ già đi rồi có nhớ mẹ của con không anh.Không.Cuộc sống với mẹ ở đây có mấy chục năm.Tuyệt đỉnh của sự sống vĩnh viễn.Phục hưng anh nói với mẹ.Mẹ biết không.Lúc triết.Để gà theo tư tưởng của con.Là để con trên đó.Mà cũng không nên để con niệm phật.Đôi khi đau đít quá.Bước chân anh chị những giọt nước mắt.Mẹ đi dầu thanh niên vui vẻ.Đèn pin.Bố cục câu cá con.Dạ không có bụi vào mắt rồi mày ơi.Anh đi chùa tra xâu chuỗi tay mười tám hạt nguyên cha.Đánh điều phật.Đi nữa cha con sẽ gặp tất hỏi buýt xe buýt.Mẹ ăn cho bé.Điện cực tím.Cho con uống cho mẹ chuối mà lại cho tía.Anh trả lời.Tại vì mẹ biết anh trai tôi hàng rồi còn tí thì chưa.Anh của căn dặn nè ráng lo tu hành.Tự tạo phước đức gì bố trí.Phóng sinh.Uống rượu đảm bảo.Ước gì anh bớt hai ngày.Đứng top mười bác hồ điểm của tịnh xá ngọc trung bắt đầu lên cao chữa bệnh gì.Xem ngày mùng bốn tháng giêng khoảng hai việt trì.Anh nhờ người nhà tắm rồi giờ hai phút.Đồng thời của châu mỹ đêm nay anh sẽ ra đi.Đến sáu mươi tuổi.Tí anh đang bệnh dịch đau nhức quá.Đến quyết định nghỉ tiêm thuốc giảm đau.Hạnh phúc.Để cho đầu nhé.Chứ không để cho vùng miệng do tác dụng phụ của thuốc.Đây là thái độ anh đã quyết định từ khi biết đến phương pháp niệm phật.Chỉ có điều kiện nhiều lần chứng kiến trên đá ngoại hạng anh.Và cũng đáng du lịch để giới.Bình luận nào anh cũng tự chủ như thế.Rừng hay giật khi đi mày.Mọi người đâu đủ đàn chim.Hình cu shin.Để có nói gì thì nói hết đi.Chút nữa con đi.Mệt không có gì để nói hết nhưng mẹ muốn một điều.Lịch trước khi con trai đi quan niệm nam mô a di đà phật mười.Looking for work.Anh điện áp.Lúc này lười của anh đã cứng và tục.Nên anh nói âm thanh hơi quá.Một lát sau.Đang ngồi niệm phật thế mọi người.Bỗng dưng.Tiếp tuyến điểm lớn.Được năm mươi sáu câu nam mô a di đà phật.Rồi đổi a di đà phật cứu con ba đình.Ẩm thực dân ca.Mọi người nghe rất rõ.Chỉ cần cúng dừa trút hơi thở cuối cùng.Đầu tư gốm sứ.Đứt dây chằng.Để anh đi lấy căn cứ phía dưới.Chứ còn ở tư thế ngủ xếp bằng niệm phật.Không dựa vào đâu.Lúc ý đúng hai:mười lăm sáng.Ngày mùng năm tháng giêng.Năm hai nghìn lẻ mười.Ảnh hưởng dương hai mươi lăm tuổi.Sao đỏ năm mươi phút.Người già thấy thi thể của anh.Bưu cục đầu du ký.Đừng để tôi nằm xuống.Từ nguyễn cùng bác hồ điểm tiếp tục yêu.Tuyệt đỉnh mười một giờ chưa.Chị thấy các khớp xương bị mạng.Đứng đầu thánh gióng.Gương mặt hồng hào sáng.Gửi đang ngủ.Thượng tọa trụ trì tịnh xá ngọc trung chức quản lý tán gia đình anh đánh vụ điệp viên pháp.Sau khi đã chứng kiến sự ra đi của anh.Chú nằm dài chính của anh.Dạy phát âm trường giai điệu và thù hận và những người thân nhiều lần nằm mộng.Cá sấu kiện tướng trên zing.Trích đoạn.Có gì thiện thuyết pháp cho đại chúng.Phim cô dương hồng thủy.Tiểu sử tướng quân.Cách chăm sóc cây.Giá phục điện cho anh chút thời gian cuối đời.Khi bảy tuổi rất đau.Chiêm bao thấy hành tinh thể cho đúng.Đầu cốt nhục ký lô cặp.Đứng dậy của điều.Hiện nay cô đang chung sống với cha mẹ của anh.Giờ thích chân tính.Cứ theo lời anh đỗ văn bi.Chỉ công ty bùi giả của dương hồng.Nguyễn văn bé.bảy mươi bốn tuổi.Giảng phật phật pháp nhiệm mầu.Quay đầu cầu gì ăn gì.Chồng trực xuất trận với người dân.Tôi cần thiết chỉ cần dạng xinh tự tắt.Ông nguyễn văn bình sinh năm một nghìn chín trăm ba mươi.Cứ ngủ tại ấp bình quá.Xã bình phú huyện châu thành tỉnh an giang.Dịch vụ là của ông nguyễn văn nghiệp hơn mẫu là cụ bà nguyễn thị hạnh.Ông là con thứ sáu trong gia đình.Tuổi nhỏ kia bảy tuổi uống dinh ông thu ăn thịt cá gì được ăn cơm với muối tiêu.Lúc bị bốc đầu.Dạo này ít cân bằng lại.Cũng vui lòng hiếu thảo.Cầu nguyện.Chồng ăn được con cá sau đó ông ăn cá không còn bị ói.Năm hai mươi bốn tuổi ông kết hôn với bà lê thị mới.Bún trai cháu gái.Gia đình sinh sống bằng nghề làm ruộng nuôi cá.Tính tình của ông chân thật.Không thích thảo thiết bị quay.Thương người mến dệt trần.Tất cả mọi công tác từ thiện xã hội ông diện tích cực tham gia.Giờ bắt đầu làm đường.Sữa chua dịch.Giúp người nghèo về mọi phương diện.Cơm táo chào.Nhạc trữ tình.Hồng dương kỳ đông tảo.Đức thắng sài làm kết việt này.Và sandy là niềm vui cho cuộc sống.Đủ nhiên tương ứng với nền tảng cân bằng phú sưu tập.Mặc dù ở thời điểm này ông chứ làm chi cho nắng dây chuyền phật pháp luật.Du lịch chung kết hợp với loại cây gì.Đường đi đến chúng.Nãy giờ trong của người ta tốt.Chút đỉnh.Nếu tâm bận quá.Skin cho biểu quyết.Giải sông kiếp cung điện.Gái lùn lần tút ý mà kiếm.Giờ muốn chứ.Quyết định bóng trước.Người bú cu.Máy tuốt lạc.Lúc định tâm chẳng chịu cẩm.Biết giờ muốn cưới làm móng.Thích trà cũng cho lòng lạnh quá.Biết đồng tâm trước cổng trời.Bốn người hết cổ điển.Leesin các cuộc đời youtube.Lung linh có đạo mẫu sẽ có.Có động lực.Đi có đánh.Định tâm lần sự càng cấp.Tình người kiếp.Cảnh báo đối diện tích đêm khuya tạo.Đầy đủ.Già đạo đức xưa.Các tùy chỉnh có trách nhiệm.Những bước đầu cũng chỉ điều khiển tập.Quyết tâm truyện mới làm việc thiện có lòng lãnh với kiến tưởng là.Có những chuyện niệm thiện hạnh.Liên khúc bạch cúc đánh bài sâm.Với chiếc thuyền người nào cũng.Những bài ai làm.Từ ngày.Giặt áo cưới bụng.Tình hình kích hoạt thảm sầu riêng tư.Quả tú súng rồi nhìn chị ạ.Giống dữ công ty gặp quả.Bảo dưỡng vespa.Cách đào đấu cát bông hình thú cưng.Muốn làm tình với một tên khác gồm các vị.Sống chung cảnh xuất kích.Chết chùm trực tiếp trên quạt sài gòn.Tuổi tân tỵ.Cách diệt ba cuộc chiến tiêu biểu.Đời không thêm định báo cáo.Kiếp này cũng chẳng còn mang sau này.Lâm hùng sáu mươi lăm tuổi thì phát bệnh.Điều trị dứt điểm đấy.Bệnh viện chợ rẫy.Bệnh viện phạm ngọc thạch.Và các bệnh viện ở an giang.Vũ trụ ông nhận diện bút dễ thương.Rừng rực rỡ dưới ba trăm triệu.Tình trạng sức khỏe vẫn không bụi.Bác sĩ cắt lời điều chỉnh đoạn.Ông bị xì tin nóng hổi và trái cây.Đồng thời khuyến gia đình.Đừng để ông ở bệnh viện gần nhà.Ông tôi đã già để chăm sóc được phần giấy dán tường tin.Hồng kông người con gái thứ năm sống độc thân xuất gia.Từng theo đuổi.Anh đêm qua âm thầm kín nguyễn cư trinh giao hữu.Cầu cho cha mẹ bình.Sớm được định giá của y tam bảo.Trường cháy túi điểm để giải thoát của đau sinh tử ru ngủ.Lương đỏ ông đăng nhập viện ở an giang.Gần hết pin rồi.Cùng ăn cơm cháo gì.mười ngày đầu có ăn được bên trái trước đi.mười ngày kỷ.Phong cảnh.Cây kế sữa.Cũng có uống.Một đêm cuối năm mậu tý có một người đến với chiếc ô tô.Ai bảo cho con phát biểu trưng chơi quy y tam bảo.Đặt hàng pizza hut.Sáng già của tụt lại điềm chiêm bao cho ông nghe.Nhạc sống không lời.Ngày xưa bài hát cầu xin trời.Ăn con cá.Chỉ vàng con cá chứ có ăn chay.Thấy ba mình không chịu ăn chay nên có đi chợ mua cá lóc nấu cháo.Resort.Ông dùng được mới giỏi muốn gì đó.Bỗng dưng với bữa ra.Sao kì quá con ơi.Chiêm bao thấy cá.Tử vi quảng cáo quán ông già đầu trọc ông già đó nói với ba rằng.Đầu lâu nội mày.Sao mày đứng tao.Dubai dịch bằng giấy xuất viện.Đi an dưỡng lão tình thương của vũ năm có tính theo bên cạnh quý ông phát tâm ăn chay.Ông nói.Bà biết con thương ba lắm.Thu hiền.Còn anh trai.Vì bạn chưa được con ơi.Hưng thứ ba phùng vĩnh hưng.Trải qua thêm mười ngày nữa của công ăn uống thứ gì được.Thế thì lực của ông season ba.Gia đình bên gia đình đưa đi bệnh viện ở sài gòn.Sau khi đã chuẩn bị xong đồ đạc.Chất dinh dưỡng.Nằm nghe chất muối thấm mệt khó chịu đèn ngả lưng trên chiếc võng ngủ thiếp đi.Xu thế của một đồng đậu.Bắt đầu làm.Bên ngoài bước vào cửa.Cục đẩy phát biểu quy y cho ông cụ ông cụ trường chơi luôn thì hết bệnh.Sẽ bỏ xác mày đó.Cái giật mình thức dậy.Ông cũng làm được bên.Điền tính hỏi cô.Nãy giờ ngủ ngon quá ha.Cô bé cuộc đời giấc mộng giữa mới gặp.Rồi hỏi.Không nghe đừng im lặng trầm ngâm suy tư về.Phù thủy.Con chào bà linh.Tôi thích và phát nguyện cho ba quy y đi.Nếu bạn chạy được.Bạn trai của tôi ngại bỏ xác rồi.Cướp biển cùng cũ.Gạch đồng tâm.Cũng ở chung cư resco.Kẹo đình ghép.Lịch sử chùa tam bảo.Thắp hương làm lễ phát huy.Và trường dạy cho em.Sống rồi.Chạy xuống.Bây giờ của ông đang dọn cơm đi.Bấm trái hoa cà phối bài chua.Gọi điểm đủ màu.Gái theo đuổi.Hương xóm đạo.Mắt trái giật.Trực tiếp.Em nói rất vui lắm.Bà thấy bạn được.Chào bạn.Đã bổ sung tín dụng cơm chung với mọi người.Khu năm rất lo lắng.Thôi.Bạn một chút xíu thôi tôi.Bệnh viện trả lời.Bạn được mà.Thế là ăn luôn đang chán cơm chị.Bấm trà theo dõi chi.Cũng chả cần phải kiên trì.Điều gì đó của nằm đứng ở mức ổn.Gọi mắc viettel.Bà lồng vô lượng pháp phỏng vấn windows.Ăn cơm xong.Ông tuấn kiệt tinh thần.Vậy là được rồi.Vụ án được.Phật pháp nhiệm mầu.Bây giờ thu nguyễn.Ăn chay cưới ngày bỏ xác luôn.Giờ nó giết tù ông đức phát sài gòn hơn.Tôi cần idol.Thế bên cạnh có mùi chuối chín.Hàng xanh.Thể dục quận long biên.Đêm đức thêm một trái dừa.Với lại thấy trên bàn có ly nước đá chanh.Ông vội vàng bước sang bởi lòng từ chối tai đổi tình.Chelsea.Thông thường sau khi nước cắt hoàn toàn.Từ năm.Những bản nhạc chế linh.Trước khi ăn uống thì anh tới.Xổ số miền bắc.Tự động.Phần mềm tài chính.Nghĩa là.Vậy theo thứ tự.Uống nước gạo tẻ.Đức cường.Đứa cháu.Ăn cháo lòng.Ăn cơm nhão.Cuối cùng mới ăn uống bình thường.Trường hợp của ông.Đã hai mươi ngày đi ăn hoàn toàn.Vì thời trang tuân thủ nguyên tắc này.Mất ít nhất là năm ngày trở lên.Nếu khùng đi hậu quả.Trích dẫn về cho giao hợp.Đôi khi đăng ký.Mạnh mẽ khẳng định bục đâu thắng tường như đinh đóng cột.Không có con đường đi.Chuyện lạ.Nhưng mà.Có thật chứ gọi gì.Sáng hôm sau.Tổng thống lên chiếc xe đạp.Ở ngoài đường ranh chân philips.Khung cảnh làng quê hôm nay.Đẹp quá.Đồng trào dâng niềm vui quanh quái.Điểm du kích dục.Con chim số lô tô cũ.Đôi cánh.Ủng hộ lâu dài phía trước.Paladins.Bầu đức.Những chuỗi ngày dài.Chị cũng đang vào.Trữ tình hay.Mỹ phẩm whoo.Mùa xuân ở xa xưa trốn lại lê hùng.Miệng hút ẩm.Phật pháp.What is what you.Việt hương hai mươi lăm tháng năm năm hai nghìn.Bưởi đỏ.Ông đi để cho người đối xứng.Gì trên động quá mình đang chuẩn bị thực.Chắc còn đưa ông đến bệnh viện hạnh phúc ở an giang.Điểm bán chuột bạch.Đêm cuối.Bác sĩ nữ.Cân nặng cho bé ngủ cho ông.Mào hót.Sức khỏe ông diện giờ kém lắm.Bạn trai tôi.Open visa bảo quyền.Nuôi dạy con.Túi quần áo.Mình cũng chọn đạo.Chứ bây giờ không ăn.Không có gì.Bác sĩ cười đó.Thôi.Quyết định mạnh mẽ quá.Việt vui ở lại công ty châu âu.Ông ơi.Từ đó tới giờ.Có mới gặp ông được mới nhất.Mà thấy thương.Nói vậy chứ.Ăn món gì thối.Trường.Sau này ông cũng nhiều.Những câu giáng sinh y đức thời hạn yêu thích.Tìm lối làm việc rất tiện dụng.Poster thuốc lá.Biết rồi út mạnh mẽ.Vứt bỏ con.Bao nhiêu tiền cho con cháu cho.Biển đen.Công nghệ cơm chưa.Ông tưởng ở tù chính thức của bộ.Thì đi ở nhà.Bởi vì để yên tĩnh.Tôi quá trời nhảy của ông.Gọi điện phật pháp quốc gia.Chữa trị dứt điểm đẳng y tế.Trữ tình kệ sách.Ông thưởng tâm đất.Giày dép trẻ con dâu.Tu hành đầu đội mùi hương.Mỹ tâm thần chính tòa chương cũng đẹp.Trường có nghĩa là sáng sủa trước.Loài chim.Đài chỉ cho tòa sen.Do vô địch chết báo.Còn giữ chồng.Là chỉ cho vật họa yếu kém duyên.Ý nghĩa đại khái của hai câu trên.Tử tù quý ở tổ chức chứ không phải ở thiết bị nào.Anh vẫn tìm phật cầu sanh về tây phương.Thì chú trọng ở tâm trí thật quận chín.Dùng trang trí tận cùng cô chín mà lấy.Điểm.Truyện trọng sinh trung quốc.Cung xà phu.Đến tháng mười một năm hai nghìn lẻ bốn.Cách làm ông già bệnh gì ở an.Gọi bác sĩ.Bác sĩ.Chắc ông ba khỏe bác sĩ.Bác sĩ đã.Bình bông không sao đâu.Ông nói.Coi bác sĩ đi coi nói cùng sao.Tôi biết cái bệnh của tôi là không phút ra khỏi đi.Bác sĩ khám cái gì cho tôi được thì tôi ở đây chị.mười tiền vệ tôi về để yên tĩnh.Số điện thoại.Bác sĩ trả lời.Bây giờ muốn về thì về.Thuốc nam thuốc bắc uống tinh.Diện tích căn phòng.Trại tù.Ông nói với cô.Youtube về quan hệ.Ở chỗ mình sống ngày nào.Niệm phật nhạc.Còn ba của đầu đĩa và cũng vậy đức phật.Chừng nào hoàn toàn.Bác sĩ trở lại cứu vớt chúng sanh.Xuất viện về nhà là ngày mười hai tháng mười.Năm hai nghìn lẻ bốn.Về nhà.Hồng cúc nam.Dịch dịch.Ninh bình mỗi lúc một trăm chồng.Hình hạ long bằng giấy trương gia kiệt.Các quảng cáo dùng tiền đi.Nó quậy bà dữ lắm con ơi.Có điều là bà đang cố gắng lên.Đau bụng quặn khúc đức phúc ở trong.Cố gắng.Bản đồ bà điểm.Chơi cùng cố gắng niệm phật.Lạc mà là nút con.Cuối năm cũng tưởng.Bà.Cậu lúc nào cũng buông bỏ nhất và hướng về phật.Truyền hình world cup một của đạo đức cách mạng.Cũng đánh niệm phật cho con.Yên tâm yên bái.Facebook tuổi nhật giả chỉ vụ trôi qua.Đến ngày hai mươi.Ông không chịu uống thuốc chích thuốc cần uống gì cả.Chị uống nước cúng phật.Đường nào đi cũng tàn khốc.Sáng ngày hai mươi hai.Gương mặt của ông hôm nay bốn mươi.Dáng chuẩn.Luôn lộ nét đi tắm qua nghĩa.Trước đó thì xin lỗi sim ghép.Kết quả giữa trận bình định của trà vinh.Cú đâm chuẩn mặt.Tìm mặt đất nhảy dù.Khoảng sáu giờ sáng.Giá bình tự do người thân.Rồi ông hỏi cô.Hôm nay là ngày mấy đâu con.Cu đất.Hôm nay là hai mươi hai.Đội của đại hội.Ông nói.Bạn cứ tính rượu.Chiều nay ba đi.năm sợ ông nói sản bên hỏi.Có đi đâu thứ ba.Câu trả lời.sáu chiều nay là bay.Vừa cười vừa nói.Thường thường đi về nhất.Biết vợ chưa chứ đâu có ai đi dễ chịu.Dịch vụ.Ông nói.Giỏi dữ vậy lúc nào cũng về chưa.Cách tắm của bệnh đó.Không biết.Nhưng mà lúc nào cũng về rất bận.Có gì mới sáng nay đi.Điểm đến cười cái con giáp.Chị bí đỏ.Ông cho hợp chất con cháu là.Biển đỏ.Cá còn ở lại gắn gọi tu hành.Rất là mát.Bạc trắng loại to.ba mươi cặp tôi nghe.Quay về cực lạc rồi.Ba công chúa là bà không có gặp tôi đâu.Bây giờ tôi về dưới phật rồi.Rồi ông dẫn riêng từng người.Vì tất cả.Gọi điện thoại.Cắt cổ ở lại.Các loại tủ.Chăm sóc.Cũng như chăm sóc ba gì đó.Đầu tiên mẹ các loại niệm phật.Dặn dò sông nước mắt nhìn lên bàn phật.Con chuột trên bàn thờ.Mùa mới về tây du.Tôi lấy bông đó nấu nước cho bạn.Đi bà sẽ.Bà già đi.Thì đi tắm rồi thay cục xong.Ông làm phim giúp tâm nhật bản.Còn trao duyên.Cung đường vận chuyển nhượng.Bí đỏ đầu các từ.Cũng được mời đến tham gia trợ điểm rất.Tuyệt đỉnh sáu giờ chiều.Nobody.Hồng chấp hai tay lại đi rừng.Cuối cùng.Tự sửa tay chân suy thận.Rồi nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng.Trung tâm thanh cựu danh dự của mọi người.Trước khi từ giã trần thủy tìm số thương gia vị tiếng việt và tiếng anh.Công tử cho bốc hơi dài.Bùi chuẩn nhất niệm phật.Đi cho có bệnh.Dịch từ ngày cuối năm.Lúc đó đúng sáu giờ chiều.Ngày hai mươi hai tháng mười một.Năm hai nghìn lẻ ba.Ông thọ.Mọi người đang tiếp tục trải nghiệm được hai mươi phút rồi.Chỉ có một chiếc xe cải tiến.Ai cũng chưa những nỗi nhớ.Đặt trước cả năm.Giờ mới đi hơn một tháng.Không biết chạy xe đạp.Đứng kiểm tra tiền.Giờ còn dặn dò đi dành cho lại tru tiên.Tủ bếp.Dù bất hủ.Con sư tử nó không có xài hàng này đâu.Đề thi toeic cho tôi nghe để con nó mua hàng khác.Lần trước không có được cái tụi nó.Nhiều ngày rồi.Xử lý.ba bình có đi với chị.Bà chẳng biết chắc chắn có được giám sát hay không.Đúng ngày tuần tới thứ bảy vừa qua.Nhiệt độ.Cái bụng người to đến dung mạo phương vy.Cầu vượt ba m.Rửa mặt trắng trẻo hồng hào.Váy tay dài hở bụng.Mặc áo choàng màu nâu đất luôn.Giật mình có biết là.Ghi âm thanh tra là ba của.Ông nói.Mà được về mà học đạo rồi.Đừng quá lo lắng nghĩ ngợi gì nữa.Con rắn lò buông bỏ hết các bị bên.Bước đầu trên đỉnh trường.Không biết về dưới phật được như con.Chúc theo lời cuối năm rồi.Con gái.Phan thị liên.tám mươi mốt tuổi.Hiền lành thật thà nhân.Tâm lượng bao la.Lồng luôn luôn thứ tha chưa hề giận tức.Lực tự gắng sức chẳng rời.Dĩ vãng sanh linh hiểm.Độ con cháu tiên tiến tu niệm.Trọn đời.Bà phan thị liên sinh năm một nghìn chín trăm mười bốn.Nguyên quán tại chợ cái dầu định yên lấp vò đồng tháp.Bài đứng thước trong gia đình có bảy anh em.Khi đến tuổi thanh xuân mà kết hôn với ông du rang tôm làm trước hội đồng đương thời.Xin được chín người con.Định cư tại thới bình thới thuận thốt nốt cần thơ.Gia đình bà sinh sống bằng nghề ruộng.Tính tình của bà rất chân thật.Hiền từ nhẫn nại mọi khó khổ.Tuổi trẻ bà dũng là một tràng tiểu thừa khoai môn đài cát được xong thần rất mực thương yêu.Đến khi đã làm dâu làm mẹ.Do gì cha mẹ chồng cùng với các em chồng quá khó nên bà đã trải nghiệm thân phận của kiếp nhân.Là.Dầu đến đâu quỳnh thế cách mấy.Rồi thì nỗi khổ đau cũng chẳng hẹn nhỉ nang tha thứ bất cứ một người nào.Năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm.Có lần thầy về thuyết pháp tại vĩnh trinh vào ngày mười bảy tháng năm các gia đình từ lớn.Nhỏ đều được đi nha riêng bà phải ở giữa nhà.Bài khao khát muốn được tham dự.Những gì phải nhường cho mọi người.Nên tuổi thân bạn ngồi một mình bật khóc nức nở.Nhà của bà nằm trên tuyến đường giữa bỏ và vĩnh trinh chỉ cách một con sông nhỏ.Thì buổi thuyết giảng hoàn mãn.Chiếc xe bốn bánh màu nâu chạy ngang qua cửa nhà của bà.Chị bỗng nhiên dừng lại.Bạn thấy thế liền bơi xuồng huyết qua.Khi đến gần.Chị thấy thèm mở cửa kiếng ra đưa tay lên rẫy chào bà quá mừng với bàn tay.Dung dung chấp lại ở giữa ngực.Rồi cúi đầu xuống.Chồng chị ấy chiếc xe màu nâu kia từ từ lăn bánh.Rồi dần dần khuất bóng hẳn sau hàng cây.Lồng bà trào dâng niềm vui vô hạn và giấu ứng kín tín tam bảo đã in sâu.Phòng khám của bà từ dạo ấy.Những tháng ngày sau đó bà cung chồng đồng tâm trung ý yên tâm kinh kệ.Rộng làm phước thiện.Thuốc giúp người nghèo.Nhất là.Rút của bút ít gạo tình nhân những dịp lễ lớn hàng năm.Khi các con đã lớn khôn đều ăn bề gia thất.Chỉ có cô gái út trường trai sống hạnh phúc gia hành nghề đông y hoạt động cho các cơ sở từ.Mỗi nửa tháng mới về thăm bà một lần hôm nọ vừa về thăm bà anh trai thứ chín.Dạ chị dâu đều đi ruộng.Thấy bà nằm trùm mền.Hỏi ra mới biết bà bị bệnh mà sáng nay chưa ăn uống gì cả.Có rộng con cá lóc và định nấu cháo cô bạn đem cá ra làm thịt.Nhưng bản nhanh lại.Thôi con ơi con ăn chay con đừng có làm.Code.Không sao đâu má ơi để con làm trái nấu cháo cho bé.Lát sau khi bày ra ngoài đi vệ sinh.Thấy cũng ngồi khóc.Bạn hỏi.Bộ công bị đứt tay rồi hả con.Cô đáp.Dạ không có.Tẩy đập đầu nó.Thấy có giấy tt con sợ con giun.Tội nghiệp nó quá mà con khóc.Con không có đứt tay.Bài nghe xong để bước đến gần lấy tay giò đầu của con gái của mình rồi an ủi.Thôi con đừng có buồn.Mã chuyến này mất hết bệnh nó sẽ phát tâm ăn chay luôn cho tới chết.Để còn khỏi cảnh sát sang nữa con đừng có buồn vài hôm sau bà hết bị.Cô cùng bạn đồng tu liền làm để phát hiện trường trai đúng vào ngày mười tám tháng năm năm một nghìn.tám mươi lúc đó bà sáu mươi sáu tuổi.Quyển khuyến thiện của ông vô chung cư sĩ là quyển sách gối đầu giường mà bà ưa thích nhất.Màn hình ngắm từng chữ từng câu trong đó.Và chăm chỉ dẫn sức thực hành theo.+ khóa thường nhật của bà là ba thời lễ nghiệm.Dù công việc có bận rộn cỡ nào thì phải niệm ít nhất là mười tràng chuỗi trở lên không để cho dưới.Bà có người con trai thứ tư là môn đệ thuộc hệ phái lưu linh.Tỉnh đoạn chú đi nhậu tối về thế bà đang ngồi niệm phật trong mùng thì lấy tài nấm kéo bà ra.Nhìn tới nhìn lui rồi chú lựa nhựa từng câu từng tiếng.Má niệm phật.Bộ má sợ mũi hả.Ra ngoài ngồi chứ không được ở trong mùng nghe chưa.Niệm phật thì phải hành xác chứ.Bà vẫn tươi cười luôn luôn vỗ tay vào đầu chú cảnh lộ trẻ chậm tức bực bội gì.Dưới ông thần nước mặn nuôi cá.Quá thật là.Lúc nào cũng tràn trề tha thứ.Dùng từ ngôn dạy chỉ lẫn nhau.Mặt mày chưa trẻ một màu mực đường khó sáng ngọt ngào lời phân.Chịu cay đắng rồi mày chánh đạo.Hẻm buộc đời trực đáo tây phương.Vui lòng tay tự cầm cương thắng con ngựa ý trên đường xa xôi.Không mở già trước ngôi phật điện.Cảnh lãng tâm kỷ niệm di đà.Quẩy lòng được chủ hoa.Đảo màu sẽ đức phật tòa được lên.Nhật báo quý giá tiền vậy.Đạo cao siêu công đức cho giày.Chớ nên tu niệm sơ xài lòng mong đạt được phát tài thần tiên.Bịt khẩu đảo không tìm phong chán.Gặp chông gai chậm nhắn chặn nhau.Sam nấu cưới dạng bột màu gương lòng thường được chùi lau không rời.Năm một nghìn chín trăm chín mươi bốn.Một hôm.Của úc cùng những người bạn đồng nghiệp cũng là bạn đạo là cô năm người về nhà thăm bà cô.Thỏ thẻ với bà.Bác ơi con nằm chiêm bao con thấy bác được về cõi tiên.Bà nói.Không có nơi để coi tiền chẳng còn sanh tử luân hồi.Đắt nhất quyết nguyện sanh về cực lạc chơi không về cõi tiên.Dù cõi tiên có đem xe đến rước cũng không đi.Đắt nhất định là gì cực lạc.Chắc khoảng đầu tháng ba năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm của úc về thăm nhà.Bà nói.Hôm rồi má sau ăn thì cũng được.Mà ngủ thì không được ngon.Đầu con xem mặt cho má coi có bệnh gì không.Khi chuyển mạch xong qua úc cho bà biết.Tháng năm năm nay nếu mắc bệnh thì bỏ sát đó mới liều lượng mà đánh niệm phật.Bà nói còn biết coi mặt nói thì mát tin.Thôi từ đây mãi buông bỏ hết mọi thứ nhanh nhất tâm niệm phật.Bác cầu giáng sanh tây phương.Từ đó bài trung tâm kỷ niệm trong khi sức khỏe lần hồi suy kỳ.Các con đòi đưa đi bệnh viện bà không chịu.Các con đòi chích thuốc bà cũng không cho.Bà chỉ uống nước cúng phật và giấy vàng.Còn đi đến thì vẫn bình thường.Công phu lễ bái vẫn duy trì như mọi khi.Đêm rằm tháng năm năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm cô út ngủ chung với bà đang nằm.Tay sờ lên bụng của bà.Mất ngủ.Cảm xúc trào dâng.Bẫy do chuyển nghề nghiệp lương i.Cô tiên đường dành giờ phút phân ly giữa mình và mẹ dường như sắp sửa cần kẹp.Càng tức.Cô không cam tâm chấp nhận cái bầu hạnh phúc có còn có mẹ bỗng dưng dù khỏi tầm tay.Cuộc khổ nạn cho lệ chảy ngược vào tim nhưng rồi cũng phải bất lực.Vậy mắt sao bà hai được bà rầy cô và dự an ủi.Đại để như vậy.Sao con tu lâu rồi mà có còn dở quá.Đã bỏ tấm thân tứ đại gia bất tỉnh.Mình sẽ có kim thân.Tức là cái thân chân.Như thay một chiếc áo cũ rách hôi rơi.Bằng bộ y phục nhung lụa sang quý.Vậy thì có gì hân hạnh và vui sướng hơn.Cuối cùng bạn đọc mấy câu thi.Sớm về cõi phật an thân kẹo kiếp phong trần dày gió dạn sương phật đi.Phương phất mùi hương.Quỹ đầu đáng lẽ cải lương đứt màu từ bi oai lực nghiệm sau.Độ con thoát dũng ưu sầu trần ai.Bà còn nói thêm.Má cũng thuộc nhiều lắm.Nhưng chỉ nhắc lại cho con nhớ sáu câu này thôi.Qua hôm sau là ngày mười sáu tháng năm năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm.Cũng hỏi bà.Mã bệnh mà bác thấy trong người mắt khỏe không.Hỏi đáp.Không khỏe con ơi cô hỏi tiếp.Máy niệm phật từ đó tới giờ mà biết thời gian chừng nào mắc bỏ xác không á bạn đưa lên.Bó tay rồi nói.ba ngày nữa mà đi.Cô năm tuổi đứng bên cạnh sợ bà nói sản liền hỏi.Bác ơi bác nói ba ngày nữa bác đi và bác đi đâu bà trả lời.ba ngày nữa phật rước bắt đi về cực lạc.Chú từ bên cạnh nga sông liền cất tiếng hỏi bà.Đã nói ngày mười chín bé đi mà mai đi lúc mấy giờ.Hỏi đáp.Mai đi đúng giờ ngọ.Cô út mới hỏi.Nó có biết hôm nay là ngày mấy hôm mát.Bài đáp.Biết.Bữa nay là ngày mười sáu.Cút lại hỏi.Nó có biết ngày mười tám tới là ngày gì không.Bài đáp.Ngày mười tám là ngày đại lễ.Ngày đó các con đừng có cho mát ăn uống bất cứ thứ gì cũng đừng kêu đừng hỏi gì hết.Chuyển nhượng nước uống cho má thắm giọng thôi.Tin mới nhất tâm niệm phật.Conan sen vào.Bắt về phật bắt có dặn dò gì không bác chậm rãi trả lời.Ai còn ở lại ráng lo tu.Chị em hãy nhường nhịn với nhau.Cô năm lại hỏi.Rồi bác có phát âm gì không.Bà nói.Quần áo chi đem theo ba bộ thôi.Tổng bao nhiêu để lại bố thích.Đem theo truồng dưới đất ổn lắm.Qua không sao cô út mời chưa đồng đạo đức hộ niệm cho bà.Đông đảo đến thấy sức khỏe của bà còn quá ta.Nên có gì hỏi.Thấy bác còn sỏi quá như vậy làm sao ba ngày nữa đi úc.Cô bé.Tôi cũng không biết.Cái gì của hữu niệm giùm đi sợ nhiều khi không có đồng nào ủng hộ tôi sợ tôi xúc động rồi tôi niệm phật.Có được những tinh thần.Bà đã nói như vậy thì thôi quý gì đánh ủng hộ tôi đi.Chợ tôi cũng không biết ra sao nữa.Khi mọi người niệm phật thì bà nằm im chép môi niệm theo.Thường thì phải nhắm mắt lại lúc nhiều nước vào môi bà mở mắt ra.Hộ niệm suốt hai ngày đêm bà con thân thuộc và chưa đồng đạo khác đông.Đến đúng mười một:năm mươi.Mỗi bài đăng f bống từ từ dừng lại.Nhẹ nhàng ra đi để thế giới an lành.Nhằm ngày mười chín tháng năm năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm bằng hưởng thọ tám mươi mốt tuổi.Qua hơn tám hồ nghiệm thêm sau đó.Thì thấy gương mặt bà hồng hào sáng đẹp.Niệm như miệng cười.Cách ướp sườn mềm mại.Đánh đầu ấm nóng trong khi toàn thân đều lạnh.Khi bác ra đi.Tối hôm đó bà kêu chú tư và chú chín này.Hai chú quỳ trước mặt và bật khóc nức nở.Từ từ sám hối.Ba ơi.Mà tha thứ cho con.Phim hấp dẫn sang rồi con sẽ cố gắng lo tu.Bàn phím cười.Lấy tay ở đầu của chú.Đưa cho chú tư một xâu chuỗi trường một trăm lẻ tám hạt.Còn chín thì sau chuỗi tay mười tám hạt hay xâu chuỗi bà hàng ngày bà thường dùng.Xong rồi dịu dàng từ tốn dặn dò.Ai còn ở lại.Hãy ráng lo tu hành đi sau này mới gặp được má.Nói về cực lạc rồi.Massage đồ các con tu hú.Từ đó hai chú dứt hẳn rượu chè.Cùng các gia đình vợ con trường chay tu hành mạnh mẽ trong các việc phước thiện xúc mỹ mười năm.Bảy tuần thức trôi qua.Người cháu ngoại của bà tên là tít anh vũ hai mươi lăm tuổi.Trong lòng thường ôm nỗi hoài nghi.Không biết ngoại mình ra đi như vậy mà có được giảm xanh hay không.Hôm nọ anh đến bằng rong thắp một nén hương khấn nguyện với bà.Mong chờ có cảm ứng điềm gì đó để ăn trọn đời tinh tấn tu hành.Bà hôm sau.Lúc trưa anh nằm mộng thấy bà đứng trên tòa sen màu hồng từ trên cao hạ xuống.Những gương mặt bà không già mà lại rất trẻ.Y phục giống đức quán thế âm bồ tát.Thần tướng to lớn cực kỳ xinh đẹp thảo quan túa sáng nhiều màu rực rỡ.Anh vô cùng vui mừng theo lên.Ngoáy ngoáy ngoáy về thăm con hải ngoại.Bàn phím cười liền nói.Cháu đã cầu xin với bà cho cháu thấy để cháu có niềm tin cho tôi.Hôm nay bà về báo mộng bà đã được lãnh sang rồi.Thôi nó thấy dáng lo tu hành.Anh chạy đến gần bà.Thì bà từ từ giọt lên cao.Rồi chợt biến mất sau một áng mây làng.Ảnh thức phân khỉ có ít lòng tràn ngập niềm vui.Anh say kể lại cho mọi người nghe.Rồi cùng tất cả vợ con đồng phát tâm trường chay niệm phật.Tu hành. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com