Quá Giang Qua Mùa đông L Radio Tình Yêu

quá giang qua mùa đông l radio tình yêu

Đây là nghe chương trình trên kênh love you forever.Kênh phát thanh dành cho giới trẻ.Đừng quên đăng ký cũng như nhận thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bản thân mến yêu là chuyện duy nhất trên đời.Không thể lên kế hoạch.Trên cùng một chuyến xe buýt.Cho một nhóm bạn chơi chung.Là bạn cùng lớp.Thậm chí là những người xa lạ tình thật gần.Trên cùng một bài viết.Tự nhiên thấy mến nói chuyện với cô thấy hợp.Thế là yêu thôi.Tình yêu sẽ chẳng theo một lộ trình gì hết.Mưa dầm thấm lâu.Hãy yêu từ cái nhìn đầu tiên khi tình yêu cứ vậy mà đến.Bật nhạc.Và hết yêu.Cũng vậy.Có những cuộc tình sâu đậm lại kết thúc trong im lặng.Có một trăm mười bốn.Không gặp mặt trực tiếp để chào nhau lần cuối.Tình yêu cứ thế đến rồi đi.Để lại một khoảng trống cần tài khoản.Tình yêu vốn chẳng phải trí toàn sao không.Tình yêu khiến người ta hạnh phúc.Cũng khiến trái tim rơi xuống tận cùng của tuyệt vọng.Tôi là một cô gái đang ở bên trường hai mươi bốn.Sắp bước sang ngưỡng hai mươi lăm.Vừa mới thất nghiệp.Cậu đặt một câu chàng .Cũng vừa cập bến ngày mười lăm.Soda chỉ hơn tôi mấy tháng vì tôi xin đầu năm.Cậu không thất nghiệp nhưng lại đang sống những ngày không biết đang làm gì.Để làm gì.Chúng tôi vô tình gặp nhau khi cả hai đường ngồi ở một quán cà phê.Chị vào những ngày chẵn.Hai chúng tôi luôn ngồi đúng một vị trí.Cõi chọn chiếc ghế sofa dài trong cung.Đặc sắc cạnh mục đầu của giá.Tôi thì luôn ngồi chiếc bàn cạnh cửa sổ nơi đối diện với giá sách.Pisa bên kia căn phòng.Một lần tôi các quán hơi trẻ.Chứ người của tôi cũng có người ngồi tôi đưa mắt nhìn quanh.Nhà bên cạnh giá sách có một chiếc bàn trống khác nên chỉ cách chỗ cậu ấy ngồi hai bước chân.Lính nữ.Nhưng tôi vẫn đi tới.Ngồi xuống chiếc bàn đó.Mở vị trí ấy.Chỉ cần hình mặt lên là nói chuyện với chiếc ý dài nhờ cậu ấy tràn người.Bắt đầu chúng tôi ai cũng tập trung và cuốn sách của mình.Cho tôi khi tôi đứng dậy định đi tới kệ sách để tìm cúm.Bắt trẻ đồng xanh.Đúng lúc ngắn lên lại thấy ngay bìa sách đang ở trên tay người đối diện.Cõi đang đọc cuốn sách mình cần.Tôi cảm nghĩ.Trong vô thức mắt tôi không thể bị cuốn sách.Bài dương mục phản xạ thông thường.Khi một người có linh cảm mình đang bị gì.Thì người ta sẽ nhìn lại.Vì cũng sắp được hạ xuống .Bún măng của chúng tôi trao nhau.Cấm đọc cuốn này hả.Cô ấy chăm sóc hỏi.Ừ.Tôi đang định đọc lại nó.Có muốn cầm luôn không.Không.Tất nhiên rồi.Khi nào cậu được sau đó thì tôi sẽ mượn.Cô ấy chợt đứng dậy.Tính cơ bản của tôi.Đặt cuốn sách đang mở trang số hai mươi ba xuống và nói.Nhớ giùm tôi cho tôi đang đọc dở là được.Con vừa cầm lý và đọc ngay đi.Đừng bỏ qua điều mình thích.Hãy làm hai cầu muối.Không làm nguội mất cái.Tình hình h ngập ngừng cầm lấy cuốn sách.Vậy thì.Cảm ơn cậu.Đọc xong tôi sẽ đưa lại nó đi.Coffee cười.Khoai tây tỏi ớt khỏi cơ.Xử lý kiến một cuốn sách khác ở kệ sách.Tiếp tục ngồi xuống chiếc sofa dài đối diện.Và ngày tiếp theo chúng tôi vẫn duy trì sự tập trung như vậy.một nghìn thứ năm.Kèo bóng mười tám thả.Tôi quên không mang ô nên cảm thấy đi bộ ra bến xe buýt được.Tôi cố gắng lại quán cho đỡ mưa.Nhưng trời càng về khuya.Mưa càng không hết.Tôi dậy súc ruột da mặt.Hết mười giờ.Nhạc không cần tuyến xe buýt chạy nữa.Tôi phải làm sao đây.Cậu không đi xe phải không.Từ có thể cho cậu có ra nếu cậu không ngại.Đặt cậu ấy người ngồi ở ghế sofa đối diện đang cất tiếng hỏi tôi.Cây trưởng trường gì ra ngoài cửa sổ để nhìn sang chiếc đồng hồ ở góc tường.Bên anh một tiếng thở dài.Quay qua nói với cậu.Có ngại.Những câu đi.Có làm ơn cho tôi hỏi trang hôm nay nhé.Quả bóng bật cười thành tín.Thẳng thắn đó giờ thì ngồi xuống đọc sách trong lúc trời mưa nhớ đi nào.Thế là cả hai chúng tôi ở lại quán quận hơn so với thường ngày một.Là ngày tôi cùng ngồi trên ghế sofa với cậu ấy.Tư tưởng mỗi người một đầu sofa.Mỗi người đọc một cuốn sách.Nhưng thỉnh thoảng lại quay sang nói với nhau.Tìm một đoạn thư viện nào đó.Buổi tối hôm ấy cũng coi như lần đầu tiên.Tôi được một người con trai đưa về tận nhà.Sau hai năm chỉ có cách anh shipper ghé qua cổng.Những ngày tiếp theo.Từ mặc nhiên trở thành hai người khách luôn đến quán vào những ngày thứ ba.Thiên thần.Thứ bảy.Đồng hồ ở chiếc ghế sofa cạnh giá sách.Cao đẳng phục vụ cần tinh tế đặt cả một cây đèn bằng nho nhỏ ở giữa ghế sofa.Cũng nhờ vậy mà chúng tôi chịu ngồi xích vào chưa ký hơn một chút.Có lần khi tôi bà cụ đang trùm đầu vào ánh đèn ở giữa kế.Tôi cầm trên tay cuốn kiêu hãnh và định kiến.Cần cẩu thì gặp phải nét bút chì hàng dọc lên cuốn sổ tay.Có bị màu đen.Còn trực cất tiếng hỏi tôi.Cậu có sửa tình yêu không.Tuổi nữ.Tôi nói không thì sẽ là nói dối.Nhưng nói có.Thì chuyện đã ngủ yên rồi.Bạn thường tôi dù có buồn nhưng cũng luôn hy vọng và một nhân viên mới cho chính mình.Tôi khẳng định mạnh mẽ.Có sợ nhưng cũng có chờ mong.Coi là cười.Trang trí cười một mình và tiếp tục dán mắt và cuốn sổ tay đăng ký họa.Quán chảnh giờ tôi nhận ra phía bên kia.Trên trang giấy dựng hiện ra hình ảnh một cô gái.Từ các tiếng hỏi lại.Khi yêu nếu biết một ngày nào đó cậu sẽ đi xa người mình yêu.Có sử dụng ấy không.Tình yêu là mạo hiểm dám yêu dám liều thôi.Câu trả lời với cái chồng bất cần phải chút nào hạnh.Từ các cụ tạo ra tám mươi.Replay.Coi như là không nhiều thì ít.Yêu chỉ tao vẫn có được khoảnh khắc.Dù chỉ một nụ hôn.Hay một cái ôm.Vẫn hơn là chưa từng có chuyện gì xảy xa.Phải không.Phải.Thậm chí là một sự bỏ chơi dù biết trước có thể một ngày.Chính mình sẽ rơi vào tình cảnh đó.Thì người ta vẫn lao vào nó mà thôi.Một khi đã yêu tình yêu về cơ bản là vẫn cứ bước lên.Dù trong lòng cầu có bữa vay bao nhiêu nỗi sợ chính là kiểu vậy đấy.Từ đức.Không biết vì sao mà phải dùng kí ức thuở xưa đàn sàn chạy qua tâm trí tôi.Tôi biết mình yêu sách.Tôi không hợp với môi trường văn phòng bấy lâu nay.Có lẽ tôi sẽ cho bản thân mình được một lần bước ra khỏi vùng an toàn.Tôi tìm kiếm một cơ hội nào đó trong các nhà xuất bản.Hồi đó chàng trai từng bước cùng tôi đi qua tuổi mười bảy.Từng nói rằng cậu ấy thích tôi.Từ lần đầu tình cờ thấy tôi mở thư viện.Khi tôi đang chăm chú đọc sách.Ấy vậy mà cũng là chàng trai đó.Những người tuổi hai mươi hai.Lại cảm thấy không vui.Khi tôi dành quá nhiều tâm trí cho những cuốn tiểu thuyết.Cho rằng đó là sự lãng mạn không đâu.Tôi chẳng có cách nào dứt bỏ tình yêu với tiểu thuyết.Thực hiện bắt cách tìm chỉnh lại.Người ta nói rằng ai cũng phải thay đổi.Ai cũng phải lớn lên.Có lẽ tôi đã quá cố chấp so với cuộc đời này chanh.Kẻ thù - từ xua tan đi những áng mây nặng nề trong đầu.Từ khóa chiếc túi vải lên in traffic.Trời.Hôm nay không mưa.Nhưng nếu cậu không hại có muốn quá giang không.Từ đứng yên lặng bên chiếc ghế sofa ngoài trời đang cuối thu nên thi thoảng có gió.Có lẽ sắp sang đông rồi.Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ ở bên tường.Trách nhiệm một cái đáp lại.Ngày thì không hại.Nhưng bụng tôi hơi ngại.Không biết xe cẩu có hóa trang được qua quán phở đêm nào không.Cô ấy mỉm cười.Nhưng lần này không phải bật cười thành tiếng.Mà là một nụ cười rất đỗi nhẹ nhàng.Chúng tôi lại nhìn thẳng vào mắt nhau.Nhìn lần đầu tiên cậu nhìn cho tôi cuốn sách.Nhưng lần này.Không có chiếc bìa sách nào ngăn cách giữa hai đôi mắt cả.Trên đường về hôm đó cậu đã kể cho tôi thật nhiều đi.Tùy giấc mơ với những công trình kiến trúc cầu hàng theo đuổi về nỗi sợ hãi nói chuyện.Chiến binh thần kỳ.Và cây bút chì trong tay.Là những thứ trách nhiệm vô hình không tên mà chàng trai tuổi hai mươi lăm nào cũng có.Làm mối tình chàng trai ở đã khép lại.Những ký ức vẫn thi thoảng gọi tên.Đừng quên rằng hôm đó cả hai chúng tôi đều không nhìn đồng hồ.Được không quan tâm xem ngoài trời là gió hay là mưa.Thực phẩm chắc chiếc xe của cậu ấy cho tôi được hóa trang được bao lâu.Chuyến xe của chúng tôi sẽ đi được bao xa trên chiếc sofa này.Chúng tôi sẽ cùng ngồi chia sẻ về bao nhiêu cuốn sách.Bao nhiêu câu chuyện.Nhưng cả tôi và cậu ấy.Trong những tháng ngày vô địch với chính cuộc đời mình như thế này.Có thể được gặp gỡ được chia sẻ với nhau.Một phần nỗi sợ trong lòng mình.Đáo hạn từ một khoảnh khắc.Rất vô giá.Trước hiện đêm đông cận kia.Chúng tôi có hai tâm hồn đồng điệu.Củ khoai lang.Như vậy không phải là đã may mắn hơn rất nhiều người rồi hay sao.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất ở australia.Thực hiện thanh lam giọng đọc.hai mươi chín.Thiết kế hương giang.Những thiết bị ghép video các bạn đừng quên nhấn like xe cũng như để lại bình luận cảm nhận của.Mình cũng có thể gửi những sáng tác tâm sự của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website.Xvideo.vn đăng nhập vào gửi bài.Gửi tới địa chỉ email.Clip video a còng vnexpress.vn phát thanh dành cho giới trẻ của blog radio sẽ được.Tại chuyện tình youtube video forever.Quên điểm đăng ký cũng được nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé ngoài ra bạn cũng có thể tương tác.Sản xuất bằng cách truy cập vào phần bếp facebook.com vạch chéo yêu plus video hoặc là facebook.Không phật giáo yêu và lấy tiền phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com