Replay Blog Radio - Gặp Lại Nhau Ở Một Nơi Xa

replay blog radio - gặp lại nhau Ở một nơi xa
Rất vui được gặp lại những thính giả của lớp video bạn thân.Bạn có tin có một tình bạn thân thuần tí giữa con trai và con gái không.Có lẽ đến một thời điểm nào đó một trong hai hoặc cả hai đều cảm thấy rung động.Nhưng để bảo vệ tình bạn của mình chẳng ai dám bước qua ranh giới của tình bạn.Tôi đi học bạn có người bạn thân khác giới nào không bạn có từng rung động trước người đó.Bạn có bao giờ cảm thấy hối tiếc khi không tỏ tình với họ.Đề xuất.Chúng ta đã bỏ lỡ điều gì trong thanh xuân đã qua.Xem blog radio của tuần này mời các bạn là nghe truyện ngắn.Gặp lại nhau ở một nơi xa của tác giả nguyễn hằng nga.Có những thời điểm trong cuộc đời mà ta cảm thấy như chìm xuống vực sâu sự cố gắng bao nhiêu.Cũng không thể tự vực mình dậy được.Tôi cần thấy trăm ngàn tất cả mọi thứ.Chẳng còn thiết tha gì.Ngay cả với những thứ mà tôi đã từng rất yêu thích.Sếp cũ của tôi từng nói rằng em làm công việc sáng tạo thì tinh thần phải thoải mái mới làm sao.Sản phẩm tốt được.Chị ấy đã dừng là người truyền cảm hứng cho tôi hướng dẫn tôi động viên tôi rất nhiều.Trong những ngày đầu mới chập chững đi làm.Bằng những áp lực về sinh thu chị ấy gánh hết.Tôi chỉ việc tập trung sáng tạo thật tốt.Nhưng rồi chị ấy lại chẳng thể kiểm soát nổi những câu chuyện của mình.Có những ngày tôi thấy chị ấy đến công ty với khuôn mặt mệt mỏi.Remix thâm quầng của những đêm mất ngủ.Rồi chị ấy tự mình kết thúc những ngày tháng biết mời đó chị ấy đột ngột rời khỏi công ty.Một ngày hè nắng chói chang.Thực ra những người làm công việc sáng tạo.Thì cảm xúc để dễ bị dao động.Gặp khó khăn trong việc thích ứng với những biến đông hơn những người sống bằng lý trí.Nếu làm công việc sáng tạo.Mà tâm trạng không tốt .Thì tất cả mọi việc đều bị đình trệ.Tôi làm công việc này đã bốn năm.Nhưng khi đã tích lũy đủ kinh nghiệm.Thời sự thành thạo với công việc.Cũng là lúc tôi cảm thấy bản thân mình đang chậm lại.Chia tay.Công việc không mấy suôn sẻ.Tôi đã trải qua những ngày dài khó khăn.Buổi sáng.Tìm chuông báo thức là âm thanh khó chịu.Tôi chán việc về cắm mặt vào màn hình máy tính.Sáng thấy nghe như ông tinh nghịch.Khu khu.Massage từ những chiếc bàn phím.Cuối tuần.Tôi tự nhắc mình trong căn phòng nhỏ.Làm bạn với sâm ba quyển.Và những bản nhạc buồn.Tôi cảm thấy như mình đang chết dần từ bên trong.Ngày lúc này.Mày thật sự cần một chuyến đi.Mình đã nói như vậy.Khi thấy tôi ủ rũ trong một góc phòng.Nhưng đi đâu.Tôi hỏi quỳnh nhưng cũng là hồi chính mình.Đi đâu rồi cũng không biết nữa.Trước giờ tôi chưa từng đi đâu đó một mình.Đi đâu cũng được.Nghĩa là không tự nhắc mình trong bốn bức tường như thế này.Quỳnh vừa nói .Cửa kéo rèm cửa cho anh nắng chiếu vào căn phòng ảnh đạm.Tôi biết sắp đưa bàn tay lên.Hình như anh đang chờ trang đang chiếu thẳng vào mặt.Một chuyến du lịch một mình.Đi đến một nơi thật xa.Từ nghĩ gì.Và quyết định rất nhanh.Những nước sơn email cho sếp.Tôi vừa xin nghỉ phép một tuần.Tôi lên mạng đặt một tour du lịch phối mực tất cả lịch trình cho bên công ty lữ hành sắp xếp.Dù sao tôi cũng chưa từng tự đi du lịch một mình.Lý do tôi cho an toàn.Tất cả lịch trình họ lên sẵn.Mình chỉ việc đi thôi.Mình nếu không thích thì cứ nằm dài ở khách sạn ngủ cũng được.Đến hôm đi tôi mới thì trớ trêu.Oggy.Nhưng hầu như ai cũng đi cùng người yêu hoặc bạn bè.Ở mỗi mình tôi lẻ loi.Xuất hành trình lỗi cô đầu cần gì vào tôi hơn bao giờ.Cứ tưởng một chuyến đi sẽ làm tôi thoải mái hơn.Không ngờ khi lòng nặng trĩu những nỗi buồn.Thì dù đi đâu.Khi ngồi một chỗ cũng không khác nhau là mấy.Chuyến đi này có đến hơn hai chục người trong đoàn.Nhưng tôi vẫn cảm thấy như chỉ có một mình mình.Máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay phú quốc từ trên cao nhìn xuống để thấy nước biển xanh như ngọc bích.Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến mình.Được mệnh danh là đảo ngọc lì.Xuống sân bay người của công ty lữ hành ở chi nhánh địa phương đã đứng đợi sẵn tôi bất ngờ khi.Khuôn mặt thân quen ấy.Bao nhiêu năm rồi nhỉ.Từ ngày chúng tôi chẳng còn liên lạc với nhau.Người ấy không dùng mạng xã hội số điện thoại của người ấy cũng không còn lưu nữa người ấy có nhận ra.Không cậu ấy tiến lại gần khiến tôi bối rối.Con đi một mình à.À không tôi đi theo đoàn.Ý tôi là cô không đi cùng bạn bè hay người quen sao.Cấu tạo kéo vali của tôi đi và nói lớn.Người theo tôi di chuyển ra xe nhé.Cậu ta thật sự không nhận ra mình sao.Tôi nghĩ thầm.Sau khi nhận phòng khách sạn.Tôi ngả lưng xuống chiếc đệm và mở điện thoại ra xem lịch trình của ngày mai cảm thấy buồn chán.Mình sẽ bờ biển ngắm hoàng hôn hôm nay cho tôi đi du lịch vào mùa mưa bão.Chẳng thế trước anh nắng nhau nên tôi cũng chẳng có cơ hội ngắm hoàng hôn trên biển.Chào đón tôi bằng những đợt sóng cao ở những cơn gió mạnh thức thẳng vào mặt trên bầu trời những.Ammonium chiếu như trận mưa xuống bất cứ lúc nào.Trời sắp tối rồi gió mà đầy hơi lạnh.Một giọng nói vang lên sau lưng tôi.Tuổi biết sắp quay lại là cậu ấy.Tội khác nhiều so với ngày xưa.Làn da đen sạm thân hình săn chắc chắn rồi.Tại sao sản của người đàn ông trưởng thành nhưng nụ cười vẫn yên lành như ngày nào.Bãi biển này rất bấm để cậu đi một mình tớ không quan tâm anh là.Tôi có quen anh không.Tôi tỉnh bơ hỏi cậu ấy.Thôi đừng giả bộ không quen biết nữa từ lúc ở sân bay tới đã nhận đá cầu rồi mình đi cà phê.Có một quán nằm ngay cạnh bờ biển từ cũng được.Chúng tôi đi bộ dọc bờ biển để tìm đến quán cà phê lúc đến nơi thì trời cũng vừa nhá nhem tối.Chung kết trận một bàn trên bờ biển ở đây không sang yên tĩnh có thể nghe rõ tiếng sóng vỗ ảo.Tôi để chân trần cuộc sống lớp đáp cảm giác thư thái sau một ngày đi bộ nhiều trên chiếc giày cao gót.Tôi ngắm nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện mình.Phải.Cậu ấy đã trở thành một người đàn ông.Chứ không phải là một cậu trai trẻ như ngày xưa nữa.Cậu ấy không nhìn tôi mà nhìn vào chiếc smartphone.Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hiện lên khuôn mặt cậu ấy.Mở ảo.Cuộc trò chuyện của chúng tôi bị đứt quanh bởi những cuộc điện thoại gọi đến.Những tin nhắn trao đổi công việc.Cậu ấy rất bận.Bận đến mức dường như không có một cái hình nào trong lịch trình.Để nghỉ ngơi thời gian.Hay gặp gỡ bạn bè.Hôm nay.Theo đoàn của tôi cậu ấy vì sắp xếp cho một đoàn khách nước ngoài.Nhưng vì chuyến bay của họ bị delay.Nên cậu ấy mới có trước thời gian dành cho tôi.Sau khi chúng tôi ra trường.Mỗi đứa một nơi.Cô ấy chọn lập nghiệp ở một nơi xa.Nhưng mỗi khi có dịp về hà nội cậu ấy lại hút gọi cho tôi.Ngày từ lúc cậu ấy mới lên tàu.Vậy mà giờ đây.Đi gặp được cậu ấy.Có khi phải xếp lịch cả mấy tháng trước.Mình muốn sao.Chỉ thị này chúng tôi không hẹn mà gặp.Mười năm qua cậu sống thế nào.Tội nhẹ nhàng lên tiếng.Được mấy năm rồi mình không gặp nhau cơ à.Ừ.Chính xác là ba năm rồi.Sau khi ra trường.Tôi tìm được một công việc ở thành phố và ở đại hà nội.Còn cậu ấy thì bôn ba khắp nơi.Cậu ấy không làm đúng ngành mà sẽ sang một hướng khác.Du lịch.Công việc đấy cho cậu cơ hội đi nhiều nơi.Gửi nhiều người có một khoản thu nhập cao.Nhưng bù lại cậu ấy phải đánh đổi những tháng năm tuổi trẻ.Có những cái tết cậu ấy không về.Khi người khác được nghỉ ngơi.Thì lại là lúc cậu ấy bận rộn nhất.Mì gõ.Cậu lúc nào cũng luôn miệng nói với người khác rằng.Nhà học giỏi lắm.Thế mà dưới đây thu nhập của cậu ấy còn cao gấp mấy lần tôi.Cậu ấy giỏi ngoại ngữ.Tự trau dồi chuyên môn.Nhìn mấy năm đi làm đã lên làm quản lý một văn phòng đại diện của một công ty du lịch.Cậu ấy tự tin và năng động hơn xưa rất nhiều.Còn tôi vẫn cứ là một công việc.Kể từ lúc ra trường đến giờ.Từ nhỏ đến lớn.Cuộc đời tôi như một con đường thẳng đã được vạch sẵn học sinh cấp ba sẽ vào đại học.Sau đại học đại học tiếp lên cao học.Ra trường tôi may mắn có ngày một công việc.Dạ đúng công việc mình yêu thích.Không phải trải qua những tháng ngày lận đận tìm việc như những người khác.Thế nhưng khi tôi vẫn còn mãi một chỗ.Trị bệnh về đã bảo tôi một khoảng cách khá xa rồi.Khi tôi vĩnh hưng nóng yên ổn trong vùng an toàn của bản thân.Thì họ đã lăn lộn với cuộc đời.Trải qua nhiều công việc.Tải chỉnh sợ đủ thứ.Mục tiêu năm tới của cầu là gì.Có gì bất ngờ hỏi.Cách nâng dòng suy nghĩ miên man của tôi.Mục tiêu của tôi là gì.Vì lúc này tôi cũng không biết nữa.Dường như tôi đã có gần như đầy đủ những thứ tôi muốn.Khi tối hai mươi sáu.Đã có bằng thạc sĩ.Có một công việc không quá áp lực.Thu nhập đủ sống.Và thỏa mãn những nhu cầu nho nhỏ của tôi.Tôi còn thiếu gì nữa nhỉ.Có lẽ là một người bạn đời.Một mái ấm bình yên và những đứa con.Có lẽ thế nhưng đó đây không phải là mục tiêu mà tôi muốn hướng tới.Tôi ngập ngừng.Tới à.Có lẽ là kiếm tiền để dành tiền để đi du lịch thường xuyên.Khám phá những miền đất mới.Vậy là ba đến bốn lần sau một năm.Thực ra đây không phải là mục tiêu của tôi và là của quỳnh.Tôi cứ theo đuổi những gì mình yêu thích.Mà không có một mục tiêu cụ thể nào cả.Cho đến một ngày tôi chán nản với tất cả mọi thứ.Trong những ngày trần nhắn ấy.Quỳnh hai tao kể với tôi về những dự định của mình.Vì khát khao khám phá những miền đất mới.Có lẽ vì thế mà từ lúc nào.Từ nghiễm nhiên cho rằng.Mục tiêu của quỳnh cũng là mục tiêu của tôi.Kiếm tiền với một ký bao nhiêu.Làm mấy chục ngàn đô hả.Tự đặt ra cho mình một cái mút cụ thể chứ.Phải rồi.Mục tiêu thì phải cụ thể và đo lường từ.Tôi đã được học điều đó cho một khóa đào tạo về kinh tế nhưng chúng không thể nào vào đầu được.Ngay từ thời đi học.Tôi đã có thế mạnh về ngôn từ hơn con số.Tôi có thiên hướng làm những công việc liên quan đến nghệ thuật.Và có lẽ không hợp với kinh doanh.Thế nên khi thu nhập của tôi vẫn tính bằng tiền chịu.Tỷ số tiền của bạn bè tôi kiếm.Máy tính bằng tiền đô.Chồng phút chốc.Tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi.Chưa bao giờ cách xa đến thế.Nếu có cơ hội.Tôi cũng muốn sống và làm việc ở hà nội.Câu nói bất ngờ khiến tôi ngạc nhiên.Được đi đây đó.Thu nhập cao không muốn.Tôi muốn về hà nội làm gì.Tôi muốn đi học đi.Nhưng về hà nội tớ chẳng biết phải làm gì cả.Cậu ấy từng nói với tôi về dự định đi du học nhưng hiện tại thu nhập của cậu ấy đang rất cao.Chẳng dễ gì đánh đùi.Xe cẩu lại đi một mình người yêu đâu.Chia tay rồi nghe nói cậu lại quên một người khác.Ừ nhưng lại chia tay rồi.Một không khí im lặng.Bao trùm lấy cả hai chúng tôi.Phải chi ngày đó đừng yêu anh ta chuyển qua rồi.Cậu thì sao.Đã có ai chưa hay vẫn một mình.Nó làm gì có thời gian chẳng ai chấp nhận được việc tới đi suốt và chẳng bao giờ ngồi yên một chỗ.Thì một người cùng ngành sẽ dễ chia sẻ với nhau hơn yêu một người cùng anh.Có khi còn chẳng bao giờ nhìn thấy mặt nhau luôn.Tôi im lặng.Chúng tôi cô đơn baby chúng tôi không gặp được người cùng chung chí hướng.Thế nên cứ chấp nhận là mình cô đơn thôi.Chẳng cô gái nào chịu được cảnh người yêu hay chồng mình cứ đi biển việt.Ngay cả tôi cũng vậy thôi.Chờ trở về khuyết những cơn gió biển bắt đầu salem.Cà phê đã cạn.Chúng tôi đứng dậy ra về quán cà phê nằm sát bờ biển.Cách đường lớn một con sóc sâu hun hút.Đêm phú quốc yên tĩnh đến lạ lùng.Chẳng có tiếng cười c.mai chỉ thấy phương phẳng bên tai tiếng ếch nhái.Quy trình diễn ra.Cái tĩnh mạch này khiến tôi hơi rùng mình.Tủ bếp sắt bằng du lịch cánh tay của cậu ấy.Như cái cách từ vẫn thường làm trước kia.Mỗi khi hai đứa đi cùng nhau.Xài đến đường lớn.Cứ nhẹ nhàng để tôi vào phím ít đường.Còn cậu ấy đi bên ngoài.Cô ấy đã thay đổi nhiều.Những cử chỉ vẫn dịu dàng như vậy.Cậu ấy vẫn là người hiểu tôi hơn ai hết.Tình nhớ tôi tưởng sợ sang đường.Chúng tôi đã từng là bạn thân của nhau.Suốt thời trung học.Cô ấy hay trêu chọc tôi khiến tôi nhiều lần phát khóc.Cho một lần tôi gan dạ phản kháng.Thì vẫn tiếp tục dọa nạt.Thì cậu ấy lại bất ngờ thơm một cái vào má tôi rồi chị biến.Vì sau cứ mỗi lần trong thấy tôi thì cậu ấy lại đỏ mặt.Rồi chị mất giang.Lên đại học.Kẻ thù không đội trời chung ấy bỗng dưng lại trở thành bạn thân của tôi.Hồi nãy cảnh học xa nhà.Lần đầu đặt chân đến một thành phố xa lạ.Khiến hai đứa xích lại gần nhau hơn.Tôi vẫn còn nhớ khoảnh khắc chúng tôi vui mừng báo tin trúng tuyển cho nhau.Rồi hẹn gặp nhau ở hà nội.Chồng tôi đã trải qua những năm tháng đi học xa nhà cùng nhau.Cùng phía quê trên những chuyến tàu đêm giữa mùa đông rét buốt.Tôi ở ký túc xá.Cậu ấy ở chợ thỉnh thoảng cậu ấy lại đến thăm tôi mang cho tôi những thứ đồ ăn tôi thích.Rồi thỉnh thoảng tôi lại đến chơi ở phòng cậu ấy.Được cậu ấy nấu cơm cho ăn.Sữa tươi đấy.Cậu ấy còn mua cho tôi mấy cái bánh chuối thơm lừng ăn lót dạ.Trong lúc chờ đợi.Suốt bốn năm học đại học.Buồn vui gì.Khó khăn gì cũng có cậu ấy chia c.Đi đâu cậu ấy cũng để tôi đi phía trong.Khi sang đường thì cẩn thận che chắn xe cộ.Cô ấy chẳng ngại xích túi hội tôi cũng không ngại cùng tôi chén ngon lành những món ăn mua trên hè phố.Suốt bốn năm.Tôi mặc định cậu ấy là người bạn thân thiết nhất.Tải chúng tôi sẽ mãi mãi thân thiết nhau như vậy.Bây giờ cầu điện về nhà hay ra cửa hàng.Xác định lên văn phòng.Vẫn còn việc chưa xử lý xong.Thôi về đi muộn rồi.Việc gì chưa xong thì để mai làm tí.Nhưng mai còn có việc của ngày mai nữa.Mai có thể dành cho tớ một ngày.Không công việc.Không điện thoại không đồng hồ được không.Thực ra công việc của tớ bây giờ.Là điều phối chứ không phải là dẫn tôi.Tencent.Nếu mai không có đời mới.Thì tớ sẽ đi theo đoàn.Không.Đi tới là chỉ tới thôi.Exo là ngày mai không đi theo đoàn hả.Ừ.Cậu ấy chất giữ người lạ.Suy nghĩ giây lát rồi gật đầu.Thôi được.Ngày mai tớ sẽ cho cậu đi.Bây giờ cậu về nghỉ đi.Thế mà đêm đó tôi trằn trọc mãi không ngủ được.Cứ mỗi lần mắt lại.Là ký ức chậm cháy như chuyến tàu ngược lướt qua tâm trí.Chúng tôi thông thả bước chậm rãi.Trên bãi cát dài.Cả hai đã thấm mệt sau một ngày rong ruổi trên chiếc xe máy.Thằng phát tích cùng nhỏ nhất của hồng đào.Cậu ấy dẫn tôi đi làng chài ăn hải sản.Dù chúng tôi lên thuyền ra khơi câu cá.Cuối cùng là nghỉ chân tại bãi biển này.Cũng giống như những bãi tắm đông đúc khác.Bãi biển này khám về.Bờ cát cứ trẻ dài miệt mài.Những đợt sóng dữ dội xuống mạnh vào bờ.Cậu ấy bảo mùa này là một biển đông.Thì bên đẹp của hòn đảo hướng ra biển đông.Tin sóng giữa hương như bãi khác.Những cơn gió mạnh cứ thi nhau làm rối tung mái tóc dài buông xõa của tôi.Bao nhiêu năm trôi qua.Tuổi bính thìn một kiểu tóc duy nhất.Tôi nhớ thời đi học cậu ấy từng nói.Nước ép tóc ngắn.Giá xe còn chơi với ngày nữa đâu.Vì một câu nói của cậu ấy.Mà đến bây giờ tôi vẫn để tóc dài.Thế mà chừng ấy năm.Cậu ấy chẳng hề liên lạc với tôi.Bộ cơn mưa bất chợt kéo đến.Tôi vội vàng tìm một chỗ trú.Cậu bào.Bữa để chút xíu là tên linh.Không chồng về trên những cơn mưa ở ngoài bắc đâu.Nếu cậu không để ý.Thì chậm hơn một chút cho thỏa thích cũng được.Chúng tôi tha hồ chạy nhảy nô đùa.Hết thời tiết trong cơn mưa.Cho đến khi cả các tay và quần áo đều ướt sũng.Bao nhiêu loại nguồn của những năm tháng cách xa bỗng dưng tan biến.Chúng tôi lấy cảm thấy thân thuộc như những tháng năm vẫn còn là những cô cậu học trò.Chúng tôi từng hứa hẹn với nhau rằng.Nếu xuân này có ế vợ.Còn tôi ý chồng thì chúng tôi sẽ lấy nhau.Lời nói gió bay.Cũng như những câu nói đùa khác.Khi chúng tôi còn trẻ.Chúng tôi đã từng thân thiết với nhau như thế.Nhưng khoảng cách từ thế xa dần kể từ khi tôi có bạn trai.Những lần cậu ấy có dịp về hà nội nhưng tôi cũng đành lỡ hẹn.Vì còn bận đi cùng với người yêu.Tôi có người yêu rồi chia tay.Rồi có người yêu mới.Rồi lại chia tay.Còn cậu ấy.Hình như bao nhiêu năm qua vẫn cứ mức mình như vậy.Tự dưng nhớ lại những năm thằng đó hả.Thử chúng mình vẫn còn học cùng một lớp.Chung một trường.Nhiều lúc rất muốn quay trở lại khoảng thời gian ấy nhưng chẳng thể được nữa rồi.Tuổi trẻ mà.Có nhiều điều mình muốn làm nhưng đã không làm.Chơi rồi tiếc nuối.Câu chúc nói điều gì.Đó là đã không dũng cảm dám lấy tay cầu.Từ bất ngờ quay sang nhìn hãy ý cậu là gì đây.Cậu ấy đã từng có một phút nào một nắm lấy tay tôi ư.Gửi đi học.Tất cả những người xung quanh đều nghĩ rằng phải có tình cảm đặc biệt với tôi.Thì lúc bạn thân ai cũng yêu chị có chúng tôi không chịu hiểu.Hãy ở bên tôi trong những tháng năm chương trình của tuổi trẻ đã chia sẻ với tôi những vui buồn.Đã quan tâm lo lắng cho tôi nhưng hãy cho một lần nói rằng cậu thích tôi.Nếu thời gian quay ngược trở lại nhất định có sẽ nắm tay cầu.Kéo cậu lại gần bồn cầu thật chặt.Sẽ không để cậu đi tiết trời.Thời trang lại là một đường thẳng.Tại sao bây giờ cậu lại nói ra những điều này.Mình cần xác của một người con gái.Tôi có cảm nhận được hãy từng thích tôi.Nhưng ngày đó cậu đã không nói ra.Bây giờ lại nói cũng đâu có ý nghĩa gì nữa.Tớ tớ thích cậu nhưng tớ chưa bao giờ dám nói ra.Cậu xinh đẹp học hành giỏi giang.Đừng lấy chồng mở còn tới lúc đó chưa có gì trong tay cả.Tình hình là gần cầu đến bên một người khác.Phải chăng đó là lý do hải mặc kệ tôi.Trong những ngày tôi vượt qua đau khổ khi chia tay mối tình đầu.Cậu ấy đã từng quan tâm đến tôi như vậy.Nhưng khi tôi khổ sở vì thất tình.Thì cậu ấy lại chẳng hề an ủi một câu.Phải chăng.Đó là lý do cậu ấy đi đến một nơi thật xa và chẳng liên lạc với tôi suốt ba năm nay.Ngày đó chúng tôi đều dành tình cảm cho nhau nhưng chẳng ai dũng cảm với.Ranh giới của tình bạn.Tôi là con gái tôi thì ngồi mãi một chỗ để đợi chờ.Quản lý này ấy không nói ra lại tốt hơn.Đó là cách mà tôi và cậu ấy bảo vệ tình bạn của mình.Lần này gặp lại nhau ở một nơi xa.Chợt nhận ra từ lâu chúng tôi đã không còn hít thở dưới cùng một bầu trời nữ.Chúng tôi cũng đã không còn là những cô cậu học trò.Hưng yên như thuở nào.Cuộc sống của những người trưởng thành xoay vần với cơm áo gạo tiền chẳng còn chỗ để dành cho nhau.Thời gian có thể cuốn phăng tất cả những kỷ niệm chúng tôi đã từng có.Ai rồi cũng khác.Chỉ được khác theo chiều hướng nào.Đó chính là sự tàn nhẫn của thời gian.Chúng tôi đã không còn thuộc về những năm tháng ấy.Tuổi trẻ của chúng tôi cũng vậy.Nổi đám mây mới ở lại với khoảng trời màu xanh lá.Nơi đó có tôi.Có câu.Có những tiếng cười trong trẻo.Tải những tiếng phê nhân.Khi lên máy bay trở về hà nội.Tôi không biết đến khi nào chúng tôi mới có cơ duyên gặp lại.Hiện tại ở sân bay.Tội bất ngờ kéo tôi lại gần và ung thư thận.Tạm biệt cậu.Tạm biệt tuổi trẻ của chúng ta.Tôi thì thầm khi nhìn qua cửa kính máy bay.Biển xanh cát trắng cứ thế xa dần.Các bạn tôi lắng nghe truyện ngắn gặp lại nhau ở một nơi xa của tác giả nguyễn hằng nga.Các bạn thân mến.Có những khi cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống chúng ta thật sự cần một chuyến đi.Để tìm lại chính mình.Lại những kỷ niệm cũ.Những khoảng trời tươi đẹp mà chúng ta đã từng có.Trong thanh xuân đã qua.Ở những điều chúng ta hối tiếc vì đã không làm có những thứ đã bảo nữ không bao giờ có thể quay lại được.Bởi vì thời gian là một đường thẳng.Và nó có thể làm thay đổi tất cả mọi thứ bạn thân mến bạn có cảm nhận thế nào khi nào nghen.Để lại phản hồi cho chương trình nhé.Những cơ bản cuộc khởi nghĩa tâm sự yêu sáng tác muốn gửi đến chương trình mời các bạn truy cập vào website blog radio.Vn đăng nhập và gửi bài các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com gạch chéo blog việt.Chương trình từ thiện với hằng nga và nhóm sản xuất blogradio.vn.Xin chào tạm biệt hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com