Replay Blog Radio - Bạn Biết Không, Vận Tốc Rơi Của Nước Mắt Là 5cm_s đấy!

replay blog radio - bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm_s đấy!
Bbc.Phim hoạt hình nhật bản năm cm trên giây chưa.Nếu ai đã xem bộ phim này rồi.Thì sẽ biết nămcm s.Là vận tốc rơi của cánh hoa anh đào bộ phim có câu chuyện buồn man mác và đề.Nuôi đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác giả.Viết lên những câu chuyện của riêng mình.Chúng ta đã từng nghe blog radio số chín mươi bốn năm cmc.Chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của tác giả miao trong số w của tuần này.Blog radio năm trăm bốn mươi hai các bạn lắng nghe một câu chuyện khác có cùng tên năm cm.Lịch sử pháp bưởi tác giả tiêu dao.Chúng ta hãy cùng lắng nghe và cảm nhận xem câu chuyện năm cm trên giây của tiêu dao có kết trọn vẹn hơn.Phim không nhớ.Nếu hỏi tôi việc gì mà tôi làm tốt nhất.Thì hẳn tôi sẽ không do dự mà trả lời ngay.Đó là chờ đợi.Đương nhiên nhiều giống như những gì nguyên vẫn nói thì tôi thật ra khỏi nhiều thứ lắm.Cậu ấy vẫn thường cần nhầm.Sao tôi có thể dành từng ấy thời gian chị thấy quen quen với mấy bộ manga.Mấy bộ phim hoạt hình của mị của.Sao tôi có thể chỉ nhìn một lần mà có thể nhớ được mặt với tên của cả đống nhân.Không chỉ mặt nhìn na ná nhau.Mà tên của lòng người.Giày có phải cây súng.Sao tôi có thể chỉ trong ba chiều.Mạng cục thiên con trai to gấp đôi mình.Tóm lại.Chồng mất nguyên tôi chính là cô bạn thân rất sợ những chuyện rắc rối.Vớ vẩn.Mà cô ấy không may phải chịu đựng.Hình như .Nguyên chưa bao giờ nhận ra.Điều mà tôi sợ nhất.Đã chờ cậu ấy.Tại sao ư.Vì đó là việc mà tôi luôn luôn làm.Ngày này qua ngày khác.Tháng này qua thằng khác.Năm này qua năm khác.Câu lạc bộ kendo của tôi đối diện với sân bóng đá.Mỗi buổi chiều.Sau khi tan buổi tập tuyết đều đi sang bên đó trường nguyên.Từ vựng đỡ.Bên ngoài hàng rào cao vút bằng thép đàn hình mắt cáo.Tựa lưng vào gốc đào.Sự quý tập sự.Hai đứa thường ra về với chiều mưa.Khi mang nắng gần như đã tắt hết.Chỉ xuất lại phải kiêng màu hồng rực nhuộm đỏ cả chân trời.bốn mươi điều con trai nói hay về trái bóng.Và một đứa con gái kỳ lạ.Trong bộ trang phục võ kinh đô đổi dài trên con đường vắng.Lớp ba lớp bốn lớp năm.Dưới lớp mười.Lớp mười một.Hàng rào mắt cáo với quay sân bóng thật sự rất cao.Cao đỉnh núi những ngày đầu tiên đứng chờ nguyên.Con bé lớp ba là tôi đã nhắc tiền vãi cả cổ.Mơ thấy cho phép chiều cao hùng vĩ của nó nhìn trong nắng chiều trinh che.Đến tận bây giờ.Khi đã học lớp mười một .Tôi vẫn phải ngước mắt lên cái hàng rào cao nhất ấy.Bài thơ nhận ra cái cảm giác trắng ở.Khi nhìn lên những vách núi bằng thép in và khung trời nhàn nhạt nắng chiều.Vẫn nguyên vẹn như ngày nào.Tôi đứng đó bên ngoài hàng rào cao vút ấy.Tôi đứng đó.Bên ngoài thế giới của nguyên.Không hiểu sao tôi luôn có cái cảm giác ấy.Cái cảm giác mình bị ngăn cách ngoài thế giới của cậu ấy.Cái cảm giác mình chỉ có thể đứng bên ngoài mà chờ đợi.Chờ đợi.Chờ đợi.Chờ cậu ấy bước ra khỏi hàng rào bao bọc.Đi tới bên tôi.Đứng bên ngoài.Túi giấy theo nguyên từ xa.Cách dán cao linh khí.Chân dài tay dài.Tưởng như lòng nhóm mà di chuyển nhanh như điện xẹt.Xử lý bảo nhìn đến lạ.Những khi nghỉ giữa hiệp.Cô ấy cúi người xuống thở dốc.Chồng tây và đầu gối.Từng giọt mồ hôi theo mấy loại theo ít tấm nhỏ xuống tâm tâm.Những hôm trời mưa.Mọi người nghỉ tập.Cô ấy vẫn suốt một mình trên sân.Quần áo lấm lem đất cát.Những lúc chỉ đạo tấn công.Có ý tưởng vô thức đưa tay lên quyền những giọt mồ hôi trên trán.Từ đã thuộc nằm lòng từ nghĩa ảnh của cậu ấy.Giống như việc tôi biết rất sóng.Nguyên sinh nhật vào mười ba tháng mười hai.Thích ăn cơm rang.Ghét nhất là củ cải và cà rốt.Là một con mọt sách chính hiệu.Nhưng cũng là một con sâu ngủ.Thế nên.Thánh nào qua gọi cậu ấy đi học.Từ cũng phải vào tận giường mà giờ vài động tác pandora để nơi được cậu ấy dậy.Thế nên.Buổi sáng của cậu ấy luôn là mấy lát bánh mì tôi mang cho.Yêu nhau đến mức ấy.Nhưng mỗi lần đứng chờ cô ấy bên ngoài sân bóng tôi đã có cảm giác thật xa xôi.Bên cạnh hàng rào mắt cáo trên sân vận động là một cây đào cổ thụ.Nicolas đã đứng đấy từ lâu lắm rồi.Từ ngày chúng tôi học lớp ba.Mỗi mùa xuân.Tìm cảnh hoa đào mùa đã sắp rơi từ trên các cành khẳng khiu cao vút buông xuống trong gió.Khi nào khẳng khiu sạc cỗi nhưng chưa bao giờ trễ hẹn với mùa xuân.Năm lớp mười một.Tùy đường diễn đàn mùa hoa đào ấy.Thảo nguyên.Rất nhớ đến bộ phim năm centimet trên giây năm cm trên giây là vận tốc rơi của hoa anh đào.Bộ phim có cậu bé đã chờ người con gái mình yêu cô bạn thử ngờ từ khi còn bé.Khi người con gái đòi lấy chồng.Mỉm cười tôi hứng như cánh hoa rơi trong lòng bàn tay.Chắc hoa đào của việt nam cũng hơi với vận tốc năm cm trên giây nhỉ.Tài nguyên dạo này có bắt buộc tập muộn thế.Tôi sẽ bước để bắt kịp tên con trai đang mải mê với quả bóng trên đôi chân.Bóng hai đứa đủ dài thì ráng chiều lồng vào nhau quyền vẫn không quay lại nhìn tôi.Sắp tới giải đấu rồi mà nếu không chơi được thì cậu cứ về trước nhé.Tớ mà về trước thì sợ trên đường không có cao thủ bảo vệ thì cái bản mặt bị phá của cậu sẽ bị gì.Đối + mười lăm x hai mươi sáu bằng bao nhiêu ba trăm chín mươi.Vậy năm mươi x hai mươi lăm chia năm.hai trăm sáu mươi lăm cm trên giây là gì.Cậu ấy sưng của bóng lại quay qua nhìn tôi nghi ngờ.Lại truyện tranh hoạt hình gì đó hả với.Rồi rồi với nguyên thì bất cứ thứ gì không liên quan đến toán học và bóng đá đều vớ vẩn hết.Nguyên soái đầu tôi rồi dưới xuống.Dẹp cái mặt bí xị của cậu đi.Về nhanh không ăn mắm.Theo cậu thời gian suy nghĩ.Khi nào có đáp án thì bảo tớ.Cậu mà trả lời được tớ sẽ làm theo một yêu cầu của cô.Thế cậu ấy vẫn chẳng có gì là để tâm.Tôi nhấn mạnh lại.Bất cứ yêu cầu gì ấy.Ráng chiều phủ màu đỏ lên chúng tôi.Chị ấy là mùa xuân năm lớp mười một.Nhưng tôi chưa từng nhận được câu trả lời của nguyên.Cho tới tận khi tôi theo gia đình chuyển vào nam sống.Nhiều cơ hội để tâm.Thì chỉ cần chưa để sống dj.Điều có một cụm từ tìm kiếm trên google.Phải mất thêm chưa đầy mười giây để nhận lấy kết quả.Và nếu cậu ấy có thể kiên nhẫn đọc một chút.Thì cô ấy sẽ biết ngay.năm centimet trên giây.Là vận tốc rơi của cánh hoa anh đào.Nhưng hình như nguyên chưa từng kiên nhẫn với tôi.Giống như tôi kiên trì làm phiền cậu ấy.Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó.Tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao nhất đó.Chưa cậu ấy sức chín mùa xuân.Tôi đã thích cậu mất rồi.Cậu thật sự không đi tiễn từ hà.Tôi tựa lưng vào gốc đào.Thì thầm về cái điện thoại trên tay.Trạng nguyên đầu bứt rứt.Không có gì nếu vậy nhờ thằng đấy nhé.Tôi đi đây cúp máy tôi ngửa mặt nhìn lên những cành đào khẳng khiu.Hãy tả từ lâu.Mùa xuân đã kết thúc từ bao giờ.Đường dây chị ngang phía hông sân vận động.Bà từng bao chị ấy mới được đi vẫn chưa kịp xem lại.Khi lên tàu.Tôi chưa ý thức được điều đó.Vậy nên tôi đã gần như sáng khuôn mặt vào cửa sổ.Nếu may mắn.Tôi có thể nhìn thấy nguyên một lần nữa.Và tôi nhìn thấy cậu ấy thật.Mọi thứ liên tiếp nước qua để mắt tôi.Tự dưng lại từ một thước phim quay chậm.Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của nguyên đôi mắt sáng lên khi cậu ấy nhìn thấy tôi bên cửa sổ toa tàu.Cô ấy mỉm cười vẫy tay với tôi.Rồi sau đó là cả sân nhìn sự lên cùng với tiếng ở hết sửng sốt vào micro.Trời ơi đội trưởng hoàng nguyên vừa làm mất bóng.Rồi tất cả lùi xa vào khoảng không vuông vức gió sau lưng.Bộ phim nămcm s.Cô bé đó chuyển đi.Cảm nghĩ tình đầu của hai người bạn mãi mãi dang dở.Đến phim mà còn không có nổi một cái kết có hậu.Cho dù cả hai người đó đều thích nhau.Gunny.Từ chỉ đơn phương thích nguyên.Người luôn chỉ xem tôi là con bạn thân yêu rắc rối.Cậu ấy liệu có nhớ tôi.Thành phố hồ chí minh không có số lượng ẩm.Hơi như iphone mùa xuân.Không có duyên với quả bóng trên dân tộc mỗi chiều.Cũng không có cây đào già khẳng khiu là tả hoa rơi.Tôi quen dần với cái nắng vàng óng.Quen dần với những người bạn mới.Tôi vẫn đến lớp kendo mỗi buổi chiều.Nhưng giờ đây.Chẳng có tên ngốc nào cho tôi chờ đợi nữa.Gửi lại có một người luôn kiên trì chờ tôi trước lớp kiếm đạo để cùng về.Cậu ấy thuyết minh.Qua facebook.Yahoo của tin nhắn.Qua những cuộc điện thoại.Tôi biết có rất nhiều vật liệu trong trường những bộ đội trưởng hoàng huy.Của đội bóng đá trường.Tìm bạn thân ngốc xít của tôi.Các bạn ấy không đứng ngoài hàng rào cao nhất để trường nguyên như tôi trước kia.Mở bức hình ở trong sân vận động.Cổ vũ cho những bài tập của đội.Màng nước cho họ khi trời nắng.Màn hình bùng cho họ khi trời mưa.Hỏi hai những bạn trong đội khi đội giải lao.Thấy lạ.Cuộc sống của nguyên vẫn ổn.Vẫn chưa trải từ khi tôi rời đi.Cậu ấy không khí không có tôi xanh gọi mà ngủ dậy muộn.Hãy quên giờ.Cậu ấy cũng không vì không có tôi mang bánh mì mỗi buổi sáng mà phải nhịn đói.Lời kích thước.Tôi cũng chẳng hề đóng một vai trò gì quá ghê gớm cho cam.Trong cuộc sống của cậu.Hai con đường của chúng tôi từng sóng đôi bên nhau.Phải từ đây dễ làm hay nha.Có lẽ như bao người dân khác lướt qua nhau trong cuộc sống này.Tôi và cậu ấy chỉ có duyên đến mức ấy.Đừng như nguyên nói có lẽ.Tôi đã quá nhiều chuyện và xem có nhiều phim hoạt hình rồi.Nhưng trước khi tôi kịp quyết tâm đặt nguy hoàn toàn vào miền ký ức thì mùa xuân đã lại trở về.Và chúng tôi phải đối mặt với lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời.Tính đến thời điểm này lựa chọn trường đại học.Từ phía bắc đón tết.Mình sửa tôi ra bến xe cậu ấy hỏi tôi tại sao nhất định phải bị bắt đoàn thích một mình.Tôi cười trừ.Nhân sinh ánh mắt của cậu.Tôi làm sao có thể nói rằng tôi quay trở lại đó vì muốn gặp nguyên.Cây đào già nuôi cạnh sân vận động năm nay ra hoa sớm khi tôi về tới nơi.Chiều ba mươi tết áp một vài cánh hoa màu hồng nhạt.Giới thiệu sáu độ xuống phai tôi.Sân vận động vắng tanh chỉ có một tiên nước cao lênh khênh.Nhẫn mỹ hành hạ của bấm.Sáng chiều nhà nè.Nước mưa bụi dj.Vì gốc cây đào.Bên ngoài hàng rào mắt cáo tôi thấy tôi trở lại với chính bản thân mình ngày xưa.Con bé ngốc nghếch.Thầy thích người bạn thân nhất.Và nhắc đến mức chỉ im lặng đứng ngoài thế giới của người đó mà chờ đợi.Chứ không dám đặt chân vào.Chỉ tiếc là khi tôi nhận xét điều này.Chúng tôi đã mở hôm hình thành một khoảng cách.Không phải khoảng cách bên trong.Bên ngoài bức tường sài bằng thép như ngày xưa.Mà là khoảng cách của thực tế.Khi cả hai đã lớn.Phải đối mặt với hoàn cảnh hiện tại.Chứ không chỉ đơn thuần là mơ mộng như ngày nào.Đúng là có rất nhiều thứ đã thay đổi trong gần một năm qua.Cho dù hai đứa chỉ vừa mới đặt chân lên bậc thềm của tuổi mười tám.Cậu về lúc nào thì ăn.Tôi sẽ bị ngừng lên.Nguyễn danh nguyên được đứng trước mặt tôi từ lúc nào.Mái tóc ướt mồ hôi dính sát vào trán.Tẩy vết bùn lấm trên gương.Những cánh hoa đào chao lượn xung quanh hai đứa.Lạc đà.Nhà thanh.Mới về đi thẳng từ ca về đây.Vì nhớ cây đào này không chịu được.Phần còn lại của câu nói.Tôi đã kịp ngăn bản thân mình.Trước khi lỡ nghiện thuốc xa.Và bởi tôi biết chắc sẽ gặp cậu ở đây.Xuất khăn trong túi áo khoác.Từ cổng trung nguyên.Phải chỉ cậu ấy những vết bùn lên trên mặt.Hai đứa tựa lưng vào gốc cây.Nhìn cân số đẹp mắt như cánh hoa đào rơi.Mỗi người mải mê theo đuổi ý nghĩ của riêng mình.Cho đến khi nguyên lên tiếng.Tóc xoăn dài qua vai rồi.Cậu không được cắt tóc ngắn như trước nữa.Ừ trông buồn cười lắm à.Không.Xinh hơn.Giật mình.Quả thật tôi không tưởng tượng nổi.Người vừa trả lời câu hỏi là nguyên.Ngày xưa.Nước ta có bao giờ để lỡ bất kỳ cơ hội nào.Để cho tôi phát điên đâu.Phát hiện cái nhìn muốn giết cả con người của tôi.Master cup đầu tôi mới phát sóng.Nhìn cái gì.Vì thế cậu khác.Chả nhận ra luôn.Đúng là phát thật.Sau khi ăn đi tớ đã nhận ra có một vài điểm khác biệt.Mà trước giờ tôi không hề thấy.Ví dụ như.Em có đứa con gái nào mà thấy quen.Lại ý đánh đánh như cậu.Hơi tí là cậu võ văn hạt nhân.Cũng chẳng có ai nói nhiều nhưng.Chẳng có ai phiền phức như cậu.Vì tớ là độc nhất vô nhị mà.Và cũng không anh.Kiên nhẫn chờ tới sau mỗi bài tập như cậu nữa.Tôi mỉm cười với những cánh hoa lướt qua trước mặt.Thật tuyệt khi biết rằng cậu ấy vẫn luôn coi tôi là người quan trọng.Cho dù là quan trọng như một con bạn thân rắc rối giữa rằng.Nguyên sẽ thi trường gì nhỉ.Chắc là trường gì đó ngoài bắc rồi còn tứ.Nay.Đừng nói cậu sẽ học cho nam nhé.Bé đang suy nghĩ.Nhà thờ cũng định cư trong đấy học đại học ở nam có lẽ là lựa chọn tốt nhất.Hiển nhiên rồi.Nhưng mà bố mẹ tôi nói đều từ muốn học ngoài bắc thì sẽ tôn trọng quyết định của tớ.Vậy cậu định sao.Chưa biết.Tớ không muốn xa bố mẹ.Nhưng tôi nhớ miền.Ngực chảy xệ.Và nhiều hoa đào chết đi được.K.Và tôi muốn được ở gần cậu nữa.Buồn ngủ hả.Tôi dừng lại.Thì thầm trong lòng với cây đào già.Nhưng có lẽ tôi nên chấm dứt mối tình đơn phương này.Vì cậu ấy.Người tôi thích.Là bạn thân nhất của tôi.Và mãi mãi vẫn chỉ coi tôi là bạn thân.Không hơn không kém.Nhưng có lẽ tôi sẽ học ở miền nam.Rồi sau này kiếm một ông chồng trong đó luôn ấy chứ.Bài số nguyên trong đó.Không phải đi đi về về hai miền nam bắc cho mẹ.Tôi cười trừ quay người đi chứ.Thay lại phía sau lưng một câu giục nguyên về bóng chiều co lại trong mưa phùn mùa xuân.Tin nóng.Là vận tốc rơi của cánh hoa anh đào trong gió phải không.Tôi cũng đỡ người khi soạn của nguyễn văn lên sau lưng.Tôi quay lại.Đối diện với cái nhìn rất bình thản của cậu ấy.Là năm cm trên giây.Nếu cậu vẫn chưa nhớ ra.Cậu đã đối tới hồi năm trước.Đó là vận tốc rơi của hoa anh đào trong gió phải không.Và đó cũng là tên một bộ phim.Nhưng tớ không nghĩ như lại tìm hiểu câu hỏi đó.Cậu có thể để ý đến nó khi tớ đố đâu.Chỉ ra là từ có tìm hiểu.Tớ thật chỉ được cố gắng ngồi xem cho hết bộ phim ấy.Vì có vẻ cầu đá phát cuồng vì đó.Nói thật.Tớ chẳng hiểu cậu thấy cái thứ hai nào ấy hay ở chỗ nào.Chưa kể kết làm từ thấy đức tin.Phải.Bí kíp đó cũng từng làm tôi phát điên.Mọi chuyện bắt đầu khi cô bé nói trước câu bản thân biết.nămcs.Là vận tốc rơi của hoa anh đào.Họ đã có cả một tuổi thơ ấu để kỷ niệm.Cho tới khi một trăm hai mươi chuyển trường.Asus.Không còn cơ hội gặp lại nhau.Cho dù cả hai vẫn luôn hướng về nhau.Thời gian trôi cô gái lấy chồng lấy một người đàn ông không phải cậu bạn năm xưa.Dù trái tim cô vẫn chưa đầy hình bóng cậu.Dù cho đến lúc đó.Cửa vẫn còn chờ đợi cô.Thấy trả lời đúng không.Đốm.Thì sao.Vậy nếu tớ trả lời đúng.Cậu sẽ làm cho tớ bất cứ việc gì như đã hứa.Đúng không.Một nụ cười gian tà xuất hiện trên gương mặt nguyên khiến từ luống cuống.Vào lúc tôi chưa kịp mở miệng để phản bác.Gửi lại tiền đến trước mà tôi.Bằng tốc độ của một tiền đạo tấn công trên sân bóng.Cậu sẽ lại miền bắc.Theo yêu cầu của tớ.Đúng không.Đó là lần đầu tiên trong đời này.Tôi thực sự tin rằng đời thực cũng có thể có được kết thúc tốt đẹp.Hơn mười bộ phim.Bệnh viện mắt.Truyện ngắn nămcm s.Địa chỉ đến từ tác giả tiêu dao.Bạn thân mến.Người ta có câu.Tình chỉ đẹp khi còn giang giờ.Nhưng không phải cứ chuyện tình đêm nào cũng có kết thúc sang sử những bộ phim phải không.Khi chúng ta vẫn còn niềm tin về tình yêu.Thì chúng ta hoàn toàn vẫn có cơ hội hạnh phúc.Blog radio được thể hiện qua giọng đọc tuấn anh hằng nga và nhóm sản xuất và lắp radio.vn.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com