Replay Blog Radio - Họ đã đi Về Hai Hướng Ngược Chiều Nhau-vxyel52q_

replay blog radio - họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau-vxyel52q_
Cách tính chạy uber thân mến bạn đang nghe chương trình blog radio tuần thứ bốn trăm hai mươi.Chương trình black friday của tuần này season sẽ mang tới cho các bạn một truyện ngắn câu chuyện đầy.Có thể.Bạn sẽ tìm thấy bóng hình tình yêu của mình hỏi những người xung quanh mình.Và tiện lợi của nó.Chúng ta hãy cố gắng chờ đợi cho đến phần kết của câu chuyện các bạn ước.Sau đây mình có tài cùng bước vào không gian âm.Và cảm xúc của tuần này.Ngày anh đi.Chuyến xe chiều dừng như vấn hàng.Cái lạnh của mùa đông kéo về tê tái cả da thịt.Cô đứng lặng bên đường.Sở thú.Mất cây.Cũng khóc.Cụ đi qua chỗ này không anh bằng những nụ cười nhợt nhạt.Bằng đôi mắt mang cả một bầu trời u ám.Người ta bảo cô dạy lắm.Khi cứ cố chờ anh về.Khi những mùa mưa đi qua.Sự lệch về không hẹn trước.Chỉ những kỷ niệm vì anh ngày một mờ đi.Chồng kỳ.Mà không chắc vẫn còn chưa phai mờ trong cả tâm trí cô.Đền cô đôi.Mặc cả thời gian đang bào mòn cho tuổi thanh xuân của một người con gái.Cô không bị.Mình đã sống qua ngày như thế nào.Khi nỗi nhớ anh cứ chập chờn trong tiềm thức.Người ta nói với con gái vốn dĩ rất khờ dại.Hỏi chị luôn nhớ người làm hội đâu mà quên đi cả người mang lại nụ cười cho họ .Chẳng phải cô sau khi đặt cược tuổi thanh xuân của mình ở nơi anh.Chỉ tay.Cũng không thể nào buộc mình không nên nhớ.Nơi anh từng đi qua.Cô không thể nào về lại của sự bất cập nụ cười.Một vòng tay siết chặt.Của sự đôi mắt trìu mến anh dành cho cô ngày đó.Để rồi.Cũng không quên.Cái nỗi nhớ đó gặm nhấm và người cơ.Như một thứ axit.Cầu giấy tâm hồn của một người con gái.Để anh đi.Cô đã tự hứa với lòng.Chỉ nên khóc một lần suy nghĩ.Mà đúng thật.Cụ đã khóc duy nhất một lần trong giây phút đó.Để rồi sau này.Cô đã quên.Nước mắt có vị gì.Nước mắt có vị đắng.Nó đắt như cuộc tình của cô và anh.Nước mắt có vị cay.Những lời anh thoát ra ngoài qua ib.Cũng không biết.Mà có lấy cũng không cần phải.Ảnh hưởng bão.Cần cô trong suốt cuộc đời của mình.Mì ý.Cử chỉ giả và người anh để anh bước lên làm tóc rối .Để rồi sau những ngày đó.Anh làm có nhận ra rằng giữa cô và anh có một bức tường ngăn cách khá lớn.Ảnh vòng tay cô đi.Không phải cô không thể đi cùng anh.Mà sao anh bận.Nấm tay người con gái khác.Cô ấy.Cô ấy đáng được yêu thương.Ảnh ngập ngừng nói câu đó.Cô chẳng biết mình đã nghe nhầm.Hãy sokutei hãy đến.Cả cái quyền yêu thương cũng không có.Mưa hôm ấy xé nát cả một vùng trời.Nước mắt cô rơi.Lính vào bản bữa mặn đắng.Ba năm rồi cô đã chôn vùi tình yêu của mình.Chôn vùi cảm mộng mơ thấy con gái.Cô không dịu dàng xuống phố vào ngày cuối tuần.Cụ chủ nghĩa tên ánh bình minh rồi vào khai cười.Cô cũng không thấy quen gọi hai tách cà phê.Một nhiều sữa một ít đường cho anh và cô nữa.Cô từ bỏ thói quen của mình vì anh.Chỉ là thời gian đó chưa đủ dài để cô có thể tự mình đối diện.Người ta nói.Quên đi quên anh đi để tìm cho mình một cuộc tình mới.Anh sẽ không trở lại.Đó là sự thật.Điều mà cô luôn muốn chuối bò.Người con gái ấy xinh xắn với mái tóc xõa dài.Đôi môi hồng chúm chím.Địt con gái ấy làm anh quên những buổi hẹn.Quên cả những cuộc gọi dài không bắt máy.Người con gái ấy làm anh quên mất thói quen nhắn tin cho cô mỗi tối.Thay vào đó là những tin nhắn dài không hồi đáp.Mở cửa chẳng trách anh cứ để mặc cho nỗi đau giày vò.Có muốn anh bình yên với lựa chọn của mình.Bình yên khi không bên cô.Cô và anh đã từng yêu nhau.Nhưng không có nghĩa.Là hội sẽ mãi yêu nhau trong quãng đời còn lại.Anh khóc.Cô cũng khó.Ảnh khác trong suy nghĩ của mình rằng sẽ phải đối diện với cô thế nào.Xét xử đối xử với cô để làm cô bớt đau đến mức thấp nhất có thể.Cô cũng khác cô khác vì bận với suy nghĩ của mình làm gì để anh được vui.Ngày qua gặp anh đi cùng người con gái ấy.Chẳng hiểu sao.Củ nghệ có thể bình tâm đến như vậy.Cụ chỉ nhìn anh bằng ánh mắt của sư tử cũng đau khổ phải nhẹ nhàng quay lưng đi.Hình như trong khoảnh khắc đó anh có quay sang nhìn người con trai ấy như muốn nói rằng.Dù bất cứ chuyện gì xảy ra.Kịch bản tay này của anh vẫn sẽ nắm chặt.Phải điều cô nghĩ đã không sai thì họ vẫn nắm tay thật chặt lướt qua cô.Chồng một con đường đầy những dãy màu trang trí.Em có thể mạnh mẽ.Còn cô ấy đi không.Rất lâu sau đó.Sau những chuỗi ngày gần như trốn chạy.Thì anh đã nói với cô câu đó.Những con chữ cấp mập mờ trên màn hình máy tính.Chắc anh không biết rằng.Tq đã rung lên như thế nào.Đặt khó khăn như thế nào mới có thể gửi lời hồi đáp.Chẳng em ổn.Còn cô có ổn thật không.Anh cũng không biết.Mà có thể.Là anh giả vờ như mình không biết chia tay rồi người ta có quyền giải vở nhau bằng những.Nói thật đơn giản là chẳng nói gì cả của sự im lặng của anh suốt những ngày sau đó.Luật kéo dài một tháng mười lăm.Và rất nhiều những chuỗi ngày không xác định.Cuối năm đường phố sài gòn phủ lên mình một bức tranh ồn ào và nhộn nhịp kèm theo.Lâu rồi không thấy mình có cảm giác bâng khuâng vì một điều gì đó hãy bởi.Trái tim cô gần như trái sản kể từ ngày anh đi thỉnh thoảng có người nói với cô về.Hậu gặp anh đi vào con hẻm cuối đường.Người ngày xưa cô sống.Cũng lâu sau đó họ lại bảo thế anh ngồi thật lâu.Mình còn được nữa nhỉ xưa từng hẹn hò của các quyển sách đang đọc lưng chừng.Một cái gì đó hơi nhói lòng.Là cũng đâu cho anh hãy cho cô.Là có sữa anh buồn hãy chính cô đơn suy nghĩ quá nhiều cho một cuộc gặp gỡ.Biết đâu.Anh chỉ là một người vô tình đi ngang qua.Phải biết đâu.Anh cũng đã quên cả những kỷ niệm ngày xưa.Sài gòn những ngày buộc phải quên nhau.Quỳnh nhau là thôi không nhắc về những buổi hẹn hò xưa cũ.Là không chạy lòng.Chị thấy người ta đi bên một người khác.Quỳnh nhau là có thể mỉm cười khi một ngày gặp lại có thể gật đầu chào mà không được.Và chua xót.Cụ đã làm được tất cả những điều đó.Cô đã từng ép bản thân mình phải làm được điều đó.Tuổi thanh xuân của cô không dài.Để có thể mãi chờ đợi anh gửi thanh xuân của cô không thể chết dần chết mòn.Qua những chuỗi ngày dài không xác định.Cô cặp anh và cô gái ấy ngày chủng tâm thương mại.Cô gái có bốn năm về trước không có gì thay đổi.Vẻ đẹp cuốn hút.Đôi môi hồng phải đôi mắt to tròn nên lấy hỏi lướt qua nhau.Cô gái nũng nịu.Sắp xếp người vào chàng trai đi bên cạnh.Nhưng không phải là anh.Ảnh.Đang hạnh phúc với lựa chọn của mình chứ.Của điểm mắt nhìn anh.Khí hậu người đối diện ngắm nhìn bằng pháo hoa đỏ rực trên nền trời của một ngày cuối năm.Hành động mỹ.Mình có thể hạnh phúc.Nhưng từ khi gặp lại em.Ngày giờ phút này.Anh biết.Anh không.Cùng nhảy cùng anh thêm vài phút.Để anh nói trọn câu cuối cùng.Tỉnh kobe.Bên ngoài có một người đang đợi cô.Chàng trai ấy.Dù bất cứ giá nào.Cũng ở bên cô chứ không rời bỏ câu như anh đã từng thế.Chàng trai ấy đã yêu thương bằng tất cả tình yêu mà anh ấy có được.Chứ không như anh chỉ vì một chút sai dòng mà bỏ mặc cô suốt một thời gian dài.Có phải anh thì có thể bước chung một đoạn đường ngắn ngủi.Chứ không phải là một đoạn đường đến cuối cùng nhau.Và cho đến bây giờ thì cũng đã tin rằng.Không ai có thể chờ đợi mãi một người.Không ai.Có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả.Gửi anh sẽ hạnh phúc.Vì yêu thương mở anh chồng.Không phải là cô và cũng không phải là cô gái ấy.Đó có thể.Sẽ là một cô gái sau này yêu anh.Một tình yêu đúng nghĩa như cô cũng đã từng.Hậu không gặp nhau kể từ ngày đó.Baby.Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau.Truyện ngắn từ khi từ tác giả vĩnh yên.Cái bài người còn chiếc tin lành nghe truyện ngắn họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau.Từ tác giả mỹ nhiên.Cảm ơn bạn đã chia sẻ tác phẩm của mình để viết tất cả tháng ra yêu blog radio.Tuổi xuân của mỗi người.Không quá trời để ta cứ chờ đợi mãi một cuộc tình không có kết quả có thể một người ta đã dành tất cả.Tình yêu một tình yêu đúng nghĩa nhưng người ấy đã rẽ sang một ngày đường khác ta biết rằng đó.Là một người bước cùng ta.Trên một đoạn đường ngắn ngủi chứ không phải là đi đến cuối cùng nhau và rồi nhất định sẽ có một người thật sự cùng ta.Đi đến cuối con đường.Em từng là duy nhất.Là cả khoảng trời trong anh.Nhưng để bây giờ anh vẫn như vậy.Chỉ là cần một khoảng trống.Anh từng là thế giới.Là cả khoảng trời trong em.Nhưng đến bây giờ lúc em cần.Anh như không quan tâm.Những ca từ của bài hát đừng như thói quen.Có lẽ đã chạm đến trái tim có không ít người.Chúng ta ai cũng thấy mình trong những lời bài hát này.Khi còn yêu mọi thứ đều thật đẹp đẽ nồng nàn.Ta là tất cả trong mắt người ấy.Vậy mà lúc tình cảm đã nhạt phai.Chúng ta chỉ còn là những khoảng trống.Những người xa lạ trong nhau.Khi trái tim đã đổi thay.Thì cố níu kéo tiếc nuối cũng chẳng ích gì.Thơ về điều hôm nay sẽ gửi đến bạn những bài thơ về chủ đề này mời bạn cùng đến với bài thơ.Em thích khoảng trời năm ấy cùng anh.Của tác giả nguyễn thị bích hoa.Mùa đông về bên ô cửa sáng nay.Đàn chim nhỏ bay tìm vùng nắng ấm.Những con đường mờ sương ủ mình trong hữu hoàng.Góc phố nằm im với giấc ngủ muộn màng.Em đến nhà thờ con gà trong buổi sáng còn xương.Hoa tú cầu khoai mì men theo con đường nhỏ.Anh có nhớ đã một lần qua đó.Vẫn tiếng chuông chiều thánh thoát đỗ trong mưa.Đà lạt bây giờ buổi sáng giống buổi trưa.Đồi thông nặng hữu quên chưa mở mắt.Khu chợ lào sao màu áo len.Nhưng mỗi ngày thường như.Chiếc khăn len màu xám em thắng.Anh còn giữ không anh.Em vẫn đang thật nhiều chiếc khăn ấm màu xanh.Màu em thích.Nhưng khoảng trời đi bên anh hỏi ấy.Đôi mắt chồng vợ yêu cánh tay anh tin cậy.Có mùa đông nào hoa dã quỳ đẹp đến vậy.Như nằm đó đâu anh.Thành phố vắng anh rồi chợt mưa gió mong manh.Một thoáng lạnh bàn tay người thôi nấm.Có dòng sông hương bên đồi thông thăm thẳm cô giảng đường.Anh có nhớ.Giờ cũng chẳng đổi thay.Mùa đông về rồi thành phố mưa bay.Dẫu rất nhẹ không làm em ướt tốt.Một thoáng thôi rơi vào trong mi mắt.Đà lạt.Vĩnh cường.Xa lắm.Chẳng thể bước cùng nhau.Khi mùa đông về bản án đã đi đâu.Chơi ấy đã mãi mãi trở thành một khoảng trời ký ức.Đồng cảm với lời thơ của bích khoa.Tác giả về tình nghĩa của tâm sự.Tình yêu của chúng tôi ngày ấy cũng vậy.Nhìn chóng lùi thành.Sau một khoảng lặng của sự vô tâm.Chúng tôi thực ra rất ít cãi vã.Vậy mà lần cả hết thảy đã thực sự.Kiến chúng tôi xa nhau.Không ai chịu nhường ai.Không ai chịu gạt đi cái tôi của mình.Không ai chịu đặt mình vào vị trí của nhau.Để mà cảm thông.Im lặng mà xa nhau.Cùng nhau tâm sự tác giả hoàng thế tùng đã gửi và những lời thơ câu hỏi.Sao đến cuối cùng tình chẳng thể việt nam.Em từng là khoảng trời ước ao cả một đời anh kiếm tìm em mãi.Vì anh hoàng hôn đã từng đi mãi.Rồi lại về hôn nhẹ ban mai.Em đang qua tháng giọng năm dài.Nhập vào đời giống như cơn mộng đẹp.Và hoàn thành những hình hài trấn thành đã xây bằng đồ vỡ trong anh.Em đến những ngày xấu trong xanh.Mướp đắng vàng.Samsung mình trên cát.Biển dạt dào lắng nghe gió hát không hiểu từ bao giờ ta đã ở bên nhau.Rồi cứ nghĩ yêu thương chẳng phai màu sẽ bên nhau.Khi ngày sau trở về cát bụi.Dậy hội em đến hơi thở cuối cùng khi mặt trời về núi.Trái tim nhân.Những mạch máu đọc tâm.Rồi tình mình em thả giữa mênh mông.Chẳng biết đâu bến bờ dài rộng để tháng năm hóa thành ảo mộng.Vợ chồng làm ngực lớn đau.Em bảo mật giờ anh hỏi phía sau cứ làm tình cho phụ nữ màu đen trắng.Em ướt hoen mi anh trời mưa trước làm sao đến cuối cùng.Chẳng thể vẹn nguyên.Em khép lại những giấc mơ thề nguyền những ước nguyện đã từ luyến tiếc.Anh lại về xây lâu đài.Giận nghe sóng biếc.Lại nghe thường kể chuyện sóng ru.Lúc còn yêu thì người đó là cả thế giới là cả khoảng trời nhưng khi chia tay rồi.Khi người ấy chẳng là gì cả lúc còn yêu thì một tin nhắn cũng khiến mình vui vẻ cả ngày.Yêu hết yêu thì một lời hỏi han câu chuyện nên dư thừa một người sốt tiền đâu.Thì đưa đó chứ có ý nghĩa khi họ yêu bạn còn một khi trái tim họ đã đổi thay thì có chứ.Níu kéo cũng chẳng được gì.Khi nhận ra em và tôi hai mảng màu khác biệt tác giả bánh đậu cô chọn.Người ra đi.Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi.Giờ cơn gió heo may đầu mùa.Giá vàng sơ laptop.Tiếng chích bông làm với hồng nhạt.Ngỡ quên mất thời gian trôi thế nào cuối cùng tôi cũng để em đi.Giã từ đôi tay.Giã từ một phần thơ tôi trong phát chúng ta đâu thì cứ mãi ngồi đây chơi trò đuổi bắt.Cố gắng mang vào khuôn mặt của nhau.Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi.hai còn chơi hai màu tôi khác biệt.Hai hướng thì ai có lòng da diết chẳng thể hòa chung ngã rẽ sau cùng.Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi.Vì em vì tôi.Vì ai cũng cần hạnh phúc.Không muốn em quên đi những điều từng tôi tốt mà vùi mình trong bóng tối mình mong.Thế là cuối cùng tôi cũng thấy em đi.Sẽ rất đau rất nhiều những yêu thương hối tiếc nhưng chỉ khi chấp nhận.Sài gòn khoảng trời ký ức nhiều bão tố ta mới có lại được một khoảng trời xanh trong.Giá cả rượu đình vũ.Cũng chia sẻ về những điều mình từng trải qua.Đã có khi tôi nghĩ.Trời không thấy xinh phía không có anh rằng nếu tôi đi xa nơi ấy.Cuộc đời tôi sẽ chỉ là một con đường dài không ánh mặt trời rằng.Tôi rời xa vòng tay anh khi trái tim thầy sẽ mãi đến lạnh.Rằng xa rời anh sẽ chẳng có hai đứa tôi đứng dậy khi vấp ngã.Nhưng tôi vẫn rời xa anh với tôi nghĩ dù trong vòng tay anh tư vấn ạ.Rất đau.Khi tôi nhận ra tôi đã tự đứng dậy đi về phía không anh tôi không cần anh kéo.Thấy nhớ bé yếu đuối của tôi.Nơi tôi về trời xanh màu khác nơi tôi về có những chiều mai trắng khác.Tôi lặng yên nghe gió hát những niềm vui nho nhỏ.Niềm vui không mang bóng hình anh.Bạn phải lắng nghe tôi radio.Em từng là cả khoảng trời trong anh.Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình về chương trình.Mời bạn truy cập website.Blogradio.vn đăng nhập vào người bạn bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập fanpage facebook.com hai chiều inox việt chương trình để thực hiện.Sản xuất blogradio.vn có chọn lọc của tuấn anh và hà diễm xin chào tạm biệt và hẹn gặp. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com