Quan Âm CỨu NẠn được Ngài Gia Hộ Trong Lúc Hoạn Nạn Nếu Ai Có Duyên Nghe Mọi Sự Linh Ứng Vô Cùng.

quan Âm cỨu nẠn được ngài gia hộ trong lúc hoạn nạn nếu ai có duyên nghe mọi sự linh Ứng vô cùng.
Quan âm cứu nạn.Một ngày khoảng tám giờ tối.Năm một nghìn chín trăm chín mươi bảy.Tôi vừa tan sở sông.Thì bảo ngân chuyến xe tối về nội thành.Lúc này gửi trên xe trước.Đi được nửa đường.Thì bỗng có bốn thanh niên say bí tỉ.Bước lên xe.Trong tay mỗi người cầm một chai rượu.Y phục sắp xếp.Rõ ràng là say quắc cần câu.Một thanh niên trong đây thấy tôi ngồi một mình.Điền bước siêu bão tới ngồi cạnh tôi.Còn tùy tiện nhất cổ tay lên đừng ghét tôi.Bà mà mình kiên hết vậy.Đường nào tới.Ngồi xấu bao vàng tôi.Cho người chung lúc đó.Tôi cảm thấy cực kỳ bức an.Trong lòng hơi à.Giường dáng giữ bình tĩnh.Phim quỷ bảo anh thanh niên ngồi sát tôi hãy bỏ tay xuống.Kết quả.Chẳng những anh ta không nghe.Mật khẩu phản ứng sườn xả táo trận hư.Bằng cách choàng tay lên vai tôi.Còn cười ha hả thịt nướng.Chắc chắn.Đây là một tên lưu manh.Tôi muốn đổi chủ .Nhưng.Da trắng cho tôi đi ra.Tôi điều hướng anh bán vé cầu cứu.Tra cứu thật to.Anh bán vé số.Anh bán vé từ từ đi tới.Tìm dùm anh này thấy vậy liền xa xăm mặt.Vừa hết tiền ra mua năm vé.Còn chỉ vào tôi.Trần cháu bảo.Tôi mua vé cho em gái này luôn.Em gái này.Trong nhóm của tôi.Trong nhóm của tôi hết trơn á.Nghe vậy.Thiết thực có biển mà nói khó khăn.Nhưng vẫn ráng giải thích.Tôi không quen họ.Anh đừng lấy tiền của họ.Giá của tôi hãy để tôi.Nói xong.Tôi đưa mắt nhìn anh bán vé.Ngắm cầu giúp đỡ.Nhưng ta chừng như quá sợ đám du côn.Đại lý tôi một cái.Rồi nói về chú mình nha.Anh thức dậy chưa.Làm như không nghe thấy gì.Còn cái bình tôi với đám dùm anh.Không ai bảo vệ .Trong lúc cực kỳ nguy cấp đó.Tôi chỉ còn biết cầu bồ tát quốc bình thôi.Tôi rất kinh bồ tát quan âm.Hữu cầu tức.Trong lúc nguy nan.Sẽ chở che gia hổ bất tương gì.Giữa đêm tối bơ vơ không ai giúp đỡ.Tôi đành chấp tay niệm thần.Nam mô quan thế âm bồ tát.Tôi rất tâm khẩn cầu ngày che chở.Cứu tôi thoát khỏi cảnh nguy hiểm.Dẫn đường.Đổi tâm tôi trở nên bình tĩnh.Không còn căng thẳng.Mà cũng chẳng còn sợ hãi nữa.Vị trí lúc đó.Tâm và cực hiệu đã hợp nhất.Khoảng chừng mười lăm phút sau.Chồng lúc tôi đang chuyên tâm nhất ý niệm danh hiệu bồ tát quan thế âm.Thì đột nhiên mất cả xây đang buồn ngủ.Bao vây áp đảo tôi.Muốn thiết linh cực to.Bắt tay.Báo dừng xe lại cho tôi xuống xe.Phiền phức quá đi.Xe đang chạy trên đường cao tốc không thể dừng lại.Giá ngồi cạnh tôi vừa nói vừa tỏ vẻ rất thống khổ.Lúc này mới ra sai còn lại cũng quấn khoáng đến chị hết.Đồng hắn đạn nato.Trời ơi mắc tiểu quá.Tài xế vừa dừng.Thì bốn quả sai vội nhào lăn xuống đây.Cửa biến mất hút chồng đêm.Ông tài xế chửi đổng một câu.Độc thần kinh.Rồi cho xe chạy.Tuổi thơ vào nhà.Trên xe bầu không khí trở lại yên tĩnh trở lại.Hết sức cảm tạ bồ-tát quan thế âm.Đánh nhầm giá trị.Chính là quyền được từ bi của ngài đã giúp tôi.Hóa hiểm thành an.Đúng như trong kinh phổ môn nói.Chú xin bị khuất.Vô lượng khổ bức thân.Quan âm diệu trích.Nâng cứu khổ thúy tranh.Lúc anh nặng tôi được thỏa ơn như thế.Xin mạo muội kể ra chia sẻ cùng người hữu duyên.Tôi muốn nói rằng.Nếu bạn gặp nguy hiểm.Lâm vào cảnh bơ vơ cô độc một mình.Không có ai chở che.Kể trí thành điểm danh bồ tát quan thế âm.Chỉ cần bằng thành tâm hết lòng.Nhất định sẽ nhận được lượt giao chị.Không thể nghỉ lượng của ngày.Đầm lầy cho hai mươi tám tuổi.Sao mấy năm yêu thương đồng tháp.Ngày hai mươi tám tháng năm.hai nghìn lẻ mười một.Tôi cùng với bạn trai.Cùng dắt tay nhau bước vào lễ đường.Xây dựng hôn nhân.Thời gian này phải nói là tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc ngập tràn.Một ngày cuối tháng tám.Từ về nhà thăm bé.Tình cờ nghe mẹ kể.Không biết là người nào.Hàng đêm cứ đổ hai mươi hai:năm.Ở dưới lầu chéo gọi tên tôi.Chơi game không đâm sự.Vì khi chuyển khóa kỳ đà.Đền cứ bảo khỏi mẹ.Có phải là mẹ nghe làm hay bị ảo tính ở giá trị hơn.Mẹ tôi khẳng định tuyệt đối không có chuyện nghe lòng.Hồi đầu mới nghe thì mẹ cho rằng dùng để có nhiều người tên oanh.Dàn ý chắc là người ta kêu trùng hợp.Nên mẹ không để tăng.Nhưng lâu dần thì mẹ phải để ý.Chuyện này cứ tái diễn tính ra đã ba tháng nay rồi.Bây giờ tôi với lại.Thâm hụt tính canh chả của mẹ.Vì chồng suốt thời gian đó.Túi đeo trước hai mươi hai giờ bà cũng lên sân thượng đứng nhìn xuống.Quan sát khắp trung quốc.Bùng phát hiện ra ai là kẻ giữ trò chơi ác.Bảng tưởng trước lâu.Mà chẳng thấy chi.Những khi bảo vào nhà thì âm thanh đứng yên kia cứ đúng hai mươi hai:năm.Lạc rang đinh cháu gọi tên tôi.Bất đắc dĩ.Để tôi kể đến chuyện để kể lại cho tôi nghe.Lúc đó.Teublog.Cảnh cho rằng.Có thể là do bầu thủ kỹ năng ban đầu đó là.Chơi dưới bầu trời này.Làm sao để có chuyện kỳ quái như thế đi.Đồng đầy thắc mắc lâu.Elsa có việc không hay.Tẩy đến cho mẹ tôi cũng muốn xác minh cho rõ thực hư.Đền quyết định.Tuổi đó ngủ tại nhà mẹ.Quyết định chăm chăm vào cái đồng hồ treo trên tường.Âm thanh tích tắc.Tik tok.Điều đặng văn đêm.Lòng tôi thấp thỏm không yên.Và bịch động chụp cùng.Để giảm bước lưu.Tôi và bé.Vừa chờ đợi vừa trò chuyện.Đúng hai mươi hai:năm.Chỉ tay chú chó chảnh âm thanh ôn nhu của một nữ dây đan chéo gọi tên tôi.Toàn thân tôi bỗng nổi hết mồ hôi chuông đầm đẹp.Lúc này không hẹn mà tôi cho bà.Đồng bộ biển tới một câu.Đúng.Rốt cuộc tôi tin điều khiển quái kia là có thật.Tết là trên thế gian này.Có cái gọi là quỷ kêu cửa tôi vô cùng thắc mắc.Và thảm thiết khó hiểu.Tâm tư sợ hãi.Kinh hoàng cực kỳ.Rừng cái vòng kéo gọi kìa.Tôi đều có cảm giác rất quen thuộc.Điểm đó.Tôi hoàn toàn mất ngủ nói đúng hơn là không dám rủ việc quá sợ.Suốt đêm cho các cụ trên giường không dám chột mắt.Sờ đến cực điểm.Quá trình việc xảy ra này chưa từng ai kể cả.Tôi bị cứng hãy đoạn vai cuốn khiến tâm sư mệt nhiều.Qua đêm đi chút đỉnh và mơ thấy một nữ dương gầy ốm tóc ngắn.Ở một đống tiền to trước ngực.Định tuyến là gì.Thì cứ điện đến cho tôi chương trình đầy thù hận.Cơ chế.Tôi chịu đựng biết trời sáng cho thật sự rất sợ chẳng hiểu đi rút cuộc là việc gì.Trời sáng tôi đi tìm thầy giờ xem thử.Học không dịch ra nguyên nhân.Chị nói là.Dường như cái này đến rồi bạn.Và dặn dò tôi buổi tối không nên để mẹ đi ra ngoài nếu không sẽ nguy hiểm.Chẳng bảo đảm an toàn ngoài xa.Thầy bảo tôi về nhà.Dùng năm loại ngũ cốc.Năm đứa quỷ đầy.Tôi làm y như thầy bài dương không thích không hiểu chi.Vẫn còn bé tí gọi lúc này cha gần tết trung thu.Thầy nói đến trung thu nếu như không nghe kêu tên lửa thì sau này sẽ không bị gọi nữa.Âm thanh lạ đó.Vẫn kêu rên tôi mỗi đêm không dừng.Chẳng hiểu là chuyện gì.Trước.Đêm mùng chín tháng tám âm lịch.Còn vài ngày nữa.Thì đến tết trung thu.Rượu của tôi nóng như lửa.Cứ sợ bị xảy ra chuyện không hay.Cho tôi biết sớm.Chỉ có hai mẹ con khỉ đương nhau mà sống.Tôi xem mẫu thường nhưng tính bảng của bình không có bà.Tôi làm sao mà đối mặt với hắn thì còn lại.Sáng đó.Tôi liên tục gọi điện hỏi thăm xem có thể nào.Đó chị gửi cho.Tôi rất muốn được quý này bỏ đi.Hệ giữa của ta đối với tôi có hối hận vô cùng.Được bạn bè nhiệt tình vắt bảo.Cho địa chỉ các nhà thầy phiên gỡ chuối.Lúc này tôi rất hoang mang.Thường từ vựng.Không hiểu mình để làm điều chi có đổi.Nếu vật có.Thì tôi chẳng biết phải làm sao.Trong lúc rối ren.Thứ bốn trực chứ.Mấy năm trước.Mình từng ghét một nữ sĩ có tài giỏi đó rất hay.Thế là tôi quyết định đến nhà cô.Dì ghẻ cách để đã lưu.Để tôi không dưới trở về cô ta lắm.Sau khi đi lạc qua điện thoại.Củ hành tây.Sau mười một chưa hẳn đi.Thế là khoảng mười một giờ.Tôi đúng hẹn tìm đến.Đến đời.Tôi biết rõ cô đầy theo đạo phật.Trông già cũng thông thoáng sạch sẽ.Cô thợ mộc tung tử nhìn trước và.Giường chứ không nhận ra là vị nào.Sau khi chương trình bày truyện.Biệt đội sĩ kia.Xin gọi là cô lan.Đặc chỉ sau một giai thoại.Thì huyện làm đâm.Dạy múa ghi đầy cho tôi.Khi đó.Câu đầu tiên tôi hỏi là.Mẹ tôi có bị nguy hiểm cái gì.Tôi là người lo cho mẹ.Cô nàng đó.Không hề chi.Lúc này tôi biết kim đồng.Thử phòng nghĩa dũng.Sau đó.Conan đỉnh tam một lúc được lấy ra câu chuyện tiền kiếp của tôi.Xin tóm tắt sơ lược như sau.Để thức.Thủy triều châu.Chúng tôi muốn là vợ chồng.Người gọi tên tôi hằng đêm hì hì.Lúc đó mà anh thường nam.Làm chị tưởng.Tôi mang thương tử.Là thế kỷ.Nhưng.Tôi để giết chết foreign tạo thành duyên quan trái đời thứ.Để thứ hai.Thuốc tiểu đường.Người kia là chủ tôi là tớ.Tôi là nghe đời trại giam suối dục.Giết chết ông chủ.Phân tích biểu hiện tại này.Thì y là quỷ.Tìm đến rồi bạn.Cô đang còn ghi cho tôi bài thơ.hai câu cuối cùng.Cây gắm tư.Lại gặp bồ đề khổ cho ăn.Giúp tao hóa chạy.tám củ đậu.Cô nàng hỏi tôi.Có muốn quá giỏi hay không.Từ vựng được đâu.Vâng đời cô.Trung tâm tùy không khởi tạo điện.Ymột đi.Làm thuốc bổ yêu cầu.Lúc đó.Cô kêu tôi quỷ trước từ bồ tát.Tôi không ngăn được ra nước mắt.Chẳng biết vì sao mình cứ muốn khóc.Cô giao hàng cho tôi ba ngày bác cho bốn người cái câu a di đà phật.Và tùng hai bộ kinh sám hối.Còn đưa tôi một quyển kinh.Quan thế âm bồ tát phổ môn phẩm.Và kinh kim cang.Hơn nữa.Còn vì tôi tụng chú.Mặc dù cho nghe không hiểu.Nhưng lúc điểm danh a di đà phật.Chị để tôi chơi đập đi.Khúc nguyện cầu.Sau đó.Cô nàng bảo.Yên tâm đi.Tối này hắn sẽ không đến nữa đâu.Từ lúc đó trong đồng bán kính bán gì.Tuy có thật tâm.Những lần đầu gặp việc như thế này.Lòng đầy thắc mắc hoài gì.Tôi chơi nhạc cô lan quay về.Kỳ đã chết.Tôi và các thư thủ vừa ăn cơm.Vừa bản về việc này.Cô bạn đọc đi phát biểu.Nhị khúc của bạn nói như vậy.Trong lòng tôi.Bỗng xuất hiện câu thơ.Lại gặp bồ đề.Khổ cho an.Guitar hoa dại.Quán cù lần.Tuổi giải thích cho cô bạn nghe.Gương mặt cô vẫn đầy ghê.Bất kể bạn tôi phê bình nhân chia thế nào.Tôi vẫn giữ vững lập trường.Đã hứa thì phải làm.Ăn chiều sông.Tôi đứng ngay chỗ của mẹ.Chị hết mọi việc vừa rồi.Mẹ cũng gây cười.Thắc mắc gì.Cho rằng.Ngoài sức tưởng.Bạn nói.Đình sống hơn nửa đời người.Đây là lần đầu tiên gặp được là như thế này.Ai cũng không tin.Nghe ca bản thượng tôi cũng còn hoài nghi.Nhưng tôi vẫn phải làm.Chị bé.Tôi buộc phải làm.Từ giã mẹ.Tôi về với mái ấm của mình.Ông xã trước lo cho tôi.Nhưng hoàn toàn trắng tên được như việc gì cũng như thế.Vì vì.Anh không bận gì về chuyện này.Túi đỏ bệnh tôi ở nhà.Giám đốc lại bài thơ cô nàng w.Rồi nhớ đến những câu chuyện tiền kiếp xa xôi ghi trong đó.Không kìm được lấy rồi chả mặc.Tôi buồn bã quảng tân.Dịch thầm nghĩ rằng.Sao mình có thể tạo tội lớn như thế được chứ.Được mang thân gửi là rất khó rất quý.Gì mà tôi để dưỡng tâm giết họ tiết hai đồng.Ra tay sao mà ác quá vậy.Thế là tôi lại khóc.Thám tử hỏi vì sao khi không sớm điểm hóa cảnh tỉnh tôi.Tôi cảm thấy hết sức thống khổ.Đèn bật cuối kinh sám hối ra tụng.Mà để rơi đầm đìa.Sau đó.Tôi đến ở nhà bè ba vì.Chân tử đan.Tôi không cần niệm phật.Ở chỗ mẹ.Tôi là tụng kinh sám hối.Dù tâm tư căng thẳng cao độ.Nhiều lúc ở trên giường.Tôi liên tục niệm phật.Chẳng biết vì sao.Lồng cơm.Nói là chiếc đồng hồ thế cao hơn.hai mươi hai:ba mươi.Hôm nay đúng là không còn nghe tiếng réo gọi trên trôi nữa.Quán nửa khuya.Chồng ngủ thiếp đi.Trong bụng thích cô gái kia nắm tay tôi trở về vui mừng hướng thử.Ánh mắt nhìn như muốn nói.Làm trước đi.Từ trái qua một đêm bình an.Buổi sáng thức dậy.Tâm tư cảm ứng.Nhưng vẫn có chút lo lắng.Đến tối.Thiết bị lăng xăng làm việc.Lòng tôi cảm thấy rất hoảng loạn.Bà buồn.Tuổi trẻ.Đền bảo mẹ hay dừng tay làm việc.Điệp điệp phật với tôi.Lúc này tôi phát hiện.Gió thổi từng cơn.Rất lạnh.Dẫn đến nỗi tôi nội.Đổ mồ hôi khắp người.Tôi hỏi.Mẹ có mở cửa chỗ rồi không vậy.Không có.Tải tủ lạnh cúm.Tôi cảm giác như.Ghi âm đang lừa phủ ở khắp nơi.Đi đến bên cạnh tôi.Hình như.Không tín nhiệm tôi.Tôi bảo vy hãy yên tâm.Bật trân trọng thứ nhất định mình sẽ niệm phật thuốc để cầu cho yêu được thoát ly khổ hải.Chủ tịch ít tinh trùng.Tôi vừa đi vợ.Mở khóa.Điện máy.Cho đến khi tâm chợ đình bình an vui vẻ.Có thể mỉm cười.Lúc này cây tôi dần dần.Ấm áp trở lại.Buổi sáng thứ ba.Đây là ngày cuối cùng.Tôi quyết định phải chánh niệm.Và sám hối thật nhiều.Buổi sáng.Chơi tục mười viếng.Chiều hai biến.Tuổi.hai mươi ba.Chúc ba ngày đấy.Tôi lưu giữ liên lạc cùng cô lan.Khi tôi đến gặp cô la.Quà tặng cho tôi cuốn báo ứng hiện đời của cư sĩ khỏa thân.Tôi đọc thấy chồng đây có rất nhiều câu chuyện nhân quả chuyện hay.Tôi nhỉ.Mình đi tụng kinh địa tạng.Hồi hướng cho những người đã từng bị mình sát hại.Ghi trộm thương.Thế là túi đó.Từ chủng năm biến kinh.Đêm đó tôi ngủ trước anh.Có một việc tôi quên kỹ là vào buổi chiều ngày thứ hai đã phát sinh một việc là lùn.Khi đó.Today ý rất thèm get a di đà phật.Liền lên bản tìm.Chúc buổi trưa bánh mì chính.Im lặng lắng nghe.Mà lấy dưới đáy bằng.Bị cảm thấy bình là một cái tội lỗi.Thế là tôi liền quỳ xuống.Thể hiện đồng ăn năn sám hối.Lúc này tôi chú ý và phát triển tra phiên bản hình máy vi tính đang chuyển động chữ.Còn tôi thì để rơi đầm đìa.Vì lúc này.Chồng bảo.Bỗng dưng.Hiện ra một cảnh tượng.Tôi đang cầm hai đội trái cây.Gần chuối và cho.Đi đến nhà cô la.Tôi không hiểu điều gì là sao.Nên không để ý lắm.Chợ việt cuối cùng được giải quyết không.Ngày thứ ba.Quả gì ăn hết còn gây tiếng đuổi quỷ chiều kéo.Lồng chim.Nên ngày mười bốn âm lịch đi mua chuối.Điểm đến cảm tạ cù lao.Giống y như cạnh tôi thấy trên vi tính hôm qua.Cô nàng bảo tôi hãy đánh để tượng phật.Lúc nãy giờ.Lồng thuốc cực kỳ xúc động.Xúc động muốn khóc.Có cảm giác rất lạ.Chiều mười bốn âm lịch.Tôi và ông xã đi thăm bà đẻ.Chồng tôi.Vừa ăn.Bình thường tôi rất.Vợ có thể ăn bậy tắm biếc.Nhưng không đó.Mới ăn xong biết thứ tư.Chị tự ăn không đổi chứ.Sau đó.Trị bao tử bằng phát đau.Ký tự đồng bữa giữ trụ.Tuổi trẻ.Mình đã phạm lỗi gì nữa rồi.Hôm sau là tết trung thu rằm tháng tám chú lại bữa tiếp độc ác mộng kinh khủng.Trong mộng là một vực thẳm to trọng sâu hun hút nhìn không thấy đấy.Chồng đó.Vang lên tiếng nữa quỷ chết mắm.Người khi sống như thế này.Xipo giờ người ta mới có thể thoát khổ.Talking hải.Trời chưa sáng thẳng dịch ông xã đang ngủ say bên cạnh tôi dễ dàng.Kỷ niệm thần đà phật cầu xin ngài ban cho con đáp án.Giấc mộng vừa rồi ráng sự làm sao.Cô đã làm gì không chú niệm phật được một hồi.Thì từ kiếp đi.Trong mộng thấy hình cho một câu thơ.Ngay khi thức dậy.Tôi đã vội vàng đi đái.Những khủng thảo dược hết.Chị nhớ rõ bốn từ.Ăn chay niệm phật.Sáng gà.Đúng rằm trung thu trước kể cho mày nghe bởi vì.Bà tuyên bố kể từ đây mình sẽ ăn chay.Cả nhà đều thắc mắc không hiểu.Vì sao tôi chẳng chịu ăn.Để vốn rất thương vợ và chăm sóc tôi.Đoán chữ.Chắc tôi muốn giảm cân.Rừng cảnh một người ăn thịt uống rượu.Tôi không thèm chúc chào.Cứ thế.Chuyện trai lùn đến bây giờ.Mà không thèm.Giao.Dương đình anh.Tâm tư để tôi cũng chúc lê.Cứ để tôi rất gan giả.Như bây giờ.Mỗi khi lên sân thử lâu đã có chút sợ.Khi bảo ở cơ quan.Lúc rảnh cũng tranh thủ niệm phật.Bà nói bây giờ.Tâm tư của bài kết thúc hơn nhiều.Chồng tôi dù không tin nhưng đối với việc ăn chay niệm phật của tôi cũng không phản đối.Bình an không sao là được.Từ khi tiếp xúc với phật pháp đến đây thời gian đã hơn một tháng.Trước đi giúp việc tôi việc tham gia đội chợ mà tin tức tù gần đây.Nghe giảng phật pháp trường.Lồng xúc động lễ luôn không kìm được.Tôi là một người tuổi trẻ.Trấn thành đạt.Nấm đủ danh vọng.Tiền của chúng tôi.Sau khi trải qua việc đầy rồi.Tôi hiểu được những liên quan giữa con người với nhau.Cùng phía bằng súng thâm tình là trước khi.Quan trọng.Là tôi thích thực sự cổ ra.Bạch cảm nhận được phật pháp.Có đi được rất lớn.Không hề nghĩ đường.Việc đầy.Kí tự xúc động thấm thía.Từ tiền trong dương quả báo ứng.Chuyện tình xảy ra đã giáo dục tôi.Và giúp tôi hiểu được ý nghĩa của đời sống.Cũng như đã biết khoan dung với mọi người.Nghiêm khắc với bình.Sống phải hiếu kính cha mẹ.Làm gì phải có ích cho mình và người.Đối với việc học phật.Tubo để tâm khắc phục.Điều chỉnh từng đợt nhỏ của bản thân.Chút liền quá trình tu sửa.Đòi hỏi cho thực hành liên tục bền trí suốt thời gian dài.Bị mất kỷ bạn làm gì.Trung tâm.Phải dùng có.Thủ quân.Lời người dịch.Trong kinh địa tạng phẩm thứ sáu có gì.Phật dạy.Thành phố quảng.Nếu được nghỉ lai.Nếu có giữ chúng sanh đầu hay đầm bụng thấy cá quỷ tuần.Cùng những hiện tượng hãi hùng hoặc hình bóng khác.Học buồn bã khóc lóc.Dầu rẻ thám tử vừa.Đất đều là cha mẹ anh chị em vợ chồng.Quyến rũ.Từ một đời mười đời trong đời hai nghìn đời trong quá khứ.Hiện các vị đo là trong ác đạo.Chưa được ra khỏi.Không trông mong vào phước lực nơi nào để cứu vợ.Nhìn mới bắt bảo với cả có tình cốc.Hoặc người liên quan đến họ trong đời trước.Mông cao cấp cứu họ thoát khỏi ác đạo.Gì vậy.Ông đang dùng thần lực.Khiến các người gặp cái cảnh kia.Đối trước tượng của chư phật bồ tát.Chí tâm tụng kinh đầu.Hoặc đến người khác độc đủ số ba biến hoặc bảy biến.Cái quý thủ của họ dù đang bị ở châu ác đạo.Phiên dịch tiếng tụng kinh đủ số mấy biến đó không.Chết được giải thoát.Không còn hiện gì trong bụng chứ.Mới đầu tôi có hoài ghi về hiện tượng gọi ban đêm đầy.Tìm bảy băng băng.Nên tôi chưa thể dịch trong truyện.Thì trước nghe tin một người thân của tôi bị tai nạn đột tử.Chị qua đời khi tuổi còn rất trẻ.Mệt mỏi lại đứa con còn thơ bé.Sau khi ảo tháng chỉ công.Đêm nào cả nhà cũng nghe tiếng chị gọi tên con thảm tí.Bạn tôi là tu sĩ.Tất nhiên khi tử thuộc không hề nói dối.Gì vậy.Mà tôi tự tin.Vãi lồng.Ráng giúp cho sông câu chuyện gì.Để chia sẻ cùng bạn đọc.Còn gì đây.Là câu chuyện từ từ.Mộc thông.Ngài tuyên hóa thường đối.Bộ thông.Tất cả thông.Đậu đậu.Thông linh.Từ thông minh trong đây không thể được.Đến những người thần kinh yếu bị phần âm theo giá chưa.Hoặc kể có sức từ chủ yếu.Thường xuyên thấy ma quỷ.Mà người bình thường dương khí mà.Không hề thấy.Người thông minh trong đi.Muốn nói là.Để có công phu đặc.Luôn dùng khả năng bình.Giúp cái chân cứ về con đường tu sửa bản thân hoàn mỹ.Chân chính.Đại gia phải giữ gìn năm giới.Trong đó giới đầu tiên là không sát sinh.Đức phật đặt dưới này trước bốn:ba mươi còn lại.Vì sao với các tội khác.Tội sát sinh là nặng.Người nào phạm vào tội này sẽ bị quả báo vô cùng thê thảm.Thậm chí phải đỏ xuống địa ngục cô giáo.Chịu đau khổ cùng cực trong nhiều kiếp.Hôm nay.Tôi sẽ kể một vài câu chuyện về quả báo sát sinh trong kinh điển nhà phật.Vậy quý phật tử lấy đó làm bài học cho bản thân.Vì hiện đang là năm ất mùi hai nghìn lẻ mười lăm.Tức năm con dê.Lần đầu tiên tôi sẽ kể một câu chuyện liên quan đến con dê.Chuyện về con dê.Chậm kinh tiểu bộ bốn chương một phạm giới.Phần mười tám.Chuyển đồ ăn cúng cho người chết.Kiếp rắn.Một hôm.Các đệ tử đến bạch với đức phật.Bạch đức thấy tôm.Chúng còn thấy nhiều người giết hại sinh mạng của các loài hữu tình.Để cúng cho những vong linh như vậy.Có được hạnh phúc.Hai lợi ích nào không.Đức phật trả lời.Không.Cách xin để cúng cho những người đã chết.Không được lợi ích gì cả.Kiếp đỏ.Đức phật kể một câu chuyện tiền thân thời quá khứ.Có vị bà-la-môn nọ.Chuẩn bị giết một con dê.Vậy cúng cho người chết.Trước khi ngủ.Ông xài các đệ tử đem con dê ra bờ sông tắm rửa sạch sẽ.Ăn uống đầy đủ.Và đeo vòng hoa luân cổ nó.Các đệ tử làm y như lời thầy dạy.Khi họ vòng hoa sông và chuẩn bị dắt con dê trở về nhà làm thịt.Tự nhiên nó cười rất lớn.Sau khi cười một lát.Nói lại khóc rất to.Họ hết sức ngạc nhiên hội đó.Tại sao mày cười rồi lại khóc.Con dê trả lời.Tôi sẽ trả lời câu hỏi này trước mặt thầy của cách âm.Hỏi rất cần gì về.Và trình bày lại tất cả sự việc cho thầy của họ nghe.Sau khi nghe xong.Vị bà-la-môn hỏi con dê.Tại sao mày lại cười.Con dê trả lời.Trong tiền ký.Tôi cũng là một vị bà-la-môn thông thuộc kinh vị đại giống như ông.Tôi đã giết một con dê để cúng cho người chết.Sau đó tôi bị loại làm dây năm trămkg.Và kiếp này là kiếp cuối cùng.Thì biết hôm nay mình được thoát khỏi quả báo làm gì.Tôi cười vì quá vui mừng.Vì bà la môn hội tiếp.Vậy tại sao mày lại khóc.Con dê trả lời.Bản thân tôi trong quá khứ.Chỉ chặt đầu một con dê để cúng tí.Mà phải chịu năm trăm kiếp làm gì.Và kiếp nào cũng trễ.Khi bị chặt đầu.Nay ông giết tôi.Trong tương lai.Ông cũng sẽ làm gì.Và bị chặt đầu chết trong năm trămk.Vì thương xót ông sẽ bị quả báo đó.Lần tôi khóc.Hình như vậy vì bà la môn rất sợ hãi.Giận cả tóc gáy.Ông nói.Thôi tao thay cho mày không giết mày nữa.Còn về nói.Xin cảm ơn ông.Nhưng nghiệp của tôi đã đến lúc phải trả.Dầu ăn có giết to hay không hôm nay tôi cũng phải chết.Vì bà la môn bảo.Không sao đâu.Tao bảo đảm cho mày.Tao sẽ đi theo bảo vệ mày.Sau đó.Vị bà-la-môn thảo còn dây da.Và cùng với các đệ tử đi theo bảo vệ nó.Không để ai bắt giết chặt đầu nó.Khi vào rừng.Con dê đi đến bụi cỏ mọc sau lưng một tảng đá.Thì nói đàng hương cũ cho ăn cỏ.Kiểu sét nổi lên đánh trúng vào rừng tặng đá.Một mảnh đá bị đánh vỡ.Rồi ngài trên cổ còn gì.Chặt đứt đầu.Hiện nó chết tại chỗ.Ông thầy bà-la-môn báo tin cho tất cả hàng xóm và những người ở gần đó biết.Họ kéo đến xem.Và tận mắt chứng kiến một sự thật vô cùng đáng sợ.Từ đó trở đi.Nhiều người không dám giết hại sinh.Để cúng tí nữa.Đó là câu chuyện thứ.Về quả báo của việc sát sinh.Chuyện người giết heo.Tiếp theo tôi sẽ kể một câu chuyện trong tích truyện pháp cú tập một phẩm một sông yếu.Phần mười.Khung gia.Đồ tẩy mũ heo.Có một ông tên là cung ra.Làm nghề giết heo hơn năm mươi năm.Mỗi lần giết heo ông lấy cái chày đập lên mình con heo.Cho thịt nốt sưng lên và mềm đi.Chồng ông bang hàm con heo.Đặt vòng miệng đó một cái nên nhỏ.Rồi rót nước sôi vào bụng nó để rút ruột.Bao nhiêu phân dư được đóng ra bên ngoài.Tiếp.Ông đổ nước sôi lên mình con heo.Chuột lột da.Rồi thu mất lòng cứng bằng một cái đũa.Sau đó ông chặt đứt đầu con heo.Bằng một thanh kiếm.Hứng máu vùng ra vào đĩa.Hồi máu hứng được lên bệnh heo.Rồi quay chính nó.Cuối cùng.Ông cùng vợ ngồi ăn thịt heo quay.Phần thịt còn lại mang đi bán.Trong hơn năm mươi năm.Ông đều viết theo như thế.Quả bóng là lúc sắp chết.Ông giống lên à.Và bầu ban nhà giống như con heo trong vòng bảy ngày.Thằng quý của ông vô cùng kinh hãi.Họ chặn hết các cửa.Nước uống trong nhà.Không chạy bỏ ra bên ngoài.Vậy thì kêu đi ngang qua cửa nhà cô ba.Nghe tiếng ns hồng đào.Chị nghĩ là tiếng những con heo.Hỏi đi về tịnh xá.Ngồi một bên đức phật và bạch xà.Bạch đức thấy tùng.Trong bảy ngày qua.Cửa nhà đồ tỉ cùng đài đóng kín.Và ngày nào cũng giết heo.Chắc chắn ông ta định làm việc chưa đẩy.Thế tồn nghĩ xem.Bao nhiêu là heo bị gì.Diễn viên.Ông già không có một chút từ bi và hoàn toàn thiếu lòng trắc ẩn.Từ trước tới giờ chúng con chưa thấy ai độc ác như thế.Đức phật nói.Này các tỷ-kheo.Ông già không giết heo trong bảy ngày qua.Sự trừng phạt phù hợp với nhảy đồ tể giết heo.Đã xảy đến bất ngờ đối với ông ta.Ngày khi ông cha còn sống.Cực hình của địa ngục vô giáng là hiền hiền.Vì cực hình này.Ông ta bùi tới bộ lư trong nhà suốt bảy ngày.Qri and như một con heo.Hôm nay.Ông ta sẽ chết.Và bị đọa vào địa ngục vô giá.Đối lại câu chuyện thứ hai về quả báo của việc sát sinh.Chuyện người giết bò.Câu chuyện thứ ba.Giết trùm trích truyện pháp cú.Tập ba.Quyển mười tám.Cậu ấy.Phần một.Người đầu tiên và đứa con trai.Chuyện kể về một người đồ tể giết bò.Ông này làm nghề đầu tỉnh cũng đã hơn năm mươi năm.Mỗi lần giết vợ đem bán gì thấy.Ông đều để lại phần thịt ngon nhất cho mình.Và gia đình ăn.Một hôm.Sau khi bán hết.Chỉ còn chừa lại một miếng ngon nhất.Ông đưa cho vợ để nấu bữa cơm chiều.Rồi đi ra tắm.Lúc ông đi tắm.Một người bạn của ông vì nhà có khách.Nên trải qua nhà ông mua thịt về làm thức ăn đại.Bảo vợ ông nói rằng.Bây giờ thì đã bán hết rồi.Chỉ còn một miếng chồng tôi để lại ăn buổi chiều hôm nay.Nên không thể bán cho anh được.Hình nền như thế.Người bạn nghĩ.Nếu đã hết thịt bán.Chỉ còn lại thật dành riêng cho buổi chiều.Vào máy sẽ không ăn nếu không có thịt.Chắc gì ông ấy chịu bán miếng thịt đó cho mình.Và người này để tiền lại rồi tự động lấy miếng thịt đi.Bảo vợ thiết bị cũng không biết làm sao ngăn cản được.Ông chồng tắm xong lên.Bà vợ sắp cơm cho ăn.Nhìn mâm cơm chỉ có rau cải không có thịt bò.Ông hỏi.Tôi đưa cho bạn miếng thịt để làm cơm chiều.Vậy mấy thịt đâu rồi.Bảo vợ kể đầu đuôi câu chuyện cho ông chồng nghe.Sau khi nghe xong ông nói.Không có.Cách trị dứt khoát tôi không ăn.Dù bảo vợ năn nỉ thế nào ông cũng kiên quyết bắt bà dẹp mâm cơm đi.Vì phải có thịt không ăn được.Ông cầm con dâu đi ra ngoài.Tứ trụ một con bò đang bị cột gần nhà.Thò tay vào miệng lưỡi của nói ra.Dùng dao cắt đứt cái lưỡi.Rồi sắp trở về nhà.Bỏ mặc con bò giống lên trong đau đớn.Vào nhà.Uống nước cây lưỡi bò trên lò than.Chồng ăn nói với cơm.Khi vừa cắn một miếng lưỡi bò để ăn.Không hiểu vì sao.Lưỡi của ông đức làm đôi.Và rất xuống đĩa cơm.Đúng lúc đó.Ông nhận hình phạt cho nghiệp ác mà ông đã gây ra.Máu tuôn thành dòng từ mật ong bò quanh sân nhà.Đầu đứng giống như hình như con bò bị cắt lưỡi.Một lát sau.Ông chế.Và bị đỏ xuống địa ngục vô rắn.Đối lại câu chuyện thứ ba về quả báo của việc sát sinh.Câu chuyện người thợ săn.Câu chuyện thứ tư.Nằm trong kinh tiểu bộ năm chương hai.Phẩm cà vạt.Phần hai trăm hai mươi hai.Chuyện con khỉ của là nyjah.Kể về một thanh niên chuyên làm nghề săn bắn.Một hôm.Anh vào rừng đi săn.Nhưng không được một con thú nào.Trên đường trở về nhà.Nhìn thấy một cây bàng rất to gần cuối cánh rừng.Anh đi đến chỗ cây bàng đó.Với hi vọng tìm được con vật gì ở đấy.Trên cây bàng lúc đó có hai anh em nhà khỉ đang sống cùng một con khỉ mẹ bị mù.Hai con khỉ con này rất thương mẹ.Hàng ngày.Chúng đi tìm trái cây về đút cho mẹ ăn.Khi người thợ săn đi đến.Thì hay khỉ còn đang đút thức ăn cho khỉ mẹ.Thấy người thợ săn lại gần.Không kịp đưa mẹ mình đi.Nền hai tỷ con đành để mẹ ngồi đó.Rồi lúc giữa các cành cây.Người thợ săn đến dưới gốc cây.Nhìn lên và phát hiện ra thủy mẹ.Liền dương cung lên định bỏ.Con khỉ anh vì thương mẹ.Nền pizza văn sinh người thợ săn đừng giết mẹ nó.Mà hại giết nó để thay thế.Người thợ săn liền dùng trên bắn con khỉ ăn rớt xuống.Sau đó anh dương cung đình bắn tiếp thị mẹ.Có khi em thấy vậy vì thương mẹ cũng đi ra van xin anh đừng giết khi mẹ.Vài chịu chết thay cho mẹ mà.Người thợ săn độc ác.Giương cung bắn con khỉ em rớt xe.Rồi tiếp tục bắn chết luôn con khỉ mẹ.Ăn cơm ba sát thủy lợi.Bộ chú vào một cái giỏ đánh vì.Chồng lúc ấy.Sấm sét nổi lên.Đánh xuống nhà người thợ săn độc ác.Thiêu cháy vợ con.Và cả căn nhà.Khi anh về đến cổng làng.Một người chạy đến báo tình ái cho anh biết.Quả sấu hữu vì mất vợ mất con.Anh văn đồng dẫn.Thịt cây cung bỏ cả quần áo trần truồng.Của tài khóc thầm đi vào nhà.Khi ấy.Một cây cột nhà bị gãy rơi xuống.Và đánh vỡ đầu anh.Anh chết ngày tại chỗ và đoạn vào địa ngục cô giáo.Đối là câu chuyện thứ tư về quả báo của việc sát sinh.Chuyện người bẫy chim.Cuối cùng là câu chuyện thứ năm.Được viết trong tích truyện pháp cú tập một.Tổng hai.Tầm khoảng bảy.Vì bảo ác nổi mụn nhọt.Một vị tuyệt heo tên là tuyết sa.Bị mụn nhọt nổi lên khắp người.Lúc đầu.Chúng chỉ bằng hạt cải.Dầu tôi dẫn lên.Thần hạt đậu tây.Đậu hà lan rồi hạc tấu.Cuối cùng chú vợ ra khiến toàn thân thầy bị lở loét.Kí tự ăn vào tú xương.Mùi hôi tanh bốc lên nồng.Cách hầm thịt heo ở trong tinh xá.Lúc đầu cũng thư và chăm sóc cho thầy rất cẩn thận.Nhưng sao dòng hồi thối quá.Không ai chịu nổi nên đành bỏ em.Biết chuyện này đức phật đến an ủi thầy thích xa.Vài chín tây ngày lấy nước ấm tắm rửa cho thấy rất sạch sẽ.Làm sông ngày đọc cho thị nghe một bài ca.Cuối bài kỵ thầy chứng quả a la hán và nhập niết bàn.Như vậy.Tuy bệnh tật giày vò đau đứng.Nhưng lúc nào thầy thích xa cũng chánh niệm tỉnh giấc.Tin tức tôi.Và đến khi gần qua đời.Thì trứng được quả la hán.Sau khi thầy nhập niết bàn.Các thầy chỉ theo thắc mắc hội đức.Bạch đức thế tôn.Tại sao thời tiết sa lại bị căn bệnh hiểm nghèo như thế.Và nguyên nhân nào mà thầy ấy trước khi chết lại trước được quả la hán.Đức phật liền kể chuyện tiền kiếp của thời tiết sa cho đại chúng nghe.Đời quá khứ thầy thích xa là người bẫy chim.Mỗi lần đi bẫy.Hồng bắt được rất nhiều chim.Đầu số mạng thằng bán hoặc mang vào hoàng cung.Nếu viết dìm và cước dữ quá lâu không đem bán.Thì thịt chim sẽ hư thối.Và để giữ chim khỏi bay mất.Ông thưởng bé xương chân và xương cánh của chúng.Dùng giống lại một chỗ.Để ngày hôm sau giết đem đi bán.Một hôm có vị la hán dừng chân trước cửa nhà ông hứa.Ông bỗng thấy lòng thanh thản.Và phát âm dâng cúng thức ăn lên cho vị la hán đó.Ông đỡ bình bát.Bỏ đầy những món ăn thơm ngon.năm phút chiều xuống đất.Đáng lẽ và thưa.Tôn giả.Xin cho con được vào quả vị cao nhất mà ngài đã chứng.Vì ai la hán hồi hướng công đức cho ông sẽ được như vậy.Giờ công đức cúng dường đó.Nên kiếp này ông được quốc gia.Vài chín quả la hán.Nhưng vì tội nghiệp sát sinh nhất là bẻ cánh và chân chim.Đền kiếp này ông bị quả báo lỡ loét khắp người.Đau đớn đến tận xương tủy.Phân loại quả báo.Bây giờ qua năm câu chuyện này chúng ta hãy thử phân loại các quả báo về sát sinh.Thứ nhất là quả báo hiện đời.Nghĩa là chúng ta làm một việc gì thì quả báo sẽ diễn ra ngay sau đó.Hoặc ngay trong đời này.Giống như chúng ta ném một quả banh vào tường.Mình ném càng mạnh thì nói rồi lại mình càng đau.Chồng năm câu chuyện trên.Truyện nào là quả báo hiện đời.Một.Lại chuyện người đồ tể giết heo.Chúng ta thấy rõ quả báo hồng chà là bị chết một bắt đầu đức.Là hết bộ đề bốn chân giống như còn một ngay trong đời này.Hay là chuyện người cắt lưỡi bò.Sao hành động độc ác đó không lâu.Lưỡi của ông cũng bị đứt làm đôi.Ba là chuyện người thợ săn giết hại cả gia đình khỉ.Lúc trở về anh bị cây cột nhà rơi vào đầu mà chết.Sau khi chết gọi thẳng xuống địa ngục vô giáng.Đối là quả báo hiện đời.Quả báo trước mắt.Thứ hai.Lào quả báo đời sau.Nghĩa là chúng ta làm việc gì trong đời này.Phải đến đời sau quả báo mới xuất hiện.Câu chuyện vị thịt heo đời trước giết chim bẻ cánh và chân chim.Đời này bị quả báo ăn ngọt đầy mình lỡ loét tới tận xương tủy.Chịu bao đau đớn.Thuộc về loại quả báo đời sau.Thứ ba là.Quả báo không nhận đời sau mà nhiều đời sao nữa.Câu chuyện ông bà la môn giết gì để cúng tế.Sau đó bị đòi làm gì tới năm trăm kiếp.Làm một ví dụ sinh động cho loại quả báo này.Chồng năm câu chuyện về quả báo sát sinh vừa nghe.Chúng ta thấy.Con khỉ nhưng quả giống nhau.Cũng có khi nhân quả khác nhau.Nhân nào quả nấy.Đối lại nhân quả giống nhau.Ví dụ như.Chúng ta chồng chưa thì ra dư.Chứ không thấy trồng dưa mà ra cà.Hai chúng ta trồng ớt.Là.Chứ không thể trồng ớt mà ra dưa leo.Câu chuyện về con dê kể trên.Thuộc loại nhân quả giống nhau.Kiếp trước ông bà-la-môn chặt đầu dây.năm trăm kiếp sau ông phải làm gì.Và kiếp nào cũng chết.Khi bị chặt đầu.Còn nhân quả khác nhau nghĩa là quả báo không hoàn toàn giống với nghiệp x đã gây ra.Ví dụ như.Kiếp này mình đập đầu bò.Nhưng khi chế.Mình không làm bò.Mai được trở lại làm người.Tuy nhiên.Mình bị bệnh đau đầu hoặc ung thư não.Cả đời mình sống trong đau đớn.Giống như nỗi đau mà con bò bị đập đầu phải chịu.Học như.Khi vay người ta một dạ lúa.hai mươi mốt lượng vàng.Nếu như không có lúa có vàng để trả.Thì mình trả bằng tiền bằng đôla.Hoặc như mình mượn người ta chiếc xe.Hai xe wave.Rồi chẳng may làm mất.Nếu không có xe.Thì mình nền bằng tiền với giá trị tương đương.Cho nên không nhất thiết là nhân vật quả và giống nhau.Có những trường hợp nhân vật quả khác nhau.Sống giá trị vay trả là tương đương như nhau.Câu chuyện vị thầy tỳ kheo giết chim để tránh và chân chim.Chạy trên.Thuộc loại nhân quả khác nhau.Ông không bị loại làm chim.Mà xinh lại làm người.Tuy nhiên.Khi làm người.Ông bị quả báo nhọt khắp thân lở loét hôi thối.Đầu đường vô cùng.Nguyên nhân sắc sinh.Cũng qua năm câu chuyện về quả báo sát sinh mà tôi đã kỹ.Chúng ta hãy cùng tìm hiểu những lý do.Vì sao người ta lại giết hại động vật.Thứ nhất.Là giết để cúng người chết.Xin hỏi quý vị.Người đã chết rồi.Chúng ta cúng.Hỏi có ăn được không.Chắc chắn là không.Thông tin quý vị cứ vị để mâm cơm lên cúng người chết.Xem là còn hai mươi hai.Nếu như cúng mâm cơm lát sau còn một nửa.Thì đúng là người chết ăn được.Nhưng trên thực tế.Mâm cơm cúng gà cúng vẫn còn nguyên.Và sau đó chính chúng ta ăn trứng người chết có ăn đâu.Mang tiếng cúng cho người chết.Nhưng thực chất toàn là người sống ăn.Có ai muốn cúng cho người chết.Thì tôi đề nghị là đốt hết thức ăn thành cho.Quý vị có giám đốc không.Chắc là không.Vì đốt rồi không ăn được nữa.Có một câu chuyện trong kinh tiểu bộ sáu chương năm.Tổng năm bài chị.Phần ba trăm năm mươi hai.Truyện chàng suy trà ta.Như sau.Một người con thấy trà khóc cũng tròn nội đã chết của anh.Vì hiểu phật pháp.Nên anh muốn can ngăn cha.Nhưng nói thế nào cha cũng không nghe.Tối ngày.Người cha khóc thương rồi nấu thức ăn dâng lên cho ông nội.Người con tìm đủ mọi cách để chuyển hóa cha mình bớt nhớ.Vết thương.Và không cúng bái nhìn thấy nữa.Một hôm.Người con đi ngoài đường.Thấy có một con bò chết.Anh suy nghĩ.Để có thể là cơ hội để thức tỉnh cha mình.Thế là anh mang có đến chỗ con bò đang nằm.Và gọi liên hồi.Vợ ơi dậy ăn cỏ đi.Bởi.Giấy ăn cỏ đi.Khi đó.Những người hàng xóm thấy vậy chạy về báo cho cha của anh biết.Họ nói rằng.Ông ơi còn của ông bị thần kinh rồi kìa.Người cha nói.Cầu tôi khỏe mạnh lắm mà.Có bị thần kinh gì đâu.Nó bị thần kinh rồi.Thấy nó cứ cắm cỏ gọi con bò vậy ăn.Bò đã chết rồi.Nghe chồng.Người cha rất giận.Ông nghĩ.Sao cái thằng này khùng như thế.Con bò chết rồi mà còn mang vỏ cho nó ăn.Thế là người trai đi ra chỗ đứa con ông nói.Cô làm gì là gì.Con bò nằm chết như vậy rồi.Mà đưa cỏ cho nó thì làm sao nó ăn được.Lúc đó người con mừng thầm.Anh nói.Thưa cha.Con bọ chét.Chắc nó còn đi.Mở con chó cỏ nó không ăn được.Vậy người chết đã đem chôn rồi mà còn.Cổ vũ cho họ thì làm sao họ ăn được.Người cha tỉnh ngộ.Từ đó ông không khóc cũng chồng nói nữa.Cử nhân có câu nói rất hay.Sống không cho ăn cho ăn.Chết làm văn cúng rồi.Đôi khi vì lòng thương hoặc vì tưởng nhớ đến người đã mất.Nền chúng ta cứ.Đó là tấm lòng.Nhưng nếu là người học phật.Chúng ta không nên giết con này con kia.Để cúng cho người chết.Đức phật dạy rằng.Sau khi chết.Người ta đi luôn hỏi trong sáu cảnh giới.Việc.Nạ quỷ.Súc sinh.Angela người và trời.Nếu người chết đã tái sinh làm người.Làm thú.Đại địa ngục.Thầy lên cõi trời.Thân nhân có cúng.Thì họ cũng không ăn được.Như vậy.Chúng ta phải hiểu cho đúng.Cúm là để tưởng nhớ người chết.Không phải cúng để người chết ăn.Là người học.Nếu cũng cho ông bà cha mẹ.Chúng ta làm mâm cơm chay là được rồi.Không nhất thiết phải sắp sinh hai vật để cúng.Nếu cúng mặn.Bản thân chúng ta à mang tội sát mà ông bà cha mẹ đẹp quá vặn cũng không ăn.Không hưởng được gì.Thứ hai.Là giết để bán.Có những người mưu sinh bằng cách giết heo bò gà vịt.Vân vân.Đem bán lấy tiền.Đây được gọi là nghề sắp sinh.Hai nhảy đồ tỉ.Quả báo sát sinh rất nặng.Những người làm nghề đồ tỷ sớm muộn gì cũng phải gánh chịu khổ đau cùng cực.Trên cuộc đời này có rất nhiều người.Người phật tử nên chọn cho mình một ngày nào đó không phải sắp sinh.Mạng sống là quý.Cách đức mạng sống là tội ác.Nếu chúng ta không giết thầy.Mà còn phóng sinh.Thì sẽ có công đức rất lớn.Ngược lại nếu phát sinh phát sinh chúng ta sẽ bị quả báo vô cùng khủng khiếp về sau.Như ông thầy bà-la-môn chốc câu chuyện thứ nhất.Chỉ chặt đầu một con dê để cúng tí.Mà phải làm dê tận năm trăm kg.Đức phật dạy rằng.Khi chúng ta sắp sinh.Thì quả báo của mình trước nhất là địa ngục.Sau đó là ngạ quỷ.Tiếp đến là súc sinh.Quý vị thử nghĩ xem.Nếu một đời làm nghề sát sinh.Thì mình sẽ bị đọa vào ba đường ác như thế chồng bao nhiêu lít.Lợi thế.Mà hải thì nhiều.Làm nghề sát sinh vào lắm.Lười lắm.Được no bụng đấy được sung sướng đấy.Rừng sau khi từ giã cõi đời.Quý vị sẽ phải chịu đau khổ trong nhiều kiếp.Như vậy.Chúng ta phải cân nhắc nghề nghiệp nuôi sống bản thân.Không vì lợi ích nhỏ bé trước mắt.Mở ghi tay hải trò lớn phải sau.Đức phật đã dạy chúng ta phải chính mạnh.Tức là nuôi mạng chân chính.Tránh làm nghề sát sinh.Người đời không hiểu người ta làm.Chúng ta là con vật.Thì phải tìm nghề nào lương thiện.Thuốc đẹp.Không hại mình hại người.Nói cách khác.Nếu chúng ta là người có trí tuệ và lòng từ bi.Thì không thể làm nghề sát sinh.Đó là chưa kể những người làm nghề này.Cũng chỉ được đời cha.Đến đời con đời cháu sẽ tàn rồi không phát là nổi.Người xưa có những câu nói rất hay.Ông trà kiếp trước thiếu tô.Bây giờ con cháu vọng dù nên nhanh.Cần ngược lại là.Đời cha ăn mặn đời con khát nước.Theo nghĩa câu nói thứ hai.Nếu người cha làm nghề sát sinh.Thì người con sẽ chịu quả báo.Như vậy là không phù hợp với nhân quả.Gì giáo lý nhân quả dạy rằng.Ai ăn lấy nho ai làm nấy chịu.Xã hội đây người cha làm mà người con phải chịu.Thực ra.Điều này cũng là nhân quả.Bởi vì người cha làm mát.Truyện sắc sinh hại vật.Nên con của ông ta cũng là người ác đầu thai.Cùng là người ác.Nên nó bị chung quả báo với cha mình.Chứ không phải cha làm mà con chịu.Có chăng cũng chỉ bị ảnh hưởng phần nào thôi.Ví dụ như.Người cha đi ăn cơm.Ông trộm lừa đảo làm nghề bất chính.Bị đời người kinh chi.Bị bắt dâm xử phạt.Thì vợ con ở nhà.Tùy không chịu quả báo như vậy.Nhưng sẽ cảm thấy rất tuyệt.Ngoài ra.Khi chúng ta làm nghề sát sinh.chín hành động giết hại hàng ngày đó.Khuôn chọc vào trong tăng thức của mình.Và biến mình thành người ác.Người hung dữ.Người dã man.Không những đời này mà cả đời sau.Tục ngữ có câu.Ăn cắp quần tây ngủ ngày quen mắt.Chúng ta làm cái gì cho cũng thành quen.Channel.Chúng ta đừng quân tập hạt giống sát sinh.Bởi vì những hành động giết hại đó sẽ trở thành thói quen và rất khó để sửa đổi.Cũng chính những thói quen này tạo thành nghiệp trong tương lai.Dẫn dắt chúng ta trở thành người hung ác.Có thể giết người không gớm tay.Chưa vậy.Khi làm một nghề gì để sinh sống.Chúng ta hãy suy nghĩ cho thật kỹ.Đừng chỉ vì cái lợi trước mắt.Đặc biệt là ngày sắp sinh.Cho dù ngày này có lời nhiều một ngày có thể lời năm triệu mười triệu hai trăm hai mươi triệu.Chúng ta cũng không nên tham lam.Vì nếu làm nghề này.Thì kiếp sau chúng ta sẽ bị đỏ vào những cảnh dưới đau khổ gấp trăm gấp ngàn lần hiện tại.Thứ ba.Là giết để ăn.Có người chúng ta ăn để sống.Không phải sống để ăn.Có người có đường ruột dài giống các loại thực vật như.Khỉ bò trâu.Dê cừu vân vân.Hình nền thức ăn phù hợp với cấu tạo cơ thể con người.Không phải là thịt động.Mà là sao củ quả.Chỉ vì từ nhỏ cha mẹ cho ăn thịt cá quen rồi.Bây giờ không có những thứ đó chúng ta ăn cơm không đủ.Còn nếu ăn chay từ nhỏ thì lớn lên chúng ta vẫn ăn chay bình thường.Không có gì trở ngại cả.Chúng ta ăn chay quen rồi.Thì khi ngửi mùi thịt cá.Sẽ thấy không thể nào chịu nổi.Chẳng qua cũng chỉ là do thói quen.Những người xuất gia.Chẳng hạn như tôi.Hơn bốn mươi năm ăn chay.Vẫn thấy khỏe mạnh bình thường.Trồng rau củ quả.Điều đã có đầy đủ chất bổ dưỡng.Đôi khi ngồi suy nghĩ cũng thấy lạ.Con bò con trâu con ngựa con voi.Đi ăn cỗ thôi.Thấy mà chúng rất khỏe mạnh.Còn có người chúng ta ăn đủ thứ mà hết bệnh này đến bệnh kia.Có nhiều người nói ăn chay bị mất máu hay đau ốm da xanh xao.Tôi hỏi lại quý vị.Ăn mặn có bị bệnh không.Bị thử vào bệnh viện xem.Những người bệnh ở đó ăn chay hay mặn.Quý vị cứ bảo ăn chay bị bệnh mà sao ở bệnh viện lại toàn là người ăn mặn không thôi.Bệnh.Là do nghiệp của mình.Chúng ta không nên nói ăn chay bị bệnh còn ăn mặn thì không.Chín ăn mặn mới là nguyên nhân gây ra rất nhiều bệnh tật.Bây giờ khi ăn thịt.Quý vị phải nghĩ như thế này.Mình muốn sống.Mà lấy mạng sống của chúng sinh khác nuôi mạng sống của mình.Như vậy có từ bi.Công bằng và hợp lý không.Quý vị thử tưởng tượng xem.Lúc ăn một miếng thịt vào miệng.Mình cảm thấy ngon.Nhưng sau khi nuốt vào bụng rồi.Lỡ như có vấn đề gì đó.Bị ói ra.Thì quý vị có dám ăn là miếng thịt đó được không.Chắc chắn là không.Nhìn đã thấy sợ rồi.Làm sao dám ăn lại.Nếu như nó tiêu hóa thành phần.Thì gửi còn không dám.Nói gì đến nhìn.Quý vị vẫn ăn.Là vì không thấy được sự đau đớn của chúng sinh khi bị tụt huyết.Đập đầu mổ bụng.Nấu luộc chiên sầu.Quý vị hãy xem lại việc ăn của mình.Chỉ ngon miệng mình một tí.Mà biết bao chúng sinh bị giết hại một cách đau đớn.Dã man.Nỗi lòng nào quý vị ăn nuốt nhiều miếng thịt như vậy.Quý vị phải có lòng từ.Phải quá xét nhân quả.Không nên ăn thịt chúng sinh nữa.Thứ tư.Là giết để mua vui.Tuy năm câu chuyện đã kể lúc đầu không nhắc đến nguyên nhân sắc xinh này.Nhưng ở đây tôi sẽ nói thêm cho đầy đủ.Vừa rồi có một lễ hội mới được phục dựng tại phú thọ.Đối lại lễ hội cầu trâu.Cầu trâu có nghĩa là đập đầu trâu.Hội chọn một con trâu khỏe mạnh.Vừa nói đi tắm ở sông hồ.Sau đó rất về đình làng làm lễ.Ca cổ vào một cây cọc chôn sẵn ở giữa sân.Khi lễ hội bắt đầu.mười hai thanh niên thay phiên nhau cầm cái vụ đập lên đầu con trâu.Cho đến khi nó chết thì thôi.Một hành động quá sức dã man.Thấy mà nó lại được tổ chức thành lễ hội.Để cho biết bao nhiêu người đến xem.Hàng ngày.Trâu chỉ bị giết ở các lò mổ.Không có người ngoài nhìn thấy.Còn ở đây.Trâu bị đẹp trai giết ở giữa.Mà lại viết một.Vô nhân tính.Thay vì giết con trâu chết thật nha.Rồi sau đó mổ bụng mang thai nói ra cũng.Đằng này con trâu đang còn sống.Mà mình lấy vô đập vào đầu cho nó chết từ từ trong đau đớn.Đây là những lễ hội của thời cổ xưa.Thời đó dân trí còn thấp kém.Lạc hậu.Nên người ta mới làm như vậy.Bây giờ chúng ta là người văn minh có hiểu biết có trí tuệ.Sao lại còn hành động giống như những con người cách đây cả vài ngàn năm.Chúng ta hãy đặt mình vào vị trí con trâu xem như thế nào.Mình bị người ta cột vào cột.Rồi ripple đập liên tục vào đầu thì có chịu nổi không.Mình có đau không.Mình có sợ không.Mình có báo thù những người đó không.Trâu là con vật rất hiền lành.Nó giúp nông dân kéo cày.Kiểu xe.Nó là một trong những người bạn thân thiết nhất của con người.Vậy mà.Chúng ta lại đối xử với nó một cách dã man như thế.Chúng ta còn nói lễ hội cầu trâu là lễ hội văn hóa.Không biết phần hóa ở đâu.Lễ hội dã man thì đúng hơn.Điều đáng buồn là.Ở việt nam chúng ta.Nơi này nơi kia vẫn đang có những lễ hội như vậy.Trên tây nguyên.Thì có lễ hội đâm trâu.Người ta có một con trâu lại rồi cúng tí.Nhảy múa xung quanh.Sau đó lấy hàng chục cây lau phóng vào bình châu.Cho đến khi nó chết.Có lời còn dã man hơn nữa.Con trâu đang đứng.Người ta lùi chạy rồi lấy dao chặt chân cho nó quỷ sứ.Sau đó lấy dấu đầm nó tới chết.Tải nepal.Vừa rồi cũng có lễ hội chặt đầu trâu.Hồ gươm lại một lúc hơn sáu nghìn con trâu.Lấy dao chặt đầu của chúng.Nhìn mấy ngàn con trâu bị đứt đầu.Nằm tại một bãi đất còn rộng hơn cả chùa hưng pháp này nữa.Tôi thấy đó là một lễ hội hết sức dã man.Rừng suy nghĩ lại.Lễ hội cầu trâu hay đâm trâu ở việt nam chúng ta còn giảm an hưng.Chặt đầu thì con trâu chết ngay lập tức.Còn đập lên đầu trâu bằng vào hai trăm vào mình trâu bằng giấy.Thì nó chết từ từ trong đau đớn.Vilas và oán hận.Thực quá tội nghiệp.Ngoài cha ở bắc ninh hiện nay.Lễ hội chém lợn.Vào ngày tổ chức lễ hội.Người ta rước con lợn đi vòng quanh thôn.Sau đó đưa về sân đình.Đặt nó nằm ngửa.Nếu cần bốn chân về bốn hướng.Rồi một thanh niên cầm đau chặt đứt làm đôi.Hiến máu túi giải lần.Người dự lễ lấy tiền bôi máu lợn lên đó.Rồi đem về để được may mắn.Rõ ràng những lễ hội kể trên quá dã man tàn nhẫn và phi nhân tính.Chỉ những người không có lương tri mới thích tham dự những lễ hội như vậy.Lễ hội cầu trâu đâm trâu.Thầy chém lợn nhằm giáo dục con người cái gì.Giáo dục con người hành hạ và giết hại chúng sinh chân.Người có trí tuổi bản thân thăm tham gia.Và cũng không cho con cháu mình tham gia những lễ hội như vậy.Bởi vì đến xem những cảnh giết chóc mang vợ như thế rất nguy hiểm.Chúng chỉ thích.Tìm cách điệu áo ở trong mình.Chứ không mang lại điều gì tốt đẹp cả.Chúng ta cần phải lên án những lễ hội như thế này.Vì chúng không có tính giáo dục hướng thiện và hướng thượng.Chúng ta là người học phật.Khi làm một việc gì.Cần phải suy nghĩ xem hậu quả của nó như thế nào.Sư tổ thử nói một câu rất hay.Bồ tát sợ nhân.Sợ quá.Bồ tát sự nhân nghĩa là bồ tát khi làm bất cứ việc gì.Điều cân nhắc kỹ lưỡng.Vì các ngài bean.Nếu đã gieo nhân thì phải gặp quả.Sợ quá.Nghĩa là chúng sinh không mà nhân quả.Cứ cắm đầu năm.Tới chừng bị tù.Bị tử hình.Binh đoàn địa ngục mới than trời trách đất.Chúng ta không nên làm những chúng sinh như vậy.Mà phải làm bồ tát.Phải biết sợ mình sẽ gieo nhân xấu.Thì nói hay là một điều gì.Chúng ta phải về trường hậu quả của nó.Để mình không rơi vào tội lỗi.Sao đỏ phạt khổ đau.Nhất là phải suy nghĩ thật kỹ trước khi mình định ra tay sắp sinh.Vì bất cứ lý bà nào trong bốn lý do đã trình bày ở trên.Giữ gìn được giới không sát sinh.Thì chuyện đời vào đời sau.Chúng ta sẽ có ăn lạc và hạnh phúc.Nếu chúng ta sống chánh mạnh.Không làm những việc sát sinh.Hải vân.Thì chắc chắn sẽ không bị quả báo đau khổ trong tương lai.Tóm lại.Hôm nay tôi đã kể cho quý vị nghe một vài câu chuyện về quả báo sát sinh trong kinh tiểu bộ.Và tích truyện pháp cú.Gì hãy ghi nhớ những câu chuyện đó.Quả báo jackson rất nặng nề giúp đau khổ.Không nhận kiếp này mà nhiều kiếp về sau.Vô vậy.Người phật tử phải phát khởi lòng từ.Phải thấy tất cả chúng sinh đều tham sống sợ chết.Và điều khó phật tánh giống như mình.Chúng ta phải tôn trọng tấn linh của con vật.Thực ra trước đây nó cũng là con người như chúng ta.Nếu chúng ta không biết tu.Thì kiếp sau sẽ bị dọa làm súc sinh giống như nó.Không phải con người mãi mãi là con như.Con súc sinh mãi mãi là súc sinh.Con người có tội thì bị đỏ xuống làm súc sinh.Súc sinh hết nghiệp thì được thăng lên lại làm người.Như vậy con người và con vật bình đẳng với nhau về nhân quả.Rất mong quý phật tử thấu hiểu điều này và sẽ không bao giờ sắc sinh hại vật nữa.Dạy kết thúc bài giảng hôm nay.Tôi xin chào quý vị bài thơ.Xin đừng sát sinh.Đau lắm người ơi xin đừng giết tôi.Đau lắm người ơi xin tha mạng tôi.Ôi tiếng kêu cứu muôn loài thú vị.Văn mãi đâu đó mặt đất dưới sông.Con bị cắt cổ con thì nhổ lông.Máu hồng lai láng tiếng ánh mắt trời.Nỗi khổ đứng đau thần sầu như núi.Mỗi ngày qua đi hàng tỉ sinh mạng.Bị giết dã man thịt nát xương tan.Từ con vật nhỏ đến loài thú to.Vì ngon miệng mình.Cướp mạng chúng sinh.Hủy nhân loại ơi có người con vật.Cùng một tánh linh cùng tham muốn sống cùng có cảm tình. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com