Replay Blog Radio - Giờ Chúng Ta Chỉ Còn Có Nhau-wilmu

replay blog radio - giờ chúng ta chỉ còn có nhau-wilmu
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio tại website blog video.vn và kênh youtube.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần.Truyện ngắn với tựa đề chiều được gửi từ tác giả.Mai trinh.Chiều buông nắng độ dài dưới chân nhà thờ.Trên đường dây cổ vẫn nhịp quay lại chứ bình thường vốn thế.Cô gái ngồi yên lặng dưới hàng cây thanh niên việt từng trang.Xin lỗi làm ơn cho tôi hỏi một giọng nam tính cách nhanh thế giới đang chuyển động nhịp nhàng của cô.Cô đang ở đâu.Tội ý bất hợp tác.Xin lỗi tôi không nói được tiếng anh đâu sau đó tiếp tục chăm chú vào thế giới riêng của mình.Trên đỉnh đầu cô vẫn tiếp tục vang lên giọng nói cuốn.Không biết tiếng anh thì tại sao lại bắt được câu nói vừa rồi chứ.Ừ thì đã không nói được tiếng việt tại sao anh lại dính anh ngữ làm gì.Bù đắp lại gần như ngay lập tức.Bị mất chứng trực điểm anh chàng xinh ngoài vẫn không hề bối rối và cười hì thừa nhận.Thực ra tôi chỉ muốn làm quen với cô thôi.Cùi bắp.Làm anh ta một cái không vừa lòng.Từ đổ nghiêng đầu.Phương tây sẽ gặp một sự cố của mình đặt vào trang sách đang đọc từ.Đoạn cắt sách vào túi.Đứng lên bờ đi.Nay nay đừng có lạnh lùng như thế chứ.Anh chàng vội vàng gọi với theo hầm thu hút chú ý cuối cùng của cô.Những vẫn phẩm.Tình tiếc nuối thở dài một tiếng .Lại chiều.Cô ấy ăn tĩnh lịch sử từng trang sách hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình.Xin lỗi.Lại buổi sống làm tình cất lên.Lần này thì có không cần phải nói gì nữa.Vì khi vừa đâu nhìn thấy gương mặt anh ta.Cô lập tức nhíu mày.Tôi không có nhu cầu kết bạn bốn phương anh làm ơn đi tìm người khác dùm tôi đi.Nhưng.Tôi chỉ muốn kết bạn với cô.Dấu hiệu của anh ta có chút ấm ức tội nghiệp.Cũng mang theo về cấu trúc thân thân.Của mẹ.Messi tốt đến xấu sách sông cầu bằng sắt vào túi và đứng lên ra về mặc cho tiếng anh tạo hội hóa.Phía sau.Vẫn chiều.Với địa điểm cũ.Đã hơn một tháng rồi kể từ lần đầu tiên cô bị anh ta làm phiền.Hàng tuần qua đều dành hai buổi chiều cuối tuần đến đây để đọc sách.Suốt một tháng qua lần nào anh ta cũng được đi lập lại cái kiểu mào đầu bằng xin lỗi cô cũ rích ấy.Vẫn làm nhàn từ đó câu và từ đó ý.Đại khái là từ muốn làm quen với cô.Cậu hít một hơi thật sâu hồng này thật yên tĩnh thật tốt.Nhưng đúng lúc này anh chàng kia lấy phúc một cái để trước mặt cô.Cô vừa nghĩ đến tôi đúng không.Save me.Cô quyền luôn những câu đối đáp sức khỏe thường ngày phải chỉ hỏi.Chẳng lẽ giờ này anh vẫn đứng ở đây à.Anh chàng tiếp tục gửi chị.Từ nước ở chỗ kia kìa .Tôi muốn theo dõi cơ mà.Cô bị sặc.Sau đó không thể kìm nổi một tiếng cười bật ra ánh sáng này đúng là điên người ta nói nụ cười là cái.Xin lỗi.Đưa con người ta đến gần nhau hơn.Anh cũng nghĩ như vậy.Củ chịu cười với anh tức là đã ít nhiều thảo gỡ phỏng bị.mười lần với anh hơn rồi.Nhìn lần đầu tiên.Ảnh dám ngồi xuống ghế đá cùng cô.Ảnh cười đưa tay với cô.Nhìn bàn tay anh đang dư ra phải suy nghĩ một chút.Anh thử giày lại lạnh lùng rồi.Những lúc anh đang định buông tay thì bàn tay gầy nhỏ khẽ càng ngắm nhảy anh.Sau đó buông xả rất nhanh.Anh vẫn đang trân trân nhìn cô cô cười nhẹ giật lấy một sợi tóc của mình thì đánh dấu sách rồi đứng dậy.Đi nhé.Phải đến lúc cô đi một quãng xa anh mới hoàn hồn nhận ra.Khu đất không cần ngồi cạnh mình.Ảnh tủ rượu xoa lấy bàn tay này cô vừa trả.Xúc cảm.Thịt anh chẳng nhớ được cảm xúc ra sao.Anh forward tiếc nuối nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề khép lại.Lúc cô đến chỗ quen thuộc.Khi đã thấy anh ngồi sẵn ở đó để tết cười vẫy tay với mình.Cô không trả lại.Sau khi ngồi xuống mới nói.Sao hôm nay lại đến giờ này.Không biết từ lúc nào trong câu mặc định là cuối tuần nào anh cũng sẽ đến đây vì cô.Vì muốn nói chuyện với cô lâu thêm một chút.Là anh làm phiền tôi.Không không có cái đọc sách đi.Tôi sẽ chuyển đổi im lặng.Tôi sẽ hóa thành một cái cây lu.Cô bị anh chọc cười nhưng cũng rất tán thành ý kiến để anh hóa thành cây.Vì thế của lấy quyển sách danh từ hôm qua ra.Vào tiếp.Anh tưởng người ra sau ghế chống tay nhìn cô.Đừng ngắm cô ở cự ly gần thế này thật.Trước đây chỉ ngắm cô từ xa đã thấy cô xinh đẹp rồi.Giờ nhìn gương mặt cô trong gang tấc nhưng.Mày biết cô còn vô cùng quyến rũ nữa.Rất muốn tiến đến cắn của một cái.Nhưng không hiểu tại sao cứ mỗi lần nhìn cô.Chìm vào một thế giới khác.Vị trí giấy mà tỏa sáng anh đều rất ghen tị.Thật muốn giấu hết sách của cô đi để cô chỉ tỏa sáng thì anh.Tuy rằng ngắm cô rất.Nhưng cô ấy chẳng quan tâm đến mình.Anh giải thích náo nhiệt.Làm cây được mười lăm phút anh đã thấy bồn chồn rồi.Vì thế phải gắng gượng suốt ba mươi phút anh không nhịn được nữa là bắt đầu xoay trái xoáy phải dưới.Dưới chân.Cùng nghe tiếng người bên cạnh thường nhân than dài.Mối tình ồn ào gây chú ý từng dừng lại và quay sang anh.Anh muốn xem.Không làm phiền cô chứ.Cô im lặng.Hãy để một sự thức vào trang giấy vừa đọc vừa gặp lại.Cô cũng chẳng dám hi vọng lâu hơn.Tôi có khác không chúng ta tìm chỗ nào uống nước nói chuyện nhé.Không được.Thì anh toàn cái kiểu su cư xử lại bị mấy hơn.Hôm nay thì không được.Vì sao.Vào những ngày như hôm nay bà xấu luôn đừng bán khoai nướng ở nhà thờ đức bà từ bốn giờ chiều.Bình thường bà chỉ bán trước cổng trường lê quý đôn.Nhưng hãy cứ đến rằm là bà lại đẩy xe khoai ra đây.Bà kỷ hai mươi mấy năm.Nhà bạn nghèo lắm.Cơm không có ăn.Ruộng cũng chẳng có để kỳ.Chồng mất sớm.Họ hàng cũng chẳng còn ai.Cung đường.Bà chỉ dẫn theo đứa con trai nhỏ thì mới ba tuổi.Vào sài gòn.Những mâm có thể làm thuê làm mướn.Để có xem cơm nuôi con.Những chốn thành thị không dễ sống như bà nghĩ.Hai mẹ con bà.Phải sống cảnh màn trời chiếu đất.Chỉ dựa vào kiếp ăn xin lần lắt qua ngày.Cho đến khi bà xin được vào làm giúp việc cho một nhà giàu có.Những từ cuộc đời bớt khốn khổ lang thang.Những chủ nhà.Không cho phép bản rất thiếu một đứa trẻ mới lên ba lần bốn ở nhà học.Cuối cùng.Vì quá khốn cũng vì quá sợ hãi tiếp xúc đèn chùm giúp lợi gầm cầu sáu.Bà bảo lệ đứa con vừa lên bốn để lựa chọn cuộc sống cho riêng mình.Vậy bởi ra đây vào ngày rằm để làm gì.Bà sáu nói nơi bà ấy đã để con trai mình lại là trước cửa nhà thờ này.Chính là chỗ bà ấy đang đứng đấy.Nhiều năm như vậy bà ý tưởng chị vẫn chưa bao giờ quên hình ảnh con trai mình về đó.Cả những họa tiết trên cửa.Cả bầu trời dầm từ sớm để thấy bóng trăng vàng vàng.Từ đó và ngâm ấy cũng đã cố gắng tìm lại con mình nhưng không thấy.Bị đi bao nhiêu năm nay.Kinh ngày rằm bảy lại ra đây.Mình có thể tìm lại được con mình.Giờ về.Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta.Future bảy làm gì.Anh thích thú với hai chữ chúng ta.Mình vừa mới dùng cảm giác như anh và cô là một phẩy.Hi vọng có thể được chứng kiến đoàn kết có hậu cho câu chuyện của ba mươi sáu.Bỏ rơi con là lỗi lầm của bà ấy.Nhưng bà ấy đã luôn đau khổ và dằn vặt bản thân suốt những năm qua.Thật ra bà ấy rất đáng thương.Đúng là bởi rất đáng thương.Nhưng tôi cũng đáng thương lắm.Khi nào thì cô mới cho tôi một cái hẹn chính thức đi.Ảnh bảy về ma túy hồn tội nghiệp.Hoàn toàn không mấy chú tâm đến câu chuyện mà cô vừa kể.Cùng điểm anh một cái.Mặc kệ anh.Chiều.Hôm rồi nghe chuyện bà xấu cô buồn đến nỗi sách cũng chẳng muốn đọc.Bà ấy bao nhiêu năm nay đã đau khổ như vậy còn chưa từng có một ngày thanh thản hạnh phúc.Tại sao lại gặp tai ương này.Củ đưa mắt nhìn ra phía xa.Trong lòng đột nhiên rất nhớ câu xin lỗi của một người.Hình như đã hai tuần đây.Không thấy anh đâu.Chẳng lẽ anh ta không đến nữa.Lúc cô đang thuộc dạng các thứ vào sớm.Chuẩn bị ra về.Thì một tiếng nói rất quen thuộc bỗng vang lên.Xin lỗi.Cô lập tức lần đầu đối diện với nụ cười hơi gian của anh.Ảnh mất không tự chủ ánh lên một tiết rạng rỡ.Nhìn cô là biết cô rất nhớ tôi đúng không.Nói lung tung.Tôi nhớ cô lắm.Giọng anh không cần phải dự ứng bình thường.Mà có một nét buồn bã mời nhà.Giống như đang chất chứa nhiều tâm sự.Sĩ phu đó.Trái tim cô thực sự mềm nhũn.Có muốn ôm anh vô cùng.Vũ về đôi vai.Vào sơn chịu nỗi buồn đôi mắt anh.Không sao đâu.Nhìn rất của cuộc chiến đấu như thế.Một câu chẳng đầu chẳng cuối.Anh chỉ cười.Tôi bảo.Có phải của dãy lượng mất đi vài thủ tục đúng không.Ôm ấp phố về hay là cái gì nó sang con người ta có thể an ủi lạnh lùng đến như thế chứ.Anh có muốn kể cho tôi không.Cho tôi nằm xuống sẽ nói được không.Nằm xuống đâu.Chỉ vì đá.Cúi đầu lên chân cô.Giọng anh ta vừa như làm nũng lại có chút lưu manh.Từ bảo này.Chúng ta không thân như vậy đâu.Mặt thu lạnh lùng.Chỉ một chút thôi.Không hiểu sao lúc đó.Trái tim cô lại yếu mềm đến vậy.Chỉ vì nét ảnh đẹp đưa đôi mắt anh chăng.Cụ thể như lại đồng ý một chuyện lớn bật như vậy.Ba tôi bị ung thư máu.Sao kêu.Cùng với nào.Người gì mà gầy có một màu.Đã thế lại toàn xương xẩu cứ loay hoay với chẳng thoải mái gì cả.Cô không để ý đến lời chia tay của anh mà chỉ cảm thấy lo lắng.Anh ổn chứ.Không.Cô cứ xoay tới xoay lui khó chịu chết đi.Nay.Tôi không phải con của bạn.Sticker.Ba anh bị ung thư máu.Bác sĩ nổi hi vọng duy nhất để chữa khỏi nước này là ghép tủy.Thường trong những tình huống như vậy người thân là đối tượng đầu tiên cần tiết kiệm để xem độ tương thích với bệnh nhân.Những bài anh nhất quyết phản đối việc anh xét nghiệm đề kiểm tra.Ba anh cố chấp anh càng cố chấp hơn.Phải đến cuối cùng.Khi trình đã lên đến đỉnh điểm.Bảo anh mới buộc phải cho anh biết sự thật.Anh là con nuôi.Làm nhiều năm về trước bà mẹ anh vì hiếm muộn.Nên đã xin con tại một trại trẻ mồ côi ở đồng nai.Mẹ tuổi đã mất lâu rồi.Giờ chỉ còn lại tôi và ba.Nếu như tôi không thể hết tùy cho ba được thì phải làm sao chứ.Cô dâu nước mắt cho anh.Cũng quét bụi hay mất mình.Sao trên đời lại nhiều chuyện đau thương như vậy.Tôi ngủ rất ngon.Ừ anh ngủ đi.Anh bị đánh thức bởi mùi khoai lang nướng.Tiếp đó là tiếng bụng dưới của chính mình.Mở mắt cô đang che miệng cười.Anh có muốn ăn khoai lang nướng không.Gửi nhanh uống yến củ khoai lang nướng có mua.Anh vừa nhìn theo hướng mắt cô.Bà ấy vẫn chưa tìm được con.Vẫn chưa.Có khi nào tôi là con của bà ấy không nhỉ.Tôi nhìn anh.Tôi không nghĩ cuộc đời có sự trùng hợp đúng như vậy.Nhưng video.Có một sự sắp đặt nào đó.Để tôi được gặp cô.Gặp bà ý.Biết đâu.Rồi anh cười nhẹ.Hay là cứ xét nghiệm thử nhỉ.Cô không nói gì nhưng sau đó chính cô là người giúp anh lấy mẫu tóc của bà sáu.Để xét nghiệm adn.Các bác sĩ quyết định sẽ các tù cho ba anh theo phương pháp tự thân.Lấy tế bào gốc từ chính bệnh nhân rồi truyền lại cho bệnh nhân.Xác suất thành công không cao.Nhưng có gì vọng.Lúc đó cô sẽ biết nắm tay anh.Đừng từ bỏ.Từ đây cô và anh không chỉ gặp nhau và hai buổi chiều cuối tuần nữa hai người thường xuyên gặp gỡ hơn.Mặc dù chủ yếu là trong bình.Hoặc của điểm tháng ba anh hợp là cô và anh đến thăm bà sáu.Bà sáu bị u não.Đã vào giai đoạn cuối rồi.Bà chỉ có thể sống được khoảng ba tháng.Lúc anh cầm kết quả xét nghiệm adn trước mặt bà.Bà đã khóc rất nhiều.Những giọt nước mắt hạnh phúc.Hài mười mấy năm tìm kiếm mỏi mòn của bà.Cuối cùng trước khi từ giã cõi đời.Bà cũng gặp lại con của mình.Cô đứng bên cạnh.Nhìn mẹ con họ đoàn tụ khóc đến sưng cả mắt.Không cần phân công cô và anh vẫn tự giác trên nhau chăm sóc cho ba anh.Bà bà sáu.Trước mặt anh.Cô luôn cười thật tươi cổ vũ anh.Những mũi lúc xử khỏi bệnh và.Cuộc không cười nổi.Nước sau những tai ương.Đừng giáng xuống đầu anh dồn dập như thế.Vào một buổi chiều.Cụ đang đọc sách cho ba anh.Thì anh đến.Xin lỗi.Các cụ và ba anh đều cười.Anh lúc nào cũng chỉ thích bài chờ.Khi cô ra ngoài rửa táo anh ngồi xuống cạnh ba mình biểu môi.Cuối tuần chưa từng đọc sách cho con nghe đâu đấy.Ba anh phi cười.Ghen tị thì bắt người ta về nhà đi.Thật nhá.Ba có thích cô ấy lắm.Mai mốt bà cho con lấy cô ấy nhé.Hỏi ba làm gì.Phim hội người ta kìa.Cô bước vào phòng bị nhìn thấy cảnh cha con hai người hòa thuận vui vẻ.Trong lòng không hiểu sao lại đau xót vô cùng lúc ở bên bà sáu cũng vậy.Anh sẽ đến gần vuốt nhẹ mái tóc phù trên trán bà.Tổng điểm ba.Mẹ có mệt không.Bà cầm lấy tay anh anh mất chứ được niềm vui hạnh phúc dịu dàng.Không mệt mẹ khỏe lắm.Cô lấy ra ngoài lâu nước.Chiều.Cậu đứng bên anh chồng nghĩa trang mắt đỏ hoe nhìn tấm ảnh của bà xấu trên bia mộ.Những ngày nào bà con đứng trước cổng nhà thờ với dây khoai nướng.Mùi thơm lan tỏa khắp bốn phương khiến người con xa xứ như công nghệ nào nhớ lại có một ngày xưa như thế.Ngày mà có người to gan đào trộm khoai lang của nhà trường thôn sử vùi vào bếp nướng cho đứa con ba.Rắc rối ròng rã nhiều ngày.Không biết rằng mùi thơm lừng ấy.Sẽ châu nó suốt cả cuộc đời.Cũng nhớ một ngày cô quỳ trước cha mẹ và nói rằng.Con không muốn sống như thế này thêm một phút nào nữa.Còn muốn được là chính mình.Đồ biến thái mày không phải con tao.Con xin lỗi nhưng con cũng không phải là con của ba mẹ.Nếu là ba mẹ ruột của con nhất định họ sẽ hiểu cho con.Cái tát ấy cho tới giờ cô vẫn còn thấy nóng ran ơi má trái.Những cô không hối hận.Cuộc sống này là tất cả những gì mà đời có mong ước.Nhớ khi lần đầu tiên vì nước.Và có người nói với cô hai tiếng chào chị mà cô rơi nước mắt.Nhìn nụ cười mãn nguyện.Trên tấm ảnh của bà sáu thì thầm.Mẹ.Con xin lỗi.Ba anh ra đi vào một buổi chiều lặng gió.Cành ghép tủy không thành công.Nhưng ông ra đi trong nhẹ nhàng.Giống như trời cao cũng không nỡ làm đau người tốt.Dưới trần nhà thờ.Cô gái ngồi dưới hàng cây.Liên lạc với thế giới riêng một trăm trang sách của mình.Xin lỗi.Không ngừng đầu mỉm cười nhàm chán.Anh ngồi xuống vì đá cảnh cô suối người thứ tha.Tôi biết sự thật.Sticker.Tuyển xét nghiệm adn.Kể chuyện trước đây của cô.Cô bàng hoàng.Làm sao mà anh biết được.Bà mẹ nhận người từ hồi tôi mới bốn tháng tuổi.Không có khả năng là con trai và sáu.Vì sao anh còn.Thực ra là sau khi từ xét nghiệm adn.ba mươi kiểu cho tôi chuyện này.Vì vậy nên lúc có kết quả tôi đã rất sốc.Sao đỏ người đoán được phần nào.Với tôi nói ra điều này cô đừng giận.Tôi cũng có điều tra của một chút đấy.Nhưng tôi không có ý gì đâu.Chỉ là muốn giải đáp những khúc mắc trong lòng mà thôi.Cùng ngắm mắt tuyệt phẩm.Phải.Tôi hoàn toàn đúng những gì anh đã điều tra từ lần đầu tiên gặp bà ấy.Tôi đã có cảm giác thân thuộc kỳ lạ.Lúc anh đề nghị đi xét nghiệm adn.Tôi cũng là một trách nhiệm cho mình và bà ấy.Những từ đã cháu tên anh với tên tôi trên mỗi xét nghiệm.Tôi không thể gặp bà ấy trong hình hài này bà ấy sẽ còn đau khổ gấp bội lần.Xin lỗi vì đã lừa dối anh.Cũng cảm ơn anh vì đã giúp đỡ.Để mẹ tôi có thể tinh thần.Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.Anh đã biết hết rồi đấy.Bây giờ anh muốn gì.Không muốn gì cả.Được rồi chào anh.Của đức.Đang định diệt một sự kiện đánh dấu sách dịch ra về.Thì anh giữ tay cô lại.Tay kia chỉ ra một chiếc bút mát hình củ khoai với mặt cười ngộ nghĩnh.Nếu cô ấy cứ mỗi lần đánh dấu sách lại bứt một sợi tóc.Thị trấn mới trước cửa sẽ thành đầu hói mất thôi.Tôi không thích người yêu mình bị hói đâu.Anh nói gì cơ.Nói em đấy không cẩn thận coi chừng hói đầu.Không.Chẳng lẽ anh không quan tâm chuyện tôi là.Là cái gì chứ.Trước giờ em có là ai thì bây giờ em là con gái là người anh yêu.Giờ thì chúng ta chỉ cần có nhau.Em còn định bỏ anh mà đi.Câu dưới nước.Những đầu nhìn trời.Từng viết nắng chiều nhạt nhòa ôm chầm lấy cô và anh như chở che và bao bọc.Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở.Tự ti và anh đã mang đến cho cô một chút nắng ấm cuối ngày là anh.Đã cùng cô trải qua những tháng ngày cuối cùng bên người thân duy nhất.Đúng vậy.Quá khứ của cô là ai thì đã sao.Chẳng phải hiện tại cô đang là một người phụ nữ đường hoa.Phải đối diện với anh đó thôi.Mất ngủ và mất anh cùng chạm nhau dịu dàng.Phải rồi.Sau đây chúng ta chỉ còn có nhau.Nếu thiết bị love you các bạn đừng quên nhấn nút like và để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Người bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blu.edu.vn.Đăng nhập và gửi bài gửi tới địa chỉ email.Blog video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của blogradio được phát tại website lovemeo.vn.Viking youtube.com.Cách tréo yêu blog radio.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào phần page facebook.com.Video.Facebook.com yêu và lớp việt.Blog video.Phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com