Replay Blog Radio - Còn Thương Thì Làm Sao Trốn được Trái Tim Mình

replay blog radio - còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình

Vitamin.Bạn có tin rằng những người đã là định mệnh của nhau thì dù xa nhau đến mấy cũng sẽ quay trở về.Sao không.Mở những người vì sợ hãi vì không dám bày tỏ tình cảm với đối phương nền đã chọn cách trốn trại.Những số khoảng cách thời gian và không gian xa đến đâu thì những trái tim.Vẫn sẽ tìm được lối về bên nhau.Chồng số blog radio của tuần này mời các bạn cùng lắng nghe truyện ngắn còn thương.Thì làm sao trốn được trái tim mình được gửi đến từ tác giả nguyễn công tạo.Osaka nhật bản.Tháng mười du đã nhuộm đỏ cả một vùng đất trời rộng lớn.Những cánh rừng những ngọn núi toàn là một màu đỏ rực của lá phong.Tả những hàng cây trên phố.Hãy trong khu vườn mà tôi đang làm việc.Ngoài những ngôi nhà kính có chút sắc xanh của rau củ.Thì tất cả đều là một màu đỏ rực như thế.Mua thuốc ở nhật cũng có nhiều đặc trưng để người ta đến.Rồi sẽ nhớ mãi như thu của hà nội vậy.Có điều thụ ở nhật lạnh hơn và cô đơn hơn.Người sờ vào một cây cô qua khu nhà kính.Video mắt nước ra ngoài xa.Phía mặt trời donsen khuất bóng sau dãy núi.Vậy là tôi đã sang đây được gần ba năm.Tôi sang nhật theo hợp đồng xuất khẩu lao động với một thằng chạy bên này.Công việc của tôi là trồng trọt chăm sóc và thu hoạch rau củ.Ngày tôi đi.Không một ai đi tiễn.Bố mẹ thì ở quê xa.Không thạo shaco.Bạn bè cũng chẳng có anh.Bởi vì tôi xấu.Là tôi đang chạy trốn .Chạy trốn mối tình đơn phương.Chạy trốn mối tình đơn phương và cũng là chạy trốn chính bản thân mình.Cũng không hiểu sao ngày đó tôi lại quyết định như vậy.Phải chăng vì tôi nghĩ rằng.Tới một nơi thật xa vui đầu vào công việc sẽ giúp tôi quên được cô ấy và quên đi được những tình cảm và tôi.Trang.Nhưng không.Tôi đã nhầm.Dù có trốn chạy thận đầu tiên nữa.Có bận bịu thế nào thì nữa.Tôi vẫn không thể nào quên được.Buổi lễ ngày từ lúc ra đi.Chẳng thể nào giữ được mối tình này.Vẫn thường mang theo hình bóng người con gái ấy.Vật tư cô ấy thích nhỉ.Sờ chim.Hoàng hôn đỏ rực phạm phất một nét trầm buồn.Bấm tôi độ dài trên những luống rau.Công việc chiều nay kết thúc.Tôi chọn và dụng cụ của mình rồi chậm rãi đi đến phòng ông chủ.Tôi gõ cửa.Ông chủ có chuyện tôi muốn nói với ông.Cục vào đi có chuyện gì.Ông chủ vẫn chăm chú nhìn vào đầu sửa xe.Cũng chẳng ngẩng mặt lên.Tôi muốn biết ông một góc.Lần này ông chủ dùng bút.Giữa cặp thấy mắt rồi ngước lên nhìn tôi.Tủ lạnh bốn trùng thứ đó.Dạ .Không phải tôi keo kiệt hay có ý gì khác.Nhưng cậu vẫn cố chấp như vậy.Hình ảnh trước cậu đã thất bại.Tuần này chỗ vẫn muốn làm nữa.Giận tôi vẫn muốn làm.Hai lần trước tôi đã thất bại nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.Tôi tin rằng lần này nhất định tôi sẽ thành công.Ông trùm thời dài một tiếng.Hình nền các cặp thật là chị tự làm khổ mình thôi.Thôi được cậu cứ tự ý cho một góc mà chồng.Tôi không cần.Buổi chiều cũng có thể nghỉ sớm một chút và chăm sóc cho chúng.Cố mà làm cho tốt.Không lạnh như hai lần trước.Lại bảo tôi không cần báo gì.Cảm ơn ông chủ.Tô cũ người trèo dừa bước trở về phòng.Lúc không để ý đó.Không biết sau cánh cửa đã có một người nghe trọn cuộc nói chuyện của chúng tôi.Về đến phòng.Kỷ lục tìm trong chiếc balô của mình lấy ra một túi hạt giống.Báo thức tôi bọc cẩn thận bằng giấy bạc.Chỉ còn lại một phần ba.Hai lần trước tôi đã dùng hết vào những ngày này của hai năm trước.Đây là số hạt giống toàn từ việt nam sang.Giải nhất tôi không mang theo nó.Không cố gắng chồng nó chỉ đất nước nhật bản này.Có lẽ tôi đã quên được.Nhưng đó chỉ là cái cớ để tôi vịn vào mà lý giải cho.Tại sao tôi vẫn còn thương người ta nhiều đến thế.Rõ ràng cho trái tim tôi muốn vậy.Chứ đâu có liên quan gì tới túi hạt giống kia.Là từ cấu trúc.Chắc để quên đi hình bóng dịu dàng ấy.Cho con tim tôi tự làm đau chính bản thân mình.Tôi chọn trốn tránh tới một nơi thật xa.Cách thức liên hệ với người ta.Và ngay cả với bạn bè mình.Để cho mình biến mất hoàn toàn trên thế giới này.Tôi muốn.Hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình.Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình.Cần thơ.Nên tôi vẫn sẽ trồng nó.Sẽ làm cho nó nở hoa trên đất nước xa lạ này.Bởi vì nó là lời hứa với cô ấy mà tôi bán theo.Những ngày sau đó tôi vẫn cần mẫn làm việc với vẻ mặt trầm buồn.Cái mặt mà tôi đã mang gần suốt ba năm nay.Cái mặt lạnh không phải kiểu khó khăn.Mà là khuôn mặt của một người bao nhiêu tâm sự.Khi có người hỏi những chuyện và tôi không muốn nói.Tôi lại truyện cười một nụ cười.Người ta cũng không cần hỏi thêm nữa.Chơi cờ đất lại và buồn một câu cảm thán.Đúng là cậu này.Có lẽ cũng là người lao động.Cùng một đội xa quê như mọi người hiểu và thông cảm với nhau hơn.Hết giờ làm.Tôi lại tranh thủ ra chăm sóc cho lớn giàu của mình.Tôi xem hạt đã được bao ngày.Địa kỹ trên mặt đất đã có những sợi dễ trắng li ti cắm sần và mặt đất đấy là dấu hiệu bạn đã nảy mầm.Túi xách nước tưới cho đám hoa một lượt.Rồi lại ngồi xuống mà nhìn chúng một cách trầm tư.Bụng khoảng một tiếng.Phía sau tôi xem cánh tay.Mua hồi chiếc lá phong đỏ rực trước mặt tôi.Chờ anh giật mình chết khiếp.Tôi không lấy gì là bất ngờ.Có lẽ phải lãnh đạo suốt ba năm qua đã rèn cho tôi một sự bình tĩnh đến lạ thường.Hầu như chẳng có chuyện gì có thể làm cho tôi mất bình tĩnh cả.Chỉ duy nhất một điều từ và không thể nào kiểm soát được.Đó là tình yêu.Vẫn về mặt lạnh lùng.Để đáp lại một câu.Thấy tôi giống bị hù cho sợ không.Cô bé có vẻ giận dỗi bước tới ngồi cạnh tôi tay vẫn mềm trước lá.Anh không thể làm cho khuôn mặt của mình vui lên một chút được à.Chẳng vui tẹo nào cả.Thì tôi vẫn cười đấy thôi.Truyền hình let s viet.Cơ mặt giãn ra một chút.Nếu gọi là cười có lẽ sẽ là nụ cười buồn bạn nhé.Vậy mà cũng gọi là cười.Anh cười làm em thấy khiếp.Cô bé bị môi.Bé tinh nghịch hiện lên trên khuôn mặt ngây thơ của cô.Có lẽ cũng bởi đã quen với sự lãnh đạo của tôi.Cô bé cũng không có giận.Lệ phí ship mà hỏi.Anh lại trồng cái cây đấy hả.Liệu năm nay nó có thể nở hoa được không.Mặt tôi sẽ coi lại đôi môi sưng run.Phải rồi.hai năm trước nó đã không ngờ lấy chồng một bông hoa.Liệu lần này nó có thể nở hoa.Tôi thường nghĩ mà trong lòng bỗng dưng chưa xóa.Như thấy rất biểu hiện của tôi.Biết là mình đã lỡ lời.Cô bé lạnh lùng cái đầu.Cây gì một tiếng.Không nhất định nó sẽ nở hoa.Mà còn rất đẹp nữa.Em muốn tận mắt nhìn thấy những bông hoa này.Lúc đó.Ảnh nhất định phải tặng em một bó đấy nhé.Thực ra cười.Quay sang nhìn về mặt tự nghiệp kia một cái.Nhất định tôi sẽ chăm sóc nó rất tốt để nó có thể nở hoa.Nhất định của sẽ để dành cho cô một bó thật đẹp.Ảnh hứa nhé.Em sẽ đợi hoa của anh đấy.Cô bé chăm chú nhìn vào mắt tôi để mong chờ.Tôi trầm từ ch rồi gật đầu.Anh này.Ngày mai anh có được nghỉ không.Em sẽ dẫn anh đi thăm nhật bản.Mùa thu ở osaka đẹp lắm đấy.Anh không đi sẽ tiếc cả đời.Tôi cũng sắp trở về việt nam rồi.Cũng muốn lưu lại một chút kỷ niệm nhận thức này.Vậy mai làm phiền cô.Tôi lại cười nụ cười tự nhiên và vui vẻ hơn rất nhiều.Không hiểu sao nhưng cô bé luôn mang lại cho tôi cảm giác thân thiết lạ kỳ.Nhiều lúc ở bên cô có lẽ là những lúc tôi cảm thấy thoải mái nhất.Vui vẻ nhất trong suốt ba năm ở đây.Cô là con gái của ông chủ tôi.Kiến từ bảy tuổi là một cô gái tinh nghịch vui vẻ và cũng rất đáng yêu.Gọi cô là duy mi cô luôn gần gũi và hòa đồng với những người làm cho tôi.Tôi rất thích không phải làm vườn như lúc rảnh rỗi lại cho phụ chúng tôi chăm sóc vườn rau.Ok lúc nào của tôi nữa.Tôi cũng không hiểu tại sao.Cô bé lại thích nói chuyện và quan tâm tới tôi như thế.Một kẻ lạnh lùng và cô độc.Chỉ biết rằng cô đã làm cho cuộc sống của tôi vui vẻ hơn rất nhiều.Trạm xăng.Đúng như lời hẹn.Chúng tôi cùng nhau đi thăm thú một số địa điểm nổi tiếng ở osaka.Có thật mùa thu ở osaka rất đẹp.Đẹp đến mê hoặc lòng người.Chúng tôi đi thăm công viên mino.Lâu đài osaka valentine trên một vài con phố nữa.Mùa thu ở osaka là phòng nhuộm đỏ khắp cả một vùng.Trên từng cây rồi mất tích rực rỡ và chói hợp.Thu hà nội có lá vàng.Thì qua osaka ngập tràn phong đỏ.Trên hầm lá khô xào xạc.Tôi lại nhớ về những ngày sợ bộ trên phố phường hà nội những người lá bay.Những kỷ niệm xưa cũ hiện về.Nhưng cũng có thứ mà chỉ riêng thu hà nội mới có.Không nơi nào có được.Lò sữa nồng nàn tỏa hương thơm ngát.Là cúng thằng phòng trà thơm đấy không bị chân quê.Là những chiều hồ gươm lặng sóng.Có chiếc lá vàng bình mang theo những suy nghĩ mông lung của một kẻ cô đơn.Tất cả đó vẫn hằn sâu trong tâm trí tôi.Anh này.Lại nghĩ tới chuyện gì buồn hả.Umino cánh tay tôi ra sân.Cho tâm hồn đam mê nhóc của tôi về với thực tại.Ừ có một.Mùa thu luôn làm cho con người ta cảm thấy buồn buồn mà.Nhưng tôi lại.Thiết kế không khí trầm lắng ấy thích cảm giác buồn vừa lấy.Clip fpt mà người ta không thích tôi.Là sao.Kể cho em nghe có được không.Cô có thích mùa thu không.Có một chút.Nhưng em vẫn thích mùa xuân hơn.Vì mùa thu buồn quá phải không.Cũng không hẳn.Nhưng em thích những gì tươi sáng vui vẻ hơn.Mỗi người sẽ thích một thứ và có lý do để dễ dàng cho việc đó.Nhưng tôi thích mùa thu.Vì thích cái không khí êm đềm và yên tĩnh của nó.Cổ tích mùa xuân về các từ trẻ của mùa xuân.Và người ta thích mùa đông.Vì mùa đông có thứ làm xao xuyến tâm hồn của họ.Và rồi tôi kể câu chuyện của mình.Lần đầu tiên tôi kể cho người khác nghe về câu chuyện của riêng tôi.Chuyện mà tôi đã giấu kín đến ngay cả người ta cũng chưa có ý định nói.Là chuyện của những năm về trước.Khi tôi vẫn vô tư về lũ bạn của mình.Lũ bạn thân đã gắn bó suốt những năm tháng đại học.Chúng tôi đã cùng học cùng chơi.Và cùng trải qua những tháng ngày đẹp nhất của tuổi trẻ.Ngày đó có một chàng trai vừa lấy một người con gái.Buồn mỗi khi cô ấy buồn.Vui mỗi khi cô ấy vui.Lúc nào của tìm cách được ở bên.Được quan tâm và chia sẻ cùng cô ấy.Tình bạn là một cái vỏ bọc hoàn hảo để cậu ta nghĩ tranh cho tình cảm của mình.Clip sử dụng cảm của cậu không đủ lớn để vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng.Sợ mất đi một tình bạn đẹp.Một người bạn tốt nên tình cảm đó vẫn luôn giữ kín.Cậu thích mùa thu.Cô lại thích mùa đông.Cậu trầm tính cô lại luôn tạo ra những không khí vui vẻ và nóng.Mỗi khi nhóm cậu gặp nhau.Có lẽ chính những khác biệt ấy đang ngăn cản họ đến gần nhau.Nhưng cũng chính những khác biệt ấy.Lại cần kết họ cho một tình bạn khăng khít.Ước gì mùa thu qua nhanh một chút nhỉ.Cũng không thích mùa thu.Không hẳn.Chỉ là mùa thu qua thì đông sẽ tới và họa mi sẽ nở.Cổ tích họa mi.Ừ rất thích.Tớ có thể ngồi ngắm nó cả ngày mà không chán.Cô gái nhìn ngược đồng cúc họa mi đang sang vườn trước.Mắt có gì đó để mong chờ.Có thể thấy niềm háo hức và hoa.Chồng anh mất lòng nàng ấy.Có say sưa nhìn những lúc hoa còn anh lại ngốc nhìn cô.Tớ sẽ trồng cúc họa mi tập +.Cuối thu cái se lạnh đã bao trùm khắp các con phố.Gió mùa tràn về.Kiểu cái không khí âm u.Che lấp đi những hạt nắng cuối cùng của thu hà nội.Tôi đứng trên ban công phóng tầm mắt ra khoảng không vô định.Phía tiết ngoài xa là những bản khói được m tỏa ra từ những cánh đồng ngoại thành.Một cơn gió thoáng qua.Yến tôi hơi run lên vì lạnh.Những ngày này.Đã chẳng còn hoa sữa nữa.Đột nhiên tôi lại thèm hít hà cái mùi hương thơm nồng ấm đến thế.Sâu răng.Club nó quả đổi nồng độ.Khiến tôi cảm thấy khó chịu.Mấy hôm nay tự sự.Tôi lại nhận được những email thật lạ.Người gửi thư có một cái tên nhật bản.Hình như là con gái.Những email chẳng có nội dung.Chỉ toàn là những bức hình của một nông trại nào đó.Trong ảnh là một người đàn ông đang cần mẫn làm việc.Mà đặc biệt.Người đó chỉ chụp sau lưng không hề thấy.Nó làm tôi thấy kỳ quái fatima.Không biết mục đích của người ta là gì.Hậu gửi nhầm hay muốn trêu đùa tôi.Hay là còn một nguyên nhân nào khác nữa.Những ngày sau đó.Tôi có thể khẳng định là họ không gửi nhầm.Bởi cứ định kỳ vài hôm là lại mail cho tôi một cái mail y như vậy.Và những bức ảnh tôi chợt giật mình.Nhận ra những cái cây mà người đàn ông đấy đang chăm sóc.Là một loài hoa vô cùng quen.Và tôi cũng vô cùng yêu thích.Cúc họa mi.Cải.Người đàn ông kia chăm sóc cho chúng.Khiến tôi cũng chú ý.Từng động tác.Từng cử chỉ rất nhẹ nhàng.Cứ như sợ làm tổn thương đến chúng vậy.Hẳn phải là một người yêu họa mi hết mực.Nó làm tôi liên tưởng đến một câu chuyện đã cũ ngày đó nhóm chúng tôi có năm.Học trường một lớp chơi rất thân với nhau.Thật là vui vẻ biết bao.Bên nhau suốt bốn năm đại học nghề ra trường mỗi đứa có một công việc riêng một vùng trời.Thời gian dần trôi.Cuộc sống cũng thay đổi.Đó cũng là quy luật của cuộc sống này.Tôi đi làm.Rồi tôi yêu.Rồi cũng trải qua những thăng trầm của cuộc sống.Những lúc như vậy.Ngoài gia đình thì bạn bè là nơi tốt nhất để tôi có thể sẻ chia cho vơi đi những muộn phiền này.Tôi hay tâm sự với cậu ấy chuyện buồn chuyện vui.Và luôn nhận được những lời khuyên chân thành.Cậu luôn bên tôi mọi lúc.Lắng nghe những chia sẻ với bất cứ khi nào tôi cần.Tôi cứ vô tư nhận lấy những ân cần từ phía cậu mà không biết rằng đang vô tình làm.Thương trái tim của cậu rồi tôi chia tay mối tình đầu.Tôi buồn tôi khóc.Cậu lại là người giúp tôi lấy lại thăng bằng.Phải nói rằng.Tôi đã rất may mắn khi có được một người bạn như cậu.Chồng những ngày buồn nhất.Tôi luôn tìm đến cậu để tâm sự để chia sẻ.Cậu giúp tôi giúp đỡ tất cả những muộn phiền đau khổ đó.Rồi những ngày sau đó.Ngày nào.Tôi cũng nhận được một bờ cúc họa mi trước cửa nhà mỗi khi đi làm phê.Tôi thấy vui hơn nhưng cũng tò mò hơn.Ai lại biết tôi thích cúc họa mi mà tặng chứ.Tôi bắt đầu để ý.Thì xa lạ kỳ.Người âm thầm tặng hoa cho tôi chính là cậu.Và tôi cũng dần nhận ra.Kịch mà cậu nói chuyện và quan tâm tới tôi.Có gì đó.Đã quá mức bạn bè.Có lẽ do tôi đã quá vô tâm nên mới không nhận ra những thay đổi của cậu đổi.Tôi bị lâu nay.Là từ rất lâu rồi đúng vậy.Là từ rất lâu rồi.Có lẽ.Giờ vết sẹo của tình cũ vẫn chưa lành.Nên tôi vẫn còn cảm giác sợ yêu.Tôi sợ.Phải trải qua một lần đổ vỡ nữa.Sợ con tim lại phải đau khổ thêm một lần nữa.Và cũng sợ mất đi một người bạn như cậu.Nỗi ám ảnh của tình đầu đã làm tôi có một quyết định mà giờ đây rồi vẫn còn khối.Tôi dân làng chánh cậu.Không còn tâm sự với cậu nữa.Thậm chí không muốn nói chuyện.Hãy trả lời những tin nhắn của cậu.Những bài cúc họa mi +.Tôi không cần hô hơi nhận lấy phải cắm trong phòng mà bỏ lại trước cửa nhà tôi.Tôi làm tất cả để cậu không cần dành tình cảm cho tôi nữa.Tôi nghĩ.Rồi cậu sẽ buông xuôi.Rồi cậu sẽ quên tôi.Và tìm một người khác xứng đáng hơn.Và hình như.Tôi đã thành công.Những cuộc nói chuyện của tôi và cậu ít dần đi.Cũng không còn ai tặng hoa cho tôi nữa.Có lẽ.Cậu đã từ bỏ ý định theo đuổi tôi rồi.Phở như người ta vẫn thường đấy.Có những thứ mất đi rồi.Giờ mới thấy hối tiếc.Những ngày không có cậu quan tâm.Tưởng rằng tôi sẽ thoải mái hơn.Nhưng không.Tôi thấy mình thực sự nhớ cậu.Nhớ những lời hỏi han của cậu.Nhớ những lời an ủi của cậu.Nhớ những lần cậu chọc cho tôi cười.Và những cảnh những bà cúc họa mi +.Thiếu nhi.Tôi thấy sao trống vắng.Tôi muốn được quan tâm như trước.Muốn nói chuyện nhắn tin cho cậu.Nhưng tất cả đã muộn.Như biến mất khỏi thế giới này.Biến mất khỏi cuộc sống của tôi hoàn toàn.Tôi hỏi bạn bè hỏi tất cả những người quen của cô.Bảo tôi biết.Nhưng không một ai biết cậu đang ở đâu.Tôi cố gắng tìm kiếm.Những điều vô ích.Những email ấy vẫn đều đặn gửi cho tôi.Phải ngày một lần.Tôi có mail gửi lại.Những vẫn chẳng nhận được hồi âm gì ngoài những bức hình như vậy cả.Giờ người ta cố ý làm như vậy.Hay không hiểu tôi nói gì.Mặc dù tôi đã đem lại bằng tiếng anh.Ngày qua ngày những bó hoa ấy cứ dần lớn lên.Đã bắt đầu có những nụ hoa trứng chín.Sự chuẩn bị ấy làm cho trí tò mò của tôi càng thêm mãnh liệt.Tôi có liên tưởng đến một vài chuyện.Nhưng rồi lại gặp phát đi.Đã ba năm trôi qua.Giữa tôi vẫn còn thương nhưng chắc gì người ta đã nhớ đến tôi.Nếu không thì đã không biết thích suốt ngần ấy thời gian.Là tôi đã làm tổn thương cậu ấy là tôi đã thấy cậu ấy ra khỏi vòng tay của mình.Những suy nghĩ vẩn vơ cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.Không tài nào thoát ra được.Tối hôm ấy trong lúc đang xem lại những bức hình mà người kia đã gửi thì mười hai.Nữa đến vẫn là từ người đó.Tôi vội vã mở mail.Một bức ảnh hiện lên khiến tôi sửng sốt trong ảnh một người đàn ông vô cùng quen thuộc.Đường bút về những bông cúc họa mi chấm mút.Với nụ cười hiền và ánh mắt trìu mến.Là cậu ấy.Đúng là cậu ấy không thể nào nhầm được.Gương mặt ấy.Nụ cười ấy và ánh mắt ấy rồi vẫn mơ thấy hằng đêm.Tìm tuổi bỗng run lên một nhịp.Một cảm xúc khó thể trào dâng.Lần này email còn kèm theo một bức thư bằng tiếng anh.Chào chị.Em là rooney.Là bạn của anh nam và nhật bản.Chính em là người đã đến chụp và gửi những bức hình này cho chị.Mà anh nam không hề hay biết.Em đã được nghe câu chuyện của hai người.Và em.Anh nam vẫn còn rất yêu chị.Cứ nhìn cái cách anh ấy chăm sóc những cây cúc họa mi ki.Hẳn là chị cũng thấy.Nhưng anh ấy sợ.Sợ chị.Sẽ không chấp nhận tình cảm này nên vẫn xấu.Và trốn tránh suốt từng ấy thời gian qua.Ngày mai anh ý sẽ hết hạn hợp đồng xuất khẩu lao động ở bên này và trở về việt nam.Nếu chị cần có tình cảm với anh ấy.Thì hãy đi đón anh ấy về nhé.Anh ấy là một chàng trai tốt.Tình mất rồi sẽ không bao giờ tìm lại được nữa đâu.Ở dưới bức thư còn có thời gian máy bay hạ cánh.Nước mắt tôi cứ thế lăn trên gò má.Có lẽ đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.Ngày mai tôi sẽ đi đón cậu ấy.Nhất.Tôi sẽ đi đón cậu ấy.Osaka nhật bản.Tôi đứng ở đâu mà nhìn những bông cúc họa mi chồng mút.Những cánh hoa mỏng manh nhưng mạnh mẽ đang khoe sắc ở đất nước xa lạ này.Cuối cùng tôi cũng thành công cuối cùng cúc họa mi cũng ở lòng tôi xốn xang một niềm hạnh phúc.Universal tower.Viết về những cánh hoa và khẽ nói.Họa mi nữa rồi.Đẹp quá.Nhưng ngày mai.Anh cũng trở về việt nam rồi sẽ không trở về đây nữa.Trong cô bé có vẻ buồn buồn.Tôi quay sang nhìn cô bé có mái tóc đen nhánh của cô.Nút.Anh phải về.Việt nam mới là quê hương của anh.Nơi đó có gia.Có bạn bè có người thân của anh.Làm sao có thể ở nơi này mãi được.Rồi anh sẽ quên em.Là sao anh quên em được cơ chứ.Đừng có buồn.Rồi em sẽ còn những người bạn mới những niềm vui mới.Có cơ hội nhất định anh sẽ sang thăm em.Em cũng còn cần cúc họa mi này nữa cơ mà.Anh tặng em hết đấy.Chị xin lại một bát nhỏ thôi.Có nhớ anh thì hãy ra đây ngắm những bông cúc họa mi này nhé.Anh nhớ nhé.Cô bé gội đầu vào ngực tôi có một dòng nước nóng hồi thấm vào áo.Tôi sang tay ôm lấy bờ vai cô bé trong lòng cuộn dây lên những cảm xúc khó tả.mười bốn:ba mươi.Máy bay hạ cánh xuống sân bay nội bài từ nhìn qua cửa sổ.Là đất.Là trời quê hương.Tôi đã về đến việt nam.Mày thích thông thường sau ba năm xa cách.Lấy hành lý xuống sân bay và không quên mang theo.Bộ cúc họa mi tâm av từ đất nước mặt trời mọc.Bỏ qua tôi đã bỏ bao tâm huyết để full trong.Bước đi cho sang đời của nhà khác.Làm tôi vẫn mang đầy những xúc cảm lẫn lộn.Bỗng.Năm.Chẳng ai đó khiến tôi giật mình.Ngước mắt nhìn lên.Tôi sẽ chờ.Trước mặt tôi là người con gái ấy.Sự việc bất ngờ khiến tôi bối rối.Cậu.Cậu.Sao cậu lại ở đây.Thì để đến đón cậu chứ còn sao nữa.Cô ấy mỉm cười để hạnh phúc.Nhưng làm sao.Làm sao cậu bé.Yumi đã kể hết cho tớ nghe rồi.Nước áo.Còn muốn chúa tránh tới đến bao giờ nữa.Hãy lại lên trở về rồi đặt nó trước cửa nhà tớ nữa đây.Nói rồi cười đưa tay đón lấy báo cúc họa mi trên tay tôi.Rồi ôm chầm lấy tôi nức nở.Cậu cậu bé.Là tớ nhớ cậu đến thế nào không.Đừng trốn tránh nữa.Tôi cũng vòng tay ôm chặt cô ấy vào lòng.Tôi sẽ không thấy cậu dc bằng tay này nữa đâu.Chúng tôi ra xe chở về.Hôm nay có lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.Trở về quê hương sau bao năm xa cách.Gặp lại những người bạn thân.Gặp lại những người tôi đã thầm thương.Có con tay trong tay hạnh phúc.Đúng là ông trời đã ban cho tôi quá nhiều ưu ái.Tôi thầm hướng về phương trời xa khẽ nói.Cảm ơn em nhé.Mimi.ba mươi lăm nghe truyện ngắn được gửi đến từ tác giả nguyễn công tơ.Bạn thân mến.Nếu bạn thầm thương một người.Nhất định bạn đến đòi xa.Vì biết đâu người ấy cũng dành tình cảm cho bạn thì sao.Hối hận vì những điều đã làm rồi cũng qua.Những hối hận vì những điều chưa làm.Sẽ theo suốt cuộc đời.Vì thế khi yêu một ai.Hãy dũng cảm thổ lộ bạn nhé nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình để với chương trình.Mời bạn truy cập website.Blogradio.vn.Đăng nhập vào free fire bằng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage.Facebook.com.Viettel plus việt chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn.Qua giọng đọc của tuấn anh và phương dung.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com