Replay Blog Radio - Mình Còn Nợ Nhau Một Duyên Phận

replay blog radio - mình còn nợ nhau một duyên phận
Bạn thân mến đức phật đã từng nói.Với người không có duyên dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa.Còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ.Có những người yêu nhau say đắm thêm nguyện sẽ bên nhau trọn đời nhưng cuối cùng vẫn rời xa nhau.Phải chăng vì họ chưa đủ duyên nợ.Trong số các video của tuần.Mời các bạn cùng lắng nghe những dòng cảm nhận trách nhiệm của các thính giả chương trình để hai từ.Duyên phận.Mở đầu chương trình mời các bạn cùng lắng nghe bài viết.Cần bao nhiêu tiền.Mới có thể bên nhau đến cuối đời.Phật dạy rằng.Kiếp trước phải ngoái đầu nhìn nhau thì kiếp này mới có cơ may hội ngộ.Em đã đọc được điều này ở đâu đó và em tin chắc rằng.Kiếp trước chúng ta đã từng quay đầu nhìn nhau.Liên kết này mới có duyên gặp lại.Sữa một số những người lướt qua nhau mỗi ngày.Chúng ta đủ duyên để gặp nhau.Nhìn còn nợ thì sao.Liệu giữa người với người cần bao nhiêu xuyên mới đủ để gặp nhau.Em và anh.Còn nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời.Duyên nợ là thứ mà bản thân không thể nào kiểm soát được.Bệnh mà đã có.Em cứ khó khăn cho rằng.Duyên là do trời định.Con lợn.Tùy vào bản thân tự tử.Tỉnh suy nghĩ ngây thơ đó em đã từng từ bỏ mọi thứ để được ở cạnh anh.Em từ chối cơ hội được ở cùng gia đình.Một thân một mình ở lại đây .Để được mấy anh hít thở chung một bầu trời.Để được gặp anh mỗi ngày.Nhìn thấy anh cười.Nghe thấy giọng nói.Nghĩ đến anh mỗi ngày một chút.Từng ngày trôi qua.Em của chất nắm giữ và tạm giữ mối nhân duyên của chúng mình.Bởi em tin.Đến cuối cùng.Em và anh có thể nắm tay nhau đi hết quãng đường đời.Cùng nhau ngắm nhìn nhau già đi.Nhưng dưới đây.Em cảm thấy sợ hãi.Em sợ thứ tình yêu lâu năm.Nhưng không ngủ xuyên đợi của chúng ta.Rồi sẽ đến lúc.Thứ tình yêu lặng lẽ này.Lấy hết tuổi thanh xuân của em bỏ mặc em chưa vơ giữa những cô đơn.Em biết phải làm gì với trái tim và lý trí của mình đây.Có những.Em mong sao anh chỉ là người xa lạ nhưng vô vàn người khác.Không tồn tại trong cái gọi là duyên phận của cuộc đời em.Có như vậy.Thì anh đã chẳng phải lang thang giữa những nỗi buồn.Và chẳng buffer sữa nhiễm trùng chéo của những nỗi bất an.Em mệt mỏi vì cứ phải loay hoay.Không biết nên tiếp tục hãy từ bỏ.Nắm chặt hay buông lơi.Em sẽ quyết định buông tay.Buông tay rời xa mãi mãi .Không phải được nghiên em mạnh mẽ và quyết tâm đâu.Chỉ là thời gian đã hết.Em hiểu ra rằng.Vạn sự trên đời đều có nhân duyên.Cùng dưỡng cầu cũng không thể được.Có một số người.Nhất định.Chỉ là khách qua đường trong cuộc đời.Có một súng gì.Nhất định.Chỉ là khách qua đường trong cuộc đời của mỗi chúng ta.Vịnh nên đừng ép buộc bản thân nhiều kéo những thứ không thuộc về mình.Và có một số người chỉ nên nhớ thương rồi để đấy.Bởi cuộc sống này đầy những mối duyên không nợ.Rồi mọi thứ sẽ lại ăn yên phải không anh.Bạn vừa được lắng nghe bài viết thư gửi đến từ thành viên có chức danh băng.Bạn thân mến.Có duyên nợ thì trở thành người thương của nhau còn khi đã hết duyên rồi.Chúng ta nên là gì của nhau cho phép.Mời các bạn cùng lắng nghe tâm sự.Hết duyên hết nợ.Ta thành người dưng.Điều đau khổ nhất trong tình yêu.Đó là người mình yêu ở cạnh bên mà không thể chạm vào.Muốn quan tâm mà không thể nào quan tâm.Đó là khi ở gần bên nhau.Mà tồn tại một cách ngắn khoảng cách.Bài bản thân của mỗi người không có cách nào có thể vượt qua nổi.Người ta vẫn nói mọi cuộc gặp trên đời đều có một ý nghĩa nào đó.Hai người yêu nhau cũng coi là có duyên có nợ với nhau.Bởi trên cuộc sống này.Vòng quay luôn vội vã.Đã có bao nhiêu người cứ lướt qua nhau.Như bao kẻ xa lạ.Chẳng thể quên.Duyên là gặp gỡ nợ là yêu thương.Đạt yêu là sống những tháng ngày bên nhau trọn vẹn.Có giận hờn.Có ghen tuông.Có cãi vã nhưng sau tất cả.Là những lần mỗi người lẳng lơ.Để hiểu nhau hơn.Để tìm lại nụ cười nơi nhau.Để xóa tan đi những nỗi buồn không đáng có.Yêu là trân trọng những khoảnh khắc ở bên nhau.Dù là dài hay ngắn ngủi.Trân trọng người ở cạnh bên.Trân trọng những điều mà mỗi người dành cho nhau.Cùng nhau bỏ qua những điều vụn vặt.Cùng nhau xây đắp niềm tin nơi nhau.Đó là niềm tin.Đó là niềm vui là sự hạnh phúc.Tình yêu trao đi ai mà chẳng mong được nhận lại.Đã có bắt đầu bắt phải có kết thúc.Có thể là kết thúc phiên mã.Nhưng cũng có thể là kết thúc khiến con tim của mỗi người nhức nhối những niềm đau.Nhưng khi một mối quan hệ kết thúc.Thì chẳng có ai là người có lỗi cả.Chỉ vì kiếp này.Đã hết duyên hết nợ với nhau.Buông tay nhau là điều không thể nào tránh khỏi.Đoạn đường đi cùng nhau chỉ đến đó.Tâm sự với nhau bao kỷ niệm cũng chỉ đến đó.Không phải không thể vì nhau mà cố gắng.Và dù có cố gắng cũng không thể nào còn có con đường để quay trở lại.Không ai muốn bắt buộc cảm xúc.Dù là của mình hay là của người mình yêu.Bởi không ai muốn sống bên cạnh một người mà chỉ mang đến cho nhau những nỗi đau và phiền muộn.Ai cũng có quyền đưa ra cho mình một sự lựa chọn chọn lựa của người này.Có thể là không bao gồm cả người kia.Ừ thì đâu đấy.Hụt hẫng đấy.Nhưng chỉ có thể chấp nhận.Bởi đó là điều mà chính bản thân của mỗi chúng ta.Không thể nào làm cho nó thay đổi.Duyên của cả hai cũng chỉ đến đó lợi cũng chỉ cần kết hai con tim của nhau đến đó.Coi như cả hai chỉ là những người đồng hành với nhau cho một đoạn đường chung nhắn gửi và rồi mỗi người.Từng bước đi trên con đường của riêng mình.Giống như một bàn tay.Tự phụ.Cũng không thể tạo thành tiếng tình yêu vẫn luôn là chuyện của hai người.Có chia tay cũng đừng đổ lỗi đừng nhắn cho.Hãy coi như cả hai đã hết duyên hết nợ với nhau trong cuộc đời này.Không có cách nào khác ngoài buông bỏ nhau thì những người dưng.Những người dưng có chung với nhau một hồi ức.Kết bạn vừa được lắng nghe là thư hết duyên hết nợ.Ta thành người dưng được gửi đến từ bạn đọc viết.Có lẽ nhiều người trong số chúng ta đã được nghe câu chuyện về lời phật dạy trong tình yêu.Có một chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng.Anh ta đã đau khổ nên tìm lên chùa để hỏi một vị sư thầy.Tại sao con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác.Sư thầy mỉm cười và cho chàng trai xem một chiếc gương.Trong đó có hình ảnh một cô gái đẹp khỏa thân.Nằm chết ở vĩnh tường.Mọi người đi qua đều bỏ đi.Chỉ có một anh chàng dừng lại.Nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy một cái áo.Rồi bỏ đi.Mãi sau đó có một chàng trai khác đến và tên sếp cô ấy đi chơi.Sư thầy nhìn anh chàng và nói.Kiếp trước.Anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi.Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ mới chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy.Đó chính là chữ u.Anh chỉ có duyên với người con gái ấy thôi.Phật nói rằng cuộc sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi.Kiếp này nối tiếp tiếp.Thừa hưởng và kế thừa lẫn lượng nhau.Con người gặp nhau là bởi chữ duy.Sống và yêu nhau là mười chín.Tiếp theo chương trình mời các bạn cùng lắng nghe lá thư.Bởi vì mình còn nợ nhau một duyên.Chu kì đến từ bạn đọc thái ngọc vương phi.Hôm nay tự nhiên thấy trống rỗng đến.Chẳng buồn là một chuyện gì để cho mình vui.Lâu lâu.Những cảm xúc vu vơ lại thường dẫn đến làm em buồn như thế.Tìm đến một quán cà phê thân thuộc trong con hẻm tấp nập của sài gòn chọn một góc thật vất để ngắm.Gửi quay.Như mọi lần hắn lại gọi cho mình một tách cà phê nóng không đường phải rồi cũng như bao lần.Ngồi một mình ở chỗ này.Em lại cảm thấy nhớ anh.Nhất là cái kiểu cho mày khó chịu.Em vẫn thường uống cà phê như vậy.Vứt rác nhóm mất dạy.Chú chuột.Nhìn em thấy đầu rắn.Kinh nghiệm từ đâu nhẫn tâm uv rồi rõ ràng từng chút từng chút một.Nhiều người trách em vẫn còn yêu sao không bật nếu anh ở lại.Phần thưởng.Sao không trả lời cho anh biết.Em chỉ cười.Bởi cũng chỉ mình anh biết rằng.Mình đã hết duyên cả nợ.Hay phải chăng là chúng ta đã gặp nhau sai thời điểm.Em và anh.Khi bản thân ai cũng chắc chồng tổn thương.Tìm em để những vết.Vì mối tình xưa cũ.Còn tay anh thì chắc tại vì quá nhiều lần nhận nhận những cảnh xước của cuộc tình.Vậy nên mình đã quyết định đến để che chắn cho nhau.Khu báo cho nhau từng vết thương.Sưởi ấm cho nhau qua những ngày giông gió.Em lúc đó thương anh.Nhưng chưa nghĩ em sẽ yêu anh đến tận cùng.Em chỉ đơn giản là một cô gái đã từng tổn thương.Cần một chỗ dựa.Không đủ mở lòng để yêu.Còn anh lúc đó thương em.Chọn đi bên cạnh em.Nhưng vẫn hiểu rằng.Chạy đến thời điểm chúng ta cần dừng lại.Em sẽ ở bên anh.Nắm chặt tay anh hoàng như bây giờ phải không em.Em.Em sẽ.Nếu lỡ mai này em buông tay.Thì sau đó mình đừng bao giờ gặp nhau nữa em nhé.Sao mình lại không thể gặp lại nhau.Nếu mà gặp mặt.Thì có quay trở lại được không.Kết quả không thay đổi.Thì hà tất gặp nhau làm gì nữa.Vậy mình còn đi bên cạnh nhau đến bao lâu hả anh.Đến hết nợ thì thôi.Em à.Nhưng nếu đã là duyên phận thì ai có thể đoán biết trước.Nên đi được với nhau đến lúc này cũng là một cái duyên.Để rồi sau đó.Anh thử nghĩ đến chuyện buông tay.Em thì chỉ nghĩ về một mình anh cho những ngày hạnh phúc.Chúng mình cho nhau cơ hội.Để lối cho hai ta một lần nữa.Chạm tay vào yêu thương.Mặc cho ai có nói gì.Anh và em cũng sẽ lòng bước đi.Không bận tâm rằng liệu mai có dấu hiệu mình là gì của nhau trong mối quan hệ ấy.Em và anh cũng sẽ cùng nhau xóa đi những vết hằn trên đôi tay của nhiều năm tháng trước.Thích thật kỹ những bình yên và hạnh phúc.Đã phun sương chủ đầu.Trailer ngôi nhà đây quàng khăn cho nhau những lúc đó lớn.Mình làm tất cả vì nhau.Nhưng chúng ta đủ trưởng thành để hiểu.Mình cũng rất sợ vấn vương.Sự những yêu thương vụn ấp phá khẩu núi từng ngày.Sự những cảm xúc dư thừa đến thượng người ta sẵn lòng thờ ngoảnh.Sự cái xô bồ của cuộc sống.Làm con người không bước qua nổi.Sự những lần cãi vã làm tiết ra hoài nghi với lựa chọn.Sự đối mặt với tương lai của cả hai đứa mình khi cùng nhau đứng dưới một mái nhà.Sợ khi ngày trôi về phía cũ thì quay ở phía nào cũng chán chứa những nỗi đau.Bà cả anh hai em đều không thể chối bỏ.Ai cũng chọn lựa cho cảm xúc thiên về mình.Rất nhiều ích kỷ.Nên chúng ta dừng lại.Ngay cả khi chúng ta vẫn biết mình còn yêu đối phương tha thiết.Chỉ vì đến lúc cần thì.Thì người cũng phải đi.Có giữ cũng là hoài công vô ích.Bình yên tại bữa nay.Đu đủ sức để che chở cho anh và em trong sóng dữ.Nhất là khi chúng ta quá sợ đổi thay.Quá sợ bước sự nghiệp bảo gió mà trong hai ta.Không một ai muốn quay đầu lại phía sau.Em chỉ là một mong manh đã từng phải gánh chịu những tổn thương.Những mệt nhọc lo toan.Nếu chúng ta không thể cùng nhau đi hết con đường này.Thì hãy dừng lại và tìm cho mình một lối đi mới.Nhưng anh này đừng bao giờ tìm một người giống em để yêu một lần nữa nhé.Hãy bắt đầu với người nào đó hoàn toàn xa lạ.Đừng bắt tim anh phải chịu thêm những vết thương.Những yêu thương đã cũ.Hãy để cho nó trở lại đúng nghĩa quá khứ.Tương lai của anh là cả một chân trời mới.Nơi ấy chẳng có em chẳng có quá khứ và những vết xước.Để cho những duyên phận của chúng ta.Bảo cho những loại ký ức.Bởi vì chúng ta còn mắc nợ nhau một duyên phận.Bạn thân mến.Người với người gặp được nhau là do duyên.Đi cùng với nhau quãng đường dài ngắn cũng giao duyên phận.Duyên đến thì nên quy.Duyên hết thì nên buông.Bạn chẳng cần phải ngược đường ngược gió để yêu ai.Vì khi đến lúc người muốn ra đi rồi.Dù bạn có làm cách nào cũng không thể níu kéo.Chấp nhận buông tay cũng là tự mở ra cho mình một cơ hội mới.Mời bạn lắng nghe đừng cố chấp và duyên.Đã đến lúc tàn được gửi đến từ bạn là phi chân.Trong cuộc đời duyên phận luôn luôn là một cầu nối vô hình dùng để sẽ tư duyên cho những cặp đôi yêu nhau.Nhưng không phải lúc nào chữ duyên cũng đủ rồi.Tủ lạnh.Để diệt nên chữ phận được đồng đầu tròn trịa.Người ta lướt qua nhau.Cảm nhận được sự thay đổi mỗi lần bắt gặp người ấy.Thiên nhiên lại chẳng có nổi một lý do để có thể bên nhau dài lâu.Chẳng phải lúc đó.Duyên phận mỏng lắm hay sao.Bỏng bị lỗi chẳng đủ sức kéo một ánh nhìn dù chỉ là vô tình vô ý.Để mà dành trọn vẹn cho nhau.Có lẽ đến một thời cấp nào đó.Khi bản thân không còn buồn vì những lời vô tình gửi nói.Không còn vui vì nụ cười luôn tỏa nắng trên môi.Không còn hân hoan hạnh phúc khi được xong bước với người về cùng một lối nhỏ.Chính lúc đó là lúc chữ duyên không còn tồn tại.Chữ phận cũng theo đó mà rời rạc chênh vênh.Duyên tàn.Phát thanh.Để lại chút xuống xanh lời lòng ước mơ hồ.Khi vô thức nghĩ về một hình bóng.Ekip lại sự trông mong đến dại khờ của kẻ ở lại.Cùng sự hững hờ của một kẻ đã ra đi.Có lẽ khi con người ta yêu thương nhau chân thật dễ cố chấp mà nhớ nhung.Dù rằng với bà ấy từ lâu đã buông tay.Gặp được nhau là do duyên số.Túi xách rồi mới biết phận vốn cô đơn.Chút tình cảm ngày xưa hóa ra không đầu.Chỉ một biến động nhỏ cũng đủ làm nhức dạng không thể nào lành lại được như ban đầu.Vết thương nơi trái tim là thứ duy nhất có thể cử động khi một người hóa ra sao.Còn bản thân chỉ có thể nuôi dưỡng những yêu thương thầm lặng mức cây mướp đắng để cố gắng lãng quên.Đã đến lúc buông tay buông bỏ tất cả để được hưởng bình yên trong chính cuộc tình này.Đã nhiều năm lắm rồi.Thời gian không quá ngắn để tìm cách quên một người.Nhưng đã đủ xài để ép buộc bản thân phải nghĩ đến mình một chút.Bún bò để cho phép người rời xa.Để cho bản thân ta một cơ hội yêu và được yêu một lần nữa.Đừng cố gắng tìm cách đi ngược nắng ngược gió.Cũng đừng tìm cách níu kéo một người đã một mực uống bia.Và cần đừng tìm các chất và cho sự tàn lụi của chữ duyên phận.Khi chúng ta đã đến giới hạn.Cần phải biến tan.Bạn vừa lắng nghe lá thư đừng cố chấp và duyên phận đã đến lúc tàn được gửi đến từ bạn lạc tay chân.Bạn thân mến tôi khi chỉ vì tiếp quãng thời gian thanh xuân bên nhau.Hay chỉ vì lo sợ tuổi tác mà người ta không dám buông bỏ một tình yêu đã đến lúc nội ta.Trong tình yêu điều quan trọng nhất để có thể ở bên nhau lâu dài.Đó là sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau.Sự ghen tuông như hoa.Cãi vã là những điều thuốc độc lần giết chết tình yêu của bạn mỗi ngày.Tiếp theo chương trình.Người bận lắm nghe truyện ngắn ngày hai ta cùng rơi nước mắt.Từ từ đến từ tác giả sai điểm thi.Đôi khi chúng ta biết mình yêu một người quá mù quáng.Có rất nhiều lý do để chúng ta rời khỏi người đó nhưng chẳng thể nào dừng lại.Bạn đã từng trải qua điều đó chưa.Tôi vợ anh luôn có rất nhiều mâu thuẫn.Tôi làm trưởng phòng sale.Thường xuyên gặp gỡ nam giới ra phải uống rượu với.Mỗi lần tôi ký hợp đồng sai khớp trở về.Người đầy mùi rượu anh lại khó chịu.Mạnh nhất tôi một hồi liên.Tôi không hiểu.Em điều mình làm việc vì tiền như thế để làm gì.Có phải tôi không đổi tiền được nói em.Khiến em cảm thấy không thoải mái.Thiệt thòi hơn bạn bè.Anh đừng nói nữa được không em thực sự rất buồn ngủ.Vụ suốt ngày đi đêm về hôm thế này.Tiếp khách lúc nào cũng uống rượu nặng.Đám đàn ông ấy nguy hiểm thế nào không phải cô không biết.Tôi gọi bao nhiêu.Cô có nghe của nào không.Lúc đó tôi mới vân tay mở nắp túi xách tìm điện thoại.tám cuộc gọi nhỡ từ anh.Tôi chỉ biết nhịn mà thở dài.Xin lỗi.Em không cầm điện thoại.Rốt cuộc có coi tôi là cái gì.Cô có còn tôn trọng tôi nữa hay không hay có bị đồng tiền và đánh đàn ông ngắm tiền đấy là phát điên rồi.Tôi vùng dậy để anh ra quá.Anh anh là ai mà dám lớn tiếng với tôi.Công việc đó là đam mê của tôi.Anh biết với một người phụ nữ theo lên được vị trí đó khó khăn thế nào không.Phấn đấu ba mươi lăm để có được chỗ ngồi đó.Đưa nhanh hơn tôi được bao nhiêu mà đòi nuôi tôi.Tôi có cuộc sống của riêng tôi anh có quyền gì mà bắt tôi phải làm theo ý của anh.Được.Vậy có đi đâu thì đi đi.Tôi sẽ không xen vào cuộc sống của cô nữa.Mình chỉ thẳng gây ra ngoài cửa.Tôi thành hộp nhìn anh.Tôi không thể tin lời này anh cũng có thể nói ra.Anh nói tôi không tôn trọng anh.Anh có tôn trọng tôi không.Tôi tin rằng bỏ đi đến một quán bar với đám bạn thân khóc.Đứa nào cũng lắc đầu ngán ngẩm.Hỏi đi là đường thứ bao nhiêu tuổi ra khỏi nhà giữa đêm vì cãi nhau với người yêu rồi mai.Bạn thân cùng làm chung công ty tôi nói cố nhịn đi một chút.Dù gì cũng gắn bó với nhau bấy lâu rồi.Ngay cả chuyện cưới xin cũng tính đến.Bây giờ cũng đã hai mươi bảy tuổi.Chia tay rồi liệu có thể tìm được một người yêu mình và mình họ không.Những đứa còn lại đều cần mai bảo anh ta làm tổn thương mày hết lần này đến lần khác.mười điều bỏ qua nhìn anh ta ngày càng quá đáng.Buồn trên sbảy mà không nghĩ mày phải đau đớn ra sao.Tao cứ phải ngốc nghếch thế.Lao đầu vào một tình yêu không hạnh phúc chút nào.Tôi nước thêm một chai rượu nữa đến mức là hẳn đi rồi lại khóc.Trên đời đàn ông tốt bao nhiêu sau tôi lại cứ yêu một người rất là mình phải khóc tại sao lúc nào cũng luôn đi.Cho mọi lỗi lầm của anh mà không nghĩ đến những giọt nước mắt mình từng rơi.Tại sao cứ thích đầy đoạn mình như thế.Hiền mày sao thế tỉnh lại đi.Chắc nó uống nhiều quá nên sắp rồi mai gọi taxi đưa nó vào viện đi.Mắt tôi chỉ có nhìn thấy một màu đen đặc quánh.Đầu óc choáng váng.Bên tai chỉ nghe thấy tiếng lũ bạn đang nhậu nhé khỏi xe đưa tôi đi.Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện.Mai cầm minh đang ngồi bên cạnh giường.Mình thấy tôi mở mắt vội vã nắm chặt lấy bàn tay xanh xao của tôi cuối cùng hỏi.Em thấy thế nào.Đã đỡ hơn chút nào chưa.Tôi quay sang mai nhìn như muốn hỏi tại sao lại gọi anh ấy đến.Nó thở dài quay sang mình nói.Tối qua mình hẳn thi.Tao sợ quá thì gọi anh minh đến.Thật sự nữa mình xảy ra chuyện gì.Anh gửi lại cho em hiểu được.Mai trông cả đêm qua chắc cũng.Về nghỉ ngơi đi.Mọi chuyện cứ để anh lo.Mai nhìn tôi có vẻ đã ổn hơn lúc trước nên mới bắt đầu quay sang định tôi.Nhớ ăn uống nhiều vào chút.Hôm qua rửa ruột chẳng còn gì trong người đâu.Bác sĩ bảo nếu mày cố gắng ăn uống đầy đủ.Thì chỉ cần hai ngày là xuất viện được rồi.Còn không thì mất cả tuần.Tao có gọi điện xin sếp cho mày nghỉ ba ngày rồi.Nên không cần nói chuyện công việc đâu.Yên tâm nghỉ ngơi đi nhé.Mình tiễn mai ra cửa cảm ơn.Mày là con nó nếu không tin qua chắc tôi thừa sống thiếu chết rồi.Mình quay lại bên giường hỏi tôi có muốn ăn gì không.Tôi quay mặt đi.Nước mắt cứ thế tự nhiên xảy ra giàn ruộng.Những câu nói nặng nề của ngày hôm qua.Những nỗi đau của những ngày trước đó bỗng dưng ập đến khiến tôi đau đến rất nhẹ.Anh lấy tay lau nước mắt cho tôi hối hận nói.Thiên.Anh sai rồi.Anh biết bây giờ em không muốn nhìn mặt anh.Càng không muốn nghe anh nói bất kỳ điều gì cả.Anh biết.Chắc em ghét anh lắm.Nhưng anh biết lỗi của mình chơi.Anh không nên ghen tuông vớ vẩn như thế.Anh càng không nên thiếu kiềm chế mà nặng lời với em đến vậy.Anh hứa đây sẽ là lần cuối cùng.Không bao giờ có lần sau đâu.Em sẽ không vì anh mà phải khóc nữa.Ảnh chắc chắn chứ.Anh hứa.Cho anh thêm một cơ hội đi.Em biết anh không thể sống thiếu em.Nước mắt tôi vẫn chảy.Tôi không biết lúc này mình phải làm thế nào.Thì hướng này tôi đã nghe vô số lần rồi.Lần đầu cũng là lần cuối nhưng vẫn cứ diễn ra nhiều lần sau.Tôi nên tiếp tục nhắm mắt bỏ qua hãy dứt khoát kết thúc mối tình đau đớn này.Mỹ năm nay đã khi nào anh cho tôi hạnh phúc trọn vẹn.Khi niềm tin vào tương lai của hai đứa chưa.Vậy mà tôi vẫn cố chấp yêu.Yêu anh đến tận cùng.Hai ngày sau anh đưa tôi về nhà.Căn hộ của chúng tôi được trang trí rất nhiều hoa và nhiều ảnh của tôi nữa.Anh biết em thích hoa nên mua bài qua nhà mình đó.Anh thích chứ.Nhưng em cũng đâu có nhiều thời gian ở nhà.Không sao.Em thích thì anh làm.Chỉ cần em vui là anh sẽ làm mọi thứ về em.Lần này nhìn thấy sự chân thành của anh.Nếu như bình thường tôi phải cảm động mà cảm ơn anh rối rít.Nhưng lúc này tôi hoàn toàn trống rỗng.Không cảm nhận được chút ngọt ngào chút niềm vui nào hết.Tôi biết sau mỗi lần cãi vã.Cảm giác trong tình yêu sẽ chẳng thể nào trọn vẹn được như trước kia.Phải chăng sự tin tưởng vào mối tình này đã hết.Tôi cười lấy lệ nói.Cảm ơn anh em rất thích.Hoa anh chọn đẹp.Tôi biết anh đoán được trong đôi mắt vô hồn của tôi đang trăn trở những gì.Điểm kéo tay tôi ngồi xuống giường ôm tôi vào ngực nói.Anh quyết định rồi bây giờ cả hai đứa cũng đã trưởng thành.Quen nhau bảy năm công việc của cả hai cũng đã đều ổn định cả.Tháng sau mình kết hôn được không.Tôi giật mình tròn mắt nhìn anh.Sao anh lại chọn thời điểm vào lúc này.Anh biết em sẽ bất ngờ.Thời gian có hồ sơ gốc.Nhưng bố mẹ hai đứa cũng giục lâu rồi.Anh cũng muốn chúng ta chính thức trở thành vợ chồng.Anh trao nhẫn vào ngón tay tôi ánh mắt chân thành nhìn tôi hỏi.In.Em có đồng ý làm vợ anh không.Đi không phải lời cầu hôn tôi vẫn từng mong mỏi hay sao.Tôi vẫn luôn đặt vấn đề này vì anh nhưng anh luôn nói cả hai cần thời gian để tạo dựng sự nghiệp.Vậy mà hôm nay anh cầu hôn tôi vào lúc tôi không ngờ nhất.Tôi cứ suy nghĩ miên man rồi gật đầu trong vũ trụ.Anh sung sướng để tôi lên quay một vòng nói.Thiên.Anh yêu em.Hiểu hôn nhân sau này của chúng tôi sẽ ra sao.Chồng giấy phút lấy ra được coi là hạnh phúc nhất.Tôi lại chân trời điều này.Từ ngày đó tôi hạn chế tiếp khách về khuya hơn.Thường xuyên cố gắng về nhà sớm chuẩn bị cho bữa tối của cả hai.Suzy chúng tôi cũng sắp là vợ chồng.Tôi cũng đến làm một người vợ tốt.Biết quan tâm đến gia đình bé nhỏ này hơn.Mỗi lần về nhà.Bình thường bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau khi tối đánh đổi mục trong bếp rồi hôn lên má tôi.Anh bảo tôi mặc đồ ngủ nấu ăn.Chồng rất ra dáng một cô vợ đảm đang.Ăn cơm em nấu mãi anh có thấy chán không.Chúng ta ở cùng nhau hai năm rồi.Anh ăn suốt cũng đâu có chán.Anh muốn muốn sẽ được em nấu cả đời cho anh ăn mà.Bỗng nhiên tôi hụt hẫng.Không hiểu sao trong giây phút đó.Tôi lại mong anh rút lại lời cầu hôn của mình.Anh nhẹ nhàng cầm tay tôi lên.Ngắm nhìn ngón tay đang đeo nhẫn hỏi.Anh thích chứ.Đương nhiên rồi.Thật ra anh đã mua từ một năm trước.Anh vừa mới chọn thời điểm phù hợp để cho nó cho em.Chỉ là nhiều lúc anh chưa dám tin vào khả năng của mình.Lúc này thì anh tự tin vào bản thân.Anh chỉ mong được trao cho em những điều tuyệt vời nhất.Anh muốn em sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.Anh muốn nói từ một năm trước thật à.Ừ.Anh chỉ sợ em không thích.Rồi trên nó lỗi mốt thôi.Không vẫn đẹp lắm.Anh đúng là có mất thẩm mỹ lại chọn được nhẫn vừa khít tay em luôn.Tôi lấy tay xoay xoay chiếc nhẫn chăm chú nhìn.Anh ấy hiện giờ đang dần tập thay đổi rất yêu tôi.Xét chiều trụ tôi.Nhưng sao tôi lại không có chút cảm giác gì.Sau ba lần thăng trầm rốt cuộc tôi còn yêu anh không.Tình cảm này của tôi.Cuối cùng là tình yêu hay là lòng thương hại.Khi tôi nói ra những điều này với mai nó hỏi.Hiện giờ mày có hạnh phúc khi ở bên minh không.Tao không còn chút cảm giác nào nữa.Mặc dù anh ấy luôn làm những điều rất tốt với ta.Vậy mà mày vẫn đồng ý cưới minh.Cuộc hôn nhân trong thời điểm này tao thực sự không mong muốn.Nhưng nói ra tao sợ mình đau lòng.Anh ấy hiện giờ thay đổi rất nhiều rồi.Với lại từ trước đến nay có cãi nhau cũng chỉ vì anh ấy yêu tao quá.Mày suy nghĩ cho kỹ đi.Hôn nhân là chuyện cả đời đừng vội vàng.Trước kia thế mày yêu minh nên tao không cần.Nhưng bây giờ khi tình cảm không còn.Điều cứ cố yêu.Thì cũng đời sau này của mình có hạnh phúc không.Với lại tao thấy sếp cũng rất thích mà.Sao không tự cho mình cơ hội thứ hai.Mai tao hai mươi bảy tuổi rồi.Con này cũng ba tuổi rồi.Đúng rồi tao bỏ minh.Suy nghĩ cho kỹ đi.Tao cũng chỉ khuyên mày vậy thôi.Có như thế nào là bướm bay.Đèn đỏ nằm trong vòng tay anh mà tôi thao.Người đàn ông này đã ở bên tôi bảy năm nay rồi.Từ thời còn là sinh viên thì sai số ở nhà trọ.Muốn đi chơi phải tính toán chi li.Hồi đó chúng tôi đã từng hạnh phúc đến thế nào.Cho đến khi có việc làm mua được căn hộ lớn thế này.Tôi biết đó là sự phấn đấu không ngừng của anh vì tương lai chúng tôi.Nhưng mọi chuyện đang đi theo chiều hướng nào đây.Tôi đưa tay vuốt nhẹ gương mặt minh khiến anh giật mình tỉnh dậy.Em không ngủ được à.Tự nhiên em bị tình.Muốn gặp kỹ lại gương mặt anh thôi.Thấy thế nào đẹp trai.Chồng em mà.Anh nha.Anh có nhớ bảy mươi lăm trước không thì chúng mình chẳng có tiền nhưng chẳng bao giờ phải đau đầu lo nghĩ bao nhiêu tuổi.Như bây giờ.Sao tự nhiên em lại nói thế.Tôi bối rối.Định nói không có gì nhưng suy nghĩ một lúc sau từ sẽ nói.Chúng ta hãy hôn đi.Em.Em thực sự chưa chuẩn bị tâm lý.Em nghĩ mình cần thời gian.Mình xứ sở nghìn tôi anh không thể tin vào những gì mình vừa được nghe thấy.Những ngày hôm sau tôi vẫn cố gắng về nhà sớm nấu cơm chờ anh như mọi ngày.Anh thường tìm mộ.Thỉnh thoảng người lại có mùi rượu.Nhưng tôi không dám mở lời hỏi.Chúng tôi lặng lẽ dùng bữa với nhau mà chẳng hề có bất cứ câu chuyện nào.Buổi tối anh cũng không và phòng ngủ sớm vậy thôi như mọi khi.Ảnh tàu rất muộn và nằm quay lưng lại với tôi.Thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng anh thở dài.Quay sang nhìn trộm tôi hình như có điều gì muốn nói nhưng rồi lại thôi.Chưa bao giờ mối quan hệ giữa hai người chúng tôi lại rơi vào trạng thái nặng nề đến vậy.Ba ngày sau anh liên tục về nhà trong tình trạng say khướt.Tôi được anh từ ngoài cửa vào ghế sofa.Anh để mạnh tôi xa quá.Tránh ra.Tôi không cần cô thương hại.Tôi chỉ biết đứng lặng nhìn anh.Mình không biết uống rượu.Khiến anh thành ra thế này.Tôi biết anh ấy chắc phải hận tôi lắm.Tôi tiến lại gần đắp ấm chân mỏng bên người anh lính ý nói.Em xin.Nhưng có lẽ mình chẳng nghe thấy gì.Chúng tôi sống không khác gì một cặp vợ chồng ly thân suốt trong một tháng.Anh ít về nhà hơn.Nếu có về cũng là lúc hai mươi ba giờ sáng.Và ngủ ngoài ghế sofa.Thỉnh thoảng nghe tiếng anh ho.Tôi đau lòng nhưng chẳng biết phải làm thế nào ngay cả nội trên muối tôi để trên bàn mong anh mang đi làm uống.Anh cũng chẳng thèm cầm đi.Quan hệ của chúng tôi lúc này là gì.Tại sao vẫn có thể sống chung một mái nhà cover.Suy nghĩ rất lâu.Cuối cùng tôi cũng dám dũng cảm nhắn tin cho anh nói tôi sẽ chuyển nhà để cả hai có thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện.Thông báo đã được.Nhưng không trả lời.Tôi vốn dĩ không hi vọng anh bảo tôi đừng đi.Nhưng nhìn hai chữ đã đọc vẫn không khiến tôi khỏi đau lòng.Tôi vẫn sống cuộc sống tất bật nơi văn phòng và tẩy nhà khi về nhà.Cảm giác tội lỗi trống vắng.Điện thoại vẫn không có bất kỳ hồi âm nào từ anh.Bỗng một ngày.Tin nhắn của anh đến vào lúc nửa đêm.Tôi vừa lấy điện thoại rồi lặng đi khi nhìn dòng chữ.Em đã lừa dối tôi bao lâu rồi.Anh nói cái gì em không hiểu.Đừng giả vờ nữa.Em đã từng cùng bao nhiêu người trong thời gian yêu tôi.Rốt cuộc thì tôi là người thứ mấy.Mất rồi mới đi.Hỏi ra từ mấy năm bên nhau anh vẫn luôn ngờ vực mọi thứ với tôi.Anh nói anh tin tôi thì ra không phải như thế.Anh nói anh yêu tôi hóa ra tình yêu của anh cũng chỉ đến vậy.Tôi cười trong nước.Phải rồi.Lỗi là ở tôi.Lỗi là do tôi đã luôn khiến anh phải suy nghĩ quá nhiều.Bỏ đi.Không cần trả lời nữa.Tôi say.Ngoài ra khi làm tổn thương nhau.Người ta có thể dễ dàng nhận cưới sai để quang vào nhau hai chữ bỏ đi.Tôi cho rằng mọi việc như chưa bao giờ xảy ra.Mỗi nỗi đau như chưa bao giờ từng có.Điên.Tôi rất yêu em.Kể cả trước kia lần bây giờ.Tình cảm của tôi.bảy năm nay chưa hề thay đổi.Lúc nào tôi cũng có suy nghĩ em sẽ là vợ của mình.Tôi luôn cố gắng phấn đấu.Để em có một cuộc sống không thua kém gì những người khác.Nhưng cũng có thể.Cho tôi làm tổn thương quá nhiều.Nên em từ lâu.Chẳng còn tình cảm với tôi.Thực sự xin lỗi.Có lẽ tôi quá yêu em.Nhưng không thể kiềm chế được bản thân mình trong những cơn thức cho.Hôm em nói chúng ta hoàn kiếm.Tôi vô tình đọc được tin nhắn của em với mai.Thì trả bấy lâu nay.Anh chỉ thương hại tôi thôi à.Nực cười thật đấy.Mở ra tôi lại yêu một người không hề yêu tôi.Và luôn cố gắng hết mình vì người đó.Em muốn hủy hôn đúng không.Tôi cũng nghỉ hết thì mời rồi.Sẽ chẳng còn đám cưới nào giữa tôi và em nỡ k.Coi như tôi hoàng tưởng.Được vẽ ra mọi thứ đi.Từ giờ tôi sẽ không còn ở bên anh nữa.Em có thể thoải mái uống rượu.Thoải mái đi chơi về muộn.Thoải mái gặp gỡ giao lưu với những người đàn ông khác.Mà không cần để ý đến sự tồn tại của tôi nữa rồi.Chắc em vui lắm phải không.Nhìn em vui là tôi vui rồi.Em nhớ điều đó chứ.Vậy nên em nhớ hạnh phúc và đừng quên chăm sóc mình.Cảm ơn em vì bài năm bên tôi.Tại.Tôi lặng người nước mắt rơi lã chã.Hôm nay là ngày kỷ niệm tròn bảy năm chúng tôi yêu nhau.Tỷ giá khi yêu cũng đau.Nhưng khi chia tay còn đau hơn gấp vạn lần.Bạn gửi lắng nghe chuyện ngắn ngày hai ta cùng dưới nước mắt được gửi đến từ tác giả xài tiền gì.Những từ ngày mà cả hai cùng rơi nước mắt là ngày cưới của hai người sau bảy năm yêu thương gắn bó.Nhưng cuộc sống không ai biết trước được điều gì.Bạn thân mến.Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình mời bạn truy cập website blogradio.vn.Đăng nhập và gửi bài.Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage.Facebook.com gạch chéo roblox việt.Chương trình được thực hiện bởi ti tuấn anh.Hình girl và nhóm sản xuất blogradio.vn.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com